[Tiên Hiệp] Phi Thăng Chi Mộng (1

Đỗ Nguyên Long

Phàm Nhân
Ngọc
190
Tu vi
0
Chương 11: Đấu luyện
<<<Nguyên Hoài>>>​
Đông Sơn Đấu Trường Ngoại khu.
Đây là một khu đất bằng phẳng rộng lớn với ba sân đấu được được xây dựng rất vững chắc. Ba sàn đấu được đặt cách nhau khá xa để người xem có thể tiện theo dõi từng trận đấu của mỗi sân.
Cứ sáu tháng một lần, tại nơi đây lại Đông Sơn lại tổ chức buổi buổi đấu luyện cho các đệ tử ngoại môn. Từ lúc Tiểu Long trở thành đệ tử ngoại môn đến giờ thì Đấu luyện tổ chức lần này đã là lần thứ hai. Lần tổ chức thú nhất thì Tiểu Long mới thành đệ tử ngoại môn được vài tháng nên được miễn tham gia.
Lúc này, trong sân Đấu trường đã tụ tập đầy đủ các đệ tử ngoại môn của Đông khu. Một số đẹ tử nội môn cũng đến để giám sát. Các cuộc thi đấu được các đệ tử ngoại môn lớn tuổi đứng ra chủ trì. Từ khi trở thành đệ tử ngoại môn, nếu trong vòng mười năm mà không thể tu hành đến đại thành tâm pháp tầng thứ năm, tự mình ngự kiếm bay lên đến đỉnh Đông Sơn thì chỉ có thể vĩnh viễn làm đệ tử ngoại môn mà thôi. Có rất nhiều người không vượt qua được cửa ải này đành phải chấp nhận làm đệ tử ngoại môn.
Tại sàn đấu phía bên trái của đấu trường.
Đứng trên sàn đấu là một vị đệ tử ngoại môn khoảng ba năm, ba sáu tuổi có khuôn mặt khá hiền lành. Vị đệ tử ngoại môn này đang xem một tờ giấy có ghi tên những cặp đấu. Anh ta liếc nhìn hai cái tên của cập đấu lần này rồi cất tiếng gọi:
-Vương Long, Nhật Minh, hai người các ngươi lên đây.
Từ hai phía của sàn đấu, Tiểu Long và cậu thiếu niên tên là Nhật Minh bước theo những bậc thang tiến lên sàn đấu. Sau khi cả hai đã tiến lên sàn đấu, khẽ chắp tay chào nhau rồi rút kiếm đang đeo ở trên vai xuống tiến hành thủ thế.
Vị đệ tử ngoại môn kia lên tiếng nhắc nhở:
-Nhớ kỹ, chỉ là đấu luyện, không được phép đả thương đồng môn. Bắt đầu đi.
Sau khi nhắc nhở xong, anh ta lập tức lui về một góc sàn đấu. Thi đấu bắt đầu.
Tiểu Long cầm chặt thanh phi kiếm trong tay, Thiên khí theo các kinh mạch đổ dồn về lòng bàn tay rồi truyền vào thanh phi kiếm. thanh phi kiếm rung lên một chút rồi phát ra ánh sáng màu vàng nhợt nhạt. Ở phía bên kia, Nhật Minh cũng làm tương tự, thanh phi kiếm của cậu ta tỏa ra ánh sáng màu cam có vẻ sáng hơn của Tiểu Long một chút.
Tiểu Long đạp mạnh chân lao nhanh người về phía đối thủ. Cậu muốn tiên hạ thủ vi cường. Kiếm trong tay Tiểu Long vung lên xé gió lao về phía trước.
Keng… Hai thanh phi kiếm chạm mạnh vào nhau, đường kiếm của Tiểu Long đã bị chặn đứng. Một cỗ lực phản chấn theo thanh phi kiếm truyền ngược về tay Tiểu Long Long làm cho cổ tay của cậu khẽ rung rung lên.
Tiểu Long lại vung kiếm lên tấn công liên tục, ba thức tấn công của Liên Hoa kiếm pháp được cậu thi triển liên hoàn, chiêu nọ vừa kết thúc thì chiêu khác đã nối tiếp vào, liên miên không dứt. Đường kiếm của cậu như hoa sen nở nở gắt gao bao trùm lên Nhật Minh.
Trước thế tấn công dồn dập của Tiểu Long thì ban đầu Nhật Minh có chút lúng túng, luống cuống tay chân nhưng chỉ một lát sau cậu ta đã lấy lại thế trận dần dần chuyển sang thế phản công.
Tiểu Long bị mất thế trận chỉ có thể dung hai thức phòng thủ của Liên Hoa kiếm pháp để bảo vệ toàn bộ cơ thể, chờ cơ hội để phản công lại. nhưng Nhật Minh lớn hơn cậu, Thiên khí trong cơ thể nhiều hơn cậu, kiếm pháp lại tinh diệu nên cậu không thể xoay chuyển được tình thế chỉ có thể gồng mình lên chống đớ.
Xoẹt …
Chỉ một thoáng sơ sẩy, kiếm của Nhật Minh đã xuyên thủng hàng phòng ngự của Tiểu Long đánh bật kiếm của cậu ra và chỉ thẳng vào mặt cậu.
Tiếng của vị ngoại môn đệ tử kia lập tức vang lên:
-Thi đấu kết thúc. Nhật Minh thắng, được thưởng một Đồng thẻ bài.

