Tâm Tình Số 4: Hà Nội mùa vắng những ngón tay đan!

Xin chào quý độc giả của Bạch Ngọc Tâm Tình - Bạn Kể Tôi Nghe,

Đôi khi, nỗi nhớ như cuộn len bị con mèo lười biếng đùa nghịch đến rối tung, cứ thế kéo nhau dài mãi, dài mãi từ thu sang đông, từ xuân sang hạ, hay như thi sĩ Nguyễn Bính từng thì thầm:

"Ví chăng nhớ có như tơ nhỉ,
Em thử quay xem được mấy vòng.
Ví chăng nhớ có như vừng nhỉ,
Em thử lào xem được mấy thưng..."

Có những nỗi nhớ chẳng thể thốt lên thành lời, đành gửi gắm nơi những con chữ, như một hoài mong nỗi nhớ sẽ chắp cánh bay xa đến người mình thương. Dù đôi khi vẫn biết, người chưa chắc còn thương ta như ta vẫn luôn thương nhớ người.

Sau đây, mời quý vị độc giả lắng chút tâm tình cùng "Lá thư tháng Chín" do một cô gái đã chia sẻ với Tâm Tình Bạch Ngọc.

🎼🎼🎼🎼🎼


Lá thư tháng Chín

Anh à,

Hà Nội vào thu rồi đấy. Sáng nào trên con đường từ nhà tới cơ quan, em đều cảm nhận được từng đợt gió lùa lạnh buốt, chúng vừa như mơn man trên da thịt em, vừa như những mũi kim đâm vào em, lành lạnh đến khó chịu.

Dẫu vậy, em vẫn thích trời thu Hà Nội như thế. Gắn bó với Hà Nội đã được hơn năm năm, kỷ niệm với nó nhiều như những con đường em đã đi qua. Đôi khi, em thích không khí Hồ Gươm buổi sáng mỗi khi em hào hứng đi làm sớm, để đón nhận những cơn gió đầu mùa nơi trái tim thủ đô. Người ta nhộn nhịp dạo quanh hồ, người đi thể dục, kẻ lo mưu sinh. Và cả những cụ già ngồi cạnh em hoài niệm điều gì đó từ quá khứ.

Mùa thu Hà Nội là khi em háo hức níu chân gánh cốm rong, vui vẻ mua vài lạng cốm gói trong lá sen thơm phức. Cốm bây giờ khác xưa, em biết, em cũng chưa từng thưởng thức vị cốm nguyên sơ để mà so sánh. Nhưng với em, cốm là một đặc trưng chỉ Hà Nội mới có, và chỉ Hà Nội mới làm nó trở nên thi vị.

Trời cứ trở gió hoài, thoắt chở nắng ấm về, thoắt bồng sương lạnh tới, và gió đến day dứt lòng em.

Mới chớm thu thôi mà tay em đã lạnh buốt, một mình đứng chờ ở trạm xe bus, em lại nhớ đến quay quắt hơi ấm từ bàn tay của anh. Một cái nắm tay thôi mà đã xa em đến thế. Anh bảo em sẽ vượt qua mùa thu này thế nào đây? Không còn những nắm tay đan nhau , không còn những vòng tay ôm xiết; không còn hơi ấm mỗi ngày thu da diết ấy nữa. Càng không kể tới những chiều ngược gió, có ai đó rảo bước đến đón em, dù đi ngược cả một quãng đường từ Long Biên đến Hà Đông xa tít tắp. Em có mọi thứ khi ở cùng Hà Nội, và đánh mất mọi thứ khi một người rời xa em, rời xa Hà Nội.

Em đã chuyển chỗ làm đến một nơi khác khá lâu rồi. Nơi này không có Tháp Rùa, cũng chẳng có Hồ Gươm, niềm yêu thích khi xưa chỉ còn là hoài niệm của riêng em thôi.

Đôi khi em nghĩ, thích và giữ là hai khái niệm độc lập. Dù mình khao khát, cố gắng đến thế nào thì chúng cũng chẳng đi kèm với nhau - như em và anh, hay như em và môn văn đầy duyên nợ hồi bé.

Em thích môn văn, thích cô giáo dạy văn, thích những bài văn triết lý cụ non hồi xưa, vậy mà giờ em chẳng thể nào viết lại những suy tư thuở ấy. Có phải khi người ta lớn, tấm kính nơi cửa sổ tâm hồn trong veo khi xưa đã bám đầy bụi bặm nên chẳng còn giữ được nét nguyên sơ và chân thực? Có phải khi người ta đủ mạnh mẽ bay cao, những tình cảm thuần khiết ngày nào cũng chẳng đủ để níu chân nhau, phải vậy không anh?

