[Ngôn Tình] Mai trắng trong tuyết - Tập 2 (3

trang1q2w

Phàm Nhân
Ngọc
11
Tu vi
0
CHƯƠNG IX

BẤT CỨ NƠI NÀO LÀ ĐẤTCỦA DƯƠNG THIÊN VŨ TA, ĐỀU SẼ CÓ LOÀI HOA NÀNG THÍCH

Tay phải Tiểu Duệ cầm một quả táo đưa lên miệng cắn, tay trái đưa quả kia về phía Dương Thiên Vũ.

- Cho huynh này.

Hắn lắc đầu, ánh mắt rõ ràng đang cực kỳ kinh hãi.

- Ăn đi, ngon lắm!

Tiểu Duệ vẫn dứ dứ quả táo về phía hắn. Nhìn vẻ mặt đầy mong chờ của nàng, hắn miễn cưỡng đón lấy. Nhưng nàng đâu dễ buông tha như thế, vẫn nhìn hắn chờ đợi, cái miệng nhỏ nhắn đang nhồm nhoàm nhai táo. Nếu không phải người hắn yêu, liệu hắn có thấy hành động này là đáng yêu không nhỉ?

Dương Thiên Vũ ho khan một tiếng, cố gắng thỏa hiệp.

- Ta cầm đây, lát về sẽ gọt ăn.

- Ngon mà, huynh xem, ta đã lau sạch hết rồi. Phải ăn như này mới có phong vị.

Giống như ma đầu ác bá, nàng vẫn nhìn chằm chằm hắn không chịu buông tha. Dương Thiên Vũ đành miễn cưỡng cắn một miếng. Rõ ràng táo chín cây cực kỳ ngọt mà hắn ăn như thể đang phải gặm hoàng liên, mặt mũi nhăn nhó khó coi. Như nhớ ra điều gì, hắn liếc nhìn mấy hộ vệ đang đứng xa xa. Mấy hộ vệ này quả không hổ được tôi rèn nhiều năm, cực kỳ hiểu ý, tất cả đều nhìn cây cối, mây gió vơ vẩn, không chút chú tâm đến vương gia của họ. Nhưng Dương Thiên Vũ vẫn là Dương Thiên Vũ, rất nhanh hắn đã lấy lại dáng vẻ thong dong đạm mạc ngày thường mà gặm quả táo kia, dù thấp thoáng giữa hai hàng lông mày vẫn hiện lên biểu cảm giống như là “ghê sợ”.

Tiểu Duệ vui vẻ bước tiếp, quả thực có rất nhiều trái cây, mỗi loại quả nàng lại bắt hắn ăn thử cùng, dù “đạo tâm” Dương Thiên Vũ cực kỳ vững vàng, lúc này cũng bắt đầu lung lay. Nếu cứ như thế này, chắc chắn một kẻ cuồng sạch sẽ như hắn sẽ không thể chịu đựng nổi. Tiểu Duệ nhìn hắn, cười tinh quái, ai bảo đêm qua hắn bắt nạt nàng, vậy bây giờ nàng hành hạ hắn một chút, xem ra cũng rất công bằng rồi nhỉ!

- Ôi, đẹp quá!

Tiểu Duệ kinh ngạc thốt lên khi đi ra khỏi vườn trái cây là một rừng hoa. Đào hồng mai trắng chen sắc, trải dài khắp một sườn đồi. Nàng kinh ngạc đến mức đánh rơi mấy quả quýt đang cầm trên tay.

- Đẹp quá.

- Tặng nàng đấy!

- Tặng ta?

- Đúng vậy, bất cứ nơi nào là đất của Dương Thiên Vũ ta, đều sẽ có loài hoa nàng thích.

Tiểu Duệ ngơ ngẩn nhìn khung cảnh trước mắt. Đây, có phải là mơ không? Nàng xoay người, bất giác ôm chầm lấy bóng áo trắng kia. Hắn có hơi giật mình, nhưng sau đó cũng ôm lại nàng. Hương hoa hồng từ nàng thoang thoảng, cảm giác rất dễ chịu, hắn cúi người, hít sâu một hơi mùi hương trên mái tóc đen mềm mại của nàng.

- Thiên Vũ, huynh thật tốt. Kiếp này gặp được huynh, thật tốt!

- Đúng vậy, kiếp này gặp được nàng, thật tốt!

Nàng ngẩng đầu, nhón gót chân, đặt lên má hắn một nụ hôn.

- Cảm ơn huynh.

Lời còn chưa kịp nói hết, môi nàng đã bị môi ai đó ngậm lấy, khẽ cắn một cái trêu đùa. Lần này Tiểu Duệ không giận. Đúng vậy, vì nàng, có người sẵn sàng làm rất nhiều, rất nhiều việc, nàng còn đòi hỏi gì hơn thế chứ?

Dương Thiên Vũ chưa bao giờ khiến nàng thôi ngạc nhiên, ban ngày là cả vườn hoa đào, hoa mai rực rỡ, buổi tối hắn lại tổ chức thả đèn trời. Mọi người trong phủ tụ tập trong sân, vui vẻ đốt đèn. Vô số đèn trời sáng rực bay lơ lửng giữa bầu trời đêm, giống như những vì sao. Khung cảnh vừa huyền ảo vừa lung linh diệu kỳ.

- Thiên Vũ, đẹp quá đi mất!

Câu này mấy ngày nay nàng đã nói rất nhiều lần rồi. Hắn nhẹ nhàng kéo áo khoác cho nàng.

- Cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy.

- Thiên Vũ, ta nghe nói những ngày lạnh nhất của mùa đông, trên đỉnh núi cao sẽ xuất hiện loài hoa tuyết liên rất quý hiếm đúng không?

- Nàng thích? Vậy ta sẽ cho người đi tìm.

Tiểu Duệ vội vàng xua tay.

- Đừng, đừng. Ta muốn mùa đông đi leo núi ngắm tuyết liên.

- Không.

Tiểu Duệ kinh ngạc nhìn hắn. Lần đầu tiên yêu cầu của nàng bị cự tuyệt nhanh chóng và dứt khoát đến vậy.

- Nàng không chịu được lạnh, sẽ không leo nổi núi mùa đông đâu.

- Huynh đi cùng ta là được mà.

Hắn nhéo mũi nàng, mỉm cười, rõ ràng nụ cười kia tràn đầy hạnh phúc. Từ lúc nào nàng trở nên dựa dẫm hắn như vậy? Cũng không rõ nữa. Chỉ biết rằng, khi có một nam nhân nguyện ý trở thành chỗ dựa cho ngươi, ngươi có thể tùy ý trở thành người ngốc nghếch, vô dụng nhất cũng không có vấn đề gì.

***​

- Thế nào, cả ngày chạy khắp nơi, có mệt không?

Dương Thiên Vũ vừa đỡ bát canh từ tay người hầu, cho họ lui xuống vừa hỏi. Tiểu Duệ nhìn nhìn, không biết nên trả lời thế nào. Hai hôm nay, mỗi khi đêm đến nàng lại cảm thấy cực kỳ căng thẳng.

- Uống canh đi.

Hắn đưa bát canh qua cho nàng. Tiểu Duệ đón lấy, nhưng chần chừ không muốn uống.

- Ngày nào cũng ăn uống thế này, ta sẽ béo chết mất.

- Không béo, đây là canh đặc biệt, giúp bồi bổ khí huyết, giúp da dẻ hồng hào hơn mà không sợ béo.

- Thật không?

- Đương nhiên là thật rồi. Ta đã khi nào lừa nàng chưa?

Nhưng Tiểu Duệ vẫn có chút nghi hoặc, mấy hôm nay đều bị ép ăn ép uống, không biết hắn có ý đồ gì nữa?

- Nếu thế huynh uống trước đi.

Dương Thiên Vũ giật mình trước yêu cầu của nàng. Canh này tốt cho phụ nữ, nhưng hắn uống chắc cũng không vấn đề gì đâu nhỉ? Dương Thiên Vũ đành đón lại bát, uống một ngụm.

- Rất thơm, nàng thử xem.

Thấy hắn uống vô cùng thoải mái, Tiểu Duệ mới miễn cưỡng uống bát canh, nhưng không quên kỳ kèo.

- Ta chỉ uống hôm nay thôi, từ mai không muốn uống canh buổi tối đâu. Ta thích ăn uống nhưng ăn như này rất khó chịu.

- Sao vậy?

- Thì có cảm giác không thoải mái. Cứ như trước đây đi.

- Ừm, được, tùy ý nàng.

Sau khi Tiểu Duệ uống canh xong, hắn lại giúp nàng rửa mặt, chải tóc. Những ngón tay thon dài như bạch ngọc của hắn tương phản rõ rệt với mái tóc đen huyền, là nam nhân nhưng hắn chải tóc vô cùng dịu dàng.

- Nàng căng thẳng ư?

- Sao… sao huynh biết?

Hắn không đáp, chỉ mỉm cười, đặt cây lược xuống bàn, hồi lâu sau mới lên tiếng.

- Ta cũng căng thẳng.

- Hả? - Tiểu Duệ không giấu nổi sự kinh ngạc.

- Ở bên cạnh người mình yêu, sao lại không căng thẳng kia chứ? Nếu chẳng may làm không tốt, chẳng phải sẽ rất mất mặt sao.

Tiểu Duệ nghe vậy thì đập vào tay hắn, bật cười. Không khí trong phòng cũng thoải mái hơn rất nhiều. Đêm ấy, hắn chỉ ôm nàng trong lòng ngủ. Mọi việc đều rất bình thường, cũng rất tốt đẹp. Uổng công Tiểu Duệ căng thẳng mãi. Nàng phấp phỏng lo lắng hồi lâu, thấy hắn không có dấu hiệu xấu xa gì mới yên tâm ngủ thiếp đi.

Trong mơ nàng thấy mình đứng giữa một vườn hoa mai trắng như tuyết, nô đùa cùng hắn. Có điều cả nàng và hắn đều rất nhỏ, chỉ cỡ chừng mười hai, mười ba tuổi. Nàng lúc đó còn bối cao tóc hai bên, mặc chiếc váy màu hồng đào. Hắn vẫn trường y trắng như tuyết. Hắn đưa tay bịt mắt, đếm. Nàng chạy đi nấp sau những gốc mai già. Màu áo hồng quá nổi bật giữa rừng mai trắng, vậy mà hắn vẫn không tìm ra nàng. Hắn thua, phải chịu phạt trèo lên cây tìm quả mai. Lúc này khắp nơi chỉ toàn hoa, còn chưa kết trái. Hắn tìm khắp cây này đến cây khác mới được mấy quả mai non xanh biếc, nhỏ xíu. Nàng vui vẻ ăn mấy quả mai vừa chua vừa chát ấy, còn luôn miệng tấm tắc khen ngon.

Đột nhiên, nàng thấy mình mê man trên lưng ai đó, khắp nơi nóng rực, lửa cháy đỏ bừng bừng. Nàng muốn mở to mắt nhìn cho rõ, nhưng không thể mở nổi, mí mắt nặng trĩu, xung quanh mù mờ, không cách nào nhìn rõ được. Cổ họng nàng khô rát, muốn kêu lên, nhưng không thể kêu nổi. “Ầm”, có thứ gì đó đổ xuống, người đang cõng nàng khụy ngã. Tiểu Duệ kinh hãi muốn bò dậy nhưng tay chân nàng mềm nhũn, không chút sức lực. Các giác quan đều như tê liệt mất một nửa, chân muốn đứng mà không vững, mắt muốn nhìn mà không rõ, tai muốn nghe mà chỉ thấy xung quanh bập bùng những âm thanh không rõ nghĩa. Nóng, càng ngày càng nóng, cảm giác kinh hoàng tột độ cũng như con rắn xâm chiếm trái tim nàng. Tiểu Duệ hoảng loạn ra sức vùng vẫy, nhưng chân tay đều không nhúc nhích được. Người kia lúc này lại gượng dậy, vẫn cõng nàng trên lưng, lê từng chút một. Xung quanh càng ngày càng nóng. Người ấy chậm chạp lết từng phân trên nền đất nóng rực. Tiểu Duệ muốn hét lên cầu cứu, nhưng cổ họng thít chặt, không thể phát ra lời. Đột nhiên, như có một súc gỗ bỏng rát rơi xuống lưng nàng, Tiểu Duệ hét lên, ngất lịm.

- Tiểu Duệ, Tiểu Duệ!

Nàng mở bừng mắt, thấy khuôn mặt quen thuộc của Dương Thiên Vũ đang kề rất gần. Nàng mở trừng hai mắt, hơi thở gấp gáp, kinh hãi. Là mơ, nàng vừa nằm mơ sao?

Dương Thiên Vũ vuốt tóc mai ướt đẫm mồ hôi của nàng.

- Nàng lại mơ thấy ác mộng ư?

Tiểu Duệ ngây ngốc gật đầu. Đúng vậy, đã rất lâu rồi nàng mới lại gặp ác mộng như thế này. Từ hồi uống thuốc do đại phu Dương Thiên Vũ tìm cho, nàng đã gần như khỏi bệnh đau đầu, cũng lâu rồi không gặp ác mộng. Tại sao đêm nay cơn ác mộng giày vò nàng trước kia bỗng đột nhiên quay lại.

Dương Thiên Vũ lau mồ hôi trên trán cho nàng, sau đó nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, vỗ về lưng nàng.

- Không sao, có ta ở đây rồi!

Giấc mơ đó quả thực rất sống động, cũng rất đáng sợ. Tiểu Duệ không biết đó là ác mộng hay là chuyện trước đây. Nàng không nhớ nổi, càng cố nhớ chỉ càng khiến mọi chuyện mơ hồ mà đầu thì đau như búa bổ. Dương Thiên Vũ vẫn nhè nhẹ vỗ về lưng nàng, nhỏ giọng an ủi. Trong giấc mơ, là ai cõng nàng trên lưng? Nàng không nhìn rõ bất cứ ai, bất cứ thứ gì. Nhưng ít nhất hiện giờ khi tỉnh giấc, nàng có một người ở bên an ủi, vỗ về, không giống như trước đây mỗi khi tỉnh lại đều chỉ có một mình ôm đầu đau đớn. Tiểu Duệ vòng tay, vùi mặt vào lồng ngực hắn, không hiểu sao nước mắt bất giác tuôn rơi.
Cứ mãi bình yên và ngọt ngào như thế này thôi...
 

