[Truyện ngắn] Giang hồ có chuyện - Lạc Đinh Đang (1

Lạc Đinh Đang

Thăng Tiên Kiếp
Moderator
Dịch Giả Trường Sinh
Ngọc
95
Tu vi
1,738
Tác phẩm: Giang hồ có chuyện
Tác giả: Lạc Đinh Đang
Thể loại: Truyện ngắn, ngôn tình, hài, ngọt, sủng.
Nguồn: bachngocsach.com

1.

Có thể nói gần đây đám danh môn chính phái cười đến rách cả miệng. Từ ngày Giáo chủ Ma giáo Tinh Mục bị vây công ngã xuống vách núi, Ma giáo đã xuất động nhân lực tài lực tìm kiếm hơn một năm mà vẫn không có tin tức gì. Võ lâm chính phái có thể không vui sao?

Sự thật là, cao tầng Ma giáo chỉ thiếu điều khóc tràn một dòng sông, dùng nước mắt vỡ đê nhấn chìm thiên hạ. Họ tìm thấy Giáo chủ từ rất lâu rồi! Quan trọng là Giáo chủ người ta không nuôi mộng ma đạo thống nhất thiên hạ nữa, người ta muốn ngày ngày ở bên thôn nữ trồng rau nuôi gà, lên rừng đốn củi!

Giáo chủ đi sai đường phải làm thế nào đây?

Giáo chủ không có chí tiến thủ thì phải làm sao bây giờ?!

Đêm đêm Hữu hộ pháp Ma giáo đều trăn trở đến thổn thức, nửa đêm vỗ gối tỉnh mộng, nghĩ cho Giáo chủ mà đau lòng khôn nguôi.

Nhớ lần đầu nghe tung tích về Giáo chủ, Hữu hộ pháp không ăn không ngủ chạy tới thôn nhỏ, vội vã hỏi thăm ân nhân đã tốt bụng cứu Giáo chủ mình. Kết quả khi y giục ngựa tới nơi, đập vào mắt la cảnh Giáo chủ đại nhân đang đứng giữa sân phơi nắng, khuôn mặt trước giờ luôn lạnh băng lộ đầy vẻ áy náy.

Chưa hết kinh ngạc, Hữu hộ pháp đã thấy một chiếc ghế bay thẳng từ trong nhà ra, đập xuống chân Giáo chủ đại nhân, tiếp đó là một giọng nữ cao vút:

“Hôm nay ngươi không làm xong thì đừng mơ được nghỉ!!! Còn đứng đần ra đó làm gì, lên rừng đốn gỗ về đây! Thịt cho bữa tối cũng chưa có đâu!”

Giáo chủ Ma giáo khí phách uy vũ, giết người như ngóe liên tục vâng dạ trong sân. Sau đó dưới ánh mắt trợn trừng của Hữu hộ pháo, Giáo chủ đại nhân nhấc ghế mang vào nhà, liên tục vỗ về nữ tử kia.

Hữu hộ pháp cảm thấy mình bị dọa cho bay mắt linh hồn rồi.

Vị cô nương kia... thật mạnh mẽ!

Thử hỏi từ trước đến nay, ai dám chỉ thẳng mặt Giáo chủ nhà y mà mắng tới tấp chứ?! Thử hỏi ai dám quăng đồ vào Giáo chủ, hơn nữa Giáo chủ còn phải đi xin lỗi dỗ dành?

Hữu hộ pháp lau mồ hôi, nghĩ mà thấy sợ. Đến Giáo chủ còn phải khom lưng chịu thiệt, chắc chắn vị cô nương kia là một cao thủ quy ẩn sơn lâm hoang dã. Nhưng cao thủ quy ẩn không thể trẻ tuổi như vậy được, khả năng rất cao đó là một lão bà bà có sở thích đặc biệt.

Nữ nhân có sở thích đặc biệt thì tính khí rất quái dị, rất thất thường.

Hữu hộ pháp càng nghĩ càng thấy đáng sợ, y thu mình lại, hòa vào với cây cối bên cạnh. Về chuyện hộ giá Giáo chủ, đợi khi Giáo chủ ra khỏi nhà của lão bà bà rồi tính, giờ mà xông loạn ra, y rất dễ bị giết đó!

Khó khăn lắm mới đợi được Giáo chủ ra ngoài, Hữu hộ pháp lại kinh hoàng phát hiện Giáo chủ nhà mình vứt bỏ lý tưởng rồi!

Hỏi: Giáo chủ thương thế đỡ hơn chưa, sao ngài không về tổng đàn mà ở nơi hoang vu này làm gì?

Giáo chủ đáp: Hiện giờ chỉ thích cảnh sắc sơn thủy hữu tình, không muốn vướng vào thị phi giang hồ.

Hỏi: Sao Giáo chủ không hiệu triệu huynh đệ giáo chúng, báo thù rồi thống nhất võ lâm?

