Chú Ý Nhóm 2 lớp đào tạo dịch giả cơ bản

Mạt Thế Phàm Nhân

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Moderator
Tầm Thư Đại Thừa
Ngọc
16,464
Tu vi
6,789
Con sóc tinh nghẹn đỏ mặt, hiên ngang lẫm liệt hô lớn :” Đây không phải yếu ớt ! Đây là phong phạm của trí giả ! Ngươi hiểu được sao ? Tên thất học .”

Đoản Chuỷ ánh mắt bất thiện liếc nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới rồi quay lại hỏi lão Ngưu :” Như vậy không phải yếu đuối sao ?”

“Ta cười sắp rụng cả hàm rồi đây này“ . Lão Ngưu lập tức trả lời.
Cả đám cười vang. Bầu không khí căng thẳng lập tức dịu đi không ít.

Hắn tức giận mím chặt 2 chiếc răng cửa to lớn. Cuối cùng hắn chỉ có thể phẩy tay áo nói :” Ta không so đo với đám tục nhân các người .”

“Hắc ? Ta là tục nhân sao ? Vậy thì sao ? Ngươi không hài lòng ? Vậy chúng ta cùng đánh 1 trận?” Đoản Chuỷ lập tức sắn tay áo nói .

“Quân tử động khẩu không động thủ ! Quân tử động khẩu không động thủ ! “ Hắn sợ hãi lui về sau mấy bước, hướng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía hầu tử.
@Mink
 

Mạt Thế Phàm Nhân

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Moderator
Tầm Thư Đại Thừa
Ngọc
16,464
Tu vi
6,789
Những kẻ yếu đuối phải sống chui lủi khắp nơi để sinh tồn , kẻ mạnh được sinh ra từ đám người liều mạng cầu sinh này mới thật sự là cường giả.

Yêu tộc đã hết thuốc chữa thật rồi.

Hắn chậm rãi lắc đầu.


Hắn cần tự bảo vệ mình sao ?(Hắn dư sức tự bảo vệ mình .). Với tu vi hoá thần của mình, chỉ cần hắn muốn chạy trốn, Thiên Đình cũng khó có thể tìm bắt hắn được. Đây là thói quen xấu của long tộc. Bọn chúng đều tham lam, không từ thủ đoạn để vơ vét tài sản. Bọn chúng đều không đáng tin.” Dương Thiền lạnh lung nhìn hắn : “ Ngươi hãy nghe ta, nhanh chóng rời khỏi đây. Nơi đây không thể ở lâu. “

Suy nghĩ nửa ngày, hắn liếc mắt nhìn về nơi đóng quân ở phía xa, hỏi nhỏ :” Có thể đưa bọn chúng đi cùng không?”

“ Ngươi thật sự coi chúng là đồng đội (đồng bọn)?”

“Không đúng sao? Ta cũng là yêu. Ta không nỡ để bọn chúng bị đám ác giao kia bán đi.”

Lão Bạch Viên mơ mộng hão huyền. Hắn muốn có thiên đường của Đoản Chuỷ. Hắn muốn đoạt lấy vợ của lão ngưu làm vợ mình. Hắn muốn yêu ngủ Đại Giác . Hắn còn muốn chiếm lấy tiểu hồ ly.


Cũng không thể nhìn bọn chúng bị đám ác giao kia bán cho thiên quân. Bị đám Thiên binh chặt đầu lĩnh quân công a ?

Hắn hô hấp nặng nề, từ từ siết chặt tay.

Nhìn thấy sắc mặt hầu tử biến đổi, Dương Thiền nhíu mày. Hắn mím môi, điều chỉnh hô hấp của mình rồi nói :” Ta không tranh cãi với ngươi nữa. Nhưng ngươi đã nghĩ đến sau khi rời khỏi nơi đây, ngươi sẽ đi đến nơi nào ?”

“ Ở nơi nào cũng đều tốt hơn ở đây. Yêu khí trên người ngươi, chỉ giúp một mình đi lại . Ngươi làm sao để che dấu yêu khí trên người bọn họ ?”


“ Vậy thì sao ?” Dương Thiền nhìn chằm chằm về vùng hắc ám phía xa, lạnh lung nói :” Đại quân Thiên đình đã chuẩn bị xuất phát, xung quanh còn có rất nhiều đội tuần tra. Bọn chúng đã muốn thu lưới rồi. Cứ cho là ngươi có thể che dấu yêu khí của bọn họ, nhưng ngươi có thể chạy thoát sao ?”

