[Phiêu Lưu- Giả Tưởng] Thời Đại Siêu Anh Hùng Phần II: Ngày Khải Huyền - Supergod (1

Status
Not open for further replies.

Supergod

Phàm Nhân
Ngọc
0
Tu vi
0
Tiếp tục combat mạnh hơn nữa! Mọi người đọc chú ý ý nghĩa sâu xa của tác phẩm nhé!
Ewa (Elissa) sợ hãi trước và òa khóc trước khung cảnh của ngôi làng lúc này: Ở nơi đó chỉ còn lại nước mắt con người khi chứng kiến người thân của chính mình trở thành dị dạng, xấu xí và không thể tư duy hay hành động như con người nữa. Đối với cô bé đã từng chứng kiến chiến tranh, điều này thậm chí còn tệ hơn cả chiến tranh. Adoe thấy Ewa như vậy liền tới gần, che mắt cô bé lại và an ủi:
- Ta đã từng là một vị vua. Ta từng như tên Hebiron kia, vì tham vọng của bản thân mà khiến dân ta phải chịu cực khổ cả ngàn đời. Những thứ như thế này trôi qua đời ta - cuộc đời mà ta không biết ý nghĩa của nó là gì - và đốt cháy trái tim ta, đốt cạn nó. Hãy ngừng nhìn nó, Ewa. Hãy chỉ nhìn về tương lai và luôn hi vọng rằng cái tốt sẽ chiến thắng.


Ewa nở nụ cười và nói:
- Ngài Adoe, cháu nhìn thấy thế giới sẽ lại yên bình. Đôi cánh của cháu được trả lại màu trắng đẹp đẽ. Cả Ngài, cháu và chị Rihana xinh đẹp đều...
Adoe:
- Đều làm sao cơ?
Ewa:
- Đều được chết!
Adoe cũng nở nụ cười:
- Tốt, tốt rồi.


Bỗng nhiên Ewa mở mắt, ánh mắt phát ra ánh sáng màu đỏ, đôi cánh bồ câu màu đen dang rộng, lửa vàng bùng cháy quanh người cô bé. Ewa bật dậy khiến Adoe ngã ngửa ra phía sau, cô bé bay về phía Kid Devil để chiến đấu. Phía bên kia không xa, Hebiron vừa khai mở phong ấn có hình chim bồ câu.


Một thiên thần và một ác quỷ cùng có đôi cánh đen chiến đấu cùng nhau. Cậu bé 11 tuổi chiến đấu với cô bé 15 tuổi. Ewa tỏ ra là một đấu sĩ vô cùng đáng gờm khi có thể chiến đấu sòng phẳng với một trong những chúa quỷ mạnh nhất của địa ngục. Mỗi cú đấm của cô bé có sức mạnh cực lớn và dường như sức mạnh ấy đã được giải phóng hoàn toàn khi phong ấn khai mở, mạnh hơn rất nhiều khi cô bé phải chịu quả bom của Gunshand. Kid Devil phải sử dụng hiện thân của quỷ, hóa thân hoàn toàn thành chúa quỷ Yaksha. Kid Devil bị Elissa dồn vào chân núi đấm túi bụi, lửa cháy sáng cả khu rừng nhưng cậu bé nhanh chóng tóm được tay của Elissa và quăng cô bé đi. Cả hai trao cho nhau những đòn đánh và đòn chưởng liên tục. Kid Devil có vẻ thấm mệt, quyền năng thực sự của Yaksha không phải là sức mạnh chiến đấu thuần túy. Kid Devil và Yaksha vừa mới hòa làm một, chưa thể tìm lại hết được sức mạnh của Yaksha nên dần yếu thế. Trong khi đó, Elissa càng chiến đấu lại càng mạnh mẽ hơn.


Rihana mở những cổng dịch chuyển để tìm kiếm Ninja Lead. Người phụ nữ của Việt Nam dù chạy rất nhanh nhưng nhanh đến mấy thì cũng luôn bị cổng dịch chuyển tức thời của Rihana chặn đường và phải né đòn, né chiêu của Rihana. Rihana vừa ném lửa đen vừa nói:
- Ngươi có thể chạy nhanh hơn Cái chết, nhưng ngươi không bao giờ có thể chạy thoát khỏi Cái chết.
Nói dứt câu, Rihana mở cổng dịch chuyển đến một bức tường đá cứng để Ninja Lead chạy đâm vào đó. Ninja Lead leo dọc theo bức tường:
- Ngươi nói đúng.
Sau đó cô quay lại cho Rihana một cái tát rất mạnh:
- Nhưng bà chưa bao giờ chạy trốn Cái chết...
Ninja Lead lao thẳng vào trước khuôn mặt bối rối của Rihana:
- Bà đây có sở thích dạy cho lũ gái trẻ xinh đẹp một bài học...
Ninja Lead tát một cú chí mạng khiến khuôn mặt tái nhợt của Rihana trở nên đỏ ửng đồng thời nói:
- Đừng nghĩ mình đẹp là có quyền động vào những thứ đã thuộc về bà! Ở đây là tốc độ.


