[Ngôn Tình] Mai trắng trong tuyết - Tập 2 (1

Ratlalichsu

Phàm Nhân
Ngọc
36
Tu vi
0
CHƯƠNG VI

KẺ SUM VẦY, NGƯỜI LẺ BÓNG
Nước ấm giúp cơ bắp thư giãn, còn mùi hương từ cánh hoa hồng lại giúp tinh thần vô cùng sảng khoái. Chẳng mấy chốc Tiểu Duệ đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không biết. Chỉ đến khi bị vỗ nhẹ vào má, nàng mới uể oải mở mắt, thấy gương mặt kia ngay gần, Tiểu Duệ giật mình, vội đưa tay che người.

- Mau mặc đồ vào đi, ngâm nước lâu quá có thể bị cảm đấy.

Nói rồi hắn quay người đi, để nàng khỏi xấu hổ.

- Huynh, ra ngoài đi. - Tiểu Duệ khẽ nói.

Không ngờ hắn cũng không phản đối, lập tức rời ra phòng ngoài. Những hạt châu kết trên tấm rèm khi hắn đi qua khẽ lay động, va vào nhau tạo thành tiếng tinh tang rất vui tai.

Sau khi mặc xong y phục, nàng bước ra, thấy trên bàn đã bày rất nhiều đồ ăn nóng sốt.

- Đưa ta.

Hắn đón lấy chiếc khăn, nhẹ nhàng lau mái tóc ướt cho nàng.

- Nhớ đừng ngủ quên như thế này nữa biết chưa?

- Ưm.

- Nào, lại đây thử mấy món này đi, đều là món nàng thích đấy.

Hắn kéo Tiểu Duệ ngồi xuống ghế, còn bản thân đứng đằng sau, nhẹ nhàng lau mái tóc ướt cho nàng.

- Huynh cũng ngồi đi.

Tiểu Duệ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết lên, vừa tắm nước nóng xong, má nàng ửng hồng, vô cùng đáng yêu, thật khiến người ta muốn đưa tay véo một cái. Nhưng hắn kiên quyết lau tóc cho nàng, còn nói nếu để tóc ướt mùa đông dễ cảm lạnh. Trước giờ Tiểu Duệ chỉ nghe nói, sau khi gả đi, người phụ nữ sẽ phải chăm sóc, hầu hạ tướng công, thật chưa từng nghe ai nói sẽ được phu quân (lại đường đường là vương gia một nước) hầu hạ thế này. Nàng mỉm cười ngọt ngào, nghiêng người ngả vào lòng Dương Thiên Vũ. Hắn hình như có hơi giật mình trước hành động chủ động thân mật của nàng.

- Sao thế?

- Thiên Vũ, cảm ơn huynh!

- Ta phải cảm ơn nàng mới đúng.

- Tại sao?

- Vì sống một mình rất cô độc, có một người để chăm sóc, yêu thương sẽ hạnh phúc hơn.

Tiểu Duệ mỉm cười, kéo kéo tay áo hắn. Dương Thiên Vũ hơi nhướng mày, không hiểu ý nàng. Nàng đưa tay vẫy vẫy, hắn cúi người, khuôn mặt đến gần mặt nàng hơn. Tiểu Duệ hơi rướn người, đôi môi mềm mại như cánh đào chạm vào má hắn. Cánh tay trắng như ngó sen ôm ngang hông Dương Thiên Vũ.

- Ta thật may mắn khi gặp được huynh.

Dĩ nhiên Dương Thiên Vũ vô cùng vui mừng tận hưởng cái ôm này. Trước giờ đều là hắn chủ động, không ngờ cô nhóc này cuối cùng cũng bị hắn làm cho cảm động rồi. Khuôn mặt nhỏ nhắn kia ngước lên nhìn hắn, nụ cười ngọt như mật trên môi. Tình này, cảnh này, ai có thể kìm lòng cho đặng? Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng đặt môi lên môi nàng. Môi nàng rất mềm, lại ngọt ngào như viên kẹo, khiến hắn quyến luyến không rời. Mãi lâu sau, Tiểu Duệ phải đẩy đẩy, hắn mới chịu rời ra, ánh mắt vẫn nhìn nàng đầy mê luyến. Tiểu Duệ dựa người vào vòm ngực rộng lớn của hắn, cảm nhận thứ hạnh phúc ngọt ngào đang nảy nở trong trái tim. Yêu, thực sự là như này sao? Luôn muốn ở bên người ấy, quyến luyến chẳng nỡ rời.

Đột nhiên có tiếng động phía ngoài cửa sổ, Dương Thiên Vũ lập tức kéo nàng ra sau lưng, tiếng động đã dừng, hắn nghiêng người lắng nghe, sau đó ra dấu cho Tiểu Duệ cẩn thận, một mình bước về phía cánh cửa. Tiếng động đó lại vang lên, Tiểu Duệ tò mò thò đầu quan sát. Dù sao có Dương Thiên Vũ võ công cái thế ở đây, nàng không sợ. Hắn đẩy mạnh một cái, cánh cửa sổ mở tung, một trận gió lạnh buốt lùa vào phòng. Trước mặt bọn họ là một cành cây đang đung đưa trong gió. Dương Thiên Vũ nghiêng người nhảy qua cửa sổ, tỉ mỉ quan sát. Sau khi quan sát kỹ càng, xác định tiếng động kia chỉ là do cành cây đập vào cửa sổ, nét mặt hắn thoáng đen lại.

Chứng kiến cảnh đó, Tiểu Duệ không nhịn được, bật cười ha hả. Dương Thiên Vũ ơi là Dương Thiên Vũ, chỉ chút xíu đó cũng khiến huynh hoảng sợ vậy sao? Thật là mất mặt!

Hắn phất tay áo, đi thẳng ra ngoài, Tiểu Duệ chạy về phía cửa sổ, ngó theo. Chỉ thấy hắn nói gì đó với một người hầu, người kia gật đầu vâng dạ, dáng vẻ sợ hãi. Sau đó, Dương Thiên Vũ quay người, đi về phía cửa chính. Gần như ngay khi hắn vừa trở lại phòng thì có mấy người tới, một người đóng cửa sổ lại, làm việc mà không dám ngẩng đầu, rồi Tiểu Duệ nghe thấy tiếng chặt cây bên ngoài. Một lát sau tất cả đã im lặng, có lẽ họ mang cành cây xấu số kia đi rồi. Nhìn mặt ai đó vẫn còn có vẻ không vui, Tiểu Duệ nhón chân bước đến gần, kéo kéo tay áo hắn.

- Thiên Vũ…

Nghe tiếng Tiểu Duệ, hắn lấy lại vẻ mặt bình tĩnh như thường.

- Gần đây nhiều chuyện, ta đúng là hơi căng thẳng rồi.

- Ta nghe nói Lâm Vũ vương phủ thi thoảng vẫn có thích khách?

Hắn gật đầu.

- Yên tâm, đội hộ vệ của vương phủ cũng không phải để cho có. Nàng không cần lo lắng đâu.

- Là huynh lo lắng thái quá thì có. Từ lúc đến vương phủ, ta luôn an toàn mà.

Hắn khẽ gật đầu, từ nhỏ sống trong hoàng thất máu lạnh vô tình, huynh đệ cũng có thể trở mặt sát hại nhau, ai không phải kẻ tâm cơ, ai không phải kẻ luôn lo lắng đề phòng? Đặc biệt những tin tức gần đây nhận được càng khiến Dương Thiên Vũ không thể yên tâm. Lần này đến sơn trang nghỉ ngơi, mặc dù nhìn qua trang viên này rất yên bình nhưng thực ra có rất nhiều hộ vệ đang ngầm canh gác, bảo vệ. Nhìn Tiểu Duệ đang ngước đôi mắt trong veo như nước nhìn mình, hắn kìm những suy nghĩ trong lòng lại, mỉm cười với nàng.

- Chúng ta ăn thôi.

- Thiên Vũ, buổi tối ở đây có gì chơi không? - Tiểu Duệ vừa ăn vừa hỏi.

Nghe thấy nàng hỏi như vậy, hắn hơi ngẩn ra. Buổi tối của những người vừa thành hôn xong, chẳng phải sẽ… rất đặc sắc sao? Còn cần gì nữa?

- Ta, huynh, Hắc Tôn, Hắc Mã, bốn người cũng đủ bàn mạt chược rồi nhỉ? - Tiểu Duệ nghiêng đầu, tỏ vẻ suy ngẫm.

Dương Thiên Vũ suýt chút nữa sặc ngụm canh đang uống dở. Mặt hắn đỏ bừng, ba ngày bên nhau để chơi mạt chược?

- Ha ha, ta thật thông minh, còn mang theo bạc vụn nữa. Hắc Tôn trình độ cũng không tệ đâu.

Người nào đó vẫn thao thao bất tuyệt, không hiểu tâm ý ai kia đang vặn vẹo không thôi. Nàng đơn thuần hay ngốc nghếch vậy hả?

- Bây giờ cũng chưa tối lắm, để ta nghĩ xem, hay rủ mọi người trong trang viên cùng chơi nhé! Càng đông càng vui mà.

Nhìn người kia vẫn hăng say bàn bạc, hắn hận một nỗi không thể mắng cho nàng một trận. Ngốc quá đi mất! Nhưng ai bảo hắn là Dương Thiên Vũ cơ chứ, cũng chỉ có cách ậm ừ cho qua, mặc kệ tiểu tổ tông kia muốn làm gì thì làm, còn bản thân cố ra sức chôn giấu một bụng suy nghĩ xấu xa đi.

Ngâm nước ấm xong, lại ăn một bữa toàn món ngon, Tiểu Duệ đã lấy lại được sự hoạt bát bình thường, lập tức tổ chức mấy bàn mạt chược, lại gọi một đám gia nhân đến cùng chơi. Nhưng dù nàng thuyết phục thế nào Dương Thiên Vũ cũng nhất quyết không chơi cùng. Hắn đường đường là vương gia uy vũ, sao có thể ngồi chơi mấy trò này chứ? Không thuyết phục được hắn, Tiểu Duệ vẫn thoải mái chơi cùng mọi người, hò hét ầm ĩ, hết sức vui vẻ. Trong khi đó, Dương Thiên Vũ ngồi một bên, lặng lẽ đọc thư, thi thoảng mày chau lại. Chỉ có một lá thư, nội dung trên đó cũng không quá dài, nhưng hắn đọc đi đọc lại, dáng vẻ cực kỳ đăm chiêu.

Đến tận nửa đêm Tiểu Duệ mới mệt nhoài, cho tất cả mọi người giải tán. Nàng vừa hỉ hả ôm đống bạc vụn cùng tiền xu, vừa với gọi Dương Thiên Vũ.

- Chơi vui quá đi mất. Mai chúng ta lại đánh mạt chược tiếp nhé.

Lúc này Dương Thiên Vũ đặt lá thư vào ngực áo, khoác áo choàng lên vai cho nàng, rồi nắm tay kéo nàng về phòng ngủ.

- Có biết muộn lắm rồi không? Nàng chơi như vậy bọn họ không có thời gian nghỉ ngơi, sẽ không có sức làm việc đâu.

Bị trách mắng, Tiểu Duệ có chút tủi thân.

- Hiếm lắm mới có dịp đến đây, đâu phải ngày nào ta cũng rủ bọn họ chơi mạt chược.

Nhìn khuôn mặt tội nghiệp của Tiểu Duệ, hắn cũng không giận nổi. Ừ thì hắn đang kiếm cớ giận nàng, ai bảo nàng không thèm hiểu tâm tư hắn cơ chứ?

- Có lạnh không? - Muốn giận cũng không giận nổi nàng mà.

Tiểu Duệ ra sức lắc đầu, cũng mới đầu mùa đông, trong phòng còn có lò sưởi, quả thực rất ấm áp. Ở bên cạnh hắn, Tiểu Duệ có cảm giác nàng như trứng mỏng vậy, rất dễ vỡ, nhưng nàng đâu có yếu đuối đến thế.

Trở về phòng ngủ, hắn giặt khăn ấm cho nàng lau mặt, lại còn giúp nàng gỡ trâm, chải tóc.

