Chú Ý Nhóm 5 lớp đào tạo dịch giả cơ bản [Ngôn tình]

jieun110498

Trúc Cơ Hậu Kỳ
Ngọc
857
Tu vi
83
Nhĩ Sanh là một bé gái mồ côi.

Nàng nói cả nhà đều bị chôn vùi trong đất, chính là muốn để nàng được sống tự do.

Không có ai quan tâm, không có người để bận tâm mới gọi là tự do thật sự.

Nhưng đây chỉ là những điều nàng nói với chính mình.

Đột nhiên có một người xuất hiện trong cuộc đời của cô.

Dắt tay nàng, cõng nàng đi, vì nàng mà đúc kiếm, dạy nàng biết chữ, vì nàng mà vui, lo lắng thay nàng.

Sau khi gặp một người như vậy.

Nàng không còn thật sự tự do nữa .

Cùng nhau trải qua mưa gió.

Nàng cho là rốt cục mình cũng có thể nắm tay Trường Uyên suốt cuộc đời này.

Bỗng hắn lại biến mất.

Tìm kiếm hắn trở thành nguyện vọng lớn nhất trong đời này của Nhĩ Sanh .

Thế nhưng . . .

Đợi tất cả mọi thứ thay đổi, phù phiếm qua đi.

Nàng giật mình tỉnh giấc trong cơn mộng say.

Mới biết được trên thế gian này chưa từng có Nhĩ Sanh, cũng không có Trường Uyên.

Chỉ có một giấc mộng ngàn năm tên là Tư Mệnh Tinh Quân.

Tư Mệnh, chủ nhân nắm giữ vận mệnh của vạn vật.

Nhưng mà lại không thể an bài cho vận mệnh của chính mình. Nếu có một nguyện vọng thì mong ước lớn nhất của Tư Mệnh chính là có thể sống theo ý mình một lần, trở thành người có vận mệnh dưới ngòi bút của bản thân.

:nhattri: Muội nộp bài nhé. @Lạc Đinh Đang @Hân Di
 

Hân Di

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Moderator
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
37,836
Tu vi
5,678
@Lạc Đinh Đang @Hân Di cho tỷ trả bài nhé
Nhĩ Sanh là một bé gái mồ côi.
Nàng nói, cả nhà nàng đều đã bị vùi chôn trong đất. Bởi họ chết đi cho nàng sống, nên nàng mới buông thả như thế. Chẳng ai quan tâm, chẳng người nào lo lắng cho nàng mà lo lắng, đúng thật là tự do tự tại.
Nhưng đó cũng chỉ là những điều nàng nói mà thôi tự an ủi mình. (trong bản gốc không có câu "tự an ủi")
Rồi có một người đường đột bước vào cuộc sống của nàng. Người ấy nắm tay nàng, cõng nàng đi, vì nàng đúc kiếm, dạy nàng biết chữ, hạnh phúc vì nàng, ưu tư thay nàng.
Khi đã gặp được một người như vậy, nàng chẳng thể nào phóng túng quên trời đất như trước nữa.
Một đường gió táp mưa sa.
Đến tận khi nàng tin rằng có thể nắm tay Trường Uyên bên nhau mãi mãi, hắn lại đột nhiên biến mất.
Tìm kiếm hắn trở thành tâm nguyện lớn nhất của nàng cả đời này.
Chỉ là...
Thế sự vật đổi sao dời, phù hoa lạc định.
Nàng mộng say bừng tỉnh giấc mộng say.
Mới hay thế gian này chưa từng có Nhĩ Sanh, cũng chẳng có Trường Uyên
Có chăng chỉ là một hồi thiên thu đại mộng của Tư Mệnh tinh quân.
Tư Mệnh bá chủ quản lý mệnh cách vạn vật. Ấy vậy mà nàng chẳng có cách nào an bài vận mệnh chính mình.
Nếu có mong ước gì, hẳn nguyện vọng lớn nhất của Tư Mệnh nàng chính là có thể một lần tự sắp xếp cuộc sống của mình sửa lại mệnh cách đã định sẵn, để nàng được là người sống dưới ngòi bút định mệnh của chính mình .
Tỷ @Cua Đá dịch bằng QT hay Convert nhỉ?
Tỷ dịch có đôi chỗ chưa sát nghĩa, nhưng nói chung tốt rồi. Mong tỷ phát huy nhé :36:
 
Last edited:

Hân Di

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Moderator
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
37,836
Tu vi
5,678
@Hân Di tỷ tỷ @Lạc Đinh Đang , muội trả bài
Nhĩ Sanh là một cô bé mồ côi.

Nàng nói rằng cả nhà nàng đều được chôn đã nằm ở dưới lòng đất, chính vì vậy nàng mới được sống tùy tiện như vậy. (Ừm, không ai dùng từ "được" + "chôn" thì phải? :015:)

Không có ai quan tâm, không có ai lo lắng mới thật sự là tự do.

Nhưng mà đây chỉ là lời nàng nói mà thôi.

Rồi đến một ngày, có người bỗng nhiên xuất hiện trong cuộc sống của nàng.

Nắm tay nàng, cõng nàng đi, đúc kiếm cho nàng mà đúc kiếm, dạy nàng viết chữ, cũng bởi vì nàng mà vui, lại lo lắng thay nàng mà buồn.

Sau khi gặp được một người như vậy, nàng không thể nào chân chính thật sự tự do như trước nữa.

Cùng nhau trải qua mưa gió gian khổ, tới khi nàng cho rằng cuối cùng mình cũng có thể nắm tay Trường Uyên đi đến hết cuộc đời. (bỏ sót từ "thời điểm")

Chàng lại đột nhiên biến mất.

Tìm kiếm chàng trở thành nguyện vọng lớn nhất trong cuộc đời nàng.

Chỉ là đợi cho đến khi vật đổi sao dời, phù hoa lạc định.

Nàng giật mình tỉnh dậy từ trong mộng, mới hay biết rằng thế gian này chưa từng có Nhĩ Sanh, cũng chưa từng có Trường Uyên.

Có chăng cũng chỉ là giấc mộng ngàn thu của Ti Mệnh Tinh Quân.

Ti Mệnh, chủ nhân cai quản của số phận vạn vật.

Nhưng nàng lại không thể an bài cho số mệnh của chính mình. Nếu được ước nguyện, nguyện vọng lớn nhất của Ti Mệnh là có thể được sống dưới sự an bài của ngòi bút định mệnh của mình một lần.
Muội muội dịch rất tốt, cố gắng phát huy nhé :36:
 

Hân Di

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Moderator
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
37,836
Tu vi
5,678
Nhĩ Sanh là một bé gái mồ côi.

Nàng nói cả nhà đều bị chôn vùi trong đất, chính là muốn để nàng được sống tự do.

