[Sáng Tác] Chờ anh ở cánh đồng hoa đinh hương

Giang Yến Ly

Phàm Nhân
Ngọc
22.147,73
Tu vi
0,00
Chờ anh ở cánh đồng hoa đinh hương
Tác giả: @Giang Yến Ly
Thể loại: Truyện ngắn
Độ dài:
1 chương
Nguồn: bachngocsach.com
Văn án

Có một loài hoa tên là bất diệt, cũng có một loài hoa mang vẻ thủy chung!
Loài hoa ấy tên là Đinh Hương
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng thời gian có thể thay đổi một người nhiều đến như vậy, tôi của năm ấy và tôi của bây giờ đã là hai người hoàn toàn khác hẳn. Mái tóc dài ngày nào đã ngắn đi không ít, gương mặt trẻ con cũng đã đềm đạm hơn xưa. Cũng đúng, đã ở cái tuổi ba mươi, con người ta cũng đã trưởng thành, phải lo lắng hàng tá công việc cứ ngày một chất chồng giải quyết đến thế nào cũng không xuể. Có lẽ vì thế mà con người ta có thể nhanh chóng chôn giấu đi những đau khổ một thời của mình.

Đã mười năm rồi, tôi chưa về quê nhà, nơi mà tôi đã từng hạnh phúc đã từng đau khổ và đã từng từ rời bỏ nó mà đi. Có lẽ nó giận tôi lắm!

Ngày đặt chân trở về mảnh đất thân thuộc sau nhiều năm bôn ba xứ người, trái tim tôi bắt đầu loạn nhịp. Nó vươn mình ôm chặt lấy bầu không khí quen thuộc của ngày nào như thể đang xoa dịu nỗi mất mát của quê nhà.

Mười năm không phải dài cũng chẳng phải ngắn nhưng nó lại là liều thuốc duy nhất để chữa lành những vết thương về tinh thần. Cũng bởi vì vậy, mà tôi đã ra đi… Đến đất nước chỉ toàn những người xa lạ.

Những ngày đầu xa quê, đêm nào tôi cũng thút thít khóc một mình, tôi đã khóc vì những đau thương, đã khóc vì những buồn tủi… Và tôi đã khóc vì anh!

Tôi biết, dù có tìm kiếm đến đâu đi chăng nữa tôi cũng chẳng tìm được một người thứ hai giống như anh. Nhưng tôi vẫn mãi đi tìm người ấy để thay thế cho anh, mặc dù điều đó cho thấy bản thân tôi thật ích kỷ. Nhưng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác, hằng đêm trái tim tôi cứ không ngừng thổn thức gọi tên anh trong giấc ngủ say, nước mắt cứ vô thức tuôn rơi vì quá đỗi nhớ thương một người. Tôi cần lắm một người thay thế vị trí đó nhưng ngoài anh ra ai cũng không thể bước vào. Có phải là do tôi không chịu mở lòng hay vì họ không phải là anh?

Ai chưa từng trải qua những bất hạnh, những thăng trầm của cuộc sống họ cũng sẽ chẳng chịu hiểu cho tôi! Có khi họ còn cho tôi quá ngốc nghếch quá lụy tình. Nhưng họ đâu biết, việc yêu một người và quên người đã yêu là hai việc hoàn toàn khác nhau. Có những người, họ đã dùng một năm, mười năm, hoặc cả một đời người chỉ để quên người họ đã từng yêu. Và tôi cũng giống như họ, đang cố từng ngày xóa bóng một người thương… Dù biết điều đó mãi mãi là không thể.

Cả người tôi mỏi nhừ, đầu óc cũng trở nên mụ mị. Vừa đến khách sạn, tôi liền ngã xuống giường ngủ suốt mấy tiếng đồng hồ. Trong giấc mơ của tôi không có ác mộng chỉ thấy hai người đang nắm tay nhau đi trên cánh đồng hoa đinh hương, hương hoa khiến cho người ta cảm thấy nhẹ lòng.

