[Event] Cảm nhận bài hát yêu thích (1

Status
Not open for further replies.

Tường Vy

Kim Tiên Trung Kỳ
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
13,640
Tu vi
2,616
Tên tác phẩm dự thi (kèm Tên bài hát): Lớn rồi còn khóc nhè.
-Tên thành viên diễn đàn: @Tường Vy
-Bút danh (nếu có): Mạc Tà
- Nguồn: bachngocsach.com
Đây là một bài hát mà bạn có thể nghe lúc vui, lúc buồn, lúc bối rối và kể cả lúc thất tình. Bất cứ lúc nào bạn cũng sẽ cảm thấy như đang được xoa dịu.
1. Ngày thơ bé có cánh đồng, trưa nắng bên bờ sông
Thời tôi chưa biết vâng lời, chỉ biết chơi và cười
Lời mẹ nói không nghe cho rằng luôn khắt khe
Mẹ nói “Con trai đừng khóc nhè".

Ngu ngơ chạy theo đám bạn tôi đàn ca
Ấy thế mà khiếu văn nghệ nhất nhà
Bạn bè cố bao che câu nào cũng dễ nghe
Nó nói hay hơn lời của mẹ.

ĐK:
Tôi ôm đàn và hát đi xa cùng bè bạn
Ước mơ con là vòng quanh thế gian
Tôi vô tình là thế hay quên gọi về mẹ
Ước mơ của mẹ là thấy con về.

Tôi ôm đàn và hát đi xa cùng bè bạn
Ước mơ con là vòng quanh thế gian
Tôi vô tình là thế hay quên gọi về mẹ
Ước mơ của mẹ là thấy con về.

2. Rồi tôi xơ xác đi nhiều khi mới quen người yêu
Thời tôi mới biết đi làm, em cứ hay càm ràm
Người yêu nói tôi nghe tuy lời hơi khó nghe
Em nói hay hơn lời của mẹ.

Thấm thoát lại thấy tôi chẳng thiếu điều chi
Lắm lúc lại thấy tôi chẳng có gì
Phải chăng lớn khôn hơn hay càng ngu ngốc hơn?
Tôi muốn nghe thêm lời của mẹ.

ĐK:
Tôi ôm đàn và hát đi xa cùng bè bạn
Ước mơ con là vòng quanh thế gian
Tôi vô tình là thế hay quên gọi về mẹ
Ước mơ của mẹ là thấy con về.
Với nhịp sống bộn bề và hối hả, những thanh niên trẻ ngày nay gần như chỉ vội vã lo toan mà quên mất việc quan tâm đến mẹ của mình.

"Lớn rồi còn khóc nhè" - bài hát về mẹ, bài hát nhắc nhở những đứa con về tình yêu của mẹ dành cho đứa con mà mẹ đã phải mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày.

Với giai điệu nhịp nhàng, ca từ đơn giản, dễ thuộc và "rất đời". Trúc Nhân đã dẫn dắt người xem chạm đến từng cung bật cảm xúc khác nhau, có vui, có buồn, khi thì dí dỏm, lúc lại lắng đọng như "xoáy vào tim" thính giả.

Tôi ôm đàn và hát đi xa cùng bè bạn
Ước mơ con là vòng quanh thế gian
Tôi vô tình là thế hay quên gọi về mẹ
Ước mơ của mẹ là thấy con về.

Lời bài hát vẽ nên một bức tranh về thực trạng ngày nay của xã hội, về sự khó chịu khi có cảm giác bị người thân quản lý, đôi lúc thích chơi bời nhậu nhẹt, rồi lại yêu bạn hơn yêu mẹ. Rồi lại hài hước khi so sánh tiếng càm ràm của cô người yêu còn dễ nghe hơn lời của mẹ.

Ngu ngơ chạy theo đám bạn tôi đàn ca
Ấy thế mà khiếu văn nghệ nhất nhà
Bạn bè cố bao che câu nào cũng dễ nghe
Nó nói hay hơn lời của mẹ.

Rồi khi lớn lên, người con lại vô tình quên gọi điện về cho mẹ nhưng cũng chính sự vô tình ấy lại làm nổi bật tình thương giản dị mà to lớn của mẹ, vì tình mẫu tử là thiêng liêng, là bất diệt.

Phải chăng lớn khôn hơn hay càng ngu ngốc hơn?
Tôi muốn nghe thêm lời của mẹ.