LanKhanh123

Phàm Nhân
Ngọc
22
Tu vi
0
CHƯƠNG VIII

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN

Có cái gì mềm mềm chạm vào lưng nàng, Tiểu Duệ định quay người thì đã bị hắn ôm trọn. Hơi thở nam tính quen thuộc quanh quẩn bên tai.

- Ta xin lỗi, là ta không tốt, khiến nàng phải chịu khổ như này.

- Huynh… không chê ta xấu xí sao?

Vừa nói ra lời này, Tiểu Duệ thấy người đang ôm mình hít một hơi nặng nề, giọng hắn trầm xuống, hơi khàn khàn.

- Đều tại ta không tốt… từ nay ta nhất định sẽ bảo vệ nàng, không để ai làm hại nàng.

Hình như có giọt nước nóng bỏng, nóng hơn cả nước ở suối nước nóng rơi trên vai Tiểu Duệ. Hắn ôm nàng, nghèn nghẹn. Tiểu Duệ lặng im, nàng không nhớ những chuyện trước đây, cũng luôn sợ người khác nhìn thấy vết sẹo sẽ kinh hãi, nhưng nàng không ngờ hắn không những không ghét bỏ nàng xấu xí, ngược lại còn tự trách bản thân như thế.

Tiểu Duệ khẽ xoay người, nhìn vành mắt Dương Thiên Vũ hơi đỏ lên, nàng không biết nên an ủi hắn ra sao. Bàn tay đang đặt trên vai nàng của hắn siết lại, khiến nàng hơi đau. Chưa bao giờ nàng thấy ánh mắt hắn kiên định như vậy.

- Từ giờ ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt, không để nàng chịu bất kỳ tổn thương gì nữa.

Không hiểu sao sống mũi Tiểu Duệ bỗng cay xè, những giọt nước mắt đột nhiên không kìm được, thi nhau tuôn rơi. Hắn luống cuống ôm nàng vào lòng, một tay lau nước mắt cho nàng.

- Đừng khóc nữa, thời gian qua nàng vất vả quá rồi!

Tiểu Duệ càng nức nở. Nàng cũng không hiểu tại sao bản thân lại trở nên như vậy nữa. Chỉ biết rằng không thể kìm nén được, nước mắt của bao nhiêu năm nay, của tủi hờn, của hạnh phúc, của nhớ, của quên cứ thế hối hả lăn trên khuôn mặt nhỏ bé. Hắn ôm nàng thật chặt, thật chặt, dường như muốn không bao giờ phải buông tay, vĩnh viễn ở gần sát bên nhau như thế này.

Sau khi Tiểu Duệ khóc thỏa thích, hắn dịu dàng lau mặt cho nàng, lúc này mắt nàng sưng húp, chóp mũi đỏ ửng, nhìn rất tội nghiệp, hắn bật cười, cúi xuống chạm nhẹ mũi hắn vào mũi nàng.

- Tiểu Duệ, nàng yêu ta không?

- Huynh biết rồi còn hỏi. - Giọng nàng nhỏ xíu.

- Nhưng ta muốn nghe chính miệng nàng nói.

Một lát sau, giọng nói nhỏ xíu kia lại cất lên.

- Ta yêu huynh.

- Hả? Nhỏ quá, ta không nghe rõ.

- Ta yêu huynh.

- Nhỏ quá, không thể nghe được.

Nàng tức giận đập mạnh vào vai hắn.

- Đáng ghét, Dương Thiên Vũ, ta ghét huynh!

Lần này quả thật nàng nói lớn, rất lớn, người kia không tức giận, ngược lại còn cười vang vui vẻ.

- Nhắm mắt lại.

Hắn ngoan ngoãn nghe lệnh nàng. Tiểu Duệ kéo chiếc áo khoác lên vai rồi bước ra khỏi bồn tắm. Sau khi nàng y phục chỉnh tề, bước ra phòng ngoài, Dương Thiên Vũ mới rời bồn tắm. Rất nhanh sau đó, hắn theo ra, đi thẳng về phía cửa, lệnh cho người mang đồ ăn lên. Những món ăn hôm nay đều rất bổ, Tiểu Duệ ăn một chút cảm thấy hơi ngấy, không muốn ăn nữa. Hắn cố gắng dụ dỗ nàng ăn thêm nhưng Tiểu Duệ lắc đầu quầy quậy.

- Chẳng phải ngày thường huynh thích mấy món thanh đạm ư? Tại sao giờ lại đổi khẩu vị sang mấy món này rồi?

Hắn chỉ cười cười, múc một bát canh nhỏ đặt trước mặt nàng.

- Không ép nàng ăn nữa, uống nốt bát canh này rồi thôi.

- Không phải canh có độc đấy chứ? Sao ta cứ có linh cảm mấy món này không bình thường ấy nhỉ?

Hắn lập tức giơ tay lên ra dấu thề.

- Ta xin thề, canh này hoàn toàn bình thường, rất tốt cho sức khỏe.

Tiểu Duệ nhìn hắn đầy nghi hoặc, cuối cùng không có manh mối gì, đành miễn cưỡng bưng bát canh lên uống. Dương Thiên Vũ nói không sai, canh này hoàn toàn bình thường, cũng rất tốt cho sức khỏe, đều là đồ bổ để mang thai, có thể không tốt không? Nhưng dĩ nhiên hắn không nói ra vế sau, Tiểu Duệ cũng không am hiểu mấy vấn đề này nên không thể đoán ra được.

Ăn uống xong xuôi cũng đã quá trưa, Dương Thiên Vũ hỏi Tiểu Duệ muốn làm gì ngày hôm nay. Nàng xoắn xoắn lọn tóc trong tay, ngẫm nghĩ. Hình như Dương Thiên Vũ không thích chơi mạt chược cho lắm. Ở đây rất yên bình, nhưng cũng chẳng có trò gì chơi được, quả thực có chút nhàm chán.

- Thiên Vũ, huynh có gợi ý gì cho ta không?

Người nào đó lập tức nở nụ cười xấu xa. Tiểu Duệ linh cảm được chuyện không hay, liền nhanh chóng giơ tay ngăn lại.

- Ngừng, không cần nói. Ta tự có chủ ý.

- Không phải nàng muốn hỏi ý kiến ta sao?

- Không cần, không cần, ta tự nghĩ cách.

- Ta chỉ muốn nói ở đây có vườn cây, buổi chiều nàng có muốn đi săn bắt, hái quả gì đó không thôi mà.

Người kia vờ tỏ vẻ ngây thơ, vô tội. Nghe hắn nói như vậy, Tiểu Duệ chống cằm. Nhớ lúc trước ở trong căn nhà nhỏ, khi đó Dương Thiên Vũ tới thăm nàng, bốn người bọn họ cùng vào rừng hái quả, bắt thỏ, quả thực rất vui.

- Hay là bốn chúng ta đi bắt thỏ tiếp nhé!

- Bốn?

- Là ta, huynh, Hắc Tôn, Hắc Mã.

- Tại sao cần hai người kia?

- Vì họ là hộ vệ thân cận nhất của huynh mà.

- Những ngày này ta chỉ muốn ở bên một mình nàng thôi.

- Huynh… xấu xa!

- Người xấu xa là nàng đó. - Hắn cốc nhẹ lên trán nàng. - Lại đang nghĩ linh tinh gì rồi. Ý ta là, sắp tới có lẽ ta sẽ rất bận, ta muốn dành trọn vẹn mấy ngày này bên nàng nhiều nhất có thể.

Tiểu Duệ nhìn hắn, có chút lo lắng.

- Có phải chuyện trong lá thư huynh đọc tối qua?

Hắn lắc đầu, tay vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng.

- Đừng nhắc đến mấy chuyện không vui đó.

- Sao lại không nhắc chứ! Huynh vất vả phải nói với ta. Ta là thê tử của huynh, sẽ cùng huynh phân ưu.

Ánh mắt Dương Thiên Vũ đột nhiên thay đổi, ý tình cảm động.

- Cảm ơn nàng. Nhưng mấy chuyện nhỏ này ta vẫn có thể xử lý được, không sao đâu, nàng tin ta chứ?

Tiểu Duệ theo bản năng khẽ gật đầu, nhưng không hiểu sao linh cảm mách bảo nàng rằng chuyện sắp tới chắc chắn không phải “chuyện nhỏ”. Dù Dương Thiên Vũ luôn tỏ ra bình tĩnh, thảnh thơi, nhưng trong mắt hắn vẫn ẩn chứa rất nhiều lo lắng. Nếu không phải chuyện gấp, nhất định hắn sẽ không đem ra suy nghĩ ở nơi đông người như tối qua.

- Hay là… chúng ta hồi phủ đi.

- Nàng ở đây không vui ư? - Khuôn mặt hắn lập tức tràn đầy vẻ lo lắng.

- Không phải. - Tiểu Duệ lắc đầu, chủ động chạm vào tay áo hắn. - Ta thấy huynh đang lo lắng, có phải có việc gì nghiêm trọng không? Chúng ta hồi phủ, thời gian sau này còn nhiều mà.

Dương Thiên Vũ mỉm cười, xoa đầu nàng ôn nhu.

- Tiểu Duệ thật hiểu chuyện. Nhưng chuyện chính sự trên cao còn có hoàng thượng, bên cạnh còn có các vị đại thần khác, ta chẳng qua cũng chỉ là một thần tử, vắng mặt vài ba hôm cũng không phải việc gì to tát.

- Nhưng huynh là người hoàng thượng tin dùng nhất.

Hắn lắc đầu.

- Ngốc, nàng nói vậy sẽ khiến những người khác ghen ghét đó.

- Đây chẳng phải chuyện cả thiên hạ đều biết sao?

- Có những chuyện cả thiên hạ đều ngầm biết với nhau, nhưng lại không ai có thể nói ra.

Tiểu Duệ thở dài, nhoài người nằm gối đầu lên cánh tay. Đúng vậy, mấy chuyện quyền mưu thế sự này nàng vốn không am hiểu, lại cũng chỉ là một nữ nhân bình thường, tốt nhất không nên lạm bàn.

- Bây giờ nàng muốn đi chơi hay ngủ một chút nào?

Tiểu Duệ ngẫm nghĩ đôi chút, quả thực có hơi buồn ngủ, nhưng nghĩ đến đi ngủ, nàng bất giác run rẩy. Tên sói xám kia có phải luôn rình rập cơ hội nàng lơ là là động thủ? Hừ, còn lâu nàng mới cho hắn đắc ý.

- Chúng ta đi bắt thỏ đi.

- Được.

Hắn đáp lại cực kỳ sảng khoái khiến Tiểu Duệ hơi chột dạ, có phải nàng đã nghĩ xấu cho hắn rồi không? Không đúng, hắn ngoài mặt thì như vậy, nhưng trong bụng ai biết chứa đựng bao nhiêu ý nghĩ xấu xa chứ. Chẳng phải hôm qua nàng vừa bị hắn tùy ý chiên xào suốt đêm đó sao?

- Hắc Tôn, sao mắt ngươi đen thui vậy? - Vừa nhìn thấy Hắc Tôn, Tiểu Duệ đã lên tiếng hỏi.

- Thưa vương phi, đêm qua đến phiên thuộc hạ canh gác.

- Vậy sáng nay phải ngủ bù chứ, nếu không sẽ rất mệt, ngươi về phòng nghỉ ngơi đi. - Tiểu Duệ quan tâm.

Dương Thiên Vũ đứng bên nhìn, lông mày hắn hơi nhướng lên.

- Đúng vậy, gần đây tinh thần ngươi có vẻ không tốt cho lắm.

- Vương gia thứ tội, thuộc hạ tuyệt không dám lơ là chức trách.

Tiểu Duệ lập tức xua tay.

- Không, không, ngươi mau về nghỉ ngơi đi, vương gia không trách đâu. Ngủ không đủ sẽ rất mệt đấy.

Dương Thiên Vũ cũng phất tay ra hiệu cho hắn lui xuống. Hắc Tôn dường như hơi đắn đo rồi cũng lui xuống. Vậy là chỉ còn Hắc Mã và mấy hộ vệ khác đi theo bảo vệ họ. Vì Dương Thiên Vũ không muốn bị làm phiền nên hộ vệ chỉ dám đi phía xa xa. Hai người thong thả bước. Kiến trúc của trang viên này phần dành để xây nhà, sân không lớn, nhưng vườn cây rất lớn. Lợi dụng điều kiện có suối nước nóng ấm áp, vườn cây trong sơn trang trồng rất nhiều loại hoa trái. Mùa đông kinh thành vốn khắc nghiệt, muốn ăn trái cây tươi là điều cực kỳ khó khăn, nhưng ở đây ấm áp, vẫn có một số loại cây cho quả trái mùa. Cũng bởi vì biết Tiểu Duệ đặc biệt thích ăn trái cây tươi nên hắn cho người trồng rất nhiều loại.

Nhìn những chùm quả chín mọng lấp ló trong tán lá xanh, Tiểu Duệ cực kỳ vui vẻ, lập tức thi triển khinh công mèo ba chân hái mấy quả táo chín đỏ mọng. Nàng không khách khí vươn tay túm vạt áo Dương Thiên Vũ, lau lau mấy cái, mặc kệ lông mày ai kia nhăn tít lại. Vạt áo trắng như tuyết của hắn lập tức xuất hiện mấy vết bụi mờ mờ. Tiểu Duệ cười tít, hai mắt nàng cong cong như vầng trăng khuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn càng toát lên vẻ hạnh phúc, đáng yêu.
Ngọt quá, mong cứ như này, đừng ngược mà :((((
 

ChanNguyen

Phàm Nhân
Ngọc
35
Tu vi
0
CHƯƠNG X

CẤM HUYNH KHÔNG ĐƯỢC CƯỜI TRƯỚC MẶT NGƯỜI KHÁC
Nhờ có Dương Thiên Vũ an ủi, dần dần Tiểu Duệ cũng có thể ngủ lại, lần này nàng không gặp ác mộng nữa, bình bình an an ngủ một giấc đến tận khi trời sáng. Khi Tiểu Duệ mở mắt, thấy Dương Thiên Vũ vẫn đang ngủ say, nàng thấy hơi kỳ lạ. Mấy ngày trước nàng tỉnh, hắn đều dậy rồi. Vì công việc bận rộn nên hắn luôn giữ thói quen thức khuya dậy sớm. Bình thường vẫn dậy rất sớm luyện võ, sau đó mới vào chầu. Vậy mà hôm nay mặt trời lên cao, hắn vẫn ngủ lười sao?