Tôi vẫn còn nhớ như in ngày chúng tôi chia tay nhau, tôi như đứng lặng trước lời đề nghị của anh. Anh nói:

“Em này! Mình bên nhau cũng được hai ba năm rồi nhỉ?”

“Vâng” Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Anh đưa tay vuốt ve mái tóc dài của tôi, rồi đến gương mặt của tôi, bàn tay anh bỗng chốc run lên, tôi cảm thấy có thứ gì đó mềm mại đặt lên môi tôi rất ấm áp và cũng rất nhẹ nhàng, đó là lần đầu tiên tôi gửi nụ hôn của mình cho anh.

Ánh mắt của anh có phần nặng trĩu, anh nhìn tôi rồi lại ngoảnh sang hướng khác: “Về sau, khi không có anh em phải biết tự chăm sóc cho bản thân của mình đấy!”

“Anh định đi đâu à?” Tôi hỏi

“Anh cũng không biết mình sẽ đi đâu. Chỉ biết là rất lâu mới trở về hoặc là… không thể…! Vì thế, đừng có đợi anh”

Tôi vội trả lời: “Không đâu, em sẽ đợi. Bao lâu em cũng phải đợi.”

Mười năm trước tôi đã nói với anh như thế, khi ấy tôi chưa từng nghĩ đến những đều tồi tệ nhất. Bây giờ tôi mới hiểu những ý nghĩ trong lời nói của anh.

Anh bảo tôi đừng đợi, bởi việc chờ đợi mệt mỏi đến nhường nào, anh bảo tôi quên anh bởi quên anh đi tôi sẽ bớt thấy đau khổ… Nhưng anh chưa từng nghĩ đến quên đi anh là điều tôi không thể.

Có những lúc tôi trách mình vì sao phải phí cả thanh xuân của người con gái để chờ đợi một người trong vô vọng, nhung sau đó tôi liền nghĩ, cuộc đời con người vốn rất ngắn ngủi, vậy tại sao chúng ta không làm việc gì cho thật ý nghĩa. Việc đợi chờ anh cũng rất ý nghĩa… Anh ạ!

Hôm nay là ngày 26/6, lại một năm nữa trôi qua mà anh thì vẫn mãi nằm trong cái nấm mồ lạnh lẽo ấy, em đã đợi anh một năm rồi lại hai nắm ba năm… đến nỗi tóc cũng bắt đầu nổi bạc. Mười năm xa xứ là mười năm để quên anh , bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng không có anh cuộc sống ngày càng tẻ nhạt.

Tôi ngồi cạnh nấm mồ của anh, vuốt ve những cây cỏ dại bên trên thầm thủ thỉ: “Có lẽ anh cũng giống như em, càng muốn quên thì càng nhớ, nỗi nhớ ngày một chất chồng thành những nhành cỏ này, có phải không anh?”

Tôi lại nhắm nghiền hai mắt nói tiếp: “Anh còn nhớ cái lá thư cuối cùng mà anh viết cho em không? Anh nói với em rằng ‘Gửi em cô gái của anh! Anh sợ lắm một ngày nào đó anh sẽ không còn trên cõi đời này nữa, liệu ai sẽ là người chăm sóc cho em? Chắc sẽ có người tốt hơn anh, thương em hơn anh và có thể ở cạnh em lâu hơn hơn. Rồi, anh ta sẽ là người thay thế anh cho em một cuộc sống mới, một gia đình mới, em sẽ có những đứa con của riêng mình… Lúc đó, em sẽ quên anh thôi! Anh sẽ rất vui nếu em làm được điều này. Bởi nhớ nhung về những hoài niệm chỉ làm cho con người ta cảm thấy đau đớn, anh thì không muốn thấy em như vậy! Hãy quên anh đi em nhé! Em hãy nhìn ra ngoài kia đi có hàng vạn người tốt hơn anh gấp trăm gấp nghìn lần, vậy thì cớ sao em phải vương vấn một người đã khuất, đúng không em?’ Anh đã viết như vậy. Em cũng đã làm như vậy, nhưng anh biết không, dù ngoài kia có bao nhiêu người tốt hơn anh cũng không lấy nỗi một người hiểu em hơn anh!”

