Hướng dẫn đăng truyện. (1

NhịGiaBro

Võ Giả
Ngọc
692
Tu vi
2
Xin chào các đạo hữu, tại hạ là người mới. sau một thời gia cặm cụi thì cũng đã cho ra lò dc 10 chương dịch (đáp ứng bước thứ nhất ) để đăng truyện.
Hiện tại tại hại muốn hỏi các đạo hưu, trưởng lão mấy vấn đề như sau:
+ Các bước để đăng truyện lên Bạch Ngọc Sách: Bố cục chương như thế nào, tạo tk reader ntn, đăng ntn,. . . . các đạo hữu ai biết đáp án thì nói cho tại hại biết với, mà nên vứt cho tại hạ mấy tờ truyền tống phù tại hạ truyền tống đi cho nhanh :48:.
+ Hiện tại tại hạ đang dịch một bộ võng du: truyền thừa cùng tiến hoá( 进化与传承 ) của 'gttnow' thì nếu như đăng trên 20 chương thì có được xét danh hiệu không vậy
+ Tại hạ biết đăng truyện trên bạch ngọc sách có trả lương bằng ngọc, tại hạ muốn hỏi là báo nhận lương ntn và vào ngày nào, với ngọc có tác dụng ntn mà tại hạ thấy trên face có đạo hữu đăng ảnh bị ks hết ngọc :27:.
Tại hạ chỉ có mấy vấn đề như thế thôi ạ, mong các đạo hữu:004: giúp đỡ nhiệt tình.:))
 

Linh Phong

Vấn Đạo
Ngọc
1,612
Tu vi
7
Xin chào các đạo hữu, tại hạ là người mới. sau một thời gia cặm cụi thì cũng đã cho ra lò dc 10 chương dịch (đáp ứng bước thứ nhất ) để đăng truyện.
Hiện tại tại hại muốn hỏi các đạo hưu, trưởng lão mấy vấn đề như sau:
+ Các bước để đăng truyện lên Bạch Ngọc Sách: Bố cục chương như thế nào, tạo tk reader ntn, đăng ntn,. . . . các đạo hữu ai biết đáp án thì nói cho tại hại biết với, mà nên vứt cho tại hạ mấy tờ truyền tống phù tại hạ truyền tống đi cho nhanh :48:.
+ Hiện tại tại hạ đang dịch một bộ võng du: truyền thừa cùng tiến hoá( 进化与传承 ) của 'gttnow' thì nếu như đăng trên 20 chương thì có được xét danh hiệu không vậy
+ Tại hạ biết đăng truyện trên bạch ngọc sách có trả lương bằng ngọc, tại hạ muốn hỏi là báo nhận lương ntn và vào ngày nào, với ngọc có tác dụng ntn mà tại hạ thấy trên face có đạo hữu đăng ảnh bị ks hết ngọc :27:.
Tại hạ chỉ có mấy vấn đề như thế thôi ạ, mong các đạo hữu:004: giúp đỡ nhiệt tình.:))
Hoan nghênh bạn đã gia nhập BNS. :chucmung::chucmung::chucmung:
Vấn đề của bạn thì xin nhờ 2 Mod Dịch giải đáp giúp. @Mink @Độc Hành
 
-:- Vật phẩm -:-

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Super-Moderator
Chân Kinh Hộ Pháp PNT
Ngọc
508,141
Tu vi
7,777
Xin chào các đạo hữu, tại hạ là người mới. sau một thời gia cặm cụi thì cũng đã cho ra lò dc 10 chương dịch (đáp ứng bước thứ nhất ) để đăng truyện.
Hiện tại tại hại muốn hỏi các đạo hưu, trưởng lão mấy vấn đề như sau:
+ Các bước để đăng truyện lên Bạch Ngọc Sách: Bố cục chương như thế nào, tạo tk reader ntn, đăng ntn,. . . . các đạo hữu ai biết đáp án thì nói cho tại hại biết với, mà nên vứt cho tại hạ mấy tờ truyền tống phù tại hạ truyền tống đi cho nhanh :48:.
+ Hiện tại tại hạ đang dịch một bộ võng du: truyền thừa cùng tiến hoá( 进化与传承 ) của 'gttnow' thì nếu như đăng trên 20 chương thì có được xét danh hiệu không vậy
+ Tại hạ biết đăng truyện trên bạch ngọc sách có trả lương bằng ngọc, tại hạ muốn hỏi là báo nhận lương ntn và vào ngày nào, với ngọc có tác dụng ntn mà tại hạ thấy trên face có đạo hữu đăng ảnh bị ks hết ngọc :27:.
Tại hạ chỉ có mấy vấn đề như thế thôi ạ, mong các đạo hữu:004: giúp đỡ nhiệt tình.:))
Trước tiên đạo hữu post vài chương dịch vào đây để các mod kiểm tra xem đủ tiêu chuẩn để đăng hay chưa, nếu đạt thì sẽ được tạo tk reader để đăng truyện. Sau đó sẽ được tạo đầu truyện để đăng. Dịch từ 20 chương trở lên sẽ được set danh hiệu dịch giả, đầu tháng sẽ báo chương dịch để thưởng ngọc, mỗi chương 700 ngọc. Ngọc dùng để tăng tiến tu vi, hoặc đi shopping trong shop 😁😁😁
Trước tién đạo hữu cứ post chương dịch trong này, post vào trong spoil, các biểu tượng trên đạo hữu bấm vào ..., sẽ có spoil, tạo tiêu đề rồi copy paste vào điểm nháy chuột.
Các bước tiếp theo sẽ hướng dẫn sau nhé.
 
-:- Vật phẩm -:-

NhịGiaBro

Võ Giả
Ngọc
692
Tu vi
2
Tại hạ post trước 2 chương các đạo hữu xem thử nhé.
nếu cần tại hạ sẽ post tiếp
一章此校非此校
赵星用钥匙打开学生宿舍的卧室门,把自己提着的旅行袋顺手放到桌子,正准备去把宿舍的窗户打开时,他突然觉得自己有点懵圈;他发现自己宿舍内的环境发生变化了。
今天是他暑假结束后、回到学校的第一天,自己的宿舍是一共安排有四个人;房间内的布置是在窗户两侧、沿墙的位置,每侧顺排着两张高低床,四个室友都是宿在下铺,上铺是供大家各自摆放东西的地方。
可眼前的这间宿舍内,虽然四张高低床还是同样的布置,但床铺可是已经占了六个位置,只有两张高低床的上铺是被用来放东西的;也就是说这个宿舍内是居住有六个人。
眼下这宿舍内还没有别人返校,因为窗户还没有被打开,屋里的空气也不够新鲜;床上的铺盖为了避免被积灰,都是被连席子卷了起来、并盖上了报纸,但可以明显的看出来,这个宿舍内应该有六名室友。
赵星随即又注意到,这宿舍内的变化可不仅仅是这两套多出的床铺,就连宿舍内的房间宽度,也与自己知道的不一样了。
在他的宿舍内,在两排高低床之间,是靠窗紧挨着摆放有四张桌子;而桌子与床之间剩下的净空位置,在留下让人通行的空间后,就无法再摆下凳子。
在他的宿舍内,学生如果要在桌子前学习,
就只能坐在床帮上。
可他眼下所在的宿舍内,在对应窗口的位置,两排高低床之间除了原本应该有的四张桌子外,还打横又紧挨着摆放了第五张桌子;更甚的是在这些桌子与床笫之间,还妥妥的摆放了四张凳子;而且这些凳子与床笫之间,居然还留有可让人通行的空间。
也就是说,当学生坐在桌前的凳子上学习时,其身后与床铺间仍然留有可供人通行的空间。
赵星这时已经意识到自己是进错了房间,他都来不及思考自己为啥会糊涂到进错房间,就急忙的提起自己的旅行包,赶紧的离开这间宿舍;他可不想当这间宿舍的主人归来时,看到自己居然在人家的宿舍内,那样会很尴尬,而且万一人家宿舍内丢失了东西,自己还摆脱不了嫌疑。
匆忙的退出房间、锁上宿舍门之后,赵星反而更迷茫了;他这会的位置是在宿舍楼的内走廊上,走廊的两侧都是学生宿舍,有些宿舍的房门是开着的,已经有学生出入了,而且有人是直接站在走廊内交谈;可让赵星迷茫的是:不说眼前见到的那些人他都觉得陌生,就连眼前这走廊居然也完全不是他所熟悉的走廊了。
虽然不知道自己宿舍楼走廊宽度的具体数值,但基本印象还是有的,大概就是他两臂平伸展开后的宽度;可眼前这走廊明显要宽的多,按照眼下赵星的目测,差不多得有个自己臂展宽度的两倍;他立刻认识到,自己可不仅仅是进错了宿舍房间,而是连宿舍楼都进错了。
赵星都来不及细思‘自己为何会犯如此低级的错误’,就急忙的提着自己的旅行包、赶紧下楼;好在这会所在的楼层倒是与他该去的宿舍相同,都是处在二楼,使他得以快速的离开此地;在下楼期间,赵星还在回想,没有听说过在自己的学校内,有这种宽大走廊的宿舍楼啊。
心情揣测的赵星走出宿舍楼之后,由于不必再考虑‘承担进错宿舍楼的尴尬’了,刚想有所放松,可随即就被眼前的新发现惊呆了,因为眼前所见的建筑风貌及布局,完全不是他所熟悉的景象,也就是说,他从未在这样的校园区生活过。
这时的天气还是比较热的,身穿短袖衫的赵星刚才要不是因为进错了宿舍,他这会已经去盥洗室用凉水擦过脸了;不过此时他倒不必再感觉到热了,因为他已经觉得从身体内在往外冒凉气。
19岁的赵星如今是大二的学生,在这所大学的校园内已经居留了一年,校园内的环境他觉得至少能了解个七七八八,可他实在不记得有眼前的这种环境布局;视野所见的几栋宿舍楼虽然也都是三层楼,但这些建筑的方位布局、以及建筑体貌,却与他记忆中的校园宿舍楼有着明显不同。
赵星开始反思:自己总不至于进错了校园吧。
反思的结果令他觉得恐惧,他这会完全想不起自己是如何进到这所校园的,能够回忆起来的当天的经历,就是从自己进错宿舍楼房间开始后的经历;那么自己之前的当天记忆怎么会断片了。
他之所以只焦虑自己之前当天的经历,是因为对于自己在当天之前的人生经历,他还都能正常回忆,唯一出差错的就是自己对当天的记忆存在了很大的缺失;他觉得可能是自己的大脑出现病况了,产生了失忆。
站在宿舍楼外的小路边、焦虑思考的赵星,注意到距离自己不远处的路边有一个玻璃宣传栏,当即走了过去。
玻璃宣传栏里有一个校园内的通知以及两张报纸,那个校园通知的落款是‘长安交通大学’;这让赵星直接觉得头大了一圈,赵星正是‘长安交通大学’的学生,可这怎么就是‘长安交通大学’了。
至于那两张报纸,是‘长安日报’的正反两个版面,报纸上所印刷的出版日期,也正是他所记忆的、该上大二的年份;这岂不是说,他完全是在正确的时间、来到了正确的地点,可他咋么就找不出自己应该熟悉的场景了呢。
理不清头绪的赵星注意到这里的楼栋在端部的小立面上,会标有阿拉伯数字表示的栋号标记,当即顺着路面再往前、走到自己之前进去过的这栋楼前端,果然也看到了这栋楼的标记,是‘5’。
赵星记得很清楚,自己的学生宿舍楼编号也正是5啊,那就更不应该错了,可自己怎么就对本应该熟悉不过的场景完全陌生呢,他明白是自己出了问题,只是想不明白问题出在了哪里。
他有想到过自己是在做梦,可很快就被他的直觉给否决了,毕竟他对周围的环境可以观察到很细微的变化,比方能细微的查看树上的鸟儿在来回穿梭,而且也能清晰的回忆起刚才的这些怪异经历,包括在5号楼内听到的学生们的只言片语;以他多年来的做梦经历,梦境不应该有这么具体的。
他接着怀疑自己的视觉出了问题,把本应该正常的外物看的走形了;可头脑中的逻辑分析,
接着又直接想把这个可能性给否决掉;或许他是由于自己的视觉器官出了问题,导致刚才在楼栋的二楼内没有能认出那些已经到校的、本应该是自己同班同学或者是应该脸熟的其他班的学生,可对于走廊楼道的明显翻倍加宽,不只是因为他通过视觉注意到了,他在走廊中穿行时曾与同学交错而过,那通行时体味到的明显宽敞的感觉,可是绝不会错的。
就算真的是自己的视觉器官出了问题,可近前的这条校园内的道路,怎么看起来就很正常啊,一点也没有特别宽敞的感觉,而且自己所看到的人,都显得比例正常,一点也没有违和感啊。
其它还能设想出来的理由,就只剩下传说中的‘鬼打墙’了,可眼下是大白天,‘鬼打墙’真的能让自己撞到么;赵星看了一下自己的手表,当下才是下午3点20,阳光也算正好呢,在这个时辰能玩出‘鬼打墙’,那得是相当的法力高深了。
至于说造成眼前这些古怪的原因,有可能完全是自己的大脑混乱所致,赵星都不敢去往这方面想;就算真的是大脑出了毛病,他也不想其被外人所知;他相信自己最多是今天出了些状况,随后就一定会恢复正常的;他可不想自己这莫名的状况被外人所知后,会影响到自己的学业、甚至是自己的未来人生。
值得一提的是,在赵星所处的时代,他还没有接触到诸如‘穿越’、‘异时空’的概念,按照他朴素的唯物主义观点,实在是想不出该用什么道理始来解释当前的情况了,他只是直觉得知道‘自己遭遇大麻烦了’。
至于自己身上的钥匙居然能打开那间宿舍的门,赵星虽然觉得不可思议,但这会也不是去详细探究的时候;他目前首先着急解决的,就是尽快的搞清楚自己到底是在什么地方,而且必须是悄悄的搞清楚,以免给自己增加麻烦。
苦苦在寻思的赵星,这会是站在5号楼的端部、邻近校园内的一条横向混凝土路的地方,这是他刚才为了查看5号楼的楼栋标牌、顺着5号楼前的纵向道路走过来的。
或许是赵星焦虑的表情太引人关注,当两个女学生顺着他这边的横向校园路走过来时,其中一个女生开口向他询问道:“这位同学,你是不是找不到自己的宿舍了?”
正在焦虑的不知所措的赵星,此刻听到对方的问话时心里简直是太谢天谢地了;说实在的,他此刻也非常想向其他人询问一些问题,可这会他头脑里是乱糟糟的,实在理不清在他当下的状况下,该如何提问才能达到自己想要得到的答案。
他倒不是怀疑‘别人不会好心的回答自己的问题’,而是因为自己的情况太诡异,想在不吓到别人的情况下问出答案,实在是需要好好措辞。
至于这两个女同学在走近他这边之前,他也已经注意到了,只是一时想不出该如何措辞,所以他没有想着去打扰她们;没有想到人家会热情的向他提问,而且这提问的内容也让他找到些该如何询问的灵感。
赵星迅速的侧过身来,对着两人感激的说道:“你们好,我确实是不知道该去哪找到宿舍了。”
问话的女孩用手指了一个方向对赵星说道:“那边图书馆前面有个接待处,新生应该先去那边报到,然后才会知道被分配的宿舍。”
赵星有些不好意思的看着对方说道:“我是帮别人捎了些东西,不过我找不到写有人家宿舍地址的纸条了,正在这发愁呢。”
对方有些不确定的问道:“UU看书 www.uukanshu.com是哪个专业的你知道么?”
赵星这时很庆幸话题进入了自己想要的轨道,他装作不确定的回答道:“我记得是动力机械二系的。”
注意到两个女生都变得饶有兴致的等着他继续往下说,他感觉到自己提到的这个系的名称,至少没有让人家感到怪异,因而也是稍感放心的接着说道:“压缩机专业。”
另一个一直没有说话的女学生这时插话问道:“哪一届的学生?”
“78届。”
两个女生这时都已经忍俊不禁了,那个插话的女生抢先接话道:“我们两个都是压缩81的。”
赵星大感意外的说道:“太巧了。”
在真实感觉着‘太巧’的同时,他心里也对终于出现了一些正常的事情而感到踏实些,至少自己所提到的‘系’及‘专业’,在这里都得到了吻合,这也方便他快速理清混乱的状况了。
那个首先问他话的女生,这时也不禁笑着点头说道:“是啊,确实太巧了,你要找的同学叫什么名字?”
赵星这时是下意识的没有说出自己的名字,事情很明显的还透着诡异,对于这两个名义上的同班同学,他自认是从未谋面,而对方明显也对自己毫无印象。
赵星说出了一个自己同班好友的名字,他自己对这个人的个人情况了解的多些,寄希望于或许可以找到此人再多加沟通。
这时,让他紧张的事情还是发生了,两个女生在听到他说出的名字之后,都是一脸的莫名其妙,那个后来接话的女生直接说道:“我们班没有叫这个名字的人啊。

