[ĐK Dịch] Tử Dương - còn 20 chương

Tiểu Tán Tu

Luyện Khí Trung Kỳ
Chuyển Ngữ Tinh Tiến
Ngọc
358
Tu vi
24
Chương 507: Kêu gọi









“ Lão gia ngươi tìm tứ gia làm gì?” Lão Ngũ thắc mắc hỏi.







“ Nhanh đi, ngươi hãy đem y đến đây “. Mạc Vấn không muốn lãng phí thời gian để giải thích với Lão Ngũ.





Lão Ngũ thấy Mạc Vấn sắc mặt ngưng trọng, liền biết có chuyện trọng đại. Hắn run người biến thành con dơi to lớn bay lên trời, “ Lão gia, có muôn ta mang tam gia cùng đến luôn không?”.





“ Không cần, ngươi đi sớm về sớm” Mạc Vấn nói. Dạ Tiêu Diêu bây giờ có lẽ tại Đại Quốc, thứ nhất là do cự li quá xa, thứ hai lúc này mới chỉ đầu xuân. Đông bắc và Đại Quốc vẫn còn rất lạnh, Lão Ngũ phi hành sợ sẽ không chịu được.





Lão Ngũ trả lời rồi vỗ cánh bay về hướng Đông Bắc .





Lão Ngũ đi rồi, Mạc Vấn mới trở lại sơn động. Lúc này thi thể Qúy Thúc Tử vẫn ôm thi thể Hầu Tử ngồi trong động, vì hai người hồn phách ly thể, hai mắt giờ đã không có thần thái, hơi thở cũng không còn từ lâu.





Mạc Vấn không động đến di thể bọn họ, chỉ tìm nơi tương đối sạch sẽ để ngồi xuống, rồi nhíu mày tìm cách xử lí việc kia như thế nào.





Vấn đề cần thiết hiện giờ là phải đem việc lợi và hại phân tích rõ ràng, lúc này việc có lợi đó là họ đang chiếm quyền chủ động. Xi Vưu và đám thú dữ không biết hành tung của mình đã bại lộ, lúc này động thủ có thể làm chúng trở tay không kịp. Còn một điều nữa, nếu bọn họ tranh đấu trong núi sâu ở Man Hoang, có thể giảm bớt thương vong của người dân và binh sĩ ở ba quận đông bắc.





Nhưng bất lợi là chỗ tế đàn kia bọn hắn không biết chút gì cả, còn Xi Vưu lại rất quen thuộc với nó. Nơi tế đàn kia là một chỗ thần bí, không những có thể làm hầu tử trở nên rất lợi hại, mà còn có thể che dấu đi khí tức dị loại của đám thú dữ. Trước mắt còn chưa biết được tất cả những việc này là do đâu, nhưng Xi Vưu biết rõ là không thể nghi ngời, nếu như hắn hiểu rõ thì có thể lợi dụng cỗ lực lượng thần bí kia.







Ngoài ra còn một điều xấu nữa, là binh sĩ bình thường không cách nào tác chiến tại Man Hoang. Lui một bước mà nói, nếu phi cầm của Dạ Tiêu Diêu có thể chở đến một ít binh sĩ lại gần chỗ tế đàn, cũng sẽ bị đám người Xi Vưu phát hiện và mất đi ưu thế tập kích.







Tổng hợp lại để cân nhắc, phía mình tuy chiếm được thiên thời, nhưng quân địch thì có địa lợi, thiên thời địa lợi lại trung hòa lẫn nhau. Vì vậy quyết đinh thắng hay bại là do nhân hòa, mà như thế nào là nhân hòa, đó chính là chỉ thực lực của hai bên. Người nào thực lực mạnh hơn, là người sẽ có được thắng lợi ở trận chiến này.





Nghĩ đến đây Mạc Vấn trong lòng nặng trĩu, bên trong tế đàn số lượng hung thú không ít hơn một vạn, đó là còn chưa tính đến Xi Vưu và đám thủ lĩnh ở bên trong tế đàn. Mà phía bọn hắn thì chỉ có ba người, thêm hai nữ nhân nữa cũng chỉ có năm người, khi hai bên khai chiến hắn cũng không nắm chắc chiến thắng được Xi Vưu. Còn bốn người bên ngoài cũng không thể đánh lại những bộ hạ của Xi Vưu và ngàn vạn hung thú.







Giờ thìn, Hắc Bạch vô thường đã trở lại.





“ Chân nhân có tìm được nơi đó”. Hắc vô thường chắp tay về hướng Mạc Vấn hỏi.







Mạc Vấn đưa tay đáp lễ, rồi nói “tìm được rồi, nó tại một Thượng Cổ tế đàn, bần đạo đến đó thì phát hiện nó đã bị Xi Vưu chỉ huy đàn thú chiếm giữ”.







“Thì ra chúng trốn trong đó, chân nhân định làm như thế nào” Hắc vô thường hỏi. Hắn và Bạch vô thường luôn đi khắp nơi bắt giữ hồn phách, nên biết rõ chuyện Lưu Thiếu Khanh ở đông bắc chống lại Xi Vưu.





“Cho bần đạo nghĩ một chút, nhị vị trước hết hãy đến nơi khác làm nhiệm vụ, buổi tối bần đạo lại cho mời nhị vị” Mạc Vấn nói.





“Hai huynh đệ chúng ta có thể giúp được chuyện gì?” Hắc vô thường hỏi lại.



“Nhị vị là Âm sai không tiện nhúng tay vào việc dương gian, bần đạo đã cho Ngô Vân đi mời Thiên Cơ Tử không bao lâu sau sẽ tới.” Mạc Vấn nói







Hắc Bạch vô thường nghe Mạc Vấn nói vậy thì chắp tay chào , rồi thân hình từ từ biến mất.





Hiện giờ Mạc Vấn có thể làm chỉ là chờ đợi, Lưu Thiếu Khanh tới đây mới biết được tình hình ở đông bắc, bây giờ tính toán cũng không có ý nghĩa gì.





Phù Vân Sơn ở tây nam Hoa Hạ, mà Hắc quận thì ở đông bắc, đi tới đi lui cũng hơn vạn dặm. Mặc dù lão Ngũ dùng hết sức để đi, chở theo Lưu Thiếu Khanh cũng phải sáng hôm mới về tới.





“Có việc gì quan trọng” Lưu Thiếu Khanh sau khi tới liền hỏi, hắn biết nếu không phải chuyện quan trọng, Mạc Vấn sẽ không sai Lão Ngũ chở hắn đến đây.





Mạc Vấn nghe vậy không trả lời mà đưa tay chỉ vào lu nước, Lưu Thiếu Khanh đi tới nhìn sơ qua, cứ tưởng rằng trong lu nước là vật chết. Nhưng không ngờ bên trong có một con rắn hoa xanh lốm đốm không nhỏ đang cuộn tròn, nó nhìn thấy y liền ngẩng đầu thè lưỡi không hỏi cũng biết là còn sống.





“Lão gia, ngươi và tứ gia cứ ở đây nói chuyện, để ta đi lấy cho các ngươi một ít rượu”. Lão Ngũ nói xong vỗ cánh bay về phía đông .



“Vật này là gì sao không thấy yêu khí của dị loại?” Lưu Thiếu Khanh nghi hoặc hỏi.





Mạc Vấn nghe vậy liền đem toàn bộ sự việc nói cho Lưu Thiếu Khanh biết, sau khi nghe xong y lại tỏ ra hết sức vui mừng “ thì ra chúng nó trở lại Man Hoang, đúng là cơ hội trời cho”.





Thực lực của Xi Vưu ra sao chúng ta điều không rõ, ta cũng không nắm chắc bắt được gã”. Mạc Vấn nghiêm nghị lắc đầu. Khi đánh trận cần biết người biết ta, không hiểu rõ đối phương đã tùy tiện hành động là quá mức nguy hiểm, điều này là tối kỵ của binh gia.





“Không đáng lo, Hổ hay tê giác có dũng mãnh cũng phải ra khỏi lồng đã”. Lưu Thiếu Khanh không cho là đúng nói.





Mạc Vấn nghe vậy nhíu mày không nói, ý của Lưu Thiếu Khanh là trước khi khai chiến, liền đem Xi Vưu và một đám thủ lĩnh vây lại bên trong thạch tháp của tế đàn. Không nói tới có thể hay không tạm thời vây khốn được bọn chúng, coi như được đi, nhưng bên ngoài mọi người cũng không thể nào đối phó được với những con hung thú này.





“Không cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần ngươi có thể đem Xi Vưu và bộ hạ vây lại, bên ngoài hung thú cứ giao cho chúng ta.” Lưu Thiếu Khanh kích động nói “ nếu dùng lửa tấn công chỉ năm người là đủ”.





Mạc Vấn im lặng rồi sau đó hỏi ‘đông bắc chiến sự như thế nào”.





“Lúc này ba quận vẫn còn rất lạnh, tình hình này hai bên sẽ không xuất binh, quân yên thì vẫn ở chỗ cũ”. Lưu Thiếu Khanh đáp.





