Luận Truyện Kiếm Lai - Phong Hỏa Hí Chư Hầu: Thiên Hạ Có Xuân

Hieu Dao

Phàm Nhân
Ngọc
834,73
Tu vi
0,00
Hức, đọc cuốn thế này. Tuy rất cố gắng đọc convert nhưng gắt não quá k theo đc.:((. Mong nhóm dịch sớm ra bi đều đặn.<3
 

Mèo Bụng Phệ

Phàm Nhân
Ngọc
342.669,35
Tu vi
0,00
Chuơng 16 : Mơ Tưởng - 3678 - chương này mình sưu tầm ở nhiều page, sau đó có chỉnh lại 1 chút để văn chương trôi chảy hơn. mong các đạo hữu thông cảm nếu có điều chi sơ sót
Trong phòng Trần Bình An, đạo nhân trẻ tuổi ngồi ngay ngắn bên cạnh bàn, mắt nhìn mũi, mũi ngó xuống chân.

Còn thiếu nữ áo đen trước đó không lâu tưởng là đã chết, vậy mà đã có thể tự mình ngồi trên giường, ngồi xếp bằng, không đeo màn che mặt, lộ ra một khuôn mặt làm cho người khác có ấn tượng sâu.

Cũng không phải nói thiếu nữ khuynh quốc khuynh thành như thế nào, chỉ là anh khí vô cùng, đại khái làm cho người ta quên dung mạo của nàng ra sao.

Hai hàng lông mày của nàng, không giống lá liễu lại như lưỡi đao.

Khi nàng ấy dùng ánh mắt tràn ngập vẻ soi xét, ngưng mắt nhìn đạo nhân trẻ tuổi, người sau có chút khó chịu, rõ ràng không có làm bất luận chuyện xấu gì, mà lại có chút chột dạ.

Đạo nhân trẻ tuổi ho khan một tiếng, nhanh chóng phủi sạch tội ác, "Cô nương, trước đó không có gì, người là bần đạo cứu, nhưng cõng cô vào nhà, cởi mạn che mặt của cô xuống, rửa mặt này nọ cho cô, đều là người khác làm, hắn tên là Trần Bình An, chủ nhân của căn nhà đổ nát này, là một thiếu niên cùng khổ, cha mẹ đồng thời qua đời, lúc còn làm thợ gốm sứ, đã xin bần đạo cầu một lá bùa, đại khái chỉ có như vậy, cô nương nếu như còn có cái gì muốn hỏi, bần đạo nhất định tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn." (không biết không nói, biết sẽ nói hết)

Thiếu niên giầy rơm, lúc này bị bán không còn một mảnh.

Thiếu nữ gật đầu, không có thẹn quá thành giận, chỉ là thoải mái nói: "Cảm ơn ân cứu mạng của đạo trưởng."

Trong lòng đạo nhân trẻ tuổi càng thêm bồn chồn cười gượng nói: "Vô phương vô phương, một cái nhấc tay, cô nương không việc gì là tốt rồi."

Thiếu nữ áo đen hỏi: "Đạo trưởng không phải người của Đông Bảo Bình Châu?"

Đạo nhân trẻ tuổi hỏi ngược lại: "Cô nương cũng không phải, đúng không?"

Nàng ấy ừ một tiếng.

Đạo nhân cũng ừ theo một tiếng.

Đạo nhân trẻ tuổi đầu đội mũ hoa sen cười nói: "Bần đạo họ Lục tên Trầm, không có tên lót. Bình thường xưng hô Lục đạo nhân là được."

Thiếu nữ nhẹ nhàng gật đầu, liếc mắt nhìn đạo nhân trẻ tuổi.

Đạo nhân trẻ tuổi do dự một chút, bạo gan nói: "Vị thiếu niên kia tuy rằng có một số việc, không hợp lễ tiết, thế nhưng chuyện gấp tòng quyền, hơn nữa bần đạo cũng không nghĩ cô nương sẽ khoẻ lại nhanh như vậy, vì vậy có chổ mạo phạm, hy vọng cô nương không nên trách tội."