Giáo chủ đáp: Điên cuồng đủ rồi, chém giết đủ rồi, giờ chỉ muốn tiêu dao qua ngày cùng thôn nữ.

Hữu hộ pháp hoàn toàn bùng nổ! Gần hai tháng trước Giáo chủ nhà mình còn chính khí lẫm liệt hô hào muốn đưa ma đạo thống nhất võ lâm cơ mà! Đảo mắt một cái đã bị ai tẩy não thế này!

Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Giáo chủ nhà mình, Hữu hộ pháp muộn màng nhận ra, khuôn mặt đầy lạnh lẽo máu tanh, khí tức hung thần ác sát của Giáo chủ đã bị hào quang tốt đẹp tẩy rửa hết rồi!

Ôm trái tim co rút trong lồng ngực mình, nội tâm Hữu hộ pháp rơi lệ, vội từ biệt Giáo chủ, lao người lên ngựa cấp tốc quay về. Y phải hội bàn với Tả hộ pháp và chín vị Trưởng lão, phải tìm cách nhanh nhanh khuyên Giáo chủ quay về với lý tưởng ban đầu. Đường đường là người đứng đầu Ma giáo lại muốn trồng rau nuôi gà, thử hỏi giáo chúng phải làm gì đây!!! Họ là Ma giáo chứ không phải Nông giáo!

Sau hội nghị một ngày một đêm của đám cao tầng Ma giáo, tất cả mọi người đều nhất trí, có thể đưa Giáo chủ thoát khỏi sự lầm đường lạc lối hay không, mấu chốt nằm ở vị nữ ân nhân của Giáo chủ.

Với tư cách là người tiếp xúc ban đầu, Hữu hộ pháp nhận nhiệm vụ vĩ đại quang vinh là đứng ra làm công tác tư tưởng.

“Các ngươi đừng thấy nữ nhân đó trẻ trung mà lầm. Đó chắc chắn phải là một lão bà bà võ công cao cường mới có thể đè đầu Giáo chủ!”

“Gương mặt hiền dịu thanh tú ư? Chính mắt ta thấy Giáo chủ bị đánh mắng không ngóc đầu lên được!”

...

Cứ như vậy, qua sự truyền miệng của trăm ngàn người, nữ ân nhân cứu mạng Giáo chủ Ma giáo biến thành Dạ Xoa bà bà võ công cao cường, nhăm nhe có ý xấu với Giáo chủ nhà bọn họ.

Sauk hi có mục tiêu rõ ràng và nắm bắt cơ bản về đối tượng, trên dưới Ma giáo bắt đầu kế hoạch đưa Giáo chủ thoát khỏi bàn tay Dạ Xoa bà bà, về với lý tưởng chói ngời của ma đạo.

Nhưng khi đám tinh anh Ma giáo vũ trang đầy đủ chạy tới vị trí mai phục, họ há hốc mồm miệng nhìn cảnh trước mắt.

Chỉ thấy Giáo chủ thường ngày lạnh lạnh lùng lùng, giờ gương mặt tràn đầy ý cười. Mà thiếu nữ trước mặt, không tính là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành nhưng thanh lệ động lòng người, đặc biệt là đôi mắt sáng ngời, động tác đưa tay nhấc chân đều phóng khoáng tiêu sái.

Đám tinh anh Ma giáo: “...” Đây là Giáo chủ nhà bọn họ à? Giáo chủ biết cười dịu dàng từ khi nào vậy? Đối diện Giáo chủ, hẳn là... Dạ Xoa bà bà?

Đám tinh anh Ma giáo trừng đến rớt tròng mắt. Nhìn tới nhìn lui một hồi, cuối cùng kết luận nhất định là Dạ Xoa bà bà mê hoặc Giáo chủ, bộ dáng kia chắc chắn là dịch dung! Phải biết rằng Hữu hộ pháp có bao giờ nói loạn đâu chứ!

2.

“Nhường ta ba nước, chàng được miễn làm việc nhà hôm nay.”

Cung Vũ đưa tay nhấc quân cờ lên, miệng cười tinh quái nhìn nam tử trước mặt.

“Được.” Tinh Mục khẽ lắc đầu, đầy ý cười yêu chiều, đưa tay chỉ hướng bàn cờ: “Nhường nàng đi trước.”

Gió nổi lên cuốn theo vô số cánh đào bay xuống. Sắc hồng điểm trời, hương hoa vờn quanh. Dưới gốc hoa đào, một nam một nữ chơi cờ cùng nhau, tiếng cười nói liên tiếp vang lên. Hình ảnh ấm áp hài hòa.

“Nàng đi nước đó, chỉ cần ta...”

“Đi lại, đi lại.” Cung Vũ vội vàng xua tay, chơi xấu nhấc cờ lên, trầm ngâm suy tính nên đi lại thế nào.

“Được, đi lại.” Tinh Mục khẽ cười, không chút câu nệ gật đầu.