Hầu tử trợn trừng hai mắt :” Thiên quân xuất phát rồi sao ?”

Đúng vậy, sóc tinh nói hắn đã tới cũng được một năm rồi. Một năm một lần, cũng đến lúc rồi..

“Cho nên ta mới vội vã như thế, đại quân của Lý Tịnh rất nhanh sẽ bao vây chặt nơi này .”

Đứng ngơ ngác giữa trời, khoé mắt giật giật, hầu tử run rẩy xoay đầu lại hỏi :” Còn bao lâu thì đến nơi đây .“


“Nhiều nhất là nửa tháng .“
“ Na Tra cũng đến sao ?”

“Na Tra sẽ không tới, lần trước hắn bị nhốt lại, vẫn chưa được ra ngoài.”
Hầu tử hít một hơi dài, cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình, quay đầu nhìn về phía nơi đóng quân.


Lúc này, Dương Thiền đã mang tin tức truyền khắp nơi đóng quân. Đám tiểu yêu đều lén lút nhìn trộm qua hang rào chắn trước cửa. Bên trong đám yêu kia, Hầu tử thấy được ánh mắt tha thiết mong chờ của lão Bạch Viên.Hắn thấy ánh mắt kiên định của Đoản Chuỷ. Hắn thấy ánh mắt mông lung của Đại Giác.
Tiểu hồ yêu đang ôm cầu phía xa cũng đang nhìn hắn.

Nếu bọn hắn biết, mình đang cùng Dương Thiền thảo luận có nên bỏ lại bọn hắn ở lại hay không, liệu bọn hắn sẽ nghĩ như thế nào .


Suy nghĩ một lúc lâu, Hầu Tử kiên quyết nói :” Không được, ta phải dẫn bọn hắn cùng đi. Những yêu khác ta không biết, nhưng có mấy người ta nhất định phải mang đi.”

“ Đầu óc ngươi có vấn đề à ?” Dương Thiền gầm lên:” Ngươi biết ngươi đang nói gì không ? Ngươi như vậy làm sao có thể cứu Tước Nhi ?”

“ Vậy còn ngươi ? Ngươi hận những ngày kia đem(những ngày kia đem=?)hận Ngọc đế không ? Hầu tử cũng gào lên :” Ngươi nói bọn hắn vô tình, vậy ta thì sao ? Ta và bọn họ có gì khác nhau sao ?”

“ Ngươi ! Không có sức mạnh còn học người khác làm anh hung ! Ta mặc kệ ngươi !”

“ Chỉ cần còn chút hy vọng, vậy liều một lần “

Trừng mắt nhìn hầu tử một cái, Dương Thiền cắn môi bước lùi về sau một bước, xoay người đi thẳng.

Đi khoảng hơn năm trượng, nàng dừng cước bộ. lẳng lặng đứng yên, trước ngực nàng hơi hơi phập phồng, hô hấp dồn dập

Đứng yên một lúc lâu, nàng từ từ nắm chặt tay, lấy ra một hộp gỗ nhỏ ném hết sức về phía hầu tử. Nàng hô lớn :” Tận dụng hết thời gian đột phá !”


Bầu trời đên yên tĩnh vẫn vang vọng âm thanh của nàng.

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn hầu tử, nàng chầm chậm xoay người, biến mất trong màn đêm, cũng không quay đầu nhìn lại một lần.
@Mink
bài này khó quá :chaothua::chaothua::chaothua:
 

Hàn Lăng

Vấn Đạo
Ngọc
4,940
Tu vi
7
Kẻ yếu chạy trốn khắp nơi để sống tạm bợ. Ở nơi này sinh tồn, trở thành cường giả thật là vất vả.

Loài yêu này, quả thực đã hết thuốc chữa.

Hắn chậm rãi lắc đầu. “Hắn cần tự bảo vệ mình sao? Cảnh giới tu vi của hắn đã là Hóa thần, chỉ cần trốn đi thì Thiên đình cũng khó tìm được. Mọi việc đều do thói xấu của Long tộc, bọn chúng tham tài, không chừa thủ đoạn nào để vơ vét của cải, cho đến bây giờ không thể tin tưởng!”