Thiếu nữ cười nói: "Lục đạo trưởng, ta không phải người không nói lý."

Đạo nhân trẻ tuổi liền bật cười nói: "Cái này được, cái này được."

Thiếu nữ chọn nhướng lông mày, nụ cười của đạo nhân trẻ tuổi liền ngay lập tức cứng ngắc.

Nàng ấy nhìn chung quanh bốn phía, ánh mắt bình thản.

Rồi nàng thuận miệng nói: "Ta nghe nói 'Nguyễn sư' là thợ đúc kiếm đệ nhất của châu, dự định mở một lò đúc kiếm ở chỗ này, ta liền một đường đi đến nơi đây, hy vọng ông ta có thể giúp ta chế tạo một thanh kiếm."

Đạo nhân trẻ tuổi cảm khái: "Nếu quả thật là hắn ta, để cho hắn tự mình đúc kiếm rất không dễ dàng."

Thiếu nữ áo đen rõ ràng cũng có chút phiền não, "Là rất khó."

Lúc này, tay trái của thiếu niên mang theo một bao thảo dược, tay phải mang theo một bọc nhỏ, gõ gõ cửa phòng tượng trưng, lúc này mới bước nhanh qua cửa, đem dược liệu đặt lên bàn, nhẹ giọng nói: "Đạo trưởng, ông xem có sai hay không, nếu có, ta lập tức đi đổi."

Thiếu niên từ đầu đến cuối tay không rời cái bọc, xoay người nhìn về phía thiếu nữ, thiếu nữ áo đen khoanh chân ngồi trên giường, đối diện với thiếu niên giầy rơm.

Thiếu nữ áo đen bình tĩnh nói: "Xin chào, cha ta họ Trữ, mẹ ta họ Diêu, cho nên ta là Trữ Diêu."

Thiếu niên giầy rơm vô thức nói: "Xin chào, cha ta họ Trần, mẹ ta cũng họ Trần, cho nên. . ."

Thiếu niên có chút xấu hổ, thế nhưng rất nhanh liền thản nhiên cười nói: "Ta là Trần Bình An!"

Thiếu nữ thật ra không có dị nghị gì.

Đạo nhân trẻ tuổi lại không nhịn được cười ha ha.

Đạo nhân trẻ tuổi đột nhiên ý thức được bầu không khí có chút không thích hợp, vội vã nói sang chuyện khác: "Lá non của Lục Thuỷ đàm ở khe Long Lân, à, tại chổ này chúng ta gọi nó là liễu Tam Xuân, lá của nó bị hái sai thời gian, chậm bảy tám ngày. Còn có bao cỏ Phi Long này, tên tục là Cô Nương yêu, lúc nghiền bột cũng quá qua loa, còn có đôi hoa này, cửa hàng Dương gia càng ngày càng kỳ cục, bán cũng bán thiếu, như vậy sao đủ tiền?"

Đạo nhân trẻ tuổi như phát bệnh, vạch lá ra tìm sâu, như là nhìn cái gì cũng không vừa mắt, cảm giác như là có ân oán cá nhân với tiệm thuốc của Dương gia, cuối cùng tới một bước ngoặt lớn, đưa ra kết luận: "Lương tâm của ông chủ cửa tiệm này bị chó ăn rồi, bất quá dược liệu trên bàn, nấu thuốc cứu người thật ra lại đủ. Đương nhiên, cái này chủ yếu cũng nhờ thân thể của vị Trữ Diêu cô nương này tốt, chẳng có chút quan hệ gì với tiệm thuốc của Dương gia cả nhé."