Không có ai quan tâm, không có người để bận tâm mới gọi là tự do thật sự. (Câu này hiểu là: không ai quan tâm, không ai lo lắng cho Nhĩ Sanh, chứ không phải Nhĩ Sanh không có người nào khiến nàng bận tâm)

Nhưng đây chỉ là những điều nàng nói với chính mình.

Thế rồi, Đột nhiên có một người xuất hiện trong cuộc đời của nàng . (Có thể thêm những từ nối để đoạn văn không bị rời rạc)

Dắt tay nàng, cõng nàng đi, đúc kiếm cho nàng mà đúc kiếm, dạy nàng biết chữ, vui vì nàng mà vui, lo lắng thay nàng.

Sau khi gặp một người như vậy.

Nàng không còn thật sự tự do nữa .

Cùng nhau trải qua mưa gió.

Nàng cho là rốt cục mình cũng có thể nắm tay Trường Uyên suốt cuộc đời này.

Bỗng hắn lại biến mất.

Tìm kiếm hắn trở thành nguyện vọng lớn nhất trong đời này của Nhĩ Sanh .

Thế nhưng . . .

Đợi tất cả mọi thứ thay đổi, những điều phù phiếm qua đi.

Nàng giật mình tỉnh giấc trong cơn mộng say.

Mới biết được trên thế gian này chưa từng có Nhĩ Sanh, cũng không có Trường Uyên.

Chỉ có một giấc mộng ngàn năm tên là của Tư Mệnh Tinh Quân. (Tư Mệnh Tinh Quân hay Ti Mệnh Tinh Quân là một vị thần trong tĩn ngưỡng Trung Quốc)

Tư Mệnh, chủ nhân nắm giữ vận mệnh của vạn vật.

Nhưng mà lại không thể an bài sắp xếp cho vận mệnh của chính mình. Nếu có một nguyện vọng thì mong ước lớn nhất của Tư Mệnh chính là có thể sống theo ý mình một lần, trở thành người có vận mệnh dưới ngòi bút của bản thân.

:nhattri: Muội nộp bài nhé. @Lạc Đinh Đang @Hân Di
Bạn dịch rất tốt. Mong bạn phát huy nhé :36:
 

Hân Di

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Moderator
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
37,836
Tu vi
5,678
Mình trả bài thứ 4 nha hai bạn @Lạc Đinh Đang @Hân Di

Nhĩ Sênh là một bé gái mồ côi
Nàng nói tất cả người nhà mình đều bị chôn vùi ở trong đất chính là muốn nàng sống tự do tự tại.
Không có ai quan tâm, không có người để nhớ nhung thì mới là người tự do thực sự
Nhưng đó chỉ là điều nàng tự nói với mình
Khi trong cuộc sống đột nhiên xuất hiện một người nào đó
Nắm lấy tay nàng, cõng nàng đi, đúc kiếm cho nàng, dạy nàng học chữ, cùng nàng chia sẻ những chuyện buồn vui.
Sau khi gặp được người như vậy
Thì nàng đã không còn tự do thực sự nữa rồi.
Phong ba bão táp đã qua,
Nàng cho rằng mình cuối cùng có thể nắm lấy tay Trường Uyên mãi mãi
Thì chàng đột nhiên biến mất.
Việc tìm kiếm chàng liền trở thành ước nguyện lớn nhất trong cuộc đời của Nhĩ Sênh
Nhưng mà …
Đợi sau khi vật đổi sao dời, phù hoa trôi qua
Trong cơn mộng say nàng bừng tỉnh thì mới biết thế gian này từ trước đến nay chưa từng có Nhĩ Sênh, cũng không có Trường Uyên.
Chỉ có Ti Mệnh Tinh Quân nằm mơ một giấc mộng lớn nghìn thu (Ti Mệnh Tinh Quân là tên một vị thần trong tín ngưỡng Trung Quốc)
Ti Mệnh thân mang vận mệnh là chủ của cai quản vận mệnh của vạn vật
Vì thế nàng lại không thể sống theo ý mình. Nếu có điều ước, thì ước nguyện lớn nhất của Ti Mệnh chính là có thể sống theo ý mình một lần trong đời, trở thành người có số mệnh được viết bằng chính ngòi bút của mình.
Cảm ơn bản dịch của bạn. Bạn làm rất tốt. Mong bạn phát huy nhé :phe:
 

Hân Di

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Moderator
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
37,836
Tu vi
5,678
@Cua Đá @abbynov @jieun110498 @Chautyty
Mình nhận xét bài tập 4 nhé:
Đây là đoạn giới thiệu của một truyện cổ đại, huyền huyễn tên là Ti Mệnh, đã được xuất bản khá lâu rồi. Nội dung thì mình...quên mất tiêu :xinloi: chỉ là mình rất ấn tượng đoạn này nên đưa cho mọi người dịch thử.

- Về nhân xưng: nhân vật nữ chính là "nàng". Điều này không bàn cãi.
Còn nhân vật nam chính: mình thấy có người dịch là hắn, có người dịch là chàng...vv...Điều này cũng phổ biến trong dịch truyện cổ trang nói chung. Nhưng ý kiến cá nhân của mình là, trong tiếng Việt thì "hắn" thường dùng với ý nghĩa tiêu cực, chỉ những thành phần bất hảo, hoặc mang nghĩa châm biếm. Vậy nên mình không ủng hộ dùng từ "hắn" để chỉ nam chính. Mình sẽ chọn từ "chàng" trong trường hợp này.
Tất nhiên đây chỉ là ý kiến cá nhân của mình thôi.
Nếu các bạn đọc truyện Quỷ bí chi chủ (link dưới chữ ký của mình) thì sẽ thấy mình vẫn dùng từ "hắn" cho nam chính, nhưng đó là do mình dịch tiếp nối nên tôn trọng người dịch trước và muốn tạo sự nhất quán cho truyện.

- Về ngữ pháp: Có mấy cấu trúc mà nhiều người bị vướng là:
为她铸剑 - vì nàng đúc kiếm =>vì + ai đó + làm gì. Cụm này nên dịch là "làm gì cho ai đó" thì thuận hơn. VD: đúc kiếm cho nàng, dạy chữ cho nàng.

Mời mọi người tiếp tục thảo luận.
Vậy là chúng ta đã kết thúc 4 bài tập, chưa đủ để bao phủ hết các thể loại truyện ngôn tình nhưng mình nghĩ về cơ bản thì đã tạm ổn.
Tiếp sau bài tập 5 là sẽ là bài thi tốt nghiệp, mọi người chuẩn bị tinh thần nhé :36:
 

Hân Di

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Moderator
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
37,836
Tu vi
5,678
@Hân Di tỷ tỷ, @Lạc Đinh Đang , muội trả bài 1 và 2
Nữ chính Lâm Du Du là một cô gái trẻ kiên cường, hiền lành, tuy nghèo khó nhưng cô không vì năm đấu gạo mà khom lưng luồn cúi, kiên trì làm việc nuôi sống chính mình.