Khi con người càng trưởng thành ta sẽ càng nhận ra chỉ có mẹ mới là người yêu thương ta nhất.
Dù ta có hai mươi, ba mươi hay bốn mươi tuổi đi chăng nữa, trong mắt mẹ ta cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Lắng đọng và sâu sắc, "Lớn rồi còn khóc nhè" đã lấy đi không biết bao nhiêu là nước mắt của những người con bận rộn, đã phần nào quên đi việc quan tâm mẹ. Hay chỉ đơn giản như việc gọi điện về nhà để hỏi thăm mẹ, để mẹ an tâm con của mẹ vẫn sống tốt.

Ước mơ của con là vòng quanh thế gian, là khám phá thế giới rộng lớn, là khẳng định mình trước mọi người. Ước mơ của con to lớn như thế, còn ước mơ của mẹ nhỏ nhoi và đơn giản hơn nhiều.

Ước mơ của mẹ là thấy con về.

"Call to mom challenge"
Thử thách gọi cho mẹ, bạn làm được chứ?
 
Last edited:
-:- Vật phẩm -:-

Hàn Huyên

Nguyên Anh Sơ Kỳ
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
21,611
Tu vi
220
Tên tác phẩm dự thi (kèm Tên bài hát): Cảm ơn nhé tình yêu
-Tên thành viên diễn đàn: @Hàn Huyên
-Bút danh (nếu có): Hàn Gia
- Nguồn: bachngocsach.com


Đi qua những ngày nắng, ta mới thấy yêu những ngày mưa.
Đi qua những ngày gian khổ thăng trầm ta mới càng quý trọng người bên ta
Có một tình yêu như thế trong giới điện này sao?

Ở một không gian yên tĩnh không ồn ào, anh nhớ lại những ngày mình đã qua
Những ngày anh còn gian khó, 2 bàn tay trắng bước vào đời chỉ có em và tình yêu?
Nhiều lúc anh chả hiểu, luôn tự hỏi lòng điều gì ở anh làm em rung động?
Và điều gì đã giúp anh, em và tình yêu chúng ta trải qua bao nhiêu thăng trầm của con đường tu đạo

Chỉ biết răng ngay bây giờ, ngay lúc này đây
Anh luôn có em, trân trọng và cảm ơn em đã đến bên anh, yêu anh và cùng anh trải qua tất cả
Cảm ơn nhé! Tình yêu, vì em sẽ mãi là những hy vọng , ước mơ thật lớn lao của đời anh <3 From Hàn Gia

P/S: Bài hát này do đệ hát mong các huynh đệ tỷ muội ủng hộ đệ nhiều hơn nữa. Thay mặt Hàn lão tổ cảm ơn!

 
-:- Vật phẩm -:-

Vongngucaca

Hợp Thể Sơ Kỳ
Ngọc
7,954
Tu vi
915
-Tên tác phẩm dự thi (kèm Tên bài hát): Nhớ về Hà Nội (Trùng tên bài hát)
-Tên thành viên diễn đàn: @Vongngucaca
- Nguồn: bachngocsach.com
-

NHỚ VỀ HÀ NỘI

Dù có đi bốn phương trời lòng vẫn nhớ về Hà Nội
Hà Nội của ta, Thủ Đô yêu dấu
Một thời đạn bom, một thời hòa bình
Tôi là một người thích hoài niệm, thích nhớ về những gì đã xưa cũ, thích ngắm những thứ tưởng chừng đã cũ kĩ. Hà Nội chắc hẳn cũng là một phần sở thích của tôi vì đã gắn bó hơn chục năm.

Nhớ phố Thâm Nghiêm rợp bóng cây
Tiếng ve ru những trưa hè
Và nhớ những công viên vừa mới xây
Bước chân em chưa mòn lối
Ôi nhớ Hồ Gươm xanh thắm
Nơi Tháp Rùa nghiêng soi bóng
Thành cũ Thăng Long hồn nước non thiêng
Còn lắng đâu đây dấu xưa oai hùng
Hà Nội ơi
Nhớ những cơn mưa dài cuối đông
Áo chăn chưa ấm thân mình
Và nhớ lúc bom rơi thời chiến tranh
Đất rung ngói tan gạch nát
Em vẫn đạp xe ra phố
Anh vẫn tìm âm thanh mới
Bài hát đôi ta là khúc quân ca
Là ước mơ xa hướng lên Ba Đình
Tràn niềm tin
Hà Nội trong tôi là bầu trời mùa thu có mây trắng hững hờ trôi. Là con đường đầy là vàng. Là Mùi hoa sữa. Là những màu tím của bằng lăng.
Hà Nội trong tôi là màu xanh của mùa xuân. Tôi vẫn nhớ những cánh phượng bé nhỏ e ấp xanh mơn mởn mùa xuân đó. Và những cơn mưa lất phất mỏng manh.
Hà Nội trong tôi là góc phố mùa đông. Có bánh khoai, có ốc luộc... bốc khói. Là những cô gánh hàng rong với gánh hàng trĩu nặng. Là những cơn mưa tê buốt.