Chương 1: Đây có phải là trường học của mình



Triệu Tinh dùng chìa khóa mở cửa phòng của ký túc xá sinh viên sau đó tiện tay quẳng cái túi du lịch của mình lên cái bàn. Đang chuẩn bị mở cửa sổ thì hắn đột nhiên có chút hoảng hốt nhận ra, hắn phát hiện cái phòng ký túc xá của mình đã thay đổi.



Hôm nay là ngày đầu tiên trở lại trường sau kỳ nghỉ hè dài, phòng ký túc xá của hắn gồm có bốn người, bên trong phòng bố trí gồm: Hai cửa sổ ở hai bên, đối diện cửa vào là bức tường, hai bên sườn cạnh cửa sổ mỗi bên đặt một cái giường hai tầng, bốn bạn cùng phòng của hăn nằm ở bốn giường này, còn lại cái giường đối diện cửa chính là để mọi người đặt đồ.



Nhưng ngay lúc này trước mắt của hắn , căn phòng ký túc xá này vẫn bố trí bốn cái giường như thế, nhưng giường chính lại thành sáu cái, chỉ có hai cái giường dùng để đặt đồ là vẫn như cũ, điều này đồng nghĩa với việc, phòng ký túc xá này có tận sáu người ở.



Bởi vì cửa sổ còn không có mở ra, nên trước mắt có thể khẳng định căn phòng ký túc xá này còn chưa có một ai trở lại, hơn nữa không khí trong phòng vẫn còn chưa có thoáng đãng; bên trên giường có một lớp bụi, chiếu cũng được cuốn lại đặt một vài tờ báo ở bên trên, nhưng như thể cũng đủ khẳng định một điều phòng ký túc xá này chắc chắn ở sáu người.



Triệu Tinh lập tức chú ý tới một điều là căn phòng này không chỉ nhiều thêm hai chiếc giường, mà ngay cả độ rộng của phòng cũng thay đổi, nó lớn hơn phòng trước kia của hắn rất nhiều.



Căn phòng ký túc xá trước đây của hắn, bên ngoài việc đặt bốn chiếc giường ra thì cạnh mỗi chiếc giường còn đặt một cái bàn, Khoảng cách giữa giường và bàn khá nhỏ, trước đây còn không thể đặt ghế vào để ngồi được. Nếu bọn hắn muốn ngồi học ở trên bàn thì chỉ có thể dùng giường làm ghế để ngồi.



Nhưng hiện tại ngay lúc này, căn phòng ở trước mắt hắn, ngoài việc sắp xếp them hai chiếc giường ở cạnh cửa sổ và bốn cái bàn xung quanh, thì ở phía cuối còn đặt thêm cái bàn thứ năm, không chỉ có như thế, giữa mỗi cái bàn và giường còn đặt thêm bốn cái ghế và vẫn còn dư khoảng cách cho người qua lại.Nói cách khác khi sinh viên còn ngồi học ở bàn thì phía sau vẫn còn dư khoảng trống đủ cho người đi qua đi lại một cách dễ dàng.



Lúc này Triệu Tinh đã nghĩ rằng mình đã vào nhầm phòng, còn không kịp tự hỏi chính mình vì sao lại hồ đồ tới mức vào nhầm phòng, hắn đã vội vàng xách cái túi du lịch của mình chạy như bay ra khỏi căn phòng. Hắn không muốn bị bắt gặp lúc chủ nhân của căn phòng này trở về, như vậy sẽ vô cùng xấu hổ. Hơn nữa nếu như căn phòng này có bị mất đồ đạc gì đó thì hắn cũng không muốn bị vu oan.



Sau khi vội vàng ra khỏi căn phòng và khóa cửa phòng lại, Triệu Tinh lại càng không mê man không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rõ ràng vị trí phòng ký túc xá của hắn nằm ở bên trong hành lang của tòa nhà ký túc xá, phòng ký túc xá của sinh viên đều được phân bố đều hai bên hành lang. Hiện tại có một số phòng đã mở cửa, có một vài người đã đi ra đi vào, thậm chí còn có mấy người đứng nói chuyện với nhau ở hành lang; Nhưng hiện tại lại có một điều làm cho Triệu Tinh mê mang hơn nữa là: không chỉ những sinh viên xung quanh mà ngay cả hành lang cũng không phải là hành lang phòng trọ của hắn.



Tuy rằng hắn không biết tòa ký túc xá trước kia hắn ở rộng bao nhiêu nhưng hắn vẫn nhớ được hành lang ký túc xá của hắn rộng chừng một sải tay khi hắn đứng thẳng người và đưa hai tay ra hai bên. Nhưng cái hành lang trước mắt hắn bây giờ lại rộng gấp hai lần so với hành lang cũ. Điều này làm cho Triệu Tinh cuối cùng cũng ý thức được rằng: " Mình đã đi nhầm khu ký túc xá".



Hắn cũng không kịp suy nghĩ vì sao lại phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn như thế. Hắn đã vội vàng xách theo túi du lịch của mình chạy nhanh ra khỏi khu nhà; cũng may cái phòng này nằm ở tầng trệt nên hắn chỉ việc đi ra khỏi khu ký túc xá. Trong quá trình đi ra, Triệu Tinh còn cố gắng nhớ xem trong trường học của mình có khu ký túc xá nào lại có hành lanh rộng như thế. Nhưng nghĩ hoài mà vẫn không nhớ là trường mình có.



Mang theo tâm trạng nghi ngờ này đi ra khỏi khu ký túc xá, một lúc sau, bởi vì không còn phải lo lắng việc xấu hổ khi đi vào nhầm phòng bị ai phát hiện, hắn đang định thả lỏng người thì lại bị chính khung cảnh trước mặt làm cho giật mình, kinh hãi; bởi vì khung cảnh bố cục của ngôi trường này, trước đây hắn chưa hề nhìn thấy qua, nói theo cách khác trước đây hắn chưa từng sống trong khung cảnh như vậy.



Thời tiết lúc này vẫn còn có một chút nóng, nên Triệu Tinh mặc áo ngắn tay cho bớt nóng, lúc nãy hắn cũng định đi rửa mặt cho mát, nhưng mà gặp phải việc đi nhầm phòng nên chưa kịp rửa. Thế nhưng hiện tại hắn lại không còn cảm giác được một tý nóng nào, bởi vì có một luồng khí lạnh đang từ trong cơ thể hắn tràn ra.



Năm nay Triệu Tinh mới 19 tuổi, là sinh viên đại học năm thứ hai, hắn đã có một năm thời gian đi qua lại khu vườn trường này, mặc dù không thể nói là nắm rõ khung cảnh của vườn trường mười phần, nhưng ít nhất cũng phải bảy tám phần nắm rõ. Nhưng hiện tại khung cảnh hiện ra trước mắt của hắn với khung cảnh trong trí nhớ, chũng nó không hề giống nhau một chút nào.



Triệu Tinh bắt đầu có suy nghĩ:

- Chính mình cũng không thể tệ đến mức đi nhầm trường.



Nhưng nghĩ lại hắn lại càng cảm thấy sợ hãi, hắn không nhớ nổi mình đi vào trường này bằng cách nào hết. Hắn chỉ có thể nhớ những chuyện ngày hôm nay trải qua, nhưng toàn bộ chuyện đó lại bắt đầu từ lúc đi vào nhầm phòng ký túc xá, Hắn cảm thấy trí nhớ của mình từ lúc nào trở nên kém cỏi đến vậy.



Sở dĩ hắn không có lo lắng những chuyện phía trước của ngày hôm nay, mà lại lo lắng những chuyện hắn vừa trải qua, là bởi vì những chuyện trước đó trừ ngày hôm nay thì hắn lại đều nhớ rõ, chỗ thiếu sót duy nhất chính là chỗ trí nhớ về ngày hôm nay của hắn bị trống rỗng, không nhớ gì hết, hắn cảm thấy có thể mình đã bị bệnh gì đó về đầu, dẫn đến việc bị mất trí nhớ.