Nam chính Đường Ngự là một tổng giám đốc bá đạo, không có gì để nói, chính là loại người chọc đá phá trời.

Lâm Du Du làm thuê ở một quán cà phê gần công ty của Đường Ngự. Đường Ngự cũng thường ghé đây uống cà phê, do thường xuyên qua lại nên Lâm Du Du thích chàng thanh niên tuấn tú nhưng kiệm lời này. Nhưng mà địa vị của hai người quá chênh lệch, Lâm Du Du vẫn không tìm được cơ hội thích hợp để bày tỏ lòng mình.

Cuối cùng cũng có một ngày, nhân dịp Đường Ngự đi tới quán cà phê, Lâm Du Du lấy hết dũng khí tỏ tình, thế nhưng Đường Ngự vẫn chưa trả lời cô.

Sau đó, Lâm Du Du vì bị cự tuyệt mà mất hồn mất vía, không cẩn thận làm đổ cà phê lên người Đường Ngự. Lúc đầu, Đường Ngự vô cùng bực mình, nhưng nhìn thấy thái độ của Lâm Du Du chân thành, đối với cô cũng sinh ra ấn tượng tốt.

Đúng lúc đó, Đường Ngự phải tham gia một tiệc rượu, nhưng anh không có bạn gái nên đã mời Lâm Du Du đi theo anh. Đường Ngự dẫn Lâm Du Du tới một salon cao cấp để trang điểm một phen, sau đó lại bị kinh diễm bởi vẻ đẹp của cô.

Tại tiệc rượu, Đường Ngự mang theo Lâm Du Du xinh đẹp ra sân khấu, làm cho thiên kim tiểu thư luôn yêu thích Đường Ngự ghen ghét. Thế là tiết mục nữ chính bị ức hiếp, nam chính làm anh hùng cứu mỹ nhân diễn ra.

Sau lần đó, nam chính tham gia một yến tiệc xã giao khác thì không cẩn thận bị người ta bỏ thuốc. Vừa đúng lúc Lâm Du Du đang làm nhân viên bán thời gian ở bữa tiệc đó gặp phải, hai người trong lúc mơ hồ đã lên giường với nhau.


Cô vừa mới tới chỗ kiểm tra vé, điện thoại di động liền rung một cái, Giang hiệu trưởng gửi tới một tin nhắn đơn giản chỉ có một câu:

“Lúc nào em trở về?”

Dừng một lúc, lại rung lên một cái: “Sắp khai giảng rồi”

Giang Miên:….

Trong lúc lơ đãng, mặc kệ là trong lòng hay trên mặt cô đều có một chút khó chịu. Bởi vì cô đang trên đường về nhà rồi mà. Còn không phải vừa mới kiểm tra vé đó sao.

Kết quả là Giang hiệu trưởng ở bên kia vẫn cho rằng cô đang thể hiện tính khí của trẻ con hay chơi đùa, không chịu chủ động trở về nhà.

Mùa khai giảng, sân ga không chỉ có rất nhiều người qua lại mà còn chiếm phần lớn là những gương mặt còn rất trẻ. Giang Miên mang theo hành lý đi lên toa hành khách, cô dùng tay đẩy va li trước mặt, ba lô thì đeo trước ngực, cô lảo đảo di chuyển về phía trước. Do cô mua vé không có chỗ ngồi, nên đầu tiên cô tìm một vị trí có thể để đồ một cách ổn thỏa, sau đó cô lấy tay đè nón lưỡi trai xuống, tựa vào tay nắm của vali, cô lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh về đoàn tàu cao tốc.

Đang muốn gửi đi, cô lại thu tay về, đổi lại cô nhập một chữ “Ờ”

Một chữ “Ờ” có thể tạm giữ lại một chút niềm kiêu hãnh và danh dự của cô.

Chỉ là bây giờ đã là 18h30, từ thành phố S đến Long Hải cần hơn 3 giờ đi xe, đến được trạm cao tốc Long Hải cũng gần 10 giờ đêm. Mười giờ đêm đối với những chàng trai cô gái yêu thích tham gia quán bar của thành phố lớn có lẽ vừa mới bắt đầu cuộc sống về đêm, nhưng đối với một học sinh trung học cấp 2 chưa đến tuổi trưởng thành thì đã là khuya lắm rồi.
@Hân Di tỷ tỷ , @Lạc Đinh Đang muội trả bài 2 (mới) nhé
Đây là một câu chuyện nghịch tập trọng sinh về thế giới giải trí, sức mạnh của bàn tay vàng lớn vô cùng. Nữ chính Đàm Y San là một cô gái mồ côi, không cha không mẹ, lớn lên ở cô nhi viện. Tài nguyên của cô nhi viện có hạn, không thể chu cấp cho quá nhiều người, nên những đứa trẻ chỉ có thể sống ở đây đến tối đa là năm 18 tuổi. Bởi vậy, dù Đàm Y San được coi là hết sức nỗ lực, cô cũng chỉ có thể được nuôi dưỡng đến năm tốt nghiệp trung học, 18 tuổi, sau đó cô phải rời khỏi cô nhi viện tự tìm đường kiếm sống.

Sau khi 18 tuổi, chỉ với bằng trung học cấp 2, Đàm Y San bước ra xã hội, không có kinh nghiệm sống, cũng không có bất kỳ năng lực kiếm sống nào, cô chỉ có thể làm những công việc được trả lương thấp nhất. Chỉ có điều, Đàm Y San có vóc dáng đặc biệt xinh đẹp, khí chất cũng tốt, do đó cô cũng rất may mắn được một thương gia thuê làm nhân viên lễ tân chào hỏi mọi người, một ngày làm việc từ sáng đến tối suốt 12 giờ, đứng ở sau quầy giải đáp đủ loại thắc mắc của khách hàng.

Vào một ngày, có một người đại diện của một công ty giải trí nổi tiếng mang theo nghệ sĩ của mình tới trung tâm thương mại chụp ảnh, liếc mắt nhìn thấy Đàm Y San đang đứng ở cửa vào cổng chính.

Người này nhìn trúng Đàm Y San không phải bởi vì cô xinh đẹp cũng không phải bởi khí chất của cô, mà bởi vì Đàm Y San cùng với một nghệ sĩ dưới trướng có khuôn mặt có đến 7 phần tương tự, dáng người cao cũng xấp xỉ bằng nhau.

Điều này cực kỳ hiếm thấy. Người này lập tức động tâm tư, muốn mang Đàm Y San cùng với nghệ sĩ kia tạo thành một cặp đôi thiếu nữ.