Cung Vũ đặt cờ xuống, nhưng rồi thấy ý cười thấp thoáng của người đối diện, lại cau mày nhấc lên đi lại. Đang lúc suy ngẫm, bàn tay Tinh Mục bất chợt đưa ra.

“Hoa đào rơi trên tóc nàng.”

Cánh tay hất nhẹ, cánh đào tiếp tục phiêu du, rơi từ mái đầu nữ tử, rơi xuống góc áo, trượt xuống chân váy.

Cung Vũ mím môi, im lặng nhìn gương mặt gần sát mình. Không hiểu thế nào, nàng bất chợt vung tay hất hết toàn bộ bàn cờ.

“Không chơi nữa, ta toàn thua chàng!”

Tinh Mục nhịn cười: “Ừ, không chơi thì không chơi.”

Thấy nụ cười kia, không hiểu sao Cung Vũ càng khó chịu hơn, vậy là bất chấp lí lẽ mà hùng hồn nói: “Hôm nay chàng vẫn phải dọn nhà!”

Ngây ra một lát, Tinh Mục bất đắc dĩ nhún vai: “Ừ.”

Đám tinh anh trên cây ngoài bờ tường: “...” Giáo chủ!!! Chính kiến của ngài đâu, sao lại để Dạ Xoa bà bà đè đầu cưỡi cổ, nói gì cũng nghe vậy!

Bóng dáng Cung Vũ kiêu ngạo quay người vào nhà. Bước đến cửa, đột nhiên nàng quay người, chạy nhanh tới chỗ Tinh Mục, bám vai hắn nhảy lên, hôn nhẹ vào má.

“Hì.”

Thoát cái, Cung Vũ đã chạy mất.

3.

Đám tinh anh Ma giáo mai phục gần nhà Cung Vũ, từ âm thầm uy hiếp đến đàm phán công khai, dây dưa gần nữa tháng vẫn không đòi được Tinh Mục.

Ngươi nói lý với Cung Vũ ư? Nàng sẽ nói từ thời hồng hoang viễn cổ, từ trên trời xuống dưới đất, vặn cho lý lẽ của ngươi rơi rụng không còn.

Ngươi muốn động tay động chân với Cung Vũ ư? Chưa làm gì được nàng, ngươi đã bị quay tròn mấy trăm vòng. Giáo chủ đại nhân không cho phép ai động tay với ân nhân của ngài ấy, rụng một sợi tóc cũng không được!

Quan trọng là, Cung Vũ một lời không hợp là phát khùng. Chưa dọa được nàng đã bị nàng dọa ngược lại, động một chút là mắng, động một chút là trừng mắt.

Đám tinh anh Ma giáo bày tỏ: Thật mệt mỏi.

Mệt mỏi hơn nữa là, không qua bao lâu, Giáo chủ đại nhân đã tuyên bố đó là Giáo chủ phu nhân.

Từ trên xuống dưới Ma giáo gần như khóc đủ một dòng sông, nước mắt tràn bờ đê!

Mà đám võ lâm chính phái, lúc đầu nghe tin về Giáo chủ phu nhân Ma giáo còn đáng sợ hung tàn hơn Giáo chủ, người nào người nấy sắc mặt tái mét. Nhưng sau một buổi thấy hai người ăn cơm ở Túy Hương Lâu, võ lâm chính phái thiếu điều hò hét tung hô, cười đến không biết trời trăng mây nước.

Nghe nói, Giáo chủ Ma giáo kén ăn, bữa đó bị ép ăn hết tất cả các món, mặt mày xám xịt lại mà không dám từ chối, không dám nhổ ra.

Nghe nói, Giáo chủ Ma giáo chỉ hơi đẩy một đĩa rau ra, kết quả phải ngồi cả buổi dỗ dành phu nhân, cam đoan trăm ngàn điều.

Võ lâm chính phái nghe xong, đập bàn cười rơi nước mắt. Đại loại là cười trên nỗi đau người ta.

Lại nói, từ khi Giáo chủ phu nhân tọa trấn, Ma giáo bắt đầu chuyển nghề, làm ăn đàng hoàng nghiêm chỉnh, ngẫu nhiên có người khiêu khích cũng chỉ đánh gãy chân gãy tay chứ không một đao lìa cổ.

Hỏi ra thì thấy một giáo chúng Ma giáo nước mắt lưng tròng, bảo rằng phu nhân có lệnh như vậy.

Giáo chủ phu nhân là ai? Chọc một cái là núi lửa phun trào, mười cái mạng cũng không đền cho hết.

Phu nhân bảo rằng, quay đầu là bờ, gác đao buông kiếm, hành động trên đời đều có nhân có quả. Làm việc ác quen tay rồi sẽ có ngày không hối kịp, quả rụng vào đầu đủ đè chết người.

Đám giáo chúng âm thầm liếc nhìn Giáo chủ Tinh Mục, nhè nhẹ gật đầu.
 
-:- Vật phẩm -:-

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top