Con người em thật mâu thuẫn anh ạ. Khi thì em cảm thấy mình đã già đến cằn cỗi, lúc lại cảm thấy mình còn ngây thơ hơn cả thuở thiếu thời. Em còn mơ mộng lắm, dù đã ăn bao nhiêu cơm gạo, hấp thụ bao nhiêu muối biển mà vẫn chưa cảm thấy mình đủ mặn mà.

Anh có tin không, đôi khi em vẫn mơ lại những giấc mơ rất đỗi trẻ con. Giấc mơ của em có hiệp sỹ, có những nhà thông thái tuyệt vời (là em), có những cô công chúa xinh đẹp. Em mơ mình có thật nhiều cái mặt nạ, mỗi khi tháo xuống một cái, em lại xinh hơn một chút, những khuyết điểm của em lại bớt đi một chút. Những giấc mơ hường phấn này, tất nhiên em chỉ có thể giữ cho riêng mình. Không có anh, ai có thể chia sẻ với em những giấc mơ buồn cười này chứ? Em lại còn mơ mình được là nhà thông thái nữa kìa - ngủ một đêm, sáng mai tỉnh giấc cái gì em cũng biết, cái gì em cũng tỏ tường.

Hà Nội lại sang thu rồi, sắp tròn một năm ngày mình xa nhau.


Tại vầng trăng, tại em hay tại anh,
Tại sang đông không còn hoa sữa?
Tại vô hình tại gì không biết nữa,
Tại con bướm vàng có cánh nó bay....

Tình yêu có cánh không nhỉ? Hay chỉ có anh đã chắp thêm cho nó đôi cánh của sự cách xa. Không phản bội, không dối lừa, tình yêu vẫn không ở lại với em. Đó có phải là vì môi trường chân không, không có không khí làm sao có bụi? Em ước gì tình yêu em dành cho anh cũng như hạt bụi ven đường kia, chỉ cần một làn gió thu vô tình là cuốn đi mất. Để mãi mãi không nhớ, để mãi mãi không đau...

Hà Nội, ngày xa anh…



🎼🎼🎼🎼🎼

Bạch Ngọc Tâm Tình xin dành tặng chủ nhân của Tâm Tình Số 04 cùng quý vị độc giả món quà nho nhỏ - đó chính là bản thu âm với giọng đọc của @Vũ Tích, mong rằng nơi phương xa ấy, sẽ có ai đó nghe thấu tâm tình của bạn.


Thay mặt cho ê kíp Bạch Ngọc Tâm Tình, @Cua Đá xin chúc quý độc giả có những phút giây thư giãn và vui vẻ khi đến với chuyên mục.

Chúc cho mỗi người trong chúng ta sẽ luôn đầy ắp tiếng cười và ngất ngây hạnh phúc trong men say tình ái.

Một lần nữa, xin cảm ơn và hẹn gặp lại quý độc giả ở các số sau, đừng quên theo dõi và ủng hộ cho tụi mình nhé.

Hãy mạnh dạn đăng ký tại Những dòng tâm sự Bạch Ngọc Sách, Bạch Ngọc Tâm Tình sẽ giúp bạn thay lời muốn nói.

@Cua Đá và hội chị em @Đạo Phong @Hân Di @Vũ Tích
@Ái Phiêu Diêu
:hoa: :hoa: :hoa: :hoa: :hoa:

Mời quý độc giả theo dõi các Tâm Tình đã đăng:

Số 1: Cười lên nào bầu trời sẽ thêm xanh!
Số 2: Gặp gỡ em là điều tuyệt vời nhất!
Số 3: Chọn con tim hay là nghe lý trí!
 

Bình luận

Ngọc
200
Tu vi
0
Xin chào quý độc giả của Bạch Ngọc Tâm Tình - Bạn Kể Tôi Nghe,

Đôi khi, nỗi nhớ như cuộn len bị con mèo lười biếng đùa nghịch đến rối tung, cứ thế kéo nhau dài mãi, dài mãi từ thu sang đông, từ xuân sang hạ, hay như thi sĩ Nguyễn Bính từng thì thầm:

"Ví chăng nhớ có như tơ nhỉ,
Em thử quay xem được mấy vòng.
Ví chăng nhớ có như vừng nhỉ,
Em thử lào xem được mấy thưng..."

Có những nỗi nhớ chẳng thể thốt lên thành lời, đành gửi gắm nơi những con chữ, như một hoài mong nỗi nhớ sẽ chắp cánh bay xa đến người mình thương. Dù đôi khi vẫn biết, người chưa chắc còn thương ta như ta vẫn luôn thương nhớ người.