“Theo ý kiến của ngươi đông bắc khi nào mới ấm áp được” Mạc Vấn lại hỏi, hắn lúc trước từng cầm binh đông chinh,nên quen thuộc khí trời đông bắc. Nhưng bây giờ là tận thế, thời điểm này khí trời cùng lúc bình thường sẽ khác biệt.





“Năm nay vẫn không có tuyết rơi, có lẽ một tháng nữa nhiệt độ sẽ tăng trở lại.” Lưu Thiếu Khanh nói.





“Thời gian này là đủ, trước mắt không nên vội ta sẽ nghĩ cách tìm thêm người giúp”. Mạc Vấn nói.





“Người nào sẽ giúp chúng ta”, Lưu Thiếu Khanh cười khổ lắc đầu, thường có câu cây cao đón gió, nổi bật hơn người chưa chắc đã là việc tốt. Mấy vị thượng thanh chuẩn đồ quá mức xuất sắc, tu hành quá nhanh, sớm làm đồng đạo ghen ghét.





“Đến giờ ta và Hắc Bach vô thường đối với mười bốn người vẫn chưa thu hồn” Mạc Vấn nói.





Lưu Thiếu Khanh nghe vậy nhìn Mạc Vấn một cái, suy nghĩ nghĩ một chút rồi nói ‘bọn người kia nếu muốn cứu nhân độ thế thì lúc trước đã xuống núi rồi, ta cảm giác bọn chúng sẽ không nghe ngươi khuyên bảo. Nếu ngươi cứ cố ép buột, đến khi ra trận vào lúc quan trọng, bọn chúng lại bỏ chạy thì phải làm sao.”







“Bọn chúng tu vi tinh thâm là sự giúp đỡ rất lớn, không cần thuyết phuc toàn bộ chỉ cần ba đến năm người là được” Mạc Vấn nói. Lưu Thiếu Khanh không muốn hắn tìm người khác giúp đỡ, còn có một nguyên do khác, là y lo lắng những người kia sẽ tranh công.





“Sau đó những người này phải xử trí thế nào, hồn phách là thu hay không thu, theo tính cách của ngươi sẽ không đối với người kề vai chiến đấu ra tay. Nhưng nếu ngươi không ra tay, Hắc Bạch vô thường làm cách nào để bàn giao.” Lưu Thiếu Khanh lại nói.





Mạc Vấn nghe vậy chậm rãi gật đầu, Lưu Dạ hai người đều được Hắc Bạch vô thường giúp đỡ, giờ Lưu Thiếu Khanh lo nghĩ cho sự việc của Hắc Bạch vô thường trước cũng đúng.





Mạc Vấn gật đầu không nói gì chỉ nhíu mày suy nghĩ, Lưu Thiếu Khanh đem con rắn hoa trong lu nước cầm ra. Rồi đem linh khí phóng ra bao quanh nó, muốn tìm ra nguyên nhân Yêu khí biến mất, thăm dò một lúc cũng không có kết quả y tức giận liềm ném con rắn vào trong sơn cốc.





Sau khi ném con rắn đi Lưu Thiếu Khanh cảm thấy không ổn, vội vàng khom người xuống rút ra chủy thủ từ xa chém rụng đầu con rắn. Làm vậy để đề phòng nó ngã không chết, lại chạy mất làm bại lộ tin tức.





“Bây giờ ngươi hãy dùng ẩn thân phù để che đậy toàn bộ khí tức, ta dẫn ngươi qua tế đàn nhìn một chút” Mạc Vấn nói với Lưu Thiếu Khanh. Lưu Thiếu Khanh có thuật ẩn thân, nên chỉ cần giấu đi khí tức bản thân nữa, thì không còn sợ bị đám hung thú kia phát hiện.





Lưu Thiếu Khanh gật đầu rồi dùng ẩn thân phù che đậy khí tức, thật ra y đã tu luyện khí tức đến mức thu phát tùy tâm, dùng ẩn thân phù là để đảm bảo tuyêt đối không có sai sót.







Mạc Vấn nâng lên Lưu Thiếu Khanh rồi cưỡi mây bay về hướng tây, tình hình ở tế đàn cũng không khác biệt so với hôm qua. Hai người quan sát địa hình ở bên ngoài, rồi dừng lại dưới rừng cây một chút, sau đó đi về phía đông rồi quay trở lại.





“Số lương của chúng lúc đầu không nhiều như vậy, chỉ bằng một phần ba lúc này” Lưu Thiếu Khanh nói. Bản thân như lạc vào thế giới kì lạ, sau đó y cảm giác một số việc cùng mình nghĩ có sự khác biệt. Chỗ tế đàn khuất gió, dưới đáy lại rất ẩm ướt không thích hợp dùng lửa tấn công.





“Phạm vi hơn mười dặm các ngươi chỉ bốn người là không thủ được đấy” Mạc Vấn lắc đầu nói, hắn mang Lưu Thiếu Khanh tới đây dò xét chủ yếu là để y đồng ý tìm người giúp đỡ.





“Đáng tiếc là Tiết Cảnh Ngu tự tìm đường chết, hắn nếu còn sống có thể chế tạo ngàn vạn Đồng Lôi, đem đám hung thú toàn bộ nổ chết.” Lưu Thiếu Khanh nói.





Mạc Vấn nghe vậy nhẹ gật đầu Lưu Thiếu Khanh không biểu hiện phản đối, thì chứng minh y đã đồng ý việc mời người khác cùng nhau đối phó Xi Vưu và đám hung thú kia.





Không bao lâu hai người trở lại Phù Vân Sơn, Lão Ngũ đã đem sơn động quét dọn sạch sẽ, thi thể Qúy Thúc Tử và hầu tử được gã bỏ trong lu nước để bên ngoài sơn động. Lão ngũ đánh bậy đánh bạ, lại vừa vặn phù hợp tập tục mai táng của Đạo gia và cách bảo quản linh cữu. Có một số đạo nhân yên nghĩ trong quan tài, nhưng phần lớn đều là đặt trong lu an táng, còn có người ngồi trong lu, nhưng cách này cũng đã bị phật gia chiếm dùng.





Sau khi trở lại Phù Vân Sơn Lưu Thiếu Khanh đốt truyền tin phù để Dạ Tiêu Diêu tới đây, rồi lại cùng Mạc Vấn thương nghị. Y hi vọng đây là trận chiến cuối cùng vì đám hung thú kia đã không có Yêu khí, nếu để chúng bỏ chạy sẽ rất khó tìm ra được.





Mời Ngọc Linh Lung hạ độc, phóng hỏa đốt cháy bốn phía, mời Nam Hải cho ngập nước. Rất nhiều biện pháp đã được hai người đưa ra, nhưng vẫn không thể thực hiện được, chỉ có biện pháp duy nhất là bất ngờ tập kích.





Tập kích nhất định một lần phải thành công, trận chiến cũng không được để kéo dài quá lâu. Bởi vì những người tới giúp đỡ, phần lớn là Thiên Tiên Địa Tiên cũng không có tiên pháp, vẫn phải dựa vào linh khí trong cơ thể để làm phép. Trong cơ thể cũng không có ngưng kết nội đan, nếu trì hoãn thời gian quá lâu trong cơ thể linh khí sẽ bị hao hết.





Xế chiều mặt trời dần ngã về phía tây, Mạc Vấn vẽ phù chuẩn bị gọi Hắc Bạch vô thường.





“Chọn những tên tu vi cao thâm rồi mời, đừng gom góp đủ số chỉ thêm loạn” Lưu Thiếu Khanh ở bên nói.



Mạc Vấn nghe vậy khẽ gật đầu, trận chiến này tuy rất nguy hiểm nhưng hồi báo cũng rất lớn, nếu như tham gia chiến đấu lập công có thể giữ được tính mạng.





Mạc Vấn đốt phù mời đến Hắc Bạch vô thường, bốn người đều là chỗ quen biết nên vào trong động ngồi uống rượu nói chuyện.





Một lúc sau đó Lão Ngũ chở ba người rời khỏi Phù Vân Sơn, Lưu Thiếu Khanh thì ở lại đây chờ Dạ Tiêu Diêu và đám người kia đến...

ài còn chương 508 định dịch cho xong nhưng chắc không được rồi huynh @Độc Hành@argetlam7420 có thể tìm đạo hữu nào dịch dùm đệ không
:chan:
Để ta ôm 508 lun cho
 

Tiểu Tán Tu

Luyện Khí Trung Kỳ
Chuyển Ngữ Tinh Tiến
Ngọc
358
Tu vi
24
Chương 508. Thê thiếp thành đàn
Lão Ngũ sau khi bay lên, Mạc Vấn ngồi trên nói rõ chân tướng sự việc với Hắc Bạch Vô Thường , cũng đem suy nghĩ của mình bày tỏ với hai người.

