• Việt Nam vô địch!


[Phiêu Lưu- Giả Tưởng] Thunderstorm (1

Supergod

Phàm Nhân
Ngọc
0
Tu vi
0
Cho tôi mượn để lưu trữ, sau này sẽ viết sau.
Cốt truyện chính thức: Ở đây cứ lấy tên Hoàng, Minh và Thunderstorm, darkmation nhưng lên tranh thì đổi đi cho hợp lý, tùy mọi người.

Phần I: Thảm họa gia đình
Trên không gian vũ trụ, một nhân viên người Mỹ nói: Chúng tôi đang thử nghiệm dự án bí mật của chính phủ Mỹ nhằm khai thác nguồn năng lương vô tận đến từ việc khai thác những mảnh kim loại mà chúng tôi gọi là Mảnh ghép thần thánh (Thực ra là 7 mảnh vương miện của một Lãnh chúa vũ trụ đáng sợ). Nó có vẻ như hoạt động tốt hơn khi ở ngoài không gian. Sẽ không cần đến năng lượng hạt nhân, dầu mỏ và khí đốt nữa. Nút bấm nhỏ, thời đại lớn. Mọi người sẵn sàng chưa? 1...2... Một nhân viên khác đang theo dõi mãn hình và nói:
- Wally, có điều không ổn.
- Gì thế?
- Không làm nữa, chúng ta phải phá hủy nó. Tôi đã thấy hắn. (Tới đây sẽ hiện ra hình ảnh mà Wally nhìn thấy là một sinh vật đầy hận thù cùng quá khứ tội lỗi của hắn bên xác chết của các thiên thần có cánh).
- Thấy ai cơ, Peter. Không!, không!
- Lạy Chúa! Người khởi tạo thiên đường và hạ giới, xin hãy thương xót linh hồn con. Bùm! Peter cho nổ tung con tàu vũ trụ, những mảnh kim loại cùng xác con tàu rơi xuống Trái Đất. (Tất cả diễn ra khoảng 3 - 4 trang giấy là cùng.)
_____
Diễn biến câu chuyện được kể ở Việt Nam. Tại một cửa hàng bánh sinh nhật, một cậu bé chừng 15 tuổi tên là Minh bước đến gọi anh trai mình:
- Này Hoàng, anh đi bộ tới đây cơ à? Hoàng:
- Anh có cùng một câu hỏi với mày đấy kẻ bám đuôi. Minh:
- Đó là loại bánh mẹ thích nếu em không nhầm. Hoàng:
- Dĩ nhiên rồi em trai, hôm nay là sinh nhật mẹ cơ mà. À mà này, mày đã đến đây rồi thì...
"Cốc cốc cốc". Cánh cửa được người mẹ mở ra, Hoàng đi trước, đội chiếc mũ chú hề và mang theo chiếc kèn tắc kè trẻ con thổi:
- Toe toe! Chúc mừng sinh nhật mẹ.
Mẹ Hoàng đẩy cậu vào nhà với một cử chỉ đánh yêu:
- Thằng quỷ này, sao lại để em bê đồ nhiều thế. Để mẹ giúp con. Theo sau Hoàng là Minh với một đống thứ treo lên người như nến, đồ trang trí, đồ ăn vặt:
- Vâng ạ. Chúc mừng sinh nhật mẹ!
- Được rồi, sau đó, vào đây giúp mẹ một tay.