Lúc này, Hebiron đang bay tới giúp Chupaca cánh dơi hồi sức và tiếp tục bay lên trời thực hiện nhiệm vụ lan truyền "Làn sóng tiến hóa". Nhìn thấy Rihana thất thế, hắn ta bay về nơi cũ truy đuổi Ninja Lead:
- Ngươi và ta nên bàn một chút về quyền sở hữu...
Ninja Lead chạy xung quanh Hebiron tạo nên một loạt xung điện màu vàng và xanh sáng rực cả một khu vực. Ninja Lead quá nhanh và trong vòng xoáy ấy không ai biết cô ấy ở đâu, thỉnh thoảng lại cho Hebiron một cú đấm, đôi khi lại tặng hắn một cái tát:
- Ngươi có biết không Hebiron... Lôi tuyệt kỹ thuộc quyền sở hữu của riêng bà.
Hebiron đảo mắt rình rập rồi bằng cách nào đó, hắn tóm được chân của Ninja Lead, bẻ gãy khiến cô không thể chạy tiếp được nữa:
- Ta sẽ không giết ngươi Ninja Lead. Nhưng ngươi sẽ thuộc sở hữu của ta cho đến khi cuộc chiến với Weyah bắt đầu.
Hebiron (trong thân xác Robert) bay tới dùng tay đưa lên vuốt ve khuôn mặt kiều diễm của Rihana (bị khống chế bởi phong ấn) đang bị thương:
- Nàng không sao chứ?
Rihana không trả lời. Hebiron âu yếm nhìn cô ấy và ngẫm nghĩ: "Tám mươi nghìn năm trên tàu vũ trụ, ta chưa từng nghĩ đến một ngày ta sẽ yêu và lập trình chương trình này cho những câu hỏi như thế. Có phải trái tim ta đã bỏ rơi ta vì tham vọng chiến thắng Weyah? Có phải vì vậy mà 12000 năm qua nàng không thể yêu ta không?"


Tuyết Liên tỉnh dậy sau đòn chưởng có phần "nương tay" của Hebiron. Vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy cảnh người mang thân xác chồng mình tình tứ bên cô trẻ xinh đẹp, đang định hôn trong khi con mình thì đang nằm trong cũi và khóc oa oa, Tuyết Liên có phần nóng giận, hét lên:
- Hebiron, ta giết ngươi.
Hebiron bị phân tâm và ngừng ngay ý định hôn người đẹp. Bỗng một tiếng động cực lớn vang lên ở phía xa: "Uỳnh!" Hebiron ngạc nhiên vì tiếng nổ lần này quá lớn. "Phải chăng là một đối thủ xứng tầm, có lẽ ta đã đánh giá sai thực lực của Việt Nam, đất nước này không những không phải không có mà còn có quá nhiều siêu anh hùng mạnh mẽ."


Những đám lửa xung quanh khu rừng chiến trường của Kid Devil và Elissa được dập tắt hoàn toàn bởi khả năng thay đổi nhiệt độ của Powerman. Elissa cũng đã nằm gục và trở về với hình hài ban đầu của cô bé. Lửa trên người cô bé đã tắt. Kid Devil vẫn đang trọng thương nhưng vẫn bay lên cao để chiến đấu với Chupaca để cầm chân không cho tên này tiếp tục phát ra "Làn sóng tiến hóa". Chupaca buộc phải dừng việc phát sóng và thể hiện với Kid Devil bằng ngôn ngữ thần giao cách cảm:
- Lúc nãy ngươi đánh lén ta. Giờ hãy sòng phẳng đi.
Kid Devil hóa thân thành quỷ và lao vào chiến đấu:
- Sòng phẳng ư? Ta nghĩ ngươi nên có một chuyến tập huấn ở Địa ngục trước khi muốn tồn tại ở thế giới này.


