Chơi & Dịch Học cách đặt câu hỏi - Vong Trần Bi Ca

Niệm Di

Trúc Cơ Sơ Kỳ
Moderator
Dịch Giả Thiên Phủ
:hoa: Hãy hành văn lại đoạn sau sao cho giống cách người Việt chúng ta thường nói
Lưu ý: Ván game này sẽ có 2 điểm mà các bạn cần lưu ý:
1 - Cách đặt câu hỏi
Bên cạnh các câu trần thuật, câu sai khiến, câu cảm thán, chúng ta còn gặp 1 dạng câu: CÂU HỎI.
Câu hỏi có các từ dùng để hỏi (các từ nghi vấn) như: ai, gì, nào, thế nào, …; có …không, đã … chưa, v.v; từ “hay” chỉ ý lựa chọn, tại sao...
Khi viết, cuối câu hỏi có dấu chấm hỏi (?)
Phần lớn các câu hỏi dùng để hỏi người khác nhưng cũng có câu hỏi đặt ra để tự hỏi mình.
2 - Hòa cảm xúc của mình vào bản dịch: Hãy tưởng tượng mình là nhân vật trong câu chuyện đó, đồng cảm với nhân vật và chọn lọc từ ngữ, làm nên một bản dịch thật dạt dào cảm xúc xem nào :D

Và sau đây là đề bài:



Vị Linh Phong nhìn xem kiếm trong tay, nhìn xem mình ôm lấy nữ tử, trong lòng tràn ngập vô số cảm thán, đúng vậy a, là bởi vì chính mình, nàng mới có thể chết, chính mình mới sẽ có hôm nay, thế nhưng là, chẳng lẽ mình giết sai lầm rồi sao? Vị Linh Phong giết chết người, tất cả đều là đáng chết người, chẳng lẽ bọn hắn không nhìn thấy sao?


Lúc này một cái áo xanh lão đạo ăn mặc lão nhân, nhìn qua rất hòa ái, đi về phía trước một bước đạo: " Vị Linh Phong , ngươi còn đang suy nghĩ gì? Chẳng lẽ ngươi còn nghĩ tạo càng nhiều sát nghiệt? Kiếp này đủ loại, lấy đều là thoảng qua như mây khói, vì sao còn muốn như thế quyến luyến, không bằng uống một ngụm Mạnh bà thang, một lần nữa làm người?"

Vị Linh Phong trong tay ma kiếm cầm càng chặt, sát khí càng thêm nặng, vì cái gì? Thật chẳng lẽ chính là mình sai lầm rồi sao? Thế nhưng là, nếu như mình muốn là đúng, vì cái gì bọn hắn đều đang chỉ trích?"

Trường kiếm lập tức, Vị Linh Phong lớn tiếng quát: "Chưa nào đó tất nhiên là không thẹn với lương tâm, chẳng lẽ ta giết những cái kia người đáng chết, cũng là sai lầm rồi sao? Chẳng lẽ bọn hắn đều không nên giết sao? "

Lúc này, cái đầu kia bên trên cắm lông gà thượng tiên còn nói lời nói: "Ngươi cái sát nhân ma, Thiên Địa Nhân tam giới, bao nhiêu người chết tại trong tay của ngươi, ngươi bây giờ còn vì chính mình che giấu cái gì?"

"Ngươi tự xưng thượng tiên, có năng lực gì, có dám cùng chưa nào đó một trận chiến?"


Cái kia thượng tiên thì thào nói: "Cái này , cái này … … ngươi cái sát nhân ma, sắp chết đến nơi, còn lớn lối như thế, hôm nay chính là anh hùng thiên hạ chiến ngươi, thì sao?"

