• Việt Nam vô địch!


[Ngôn Tình] Ngày đầu tiên của mùa đông (1

Cthu'lu

Phàm Nhân
Ngọc
66
Tu vi
0
Chap 1: Ngày đầu tiên của mùa đông
❄❄❄❄❄❄❄
Nó sinh ra ở đất Đà Lạt chắc cũng bởi vậy tính cách của nó cũng lạnh lẽo như Đà Lạt. Tuy chỉ mới 21 tuổi đầu, nó chả khác gì ông cụ non, nó ghét ồn ào, ghét sự nhộn nhịp, cầu toàn và khó tính. 21 tuổi người ta sẽ ước mơ về một công việc ổn định sau khi ra trường, mơ về tiền tài và danh vọng, còn nó PHIỀN PHỨC cái gì mà tiền bạc, cái gì mà danh vọng PHIỀN PHỨC với nó chỉ cần 1 căn nhà ở quê nhà ngày trồng rau nuôi cá như Đen Vâu là đủ cần gì phải tìm kiếm cái cao sang hão huyền, đời người sinh lão bệnh tử ai rồi cũng chết vậy nhiều tiền để làm gì? 21 tuổi người ta sẽ muốn tung cánh thỏa sức bay lượn còn nó PHIỀN PHỨC ở nhà chơi game rồi lăn ra ngủ không thích thú hơn là chui ra đường bụi bặm tấp nập chỉ vì vài ba cuốc bia, nhảy lắc ở mấy quán bar nhạc đùng đùng nhức hết đầu óc. Ấy ấy đừng vội nghĩ nó chỉ là một thằng lười nhát nghiện game, thật ra nó học rất giỏi, nó cũng chả ốm yếu như bạn nghĩ đâu trái lại nó là một đứa khỏe mạnh cao ráo và khá điển trai.
Lại một ngày nữa trôi qua nhưng có vẻ hôm nay bỗng nhiên nó cảm thấy có gì đáng sống hơn mọi ngày sau khi nhìn vào lịch - 22 tháng 12, Ngày đầu tiên của mùa đông. Kỳ lạ, một năm 4 mùa nhưng không mùa nào khiến nó vui vẻ hứng thú như mùa đông cả, mùa xuân đối với nó thật khó chịu khi bầu trời tràn trề sức sống thì nó lại ỉu xìu bởi những cặp đôi dắt nhau lượn lờ xuống phố, mùa thu cũng chẳng khá hơn lá rơi khắp đường đã vậy trời còn âm u thật khó chịu, còn mùa hè lại là đáng ghét nhất đâu ra lại có một mùa vừa khó chịu nắng nóng đã vậy chả hiểu tại sao mọi người lại đa số thích cái thời tiết ấy. Với nó mùa đông như món quà của thần linh, lúc ấy ngày ngắn đêm dài nó có thể thỏa sức ngủ trương bu*BEEp*i trên giường, lúc ấy cũng chả ai ra đường cảm giác đường phố bớt ồn ào và nhộn nhịp. Và hiển nhiên vào ngày yêu thích và tuyệt vời của nó, nó sẽ làm việc mà bao sinh viên sẽ làm là BÙNG học. Nó mở máy tính lên, làm vài ba trận CS:GO(Counter Strike : Gobal Offensive)- tựa game yêu thích của nó- để rồi tức tối khi thua sấp mặt khi gặp hack. Cáu kỉnh, khó chịu và cay cú nó quyết định ra ngoài quán cafe để nhẹ đầu. "Trời vào đông thật tuyệt vời"- nó suy nghĩ khi xách con dream chiến chạy trên con đường quen thuộc đến quán cafe yêu thích, không kẹt xe khó chịu, không tiếng bấm còi ing ỏi thật tuyệt vời. Chẳng mấy chốc nó đã đến CAFEWayne, quán hôm nay vắng vẻ không có hàng người đợi thức uống như mọi hôm nó vui vẻ đến chỗ quần phục vụ gọi 1 ly latte nóng rồi tìm đến cái bàn lẻ loi ở góc quán và ngồi vào. "Thật yên tĩnh" - nó nghĩ và cười mỉm khi nhâm nhi ly cafe. "RẦM" nó giật mình và nhìn về phía cửa chính của quán xem kẻ nào cả gan phá bầu không khí yên tĩnh của nó.