- Thiên Vũ, để ta giúp huynh chải tóc nhé.

Hắn có vẻ bất ngờ trước đề nghị của Tiểu Duệ.

- Được, sao tự dưng nàng…

Tiểu Duệ mỉm cười, bắt đầu dùng chiếc lược ngà chải những sợi tóc đen như mực của hắn.

- Huynh đối xử với ta rất tốt, ta cũng muốn đối tốt với huynh.

Ánh nến trong phòng bập bùng cháy, soi tỏ hai bóng hình hạnh phúc bên nhau.

Còn ở phía ngoài trời đêm như mực, thi thoảng những cơn gió lạnh vi vút thổi qua, mang theo cả nỗi u hoài của bóng tối. Một bóng người ngồi trên mái nhà cao chót vót. Hắn ngẩng đầu, nhìn mảnh trăng chênh chếch lạnh lẽo trên cao, tay nâng bầu rượu, uống một ngụm lớn. Bóng hình ấy dưới trăng càng cô tịch, lẻ loi.

Bỗng, một bóng đen nương theo bờ tường, nhảy lên, tiến về phía người ngồi trên mái nhà. Người kia hơi giật mình, nhưng rất nhanh nhận ra người vừa tiến tới nên vẫn ngồi im, ngẩng đầu nhìn trăng, không quan tâm kẻ kia. Người kia bước đến, ngồi xuống cạnh hắn. Một tay vươn ra, giằng lấy bầu rượu, uống một ngụm lớn, sau đó thở dài, cùng nhìn về phía mảnh trăng cong lạnh lẽo treo trên cao, thấp thoáng sau những đám mây mờ.

- Hắc Tôn, đã mấy ngày rồi, hà cớ gì còn làm khổ bản thân như thế?

Người kia không trả lời, chỉ giật lại bầu rượu, uống từng ngụm lớn. Hà cớ gì phải làm khổ bản thân như thế? Có nhiều chuyện, dù biết là khổ nhưng không phải lúc nào cũng có thể buông được!
Dường như có một bí mật gì đó mà Hắc Tôn biết được?
 

Nhom4.0

Phàm Nhân
Ngọc
316
Tu vi
0
CHƯƠNG VII

ĐÊM XUÂN MỘT KHẮC NGÀN VÀNG

Tiểu Duệ chải tóc cho Dương Thiên Vũ xong, không khí trong phòng đột nhiên bối rối. Hai người nhìn nhau, không biết phải nói gì. Việc ngủ chung một phòng như này vẫn còn quá mới mẻ. Tiểu Duệ bối rối đan hai tay vào nhau, rồi gỡ ra, lại đan vào. Nhìn dáng vẻ của nàng khiến Dương Thiên Vũ cũng phải bật cười.

- Đi ngủ thôi!

Nói rồi hắn thoải mái ngồi lên giường. Tiểu Duệ vẫn đứng im tại chỗ. Hồi lâu sau không thấy Dương Thiên Vũ nói gì, nàng mới ngập ngừng lên tiếng.

- Ta… huynh…

- Được rồi, sẽ không làm gì đâu, khuya lắm rồi, mau đi ngủ thôi.

Nghe thấy lời khẳng định như vậy nhưng Tiểu Duệ vẫn không nhúc nhích. Chẳng phải đêm qua hắn cũng nói như đinh đóng cột sao? Vậy mà cuối cùng…

- Hay thôi, ta ngủ dưới đất.

Lông mày Dương Thiên Vũ lập tức nhăn tít lại.

- Nàng không tin ta?

- Ai thèm tin huynh? Tối qua…

Ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng Dương Thiên Vũ đành lên tiếng.

- Vậy nàng ngủ trên giường, ta ngủ dưới đất.

Nói rồi hắn lẳng lặng dọn chăn gối xuống dưới đất. Tiểu Duệ định ngăn lại, dù sao hắn cũng là vương gia cành vàng lá ngọc, sao có thể chịu khổ được. Dương Thiên Vũ che miệng, ngáp dài một cái.

- Mệt quá, ta ngủ trước nhé, nàng ngủ ngon!

Tiểu Duệ đứng băn khoăn một lát, cuối cùng hết cách, đành vòng qua người nào đó đang nằm dưới đất, bước lên giường. Chiếc giường rộng lớn đủ chỗ cho bốn, năm người nằm, một mình nàng lăn qua lộn lại hồi lâu, thấy có chút trống trải. Trời đêm càng ngày càng lạnh, mặc dù phòng ngủ của nàng rất ấm, nhưng nằm dưới đất liệu có bị nhiễm phong hàn không? Tiểu Duệ len lén thò đầu ra khỏi chăn, nhìn xuống người đang nằm ngủ say dưới đất kia. Dưới ánh nến lay động, Tiểu Duệ nhìn rõ xương hàm vuông vức, hàng lông mi dài, đen láy che phủ mi mắt. Hắn quả thực rất đẹp, dù đang ngủ cũng vẫn cực kỳ đẹp. Hắn ngủ dưới đất mà trông thật thoải mái, còn nàng nằm trên giường, chăn ấm nệm êm nhưng không ngủ nổi, nghĩ đến việc mình làm, lương tâm lại giằng xé. Dù sao cũng là nàng tự nguyện gả cho hắn, giờ lại bắt hắn nằm ngủ dưới đất, có phải là ép người quá đáng rồi không?

Suy nghĩ hồi lâu, nàng rón rén bò ra khỏi chăn, từ từ ngồi xuống cạnh người đang say giấc nồng kia. Nhìn khuôn mặt như ngọc tạc của hắn, Tiểu Duệ kìm lòng không đặng, đưa tay ra chạm vào những đường nét tinh xảo như vẽ ấy. Hình như hắn rất mệt, nàng chạm vào mà vẫn ngủ say.

Vì chỉ mặc tiết y, ngồi dưới đất khiến nàng hơi lạnh, hắt xì một cái. Đột nhiên, tay nàng bị nắm chặt, nàng còn chưa kịp phản ứng đã bị người kia kéo nằm xuống ngay cạnh. Một luồng hơi ấm phả bên vành tai xinh xắn.

- Ngốc!

Chỉ trong nháy mắt, Tiểu Duệ đã nằm gọn trong vòng tay ấm áp của ai đó. Nàng xấu hổ giấu mặt vào cánh tay hắn. Cảm giác này… thật ngọt ngào!

- Lạnh không?

Tiểu Duệ lắc đầu, nằm trong vòng tay hắn, nàng còn thấy hơi nóng. Hắn hôn nhẹ lên tóc nàng, sau đó ngồi dậy, bế nàng đặt lên giường, kéo chăn đắp cho cả hai người.

- Không ngủ được hả?

Gật.

- Có nhớ ta không?

Lắc.

Một tiếng cười trầm trầm cố nén, rồi, bờ môi mềm mại nhẹ nhàng trượt xuống, chạm lên đôi môi nhỏ đỏ rực như cánh hồng của nàng. Tiểu Duệ vội nhắm tịt hai mắt lại, mặc kệ người kia tùy ý hành động. Hắn không vội, họ có tận ba ngày, đâu có lý gì phải vội vã? Nụ hôn ấm áp như câu hồn đoạt phách chậm rãi trên cánh môi nàng, sau đó, rất nhẹ nhàng, lưỡi hắn tấn công vào miệng nàng, mang theo cảm giác ngọt ngào, nóng rực. Hôm nay nàng đã hiểu biết hơn một chút, đã có thể đáp lại hắn khá ổn. Dù trong lòng vẫn xấu hổ muốn chết, không dám mở mắt, nhưng Tiểu Duệ vẫn lén lút tự hào một chút, giống như thể mình là một học trò giỏi vậy.

Khi Tiểu Duệ như mê man trong nụ hôn dài bất tận, bàn tay của ai đó bắt đầu không an phận, chu du trên cơ thể mềm mại của nàng. Bàn tay ấm áp có chút thô ráp do luyện kiếm, cầm tên chạm đến đâu, da thịt Tiểu Duệ như muốn bị thiêu cháy đến đó. Cảm giác vừa nóng rực lại vừa mát lạnh đan xen nhau, thật khó hình dung. Nhất là lúc này, hai đôi môi đang quấn quýt triền miên, từ lâu Tiểu Duệ đã mềm nhũn trong vòng tay hắn.

Trong thâm tâm, chút lý trí còn sót lại của nàng đang ra sức mắng mỏ bản thân là đồ vô dụng, không chút tiền đồ, tại sao lại dễ dàng bị mê hoặc như thế kia chứ?

Nhưng tia lý trí đó quá mỏng manh, không cách nào giúp nàng mạnh mẽ chống cự lại nụ hôn của người kia. Chẳng lẽ dễ dàng buông tay đầu hàng như thế sao?

Vừa lúc ấy, Dương Thiên Vũ dời môi nàng ra, Tiểu Duệ mở bừng mắt, quyết dùng chút lý trí cuối cùng còn sót lại để bảo vệ bản thân. Nhưng trước mắt nàng, rất gần, là khuôn mặt đẹp như tạc, khóe môi mỏng hơi cong lên tạo thành nụ cười như mê như hoặc. Tiểu Duệ nuốt khan một ngụm nước bọt, tự tay bóp chết tia lý trí cuối cùng trong lòng, chấp nhận đầu hàng không lý do.

Hắn chậm rãi hôn lên trán, lên mi mắt, rồi lên má nàng, mỗi nơi môi hắn lưu lại đều khiến từng tấc, từng tấc da thịt của nàng muốn cháy rụi. Tiểu Duệ lúc này giống như một cánh hoa giữa dòng nước, để mặc nước cuốn trôi đến đâu thì đến. Có lẽ, điều hạnh phúc nhất của nàng là người kia lúc nào cũng rất dịu dàng, trừ nụ hôn đầu tiên bị hắn bá đạo cướp mất, từ lúc ấy đến nay luôn là nàng đồng ý, hắn mới chạm vào người nàng, chưa từng ép buộc, chưa từng thô bạo.

- Đừng sợ, hôm nay không đau đâu.

Thấy cơ thể Tiểu Duệ theo bản năng gồng cứng khi hắn gần tiến vào, hắn khẽ thì thầm, giọng ấm áp quen thuộc.

- Không sao đâu!

Mặc dù tự nguyện, nhưng đêm qua quả thực rất đau, khiến nàng bây giờ vẫn có chút sợ hãi.

- Nếu đau, cứ cắn ta!

Nhớ đêm qua nàng đã cắn hắn chảy máu, nhưng cũng đâu trách nàng được, tại tay hắn vươn ra, để sát môi nàng. Rồi, hắn chậm rãi tiến vào cơ thể nàng. Tiểu Duệ vốn đã há miệng chuẩn bị cắn, không ngờ… không đau.

Nàng có chút ngạc nhiên, nhưng còn chưa kịp phản ứng, nhịp điệu của hắn đã tăng dần, khiến những suy nghĩ kia của Tiểu Duệ lập tức bị cuốn phăng. Nàng, cơ thể nàng, tâm trí nàng, giờ này khắc này hoàn toàn nương theo Dương Thiên Vũ, hoàn toàn thuộc về Dương Thiên Vũ. Cả đất trời, thời gian, không gian, vũ trụ đều ngưng tụ lại khoảnh khắc giao hòa của cả tâm hồn và xác thịt. Không còn lo âu, không còn khoảng cách. Hai cá thể đã như hòa vào làm một. Trọn vẹn trong nhau!

***​

Tiểu Duệ dụi đầu vào lồng ngực Dương Thiên Vũ, quyết tâm không dậy. Người kia nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, đặt lên trán nàng một nụ hôn.

- Trưa rồi, nàng dậy ăn chút gì rồi ngủ tiếp nhé!

Hắn nhẹ nhàng lên tiếng dỗ dành. Đây đã là lần thứ mười mấy hắn gọi nàng dậy, nhưng nàng nhất quyết không chịu. Đâu phải tại nàng lười biếng, là tại kẻ xấu xa nào đó đã hành hạ nàng suốt đêm qua đấy chứ. Tên đáng ghét, tên lang sói xấu xa rốt cuộc không biết có bao nhiêu tinh lực? Đêm qua hắn hành hạ nàng mấy lần, đến tận gần sáng mới chịu buông tha, đến nỗi khiến nàng toàn thân nhức mỏi, cảm giác như các bộ phận sắp rơi ra hết rồi. Mệt chết đi được!