@Tịch Địa
 
Last edited by a moderator:

Mèo Bụng Phệ

Phàm Nhân
Ngọc
235.783,52
Tu vi
0,00
:hoa: Hãy hành văn lại đoạn sau sao cho giống cách người Việt chúng ta thường nói
Lưu ý: Ván game này sẽ có 2 điểm mà các bạn cần lưu ý:
1 - Cách đặt câu hỏi
Bên cạnh các câu trần thuật, câu sai khiến, câu cảm thán, chúng ta còn gặp 1 dạng câu: CÂU HỎI.
Câu hỏi có các từ dùng để hỏi (các từ nghi vấn) như: ai, gì, nào, thế nào, …; có …không, đã … chưa, v.v; từ “hay” chỉ ý lựa chọn, tại sao...
Khi viết, cuối câu hỏi có dấu chấm hỏi (?)
Phần lớn các câu hỏi dùng để hỏi người khác nhưng cũng có câu hỏi đặt ra để tự hỏi mình.
2 - Hòa cảm xúc của mình vào bản dịch: Hãy tưởng tượng mình là nhân vật trong câu chuyện đó, đồng cảm với nhân vật và chọn lọc từ ngữ, làm nên một bản dịch thật dạt dào cảm xúc xem nào :D

Và sau đây là đề bài:



Vị Linh Phong nhìn xem kiếm trong tay, nhìn xem mình ôm lấy nữ tử, trong lòng tràn ngập vô số cảm thán, đúng vậy a, là bởi vì chính mình, nàng mới có thể chết, chính mình mới sẽ có hôm nay, thế nhưng là, chẳng lẽ mình giết sai lầm rồi sao? Vị Linh Phong giết chết người, tất cả đều là đáng chết người, chẳng lẽ bọn hắn không nhìn thấy sao?


Lúc này một cái áo xanh lão đạo ăn mặc lão nhân, nhìn qua rất hòa ái, đi về phía trước một bước đạo: " Vị Linh Phong , ngươi còn đang suy nghĩ gì? Chẳng lẽ ngươi còn nghĩ tạo càng nhiều sát nghiệt? Kiếp này đủ loại, lấy đều là thoảng qua như mây khói, vì sao còn muốn như thế quyến luyến, không bằng uống một ngụm Mạnh bà thang, một lần nữa làm người?"

Vị Linh Phong trong tay ma kiếm cầm càng chặt, sát khí càng thêm nặng, vì cái gì? Thật chẳng lẽ chính là mình sai lầm rồi sao? Thế nhưng là, nếu như mình muốn là đúng, vì cái gì bọn hắn đều đang chỉ trích?"

Trường kiếm lập tức, Vị Linh Phong lớn tiếng quát: "Chưa nào đó tất nhiên là không thẹn với lương tâm, chẳng lẽ ta giết những cái kia người đáng chết, cũng là sai lầm rồi sao? Chẳng lẽ bọn hắn đều không nên giết sao? "

Lúc này, cái đầu kia bên trên cắm lông gà thượng tiên còn nói lời nói: "Ngươi cái sát nhân ma, Thiên Địa Nhân tam giới, bao nhiêu người chết tại trong tay của ngươi, ngươi bây giờ còn vì chính mình che giấu cái gì?"

"Ngươi tự xưng thượng tiên, có năng lực gì, có dám cùng chưa nào đó một trận chiến?"


Cái kia thượng tiên thì thào nói: "Cái này , cái này … … ngươi cái sát nhân ma, sắp chết đến nơi, còn lớn lối như thế, hôm nay chính là anh hùng thiên hạ chiến ngươi, thì sao?"

@Tịch Địa

Vị Linh Phòng ngắm nhìn thanh kiếm và cô gái đang ôm trong tay. Lòng hắn rối bời bởi chính vì hắn mà nàng mới chết, cũng chính hắn tự đẩy mình tới hoàn cảnh hiện giờ. Nhưng hắn giết người là sai ư? Những thằng đã bị hắn giết đều đáng chết, lẽ nào họ không nhận ra ư?

Lúc này, một lão già mặc áo bào xanh với khuôn mặt nham hiểm bước tới nói:
"Vị Linh Phong, mày nghĩ gì nữa? Chẳng nhẽ mày giết chưa đủ sao? Kiếp người chẳng qua chỉ như gió thổi mây bay, sao phải lưu luyến? Chi bằng cắn một viên đá chẳng sướng hơn sao?

Vị Linh Phong siết chặt ma kiếm trong tay, sát khí nặng nề. Vì sao? Chẳng lẽ mình sai thật ư? Nếu mình không sai, vì cớ gì bọn nó đều muốn đánh mình?