"Hahaha, cái bánh kem sinh nhật bạn mà mẹ lỡ ném trượt vào mặt một đứa khác, và nó khóc ngay tại chỗ. Ôi, thời sinh viên thật là đáng nhớ, giờ thì cũng đã hơn bốn chục tuổi đầu." - Những câu chuyện mà mẹ kể khiến cả nhà luôn ngập trong tiếng cười sảng khoái. Hoàng đôi khi thêm thắt vài chi tiết, còn Minh thì cười tít mắt. Chỉ có bố Hoàng là hơi nghiêm trọng, ông nghe một cuộc điện thoại rồi nói:
- "Alo, cái gì cơ, ngay tối nay? Được rồi được rồi."
Sau đó ông hỏi Hoàng:
- Nghe nói dạo này mày nghỉ học nhiều.
Hoàng:
- Con bỏ học rồi.
Bố:
- Cái gì cơ? Bố đã bảo rồi, bây giờ xin việc trong ngành CNTT rất khó khăn. Mày cố học kinh tế thêm hai năm nữa tốt nghiệp ra trường, tao sẽ thiết kế công việc cho.
Mẹ:
- Thôi mà ông, để con nó ăn đã. Hoàng, đừng cãi bố nữa.
Hoàng:
- Bố mẹ quan tâm đến thứ mà con trở thành, những đâu có quan tâm đến thứ mà con đam mê.
Bố:
- Bố mẹ chỉ muốn tốt cho mày mà mày còn già mồm. Hoàng đặt miếng bánh xuống và mở cửa, chạy ra khỏi nhà. (Lúc này nên sắp xếp một số khung tranh xen kẽ giữa hình ảnh mảnh kim loại rơi và hình ảnh Hoàng chạy, cũng như gia đình dõi theo cho nó có tính liên kết).
___________________
Khi Hoàng đã chạy được một quãng xa, dừng lại thở thì cảm nhận một âm thanh rất lớn cùng luồng ánh sáng phía sau lưng. Đoạn này nên vẽ khung độc thoại cho Hoàng để tạo cảm nhận trực quan: "Tôi cảm thấy một luồng âm thanh, ánh sáng và áp lực khổng lồ từ mọi phía, trước mặt tôi chỉ còn lại hình bóng đen tối của bản thân". Hoàng quay lại và chạy về đám cháy kinh hoàng trong sự chứng kiến của những hàng xóm xung quanh. Đám cháy của 5 ngôi nhà, liên tục lan rộng, còn Hoàng thì lao vào đó với khuôn mặt thất thần. Lửa thiêu đốt quần áo, da thịt cậu, mắt cậu nhắm lại vì cay nhưng cậu vẫn đào bới từng viên gạch, gào thét gọi người thân trong đám cháy. Hoàng nhanh chóng ngã gục, nhưng trong phút cuối ấy, cậu chạm tới "thần thánh" - đó là một mảnh kim loại từ cơ thể của Darkmation. Bỗng một tiếng sét nổ vang trời, sau đó không lâu là một cơn mưa tầm tã, Hoàng bất tỉnh. Lúc này, sau tiếng sét, ký ức của cậu hiện về:
________________