Đạo nhân trẻ tuổi vỗ đầu, mở ra một trang giấy trắng, vừa nhấc bút viết chữ, vừa căn dặn: "Thiếu chút nữa đã quên, bần đạo viết thêm một phần nấu thuốc cho cậu, đây là bồi bổ sức khoẻ, Trần Bình An cậu không được qua loa, phương thuốc này của bần đạo vừa là chữa thương, đồng thời cũng có thể bồi nguyên, là con đường thượng thừa của lấy chiến dưỡng chiến, tiền đề của binh gia lập thế, hơn nữa còn làm ổn định tâm thần, không đả thương người, cùng lắm cũng là tốn thời gian nhiều hơn một ít, mua nhiều dược liệu chút, đơn giản là chuyện xài tiền mà thôi. Khi nào sắc thuốc lửa to hay nhỏ, bần đạo đều viết trên giấy, thậm chí giờ nào sắc thuốc nào, cũng có chú ý, nói chung, một tuần kế tiếp, Trần Bình An cậu khổ cực nhiều, nam nhân mà, vốn là người khiêng trọng trách, bằng không sao có thể có câu nói đại trượng phu đỉnh thiên lập địa? Không thể từ chối trách nhiệm, mắc công để cô nương người nhà ta xem thường. . ."

Lúc nói đến "Đỉnh thiên lập địa" bốn chữ, đạo nhân trẻ tuổi lắc đầu không dễ phát hiện.

Phương thuốc bất quá chỉ nửa trang giấy nhưng nấu thuốc như thế nào thật ra lại dùng đến hai trang giấy, kiểu chữ là chữ nhỏ rất bình thường, ngăn nắp, quy củ.

Trần Bình An có chút sốt ruột, hỏi: "Đạo trưởng lẽ nào sẽ không quản sự tình này? Loại sinh tử đại sự này, đạo trưởng có phải là nên tự mình nhìn thì sẽ ổn thỏa hơn?"

Đạo nhân trẻ tuổi bất đắc dĩ nói: "Bần đạo lúc này phải rời khỏi trấn nhỏ, tông môn nhất mạch của bần đạo trong Nam Giản quốc, có một điển lễ phải thăm dự, bần đạo phải đi tận mắt thấy."

Trần Bình An càng thêm bất đắc dĩ, "Đạo trưởng, thế nhưng ta không biết chữ!"

Đạo nhân trẻ tuổi ngẩn người, cười nói: "Không sao cả, Trữ cô nương đọc được chữ, trước khi nấu thuốc, cậu hỏi nàng ta là được."

Thiếu nữ gật đầu.

Trần Bình An còn muốn nói cái gì, đạo nhân trẻ tuổi bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, từ trong tay áo móc ra một ấn chương màu xanh nhỏ nhắn xinh xắn, nhẹ nhàng thổi một hơi với mặt ấn, sau đó quay sang trang giấy viết phương thuốc, ấn mạnh một cái, sau khi nhấc ấn chương lên, có chút thoả mãn, sau khi thu nhập tay áo, đạo nhân trẻ tuổi liền đem hai trang giấy còn lại cùng nhau đưa cho Trần Bình An, "Cất giữ cẩn thận, sách vở trong trấn nhỏ đều là của giấu trong nhà, cậu mua không dễ, nếu như thật sự muốn học chữ, có thể học từ phương thuốc này của bần đạo."

Đạo nhân trẻ tuổi hướng thiếu nữ cười nói: " Nhất diệp phù bình quy đại hải, nhân sinh hà xử bất tương phùng. Trữ cô nương, vậy sau này chúng ta còn gặp lại?"

Thiếu nữ áo đen nghiêm mặt nói: "Lục đạo trưởng, sau này còn gặp lại! Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, tương lai chổ nào cần tại hạ hỗ trợ, có thể phi kiếm truyền thư tới Đảo Huyền sơn, chỉ là đạo trưởng nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng quên kí tên hai chữ 'Lục Trầm', bằng không Đảo Huyền sơn chưa chắc sẽ cho phép phi kiếm tiến vào sơn môn."