Nhớ những con đê thành lối xe
Bước chân năm tháng đi về
Và nhớ tiếng leng keng tàu sớm khuya
Hướng ra Đống Đa, Cầu Giấy
Ôi nhớ Thủ Đô năm ấy
Ta đánh giặc trên mâm pháo
Truyền thống cha ông gìn giữ non sông
Từ thuở Thăng Long vẫn mang trong lòng
Hà Nội ơi

Tôi vẫn nhớ những dịp tết gần đến. Nhớ những dòng xe nhộn nhịp, người người tất bật chuẩn bị Tết sang. Có hoa đào hồng thật là đẹp. Những cây quất với quả vàng. À, rồi những cây mai của miền Nam nữa. Rồi những loài hoa tôi không nhớ tên với đủ màu sắc.

Nhớ phố Quang Trung, đường Nguyễn Du
Những đêm hoa sữa thơm nồng
Và nhớ, nhớ bao khuôn mặt mến thân
Đã quen bước chân giọng nói
Ôi nhớ chiều ba mươi Tết
Chen giữa đào hoa tươi thắm
Đường phố đông vui chờ đón tân niên
Là phút thiêng liêng lắng nghe thơ người
Hà Nội ơi
Dù có đi bốn phương trời lòng vẫn nhớ về Hà Nội
Hà Nội của ta, Thủ Đô yêu dấu

Một thời đạn bom, một thời hòa bình
Nội trong tôi là kỉ ức về những con người. Là cụ bà hằn sâu vết nhăn, con mắt u buồn, khắc khổ. Là bác xe ôm da ngăm đen dưới gốc cây xà cừ mà hầu như ngày nào tôi cũng thấy. Là hình bóng của bạn bè, của gia đình tôi. Là những kỉ niệm mà mỗi lần tôi nhớ về có vui, có buồn, có sự nuối tiếc... Là một ai đó mà mãi mãi tôi không thể nào quên...

Hôm nay là mùa thu, tôi lại thấy nắng vàng, mây trắng, mặt hồ tĩnh lặng. Tôi lại có những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời... Là những cảm xúc cũ kĩ ấy nhưng cũng thật sâu sắc. Những cảm xúc về Hà Nội của tôi!
 
Last edited:
-:- Vật phẩm -:-

Lộ Dao

Luyện Khí Trung Kỳ
Ngọc
9,914
Tu vi
24
-Tên tác phẩm dự thi (kèm Tên bài hát): Đôi lời gửi anh - Bài hát: Đôi lời
-Tên thành viên diễn đàn: Lộ Dao
-Bút danh (nếu có): Lộ Dao
-Nguồn: bachngocsach.com
Audio: Lộ Dao
Video lyrics: Bleu (mượn trên youtube)

--- Nội Dung ---

Đôi lời

Từ một phút tình cờ anh biết rằng mình mong nhớ
Và từ một phút tình cờ anh thấy nhẹ nhàng bất ngờ.
Ta đã từng đi đến tận cùng thế giới tìm một ai đó
Cho đến phút giây ta vô tình biết bằng ta tìm thấy nhau.

Chẳng cần quá vội vàng tìm kiếm nhiều điều xa xôi
Vì tình yêu đến nhẹ nhàng như chính nụ cười em rồi.
Chẳng cần biết đường dài phía trước còn nhiều tăm tối
Anh sẽ hát lên bao câu tình ca vì yêu em thế thôi.

Thật lòng anh muốn và rất muốn, nhẹ nhàng giữ em cho riêng mình
Để nỗi nhớ vu vơ sẽ không còn là cơn mơ.
Thật lòng anh muốn và luôn muốn, là người nắm tay em suốt đời
Vì đã trót yêu thương có ai nào muốn xa rời
Vì đã trót yêu thương trái tim chẳng tiếc đôi lời.

Này! Anh biết mà, sẽ có lúc đường dài trống rỗng
Mịt mờ tháng ngày, chẳng tha thiết điều gì trong lòng.
Thì gần lại bên anh chút nữa vì ta chẳng có quá nhiều ngày để sống
Để cho mỗi phút giây ta gần nhau ngọt ngào những bão giông.

Anh của em!

Anh và em chưa bao giờ gặp mặt. Chúng ta vốn là hai người lữ khách mải miết trên hai con đường song song, mỗi người có một đích đến của riêng mình.