Cô một cô gái 19 tuổi mạnh mẽ năng động và nóng tính, cô yêu mùa hè yêu sự vận động. Có lẽ sinh ra ở miền biển nên cô nhận được một sức sống mạnh mẽ cùng sự gai góc của biển cả. 19 tuổi cô còn trẻ con, còn nhõng nhẽo ấy vậy cô lại luôn coi mình là người lớn, cô khó chịu khi bị bất kỳ ai xem như con nít. 19 tuổi cô còn trẻ cô vẫn còn muốn đi, đi đâu cũng được miễn là được đi miễn là k muộn phiền k áp lực. Cô khá nhỏ con, cắt tóc ngắn năng động, khuôn mặt cô không quá xinh đẹp nhưng có nét dễ thương.
Cô thức dậy bởi tiếng kêu đáng ghét của chuông báo thức. "Thật khó chịu khi một ngày lạnh lẽo thế này phải ra đường" cô suy nghĩ. "5 phút nữa thôi" cô tự lẩm bẩm. Rồi 5p 15p 30p... cô tỉnh dậy mệt mỏi và nhìn đồng hồ 8h00, "CHẾT MẸ" cô hét toáng lên khi nhớ ra hôm nay có bài kiểm tra. Lật đật mặc bộ đồ cô chạy ào tới trường mong rằng k quá trễ nhưng đó là cô mong thế thôi. Đến nơi thì cô thất vọng và khó chịu khi thấy thầy giáo thu bài còn bạn bè thì bước ra khỏi phòng học, đã vậy còn bị tụi nó cà khịa. Khó chịu cô ra lấy xe và phóng về nhà, bỗng "PHẠCH PHẠCH BỤP" chiếc xe tắt ngúm. Đang khó chịu còn gặp chuyện càng làm cô tức tối hơn. Cô bực mình khi nhận ra mình đã quên mất việc đổ xăng xe, đành vậy cô thở dài rồi dắt chiếc MIO tìm chỗ đổ xăng. Luôn vậy những chuyện khó chịu và không vui này luôn xảy ra vào cái mùa đông lạnh lẽo này. Nếu đây là một ngày khác có lẽ đã có ai chạy trên đường giúp cô đẩy xe đến chỗ cây xăng nhưng hôm nay thì.... chả có ma nào cả. Khó chịu mệt mỏi cô đành ghé vào một quán cafe nhìn khá đẹp ở bên đường rồi tìm cách đắt xe về sau. Đứng trước cửa cô ngước nhìn biển hiệu của quán "Wayne sao có vẻ thú vị" cô nói rồi mở cửa bước vào. "RẦM" cô vấp ngã khi vừa mở cửa, "thật mất mặt mà" cô lẩm bẩm. Khi đứng dậy cô thấy nhẹ nhõng hơn vì quán chả có ai ngoài 2 bạn phục vụ và một chàng trai ngồi trong góc quán đang nhìn chằm chằm về phía cô với vẻ khó chịu. Cô vội vã đứng dậy phủi phủi chống nhục rồi cúi đầu đi đến quầy phục vụ. Cô lí nhí chắc vì ngại :
- Cho em 1 li capuchino ạ.
- Dạ sao chị. _Cậu phục vụ hỏi lại.
- Capuchino ạ. _ cô vẫn lí nhí.
-Dạ chị nói to lên xíu được không ạ.
-CAPUCHINO!!! Cô hét lên.
Ngại ngùng khi nhận ra hành động của mình cô lặng lẽ trả tiền rồi chọn bàn ở góc còn lại của quán rồi ngồi vào lặng lẽ.