Vung mạnh thanh kiếm trong tay, Vị Linh Phong quát lớn: Đá chưa thèm uống, bởi ta chưa khát. Tao giết mấy thằng đáng chết kia nhẽ nào sai ư? Không giết chúng nó thì làm giề?

Lúc này, gã thượng tiên đầu đội cứt chim gằn giọng: Mày là thằng giết người, ba giới Thiên Địa Nhân đã bị người tàn sát vô số kể, thế mà còn tự biện hộ cho mình à?

"Mày tự xưng là thượng tiên, có dám một chọi một với ông mày không?"

Gã thượng tiện tái mặt thì tháo: "Tao, tao... quân giết người, đã sắp chết còn già mồm, hôm nay bố đã gọi năm trăm anh em tới oánh hội đồng mày, sao nào?


Lúc này, cái đầu kia bên trên cắm lông gà thượng tiên còn nói lời nói: "Ngươi cái sát nhân ma, Thiên Địa Nhân tam giới, bao nhiêu người chết tại trong tay của ngươi, ngươi bây giờ còn vì chính mình che giấu cái gì?"

"Ngươi tự xưng thượng tiên, có năng lực gì, có dám cùng chưa nào đó một trận chiến?"

Cái kia thượng tiên thì thào nói: "Cái này , cái này … … ngươi cái sát nhân ma, sắp chết đến nơi, còn lớn lối như thế, hôm nay chính là anh hùng thiên hạ chiến ngươi, thì sao?"
 

ulinuc

Nguyên Anh Sơ Kỳ
Giải Nhất event Viết cho mùa yêu thương II
Ngọc
4.635,60
Tu vi
228,00
:hoa: Hãy hành văn lại đoạn sau sao cho giống cách người Việt chúng ta thường nói
Lưu ý: Ván game này sẽ có 2 điểm mà các bạn cần lưu ý:
1 - Cách đặt câu hỏi
Bên cạnh các câu trần thuật, câu sai khiến, câu cảm thán, chúng ta còn gặp 1 dạng câu: CÂU HỎI.
Câu hỏi có các từ dùng để hỏi (các từ nghi vấn) như: ai, gì, nào, thế nào, …; có …không, đã … chưa, v.v; từ “hay” chỉ ý lựa chọn, tại sao...
Khi viết, cuối câu hỏi có dấu chấm hỏi (?)
Phần lớn các câu hỏi dùng để hỏi người khác nhưng cũng có câu hỏi đặt ra để tự hỏi mình.
2 - Hòa cảm xúc của mình vào bản dịch: Hãy tưởng tượng mình là nhân vật trong câu chuyện đó, đồng cảm với nhân vật và chọn lọc từ ngữ, làm nên một bản dịch thật dạt dào cảm xúc xem nào :D

Và sau đây là đề bài:



Vị Linh Phong nhìn xem kiếm trong tay, nhìn xem mình ôm lấy nữ tử, trong lòng tràn ngập vô số cảm thán, đúng vậy a, là bởi vì chính mình, nàng mới có thể chết, chính mình mới sẽ có hôm nay, thế nhưng là, chẳng lẽ mình giết sai lầm rồi sao? Vị Linh Phong giết chết người, tất cả đều là đáng chết người, chẳng lẽ bọn hắn không nhìn thấy sao?


Lúc này một cái áo xanh lão đạo ăn mặc lão nhân, nhìn qua rất hòa ái, đi về phía trước một bước đạo: " Vị Linh Phong , ngươi còn đang suy nghĩ gì? Chẳng lẽ ngươi còn nghĩ tạo càng nhiều sát nghiệt? Kiếp này đủ loại, lấy đều là thoảng qua như mây khói, vì sao còn muốn như thế quyến luyến, không bằng uống một ngụm Mạnh bà thang, một lần nữa làm người?"

Vị Linh Phong trong tay ma kiếm cầm càng chặt, sát khí càng thêm nặng, vì cái gì? Thật chẳng lẽ chính là mình sai lầm rồi sao? Thế nhưng là, nếu như mình muốn là đúng, vì cái gì bọn hắn đều đang chỉ trích?"