Đàm Y San vốn xuất thân từ cô nhi viện đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội phát triển như vậy, cô rất nhanh xin nghỉ việc ở trung tâm thương mại, trở thành một nghệ sĩ thực tập ở công ty giải trí, và cùng Trình Na Na cô gái có bảy phần giống mình kia tham gia một khóa huấn luyện, chuẩn bị cho cặp đôi thiếu nữ ra mắt.
@Hân Di tỷ tỷ, @Lạc Đinh Đang muội trả bài ạ, bài này mới là bài 3 :cuoichet:)))

Rửa mặt xong, Giang Chi Hà nhân tiện cởi áo ba lỗ đang mặc trên người, định ném thẳng vào máy giặt, kết quả là nhìn thấy cô con gái Giang Miên vẻ mặt khó chịu đang đứng ở đối diện mình.

Giang Chi Hà “…”

“Đã về nhà rồi à”

“Trở lại lúc nào?”

Nhưng mà Giang Miên chỉ im lặng nhìn cha mình một cái, rồi tiếp tục quay lại nhà bếp, mở tủ lạnh định tìm chút đồ ăn lót dạ, nhưng mà tủ lạnh trống trơn, bên trong chỉ còn dư lại nửa hộp sữa chua còn sót lại từ khi nàng rời nhà đi.

“Lạch cạch” Giang Miên đem hộp sữa chua trong tủ lạnh ném vào thùng rác.

Giang Chi Hà cũng đi đến nhà bếp, buồn cười nhìn bộ dạng con gái nổi giận, hỏi “Trở về lúc nào?”

Giang Miên chớp mắt im lặng, cố tình dùng cách nói chuyện để phát tiết bất mãn trong lòng “Sớm biết trong nhà không còn gì ăn, tôi đã không trở lại rồi”.

“Không trở lại? Không học nữa à?” Giang Chi Hà hỏi lại, trên trán như có ba dấu chấm hỏi.

“Không học là không học, ngày mai tôi cứ đi lang thang đấy” Giang Miên nổi giận nói.

Giang Chi Hà không biết phải làm gì, thế nhưng con gái nhà ông là như vậy, gương mặt rất đẹp, suy nghĩ trong đầu cũng hết sức chống đối, hơn nữa tính cách ngang ngược, lòng tự ái lại cao, mỗi lần con gái đi ra ngoài, ông đều lo lắng con gái gặp điều thua thiệt.
Sáng mai tỷ sẽ chữa cho muội mấy bài này nhé :iumat:
 

Hân Di

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Moderator
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
37,836
Tu vi
5,678
[YÊU CẦU: Dịch 3 đoạn văn dưới đây theo đúng ngữ pháp và ngữ nghĩa, thuần Việt, có thể dịch thoáng không cần quá bám sát vào câu chữ của văn bản gốc.
Đoạn 1:
第468章 该配合你演出的我演视而不见1
纪夜白叹了口气,“秘密。”
“连我也不能说吗?”
“嗯,这是我们男人间的秘密。”
纪夜白沉声道。
“好吧……”宁兮儿识趣的没再追问,撅着小嘴,“又抽烟,身体还要不要了?”
“你不喜欢?”
“嗯。”毕竟抽烟太伤身体。
纪夜白宠溺的摸了摸她的头,“你不喜欢,我以后不在你面前抽。”
宁兮儿白他一眼,“我不在的时候,照抽不误?”
修长的手指虚掩在唇边咳了几声,纪夜白转移话题,摇下车窗,丢给萧希辰一张卡,“散了吧,卡你拿着,请大家吃个饭。”
“好嘞!纪哥,你放心,我们不会客气的!”萧希辰嬉皮笑的说道,招呼人陆陆续续的散了。
纪夜白下车,将喵喵抱上来,塞到宁兮儿怀里。
车子发动,驶向纪家。

Đoạn 2:
第一章 农妇山泉有点田
祝遥觉得自己是穿越了,而且穿越得毫无预兆,她前一刻还坐在电脑前跟人聊天,讨论公司新开发的网游漏洞问题。下一刻她就已经坐在了这个茅草屋里,手里还有她那只白色的鼠标。
她整整有十分钟没反应过来,瞅瞅手里鼠标,下意识的找了一下突然消失的电脑屏幕和主机。却只能瞪着前面一张破旧的桌子,哪来的显示器和主机,妈蛋她连键盘都找不着了。
“臭丫头,还愣在这里干嘛?”有人推门进来,扬手就朝她打来。下意识的一躲,手里那唯一的鼠标也被拍飞了出去,咕噜一下滚得没影了。
祝遥这才抬头看向旁边的人,这是一个很瘦的女人,头上的皱纹很深,深色的衣服夹着灰白,像是洗了很多次腿掉了色。浑身散发着一股,‘我是农村妇女’的气息。关键是她穿的古装。
“你是谁?”
妇女顿时火了,“我是谁,你睡糊涂了,我是你老娘!赶紧出去烧水去,太阳都晒屁股了,还赖在屋里是想挨揍吗?”
妇女一击不中,转手一把又拎起了祝遥,不由分说就把人拉出了门。
祝遥觉得自己必须得解释一下,可惜她找不着机会,回过神来,她已经被扔进厨房了。

Đoạn 3:
八十三:我家郎君清纯不做作
十几个人,愣是连姜芃姬的衣角都没有碰到,更别说给她造成困扰。
毫无作战纪律,毫无配合意识,毫无战术可言,只知道跟无头苍蝇一样胡乱猛冲,彼此之间不仅不能发挥出一加一大于二的实力,反而互相拖后腿,姜芃姬收拾起来半点不费劲。
不停有*被丢在地上,发出沉闷的声音。
徐轲微微睁开眼,只见一身朴素裋褐的姜芃姬宛若闲庭信步般游走众人中间,再简单不过的动作,却有着大家宗师的风范。
“我就没见过比你们还要孱弱的,还剿匪?不如一个一个去买个绣花绷子,待在屋里头捻着绣花针好好学习女红!就这点儿本事,带着你们去剿匪,一刀一个还不够人家砍的!”
姜芃姬对力气的控制已经到了分毫不差的境地,她没将这些人都打伤打残。
不过呢,这一时半刻,他们也别想再站起来和她再战。
毒舌全开,哪里疼踩哪里。
将一众大老爷们儿喷得面红耳赤,好像活在世上就是浪费粮食,羞愤自刎还污染土地。

Đoạn 1:

Chương 468. Tôi nên phối hợp diễn "ngó lơ" với anh (1)​
Kỷ Dạ Bạch thở dài:
- Bí mật.
- Ngay cả em cũng không thể nói sao?
- Phải, đây là bí mật giữa đàn ông con trai bọn anh.
Kỷ Dạ Bạch trầm giọng nói.
- Được rồi...
Ninh Hề Nhi thức thời không hỏi tiếp nữa, vểnh miệng nhỏ nói:
- Lại hút thuốc, không cần thân thể nữa hả?
- Em không thích?
- Ừ.
Dù sao hút thuốc rất có hại cho sức khỏe.
Kỷ Dạ Bạch cưng chìu xoa xoa đầu cô:
- Em không thích thì sau này anh không hút trước mặt em nữa.
Ninh Hề Nhi liếc anh ta một cái:
- Lúc không có em vẫn hút nhở?
Ngón tay thon dài khép hờ đặt bên môi ho khan vài tiếng, Kỷ Dạ Bạch lảng sang chuyện khác, quay cửa kính xe xuống, ném cho Tiêu Hi Thần một tấm thẻ:
- Giải tán đi, cậu lấy thẻ này mời mọi người một bữa.
- Vâng ạ! Anh Kỷ yên tâm đi, bọn em sẽ xả lán tới bến luôn!
Tiêu Hi Thần cười hì hì đáp, bảo mọi người tản đi.
Kỷ Dạ Bạch xuống xe, ôm Miêu Miêu đến nhét vào trong lòng Ninh Hề Nhi.
Xe nổ máy chạy đến nhà họ Kỷ.

Đoạn 2:
Chương 1. Nông phụ sơn tuyền có chút ruộng đất​
Chúc Dao cảm thấy là mình đã xuyên việt rồi, hơn nữa còn xuyên mà không có một chút dấu hiệu nào, một khắc trước cô vẫn đang ngồi trước máy vi tính nói chuyện với người ta, thảo luận về vấn đề lỗ thủng mạng do công ty mới khai phá. Ngay sau đó cô đã ngồi trong căn nhà lá này, trong tay vẫn đang cầm con chuột máy tính màu trắng.
Cô ngơ ngác, trọn mười phút còn chưa kịp phản ứng , ngó ngó con chuột trong tay, theo bản năng tìm kiếm CPU với màn hình máy tính đột nhiên cũng biến mất. Nhưng chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm chiếc bàn cũ nát trước mặt, làm gì có màn hình với CPU, mịa nóa đến cả bàn phím cũng không tìm được.
- Nha đầu thối, còn sững sờ ở đó làm gì đấy?
Có người đẩy cửa tiến đến, giơ tay đánh về phía cô. Cô theo bản năng tránh đi, con chuột duy nhất trong tay bị đập trúng bay ra ngoài, lăn "lộc cộc" một lát rồi mất dạng.
Lúc này Chúc Dao mới ngẩng đầu nhìn về phía người bên cạnh, đây là một người bàn bà rất gầy, nếp nhăn trên trán hằn sâu, mặc quần áo sậm màu đã bạc đốm, như là đã giặt đi giặt lại rất nhiều lần mà phai sắc. Khắp người tản ra một loại hơi thở "Tui là phụ nữ nông thôn". Mấu chốt là bà ta mặc cổ trang.
- Bà là ai?
Người phụ nữ lập tức nổi giận:
- Tao là ai, mày ngủ tới mức hồ đồ rồi, tao là lão nương mày đây! Biến ra ngoài nấu nước đi, mặt trời chiếu tới đít rồi còn ru rú trong phòng là đang ngứa đòn hả?
Bà ta đánh một phát không trúng liền đổi tay đưa ra xách Chúc Dao dậy, không nói một lời liền kéo người ra khỏi cửa.
Chúc Dao cảm thấy mình phải giải thích một chút, đáng tiếc cô không tìm được cơ hội, tinh thần phục hồi lại đã bị ném vào phòng bếp.

Đoạn 3:
Chương 83. Lang quân nhà ta thanh thuần không làm bộ​
Mười mấy người ngơ ra, ngay cả vạt áo của Khương Bồng Cơ cũng không chạm được, nói chi đến việc quấy nhiễu nàng.
Chiến đấu chẳng có kỷ luật, chẳng chút ý thức phối hợp, không hề có chiến thuật gì đáng nói, chỉ biết va chạm lung tung như ruồi nhặng không đầu, không chỉ không thể phát huy ra thực lực kết hợp tăng phúc tập thể, trái lại gây cản trở lẫn nhau, Khương Bồng Cơ thu thập không chút tốn công.
Liên tục có người bị ném trên mặt đất, phát ra thanh âm nặng nề.
Từ Kha hé mắt, chỉ thấy Khương Bồng Cơ với một thân áo vải thô mộc mạc đi lại trong đám người nhàn nhã như tản bộ. Dù động tác hết mức giản đơn, nhưng lại có phong phạm tông sư.
- Ta chưa từng gặp người nào còn yếu hơn các ngươi, còn muốn tiễu phỉ? Không bằng mỗi người đi mua một cái khung thêu, ở trong phòng học nữ công cầm kim thêu hoa cho giỏi trước đi! Chỉ chút bản lãnh này mà đưa các ngươi đi tiễu phỉ, một đao một người còn không đủ cho người ta chém!
Khương Bồng Cơ đã khống chế khí lực đến tình trạng 'không kém một ly', nàng không đánh đám người này bị thương đến tàn phế.
Nhưng trong nhất thời, bọn họ đừng hòng có thể tiếp tục đứng lên tái chiến với nàng.
Lời nói độc địa được phun ra toàn bộ, đau chỗ nào thì dẫm chỗ đó.
Phun tới mức khiến một đám đại lão gia đỏ mặt tía tai, dường như sống trên đời chính là làm lãng phí lương thực, dường như có xấu hổ và phẫn nộ tới mức tự sát còn làm đất đai nhiễm bẩn.]
VÂNG, nguyên đoạn bên trên là Bài test khi em xin vào nhóm dịch nào đó nhưng không đạt, cũng không được nhóm sửa cho đặng còn kiếm chút kinh nghiệm. Cho nên, em mặt dày ngoi lên đây để xin gạch của các tiền bối về xây nhà ạ! Mong được chỉ giáo! :xinloi::xinloi:
Xin lỗi đã để bạn chờ lâu, để mai kia mình ngâm cứu hai đoạn này của bạn rồi ý kiến sau nhé :D
 

Hân Di

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Moderator
Thanh Ngọc Ký Giả
Ngọc
37,836
Tu vi
5,678
Bài tập số 1 đây nhé. Mọi người chú ý đây là truyện hiện đại nên xưng hô và lời văn giống với lời nói hàng ngày.

Lưu ý:
- Hạn cuối nộp bài Chủ Nhật tuần này, tức 11/8.
-
Có thể dịch từ bản raw hoặc bản convert tùy ý. Khuyến khích dịch từ raw tiếng Trung bằng QuickTranslator.
- Mọi người trả bài vào topic này. Tag tên @Lạc Đinh Đang@Hân Di để tránh sót.
- Nếu có bất kỳ thắc mắc nào có thể post luôn tại đây để thành viên cả lớp cùng bình luận và cho ý kiến.
- Hạn chế nói chuyện riêng trong lớp.