Cô gái ngồi cạnh nấm mồ mọc đầy những loài cây cỏ dại, cô thích kể cho người yêu của mình nghe về chuyến đi của mười năm nay, chẳng biết từ bao giờ cô gái ấy đã ngủ thiếp đi chỉ còn âm thanh thoang thoảng thanh khiết của tiếng gió.

Dù thời gian bên nhau quả thực quá ngắn ngủi đến nỗi tôi vẫn không thể tin được nhưng thật sự khoảng thời gian ở cạnh người mình yêu là điều tôi cảm thấy hạnh phúc nhất trong cuộc đời này của mình.

Mùa thu năm nào, bên cạnh ngôi mộ cô độc ấy lại xuất hiện một ngôi mộ mới, chúng nó nắm tay nhau như cặp tình nhân ngày nào, hòa mình vào làn gió và bay đi, chỉ để lại bên cạnh ngôi mộ một đóa hoa đinh hương tượng trưng cho tình yêu thủy chung, bất diệt.
 
Last edited by a moderator:

Diên Vĩ

Phàm Nhân
Moderator
Ngọc
-38.104,83
Tu vi
0,00
Chờ anh ở cánh đồng hoa đinh hương
Tác giả: @Giang Yến Ly
Thể loại: Truyện ngắn
Độ dài:
1 chương
Nguồn: truyencuatoi.com, bachngocsach.com
Văn án


Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng thời gian có thể thay đổi một người nhiều đến như vậy, tôi của năm ấy và tôi của bây giờ đã là hai người hoàn toàn khác hẳn. Mái tóc dài ngày nào đã ngắn đi không ít, gương mặt trẻ con cũng đã đềm đạm hơn xưa. Cũng đúng, đã ở cái tuổi ba mươi, con người ta cũng đã trưởng thành, phải lo lắng hàng tá công việc cứ ngày một chất chồng giải quyết đến thế nào cũng không xuể. Có lẽ vì thế mà con người ta có thể nhanh chóng chôn giấu đi những đau khổ một thời của mình.

Đã mười năm rồi, tôi chưa về quê nhà, nơi mà tôi đã từng hạnh phúc đã từng đau khổ và đã từng từ rời bỏ nó mà đi. Có lẽ nó giận tôi lắm!

Ngày đặt chân trở về mảnh đất thân thuộc sau nhiều năm bôn ba xứ người, trái tim tôi bắt đầu loạn nhịp. Nó vươn mình ôm chặt lấy bầu không khí quen thuộc của ngày nào như thể đang xoa dịu nỗi mất mát của quê nhà.

Mười năm không phải dài cũng chẳng phải ngắn nhưng nó lại là liều thuốc duy nhất để chữa lành những vết thương về tinh thần. Cũng bởi vì vậy, mà tôi đã ra đi… Đến đất nước chỉ toàn những người xa lạ.

Những ngày đầu xa quê, đêm nào tôi cũng thút thít khóc một mình, tôi đã khóc vì những đau thương, đã khóc vì những buồn tủi… Và tôi đã khóc vì anh!

Tôi biết, dù có tìm kiếm đến đâu đi chăng nữa tôi cũng chẳng tìm được một người thứ hai giống như anh. Nhưng tôi vẫn mãi đi tìm người ấy để thay thế cho anh, mặc dù điều đó cho thấy bản thân tôi thật ích kỷ. Nhưng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác, hằng đêm trái tim tôi cứ không ngừng thổn thức gọi tên anh trong giấc ngủ say, nước mắt cứ vô thức tuôn rơi vì quá đỗi nhớ thương một người. Tôi cần lắm một người thay thế vị trí đó nhưng ngoài anh ra ai cũng không thể bước vào. Có phải là do tôi không chịu mở lòng hay vì họ không phải là anh?