Trường kiếm lập tức, Vị Linh Phong lớn tiếng quát: "Chưa nào đó tất nhiên là không thẹn với lương tâm, chẳng lẽ ta giết những cái kia người đáng chết, cũng là sai lầm rồi sao? Chẳng lẽ bọn hắn đều không nên giết sao? "

Lúc này, cái đầu kia bên trên cắm lông gà thượng tiên còn nói lời nói: "Ngươi cái sát nhân ma, Thiên Địa Nhân tam giới, bao nhiêu người chết tại trong tay của ngươi, ngươi bây giờ còn vì chính mình che giấu cái gì?"

"Ngươi tự xưng thượng tiên, có năng lực gì, có dám cùng chưa nào đó một trận chiến?"


Cái kia thượng tiên thì thào nói: "Cái này , cái này … … ngươi cái sát nhân ma, sắp chết đến nơi, còn lớn lối như thế, hôm nay chính là anh hùng thiên hạ chiến ngươi, thì sao?"

@Tịch Địa
Vị Linh Phong nhìn thanh kiếm trong tay, lại nhìn cô gái mình đang ôm vào lòng, vô vàn cảm xúc trào dâng trong lòng. Phải rồi, vì mình nên nàng mới chết, mình mới có ngày hôm nay. Nhưng chẳng lẽ mình giết sai người rồi ư? Tất cả những kẻ mà Vị Linh Phong này giết đều đáng chết, chẳng lẽ bọn họ không thấy sao?

Lúc này, một ông lão mặc áo đạo sĩ màu xanh trông rất hiền từ tiến lên một bước bảo: “Vị Linh Phong, nhà ngươi còn đang nghĩ gì nữa? Chẳng lẽ nhà ngươi còn muốn tạo thêm nhiều sát nghiệt nữa ư? Tất cả mọi điều của kiếp này đều sẽ thoảng qua như mây khói, sao còn quyến luyến đến thế? Sao không uống một ngụm canh Mạnh bà rồi làm lại từ đầu?”

Vị Linh Phong càng siết chặt thanh Ma Kiếm trong tay, sát khí càng nặng. Vì sao chứ? Chẳng lẽ mình sai thật rồi sao? Nếu như những điều mình nghĩ là đúng, thì vì sao tất cả bọn họ lại chỉ trích mình?

Trường kiếm giương lên, Vị Linh Phong quát lớn: “Vị mỗ tất nhiên là không thẹn với lương tâm! Chẳng lẽ ta giết những kẻ đáng chết kia cũng là sai à? Chẳng lẽ bọn chúng không đáng chết à?”

Lúc này, vị thượng tiên trên đầu cắm lông gà kia đáp: “Nhà ngươi là một ma đầu giết người, khắp tam giới Thiên Địa Nhân có biết bao người đã bỏ mạng dưới tay nhà ngươi? Lúc này rồi mà nhà ngươi còn định chối tội à?”

“Ngài tự xưng thượng tiên, thế có bản lĩnh gì? Có dám đánh một trận với Vị mỗ không?”

Vị thượng tiên kia khẽ đáp: “Chuyện này… chuyện này… tên ma đầu giết người nhà ngươi, sắp chết đến nơi rồi còn dám làm càn à? Hôm nay toàn bộ anh hùng trong thiên hạ sẽ đánh với ngươi, được chưa?”​
 

Đậu Đỏ

Hóa Thần Trung Kỳ
Ngọc
2.736,25
Tu vi
449,99
Vị Linh Phong nhìn thanh kiếm trong tay rồi nhìn nử tử mà mình đang ôm lấy. Trong lòng tràn ngập vô số cảm thán, phải rồi, là do mình nên nàng mới phải chết! Là do mình nên mới có ngày hôm nay! Thế nhưng, chẳng lẽ mình giết như vậy là sai sao? Những kẻ mà Vị Linh Phong giết chết, tất cả đều là những kẻ đáng chết, chẳng lẽ bọn họ không nhìn thấy sao?

Lúc này một lão nhân áo bào xanh, trông rất hòa ái, bước tới trước một bước nói: " Vị Linh Phong, ngươi còn suy nghĩ gì nữa? Chẳng lẽ ngươi còn muốn tạo thêm nhiều sát nghiệt? Kiếp người, đều tựa như mấy khói thoảng qua, tại sao còn phải quyến luyến như thế, chi bằng uống một ngụm canh Mạnh bà, làm người một lần nữa?"

