Đăng Ký Lớp Học Dịch Tại BNS - Khoá 01

Độc Lữ Hành

Đại La Thượng Vị
Administrator
*Thiên Tôn*
Đệ Nhất Dịch Giả Tháng 9
Nằm xuống, nằm xong.

Vô Sương công chúa khẩu khí này quá bá đạo, hoàn toàn là bá khí Nữ Vương phong phạm.

Mấu chốt nàng lúc này mặc trên người chính là áo ngủ, cứ việc nàng dáng người không có Tỉnh Trung Nguyệt bốc lửa như vậy, nhưng là cũng vô cùng thon dài ngạo nhân, nàng từ nhỏ luyện võ đến bây giờ, cho nên dáng người đường cong này cũng là tuyệt.

Không chỉ có như vậy, lúc này nàng không có trước đó lạnh như vậy.

Tốt a, nàng mặc dù nhìn qua vẫn như cũ rất lạnh, nhưng là nhiệt độ cơ thể phảng phất có rõ ràng lên cao, tuyệt mỹ khuôn mặt cũng hơi có chút đỏ hồng.

Rất hiển nhiên, Vô Sương công chúa không có nhìn qua bình tĩnh như vậy bình tĩnh.

Vân Trung Hạc tim đập loạn, sau đó căn cứ nàng nằm xuống, nằm xong.

Hắn đã chuẩn bị xong, thỏa thích chà đạp hắn đi.

Vô Sương công chúa chậm rãi đi tới, đôi mắt đẹp nhìn qua Vân Trung Hạc, chậm rãi nói: "Ta cũng ký qua quân lệnh trạng, hiện tại ngươi thắng, ta đến thực hiện lời hứa, ngủ một đêm đúng không?"

Vân Trung Hạc gật đầu.

"Được, vậy ngủ đi." Vô Sương nói: "Ta nói được thì làm được."

Sau đó, nàng tay áo nhẹ nhàng hất lên.

Vân Trung Hạc chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, thật trực tiếp ngủ thiếp đi đi qua.

Vô Sương công chúa tại giường một đầu khác nằm xuống, nhắm mắt lại, tiến vào giấc ngủ.

Móa! Móa! Móa!

Đây. . . Đây chính là ngủ một đêm a?

. . .

Lúc này, Vân Trung Hạc mở mắt thời điểm, đã lại là sắc trời sáng rồi.

Vô Sương công chúa đã rời giường, đang đứng tại trên đầu giường nhìn hắn chằm chằm.

"Ngao Ngọc, ngươi nhớ kỹ, ta đã hoàn lại tiền đặt cược, đêm qua cùng ngươi tại trên một cái giường ngủ một đêm." Vô Sương công chúa nói: "Cho nên, về sau đừng bảo là ta cái gì bội ước. Đương nhiên nếu như ta cùng ngươi ở giữa có cái gì lời đồn đại truyền đi, ta cũng là sẽ không bỏ qua ngươi."

Sau đó, Vô Sương công chúa chậm rãi đi ra ngoài.

Ta, ta, ta. . .

Vân Trung Hạc nhìn qua bóng lưng nàng rời đi im lặng.

Thực sự là. . . Quá không biết xấu hổ.

Nương môn này không phải người tốt đây này.

Bất quá đối với kết quả này, Vân Trung Hạc sớm có dự liệu. Nói cho đúng hắn là có dự mưu tại trên quân lệnh trạng viết ngủ một đêm, nếu không liền sẽ dùng càng thêm trực tiếp động từ, tuyệt đối không có bất kỳ cái gì hàm hồ không gian.

Chỉ bằng lấy đánh một trận chiến liền muốn thật thành công ngủ đến người ta, nghĩ gì thế?

Mà lại cứ như vậy thuần khiết đi ngủ một đêm, có lẽ mới có thể chân chính tại Vô Sương công chúa tâm hồ lưu lại gợn sóng.

Huống hồ trận chiến này, Vân Trung Hạc là vì Tỉnh Trung Nguyệt, vì hắn hai Bảo Bảo mà đánh.

Bất quá nữ nhân này mùi thơm cơ thể thực sự quá sâu sắc, vẻn vẹn chỉ là nằm tại trên giường này, nàng mùi thơm liền quấn quanh không đi.

Liên quan tới đi ngủ một đêm, Vô Sương công chúa ngược lại là không có đánh bất luận cái gì chiết khấu, tại trên một cái giường ròng rã ngủ tám giờ.