“Chân nhân không cần suy nghĩ nhiều, nếu không có chân nhân giúp đỡ, đừng nói bắt được mười tám người, e rằng một người cũng không bắt được, trước mắt sự việc khẩn cấp, vì việc trị ác cứu khổ, buông tha vài tên cũng không sao.” Hắc Vô Thường nói.

Bạch Vô Thường rất ít khi nói chuyện, lúc này cũng tỏ thái độ, “đại sự quan trọng hơn, nếu chỉ có vài ba người, chân nhân thả hết bọn họ cũng không sao, đây không phải là do chúng ta làm việc tắc trách , sau khi quay trở về cũng có lí do để trình bày.”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Hắc Vô Thường gật đầu phụ họa.

Mạc Vấn thấy Hắc Bạch Vô Thường thấu tình đạt lí như vậy, áp lực trong lòng cũng giảm bớt, mở miệng nói ra, “cũng không cần bỏ qua toàn bộ, chỉ cần giữ lại những người đạo đức tốt, tu vi cao là được.”

“Trước kia chúng ta cũng có quen biết với họ, đối với bọn họ cũng hiểu rõ đôi chút.” Hắc Vô Thường lấy bản đồ trong ngực ra, đưa tay chỉ vài chỗ, “Có vài người đạo đức tốt, nhưng tu vi hơi thấp, còn một số người thực lực rất mạnh, nhưng đạo đức thật tệ….”

“Không cần lựa chọn, chúng ta đi tới từng chỗ một, người dùng được thì giữ lại, người không dùng được thì thu phục, trong vòng bảy ngày có thể trở về nơi này.” Mạc Vấn khoát tay nói ra.

“Do chân nhân làm chủ.” Hắc Vô Thường thu hồi bản đồ nói.

“Lão Ngũ, xuôi nam, đi Linh Chân Quan ở Phúc Châu.” Mạc Vấn nói với Lão Ngũ.

Lão Ngũ đáp lại một tiếng, vỗ cánh bay đi, hắn không biết Linh Chân Quan ở nơi nào, nhưng lại biết rõ vị trí của Phúc Châu, dự tính có thể đến đó trước canh ba.

“Chân nhân thực sự có khả năng thấy qua là nhớ.” Hắc Vô Thường thán phục, lúc trước y lấy bản đồ ra Mạc Vấn cũng không xem, chỉ dựa vào kí ức trước kia, sau khi Mạc Vấn rời khỏi Thượng Thanh Quan đã xảy ra không ít chuyện, nhưng cũng không ảnh hưởng tới kí ức của mình.

Mạc Vấn nghe vậy khoát tay áo, kí ức mạnh hay yếu là do Nguyên Thần quyết định, Nguyên Thần cường đại có thể nhớ lại chuyện đã xảy ra hoặc đồ vật đã từng thấy, lúc này hắn chẳng những có thể nhớ nội dung đầy đủ trong bản đồ, mà còn nhớ rõ ràng hình dáng của hai cái lông vũ mào gà.

“Nếu như nhũng người kia rời khỏi chỗ ở, hai vị còn tìm được bọn họ không?” Mạc Vấn hỏi.

“Được, chúng ta biết rõ ngày sinh tháng đẻ của bọn họ, có thể làm phép tìm người.” Hắc Vô Thường gật đầu sau đó mở miệng nói , “bất quá bọn hắn luôn luôn đề phòng hai người chúng ta ở trong bóng tối thu hồn, vì vậy bình thường sẽ không đi ra khỏi cửa.”

Mạc Vấn lại hỏi, “Dịch Thiên Tử ở Chân Linh Quan là người thế nào.”

Lúc này Hắc Vô Thường không trả lời, mà nhìn về phía Bạch Vô Thường, Bạch Vô Thường nghiêng đầu nhìn Hắc Vô Thường một cái, nhíu mày trả lời, “người này là người của Thái Thanh Môn, quán chủ của Linh Chân Quan, dương thọ được tám mươi hai, trời sinh có âm nhãn, bình thường bắt quỷ vô số, cách đây nhiều năm đã tu thành Địa Tiên.”

Mạc Vấn nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía Hắc Bạch Vô Thường, Bạch Vô Thường vẫn chưa nói xong, Hắc Vô Thường thấy Mạc Vấn nhìn, liền tiếp lời, “người này tham tài háo sắc, mỗi lần lập đàn bắt quỷ, đều đòi ngàn vạn Ngân Lượng, bên trong quan có hơn một nghìn người, trong nhà có hơn trăm thê thiếp, cực kì hoang dâm.”

“Hơn một trăm người vợ, làm thế nào lão già kia không bị mệt chết.” Lão Ngũ xen vào.

“Thê thiếp nhiều như vậy, chắc chắn tâm trạng không ổn định, cơ thể suy nhược, hai vị sao không bắt được hắn.” Mạc Vấn nhíu mày hỏi, đạo sĩ bắt quỷ hàng yêu cũng tốt, tìm chỗ ở phong thủy cũng được, cũng không phải miễn phí, thứ nhất đạo nhân phải ăn cơm để sống, thứ hai không thể tạo thói quen xấu cho người đời, nhưng mỗi lần làm phép đều thu nhiều tiền như vậy, tính chất liền thay đổi.

Hắc Bạch Vô Thường sợ nhất Mạc Vấn hỏi về vấn đề này, nghe vậy hai mắt nhìn nhau, đều không trả lời, do dự thật lâu sau Hắc Vô Thường liền trả lời, “không dối gạt chân nhân, Dịch Thiên Tử tu vi xác thực không cao, nhưng y trời sinh có âm nhãn (mắt), có thể thấy chúng ta, trong quan lại nuôi nhiều chó đen gà trống, lại có không ít phụ nữ, chúng ta trước kia có đi tới ba lần, đều bị y dùng máu chó cùng uế khí bức lui.”

Mạc Vấn nhếch môi mỉm cười, trước đây Hắc Bạch Vô Thường đã kể cho hắn nghe về việc bị máu cho dội vào đầu, khi đó hắn không biết vị đạo nhân nào nghĩ ra kế này, bây giờ mới biết hóa ra là do Dịch Thiên Tử của Thái Thanh Môn làm.

“Lão gia, lấy hơn một trăm người vợ còn có thể tu thành Địa Tiên sao?” Lão Ngũ đối với việc lão đạo kia có nhiều vợ rất là bất mãn.

“Người này chắc hẳn tinh thông thuật phòng the.” Mạc Vấn thuận miệng nói ra, thuật bồi bổ Âm Dượng là một trong số rất nhiều thuật pháp của Đạo môn, ban đầu thuật này giúp đạo nhân sinh con nối dõi đồng thời giảm bớt hao tổn dương khí, nhưng sau này dần dần bị một vài đạo nhân háo sắc dùng sai mục đích, điều khiển nữ nhân hại người.

Lão Ngũ rất muốn đi xem Dịch Thiên Tử là người thế nào, nên bay nhanh hơn, chưa đến giờ Tý đã tới khu vực Phúc Châu, nhờ có Hắc Bạch Vô Thường chỉ đường, canh ba giờ Hợi đã ở phía trên Linh Chân Quan.

Linh Chân Quan không xây dựng trong núi như những đạo quán thông thường, mà nằm phía Bắc thành Phúc Châu, tuy nói là đạo quán nhưng chẳng khác gì Vương Cung, rộng gần trăm mẫu, so với nha môn châu phủ còn lớn hơn, có hơn hai trăm phòng và nhiều lầu các được chạm trổ.

“Lão già này sắp chết, còn có tâm tư đi nạp thiếp.” Lão Ngũ bay phía trên đầu Linh Chân Quan, lúc này đã gần canh ba, đèn đuốc trong quan vẫn sáng trưng, cửa lớn treo đèn kết hoa, nội viện rộng lớn mở tiệc rượu, không hỏi cũng biết là chủ nhân đang cưới vợ.

Mạc Vấn vẽ hai lá phù giúp Hắc Bạch Vô Thường giấu đi khí tức, tránh để Dịch Thiên Tử phát hiện, nói với Lão Ngũ , “ngươi ở chỗ này đợi, chúng ta đi một lát sẽ trở lại.”

“Lão gia, ta cũng muốn xem náo nhiệt.” Lão Ngũ nói ra.

“Chúng ta đây là muốn động thủ thu hồn, ngươi chớ nên làm loạn.” Mạc Vấn cất hộp phù vào trong ngực.

“Mấy ngày này ta thật khổ cực, đến bát cơm cũng không được ăn….”

“Đi, đi xuống đi.” Mạc Vấn bất đắc dĩ nhượng bộ.

Lão Ngũ nghe vậy cao hứng đáp ứng một tiếng, thu hai cánh thịt hạ xuống đạo quán ngoài cửa phía Tây trên phố.

“Ngô huynh, mời đi trước.” Hắc Vô Thường cười nói với Lão Ngũ.