Ma kiếm cầm trong tay Vị Linh Phong bị siết chặt lại, sát khí càng thêm nặng, vì cái gì? Chẳng lẽ thật sự mình đã sai lầm rồi sao? Thế nhưng, nếu như mình đúng, tại sao bọn họ vẫn còn chỉ trích mình?"

Giơ thanh trường kiếm lên, Vị Linh Phong lớn tiếng quát: "Vị mỗ ta làm không thẹn với lương tâm, chẳng lẽ những kẻ đáng chết kia bị ta giết, cũng là sai lầm sao? Chẳng lẽ không nên giết bọn chúng sao? "

Lúc này, thượng tiên trên đầu cắm một chiếc lông gà còn nói: "Sát nhân ma nhà ngươi, Thiên Địa Nhân tam giới, bao nhiêu người chết đã chết trong tay ngươi, ngươi bây giờ còn muốn trốn tránh trách nhiệm?"

"Ngươi tự xưng là thượng tiên, có năng lực gì, có dám chiến một trận với Vị mỗ ta?"

Thượng tiên kia thì thào nói: "Chuyện này, chuyện này … … Cái tên sát nhân ma nhà ngươi, sắp chết đến nơi rồi, còn dám lớn lối như thế. Hôm nay chính anh hùng thiên hạ sẽ chiến với ngươi, ngươi dám không?"
P/s: Bản dịch của tại hạ chỉ là dịch theo kiếm hiệp, tiên hiệp
 
Last edited:

Hoa Cỏ

Hợp Thể Trung Kỳ
Moderator
Trợ Lý Phường Thị
Vị Linh Phong nhìn thanh kiếm trên tay rồi nhìn qua cô gái đang nằm trong vòng tay mình, thâm tâm hắn lúc này có chút ưu tư, phải rồi nàng vì mình mà chết, đây là hậu quả do mình gây ra. Nhưng, trước đây là mình sai sao, mình không nên giết người sao? Không, những người đó đều đáng chết, chẳng lẽ bọn họ không nhìn thấy sao?


Lúc này, một lão đạo mặc thanh y đi về phía hắn, lão nhân hoà ái hỏi: "Vị Linh Phong, ngươi còn đang lăng tăng cái gì? Chẳng lẽ ngươi vẫn muốn tạo thêm sát nghiệt? Kiếp người dù thế nào cũng chỉ là gió thoảng mây bay vì sao ngươi mãi quyến luyến không buông? Không bằng uống một ngụm canh Mạnh bà, quên đi tất cả lần nữa làm lại từ đầu?"


Vị Linh Phong nắm chặt ma kiếm trong tay, sát khí toả ra càng thêm mãnh liệt. Vì cái gì ai cũng cho rằng ta sai lầm? Không, ta không sai! Vì cái gì tất cả các người đều chỉ trích ta?


Vị Linh Phong chỉ kiếm ra, lớn tiếng quát: "Những việc ta làm ta không hề thấy thẹn với lương tâm, những kẻ đó đều đáng chết, ta giết bọn chúng chẳng lẽ cũng là sai hay sao? Chẳng lẽ, ta không nên giết bọn chúng hay sao? "


Lúc này, vị thượng tiên trên đầu cắm lông gà chợt nói: "Ngươi là một tên ma đầu sát nhân, trong tam giới này biết bao người đã chết trong tay ngươi, đến bây giờ ngươi còn muốn che giấu cái gì?"


"Ngươi tự xưng là thượng tiên, có bao nhiêu năng lực, dám đấu với ta một trận hay không?"


Lão thượng tiên nghe xong tỏ ra lúng túng: "Cái này, cái này … tên ma đầu nhà ngươi sắp chết đến nơi rồi mà còn lớn lối hả? Hôm nay, không riêng gì ta mà tất cả anh hùng thiên hạ đều muốn giết ngươi, ngươi dám đấu hay không?

@Đô Đô bé bỏng
 

Minh Nguyệt Châu Sa

Thái Ất Thượng Vị
Tiên Nữ Phát Quà
@Đô Đô bé bỏng
Vị Linh Phong nhìn thanh kiếm trong tay, lại nhìn cô gái mình đang ôm lấy. Trong lòng dâng trào vô vàn cảm xúc. Phải rồi, nàng chết là do mình, vì vậy mình mới có ngày hôm nay. Thế nhưng, không lẽ mình giết sai người rồi sao? Tất cả những người mà Vị Linh Phong này giết đều đáng chết, chẳng lẽ bọn họ không nhận ra sao?