- Ăn một chút rồi lại ngủ tiếp.

Hắn vẫn tiếp tục nhỏ giọng dỗ dành. Không dậy, Tiểu Duệ kiên quyết không dậy. Dậy ăn một chút rồi lại thành miếng bánh cho kẻ khác ăn. Có đánh chết nàng cũng không thèm. Hắn lúc nào cũng nhẹ nhàng nói ngon nói ngọt như vậy. Toàn là lừa người, lần nào cũng lừa nàng mắc bẫy.

- Đừng nói nữa, ta mệt sắp chết rồi, không thể cựa quậy được.

Một tiếng nói lí nhí như muỗi kêu đáp lại hắn. Hắn xoa xoa lưng cho nàng. Rồi sau đó hai tay vòng qua người, ôm nàng ngồi dậy. Tiểu Duệ lập tức phản ứng, cố giãy giụa.

- Không dậy đâu, không dậy!

- Được, không dậy. Ta giúp nàng tắm nước nóng, đêm qua mồ hôi ra nhiều, nếu cứ để như vậy lâu, dễ cảm lạnh lắm.

Tiểu Duệ cố vùng vẫy nhưng sức nàng đấu sao lại hắn, đành để bản thân như nắm bột, tùy hắn rán hấp. Dòng nước ấm và hương hoa đào thoang thoảng, vấn vít đầu mũi, dòng nước ấm áp chậm rãi bao bọc da thịt nàng. Tiểu Duệ nhắm mắt, tận hưởng cảm giác thư giãn mà nước nóng mang lại, đúng là rất dễ chịu.

- Thiên Vũ, ta muốn sống ở đây.

- Tại sao?

- Ở đây có suối nước nóng, rất thoải mái.

- Nàng muốn sống cạnh suối nước nóng hay cạnh ta?

Tên xấu xa, nghĩ đến đêm qua nàng lại cảm thấy hận nghiến răng nghiến lợi, lập tức té nước thẳng vào mặt hắn. Người kia bị bất ngờ không tránh kịp, một nửa khuôn mặt anh tuấn và mái tóc dài ướt sũng. Tiểu Duệ sung sướng cười sảng khoái. Hắn cũng bật cười. Bàn tay vẫn nhẹ nhàng bóp vai và lưng cho nàng.

- A, đau! Huynh trả thù ta hả?

- Xin lỗi, ta không biết, ta sẽ nhẹ tay hơn.

Hắn xoa bóp một số huyệt vị, cùng với nước ấm khiến nàng cảm thấy rất thư giãn, cơ bắp chẳng mấy cũng đỡ mỏi mệt hơn hẳn. Rất lâu sau, khi cảm thấy đã khỏe lại bảy, tám phần, nàng mới chợt nhớ ra một việc. Trong lòng Tiểu Duệ cực kỳ kinh hãi.

- Tiểu Duệ, sao thế? Nàng đau à?

Thấy vai nàng đột nhiên run lên, hắn lập tức lo lắng hỏi.

- Huynh… nhìn thấy rồi…

Đúng vậy, trên tay và sau lưng nàng có vết sẹo rất lớn, nàng luôn giấu nó, hôm nay vì mỏi mệt nàng đã quên khuấy đi chuyện này. Dù ở đây hơi nước mờ mịt, nhưng trời sáng nên vẫn nhìn khá rõ, chắc chắn hắn đã thấy vết sẹo kia. Người ta nói nam nhân đều tham sắc, nhìn thấy nàng xấu xí như vậy, hắn còn đối tốt với nàng không?
 

trang1q2w

Phàm Nhân
Ngọc
11
Tu vi
0
CHƯƠNG IV

HẠNH PHÚC LÀ GÌ?

Sau hôn lễ, mặc dù nói ba ngày Dương Thiên Vũ không phải vào chầu, nhưng hắn và Tiểu Duệ vẫn cần tiến cung thỉnh an thái hậu và tạ ơn ban hôn của hoàng thượng. Chính vì vậy, sau khi giúp nàng sửa soạn y phục, hai người ăn chút điểm tâm rồi cùng tiến cung. Bởi chẳng còn nhớ được bất cứ chuyện gì trước đây nên lần tiến cung này của Tiểu Duệ cũng xem như lần đầu tiên. Bởi vậy, dù biết thân phận vương phi không nên nhìn ngó lung tung, nàng vẫn không kìm được, thi thoảng nhìn chỗ này một chút, chỗ kia một chút.

Hoàng cung thật lớn, cũng thật lộng lẫy. Mái ngói lưu ly cong vút như con thuyền lướt trên làn sóng xanh. Cung điện sơn son thếp vàng xa hoa, quyền quý. Nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời lam nhạt trên cao. Tường thành cao như thế kia bỗng khiến bầu trời như nhỏ lại. Nàng hơi nghiêng người, thì thầm vào tai Dương Thiên Vũ.

- Thiên Vũ, dù hoàng cung lộng lẫy, ta vẫn thích bầu trời trên Lâm Vũ vương phủ hơn.

Khóe môi hắn khẽ cong lên khi nghe thấy nàng nói như vậy. Hai người tiến vào Cảnh Thọ cung. Nàng vốn không rành mấy thứ lễ nghĩa phiền phức trong cung nên nhất nhất đều làm theo Dương Thiên Vũ. Sau khi hành đại lễ với thái hậu, họ được ban ghế ngồi. Lúc này Tiểu Duệ mới có thời gian quan sát xung quanh một chút. Thái hậu đang ngồi trên chiếc ghế chạm hình phượng. Đầu bà đội chiếc trâm vàng rất lớn, chỉ cần nhìn thoáng qua đã thấy được sự tôn quý.

Nhân tiện các phi tần cũng đang đến thỉnh an, thái hậu bèn giới thiệu Tiểu Duệ với mọi người. Nàng nhìn một lượt, tất cả phi tần của hoàng thượng đều có dung mạo như hoa như ngọc. Hôm nay hoàng hậu bị cảm nên không tới, chính vì vậy nàng vẫn chưa được diện kiến hoàng hậu. Nhưng dù là Hiền phi nàng gặp hôm qua hay các phi tần ở đây hôm nay, trong vẻ xinh đẹp mỹ miều lại hàm chứa không ít phần lãnh đạm, lạnh lùng. Nàng âm thầm thở dài. Sống trong hậu cung, cả ngàn mỹ nữ tranh sủng của quân vương, chắc chắn rất khốc liệt, rất thê thảm. Với nàng, thà không cần gả đi, sống cuộc đời nghèo khó nhưng tự do tự tại như trước đây còn hạnh phúc hơn cảnh trâm vàng vòng bạc đeo đầy mình nhưng cô đơn, lạnh lẽo chốn thâm cung này.

Mặc dù giới thiệu một lượt, chào hỏi một lượt như vậy, nhưng Tiểu Duệ chẳng nhớ nổi ai với ai, có quá nhiều người, dung mạo ai cũng xinh đẹp, lạnh lùng giống nhau, nhất thời Tiểu Duệ không cách nào ghi nhớ nổi. Cũng may nàng chỉ là một vương phi, chẳng mấy liên quan đến bọn họ, nên không cố gắng nhớ làm gì. Huống hồ nàng còn nghe nói, phi tần trong hậu cung nay thịnh mai suy, các chức vị thay đổi nhanh hơn thời tiết, nàng nhớ được mấy người này hôm nay, nhưng chắc gì mai họ còn là họ?

Sau khi trò chuyện một lát, Dương Thiên Vũ xin phép thái hậu đến tạ ơn hoàng thượng, thái hậu cũng không giữ, chỉ nhẹ nhàng gật đầu với bọn họ. Ra khỏi Cảnh Thọ cung, Tiểu Duệ vô thức thở phào một cái, chỉ nghe tiếng cười khẽ bên tai. Tiểu Duệ liếc qua, còn tưởng mình nghe lầm, vì thấy vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.

- Mệt lắm đúng không?

Lúc này nàng mới dám khẳng định tiếng cười kia không phải nghe lầm. Tiểu Duệ le lưỡi.

- Nhìn họ thật khổ sở, lúc nào cũng phải làm điệu bộ cứng nhắc đó, không mệt chết mới lạ!

- Đúng vậy, vậy nên nàng chỉ cần là vương phi của ta là đủ. - Dương Thiên Vũ không ngờ cũng hùa theo nàng.

- Huynh không sợ mình nói vậy sẽ bị trách tội sao?

Hắn bật cười.

- Ta cũng không phải phi tần của hoàng thượng, trách ta tội gì chứ?

Tiểu Duệ bật cười vui vẻ, lúc này nàng mới nhận ra từ lúc bước chân vào hoàng cung, đến tận giờ nàng mới thả lỏng tâm trạng thế này, đúng là căng thẳng thật.

- Tháng sau là sinh nhật hoàng thượng. Hoàng thượng nói chỉ là gia yến thôi, vì vậy lúc đó cũng muốn nàng tham gia.

- Hả? Nhưng…

- Nếu nàng không muốn vào cung nữa cũng không sao, tới lúc đó ta sẽ nói nàng bị ốm.

Tiểu Duệ đột nhiên ghé sát hắn, thì thầm.

- Thiên Vũ, làm vậy sẽ phạm tội khi quân đấy.

Hắn cười cười.

- Trước giờ hoàng thượng luôn muốn ta không cần câu nệ nghi thức rườm rà nhưng ta chưa từng không tuân thủ bất cứ điều gì. Nàng biết tại sao không?

- Tại sao?

Hai người vẫn chầm chậm bước, thì thầm trò chuyện. Vì Dương Thiên Vũ là vương gia nên thi thoảng công công hoặc cung tỳ thấy họ đều hành lễ, cũng không ai dám đến gần.

- Bởi vì ta để dành điều đó cho nàng. Để nàng có thể thoải mái một chút, không bị mấy thứ lễ nghi cứng nhắc của hoàng cung gò ép.

Có một cái gì thật mềm mại như đuôi thỏ nhẹ nhàng cọ cọ trái tim Tiểu Duệ. Nàng nhìn hắn, gương mặt anh tuấn nghiêng nghiêng. Đúng như lời hắn nói sáng nay, hắn muốn đối xử với nàng thật tốt, và giờ đây mọi việc hắn đang làm cũng luôn nghĩ cho nàng. Tiểu Duệ lén thò tay khỏi vạt áo dài, nắm lấy tay hắn. Hai người lặng lẽ bước đi bên nhau. Người ta nói, người trong hoàng thất đều máu lạnh vô tình, dù bẩm sinh không phải người máu lạnh thì qua thời gian cũng trở thành kẻ vô tình. Nhưng chẳng có gì là tuyệt đối. Nàng đã thấy rồi, đã thấy một người trong hoàng thất chân tình, thâm tình rồi!

- Thiên Vũ, có phải hoàng thượng rất yêu Hiền phi không?

Hắn lắc đầu.

- Ta cũng không biết nữa.

Không biết? Rõ ràng hoàng thượng sủng ái nàng ta như thế. Tại sao lại không biết chứ? Thấy Tiểu Duệ đăm chiêu, Dương Thiên Vũ nói thêm.

- Yêu một người là chuyện chỉ bản thân người ấy biết. Chúng ta, những người ngoài, chẳng qua chỉ nhìn thấy những thứ thể hiện bề nổi mà thôi, làm sao có thể đánh giá được hết.

Tiểu Duệ gật gù, không nói gì thêm nữa. Đi thêm một lát hai người đã tới nơi. Tiểu Duệ bước sau Dương Thiên Vũ nửa bước, cúi người hành lễ. Nhưng hoàng thượng lập tức tiến lên, đưa tay đỡ hai người dậy.

- Được rồi, ở đây cũng không có người ngoài, không cần quá đa lễ.