Lão Ngũ nghe vậy khẽ cười gật đầu, biến hóa ra quần áo lịch sự, nhưng gã không có linh khí, chỉ có thể biến ra áo choàng, sau khi cúi xuống nhìn, cảm giác cũng không thấy nghèo hèn, liền bước nhanh về phía cửa chính của đạo quán.

Lúc này đạo quán có không ít đệ tử mặc đạo bào đang tiếp đón khách, khi Lão Ngũ bước vào cửa, những tên đệ tử kia tưởng rằng gã là khách nên cũng không ngăn cản.

“Lão gia, người trong đạo quán này khí phái sao có thể so sánh với ta được.” Lão Ngũ nói ra.

Mạc Vấn cũng không trả lười, kì thực hắn cũng không nghe thấy Lão Ngũ nói gì, bởi vì hắn và Hắc Bạch Vô Thường cũng không đi cùng Lão Ngũ, thấy ghế chủ vị tiệc rượu trống không, liền trực tiếp ẩn thân đi hậu viện tìm Dịch Thiên Tử.

Lão Ngũ sớm đã quen với việc Mạc Vấn không trả lời gã, cũng lơ đễnh, đi nhanh xuyên qua hành lang vào đại viện, bên trong lúc này đang mở tiệc đãi khách, có hơn trăm bàn, quan khách khoảng một ngàn, đèn đuốc sáng trưng, nô bộc đi lại tấp nập đưa thức ăn và rượu lên.

Lúc trước Hắc Bạch Vô Thường cùng với Mạc Vấn và Lưu Thiếu Khanh uống rượu nói chuyện ở Phù Vân Sơn, Lão Ngũ không ngồi cùng, bây giờ thực sự có chút đói bụng, vào đại viện tìm một chỗ không người ngồi xuống, cầm đôi đũa trên bàn xoa xoa vào nách, không để ý tới những người ngồi cùng bàn đang kinh ngạc, ăn uống như hổ đói.

“Dịch Thiên Tử ở nơi nào.” Mạc Vấn hỏi, để đảm bảo đối phương không phát hiện, hắn cũng không phát linh khí cảm ứng vị trí của đối phương.

“Lão không ở chỗ cố định, mỗi đêm đều ở ngủ ở phòng của những người phụ nữ khác nhau.” Hắc Vô Thường nói ra.

Mạc Vấn nghe vậy nhíu mày, cảnh vật cùng kiến trúc nơi này làm hắn nhớ tới phủ tướng quân ở Nghiệp Thành.

“Chân nhân ở đây chờ chút, hai người chúng ta đi tìm lão.” Hắc Vô Thường nói ra.

Mạc Vấn khẽ gật đầu, hắn không muốn trực tiếp tìm kiếm phòng của phụ nữ, nhiều năm trước hắn đã từng làm như vậy, đến bây giờ nghĩ lại vẫn hối hận.

“Ngươi nói cái gì.” Lão Ngũ cầm lấy một miếng thịt dê nghiêng đầu nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh.

Đối phương lại nói một câu gì đó, người này nói xong, trong bàn lại có vài người phụ họa, nhưng bọn họ đều nói tiếng địa phương, Lão Ngũ nghe không hiểu.

“Bọn ngươi nói nhăng nói cuội gì vậy.” Lão Ngũ lầm bẩm rời khỏi chỗ ngồi đi về phía bắc, tuy hắn nghe không hiểu đối phương nói gì, nhưng biết rõ họ không chào đón hắn.

Càng đi về phía bắc, địa vị của quan khách càng cao, trên mặt bàn đồ ăn càng nhiều, Lão Ngũ nhìn thấy có một cái bàn bày nguyên con gà mập, liền thò tay cầm lấy ngoạm thật to, ngấu nghiến nhai.

Hành động này của gã khiến không ít người tới vây xem, một đạo nhân quản sự thấy thế bước nhanh tới, nói nhỏ gì đó với Lão Ngũ.

“Nói tiếng người đi.” Lão Ngũ tuy không biết Mạc Vấn và Hắc Bạch Vô Thường ở đâu, nhưng biết rõ bọn họ cách mình không xa.

Đạo nhân kia đã đi qua nhiều nơi, hiểu được giọng quan, thấy khẩu âm của Lão Ngũ là người phương bắc, thấp giọng nói, “Anh hùng đi cùng ai.”

“Theo lão gia nhà ta.” Lão Ngũ gặm đầu gà, hắn tuy bây giờ đã giàu, nhưng cũng không bỏ được thói quen khi còn nhỏ, ăn đầu gà trước tiên.

Đạo nhân trung niên nghe Lão Ngũ nói vậy, nghĩ rằng gã là người hầu của vị khách nào đó mang đến, liền kéo gã sang bên cạnh, “hôm nay là ngày đại hỉ của sư phụ ta, tướng ăn như thế còn ra thể thống gì.”

“Không phải đại hỉ, mà là hậu sự, đừng nói Lão Ngũ ta không nhắc nhở ngươi, mau đi chuẩn bị quan tài, sư phụ ngươi không còn nhiều thời gian rồi.” Lão Ngũ nhếch môi nói ra.

Đạo nhân trung niên kia nghe vậy đột nhiên giận dữ, ngại xung quanh đông người nên chưa phát tác, hai tay dùng sức kéo Lão Ngũ về phía tây.

Lão Ngũ lúc này cũng đã ăn gần no, thấy đối phương dùng sức liền ra tay trước, đem con gà không đầu đập vào mặt đạo nhân kia, mà đạo nhân trung niên không nghĩ gã dám ra tay nên không kịp né tránh, Lão Ngũ lại nhân cơ hội đập thêm một quyền, đánh đạo nhân kia chảy máu mũi giàn giụa.

“Dịch Thiên Tử, còn không mau cút ra đây nhận lấy cái chết.” Lão Ngũ lớn tiếng hô.

Lời này vừa nói ra, tiệc rượu đang đông vui bỗng nhiên lặng ngắt, tất cả ánh mắt đều tập trung lên người Lão Ngũ.

Đạo nhân kia là một trong những đệ tử có chút tu vi của Dịch Thiên Tử, bị đánh khiến y cực kì tức giận, lách mình tiến lên bắt lão Ngũ, Lão Ngũ dùng Truy Phong Quỷ Bộ chạy khắp bàn tiệc, né trái tránh phải, đạo nhân kia toàn vồ hụt, không bắt được gã.

Lão Ngũ liên tục tránh né có hai nguyên nhân, thứ nhất xác thực bụng đói, thứ hai có chủ tâm quấy rối, động cơ quấy rối là do bất mãn với việc Dịch Thiên Tử có tới một trăm người vợ, vì vậy trong lúc tránh né miệng cũng không nhàn rỗi, mắng to lão dâm trùng, lão bất tử, lão lừa thiến.

Một vị đạo nhân hơn năm mươi tuổi thấy đạo nhân trung niên không bắt được Lão Ngũ liền lao lên hỗ trợ, hai người trái phải đuổi bắt, vây quanh lão Ngũ, Truy Phong Quỷ Bộ là bộ thân pháp huyền diệu nhất của Thượng Thanh Tông, vốn chỉ có mấy vị chuẩn đồ có tư cách học tập, trước kia gã dùng rượu hối lộ Tư Mã Phong Bội, lại còn bưng tới rất nhiều thức ăn lấy lòng mới học được, người bình thường thật không làm được gì hắn.

“Yêu nghiệt lớn mật, còn không hiện ra nguyên hình.” Phía bên sườn đông phát ra một tiếng gầm giận dữ, theo sau tiếng gầm là một đạo ảo ảnh màu tím cấp tốc xông về phía Lão Ngũ.

Lão Ngũ chưa kịp né tránh đã bị đối phương bắt được bả vai, lập tức cảm thấy khí tức trong cơ thể đi ngược chiều, di chuyển về phía dưới biến thân Cự Bức, mọi người phía dưới chưa từng thấy quái vật hung sát khổng lồ như này, nhao nhao kêu lên sợ hãi chạy trốn.

Tuy nhiên tiền viện và hậu viện cách nhau khá xa, Mạc Vấn phát hiện khí tức Lão Ngũ khác thường, tâm niệm chớp động đi tới tiền viện, thấy một lão đạo mập đang xuất chưởng đánh về phía đầu Lão Ngũ, người này phát ra linh khí dị thường cương mãnh, không nghi ngờ chính là Dịch Thiên Tử mà bọn họ muốn tìm.

Dịch Thiên Tử lúc này trợn trừng mắt, thần thái hung dữ, không nghi ngờ là muốn giết Lão Ngũ, Mạc Vấn thấy thế trong nháy mắt lao lên,thúc dục linh khí cùng Tam Muội Chân Hỏa mãnh liệt , không cần biết Dịch Thiên Tử tu vi hay đạo đức thế nào, dám động tới Lão Ngũ thì tuyệt đối không thể tha cho y.