Tiểu Long được tiếp tục thi đấu thêm bốn trận nữa. Trận nào cậu cũng chủ động tấn công trước, nhưng đối phương toàn là những người trở thành đệ tử ngoại môn mấy năm rồi, thời gian tu luyện dài hơn cậu, kiếm pháp thuần thục hơn cậu lại còn đổi được những bộ kiếm pháp cao thâm hơn nên Tiểu Long không hề thắng được một trận nào cả và cũng không được thưởng một Đồng thẻ bài nào cả.
Mặc dù thất bại cả năm trận nhưng tiểu Long cũng thu được những thứ có ích cho mình. Tham gia đấu luyện, trải nghiệm thực chiến làm cho kiếm pháp của cậu tăng lên nhiều, cách vận dụng Thiên khí trong lúc chiến đấu cũng được cải thiện đáng kể. Đạt được điều này là do trong mỗi trận thi đấu cậu đều mang những lý giải của mình về kiếm pháp và tâm pháp của mình ứng dụng vào để xem có thiếu sót hay sai lầm nào để con khắc phục và sửa chữa.
Sau khi thi đấu xong phần của mình, Tiểu Long tiếp tục ở lại Đấu trường, xem các trận đấu khác để mở mang thêm kiến thức. Cậu cảm thấy rất ấn tượng đối với những trận đấu của những người đang tu hành tâm pháp tầng năm. Những trận đấu đó thực sự rất đặc sắc: những thanh phi kiếm nhiều màu sắc bay lượn trên sàn đấu, tiếng va chạm inh tai hay những chiêu thức có sức công phá lớn … Tất cả những điều đó càng làm cho khát vọng của cậu cậu trở nên cháy bỏng.
Tiểu Long cũng nhìn thấy Lâm Tuyết Phương thi đấu. Cô bé đã lớn hơn, mái tóc đen dài xõa xuống ngang vai, làn da trắng như tuyết. Thanh phi kiếm phát sáng màu xanh ngọc bích bay lượn quanh như cô bé như du long ngoạn thủy, bộ pháp thướt tha yểu điệu.

Trong khu vườn trồng Thiên thảo Vân Đậu do Tiểu Long phụ trách.
Tiết Cường đang giám sát người thu hoạch Vân Đậu đã chín. Những quả Vân Đậu căng mọng, những đường vân trên thân đậu lấp lánh ánh sáng màu bạc.
Tiểu Long đứng bên cạnh Tiết Cường, mắt dõi theo những người thu đậu, trong đầu nhẩm tính số lượng quả đậu đã thu hoạch.
Thu hoạch đậu đã xong, những người thu hoạch mang theo những rổ dậu chín lấp lánh bước ra khỏi khu vườn. Tiết Cường rất hài lòng với thu hoạch lần này, số Vân Đậu không chỉ nhiều hơn mà còn tốt hơn, điều này chứng tỏ chúng đã được chăm sóc rất kỹ càng.
Tiết Cường quay về phía Tiểu Long, khẽ gật đầu tỏ ý hài lòng và nói:
-Ngươi đã chăm sóc Thiên thảo rất tốt. lần thu hoạch này ta khá là hài lòng. Căn cứ theo số Vân Đậu thu hoạch được, ngươi được thưởng năm Ngân thẻ bài, ta thưởng thêm cho ngươi năm Đồng thẻ bài vì sự cố gắng của ngươi.
-Đa tạ Tiết Cường sư huynh.
-Ừ. Ta đi đây. Tháng sau ta lại đến kiếm tra.
-Dạ, sư huynh đi thong thả.
Nhìn năm Ngân thẻ bài và năm Đồng thẻ bài trong tay, Tiểu Long khẽ mỉm cười. Cộng với số thẻ bài cậu tích cóp từ trước, vậy là cậu đã có đủ số thẻ bài để đến Đông Sơn Các – Ngoại đổi một số thứ cần thiết rồi.
….
Đông Sơn Đấu Trường Ngoại khu.
Sàn đấu bên phải.
Tiểu Long đang thi đấu với một cậu thiếu niên tóc quăn màu xám, thanh phi kiếm của cậu ta sáng lên ánh sáng màu nâu bùn đất. Đường kiếm màu vào của Tiểu Long chạm vào đường kiếm màu nâu bùn đất thì chậm lại như sa vào bùn lầy.
Cậu thiếu niên tóc xoăn đang sử dụng một bộ kiếm pháp có tên là Thổ Trạch kiếm pháp. Bộ kiếm pháp này thích hợp với những người có Thiên căn Thổ thuộc tính loại mềm dẻo. Các chiêu thức của bộ kiếm pháp này làm cho đối phương như lâm vào vũng bùn dính nhớp rất khó để thoát ra ngoài.
Tiểu Long đang sử dụng một bộ kiếm pháp có tên là Kim Thiết kiếm pháp. Bô kiếm pháp này thì thích hợp với những người có Thiên căn Kim thuộc tính loại sắc bén. Các chiêu thức của bộ kiếm pháp này chỉ công không thủ, tấn công đòn dập mãnh liệt làm cho đối phương không kịp trở tay.
Tiểu Long hét lên một tiếng, thanh phi kiếm của cậu phát ra ánh sáng màu vàng lấp lánh đánh bật ánh sáng màu nâu bùn đất đang cuốn quanh thanh phi kiếm dạt ra ngoài. Tốc độ thanh kiếm kiếm của Tiểu Long đột ngột tăng lên, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai chọc thủng thế phòng thủ của cậu thiếu niên tóc xoăn kia. Đầu phi kiếm vọt qua lớp ánh sáng màu nâu bùn đất, chỉ thằng vào trái tim của cậu thiếu niên tóc xoăn, khi còn cách lồng ngực của cậu ta một tấc thì dừng lại.
-Thi đấu kết thúc. Vương Long thắng, được thưởng một Đồng thẻ bài.