Dương Thiền lạnh lùng nhìn hắn: “Vì thế nghe ta đi, ngay lập tức rời khỏi nơi này. Nơi đây không ở lại được.”

Hầu tử do dự hồi lâu. Lúc sau hắn ngẩng đầu lên liếc nhìn ra nơi đóng quân. Hắn thấp giọng hỏi: “Có thể mang bọn chúng đi cùng không?”

“Ngươi thực sự coi mình là thành viên của bọn chúng sao?”

“Không phải sao? Ta vốn là yêu, ta không muốn nhìn thấy việc đó…không muốn nhìn thấy bọn họ bị Ác giao bán đi.”



Lão Bạch viên đầu óc viển vông. Đoản Chủy lúc nào cũng mơ mộng, Lão Ngưu luôn muốn cưới công chúa, Đại Giác ham ngủ, còn có cả Tiểu hồ yêu.



“Ta không thể nào nhìn bọn họ bị Ác giao giao cho Thiên quân, sau đó lại bị cắt đầu để bọn chúng lập công.”

Hầu tử thở dồn dập, chậm rãi nắm chặt tay.

Nhìn thấy vẻ mặt hắn thay đổi, Dương Thiền nhướng mày, mím môi, chậm rãi nói: “Ta không tranh luận với ngươi. Ngươi thử nghĩ xem nếu mang theo bọn hắn thì ngươi sẽ đi nơi nào?”

“Chỗ nào cũng tốt hơn chỗ này. Trên người ngươi có yêu khí, có phải là để ngươi tiện đi lại ở đây? Ngươi có thể giấu yêu khí trên người bọn họ được không?”

“Có thể thì thế nào?” Dương Thiền chăm chú nhìn về hướng xa. Nàng lạnh lùng nói: “Đại quân của Thiên Đình sắp xuất phát, ta đã phát hiện một đại đội tuần tra gần đây. Bọn chúng quyết xử lý các ngươi rồi. Giả sử như dấu giếm được yêu khí nhưng 1 kẹp 3, các ngươi có chạy thoát được không?”



Hầu tử trợn mắt: “Thiên quân…đã xuất phát rồi sao?” Đúng rồi, Sóc tinh nói mình đã tới đây được gần 1 năm. Một năm 1 lần, cũng đến lúc rồi…



“Vì thế ta mới vội vã đến vậy, nơi này sẽ bị đại quân của Lý Tịnh khống chế rất nhanh.”

Hầu tử ngơ ngác đứng giữa trời, run rẩy xoay đầu lại hỏi: “Chỉ còn có vài ngày nữa thôi sao?”

“Nhiều nhất là nửa tháng.”

“Na Tra…cũng tới sao?”

“Na Tra không đến. Vì việc lần trước nên hắn bị nhốt lại, tạm thời không ra ngoài.”

Hầu tử hít một hơi dài, cố gắng bình tâm. Hắn quay đầu nhìn về nơi đóng quân.

Lúc này tin tức của Dương Thiền đã truyền khắp nơi đóng quân. Vô số tiểu yêu đang lén lút ghé nhìn qua rào chắn. Trong đại bản doanh, lão Bạch viên lưng còng ngước nhìn hắn mong chờ. Đoản Chủy vẻ mặt không chút thay đổi, Đại Giác ngốc nghếch cặp mắt ngái ngủ. Tiểu hồ yêu ôm quả cầu đứng nhìn hắn phía xa.

Nếu chúng biết hắn và Dương Thiền đang nói chuyện rời bỏ mọi người. Chẳng biết chúng sẽ nghĩ thế nào?

Hầu tử suy nghĩ thật lâu rồi nói: “Không được, ta phải dẫn mọi người theo. Mọi chuyện khác ta mặc kệ. Có mấy người ta nhất định phải mang theo.”
“Đầu óc ngươi có vấn đề sao?” Dương Thiền gắt gỏng: “Ngươi có biết ngươi đang nói gì không? Nếu ngươi đã như vậy thì còn cứu Tước Nhi làm gì?”
“Còn ngươi thì sao? Ngươi hận những người ki, Ngươi hận Ngọc Đế?”. Hầu tử cao giọng: “Ngươi nói bọn chúng vô tình, vậy ta sẽ là cái gì? Ta với bọn họ có gì khác nhau sao?”