Đứng ở con đường nhỏ bên ngoài khu ký túc xá, Triệu Tinh vẫn còn đang lo lắng và tự hỏi chính mình, lúc này hắn mới chú ý đến cách đó không xa ở ven đường có một bảng thông tin bằng thủy tinh, thế là hắn bèn đi qua đó.



Bên trên bảng tin có bản đồ của khu vực sân trường với hai tờ báo, theo bảng tin thì ngôi trường này có tên là " Trường đại học giao thông Trường An", điều này làm cho Triệu Tinh cảm thấy đau đầu, bởi vì hắn chính là sinh viên của "Trường đại học giao thông Trường An", thế nhưng trường này như thế nào lại chính là "Trường đại học giao thông Trường An".



Về hai tờ báo chí, đều là 'Trường An nhật báo' nhưng lại gồm hai trang, bên trên tờ báo có ghi ngày xuất bản cũng giống như hắn nhớ đều là cùng một ngày; như vậy có thể nói rằng, hắn đang ở tại một nơi, cùng một địa điểm, cùng một thời gian. Thế nhưng lại không tìm ra được sự thân thuộc ở những khung cảnh trước mắt đây này.



Nhưng mà Triệu Tinh lại chú ý đến một dấu hiệu khá rõ ràng đó là phía trước tòa nhà của khu ký túc xá, bên trên có đánh số thứ tự của khu nhà, Hắn theo con đường này đi thẳng về phía trước, đi đến khu ký túc xá lúc nãy hắn đã vào nhầm thì chứng kiến phía trên tòa nhà có đánh số "5".



Thế nhưng Triệu Tinh nhớ rất rõ một điều là phòng ký túc xá cũng ở tòa ký túc xá số "5", như vậy thì chắc chắn không thể xảy ra chuyện hắn đi nhầm khu nhà, nhầm phòng. Thế nhưng đối với tất cả khung cảnh trước mắt hắn ta đều không cảm giác được sự quen thuộc, dù chỉ là một chút. Hắn đã có thể hiểu được rằng chính hắn đã có vấn đề, nhưng mà cái hắn ta muốn biết đó chính là vấn đề này nằm ở đâu.



Hắn đã nghĩ đến việc đó là hiện tại chính mình đang nằm mơ, nhưng rất nhanh bằng việc dựa vào trực giác hắn đã trực tiếp loại bỏ suy nghĩ này, bời vì hắn có thể quan sát tất cả biến hóa của khung cảnh xung quanh rất chi tiết, hắn có thể thấy chim chóc bay qua lại ở trên đầu hắn. Hơn nữa nhớ lại những chuyện kỳ dị đã trải qua nãy giờ và những câu chuyện nghe được từ các cuộc nói chuyện của sinh viên khi họ nói chuyện với nhau ở khu ký túc xá số "5". Dựa vào kinh nghiệm nằm mơ nhiều năm của hắn thì hắn có thể xác định cảnh trong mơ không thể chính xác và cụ thể đến như vậy được.



Tiếp theo hắn có thể nghĩ đến chính là mắt của hắn có vấn đề, cho nên mới nhìn các vật xung quanh có kích thước khung cảnh khác lạ đến như thế, ý nghĩ này nảy ra vừa trùng khớp với những chuyện xảy ra.



Tuy nhiên ngay sau đó hắn lại loại bỏ ý nghĩ này, bởi vì có thể mắt hắn bị cận nên vừa rồi có thể hắn không nhận ra đây là trường học của mình, có thể không quen mặt của các sinh viên lúc nãy bởi vì có thể họ là học sinh lớp khác, khóa khác. Nhưng mà việc hành lang trở nên rộng rãi gấp đôi so với hành lang cũ thì chuyện này không cần nhìn bằng mắt mới có thể xác định, mà chỉ cần dựa vào cảm giác, cũng như khoảng cách các sinh viên khi đi qua nhau, điều này có thể chắc chắn mắt hắn không hề bị cận.



Cho dù là mình có bị cận đi chăng nữa, thế nhưng nhìn xung quanh vẫn thấy mọi thứ vẫn bình thường, không có cảm giác các vật ấy bị to ra, hơn nữa những người đi lại xung quanh cũng không có sự thay đổi về hình dáng.



Cũng chỉ còn có một lý do cuối cùng, vấn đề trong các tiểu thuyết thuyết có nói, đó là mình bị 'ma nhập' , nhưng mà hiện tại là ban ngày, chuyện 'ma nhập' này có thể xảy ra được hay không và mình lại xui xẻo đụng phải đây.Triệu Tinh nhìn lại cái đồng hồ đang đeo trên tay mình, hiện tại là ba giờ hai mươi phút, mặt trời còn chưa có lặn, nhưng hiện tại chính mình lại bị ' ma nhập', chắc chắn con ma kia có pháp lực cũng cao thâm.



Còn nguyên nhân tạo thành sự việc cổ quái này, có thể do đầu của chính mình có chút hỗn loạn, nhưng hắn không dám suy nghĩ nhiều ở phương diện này; bởi vì hắn cũng không muốn cho người ngoài biết chuyện hắn bị đau đầu, hắn chắc chắn tình trạng này sẽ chỉ xảy ra một lúc, qua hôm nay có lẽ sẽ khỏi; hắn không muốn cho người khác biết chuyện này, bởi vì hắn sợ điều này sẽ ảnh hưởng đến công việc học tập của hắn và có thể ảnh hưởng đên tương lai của hắn.



Điều đáng nhắc tới đó là, ở thời đại mà Triệu Tinh đang sinh sống, thì trước giờ còn không có biết đến các khái niệm "xuyên không", "dị không gian", chỉ dựa vào quan điểm chủ nghĩa duy vật mà hắn biết, hắn có nghĩ nát óc cũng không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, thế nhưng có một điều mà hắn chắc chắn đó là " chính mình đã gặp phải rắc rối to".



Tuy rằng, hắn rất ngạc nhiên và không thể tưởng tưởng nổi vì sao cái chìa khóa hắn đang cầm lại có thể mở cửa của căn phòng ký túc xá kia, nhưng hiện tại hắn cũng không có quan tâm đến vấn đề này lắm, bởi vì bây giờ cũng không phải là lúc suy nghĩ chuyện này; vấn đề cần giải quyết trước mắt của hắn bây giờ chính là mau chóng làm rõ hiện tại chính mình đang ở đâu, hơn nữa phải tìm hiểu thật rõ ràng, để tránh cho rắc rối càng nhiều thêm.



Đang lúc Triệu Tinh đứng ở trước khu ký túc xá số '5' suy tư, thì có hai nữ sinh đang theo con đường bê tông phía trước đi đến.



Có lẽ do bị biểu cảm lo âu trên khuôn mặt của Triệu Tinh lúc này hấp dẫn, hai vị nữ sinh kia đi đến cạnh hắn,một người trong đó mở miệng hỏi:

- Xin chào bạn, có phải bạn đang không tìm được vị trí phòng ký túc xá của mình không?.



Đang lúc lo lắng không biết phải làm sao, sau khi nghe được câu hỏi này thì không khỏi mừng thầm. Nói thật là, hiện tại hắn rất muốn hỏi người khác hỏi một vài vấn đề. Nhưng hiện tại lòng hắn đang rối như tơ vò, hắn không biết bắt đầu từ đâu và phải hỏi như thế nào để được đáp án đúng như mình mong muốn.



Hắn không hề hoài nghi việc" người khác sẽ không trả lời vấn đề của mình một cách thật lòng", mà là do hoàn cảnh hiện tại của hắt quá ký quặc, Vì không để làm cho người khác sợ hãi, hắn cần phải suy nghĩ tìm kiếm từ ngữ thích hợp để nói chuyện với họ.



Về phần hai bạn học nữ này lúc nãy vừa mới đến gần hắn, hắn liền lập tức chú ý tới, chỉ nhất thời không kiếm được từ ngữ thích hợp để bắt chuyện nên không dám hỏi. Nhưng hắn thật không ngờ người ta lại nhiệt tình mong muốn giúp đỡ hắn, hơn nữa câu hỏi vừa rồi cũng làm cho hắn tìm ra được cách để hỏi han về vấn đề của mình.



Nhanh chóng đi đến cạnh hai người bọn họ, Triệu Tinh cảm kích đối với bọn họ:

- Xin chào hai bạn, mình đúng là không biết tìm ký túc xá như thế nào đây.



Cô gái bèn lấy tay chỉ về hướng kia và nói với Triệu Tinh:

- Bên kia là thư viện, hiện tại bàn tiếp đón tân sinh viên đang ở bên đó, bạn là tân sinh thì nên đi qua bên đó báo danh, sau đó mới được phân phối phòng ký túc xá của bản thân.



Triệu Tinh có chút ngại ngùng nói:

- Mình đang mang vài món đồ giúp người khác, nhưng tờ giấy ghi địa chỉ lại bị mất, cho nên mới đang lo lắng không biết phải làm sao đây.



Đối phương có chút nghi ngờ hỏi:

- Người kia học ban nào bạn có biết không?.



Lúc này Triệu Tinh có chút mừng thầm vì đã đưa cuộc nói chuyện về đúng quỹ đạo mình mong muốn, hắn làm bộ không chắc chắn:

- Mình nhớ hình như là sinh viên năm hai khoa máy móc công nghiệp.



Chú ý tới hai nữ sinh đang mong ngóng lời nói của mình, hắn cảm thấy tên của khoa này chắc cũng không làm cho họ cảm thấy kỳ cục, nên hơi yên tâm, tiếp tục nói tiếp:

- Máy nén chuyên nghiệp.



Người nữ sinh nãy giờ không nói gì, bỗng chen ngang vào hỏi:

- Số thứ tự của người kia là số mấy?'



- Số 78.



Lúc này hai nữ sinh này cũng cảm thấy có chút buồn cười, nữ sinh vừa chen ngang tiếp tục nói:

- Hai chúng ta đều là sinh viên của lớp máy nén chuyên nghiệp, mình số 81.



Lúc này Triệu Tinh cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, chỉ có thể nói rằng:

- Rất là trùng hợp.



Bời vì gặp được sự trùng hợp này, làm cho hắn có chút an tâm. ít nhất mình nói đến khoa với lớp học không có bị sai.



Nữ sinh bắt chuyện lúc đầu lúc này cũng đã nín cười, gật đầu hỏi:

- Đúng vậy, quả thực rất là trùng hợp, bạn muốn tìm học sinh kia tên là gì vây?.



Lúc ban đầu Triệu Tinh theo bản năng định nói ra tên của chính mình, nhưng mà nghĩ lại như thế sự việc đã có chút quỷ dị, đối với hai nữ sinh này mặc dù mang danh nghĩa là bạn cùng lớp, nhưng hắn nhận ra hắn chưa bao giờ gặp mặt bọn họ và bọn họ cũng không hề có một chút ấn tượng với hắn.



Vì thế Triệu Tinh bèn nói ra tên một người bạn tốt của mình, hắn cũng quen biết người bạn này nhiều, hi vọng có thể chia sẻ câu chuyện của mình được.



Thế nhưng, chuyện hắn mong muốn đã không xảy ra, sau khi nghe cái tên mà Triệu Tinh nói ra, hai vị nữ sinh kia đều mang vẻ mặt không hiểu gì, một lúc sau một người mới nói:

- Lớp chúng ta không có bạn học nào tên như thế cả.

Chương 2: Đây không phải là thế giới của mình



Mặc dù Triệu Tinh đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng sau khi nghe được đáp án, hắn vẫn có chút bàng hoàng, không biết lại nên hỏi cái gì.



Chứng kiến Triệu Tinh có chút uể oải, vị nữ sinh hỏi đầu tiên cũng có chút đồng tình với hắn, an ủi:

- Có thể bạn nhớ lầm tên hoặc lớp.



- Chắc chắn là không thể sai được, mặc dù mình đã làm mất tờ giấy, nhưng mà người này là anh họ của bạn mình, với lại trên giấy cũng chỉ có một chút thông tin à,cho nên không thể có khả năng mình nhớ nhầm được. Thế nhưng vừa rồi vào khu ký túc xá số '5', mình cũng có hỏi một vài người, nhưng không có một ai biết.