Đột nhiên nàng nghĩ ra, đêm qua nàng mơ thấy ác mộng khiến hắn giật mình, hắn lại thức rất lâu an ủi, vỗ về nàng, có phải hắn thức suốt đêm trông chừng cho nàng ngủ không? Ý nghĩ này có vẻ hoang đường nhưng trong trường hợp này Tiểu Duệ chỉ có thể nghĩ đến nguyên do này mới khiến Dương Thiên Vũ chăm chỉ trở nên lười biếng như vậy.

Đang băn khoăn suy nghĩ, nàng bị người kia kéo vào lòng, ôm chặt lấy, giọng nói trầm trầm nam tính vang lên trên đỉnh đầu.

- Ngủ thêm chút nữa đi.

Tiểu Duệ muốn thò đầu ra nhưng người kia gia tăng lực khiến mặt nàng vẫn bị chôn chặt trong ngực hắn, chóp mũi nồng đượm mùi hương quen thuộc.

- Hôm qua huynh thức cả đêm hả? - Nàng nhỏ giọng hỏi.

Hắn không trả lời, chỉ lặng lẽ ôm nàng, cằm gác lên đỉnh đầu nàng. Hơi thở đều đều, dường như tiếp tục ngủ. Tiểu Duệ cũng không dám nói gì nữa, sợ khiến hắn tỉnh giấc, mặc dù nằm thế này khá khó chịu nhưng nàng vẫn cố gắng không cựa quậy gì cả, ngoan ngoãn làm gối ôm cho hắn.

Thực ra Dương Thiên Vũ không hề ngủ, hắn đã tỉnh ngay khi nàng vừa cựa mình thức dậy. Với một người luyện võ từ nhỏ, chỉ một chút động tĩnh cũng có thể đánh thức, chưa kể dạo gần đây có tin tức kia, không hiểu sao hắn luôn có linh cảm chẳng lành, chính vì vậy mà lúc nào cũng đề cao cảnh giác. Chỉ là, từ nhỏ tới lớn hắn luôn ngủ một mình, luôn đối mặt với nguy hiểm một mình. Hiện giờ khi nằm ngủ có một người ở cạnh bên, một người để hắn yêu thương, bảo vệ, hắn muốn tham lam tận hưởng cảm giác này nhiều hơn, nhiều hơn nữa.

Đến khi Tiểu Duệ cảm thấy toàn thân mỏi nhừ, không chịu nổi nữa mới rón rén trở người nằm thẳng ra. Nàng giận đến trợn mắt khi thấy người kia đang nằm đó nhìn mình, ánh mắt cực kỳ tỉnh táo, rõ ràng không giống người vừa tỉnh ngủ.

- Huynh… huynh dậy khi nào?

- Cũng một lúc rồi.

Hắn thoải mái vươn người ngồi dậy. Trong khi Tiểu Duệ toàn thân mỏi nhừ, lồm cồm bò phía sau.

- Dương Thiên Vũ, huynh-được-lắm!

- Hửm? - Hắn quay người nhìn nàng, ánh mắt cực kỳ vô tội càng khiến nàng nổi giận.

- Huynh làm ta không dám cựa người, hại bây giờ chân tay tê mỏi, còn huynh thì thoải mái rồi.

Hắn cười cười.

- Phu nhân có muốn ta giúp nàng thư giãn chút không?

Rõ ràng lời nói rất bình thường nhưng sao nàng lại có cảm giác bất thường như thế? Tiểu Duệ lập tức phản xạ thu tay trước ngực, bày ra dáng vẻ phòng vệ.

- Tiểu nha đầu, đưa tay đây ta xoa bóp cho.

Tiểu Duệ nhìn hắn, rõ ràng cực kỳ không tin tưởng lời của Lâm Vũ vương gia.

- Nàng không muốn? Vậy còn cách khác…

Hắn cố ý kéo dài giọng, Tiểu Duệ lập tức giơ thẳng chân, đá văng hắn xuống giường. Đường đường Lâm Vũ vương gia oai phong lẫm liệt lúc này lại lồm cồm trong đống chăn gối dưới đất, nhìn góc độ nào cũng thấy thảm, vô cùng thảm. Ngược lại, người nào đó ngồi trên giường, cực kỳ đắc ý.

- Đáng đời huynh.

- Nàng mưu hại phu quân.

Hắn vừa nói bằng giọng cực kỳ ấm ức, vừa hất đám chăn gối ra, đứng dậy.

- Huynh bảo người chuẩn bị đi, ta muốn tắm rửa một chút.

- Vâng, phu nhân.

Hắn bày ra dáng vẻ hạ nhân kính cẩn cúi người, khiến Tiểu Duệ phì cười. Phu thê có phải là như thế? Người ngoài cuộc nhìn vào sẽ thấy vô cùng nhàm chán, nhưng người trong cuộc lại cảm thấy cực kỳ hạnh phúc, ngọt ngào.

Tiểu Duệ khoác áo ngoài, bước chân trần xuống lớp thảm lông mềm mại, ấm áp. Nàng vươn vai cho đỡ mỏi, đột nhiên thầm ước có thể mãi mãi như thế này, hạnh phúc, vui vẻ bên người mình yêu. Nhưng nàng tin rằng sau này dù bận rộn hắn vẫn sẽ tiếp tục đối xử tốt với nàng như bây giờ. Căn cứ vào đâu ư? Tình yêu thì cần gì căn cứ, lý luận, tất cả đều là cảm giác từ trái tim mà thôi.

Nhưng nàng không biết rằng nàng sai rồi, sai thật rồi, có rất nhiều chuyện trái tim vì say sưa với thứ ngọt ngào bề ngoài mà không biết đằng sau lớp đường là sự đắng chát được che giấu vô cùng khéo léo…

Dương Thiên Vũ đã nhìn thấy vết sẹo sau lưng nàng, dù vẫn còn vô cùng ngại ngùng nhưng nàng cũng không gay gắt đuổi hắn đi nữa. Bồn tắm này quả thực rất lớn, hai người tắm vẫn thoải mái. Trừ lúc thay đồ để xuống bồn tắm là nàng bắt hắn nhắm mắt, còn lại đã chấp nhận cho hắn hầu hạ nàng tắm rửa. Nói là hầu hạ nhưng hắn cũng chẳng giúp ích gì nhiều ngoài việc trêu chọc khiến nàng tức đến đỏ mặt trợn mắt. Ngược lại hắn thì cực kỳ sảng khoái, luôn miệng cười vang. Bình thường hắn ít khi cười đã rất đẹp rồi, hiện giờ lại luôn miệng cười, đúng như câu ví xuân phong ấm áp, nụ cười của hắn đủ làm tan chảy bất cứ trái tim thiếu nữ khuê các nào.

- Thiên Vũ, cấm huynh không được cười trước mặt người khác.

Hắn nhướng mày, tỏ vẻ khó hiểu.

- Tại sao?

Tiểu Duệ nghịch nghịch những cánh hoa đào trong bồn nước ấm, lát sau mới trả lời.

- Lần đầu nhìn thấy ta đã thấy huynh rất anh tuấn, huynh cười lại càng khuynh quốc khuynh thành hơn, nếu vị cô nương nào đó nhìn thấy dáng vẻ này của huynh, chẳng phải ta lại thêm một đối thủ nữa hay sao?

- Khuynh quốc khuynh thành không phải là từ để miêu tả nữ nhân à?

- Không. - Tiểu Duệ lắc đầu, nói cực kỳ nghiêm túc. - Từ đó để miêu tả ngoại hình đẹp lay động lòng người, đẹp đến mức họa thủy thôi, không phân biệt giới tính.

- Ừm… cứ coi là vậy đi. - Hắn gật gù, dáng vẻ chấp nhận lời giải thích của nàng. - Nói vậy, nàng đang ghen?

- Ai thèm ghen? Ta… chẳng qua…

Tiểu Duệ luống cuống, không biết giải thích ra sao.

- Được, từ nay ta chỉ cười với một mình nàng thôi.

Tiểu Duệ ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười ấm áp như gió xuân của ai kia, trái tim như được bao bọc, vô cùng ấm áp, vô cùng ngọt ngào.

- Nhưng nàng cũng phải hứa với ta một chuyện, được không?

Tiểu Duệ dĩ nhiên gật đầu.

- Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng phải tin ta!

Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, ánh mắt rất nghiêm túc, còn có mấy phần căng thẳng, hồi hộp. Tiểu Duệ quả thực không hiểu nổi lý do tại sao hắn lại nói như vậy. Nhưng suốt mấy tháng nay, hắn lúc nào cũng đối xử với nàng toàn tâm toàn ý, trên đời này, có lẽ chỉ mình nàng may mắn tìm được một nam nhân như này mà thôi. Nghĩ thế, Tiểu Duệ gật đầu, sau đó chủ động sà vào lòng hắn, dựa mái đầu nhỏ bé lên bờ vai rộng lớn của hắn. Người ta nói, nam nhân cần bàn tay lớn, bờ vai rộng chính là để bảo bọc, che chở, trở thành chỗ dựa cho nữ nhân của mình. Nàng, đã tìm được người như thế rồi!

***​

- Hôm nay chúng ta sẽ đi cưỡi ngựa, được chứ? - Trong bữa cơm, Dương Thiên Vũ hỏi.

Tiểu Duệ dĩ nhiên gật đầu ngay lập tức.

- Trước đây ta có biết cưỡi ngựa không?

Hắn thoáng sững lại trước câu hỏi này của nàng, đúng vậy, trừ chuyện thân thế, đây là lần đầu tiên nàng hỏi về quá khứ của mình.

- Dĩ nhiên là biết rồi. Tiểu Duệ của ta rất lợi hại, biết võ nghệ, cưỡi ngựa, bắn tên, biết cả binh pháp nữa. Có lẽ khắp thiên hạ chỉ có một mình nữ nhân lợi hại như nàng mà thôi.

- Ta lợi hại vậy sao?

Tiểu Duệ kinh ngạc hỏi lại, bây giờ võ công nàng dùng gần như là bản năng. Ở vương phủ có rất nhiều ngựa, nàng cũng tổ chức trò chơi đua ngựa nhưng đều là nàng làm chủ trì, còn các hộ vệ thi đấu. Vì Dương Thiên Vũ lệnh cho thuộc hạ bảo vệ sự an toàn của nàng nên không ai dám cho nàng cưỡi ngựa, sợ nguy hiểm, đúng là ấu trĩ, hại nàng chỉ có thể đứng dưới hò hét mà thôi.

- Lát nữa ta sẽ được tự cưỡi ngựa chứ?

- Ừ.

- Tuyệt quá, vậy chúng ta mau đi thôi.

- Không được, vừa ăn xong, phải nghỉ ngơi một lát đã.

Tiểu Duệ xụ mặt, người này lúc nào cũng có vô vàn nguyên tắc, sống như vậy không phải rất mệt mỏi sao? Nhưng nàng cũng không bướng bỉnh đòi, mà ngồi lại, bắt đầu tra tấn hắn bằng một đống câu hỏi.

- Ngựa màu gì?

- Màu trắng.

- Nó có đẹp không?

- Đẹp.

- Lớn hay nhỏ?

- Nhỏ.

- Nhưng ta muốn cưỡi chiến mã.

- Không được, nàng lâu rồi không cưỡi ngựa, nếu cưỡi chiến mã hung hăng rất nguy hiểm.

- Chẳng phải huynh nói trước đây ta rất lợi hại sao?

- Nhưng lâu rồi, nàng vẫn nên làm quen lại dần dần thì hơn.

- A, từ sáng qua đến giờ ta không thấy Hắc Tôn đâu.

- Ta sai hắn đi xử lý chút chuyện rồi.

- Có phải hắn có tâm sự không? Ta thấy hắn có vẻ mỏi mệt, buồn phiền.

Đến câu này thì người được hỏi không ngoan ngoãn trả lời nữa. Hắn cau mày, chất vấn ngược lại.

- Tại sao nàng quan tâm hắn mà không quan tâm phu quân của mình?

- Ta quan tâm hắn mà không quan tâm huynh? Hồi nào chứ?

- Rõ ràng nàng hỏi thăm hắn chứ đâu có hỏi thăm ta.

Người này có phải có vấn đề gì không vậy? Tại sao đột nhiên lại đi so đo chút chuyện nhỏ xíu này?

- Được, được, vậy ta quan tâm huynh, được chưa nào?

- Ừm, cũng tạm được.

- Xong rồi, vậy Hắc Tôn rốt cuộc có chuyện gì vậy?

- Nàng!

Nhìn dáng vẻ tức giận nói không nên lời của Dương Thiên Vũ, Tiểu Duệ vô cùng đắc ý. Hắn là quân tử, sao có đủ bản lĩnh đấu khẩu với nàng kia chứ. Nhưng nhìn hắn giận như thế, nàng lại thấy có chút không đành lòng, cuối cùng đành trưng ra vẻ mặt cực kỳ nịnh bợ, cầu hòa.

- Vương gia, huynh giận thật ư?

Không trả lời. Tiểu Duệ kéo kéo tay áo hắn, hắn nhìn đi phía khác, nàng cũng nghiêng người nhìn vào mắt hắn.

- Ta quan tâm Thiên Vũ nhất!
 