“Ngươi..! Không có thực lực thì đừng học đòi làm anh hùng! Ta mặc kệ ngươi!”

“Chỉ cần có cơ hội, ta vẫn sẽ thử”

Dương Thiền lườm hắn một phát. Nàng cắn môi, lùi về phía sau rồi xoay người bước đi.

Đi được hơn 5 trượng, nàng dừng bước. Nàng đứng lặng, hơi thở dồn dập. Nàng lẵng lẽ suy nghĩ hồi lâu rồi rút ra một chiếc hộp gỗ nhỏ lia về phía Hầu tử. “Cầm lấy đi. Khi nào đột phá thì dùng” Thanh âm của nàng quanh quẩn trong bầu trời đêm yên tĩnh.

Dương Thiền ngơ ngác nhìn lại Hầu tử rồi chậm rãi rời đi trong đêm tối.
Tại hạ xin gửi bài, tháng rồi nhiều tiểu luận quá nên nộp bài trễ.
Xin lão sư @Mink đại xá:xinloi::xinloi::xinloi:
 

Mink

Phàm Nhân
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
7,776
Tu vi
1
Kẻ yếu vất vả chạy trốn khắp nơi, chỉ dám sống tạm qua ngày. Trong số vô số người mới có vài kẻ trở thành cường giả, vậy mà…



Yêu, chủng tộc này đã hết thuốc chữa rồi.



Hắn chậm rãi lắc đầu.



- Lão còn cần tự bảo vệ mình sao? Yêu tu cảnh giới Hóa thần, chỉ cần lão muốn trốn thì Thiên Đình muốn tìm cũng khó khăn. Đây đều là thói xấu của Long tộc. Đó là một lũ tham tài, không chừa một thủ đoạn nào vơ vét của cải, từ trước đến nay vẫn luôn như thế.



Dương Thiền lạnh lùng nhìn hắn:



- Cho nên ngươi phải nghe ta. Hãy lập tức rời khỏi đây, chỗ này đã không thể ở lại được nữa.



Con khỉ do dự suốt nửa ngày, ngậm miệng và ngẩng đầu nhìn về phía nơi đóng quân ở phía xa. Hắn hỏi nhỏ:



- Có thể mang theo bọn nó đi cùng không?



- Ngươi thật sự coi chính mình là một thành viên với bọn nó?



- Tại sao không phải? Ta vốn là yêu. Ta không thể cứ bỏ mặc nhìn bọn nó bị Ác Giao bán đi.



Lão Bạch Viên luôn mơ những giấc mộng không thực tế. Đoản Chủy lúc nào nào cũng mơ đến thiên đường. Lão Ngưu mơ ước là cưới công chúa làm vợ. Đại Giác thích ngủ và còn cả tiểu hồ yêu nữa.



Chung quy… Hắn vẫn không thể đứng nhìn bọn họ bị Ác Giao bán cho thiên quân, rồi bị thiên binh cắt đầu làm quân công.



Hắn chầm chậm nắm chặt tay, hô hấp càng lúc càng gấp gáp.



Dương Thiền nhận thấy sự biến hóa trong thần sắc của con khỉ. Nàng hơi nhíu nhíu mày, móm môi, cố gắng giữ bình tĩnh nói:



- Ta không muốn tranh cãi với ngươi về vấn đề này. Nhưng ngươi hãy nghĩ đi, nếu ngươi mang theo bọn nó rời khỏi đây, ngươi sẽ đi chỗ nào?



-Có phải ngươi nghĩ rằng dù thế nào thì vẫn tốt hơn nơi này? Yêu khí tỏa ra từ người là do ngươi tự thả ra để hòa đồng với mọi người? Ngươi có thể giấu diếm yêu khí của mình nhưng còn bọn họ thì sao?



- Ngươi có thể giúp bọn họ được sao?



Dương Thiền nhìn chăm chú về phía màn trời tối đen phương xa, lạnh lùng nói tiếp:



- Đại quân của Thiên Đình đã xuất phát. Ta phát hiện ở xung quanh đây có một đại đội tuần thiên tướng. Bọn chúng rõ ràng đang muốn thu hoạch quân công. Coi như ngươi có thể che giấu yêu khí cho đám yêu tinh này, nhưng một nhóm yêu lớn như vậy, chắc chắn sẽ không thể chạy thoát.