女主林悠悠是个坚强善良的小白花, 虽然清贫, 但是却不为五斗米折腰, 坚持打工养活自己.

男主唐御, 霸道总裁, 没啥好说的, 吊炸天那种.

林悠悠在唐御公司附近的一家咖啡厅打工, 唐御常常去喝咖啡, 一来二去林悠悠就喜欢上了这个俊美寡言的青年, 但是两人地位相差很大, 林悠悠一直没有找到合适的机会表白.

终于有一天, 趁着唐御来到咖啡店, 林悠悠骨气勇气向唐御表白, 但是唐御并未回应她.

后来, 被拒绝而魂不守舍的林悠悠不小心把咖啡洒在了唐御的身上, 唐御一开始非常不耐烦, 但是看到林悠悠态度真诚, 就没有计较, 对这个女孩也产生了不错的印象.

正巧那天唐御要参加一个宴会, 还没有女伴, 就邀请林悠悠陪他出席. 唐御带着林悠悠去高级沙龙收拾一番之后, 有些惊艳于她的美丽.
宴会上, 唐御带着林悠悠惊艳出场, 引来了一向喜欢唐御的千金小姐的嫉恨, 于是上演了女配欺负女主, 男主英雄救美的戏码.

再后来, 男主又一次参加宴会时不小心被人下药, 正好碰见在宴会当临时服务员的林悠悠, 两人糊里糊涂滚了床单.

Nữ chính Lâm Du Du là cái kiên cường thiện lương Tiểu Bạch hoa, mặc dù nghèo khó, nhưng lại không vì năm đấu gạo khom lưng, kiên trì làm công nuôi sống chính mình.

Nam chính Đường Ngự, bá đạo tổng giám đốc, không có gì dễ nói, xâu tạc thiên loại kia.

Lâm Du Du tại Đường Ngự công ty phụ cận một nhà quán cà phê làm công, Đường Ngự thường thường đi uống cà phê, một tới hai đi Lâm Du Du liền thích cái này tuấn mỹ kiệm lời thanh niên, nhưng là hai người địa vị chênh lệch rất lớn, Lâm Du Du một mực không có tìm được cơ hội thích hợp thổ lộ.

Rốt cục có một ngày, thừa dịp Đường Ngự đi vào quán cà phê, Lâm Du Du cốt khí dũng khí hướng Đường Ngự thổ lộ, nhưng là Đường Ngự cũng không đáp lại nàng.

Về sau, bị cự tuyệt mà mất hồn mất vía Lâm Du Du không cẩn thận đem cà phê vẩy vào Đường Ngự trên thân, Đường Ngự ngay từ đầu vô cùng thiếu kiên nhẫn, nhưng nhìn đến Lâm Du Du thái độ chân thành, liền không có so đo, đối cô gái này cũng sinh ra ấn tượng không tồi.

Đúng lúc ngày đó Đường Ngự muốn tham gia một cái yến hội, còn không có bạn gái, liền mời Lâm Du Du cùng hắn có mặt. Đường Ngự mang theo Lâm Du Du đi cao cấp salon thu thập một phen về sau, có chút kinh diễm tại vẻ đẹp của nàng.

Trên yến hội, Đường Ngự mang theo Lâm Du Du kinh diễm ra sân, đưa tới luôn luôn thích Đường Ngự thiên kim tiểu thư ghen ghét, thế là diễn ra nữ phụ khi dễ nữ chính, nam chính anh hùng cứu mỹ nhân tiết mục.

Lại về sau, nam chính lại một lần tham gia yến hội lúc không cẩn thận bị người hạ thuốc, vừa vặn gặp tại yến hội khi lâm thời phục vụ viên Lâm Du Du, hai người mơ hồ lăn ga giường.

Thế là hai người chính thức mến nhau, trải qua một nhóm lớn nữ phụ hãm hại xé bức, nam chính mụ mụ ném chi phiếu vân vân cẩu huyết tiết mục, hữu tình người cuối cùng thành thân thuộc.

@Bunny crusher @birdbean @Đậu Đỏ @Cua Đá @Trang Thái @min4ever @abbynov @Hoài Thương @Tường Vy
Bài tập số 2: Đây vẫn là truyện Hiện Đại, xưng hô và lời văn như lời ăn tiếng nói hàng ngày nha mọi người.

Lưu ý:
- Hạn nộp là thứ Bảy tuần này, tức ngày 17/8.
- Có thể dịch từ bản raw hoặc bản convert tùy ý. Khuyến khích dịch từ raw tiếng Trung bằng QuickTranslator.
- Mọi người trả bài vào topic này. Tag tên @Lạc Đinh Đang@Hân Di để tránh sót.
- Nếu có bất kỳ thắc mắc nào có thể post luôn tại đây để thành viên cả lớp cùng bình luận và cho ý kiến.
- Hạn chế nói chuyện riêng trong lớp.
这边她刚检票下来, 手机便震来一条江校长发来的消息. 简单干脆的一句话 —

"什么时候回来?"

顿了下, 又进来一条: "快开学了."

江眠: . . .

不经意间, 不管心里还是面上都有些异样的别扭. 因为她已经赶在回家的路上了. . . 这不, 刚从检票口下来.

结果, 江校长那边还觉得她在耍孩子脾气不愿主动回家.

开学季了, 高铁站台不仅人多, 大多还是年轻面孔. 江眠是连人带行李被涌上了车厢, 身前推着拉杆箱, 怀里护着背包, 趔趄着往前挪动. 因为买到的是无座票, 她先找了一个可站可靠的位置安顿自己, 然后压了压头上戴着的棒球帽帽檐, 靠在拉杆箱截了一张手机里她这列高铁到点照片;

正要发过去, 撤回.

换成手动输入了一个字: 喔.

一个喔, 尚能保留两分她仅剩的骄傲和尊严.

只是, 现在已经是 18 点 30 分, 从 s 市到龙海需要三个多小时车程, 抵达龙海高铁站差不多就要夜里十点了. 夜里十点对一个爱混酒吧的都市男女可能夜生活才刚开始, 对一个还未成年的高中生来说, 已经很晚了.
Bên này cô vừa xét vé xuống tới, điện thoại liền chấn đến một đầu Giang hiệu trưởng gửi tới tin tức. Đơn giản dứt khoát một câu -

"Lúc nào trở về?"

Ngừng tạm, lại tiến đến một đầu: "Sắp khai giảng."

Giang Miên: . . .

Trong lúc lơ đãng, mặc kệ trong lòng vẫn là trên mặt đều có chút dị dạng khó chịu. Bởi vì cô đã đuổi tại trên đường về nhà. . . Không phải sao, mới từ cửa xét vé xuống tới.

Kết quả, Giang hiệu trưởng bên kia còn cảm thấy cô đang đùa hài tử tính tình không muốn chủ động về nhà.