Nhom4.0

Phàm Nhân
Ngọc
316
Tu vi
0
CHƯƠNG X

CẤM HUYNH KHÔNG ĐƯỢC CƯỜI TRƯỚC MẶT NGƯỜI KHÁC

Nhờ có Dương Thiên Vũ an ủi, dần dần Tiểu Duệ cũng có thể ngủ lại, lần này nàng không gặp ác mộng nữa, bình bình an an ngủ một giấc đến tận khi trời sáng. Khi Tiểu Duệ mở mắt, thấy Dương Thiên Vũ vẫn đang ngủ say, nàng thấy hơi kỳ lạ. Mấy ngày trước nàng tỉnh, hắn đều dậy rồi. Vì công việc bận rộn nên hắn luôn giữ thói quen thức khuya dậy sớm. Bình thường vẫn dậy rất sớm luyện võ, sau đó mới vào chầu. Vậy mà hôm nay mặt trời lên cao, hắn vẫn ngủ lười sao?

Đột nhiên nàng nghĩ ra, đêm qua nàng mơ thấy ác mộng khiến hắn giật mình, hắn lại thức rất lâu an ủi, vỗ về nàng, có phải hắn thức suốt đêm trông chừng cho nàng ngủ không? Ý nghĩ này có vẻ hoang đường nhưng trong trường hợp này Tiểu Duệ chỉ có thể nghĩ đến nguyên do này mới khiến Dương Thiên Vũ chăm chỉ trở nên lười biếng như vậy.

Đang băn khoăn suy nghĩ, nàng bị người kia kéo vào lòng, ôm chặt lấy, giọng nói trầm trầm nam tính vang lên trên đỉnh đầu.

- Ngủ thêm chút nữa đi.

Tiểu Duệ muốn thò đầu ra nhưng người kia gia tăng lực khiến mặt nàng vẫn bị chôn chặt trong ngực hắn, chóp mũi nồng đượm mùi hương quen thuộc.

- Hôm qua huynh thức cả đêm hả? - Nàng nhỏ giọng hỏi.

Hắn không trả lời, chỉ lặng lẽ ôm nàng, cằm gác lên đỉnh đầu nàng. Hơi thở đều đều, dường như tiếp tục ngủ. Tiểu Duệ cũng không dám nói gì nữa, sợ khiến hắn tỉnh giấc, mặc dù nằm thế này khá khó chịu nhưng nàng vẫn cố gắng không cựa quậy gì cả, ngoan ngoãn làm gối ôm cho hắn.

Thực ra Dương Thiên Vũ không hề ngủ, hắn đã tỉnh ngay khi nàng vừa cựa mình thức dậy. Với một người luyện võ từ nhỏ, chỉ một chút động tĩnh cũng có thể đánh thức, chưa kể dạo gần đây có tin tức kia, không hiểu sao hắn luôn có linh cảm chẳng lành, chính vì vậy mà lúc nào cũng đề cao cảnh giác. Chỉ là, từ nhỏ tới lớn hắn luôn ngủ một mình, luôn đối mặt với nguy hiểm một mình. Hiện giờ khi nằm ngủ có một người ở cạnh bên, một người để hắn yêu thương, bảo vệ, hắn muốn tham lam tận hưởng cảm giác này nhiều hơn, nhiều hơn nữa.

Đến khi Tiểu Duệ cảm thấy toàn thân mỏi nhừ, không chịu nổi nữa mới rón rén trở người nằm thẳng ra. Nàng giận đến trợn mắt khi thấy người kia đang nằm đó nhìn mình, ánh mắt cực kỳ tỉnh táo, rõ ràng không giống người vừa tỉnh ngủ.

- Huynh… huynh dậy khi nào?

- Cũng một lúc rồi.

Hắn thoải mái vươn người ngồi dậy. Trong khi Tiểu Duệ toàn thân mỏi nhừ, lồm cồm bò phía sau.

- Dương Thiên Vũ, huynh-được-lắm!

- Hửm? - Hắn quay người nhìn nàng, ánh mắt cực kỳ vô tội càng khiến nàng nổi giận.

- Huynh làm ta không dám cựa người, hại bây giờ chân tay tê mỏi, còn huynh thì thoải mái rồi.

Hắn cười cười.

- Phu nhân có muốn ta giúp nàng thư giãn chút không?

Rõ ràng lời nói rất bình thường nhưng sao nàng lại có cảm giác bất thường như thế? Tiểu Duệ lập tức phản xạ thu tay trước ngực, bày ra dáng vẻ phòng vệ.

- Tiểu nha đầu, đưa tay đây ta xoa bóp cho.

Tiểu Duệ nhìn hắn, rõ ràng cực kỳ không tin tưởng lời của Lâm Vũ vương gia.

- Nàng không muốn? Vậy còn cách khác…

Hắn cố ý kéo dài giọng, Tiểu Duệ lập tức giơ thẳng chân, đá văng hắn xuống giường. Đường đường Lâm Vũ vương gia oai phong lẫm liệt lúc này lại lồm cồm trong đống chăn gối dưới đất, nhìn góc độ nào cũng thấy thảm, vô cùng thảm. Ngược lại, người nào đó ngồi trên giường, cực kỳ đắc ý.

- Đáng đời huynh.

- Nàng mưu hại phu quân.

Hắn vừa nói bằng giọng cực kỳ ấm ức, vừa hất đám chăn gối ra, đứng dậy.

- Huynh bảo người chuẩn bị đi, ta muốn tắm rửa một chút.

- Vâng, phu nhân.

Hắn bày ra dáng vẻ hạ nhân kính cẩn cúi người, khiến Tiểu Duệ phì cười. Phu thê có phải là như thế? Người ngoài cuộc nhìn vào sẽ thấy vô cùng nhàm chán, nhưng người trong cuộc lại cảm thấy cực kỳ hạnh phúc, ngọt ngào.

Tiểu Duệ khoác áo ngoài, bước chân trần xuống lớp thảm lông mềm mại, ấm áp. Nàng vươn vai cho đỡ mỏi, đột nhiên thầm ước có thể mãi mãi như thế này, hạnh phúc, vui vẻ bên người mình yêu. Nhưng nàng tin rằng sau này dù bận rộn hắn vẫn sẽ tiếp tục đối xử tốt với nàng như bây giờ. Căn cứ vào đâu ư? Tình yêu thì cần gì căn cứ, lý luận, tất cả đều là cảm giác từ trái tim mà thôi.

Nhưng nàng không biết rằng nàng sai rồi, sai thật rồi, có rất nhiều chuyện trái tim vì say sưa với thứ ngọt ngào bề ngoài mà không biết đằng sau lớp đường là sự đắng chát được che giấu vô cùng khéo léo…

Dương Thiên Vũ đã nhìn thấy vết sẹo sau lưng nàng, dù vẫn còn vô cùng ngại ngùng nhưng nàng cũng không gay gắt đuổi hắn đi nữa. Bồn tắm này quả thực rất lớn, hai người tắm vẫn thoải mái. Trừ lúc thay đồ để xuống bồn tắm là nàng bắt hắn nhắm mắt, còn lại đã chấp nhận cho hắn hầu hạ nàng tắm rửa. Nói là hầu hạ nhưng hắn cũng chẳng giúp ích gì nhiều ngoài việc trêu chọc khiến nàng tức đến đỏ mặt trợn mắt. Ngược lại hắn thì cực kỳ sảng khoái, luôn miệng cười vang. Bình thường hắn ít khi cười đã rất đẹp rồi, hiện giờ lại luôn miệng cười, đúng như câu ví xuân phong ấm áp, nụ cười của hắn đủ làm tan chảy bất cứ trái tim thiếu nữ khuê các nào.

- Thiên Vũ, cấm huynh không được cười trước mặt người khác.

Hắn nhướng mày, tỏ vẻ khó hiểu.

- Tại sao?

Tiểu Duệ nghịch nghịch những cánh hoa đào trong bồn nước ấm, lát sau mới trả lời.

- Lần đầu nhìn thấy ta đã thấy huynh rất anh tuấn, huynh cười lại càng khuynh quốc khuynh thành hơn, nếu vị cô nương nào đó nhìn thấy dáng vẻ này của huynh, chẳng phải ta lại thêm một đối thủ nữa hay sao?

- Khuynh quốc khuynh thành không phải là từ để miêu tả nữ nhân à?

- Không. - Tiểu Duệ lắc đầu, nói cực kỳ nghiêm túc. - Từ đó để miêu tả ngoại hình đẹp lay động lòng người, đẹp đến mức họa thủy thôi, không phân biệt giới tính.

- Ừm… cứ coi là vậy đi. - Hắn gật gù, dáng vẻ chấp nhận lời giải thích của nàng. - Nói vậy, nàng đang ghen?

- Ai thèm ghen? Ta… chẳng qua…

Tiểu Duệ luống cuống, không biết giải thích ra sao.

- Được, từ nay ta chỉ cười với một mình nàng thôi.

Tiểu Duệ ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười ấm áp như gió xuân của ai kia, trái tim như được bao bọc, vô cùng ấm áp, vô cùng ngọt ngào.

- Nhưng nàng cũng phải hứa với ta một chuyện, được không?

Tiểu Duệ dĩ nhiên gật đầu.

- Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng phải tin ta!

Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, ánh mắt rất nghiêm túc, còn có mấy phần căng thẳng, hồi hộp. Tiểu Duệ quả thực không hiểu nổi lý do tại sao hắn lại nói như vậy. Nhưng suốt mấy tháng nay, hắn lúc nào cũng đối xử với nàng toàn tâm toàn ý, trên đời này, có lẽ chỉ mình nàng may mắn tìm được một nam nhân như này mà thôi. Nghĩ thế, Tiểu Duệ gật đầu, sau đó chủ động sà vào lòng hắn, dựa mái đầu nhỏ bé lên bờ vai rộng lớn của hắn. Người ta nói, nam nhân cần bàn tay lớn, bờ vai rộng chính là để bảo bọc, che chở, trở thành chỗ dựa cho nữ nhân của mình. Nàng, đã tìm được người như thế rồi!

***​

- Hôm nay chúng ta sẽ đi cưỡi ngựa, được chứ? - Trong bữa cơm, Dương Thiên Vũ hỏi.

Tiểu Duệ dĩ nhiên gật đầu ngay lập tức.

- Trước đây ta có biết cưỡi ngựa không?

Hắn thoáng sững lại trước câu hỏi này của nàng, đúng vậy, trừ chuyện thân thế, đây là lần đầu tiên nàng hỏi về quá khứ của mình.

- Dĩ nhiên là biết rồi. Tiểu Duệ của ta rất lợi hại, biết võ nghệ, cưỡi ngựa, bắn tên, biết cả binh pháp nữa. Có lẽ khắp thiên hạ chỉ có một mình nữ nhân lợi hại như nàng mà thôi.

- Ta lợi hại vậy sao?

Tiểu Duệ kinh ngạc hỏi lại, bây giờ võ công nàng dùng gần như là bản năng. Ở vương phủ có rất nhiều ngựa, nàng cũng tổ chức trò chơi đua ngựa nhưng đều là nàng làm chủ trì, còn các hộ vệ thi đấu. Vì Dương Thiên Vũ lệnh cho thuộc hạ bảo vệ sự an toàn của nàng nên không ai dám cho nàng cưỡi ngựa, sợ nguy hiểm, đúng là ấu trĩ, hại nàng chỉ có thể đứng dưới hò hét mà thôi.

- Lát nữa ta sẽ được tự cưỡi ngựa chứ?

- Ừ.

- Tuyệt quá, vậy chúng ta mau đi thôi.

- Không được, vừa ăn xong, phải nghỉ ngơi một lát đã.

Tiểu Duệ xụ mặt, người này lúc nào cũng có vô vàn nguyên tắc, sống như vậy không phải rất mệt mỏi sao? Nhưng nàng cũng không bướng bỉnh đòi, mà ngồi lại, bắt đầu tra tấn hắn bằng một đống câu hỏi.

- Ngựa màu gì?

- Màu trắng.

- Nó có đẹp không?

- Đẹp.

- Lớn hay nhỏ?

- Nhỏ.

- Nhưng ta muốn cưỡi chiến mã.

- Không được, nàng lâu rồi không cưỡi ngựa, nếu cưỡi chiến mã hung hăng rất nguy hiểm.

- Chẳng phải huynh nói trước đây ta rất lợi hại sao?

- Nhưng lâu rồi, nàng vẫn nên làm quen lại dần dần thì hơn.

- A, từ sáng qua đến giờ ta không thấy Hắc Tôn đâu.

- Ta sai hắn đi xử lý chút chuyện rồi.

- Có phải hắn có tâm sự không? Ta thấy hắn có vẻ mỏi mệt, buồn phiền.

Đến câu này thì người được hỏi không ngoan ngoãn trả lời nữa. Hắn cau mày, chất vấn ngược lại.

- Tại sao nàng quan tâm hắn mà không quan tâm phu quân của mình?

- Ta quan tâm hắn mà không quan tâm huynh? Hồi nào chứ?

- Rõ ràng nàng hỏi thăm hắn chứ đâu có hỏi thăm ta.

Người này có phải có vấn đề gì không vậy? Tại sao đột nhiên lại đi so đo chút chuyện nhỏ xíu này?

- Được, được, vậy ta quan tâm huynh, được chưa nào?

- Ừm, cũng tạm được.

- Xong rồi, vậy Hắc Tôn rốt cuộc có chuyện gì vậy?

- Nàng!

Nhìn dáng vẻ tức giận nói không nên lời của Dương Thiên Vũ, Tiểu Duệ vô cùng đắc ý. Hắn là quân tử, sao có đủ bản lĩnh đấu khẩu với nàng kia chứ. Nhưng nhìn hắn giận như thế, nàng lại thấy có chút không đành lòng, cuối cùng đành trưng ra vẻ mặt cực kỳ nịnh bợ, cầu hòa.

- Vương gia, huynh giận thật ư?

Không trả lời. Tiểu Duệ kéo kéo tay áo hắn, hắn nhìn đi phía khác, nàng cũng nghiêng người nhìn vào mắt hắn.

- Ta quan tâm Thiên Vũ nhất!
 

Nhom4.0

Phàm Nhân
Ngọc
316
Tu vi
0
CHƯƠNG XI

NÀNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP QUAN TÂM NAM NHÂN NÀO KHÁC

Lúc này nam nhân kia mới chịu nhìn nàng, mỉm cười. Nhưng hình như có gì đó không đúng ở đây, sao có cảm giác như nàng đang dỗ dành một đứa trẻ vậy chứ?