Ai chưa từng trải qua những bất hạnh, những thăng trầm của cuộc sống họ cũng sẽ chẳng chịu hiểu cho tôi! Có khi họ còn cho tôi quá ngốc nghếch quá lụy tình. Nhưng họ đâu biết, việc yêu một người và quên người đã yêu là hai việc hoàn toàn khác nhau. Có những người, họ đã dùng một năm, mười năm, hoặc cả một đời người chỉ để quên người họ đã từng yêu. Và tôi cũng giống như họ, đang cố từng ngày xóa bóng một người thương… Dù biết điều đó mãi mãi là không thể.

Cả người tôi mỏi nhừ, đầu óc cũng trở nên mụ mị. Vừa đến khách sạn, tôi liền ngã xuống giường ngủ suốt mấy tiếng đồng hồ. Trong giấc mơ của tôi không có ác mộng chỉ thấy hai người đang nắm tay nhau đi trên cánh đồng hoa đinh hương, hương hoa khiến cho người ta cảm thấy nhẹ lòng.

Tôi vẫn còn nhớ như in ngày chúng tôi chia tay nhau, tôi như đứng lặng trước lời đề nghị của anh. Anh nói:

“Em này! Mình bên nhau cũng được hai ba năm rồi nhỉ?”

“Vâng” Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Anh đưa tay vuốt ve mái tóc dài của tôi, rồi đến gương mặt của tôi, bàn tay anh bỗng chốc run lên, tôi cảm thấy có thứ gì đó mềm mại đặt lên môi tôi rất ấm áp và cũng rất nhẹ nhàng, đó là lần đầu tiên tôi gửi nụ hôn của mình cho anh.

Ánh mắt của anh có phần nặng trĩu, anh nhìn tôi rồi lại ngoảnh sang hướng khác: “Về sau, khi không có anh em phải biết tự chăm sóc cho bản thân của mình đấy!”

“Anh định đi đâu à?” Tôi hỏi

“Anh cũng không biết mình sẽ đi đâu. Chỉ biết là rất lâu mới trở về hoặc là… không thể…! Vì thế, đừng có đợi anh”

Tôi vội trả lời: “Không đâu, em sẽ đợi. Bao lâu em cũng phải đợi.”

Mười năm trước tôi đã nói với anh như thế, khi ấy tôi chưa từng nghĩ đến những đều tồi tệ nhất. Bây giờ tôi mới hiểu những ý nghĩ trong lời nói của anh.

Anh bảo tôi đừng đợi, bởi việc chờ đợi mệt mỏi đến nhường nào, anh bảo tôi quên anh bởi quên anh đi tôi sẽ bớt thấy đau khổ… Nhưng anh chưa từng nghĩ đến quên đi anh là điều tôi không thể.

Có những lúc tôi trách mình vì sao phải phí cả thanh xuân của người con gái để chờ đợi một người trong vô vọng, nhung sau đó tôi liền nghĩ, cuộc đời con người vốn rất ngắn ngủi, vậy tại sao chúng ta không làm việc gì cho thật ý nghĩa. Việc đợi chờ anh cũng rất ý nghĩa… Anh ạ!

Hôm nay là ngày 26/6, lại một năm nữa trôi qua mà anh thì vẫn mãi nằm trong cái nấm mồ lạnh lẽo ấy, em đã đợi anh một năm rồi lại hai nắm ba năm… đến nỗi tóc cũng bắt đầu nổi bạc. Mười năm xa xứ là mười năm để quên anh , bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng không có anh cuộc sống ngày càng tẻ nhạt.