Con khỉ mở to hai mắt nhìn nàng, hỏi:



- Thiên Quân… Xuất phát rồi sao?



Đúng rồi, Sóc tinh nói nó đã đến đây được gần một năm rồi. Một năm một lần, có lẽ cũng đã đến lúc rồi…



- Chính vì thế ta mới vội vã như vậy. Nơi này sắp bị đại quân Lý Tịnh bao vây khống chế lại.



Con khỉ ngơ ngác đứng yên, nhìn trời, run rẩy quay đầu lại hỏi:



- Còn… Còn mấy ngày nữa sẽ tới?



- Nhanh nhất là nửa tháng.



- Na Tra… cũng đến sao?



- Na Tra sẽ không đến. Bới vì sự việc lần trước nên y đã bị nhốt lại rồi, tạm thời không ra được.



Con khỉ hít một hơi thật sâu để cố gắng bình tĩnh lại. Hắn quay đầu nhìn lại nơi đóng quân.



Bây giờ, chuyện Dương Thiền đến nơi này đã truyền ra khắp nơi đóng quân. Vô số tiểu yêu đều lén lút giấu đầu qua những lớp rào chắn để nhìn về phía con khỉ. Hắn cũng đang nhìn về phía bọn nó. Hắn nhìn thấy lão Bạch Viên lưng còng đang tha thiết, mong mỏi nhìn về phía mình, mặt Đoản Chủy vẫn không cảm xúc, còn Đại Giác mắt đã ứa nước như sắp khóc.



Tiểu hồ yêu cũng ôm trái bóng đứng xa xa nhìn hắn.



Nếu mọi người biết hắn đang thảo luận với Dương Thiền về việc bỏ đi hay ở lại, không biết bọn nó sẽ nghĩ thế nào?



Hắn suy nghĩ rất lâu rồi thản nhiên nói:



- Không được, ta phải dẫn bọn nó cùng nhau rời đi. Những con yêu khác ta có thể mặc kệ nhưng có mấy người ta chắc chắn phải dẫn đi.



- Ngươi choáng váng sao?



Thanh âm của Dương Thiền cao vút:



- Ngươi có biết ngươi đang nói cái gì sao? Ngươi cứ như thế này thì việc cứu Tước Nhi chỉ như là trăng trong nước thôi!



- Vậy còn cô? Cô không hận Ngọc Đế sao?



Con khỉ đề cao giọng:



- Cô nói bọn chúng vô tình nhưng làm như vậy thì còn nói gì nữa? Ta và cô có khác gì bọn chúng đâu?



- Ngươi! Không có thực lực nhưng lại muốn làm anh hùng! Ta mặc kệ ngươi!



- Chỉ cần có cơ hội, ta sẽ phải thử!



Dương Thiền cắn môi, trừng mắt nhìn con khỉ với thái độ oán hận. Nàng lui một bước lại rồi quay người rời đi.



Sau khi Dương Thiền đi được hơn năm trượng, nàng đứng lại. Ngực nàng hơi hơi phập phồng, hô hấp dồn dập.



Nàng đứng yên ở đó một lúc lâu rồi chậm rãi nắm chặt tay. Sau đó nàng quay đầu lại và lấy ra một cái hộp gỗ nhỏ, rồi dùng hết sức ném về phía con khỉ và hét lớn:

- Khi nào đột phá cảnh giới thì hãy ăn nó!



Dưới bầu trời đêm yên tĩnh, tiếng nói của nàng quanh quẩn khắp nơi.



Nàng quay lại, thẫn thờ nhìn con khỉ một lúc rồi chậm rãi xoáy người bỏ đi. Nàng không hề quay đầu lại một lần nào nữa cho đến khi biến mất giữa màn đêm.
Đây là bản dịch của em.
 

Cún

Hóa Thần Trung Kỳ
Chuyển Ngữ Tiểu Thành
Ngọc
1,363
Tu vi
449
Những kẻ yếu đuối phải sống chui lủi khắp nơi để sinh tồn , kẻ mạnh được sinh ra từ đám người liều mạng cầu sinh này mới thật sự là cường giả.

Yêu tộc đã hết thuốc chữa thật rồi.

Hắn chậm rãi lắc đầu.