Sau đây, mời quý vị độc giả lắng chút tâm tình cùng "Lá thư tháng Chín" do một cô gái đã chia sẻ với Tâm Tình Bạch Ngọc.

🎼🎼🎼🎼🎼


Lá thư tháng Chín

Anh à,

Hà Nội vào thu rồi đấy. Sáng nào trên con đường từ nhà tới cơ quan, em đều cảm nhận được từng đợt gió lùa lạnh buốt, chúng vừa như mơn man trên da thịt em, vừa như những mũi kim đâm vào em, lành lạnh đến khó chịu.

Dẫu vậy, em vẫn thích trời thu Hà Nội như thế. Gắn bó với Hà Nội đã được hơn năm năm, kỷ niệm với nó nhiều như những con đường em đã đi qua. Đôi khi, em thích không khí Hồ Gươm buổi sáng mỗi khi em hào hứng đi làm sớm, để đón nhận những cơn gió đầu mùa nơi trái tim thủ đô. Người ta nhộn nhịp dạo quanh hồ, người đi thể dục, kẻ lo mưu sinh. Và cả những cụ già ngồi cạnh em hoài niệm điều gì đó từ quá khứ.

Mùa thu Hà Nội là khi em háo hức níu chân gánh cốm rong, vui vẻ mua vài lạng cốm gói trong lá sen thơm phức. Cốm bây giờ khác xưa, em biết, em cũng chưa từng thưởng thức vị cốm nguyên sơ để mà so sánh. Nhưng với em, cốm là một đặc trưng chỉ Hà Nội mới có, và chỉ Hà Nội mới làm nó trở nên thi vị.

Trời cứ trở gió hoài, thoắt chở nắng ấm về, thoắt bồng sương lạnh tới, và gió đến day dứt lòng em.

Mới chớm thu thôi mà tay em đã lạnh buốt, một mình đứng chờ ở trạm xe bus, em lại nhớ đến quay quắt hơi ấm từ bàn tay của anh. Một cái nắm tay thôi mà đã xa em đến thế. Anh bảo em sẽ vượt qua mùa thu này thế nào đây? Không còn những nắm tay đan nhau , không còn những vòng tay ôm xiết; không còn hơi ấm mỗi ngày thu da diết ấy nữa. Càng không kể tới những chiều ngược gió, có ai đó rảo bước đến đón em, dù đi ngược cả một quãng đường từ Long Biên đến Hà Đông xa tít tắp. Em có mọi thứ khi ở cùng Hà Nội, và đánh mất mọi thứ khi một người rời xa em, rời xa Hà Nội.

Em đã chuyển chỗ làm đến một nơi khác khá lâu rồi. Nơi này không có Tháp Rùa, cũng chẳng có Hồ Gươm, niềm yêu thích khi xưa chỉ còn là hoài niệm của riêng em thôi.

Đôi khi em nghĩ, thích và giữ là hai khái niệm độc lập. Dù mình khao khát, cố gắng đến thế nào thì chúng cũng chẳng đi kèm với nhau - như em và anh, hay như em và môn văn đầy duyên nợ hồi bé.

Em thích môn văn, thích cô giáo dạy văn, thích những bài văn triết lý cụ non hồi xưa, vậy mà giờ em chẳng thể nào viết lại những suy tư thuở ấy. Có phải khi người ta lớn, tấm kính nơi cửa sổ tâm hồn trong veo khi xưa đã bám đầy bụi bặm nên chẳng còn giữ được nét nguyên sơ và chân thực? Có phải khi người ta đủ mạnh mẽ bay cao, những tình cảm thuần khiết ngày nào cũng chẳng đủ để níu chân nhau, phải vậy không anh?

Con người em thật mâu thuẫn anh ạ. Khi thì em cảm thấy mình đã già đến cằn cỗi, lúc lại cảm thấy mình còn ngây thơ hơn cả thuở thiếu thời. Em còn mơ mộng lắm, dù đã ăn bao nhiêu cơm gạo, hấp thụ bao nhiêu muối biển mà vẫn chưa cảm thấy mình đủ mặn mà.

Anh có tin không, đôi khi em vẫn mơ lại những giấc mơ rất đỗi trẻ con. Giấc mơ của em có hiệp sỹ, có những nhà thông thái tuyệt vời (là em), có những cô công chúa xinh đẹp. Em mơ mình có thật nhiều cái mặt nạ, mỗi khi tháo xuống một cái, em lại xinh hơn một chút, những khuyết điểm của em lại bớt đi một chút. Những giấc mơ hường phấn này, tất nhiên em chỉ có thể giữ cho riêng mình. Không có anh, ai có thể chia sẻ với em những giấc mơ buồn cười này chứ? Em lại còn mơ mình được là nhà thông thái nữa kìa - ngủ một đêm, sáng mai tỉnh giấc cái gì em cũng biết, cái gì em cũng tỏ tường.