Đoàng! - Một tiếng sấm khác ngoài cửa sổ được nhìn ra từ ánh mắt sợ hãi của một cậu bé 4 tuổi đang chùm chăn (Hoàng thời thơ ấu):
- Mẹ ơi con sợ tiếng sấm.
Mẹ Hoàng ôm cậu vào lòng an ủi:
- Đừng sợ, con yêu, sấm không phải kẻ xấu, sấm là anh hùng bắt kẻ xấu và sấm đang làm điều đó.
Hoàng:
- Có thật không mẹ? Vậy từ nay con sẽ không làm điều xấu nữa.
Mẹ Hoàng cười:
- Con trai cưng của mẹ, con không xấu, con không phải sợ sấm nữa.
_________________________
Sau ký ức về mẹ, hoàng tỉnh dậy và thấy mọi thứ tối om, xung quanh anh là một không gian khép kín và anh không thể thở. Hoàng nhận ra mình đang nằm trong quan tài. Theo phản xạ, hoàng đập tay một cái nhẹ khiến cả cái mộ bị bung ra, những người đang có mặt tại nghĩa trang sợ hãi la hét (dĩ nhiên lúc này ts có quần áo vì được làm đám tang ai chả có quần áo). Hoàng nhìn xung quanh và thấy mộ gia đình mình, gục đầu khóc. Từ đằng xa là vô số người dân xếp hàng nhìn hoàng với con mắt sợ sệt, chỉ duy nhất một người đàn ông trung tuổi bước đến gần, lò dò từng bước, ông ta hỏi hoàng: cháu ổn chứ?
Sau đó là cảnh hoàng được cho biết rằng anh và gia đình đã mất được 1 tháng, sau đó anh nhận trợ cấp của chính phủ và sống ẩn dật trong căn nhà trọ sinh viên nhỏ. Vài ngày sau, công an đến tìm anh, muốn anh hợp tác để điều tra những điều liên quan đến "cuộc chiến" vì sự hồi sinh bí ẩn của anh. Hoàng ngơ ngác: "cuộc chiến" nào? Công an giải thích rằng đó là "cuộc chiến" đang lan rộng, diễn ra ở thành phố lân cận và quân đội đang thất bại trước những bước tiến của kẻ thù. Hoàng nói rằng anh không quan tâm và đóng sầm cửa lại. Công an liên tục đập cửa gây áp lực, hoàng vò đầu bứt tai rồi chạy một mạch, đâm tan cánh cửa chính khiến công an cạnh cánh cửa bị bay ra (nhưng không bị thương nặng), cánh cửa thì vỡ nát. Sau đó, họ không còn nhìn thấy hoàng nữa, chỉ biết thốt lên: anh ta là cái quái gì thế? (Nói về siêu tốc độ)
[Tâm lý hoàng lúc này: chấp nhận số phận rằng gia đình anh đã chết, trong đầu hiện lên vô vàn những câu hỏi không có lời giải đáp. Cuộc đời anh thay đổi một cách quá chóng vánh khiến anh không còn tin vào nó nữa.]
Hoàng chạy đến và ngồi bên một bờ hồ vắng vẻ gần khu rừng, suy nghĩ về cuộc đời.
______________________
Phần II: Nguồn gốc phản diện
Câu chuyện được kể trở về thời gian 1 tháng trực đó, tại một thành phố lân cận. Khi một mảnh vương miện màu vàng đồng thời rơi xuống mặt đất, nhưng nó không mang bản chất sấm sét như mảnh kia, nó không gây nổ. Người vợ nói: "Từ nay anh sẽ không chỉ chăm sóc cho em mà còn cho cả con chúng ta nữa đấy." người chồng mỉm cười ấm áp (như homelander ấy): "được rồi, em ngồi xuống đây để anh chải tóc cho".
Người phụ nữ hí hửng ngồi trước gương, từ đó cô ta có thể thấy chồng mình lấy một thứ gì đó, cô ta nói: "em để lược ở ngăn bàn thứ hai mà anh". Rồi cô ta nhìn thấy chồng mình cầm một con dao nhỏ, cô ta bất ngờ quay mặt lại thì ...
Phập!
Con dao đâm thẳng vào ngực người vợ trẻ, ông chồng ôm lấy cô ấy, nước mắt trào ra và nói giọng run run: anh xin lỗi, anh xin lỗi... Đồng thời mím môi giữ chặt, không để người vợ thoát ra khỏi vòng tay mình cho đến khi cô ấy chết. Sau đó, người chồng rút con dao ra, nằm ngửa trên sàn nhà với khuôn mặt đờ đẫn, hắn không biết mình đã mất tất cả hay đã đạt được tất cả.
Lúc này một giọng nói vang lên trong đầu hắn: "họ đặt ra cho ngươi những tiêu chuẩn không thể đạt được và sau đó họ nói ngươi thất bại. Những định kiến của cuộc sống không hề có sự dung thứ đối với bất kỳ ai."
Mảnh kim loại lơ lửng trước mặt người chồng như một giấc mơ, nó phát ra ánh sáng màu đỏ. Sau đó, một loạt ký ức của người chồng hiện lên gồm: sếp mắng, bác sĩ nói hắn vô sinh, rồi cả việc hắn đã lén nhìn thấy vợ ngoại tình,... Người chồng đau đớn hét lên: "ra khỏi đầu tôi, làm ơn, đừng gợi lại nó nữa..." mảnh kim loại nói với người đàn ông: "ngươi biết không? Ta thích những nỗi đau của ngươi rất nhiều, và ta cũng rất thông cảm cho ngươi. Hãy mở cửa tâm trí. Ta không hứa sẽ giúp ngươi xoa dịu nỗi đau nhưng ta hứa sẽ làm ngươi bùng nổ. "Mảnh kim loại dần hòa tan vào đầu người đàn ông qua trán ông ta: "ta chưa biết tên ngươi, bạn hiền. Nhưng có lẽ điều đó không quan trọng vì từ giờ chúng ta sẽ là..." Người đàn ông bật dậy, nhận một diện mạo mới với lửa bao quanh đồng thời tiếp lời: "...Free Fire".
____________________