- Mấy hôm vừa rồi là đại lễ, hắn cần phải canh gác vương phủ nghiêm ngặt hơn bao giờ hết nên có chút mệt mỏi, mấy hôm nữa sắp xếp cho hắn nghỉ vài ngày là ổn thôi.

Không ngờ hắn lại chủ động giải thích dài như thế. Sau khi nói xong, hắn còn thêm.

- Ta muốn nàng đồng ý một chuyện nữa. - Hắn đợi nhận được cái gật đầu của nàng mới chịu nói tiếp. - Từ nay nàng không được phép quan tâm nam nhân nào khác.

Nhìn dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc của hắn khiến Tiểu Duệ không nhịn được mà bật cười.

- Huynh ghen hả?

- Dĩ nhiên. Vương phi của ta xinh đẹp như hoa, làm sao có thể không đề phòng cho được?

Có phải mấy ngày nay quá nhàn rỗi khiến Lâm Vũ vương gia trở nên trẻ con như thế? Nhưng đồng thời Tiểu Duệ cũng thấy rằng, thực ra nàng yêu dáng vẻ có chút trẻ con, vô lý này của hắn hơn. Cảm giác chân thực hơn một Lâm Vũ vương gia cao cao tại thượng, lạnh lùng xa cách.

Hai người đứng trước hai con ngựa trắng như tuyết. Một con lớn, một con nhỏ hơn. Con nhỏ chắc chắn là con ngựa non hắn dành riêng cho nàng rồi. Ngựa non rất hiền, cũng rất dễ cưỡi, nhưng nhược điểm lớn nhất chính là không thể chạy nhanh, càng không thể oai phong như ngựa trưởng thành.

Tiểu Duệ ngắm nhìn con ngựa non, nàng không quá am hiểu về ngựa, nhưng thoạt nhìn đã biết đây là một con ngựa quý, chân dài, những thớ cơ săn chắc nổi rõ. Đầu nó ngẩng cao, khoe đôi tai thon kiêu hãnh. Bờm cổ được chải cẩn thận, chiếc bờm lông trắng này khi cưỡi chạy trên thảo nguyên xanh bát ngát sẽ càng nổi bật, nhất định là rất đẹp. Con ngựa non nhìn nàng, đôi mắt nó to, tròn, vừa hiền hòa vừa lanh lợi.

Tiểu Duệ vui vẻ xoa xoa đầu nó, vì được huấn luyện đặc biệt cho những người mới tập cưỡi nên con ngựa rất ngoan ngoãn phối hợp cúi đầu. Tiểu Duệ vui vẻ cười, quay qua hỏi Dương Thiên Vũ.

- Thiên Vũ, con ngựa này tên là gì thế?

- Vẫn chưa có tên, nàng đặt cho nó một cái tên đi.

- Ừ. - Tiểu Duệ nghĩ ngợi. - Lông nó màu trắng y như áo huynh, vậy đặt tên là Tiểu Tuyết đi.

Dương Thiên Vũ đen mặt, thứ lý luận gì vậy hả? Kiểu đặt tên gì vậy hả? Nhưng trước dáng vẻ cực kỳ hào hứng của ai kia, hắn đâu dám phản đối, chỉ biết nhẫn nhịn gật đầu đồng ý. Dương Thiên Vũ đang định giúp Tiểu Duệ thì nàng đã nhảy phóc một cái lên lưng ngựa, võ công của Tiểu Duệ không bằng Dương Thiên Vũ, nhưng thân thủ cũng không đến nỗi tệ, mấy việc này đối với nàng chỉ là chuyện vặt. Hô to một tiếng, tay vung roi quất vào mông ngựa, con ngựa lập tức nhấc chân, chạy.

Dương Thiên Vũ thấy vậy cũng lập tức lên ngựa đuổi theo. Cũng may con ngựa non này rất thuần nên chạy đều bước, không chậm cũng không nhanh. Tiếng vó ngựa khua vang động trên đồng cỏ xanh mướt rộng lớn. Tiếng cười lanh lảnh vang hòa trong gió. Hai con ngựa trắng chạy song song. Bờm ngựa và vạt áo trắng như tuyết cùng tung bay trong gió, giữa mênh mông cỏ xanh, trời xanh. Đẹp đến nao lòng! Tự do, phóng khoáng như chim ưng bay lượn trên thảo nguyên. Lần đầu tiên một kẻ sinh ra, trưởng thành trong hoàng thất như Dương Thiên Vũ cảm nhận được sâu sắc ý nghĩa hai từ “tự do”. Hóa ra cảm giác tự do là thế này, quả thực xứng đáng để người ta cố gắng đánh đổi mà giành lấy. Châu báu, quyền uy, hắn chưa từng thiếu, nhưng vui vẻ, tự do chưa khi nào hắn có đủ. Bây giờ hắn thấy hắn đủ rồi, mọi thứ đều có. Hắn có Tiểu Duệ, có hạnh phúc, có cả cảm giác sảng khoái này. Hắn muốn thúc ngựa phi nhanh hơn một chút, nhưng nghĩ Tiểu Duệ ở bên nên ghìm lòng lại. Tiểu Duệ cũng đang vô cùng vui vẻ, luôn tay giục ngựa chạy hết tốc độ, nàng giống như ngọn gió trên thảo nguyên, phóng khoáng, vô tư.

Chạy một vòng, hai người cho ngựa đi nước tiểu, thong dong dạo chơi. Hai con ngựa trắng đi gần kề bên nhau, Tiểu Duệ vui vẻ kể mấy chuyện vặt vãnh trước đây khi còn ở trong ngôi nhà nhỏ, mỗi lần vào chợ đều nghe tiên sinh kể chuyện nên lâu ngày cũng gom nhặt được một mớ chuyện bát quái linh tinh.

- A, còn một việc nữa. - Như chợt nhớ ra, nàng reo lên. - Hồi ấy có một đợt các vị tiên sinh cực kỳ thích kể về Lâm Vũ vương gia.

- Về ta?

- Đúng vậy.

- Họ kể gì?

Thực ra Dương Thiên Vũ chưa bao giờ để tâm đến mấy chuyện đồn thổi linh tinh ngoài dân gian, nhưng Tiểu Duệ đang rất vui vẻ, hắn không muốn làm nàng mất hứng.

- Họ kể rất nhiều chuyện, toàn về những chiến công hiển hách của huynh, về tài năng của huynh, nhưng chuyện khiến mọi người hứng thú nhất, luôn hấp dẫn người nghe nhất lại là cái khác.

Tiểu Duệ lấp lửng, cố ý học cách lôi kéo sự tò mò của người nghe như mấy vị tiên sinh kể chuyện trên phố. Nhưng, sao hắn lại có cảm giác chẳng lành nhỉ?

- Cái khác?

Tiểu Duệ trộm cười một cái, sau đó thấp giọng, làm ra vẻ thần thần bí bí.

- Huynh chưa từng nghe sao? Nhớ hồi đó, mỗi khi tiên sinh kể mấy chuyện này, người nghe đông nghịt một góc phố, đến nỗi sai nha phải đi dẹp bớt vì sợ đông quá dễ sinh mấy chuyện ồn ào.

Càng nghe Tiểu Duệ nói, linh cảm của hắn càng khẳng định đây không phải chuyện tốt đẹp gì rồi. Nàng vẫn nói bằng giọng thần bí.

- Người ta nói Lâm Vũ vương gia là… đoạn tụ.

- Ta? Đoạn tụ? - Dương Thiên Vũ kinh ngạc thốt lên, không giữ nổi vẻ bình tĩnh thường ngày.

- Đúng vậy. Có rất nhiều chuyện đoạn tụ của huynh được lưu truyền trong dân gian nữa kia.

Mặt Dương Thiên Vũ hơi đen lại, nhưng Tiểu Duệ đang cực kỳ hào hứng khi bàn tới mấy chuyện bát quái, đâu tinh ý nhận ra tâm trạng ai kia đang biến đổi chứ.

- Họ nói, khi đó huynh đã hai mươi mấy tuổi, không lập vương phi cũng đành, nhưng thứ phi, thông phòng, thiếp phòng gì đó cũng đều không có. Bình thường các hoàng tử mười mấy tuổi đã bắt đầu lập thê thiếp. Cứ cho rằng khi đó huynh còn trẻ, chưa muốn thì hơn hai mươi mấy tuổi chưa từng có một thông phòng, thiếp phòng nào cũng là điều vô cùng kỳ quái, vô cùng không hợp lẽ. Cả một Lâm Vũ vương phủ rộng lớn như thế nhưng chỉ có vài nha hoàn, còn lại đều là nam nhân. Lâm Vũ vương gia không bị đồn là đoạn tụ mới là lạ.

Mỗi câu Tiểu Duệ nói ra, mặt Dương Thiên Vũ lại đen thêm một ít. Hắn nhớ đến việc bản thân tới Nam Thương Lâu bắt người nào đó trốn đi chơi về, mà lúc ấy nàng lại cải trang thành nam nhân. Có phải giống như bằng cớ hùng hồn cho mấy tin đồn thất thiệt kia rồi không?

- Mấy ngày trước trên phố còn có tin đồn huynh lập ta làm vương phi chỉ là bình phong, nhằm che mắt bịt miệng thế gian, để tiện cho việc đoạn tụ của bản thân.

- Nàng…

Dương Thiên Vũ thực sự nổi giận rồi. Hắn không quan tâm đến mấy tin đồn vớ vẩn, thuộc hạ lại càng nghiêm cẩn để những tin đồn đó không lọt đến tai hắn. Nhưng bản thân bị bôi nhọ đến mức đấy, ai mà không nổi giận? Lúc này, Tiểu Duệ bên kia vẫn đang nói.

- Lúc trước ta cũng rất thích nghe mấy chuyện bát quái đó. Nhưng bây giờ nghĩ lại ta mới hiểu vì sao huynh lại bị đồn ra như thế. Hóa ra bao nhiêu năm qua, huynh không lập thê thiếp là vì ta, đúng không?

Dương Thiên Vũ sững người trước câu nói đó của nàng. Hắn không ngờ nàng lại nói như vậy. Tiểu Duệ mỉm cười dịu dàng.

- Chẳng phải huynh từng nói cả đời này chỉ muốn có một thê tử là ta thôi sao?

- Đúng vậy.

Tất cả giận dữ của Dương Thiên Vũ đều tiêu tan. Đối với hắn giờ phút này, cả thiên hạ nghĩ gì đều không quan trọng, chỉ cần nàng hiểu hắn, thế là đủ lắm rồi.

- Nếu… không tìm được ta…

Dương Thiên Vũ lắc đầu.

- Ta luôn tin nàng còn sống, cũng luôn dốc sức tìm kiếm nàng. Đời này không phải nàng, ta không cần nữ nhân nào khác.

Tiểu Duệ nhìn hắn, ánh mắt hắn thâm tình, kiên định, giọng nói trầm ổn nhưng vẫn lộ ra chút xúc động. Cả hai không nói gì, chỉ một ánh mắt ấy cũng hơn thiên ngôn vạn ngữ rồi. Yêu, là khắc cốt ghi tâm, là trọn đời trọn kiếp, là trong mắt chỉ có duy nhất một người mà thôi.

- Thiên Vũ, ta muốn cưỡi con ngựa đó.

- Không được, con ngựa này trưởng thành rồi, nàng đợi ít nữa thành thục hơn ta sẽ để nàng cưỡi, nhé!

Hắn dịu dàng dỗ dành, sợ rằng nàng nổi hứng đòi cưỡi con ngựa trưởng thành này chạy nhanh, rất dễ xảy ra chuyện. Tiểu Duệ nghịch ngợm nháy mắt.

- Huynh… thật ngốc.

Dương Thiên Vũ đột nhiên “đại ngộ”, hắn cũng bật cười. Sau đó hắn kéo cương, cho ngựa dừng lại. Tiểu Tuyết cũng dừng lại bên cạnh. Hắn ngồi lui lại sau một chút, vươn tay đón. Tiểu Duệ xoay người, khinh công nàng không trác tuyệt như Dương Thiên Vũ, nhưng cũng không đến nỗi quá tệ, chỉ một cú nhảy nhẹ nhàng, duyên dáng như chim yến, nàng đã yên vị trên lưng ngựa, ngay phía trước Dương Thiên Vũ. Hương hoa hồng trên tóc nàng thoang thoảng quanh mũi hắn, Dương Thiên Vũ vòng tay, ôm lấy nàng, giục ngựa chạy.

Hắn chỉ để ngựa chạy không quá nhanh, Tiểu Tuyết phía sau không phải chở người nên vẫn thoải mái đuổi kịp. Hắn nhẹ nhàng đặt lên tóc nàng một nụ hôn. Cả hai cùng không nói gì, chỉ im lặng cảm nhận không khí này, niềm hạnh phúc này.

Những người yêu nhau, hiểu nhau đủ nhiều sẽ không còn cần nói quá nhiều, chỉ một ánh nhìn, một cái nhíu mày cũng đủ để họ hiểu rõ tâm can đối phương. Dưới ánh mặt trời ấm áp, trên đồng cỏ xanh bạt ngàn, họ đều ước thời khắc này có thể kéo dài vĩnh viễn.

Nhưng, có một điều, đời người như nước chảy mây trôi. Hạnh phúc đấy mà bất hạnh cũng có thể theo đến liền ngay. Sống giờ khắc nào hãy trân trọng khoảnh khắc đấy. Bởi có thể chỉ vừa mới quay đầu, lầu vàng hạnh phúc đã tan biến như một bóng mây, một giấc mơ trưa ngắn ngủi…
 

Nhom4.0

Phàm Nhân
Ngọc
316
Tu vi
0
CHƯƠNG XII

CHUYỆN CŨ CỦA LÂM VŨ VƯƠNG GIA

Đến giữa trưa họ mới quay về, vì mùa đông nên buổi trưa trời khá ấm áp, đi dạo cũng không vấn đề gì, chỉ là Dương Thiên Vũ lúc nào cũng coi nàng như trứng mỏng, luôn sợ nàng lạnh, sợ nàng mệt. Tiểu Duệ cũng không quá để ý chuyện này, hắn muốn quan tâm nàng, vậy hãy để hắn quan tâm đi. Như vậy chẳng phải cả hai sẽ đều cảm thấy thoải mái sao? Ngốc nghếch nhất là những nữ nhân không muốn nhận sự quan tâm, điều đó không chứng tỏ người ấy mạnh mẽ, mà chỉ chứng tỏ họ quá cô độc, hoặc có thể họ chưa từng được quan tâm chân thành mà thôi.