Hà Nội lại sang thu rồi, sắp tròn một năm ngày mình xa nhau.


Tại vầng trăng, tại em hay tại anh,
Tại sang đông không còn hoa sữa?
Tại vô hình tại gì không biết nữa,
Tại con bướm vàng có cánh nó bay....

Tình yêu có cánh không nhỉ? Hay chỉ có anh đã chắp thêm cho nó đôi cánh của sự cách xa. Không phản bội, không dối lừa, tình yêu vẫn không ở lại với em. Đó có phải là vì môi trường chân không, không có không khí làm sao có bụi? Em ước gì tình yêu em dành cho anh cũng như hạt bụi ven đường kia, chỉ cần một làn gió thu vô tình là cuốn đi mất. Để mãi mãi không nhớ, để mãi mãi không đau...

Hà Nội, ngày xa anh…



🎼🎼🎼🎼🎼

Bạch Ngọc Tâm Tình xin dành tặng chủ nhân của Tâm Tình Số 04 cùng quý vị độc giả món quà nho nhỏ - đó chính là bản thu âm với giọng đọc của @Vũ Tích, mong rằng nơi phương xa ấy, sẽ có ai đó nghe thấu tâm tình của bạn.


Thay mặt cho ê kíp Bạch Ngọc Tâm Tình, @Cua Đá xin chúc quý độc giả có những phút giây thư giãn và vui vẻ khi đến với chuyên mục.

Chúc cho mỗi người trong chúng ta sẽ luôn đầy ắp tiếng cười và ngất ngây hạnh phúc trong men say tình ái.

Một lần nữa, xin cảm ơn và hẹn gặp lại quý độc giả ở các số sau, đừng quên theo dõi và ủng hộ cho tụi mình nhé.

Hãy mạnh dạn đăng ký tại Những dòng tâm sự Bạch Ngọc Sách, Bạch Ngọc Tâm Tình sẽ giúp bạn thay lời muốn nói.

@Cua Đá và hội chị em @Đạo Phong @Hân Di @Vũ Tích
@Ái Phiêu Diêu
:hoa: :hoa: :hoa: :hoa: :hoa:

Mời quý độc giả theo dõi các Tâm Tình đã đăng:

Số 1: Cười lên nào bầu trời sẽ thêm xanh!
Số 2: Gặp gỡ em là điều tuyệt vời nhất!
Số 3: Chọn con tim hay là nghe lý trí!
"Bên hiên nhóm lá nhuốm ủ vàng,
Ừ nhỉ, bây chừ thu đã sang.
Giật mình, ừ nhỉ mười năm chẵn,
Mười năm cách biệt tôi xa nàng.

Nơi đây trầm lắng, thu rất buồn
Rừng phong rũ cánh, mưa thu tuôn.
Mây giăng thật thấp khung trời tím,
Tim cả chiều thu, tím màn buông.

Có những đêm thanh, tôi thẩn thờ
Đôi vai nặng gánh trĩu trăng mơ.
Gởi em yêu dấu làm quà biếu,
Cho thỏa nhớ mong, bù đợi chờ.

Em vẫn cùng tôi trong cuộc đời,
Mười năm gối đẫm thấm lệ rơi.
Mười năm Chức Nữ Ngưu Lang khóc,
Mười năm, hai đứa, hai phương trời!

Lang thang thầm bước, giá buốt đông,
Mà nghe tim thắt, nát cả lòng.
Mơ ước xuân sau, xuân xum hợp

Trao em duyên ủ thắm xuân nồng."
 

Cua Đá

Hợp Thể Sơ Kỳ
Moderator
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
14,190
Tu vi
897
Nơi đây trầm lắng, thu rất buồn
Rừng phong rũ cánh, mưa thu tuôn.
Mây giăng thật thấp khung trời tím,
Tim cả chiều thu, tím màn buông
Bài thơ hay quá đạo hữu ơi, nhưng xin phép cho Cua hỏi chữ đầu dòng 4 là Tím chứ không phải Tim, đúng không ạ?
 

Cua Đá

Hợp Thể Sơ Kỳ
Moderator
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
14,190
Tu vi
897
Mấy số tâm tình toàn giống mấy câu chuyện tình yêu trên mạng nhỉ? Không có câu chuyện nào đột phá 1 tý sao? :lasao:
Ai làm câu chuyện tình Tăng Thư Thư và Kim Bình Nhi đi. :99:
Thế mới nói người viết cfs quyết định cách thức cfs hoạt động mà đệ, hay đệ viết 1 bài đi nào :haha:
 

Top