Lúc này, một ông lão mặc áo đạo sĩ màu xanh, dáng vẻ hiền từ, bước về phía trước một bước: “Vị Linh Phong, ngươi còn suy nghĩ gì nữa? Ngươi còn muốn tạo ra nhiều sát nghiệp nữa sao? Tất cả mọi thứ trong kiếp này đều như gió thoảng mây bay. Sao ngươi còn quyến luyến như vậy? Không bằng uống một ngụm Mạnh Bà Thang, lại làm người một lần nữa.”

Vị Linh Phong càng siết mạnh ma kiếm trong tay, sát khí càng nặng. Vì cái gì chứ? Chẳng lẽ mình sai thật rồi sao? Nếu như những điều mình nghĩ đều đúng, thì vì sao tất cả bọn họ lại chỉ trích mình?

Trường kiếm giơ lên, Vị Linh Phong hét lớn: “Ta tất nhiên chưa từng thẹn với lương tâm. Chẳng lẽ ta giết những kẻ đáng chết kia là sai sao? Chẳng lẽ ta không thể giết bọn chúng sao?”

Lúc này, vị thượng tiên trên đầu cắm lông gà kia nói: “Ngươi là một ma đầu giết người. Trong ba giới Thiên Địa Nhân, biết bao nhiêu người đã chết trong tay ngươi. Bây giờ, ngươi còn cãi chày cãi cối à?”

“Ngươi tự xưng thượng tiên thì có năng lực gì chứ, có dám cùng ta đấu một trận không?”

Vị thượng tiên kia khẽ nói: “Ngươi, ngươi là ma đầu giết người, sắp chết đến nơi rồi còn lớn mồm như thế hả? Ngày hôm nay, anh hùng trong thiên hạ sẽ chiến đấu với ngươi, hiểu chưa?"
 

Corazon

Phàm Nhân
Ngọc
81,28
Tu vi
0,00
Vị Linh Phong nhìn thanh kiếm trong tay, rồi lại nhìn nữ tử trong lồng ngực, trong lòng hắn miên man suy nghĩ : "Đúng vậy, chính ta đã hại chết nàng, cũng chính ta đã lựa chọn con đường này. Nhưng mà, chẳng lẽ ta đã chọn sai rồi sao? Những kẻ ta giết đều là lũ đáng chết! Lẽ nào không ai hiểu sao?"

Lúc này, một lão đạo áo xanh bước tới, ngoài cười nhưng trong không cười : "Vị Linh Phong, ngươi suy nghĩ gì nữa chứ? Chẳng lẽ muốn tạo thêm sát nghiệp? Đời người như gió thoảng mây bay, ngươi đâu cần vấn vương làm gì! Không bằng uống một ngụm Mạnh Bà Thang rồi kiếp sau làm lại từ đầu?"

Vị Linh Phong nắm chặt ma kiếm trong tay, sát khí bốc lên : "Vì cái gì? Chẳng lẽ ta đã sai ? Nhưng nếu là ta đúng, tại sao bọn chúng lại muốn giết ta?"

Nâng trường kiếm lên, Vị Linh Phong quát lớn : " Ta chỉ cầu không thẹn với lương tâm, nhưng kẻ ta giết đều đáng chết, ta giết bọn chúng thì có gì sai chứ?"

Ngay sau đó, lão Thượng tiên đầu cắm lông gà nói : "Khắp Tam giới, biết bao người đã chết dưới tay ma đầu nhà ngươi, giờ còn muốn ngụy biện sao?"

"Ngươi có tài cán gì mà dám tự xưng Thượng tiên, có dám cùng một tên vô danh như ta quyết một trận sinh tử chiến"

Lão Thượng tiên hơi chột dạ : "Cái này... cái này... ma đầu nhà ngươi chết đến nơi còn già mồm, có dám chiến với các vị anh hùng trong thiên hạ?"
@Đô Đô bé bỏng
 

Top