Nhưng vào lúc này, trên ghế ngồi phía sườn đông truyền lại một tiếng hô khẩn cấp, “Sư thúc hạ thủ lưu tình, người này không thể giết…”
@Độc Hành @argetlam7420 ta trả chương 508 nhé 2 lão
 

Hàn Lăng

Vấn Đạo
Ngọc
4,940
Tu vi
7
Mụi gửi Chương 512 nha. Sốt xuất huyết xong cá đuối quá các huynh ạ. 3 chương còn lại các huynh xử giúp muội với. huhu
@Độc Hành
@argetlam7420
Chương 512: Hồng Linh Nhi
Mạc Vấn đuổi theo khí tức của lão Ngũ đến phía tây núi. Lúc này lão Ngũ đã đạp ngã nữ tử kia xuống đất. Nàng ta vô lực phản kháng, luôn mồm cầu xin tha thứ. Đạo cô áo lam bị trói ở thân cây gần đó, xung quanh rải rác lông vũ màu vàng.

“Câm miệng, quá muộn rồi, bây giờ ngươi nói gì cũng vô dụng.” Lão Ngũ đánh nữ tử kia một quyền. Đạo cô đau quá liền hiện nguyên hình bồ nông. Lão Ngũ tiện tay dứt luôn 1 mảng lông vũ trên người nàng ta. Bồ nông thét lên 1 tiếng rồi biến trở lại nhân hình. Nó mở miệng cầu xin:

“Anh hùng, ta chỉ là một nữ tử nhu nhược. Sao ngươi lại đối xử với ta như thế?” Đạo cô mặt mũi thâm tím van vỉ nói.

“Ta không phải là anh hùng, ta là dê xồm.”

Lão Ngũ vừa nói vừa đánh thêm 1 quyền. Khuôn mặt Đạo cô lúc này vừa bầm vừa tím, máu mũi giàn giụa. Nàng ta kêu gào thê lương thảm thiết nhưng không dám hiện nguyên hình. Nàng ta biết rõ một khi hiện hình thì lại bị giật lông tiếp. Vì thế nàng ta chỉ cầu xin: “Anh hùng, ta biết sai rồi. Ngươi thả sư muội ta đi trước đi. Mọi sai lầm do ta gánh chịu hết.”

Lão Ngũ nghe thế tạm thời dừng tay. Gã quay đầu nhìn đạo cô áo lam đang bị trói dưới tán cây. Đạo cô này còn nhỏ tuổi. Nàng ta nhìn thấy áo vàng nữ tử bị đánh đến không ra hình dạng thì sợ đến run rẩy, mắt cũng nhắm tịt lại.

Lão Ngũ suy nghĩ một chốc rồi bừng tỉnh, lại đánh cho áo vàng đạo cô một quyền. “Nguy hiểm thật, lão tử còn tưởng rằng ngươi gan góc. Thiếu chút nữa thì bị ngươi lừa rồi. Ngươi muốn cho nàng ta trở về báo tin phải không?”

Nữ tử áo vàng kêu thảm một tiếng, hiện nguyên hình bồ nông cố sức giãy giụa. Lão Ngũ nhân cơ hội này lại rứt thêm 1 mảng lông. Nàng ta hét thảm 1 tiếng rồi biến trở thành nhân hình, nàng thấp giọng nói: “Anh hùng, ngươi thả nàng đi đi. Nàng ở chỗ này nhiều điểm bất tiện.”
“Có gì bất tiện ở đây. Ngươi mắng nữa đi, mắng cho Ngũ gia nghe một chút. Mắng hay vào thì Ngũ gia ta sẽ chừa lại cho ngươi mấy cọng tóc.” Lão Ngũ lại lần nữa ra quyền.
Mạc Vấn thấy vậy không đành lòng. Hắn hiện thân rồi kéo lão Ngũ lại, “Đủ rồi, đừng đánh nữa.”
“Lão gia, mọi chuyện xong xuôi rồi sao?” Lão Ngũ buông áo vàng nữ tử ra. Nàng ta lúc này quần áo không chỉnh tề nên không dám đứng dậy.

“Chưa xong, nhưng mọi thứ có chừng mực thôi. Các nàng đã bị trừng phạt rồi. Ngươi theo ta trở về đã.” Mạc Vấn nghiêm mặt nhìn lão Ngũ nói.
Lão Ngũ nghe vậy nhìn về phía nữ tử áo vàng hỏi: “Ngươi sau này còn dám chửi bới bậy bạ nữa không?”.
Đạo cô áo vàng nghe vậy liên tục lắc đầu.
“Ngươi lắc đầu có ý gì?” Lão Ngũ xoay người lại.
Áo vàng nữ tử vội vàng mở miệng nói, "Không dám, không dám nữa"
Lão Ngũ nghe thế mới hơi nguôi giận. Gã liếc về phía áo lam đạo cô đang bị trói vào cây bằng dải thắt lưng của nữ tử áo vàng. Nàng ta thấy lão Ngũ nhìn mình bèn vội vã lắc đầu. Lão Ngũ lúc này mới thật nguôi giận. Gã quay về phía Mạc Vấn, “Lão gia, chuyện này bao giờ mới xong vậy?”

“Tầm trước giờ Ngọ, chúng ta nhanh trở về nào.” Mạc Vấn mở miệng giục.

“Cấm các ngươi về trước giờ Ngọ.” Lão Ngũ thét lên với 2 đạo cô. Đợi đến lúc họ gật đầu xác nhận, gã mới biến thành Biển Bức vỗ cánh bay đi.

“Ngươi ra tay nặng quá.” Mạc Vấn trách lão Ngũ. Nữ nhân mắng chửi người ta đúng là nên bị trừng phạt. Có điều lão Ngũ lại dùng phương pháp cho nam nhân để đối đãi các nàng, tính ra cũng hơi quá đáng.

“Họ đâu có tốt đẹp gì. Vừa rồi chúng còn muốn gạt ta. Muốn ta thả đạo cô áo lam kia về báo tin.” Lão Ngũ có chút đắc ý, tự cho rằng mình nhìn thấu kế sách của đối phương.

“Ngươi đúng là đồ ngốc.” Mạc Vấn mỉm cười lắc đầu. Kỳ thực nữ tử áo vàng kia muốn lão Ngũ thả tiểu đạo cô để chung quanh không có người. Như thế nàng ta mới thuận tiện dùng thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng của nữ nhân. Có người khác ở đây nàng ta không tiện nói. Chỉ đáng tiếc lão Ngũ lại hiểu sai ý.

Tuy có nhiều truyền thuyết về liệt nữ trinh nữ được lưu truyền nhưng sự thật lại chẳng có nhiều người như thế. Những kẻ không sợ chết có rất ít, nữ tử không sợ chết lại càng ít hơn. Mọi người hầu hết đều nhẫn nhục, tham sống, sợ chết.

Một lát sau hai người đã trở lại Thanh Vũ sơn. Hắc Bạch vô thường ngồi trong lương đình thấp thỏm chờ đợi. Vừa thấy 2 người bọn chúng vội vàng ra đón.

“Vì huynh đệ chúng tôi mà liên lụy chân nhân, khiến chân nhân đắc tội với đồng đạo. Huynh đệ chúng tôi thật áy náy không yên.” Hắc vô thường nói.

“Phạm huynh nói sai rồi. Thanh Vũ môn với bần đạo vốn có khúc mắc. Lần này may mắn mượn được tên tuổi của nhị vị, lấy việc công làm việc tư. Nếu muốn nói lời cảm tạ cũng phải là bần đạo cảm tạ hai vị.” Mạc Vấn mỉm cười khoát tay. Việc lần này hai bên đều có lợi. Nếu không có Hắc Bạch vô thường tham dự thì hắn không có lý do gì đến Thanh Vũ môn, không có lý do đi tìm 13 danh tăng đạo, lại càng không có tư cách nào dùng tính mệnh (tính mệnh ai nhỉ?) làm điều kiện để thỉnh các danh tăng đạo xuất sơn chống lại Xi Vưu.
Hắc Bạch vô thường thấy Mạc Vấn nói thế cũng đỡ bất an. Hắc vô thường nói: “ Theo chân nhân thấy thì các nàng này chuẩn bị làm gì? Chúng ta nên làm gì tiếp theo?”
Mạc Vấn nghe vậy có chút trầm ngâm, lúc sau hắn ta nói: “ Căn cứ lời nói của Hồng Linh Nhi, người này không muốn liên lụy sư môn. Nàng ta chủ động chịu chết. Nhưng Cô Tô La Hương là người cuồng ngạo, nhất định sẽ không cho phép Hồng Linh Nhi chủ động chịu chết như vậy. Cô Tô Chưởng giáo sẽ thuyết phục Hồng Linh Nhi cùng nghênh chiến. Hai người tranh chấp cuối cùng sẽ ra hai loại kết quả. Một là Hồng Linh Nhi khống chế Cô Tô La Hương, đơn độc xuống núi chịu chết. Kết quả còn lại có thể là Cô Tô La Hương đánh bại Hồng Linh Nhi rồi dấu nàng ta đi. Sau đó Cô Tô Chưởng giáo sẽ đem lực lượng toàn phái đến đây khiêu chiến ta.
“Vậy nhỡ hai người đó liên thủ với nhau thì sao?” Hắc vô thường đối với phỏng đoán của Mạc Vấn có đôi chút hoài nghi.