Tình cờ gặp nhau trên mạng, những tin nhắn vu vơ, quan tâm từ những điều nhỏ nhặt, đôi khi giận hờn và những lời ngọt ngào an ủi... Em không biết tình cảm đến từ khi nào, dịu dàng và trong lành như một ly nước lọc em không thể thiếu mỗi ngày.

Anh thường nói anh là người khô khan, tẻ nhạt. Anh không biết hát, anh chẳng biết làm thơ, anh kể những câu chuyện cười từ thời khủng long tiền sử. Nhưng em lại thích cách anh làm những bài thơ không có vần, mà anh bảo anh làm lần đầu tiên. Em thích cách anh vụng về chọc em vui.

Làm sao đây... Hình như mỗi ngày em lại thích anh hơn một chút!

Nhưng, anh và em chưa bao giờ gặp mặt. Em không biết giữa anh và em là yêu, là thích, hai chỉ đơn giản là sự ấn tượng? Em không dám chắc chuyện chúng mình sẽ đi về đâu.

Khoảng cách giữa anh và em là hai chiếc màn hình, là gần bốn ngàn kilomet, là thời gian không hẹn trước.

Vậy nên, anh và em, chúng ta đừng vội hứa với nhau những điều xa xôi.
Mình cứ sống cho hôm nay. Hãy cứ ngây thơ và dại khờ anh nhé!

Đôi lời gửi anh của em!
 
Last edited by a moderator:

Vongngucaca

Hợp Thể Sơ Kỳ
Ngọc
7,954
Tu vi
915
-Tên tác phẩm dự thi (kèm Tên bài hát): Kỉ niệm trường xưa (Trùng tên bài hát)
-Tên thành viên diễn đàn: @Vongngucaca
- Nguồn: bachngocsach.com


Kỉ niệm trường xưa
" Hằng năm cứ vào mùa thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mênh mang của buổi tựu trường.."

Đã qua cái thời cắp sách tới trường từ lâu nhưng tớ vẫn nhớ như in mấy dòng đó trong sách ngữ văn từ thời tiểu học. Chắc cũng bởi vì cứ hàng năm, khi những đám mây trắng cùng với cái mùi vị của mùa thu đến, tớ lại nhớ về những kỉ niệm ngày xưa của thời đi học.

Tớ vẫn nhớ ngày đầu tiên đi học lớp một, nước mắt ướt nhòa vì lạ lẫm. Lớp mới, bạn mới, trường mới. Thời ngày xưa ấy thật nhút nhát và cho đến tận bây giờ phần nào trong tớ vẫn nhút nhát như vậy, không thích nhiều sự đổi thay, không thích sự lạ lẫm. Bản tính con người nhiều khi khó thay đổi nhỉ?

Ngôi trường tớ học nằm trên một miếng đất khá cao, ấy vậy mà vào mùi lũ nước vẫn ngập cả bàn ghế. Tớ vẫn nhớ cảnh cô trò phải cùng nhau làm sạch lớp học của mình sau khi lũ rút. Dù mệt nhưng vẫn vui.

Tớ vẫn nhớ những nụ cười hồn nhiên và trong veo của mấy đứa bạn cùng lớp, những trò chơi, những lần đùa nghịch. Tất cả đều là tuổi thơ, tớ cất riêng vào một góc trong trái tim. Cất thật kĩ và thỉnh thoảng lại lôi ra - nhớ về - một cách trân trọng và tràn đầy cảm xúc.

Tớ vẫn nhớ con đường đến trường sau mỗi lần mưa, thật là lầy lội, có chỗ bùn ngập hơn cả mắt có chân. Tớ đã cố gắng đi thật cẩn thận, ấy vậy mà có lúc vẫn trượt ngã bẩn cả người. Tớ vẫn nhớ những hàng cây, bầu trời xanh thẳm, từng chút mùi vị của mùa xuân, mùa hạ... Tớ vẫn nhớ hoa phượng đỏ rực báo hiệu mùa hè đến, cảm giác đếm từng ngày để được nghỉ hè.

Tuổi thơ đi qua, hầu như những kỉ niệm sâu sắc đều gắn với mái trường, với thầy cô, với bạn bè. Không phải tất cả đều là mảng màu hồng rực rỡ. Thực ra vẫn có những nuối tiếc, những gam màu tối mà cho đến tận bây giờ không hẳn tớ đã có thể nguôi ngoai hoàn toàn. Vẫn có lúc tớ nhớ về ngày xưa và tự hỏi " giá như ngày ấy đã khác thì.. ". Chắc hẳn nhiều người có cùng cảm xúc như tớ nhỉ? Nhưng dù sao tớ vẫn cảm ơn những điều nuổi tiếc đó để hiện tại tớ là tớ bây giờ.