Lần này trời sáng, Tiểu Duệ có cơ hội nhìn rõ hoàng thượng hơn. Đêm qua trời tối, dù đèn sáng cũng không nhìn rõ được bằng ánh sáng ban ngày. Lúc này nàng mới nhận thấy hoàng thượng không còn trẻ nữa. Bên mắt người đã có vết chân chim. Nhưng ánh nhìn của người vẫn rất uy nghiêm, dường như không cho phép bất cứ kẻ nào dám mạo phạm. Giọng nói của hoàng thượng khi trò chuyện cùng Dương Thiên Vũ và Tiểu Duệ cũng rất thoải mái, giống như huynh đệ trong những gia đình bình thường đang trò chuyện với nhau.

Nói chuyện một lát thì hoàng thượng cho hai người lui. Một phần vì hoàng thượng bận chính sự, một phần vì nói muốn Dương Thiên Vũ có thời gian ở bên vương phi.

- Thiên Vũ. - Trên đường trở về, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, Tiểu Duệ lên tiếng. - Nghe nói Ngự hoa viên rất đẹp, huynh dẫn ta tới đó xem một chút được không?

- Dĩ nhiên rồi.

***​

Ngự hoa viên vô cùng rộng lớn, có vô số kỳ hoa dị thảo. Hai người dừng bước trước một hồ nước trong vắt, trong hồ thả mấy khóm sen, vì mùa đông nên sen đã tàn, chỉ còn lấp ló mấy đài sen già ẩn mình sau những chiếc lá xanh sẫm. Cạnh hồ sen là hệ thống núi giả. Đá được vận chuyển vào đây, sắp xếp thành hình những ngọn núi không quá cao, nhưng hình thù nhìn vừa tự nhiên lại cũng rất sống động, nhìn từ xa còn có cảm giác như thấy chín con rồng uốn lượn vờn quanh viên ngọc xanh biếc là hồ nước kia vậy.

Điều đặc biệt nhất là trong này có một suối nước nóng. Nước nóng được dẫn vào những lối nhỏ ngầm dưới vườn hoa, khiến mùa đông mà trong vườn vẫn rực rỡ đủ sắc màu y như đang giữa mùa xuân. Tiểu Duệ vui vẻ ngắm nhìn những màu sắc rực rỡ nơi này, mỉm cười vui vẻ.

- Thiên Vũ, chúng ta qua giả sơn chơi đi.

Nàng đã dợm bước đi nhưng bị hắn níu lại.

- Giả sơn thoạt nhìn có vẻ vô hại nhưng được bố trí theo ngũ hành bát quái, nếu không thông thuộc rất dễ lạc đường. Cả ngày hôm qua nàng mệt mỏi rồi, không nên vào đó, chẳng may lạc đường sẽ rất phiền phức.

Tiểu Duệ khẽ nhíu mày, sao lại có mê cung trong ngự hoa viên được chứ? Dù sao đây cũng là nơi dạo chơi của thái hậu, hoàng thượng và các phi tần mà.

- Huynh không biết đường ư?

- Giả sơn này mới được xây dựng cách đây không lâu, là quà của hoàng thượng mừng thọ thái hậu vào năm ngoái. Nghe nói sắp xếp theo phong thủy. Ta thấy bảo cũng chỉ là mê cung đơn giản thôi, không quá khó thoát ra. Nhưng hôm nay nàng mệt rồi, đợi dịp khác sẽ đưa nàng đi khám phá nơi này.

Quả thực hôn lễ long trọng như vậy khiến nàng khá mệt. Chưa kể sáng nay còn phải dậy sớm, vào cung thỉnh an thái hậu và hoàng thượng.

- Huynh nói làm ta cũng thấy hơi mỏi rồi. Chúng ta về đi. À, ba ngày huynh được nghỉ có bao gồm hôm nay không?

Hắn lắc đầu, nắm tay dắt nàng quay trở ra.

- Ba ngày này nàng muốn đi đâu không?

Tiểu Duệ ngẫm nghĩ, những nơi nổi tiếng ở kinh thành đều đã đi cả rồi. Lâm Vũ vương gia lúc nào cũng bận rộn nên nàng thường đi chơi khắp nơi để giải khuây. Bất giác, Tiểu Duệ hơi dựa người vào cánh tay vững chãi đang đỡ nàng kia.

- Thiên Vũ, ta… muốn… ở cạnh huynh…

Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của nàng, Dương Thiên Vũ bật cười. Đúng vậy, cô nương ngang ngược cuối cùng cũng trưởng thành rồi, rất ra dáng nữ nhi e thẹn.

- Không được cười trêu ta!

Nàng nhéo tay hắn một cái, xa xa có mấy thái giám và cung nữ nên Dương Thiên Vũ không thể lỗ mãng, đành cắn răng chịu đau xin tha mạng. Dù có được gả đi rồi thì Mai Tư Duệ vẫn là cô gái lém lỉnh như hắn quen biết bao năm nay.

- Ta đã chuẩn bị một nơi, hy vọng nàng sẽ thích.

Hắn nhìn thẳng về phía trước, nói. Tiểu Duệ nghiêng người nhìn qua, thấy khuôn mặt anh tuấn đầy vui vẻ kia, bất giác cũng mỉm cười. Hạnh phúc là gì? Chỉ đơn giản là được nắm tay, bước đi bên cạnh người mình yêu thương.
Chương này ngọt quá xá
 

Nhom4.0

Phàm Nhân
Ngọc
316
Tu vi
0
CHƯƠNG VIII

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN

Có cái gì mềm mềm chạm vào lưng nàng, Tiểu Duệ định quay người thì đã bị hắn ôm trọn. Hơi thở nam tính quen thuộc quanh quẩn bên tai.

- Ta xin lỗi, là ta không tốt, khiến nàng phải chịu khổ như này.

- Huynh… không chê ta xấu xí sao?

Vừa nói ra lời này, Tiểu Duệ thấy người đang ôm mình hít một hơi nặng nề, giọng hắn trầm xuống, hơi khàn khàn.

- Đều tại ta không tốt… từ nay ta nhất định sẽ bảo vệ nàng, không để ai làm hại nàng.

Hình như có giọt nước nóng bỏng, nóng hơn cả nước ở suối nước nóng rơi trên vai Tiểu Duệ. Hắn ôm nàng, nghèn nghẹn. Tiểu Duệ lặng im, nàng không nhớ những chuyện trước đây, cũng luôn sợ người khác nhìn thấy vết sẹo sẽ kinh hãi, nhưng nàng không ngờ hắn không những không ghét bỏ nàng xấu xí, ngược lại còn tự trách bản thân như thế.

Tiểu Duệ khẽ xoay người, nhìn vành mắt Dương Thiên Vũ hơi đỏ lên, nàng không biết nên an ủi hắn ra sao. Bàn tay đang đặt trên vai nàng của hắn siết lại, khiến nàng hơi đau. Chưa bao giờ nàng thấy ánh mắt hắn kiên định như vậy.

- Từ giờ ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt, không để nàng chịu bất kỳ tổn thương gì nữa.

Không hiểu sao sống mũi Tiểu Duệ bỗng cay xè, những giọt nước mắt đột nhiên không kìm được, thi nhau tuôn rơi. Hắn luống cuống ôm nàng vào lòng, một tay lau nước mắt cho nàng.

- Đừng khóc nữa, thời gian qua nàng vất vả quá rồi!

Tiểu Duệ càng nức nở. Nàng cũng không hiểu tại sao bản thân lại trở nên như vậy nữa. Chỉ biết rằng không thể kìm nén được, nước mắt của bao nhiêu năm nay, của tủi hờn, của hạnh phúc, của nhớ, của quên cứ thế hối hả lăn trên khuôn mặt nhỏ bé. Hắn ôm nàng thật chặt, thật chặt, dường như muốn không bao giờ phải buông tay, vĩnh viễn ở gần sát bên nhau như thế này.

Sau khi Tiểu Duệ khóc thỏa thích, hắn dịu dàng lau mặt cho nàng, lúc này mắt nàng sưng húp, chóp mũi đỏ ửng, nhìn rất tội nghiệp, hắn bật cười, cúi xuống chạm nhẹ mũi hắn vào mũi nàng.

- Tiểu Duệ, nàng yêu ta không?

- Huynh biết rồi còn hỏi. - Giọng nàng nhỏ xíu.

- Nhưng ta muốn nghe chính miệng nàng nói.

Một lát sau, giọng nói nhỏ xíu kia lại cất lên.

- Ta yêu huynh.

- Hả? Nhỏ quá, ta không nghe rõ.

- Ta yêu huynh.

- Nhỏ quá, không thể nghe được.

Nàng tức giận đập mạnh vào vai hắn.

- Đáng ghét, Dương Thiên Vũ, ta ghét huynh!

Lần này quả thật nàng nói lớn, rất lớn, người kia không tức giận, ngược lại còn cười vang vui vẻ.

- Nhắm mắt lại.

Hắn ngoan ngoãn nghe lệnh nàng. Tiểu Duệ kéo chiếc áo khoác lên vai rồi bước ra khỏi bồn tắm. Sau khi nàng y phục chỉnh tề, bước ra phòng ngoài, Dương Thiên Vũ mới rời bồn tắm. Rất nhanh sau đó, hắn theo ra, đi thẳng về phía cửa, lệnh cho người mang đồ ăn lên. Những món ăn hôm nay đều rất bổ, Tiểu Duệ ăn một chút cảm thấy hơi ngấy, không muốn ăn nữa. Hắn cố gắng dụ dỗ nàng ăn thêm nhưng Tiểu Duệ lắc đầu quầy quậy.

- Chẳng phải ngày thường huynh thích mấy món thanh đạm ư? Tại sao giờ lại đổi khẩu vị sang mấy món này rồi?

Hắn chỉ cười cười, múc một bát canh nhỏ đặt trước mặt nàng.

- Không ép nàng ăn nữa, uống nốt bát canh này rồi thôi.

- Không phải canh có độc đấy chứ? Sao ta cứ có linh cảm mấy món này không bình thường ấy nhỉ?

Hắn lập tức giơ tay lên ra dấu thề.

- Ta xin thề, canh này hoàn toàn bình thường, rất tốt cho sức khỏe.

Tiểu Duệ nhìn hắn đầy nghi hoặc, cuối cùng không có manh mối gì, đành miễn cưỡng bưng bát canh lên uống. Dương Thiên Vũ nói không sai, canh này hoàn toàn bình thường, cũng rất tốt cho sức khỏe, đều là đồ bổ để mang thai, có thể không tốt không? Nhưng dĩ nhiên hắn không nói ra vế sau, Tiểu Duệ cũng không am hiểu mấy vấn đề này nên không thể đoán ra được.

Ăn uống xong xuôi cũng đã quá trưa, Dương Thiên Vũ hỏi Tiểu Duệ muốn làm gì ngày hôm nay. Nàng xoắn xoắn lọn tóc trong tay, ngẫm nghĩ. Hình như Dương Thiên Vũ không thích chơi mạt chược cho lắm. Ở đây rất yên bình, nhưng cũng chẳng có trò gì chơi được, quả thực có chút nhàm chán.

- Thiên Vũ, huynh có gợi ý gì cho ta không?

Người nào đó lập tức nở nụ cười xấu xa. Tiểu Duệ linh cảm được chuyện không hay, liền nhanh chóng giơ tay ngăn lại.

- Ngừng, không cần nói. Ta tự có chủ ý.

- Không phải nàng muốn hỏi ý kiến ta sao?

- Không cần, không cần, ta tự nghĩ cách.

- Ta chỉ muốn nói ở đây có vườn cây, buổi chiều nàng có muốn đi săn bắt, hái quả gì đó không thôi mà.

Người kia vờ tỏ vẻ ngây thơ, vô tội. Nghe hắn nói như vậy, Tiểu Duệ chống cằm. Nhớ lúc trước ở trong căn nhà nhỏ, khi đó Dương Thiên Vũ tới thăm nàng, bốn người bọn họ cùng vào rừng hái quả, bắt thỏ, quả thực rất vui.

- Hay là bốn chúng ta đi bắt thỏ tiếp nhé!

- Bốn?

- Là ta, huynh, Hắc Tôn, Hắc Mã.

- Tại sao cần hai người kia?

- Vì họ là hộ vệ thân cận nhất của huynh mà.

- Những ngày này ta chỉ muốn ở bên một mình nàng thôi.

- Huynh… xấu xa!