Nghe được xưng hô Đảo Huyền sơn, đạo nhân trẻ tuổi hiển nhiên có chút kinh ngạc, muốn nói lại thôi, thiếu nữ khẽ lắc đầu, hắn rất nhanh lĩnh hội tâm ý, cũng không hỏi rõ ràng. Có một số việc, đối với thiếu niên trong phòng mà nói, không biết thì tốt hơn.

Đạo nhân trẻ tuổi dẫn đầu rời khỏi gian nhà, không quên kéo cánh tay của thiếu niên, "Trần Bình An, bần đạo cuối cùng muốn nói với cậu chút nói."

Trần Bình An đem cái bọc đặt ở trên giường, nói với hắc y thiếu nữ là quần áo mới mua.
Khi hai người tới sân, đạo nhân trẻ tuổi trực tiếp thấp giọng hỏi: "Với trí nhớ của ngươi, nói vậy từ lâu đã nhớ được chữ trên phương thuốc, hơn nữa ở sát vách là một thư sinh đang đi học, cái cách nói 'Không biết chữ' này, không phải lý lẽ để cậu ngăn bần đạo rời đi."

Trần Bình An hồi đáp: "Với bản lĩnh của đạo trưởng, khẳng định biết nguyên nhân."

Đạo nhân trẻ tuổi đột nhiên buồn cười, "Cậu cảm thấy bản thân mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, cho nên sợ không người chiếu cố vị cô nương kia?"

Trần Bình An gật đầu nói: "Lúc đó nếu ta ra mở cửa, sẽ phụ trách đến cùng."

Đạo nhân trẻ tuổi đứng bên cạnh xe đẩy, hai ngón tay khép lại, lặng yên quét một cái, thanh trường kiếm được nho sĩ Tề Tĩnh Xuân án nhập hai chữ kiếm khí, lặng lẽ bay vào trong nhà, hẳn là thiếu nữ áo đen không muốn doạ Trần Bình An, liền cam chịu hành vi đi quá giới hạn của phi kiếm. Đạo nhân trẻ tuổi suy nghĩ chốc lát, lúc hắn suy tư, sẽ vô thức vươn một ngón tay, gõ gõ mũ hoa sen trên đầu, cuối cùng nói: " Trước khi tới đây, nghe một vị sư huynh nói qua, làm việc phòng nói đạo lý, đối đãi phải có nhân tình. . . Đã như vậy, bần đạo cũng không quá mức cứng nhắc hà khắc, tuy nói thế nhân mỗi người đều tự có duyên pháp, nhưng nếu giáo lí căn bản của tông môn chỗ bần đạo, vốn là có chút thành kiến với pháp chỉ của một tông môn chính thống. . . Gặp mặt xem như có duyên, miễn cưỡng coi như là một đoạn thiện duyên, bần đạo không ngại thuận thế mà làm, ống thẻ và một trăm lẻ tám cái thẻ kia, không cách nào tặng cho cậu, nhân quả quá loạn, chỉ cần để ý không rõ, lại chém không đứt, sẽ rất là phiền phức. Về phần cái ấn, có chút nặng, tặng cho cậu, trấn nhỏ chỉ cần không có cấm chế, tất cả đều bại lộ rõ như ban ngày, bần đạo không phải hại cậu thì là cái gì, ài, không phải là muốn tặng chút vàng bạc? Cái này cũng quá kỳ cục, quá tục khí, bần đạo sao có thể không biết xấu hổ. . ."

Không ngờ Trần Bình An nói như đinh đóng cột: "Lục đạo trưởng, nếu là đưa tiền, rất đáng coi trọng, không tục khí đâu!"

Đạo nhân trẻ tuổi nghiền ngẫm cười nói: "Hai cái trước đó, cậu nghe không hiểu, thế nhưng khẳng định hiểu được ý nghĩa không nhỏ, vì sao không mở miệng muốn?"