Dĩ nhiên khi vừa trở về trang viên, Tiểu Duệ đã thấy trên bàn bày đầy đồ ăn, món nào cũng nóng hổi, thơm ngon. Nhưng thoáng qua cũng có thể nhận thấy trên bàn ngoài những món thịt ra, một nửa là mấy món rau xanh thanh đạm. Tiểu Duệ nhớ tới chuyện tối qua mình vừa kêu đồ ăn quá ngán, nàng cũng bị béo lên không ít rồi. Xem ra hắn chuẩn bị như vậy để nàng có thể thoải mái lựa chọn một chút đây.

Sau khi rửa mặt và rửa tay xong, hai người cùng dùng bữa. Dương Thiên Vũ vẫn thích những món thanh đạm, hắn hầu như chỉ ăn cháo trắng, rau, và rất ít thịt. Tiểu Duệ băn khoăn.

- Thiên Vũ, ta nghe nói những người luyện võ rất tốn sức, tại sao huynh ăn uống đạm bạc như vậy? Có phải vì giàu quá nên chán mấy món sơn hào hải vị đúng không?

Dương Thiên Vũ phì cười trước câu hỏi của nàng. Nhưng hắn lắc đầu.

- Quen rồi. Mẫu thân ta vốn không được sủng ái, đồ dùng đều là những thứ không tốt như các cung khác, từ nhỏ ăn uống thanh đạm, lâu dần thành thói quen thôi.

Họ quen nhau từ nhỏ, nhưng tất cả những chuyện trước đây chỉ có mình Dương Thiên Vũ nhớ, như vậy hơi bất công với nàng. Trước đây nàng không hỏi nhiều, bởi hai nguyên nhân, thứ nhất nàng còn chưa hoàn toàn tin tưởng hắn, thứ hai bởi nàng sợ phải đối mặt với những chuyện không tốt. Nhưng bây giờ, nàng tin hắn, hơn nữa nàng cũng hiểu hắn chắc chắn sẽ bảo vệ nàng, nàng không phải sợ một mình đối mặt nữa rồi.

- Huynh… kể chuyện hồi nhỏ ta nghe được không?

- Nàng sẵn sàng nghe lại mấy chuyện quá khứ rồi?

Tiểu Duệ gật đầu.

- Cũng chẳng có gì to tát. Nàng muốn nghe chuyện vặt gì nào?

- Thì là chuyện hồi nhỏ của huynh, có… của ta nữa…

Dương Thiên Vũ gắp một miếng thịt quay đặt vào bát nàng.

- Khi nhỏ ta luôn hỏi mẫu thân tại sao cả năm phụ hoàng không tới nổi một lần. Mẫu thân ta thân phận thấp kém, vốn chỉ là một nô tỳ, một lần phụ hoàng say rượu, sủng hạnh người, không ngờ chỉ lần đó mà mang long thai. Kết quả, sau khi ta sinh ra, phụ hoàng cũng có ghé tới tẩm điện của mẫu thân đôi ba lần, nhưng dần dần người cũng quên mất sự hiện diện của hai người chúng ta. Mẫu thân vốn tự ti, chưa bao giờ dám đấu tranh, đòi hỏi. Người nói với ta rằng, cung cấm nguy hiểm rình rập khắp nơi, người chỉ hy vọng ta có thể bình bình an an lớn lên đã là hạnh phúc lớn nhất của người rồi. Ngày nhỏ ta không phục, ta không muốn bị coi thường. Nhưng đến tận bây giờ, khi ngẫm lại ta mới thấy mẫu thân là người sáng suốt nhất. Nếu không có sự an phận thủ thường, luôn cắn răng chịu thiệt của mẫu thân, e rằng ta sẽ không có cơ hội lớn lên rồi. Bởi mẫu thân nhu thuận, không chỗ dựa, không tranh giành nên mẫu tử chúng ta mới có thể yên ổn ở bên cạnh nhau.

Hắn dừng lại, dường như muốn thở dài khi nhớ lại những chuyện ấy, nhưng lại thôi, có lẽ mấy mươi năm nay mọi thứ đều chôn chặt trong lòng nên đã thành thói quen. Giọng hắn vẫn bình thản như kể một câu chuyện nào đó không liên quan đến mình.

- Mẫu thân luôn bắt ta học, nhưng không cho phép ta được phô diễn tài năng, trí tuệ trước mặt phụ hoàng hay các huynh đệ khác. Người nói, ta phải học cho giỏi, không phải để khoe tài, mà để bảo vệ bản thân, nếu có thể được thì sau khi trưởng thành cũng có thể giúp dân giúp nước. Chỉ tiếc mẫu thân mệnh yểu, không thể nhìn ta trưởng thành.

Tiểu Duệ buông đũa, nắm tay hắn.

- Thiên Vũ, tuy huynh không còn mẫu thân, nhưng vẫn còn ta mà.

Hai người bọn họ, một đã không còn gia đình, một chỉ còn người thân nhưng lại là hoàng đế cao cao tại thượng. Đúng vậy, nếu không còn gia đình, họ có thể tạo dựng một gia đình của riêng mình, cùng xây dựng, vun đắp. Thấy Tiểu Duệ như thế, hắn mỉm cười.

- Đều là chuyện của quá khứ rồi, ta cũng không quá đau lòng nữa. Được rồi, để ta kể nàng nghe mấy chuyện khác.

Dù sao vẫn trong ngày đại hỉ, hắn không muốn không khí hạnh phúc viên mãn này bị nhuốm màu ưu thương.

- Chuyện điên cuồng nhất ta từng làm chính là nghe lời nàng trêu đùa nhị ca.

- Nhị hoàng tử, chẳng phải hoàng thượng sao? - Tiểu Duệ kinh ngạc mở tròn hai mắt. Không ngờ trước đây nàng “vô pháp vô thiên” đến thế.

Nghĩ lại những chuyện quá khứ, Dương Thiên Vũ cũng mỉm cười.

- Đúng vậy, hoàng thượng vốn sợ côn trùng, vậy mà nàng lập kế với ta, bắt ta đi dụ huynh ấy đến ngự hoa viên. Hôm đó vất vả lắm ta mới lừa nổi nhị ca đi, dù huynh ấy cũng có chút nghi ngờ. Không ngờ giữa đường muội nhảy ra, cái này vốn không nằm trong kế hoạch, nói rằng hoàng thượng đang dạo chơi trong ngự hoa viên nên muốn rủ ta và nhị ca đi chỗ khác chơi. Ta với muội mỗi người một phách. Mà trước giờ ta chưa từng nói dối, còn muội lại cực kỳ nghịch ngợm, dĩ nhiên nhị ca từ chỗ nghi ngờ ta bày trò chuyển sang hoàn toàn tin tưởng mà cùng ta tới ngự hoa viên. Vừa chơi được một lát muội liền thả một đống côn trùng mà muội cất công sưu tầm cả tuần trước đó ra, hại nhị ca sợ đến nỗi kêu gào ầm ĩ.

- Ha ha… không ngờ thú vị thế. Sau đó thế nào? Chắc hoàng thượng lúc đó rất thảm.

- Thảm, dĩ nhiên là thảm, nhưng ta còn thảm hơn.

- Tại sao?

Tiểu Duệ lập tức vươn người qua, dáng vẻ chờ đợi nghe chuyện tiếp, thật không ngờ ngày nhỏ lá gan nàng lớn đến vậy, dám trêu đùa cả các hoàng tử trong cung.

- Thật không ngờ lúc ấy đúng là tiên hoàng có đến ngự hoa viên. Lúc trước nàng nói vậy để nhị ca thêm tin tưởng ta mà tới đó, không ngờ nói bừa lại thành thật. Dĩ nhiên phụ hoàng được chứng kiến một màn kinh hãi đó. Và kẻ chịu tội dĩ nhiên là ta.

Rõ ràng hắn kêu thảm nhưng ánh mắt lại lấp lánh ý cười.

- Ta… vô tội đúng không?

Dương Thiên Vũ gật đầu. Nhớ lại ngày đó, vì hắn vốn không được phụ hoàng sủng ái như các huynh đệ khác nên bị phạt khá nặng. Dù bị phạt hắn vẫn một mực nhận mọi tội lỗi về mình, còn nói rằng Tiểu Duệ không hề hay biết gì, nhị hoàng tử bị kinh hãi cũng làm chứng Tiểu Duệ muốn đi chơi ở chỗ khác. Nhưng giờ nghĩ lại, hắn lại thấy việc này thật ý nghĩa. Từ khi quen Tiểu Duệ, được cùng nàng bày ra đủ thứ trò nghịch ngợm, phá phách, hắn cảm thấy cuộc sống của mình chân thật, giống một đứa trẻ bình thường hơn. Nếu không có nàng, có lẽ đi qua mấy mươi năm cuộc đời, hắn cũng chẳng có gì gọi là kỷ niệm để mà nhớ về nữa.

- Thiên Vũ, huynh lúc nào cũng bảo vệ ta vậy sao?

Hắn không trả lời, chỉ cầm tay nàng, đưa lên môi hôn nhẹ. Tiểu Duệ thấy vô cùng ấm áp trong lòng. Nếu nàng quên, hắn sẽ là ký ức của nàng.

Vừa lúc ấy, có tiếng bẩm báo bên ngoài, Dương Thiên Vũ hơi nhíu mày, hắn đã dặn không được làm phiền, không hiểu kẻ nào không biết phép tắc như thế.

- Vào đi. - Hắn lên tiếng, vẫn nắm tay nàng.

Một người mặc đồ hộ vệ của vương phủ tiến vào, cúi người hành lễ.

- Bẩm vương gia, hoàng thượng có thư khẩn.

Lông mày Dương Thiên Vũ càng nhíu chặt, hắn đưa tay nhận phong thư từ người kia. Sau đó ra hiệu cho người đó lui xuống. Dương Thiên Vũ nhìn phong thư một lát, vẻ như lưỡng lự có nên bóc ra hay không.

- Thiên Vũ, huynh đọc đi.

- Xin lỗi nàng, muốn dành cho nàng mấy ngày mà cũng không thể.

Tiểu Duệ rút tay khỏi tay hắn, lắc đầu.

- Ta rất hiểu chuyện mà, việc quốc gia vẫn quan trọng hơn.

Dương Thiên Vũ được sự thông cảm của Tiểu Duệ mới mở phong thư ra. Càng đọc, lông mày hắn càng nhíu chặt. Tiểu Duệ lặng lẽ mở cửa, gọi người thu dọn phòng ốc. Mấy nha hoàn thấy vẻ mặt của Dương Thiên Vũ thì vô cùng biết điều, làm việc cực kỳ nhẹ nhàng, nhanh chóng. Sau khi thu dọn xong, Tiểu Duệ cho họ lui, tự tay thêm trầm hương vào lò đốt. Khói trầm nhẹ nhàng tỏa khắp phòng, khiến không khí càng thêm tĩnh lặng.

Đọc xong phong thư, Dương Thiên Vũ đặt nó xuống bàn, mắt vẫn nhìn vào đó như đang suy nghĩ gì đó rất lung. Tiểu Duệ tới ngồi bên cạnh hắn, im lặng không nói gì. Hồi lâu sau, Dương Thiên Vũ gấp tờ thư lại, quay qua nhìn nàng.

- Nàng không giận ta chứ?

Tiểu Duệ thấy hắn như vậy thì ngồi gần hơn, nắm lấy ống tay áo hắn.

- Thiên Vũ, ta chưa bao giờ giận huynh cả.

- Cảm ơn nàng. Ta… lúc nào cũng không thể lo được cho nàng.

- Ta cũng rất mạnh mẽ mà, có thể tự lo được. Thiên Vũ, ta giúp gì được cho huynh không?

- Không có gì. Hoàng thượng nói muốn mai ta vào cung, có một số chuyện cần bàn.

- Chuyện gì thế? - Tiểu Duệ vội nói thêm. - Không phải ta muốn can dự chuyện chính sự đâu. Ta chỉ biết, khi có vướng mắc trong lòng, nói ra được sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Ta không muốn phu quân của mình phải âu sầu, lo lắng.

Dương Thiên Vũ bật cười.

- Tiểu Duệ tốt nhất.

Sau đó hắn cầm phong thư lên, tiến về phía bàn để giấy tờ, đặt lá thư này vào xấp thư trong ngăn kéo.

- Hôm kia ta mới nhận được tin có một thế lực nào đó có vẻ như đang thâu tóm kinh tế của Thùy Châu, Hoàng Châu và Chỉ Dương. Ba châu này ở phía tây, giáp với Thiên Tước. Thiên Tước mấy năm nay đều lăm le bờ cõi nước ta. Hoàng thượng lo ngại hai việc này có liên quan tới nhau.
 

Nhom4.0

Phàm Nhân
Ngọc
316
Tu vi
0
CHƯƠNG IX

BẤT CỨ NƠI NÀO LÀ ĐẤTCỦA DƯƠNG THIÊN VŨ TA, ĐỀU SẼ CÓ LOÀI HOA NÀNG THÍCH

Tay phải Tiểu Duệ cầm một quả táo đưa lên miệng cắn, tay trái đưa quả kia về phía Dương Thiên Vũ.

- Cho huynh này.

Hắn lắc đầu, ánh mắt rõ ràng đang cực kỳ kinh hãi.

- Ăn đi, ngon lắm!

Tiểu Duệ vẫn dứ dứ quả táo về phía hắn. Nhìn vẻ mặt đầy mong chờ của nàng, hắn miễn cưỡng đón lấy. Nhưng nàng đâu dễ buông tha như thế, vẫn nhìn hắn chờ đợi, cái miệng nhỏ nhắn đang nhồm nhoàm nhai táo. Nếu không phải người hắn yêu, liệu hắn có thấy hành động này là đáng yêu không nhỉ?