Phần III: (tiếp nói của phần I)
Hoàng đang mặc áo có mũ trùm ngồi bên bờ hồ trên núi để ném đá trên mặt nước thì một cô gái từ xa đi tới, cô ấy mặc quần áo nhân viên, mang túi xách, gọi Hoàng nhưng Hoàng không trả lời:
- Này, cậu ổn chứ?
Thấy Hoàng không trả lời, cô gái bước đến, ngồi cạnh cậu để tâm sự:
- Tôi đoán là anh vừa thất tình hay gì đó. Tôi biết, bởi vì tôi thường lên đây mỗi khi buồn, để ngắm cảnh hoàng hôn một chút, suy nghĩ về cuộc đời, tưởng tượng về gia đình tôi. Dù chưa gặp họ nhưng tôi nghĩ mẹ tôi rất thương tôi và bố tôi, ông ấy có thể nghiêm khắc nhưng không sao, bố không nghiêm thì làm sao mà con ngoan được đúng không. Thêm nữa tôi còn muốn có anh trai, từ nhỏ đã phải làm chị cả nên tôi rất muốn biết cảm giác được...
Cô gái vừa nói vừa cười như một ước mơ đẹp đẽ nhất, nhưng Hoàng cắt lời:
- Tôi vừa mới mất họ cách đây vài hôm.
Cô gái:
- Tôi xin lỗi nhưng... (thấy Hoàng gục đầu, cô gái nói tiếp) Mọi nỗi đau rồi sẽ lành cả thôi.
Hoàng:
- Cô biết vụ nổ khí gas chứ? (Vụ nổ do mảnh sấm sét được báo chí nói là nổ khí gas) Tôi là người sống sót duy nhất, tôi là zombie.
Cô gái bất ngờ vì cô nhận ra anh qua bài báo:
- Anh sống sót là có lý do, điều kỳ diệu đến từ niềm tin, niềm hi vọng của tất cả bọn họ. Anh không phải zombie, hãy đặt tay lên trái tim mình và cảm nhận. Không chỉ cảm nhận trái tim của anh mà cả của dòng máu gia đình đang chảy trong người anh, anh phải sống thật tốt.
Hoàng đưa tay lên ngực nghe trái tim mình đập rộn ràng và nói:
- Tôi tên là Hoàng, Tôi vẫn sống tốt, còn cô?
Cô gái:
- Anh có thể gọi tôi là Quỳnh Anh và thêm nữa là tôi cũng sống tốt.
Quỳnh Anh đưa tay ra cho Hoàng nắm lấy rồi nói:
- Tôi muốn đưa anh đến một nơi.
Hoàng nắm lấy, Họ cùng bước đi trên những cung đường ngoại ô thành phố - nơi khói bụi chưa bay tới, nơi những đồng ruộng và đồng cỏ hoa trải dài thênh thang. Quỳnh Anh vừa bước đi, vừa nhảy múa, trêu đùa Hoàng, khiến Hoàng nở nụ cười đầu tiên sau nhiều ngày qua:
- Bỏ cái mũ trùm ra đi, trông anh như con sói, còn tôi thì giống như cô gái quàng khăn đỏ.

Ngôi nhà tình thương từ xa xa hiện ra, lũ trẻ nhỏ chạy tới luôn miệng nói:
- Cô Quỳnh Anh đến rồi, anh chị ơi.
- Cô Quỳnh Anh, bọn cháu nhớ cô quá.
- Cháu có để dành khoai nướng cho cô đây.
Quỳnh Anh vui vẻ đón bọn trẻ, lấy bánh kẹo từ túi đồ ra cho chúng. Bước tới theo sau là một bà già phúc hậu:
- Cháu đấy à Quỳnh Anh, ai nữa đây? Lần này còn dẫn theo cả bạn trai nữa. Như vậy là u đã yên tâm rồi.
Quỳnh Anh bối rối:
- Không phải đâu u ơi, đây là bạn trai nhưng không phải là bạn trai của con, chỉ là bạn trai thôi.
Bà già:
- U hiểu, vậy hai đứa vào nhà đi.
Hoàng nhanh chóng hòa nhập cùng mọi người, đùa vui cùng lũ trẻ. Lũ trẻ cho anh được trở về tuổi thơ. Hoàng hồi sinh đã lâu nhưng có vẻ như giờ đây, sống giữa sự hồn nhiên của lũ trẻ, anh mới thực sự sống lại.