Hôm nay tớ mang một chút kỉ niệm ra để ngắm nghía, để viết tản mản một xíu, để nhớ về ngày xưa một xíu. Cũng không hẳn là có đầu đuôi. Nhưng cảm xúc này là chân thật. Cảm giác vẫn sâu sắc, vẫn vẹn nguyên như ngày xưa khi mỗi lần thu về.
 
-:- Vật phẩm -:-

Vũ Tích

Nguyên Anh Sơ Kỳ
Moderator
Ngọc
44,564
Tu vi
202
-Tên tác phẩm dự thi (kèm Tên bài hát): Quê nhà - Hà Nội ngày trở về (Tên bài hát)
-Tên thành viên diễn đàn: @Vũ Tích
- Nguồn: bachngocsach.com

Một người bạn của tôi đã hỏi tôi rằng, tôi là người miền Nam tại sao lại nghe bài hát về Hà Nội, mà lại là nỗi nhớ của một người con xa quê trở về Hà Nội. Tôi chỉ trả lời đơn giản rằng đây là bài hát một người bạn quê ngoài đấy thường mở cho tôi nghe, nghe mãi nên quen và thích. Nhưng thật ra thì có lẽ bài hát này đi được vào lòng tôi là bởi nỗi nhớ của những người con xa quê luôn giống nhau, và hình ảnh quê nhà trong tâm tưởng của mỗi người cũng không có nhiều khác biệt.

Hà Nội ơi, mỗi khi lòng xác xơ
Tôi vội vã trở về
Lấy cho mình dù chỉ là chút bóng đêm trên đường phố quen
Dù chỉ là một chiều hương giăng lối cũ.

Mỗi khi mệt mỏi với cuộc sống này, mỗi khi muốn bỏ hết mọi thứ lung tung lộn xộn lại sau lưng, tôi lại trở về quê để tìm cho mình một chốn yên bình, để tìm về những gì thân quen nhất, dù chỉ là một chút bóng đêm tĩnh lặng trên con đường quen thuộc, là một chút mùi hương của không khí quê nhà.

Tôi bồi hồi khi chạm bóng cửa ô
Như ngày xưa mỗi lần chạm vai gầy áo mẹ
Ôi nỗi nhớ muôn đời vẫn thế
Như dòng sông Hồng cuộn đỏ mãi trong tôi.

Cửa ô của thành Thăng Long xưa, cổ kính và rêu phong, bồi hồi khi chạm đến, cũng như cái bồi hồi ở trong lòng, khi sắp về gặp mẹ quê xưa, vẫn bờ vai gầy và chiếc áo cũ ngày nào. Nỗi nhớ quê nhà, nhớ bố mẹ già, như dòng sông chảy mãi trong lòng chưa bao giờ dứt. Quê tôi cũng có một dòng sông, mỗi mùa nước lũ phù sa về vẫn cuồn cuộn chảy, với lục bình trôi từng mảng dập dìu.

Vội vã trở về vội vã ra đi
Chẳng thể nào qua hết từng con phố
Nhưng còn đó mùa thu, mùa thu đầy gió
Và rêu xanh bên những gốc cây già.

Vội vã trở về cùng tháng năm xưa
Sau những con đường dầu dãi nắng mưa
Bên quán ngọ em buồn nghe lá trút
Chiều mưa sa giăng kín phố dài.

Trở về quê nhà cũng giống trở về với những năm tháng ngày xưa, cái nhịp sống chậm rãi nơi quê cũ chưa từng thay đổi, với những buổi chiều mưa buồn ngồi bên hiên nhà ngắm mưa rơi, mưa như trút nước lên con đường quen thuộc trước nhà.

Thời gian trở lại bao giờ cũng ngắn, nên vội vã trở về chưa lâu lại phải vội vã ra đi, để lại nhiều con đường quen thuộc chưa kịp ngang qua, nhưng không khí quê nhà vẫn còn đó, hàng cây quen thuộc khi xưa đi học mỗi ngày vẫn chưa thay đổi, sẽ ở lại chờ tôi, cho lần trở lại tiếp theo.
 
Last edited:
-:- Vật phẩm -:-

Lucy Cưng

Chân Tiên Trung Kỳ
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
1,363
Tu vi
2,148
-Tên tác phẩm dự thi (kèm Tên bài hát): Cảm ơn anh vì tất cả. - Cảm ơn người đã rời xa tôi.
-Tên thành viên diễn đàn: @Lucy Cưng
-Bút danh (nếu có): Nấm Lùn.
-Nguồn: bachngocsach.com


Em à, chúng ta không nên quay lại với nhau
Vì mọi buồn đau trong lòng nay đã quá nhiều
Tình yêu trong anh bây giờ cũng vơi bớt nhiều hơn trước
Thế nên đôi ta không cần phải quay lại như lúc xưa.