“Sẽ không đâu. Hồng Linh Nhi vì bảo toàn Thanh Vũ môn cam nguyện chịu chết. Nhưng với Cô Tô La Hương thì đây là hành động làm hại thể diện sư môn, nàng ta nhất định sẽ ngăn cản Hồng Linh Nhi xuống núi. Hồng Linh Nhi thì cho rằng Cô Tô La Hương đối địch với ta sẽ đưa Thanh Vũ Môn vào hiểm cảnh. Vì vậy nàng ta sẽ dùng thủ đoạn để ngăn Cô Tô La Hương làm việc lỗ mạng”. Mạc Vấn nghiêm mặt nói ra.

“Hai gia hỏa này đúng là không đáng tin cậy”, Lão Ngũ lẩm bẩm đi vào trong lương đình.

Mạc Vấn quay đầu nhìn thấy một con diệc cõng áo vàng nữ tử lượn quay phía Tây bắc trở lại nội sơn Thanh Vũ môn. Với việc hai người này trở lại Thanh Vũ sơn hắn cũng không quá để ý. Các nàng sớm muộn gì cũng trở về để tố khổ, điều này chẳng giấu diếm được lâu. Chỉ là không biết việc hai người này trở về sẽ đem lại hậu quả gì.

Trầm ngâm một lúc rồi Mạc Vấn quay đầu hỏi Hắc Vô thương, “Tử Vân Am Vô Trần ni cô là loại người nào?”
Hắc vô thường nghe vậy liền nhìn Mặc Vấn vẻ hoài nghi. Hiện nay sự tình Thanh Vũ môn còn chưa xử trí thỏa đáng, Mạc Vấn sao lại phân tâm suy nghĩ đến người khác.
Mạc Vấn đoán được suy nghĩ trong lòng Hắc Vô thường, hắn nói:” Hôm nay ở đây không phát sinh chiến sự. Đợi lát nữa Hồng Linh Nhi sẽ chủ động đến nộp mạng”.
“Họ đều là dị loại, không thể lấy lẽ thường tình để suy đoán.” Bạch Vô thường ở bên cạnh nói.
Mạc Vấn nghe vậy mỉm cười. Bạc Vô thường nói những lời này, có vẻ là phản bác hắn nhưng thực ra lại là bảo toàn mặt mũi của hắn. Bạch Vô thường nói ra để tiếp theo dù sự tình có thay đổi như thế nào thì cũng không phải do hắn suy đoán sai lầm mà là dị loại tư duy không giống với người.

“Lão gia, hai gia hỏa kia trở về khẳng định sẽ tố cáo. Nhỏ bị đánh thì lớn xuất hiện, khẳng định là thế.” Lão Ngũ ở bên nói.

Mạc Vấn đưa tay chỉ: “Lúc này Hồng Linh Nhi và Cô Tô La Hương hẳn đang tranh luận. Hai người kia về tố khổ sẽ khiến Cô Tô La Hương không kìm được lửa giận, lập tức muốn hành động. Hồng Linh Nhi nhân lúc Cô Tô La Hương rối loạn sẽ xuất thủ chế trụ nàng ta.”

Lão Ngũ nghe thấy thế cũng ngơ ngác gật đầu. Gã cảm giác Mạc Vấn nói có đạo lý nhưng cũng lo lắng vì ngữ khí khẳng định của lão gia. Người bình thường suy đoán chuyện đơn giản cũng không dám khẳng định như thế. Mạc Vấn với sự tình phức tạp, nhiều biến cố có thể đưa ra suy luận dứt khoát như vậy. Gã không nghĩ ra lão gia tại sao có thể tự tin như vậy.

Mạc Vấn cũng biết rõ 3 người đang lo lắng điều gì nhưng hắn cũng không giải thích dài dòng. Cô Tô La Hương mặc dù là Thanh Vũ môn chưởng giáo nhưng người này tu vi thấp hơn Hồng Linh Nhi. Hồng Linh Nhi có thể nhìn ra tu vi chân thực của hắn mà Cô Tô La Hương thì không. Ngoài ra Hồng Linh Nhi cũng đã nghe được hắn nói chuyện với Cô Tô La Hương, hẳn nàng biết được động cơ chân thực của hắn. Hồng Linh Nhi so sánh Cô Tô La Hương lại càng thông minh. Thông minh như vậy, tu vi cũng cao hơn. Một người như thế đáng lẽ phải là Chưởng giáo mới đúng. Nếu nàng không phải là Chưởng giáo thì chỉ có thể là để tránh tranh đoạt trong đồng môn, bản thân nhượng bộ. Người lấy đại cục làm trọng như thế tại thời khắc mấu chốt sẽ lấy đại cục Thanh Vũ môn để quyết định, không bao giờ đưa Thanh Vũ môn vào hiểm cảnh.

Tiến hành suy nghĩ nhiều bước loại trừ như vậy cần nội tâm an tĩnh. Ngoài ra Nguyên thần cường đại cũng làm hắn có thể nhìn thấu vấn đề, xem rõ bản chất hiện tượng. Đại La Kim Tiên có thể phân thân xử lý đồng thời vô số sự tình phức tạp. Hắn lúc này đã đạt đến cảnh giới Thiên Tiên. Nếu chỉ sự việc như thế này cũng không nhìn thấu thì cũng không xứng đáng tấn cấp Thiên Tiên rồi.
Theo đà tăng của tu vi người tu hành càng ngày sẽ càng thông minh. Không xuất hiện tính huống tu vi rất cao nhưng lại ngu xuẩn.

“Lão gia, giờ ngọ đã đến rồi. Bên kia vẫn không thấy động tĩnh gì”. Lão Ngũ chờ đợi hết một canh giờ tẻ nhạt bắt đầu lên tiếng.
Mạc Vấn nghe vậy không trả lời. Tâm niệm hắn chớp động, phát xuất linh khí tìm kiếm khí tức trong núi. Hắn phát hiện ra khí tức Hồng Linh Nhi ở Sơn Âm sau lưng, Cô Tô La Hương khí tức lại xuất hiện ở phía nam chân núi. So sánh với khi trước thì khí tức của Cô Tô La Hương uể oải hơn nhiều. Hắn đoán chắc rằng Hồng Linh Nhi tạm thời đã khống chế được bà ta.
“Nhanh nào” Mạc Vấn nói. Đối phương có tu vi Địa Tiên. Hắn cảm thấy được đối phương, Hồng Linh Nhi đồng dạng cũng cảm thấy được hắn. Biết rõ hắn đang hết kiên nhẫn, nàng ta hẳn sẽ mau chóng xuống núi.

Không lâu sau một đạo cô nhỏ xuất hiện ở phía bắc đỉnh núi. Nàng ta một mạch chạy thẳng xuống chân núi. Vẻ mặt nàng ta sợ hãi, tiến gần đến Mạc Vấn nói: “Tổ sư bá đã trang điểm xong xuôi, mời Âm sai đến”.
Nói xong không đợi Mạc Vấn trả lời, nàng ta xoay người chạy đi luôn.
Tiểu đạo cô này tuổi tác còn nhỏ. Tuy là dị loại biến đổi thành nhưng tâm tư nàng ta cũng như trẻ nhỏ. Qua lời nàng trước khi chết Hồng Linh Nhi đã rửa mặt chải đầu chu đáo.
“Chân nhân, có thể có gian trá ở đây?”. Hắn vô thường hỏi Mạc Vấn.

Mạc Vấn nghe vậy không trả lời vội. Hồng Linh nhi sở dĩ chủ động chịu chết do nàng biết rõ bản thân mình không nên lưu lại thế gian. Nếu nàng vẫn cố chấp lưu lại sẽ gây họa cho sư môn. Hồng Linh Nhi có thể vì sư môn mà chủ động chịu chết. Nhưng nàng ta tuyệt đối sẽ không đáp ứng việc liên kết chống lại Xi Vưu. Nếu nàng ta đáp ứng thì đó là hành động tham sống sợ chết, ảnh hưởng đến danh dự Thanh Vũ môn.

Mạc Vấn suy nghĩ xong liền lắc đầu trả lời Hắn Vô thường: “Không có gian trá đâu, chúng ta đi thôi.”
 

Tiểu Tán Tu

Luyện Khí Trung Kỳ
Chuyển Ngữ Tinh Tiến
Ngọc
358
Tu vi
24

Chương 513. Sư thái

"Chân nhân, người này có thể hay không. . ."



Mạc Vấn khoát tay cắt ngang lời Hắc Vô Thường, “việc này liên quan đến thanh danh của Thanh Vũ Môn, Hồng Linh Nhi tuyệt đối sẽ không tiếp nhận lời mời lấy công chuộc tội của chúng ta.”



