[ĐK Dịch] Phàm Nhân Tiên Giới Thiên - Vong Ngữ (lầu 3) (4

Tiểu Tán Tu

Phàm Nhân
Ngọc
0
Tu vi
0
Chương 1193. Hỗn loạn dần nổi lên
“Ta tự điên ta tự cười, bọn phản nghịch như các ngươi làm sao tự do được như ta?”

Vừa nghĩ tới những kẻ phản bội bây giờ cũng chỉ làm nô dịch cho Tiên Cung sai bảo, nam tử áo bào trắng xám liền cảm thấy khuây khỏa, sau khi uống ực một hớp rượu, ngửa mặt lên trời cười nói.

Hai tên đệ tử thân tín cùng theo y tới nơi này, hai mắt nhìn nhau, bí mật truyền âm nói :

“Sư phụ lại nổi điên rồi, đừng để người khác nghe thấy, lại liên lụy ta và ngươi…”

“Lúc trước dựa vào tổ tiên giao tình, mới được làm đệ tử thân truyền của hắn, không nghĩ bây giờ ngược lại bị hắn liên lụy, bị nhốt ở địa phương hoang vu này, khi nào mới nổi danh được?” Một tên khác cũng phụ họa theo.

Hai người vừa dứt lời, cũng chắc thèm nhìn tới sư phụ đang chán nản của mình, dựa vào lan can nhìn về phía dưới, chỉ thấy toàn bộ vực sâu đều ngập tràn một mảng sương mù tối tăm mù mịt, một vài đỉnh núi cao cũng dần chìm vào bên trong sương mù, lúc ẩn lúc hiện.

Nhưng phong cảnh nơi này dù đẹp tới đâu, nhìn nhiều rồi cũng sẽ cảm thấy chán.

"Ô...ô...n...g. . ."

Đúng lúc này, một tiếng kèn ầm ầm vang lên từ phía dưới vực sâu.

Hai tên đệ tử nhướng mày, nhìn về phía nam tử áo bào xám, thấy y không quan tâm dù chỉ là một chút, vẫn chỉ uống rượu như lúc trước, trong lòng cảm thấy tràn đầy tức giận.

Hai người thấy thế, cười khổ một tiếng, thân hình đành phải nhảy lên, lao về phía vực sâu.

Bay chưa được ngàn trượng, liền thấy từng bóng mờ điên cuồng bay lên phía trên, nhìn kĩ lại thì là mấy nghìn tên đệ tử ngoại môn thu thập Linh thảo bên trong cốc, dường như đang điên cuồng cố gắng bay lên trên.

“Không tốt, Bạch Quỷ, Bạch Quỷ đến…” Từng tiếng kinh hô từ bên dưới truyền đến, trong tiếng hô còn kèm theo từng đợt gào thét thảm thiết.

Hai người nghe thấy, sắc mặt cũng đột nhiên biến đối, một người trong đó hét lớn một tiếng: “Không phải có pháp trận ngăn cản hay sao, sợ cái gì?”

“Ngăn cản, không….được… Bạch Quỷ điên….” Có người đứt quãng hô.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nói mau!” Hai người nắm chặt một tên đệ tử thần sắc hoảng sợ, nghiêm nghị trách mắng.

“Phía dưới Bạch Quỷ điên…. Lao ra phạm vi sương mù không nói, ngay cả pháp trận cũng không sợ, ngàn vạn con lao lên, đem pháp trận phá hủy.” Tên đệ tử kia bị quát, thoáng ổn định lại tinh thần, vội vàng nói.

Hai người sau khi nghe xong, còn muốn hỏi thêm một câu thì bỗng nhiên từ sương mù bên dưới truyền ra “Ù ù” thanh âm, một mảng lớn rậm rạp chằng chịt bóng mờ xông lên trên.

“Kết trận, kết trận, kết trận,…” Một người giọng nói run run, quát lên.

Nhưng giờ phút này, lòng người đã loạn, đâu có ai chịu nghe?

“Ai lui thêm bước nữa, giết!” Đúng lúc này, trên đầu mọi người truyền đến một tiếng quát lớn.

Chỉ thấy vị nam tử áo bào xám đang từ trên trời hạ xuống, lơ lửng trên không phía trên đỉnh đầu của mọi người.

Tay áo y hất lên, tiếng sấm nổ mãnh liệt, trực tiếp đánh tan mùi rượu trên thân, toàn bộ người trong chốc lát liền khôi phục khí độ uy nghiêm ngày xưa.

Khí tức Kim Tiên Trung Kì trên thân tỏa ra, trong nháy mắt liền trấn an toàn bộ mọi người trong bí cảnh.