Thiếu niên chậm rãi nói: "Một cái chén có thể chứa ít nhất hai lu nước, một lá bùa có thể thiêu cho trưởng bối cõi âm của đạo trưởng, rồi cô nương kỳ kỳ quái quá bị trọng thương, còn có vậy một túi tiền hai mươi tám miếng vàng, trước đây là Diêu lão đầu ngoài miệng nói với ta ở đây rất kỳ quái, thế nhưng hiện tại là ta tận mắt tới, nếu như là trước khi gặp hai người, ta khẳng định sẽ ẩn tránh các người, cánh cửa ngày hôm nay cũng sẽ không mở."

Đạo nhân trẻ tuổi tựa trên xe đẩy, trầm giọng nói: "Nữ tử kia, lấy ngón tay điểm mi tâm của cậu, là một hành động mạnh mẽ mở khiếu huyệt của người, trên võ học được xưng hô là 'Chỉ điểm', thủ pháp có cao thấp khác nhau, dụng ý cũng có phân biệt tốt xấu, nói một cách khác, cánh cửa nhà cậu cũng không chắc chắn, đúng không, nàng ta liền cố ý dùng thiết chùy gõ, cánh cửa đương nhiên có thể mở, nhưng thật ra phá hủy căn cơ, thử nghĩ một chút, trong mưa gió sương tuyết sau này, người mở cửa kia, đã sớm đi mất dạng, thế nhưng cậu quanh năm ở nhà, làm sao bây giờ?"

Trần Bình An do dự một chút, "Ta còn có thể chịu khổ."

Nhìn thiếu niên giầy rơm một chút không giống như nói giỡn, đạo nhân trẻ tuổi cười nói: "Đây là nàng ấy mới lần đầu tiên ra tay hại ngươi, nếu là gân cốt cường kiện, khí huyết tràn đầy, cậu sống đến ba bốn mươi tuổi không khó, nhưng nàng ấy lấy tay vỗ ngực cậu, mới là vết thương trí mệnh chân chính, phá hủy bổn nguyên thân thể không nói, còn chặt đứt đường trường sinh của cậu. . . Chuẩn xác mà nói, cậu lúc đầu còn có một đường cơ duyên, nương nhờ thiên địa ở đây, gặp vận có thể đảo ngược Càn Khôn, cậu chưa chắc không có khả năng tu hành trên đại đạo, cái này giống như là tôm cá giữa sông nước cuồn cuộn , người có vận khí tốt, đương nhiên thu hoạch lớn, thế nhưng dù cho vận khí không tốt, người khác thành giao long, hắn nói không chừng được hưởng ké, cũng có thể trở thành cá lớn."

Trần Bình An không có vẻ mặt hoảng sợ hoặc là thất kinh, im lặng đứng ở nơi đó, thậm chí không có chút dấu hiệu giả vờ trấn định.

Đạo nhân trẻ tuổi tức vô tán thưởng, cũng không hạ thấp, nhẹ giọng thở dài nói: "Trần Bình An, tuổi còn trẻ, xem nhẹ sinh tử, không phải là một chuyện tốt gì. Cậu có phải là cảm thấy có thể sống là tốt nhất, thế nhưng nếu như thật sự không có cách nào khác, lão thiên gia thật sự không cho mình sống, chết thì chết, cũng không sợ, đúng hay không? Bởi vì chuyện chết này, thật ra đối với cậu mà nói, ngược lại là cơ hội một có hi vọng gặp lại?"

Trần Bình An không có phủ nhận.

Đạo nhân trẻ tuổi đột nhiên mắng: "Vậy cậu có nghĩ tới hay không, dù cho ngươi có thể ở giữa cõi âm mênh mông, may mắn tương phùng với cha mẹ, khi bọn họ thấy cậu, là tâm tình gì?"