Lần đấu luyện lần thứ hai Tiểu Long chỉ có thể thắng được một trận, còn lần đấu luyện lần thứ ba này thì khá hơn thắng được ba trận. Sau mỗi lần Đấu luyện sáu tháng, cậu đều có những tiến bộ rất đáng kể. Nhưng cậu không hề lấy đó làm tự hào hay chủ quan, cậu vẫn luôn tự nhủ mình phải cố gắng kiên trì, chăm chỉ hơn nữa. Lâm Tuyết Phương đã vượt lên trước cậu quá nhiều,điều duy nhất cậu có thể làm là không ngừng cố gắng để thu hẹp khoảng cách tu luyện với cô bé.
Tiểu Long vẫn cần mẫn tu luyện. Đêm thức khuya , sáng dậy sớm. Những lúc yên tĩnh thì cậu ngồi xếp bằng để Dẫn khí và Luyện khí để tăng cường lượng Thiên khí trong cơ thể. Những lúc làm những công việc đơn giản thì cậu nhẩm tu luyện Điều khí và Phát khí. Đối với cậu, thời gian luôn có chút không đủ để cậu. tu luyện. Bên cạnh đó, có một việc khiến cậu phải đau đầu suy nghĩ, đó chính là thẻ bài. Số lượng thẻ bài cậu kiếm được luôn luôn không đủ những thứ cậu muốn đổi nên cậu phải luôn tính toán chi li, cái gì thật sự rất cần thiết thì mới dám đổi.
 