“Chỉ là Bạch Quỷ nổi loạn, rất nhiều năm trước đã phát sinh, lúc đó đóng giữ nơi này là một trưởng lão bình thường còn có thể xử lí bình yên, bây giờ có bổn tọa, các ngươi rối loạn tinh thần cái gì? Lập tức kết trận cho ta.” Nam tử hừ lạnh một tiếng nói.

Lời y vừa thốt ra, có tác dụng trấn an thật lớn, mấy nghìn tên đệ tử đang chạy tán loạn bắt đầu ổn định lại, bắt đầu liên hợp kết thành từng tòa pháp trận khác nhau.

Mọi người vừa mới kết trận xong, phía dưới sương mù lập tức có ngàn vạn con Bạch Quỷ điên lao ra, dựa theo vách núi không ngừng leo lên, hướng phía trên liên tục trùng kích.

“Giết cho ta….” Nam tử áo bào xám lãnh đạm nói.

Y vừa nói xong, bên trong toàn bộ bí cảnh, lập tức vang lên từng tiếng oanh minh cực lớn.

Chỉ thấy một tòa đại trận trong số đó bùng lên ánh lửa lấp lánh, từng tảng hỏa diễm thiên thạch từ trong bắn ra, tạo thành từng vệt lửa chói mắt, rơi về phía vực sâu.

Một vài pháp trận lại có những đạo phong sương gào thét thổi ra, hóa thành những cây băng trùy cực lớn, lao thẳng về phía vực sâu.

Các loại Tiên gia Pháp bảo và pháp ấn đủ loại màu sắc không ngừng bắn ra, tất cả đều đánh về phía vực sâu.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ bí cảnh trở nên hỗn loạn, liên tục nổ đùng đùng.

Vô số Bạch Quỷ bị đánh trúng, nhao nhao chết đi, rơi xuống vực sâu, nhưng những con Bạch Quỷ hung hãn không sợ chết, vẫn chen lấn nhau tiếp tục leo lên, trên đường leo lên đỉnh núi, trải đầy xác chết.

“Không đúng, không đúng….Có chút không thích hợp…” Nam tử áo bào xám nhìn một màn trước mặt, khẽ cau mày.

Trong lòng hắn khẽ động, lập tức dùng thần thức dò xét phía dưới vực sâu.

Ban đầu còn có thể dò xét vài ngàn trượng, nhưng khi đi tiếp lại không xuống được, thần niệm của hắn dường như bị cái gì đó ngăn cản, không thể xâm nhập sâu hơn nữa.

Mắt thấy càng ngày càng có nhiều Bạch Quỷ xông lên, gần như đuổi kịp những đệ tử này, nam tử áo bào xám vung hai tay lên, một vòng tròn màu xanh vô cùng lớn hiện ra sau lưng.

Y điểm một cái về phía trước, vòng trong màu xanh phát sáng, từng đạo ảo ảnh phi kiếm bắn thẳng về phía dưới, rất nhiều Bạch Quỷ liền nhao nhao ngã vào kiếm ảnh.

Nhưng khi nhìn Bạch Quỷ phía trước càng ngày càng chết nhiều, trong lòng nam tử áo bào xám ngày càng bất an.

Những con Bạch Quỷ này đã thoát ra khỏi phạm vi sương mù che phủ, giờ phút này bộ dạng không giống như đang tấn công, ngược lại nhìn như đang bị cái gì đó đuổi giết, trong vực sâu này ngoại trừ bọn chúng, còn cái gì khác nữa đây?

Trong lúc nam tử áo bào xám còn chưa rõ nguyên nhân, dưới vực sâu bỗng nhiên có một khí tức khác thường tràn ra, một mảnh sương mù màu trắng đang lan đến với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.

Trong sương mù, từng con khỉ màu xanh da trời khổng lồ liên tiếp nhảy đến, đuổi giết về phía những con Bạch Quỷ kia.


Sức chiến đấu của lũ Bạch Quỷ so với những con khỉ màu xanh da trời khổng lồ này chênh lệch quá xa, rất nhanh đã bị tàn sát hơn một nửa, những ngọn núi phía dưới cũng rất nhanh bị bọn chúng chiếm lấy, từng con một cầm Lang Nha Bổng trong tay, mắt hung ác nhìn về phía Nhân tộc ở trên.

“Sư phụ, những thứ này là vật gì?” Hai tên đệ tử trốn về cạnh nam tử áo bào xám, hoảng sợ hỏi.

Nam tử áo bào xám cũng không nhận ra được, nên cũng không mở miệng nói chuyện.

Lúc này, chỉ thấy từ giữa đám sương mù xám trắng, bỗng nhiên sinh ra từng trận gió gào thét, một đạo sương mù hình xoắn ốc bay lên, xông thẳng về phía mọi người.
 