Rời phòng, tại Vân Trung Hạc không thấy được địa phương, Vô Sương công chúa bỗng nhiên cười một tiếng.

Bởi vì nàng không khỏi nhớ tới Vân Trung Hạc tràn ngập khổ bức vẻ mặt bất đắc dĩ.

Lập tức, nàng khuôn mặt tuyệt mỹ như là trăm hoa đua nở.

Cái này. . . Đại khái hay là mười năm qua, nàng lần thứ nhất lộ ra dáng tươi cười.

Mà lại chuyện tối ngày hôm qua cứ việc thuần khiết không gì sánh được, đối với nàng mà nói, cũng coi là xưa nay chưa thấy.

Trước đó nàng thật đúng là không có cùng nam nhân chung sống một phòng qua.
C227 Sử thượng đệ nhất mật thám, bối cảnh là: hai tên này cá cược, thắng thì ngủ với nhau 1 đêm. Câu chuyện trên xảy ra khi chuẩn bị thực hiện lời hứa.
@Tường Vy Sao còn chưa trả bài? :dv1tvcf:
 

Hoa Ly Hi Dạ

Luyện Hư Trung Kỳ
Moderator
Tiên Nữ Phát Quà
@Miêu Như @Hoa Ly Hi Dạ 2 cái đứa kia sao còn chưa trả bài tập, muốn nát mông à? :dv1tvcf:
Bài 7 của Dạ đây ạ
Thẩm Lạc mau chóng rời khỏi cửa Nam Thành, đi đến ngoại thành.



Bên ngoài cửa thành, suốt chặng đường cũng có không ít những nông phu và thương nhân chưa vào thành bán dạo, gánh hàng, đẩy xe nhỏ, bày sạp hàng ở hai bên đường bán các loại đồ dùng cần thiết và rau quả.



Thẩm Lạc quét mắt qua bốn phía, lập tức nhìn thấy ở ngay con đường bên cạnh cách đó không xa có một túp lều cỏ đơn giản dựng lên. Bên trong là một vị thư sinh mặt trắng, trên tay cầm một cái chén gốm màu đen bị mẻ dường như đang uống trà.



Hắn nhanh chóng đi tới, ngồi đối diện với thư sinh. Gọi tiểu nhị mang ấm trà lên rồi cũng tự rót một chén.



Nhưng hắn vừa mới uống một hớp, thì mặt đã nhăn lại. "Phốc" một cái rồi vội phun ra, chỉ cảm thấy trong miệng tựa như có một loại mùi vị nấm mốc đắng chát, cực kì khó chịu.



"Tiền bối, nước trà này kém đến vậy mà ngươi cũng uống được ư?"

Thẩm Lạc nhìn dáng vẻ dương dương tự đắc của Câu Hồn Mã Diện, ngạc nhiên hỏi.



Trên mặt Mã Diện thoáng qua nét sung sướng, tất nhiên đã sớm biết mùi vị trong đó. Hắn cầm cái chén bị mẻ kia, ung dung đưa cho Thẩm Lạc.



Hương mùi rượu lập tức xông vào mũi Thẩm Lạc, hắn vội vàng đòi thêm một chén nữa. Sau khi uống xong mới hòa tan được mùi vị trong miệng.



"Sao lại muốn hẹn gặp ta ở đây, chẳng lẽ nhiệm vụ lần này là ở bên ngoài?" Thẩm Lạc chậm rãi mở miệng hỏi.



"Tàng Phong Cốc, có biết ở đâu không?" Ánh mắt Mã diện nhìn về phương xa hỏi.



"Tàng Phong Cốc? Nhiệm vụ lần này ở bên kia?" Thẩm Lạc nghe vậy, kinh ngạc hỏi.



"Căn cứ theo điều tra của ta, gần đây ở nội thành Kiến Nghiệp rất nhiều lần bị Quỷ vật quấy phá, nguyên nhân rất có thể do ở chỗ đó. Vậy nên ta tính đi một chuyến vào cốc thử xem, nếu thật sự có quỷ quái chiếm giữ thì có thể nhân đó mà diệt trừ." Câu Hồn Mã Diện gật đầu nói.