Đỗ Nguyên Long

Phàm Nhân
Ngọc
190
Tu vi
0
Chương 12: Kiếm thêm thẻ bài
<<<Nguyên Hoài>>>​
Trong khu vườn trồng đầy Thiên thảo Vân Đậu.
Những cây Vân Đạu đang vào thời kỳ ra hoa, chuẩn bị kết trái. Những bông hoa nhỏ màu trắng muốt đang nở rộ trên nền những chiếc lá xanh thẫm.
Tiết Cường đang chăm chú kiểm tra những cây Vân Đậu. Anh ta đi tới đi lui dọc theo những con đường nhỏ trong khu vườn, xem xét kỹ càng từng cây Vân Đậu. Lần trước thu hoạch Vân Đậu đạt kết quả tốt, anh ta được thưởng nhiều hơn nên lần này anh tay rất chú ý đến mảnh vườn trồng Vân Đậu do Tiểu Long phụ trách này.
Theo kết quả kiểm tra đợt này, anh ta xác định được nếu Tiểu Long tiếp tục chăm sóc chu đáo như vậy thì số Vân Đậu lần này có thể sẽ nhiều hơn lần trước. Anh ta rất hài lòng với sự chăm chỉ của Tiểu Long, anh ta đang cân nhắc nên động viên cậu như thế nào.
-Ngươi làm rất tốt, cứ cố gắng tiếp tục chăm sóc cho chúng thật tốt nhé. Lần này, ta thưởng thêm cho ngươi một Đồng thẻ bài nữa.
-Đa tạ sư huynh đã quan tâm.
Tiểu Long nhìn Tiết Cường một lát, rồi khẽ cất tiếng hỏi:
-Tiết Cường sư huynh, đệ có việc này mong huynh giúp đỡ.
-Ồ, có chuyện gì thế? Nói ta nghe thử xem.
-Tiểu đệ muốn kiếm thêm ít lệnh bài, sư huynh xem có việc gì giao thêm cho tiểu đệ được không ạ?
Nghe Tiểu Long nói vậy, Tiết Cường khẽ nhíu mày. Nếu là người khác hỏi chuyện này, anh ta sẽ mắng cho một trận, quát bảo nên cho lo tốt việc của mình được giao đi dã. Nhưng Tiểu Long Long thì khác, hiệu quả công việc của cậu luôn cao hơn người khác, với sự chăm chỉ của cậu thì nhận thêm một việc nữa cũng vẫn có thể lo được.
Tiểu Long thấy như vậy, vội nói tiếp:
-Sư huynh yên tâm, tiểu đệ sẽ không dám lơ là việc chăm sóc Vân Đậu đâu ạ. Chỉ là có mấy thứ tiểu đệ muốn đổi mà lại thiếu thẻ bài nên mong sư huynh giúp đỡ ạ.
Trầm ngâm một lắt, Tiết Cường mới nói:
-Không phải ta không muốn giúp ngươi mà sự việc này có chút khó khăn. Ngươi cũng biết là công việc ở khu trồng và chăm sóc Thiên thảo của chúng ta phần đa đều đã được cố định, một số những công việc còn lại như: thu hoạch, chế biến, bảo quản … thì đều phải có kỹ thuật và kinh nghiệm lâu năm. Khu trông coi Thiên thú thì linh động hơn nhiều, kiếm thẻ bài ở khu đó cũng dễ dàng hơn nhiều…
Tiểu Long chợt nhớ lại lúc mình vừa mới tiến vào Đông Sơn, vị sư huynh họ Mặc kia chỉ để cho Thiên thú Kỳ Mã phục vụ Lưu Quang sư huynh một ngày thì đã nhận được một Kim thẻ bài. Thật là hâm mộ quá đi mất.Nhưng hâm mộ thì cũng chỉ có thể hâm mộ mà thôi, cậu phải đành chấp nhận sự thật mình đang ở tại khu trồng và chăm sóc Thiên thảo này. Cậu chợt nghĩ Tô Vân, có lẽ cậu ta được phân vào khu trong coi Thiên thú thì phải, thảo nào cậu ta có nhiều thẻ bài để đổi được nhiều thứ như vậy, còn mình thì cứ phải căn ke từng cái thẻ bài một.
Nhìn Tiểu Long thất thần như vậy Tiết Cường tưởng cậu đang thất vọng lắm nên dành cất giọng an ủi:
-Ngươi cũng không cần phải thất vọng như vậy. Để ta về xem có việc gì cho ngươi làm không.
-Vâng, đa tạ sư huynh.
-Ừ, ta về đây.
……
Một buổi sáng khi Tiểu Long đang xới đất cho những gốc cây Vân Đậu thì Tiết Cường tìm đến. Anh ta bảo đã tìm cho Tiểu Long một việc làm để cậu kiếm thêm lệnh bài. Tiểu Long cảm thấy rất là vui vẻ vội vàng đi theo anh ta.
Tiết Cường dẫn Tiểu Long đến một khu vườn đã bỏ hoang từ lâu, hàng rào bằng tre đã trở nên xiêu vẹo, một số chỗ còn đổ sập cả xuống. Trong vườn cỏ dại mọc lung tung, những cây Thiên thảo dã bị chết chỉ còn trơ lại những gốc cây gầy khẳng khi. Cân nhà nhỏ thì tồi tàn cũ kỹ, những cánh cửa thì lệch ra khỏi cả bản lề.
-Ta đã thương thảo với các vị sư huynh khác. Từ nay khu vườn này cũng sẽ giao cho ngươi. Ngươi cần phải sửa sang lại hàng rào, quét dọn, sửa sang lại căn nhà để chứa các loại dụng cụ. Còn về phần khu vườn thì ngươi cần phải dọn cho sạch cỏ dại và những gốc cây Thiên thảo cũ, sau đó thì làm lại đất cho thật tơi xốp để trồng Thiên thảo Vân Đậu. Ngươi chăm sóc Vân Đậu đã quen, việc này không làm khó được ngươi phải không?
-vâng, tiểu đệ có thể chăm sóc thêm một mảnh vườn trồng Vân Đậu nhưng bay giờ phải bắt đầu với mảnh đất hoang này tiểu đệ thấy khó khăn quá.
-Ta cũng biết là sẽ khó khăn cho ngươi nên ta cùng với các vị sư huynh quyết định sẽ thưởng công ngươi cải tạo mảnh đất này là một Kim thẻ bài, công ngươi trồng được Vân Đậu lớn lên là một Kim thẻ bài nữa. Ngươi thấy thế nào?
-Vậy thì tốt quá rồi. Đa ta sư huynh đã quan tâm chiếu cố tới tiểu đệ
-Ừ, ráng trồng và chăm sóc hai khu vườn Vân Đậu thật tốt là được. Giờ ngươi theo ta đến nhà kho để lấy các dụng cụ cần thiết, hạt giống và phân bón.
-Vâng.
…….
Tiểu Long đang ở giữa khu vườn mới được giao hì hục cuốc đất. Cậu mặc một bộ quần áo vải thô ngắn và rộng rãi, đầu đội một chiếc mũ rộng vành. Những nhát cuốc được vung lên mạnh mẽ và dứt khoát bổ mạnh vào nền đất đã bị bỏ hoang từ lâu. Cậu đang dùng cuốc to để cuốc những cây cỏ và gốc cây Thiên thảo bị chết đi .
Đã hơn một tuần kể từ khi Tiểu Long nhận mảnh vườn này. Cậu mất hơn một tuần để làm lại hàng rào và sửa sang lại căn nhà nhỏ. Cậu phải vào rừng chặt những cây tre về làm lại hàng rào, đóng lại những cái cửa bị long bản lề, sửa lại mái hiên …
Mặc dù phần thưởng là hai tấm Kim thẻ bài rất hấp dẫn nhưng Tiểu Long không hề bị lòng tham mờ mắt, cậu vẫn sắp xếp thời gian cẩn thận để đảm bảo việc tu luyện và chăm sóc mảnh vườn trồng Vân Đậu đầu tiên của mình.
Công việc ở khu vườn thứ hai này tuy nhiều nhưng lại cũng khá là đơn giản, không cần quá nhiều sự tập trung nên Tiểu Long vừa làm vừa có thể nhẩm luyện Điểu khí và Phát khí được.
Hơn một tuần sau.
Tiểu Long đã dùng cuốc to cuốc xong khu vườn một lượt, những gốc cỏ và những gốc cây Thiên thảo chết khô đã được cậu gom lại thành đống rồi đốt đi.
Cậu đang dùng cuốc nhỏ để cuốc sâu xuống, vỡ đất ra để làm cho đất trở nên tơi xốp. Cậu cố gắng cuốc xuống thật sâu hết mức có thể vì đất càng tơi xốp thì Vân Đậu mới càng dễ nảy mầm và bén rễ.
Hai tuần sau.
Tiểu Long đang dùng cuốc nhỏ cuốc sâu xuống những thước vuông cuối cùng của khu đất. Trong cả khu đất thì những thước vông đất này là cứng nhất nên Tiểu Long để dành lại làm sau cùng.
Chiếc cuốc nhỏ mạnh mẽ được bổ xuống, cắm sâu vào mặt đất rồi được giật mạnh lên lôi bật miếng đất nhỏ ra ngoài. Tiểu long vừa làm vừa lẩm nhẩm tu luyện, công việc cuốc đất này thực sự không tốn nhiều tâm trí của cậu, hành động cứ lặp đi lặp lại nên cậu có thể luyện Điều Khí và Phát khí một cách thuận lợi. Bên cạnh đó, Việc Điều khí và Phát khí liên tục cũng làm cho cậu làm những công việc nặng nhọc trở nên nhẹ nhàng hơn và ít tốn sức hơn.
Choang ….
Chiếc cuốc nhỏ nảy lên làm cổ tay của Tiểu Long trở nên tê rần. Cậu khẽ dừng cuốc thở dài. Trong lúc cuốc sâu, cậu đã bị như thế này mấy lần. Mỗi lần, cậu đều phải dừng lại moi đất xung quanh ra rồi bê cục đá bị vướng bỏ ra khỏi vườn. Lần này, lực phản chấn mạnh vậy chắc cục đá phải to lắm đây.
Tiểu Long ngồi xuống, lấy tay bới đất xung quanh chỗ vừa cuốc ra. Hai tay cậu bới bới nhanh thoăn thoắt như con chuột chũi đang đào hang.
Tiểu Long chợt ngừng lại, nhìn chằm chằm xuống mặt đất. Đó không phải là cục đá mà là một vật gì đó đang dính chặt một lớp đất mỏng. Cậu cầm vật ấy lên, khẽ gặt lớp đất dính xung quanh để nhìn cho rõ.
 