Powerman xuất hiện. Một trong ba chiếc hộp Phán xét tồn tại bên trong anh. Hebiron có thể cảm nhận điều đó:
- Phải rồi, là ngươi. Vì ân huệ xuất hiện đúng lúc của ngươi mà Lemuria bỏ rơi ta, giam cầm ta trong bức tượng 12000 năm.
Powerman:
- Ta không cần biết, tên kia. Nước ta đã bị ám ảnh bởi chất độc màu da cam cả chục năm nay và giờ ngươi mang nó đến với toàn thế giới. Ta không ở đây chỉ để tranh cãi, ta ở đây để giải quyết vấn đề của cả loài người.
Nói rồi Powerman lao vào định xách cổ Hebiron nhưng Rihana (vẫn đang bị khống chế bởi phong ấn) mở cổng dịch chuyển khiến Powerman lao thẳng vào một vách đá cách đó không xa khiến vách đá bị vỡ. Hebiron nhận thấy sức mạnh vật lý đáng gờm của Powerman nên cũng lao vào thử sức. Hai người bay lên không trung rồi lăn trên mặt ruộng, ăn miếng trả miệng, tung chưởng tạo khiên chắn và tỏ ra là hai đối thủ xứng tầm. Powerman luôn cố gắng tránh xa khu dân cư, nơi những người dân vẫn đang ôm mặt khóc vì người thân họ đã bị biến dạng. Anh có thể nhìn rõ những khuôn mặt của những người nông dân đáng thương ấy. Từ nỗi buồn sâu thẳm, mỗi ánh mắt ấy trở thành sự tức giận.


Powerman quay trở lại với trận chiến, anh đang bị dí mặt xuống bùn lầy. Mùi của đất mẹ lẫn mùi máu khiến anh cảm thấy khó chịu. Đối thủ của anh thì vẫn đấm liên tiếp vào mặt anh và luôn miệng:
- Tại sao các người vẫn không hiểu rằng ta là kẻ khai sáng cho các người? Tại sao các người không dừng lại? Tại sao các người lại đông như vậy, ta hạ một người thì lại có thêm một tên khác?
Powerman tích tụ công lực của chiếc hộp, tạo một vòng xoáy điện tích trong không khí và đốt liên tiếp vào người của Hebiron khiến hắn hét lên: "Aaaaaaaa!" Sau đó anh đấm hắn liên tiếp và đấm hắn bay ra ngoài vũ trụ. Hebiron hồi sức quay lại, ra hiệu cho Rihana (bị khống chế tâm trí) đưa cho hắn ta bức tượng và chiếc đĩa, hắn ta chạm tay mở ra phong ấn có hình ngọn lửa đồng thời nói khi Powerman vẫn đang túm cổ khuôn mặt đang chảy máu mũi của hắn:
- Ngay lúc này. Trên bầu trời kia, mười hai quả tên lửa hạt nhân từ thời đế chế Lemuria đã được ta kích hoạch và đang rơi xuống khắp nơi trên Trái đất. Thứ này ta dùng để đề phòng việc mọi kế hoạch đều thất thủ trước Weyah. Giờ ta biết với chiếc hộp, ngươi có thể cảm nhận nó và ngăn chặn nó đúng chứ? Hahaha.
Powerman nghiến răng đấm hắn một cú rõ mạnh và bay lên không gian để đi phá hủy những quả tên lửa mặc cho tên Hebiron vẫn ngồi ở ruộng và cười lớn: "Hahaha".
 
Last edited:

Supergod

Phàm Nhân
Ngọc
0
Tu vi
0
Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh. Nhưng họ hơi đáng thương, cố mà đọc nha :'(.
Trong phạm vi 10 km trung tâm Làn sóng, tỉ lệ người bị đột biến gen là 5%, còn ở những nơi khác trên thế giới thì vẫn đang được nâng cấp dở dang bởi vì chủ nhân của làn sóng là Chupaca đang bị cầm chân bởi Kid Devil. Do vậy, xác suất biển đổi gen của những nơi khác trên trái đất chỉ là 0,15%. Dù xác suất thấp là vậy nhưng cũng là một con số rất lớn.