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Super-Moderator
Chân Kinh Hộ Pháp Phàm Nhân Tông
Thượng Tiên
Bích Ngọc dịch giả
Team SA
Đào Hoa Thôn
Phàm Nhân tông đồ
Ngọc
1,125,438
Tu vi
6,666
Chương 1193. Hỗn loạn dần nổi lên
“Ta tự điên ta tự cười, bọn phản nghịch như các ngươi làm sao tự do được như ta?”

Vừa nghĩ tới những kẻ phản bội bây giờ cũng chỉ làm nô dịch cho Tiên Cung sai bảo, nam tử áo bào trắng xám liền cảm thấy khuây khỏa, sau khi uống ực một hớp rượu, ngửa mặt lên trời cười nói.

Hai tên đệ tử thân tín cùng theo y tới nơi này, hai mắt nhìn nhau, bí mật truyền âm nói :

“Sư phụ lại nổi điên rồi, đừng để người khác nghe thấy, lại liên lụy ta và ngươi…”

“Lúc trước dựa vào tổ tiên giao tình, mới được làm đệ tử thân truyền của hắn, không nghĩ bây giờ ngược lại bị hắn liên lụy, bị nhốt ở địa phương hoang vu này, khi nào mới nổi danh được?” Một tên khác cũng phụ họa theo.

Hai người vừa dứt lời, cũng chắc thèm nhìn tới sư phụ đang chán nản của mình, dựa vào lan can nhìn về phía dưới, chỉ thấy toàn bộ vực sâu đều ngập tràn một mảng sương mù tối tăm mù mịt, một vài đỉnh núi cao cũng dần chìm vào bên trong sương mù, lúc ẩn lúc hiện.

Nhưng phong cảnh nơi này dù đẹp tới đâu, nhìn nhiều rồi cũng sẽ cảm thấy chán.

"Ô...ô...n...g. . ."

Đúng lúc này, một tiếng kèn ầm ầm vang lên từ phía dưới vực sâu.

Hai tên đệ tử nhướng mày, nhìn về phía nam tử áo bào xám, thấy y không quan tâm dù chỉ là một chút, vẫn chỉ uống rượu như lúc trước, trong lòng cảm thấy tràn đầy tức giận.

Hai người thấy thế, cười khổ một tiếng, thân hình đành phải nhảy lên, lao về phía vực sâu.

Bay chưa được ngàn trượng, liền thấy từng bóng mờ điên cuồng bay lên phía trên, nhìn kĩ lại thì là mấy nghìn tên đệ tử ngoại môn thu thập Linh thảo bên trong cốc, dường như đang điên cuồng cố gắng bay lên trên.

“Không tốt, Bạch Quỷ, Bạch Quỷ đến…” Từng tiếng kinh hô từ bên dưới truyền đến, trong tiếng hô còn kèm theo từng đợt gào thét thảm thiết.

Hai người nghe thấy, sắc mặt cũng đột nhiên biến đối, một người trong đó hét lớn một tiếng: “Không phải có pháp trận ngăn cản hay sao, sợ cái gì?”

“Ngăn cản, không….được… Bạch Quỷ điên….” Có người đứt quãng hô.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nói mau!” Hai người nắm chặt một tên đệ tử thần sắc hoảng sợ, nghiêm nghị trách mắng.

“Phía dưới Bạch Quỷ điên…. Lao ra phạm vi sương mù không nói, ngay cả pháp trận cũng không sợ, ngàn vạn con lao lên, đem pháp trận phá hủy.” Tên đệ tử kia bị quát, thoáng ổn định lại tinh thần, vội vàng nói.

Hai người sau khi nghe xong, còn muốn hỏi thêm một câu thì bỗng nhiên từ sương mù bên dưới truyền ra “Ù ù” thanh âm, một mảng lớn rậm rạp chằng chịt bóng mờ xông lên trên.

“Kết trận, kết trận, kết trận,…” Một người giọng nói run run, quát lên.

Nhưng giờ phút này, lòng người đã loạn, đâu có ai chịu nghe?

“Ai lui thêm bước nữa, giết!” Đúng lúc này, trên đầu mọi người truyền đến một tiếng quát lớn.

Chỉ thấy vị nam tử áo bào xám đang từ trên trời hạ xuống, lơ lửng trên không phía trên đỉnh đầu của mọi người.

Tay áo y hất lên, tiếng sấm nổ mãnh liệt, trực tiếp đánh tan mùi rượu trên thân, toàn bộ người trong chốc lát liền khôi phục khí độ uy nghiêm ngày xưa.

Khí tức Kim Tiên Trung Kì trên thân tỏa ra, trong nháy mắt liền trấn an toàn bộ mọi người trong bí cảnh.

“Chỉ là Bạch Quỷ nổi loạn, rất nhiều năm trước đã phát sinh, lúc đó đóng giữ nơi này là một trưởng lão bình thường còn có thể xử lí bình yên, bây giờ có bổn tọa, các ngươi rối loạn tinh thần cái gì? Lập tức kết trận cho ta.” Nam tử hừ lạnh một tiếng nói.