Đỗ Nguyên Long

Phàm Nhân
Ngọc
190
Tu vi
0
Chương 13: Lưu ly ngọc bội
<<<Nguyên Hoài>>>​
Theo từng chút đất rơi ra, vật trong tay Tiểu Long dần dần hiện ra hình dáng đại khái của nó nhưng do vẫn còn một số đát bám quá chặt nên không nhìn rõ hình dáng cụ thể của nó là gì.
Tiểu Long vội cầm chặt vật ấy trong lòng bàn tay rồi chạy thật nhanh về phía bên trái của gian nhà nhỏ. Nơi đây có một vại nước lớn đã được Tiểu long gánh đầy nước. Cậu vội múc một gáo nước rồi ngồi xuống bên cạnh xối nước rửa sạch vật đang cầm trong tay.
Dòng nước chảy qua kẽ tay của Tiểu long mang theo lớp đất màu nâu đỏ. Cậu tiếp tục múc nước rủa, kỳ cọ cho thật sạch sẽ vật trong tay mình.
Trong tay Tiểu Long đang cầm một vật có hình dạng như một cái ngọc bội cỡ nhỏ được làm từ một loại ngọc có màu luu ly rất đẹp. Toàn thân của ngọc bội tràn đầy vết rạn nứt nên không nhìn ra được cụ thể là ngọc bội điêu khắc hình gì.
Tiểu Long nhìn thật kỹ vào những vết rạn trên ngọc bội. Những vết rạn này rất nỏ, chằng chịt đan xen nhưng lại có vẻ như là bị nứt vỡ từ bên trong còn bề mặt của ngọc bội thì vẫn trơn nhẵn hoàn hảo. Cậu nhớ là lúc nãy mình dã cuốc rất mạnh vào ngọc bội này vậy mà bây giờ trên ngọc bội không hề có vết xước nào cả.
Tiểu Long nhìn ngọc bội rồi trầm ngâm suy nghĩ. Cậu đang nghĩ tới một khả năng là ngọc nội này rất có thể là một kiện Thiên bảo giống như Thiên Ngọc Bàn mà cậu đã từng thấy. Nghĩ đến đây, cậu khẽ vận chuyển tâm pháp tầng thứ tư phát ra Thiên khí truyền vào ngọc bội.
Một lát sau.
Miếng ngọc bội vẫn nằm im trên tay Tiểu Long chẳng hề thay đổi gì cả. Mặc cho cậu có truyền vào nó bao nhiêu thiên khí thì nó vẫn cứ trơ trơ ra. Cậu khẽ lắc đầu, Thiên bảo đâu phải dễ kiếm như vậy cơ chứ.
Tiểu Long nhìn ngọc bội trong tay một hồi lâu rồi cậu đi vào căn phòng nhỏ kiếm một sợi dây nhỏ buộc chặt ngọc bội lại đeo vào cổ rồi nhét sâu vào trong ngực áo. Dù cho nó không phải là là một kiện Thiên bảo lại còn bị rạn nứt nhưng nó khá là đẹp đẽ nên cậu quyết định giữ nó lại làm kỷ niệm.
Cậu tiếp tục đi ra vườn, cầm chiếc cuốc nhỏ lên tiếp tục công việc còn dang dở. Mục tiêu hôm nay của cậu là phải cuốc sâu xong khu đất này để ngày mai còn tưới nước và rải phân bón lót để làm đât nề chuẩn bị tiến hành gieo trồng Vân Đậu.
……
Đêm đã về rất khuya. Ánh trăng nhẹ nhàng xuyên qua khe cửa chiếu vào căn phòng nhỏ.
Tiểu Long đang ngủ say trên giường. Trên ngực cậu, ngọc bội màu lưu ly tỏa ra chút ánh sáng lạnh lẽo yếu ớt chậm rãi từng chút một len lỏi vào cơ thể cậu
……
Hơn hai tháng sau, trong khu vườn được cải tạo lại, những cây Vân Đậu nhỏ đang nhú lên khỏi mặt đất xòe những chiếc lá non màu xanh ngắt.
Tiết Cương đang lom khom tiến hành xem xét những cây Vân Đậu. Một lúc lậu sau, anh ta có vẻ rất hài lòng nói với Tiểu Long:
-Tốt lắm, những cây Vân Đậu nảy mầm rất cứng cáp, số lượng còn vượt mức yêu cầu mà ta đã đưa ra.Nhà cửa, sân vườn, hàng rào cũng đã được sửa sang lại theo đúng yêu cầu. Đây là hai tấm Kim thẻ bài thưởng cho ngươi.
-Vâng , đa tạ sư huynh.
- Từ giờ cứ mỗi tháng ta sẽ đến kiểm tra cả hai khu vườn trồng Vân Đậu do ngươi chăm sóc một lần. Phần thưởng của mỗi khu vườn vẫn tính theo thường lệ.
-Vâng, tiểu đệ hiểu rõ.
-Được rồi, ta về đây. Nhớ chăm sóc Vân Đậu cho thật tốt, ta sẽ thưởng thêm cho.
-Dạ, sư huynh đi thong thả.
…..
Hơn một năm sau.
Tại đại sảnh Đông Sơn Các – Ngoai.
Trần Thiện nhìn Tiểu Long đang đứng trước mặt, cất tiếng hỏi:
-Ngươi muốn đổi thứ gì?
-Dạ, Tiểu đệ muốn đổi tâm pháp tầng thứ năm Ngụ khí và quyển Kim Sơn ngự kiếm ạ.
-Ồ, ngươi đã hoàn thành tâm pháp thứ tư rồi sao?
-Vâng ạ.
-Thể hiện đi, ta sẽ kiểm tra xem ngươi đã đạt đủ yêu cầu hay chưa.