Dương Thiên Vũ ho khan một tiếng, cố gắng thỏa hiệp.

- Ta cầm đây, lát về sẽ gọt ăn.

- Ngon mà, huynh xem, ta đã lau sạch hết rồi. Phải ăn như này mới có phong vị.

Giống như ma đầu ác bá, nàng vẫn nhìn chằm chằm hắn không chịu buông tha. Dương Thiên Vũ đành miễn cưỡng cắn một miếng. Rõ ràng táo chín cây cực kỳ ngọt mà hắn ăn như thể đang phải gặm hoàng liên, mặt mũi nhăn nhó khó coi. Như nhớ ra điều gì, hắn liếc nhìn mấy hộ vệ đang đứng xa xa. Mấy hộ vệ này quả không hổ được tôi rèn nhiều năm, cực kỳ hiểu ý, tất cả đều nhìn cây cối, mây gió vơ vẩn, không chút chú tâm đến vương gia của họ. Nhưng Dương Thiên Vũ vẫn là Dương Thiên Vũ, rất nhanh hắn đã lấy lại dáng vẻ thong dong đạm mạc ngày thường mà gặm quả táo kia, dù thấp thoáng giữa hai hàng lông mày vẫn hiện lên biểu cảm giống như là “ghê sợ”.

Tiểu Duệ vui vẻ bước tiếp, quả thực có rất nhiều trái cây, mỗi loại quả nàng lại bắt hắn ăn thử cùng, dù “đạo tâm” Dương Thiên Vũ cực kỳ vững vàng, lúc này cũng bắt đầu lung lay. Nếu cứ như thế này, chắc chắn một kẻ cuồng sạch sẽ như hắn sẽ không thể chịu đựng nổi. Tiểu Duệ nhìn hắn, cười tinh quái, ai bảo đêm qua hắn bắt nạt nàng, vậy bây giờ nàng hành hạ hắn một chút, xem ra cũng rất công bằng rồi nhỉ!

- Ôi, đẹp quá!

Tiểu Duệ kinh ngạc thốt lên khi đi ra khỏi vườn trái cây là một rừng hoa. Đào hồng mai trắng chen sắc, trải dài khắp một sườn đồi. Nàng kinh ngạc đến mức đánh rơi mấy quả quýt đang cầm trên tay.

- Đẹp quá.

- Tặng nàng đấy!

- Tặng ta?

- Đúng vậy, bất cứ nơi nào là đất của Dương Thiên Vũ ta, đều sẽ có loài hoa nàng thích.

Tiểu Duệ ngơ ngẩn nhìn khung cảnh trước mắt. Đây, có phải là mơ không? Nàng xoay người, bất giác ôm chầm lấy bóng áo trắng kia. Hắn có hơi giật mình, nhưng sau đó cũng ôm lại nàng. Hương hoa hồng từ nàng thoang thoảng, cảm giác rất dễ chịu, hắn cúi người, hít sâu một hơi mùi hương trên mái tóc đen mềm mại của nàng.

- Thiên Vũ, huynh thật tốt. Kiếp này gặp được huynh, thật tốt!

- Đúng vậy, kiếp này gặp được nàng, thật tốt!

Nàng ngẩng đầu, nhón gót chân, đặt lên má hắn một nụ hôn.

- Cảm ơn huynh.

Lời còn chưa kịp nói hết, môi nàng đã bị môi ai đó ngậm lấy, khẽ cắn một cái trêu đùa. Lần này Tiểu Duệ không giận. Đúng vậy, vì nàng, có người sẵn sàng làm rất nhiều, rất nhiều việc, nàng còn đòi hỏi gì hơn thế chứ?

Dương Thiên Vũ chưa bao giờ khiến nàng thôi ngạc nhiên, ban ngày là cả vườn hoa đào, hoa mai rực rỡ, buổi tối hắn lại tổ chức thả đèn trời. Mọi người trong phủ tụ tập trong sân, vui vẻ đốt đèn. Vô số đèn trời sáng rực bay lơ lửng giữa bầu trời đêm, giống như những vì sao. Khung cảnh vừa huyền ảo vừa lung linh diệu kỳ.

- Thiên Vũ, đẹp quá đi mất!

Câu này mấy ngày nay nàng đã nói rất nhiều lần rồi. Hắn nhẹ nhàng kéo áo khoác cho nàng.

- Cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy.

- Thiên Vũ, ta nghe nói những ngày lạnh nhất của mùa đông, trên đỉnh núi cao sẽ xuất hiện loài hoa tuyết liên rất quý hiếm đúng không?

- Nàng thích? Vậy ta sẽ cho người đi tìm.

Tiểu Duệ vội vàng xua tay.

- Đừng, đừng. Ta muốn mùa đông đi leo núi ngắm tuyết liên.

- Không.

Tiểu Duệ kinh ngạc nhìn hắn. Lần đầu tiên yêu cầu của nàng bị cự tuyệt nhanh chóng và dứt khoát đến vậy.

- Nàng không chịu được lạnh, sẽ không leo nổi núi mùa đông đâu.

- Huynh đi cùng ta là được mà.

Hắn nhéo mũi nàng, mỉm cười, rõ ràng nụ cười kia tràn đầy hạnh phúc. Từ lúc nào nàng trở nên dựa dẫm hắn như vậy? Cũng không rõ nữa. Chỉ biết rằng, khi có một nam nhân nguyện ý trở thành chỗ dựa cho ngươi, ngươi có thể tùy ý trở thành người ngốc nghếch, vô dụng nhất cũng không có vấn đề gì.

***​

- Thế nào, cả ngày chạy khắp nơi, có mệt không?

Dương Thiên Vũ vừa đỡ bát canh từ tay người hầu, cho họ lui xuống vừa hỏi. Tiểu Duệ nhìn nhìn, không biết nên trả lời thế nào. Hai hôm nay, mỗi khi đêm đến nàng lại cảm thấy cực kỳ căng thẳng.

- Uống canh đi.

Hắn đưa bát canh qua cho nàng. Tiểu Duệ đón lấy, nhưng chần chừ không muốn uống.

- Ngày nào cũng ăn uống thế này, ta sẽ béo chết mất.

- Không béo, đây là canh đặc biệt, giúp bồi bổ khí huyết, giúp da dẻ hồng hào hơn mà không sợ béo.

- Thật không?

- Đương nhiên là thật rồi. Ta đã khi nào lừa nàng chưa?

Nhưng Tiểu Duệ vẫn có chút nghi hoặc, mấy hôm nay đều bị ép ăn ép uống, không biết hắn có ý đồ gì nữa?

- Nếu thế huynh uống trước đi.

Dương Thiên Vũ giật mình trước yêu cầu của nàng. Canh này tốt cho phụ nữ, nhưng hắn uống chắc cũng không vấn đề gì đâu nhỉ? Dương Thiên Vũ đành đón lại bát, uống một ngụm.

- Rất thơm, nàng thử xem.

Thấy hắn uống vô cùng thoải mái, Tiểu Duệ mới miễn cưỡng uống bát canh, nhưng không quên kỳ kèo.

- Ta chỉ uống hôm nay thôi, từ mai không muốn uống canh buổi tối đâu. Ta thích ăn uống nhưng ăn như này rất khó chịu.

- Sao vậy?

- Thì có cảm giác không thoải mái. Cứ như trước đây đi.

- Ừm, được, tùy ý nàng.

Sau khi Tiểu Duệ uống canh xong, hắn lại giúp nàng rửa mặt, chải tóc. Những ngón tay thon dài như bạch ngọc của hắn tương phản rõ rệt với mái tóc đen huyền, là nam nhân nhưng hắn chải tóc vô cùng dịu dàng.

- Nàng căng thẳng ư?

- Sao… sao huynh biết?

Hắn không đáp, chỉ mỉm cười, đặt cây lược xuống bàn, hồi lâu sau mới lên tiếng.

- Ta cũng căng thẳng.

- Hả? - Tiểu Duệ không giấu nổi sự kinh ngạc.

- Ở bên cạnh người mình yêu, sao lại không căng thẳng kia chứ? Nếu chẳng may làm không tốt, chẳng phải sẽ rất mất mặt sao.

Tiểu Duệ nghe vậy thì đập vào tay hắn, bật cười. Không khí trong phòng cũng thoải mái hơn rất nhiều. Đêm ấy, hắn chỉ ôm nàng trong lòng ngủ. Mọi việc đều rất bình thường, cũng rất tốt đẹp. Uổng công Tiểu Duệ căng thẳng mãi. Nàng phấp phỏng lo lắng hồi lâu, thấy hắn không có dấu hiệu xấu xa gì mới yên tâm ngủ thiếp đi.

Trong mơ nàng thấy mình đứng giữa một vườn hoa mai trắng như tuyết, nô đùa cùng hắn. Có điều cả nàng và hắn đều rất nhỏ, chỉ cỡ chừng mười hai, mười ba tuổi. Nàng lúc đó còn bối cao tóc hai bên, mặc chiếc váy màu hồng đào. Hắn vẫn trường y trắng như tuyết. Hắn đưa tay bịt mắt, đếm. Nàng chạy đi nấp sau những gốc mai già. Màu áo hồng quá nổi bật giữa rừng mai trắng, vậy mà hắn vẫn không tìm ra nàng. Hắn thua, phải chịu phạt trèo lên cây tìm quả mai. Lúc này khắp nơi chỉ toàn hoa, còn chưa kết trái. Hắn tìm khắp cây này đến cây khác mới được mấy quả mai non xanh biếc, nhỏ xíu. Nàng vui vẻ ăn mấy quả mai vừa chua vừa chát ấy, còn luôn miệng tấm tắc khen ngon.

Đột nhiên, nàng thấy mình mê man trên lưng ai đó, khắp nơi nóng rực, lửa cháy đỏ bừng bừng. Nàng muốn mở to mắt nhìn cho rõ, nhưng không thể mở nổi, mí mắt nặng trĩu, xung quanh mù mờ, không cách nào nhìn rõ được. Cổ họng nàng khô rát, muốn kêu lên, nhưng không thể kêu nổi. “Ầm”, có thứ gì đó đổ xuống, người đang cõng nàng khụy ngã. Tiểu Duệ kinh hãi muốn bò dậy nhưng tay chân nàng mềm nhũn, không chút sức lực. Các giác quan đều như tê liệt mất một nửa, chân muốn đứng mà không vững, mắt muốn nhìn mà không rõ, tai muốn nghe mà chỉ thấy xung quanh bập bùng những âm thanh không rõ nghĩa. Nóng, càng ngày càng nóng, cảm giác kinh hoàng tột độ cũng như con rắn xâm chiếm trái tim nàng. Tiểu Duệ hoảng loạn ra sức vùng vẫy, nhưng chân tay đều không nhúc nhích được. Người kia lúc này lại gượng dậy, vẫn cõng nàng trên lưng, lê từng chút một. Xung quanh càng ngày càng nóng. Người ấy chậm chạp lết từng phân trên nền đất nóng rực. Tiểu Duệ muốn hét lên cầu cứu, nhưng cổ họng thít chặt, không thể phát ra lời. Đột nhiên, như có một súc gỗ bỏng rát rơi xuống lưng nàng, Tiểu Duệ hét lên, ngất lịm.

- Tiểu Duệ, Tiểu Duệ!

Nàng mở bừng mắt, thấy khuôn mặt quen thuộc của Dương Thiên Vũ đang kề rất gần. Nàng mở trừng hai mắt, hơi thở gấp gáp, kinh hãi. Là mơ, nàng vừa nằm mơ sao?

Dương Thiên Vũ vuốt tóc mai ướt đẫm mồ hôi của nàng.

- Nàng lại mơ thấy ác mộng ư?

Tiểu Duệ ngây ngốc gật đầu. Đúng vậy, đã rất lâu rồi nàng mới lại gặp ác mộng như thế này. Từ hồi uống thuốc do đại phu Dương Thiên Vũ tìm cho, nàng đã gần như khỏi bệnh đau đầu, cũng lâu rồi không gặp ác mộng. Tại sao đêm nay cơn ác mộng giày vò nàng trước kia bỗng đột nhiên quay lại.

Dương Thiên Vũ lau mồ hôi trên trán cho nàng, sau đó nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, vỗ về lưng nàng.

- Không sao, có ta ở đây rồi!

Giấc mơ đó quả thực rất sống động, cũng rất đáng sợ. Tiểu Duệ không biết đó là ác mộng hay là chuyện trước đây. Nàng không nhớ nổi, càng cố nhớ chỉ càng khiến mọi chuyện mơ hồ mà đầu thì đau như búa bổ. Dương Thiên Vũ vẫn nhè nhẹ vỗ về lưng nàng, nhỏ giọng an ủi. Trong giấc mơ, là ai cõng nàng trên lưng? Nàng không nhìn rõ bất cứ ai, bất cứ thứ gì. Nhưng ít nhất hiện giờ khi tỉnh giấc, nàng có một người ở bên an ủi, vỗ về, không giống như trước đây mỗi khi tỉnh lại đều chỉ có một mình ôm đầu đau đớn. Tiểu Duệ vòng tay, vùi mặt vào lồng ngực hắn, không hiểu sao nước mắt bất giác tuôn rơi.
Tiểu Duệ kinh ngạc thốt lên khi đi ra khỏi vườn trái cây là một rừng hoa. Đào hồng mai trắng chen sắc, trải dài khắp một sườn đồi. Nàng kinh ngạc đến mức đánh rơi mấy quả quýt đang cầm trên tay.

- Đẹp quá.

- Tặng nàng đấy!

- Tặng ta?

- Đúng vậy, bất cứ nơi nào là đất của Dương Thiên Vũ ta, đều sẽ có loài hoa nàng thích.
 

Ratlalichsu

Phàm Nhân
Ngọc
36
Tu vi
0
CHƯƠNG IX

BẤT CỨ NƠI NÀO LÀ ĐẤTCỦA DƯƠNG THIÊN VŨ TA, ĐỀU SẼ CÓ LOÀI HOA NÀNG THÍCH

Tay phải Tiểu Duệ cầm một quả táo đưa lên miệng cắn, tay trái đưa quả kia về phía Dương Thiên Vũ.