Hắn cần tự bảo vệ mình sao ?(Hắn dư sức tự bảo vệ mình .). Với tu vi hoá thần của mình, chỉ cần hắn muốn chạy trốn, Thiên Đình cũng khó có thể tìm bắt hắn được. Đây là thói quen xấu của long tộc. Bọn chúng đều tham lam, không từ thủ đoạn để vơ vét tài sản. Bọn chúng đều không đáng tin.” Dương Thiền lạnh lung nhìn hắn : “ Ngươi hãy nghe ta, nhanh chóng rời khỏi đây. Nơi đây không thể ở lâu. “

Suy nghĩ nửa ngày, hắn liếc mắt nhìn về nơi đóng quân ở phía xa, hỏi nhỏ :” Có thể đưa bọn chúng đi cùng không?”

“ Ngươi thật sự coi chúng là đồng đội (đồng bọn)?”

“Không đúng sao? Ta cũng là yêu. Ta không nỡ để bọn chúng bị đám ác giao kia bán đi.”

Lão Bạch Viên mơ mộng hão huyền. Hắn muốn có thiên đường của Đoản Chuỷ. Hắn muốn đoạt lấy vợ của lão ngưu làm vợ mình. Hắn muốn yêu ngủ Đại Giác . Hắn còn muốn chiếm lấy tiểu hồ ly.

Cũng không thể nhìn bọn chúng bị đám ác giao kia bán cho thiên quân. Bị đám Thiên binh chặt đầu lĩnh quân công a ?

Hắn hô hấp nặng nề, từ từ siết chặt tay.

Nhìn thấy sắc mặt hầu tử biến đổi, Dương Thiền nhíu mày. Hắn mím môi, điều chỉnh hô hấp của mình rồi nói :” Ta không tranh cãi với ngươi nữa. Nhưng ngươi đã nghĩ đến sau khi rời khỏi nơi đây, ngươi sẽ đi đến nơi nào ?”

“ Ở nơi nào cũng đều tốt hơn ở đây. Yêu khí trên người ngươi, chỉ giúp một mình đi lại . Ngươi làm sao để che dấu yêu khí trên người bọn họ ?”

“ Vậy thì sao ?” Dương Thiền nhìn chằm chằm về vùng hắc ám phía xa, lạnh lung nói :” Đại quân Thiên đình đã chuẩn bị xuất phát, xung quanh còn có rất nhiều đội tuần tra. Bọn chúng đã muốn thu lưới rồi. Cứ cho là ngươi có thể che dấu yêu khí của bọn họ, nhưng ngươi có thể chạy thoát sao ?”

Hầu tử trợn trừng hai mắt :” Thiên quân xuất phát rồi sao ?”

Đúng vậy, sóc tinh nói hắn đã tới cũng được một năm rồi. Một năm một lần, cũng đến lúc rồi..

“Cho nên ta mới vội vã như thế, đại quân của Lý Tịnh rất nhanh sẽ bao vây chặt nơi này .”

Đứng ngơ ngác giữa trời, khoé mắt giật giật, hầu tử run rẩy xoay đầu lại hỏi :” Còn bao lâu thì đến nơi đây .“


“Nhiều nhất là nửa tháng .“
“ Na Tra cũng đến sao ?”

“Na Tra sẽ không tới, lần trước hắn bị nhốt lại, vẫn chưa được ra ngoài.”
Hầu tử hít một hơi dài, cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình, quay đầu nhìn về phía nơi đóng quân.

Lúc này, Dương Thiền đã mang tin tức truyền khắp nơi đóng quân. Đám tiểu yêu đều lén lút nhìn trộm qua hang rào chắn trước cửa. Bên trong đám yêu kia, Hầu tử thấy được ánh mắt tha thiết mong chờ của lão Bạch Viên.Hắn thấy ánh mắt kiên định của Đoản Chuỷ. Hắn thấy ánh mắt mông lung của Đại Giác.
Tiểu hồ yêu đang ôm cầu phía xa cũng đang nhìn hắn.

Nếu bọn hắn biết, mình đang cùng Dương Thiền thảo luận có nên bỏ lại bọn hắn ở lại hay không, liệu bọn hắn sẽ nghĩ như thế nào .

Suy nghĩ một lúc lâu, Hầu Tử kiên quyết nói :” Không được, ta phải dẫn bọn hắn cùng đi. Những yêu khác ta không biết, nhưng có mấy người ta nhất định phải mang đi.”