* Đâu đó trên lãnh thổ Trung Quốc:
Dr.1st đang nghiên cứu một vài món vũ khí thì cậu ta không biết rằng "Làn sóng tiến hóa" lúc này đã tràn ngập địa cầu. Mẹ Dr.1st bê đồ ăn vào phòng nghiên cứu và nói:
- Con trai cưng của mẹ, người thông minh nhất thế giới luôn học tập, phấn đấu và làm việc chăm chỉ để cha mẹ vui lòng. Đã đến giờ ăn rồi đấy Bảo Lan (tên riêng của Dr.1st).
Dr.1st:
- Vâng thưa mẹ.
Làm một miếng, Dr.1st cảm thấy không vui, mẹ cậu hỏi:
- Không ngon hay sao con? Đây chính là món súp bánh bao của đầu bếp giỏi nhất vùng đấy.
Dr.1st:
- Rất ngon, nhưng nó chính là vấn đề. Không ai được phép là người giỏi nhất ngoài con trai của bố mẹ, có đúng không mẹ.
Mẹ của Dr.1st xoa đầu cậu bé:
- Con trai rất ngoan.
Bỗng nhiên Làn sóng tiến hóa lan truyền qua nơi này, nó ngẫu nhiên tác động đến mẹ của Dr.1st khiến bà bị biến đổi gen. Người phụ nữ bỗng nhiên bị rụng tóc, rụng răng, cái đầu méo mó và to ra, chân tay bà teo lại nhanh đến nỗi thân của bà rơi xuống mặt đất kêu "bịch" một cái. Dr.1st không tin nổi vào mắt mình:
- Mẹ! Điều gì xảy ra vậy? Kẻ nào gây ra chuyện này?


* Bên ngoài vũ trụ:
Powerman đang cố gắng bay với vận tốc nhanh hết sức có thể, Ở nơi không có không khí, Powerman bay nhanh hơn khi ở Trái đất rất nhiều. Quyền năng của chiếc hộp Phán xét cho phép Powerman có thể dễ dàng định vị được vị trí của những nơi có năng lượng hạt nhân. Là một người hoạt động chính trị, Powerman chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ can thiệp vào những việc bên ngoài lãnh thổ Việt Nam, nhưng lần này là ngoại lệ. Quả tên lửa đầu tiên đang rơi xuống Ấn Độ được Powerman tiếp cận một cách nhẹ nhàng, chậm rãi. Anh cố gắng đảo ngược chiều của nó và ném nó bay ra ngoài vũ trụ, càng xa càng tốt. Quả thứ hai rơi xuống vùng biển gần Nhật Bản, Powerman làm tương tự. Quả thứ ba rơi xuống miền Đông Bắc nước Nga, nơi quân đội còn ở cách rất xa nhưng Powerman chưa đến nơi thì có thứ gì đó dưới mặt đất giống như hệ thống phòng thủ tên lửa nhưng không phải đã bắn hạ nó, tên lửa đó nổ ngoài vũ trụ trước khi Powerman đến nơi. Quả thứ tư ở Mỹ, Powerman mới bay đến thì thấy một người nào đó cũng có khả năng bay giống anh đang dùng thứ ánh sáng bí ẩn màu xanh lục để dịch chuyển quả tên lửa đi lên vũ trụ. Sau 14 phút đầu tiên, bốn quả tên lửa hạt nhân từ thời trước Đại hồng thủy đầu tiên đã bị vô hiệu hóa. "Còn 8 quả nữa thôi, cố lên nào!" - Powerman vừa thở vừa nghĩ.


* Tại ngôi làng Việt Nam - nơi đang diễn ra trận chiến:
Những người dân đang nổi giận thực sự, cả đàn ông, đàn bà, người già và phụ nữ, có lẽ chỉ thiếu các thanh niên vì họ đã đi công ty làm hết, ai có súng dùng súng, có dao dùng dao, không có thì gậy gộc, đá, sỏi, miễn là có thể dùng làm hung khí để tham gia chiến trận. Người dân làng tụ họp đông đủ, ông trưởng thôn mặc trên mình bộ quần áo khi xưa từng tham gia Chiến dịch biên giới Việt - Trung giơ cao con dao trên tay và ra hiệu: "Tiến lên bà con, đánh chết lũ giặc đó!" Cả dân làng cùng tiến về phía Hebiron với khí thế ngút trời: "Xung phong!"


Lúc này đã là gần 5 giờ sáng. Nhìn từ cánh rừng về phía Đông, Hebiron có thể nhìn thấy ánh mặt trời rạng sáng, nhưng thứ còn sáng hơn chính là ánh sáng từ đèn pin của dân làng, họ đang kéo đến:
- Những con người nhỏ bé ngu ngốc. Họ không những không biết rằng ta đang cứu rỗi họ mà còn không biết rằng họ không thể thắng được ta.
Người đàn ông da đen Adoe đang ngồi trên tảng đá lớn, nhìn cây bút kiềm chế năng lực trên tay mình rồi nhìn về phía dân làng mà rơi nước mắt. Ông nói với Tuyết Liên đang đứng cạnh đó:
- Chạy đi cô bé, hãy đưa cậu bé chạy trốn.
Tuyết Liên nhận ra sự việc, bế con trai khỏi chiếc cũi và chạy vào sâu trong khu rừng. Adoe dùng tay kéo và phá nát đôi cánh ruồi trên lưng mình, dùng con dao nhỏ cắt đứt chân mình để không phải ra trận, dù cho nó chảy máu và đau đớn:
- Ngươi đã sa vào vũng lầy rồi Hebiron. Rồi ngươi sẽ thất bại, Elissa - con bé là hiện thân của chiến tranh và có thể tiên tri, nó đã nói cho ta biết điều đó.