- Người xấu xa là nàng đó. - Hắn cốc nhẹ lên trán nàng. - Lại đang nghĩ linh tinh gì rồi. Ý ta là, sắp tới có lẽ ta sẽ rất bận, ta muốn dành trọn vẹn mấy ngày này bên nàng nhiều nhất có thể.

Tiểu Duệ nhìn hắn, có chút lo lắng.

- Có phải chuyện trong lá thư huynh đọc tối qua?

Hắn lắc đầu, tay vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng.

- Đừng nhắc đến mấy chuyện không vui đó.

- Sao lại không nhắc chứ! Huynh vất vả phải nói với ta. Ta là thê tử của huynh, sẽ cùng huynh phân ưu.

Ánh mắt Dương Thiên Vũ đột nhiên thay đổi, ý tình cảm động.

- Cảm ơn nàng. Nhưng mấy chuyện nhỏ này ta vẫn có thể xử lý được, không sao đâu, nàng tin ta chứ?

Tiểu Duệ theo bản năng khẽ gật đầu, nhưng không hiểu sao linh cảm mách bảo nàng rằng chuyện sắp tới chắc chắn không phải “chuyện nhỏ”. Dù Dương Thiên Vũ luôn tỏ ra bình tĩnh, thảnh thơi, nhưng trong mắt hắn vẫn ẩn chứa rất nhiều lo lắng. Nếu không phải chuyện gấp, nhất định hắn sẽ không đem ra suy nghĩ ở nơi đông người như tối qua.

- Hay là… chúng ta hồi phủ đi.

- Nàng ở đây không vui ư? - Khuôn mặt hắn lập tức tràn đầy vẻ lo lắng.

- Không phải. - Tiểu Duệ lắc đầu, chủ động chạm vào tay áo hắn. - Ta thấy huynh đang lo lắng, có phải có việc gì nghiêm trọng không? Chúng ta hồi phủ, thời gian sau này còn nhiều mà.

Dương Thiên Vũ mỉm cười, xoa đầu nàng ôn nhu.

- Tiểu Duệ thật hiểu chuyện. Nhưng chuyện chính sự trên cao còn có hoàng thượng, bên cạnh còn có các vị đại thần khác, ta chẳng qua cũng chỉ là một thần tử, vắng mặt vài ba hôm cũng không phải việc gì to tát.

- Nhưng huynh là người hoàng thượng tin dùng nhất.

Hắn lắc đầu.

- Ngốc, nàng nói vậy sẽ khiến những người khác ghen ghét đó.

- Đây chẳng phải chuyện cả thiên hạ đều biết sao?

- Có những chuyện cả thiên hạ đều ngầm biết với nhau, nhưng lại không ai có thể nói ra.

Tiểu Duệ thở dài, nhoài người nằm gối đầu lên cánh tay. Đúng vậy, mấy chuyện quyền mưu thế sự này nàng vốn không am hiểu, lại cũng chỉ là một nữ nhân bình thường, tốt nhất không nên lạm bàn.

- Bây giờ nàng muốn đi chơi hay ngủ một chút nào?

Tiểu Duệ ngẫm nghĩ đôi chút, quả thực có hơi buồn ngủ, nhưng nghĩ đến đi ngủ, nàng bất giác run rẩy. Tên sói xám kia có phải luôn rình rập cơ hội nàng lơ là là động thủ? Hừ, còn lâu nàng mới cho hắn đắc ý.

- Chúng ta đi bắt thỏ đi.

- Được.

Hắn đáp lại cực kỳ sảng khoái khiến Tiểu Duệ hơi chột dạ, có phải nàng đã nghĩ xấu cho hắn rồi không? Không đúng, hắn ngoài mặt thì như vậy, nhưng trong bụng ai biết chứa đựng bao nhiêu ý nghĩ xấu xa chứ. Chẳng phải hôm qua nàng vừa bị hắn tùy ý chiên xào suốt đêm đó sao?

- Hắc Tôn, sao mắt ngươi đen thui vậy? - Vừa nhìn thấy Hắc Tôn, Tiểu Duệ đã lên tiếng hỏi.

- Thưa vương phi, đêm qua đến phiên thuộc hạ canh gác.

- Vậy sáng nay phải ngủ bù chứ, nếu không sẽ rất mệt, ngươi về phòng nghỉ ngơi đi. - Tiểu Duệ quan tâm.

Dương Thiên Vũ đứng bên nhìn, lông mày hắn hơi nhướng lên.

- Đúng vậy, gần đây tinh thần ngươi có vẻ không tốt cho lắm.

- Vương gia thứ tội, thuộc hạ tuyệt không dám lơ là chức trách.

Tiểu Duệ lập tức xua tay.

- Không, không, ngươi mau về nghỉ ngơi đi, vương gia không trách đâu. Ngủ không đủ sẽ rất mệt đấy.

Dương Thiên Vũ cũng phất tay ra hiệu cho hắn lui xuống. Hắc Tôn dường như hơi đắn đo rồi cũng lui xuống. Vậy là chỉ còn Hắc Mã và mấy hộ vệ khác đi theo bảo vệ họ. Vì Dương Thiên Vũ không muốn bị làm phiền nên hộ vệ chỉ dám đi phía xa xa. Hai người thong thả bước. Kiến trúc của trang viên này phần dành để xây nhà, sân không lớn, nhưng vườn cây rất lớn. Lợi dụng điều kiện có suối nước nóng ấm áp, vườn cây trong sơn trang trồng rất nhiều loại hoa trái. Mùa đông kinh thành vốn khắc nghiệt, muốn ăn trái cây tươi là điều cực kỳ khó khăn, nhưng ở đây ấm áp, vẫn có một số loại cây cho quả trái mùa. Cũng bởi vì biết Tiểu Duệ đặc biệt thích ăn trái cây tươi nên hắn cho người trồng rất nhiều loại.

Nhìn những chùm quả chín mọng lấp ló trong tán lá xanh, Tiểu Duệ cực kỳ vui vẻ, lập tức thi triển khinh công mèo ba chân hái mấy quả táo chín đỏ mọng. Nàng không khách khí vươn tay túm vạt áo Dương Thiên Vũ, lau lau mấy cái, mặc kệ lông mày ai kia nhăn tít lại. Vạt áo trắng như tuyết của hắn lập tức xuất hiện mấy vết bụi mờ mờ. Tiểu Duệ cười tít, hai mắt nàng cong cong như vầng trăng khuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn càng toát lên vẻ hạnh phúc, đáng yêu.
 

Nhom4.0

Phàm Nhân
Ngọc
316
Tu vi
0
CHƯƠNG IX

BẤT CỨ NƠI NÀO LÀ ĐẤTCỦA DƯƠNG THIÊN VŨ TA, ĐỀU SẼ CÓ LOÀI HOA NÀNG THÍCH

Tay phải Tiểu Duệ cầm một quả táo đưa lên miệng cắn, tay trái đưa quả kia về phía Dương Thiên Vũ.

- Cho huynh này.

Hắn lắc đầu, ánh mắt rõ ràng đang cực kỳ kinh hãi.

- Ăn đi, ngon lắm!

Tiểu Duệ vẫn dứ dứ quả táo về phía hắn. Nhìn vẻ mặt đầy mong chờ của nàng, hắn miễn cưỡng đón lấy. Nhưng nàng đâu dễ buông tha như thế, vẫn nhìn hắn chờ đợi, cái miệng nhỏ nhắn đang nhồm nhoàm nhai táo. Nếu không phải người hắn yêu, liệu hắn có thấy hành động này là đáng yêu không nhỉ?

Dương Thiên Vũ ho khan một tiếng, cố gắng thỏa hiệp.

- Ta cầm đây, lát về sẽ gọt ăn.

- Ngon mà, huynh xem, ta đã lau sạch hết rồi. Phải ăn như này mới có phong vị.

Giống như ma đầu ác bá, nàng vẫn nhìn chằm chằm hắn không chịu buông tha. Dương Thiên Vũ đành miễn cưỡng cắn một miếng. Rõ ràng táo chín cây cực kỳ ngọt mà hắn ăn như thể đang phải gặm hoàng liên, mặt mũi nhăn nhó khó coi. Như nhớ ra điều gì, hắn liếc nhìn mấy hộ vệ đang đứng xa xa. Mấy hộ vệ này quả không hổ được tôi rèn nhiều năm, cực kỳ hiểu ý, tất cả đều nhìn cây cối, mây gió vơ vẩn, không chút chú tâm đến vương gia của họ. Nhưng Dương Thiên Vũ vẫn là Dương Thiên Vũ, rất nhanh hắn đã lấy lại dáng vẻ thong dong đạm mạc ngày thường mà gặm quả táo kia, dù thấp thoáng giữa hai hàng lông mày vẫn hiện lên biểu cảm giống như là “ghê sợ”.

Tiểu Duệ vui vẻ bước tiếp, quả thực có rất nhiều trái cây, mỗi loại quả nàng lại bắt hắn ăn thử cùng, dù “đạo tâm” Dương Thiên Vũ cực kỳ vững vàng, lúc này cũng bắt đầu lung lay. Nếu cứ như thế này, chắc chắn một kẻ cuồng sạch sẽ như hắn sẽ không thể chịu đựng nổi. Tiểu Duệ nhìn hắn, cười tinh quái, ai bảo đêm qua hắn bắt nạt nàng, vậy bây giờ nàng hành hạ hắn một chút, xem ra cũng rất công bằng rồi nhỉ!

- Ôi, đẹp quá!

Tiểu Duệ kinh ngạc thốt lên khi đi ra khỏi vườn trái cây là một rừng hoa. Đào hồng mai trắng chen sắc, trải dài khắp một sườn đồi. Nàng kinh ngạc đến mức đánh rơi mấy quả quýt đang cầm trên tay.

- Đẹp quá.

- Tặng nàng đấy!

- Tặng ta?

- Đúng vậy, bất cứ nơi nào là đất của Dương Thiên Vũ ta, đều sẽ có loài hoa nàng thích.

Tiểu Duệ ngơ ngẩn nhìn khung cảnh trước mắt. Đây, có phải là mơ không? Nàng xoay người, bất giác ôm chầm lấy bóng áo trắng kia. Hắn có hơi giật mình, nhưng sau đó cũng ôm lại nàng. Hương hoa hồng từ nàng thoang thoảng, cảm giác rất dễ chịu, hắn cúi người, hít sâu một hơi mùi hương trên mái tóc đen mềm mại của nàng.

- Thiên Vũ, huynh thật tốt. Kiếp này gặp được huynh, thật tốt!

- Đúng vậy, kiếp này gặp được nàng, thật tốt!

Nàng ngẩng đầu, nhón gót chân, đặt lên má hắn một nụ hôn.

- Cảm ơn huynh.

Lời còn chưa kịp nói hết, môi nàng đã bị môi ai đó ngậm lấy, khẽ cắn một cái trêu đùa. Lần này Tiểu Duệ không giận. Đúng vậy, vì nàng, có người sẵn sàng làm rất nhiều, rất nhiều việc, nàng còn đòi hỏi gì hơn thế chứ?

Dương Thiên Vũ chưa bao giờ khiến nàng thôi ngạc nhiên, ban ngày là cả vườn hoa đào, hoa mai rực rỡ, buổi tối hắn lại tổ chức thả đèn trời. Mọi người trong phủ tụ tập trong sân, vui vẻ đốt đèn. Vô số đèn trời sáng rực bay lơ lửng giữa bầu trời đêm, giống như những vì sao. Khung cảnh vừa huyền ảo vừa lung linh diệu kỳ.

- Thiên Vũ, đẹp quá đi mất!

Câu này mấy ngày nay nàng đã nói rất nhiều lần rồi. Hắn nhẹ nhàng kéo áo khoác cho nàng.

- Cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy.

- Thiên Vũ, ta nghe nói những ngày lạnh nhất của mùa đông, trên đỉnh núi cao sẽ xuất hiện loài hoa tuyết liên rất quý hiếm đúng không?

- Nàng thích? Vậy ta sẽ cho người đi tìm.

Tiểu Duệ vội vàng xua tay.

- Đừng, đừng. Ta muốn mùa đông đi leo núi ngắm tuyết liên.