Đối phương gật đầu nói:

- Sinh viên nam lớp chúng ta đều ở tại lầu 2 khu ký túc xá số '5', thế nhưng mà lớp chúng ta cũng không có người tên như vậy.



Triệu Tinh lấy lại tinh thần, nói với hai người bọn họ:

- Cảm ơn mấy bạn, không thấy cũng không sao, tý nữa về mình viết thư cho bạn mình hỏi lại thử xem sao.



Nữ sinh đáp:

- Không cần cảm ơn. Chúng ta còn phải đi giúp đỡ tiếp đãi tân sinh viên, nếu bạn có vấn đề gì cần giúp đỡ thì cứ đến đó tìm chúng ta.



Đang chuẩn bị rời đi, thì người nữ sinh kia nói với hắn:

- Đây là lớp trưởng lớp chúng ta, tên là Triệu Thải."



Triệu Tinh vội vàng đối với người đó gật đầu nói:

- À, mình tên là Triệu Tinh, tinh trong tinh quang."



Đối với việc nói ra tên của mình, Triệu Tinh vẫn có chút hi vọng trong lớp bọn họ sẽ có người trùng tên họ với mình.



Thế nhưng hai nữ sinh này cũng không có phản ứng gì với cái tên Triệu Tinh cả, cái nữ sinh kia trước khi rời đi còn nói một câu:

- Cô ấy tên Triệu Thải, Thải trong Thải ngũ sắc.



"



. . . . . .



Triệu Tinh biết hiện tại chính mình gặp rắc rối lớn, nhưng lại không biết làm thế nào để thoát khỏi nó. Hiện tại hắn cảm thấy khá là rối rắm, hắn chán chường đứng cạnh khu ký túc xá số '5'.Sau đó hắn lại muốn đi xung quanh thử xem có tìm kiếm được manh mối nào không.



Triệu Tinh quyết định đi đến cổng trường, nhìn xem khung cảnh bên ngoài xem có khác gì không so với trí nhớ. Tuy rằng hắn không biết cổng trường chỗ nào, nhưng mà việc tìm đường ra cổng trường sẽ không quá khó đối với hắn.



Vừa rồi hai nữ sinh kia chỉ chỗ tiếp đón tân sinh viên, thế là hắn mang theo túi du lịch của mình đi theo hướng đó vì hắn nghĩ rằng đến đó chắc chắn có thể dễ tìm được cổng trường hơn.



Từ phía xa đã nhìn thấy các sinh viên đang đi xuống khỏi chiếc xe chở tân sinh viên, cầm hành lý đi đến bàn tiếp đón tân sinh viên để báo danh. Sau khi nhìn thấy chiếc xe kia thì Triệu Tinh cũng đã xác định được hướng của cổng trường.



Thế nhưng khi nhìn thấy khung cảnh xa lạ bên ngoài sau khi đi ra cổng trường, Triệu Tinh không thể không kinh hãi. Đúng là hắn đã đến trường "Đại học giao thông Trường An", nhưng hắn chắc chắn nơi này không phải là vị trí giống như trong trí nhớ của hắn.



Đúng ra thì đối diện với cổng trường, sẽ phải là là ký túc xá của giáo viên thế nhưng hiện tại trước mắt hắn lại được thay thế bằng một khu công viên.Nhưng Triệu Tinh cảm thấy khu công viên này sẽ là nơi thích hợp với bản thân lúc này.Hắn muốn mang theo hành lý của mình tìm một góc khá yên lặng, sau đó ngồi xuống. Hắn muốn yên tĩnh lại một chút để xem xét lại tình huống hiện tại của bản thân.



Hắn còn phải kiểm tra lại túi du lịch của mình, mặc dù có thể hắn biết bên trong túi du lịch của mình có chứa cái gì, nhưng vì cẩn thận để chuẩn bị cho mọi tình huống xảy ra. Hắn phải xem xem có sự thay đổi kỳ quái nào đó xảy ra hay không; vừa rồi ở trong trường hắn cũng không có mở ra xem là vì sợ nếu làm như thế sẽ khiến cho người khác hiểu lầm.



Đi ngang qua đường, thấy một tiệm bán báo, hắn bền đi vào mua một tờ "Nhật báo Trường An", sau đó mới đi vào bên trong công viên, ngồi xuống một cái ghế trống cạnh bờ hồ.



Mặc dù cảnh sắc xung quanh bờ hồ không tồi, nhưng hiện tại hắn không có tâm trạng thưởng thức nó.



Vừa mở tờ báo ra, đập vào mắt hắn là dòng chữ ghi ngày tháng in ấn, bên trên tờ báo ghi ngày hôm nay là ngày 30 tháng 8 năm 1979.



Bất quá sau khi đọc báo được một chút, hắn bắt đầu cảm thấy hoang mang, bởi vì đối với các tờ báo hằng ngày mà trước kia hắn đọc, hắn chỉ chọn các mục mà mình cảm thấy hứng thú, còn các tin khác thì hắn chỉ xem mỗi đầu mục mà thôi, bởi vì mấy cái tin chính trị này ngày nào cũng đăng nên đọc nhiều rồi, vì vậy cũng đã thuộc lòng nội dung của nó.



Nhưng hôm nay lại cùng ngày xưa khác biệt một trời một vực, không những là tin tức về các mối quan hệ quốc tế, tin tức trong nước hay các thông tin tuyên truyền được in trên tờ báo, mà bên trong có nhắc đến tên một số người lãnh đạo, nhưng những cái tên đó hắn hoàn toàn không biết. Hắn cảm thấy mình mình bị mất trí nhớ thì cũng chỉ có trong khoảng thời gian một ngày, nhưng mà toàn bộ thế giới trong một ngày cũng không thể biến hóa, thay đổi long trời lở đất như thế được.



Nếu nói là lỗi chính tả thì hắn cũng không có chút chắc chắn nào, bởi vì không thể nào có nhiều lỗi chính tả đến như vậy, hơn nữa tên mấy người kia cũng sắp xếp đúng trật tự.



Trong lòng Triệu Tinh lúc này cũng đã có chút đoán ra được vấn đề mà mình đang gặp phải. Trong lúc vô tình có thể hắn đã tiến vào một cái thế giới khác.Ở thế giới này có sử dụng ngôn ngữ, chữ viết, tiền tệ giống với thế giới cũ của hắn. Hắn cũng không biết làm cách nào để có thể trở về thế giới cũ.



Nghĩ một chút về cuộc sống mà mình sắp phải đối mặt, sau đó hắn lấy ví ra kiểm tra xem mình còn bao nhiêu tiền, tổng cộng số tiền của hắn hiện tại là 22 nguyên 6 đồng 6 hào. Ngoài ra còn có hai tấm thẻ tin chuyên dụng giá trị 1 đồng , tấm thẻ này là thẻ trả trước của căng tin, một mặt có in dòng chữ "Năm 2 Khoa máy móc công nghiêp trường Đại học giao thông Trường An", mặt bên kia có con dấu màu đỏ của căng tin; nhưng hắn cũng không biết cái thẻ này còn có thể xài được nữa hay là không.



Ở trong trường học của Triệu Tinh, sinh viên khi mua đồ ăn ở căng tin đều không trả tiền mặt tiền mặt , mà là dùng cái thẻ này. Còn sinh hoạt phí mỗi tháng của hắn đều là không quá 20 nguyên; Hắn về nhà bằng xe lửa sau khi học xong học kỳ, mỗi học kỳ hắn đều về nhà một lần. Mỗi tháng người trong nhà sẽ gửi cho hắn 20 nguyên làm tiền sinh hoạt phí.



Ở trong trường học của hắn không có chỗ ở miễn phí,cho nên với tình trạng trước mắt của mình và hơn 20 nguyên mà hắn có, hắn cũng không biết có thể sống được bao nhiêu ngày.



Lấy ra và xem xét thẻ sinh viên của chính mình, thẻ sinh viên làm bằng nhựa plastic, bên trên còn có gắn một cái tem có giá khoảng 8 hào, cái tem này là một trong 6 loại tem kỷ niệm, bởi vì thứ này khá đặc biệt, nên hắn gỡ ra từ bức thư mà người nhà gửi cho hắn. Tuy rằng không có sở thích sưu tầm tem nhưng thấy nó đẹp nên lúc ấy mới giữ lại, cũng may là dán ở phía trên thẻ sinh viên.



Thực ra hiện tại hắn cũng hi vọng, trên cái thế giới này cũng tồn tại thú vui sưu tầm tem, như thế hắn có thế đem cái tem này bán với giá cao.



Ngoài tấm thẻ sinh viên ra còn có một tấm vé tàu hỏa từ 'thị trấn Vạn Dương' đến ' thành phố Trường An' đây cũng là vé xe chuyên dùng của sinh viên,có giá trị là 4 nguyên; 'thị trấn Vạn Dương' là chổ ở của gia đình của Triệu Tinh, nhưng ở thế giới này cũng không biết nó còn mang tên là "Vạn Dương" nữa hay không hay là lại biến thành một thành phố nào khác.



Theo thời gian ghi trên vé, ngày 30 tháng 8 vào lúc 6 giờ 10 phút sáng, xe lửa sẽ xuất phát từ 'thị trấn Vạn Dương' và sẽ đến ' Trường An' vào khoảng 2 giờ chiều. Bất quá Triệu Tinh cũng không nhớ rõ những gì đã trải qua trên chuyến xe lửa này, chuyện gần nhất mà hắn nhớ là trước khi đi ngủ vào ngày 29 tháng 8.



Quần áo và các đồ vật trên người, ngoài cái đồng hồ được người nhà mua tặng khi đậu đại học ra, thì mấy món kia có giá trị cũng chỉ khoảng 60 nguyên, lúc cấp bách có thể cầm được chút tiền, nếu như ở đây cũng có tiệm cầm đồ.



Bên trong túi du lịch của Triệu Tinh, trừ bỏ vài bộ quần áo, cùng một cuộn giấy vệ sinh ra vẫn còn một cái túi dùng để đựng bột mì đã nấu chín sẵn từ trước.



Loại bột mì này trộn thêm chút đường vào sau đó có thể ăn, cũng có thể đổ chút nước vào nó sẽ thành cháo, nếu ở trong cháo bỏ một thêm ít đường vào sẽ thành dưa muối.Vì đây là một loại thức ăn khá tiện lợi ngoài cơm ra, nên hắn mang theo cũng khá nhiều, trong túi chứa khoảng ba cân bột mì.



Bên trong túi du lịch còn có một cái cốc đựng nước.



Đối với tình trạng trước mắt mà nói, bên trong cái túi của hắn cũng không chứa thứ gì khác thường, chỉ có chút quần áo và một ít tiền.



Trước mắt Triệu Tinh cũng cho rằng nhất thời không thể nào giải quyết chuyện này ngay được, chỉ có thể từ từ rồi hắn sẽ kiếm cách khác. Hơn nữa hiện tại, ở thế giớ này hắn đang là một người ngoài hành tinh, cho nên việc này không thể để lộ cho một ai biết được.



Còn về phần tối nay hắn sẽ ngủ ở đâu, thì hắn không lo lắng mấy. Hắn có thể ngủ ở phòng chờ của nhà ga xe lửa, còn hành lý thì sẽ gửi ở nhà kho của nhà ga. Như vậy hắn có thể tùy tiện hành động, không cần phải mang theo túi đồ theo. Ở thế giới của hắn cũng có dịch vụ cho thuê chỗ chứa đồ cho nên hắn nghĩ ở thế giới này cũng vậy. Tuy là ngủ ở phòng chờ của nhà ga có chút khó khăn, nhưng vì để tiết kiệm chi phí thì cũng chỉ có thể làm như vậy.



Có lẽ do trước đó đã ăn cơm trưa cho nên hiện tại hắn vẫn chưa có thấy đói bụng.



Hiện tại cũng đã gần 5 giờ chiều rồi, cho nên bên trong công viên cũng không có quá nhiều người, trong đó có không ít người cũng là sinh viên giống hắn. Để hiểu rõ khung cảnh cũng như bố cục ở trong công viên cho nên hắn quyết định đi xung quanh công viên để nhìn một chút. Hơn nữa hắn cũng có ý định đi xung quanh để nghe lỏm các cuộc nói chuyện của mọi người, nhằm mục đích tìm kiếm xem có thông tin nào hữu dụng đối với hắn hiện giờ hay không. Hoặc có thể gặp được ai đó nhận ra mình chẳng hạn.