"Chỗ đó hẳn cũng không phải là loại vùng đất tốt lành gì! Nếu ta nhớ không lầm, vị trí thứ nhất được sắp xếp trên bảng nhiệm vụ bắt quỷ ở quan phủ, chính là thanh trừ Âm Sát ma quỷ bên trong Tàng Phong Cốc. Đã lâu đến vậy, căn bản là không có ai dám đi nhận nhiệm vụ này." Thẩm Lạc nhíu mày nói.



"Có ta ở đây, ngươi lo lắng cái gì? Đây rất có thể là lần cuối cùng ta tìm ngươi rồi." Mã Diện liếc hắn một cái, nói.



"Vậy cũng đúng . . . Trước hết nói một chút về chuyện muốn ta giúp đỡ thế nào đi?" Thẩm Lạc cười một tiếng, nói.



"Nhóc con, ngươi cũng biết chứ? Trong Tàng Phong Cốc có phong, không phải là phong trong phong thủy, mà là phong trong phong mang." Câu Hồn Mã Diện không trực tiếp trả lời Thẩm Lạc, chuyển chủ đề nói.
 

Sunsh1ne

Trúc Cơ Trung Kỳ
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
369,25
Tu vi
82,11
Một mảnh thổ địa bao la không dấu chân người.



Nơi đây ngoại trừ rất nhiều bụi cây cùng cỏ dại, thì còn lại là đá màu xám trắng ở khắp nơi, lớn nhỏ không đều, hình dạng khác nhau.



Thái dương treo trên bầu trời, thiêu nướng đại địa, đầy trời đều là bụi màu vàng bay lả tả.



Giữa ánh nắng vàng của thiên địa, một thân ảnh yêu kiều mềm mại có chút gầy yếu đang ra sức chạy về phía trước.





Đây là một nữ đồng ước chừng sáu bảy tuổi, áo lưới vàng nhạt có thêu vài bông mai trắng, mái tóc đen tuyền được quấn lại làm hai búi nhỏ, đôi mắt linh động đen láy, miệng nhỏ đỏ mọng dưới cái mũi thanh tú tinh xảo làm nổi bật lên khuôn mặt tỉ mỉ thanh lệ.



Tay phải nữ đồng đang nắm chặt một cái trống lúc lắc cỡ chừng bàn tay.



Trống lúc lắc này có vẻ khá cũ, hai bên mặt trống xuất hiện chút ố vàng, phía trên vẽ lấy mấy đồ án Thanh Xà, ở hai bên có đoạn giây ngắn đính hai viên bi nhỏ, thỉnh thoảng rơi vào trên mặt trống, nhẹ nhàng phát ra vài tiếng lộp bộp vui tai.



Thân hình nữ đồng tung tăng linh động, một lát đã đến phía dưới bụi cây cao lớn xanh mởn.



Có lẽ do chạy gấp, trên cái trán mịn màng của nữ đồng đã lấm tấm mồ hôi, xuôi theo má rơi xuống chiếc cổ nhỏ nhắn trắng nõn.



Nàng đưa tay trái ra xoa xoa, khuôn mặt hình cầu đỏ bừng như quả táo chín, bước chân vẫn đều đều chưa từng dừng lại.
Em trả bài #1 ạ @Độc Lữ Hành
 

Độc Lữ Hành

Đại La Thượng Vị
Administrator
*Thiên Tôn*
Đệ Nhất Dịch Giả Tháng 9
Bài 7 của Dạ đây ạ
Thẩm Lạc mau chóng rời khỏi cửa Nam Thành, đi đến ngoại thành.



Bên ngoài cửa thành, suốt chặng đường cũng có không ít những nông phu và thương nhân chưa vào thành bán dạo, gánh hàng, đẩy xe nhỏ, bày sạp hàng ở hai bên đường bán các loại đồ dùng cần thiết và rau quả.



Thẩm Lạc quét mắt qua bốn phía, lập tức nhìn thấy ở ngay con đường bên cạnh cách đó không xa có một túp lều cỏ đơn giản dựng lên. Bên trong là một vị thư sinh mặt trắng, trên tay cầm một cái chén gốm màu đen bị mẻ dường như đang uống trà.



Hắn nhanh chóng đi tới, ngồi đối diện với thư sinh. Gọi tiểu nhị mang ấm trà lên rồi cũng tự rót một chén.



Nhưng hắn vừa mới uống một hớp, thì mặt đã nhăn lại. "Phốc" một cái rồi vội phun ra, chỉ cảm thấy trong miệng tựa như có một loại mùi vị nấm mốc đắng chát, cực kì khó chịu.