- Không.

Tiểu Duệ kinh ngạc nhìn hắn. Lần đầu tiên yêu cầu của nàng bị cự tuyệt nhanh chóng và dứt khoát đến vậy.

- Nàng không chịu được lạnh, sẽ không leo nổi núi mùa đông đâu.

- Huynh đi cùng ta là được mà.

Hắn nhéo mũi nàng, mỉm cười, rõ ràng nụ cười kia tràn đầy hạnh phúc. Từ lúc nào nàng trở nên dựa dẫm hắn như vậy? Cũng không rõ nữa. Chỉ biết rằng, khi có một nam nhân nguyện ý trở thành chỗ dựa cho ngươi, ngươi có thể tùy ý trở thành người ngốc nghếch, vô dụng nhất cũng không có vấn đề gì.

***​

- Thế nào, cả ngày chạy khắp nơi, có mệt không?

Dương Thiên Vũ vừa đỡ bát canh từ tay người hầu, cho họ lui xuống vừa hỏi. Tiểu Duệ nhìn nhìn, không biết nên trả lời thế nào. Hai hôm nay, mỗi khi đêm đến nàng lại cảm thấy cực kỳ căng thẳng.

- Uống canh đi.

Hắn đưa bát canh qua cho nàng. Tiểu Duệ đón lấy, nhưng chần chừ không muốn uống.

- Ngày nào cũng ăn uống thế này, ta sẽ béo chết mất.

- Không béo, đây là canh đặc biệt, giúp bồi bổ khí huyết, giúp da dẻ hồng hào hơn mà không sợ béo.

- Thật không?

- Đương nhiên là thật rồi. Ta đã khi nào lừa nàng chưa?

Nhưng Tiểu Duệ vẫn có chút nghi hoặc, mấy hôm nay đều bị ép ăn ép uống, không biết hắn có ý đồ gì nữa?

- Nếu thế huynh uống trước đi.

Dương Thiên Vũ giật mình trước yêu cầu của nàng. Canh này tốt cho phụ nữ, nhưng hắn uống chắc cũng không vấn đề gì đâu nhỉ? Dương Thiên Vũ đành đón lại bát, uống một ngụm.

- Rất thơm, nàng thử xem.

Thấy hắn uống vô cùng thoải mái, Tiểu Duệ mới miễn cưỡng uống bát canh, nhưng không quên kỳ kèo.

- Ta chỉ uống hôm nay thôi, từ mai không muốn uống canh buổi tối đâu. Ta thích ăn uống nhưng ăn như này rất khó chịu.

- Sao vậy?

- Thì có cảm giác không thoải mái. Cứ như trước đây đi.

- Ừm, được, tùy ý nàng.

Sau khi Tiểu Duệ uống canh xong, hắn lại giúp nàng rửa mặt, chải tóc. Những ngón tay thon dài như bạch ngọc của hắn tương phản rõ rệt với mái tóc đen huyền, là nam nhân nhưng hắn chải tóc vô cùng dịu dàng.

- Nàng căng thẳng ư?

- Sao… sao huynh biết?

Hắn không đáp, chỉ mỉm cười, đặt cây lược xuống bàn, hồi lâu sau mới lên tiếng.

- Ta cũng căng thẳng.

- Hả? - Tiểu Duệ không giấu nổi sự kinh ngạc.

- Ở bên cạnh người mình yêu, sao lại không căng thẳng kia chứ? Nếu chẳng may làm không tốt, chẳng phải sẽ rất mất mặt sao.

Tiểu Duệ nghe vậy thì đập vào tay hắn, bật cười. Không khí trong phòng cũng thoải mái hơn rất nhiều. Đêm ấy, hắn chỉ ôm nàng trong lòng ngủ. Mọi việc đều rất bình thường, cũng rất tốt đẹp. Uổng công Tiểu Duệ căng thẳng mãi. Nàng phấp phỏng lo lắng hồi lâu, thấy hắn không có dấu hiệu xấu xa gì mới yên tâm ngủ thiếp đi.

Trong mơ nàng thấy mình đứng giữa một vườn hoa mai trắng như tuyết, nô đùa cùng hắn. Có điều cả nàng và hắn đều rất nhỏ, chỉ cỡ chừng mười hai, mười ba tuổi. Nàng lúc đó còn bối cao tóc hai bên, mặc chiếc váy màu hồng đào. Hắn vẫn trường y trắng như tuyết. Hắn đưa tay bịt mắt, đếm. Nàng chạy đi nấp sau những gốc mai già. Màu áo hồng quá nổi bật giữa rừng mai trắng, vậy mà hắn vẫn không tìm ra nàng. Hắn thua, phải chịu phạt trèo lên cây tìm quả mai. Lúc này khắp nơi chỉ toàn hoa, còn chưa kết trái. Hắn tìm khắp cây này đến cây khác mới được mấy quả mai non xanh biếc, nhỏ xíu. Nàng vui vẻ ăn mấy quả mai vừa chua vừa chát ấy, còn luôn miệng tấm tắc khen ngon.

Đột nhiên, nàng thấy mình mê man trên lưng ai đó, khắp nơi nóng rực, lửa cháy đỏ bừng bừng. Nàng muốn mở to mắt nhìn cho rõ, nhưng không thể mở nổi, mí mắt nặng trĩu, xung quanh mù mờ, không cách nào nhìn rõ được. Cổ họng nàng khô rát, muốn kêu lên, nhưng không thể kêu nổi. “Ầm”, có thứ gì đó đổ xuống, người đang cõng nàng khụy ngã. Tiểu Duệ kinh hãi muốn bò dậy nhưng tay chân nàng mềm nhũn, không chút sức lực. Các giác quan đều như tê liệt mất một nửa, chân muốn đứng mà không vững, mắt muốn nhìn mà không rõ, tai muốn nghe mà chỉ thấy xung quanh bập bùng những âm thanh không rõ nghĩa. Nóng, càng ngày càng nóng, cảm giác kinh hoàng tột độ cũng như con rắn xâm chiếm trái tim nàng. Tiểu Duệ hoảng loạn ra sức vùng vẫy, nhưng chân tay đều không nhúc nhích được. Người kia lúc này lại gượng dậy, vẫn cõng nàng trên lưng, lê từng chút một. Xung quanh càng ngày càng nóng. Người ấy chậm chạp lết từng phân trên nền đất nóng rực. Tiểu Duệ muốn hét lên cầu cứu, nhưng cổ họng thít chặt, không thể phát ra lời. Đột nhiên, như có một súc gỗ bỏng rát rơi xuống lưng nàng, Tiểu Duệ hét lên, ngất lịm.

- Tiểu Duệ, Tiểu Duệ!

Nàng mở bừng mắt, thấy khuôn mặt quen thuộc của Dương Thiên Vũ đang kề rất gần. Nàng mở trừng hai mắt, hơi thở gấp gáp, kinh hãi. Là mơ, nàng vừa nằm mơ sao?

Dương Thiên Vũ vuốt tóc mai ướt đẫm mồ hôi của nàng.

- Nàng lại mơ thấy ác mộng ư?

Tiểu Duệ ngây ngốc gật đầu. Đúng vậy, đã rất lâu rồi nàng mới lại gặp ác mộng như thế này. Từ hồi uống thuốc do đại phu Dương Thiên Vũ tìm cho, nàng đã gần như khỏi bệnh đau đầu, cũng lâu rồi không gặp ác mộng. Tại sao đêm nay cơn ác mộng giày vò nàng trước kia bỗng đột nhiên quay lại.

Dương Thiên Vũ lau mồ hôi trên trán cho nàng, sau đó nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, vỗ về lưng nàng.

- Không sao, có ta ở đây rồi!

Giấc mơ đó quả thực rất sống động, cũng rất đáng sợ. Tiểu Duệ không biết đó là ác mộng hay là chuyện trước đây. Nàng không nhớ nổi, càng cố nhớ chỉ càng khiến mọi chuyện mơ hồ mà đầu thì đau như búa bổ. Dương Thiên Vũ vẫn nhè nhẹ vỗ về lưng nàng, nhỏ giọng an ủi. Trong giấc mơ, là ai cõng nàng trên lưng? Nàng không nhìn rõ bất cứ ai, bất cứ thứ gì. Nhưng ít nhất hiện giờ khi tỉnh giấc, nàng có một người ở bên an ủi, vỗ về, không giống như trước đây mỗi khi tỉnh lại đều chỉ có một mình ôm đầu đau đớn. Tiểu Duệ vòng tay, vùi mặt vào lồng ngực hắn, không hiểu sao nước mắt bất giác tuôn rơi.
 

LiuMao

Phàm Nhân
Ngọc
25
Tu vi
0
CHƯƠNG VIII

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN

Có cái gì mềm mềm chạm vào lưng nàng, Tiểu Duệ định quay người thì đã bị hắn ôm trọn. Hơi thở nam tính quen thuộc quanh quẩn bên tai.

- Ta xin lỗi, là ta không tốt, khiến nàng phải chịu khổ như này.

- Huynh… không chê ta xấu xí sao?

Vừa nói ra lời này, Tiểu Duệ thấy người đang ôm mình hít một hơi nặng nề, giọng hắn trầm xuống, hơi khàn khàn.

- Đều tại ta không tốt… từ nay ta nhất định sẽ bảo vệ nàng, không để ai làm hại nàng.

Hình như có giọt nước nóng bỏng, nóng hơn cả nước ở suối nước nóng rơi trên vai Tiểu Duệ. Hắn ôm nàng, nghèn nghẹn. Tiểu Duệ lặng im, nàng không nhớ những chuyện trước đây, cũng luôn sợ người khác nhìn thấy vết sẹo sẽ kinh hãi, nhưng nàng không ngờ hắn không những không ghét bỏ nàng xấu xí, ngược lại còn tự trách bản thân như thế.

Tiểu Duệ khẽ xoay người, nhìn vành mắt Dương Thiên Vũ hơi đỏ lên, nàng không biết nên an ủi hắn ra sao. Bàn tay đang đặt trên vai nàng của hắn siết lại, khiến nàng hơi đau. Chưa bao giờ nàng thấy ánh mắt hắn kiên định như vậy.

- Từ giờ ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt, không để nàng chịu bất kỳ tổn thương gì nữa.

Không hiểu sao sống mũi Tiểu Duệ bỗng cay xè, những giọt nước mắt đột nhiên không kìm được, thi nhau tuôn rơi. Hắn luống cuống ôm nàng vào lòng, một tay lau nước mắt cho nàng.

- Đừng khóc nữa, thời gian qua nàng vất vả quá rồi!

Tiểu Duệ càng nức nở. Nàng cũng không hiểu tại sao bản thân lại trở nên như vậy nữa. Chỉ biết rằng không thể kìm nén được, nước mắt của bao nhiêu năm nay, của tủi hờn, của hạnh phúc, của nhớ, của quên cứ thế hối hả lăn trên khuôn mặt nhỏ bé. Hắn ôm nàng thật chặt, thật chặt, dường như muốn không bao giờ phải buông tay, vĩnh viễn ở gần sát bên nhau như thế này.

Sau khi Tiểu Duệ khóc thỏa thích, hắn dịu dàng lau mặt cho nàng, lúc này mắt nàng sưng húp, chóp mũi đỏ ửng, nhìn rất tội nghiệp, hắn bật cười, cúi xuống chạm nhẹ mũi hắn vào mũi nàng.

- Tiểu Duệ, nàng yêu ta không?

- Huynh biết rồi còn hỏi. - Giọng nàng nhỏ xíu.

- Nhưng ta muốn nghe chính miệng nàng nói.

Một lát sau, giọng nói nhỏ xíu kia lại cất lên.

- Ta yêu huynh.

- Hả? Nhỏ quá, ta không nghe rõ.

- Ta yêu huynh.

- Nhỏ quá, không thể nghe được.

Nàng tức giận đập mạnh vào vai hắn.

- Đáng ghét, Dương Thiên Vũ, ta ghét huynh!

Lần này quả thật nàng nói lớn, rất lớn, người kia không tức giận, ngược lại còn cười vang vui vẻ.

- Nhắm mắt lại.