Khoảng chừng 6 giờ tối, hắn đi ra khỏi công viên để đến trạm chờ xe buýt công cộng. Có 5 trạm xe buýt nữa thì xe mới đến nhà ga, Sau khi lên xe, nói với nhân viên điểm đến là nhà ga sau đó lấy vé xe và nộp 1 đồng tiền vé.



Theo cảnh sắc hai bên đường, hắn phát hiện thành phố này so với với thành phố ở thế giới cũ của hắn khác biệt một trời một vực. Đièu làm hắn cảm thấy ngoài ý muốn là ở trong thành phố có một số đoạn tường thành được bảo tồn gần như là hoàn hảo, Nhân lúc xe chạy qua cổng thành, mặc dù hắn nhìn chằm chằm ngoài cửa số, nhưng trong lòng lại nhẩm tính xem tường thành này có độ dày bao nhiêu.



Sau khi vào nhà ga, hắn liền đi gửi hành lý. Nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, hắn liền đi xung quanh nhìn xem mà không có vội vã đi ăn cơm sớm làm gì cả. Hắn muốn nhìn chỗ này xem cùng với thành phố Trường An ở thế giới cũ khác nhau như thế nào.



Mặc dù vẫn muốn đi xem tường thành, nhưng vì trời cũng đã tối đen nên hắn chỉ có thể để đó ngày mai mới đi xem.
 

Linh Phong

Vấn Đạo
Ngọc
1,612
Tu vi
7
Tại hạ post trước 2 chương các đạo hữu xem thử nhé.
nếu cần tại hạ sẽ post tiếp
一章此校非此校
赵星用钥匙打开学生宿舍的卧室门,把自己提着的旅行袋顺手放到桌子,正准备去把宿舍的窗户打开时,他突然觉得自己有点懵圈;他发现自己宿舍内的环境发生变化了。
今天是他暑假结束后、回到学校的第一天,自己的宿舍是一共安排有四个人;房间内的布置是在窗户两侧、沿墙的位置,每侧顺排着两张高低床,四个室友都是宿在下铺,上铺是供大家各自摆放东西的地方。
可眼前的这间宿舍内,虽然四张高低床还是同样的布置,但床铺可是已经占了六个位置,只有两张高低床的上铺是被用来放东西的;也就是说这个宿舍内是居住有六个人。
眼下这宿舍内还没有别人返校,因为窗户还没有被打开,屋里的空气也不够新鲜;床上的铺盖为了避免被积灰,都是被连席子卷了起来、并盖上了报纸,但可以明显的看出来,这个宿舍内应该有六名室友。
赵星随即又注意到,这宿舍内的变化可不仅仅是这两套多出的床铺,就连宿舍内的房间宽度,也与自己知道的不一样了。
在他的宿舍内,在两排高低床之间,是靠窗紧挨着摆放有四张桌子;而桌子与床之间剩下的净空位置,在留下让人通行的空间后,就无法再摆下凳子。
在他的宿舍内,学生如果要在桌子前学习,
就只能坐在床帮上。
可他眼下所在的宿舍内,在对应窗口的位置,两排高低床之间除了原本应该有的四张桌子外,还打横又紧挨着摆放了第五张桌子;更甚的是在这些桌子与床笫之间,还妥妥的摆放了四张凳子;而且这些凳子与床笫之间,居然还留有可让人通行的空间。
也就是说,当学生坐在桌前的凳子上学习时,其身后与床铺间仍然留有可供人通行的空间。
赵星这时已经意识到自己是进错了房间,他都来不及思考自己为啥会糊涂到进错房间,就急忙的提起自己的旅行包,赶紧的离开这间宿舍;他可不想当这间宿舍的主人归来时,看到自己居然在人家的宿舍内,那样会很尴尬,而且万一人家宿舍内丢失了东西,自己还摆脱不了嫌疑。
匆忙的退出房间、锁上宿舍门之后,赵星反而更迷茫了;他这会的位置是在宿舍楼的内走廊上,走廊的两侧都是学生宿舍,有些宿舍的房门是开着的,已经有学生出入了,而且有人是直接站在走廊内交谈;可让赵星迷茫的是:不说眼前见到的那些人他都觉得陌生,就连眼前这走廊居然也完全不是他所熟悉的走廊了。
虽然不知道自己宿舍楼走廊宽度的具体数值,但基本印象还是有的,大概就是他两臂平伸展开后的宽度;可眼前这走廊明显要宽的多,按照眼下赵星的目测,差不多得有个自己臂展宽度的两倍;他立刻认识到,自己可不仅仅是进错了宿舍房间,而是连宿舍楼都进错了。
赵星都来不及细思‘自己为何会犯如此低级的错误’,就急忙的提着自己的旅行包、赶紧下楼;好在这会所在的楼层倒是与他该去的宿舍相同,都是处在二楼,使他得以快速的离开此地;在下楼期间,赵星还在回想,没有听说过在自己的学校内,有这种宽大走廊的宿舍楼啊。
心情揣测的赵星走出宿舍楼之后,由于不必再考虑‘承担进错宿舍楼的尴尬’了,刚想有所放松,可随即就被眼前的新发现惊呆了,因为眼前所见的建筑风貌及布局,完全不是他所熟悉的景象,也就是说,他从未在这样的校园区生活过。
这时的天气还是比较热的,身穿短袖衫的赵星刚才要不是因为进错了宿舍,他这会已经去盥洗室用凉水擦过脸了;不过此时他倒不必再感觉到热了,因为他已经觉得从身体内在往外冒凉气。
19岁的赵星如今是大二的学生,在这所大学的校园内已经居留了一年,校园内的环境他觉得至少能了解个七七八八,可他实在不记得有眼前的这种环境布局;视野所见的几栋宿舍楼虽然也都是三层楼,但这些建筑的方位布局、以及建筑体貌,却与他记忆中的校园宿舍楼有着明显不同。
赵星开始反思:自己总不至于进错了校园吧。
反思的结果令他觉得恐惧,他这会完全想不起自己是如何进到这所校园的,能够回忆起来的当天的经历,就是从自己进错宿舍楼房间开始后的经历;那么自己之前的当天记忆怎么会断片了。
他之所以只焦虑自己之前当天的经历,是因为对于自己在当天之前的人生经历,他还都能正常回忆,唯一出差错的就是自己对当天的记忆存在了很大的缺失;他觉得可能是自己的大脑出现病况了,产生了失忆。
站在宿舍楼外的小路边、焦虑思考的赵星,注意到距离自己不远处的路边有一个玻璃宣传栏,当即走了过去。
玻璃宣传栏里有一个校园内的通知以及两张报纸,那个校园通知的落款是‘长安交通大学’;这让赵星直接觉得头大了一圈,赵星正是‘长安交通大学’的学生,可这怎么就是‘长安交通大学’了。
至于那两张报纸,是‘长安日报’的正反两个版面,报纸上所印刷的出版日期,也正是他所记忆的、该上大二的年份;这岂不是说,他完全是在正确的时间、来到了正确的地点,可他咋么就找不出自己应该熟悉的场景了呢。
理不清头绪的赵星注意到这里的楼栋在端部的小立面上,会标有阿拉伯数字表示的栋号标记,当即顺着路面再往前、走到自己之前进去过的这栋楼前端,果然也看到了这栋楼的标记,是‘5’。
赵星记得很清楚,自己的学生宿舍楼编号也正是5啊,那就更不应该错了,可自己怎么就对本应该熟悉不过的场景完全陌生呢,他明白是自己出了问题,只是想不明白问题出在了哪里。
他有想到过自己是在做梦,可很快就被他的直觉给否决了,毕竟他对周围的环境可以观察到很细微的变化,比方能细微的查看树上的鸟儿在来回穿梭,而且也能清晰的回忆起刚才的这些怪异经历,包括在5号楼内听到的学生们的只言片语;以他多年来的做梦经历,梦境不应该有这么具体的。
他接着怀疑自己的视觉出了问题,把本应该正常的外物看的走形了;可头脑中的逻辑分析,
接着又直接想把这个可能性给否决掉;或许他是由于自己的视觉器官出了问题,导致刚才在楼栋的二楼内没有能认出那些已经到校的、本应该是自己同班同学或者是应该脸熟的其他班的学生,可对于走廊楼道的明显翻倍加宽,不只是因为他通过视觉注意到了,他在走廊中穿行时曾与同学交错而过,那通行时体味到的明显宽敞的感觉,可是绝不会错的。
就算真的是自己的视觉器官出了问题,可近前的这条校园内的道路,怎么看起来就很正常啊,一点也没有特别宽敞的感觉,而且自己所看到的人,都显得比例正常,一点也没有违和感啊。
其它还能设想出来的理由,就只剩下传说中的‘鬼打墙’了,可眼下是大白天,‘鬼打墙’真的能让自己撞到么;赵星看了一下自己的手表,当下才是下午3点20,阳光也算正好呢,在这个时辰能玩出‘鬼打墙’,那得是相当的法力高深了。
至于说造成眼前这些古怪的原因,有可能完全是自己的大脑混乱所致,赵星都不敢去往这方面想;就算真的是大脑出了毛病,他也不想其被外人所知;他相信自己最多是今天出了些状况,随后就一定会恢复正常的;他可不想自己这莫名的状况被外人所知后,会影响到自己的学业、甚至是自己的未来人生。
值得一提的是,在赵星所处的时代,他还没有接触到诸如‘穿越’、‘异时空’的概念,按照他朴素的唯物主义观点,实在是想不出该用什么道理始来解释当前的情况了,他只是直觉得知道‘自己遭遇大麻烦了’。
至于自己身上的钥匙居然能打开那间宿舍的门,赵星虽然觉得不可思议,但这会也不是去详细探究的时候;他目前首先着急解决的,就是尽快的搞清楚自己到底是在什么地方,而且必须是悄悄的搞清楚,以免给自己增加麻烦。
苦苦在寻思的赵星,这会是站在5号楼的端部、邻近校园内的一条横向混凝土路的地方,这是他刚才为了查看5号楼的楼栋标牌、顺着5号楼前的纵向道路走过来的。
或许是赵星焦虑的表情太引人关注,当两个女学生顺着他这边的横向校园路走过来时,其中一个女生开口向他询问道:“这位同学,你是不是找不到自己的宿舍了?”
正在焦虑的不知所措的赵星,此刻听到对方的问话时心里简直是太谢天谢地了;说实在的,他此刻也非常想向其他人询问一些问题,可这会他头脑里是乱糟糟的,实在理不清在他当下的状况下,该如何提问才能达到自己想要得到的答案。
他倒不是怀疑‘别人不会好心的回答自己的问题’,而是因为自己的情况太诡异,想在不吓到别人的情况下问出答案,实在是需要好好措辞。
至于这两个女同学在走近他这边之前,他也已经注意到了,只是一时想不出该如何措辞,所以他没有想着去打扰她们;没有想到人家会热情的向他提问,而且这提问的内容也让他找到些该如何询问的灵感。
赵星迅速的侧过身来,对着两人感激的说道:“你们好,我确实是不知道该去哪找到宿舍了。”
问话的女孩用手指了一个方向对赵星说道:“那边图书馆前面有个接待处,新生应该先去那边报到,然后才会知道被分配的宿舍。”
赵星有些不好意思的看着对方说道:“我是帮别人捎了些东西,不过我找不到写有人家宿舍地址的纸条了,正在这发愁呢。”
对方有些不确定的问道:“UU看书 www.uukanshu.com是哪个专业的你知道么?”
赵星这时很庆幸话题进入了自己想要的轨道,他装作不确定的回答道:“我记得是动力机械二系的。”
注意到两个女生都变得饶有兴致的等着他继续往下说,他感觉到自己提到的这个系的名称,至少没有让人家感到怪异,因而也是稍感放心的接着说道:“压缩机专业。”
另一个一直没有说话的女学生这时插话问道:“哪一届的学生?”
“78届。”
两个女生这时都已经忍俊不禁了,那个插话的女生抢先接话道:“我们两个都是压缩81的。”
赵星大感意外的说道:“太巧了。”
在真实感觉着‘太巧’的同时,他心里也对终于出现了一些正常的事情而感到踏实些,至少自己所提到的‘系’及‘专业’,在这里都得到了吻合,这也方便他快速理清混乱的状况了。
那个首先问他话的女生,这时也不禁笑着点头说道:“是啊,确实太巧了,你要找的同学叫什么名字?”
赵星这时是下意识的没有说出自己的名字,事情很明显的还透着诡异,对于这两个名义上的同班同学,他自认是从未谋面,而对方明显也对自己毫无印象。
赵星说出了一个自己同班好友的名字,他自己对这个人的个人情况了解的多些,寄希望于或许可以找到此人再多加沟通。
这时,让他紧张的事情还是发生了,两个女生在听到他说出的名字之后,都是一脸的莫名其妙,那个后来接话的女生直接说道:“我们班没有叫这个名字的人啊。

Chương 1: Đây có phải là trường học của mình



Triệu Tinh dùng chìa khóa mở cửa phòng của ký túc xá sinh viên sau đó tiện tay quẳng cái túi du lịch của mình lên cái bàn. Đang chuẩn bị mở cửa sổ thì hắn đột nhiên có chút hoảng hốt nhận ra, hắn phát hiện cái phòng ký túc xá của mình đã thay đổi.