“ Đầu óc ngươi có vấn đề à ?” Dương Thiền gầm lên:” Ngươi biết ngươi đang nói gì không ? Ngươi như vậy làm sao có thể cứu Tước Nhi ?”

“ Vậy còn ngươi ? Ngươi hận những ngày kia đem(những ngày kia đem=?)hận Ngọc đế không ? Hầu tử cũng gào lên :” Ngươi nói bọn hắn vô tình, vậy ta thì sao ? Ta và bọn họ có gì khác nhau sao ?”

“ Ngươi ! Không có sức mạnh còn học người khác làm anh hung ! Ta mặc kệ ngươi !”

“ Chỉ cần còn chút hy vọng, vậy liều một lần “

Trừng mắt nhìn hầu tử một cái, Dương Thiền cắn môi bước lùi về sau một bước, xoay người đi thẳng.

Đi khoảng hơn năm trượng, nàng dừng cước bộ. lẳng lặng đứng yên, trước ngực nàng hơi hơi phập phồng, hô hấp dồn dập

Đứng yên một lúc lâu, nàng từ từ nắm chặt tay, lấy ra một hộp gỗ nhỏ ném hết sức về phía hầu tử. Nàng hô lớn :” Tận dụng hết thời gian đột phá !”

Bầu trời đên yên tĩnh vẫn vang vọng âm thanh của nàng.

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn hầu tử, nàng chầm chậm xoay người, biến mất trong màn đêm, cũng không quay đầu nhìn lại một lần.
@Mink
bài này khó quá :chaothua::chaothua::chaothua:
:thank: đọc bài đạo hữu main là Vô Sỉ thành đạo nha
 

Mink

Phàm Nhân
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
7,776
Tu vi
1
Hôm qua ốm quá nên không biên được. Hôm nay em mới ngồi biên đã thấy các "học viên" yêu quý đang cố tính chữ thầy trả thầy để không tốt nghiệp hay thực sự là do bài này khó quá nên ai cũng sai lỗi cơ bản vậy. Em chỉ biên sửa lỗi cơ bản và không đánh lỗi sai nghĩa đâu. Lý do là em đang ốm nên không muốn ngồi so sánh hai bản word sẽ rất nhức đầu.
 

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
Dịch Giả Tử Vi
Ngọc
218,320
Tu vi
8,888
Những kẻ yếu đuối phải sống chui lủi khắp nơi để sinh tồn , kẻ mạnh được sinh ra từ đám người liều mạng cầu sinh này mới thật sự là cường giả.

Yêu tộc đã hết thuốc chữa thật rồi.

Hắn chậm rãi lắc đầu.

Hắn cần tự bảo vệ mình sao ?(Hắn dư sức tự bảo vệ mình .). Với tu vi hoá thần của mình, chỉ cần hắn muốn chạy trốn, Thiên Đình cũng khó có thể tìm bắt hắn được. Đây là thói quen xấu của long tộc. Bọn chúng đều tham lam, không từ thủ đoạn để vơ vét tài sản. Bọn chúng đều không đáng tin.” Dương Thiền lạnh lung nhìn hắn : “ Ngươi hãy nghe ta, nhanh chóng rời khỏi đây. Nơi đây không thể ở lâu. “

Suy nghĩ nửa ngày, hắn liếc mắt nhìn về nơi đóng quân ở phía xa, hỏi nhỏ :” Có thể đưa bọn chúng đi cùng không?”

“ Ngươi thật sự coi chúng là đồng đội (đồng bọn)?”

“Không đúng sao? Ta cũng là yêu. Ta không nỡ để bọn chúng bị đám ác giao kia bán đi.”

Lão Bạch Viên mơ mộng hão huyền. Hắn muốn có thiên đường của Đoản Chuỷ. Hắn muốn đoạt lấy vợ của lão ngưu làm vợ mình. Hắn muốn yêu ngủ Đại Giác . Hắn còn muốn chiếm lấy tiểu hồ ly.

Cũng không thể nhìn bọn chúng bị đám ác giao kia bán cho thiên quân. Bị đám Thiên binh chặt đầu lĩnh quân công a ?

Hắn hô hấp nặng nề, từ từ siết chặt tay.

Nhìn thấy sắc mặt hầu tử biến đổi, Dương Thiền nhíu mày. Hắn mím môi, điều chỉnh hô hấp của mình rồi nói :” Ta không tranh cãi với ngươi nữa. Nhưng ngươi đã nghĩ đến sau khi rời khỏi nơi đây, ngươi sẽ đi đến nơi nào ?”