"Tiền bối, nước trà này kém đến vậy mà ngươi cũng uống được ư?"

Thẩm Lạc nhìn dáng vẻ dương dương tự đắc của Câu Hồn Mã Diện, ngạc nhiên hỏi.



Trên mặt Mã Diện thoáng qua nét sung sướng, tất nhiên đã sớm biết mùi vị trong đó. Hắn cầm cái chén bị mẻ kia, ung dung đưa cho Thẩm Lạc.



Hương mùi rượu lập tức xông vào mũi Thẩm Lạc, hắn vội vàng đòi thêm một chén nữa. Sau khi uống xong mới hòa tan được mùi vị trong miệng.



"Sao lại muốn hẹn gặp ta ở đây, chẳng lẽ nhiệm vụ lần này là ở bên ngoài?" Thẩm Lạc chậm rãi mở miệng hỏi.



"Tàng Phong Cốc, có biết ở đâu không?" Ánh mắt Mã diện nhìn về phương xa hỏi.



"Tàng Phong Cốc? Nhiệm vụ lần này ở bên kia?" Thẩm Lạc nghe vậy, kinh ngạc hỏi.



"Căn cứ theo điều tra của ta, gần đây ở nội thành Kiến Nghiệp rất nhiều lần bị Quỷ vật quấy phá, nguyên nhân rất có thể do ở chỗ đó. Vậy nên ta tính đi một chuyến vào cốc thử xem, nếu thật sự có quỷ quái chiếm giữ thì có thể nhân đó mà diệt trừ." Câu Hồn Mã Diện gật đầu nói.



"Chỗ đó hẳn cũng không phải là loại vùng đất tốt lành gì! Nếu ta nhớ không lầm, vị trí thứ nhất được sắp xếp trên bảng nhiệm vụ bắt quỷ ở quan phủ, chính là thanh trừ Âm Sát ma quỷ bên trong Tàng Phong Cốc. Đã lâu đến vậy, căn bản là không có ai dám đi nhận nhiệm vụ này." Thẩm Lạc nhíu mày nói.



"Có ta ở đây, ngươi lo lắng cái gì? Đây rất có thể là lần cuối cùng ta tìm ngươi rồi." Mã Diện liếc hắn một cái, nói.



"Vậy cũng đúng . . . Trước hết nói một chút về chuyện muốn ta giúp đỡ thế nào đi?" Thẩm Lạc cười một tiếng, nói.



"Nhóc con, ngươi cũng biết chứ? Trong Tàng Phong Cốc có phong, không phải là phong trong phong thủy, mà là phong trong phong mang." Câu Hồn Mã Diện không trực tiếp trả lời Thẩm Lạc, chuyển chủ đề nói.
Dịch tốt quá rồi, cấp bằng tốt nghiệp luôn nha sư điệt :)
 

Độc Lữ Hành

Đại La Thượng Vị
Administrator
*Thiên Tôn*
Đệ Nhất Dịch Giả Tháng 9
Một mảnh thổ địa bao la không dấu chân người.



Nơi đây ngoại trừ ngoài rất nhiều bụi cây cùng cỏ dại, thì còn lại là đá màu xám trắng ở khắp nơi, lớn nhỏ không đều, hình dạng khác nhau.



Thái dương treo trên bầu trời, thiêu nướng đốt đại địa, đầy khắp trời đều là bụi màu vàng bay lả tả.



Giữa ánh nắng vàng của thiên địa, một thân ảnh yêu kiều mềm mại có chút gầy yếu đang ra sức chạy về phía trước.





Đây là một nữ đồng ước chừng sáu bảy tuổi, áo lưới vàng nhạt có thêu vài bông mai trắng, mái tóc đen tuyền được quấn lại làm hai búi nhỏ, đôi mắt linh động đen láy, miệng nhỏ đỏ mọng dưới cái mũi thanh tú tinh xảo làm nổi bật lên khuôn mặt tỉ mỉ thanh lệ.



Tay phải nữ đồng đang nắm chặt một cái trống lúc lắc cỡ chừng bàn tay.



Trống lúc lắc này có vẻ khá cũ, hai bên mặt trống xuất hiện chút ố vàng, phía trên vẽ lấy mấy đồ án Thanh Xà, ở hai bên có đoạn giây ngắn đính hai viên bi nhỏ, thỉnh thoảng rơi vào trên mặt trống, nhẹ nhàng phát ra vài tiếng lộp bộp vui tai.