-Vâng.
Tiểu Long rút thanh phi kiếm đang đeo sau lưng xuống cầm chặt vào hai lòng bàn tay. Cậu hết sức vận chuyển tâm pháp tầng thứ tư, Thiên khí trong cơ thể dũng mãnh theo hai lòng bàn tay truyền vào thanh phi kiếm. Thanh phi kiếm sáng lên màu vàng sắc bén, kiếm quang tỏa ra xung quanh rực rỡ.
Trần Thiện nhìn một lát, rồi khẽ gật đầu:
-Được rồi, đã đạt yêu cầu. Ngươi thu kiếm lại đi.
-Vâng.
-Tâm pháp tầng thứ năm Ngụ khí cần một Kim thẻ bài và một Ngân thẻ bài. Kim Sơn ngự kiếm cần một Kim thẻ bài và năm Đồng thẻ bài. Ngươi có đủ chứ?
-Tiểu đệ đã chuẩn bị đủ. Mời sư huynh xem.
Tiểu Long vội lấy hai Kim thẻ bài, một Ngân thẻ bài và năm Đồng thẻ bài đưa cho Lưu Thiện. Anh ta cầm lấy, rồi tiến lại giá sách lấy hai quyển sách đưa cho Tiểu Long.
Tiểu Long nhận hai quyển sách, cất kỹ vào trong ngực áo.
-Ngươi còn muốn đổi thêm gì không?
-Dạ, không ạ. Tiểu đệ xin phép về trước.
-Ừ, về đi.
Nhìn bóng Tiểu Long khuất dần sau cánh cửa, Trần Thiện nhẹ gật đầu tán thưởng. Thông qua Tiết Cường, anh ta biết được Tiểu Long rất chăm chỉ và cố gắng. Người được Luu Quang sư huynh coi trọng quả nhiên có chút hơn người.
Rời Đông Sơn Các – Ngoại, Tiểu Long chưa về ngay mà còn ghé qua Đông Sơn Dược – Ngoại. Tại đây, cậu dùng toàn bộ số thẻ bài còn lại của mình đổi lấy một bình Thiên Ngưng Hoàn. Những viên hoàn này được điều chế từ các loại Thiên thảo chứa nhiều Thiên khí, có tác dụng rất tốt khi tu luyện tâm pháp tầng năm. Tiểu Long đã tìm hiểu rất kỹ, tầng thứ năm tu luyện rất khó khăn, cần một lượng Thiên khí rất nhiều, nếu chỉ dựa vào hô hấp thổ nạp thì không thể luyện thành trong khoảng thời gian hạn đinh được.
Cầm bình Thiên Ngưng Hoàn trong lòng bàn tay, Tiểu Long rảo bước tiến về khu vườn trồng Vân Đậu thứ hai được giao. Vân Đậu của khu vườn này đang ra hoa còn Vân Đậu của khu vườn thứ nhất đã kết quả. Cậu đang dốc sức chăm sóc chúng thật kỹ càng để có thể được thưởng thêm thẻ bài.
,,..
Trên một bãi đất trống rộng và bằng phẳng,
Tiểu Long đang luyện Ngự kiếm. bàn tay cậu nhanh thoanh thoát kết các kiểu pháp quyết khác nhau, thanh phị kiếm tỏa ánh sáng màu vàng nhạt đang nhẹ nhàng vờn quang người cậu. Trán cậu đang đổ mồ hôi, hàm răng khẽ cắn chặt lại, ánh mắt vẫn bình tĩnh dõi theo thanh phi kiếm đang bay lượn. Thiên khí trong người của cậu đã có chút không thể chèo chống được nhưng cậu vẫn cố gắng. Phi kiếm ly thể, lượng Thiên khí tiêu hao lớn hơn khi cầm trên tay rất nhiều, khoảng cách càng xa thì càng tiêu tốn nhiều Thiên khí và càng khó điều khiển. Các chiêu thức của Kim Sơn ngự kiếm yêu cầu Thiên khí rất lớn, bản thân cậu hiện giờ chỉ có thể miễn cưỡng tung ra chiêu thứ nhất thì đã hết sạch Thiên khí.
Còn về Ngự kiếm phi hành thì càng không phải nói đến nữa. Mặc dù cơ thể cậu đã dược Thiên khí rèn luyện, nhẹ nhàng hơn người thường nhưng để thanh phi kiếm có thể mang cậu bay lên khỏi mặt đất thì quá sức của cậu. Ngay khi có thể Ngự kiếm, cậu đã thử Ngự kiếm phi hành, kết quả là ngay khi vừa mới nhảy lên thanh phi kiếm thì thanh phi kiếm đã chúi xuống mặt đất. Ngự kiếm là một chuyện còn Ngự kiếm mang theo người để phi hành lại là một chuyện hoàn toàn khác.Chỉ có luyện tâm pháp tầng thứ năm đến đại thành, lượng Thiên khí trong cơ thể đủ nhiều và khống chế Thiên khí ly thể thật thuần thục thì mới có thể Ngự kiếm phi hành đúng nghĩa.
Tiểu Long vẫn không hề nản chí, kiên trì cố gắng tu luyện và làm việc. Cứ mỗi khi đủ thẻ bài, cậu lại tới Đông Sơn Các Dược –Ngoại đổi một bình Thiên Ngưng Hoàn để trợ giúp tu luyện. Chăm sóc hai khu vườn trồng Vân Đậu, cậu kiếm được nhiều thẻ bài hơn nhưng lại vất vả hơn nhiều.
 