Hôm nay là ngày đầu tiên trở lại trường sau kỳ nghỉ hè dài, phòng ký túc xá của hắn gồm có bốn người, bên trong phòng bố trí gồm: Hai cửa sổ ở hai bên, đối diện cửa vào là bức tường, hai bên sườn cạnh cửa sổ mỗi bên đặt một cái giường hai tầng, bốn bạn cùng phòng của hăn nằm ở bốn giường này, còn lại cái giường đối diện cửa chính là để mọi người đặt đồ.



Nhưng ngay lúc này trước mắt của hắn , căn phòng ký túc xá này vẫn bố trí bốn cái giường như thế, nhưng giường chính lại thành sáu cái, chỉ có hai cái giường dùng để đặt đồ là vẫn như cũ, điều này đồng nghĩa với việc, phòng ký túc xá này có tận sáu người ở.



Bởi vì cửa sổ còn không có mở ra, nên trước mắt có thể khẳng định căn phòng ký túc xá này còn chưa có một ai trở lại, hơn nữa không khí trong phòng vẫn còn chưa có thoáng đãng; bên trên giường có một lớp bụi, chiếu cũng được cuốn lại đặt một vài tờ báo ở bên trên, nhưng như thể cũng đủ khẳng định một điều phòng ký túc xá này chắc chắn ở sáu người.



Triệu Tinh lập tức chú ý tới một điều là căn phòng này không chỉ nhiều thêm hai chiếc giường, mà ngay cả độ rộng của phòng cũng thay đổi, nó lớn hơn phòng trước kia của hắn rất nhiều.



Căn phòng ký túc xá trước đây của hắn, bên ngoài việc đặt bốn chiếc giường ra thì cạnh mỗi chiếc giường còn đặt một cái bàn, Khoảng cách giữa giường và bàn khá nhỏ, trước đây còn không thể đặt ghế vào để ngồi được. Nếu bọn hắn muốn ngồi học ở trên bàn thì chỉ có thể dùng giường làm ghế để ngồi.



Nhưng hiện tại ngay lúc này, căn phòng ở trước mắt hắn, ngoài việc sắp xếp them hai chiếc giường ở cạnh cửa sổ và bốn cái bàn xung quanh, thì ở phía cuối còn đặt thêm cái bàn thứ năm, không chỉ có như thế, giữa mỗi cái bàn và giường còn đặt thêm bốn cái ghế và vẫn còn dư khoảng cách cho người qua lại.Nói cách khác khi sinh viên còn ngồi học ở bàn thì phía sau vẫn còn dư khoảng trống đủ cho người đi qua đi lại một cách dễ dàng.



Lúc này Triệu Tinh đã nghĩ rằng mình đã vào nhầm phòng, còn không kịp tự hỏi chính mình vì sao lại hồ đồ tới mức vào nhầm phòng, hắn đã vội vàng xách cái túi du lịch của mình chạy như bay ra khỏi căn phòng. Hắn không muốn bị bắt gặp lúc chủ nhân của căn phòng này trở về, như vậy sẽ vô cùng xấu hổ. Hơn nữa nếu như căn phòng này có bị mất đồ đạc gì đó thì hắn cũng không muốn bị vu oan.



Sau khi vội vàng ra khỏi căn phòng và khóa cửa phòng lại, Triệu Tinh lại càng không mê man không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rõ ràng vị trí phòng ký túc xá của hắn nằm ở bên trong hành lang của tòa nhà ký túc xá, phòng ký túc xá của sinh viên đều được phân bố đều hai bên hành lang. Hiện tại có một số phòng đã mở cửa, có một vài người đã đi ra đi vào, thậm chí còn có mấy người đứng nói chuyện với nhau ở hành lang; Nhưng hiện tại lại có một điều làm cho Triệu Tinh mê mang hơn nữa là: không chỉ những sinh viên xung quanh mà ngay cả hành lang cũng không phải là hành lang phòng trọ của hắn.



Tuy rằng hắn không biết tòa ký túc xá trước kia hắn ở rộng bao nhiêu nhưng hắn vẫn nhớ được hành lang ký túc xá của hắn rộng chừng một sải tay khi hắn đứng thẳng người và đưa hai tay ra hai bên. Nhưng cái hành lang trước mắt hắn bây giờ lại rộng gấp hai lần so với hành lang cũ. Điều này làm cho Triệu Tinh cuối cùng cũng ý thức được rằng: " Mình đã đi nhầm khu ký túc xá".



Hắn cũng không kịp suy nghĩ vì sao lại phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn như thế. Hắn đã vội vàng xách theo túi du lịch của mình chạy nhanh ra khỏi khu nhà; cũng may cái phòng này nằm ở tầng trệt nên hắn chỉ việc đi ra khỏi khu ký túc xá. Trong quá trình đi ra, Triệu Tinh còn cố gắng nhớ xem trong trường học của mình có khu ký túc xá nào lại có hành lanh rộng như thế. Nhưng nghĩ hoài mà vẫn không nhớ là trường mình có.



Mang theo tâm trạng nghi ngờ này đi ra khỏi khu ký túc xá, một lúc sau, bởi vì không còn phải lo lắng việc xấu hổ khi đi vào nhầm phòng bị ai phát hiện, hắn đang định thả lỏng người thì lại bị chính khung cảnh trước mặt làm cho giật mình, kinh hãi; bởi vì khung cảnh bố cục của ngôi trường này, trước đây hắn chưa hề nhìn thấy qua, nói theo cách khác trước đây hắn chưa từng sống trong khung cảnh như vậy.



Thời tiết lúc này vẫn còn có một chút nóng, nên Triệu Tinh mặc áo ngắn tay cho bớt nóng, lúc nãy hắn cũng định đi rửa mặt cho mát, nhưng mà gặp phải việc đi nhầm phòng nên chưa kịp rửa. Thế nhưng hiện tại hắn lại không còn cảm giác được một tý nóng nào, bởi vì có một luồng khí lạnh đang từ trong cơ thể hắn tràn ra.



Năm nay Triệu Tinh mới 19 tuổi, là sinh viên đại học năm thứ hai, hắn đã có một năm thời gian đi qua lại khu vườn trường này, mặc dù không thể nói là nắm rõ khung cảnh của vườn trường mười phần, nhưng ít nhất cũng phải bảy tám phần nắm rõ. Nhưng hiện tại khung cảnh hiện ra trước mắt của hắn với khung cảnh trong trí nhớ, chũng nó không hề giống nhau một chút nào.



Triệu Tinh bắt đầu có suy nghĩ:

- Chính mình cũng không thể tệ đến mức đi nhầm trường.



Nhưng nghĩ lại hắn lại càng cảm thấy sợ hãi, hắn không nhớ nổi mình đi vào trường này bằng cách nào hết. Hắn chỉ có thể nhớ những chuyện ngày hôm nay trải qua, nhưng toàn bộ chuyện đó lại bắt đầu từ lúc đi vào nhầm phòng ký túc xá, Hắn cảm thấy trí nhớ của mình từ lúc nào trở nên kém cỏi đến vậy.



Sở dĩ hắn không có lo lắng những chuyện phía trước của ngày hôm nay, mà lại lo lắng những chuyện hắn vừa trải qua, là bởi vì những chuyện trước đó trừ ngày hôm nay thì hắn lại đều nhớ rõ, chỗ thiếu sót duy nhất chính là chỗ trí nhớ về ngày hôm nay của hắn bị trống rỗng, không nhớ gì hết, hắn cảm thấy có thể mình đã bị bệnh gì đó về đầu, dẫn đến việc bị mất trí nhớ.



Đứng ở con đường nhỏ bên ngoài khu ký túc xá, Triệu Tinh vẫn còn đang lo lắng và tự hỏi chính mình, lúc này hắn mới chú ý đến cách đó không xa ở ven đường có một bảng thông tin bằng thủy tinh, thế là hắn bèn đi qua đó.



Bên trên bảng tin có bản đồ của khu vực sân trường với hai tờ báo, theo bảng tin thì ngôi trường này có tên là " Trường đại học giao thông Trường An", điều này làm cho Triệu Tinh cảm thấy đau đầu, bởi vì hắn chính là sinh viên của "Trường đại học giao thông Trường An", thế nhưng trường này như thế nào lại chính là "Trường đại học giao thông Trường An".



Về hai tờ báo chí, đều là 'Trường An nhật báo' nhưng lại gồm hai trang, bên trên tờ báo có ghi ngày xuất bản cũng giống như hắn nhớ đều là cùng một ngày; như vậy có thể nói rằng, hắn đang ở tại một nơi, cùng một địa điểm, cùng một thời gian. Thế nhưng lại không tìm ra được sự thân thuộc ở những khung cảnh trước mắt đây này.



Nhưng mà Triệu Tinh lại chú ý đến một dấu hiệu khá rõ ràng đó là phía trước tòa nhà của khu ký túc xá, bên trên có đánh số thứ tự của khu nhà, Hắn theo con đường này đi thẳng về phía trước, đi đến khu ký túc xá lúc nãy hắn đã vào nhầm thì chứng kiến phía trên tòa nhà có đánh số "5".



Thế nhưng Triệu Tinh nhớ rất rõ một điều là phòng ký túc xá cũng ở tòa ký túc xá số "5", như vậy thì chắc chắn không thể xảy ra chuyện hắn đi nhầm khu nhà, nhầm phòng. Thế nhưng đối với tất cả khung cảnh trước mắt hắn ta đều không cảm giác được sự quen thuộc, dù chỉ là một chút. Hắn đã có thể hiểu được rằng chính hắn đã có vấn đề, nhưng mà cái hắn ta muốn biết đó chính là vấn đề này nằm ở đâu.



Hắn đã nghĩ đến việc đó là hiện tại chính mình đang nằm mơ, nhưng rất nhanh bằng việc dựa vào trực giác hắn đã trực tiếp loại bỏ suy nghĩ này, bời vì hắn có thể quan sát tất cả biến hóa của khung cảnh xung quanh rất chi tiết, hắn có thể thấy chim chóc bay qua lại ở trên đầu hắn. Hơn nữa nhớ lại những chuyện kỳ dị đã trải qua nãy giờ và những câu chuyện nghe được từ các cuộc nói chuyện của sinh viên khi họ nói chuyện với nhau ở khu ký túc xá số "5". Dựa vào kinh nghiệm nằm mơ nhiều năm của hắn thì hắn có thể xác định cảnh trong mơ không thể chính xác và cụ thể đến như vậy được.



Tiếp theo hắn có thể nghĩ đến chính là mắt của hắn có vấn đề, cho nên mới nhìn các vật xung quanh có kích thước khung cảnh khác lạ đến như thế, ý nghĩ này nảy ra vừa trùng khớp với những chuyện xảy ra.



Tuy nhiên ngay sau đó hắn lại loại bỏ ý nghĩ này, bởi vì có thể mắt hắn bị cận nên vừa rồi có thể hắn không nhận ra đây là trường học của mình, có thể không quen mặt của các sinh viên lúc nãy bởi vì có thể họ là học sinh lớp khác, khóa khác. Nhưng mà việc hành lang trở nên rộng rãi gấp đôi so với hành lang cũ thì chuyện này không cần nhìn bằng mắt mới có thể xác định, mà chỉ cần dựa vào cảm giác, cũng như khoảng cách các sinh viên khi đi qua nhau, điều này có thể chắc chắn mắt hắn không hề bị cận.