“Nếu chân nhân đồng ý, Phạm mỗ muốn thử đi một lần nữa.” Hắc Vô Thường nói, bọn họ không phải là người ích kỉ, tuy hi vọng được Mạc Vấn giúp đỡ, nhưng cũng không muốn để lại quá nhiều tai họa cho Mạc Vấn.



Mạc Vấn trầm ngâm sau đó nhẹ gật đầu, “trước tiên hãy khuyên bảo, nếu không được thì lập tức thu hồn phách của nàng, sau đó sớm đi đến Tử Vân Am.”



Hắc Bạch Vô Thường đáp ứng một tiếng, ẩn thân đi về phía bắc.



“Lão gia, ngươi cảm thấy Hồng Linh Nhi sẽ nghe bọn họ khuyên à.” Lão Ngũ hỏi.



“Sẽ không, ngựa quen lối cũ.” Mạc Vấn lắc đầu nói ra.



“Lão gia, bà già kia nếu biết chúng ta đến quấy rối hang ổ của mình, chắc chắn sẽ không để yên.” Sau khi hết tức giận, Lão Ngũ bắt đầu lo lắng hậu quả.



“Bà ta có thể làm gì, bà ta dám làm gì.” Mạc Vấn hừ lạnh.



“Kì thật bà ta cũng coi như có ý đồ xấu nhưng kết quả lại làm thành việc tốt, nếu không có bà ta, phu nhân cũng không thể nhanh như vậy thành tiên.” Lão Ngũ thuận miệng nói ra.



“Ý của ngươi là ta cần phải cảm tạ ân tình của bà ta.” Mạc Vấn nhếch môi cười nói.



“Ta nghe gã người mù kể truyện Tiêu Hà sau khi làm quan đã phong chức quan lớn cho tên đồ tể mổ lợn bắt y chui qua háng ngày xưa, dân chúng đều rất bội phục hắn.” Lão Ngũ ý đồ lượn lờ muốn mượn truyện khuyên giải.



Mạc Vấn mỉm cười, “người chui qua háng tên đồ tể không phải Tiêu Hà, mà là Hàn Tín, người này sau khi được phong Hầu, thực sự đã đi tìm tên đồ tể đã làm nhục hắn ngày xưa, cũng phong cho chức quan, nhưng hành động này của y không phải để cảm tạ tên đồ tể kia, mà để cho thiên hạ nhìn đấy, dùng cách này để đoạt được danh dự và thanh danh. Ta không phải là quan, không cần lừa gạt,… mua chuộc danh tiếng.”



“Lão gia, sao người biết hắn mua danh chuộc tiếng.” Lão Ngũ ngồi dựa vào cột đình nói.



Mạc Vấn quay đầu nhìn núi rừng phía bắc, sau đó nhìn thẳng Lão Ngũ nói, “ thứ nhất, trả thù người làm tổn thương mình và báo đáp người giúp đỡ mình là bản tính của con người, lấy đức báo oán tuy là lời nói của Thánh Nhân, nhưng lại làm trái bản tính vốn có, thứ hai, Hàn Tín nếu thật là lấy đức báo oán, căn bản không cần gióng trống khua chiêng, y nếu không phô trương, người dân làm sao biết gã đồ tể kia đã từng bắt y chui qua dưới háng.”



“Trên phố đồn…”



“Đừng nói là lời đồn đại trên phố, ngay cả quan sử kí cũng không thấy được tận mắt.” Mạc Vấn cắt ngang lời Lão Ngũ.



“Lão gia, ta có câu hỏi giấu trong lòng lâu rồi, một mực muốn hỏi nhưng không dám, người Hồ trước kia từng làm hại chúng ta thảm như vậy, vì sao người còn muốn thả họ về Tây Vực.” Lão Ngũ cẩn thận từng li từng tí hỏi.



“Hung thủ giết người ta đã tự tay giết chết, người Hồ chạy thoát khỏi Lũng Quận đa số là phụ nữ già yếu và trẻ em, bọn họ không phải là hung thủ, báo thù phải có giới hạn, không nên trút giận lên người khác.” Mạc Vấn lắc đầu nói ra.



“Lão gia, vì sao suy nghĩ của người luôn luôn khác với đám người thường chúng ta vậy.” Lão Ngũ không hiểu hỏi, tuy Mạc Vấn đưa ra giải thích, nhưng hắn vẫn không cho rằng Mạc Vấn làm như vậy là đúng.



Mạc Vấn nghe vậy nhưng không trả lời, Hắc Bạch Vô Thường đã hiện thân ở đình nghỉ mát, thông qua biểu cảm trên mặt hai người, không khó có thể đoán được kết quả, ngưng thần cảm giác, quả nhiên không thấy khí tức của Hồng Linh Nhi.



“Đi, đi đến Tử Vân Am.” Mạc Vấn nói với Lão Ngũ.



Lão Ngũ nghe vậy đứng thẳng người, ra khỏi đình nghỉ mát, biến thành Cự Bức chở ba người nhanh chóng bay khỏi Thanh Vũ Môn.



Tuy mang hồn phách Hồng Linh Nhi đi, nhưng trong lòng Hắc Bạch Vô Thường cũng không vui vẻ, bọn hắn đều biết việc này sẽ khiến Mạc Vấn đắc tội một vị Kim tiên.



“Vô Trần ni cô tình huống như thế nào.” Mạc Vấn nhìn về phía Hắc Vô Thường.



“Vô Trần là trụ trì của Tử Vân Am, người này tu luyện Hoan Hỉ Thiền, ngày thường có nhiều hành vi dâm ô bất chính, mị thuật cao minh, Tịnh Vân Am cũng không phải là nơi thanh tịnh, mà là ổ chứa, Vô Trần trên danh nghĩa là trụ trì, nhưng thật ra là chủ chứa.” Hắc Vô Thường nói ra.



“Hoan Hỉ Thiền là cái gì.” Lão Ngũ hiếu kì xen vào.



“Giống thư thuật phòng the của Đạo gia, không phải là pháp môn tu hành nghiêm chỉnh.” Mạc Vấn lắc đầu nói ra.



Hắc Vô Thường thấy Lão Ngũ không hiểu, tiếp lời nói, “hai người bọn ta ngày đó tới thu hồn phách, không nghĩ rằng bị bà ta dùng mị thuật mê hoặc, sau đó huynh đệ chúng ta tìm hiểu mới biết người này tu luyện Hoan Hỉ Thiền. Pháp môn này xuất phát từ Tây Vực, nghe nói ngày xưa ở đó có vị quốc vương tàn nhẫn hung ác, tên là Bì Na Dạ Già, tín đồ của Bà La Môn giáo, Thích Già Ma Ni phái Quan Thế Âm đi điểm hóa gã, Quan Thế Âm dùng đủ mọi cách cũng không khai sáng cho gã được, về sau Quan Thế Âm bất đắc dĩ, đành phải biến thành mỹ nữ dụ dỗ gã, sau khi hoan hảo với Quan Thế Âm, cuối cùng Bì Na Dạ Già cũng khai sáng thành công, bỏ qua Bà La Môn Giáo theo Phật Giáo, Bì Na Dạ Già và Quan Thế Âm chính là hình tượng Hoan Hỉ Phật, phương pháp hoan hảo của hai người trở thành Hoan Hỉ Thiền.”



“A, Quan Thế Âm đã từng dụ dỗ người khác.” Lão Ngũ quá sợ hãi.



“ Tây Vực Thân Độc đối với chuyện nam nữ không bảo thủ như Trung Thổ, việc này cũng không kì quái.” Hắc Vô Thường gật đầu nói.



“Sự tình quan hệ trọng đại, Phạm huynh thận trọng lời nói.” Mạc Vấn nhíu mày nói, tuy nhiên tín ngưỡng bất đồng, hắn không thích bình luận người khác.



“Chân nhân quá lo lắng, việc này có ghi chép trong kinh văn Mật Giáo, nếu không Phạm mỗ cũng chẳng dám nói lung tung.” Hắc Vô Thường nói ra.



Lão Ngũ nghe vậy càng hiếu kì, mở miệng hỏi, “Quan Thế Âm dụ dỗ Bì gì đó Vương vì muốn khiến hắn theo Phật Giáo sao.”



Mạc Vấn và Hắc Bạch Vô Thường không trả lời, việc này không suy đoán lung tung được.



“Lão gia, không phải người nói Quan Thế Âm là nam sao, y biến thành nữ dụ dỗ nam nhân, chuyện này là thật sao.” Lão Ngũ hứng thú dạt dào.



Mạc Vấn không trả lời, kì thật hắn cũng đã nghe một ít việc liên quan đến Hoan Hỉ Thiền, nhưng hắn không muốn bày tỏ quá nhiều, muốn giải thích hiểu lầm của một người, trăm người không khó, nhưng muốn giải thích hiểu lầm của cả thiên hạ, sẽ bị thiên hạ chửi rủa vây đánh, dù là lời nói thật cũng không nên nói.



“Lão gia…”



“Bay nhanh một chút, trước lúc trời tối phải tới Tử Vân Am.” Mạc Vấn cắt lời lão Ngũ.