Tôi ngồi cạnh nấm mồ của anh, vuốt ve những cây cỏ dại bên trên thầm thủ thỉ: “Có lẽ anh cũng giống như em, càng muốn quên thì càng nhớ, nỗi nhớ ngày một chất chồng thành những nhành cỏ này, có phải không anh?”

Tôi lại nhắm nghiền hai mắt nói tiếp: “Anh còn nhớ cái lá thư cuối cùng mà anh viết cho em không? Anh nói với em rằng ‘Gửi em cô gái của anh! Anh sợ lắm một ngày nào đó anh sẽ không còn trên cõi đời này nữa, liệu ai sẽ là người chăm sóc cho em? Chắc sẽ có người tốt hơn anh, thương em hơn anh và có thể ở cạnh em lâu hơn hơn. Rồi, anh ta sẽ là người thay thế anh cho em một cuộc sống mới, một gia đình mới, em sẽ có những đứa con của riêng mình… Lúc đó, em sẽ quên anh thôi! Anh sẽ rất vui nếu em làm được điều này. Bởi nhớ nhung về những hoài niệm chỉ làm cho con người ta cảm thấy đau đớn, anh thì không muốn thấy em như vậy! Hãy quên anh đi em nhé! Em hãy nhìn ra ngoài kia đi có hàng vạn người tốt hơn anh gấp trăm gấp nghìn lần, vậy thì cớ sao em phải vương vấn một người đã khuất, đúng không em?’ Anh đã viết như vậy. Em cũng đã làm như vậy, nhưng anh biết không, dù ngoài kia có bao nhiêu người tốt hơn anh cũng không lấy nỗi một người hiểu em hơn anh!”

Cô gái ngồi cạnh nấm mồ mọc đầy những loài cây cỏ dại, cô thích kể cho người yêu của mình nghe về chuyến đi của mười năm nay, chẳng biết từ bao giờ cô gái ấy đã ngủ thiếp đi chỉ còn âm thanh thoang thoảng thanh khiết của tiếng gió.

Dù thời gian bên nhau quả thực quá ngắn ngủi đến nỗi tôi vẫn không thể tin được nhưng thật sự khoảng thời gian ở cạnh người mình yêu là điều tôi cảm thấy hạnh phúc nhất trong cuộc đời này của mình.

Mùa thu năm nào, bên cạnh ngôi mộ cô độc ấy lại xuất hiện một ngôi mộ mới, chúng nó nắm tay nhau như cặp tình nhân ngày nào, hòa mình vào làn gió và bay đi, chỉ để lại bên cạnh ngôi mộ một đóa hoa đinh hương tượng trưng cho tình yêu thủy chung, bất diệt.
Truyện ngắn thì không cần tag mình vào kiểm duyệt nhé, vì mình sẽ tự check mỗi khi box có tác phẩm mới. @@ Lần sau truyện ngắn bạn có thể đăng ở sub-box "Truyện đang viết" hoặc "Truyện hoàn thành" nhé. Phần nguồn chỉ để tại BNS thôi nhé.
Truyện ngắn thì không đăng ở reader, mà chỉ đăng tại diễn đàn thôi ^^ reader khuyến khích đăng truyện dài từ 10 chương trở lên nhé bạn.
 

Giang Yến Ly

Phàm Nhân
Ngọc
22.147,73
Tu vi
0,00
Truyện ngắn thì không cần tag mình vào kiểm duyệt nhé, vì mình sẽ tự check mỗi khi box có tác phẩm mới. @@ Lần sau truyện ngắn bạn có thể đăng ở sub-box "Truyện đang viết" hoặc "Truyện hoàn thành" nhé. Phần nguồn chỉ để tại BNS thôi nhé.
Truyện ngắn thì không đăng ở reader, mà chỉ đăng tại diễn đàn thôi ^^ reader khuyến khích đăng truyện dài từ 10 chương trở lên nhé bạn.
ừm, cảm ơn bạn nhiều nhé!
 
Top