Thân hình nữ đồng tung tăng linh động, chạy một lát đã đến phía dưới bụi cây cao lớn xanh mởn.



Có lẽ do chạy gấp, trên cái trán mịn màng của nữ đồng đã lấm tấm mồ hôi, xuôi theo má rơi chảy xuống chiếc cổ nhỏ nhắn trắng nõn.



Nàng đưa tay trái ra xoa xoa, khuôn mặt hình cầu tròn đỏ bừng như quả táo chín, bước chân vẫn đều đều chưa từng dừng lại.
Em trả bài #1 ạ @Độc Lữ Hành
Dịch khá tốt rồi, chú ý dùng chữ cho chuẩn hơn nữa là ok.
Chữ đậm là thêm vào, gạch ngang là từ sai hoặc ko chính xác nhé.
 

Sunsh1ne

Trúc Cơ Trung Kỳ
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
369,25
Tu vi
82,11
Giữa trưa mười ngày sau.



Cách năm mươi dặm ngoài thành Đạm Châu, phía trên một mảnh đất cát cực kì rộng lớn trồng rất nhiều dưa hấu. Có một lão hán nông phu trang phục ngăm đen, trong tay đang cầm một cán cuốc làm từ cây liễu, đang cặm cụi đào những cái rãnh nơi dây leo sinh trưởng.



Đoạn thời gian trước trời mưa liên tục, đã sắp phá hư toàn bộ mương rãnh thoát nước, nếu không phải kịp thời sửa chữa, thêm một trận mưa nữa mà nói tất cả đều hỏng rồi, đến lúc đó toàn bộ dưa hấu chưa kịp trưởng thành sẽ úng nước mà hư hết.



Lão hán đưa tay chỉnh lại mũ rơm trên đầu, trong lòng thầm mắng thời tiết quỷ quái, bỗng nhiên cảm giác được trên trán có chút ngứa, tưởng rằng là mồ hôi chảy do trời nóng, kéo xuống chiếc khăn cũ nát đang quàng trên cổ chuẩn bị lau mặt.



Nhưng mà, tay của hắn mới vừa cầm lấy khăn mặt, thân thể liền không tự chủ được mà cứng ngắc tại chỗ, không có cách nào nhúc nhích.



Miệng lão hán há to lộ ra thần sắc hoảng hốt, không tài nào mát ra một chút thanh âm.



Đột nhiên trên trán của hắn xuất hiện một đám hồng tuyến.



Chỉ thấy hồng tuyến huyết quang sáng ngời, da thịt trên trán nhộn nhạo rồi đột nhiên tách rời ra hai bên.



Hai mắt lão hắn vốn đã kịch liệt trợn trắng, tiếp theo liền trở nên đờ đẫn, thần sắc hoảng sợ trên khuôn mặt cũng biến mất không thấy gì nữa.



Bên trong da thịt trên trán nơi bị tách ra, từ từ lồi ra một con mắt đỏ như máu kích thước to bằng trái long nhãn.



Chỉ thấy con ngươi đang xoay chuyển, hướng khắp nơi nhìn trong chốt lát, bỗng nhiên "XOẸT" một tiếng, phá tan cái trán của lão hán nhanh chóng lao ra.



Phía sau con mắt vẫn còn kéo theo từng đám tơ màu bạc nhỏ như sợi tóc, đang dính lấy cái trán của lão hán.



Theo con mắt huyết hồng kia bay vào không trung, những sợi tơ dày đặc bị lôi ra bên ngoài cơ thể, hóa thành một đám ánh sáng rực rỡ màu bạc bao phủ khắp xung quanh.



Thân hình lão hán dưới tình huống mắt thường có thể thấy được đang kịch liệt khô quắt đi, cuối cùng tan vỡ, rơi lả tả vào ruộng đất.



Con mắt màu huyết hồng được bao bọc bên trong ngân quang, phiêu động trên không trung, nhìn về phía Đàm Châu thành.



Chỉ thấy ngân quang bỗng nhiên lóe lên, lập tức biến mất không thấy gì nhữa, trong nháy mắt liền xuất hiện ở bên ngoài hơn mười trượng.



Nhiều lần như thế, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Thưa thầy cho em trả bài ạ :008:
@Độc Lữ Hành
 
Top