Nó có vẻ chựng lại khi thấy kẻ vừa khuấy động không gian là 1 cô gái bé nhỏ. Lắc đầu tỏ vẻ chán nản nó mò vào túi móc ra 1 cuốn sách " Nếu tôi còn một ngày để sống". "Nếu cuộc đời là một cuốn sách thì bạn đọc ngược từ dưới lên cũng sẽ chẳng có gì thay đổi. Hôm nay chẳng khác gì hôm qua. Ngày mai cũng giống hệt ngày hôm nay. Trong cuốn sách về cuộc đời.... CAPUCHINO" đang thư thái tận hưởng cuốn sách thì dòng suy nghĩ nó bị ngắt bởi một tiếng hét. Khó chịu nó nhìn về quầy phục vụ " Cái quái gì thế lại là cô ta" nó lẩm bẩm. Nó nhìn cô khi cô lặng lẽ đi về cái bàn ở góc đối diện với nó:"thật PHIỀN PHỨC" nó thầm nghĩ rồi quay lại với cuốn sách cùng ly cafe để tận hưởng ngày đầu mùa tuyệt vời của nó. Quái lạ khi đọc nó cứ có cảm giác như ai đó đang nhìn mình, lén nhìn nó chỉ thấy cô gái PHIỀN PHỨC lúc nãy, "cái quái gì thế nhỉ bộ mình đẹp trai vậy sao" nó cười thầm rồi với tay lấy ly latte. Vào lúc này trong đầu nó đang suy nghĩ là sẽ nhấc ly cafe lên uống khi đang đọc sách tỏ vẻ ngầu lòi cho cô gái PHIỀN PHỨC kia nhìn coi như là "ân huệ" cô người thấy được vẻ ep95 trai tiềm ẩn của nó trong ngày mà tâm trạng nó đang tươi rói, nhưng hiển nhiên đó chỉ là những gì nó muốn làm, trong lúc với tay nó vô tình quẹt đổ mất ly cafe nóng lên quần. Giật người đứng dậy nó khó chịu bỏ điện thoại vào túi rồi vào nhà vệ sinh rửa tay, vừa đi nó vừa nghĩ về cái hành động mất mặt vừa rồi của nó. Khi nó trở ra thì cô gái đã đi khỏi quán chán chườn nó về bàn lấy balo đi về. Thì nó thấy 1 cái bóp màu hồng rơi trên sàn chắc là của cô gái hồi nãy nó thầm nghĩ, bỏ sách vào balo nó cầm bóp tiền bước về quần phục vụ để gửi lại cho phục vụ để cô gái hồi nãy có thể quay lại tìm trong. "ĂN TRỘM" tiếng la thất thanh làm nó giật mình quay lại, cô gái hồi nãy ơ mà ai là thằng ăn trộm, không lẽ là mình nó lẩm bẩm. Cô gái nhỏ con chạy tới giật cái bóp và đá vào chân nó khiến nó phải rụt chân lại, nhảy lò cò ôm lấy chân vì đau.
- Cái gì ai ăn trộm!!
- Mày chứ còn ai nữa, mặt nhìn cũng được mà k ngờ gian manh.
- Cái gì!! Cái cô này bị điên à ?? Phiền phức thật làm ơn mắc oán. Nó khó chịu nói trong lúc cố đứng vững nhịn đau.
To be continued......



 

Diên Vĩ

Đại Thừa Hậu Kỳ
Moderator
Ngọc
0
Tu vi
1,620
:))
Xin chào bạn, mình là mod của box Sáng tác. Mình đã xem qua bài của bạn và thấy truyện còn khá nhiều thông tin cần bổ sung.
Ở phần #1 đầu tiên bạn vui lòng bổ sung giùm mình các thông tin:
- Tên truyện:
- Tên tác giả:
- Thể loại:
- Độ dài:
- Tình trạng sáng tác:
- Nguồn: bachngocsach.com
- Văn án:
Truyện còn mắc khá nhiều lỗi như: nội dung chương chưa được thu gọn vào spoiler, viết hoa không có chủ ý, viết số không đúng quy cách, chưa cách dòng cho dễ nhìn, sử dụng từ ngữ thô tục, nhầm lẫn giữa dấu " và - . Hi vọng bạn sửa lại cho đúng nhé.
Bạn có thể đọc thêm: [Thông Báo] - Nội quy Box Sáng tác hoặc [Chú Ý] - Chuyên mục Truyện Sáng Tác - Những điều cần biết để hiểu rõ hơn nhé.
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top