Hắn ngoan ngoãn nghe lệnh nàng. Tiểu Duệ kéo chiếc áo khoác lên vai rồi bước ra khỏi bồn tắm. Sau khi nàng y phục chỉnh tề, bước ra phòng ngoài, Dương Thiên Vũ mới rời bồn tắm. Rất nhanh sau đó, hắn theo ra, đi thẳng về phía cửa, lệnh cho người mang đồ ăn lên. Những món ăn hôm nay đều rất bổ, Tiểu Duệ ăn một chút cảm thấy hơi ngấy, không muốn ăn nữa. Hắn cố gắng dụ dỗ nàng ăn thêm nhưng Tiểu Duệ lắc đầu quầy quậy.

- Chẳng phải ngày thường huynh thích mấy món thanh đạm ư? Tại sao giờ lại đổi khẩu vị sang mấy món này rồi?

Hắn chỉ cười cười, múc một bát canh nhỏ đặt trước mặt nàng.

- Không ép nàng ăn nữa, uống nốt bát canh này rồi thôi.

- Không phải canh có độc đấy chứ? Sao ta cứ có linh cảm mấy món này không bình thường ấy nhỉ?

Hắn lập tức giơ tay lên ra dấu thề.

- Ta xin thề, canh này hoàn toàn bình thường, rất tốt cho sức khỏe.

Tiểu Duệ nhìn hắn đầy nghi hoặc, cuối cùng không có manh mối gì, đành miễn cưỡng bưng bát canh lên uống. Dương Thiên Vũ nói không sai, canh này hoàn toàn bình thường, cũng rất tốt cho sức khỏe, đều là đồ bổ để mang thai, có thể không tốt không? Nhưng dĩ nhiên hắn không nói ra vế sau, Tiểu Duệ cũng không am hiểu mấy vấn đề này nên không thể đoán ra được.

Ăn uống xong xuôi cũng đã quá trưa, Dương Thiên Vũ hỏi Tiểu Duệ muốn làm gì ngày hôm nay. Nàng xoắn xoắn lọn tóc trong tay, ngẫm nghĩ. Hình như Dương Thiên Vũ không thích chơi mạt chược cho lắm. Ở đây rất yên bình, nhưng cũng chẳng có trò gì chơi được, quả thực có chút nhàm chán.

- Thiên Vũ, huynh có gợi ý gì cho ta không?

Người nào đó lập tức nở nụ cười xấu xa. Tiểu Duệ linh cảm được chuyện không hay, liền nhanh chóng giơ tay ngăn lại.

- Ngừng, không cần nói. Ta tự có chủ ý.

- Không phải nàng muốn hỏi ý kiến ta sao?

- Không cần, không cần, ta tự nghĩ cách.

- Ta chỉ muốn nói ở đây có vườn cây, buổi chiều nàng có muốn đi săn bắt, hái quả gì đó không thôi mà.

Người kia vờ tỏ vẻ ngây thơ, vô tội. Nghe hắn nói như vậy, Tiểu Duệ chống cằm. Nhớ lúc trước ở trong căn nhà nhỏ, khi đó Dương Thiên Vũ tới thăm nàng, bốn người bọn họ cùng vào rừng hái quả, bắt thỏ, quả thực rất vui.

- Hay là bốn chúng ta đi bắt thỏ tiếp nhé!

- Bốn?

- Là ta, huynh, Hắc Tôn, Hắc Mã.

- Tại sao cần hai người kia?

- Vì họ là hộ vệ thân cận nhất của huynh mà.

- Những ngày này ta chỉ muốn ở bên một mình nàng thôi.

- Huynh… xấu xa!

- Người xấu xa là nàng đó. - Hắn cốc nhẹ lên trán nàng. - Lại đang nghĩ linh tinh gì rồi. Ý ta là, sắp tới có lẽ ta sẽ rất bận, ta muốn dành trọn vẹn mấy ngày này bên nàng nhiều nhất có thể.

Tiểu Duệ nhìn hắn, có chút lo lắng.

- Có phải chuyện trong lá thư huynh đọc tối qua?

Hắn lắc đầu, tay vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng.

- Đừng nhắc đến mấy chuyện không vui đó.

- Sao lại không nhắc chứ! Huynh vất vả phải nói với ta. Ta là thê tử của huynh, sẽ cùng huynh phân ưu.

Ánh mắt Dương Thiên Vũ đột nhiên thay đổi, ý tình cảm động.

- Cảm ơn nàng. Nhưng mấy chuyện nhỏ này ta vẫn có thể xử lý được, không sao đâu, nàng tin ta chứ?

Tiểu Duệ theo bản năng khẽ gật đầu, nhưng không hiểu sao linh cảm mách bảo nàng rằng chuyện sắp tới chắc chắn không phải “chuyện nhỏ”. Dù Dương Thiên Vũ luôn tỏ ra bình tĩnh, thảnh thơi, nhưng trong mắt hắn vẫn ẩn chứa rất nhiều lo lắng. Nếu không phải chuyện gấp, nhất định hắn sẽ không đem ra suy nghĩ ở nơi đông người như tối qua.

- Hay là… chúng ta hồi phủ đi.

- Nàng ở đây không vui ư? - Khuôn mặt hắn lập tức tràn đầy vẻ lo lắng.

- Không phải. - Tiểu Duệ lắc đầu, chủ động chạm vào tay áo hắn. - Ta thấy huynh đang lo lắng, có phải có việc gì nghiêm trọng không? Chúng ta hồi phủ, thời gian sau này còn nhiều mà.

Dương Thiên Vũ mỉm cười, xoa đầu nàng ôn nhu.

- Tiểu Duệ thật hiểu chuyện. Nhưng chuyện chính sự trên cao còn có hoàng thượng, bên cạnh còn có các vị đại thần khác, ta chẳng qua cũng chỉ là một thần tử, vắng mặt vài ba hôm cũng không phải việc gì to tát.

- Nhưng huynh là người hoàng thượng tin dùng nhất.

Hắn lắc đầu.

- Ngốc, nàng nói vậy sẽ khiến những người khác ghen ghét đó.

- Đây chẳng phải chuyện cả thiên hạ đều biết sao?

- Có những chuyện cả thiên hạ đều ngầm biết với nhau, nhưng lại không ai có thể nói ra.

Tiểu Duệ thở dài, nhoài người nằm gối đầu lên cánh tay. Đúng vậy, mấy chuyện quyền mưu thế sự này nàng vốn không am hiểu, lại cũng chỉ là một nữ nhân bình thường, tốt nhất không nên lạm bàn.

- Bây giờ nàng muốn đi chơi hay ngủ một chút nào?

Tiểu Duệ ngẫm nghĩ đôi chút, quả thực có hơi buồn ngủ, nhưng nghĩ đến đi ngủ, nàng bất giác run rẩy. Tên sói xám kia có phải luôn rình rập cơ hội nàng lơ là là động thủ? Hừ, còn lâu nàng mới cho hắn đắc ý.

- Chúng ta đi bắt thỏ đi.

- Được.

Hắn đáp lại cực kỳ sảng khoái khiến Tiểu Duệ hơi chột dạ, có phải nàng đã nghĩ xấu cho hắn rồi không? Không đúng, hắn ngoài mặt thì như vậy, nhưng trong bụng ai biết chứa đựng bao nhiêu ý nghĩ xấu xa chứ. Chẳng phải hôm qua nàng vừa bị hắn tùy ý chiên xào suốt đêm đó sao?

- Hắc Tôn, sao mắt ngươi đen thui vậy? - Vừa nhìn thấy Hắc Tôn, Tiểu Duệ đã lên tiếng hỏi.

- Thưa vương phi, đêm qua đến phiên thuộc hạ canh gác.

- Vậy sáng nay phải ngủ bù chứ, nếu không sẽ rất mệt, ngươi về phòng nghỉ ngơi đi. - Tiểu Duệ quan tâm.

Dương Thiên Vũ đứng bên nhìn, lông mày hắn hơi nhướng lên.

- Đúng vậy, gần đây tinh thần ngươi có vẻ không tốt cho lắm.

- Vương gia thứ tội, thuộc hạ tuyệt không dám lơ là chức trách.

Tiểu Duệ lập tức xua tay.

- Không, không, ngươi mau về nghỉ ngơi đi, vương gia không trách đâu. Ngủ không đủ sẽ rất mệt đấy.

Dương Thiên Vũ cũng phất tay ra hiệu cho hắn lui xuống. Hắc Tôn dường như hơi đắn đo rồi cũng lui xuống. Vậy là chỉ còn Hắc Mã và mấy hộ vệ khác đi theo bảo vệ họ. Vì Dương Thiên Vũ không muốn bị làm phiền nên hộ vệ chỉ dám đi phía xa xa. Hai người thong thả bước. Kiến trúc của trang viên này phần dành để xây nhà, sân không lớn, nhưng vườn cây rất lớn. Lợi dụng điều kiện có suối nước nóng ấm áp, vườn cây trong sơn trang trồng rất nhiều loại hoa trái. Mùa đông kinh thành vốn khắc nghiệt, muốn ăn trái cây tươi là điều cực kỳ khó khăn, nhưng ở đây ấm áp, vẫn có một số loại cây cho quả trái mùa. Cũng bởi vì biết Tiểu Duệ đặc biệt thích ăn trái cây tươi nên hắn cho người trồng rất nhiều loại.

Nhìn những chùm quả chín mọng lấp ló trong tán lá xanh, Tiểu Duệ cực kỳ vui vẻ, lập tức thi triển khinh công mèo ba chân hái mấy quả táo chín đỏ mọng. Nàng không khách khí vươn tay túm vạt áo Dương Thiên Vũ, lau lau mấy cái, mặc kệ lông mày ai kia nhăn tít lại. Vạt áo trắng như tuyết của hắn lập tức xuất hiện mấy vết bụi mờ mờ. Tiểu Duệ cười tít, hai mắt nàng cong cong như vầng trăng khuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn càng toát lên vẻ hạnh phúc, đáng yêu.
Nói thật mới đầu mình không thích tên truyện nhưng vào đọc thì mê couple Vũ - Duệ gòi
 

HoaThanhTung

Phàm Nhân
Ngọc
20
Tu vi
0
CHƯƠNG IX

BẤT CỨ NƠI NÀO LÀ ĐẤTCỦA DƯƠNG THIÊN VŨ TA, ĐỀU SẼ CÓ LOÀI HOA NÀNG THÍCH

Tay phải Tiểu Duệ cầm một quả táo đưa lên miệng cắn, tay trái đưa quả kia về phía Dương Thiên Vũ.

- Cho huynh này.

Hắn lắc đầu, ánh mắt rõ ràng đang cực kỳ kinh hãi.

- Ăn đi, ngon lắm!

Tiểu Duệ vẫn dứ dứ quả táo về phía hắn. Nhìn vẻ mặt đầy mong chờ của nàng, hắn miễn cưỡng đón lấy. Nhưng nàng đâu dễ buông tha như thế, vẫn nhìn hắn chờ đợi, cái miệng nhỏ nhắn đang nhồm nhoàm nhai táo. Nếu không phải người hắn yêu, liệu hắn có thấy hành động này là đáng yêu không nhỉ?

Dương Thiên Vũ ho khan một tiếng, cố gắng thỏa hiệp.

- Ta cầm đây, lát về sẽ gọt ăn.

- Ngon mà, huynh xem, ta đã lau sạch hết rồi. Phải ăn như này mới có phong vị.

Giống như ma đầu ác bá, nàng vẫn nhìn chằm chằm hắn không chịu buông tha. Dương Thiên Vũ đành miễn cưỡng cắn một miếng. Rõ ràng táo chín cây cực kỳ ngọt mà hắn ăn như thể đang phải gặm hoàng liên, mặt mũi nhăn nhó khó coi. Như nhớ ra điều gì, hắn liếc nhìn mấy hộ vệ đang đứng xa xa. Mấy hộ vệ này quả không hổ được tôi rèn nhiều năm, cực kỳ hiểu ý, tất cả đều nhìn cây cối, mây gió vơ vẩn, không chút chú tâm đến vương gia của họ. Nhưng Dương Thiên Vũ vẫn là Dương Thiên Vũ, rất nhanh hắn đã lấy lại dáng vẻ thong dong đạm mạc ngày thường mà gặm quả táo kia, dù thấp thoáng giữa hai hàng lông mày vẫn hiện lên biểu cảm giống như là “ghê sợ”.