Cho dù là mình có bị cận đi chăng nữa, thế nhưng nhìn xung quanh vẫn thấy mọi thứ vẫn bình thường, không có cảm giác các vật ấy bị to ra, hơn nữa những người đi lại xung quanh cũng không có sự thay đổi về hình dáng.



Cũng chỉ còn có một lý do cuối cùng, vấn đề trong các tiểu thuyết thuyết có nói, đó là mình bị 'ma nhập' , nhưng mà hiện tại là ban ngày, chuyện 'ma nhập' này có thể xảy ra được hay không và mình lại xui xẻo đụng phải đây.Triệu Tinh nhìn lại cái đồng hồ đang đeo trên tay mình, hiện tại là ba giờ hai mươi phút, mặt trời còn chưa có lặn, nhưng hiện tại chính mình lại bị ' ma nhập', chắc chắn con ma kia có pháp lực cũng cao thâm.



Còn nguyên nhân tạo thành sự việc cổ quái này, có thể do đầu của chính mình có chút hỗn loạn, nhưng hắn không dám suy nghĩ nhiều ở phương diện này; bởi vì hắn cũng không muốn cho người ngoài biết chuyện hắn bị đau đầu, hắn chắc chắn tình trạng này sẽ chỉ xảy ra một lúc, qua hôm nay có lẽ sẽ khỏi; hắn không muốn cho người khác biết chuyện này, bởi vì hắn sợ điều này sẽ ảnh hưởng đến công việc học tập của hắn và có thể ảnh hưởng đên tương lai của hắn.



Điều đáng nhắc tới đó là, ở thời đại mà Triệu Tinh đang sinh sống, thì trước giờ còn không có biết đến các khái niệm "xuyên không", "dị không gian", chỉ dựa vào quan điểm chủ nghĩa duy vật mà hắn biết, hắn có nghĩ nát óc cũng không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, thế nhưng có một điều mà hắn chắc chắn đó là " chính mình đã gặp phải rắc rối to".



Tuy rằng, hắn rất ngạc nhiên và không thể tưởng tưởng nổi vì sao cái chìa khóa hắn đang cầm lại có thể mở cửa của căn phòng ký túc xá kia, nhưng hiện tại hắn cũng không có quan tâm đến vấn đề này lắm, bởi vì bây giờ cũng không phải là lúc suy nghĩ chuyện này; vấn đề cần giải quyết trước mắt của hắn bây giờ chính là mau chóng làm rõ hiện tại chính mình đang ở đâu, hơn nữa phải tìm hiểu thật rõ ràng, để tránh cho rắc rối càng nhiều thêm.



Đang lúc Triệu Tinh đứng ở trước khu ký túc xá số '5' suy tư, thì có hai nữ sinh đang theo con đường bê tông phía trước đi đến.



Có lẽ do bị biểu cảm lo âu trên khuôn mặt của Triệu Tinh lúc này hấp dẫn, hai vị nữ sinh kia đi đến cạnh hắn,một người trong đó mở miệng hỏi:

- Xin chào bạn, có phải bạn đang không tìm được vị trí phòng ký túc xá của mình không?.



Đang lúc lo lắng không biết phải làm sao, sau khi nghe được câu hỏi này thì không khỏi mừng thầm. Nói thật là, hiện tại hắn rất muốn hỏi người khác hỏi một vài vấn đề. Nhưng hiện tại lòng hắn đang rối như tơ vò, hắn không biết bắt đầu từ đâu và phải hỏi như thế nào để được đáp án đúng như mình mong muốn.



Hắn không hề hoài nghi việc" người khác sẽ không trả lời vấn đề của mình một cách thật lòng", mà là do hoàn cảnh hiện tại của hắt quá ký quặc, Vì không để làm cho người khác sợ hãi, hắn cần phải suy nghĩ tìm kiếm từ ngữ thích hợp để nói chuyện với họ.



Về phần hai bạn học nữ này lúc nãy vừa mới đến gần hắn, hắn liền lập tức chú ý tới, chỉ nhất thời không kiếm được từ ngữ thích hợp để bắt chuyện nên không dám hỏi. Nhưng hắn thật không ngờ người ta lại nhiệt tình mong muốn giúp đỡ hắn, hơn nữa câu hỏi vừa rồi cũng làm cho hắn tìm ra được cách để hỏi han về vấn đề của mình.



Nhanh chóng đi đến cạnh hai người bọn họ, Triệu Tinh cảm kích đối với bọn họ:

- Xin chào hai bạn, mình đúng là không biết tìm ký túc xá như thế nào đây.



Cô gái bèn lấy tay chỉ về hướng kia và nói với Triệu Tinh:

- Bên kia là thư viện, hiện tại bàn tiếp đón tân sinh viên đang ở bên đó, bạn là tân sinh thì nên đi qua bên đó báo danh, sau đó mới được phân phối phòng ký túc xá của bản thân.



Triệu Tinh có chút ngại ngùng nói:

- Mình đang mang vài món đồ giúp người khác, nhưng tờ giấy ghi địa chỉ lại bị mất, cho nên mới đang lo lắng không biết phải làm sao đây.



Đối phương có chút nghi ngờ hỏi:

- Người kia học ban nào bạn có biết không?.



Lúc này Triệu Tinh có chút mừng thầm vì đã đưa cuộc nói chuyện về đúng quỹ đạo mình mong muốn, hắn làm bộ không chắc chắn:

- Mình nhớ hình như là sinh viên năm hai khoa máy móc công nghiệp.



Chú ý tới hai nữ sinh đang mong ngóng lời nói của mình, hắn cảm thấy tên của khoa này chắc cũng không làm cho họ cảm thấy kỳ cục, nên hơi yên tâm, tiếp tục nói tiếp:

- Máy nén chuyên nghiệp.



Người nữ sinh nãy giờ không nói gì, bỗng chen ngang vào hỏi:

- Số thứ tự của người kia là số mấy?'



- Số 78.



Lúc này hai nữ sinh này cũng cảm thấy có chút buồn cười, nữ sinh vừa chen ngang tiếp tục nói:

- Hai chúng ta đều là sinh viên của lớp máy nén chuyên nghiệp, mình số 81.



Lúc này Triệu Tinh cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, chỉ có thể nói rằng:

- Rất là trùng hợp.



Bời vì gặp được sự trùng hợp này, làm cho hắn có chút an tâm. ít nhất mình nói đến khoa với lớp học không có bị sai.



Nữ sinh bắt chuyện lúc đầu lúc này cũng đã nín cười, gật đầu hỏi:

- Đúng vậy, quả thực rất là trùng hợp, bạn muốn tìm học sinh kia tên là gì vây?.



Lúc ban đầu Triệu Tinh theo bản năng định nói ra tên của chính mình, nhưng mà nghĩ lại như thế sự việc đã có chút quỷ dị, đối với hai nữ sinh này mặc dù mang danh nghĩa là bạn cùng lớp, nhưng hắn nhận ra hắn chưa bao giờ gặp mặt bọn họ và bọn họ cũng không hề có một chút ấn tượng với hắn.



Vì thế Triệu Tinh bèn nói ra tên một người bạn tốt của mình, hắn cũng quen biết người bạn này nhiều, hi vọng có thể chia sẻ câu chuyện của mình được.



Thế nhưng, chuyện hắn mong muốn đã không xảy ra, sau khi nghe cái tên mà Triệu Tinh nói ra, hai vị nữ sinh kia đều mang vẻ mặt không hiểu gì, một lúc sau một người mới nói:

- Lớp chúng ta không có bạn học nào tên như thế cả.

Chương 2: Đây không phải là thế giới của mình



Mặc dù Triệu Tinh đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng sau khi nghe được đáp án, hắn vẫn có chút bàng hoàng, không biết lại nên hỏi cái gì.



Chứng kiến Triệu Tinh có chút uể oải, vị nữ sinh hỏi đầu tiên cũng có chút đồng tình với hắn, an ủi:

- Có thể bạn nhớ lầm tên hoặc lớp.



- Chắc chắn là không thể sai được, mặc dù mình đã làm mất tờ giấy, nhưng mà người này là anh họ của bạn mình, với lại trên giấy cũng chỉ có một chút thông tin à,cho nên không thể có khả năng mình nhớ nhầm được. Thế nhưng vừa rồi vào khu ký túc xá số '5', mình cũng có hỏi một vài người, nhưng không có một ai biết.



Đối phương gật đầu nói:

- Sinh viên nam lớp chúng ta đều ở tại lầu 2 khu ký túc xá số '5', thế nhưng mà lớp chúng ta cũng không có người tên như vậy.



Triệu Tinh lấy lại tinh thần, nói với hai người bọn họ:

- Cảm ơn mấy bạn, không thấy cũng không sao, tý nữa về mình viết thư cho bạn mình hỏi lại thử xem sao.



Nữ sinh đáp:

- Không cần cảm ơn. Chúng ta còn phải đi giúp đỡ tiếp đãi tân sinh viên, nếu bạn có vấn đề gì cần giúp đỡ thì cứ đến đó tìm chúng ta.



Đang chuẩn bị rời đi, thì người nữ sinh kia nói với hắn:

- Đây là lớp trưởng lớp chúng ta, tên là Triệu Thải."



Triệu Tinh vội vàng đối với người đó gật đầu nói:

- À, mình tên là Triệu Tinh, tinh trong tinh quang."



Đối với việc nói ra tên của mình, Triệu Tinh vẫn có chút hi vọng trong lớp bọn họ sẽ có người trùng tên họ với mình.



Thế nhưng hai nữ sinh này cũng không có phản ứng gì với cái tên Triệu Tinh cả, cái nữ sinh kia trước khi rời đi còn nói một câu:

- Cô ấy tên Triệu Thải, Thải trong Thải ngũ sắc.



"



. . . . . .



Triệu Tinh biết hiện tại chính mình gặp rắc rối lớn, nhưng lại không biết làm thế nào để thoát khỏi nó. Hiện tại hắn cảm thấy khá là rối rắm, hắn chán chường đứng cạnh khu ký túc xá số '5'.Sau đó hắn lại muốn đi xung quanh thử xem có tìm kiếm được manh mối nào không.



Triệu Tinh quyết định đi đến cổng trường, nhìn xem khung cảnh bên ngoài xem có khác gì không so với trí nhớ. Tuy rằng hắn không biết cổng trường chỗ nào, nhưng mà việc tìm đường ra cổng trường sẽ không quá khó đối với hắn.



Vừa rồi hai nữ sinh kia chỉ chỗ tiếp đón tân sinh viên, thế là hắn mang theo túi du lịch của mình đi theo hướng đó vì hắn nghĩ rằng đến đó chắc chắn có thể dễ tìm được cổng trường hơn.



Từ phía xa đã nhìn thấy các sinh viên đang đi xuống khỏi chiếc xe chở tân sinh viên, cầm hành lý đi đến bàn tiếp đón tân sinh viên để báo danh. Sau khi nhìn thấy chiếc xe kia thì Triệu Tinh cũng đã xác định được hướng của cổng trường.



Thế nhưng khi nhìn thấy khung cảnh xa lạ bên ngoài sau khi đi ra cổng trường, Triệu Tinh không thể không kinh hãi. Đúng là hắn đã đến trường "Đại học giao thông Trường An", nhưng hắn chắc chắn nơi này không phải là vị trí giống như trong trí nhớ của hắn.



Đúng ra thì đối diện với cổng trường, sẽ phải là là ký túc xá của giáo viên thế nhưng hiện tại trước mắt hắn lại được thay thế bằng một khu công viên.Nhưng Triệu Tinh cảm thấy khu công viên này sẽ là nơi thích hợp với bản thân lúc này.Hắn muốn mang theo hành lý của mình tìm một góc khá yên lặng, sau đó ngồi xuống. Hắn muốn yên tĩnh lại một chút để xem xét lại tình huống hiện tại của bản thân.



Hắn còn phải kiểm tra lại túi du lịch của mình, mặc dù có thể hắn biết bên trong túi du lịch của mình có chứa cái gì, nhưng vì cẩn thận để chuẩn bị cho mọi tình huống xảy ra. Hắn phải xem xem có sự thay đổi kỳ quái nào đó xảy ra hay không; vừa rồi ở trong trường hắn cũng không có mở ra xem là vì sợ nếu làm như thế sẽ khiến cho người khác hiểu lầm.



Đi ngang qua đường, thấy một tiệm bán báo, hắn bền đi vào mua một tờ "Nhật báo Trường An", sau đó mới đi vào bên trong công viên, ngồi xuống một cái ghế trống cạnh bờ hồ.