“ Ở nơi nào cũng đều tốt hơn ở đây. Yêu khí trên người ngươi, chỉ giúp một mình đi lại . Ngươi làm sao để che dấu yêu khí trên người bọn họ ?”

“ Vậy thì sao ?” Dương Thiền nhìn chằm chằm về vùng hắc ám phía xa, lạnh lung nói :” Đại quân Thiên đình đã chuẩn bị xuất phát, xung quanh còn có rất nhiều đội tuần tra. Bọn chúng đã muốn thu lưới rồi. Cứ cho là ngươi có thể che dấu yêu khí của bọn họ, nhưng ngươi có thể chạy thoát sao ?”

Hầu tử trợn trừng hai mắt :” Thiên quân xuất phát rồi sao ?”

Đúng vậy, sóc tinh nói hắn đã tới cũng được một năm rồi. Một năm một lần, cũng đến lúc rồi..

“Cho nên ta mới vội vã như thế, đại quân của Lý Tịnh rất nhanh sẽ bao vây chặt nơi này .”

Đứng ngơ ngác giữa trời, khoé mắt giật giật, hầu tử run rẩy xoay đầu lại hỏi :” Còn bao lâu thì đến nơi đây .“


“Nhiều nhất là nửa tháng .“
“ Na Tra cũng đến sao ?”

“Na Tra sẽ không tới, lần trước hắn bị nhốt lại, vẫn chưa được ra ngoài.”
Hầu tử hít một hơi dài, cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình, quay đầu nhìn về phía nơi đóng quân.

Lúc này, Dương Thiền đã mang tin tức truyền khắp nơi đóng quân. Đám tiểu yêu đều lén lút nhìn trộm qua hang rào chắn trước cửa. Bên trong đám yêu kia, Hầu tử thấy được ánh mắt tha thiết mong chờ của lão Bạch Viên.Hắn thấy ánh mắt kiên định của Đoản Chuỷ. Hắn thấy ánh mắt mông lung của Đại Giác.
Tiểu hồ yêu đang ôm cầu phía xa cũng đang nhìn hắn.

Nếu bọn hắn biết, mình đang cùng Dương Thiền thảo luận có nên bỏ lại bọn hắn ở lại hay không, liệu bọn hắn sẽ nghĩ như thế nào .

Suy nghĩ một lúc lâu, Hầu Tử kiên quyết nói :” Không được, ta phải dẫn bọn hắn cùng đi. Những yêu khác ta không biết, nhưng có mấy người ta nhất định phải mang đi.”

“ Đầu óc ngươi có vấn đề à ?” Dương Thiền gầm lên:” Ngươi biết ngươi đang nói gì không ? Ngươi như vậy làm sao có thể cứu Tước Nhi ?”

“ Vậy còn ngươi ? Ngươi hận những ngày kia đem(những ngày kia đem=?)hận Ngọc đế không ? Hầu tử cũng gào lên :” Ngươi nói bọn hắn vô tình, vậy ta thì sao ? Ta và bọn họ có gì khác nhau sao ?”

“ Ngươi ! Không có sức mạnh còn học người khác làm anh hung ! Ta mặc kệ ngươi !”

“ Chỉ cần còn chút hy vọng, vậy liều một lần “

Trừng mắt nhìn hầu tử một cái, Dương Thiền cắn môi bước lùi về sau một bước, xoay người đi thẳng.

Đi khoảng hơn năm trượng, nàng dừng cước bộ. lẳng lặng đứng yên, trước ngực nàng hơi hơi phập phồng, hô hấp dồn dập

Đứng yên một lúc lâu, nàng từ từ nắm chặt tay, lấy ra một hộp gỗ nhỏ ném hết sức về phía hầu tử. Nàng hô lớn :” Tận dụng hết thời gian đột phá !”

Bầu trời đên yên tĩnh vẫn vang vọng âm thanh của nàng.

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn hầu tử, nàng chầm chậm xoay người, biến mất trong màn đêm, cũng không quay đầu nhìn lại một lần.
@Mink
bài này khó quá :chaothua::chaothua::chaothua:
Chui nhủi chứ ko phải chui lủi nha đệ 🤪🤪🤪
 

Top