Hebiron bấm nút giải phóng phong ấn có hình con ruồi, cánh của Adoe lập tức hồi phục, mở to thêm đồng thời có thêm đôi cánh phụ phía dưới, ánh mắt phát ra ánh sáng xanh lục, cơ thể béo bụng của ông ta trở nên rắn chắc và cơ bắp, chiếc bút mà Robert tặng ông ta vỡ tan, Adoe hét lên: "Aaaaaaaaaaaaaaa". Adoe hút cạn nguồn sinh lực của cả một mảng rừng và đồng ruộng xung quanh khiến chúng khô héo. Hebiron tiến đến và nói:
- Nói cho ta biết Adoe, khả năng viễn tri của ngươi cho thấy điều gì?
Adoe bị kiểm soát tâm trí bởi phong ấn:
- Thưa chủ nhân Hebiron, có một tên nhà khoa học nhí mang đến đây một chiếc túi có thể đánh bại Ngài.
Hebiron tức giận chỉ tay về phía dân làng:
- Ngươi thật cứng đầu Adoe. Đi hút hết sinh lực của chúng cho ta!
Adoe:
- Đã rõ và sẵn sàng thực thi mệnh lệnh.


Adoe bay tới, tạo một vòng tròn bao quanh khu vực, vòng tròn ấy lớn dần và như nuốt trọn lấy mọi nguồn sống. Dân làng bước tới là lập tức lăn ra chết, nhưng họ vẫn bước tới, để cảm tử, vì họ thà chết chứ không chịu khuất phục trước Hebiron. Hebiron nhìn những người này mà rơi nước mắt:
- Tại sao? Tại sao các ngươi làm thế? Là do các ngươi đã ép ta.
Bỗng một quả bom được ném tới chỗ Adoe ở khoảng cách rất gần và nổ tung khiến Hebiron và Adoe bị bay ra xa. Một người mặc trang phục áo choàng và mặt nạ màu đen bước tới và giơ tay ra hiệu, nói với dân làng ở phía xa:
- Chạy đi mọi người, nơi này không an toàn. Ở đây đã có chúng tôi!
Dân làng dừng lại ở sau vạch ngăn cách giữa sự sống và cái chết mà Adoe đã vạch ra, trước mắt họ là một siêu anh hùng không biết bay và tên Adoe đang cố bòn rút mọi sự sống trong người anh ấy nhưng không thể. Anh ta là ai? Hebiron hỏi:
- Thêm một tên nữa. Ngươi là ai?
Người mặt nạ đen trả lời đồng thời ném thêm một quả bom tự chế nữa về phía Hebiron:
- Mật danh của ta...
Lăn vài vòng khi quả bom nổ, Hebiron bị lùi vài bước. Thoắt một cái, người áo đen đã ở phía sau và dùng dao cắt đứt đôi cánh của Adoe:
- Hộ vệ đen - Black Guard.
Adoe bừng tỉnh, đôi mắt không còn ánh sáng xanh lục lúc nãy đồng thời xua đuổi Black Guard:
- Bút thánh của ta đâu? Hãy tránh xa khỏi ta nếu không muốn chết.
Black Guard:
- Đừng lo, lão già. Cơ thể ta luôn có thể tự hồi phục. Điều lão cần làm đầu tiên lúc này là phải trấn tĩnh lại đã, ta đã tìm ra mấu chốt vấn đề. Kế hoạch là...


Black Guard chưa nói dứt câu, Hebiron đã lao tới đấm một cú cực mạnh khiến anh tan xương nát thịt. Hắn còn dùng chưởng lực xé tan xác của Black Guard. bóp nát quả tim còn đang đập thình thịch, hắn nói:
- Thế là hết. Giờ thì tiếp tục làm việc đi Adoe.
Adoe:
- Không bao giờ nữa Hebiron, ta đã tự do.