- Cho huynh này.

Hắn lắc đầu, ánh mắt rõ ràng đang cực kỳ kinh hãi.

- Ăn đi, ngon lắm!

Tiểu Duệ vẫn dứ dứ quả táo về phía hắn. Nhìn vẻ mặt đầy mong chờ của nàng, hắn miễn cưỡng đón lấy. Nhưng nàng đâu dễ buông tha như thế, vẫn nhìn hắn chờ đợi, cái miệng nhỏ nhắn đang nhồm nhoàm nhai táo. Nếu không phải người hắn yêu, liệu hắn có thấy hành động này là đáng yêu không nhỉ?

Dương Thiên Vũ ho khan một tiếng, cố gắng thỏa hiệp.

- Ta cầm đây, lát về sẽ gọt ăn.

- Ngon mà, huynh xem, ta đã lau sạch hết rồi. Phải ăn như này mới có phong vị.

Giống như ma đầu ác bá, nàng vẫn nhìn chằm chằm hắn không chịu buông tha. Dương Thiên Vũ đành miễn cưỡng cắn một miếng. Rõ ràng táo chín cây cực kỳ ngọt mà hắn ăn như thể đang phải gặm hoàng liên, mặt mũi nhăn nhó khó coi. Như nhớ ra điều gì, hắn liếc nhìn mấy hộ vệ đang đứng xa xa. Mấy hộ vệ này quả không hổ được tôi rèn nhiều năm, cực kỳ hiểu ý, tất cả đều nhìn cây cối, mây gió vơ vẩn, không chút chú tâm đến vương gia của họ. Nhưng Dương Thiên Vũ vẫn là Dương Thiên Vũ, rất nhanh hắn đã lấy lại dáng vẻ thong dong đạm mạc ngày thường mà gặm quả táo kia, dù thấp thoáng giữa hai hàng lông mày vẫn hiện lên biểu cảm giống như là “ghê sợ”.

Tiểu Duệ vui vẻ bước tiếp, quả thực có rất nhiều trái cây, mỗi loại quả nàng lại bắt hắn ăn thử cùng, dù “đạo tâm” Dương Thiên Vũ cực kỳ vững vàng, lúc này cũng bắt đầu lung lay. Nếu cứ như thế này, chắc chắn một kẻ cuồng sạch sẽ như hắn sẽ không thể chịu đựng nổi. Tiểu Duệ nhìn hắn, cười tinh quái, ai bảo đêm qua hắn bắt nạt nàng, vậy bây giờ nàng hành hạ hắn một chút, xem ra cũng rất công bằng rồi nhỉ!

- Ôi, đẹp quá!

Tiểu Duệ kinh ngạc thốt lên khi đi ra khỏi vườn trái cây là một rừng hoa. Đào hồng mai trắng chen sắc, trải dài khắp một sườn đồi. Nàng kinh ngạc đến mức đánh rơi mấy quả quýt đang cầm trên tay.

- Đẹp quá.

- Tặng nàng đấy!

- Tặng ta?

- Đúng vậy, bất cứ nơi nào là đất của Dương Thiên Vũ ta, đều sẽ có loài hoa nàng thích.

Tiểu Duệ ngơ ngẩn nhìn khung cảnh trước mắt. Đây, có phải là mơ không? Nàng xoay người, bất giác ôm chầm lấy bóng áo trắng kia. Hắn có hơi giật mình, nhưng sau đó cũng ôm lại nàng. Hương hoa hồng từ nàng thoang thoảng, cảm giác rất dễ chịu, hắn cúi người, hít sâu một hơi mùi hương trên mái tóc đen mềm mại của nàng.

- Thiên Vũ, huynh thật tốt. Kiếp này gặp được huynh, thật tốt!

- Đúng vậy, kiếp này gặp được nàng, thật tốt!

Nàng ngẩng đầu, nhón gót chân, đặt lên má hắn một nụ hôn.

- Cảm ơn huynh.

Lời còn chưa kịp nói hết, môi nàng đã bị môi ai đó ngậm lấy, khẽ cắn một cái trêu đùa. Lần này Tiểu Duệ không giận. Đúng vậy, vì nàng, có người sẵn sàng làm rất nhiều, rất nhiều việc, nàng còn đòi hỏi gì hơn thế chứ?

Dương Thiên Vũ chưa bao giờ khiến nàng thôi ngạc nhiên, ban ngày là cả vườn hoa đào, hoa mai rực rỡ, buổi tối hắn lại tổ chức thả đèn trời. Mọi người trong phủ tụ tập trong sân, vui vẻ đốt đèn. Vô số đèn trời sáng rực bay lơ lửng giữa bầu trời đêm, giống như những vì sao. Khung cảnh vừa huyền ảo vừa lung linh diệu kỳ.

- Thiên Vũ, đẹp quá đi mất!

Câu này mấy ngày nay nàng đã nói rất nhiều lần rồi. Hắn nhẹ nhàng kéo áo khoác cho nàng.

- Cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy.

- Thiên Vũ, ta nghe nói những ngày lạnh nhất của mùa đông, trên đỉnh núi cao sẽ xuất hiện loài hoa tuyết liên rất quý hiếm đúng không?

- Nàng thích? Vậy ta sẽ cho người đi tìm.

Tiểu Duệ vội vàng xua tay.

- Đừng, đừng. Ta muốn mùa đông đi leo núi ngắm tuyết liên.

- Không.

Tiểu Duệ kinh ngạc nhìn hắn. Lần đầu tiên yêu cầu của nàng bị cự tuyệt nhanh chóng và dứt khoát đến vậy.

- Nàng không chịu được lạnh, sẽ không leo nổi núi mùa đông đâu.

- Huynh đi cùng ta là được mà.

Hắn nhéo mũi nàng, mỉm cười, rõ ràng nụ cười kia tràn đầy hạnh phúc. Từ lúc nào nàng trở nên dựa dẫm hắn như vậy? Cũng không rõ nữa. Chỉ biết rằng, khi có một nam nhân nguyện ý trở thành chỗ dựa cho ngươi, ngươi có thể tùy ý trở thành người ngốc nghếch, vô dụng nhất cũng không có vấn đề gì.

***​

- Thế nào, cả ngày chạy khắp nơi, có mệt không?

Dương Thiên Vũ vừa đỡ bát canh từ tay người hầu, cho họ lui xuống vừa hỏi. Tiểu Duệ nhìn nhìn, không biết nên trả lời thế nào. Hai hôm nay, mỗi khi đêm đến nàng lại cảm thấy cực kỳ căng thẳng.

- Uống canh đi.

Hắn đưa bát canh qua cho nàng. Tiểu Duệ đón lấy, nhưng chần chừ không muốn uống.

- Ngày nào cũng ăn uống thế này, ta sẽ béo chết mất.

- Không béo, đây là canh đặc biệt, giúp bồi bổ khí huyết, giúp da dẻ hồng hào hơn mà không sợ béo.

- Thật không?

- Đương nhiên là thật rồi. Ta đã khi nào lừa nàng chưa?

Nhưng Tiểu Duệ vẫn có chút nghi hoặc, mấy hôm nay đều bị ép ăn ép uống, không biết hắn có ý đồ gì nữa?

- Nếu thế huynh uống trước đi.

Dương Thiên Vũ giật mình trước yêu cầu của nàng. Canh này tốt cho phụ nữ, nhưng hắn uống chắc cũng không vấn đề gì đâu nhỉ? Dương Thiên Vũ đành đón lại bát, uống một ngụm.

- Rất thơm, nàng thử xem.

Thấy hắn uống vô cùng thoải mái, Tiểu Duệ mới miễn cưỡng uống bát canh, nhưng không quên kỳ kèo.

- Ta chỉ uống hôm nay thôi, từ mai không muốn uống canh buổi tối đâu. Ta thích ăn uống nhưng ăn như này rất khó chịu.

- Sao vậy?

- Thì có cảm giác không thoải mái. Cứ như trước đây đi.

- Ừm, được, tùy ý nàng.

Sau khi Tiểu Duệ uống canh xong, hắn lại giúp nàng rửa mặt, chải tóc. Những ngón tay thon dài như bạch ngọc của hắn tương phản rõ rệt với mái tóc đen huyền, là nam nhân nhưng hắn chải tóc vô cùng dịu dàng.

- Nàng căng thẳng ư?

- Sao… sao huynh biết?

Hắn không đáp, chỉ mỉm cười, đặt cây lược xuống bàn, hồi lâu sau mới lên tiếng.

- Ta cũng căng thẳng.

- Hả? - Tiểu Duệ không giấu nổi sự kinh ngạc.

- Ở bên cạnh người mình yêu, sao lại không căng thẳng kia chứ? Nếu chẳng may làm không tốt, chẳng phải sẽ rất mất mặt sao.

Tiểu Duệ nghe vậy thì đập vào tay hắn, bật cười. Không khí trong phòng cũng thoải mái hơn rất nhiều. Đêm ấy, hắn chỉ ôm nàng trong lòng ngủ. Mọi việc đều rất bình thường, cũng rất tốt đẹp. Uổng công Tiểu Duệ căng thẳng mãi. Nàng phấp phỏng lo lắng hồi lâu, thấy hắn không có dấu hiệu xấu xa gì mới yên tâm ngủ thiếp đi.

Trong mơ nàng thấy mình đứng giữa một vườn hoa mai trắng như tuyết, nô đùa cùng hắn. Có điều cả nàng và hắn đều rất nhỏ, chỉ cỡ chừng mười hai, mười ba tuổi. Nàng lúc đó còn bối cao tóc hai bên, mặc chiếc váy màu hồng đào. Hắn vẫn trường y trắng như tuyết. Hắn đưa tay bịt mắt, đếm. Nàng chạy đi nấp sau những gốc mai già. Màu áo hồng quá nổi bật giữa rừng mai trắng, vậy mà hắn vẫn không tìm ra nàng. Hắn thua, phải chịu phạt trèo lên cây tìm quả mai. Lúc này khắp nơi chỉ toàn hoa, còn chưa kết trái. Hắn tìm khắp cây này đến cây khác mới được mấy quả mai non xanh biếc, nhỏ xíu. Nàng vui vẻ ăn mấy quả mai vừa chua vừa chát ấy, còn luôn miệng tấm tắc khen ngon.

Đột nhiên, nàng thấy mình mê man trên lưng ai đó, khắp nơi nóng rực, lửa cháy đỏ bừng bừng. Nàng muốn mở to mắt nhìn cho rõ, nhưng không thể mở nổi, mí mắt nặng trĩu, xung quanh mù mờ, không cách nào nhìn rõ được. Cổ họng nàng khô rát, muốn kêu lên, nhưng không thể kêu nổi. “Ầm”, có thứ gì đó đổ xuống, người đang cõng nàng khụy ngã. Tiểu Duệ kinh hãi muốn bò dậy nhưng tay chân nàng mềm nhũn, không chút sức lực. Các giác quan đều như tê liệt mất một nửa, chân muốn đứng mà không vững, mắt muốn nhìn mà không rõ, tai muốn nghe mà chỉ thấy xung quanh bập bùng những âm thanh không rõ nghĩa. Nóng, càng ngày càng nóng, cảm giác kinh hoàng tột độ cũng như con rắn xâm chiếm trái tim nàng. Tiểu Duệ hoảng loạn ra sức vùng vẫy, nhưng chân tay đều không nhúc nhích được. Người kia lúc này lại gượng dậy, vẫn cõng nàng trên lưng, lê từng chút một. Xung quanh càng ngày càng nóng. Người ấy chậm chạp lết từng phân trên nền đất nóng rực. Tiểu Duệ muốn hét lên cầu cứu, nhưng cổ họng thít chặt, không thể phát ra lời. Đột nhiên, như có một súc gỗ bỏng rát rơi xuống lưng nàng, Tiểu Duệ hét lên, ngất lịm.

- Tiểu Duệ, Tiểu Duệ!

Nàng mở bừng mắt, thấy khuôn mặt quen thuộc của Dương Thiên Vũ đang kề rất gần. Nàng mở trừng hai mắt, hơi thở gấp gáp, kinh hãi. Là mơ, nàng vừa nằm mơ sao?

Dương Thiên Vũ vuốt tóc mai ướt đẫm mồ hôi của nàng.

- Nàng lại mơ thấy ác mộng ư?

Tiểu Duệ ngây ngốc gật đầu. Đúng vậy, đã rất lâu rồi nàng mới lại gặp ác mộng như thế này. Từ hồi uống thuốc do đại phu Dương Thiên Vũ tìm cho, nàng đã gần như khỏi bệnh đau đầu, cũng lâu rồi không gặp ác mộng. Tại sao đêm nay cơn ác mộng giày vò nàng trước kia bỗng đột nhiên quay lại.

Dương Thiên Vũ lau mồ hôi trên trán cho nàng, sau đó nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, vỗ về lưng nàng.

- Không sao, có ta ở đây rồi!

Giấc mơ đó quả thực rất sống động, cũng rất đáng sợ. Tiểu Duệ không biết đó là ác mộng hay là chuyện trước đây. Nàng không nhớ nổi, càng cố nhớ chỉ càng khiến mọi chuyện mơ hồ mà đầu thì đau như búa bổ. Dương Thiên Vũ vẫn nhè nhẹ vỗ về lưng nàng, nhỏ giọng an ủi. Trong giấc mơ, là ai cõng nàng trên lưng? Nàng không nhìn rõ bất cứ ai, bất cứ thứ gì. Nhưng ít nhất hiện giờ khi tỉnh giấc, nàng có một người ở bên an ủi, vỗ về, không giống như trước đây mỗi khi tỉnh lại đều chỉ có một mình ôm đầu đau đớn. Tiểu Duệ vòng tay, vùi mặt vào lồng ngực hắn, không hiểu sao nước mắt bất giác tuôn rơi.
Còn gì chất bằng câu nói:
- Đẹp quá.

- Tặng nàng đấy!

- Tặng ta?

- Đúng vậy, bất cứ nơi nào là đất của Dương Thiên Vũ ta, đều sẽ có loài hoa nàng thích.
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 3)


Top