Luận truyện: Lạn Kha Kỳ Duyên - Chân Phí Sự - Tiên hiệp (Top 10 View last month)

Minh Nguyệt Châu Sa
Minh Nguyệt Châu Sa
Ssdz bình luận:
Tại mình thấy tự dưng bắt Bạch Hồ.Vì nó là hồ ly,là yêu vật đến từ ngoài Đại Trinh hay là do có ‘tồn tại 1 tia sát khí’ hay là nó lấy xác chết hay là t nghĩ nhiều nhỉ :zaeqvup::zaeqvup:😂😂😂
Chắc nghĩ nhiều thôi :4zykgg7: Mà có bắt được đâu :qlufifn:
 
S
Ssdz
Minh Nguyệt Châu Sa bình luận:
:6ztiwqu: Ủa đoạn nào phán xét đúng sai z đạo hữu?
Tại mình thấy tự dưng bắt Bạch Hồ.Vì nó là hồ ly,là yêu vật đến từ ngoài Đại Trinh hay là do có ‘tồn tại 1 tia sát khí’ hay là nó lấy xác chết hay là t nghĩ nhiều nhỉ :zaeqvup::zaeqvup:😂😂😂
 
S
Ssdz
Minh Nguyệt Châu Sa bình luận:
:6ztiwqu: Ủa đoạn nào phán xét đúng sai z đạo hữu?
Niệm Di bình luận:
Thật ra, theo 1 bài mà ta từng chia sẽ về review bộ truyện này, thì tất cả các bộ truyện mạng hiện tại (không tính mảng Ngôn tình) thì đều phải lấy 1 yếu tố "trang bức" để làm cột xương sống chính cho cả bộ truyện.

Cái khác biệt ở chỗ: "trang bức theo cách nào?"

Khác với những bộ truyện sát phạt tranh đấu, thể hiện tu vi, thì yếu tố "trang bức" trong đây dc giải quyết qua cái "cách/tư tưởng" của Kế Duyên - hay đúng hơn là "tư tưởng của tác giả."

Nhân chi sơ, ai cũng có tư tưởng chủ quan của bản thân - và theo tác giả phản ánh trên bề mặt của nhân vật Kế Duyên, thì đó là cách xử lý theo lão ấy là "đúng đắn."

Con người mà, ai cũng có cách nghĩ của bản thân. Ví dụ như, ta thấy người A làm vậy là đúng và xúi giục người A làm theo cách đó. Trong khi lão thấy người A làm sai và can ngăn. Nhưng người A là em trai ruột của ta, rất nghe lời ta, nên dĩ nhiên cứ làm. :D

Chuyện đơn giản là vậy - đó là nhân sinh, thay vì cách nghĩ mà lão gọi là "ngạo mạn" :p :p
Niệm Di bình luận:
Thật ra, theo 1 bài mà ta từng chia sẽ về review bộ truyện này, thì tất cả các bộ truyện mạng hiện tại (không tính mảng Ngôn tình) thì đều phải lấy 1 yếu tố "trang bức" để làm cột xương sống chính cho cả bộ truyện.

Cái khác biệt ở chỗ: "trang bức theo cách nào?"

Khác với những bộ truyện sát phạt tranh đấu, thể hiện tu vi, thì yếu tố "trang bức" trong đây dc giải quyết qua cái "cách/tư tưởng" của Kế Duyên - hay đúng hơn là "tư tưởng của tác giả."

Nhân chi sơ, ai cũng có tư tưởng chủ quan của bản thân - và theo tác giả phản ánh trên bề mặt của nhân vật Kế Duyên, thì đó là cách xử lý theo lão ấy là "đúng đắn."

Con người mà, ai cũng có cách nghĩ của bản thân. Ví dụ như, ta thấy người A làm vậy là đúng và xúi giục người A làm theo cách đó. Trong khi lão thấy người A làm sai và can ngăn. Nhưng người A là em trai ruột của ta, rất nghe lời ta, nên dĩ nhiên cứ làm. :D

Chuyện đơn giản là vậy - đó là nhân sinh, thay vì cách nghĩ mà lão gọi là "ngạo mạn" :p :p
:gjsyynk: :gjsyynk:
 
Niệm Di
Niệm Di
Minh Nguyệt Châu Sa bình luận:
:4zykgg7: à, em cứ tưởng đang nói đến 1 sự kiện nào đó. Đọc tới đoạn KD nhờ gã Đỗ Nghiễm Thông ra tay bắt Hồng Tú giùm thì em còn thấy KD sợ thua nữa ý :be9d0di:
Cơ bản là, phải có những lúc khó khăn thì coi mới hứng :D Chớ thuận lợi quá thì nó nhàn :cuoichet:

Như huynh từng đọc dăm ba chương trong mộ bộ, main sinh ra trong 1 đại gia tộc, có Hỗn Độn thể, lại có Ngón Tay Vàng, có bảo vật Thần cmn khí của gia tộc... truyện có main vậy là tập cuối roài chứ đọc méo gì nữa =,=
 
Minh Nguyệt Châu Sa
Minh Nguyệt Châu Sa
Niệm Di bình luận:
Là nói chung đó muội :cuoichet: Tổng thể cả bộ :D :D
:4zykgg7: à, em cứ tưởng đang nói đến 1 sự kiện nào đó. Đọc tới đoạn KD nhờ gã Đỗ Nghiễm Thông ra tay bắt Hồng Tú giùm thì em còn thấy KD sợ thua nữa ý :be9d0di:
 
Minh Nguyệt Châu Sa
Minh Nguyệt Châu Sa
Niệm Di bình luận:
Thật ra, theo 1 bài mà ta từng chia sẽ về review bộ truyện này, thì tất cả các bộ truyện mạng hiện tại (không tính mảng Ngôn tình) thì đều phải lấy 1 yếu tố "trang bức" để làm cột xương sống chính cho cả bộ truyện.

Cái khác biệt ở chỗ: "trang bức theo cách nào?"

Khác với những bộ truyện sát phạt tranh đấu, thể hiện tu vi, thì yếu tố "trang bức" trong đây dc giải quyết qua cái "cách/tư tưởng" của Kế Duyên - hay đúng hơn là "tư tưởng của tác giả."

Nhân chi sơ, ai cũng có tư tưởng chủ quan của bản thân - và theo tác giả phản ánh trên bề mặt của nhân vật Kế Duyên, thì đó là cách xử lý theo lão ấy là "đúng đắn."

Con người mà, ai cũng có cách nghĩ của bản thân. Ví dụ như, ta thấy người A làm vậy là đúng và xúi giục người A làm theo cách đó. Trong khi lão thấy người A làm sai và can ngăn. Nhưng người A là em trai ruột của ta, rất nghe lời ta, nên dĩ nhiên cứ làm. :D

Chuyện đơn giản là vậy - đó là nhân sinh, thay vì cách nghĩ mà lão gọi là "ngạo mạn" :p :p
:008::008: Mọi người đang nói đến đoạn nào zạ?
 
Niệm Di
Niệm Di
Ssdz bình luận:
?? Đọc đến đây tự dưng cảm thấy KD giống mấy lão già sống cả nghìn năm,trở nên ngạo mạn,tự cho mình trên người khác,có cái quyền phán xét đúng sai v ? Xin ít suy nghĩ của mn với :015::tucqua:
Thật ra, theo 1 bài mà ta từng chia sẽ về review bộ truyện này, thì tất cả các bộ truyện mạng hiện tại (không tính mảng Ngôn tình) thì đều phải lấy 1 yếu tố "trang bức" để làm cột xương sống chính cho cả bộ truyện.

Cái khác biệt ở chỗ: "trang bức theo cách nào?"

Khác với những bộ truyện sát phạt tranh đấu, thể hiện tu vi, thì yếu tố "trang bức" trong đây dc giải quyết qua cái "cách/tư tưởng" của Kế Duyên - hay đúng hơn là "tư tưởng của tác giả."

Nhân chi sơ, ai cũng có tư tưởng chủ quan của bản thân - và theo tác giả phản ánh trên bề mặt của nhân vật Kế Duyên, thì đó là cách xử lý theo lão ấy là "đúng đắn."

Con người mà, ai cũng có cách nghĩ của bản thân. Ví dụ như, ta thấy người A làm vậy là đúng và xúi giục người A làm theo cách đó. Trong khi lão thấy người A làm sai và can ngăn. Nhưng người A là em trai ruột của ta, rất nghe lời ta, nên dĩ nhiên cứ làm. :D

Chuyện đơn giản là vậy - đó là nhân sinh, thay vì cách nghĩ mà lão gọi là "ngạo mạn" :p :p
 
Đọc thêm tại: Luận Truyện Lạn Kha Kỳ Duyên - Chân Phí Sự - Tiên hiệp (Top 10 View last month)