Người dân nhìn thấy anh hùng của mình bị giết một cách tàn nhẫn, họ càng giận dữ lao tới. Adoe sợ mình sẽ giết chết họ nên bỏ chạy vào khu rừng, người dân cũng chạy theo vào rừng. Một nửa người dân vẫn ở lại tấn công Hebiron, họ dùng đá ném, dùng súng bắn, dùng dao chém nhưng cơ thể hắn không thẻ tổn thương, hắn vẫn đứng đó như bức tượng trừng mắt nhìn họ. Rồi họ tiểu vào hắn, ném phân vào hắn. Rihana (bị phong ấn kiểm soát) ở gần đó mở một cánh cổng dịch chuyển dưới mặt đất khiến những người dân bị hút vào, còn Hebiron thì vẫn lơ lửng ở đó. Khi cánh cổng đóng lại cũng là lúc xác của họ từ trên trời rơi xuống mặt đất. Hebiron nhìn lên cao, nơi mà Chupaca đang thua thế so với Kid Devil, ông ta lại nhìn sang bên phải thì thấy Ninja Lead đã hồi phục đôi chân bị bẻ gãy và lại sẵn sàng chiến đấu. Nhưng điều ông ta quan tâm nhất lại là phía xa, nơi những người nông dân vẫn luôn nổi giận, tiến về phía ông ta chiến đấu, cho dù họ biết như vậy có nghĩa là họ sẽ chết. Hiberon nhắm mắt bấm vào phong ấn có hình con mắt trên chiếc đĩa, cơ thể ông ta phát ra ánh sáng kỳ lạ, thứ ánh sáng mà chỉ có những người nhìn vào ông ta lúc đó mới có thể cảm nhận nó, cảm nhận rồi tê liệt.


Những người dân làng quỳ dưới chân ông ta; Kid Devil và Chupaca ngừng chiến đấu, bay về quỳ dưới chân ông ta; Ninja Lead vừa định tấn công ông ta thì lập tức quỳ dưới chân ông ta; Elissa và Rihana thì bình phục hoàn toàn và đều quỳ gối. Hebiron tuyên bố:
- Ta từng nghĩ loài người yếu đuối vì nhút nhát và hay giận dữ nhưng ta đã lầm. Loài người yếu đuối vì họ có được ý chí tự do. Bay lên Chupaca, tiếp tục với kế hoạch. Tất cả chúng ta sẽ cùng bảo vệ cho "Làn sóng tiến hóa".
 
Last edited:

Supergod

Phàm Nhân
Ngọc
0
Tu vi
0
Tôi đã không biết đặt tên thế nào cho tập cuối: Quyền năng của sự thật, β-human, biệt đội sao vàng, hồi kết, chương cuối, Endgame :v...
Chupaca chưa kịp bay lên thì đấu sĩ dũng mãnh nhất trong lực lượng của Hebiron lúc này là Elissa (Ewa) - cô bé lửa có đôi cánh hắc bồ câu ra hiệu dừng lại. Elissa bay lên cao và tung một cú đấm, sau đó lôi cổ về một cậu bé mặc bộ quần áo cử nhân đeo vòng nguyệt quế từ trên bầu trời về và bắt quỳ gối trước mặt Hebiron, cậu ta mang theo một cái túi nhỏ. Vâng, thực sự là Dr.1st đã bị Ewa hạ gục chỉ với một cú đấm. Lý do là cậu ta đã không mở mắt, cậu ta không nhìn vào Hebiron bởi cậu ta biết nếu nhìn vào hắn ta, cậu ta cũng sẽ bị thu phục về dưới trướng của hắn. Hebiron vừa nhìn vào chiếc đĩa chỉ còn một phong ấn duy nhất, vừa xoa đầu cậu bé và nói:
- Tại sao ngươi phải như thế? Ta chưa từng gặp một cậu bé nào vừa hiểu biết lại vừa mạnh mẽ như ngươi. Ngươi sẽ đi theo ta, cậu bé, cùng nhau chúng ta sẽ đánh bại Weyah. Nhưng đầu tiên, ta muốn biết tên của ngươi.
Dr.1st mở đôi mắt nhưng vẫn gục đầu về một phía, chưa dám nhìn vào Hebiron:
- Bảo Lan, tên ta là Bảo Lan nhưng ta thích được gọi là Dr.1st.
Hebiron:
- Tốt lắm Dr.1st. Ngươi sẽ là người của ta, phục vụ kế hoạch tuyệt vời nhất mà ta đã vạch ra cho loài người.