Anh à, chúng ta không nên quay lại với nhau
Vì mọi buồn đau trong lòng em đủ lắm rồi
Đời này rộng, tìm nhau quá khó, bên nhau rồi lại dễ mất nhau
Vì những đúng sai trong câu chuyện đôi mình
Chẳng đến một lúc sẽ phai.

Từ đó về sau, đôi mình chẳng nói với nhau câu gì
Từ đó về sau, đôi chúng ta đã thôi thấy nhau để làm chi nữa
Người đã đến cạnh em và quan tâm, sưởi ấm con tim gầy này làm chi
Rồi người đi và rời bỏ mất, thổn thức trong em
Lời cảm ơn sau cùng.

Từ công ty về nhà, em thấy tim mình rất đau
Từ nhà ga đến sân bay, anh vẫn không thể ngừng suy nghĩ
Dù ở nơi đâu hoặc làm chi, anh thấy tim mình vẫn đau lắm
Trời ngoài kia còn mưa như thế, rơi hắt hiu buồn.

Cảm ơn anh! Cảm ơn vì đã luôn ủng hộ em! Cảm ơn vì đã luôn bên cạnh! Cảm ơn vì anh là người khiến em nở nụ cười khi em tuyệt vọng nhất! Chỉ đơn giản muốn cảm ơn anh vì tất cả. Khoảng thời gian học cấp 2 rồi lên cấp 3, cả bầu trời thanh xuân của em đều có anh hết đấy. Chỉ là năm đó không quen nhau đúng là kết quả tốt anh nhỉ! Còn không nhiều khi tư cách làm bạn cũng không có.

Em còn nhớ năm lớp bảy anh có nói với em như này:"Nếu mà tớ tìm được cậu, đụng được cậu thì cậu phải làm bạn gái tớ."
Quan trọng trong em lúc đó chỉ suy nghĩ là nên học và học. Từng này tuổi yêu đương chỉ có bị mẹ mắng mà thôi. Cho nên mỗi lần gặp anh là chạy, chạy thục mạng. Năm đó anh còn bị mấy anh lớp 9 đánh nữa chứ. Anh trách:" Ừ, bạn thân hay ghê. Người ta bị đánh mà không thèm có mặt ở đó nữa." Biết trả lời sao giờ đây: "Ơ hay có bạn gái đó, còn cần tớ làm gì. Cho cây kẹo này bớt gáy đi."

Đến hè năm lớp 8 bạn gái anh ghen với em. Nó kiếm em gây chuyện. Ô kê em đã từng muốn đánh nhau với nó vì anh. Sau đó anh chia tay nó, quan trọng lúc đó em vui vì biết em có thích anh rồi. Tình cảm đó đẹp đẽ trong sáng biết bao. Thế là ngày nào cũng rủ nhau chơi bong bóng nước, rượt nhau dưới mưa,... đã vậy còn tự tiện kéo nhau vào nhà anh nấu ăn cơ. Nhớ lại còn thấy vui đây này.

Vào lớp 8 rồi lớp 9 thấm thoắt cũng làm bạn thân được 2 năm rồi anh nhỉ. Gặp nhau cũng chỉ có thể cười, nói chuyện, con tim rung động cũng không nói một lời, có lẽ do em đọc truyện nhiều quá rồi nên ảo tưởng nhiều. Haizzz hôm sinh hoạt, em còn nhớ là buổi chiều thứ 5, em ngồi cách anh vài người thế mà một lúc sau quay sang đã thấy anh ngồi bên cạnh còn vỗ đầu em một cái. Lúc đó quan trọng là em vui hí hí. Sau đó gần kết thúc buổi sinh hoạt thầy có mời lớp phó văn nghệ mỗi lớp lên hát. Hên quá em thoát được, thế mà mấy bạn là nhiệt tình mời anh. Anh hát bài "Một Nhà" lúc này bài đó đang nổi như cồn, lúc đó nghe anh hát đã thừ người rồi còn đâu mà anh chạy xuống còn hỏi em: "Hát hay không?" Anh mà hát không hay em đi bằng đầu!

Thế là hôm đó vì về muộn nên phải đi bộ về, anh đi bên cạnh em, tay không ngừng vỗ đầu vừa đi vừa lải nhải. Đau hết cả đầu, bạn bè đằng sau nó còn thêm dầu vào lửa nữa chứ. Lúc đó vui nhỉ anh nhỉ.