Tiểu Duệ vui vẻ bước tiếp, quả thực có rất nhiều trái cây, mỗi loại quả nàng lại bắt hắn ăn thử cùng, dù “đạo tâm” Dương Thiên Vũ cực kỳ vững vàng, lúc này cũng bắt đầu lung lay. Nếu cứ như thế này, chắc chắn một kẻ cuồng sạch sẽ như hắn sẽ không thể chịu đựng nổi. Tiểu Duệ nhìn hắn, cười tinh quái, ai bảo đêm qua hắn bắt nạt nàng, vậy bây giờ nàng hành hạ hắn một chút, xem ra cũng rất công bằng rồi nhỉ!

- Ôi, đẹp quá!

Tiểu Duệ kinh ngạc thốt lên khi đi ra khỏi vườn trái cây là một rừng hoa. Đào hồng mai trắng chen sắc, trải dài khắp một sườn đồi. Nàng kinh ngạc đến mức đánh rơi mấy quả quýt đang cầm trên tay.

- Đẹp quá.

- Tặng nàng đấy!

- Tặng ta?

- Đúng vậy, bất cứ nơi nào là đất của Dương Thiên Vũ ta, đều sẽ có loài hoa nàng thích.

Tiểu Duệ ngơ ngẩn nhìn khung cảnh trước mắt. Đây, có phải là mơ không? Nàng xoay người, bất giác ôm chầm lấy bóng áo trắng kia. Hắn có hơi giật mình, nhưng sau đó cũng ôm lại nàng. Hương hoa hồng từ nàng thoang thoảng, cảm giác rất dễ chịu, hắn cúi người, hít sâu một hơi mùi hương trên mái tóc đen mềm mại của nàng.

- Thiên Vũ, huynh thật tốt. Kiếp này gặp được huynh, thật tốt!

- Đúng vậy, kiếp này gặp được nàng, thật tốt!

Nàng ngẩng đầu, nhón gót chân, đặt lên má hắn một nụ hôn.

- Cảm ơn huynh.

Lời còn chưa kịp nói hết, môi nàng đã bị môi ai đó ngậm lấy, khẽ cắn một cái trêu đùa. Lần này Tiểu Duệ không giận. Đúng vậy, vì nàng, có người sẵn sàng làm rất nhiều, rất nhiều việc, nàng còn đòi hỏi gì hơn thế chứ?

Dương Thiên Vũ chưa bao giờ khiến nàng thôi ngạc nhiên, ban ngày là cả vườn hoa đào, hoa mai rực rỡ, buổi tối hắn lại tổ chức thả đèn trời. Mọi người trong phủ tụ tập trong sân, vui vẻ đốt đèn. Vô số đèn trời sáng rực bay lơ lửng giữa bầu trời đêm, giống như những vì sao. Khung cảnh vừa huyền ảo vừa lung linh diệu kỳ.

- Thiên Vũ, đẹp quá đi mất!

Câu này mấy ngày nay nàng đã nói rất nhiều lần rồi. Hắn nhẹ nhàng kéo áo khoác cho nàng.

- Cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy.

- Thiên Vũ, ta nghe nói những ngày lạnh nhất của mùa đông, trên đỉnh núi cao sẽ xuất hiện loài hoa tuyết liên rất quý hiếm đúng không?

- Nàng thích? Vậy ta sẽ cho người đi tìm.

Tiểu Duệ vội vàng xua tay.

- Đừng, đừng. Ta muốn mùa đông đi leo núi ngắm tuyết liên.

- Không.

Tiểu Duệ kinh ngạc nhìn hắn. Lần đầu tiên yêu cầu của nàng bị cự tuyệt nhanh chóng và dứt khoát đến vậy.

- Nàng không chịu được lạnh, sẽ không leo nổi núi mùa đông đâu.

- Huynh đi cùng ta là được mà.

Hắn nhéo mũi nàng, mỉm cười, rõ ràng nụ cười kia tràn đầy hạnh phúc. Từ lúc nào nàng trở nên dựa dẫm hắn như vậy? Cũng không rõ nữa. Chỉ biết rằng, khi có một nam nhân nguyện ý trở thành chỗ dựa cho ngươi, ngươi có thể tùy ý trở thành người ngốc nghếch, vô dụng nhất cũng không có vấn đề gì.

***​

- Thế nào, cả ngày chạy khắp nơi, có mệt không?

Dương Thiên Vũ vừa đỡ bát canh từ tay người hầu, cho họ lui xuống vừa hỏi. Tiểu Duệ nhìn nhìn, không biết nên trả lời thế nào. Hai hôm nay, mỗi khi đêm đến nàng lại cảm thấy cực kỳ căng thẳng.

- Uống canh đi.

Hắn đưa bát canh qua cho nàng. Tiểu Duệ đón lấy, nhưng chần chừ không muốn uống.

- Ngày nào cũng ăn uống thế này, ta sẽ béo chết mất.

- Không béo, đây là canh đặc biệt, giúp bồi bổ khí huyết, giúp da dẻ hồng hào hơn mà không sợ béo.

- Thật không?

- Đương nhiên là thật rồi. Ta đã khi nào lừa nàng chưa?

Nhưng Tiểu Duệ vẫn có chút nghi hoặc, mấy hôm nay đều bị ép ăn ép uống, không biết hắn có ý đồ gì nữa?

- Nếu thế huynh uống trước đi.

Dương Thiên Vũ giật mình trước yêu cầu của nàng. Canh này tốt cho phụ nữ, nhưng hắn uống chắc cũng không vấn đề gì đâu nhỉ? Dương Thiên Vũ đành đón lại bát, uống một ngụm.

- Rất thơm, nàng thử xem.

Thấy hắn uống vô cùng thoải mái, Tiểu Duệ mới miễn cưỡng uống bát canh, nhưng không quên kỳ kèo.

- Ta chỉ uống hôm nay thôi, từ mai không muốn uống canh buổi tối đâu. Ta thích ăn uống nhưng ăn như này rất khó chịu.

- Sao vậy?

- Thì có cảm giác không thoải mái. Cứ như trước đây đi.

- Ừm, được, tùy ý nàng.

Sau khi Tiểu Duệ uống canh xong, hắn lại giúp nàng rửa mặt, chải tóc. Những ngón tay thon dài như bạch ngọc của hắn tương phản rõ rệt với mái tóc đen huyền, là nam nhân nhưng hắn chải tóc vô cùng dịu dàng.

- Nàng căng thẳng ư?

- Sao… sao huynh biết?

Hắn không đáp, chỉ mỉm cười, đặt cây lược xuống bàn, hồi lâu sau mới lên tiếng.

- Ta cũng căng thẳng.

- Hả? - Tiểu Duệ không giấu nổi sự kinh ngạc.

- Ở bên cạnh người mình yêu, sao lại không căng thẳng kia chứ? Nếu chẳng may làm không tốt, chẳng phải sẽ rất mất mặt sao.

Tiểu Duệ nghe vậy thì đập vào tay hắn, bật cười. Không khí trong phòng cũng thoải mái hơn rất nhiều. Đêm ấy, hắn chỉ ôm nàng trong lòng ngủ. Mọi việc đều rất bình thường, cũng rất tốt đẹp. Uổng công Tiểu Duệ căng thẳng mãi. Nàng phấp phỏng lo lắng hồi lâu, thấy hắn không có dấu hiệu xấu xa gì mới yên tâm ngủ thiếp đi.

Trong mơ nàng thấy mình đứng giữa một vườn hoa mai trắng như tuyết, nô đùa cùng hắn. Có điều cả nàng và hắn đều rất nhỏ, chỉ cỡ chừng mười hai, mười ba tuổi. Nàng lúc đó còn bối cao tóc hai bên, mặc chiếc váy màu hồng đào. Hắn vẫn trường y trắng như tuyết. Hắn đưa tay bịt mắt, đếm. Nàng chạy đi nấp sau những gốc mai già. Màu áo hồng quá nổi bật giữa rừng mai trắng, vậy mà hắn vẫn không tìm ra nàng. Hắn thua, phải chịu phạt trèo lên cây tìm quả mai. Lúc này khắp nơi chỉ toàn hoa, còn chưa kết trái. Hắn tìm khắp cây này đến cây khác mới được mấy quả mai non xanh biếc, nhỏ xíu. Nàng vui vẻ ăn mấy quả mai vừa chua vừa chát ấy, còn luôn miệng tấm tắc khen ngon.

Đột nhiên, nàng thấy mình mê man trên lưng ai đó, khắp nơi nóng rực, lửa cháy đỏ bừng bừng. Nàng muốn mở to mắt nhìn cho rõ, nhưng không thể mở nổi, mí mắt nặng trĩu, xung quanh mù mờ, không cách nào nhìn rõ được. Cổ họng nàng khô rát, muốn kêu lên, nhưng không thể kêu nổi. “Ầm”, có thứ gì đó đổ xuống, người đang cõng nàng khụy ngã. Tiểu Duệ kinh hãi muốn bò dậy nhưng tay chân nàng mềm nhũn, không chút sức lực. Các giác quan đều như tê liệt mất một nửa, chân muốn đứng mà không vững, mắt muốn nhìn mà không rõ, tai muốn nghe mà chỉ thấy xung quanh bập bùng những âm thanh không rõ nghĩa. Nóng, càng ngày càng nóng, cảm giác kinh hoàng tột độ cũng như con rắn xâm chiếm trái tim nàng. Tiểu Duệ hoảng loạn ra sức vùng vẫy, nhưng chân tay đều không nhúc nhích được. Người kia lúc này lại gượng dậy, vẫn cõng nàng trên lưng, lê từng chút một. Xung quanh càng ngày càng nóng. Người ấy chậm chạp lết từng phân trên nền đất nóng rực. Tiểu Duệ muốn hét lên cầu cứu, nhưng cổ họng thít chặt, không thể phát ra lời. Đột nhiên, như có một súc gỗ bỏng rát rơi xuống lưng nàng, Tiểu Duệ hét lên, ngất lịm.

- Tiểu Duệ, Tiểu Duệ!

Nàng mở bừng mắt, thấy khuôn mặt quen thuộc của Dương Thiên Vũ đang kề rất gần. Nàng mở trừng hai mắt, hơi thở gấp gáp, kinh hãi. Là mơ, nàng vừa nằm mơ sao?

Dương Thiên Vũ vuốt tóc mai ướt đẫm mồ hôi của nàng.

- Nàng lại mơ thấy ác mộng ư?

Tiểu Duệ ngây ngốc gật đầu. Đúng vậy, đã rất lâu rồi nàng mới lại gặp ác mộng như thế này. Từ hồi uống thuốc do đại phu Dương Thiên Vũ tìm cho, nàng đã gần như khỏi bệnh đau đầu, cũng lâu rồi không gặp ác mộng. Tại sao đêm nay cơn ác mộng giày vò nàng trước kia bỗng đột nhiên quay lại.

Dương Thiên Vũ lau mồ hôi trên trán cho nàng, sau đó nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, vỗ về lưng nàng.

- Không sao, có ta ở đây rồi!

Giấc mơ đó quả thực rất sống động, cũng rất đáng sợ. Tiểu Duệ không biết đó là ác mộng hay là chuyện trước đây. Nàng không nhớ nổi, càng cố nhớ chỉ càng khiến mọi chuyện mơ hồ mà đầu thì đau như búa bổ. Dương Thiên Vũ vẫn nhè nhẹ vỗ về lưng nàng, nhỏ giọng an ủi. Trong giấc mơ, là ai cõng nàng trên lưng? Nàng không nhìn rõ bất cứ ai, bất cứ thứ gì. Nhưng ít nhất hiện giờ khi tỉnh giấc, nàng có một người ở bên an ủi, vỗ về, không giống như trước đây mỗi khi tỉnh lại đều chỉ có một mình ôm đầu đau đớn. Tiểu Duệ vòng tay, vùi mặt vào lồng ngực hắn, không hiểu sao nước mắt bất giác tuôn rơi.
Ngọt quá trời ơi!
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top