Mặc dù cảnh sắc xung quanh bờ hồ không tồi, nhưng hiện tại hắn không có tâm trạng thưởng thức nó.



Vừa mở tờ báo ra, đập vào mắt hắn là dòng chữ ghi ngày tháng in ấn, bên trên tờ báo ghi ngày hôm nay là ngày 30 tháng 8 năm 1979.



Bất quá sau khi đọc báo được một chút, hắn bắt đầu cảm thấy hoang mang, bởi vì đối với các tờ báo hằng ngày mà trước kia hắn đọc, hắn chỉ chọn các mục mà mình cảm thấy hứng thú, còn các tin khác thì hắn chỉ xem mỗi đầu mục mà thôi, bởi vì mấy cái tin chính trị này ngày nào cũng đăng nên đọc nhiều rồi, vì vậy cũng đã thuộc lòng nội dung của nó.



Nhưng hôm nay lại cùng ngày xưa khác biệt một trời một vực, không những là tin tức về các mối quan hệ quốc tế, tin tức trong nước hay các thông tin tuyên truyền được in trên tờ báo, mà bên trong có nhắc đến tên một số người lãnh đạo, nhưng những cái tên đó hắn hoàn toàn không biết. Hắn cảm thấy mình mình bị mất trí nhớ thì cũng chỉ có trong khoảng thời gian một ngày, nhưng mà toàn bộ thế giới trong một ngày cũng không thể biến hóa, thay đổi long trời lở đất như thế được.



Nếu nói là lỗi chính tả thì hắn cũng không có chút chắc chắn nào, bởi vì không thể nào có nhiều lỗi chính tả đến như vậy, hơn nữa tên mấy người kia cũng sắp xếp đúng trật tự.



Trong lòng Triệu Tinh lúc này cũng đã có chút đoán ra được vấn đề mà mình đang gặp phải. Trong lúc vô tình có thể hắn đã tiến vào một cái thế giới khác.Ở thế giới này có sử dụng ngôn ngữ, chữ viết, tiền tệ giống với thế giới cũ của hắn. Hắn cũng không biết làm cách nào để có thể trở về thế giới cũ.



Nghĩ một chút về cuộc sống mà mình sắp phải đối mặt, sau đó hắn lấy ví ra kiểm tra xem mình còn bao nhiêu tiền, tổng cộng số tiền của hắn hiện tại là 22 nguyên 6 đồng 6 hào. Ngoài ra còn có hai tấm thẻ tin chuyên dụng giá trị 1 đồng , tấm thẻ này là thẻ trả trước của căng tin, một mặt có in dòng chữ "Năm 2 Khoa máy móc công nghiêp trường Đại học giao thông Trường An", mặt bên kia có con dấu màu đỏ của căng tin; nhưng hắn cũng không biết cái thẻ này còn có thể xài được nữa hay là không.



Ở trong trường học của Triệu Tinh, sinh viên khi mua đồ ăn ở căng tin đều không trả tiền mặt tiền mặt , mà là dùng cái thẻ này. Còn sinh hoạt phí mỗi tháng của hắn đều là không quá 20 nguyên; Hắn về nhà bằng xe lửa sau khi học xong học kỳ, mỗi học kỳ hắn đều về nhà một lần. Mỗi tháng người trong nhà sẽ gửi cho hắn 20 nguyên làm tiền sinh hoạt phí.



Ở trong trường học của hắn không có chỗ ở miễn phí,cho nên với tình trạng trước mắt của mình và hơn 20 nguyên mà hắn có, hắn cũng không biết có thể sống được bao nhiêu ngày.



Lấy ra và xem xét thẻ sinh viên của chính mình, thẻ sinh viên làm bằng nhựa plastic, bên trên còn có gắn một cái tem có giá khoảng 8 hào, cái tem này là một trong 6 loại tem kỷ niệm, bởi vì thứ này khá đặc biệt, nên hắn gỡ ra từ bức thư mà người nhà gửi cho hắn. Tuy rằng không có sở thích sưu tầm tem nhưng thấy nó đẹp nên lúc ấy mới giữ lại, cũng may là dán ở phía trên thẻ sinh viên.



Thực ra hiện tại hắn cũng hi vọng, trên cái thế giới này cũng tồn tại thú vui sưu tầm tem, như thế hắn có thế đem cái tem này bán với giá cao.



Ngoài tấm thẻ sinh viên ra còn có một tấm vé tàu hỏa từ 'thị trấn Vạn Dương' đến ' thành phố Trường An' đây cũng là vé xe chuyên dùng của sinh viên,có giá trị là 4 nguyên; 'thị trấn Vạn Dương' là chổ ở của gia đình của Triệu Tinh, nhưng ở thế giới này cũng không biết nó còn mang tên là "Vạn Dương" nữa hay không hay là lại biến thành một thành phố nào khác.



Theo thời gian ghi trên vé, ngày 30 tháng 8 vào lúc 6 giờ 10 phút sáng, xe lửa sẽ xuất phát từ 'thị trấn Vạn Dương' và sẽ đến ' Trường An' vào khoảng 2 giờ chiều. Bất quá Triệu Tinh cũng không nhớ rõ những gì đã trải qua trên chuyến xe lửa này, chuyện gần nhất mà hắn nhớ là trước khi đi ngủ vào ngày 29 tháng 8.



Quần áo và các đồ vật trên người, ngoài cái đồng hồ được người nhà mua tặng khi đậu đại học ra, thì mấy món kia có giá trị cũng chỉ khoảng 60 nguyên, lúc cấp bách có thể cầm được chút tiền, nếu như ở đây cũng có tiệm cầm đồ.



Bên trong túi du lịch của Triệu Tinh, trừ bỏ vài bộ quần áo, cùng một cuộn giấy vệ sinh ra vẫn còn một cái túi dùng để đựng bột mì đã nấu chín sẵn từ trước.



Loại bột mì này trộn thêm chút đường vào sau đó có thể ăn, cũng có thể đổ chút nước vào nó sẽ thành cháo, nếu ở trong cháo bỏ một thêm ít đường vào sẽ thành dưa muối.Vì đây là một loại thức ăn khá tiện lợi ngoài cơm ra, nên hắn mang theo cũng khá nhiều, trong túi chứa khoảng ba cân bột mì.



Bên trong túi du lịch còn có một cái cốc đựng nước.



Đối với tình trạng trước mắt mà nói, bên trong cái túi của hắn cũng không chứa thứ gì khác thường, chỉ có chút quần áo và một ít tiền.



Trước mắt Triệu Tinh cũng cho rằng nhất thời không thể nào giải quyết chuyện này ngay được, chỉ có thể từ từ rồi hắn sẽ kiếm cách khác. Hơn nữa hiện tại, ở thế giớ này hắn đang là một người ngoài hành tinh, cho nên việc này không thể để lộ cho một ai biết được.



Còn về phần tối nay hắn sẽ ngủ ở đâu, thì hắn không lo lắng mấy. Hắn có thể ngủ ở phòng chờ của nhà ga xe lửa, còn hành lý thì sẽ gửi ở nhà kho của nhà ga. Như vậy hắn có thể tùy tiện hành động, không cần phải mang theo túi đồ theo. Ở thế giới của hắn cũng có dịch vụ cho thuê chỗ chứa đồ cho nên hắn nghĩ ở thế giới này cũng vậy. Tuy là ngủ ở phòng chờ của nhà ga có chút khó khăn, nhưng vì để tiết kiệm chi phí thì cũng chỉ có thể làm như vậy.



Có lẽ do trước đó đã ăn cơm trưa cho nên hiện tại hắn vẫn chưa có thấy đói bụng.



Hiện tại cũng đã gần 5 giờ chiều rồi, cho nên bên trong công viên cũng không có quá nhiều người, trong đó có không ít người cũng là sinh viên giống hắn. Để hiểu rõ khung cảnh cũng như bố cục ở trong công viên cho nên hắn quyết định đi xung quanh công viên để nhìn một chút. Hơn nữa hắn cũng có ý định đi xung quanh để nghe lỏm các cuộc nói chuyện của mọi người, nhằm mục đích tìm kiếm xem có thông tin nào hữu dụng đối với hắn hiện giờ hay không. Hoặc có thể gặp được ai đó nhận ra mình chẳng hạn.



Khoảng chừng 6 giờ tối, hắn đi ra khỏi công viên để đến trạm chờ xe buýt công cộng. Có 5 trạm xe buýt nữa thì xe mới đến nhà ga, Sau khi lên xe, nói với nhân viên điểm đến là nhà ga sau đó lấy vé xe và nộp 1 đồng tiền vé.



Theo cảnh sắc hai bên đường, hắn phát hiện thành phố này so với với thành phố ở thế giới cũ của hắn khác biệt một trời một vực. Đièu làm hắn cảm thấy ngoài ý muốn là ở trong thành phố có một số đoạn tường thành được bảo tồn gần như là hoàn hảo, Nhân lúc xe chạy qua cổng thành, mặc dù hắn nhìn chằm chằm ngoài cửa số, nhưng trong lòng lại nhẩm tính xem tường thành này có độ dày bao nhiêu.



Sau khi vào nhà ga, hắn liền đi gửi hành lý. Nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, hắn liền đi xung quanh nhìn xem mà không có vội vã đi ăn cơm sớm làm gì cả. Hắn muốn nhìn chỗ này xem cùng với thành phố Trường An ở thế giới cũ khác nhau như thế nào.



Mặc dù vẫn muốn đi xem tường thành, nhưng vì trời cũng đã tối đen nên hắn chỉ có thể để đó ngày mai mới đi xem.
@Độc Hành @Mink
 
-:- Vật phẩm -:-

Mink

Trúc Cơ Hậu Kỳ
Moderator
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
54,202
Tu vi
99
Nội dung thì cũng tạm ổn nhưng bạn dùng dấu câu quá ít khiến câu dài và lủng củng. Độ chính xác của nội dung chắc phải đợi anh @Độc Hành duyệt. Hình như bạn này cũng đã được cho phép post truyện trong topic Chào mừng thành viên mới rồi.
 

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Super-Moderator
Chân Kinh Hộ Pháp PNT
Ngọc
508,141
Tu vi
7,777
Nội dung thì cũng tạm ổn nhưng bạn dùng dấu câu quá ít khiến câu dài và lủng củng. Độ chính xác của nội dung chắc phải đợi anh @Độc Hành duyệt. Hình như bạn này cũng đã được cho phép post truyện trong topic Chào mừng thành viên mới rồi.
Để chiều tối nay rảnh huynh xem lại :)
 
-:- Vật phẩm -:-

NhịGiaBro

Võ Giả
Ngọc
692
Tu vi
2
Nội dung thì cũng tạm ổn nhưng bạn dùng dấu câu quá ít khiến câu dài và lủng củng. Độ chính xác của nội dung chắc phải đợi anh @Độc Hành duyệt. Hình như bạn này cũng đã được cho phép post truyện trong topic Chào mừng thành viên mới rồi.
Lúc trước tạo tk tại hạ cũng có viết bài chào mừng thành viên mơi rồi, ở đó cũng có post chương 1, các bác cũng góp ý qua, nhưng chắc do chưa luyện được nhiều nên tay nghề chưa có tiến triển, tại hạ sẽ cố gắng.:001:
hiện tại cũng đã tu dịch được khoảng 10 c nên đăng bài hỏi cách đăng truyện lên bạch ngọc sách và mấy vấn đề liên quan .:p:p
 
Last edited:

Linh Phong

Vấn Đạo
Ngọc
1,612
Tu vi
7
Lúc trước tạo tk tại hạ cũng có viết bài chào mừng thành viên mơi rồi, ở đó cũng có post chương 1, các bác cũng góp ý qua, nhưng chắc do chưa luyện được nhiều nên tay nghề chưa có tiến triển, tại hạ sẽ cố gắng.:001:
hiện tại cũng đã tu dịch được khoảng 10 c nên đăng bài hỏi cách đăng truyện lên bạch ngọc sách và mấy vấn đề liên quan .:p:p
Cứ vững chí bạn ạ, mới dịch được như bạn là khá lắm rồi, còn mấy Mod nhận xét đều trên tiêu chuẩn của bản dịch chuẩn. :056:
Người mới nào mà dịch chả có vấn đề, như bạn là rất ổn rồi.
 
-:- Vật phẩm -:-

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top