Thế sau đó một thời gian cũng không gặp nhau, thấm thoát cũng 2 năm trôi qua hè năm lớp 11 em thất tình, gọi ai cũng không được chỉ mỗi anh là nghe máy thôi. Anh chạy tới, mua một ly trà sữa, ngồi nói chuyện một hồi lại thành hai đứa uống chung 1 ly -.- cạn lời. Anh cao lắm, thực ra là do em lùn, đứng chỉ ngang ngực anh. Ngồi nói chuyện cũng phải ngước lên nhìn thì quá thảm rồi. Luyên thuyên đủ chuyện trên đời. Lúc đó anh còn nói: "Này nhảy hồ tự tử đi anh còn xả thân xuống cứu em lên." "Bây giờ đã ổn hơn chưa?" "Ừm anh thích kiểu con gái lùn lùn nhỏ nhỏ xinh xinh như thế này này. Quen mấy đứa cao cao đi chung khoác vai mệt lắm." Anh đang thổ lộ anh thích em sao?? 😂😂

Ha, nghe xong mát ruột mát gan còn tâm trạng đâu mà buồn nữa. Thế là vui vẻ để anh đưa về. Quan trọng là bây giờ anh có bạn gái rồi, bạn gái anh cao đi với anh còn xứng đôi vừa lứa hơn em ấy chứ. Vậy là mỗi lần có chuyện gì hỏi anh là anh trả lời nhiệt tình, anh khuyên cái này anh bảo cái kia. Có điều anh có cái tính thế này, quen xong chia tay sẽ không thể làm bạn nữa. Cho nên là chỉ có thể làm bạn thân mà thôi. Quan trọng là bây giờ hai đứa đều có người yêu hết rồi, còn hạnh phúc nữa. Cho nên em chỉ hi vọng đời này kiếp này mãi là bạn thân nhau thì tốt rồi anh nhỉ! Cảm ơn anh vì đã xuất hiện.
 
-:- Vật phẩm -:-

Giảo Lam Lan

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
40,296
Tu vi
385
-Tên tác phẩm dự thi (kèm Tên bài hát): Làm Ơn - Trần Trung Đức
-Tên thành viên diễn đàn: Giảo Lam Lan
-Bút danh (nếu có): Moon
- Nguồn: bachngocsach.com
... Xin được bêu xấu...
--- Nội Dung ---


Đây là 1 trong những bài hát tôi rất thích và nghe nhiều nhất đến lúc này vì nó là 1 bài hát rất hợp tâm trạng với 1 người sống nội tâm . Mỗi khi nghe nhạc và lời cất lên tôi lại ước gì mình có thể có 1 cơ hội trong đời này quay lại 1 lần, 1 lần thôi của 10 năm trước để gặp, để nhìn người ấy 1 lần nữa...để lại có những cảm xúc ngày đó... Cảm giác Hạnh Phúc .
Tình đầu không thành ai cũng rất đau đớn phải không ? có phải đó sẽ là nỗi nhớ và hối tiếc nhất đời này khi ta bất chợt nhớ đến ?
Tình đầu của tôi, người đầu tiên làm tôi biết quan tâm,biết né tránh, biết ngại ngùng , đau đớn, nếm sự dài dẳng của thời gian, của sự chờ đợi, ngọt ngào....tuyệt vọng... là tình đơn phương...Tôi yêu thầm,yêu đơn phương cũng đã hơn 10 năm nay. Vẫn nhớ...nhớ nhiều lắm, tất cả mọi thứ ngày đó quãng thời gian cấp 3 và 1 năm sau đấy...vẫn cầu chúc cho người ta, vẫn còn cả đau đớn vì để vuột mất người ta đế hôm nay... vẫn đi tìm người ta , chỉ mong được gặp, hay chỉ để nhìn xem người ta giờ ra sao. Chỉ thế thôi là mãn nguyện ...vì tôi không hối hận vì tình cảm này, chưa bao giờ cả. Vì đó là sự chân thành như ai đó đã nói ngày đấy...
như người ta có câu nói bất hủ về tình yêu : " Yêu là không bao giờ nói câu ân hận..."
Bây giờ những suy nghĩ này, những nỗi nhớ, những kỷ niệm và thời gian đã không còn quan trọng . Tôi từng có 1 tình yêu rất đẹp như triệu triệu cánh hoa đào bay trong gió, rất trong xanh trong tâm hồn như bầu trời tươi mát mùa xuân, còn trong tâm hồn là cả 1 màu sắc của ngân hà lấp lánh, trong tim là 1 đại dương bao la của cảm xúc. là động lực để tôi đi tới hôm này....dù chỉ là tình đơn phương. Thời gian đã không còn quan trọng- dù 1 ngày , 100 ngày, dù hơn 10 năm đã qua hay 1000 năm nữa hay trong 1 kiếp này , trong Thanh xuân này tôi sinh ra trong đời : tôi cũng đã có 1 mối tình , đã yêu rất nhiều... để không bao giờ hối tiếc.
- Hơn 10 năm rồi .Tất cả đã không còn quan trọng ... Chỉ le lõi 1 điều liệu trong đời này tôi có may mắn được nhìn thấy người lần nữa không ? Khi tuổi già đến, hay bất trắc trong đời này không biết được xảy ra lúc nào, khi tôi mệt mỏi nhắm mắt, khi tôi mở ánh mắt nhạt nhòa này ra... liệu tôi thấy người không ?
 