Khai giảng quý, đường sắt cao tốc đứng đài không chỉ có nhiều người, phần lớn vẫn là tuổi trẻ gương mặt. Giang Miên là ngay cả người mang hành lý được xông lên toa xe, trước người đẩy vali, trong ngực che chở ba lô, lảo đảo lấy dịch chuyển về phía trước động. Bởi vì mua được là không chỗ ngồi phiếu, cô trước tìm một nhưng đứng đáng tin vị trí dàn xếp mình, sau đó đè ép ép trên đầu mang theo mũ lưỡi trai vành nón, tựa ở vali cắt một chiếc điện thoại di động bên trong cô cái này hàng đường sắt cao tốc đến giờ ảnh chụp;

Đang muốn gửi tới, rút về.

Đổi thành dùng tay thâu nhập một chữ: Ờ.

Một ờ, còn có thể giữ lại hai điểm cô còn sót lại kiêu ngạo và tôn nghiêm.

Chỉ là, hiện tại đã là 18 giờ 30 phút, từ S thành phố đến Long Hải cần hơn ba giờ đường xe, đến Long Hải đường sắt cao tốc đứng gần như liền muốn trong đêm mười giờ rồi. Trong đêm mười điểm đối một yêu hỗn quầy rượu đô thị nam nữ khả năng sống về đêm vừa mới bắt đầu, đối một còn vị thành niên học sinh cấp ba tới nói, đã rất muộn.

@Bunny crusher @birdbean @Đậu Đỏ @Cua Đá @Trang Thái @min4ever @abbynov @Hoài Thương @Tường Vy @Dẫn Mộng Giả
Xét thấy đề dịch thứ 2 lần này hơi khó, mình và tỷ @Hân Di đã đổi một đề dễ hơn.
Những bạn làm đề trước sẽ chữa theo đề trước, những bạn nào chưa làm, hoặc muốn làm thêm có thể làm đề này.

Lưu ý: Hạn nộp là Chủ Nhật tuần này, tức ngày 18/8.
这是一个重生逆袭的娱乐圈文,金手指大得不得了。女主谭依珊是个孤儿,无父无母在社会福利院长大。福利院资源有限,承担不起过多的负担,孩子们最多只能在这里生活到十八岁成年。因此谭依珊就算十分努力,她也只能无负担的念书念到高中毕业,十八岁以后,她只能离开福利院自谋生路。

十八岁以后,只有高中学历的谭依珊走上社会,没有社会经验,也没有任何谋生技能,她只能做门槛最低的工作。不过谭依珊长得非常漂亮,气质也好,因此她运气很好的被一家商城录用为问讯处的工作人员,一天十二个小时站在柜台后回答顾客的各种问题。

某一天有个知名娱乐经济公司的经纪人带着自己手下的艺人来商场拍假街拍,一眼看中了正对着大门站着的谭依珊。

这名经纪人看中谭依珊不是因为她漂亮,也不是因为她气质好,而是因为谭依珊和他手底下一名艺人在长相气质上有七分相似,身高和身材也相仿。

这非常难得!这名经纪人当时就动了心思,想要将谭依珊签回去和自己旗下那名艺人组成一个少女组合。

福利院出身的谭依珊当然不会放过这样好的发展机会,她很快从商场辞了职,成为了娱乐公司的一名实习生,和那个跟她长得有七分像的女孩程娜娜一起参加公司培训,准备作为少女组合出道。
Đây là một cái trùng sinh phản công thế giới giải trí văn, bàn tay vàng lớn vô cùng. Nữ chính Đàm Y San là cô nhi, không cha không mẹ tại xã hội viện mồ côi lớn lên. Viện mồ côi tài nguyên có hạn, đảm đương không nổi quá nhiều gánh vác, bọn nhỏ nhiều nhất chỉ có thể ở nơi này sinh hoạt đến mười tám tuổi trưởng thành. Bởi vậy Đàm Y San coi như mười phần cố gắng, nàng cũng chỉ có thể không gánh vác đọc sách niệm đến tốt nghiệp trung học, mười tám tuổi về sau, nàng chỉ có thể rời đi viện mồ côi tự mưu sinh lộ.

Mười tám tuổi về sau, chỉ có cao trung trình độ Đàm Y San đi đến xã hội, không có kinh nghiệm xã hội, cũng không có bất kỳ cái gì mưu sinh kỹ năng, nàng chỉ có thể làm cánh cửa thấp nhất công việc. Bất quá Đàm Y San cực kỳ đẹp đẽ, khí chất cũng tốt, bởi vậy nàng vận khí rất tốt bị một nhà thương thành thu nhận vì hỏi thăm chỗ nhân viên công tác, một ngày mười hai giờ đứng tại sau quầy trả lời khách hàng các loại vấn đề.

Một ngày nào đó có cái nổi danh giải trí công ty người mẫu người đại diện mang theo dưới tay mình nghệ nhân đến cửa hàng chụp giả đường phố chụp, một chút nhìn trúng chính đối đại môn đứng đấy Đàm Y San.

Tên này người đại diện nhìn trúng Đàm Y San không phải là bởi vì nàng xinh đẹp, cũng không phải là bởi vì nàng khí chất tốt, mà là bởi vì Đàm Y San cùng dưới tay hắn một nghệ nhân tại tướng mạo khí chất bên trên giống nhau đến bảy phần, thân cao cùng dáng người cũng tương tự.

Cái này phi thường khó được! Tên này người đại diện lúc ấy liền động tâm tư, muốn đem Đàm Y San ký trở về cùng mình dưới cờ tên kia nghệ nhân tạo thành một thiếu nữ tổ hợp.

Viện mồ côi xuất thân Đàm Y San đương nhiên sẽ không bỏ qua tốt như vậy phát triển cơ hội, nàng rất nhanh từ cửa hàng từ chức, trở thành công ty giải trí một thực tập sinh, cùng cái kia cùng dung mạo của nàng có bảy phần giống nữ hài Trình Na Na cùng một chỗ tham gia công ty huấn luyện, chuẩn bị làm thiếu nữ tổ hợp xuất đạo.

@Bunny crusher @birdbean @Đậu Đỏ @Cua Đá @Trang Thái @min4ever @abbynov @Hoài Thương @Tường Vy @Dẫn Mộng Giả
Bài tập 3: Hạn nộp: Thứ ba 27/08
Sau hai bài toàn tự sự và và miêu tả thì chúng ta đổi gió bằng một đoạn đối thoại nhỉ?:6cool_smile:
Hoàn cảnh vẫn là thời hiện đại.
Hai nhân vật: Giang Chi Hà và Giang Miên là hai cha con nhưng có mối quan hệ không tốt. Các bạn đọc cả đoạn một lượt trước thì sẽ thấy hiểu hơn thái độ của hai nhân vật.