Đỗ Nguyên Long

Phàm Nhân
Ngọc
190
Tu vi
0
Chương 14: Ngự kiếm đăng sơn
<<<Nguyên Hoài>>>​
Mặt trời mọc rồi lại lặn, ngày cứ nối tiếp ngày.
Hơn ba năm đã trôi qua.
Trên mặt sân rộng phía trước Đông Sơn Các – Ngoại có ba người đang đứng nhìn về phía đỉnh núi.
Hai người đứng phía trước là Lưu Thiện và Tiết Cường, hơi đứng hơi lù về phía sau một chút chính là Vương Long.
Vương Long đã trở thành một chàng thanh niên cao lớn, không còn lại một cậu nhóc còn đầy bỡ ngỡ lúc mới nhập môn nữa. Cậu có dáng người cao ráo, làn da có chút rám nắng, mái tóc dài được cột tùy ý phía sau, khuôn mặt có chút tuấn lãng, đôi mắt không còn vẻ tinh nghịch như lúc nhỏ mà thay vào đó là sự điềm tĩnh. Cậu đang trầm ngâm suy nghĩ. Lần Ngự kiếm đăng thiên này thật giống như “cá chép vượt Long môn hóa rồng” mà cậu đã từng được đọc trong sách cổ, cậu giống như con cá chép nhỏ bé cố gắng hết sức vượt dòng thác dựng đứng để tiến lên tới đỉnh, chỉ khác là dòng thác được thay bằng bằng đỉnh núi cao vời vợi mà thôi.
Mây ngày , Vương Long đã tới gặp Tiết Cường để xin được phép Ngự kiếm đăng sơn. Tiết Cường dẫn Vương Long tới báo với Trần Thiện. Trần Thiện sau khi kiểm tra thấy Vương Long đã luyện tâm pháp tầng thứ năm tới đại thành thì liền bẩm báo về Nội môn. Sau đó Nội môn chấp thuận và báo rằng hôm nay sẽ cử người đến kiểm tra nên ba người Trần Thiện, Tiết Cường và Vương Long đến đây từ sớm để chờ đợi.
-Tới rồi!. <Tiết Cường thấp giọng hô lên.>
Chỉ thấy từ phía xa xa có hai đạo hào quang một đỏ một vàng đang bay nhanh về phía này. Chỉ trong thoáng chốc, hai đạo hào quang đã tiến đến trong sân và dừng lại trước mặt ba người. Hào quang thu vào hiện ra Nhiếp Linh đang đứng trên thanh phi kiếm đỏ rực và Lưu Quang đang đứng trên thanh phi kiếm màu vàng đất. Ba người vội vàng tiến lên hành lễ.
Nhiếp Linh nhìn ba người khẽ gật đầu. Ánh mắt ông nhìn thẳng vào người thanh niên trẻ tuổi đang đứng phía sau hỏi:
-Ngươi là Vương Long hả?
-Vâng, thưa Nhiếp Linh sư bá.
-Nội môn đã nhận được tin báo, cử ta và Lưu Quang tới đây kiểm tra ngươi tiến hành Ngự kiếm đăng sơn. Ngươi đã sẵn sàng chưa?
-Đệ tử đã sẵn sàng.
-Vậy thì bắt đầu đi.
-Vâng.
Vương Long nhanh chóng kết pháp quyết, vận chuyển tâm pháp tầng thứ năm Ngự khí đại thành, sử dung Ngự kiếm phi hành trong Kim Sơn ngự kiếm. Thang Kiếm cậu đang đeo sau lưng bay vút ra phía trước mặt cậu, tỏa ra ánh sáng màu vàng. Cậu tung người nhảy lên thanh phi kiếm. Thanh phi kiếm chỉ khẽ lắc lư rồi nhanh chóng ổn định.
Trông thấy cảnh này thì Lưu Quang khẽ mỉm cười còn Nhiếp Linh thì âm thầm gật đầu. Ông vung tay lên:
-Đi thôi, cố theo sát ta.
Thanh phi kiếm dưới chân ông bùng lên ánh sáng đỏ rực rồi lao nhanh về phái Nội môn. Vương Long điều khiển phi kiếm dưới chân vội vàng đuổi theo. Lưu Quang ngay lập tức cũng tiến sát tới bên cạnh Vương Long.
Nhìn theo bóng ba đạo hào quang khuất dần trong tầm mắt, Trần Thiện và Tiết Cường khẽ thở dài rồi quay người đi vào trong Đông Sơn Các – Ngoại. Cả hai người bọn họ đều không thể luyện tới đại thành tâm pháp tầng thứ năm sau khi thành đệ tử ngoại môn trong vòng mười năm nên chỉ có thể làm đệ tử ngoại môn mà thôi. Mặc dù vẫn có thể tiếp tục tu hành nhưng điều kiện ưu đãi chỉ bằng một phần đệ tử nội môn mà thôi.
……
Trên bầu trời lưng chừng núi Đông Sơn.
Vương Long đang dốc sức thúc dục phi kiếm bám sát theo Nhiếp Linh. Cậu có chút khẩn trương,Hơi thở có chút hỗn loạn. Bất chợt bên tai cậu vang lên tiếng Lưu Quang nhắc nhở:
-Không cần phải vội vã. Nhiếp Linh sư thúc chỉ bay với tốc độ chậm thôi. Tập trung tinh thần, điều hòa hơi thở.
-Vâng, đa ta sư huynh nhắc nhở.
Vương Long vội vàng làm theo. Lời của Lưu Quang nhắc nhở rất đúng. Đường lên đỉnh núi Đông Sơn còn dài, càng lên cao gió thổi càng mạnh, cậu phải bình tĩnh thì mới có thể thuận lợi Ngự kiếm đăng sơn.
Sau khoảng thời gian gần tàn một nén nhang
Ngay khi Vương Long có cảm giác có chút quá sức, Thiên khí trong cơ thể đâ suy giảm nhiều thì đỉnh núi Đông Sơn đã hiện ra trong tầm mắt. Cố nén kích động trong lòng, cậu tập trung toàn bộ tinh thần điều khiển phi kiếm theo sau Nhiếp Linh.
Nhiếp Linh đáp xuống một cái sân rộng được lát đá bằng phẳng trên đỉnh núi Đông Sơn. Vương Long và Lưu Quang cũng đáp xuống ngay sau đó. Ba người bước xuống mặt sân, thu phi kiếm vào.
Ngay sau khi thu phi kiếm lại, Vương Long vội nói:
-Nhiếp Linh sư bá, xin sư thúc chờ đệ tử một lát. Đệ tử cần diều tức một chút ạ.
Nhiếp Linh nghe vậy khẽ quay lại nhẹ gật đầu.
Vương Long lấy từ ngực áo ra một bình Thiên Ngưng Hoàn rồi đổ ba viên hoàn cuối cùng còn lại ra lòng bàn tay. Sau đó, cậu bỏ ba viên Thiên Ngưng Hoàn vào miệng, nuốt xuống rồi vận chuyển tâm pháp hấp thu để điều tức.
Nhiếp Linh và Lưu Quang kiên nhẫn đứng bên cạnh chờ đợi.
Một lát sau, Tiểu Long thở ra một hơi dài, khí tức của cậu đã trở lại bình ổn. Cậu khẽ chắp tay với Nhiếp Linh, Lưu Quang và nói:
-Đệ tử đã điều tức xong rồi ạ.
-Vậy thì đi thôi.
Nhiếp Linh nói rồi quay người bước đi. Vương Long và Lưu Quang bước ngay theo sau.
Lưu Quang khẽ nói với Vương Long:
-Ngươi làm tốt lắm.
-Dạ.
-Ngươi có thể Ngự kiếm dăng sơn sớm hơn so với dự kiến của ta đôi chút. Ngươi hẳn là đã rất kiên trì và cố gắng chăm chỉ nhỉ?
-Vâng ạ.
……
Nhiếp Linh dẫn Vương Long và Lưu Quang đi theo con đường mòn được lát đá tiến tới một tòa nhà cổ kính. Tòa nhà có ba lầu, dáng vẻ nguy nga, bề thế. Trên đỉnh của tòa nhà có treo một tấm biển lớn có ghi ba chữ: Đông Sơn Các
Ba người tiến vào tầng một của Đông Sơn Các.
Tầng một là một gian đại sảnh rất rộng rãi, đồ vật được sắp xếp rất gọn gàng và ngăn nắp. Chính giữa phía trong cùng của đại sảnh có kê một cái sập lớn phong cách cổ xưa. Trên sập có một vị lão giả khoảng tầm trên năm chục tuổi đang ngồi trên một tấm bồ đoàn. Lão giả có mái tóc hoa râm, bộ râu dài lấm tấm sợi bạc đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần. Bên cạnh là một lư hương đã được đốt sẵn tỏa ra mùi hương nhè nhè dễ chịu.
Hai phía trái phải gần tường của đại sảnh có kê hai cái bàn. Phía sau mỗi bàn đều có một người thanh niên đang ngồi. Hai người thấy Nhiếp Linh tiến vào vội đứng lên hành lễ:
-Bái kiến Nhiếp Linh sư thúc.
Nhiếp Linh khẽ gật đầu rồi nhìn về phía lão giả, khẽ chắp tay nói:
-Điền Dương sư huynh, đệ đã dẫn đệ tử ngoại môn hoàn thành Ngự kiếm đăng sơn đến rồi đây
Lão giả khẽ mở mắt nhìn ba người đang đứng trước mặt rồi cất giọng hỏi:
-Chỉ có một người thôi sao?
-Đúng vậy, sư huynh.
-Vậy thì nhanh thôi.
Điền Dương đúng dậy, bước xuống khỏi cái sập tiến đến đứng giữa đại sảnh. Sâu đó, ông nhìn thẳng vào Vương Long và nói:
-Dùng hết sức tế xuất phi kiếm của ngươi cho ta xe.
-Vâng.
Vương Long bấm niệm pháp quyết, toàn lực vận chuyển tâm pháp, Thiên khí trong cơ thể không hề giữ lại chút nào truyền vào thanh phi kiếm. Thanh phi kiếm tỏa ra ánh sáng màu vàng chói mắt, kiếm quang sắc bén tỏa ra khắp bốn phía.
Điền Dương nhìn thanh phi kiếm trước mặt, khẽ cất giọng ngạc nhiên:
-Ồ, là Thiên căn Kim thuộc tính loại sắc bén sao? Được rồi, thu phi kiếm lại đi.
-Vâng.
Vương Long bấm pháp quyết thu hồi thanh phi kiếm về đeo sau lưng.
Điền Dương hỏi Vương Long:
-Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?
-Đệ tử năm nay mười tám tuổi ạ.
-Mười tám tuổi rồi sao? Thật là có chút đáng tiếc mà.
 