Lời y vừa thốt ra, có tác dụng trấn an thật lớn, mấy nghìn tên đệ tử đang chạy tán loạn bắt đầu ổn định lại, bắt đầu liên hợp kết thành từng tòa pháp trận khác nhau.

Mọi người vừa mới kết trận xong, phía dưới sương mù lập tức có ngàn vạn con Bạch Quỷ điên lao ra, dựa theo vách núi không ngừng leo lên, hướng phía trên liên tục trùng kích.

“Giết cho ta….” Nam tử áo bào xám lãnh đạm nói.

Y vừa nói xong, bên trong toàn bộ bí cảnh, lập tức vang lên từng tiếng oanh minh cực lớn.

Chỉ thấy một tòa đại trận trong số đó bùng lên ánh lửa lấp lánh, từng tảng hỏa diễm thiên thạch từ trong bắn ra, tạo thành từng vệt lửa chói mắt, rơi về phía vực sâu.

Một vài pháp trận lại có những đạo phong sương gào thét thổi ra, hóa thành những cây băng trùy cực lớn, lao thẳng về phía vực sâu.

Các loại Tiên gia Pháp bảo và pháp ấn đủ loại màu sắc không ngừng bắn ra, tất cả đều đánh về phía vực sâu.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ bí cảnh trở nên hỗn loạn, liên tục nổ đùng đùng.

Vô số Bạch Quỷ bị đánh trúng, nhao nhao chết đi, rơi xuống vực sâu, nhưng những con Bạch Quỷ hung hãn không sợ chết, vẫn chen lấn nhau tiếp tục leo lên, trên đường leo lên đỉnh núi, trải đầy xác chết.

“Không đúng, không đúng….Có chút không thích hợp…” Nam tử áo bào xám nhìn một màn trước mặt, khẽ cau mày.

Trong lòng hắn khẽ động, lập tức dùng thần thức dò xét phía dưới vực sâu.

Ban đầu còn có thể dò xét vài ngàn trượng, nhưng khi đi tiếp lại không xuống được, thần niệm của hắn dường như bị cái gì đó ngăn cản, không thể xâm nhập sâu hơn nữa.

Mắt thấy càng ngày càng có nhiều Bạch Quỷ xông lên, gần như đuổi kịp những đệ tử này, nam tử áo bào xám vung hai tay lên, một vòng tròn màu xanh vô cùng lớn hiện ra sau lưng.

Y điểm một cái về phía trước, vòng trong màu xanh phát sáng, từng đạo ảo ảnh phi kiếm bắn thẳng về phía dưới, rất nhiều Bạch Quỷ liền nhao nhao ngã vào kiếm ảnh.

Nhưng khi nhìn Bạch Quỷ phía trước càng ngày càng chết nhiều, trong lòng nam tử áo bào xám ngày càng bất an.

Những con Bạch Quỷ này đã thoát ra khỏi phạm vi sương mù che phủ, giờ phút này bộ dạng không giống như đang tấn công, ngược lại nhìn như đang bị cái gì đó đuổi giết, trong vực sâu này ngoại trừ bọn chúng, còn cái gì khác nữa đây?

Trong lúc nam tử áo bào xám còn chưa rõ nguyên nhân, dưới vực sâu bỗng nhiên có một khí tức khác thường tràn ra, một mảnh sương mù màu trắng đang lan đến với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.

Trong sương mù, từng con khỉ màu xanh da trời khổng lồ liên tiếp nhảy đến, đuổi giết về phía những con Bạch Quỷ kia.


Sức chiến đấu của lũ Bạch Quỷ so với những con khỉ màu xanh da trời khổng lồ này chênh lệch quá xa, rất nhanh đã bị tàn sát hơn một nửa, những ngọn núi phía dưới cũng rất nhanh bị bọn chúng chiếm lấy, từng con một cầm Lang Nha Bổng trong tay, mắt hung ác nhìn về phía Nhân tộc ở trên.

“Sư phụ, những thứ này là vật gì?” Hai tên đệ tử trốn về cạnh nam tử áo bào xám, hoảng sợ hỏi.

Nam tử áo bào xám cũng không nhận ra được, nên cũng không mở miệng nói chuyện.

Lúc này, chỉ thấy từ giữa đám sương mù xám trắng, bỗng nhiên sinh ra từng trận gió gào thét, một đạo sương mù hình xoắn ốc bay lên, xông thẳng về phía mọi người.
Đh làm xong rồi post 1 lần cũng đc nha, ko cần post trước 1 đoạn đâu.
 
-:- Vật phẩm -:-

Đang xem (Thành viên: 2, Khách: 1)


Top