Kế hoạch tuyệt vời "nhất"? Từ xưa đến nay không ai được phép nói mình là "nhất" trước mặt Dr.1st nếu không muốn nổ ra một cuộc chiến. Đôi mắt ghen tuông của Dr.1st nhắm nghiền lại, hắn mở cái túi nhỏ bên tay và nói:
- Có thật kế hoạch của người là hoàn hảo nhất không Hebiron?
Chiếc túi mở ra, HaiDong bị nhốt bên trong được giải thoát. Dr.1st nhắm mắt nhưng vẫn vươn vai nói lớn trong khi Hebiron vẫn chưa hiểu chuyện gì:
- Kế hoạch của ta mới là nhất. Hãy chào mừng HaiDong - vị thần sự thật của đất nước này!
HaiDong bước ra:
- Không tệ chút nào, Dr.1st. Cả một tuần lễ nghỉ ngơi để dưỡng sức.


Hebiron ra hiệu cho đoàn quân bị khống chế của ông ta gồm dân làng, Kid Devil, Chupaca, Ewa, Rihana, Ninja Lead trong đó Ninja Lead dẫn đầu tấn công HaiDong:
- Giết hắn cho ta, ta biết tên này. Về cơ bản, con người hắn là tốt nhưng không thể dùng được.
HaiDong vươn mình tỏa ra ánh sáng của một vị thần:
- Khi mọi kế hoạch đã ngã ngũ...
Thứ ánh sáng lan tỏa khiến đoàn quân của Hebiron phải che mắt lại:
- Khi sự thật phơi bày trao cho ta sức mạnh...
Tất cả mọi người lúc này được HaiDong khai sáng, giải thoát khỏi xiềng xích tâm trí của Hebiron, trở về với chính con người của mình:
- Là lúc ánh sáng của ta nhấn chìm mọi góc tối trên thế giới này.


Hebiron cầm trên tay chiếc đĩa và bức tượng, cúi gục xuống và nói:
- Ngươi nói đúng, nhưng ta đã thắng rồi. Những β-human đầu tiên đã xuất hiện. Lẽ ra chúng ta có thể cùng nhau chống lại Weyah, nhưng ta đã lầm. Ta không nên đến Trái đất, ta không nên giúp đỡ loài người chống lại Weyah.
Nói rồi Hebiron đặt tay lên nút bấm có hình chiếc kèn - phong ấn cuối cùng trên chiếc đĩa. Bỗng từ phía sau, cơ thể Black Guard đã hồi phục hoàn toàn đi qua cánh cổng dịch chuyển của Rihana, lao tới giật lấy bức tượng và chiếc đĩa, vặn hai vòng và tách chúng ta. Black Guard nói:
- Ngươi nên biết cần nhiều hơn là việc xé xác để có thể giết được ta, Hebiron.
Hebiron tuyệt vọng hét lên:
- Không!!!
Hắn túm lấy người ở gần hắn nhất lúc này là Rihana, túm cổ cô và đe dọa mọi người xung quanh:
- Đưa cho ta Bức tượng và cái đĩa, ngay bây giờ nếu không cô gái này sẽ chết.
Black Guard phân vân nhìn Hebiron:
- Dừng lại, Hebiron. Mọi thứ vẫn chưa phải kết thúc. Ai cũng có những cơ hội của riêng mình đúng không?
Hebiron nói:
- Cơ hội chỉ là của người tốt. Ta chưa bao giờ có cơ hội, chưa bao giờ. Đúng không Rihana, 12000 năm em còn chưa thể cho tôi một cơ hội. Mười hai nghìn năm Trái đất chôn vùi cơ hội của ta, và giờ đây các ngươi phá hủy nó một lần nữa.


Bỗng nhiên có một loại năng lực phát ra ánh sáng vàng nào đó đang áp chế Hebiron khiến đôi tay hắn bị tách hoàn toàn khỏi tư thế bóp cổ Rihana. Người lạ mặt chưởng một cái khiến Hebiron bị bay ra xa. Một chàng trai Ả Rập mặc trang phục dân thường bước đến, tiến về phía Rihana và ôm lấy cô. Rihana mừng rỡ đến rơi nước mắt:
- Ferran, cuối cùng thì anh cũng đã đến.
Ferran ôm một lúc rồi nói với cô nàng xinh đẹp:
- Tớ nợ cậu một lần được cứu mà Rihana.
Rihana nói rồi ôm hôn Ferran, hành động mà sau 12000 năm họ mới lặp lại:
- Ferran, anh không biết anh nợ em nhiều thế nào đâu.