Diên Vĩ

Đại Thừa Hậu Kỳ
Moderator
Ngọc
0
Tu vi
1,620
:))
Xin chào bạn, mình là mod của box Sáng tác. Mình đã xem qua bài của bạn và thấy truyện còn khá nhiều thông tin cần bổ sung.
Ở phần #1 đầu tiên bạn vui lòng bổ sung giùm mình các thông tin:
- Tên truyện:
- Tên tác giả:
- Thể loại:
- Độ dài:
- Tình trạng sáng tác:
- Nguồn: bachngocsach.com
- Văn án:
Bạn có thể thu gọn nội dung chương vào thẻ Spoiler nhìn cho đẹp mắt và cách dòng ra cho dễ nhìn nha.
Bạn có thể đọc thêm: [Thông Báo] - Nội quy Box Sáng tác hoặc [Chú Ý] - Chuyên mục Truyện Sáng Tác - Những điều cần biết để hiểu rõ hơn nhé. Đại khái là nội dung truyện mình thấy cũng ổn lắm, hi vọng sẽ được mọi người ủng hộ. :))
 

Đỗ Nguyên Long

Phàm Nhân
Ngọc
190
Tu vi
0
:))
Xin chào bạn, mình là mod của box Sáng tác. Mình đã xem qua bài của bạn và thấy truyện còn khá nhiều thông tin cần bổ sung.
Ở phần #1 đầu tiên bạn vui lòng bổ sung giùm mình các thông tin:
- Tên truyện:
- Tên tác giả:
- Thể loại:
- Độ dài:
- Tình trạng sáng tác:
- Nguồn: bachngocsach.com
- Văn án:
Bạn có thể thu gọn nội dung chương vào thẻ Spoiler nhìn cho đẹp mắt và cách dòng ra cho dễ nhìn nha.
Bạn có thể đọc thêm: [Thông Báo] - Nội quy Box Sáng tác hoặc [Chú Ý] - Chuyên mục Truyện Sáng Tác - Những điều cần biết để hiểu rõ hơn nhé. Đại khái là nội dung truyện mình thấy cũng ổn lắm, hi vọng sẽ được mọi người ủng hộ. :))
độ dài thì em chưa viết xong thì làm sao hả mod
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top