Last edited:
-:- Vật phẩm -:-

Vongngucaca

Hợp Thể Sơ Kỳ
Ngọc
7,954
Tu vi
915
-Tên tác phẩm dự thi (kèm Tên bài hát): Niệm Khúc cuối - Thùy Chi
-Tên thành viên diễn đàn: Vongngucaca
- Nguồn: bachngocsach.com

-

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương

Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng

Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em

NIỆM KHÚC CUỐI
Ngày cuối đông lặng lẽ đã lâu, có gió lành lạnh, có mưa bụi bay bay. Ở một góc phố không tên nào đó tự dưng tôi nghe thấy những âm thanh trong trẻo của Thúy Chi.

Phải nói Thùy Chi là cô ca sĩ tôi ái mộ nhất, giọng hát thật truyền cảm và giống như có chút gì như tâm hồn của tôi ấy, một chút da diết, một chút buồn, một chút hoài niệm. Và trùng hợp thay bài hát " Niệm Khúc Cuối " cũng có gì đó tương tự trong cuộc đời tôi.

Một mối tình tan vỡ ngày xưa mà đến tận bây giờ vẫn không thể nào quên. Có lẽ nếu được chọn lại vẫn sẽ chọn ấy. Vẫn muốn được đi trên con đường làng xưa cùng ấy, cùng ngắm những chiếc lá vàng mùa thu rơi rụng, cùng nhìn những vì sao trên bầu trời.

Nếu được quay lại chắc vẫn muốn xin lỗi ấy một lần. Nói lời yêu thương một lần. Cũng nhau kể những câu chuyện về cuộc sống của nhau.

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em


Xem như mấy dòng cuối cùng cũng là thay cho lời muốn nói. Thỉnh thoảng tôi vẫn thầm tự nhủ mọi chuyện đã quá muộn để có thể thay đổi. Những kỉ niệm kia tôi xin chôn chặt một góc nơi trái tim. Để cho hình bóng của ai đó vẫn là mát mẻ, vẫn là trong lành như ngày xưa ấy :)
 
-:- Vật phẩm -:-

Supergod

Phàm Nhân
Ngọc
0
Tu vi
0
Tên tác phẩm: Thằng điên
Tên thành viên diễn đàn: @Supergod
Bút danh: Supergod
Nguồn: bachngocsach.com
...
Nội dung:

Mơ mộng mà thực tế, một nỗi buồn man mác ám ảnh trái tim người xem.

Một tình yêu giản đơn, chỉ có hai người và những trò vui đùa cùng nhau, bỏ quên thế giới, có ai mà không muốn một tình yêu như thế?

"Ừ thì ai đâu muốn làm người bình thường khi yêu"

Khi xem MV, tôi như đang đắm chìm vào thế giới ấy, thế giới của chàng trai điên đó.

Tôi cảm nhận tình yêu, cảm nhận sự đồng cảm của hai người yêu nhau từ họ. Họ không bằng những người nghèo khổ nhất, không có bất cứ thứ gì nhưng họ vẫn có thể cho nhau thứ mà họ có thể - niềm vui.

Tôi cảm nhận và tận hưởng nỗi đau vô hạn của nam chính khi người hắn yêu trở nên bất động. Trong MV hắn không khóc nhưng nụ cười của hắn, sự cố gắng của hắn làm tôi khóc. Còn gì đau đớn hơn khi bạn biết rằng sẽ không bao giờ được trò chuyện với người mình yêu nữa. Sự vô vọng đã bóp nát trái tim tôi.

Không biết rằng cô gái đó là thật hay là hắn tưởng tượng nên nhưng họ thật sự xứng đáng với nhau và với tình yêu của họ. Nghĩ xa xôi một chút, trong xã hội ngày nay, có lẽ chỉ có những người điên mới xứng đáng với tình yêu thật sự của mình mà thôi. Và nếu bạn còn trẻ, tôi khuyên bạn hãy "điên" một lần như vậy trong đời.
 
Status
Not open for further replies.

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top