Chập tối hôm đó, Quỳnh Anh đang dạy học cho bọn trẻ thì Hoàng nói:
- Chào mọi người, nhờ mọi người mà tôi nhưng cũng muộn rồi, tôi phải về thôi.
Quỳnh Anh nói lời cuối thay lời tạm biệt:
- Ở lại ăn cơm với bọn tôi.
Hoàng trả lời:
- Không được, mai tôi còn có việc quan trọng phải làm sớm.
Quỳnh Anh:
- Nhớ lời hứa chứ?
Hoàng trả lời:
- Việc giao hàng ở tiệm bánh sinh nhật, tôi sẽ nhận nó.

Hoàng vừa bước chân ra khỏi cửa thì những bóng điện tắt ngấm. Lũ trẻ ồ lên chán nản, chúng nhìn sang bờ sông bên kia, ơi những tòa nhà tráng lệ vẫn còn rực sáng:
- Tại sao vùng quê chúng ta luôn bị cắt điện để họ được thắp sáng.
Hoàng quay lại, cởi bỏ chiếc cầu chì, đưa tay vào đó và tháp sáng bóng điện như một phép màu, lũ trẻ nhảy bật lên vì thích thú, bà già với Quỳnh Anh cũng không khỏi ngạc nhiên. Hoàng:
- Ừm tôi sẽ thắp điện cho mọi người nhưng có lẽ tôi sẽ ăn trực một bữa cơm vậy.
Học hành, ăn cơm xong, bọn trẻ đòi Hoàng ra ngoài sân và biểu diễn cho chúng xem. Hoàng tập trung sức mạnh, hai mắt sáng rực, đưa hai tay lên bầu trời tạo nên một cột sét lớn, phát sáng rực rỡ. Thứ ánh sáng làm đám trẻ con thích thú:
- Chú Hoàng là siêu anh hùng.
- Chú Hoàng làm thế nào? Dạy cháu làm với.
- Chú đã đánh bại con quái thú nào chưa?
Hoàng:
- Ờ, thực ra thì với chú, mọi thứ như một giấc mơ vậy.

Rồi những ngày tháng tiếp theo, Hoàng sống với công việc mới là giao bánh sinh nhật, cùng chỗ làm với Quỳnh Anh, vì là dân thành phố nên Hoàng biết nhiều nơi, Hoàng thường đưa Quỳnh Anh đi chơi những nơi như công viên, xem phim sau giờ làm, đôi khi họ trở lại hồ nước cũ. Hoàng và Quỳnh Anh hôn nhau lần đầu tiên và nụ hôn đó Quỳnh Anh có thể cảm nhận luồng điện nhẹ chạy qua cơ thể mình.

Nhưng thường xuyên hơn, họ chơi đùa với lũ trẻ. Lũ trẻ làm cho Hoàng một bộ quần áo siêu anh hùng theo thiết kế của chúng. Hoàng thường xuyên phô diễn những kỹ năng mới cho chúng xem như siêu tốc độ, siêu sức mạnh, nhảy siêu cao,... Có một đứa trẻ hỏi Hoàng:
- Chú ơi, thế nghệ danh siêu anh hùng của chú là gì?
Hoàng:
- Chú không biết nữa, các cháu đặt cho chú đi.
Bọn trẻ:
- Chú nói dối, chú hoạt động bí mật nên giấu bọn cháu.
- Chú phải nói cho bọn cháu.
Hoàng nhìn lũ trẻ, nhớ lại ký ức với người em trai nuôi:
(Khi đó họ đang chơi trò anh hùng, hoàng nói:
- anh là sấm (thunder) còn em là sét (storm) nhé.
- sấm và sét không thể thiếu nhau được. Anh phải là thunderstorm.
- vậy em sẽ là ai?
- em sẽ vào vai người dân. Anh hùng là gì nếu không chiến đấu vì người dân đúng không anh .
Và sau khi nhớ về câu chuyện đó, hoàng trả lời lũ trẻ: thunderstorm, hãy gọi chú là thunderstorm.)
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top