洗完脸, 江之河顺手翻起身上穿着的大背心, 打算换掉直接丢进洗衣机, 结果看到女儿江眠正一脸不爽地站在他对面.

江之河: ". . ."

回来了?

什么时候回来的?

江眠只是默默瞧了自家老爸一眼, 继续折回到厨房打开冰箱, 打算找点吃的填饱肚子, 然而冰箱空空, 里面唯一剩着的半瓶酸奶, 还是她离家出走之前留下的.

"啪嗒!" 江眠将冰箱里的酸奶丢进了垃圾桶.

江之河也来到厨房, 好笑地看着女儿发脾气的样子, 问道: "什么时候回来的?"

江眠无语地眨巴眨巴眼睛, 故意用说话的方式发泄着心里的不满: "早知道家里什么吃的都没有, 我还不如不回来."

"不回来? 学不上了啊? ? ?" 江之河悠悠反问, 脑门写上了三个问号.

"不上了不上了, 明天我就继续去流浪." 江眠赌气道.

江之河那个无可奈何, 可是他家闺女就是这样, 脸蛋很漂亮, 大脑里的思想却很中二, 加上性格倔强自尊心强烈, 每次女儿出门在外他都担心会不会吃亏.

Rửa mặt xong, Giang Chi Hà thuận tay lật lên mặc trên người áo lót, dự định đổi đi trực tiếp ném vào máy giặt, kết quả nhìn thấy con gái Giang Miên chính một mặt khó chịu đứng ở hắn đối diện.

Giang Chi Hà: ". . ."

Trở về rồi?

Trở về lúc nào?

Giang Miên chỉ là yên lặng nhìn nhà mình lão ba một chút, tiếp tục quay trở lại đến phòng bếp mở ra tủ lạnh, định tìm ăn chút gì nhét đầy cái bao tử, nhưng mà tủ lạnh trống trơn, bên trong duy nhất thừa lấy nửa bình sữa chua, vẫn là cô rời nhà trốn đi trước đó lưu lại.

"Lạch cạch!" Giang Miên đem trong tủ lạnh sữa chua ném vào thùng rác.

Giang Chi Hà cũng tới đến phòng bếp, buồn cười nhìn con gái phát cáu dáng vẻ, hỏi: "Trở về lúc nào?"

Giang Miên không nói nháy nháy con mắt, cố ý phải nói nói phương thức phát tiết trong lòng bất mãn: "Sớm biết trong nhà ăn cái gì đều không có, tôi còn không bằng không trở lại."

"Không trở lại? Học không lên a? ? ?" Giang Chi Hà ung dung hỏi lại, trán viết lên ba cái dấu hỏi.

"Không lên không lên, ngày mai tôi liền tiếp tục đi lang thang." Giang Miên nổi giận nói.

Giang Chi Hà cái kia không thể làm gì, thế nhưng là nhà hắn khuê nữ chính là như vậy, khuôn mặt rất xinh đẹp, trong đại não tư tưởng cũng rất trung nhị, tăng thêm tính cách quật cường lòng tự trọng mãnh liệt, mỗi lần con gái đi ra ngoài bên ngoài hắn đều lo lắng có thể hay không ăn thiệt thòi.
@Cua Đá @jieun110498 @Dẫn Mộng Giả @abbynov @Chautyty @Lạc Đinh Đang
Bài tập 4 là về truyện cổ đại, huyền huyễn.
Mọi người chú ý cách xưng hô nhé :D
Đây không phải là truyện mới, có thể có người đọc rồi nhưng mình nghĩ không hề ảnh hưởng gì. Hơn nữa đoạn này mình thấy rất hay.
Hạn nộp bài: thứ bảy ngày 14.9.2019

尔笙是一个孤女

她说, 全家都在土里面埋着, 就是为了让她活得恣意妄为

没人在乎, 无人牵挂才是真自由

但是这只是她自己说的

当生命中突然出现那么一个人

牵她的手, 背着她走, 为她铸剑, 教她识字, 因她而喜, 代她而忧

遇见这样的人之后

她再也无法真正的自由了

一路风雨淌过

她以为自己终于可以牵着长渊的手一直走下去的时候

他却突然消失了

寻找他, 成了尔笙此生最大的愿望

可是. . .

待一切事过境迁, 浮华落定后

她醉梦惊醒

才知道这世间从来没有尔笙, 也没有长渊

有的只是司命星君一场千秋大梦

司命, 主万物命格.

然而她却无法安排自己的命运. 若说有愿, 司命最大的愿望便是能照自己安排的生活来过一次, 成为自己笔下的命定之人

Nhĩ Sanh là một bé gái mồ côi

Nàng nói, cả nhà đều tại trong đất chôn lấy, chính là vì để nàng sống được cố tình làm bậy

Không ai quan tâm, không người lo lắng mới là thật tự do

Nhưng là đây chỉ là chính nàng nói

Đương sinh mệnh đột nhiên xuất hiện một người như vậy

Dắt tay của nàng, cõng nàng đi, vì nàng đúc kiếm, dạy nàng biết chữ, bởi vì nàng mà vui, thay nàng mà lo

Gặp phải dạng này nhân chi sau

Nàng cũng không còn cách nào chân chính tự do

Một đường mưa gió chảy qua

Nàng cho là mình rốt cục có thể nắm Trường Uyên tay đi thẳng đi xuống thời điểm

Hắn lại đột nhiên biến mất

Tìm kiếm hắn, thành Nhĩ Sanh đời này nguyện vọng lớn nhất

Thế nhưng là. . .

Đợi hết thảy vật đổi sao dời, phù hoa lạc định sau

Nàng say mộng bừng tỉnh

Mới biết được thế gian này chưa từng có Nhĩ Sanh, cũng không Trường Uyên

Có chỉ là Tư Mệnh Tinh Quân một trận giấc mộng ngàn năm

Tư Mệnh, chủ vạn vật mệnh cách.

Nhưng mà nàng lại không cách nào an bài vận mệnh của mình. Nếu nói có nguyện, tư mệnh nguyện vọng lớn nhất chính là có thể chiếu mình an bài sinh hoạt tới qua một lần, trở thành mình dưới ngòi bút mệnh định người
@Vân Tịch chào bạn. :36:
Lớp học dịch mở tới nay được hơn 1 tháng rồi, đến nay mọi người đã làm 4 bài tập. Bạn có thể làm các bài tập mình đã quote đây nhé, mình sẽ sửa cho bạn. Khi nào làm xong 4 bài tập thì bạn có thể làm bài tốt nghiệp, có thể bạn sẽ ko tốt nghiệp cùng thời gian với các bạn khác đã tham gia từ đầu. :hoa:
P.S: Sau đây, những bạn nào có mong muốn tham gia lớp học dịch thì vui lòng chờ tới khóa sau nhé :hoa:
 

Top