“Lão gia, ta muốn hỏi câu cuối cùng, Phạm gia, ni cô kia bao nhiêu tuổi rồi.” Lão Ngũ hỏi, Hắc Bạch Vô Thường gọi gã là Ngô huynh cũng không ảnh hưởng tới cách gã xưng hô với hai người.



“Người này tuổi gần bảy mươi, tuy nhiên lại có thuật trú nhan, nhìn giống phụ nữ ba mươi tuổi.” Hắc Vô Thường đáp.



Lão Ngũ nghe vậy không dài dòng thêm, hỏi rõ địa điểm Tử Vân Quan sau đó bay tới, gã nóng lòng xem hình dáng của lão ni cô ra sao, nên bay cực kì nhanh, so với khỉ trèo cây còn nhanh hơn.



Chưa đến giờ Dậu, cả đoàn người đi tới Tử Vân Quan nằm ở phía nam thành Tuyền Châu, bốn người đi bộ từ ngoài cổng vào trong thành.



Tuyền Châu nằm gần Nam Hải, là châu thành của nước Tấn, nơi này ít có thiên tai chiến sự, có nhiều cá gạo tơ lụa, dân chúng rất giàu và đông đúc, ai nấy quần áo đều gọn gàng, cửa hàng mọc lên như rừng, bởi vì lúc bốn người vào thành trời đã tối, vì vậy nhiều nhà trọ và quán rượu đã thắp đèn cầy sáng trưng.



Sau khi vào thành Lão Ngũ và Mạc Vấn đi trước nghỉ chân ăn cơm, Hắc Bạch Vô Thường đi dò đường, xác thực vị ni cô Vô Trần kia đang ở Tử Vân Am.



Sau một canh giờ, bốn người đi đến Tử Vân Am, trong nội thành Tuyền Châu có chợ đêm, phần lớn rao bán đồ vật không có ở Trung thổ, Lão Ngũ có lòng mang một ít về, nhưng nghĩ tới việc sau này còn phải đi vài chỗ nữa nên đành thôi.



Mạc Vấn lúc này tâm tình cũng không tốt lắm, không phải hắn lo lắng việc Hồng Linh Nhi, mà lo không tìm được người giúp đỡ phù hợp, lúc trước đã tới chỗ sáu người, trước mắt chỉ còn lại mười hai người, Vô Trần lại là một dâm ni, chỉ sợ cũng không thể giữ lại .



Tử Vân Quan nằm trên một ngọn núi nhỏ trong thành, đá vụn trải đường, trúc xanh hai bên, hoàn cảnh rất là thanh nhã, tới chỗ này Mạc Vấn lập tức nghĩ tới Thanh Liên Các ở Kiến Khang, Phương Chỉ vợ của Trương Động Chi lúc trước bán tài năng cũng không bán thân là hoa khôi của Thanh Liên Các, hoàn cảnh nơi này cực kì giống Thanh Liên Các, đường đi rất hẹp, sơn môn cũng không lớn, hơi giống với lầu các của nhà dân, bên trái cổng sơn môn có treo một chiếc đèn lồng giấy màu hồng, trong đêm tối lóe lên ánh sáng yếu ớt.



Mạc Vấn ẩn thân giữa không trung nhìn xuống, tuy đường vào núi không lớn, nhưng am ni cô này diện tích quả thực lại không nhỏ, ước chừng mười mấy mẫu, trong đó có nhiều ao nước núi non cùng nhiều phòng thanh tịnh, chỉ không có phòng cho hòa thượng cư trú và đại điện cung phụng thần linh, nếu người không hiểu chuyện tới nơi này tuyệt đối sẽ không nghĩ đây là am ni cô.



“Ngươi ở chỗ này chờ, chúng ta đi một chút sẽ về ngay.” Mạc Vấn nói với Lão Ngũ.



Lão Ngũ nghe vậy nhếch môi lên tiếng, đi về phía tảng đá xanh bên cạnh ngồi xuống.



“Lão Ngũ, ngươi có vẻ nóng lòng gặp nàng.” Mạc Vấn thấy Lão Ngũ không vui, tạm thời đổi chủ ý.



“Lão gia, ngươi muốn khảo nghiệm định lực của ta à.” Lão Ngũ hết sức vui mừng, bước nhanh quay lại.



Mạc Vấn mỉm cười gật đầu, lui về phía sau vài bước mở miệng nói ra, “gõ cửa”.



Lão Ngũ nghe vậy quay đầu nhìn về phía Mạc Vấn, sau đó lại nhìn về phía Hắc Bạch Vô Thường, Hắc Vô Thường cười vui đùa đưa tay, ý bảo gã gõ cửa.



Lão Ngũ xoay người lại, bấm tay gõ cửa.



Lúc này đã là ban đêm, tiếng đập cửa rất đột ngột, không lâu sau, trong nội viện truyền đến tiếng bước chân, Lão Ngũ nghe tiếng bước chân đang đi tới cửa, có chút khẩn trương, quay đầu nhìn về phía Mạc Vấn và Hắc Bạch Vô Thường, không thấy bóng dáng ba người.



“Lão gia, ngươi ở đâu.” Lão Ngũ đã có vết xe đổ, e sợ Mạc Vấn và Hắc Bạch Vô Thường bỏ hắn lại đi làm việc khác.



“Ta đây.” Mạc Vấn nhỏ giọng đáp.



Nhưng vào lúc này, cửa bị người kéo ra từ bên trong, một vị ni cô trẻ mặc tăng y màu xanh nhô đầu ra, mượn ánh sáng từ lồng đèn nhìn Lão Ngũ một cái, “A di đà phật, thí chủ có chuyện gì sao.”



“Ta muốn gặp Vô Trần chân nhân.” Ni cô kia tuy nhỏ, nhưng mắt lại to, có chút khẩn trương nhìn Lão Ngũ.



“Tìm chân nhân thì đi nơi khác đi.” Tiểu ni cô thấy Lão Ngũ nói năng vô lễ, mặt lộ vẻ chán ghét, trở tay đóng cửa.



“Đợi đã…” Lão Ngũ dùng tay trái giữ cửa, tay phải lấy một bao vàng đưa ra, mỗi khi Mạc Vấn tới một chỗ đều lấy chi phí từ ngân khố, ngân khố Tuyền châu toàn là vàng.



Tiểu ni cô kia nhìn thấy vàng thì mặt vui vẻ, duỗi hai tay ra nhận lấy, “đa tạ thí chủ, Phật Tổ sẽ phù hộ người.”



“Ta có thể đi vào sao.” Lão Ngũ vốn có nhiều lỗ mãng, lúc này lại rất chột dạ, có chút bó tay bó chân.



“Thí chủ, mời.” Tiểu ni cô nghiêng người nhường đường, đợi Lão Ngũ vào cửa, ra ngoài tháo lồng đèn sau đó tiện tay đóng cửa luôn, cầm lồng đèn dẫn đường cho Lão Ngũ.



“Vô Trần sư thái ở chỗ nào.” Lão Ngũ đi theo tiểu ni cô kia liên tục quay đầu nhìn xung quanh, Mạc Vấn đá gã một cái, Lão Ngũ lúc này mới không quay đầu nhìn nữa.



“Sư phụ đang làm pháp sự, sợ là đêm nay không thể xuất hiện, không bằng để bần ni cùng thí chủ giải ưu sầu, như thế nào.” Tiểu ni cô mở miệng dụ dỗ.



Tiểu ni cô kia chỉ là dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, tuổi tác không còn nhỏ, am hiểu lấy lòng người, trong lúc nói chuyện lời nói nhỏ nhẹ, phụ nữ phía nam giọng nói dễ nghe, Lão Ngũ bị mê hoặc, nhìn tiểu ni cô kia dung mạo xinh đẹp dị thường, mặt mày tươi tắn, da trắng mịn màng, so với phụ nữ phương bắc lại càng mềm mại đáng yêu.



“Thí chủ.” Tiểu ni cô tiếp cận Lão Ngũ, hành động này do nàng cố ý, mùi thơm của con gái ở tóc là nhiều nhất, nàng muốn Lão Ngũ ngửi hương trên tóc mình.



Lão Ngũ quả nhiên trúng chiêu, “Ta sẽ đi chỗ nàng ngồi một chút, đợi sư thái rảnh rỗi ta tới sau.”



Tiểu ni cô nghe vậy tự nhiên cười nói, cầm đèn lồng đi trước, vừa đi vừa lắc mông vặn eo, Lão Ngũ đi phía sau, được vài bước mới nhớ tới việc chính, vội vàng xoay người nói nhỏ, “Lão gia, người ở đâu.”



Mạc Vấn nghe vậy không trả lời, Lão Ngũ cho rằng ba người lại bỏ hắn đi nơi khác, bước nhanh vài bước đuổi kịp tiểu ni cô, “tiểu ni cô, nàng họ gì…”
@Độc Hành @argetlam7420 ta trả chương 513
 

Top