Hebiron rơi nước mắt nhưng hắn cũng không biết đó là giọt nước mắt của niềm vui khi thế hệ β-human của hắn đã ra đời hay là đau khổ vì hai người họ đến với nhau:
- Tình địch của ta chính là đứa con của ta sao? Aaaaaaaaaaa. Khônggggg! Sức mạnh thật sự không phải như thế này.
Rihana quay lại nói với Hebiron:
- Sức mạnh thật sự, Hebiron. Để ta nói cho ngươi biết đó là thứ mà ngươi không bao giờ có được: đó là tình yêu.
Hebiron phát điên, hắn giãy giụa và bùng phá sức mạnh khiến mọi thứ nổ tung. Ewa và những người khác dùng khả năng của mình che chở cho những người dân làng gần đó. Riêng HaiDong thì bay về phía Hebiron:
- Kết thúc rồi, sự thật kết thúc!
HaiDong dùng cả đôi tay thần thánh niệm chưởng. Luồng chưởng lực màu hồng xé tan lồng ngực hắn. Trong giây phút cuối cùng, hắn nở một nụ cười mãn nguyện và mấp máy một từ trong miệng:
- β-human!


Rihana bỗng tan biến trong vòng tay của Ferran. Rihana chỉ kịp nói câu nói cuối cùng:
- Ferran, anh không thể nhớ lại, nhưng em mãi yêu anh.


Cô bé Ewa (Elissa) đang dùng đôi cánh của mình che trở cho người dân của mình cũng tan vào hư vô trong sự tiếc nuối của những người nông dân Việt Nam.


Chupaca biến mất không dấu vết.


Trong khu rừng, người dân cũng không tìm thấy Adoe mà chỉ dẫn giải về các nhà khoa học và hai mẹ con Tuyết Liên. Tuyết Liên nhìn xác chồng mình là Robert thì đưa con chạy đến bên, vừa khóc vừa nói:
- Robert, anh... còn đó đúng không? Nhìn con trai chúng ta đi Robert, nó có thể tự đi được, em đặt tên cho nó là Tony. Nhìn nó này Robert, dù không thể nói nhưng nó có thể trò chuyện với em bằng siêu năng lực ngoại cảm. Nó nói với em rằng nó rất nhớ anh...
Những nhà khoa học xung quanh thì khẩn thiết van xin:
- Please don't kill me!
nhưng những người dân làng, họ chỉ ở đó, không đánh đập, không trói buộc. Họ có thể ít học nhưng họ hiểu rằng những người này vô tội. Họ quỳ xuống tưởng niệm những người đã mất, những nhà khoa học cũng làm theo.
06 giờ sáng, bình minh soi rọi cánh đồng sau cuộc chiến, cảnh sát đến và bao vây hiện trường, một hiện trường mà họ không bao giờ có thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Các siêu anh hùng đã đi xa mất qua cánh cổng dịch chuyển cuối cùng mà Rihana đã tạo ra trước khi chết, đưa họ về nơi an toàn.


Bầu trời phía tối của thế giới được thắp lên bởi ánh sáng của những quả bom nguyên tử. Powerman mệt mỏi đứng nhìn những quả bom còn lại nổ tung, anh biết rằng những người ở dưới Trái đất kia đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Anh bay đến, nơi tất cả cùng tụ tập, đó là ở một hòn đảo thuộc Indonesia - nơi Ferran quỳ xuống và nói:
- 12000 năm trước, tôi và Rihana đã ở đây, đã từng yêu nhau.
Dr.1st thì vẫn nhắm mắt:
- Này, cho tôi biết, tôi có thể mở mắt được chưa HaiDong?


Sau một bữa ăn ở Indonesia mà Black Guard là người trả tiền. Tất cả mọi người ai về nhà nấy, Dr.1st trở về Trung Quốc. Ferran trở về Mecca, Mẹ con Tuyết Liên cùng đoàn nhà khoa học theo máy bay về Mỹ. Chỉ còn lại những siêu anh hùng của Việt Nam bao gồm: Black Guard, Powerman, Kid Devil, Ninja Lead và HaiDong. Họ họp bàn rất lâu trước khi đưa ra quyết định họ sẽ lập ra một nhóm siêu anh hùng mang tên: Biệt Đội Sao Vàng (Yellow Stars). Riêng HaiDong không đồng ý và chỉ quyết định trở thành cộng tác viên. Nhưng trong thâm tâm, họ đều hiểu HaiDong chính là thành viên không thể thiếu được.
 
Last edited:
Status
Not open for further replies.

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top