Đạo nhân trẻ tuổi càng nói càng tức, vươn một ngón tay, dùng sức chọt vào đầu của thiếu niên, như là muốn chọt thủng cái đầu gỗ này, "Bạch Vô Thường trong Bại Quan Dã Sử và Chí Quái tiểu thuyết, đầu đội mũ trắng cao cao, mỗi khi hắn đi tới dương gian bắt giữ hồn phách người chết, người chết liền có thể thấy rõ ràng trên mũ trắng viết bốn chữ lớn, 'Ngươi cũng đã tới' ! Trần Bình An! Ta hỏi cậu, lúc cha mẹ nhìn thấy cậu, có thể cao hứng hỏi Trần Bình An cậu, 'Con trai, con cũng tới hả?' bọn họ còn có thể đủ an tâm đi đầu thai sao? Cậu thật sự cho rằng thế gian có mấy người, có khí số hồng phúc tề thiên, có thể đời đời kiếp kiếp làm con cái hoặc là vợ chồng? Bần đạo nói rõ ràng cho cậu, nằm mơ! Lời này là của một thượng tông chưởng giáo có thể khiến cho sông núi biến sắc, nhưng cũng không có bản lĩnh thông thiên, huống chi là Trần Bình An cậu, một kẻ nghèo hàn ăn bữa hôm lo bữa mai, ba ngày cơm no cũng không có? !"

Nói xong lời cuối cùng, đạo nhân trẻ tuổi mang thần sắc nghiêm nghị, cực kỳ nghiêm túc.

Thiếu niên mờ mịt thất thố.

Đây là thiếu niên sau khi hiểu chuyện, lần đầu tiên trong cuộc đời cảm thấy sợ hãi, tay chân lạnh lẽo như vậy.

Thiếu niên ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu, lần này không có vò đầu.

Đạo nhân trẻ tuổi cúi đầu nhìn thân ảnh nhỏ gầy kia, "Được rồi được rồi, vì cứu người, bần đạo thiếu cậu một lần nhân tình, vốn định có thể quỵt nợ là tốt nhất, nếu không để đến kiếp sau trả cũng được, bây giờ xem ra, vẫn là toàn bộ đều trả lại cho cậu, sau này thanh toán xong. Bần đạo muốn nói với cậu ba chuyện, cậu lần lượt nhớ rõ, chuyện thứ nhất, là chờ Trữ cô nương thân thể khoẻ lên, mang theo nàng ấy đến con suối phía nam bên ngoài trấn nhỏ, tìm một cặp cha con họ Nguyễn, ghi nhớ kỹ, là mang theo nàng ấy cùng đi, bằng không chính cậu đi một trăm lần cũng không tác dụng, sau khi đi, dù cho mặt dày mày dạn khóc lóc om sòm, cậu cũng phải tranh thủ làm học đồ giúp việc của bọn họ, đào khoáng dọn thạch cũng tốt, đúc kiếm làm nguội cũng được, tóm lại đều là tìm được một trú chân. Kể từ đó, Trữ cô nương coi như là trả hết nợ nhân tình của cậu, cậu cũng đừng cảm thấy mình chiếm tiện nghi người ta."

"Chuyện thứ hai, là mùng năm tháng năm sau đó, cậu phải đến dòng suối nhỏ dưới cầu Lang, nhặt cục đá cũng tốt, bắt cá tắm sông cũng được, tùy cậu, nói chung bình thường đi, lúc tâm phiền ý loạn đi, lúc tâm sinh cảm ứng, càng phải đi, về phần thu hoạch ra sao, với chút cơ duyên của cậu, có trời mới biết, nhưng tốt xấu là 'Cần năng bổ chuyết', nếu là như thế này còn không có thu hoạch, tên nhóc cậu cũng chấp nhận đi."

Đạo nhân trẻ tuổi nói xong hai cái sau, bắt đầu xe đẩy, thấy thiếu niên vẫn đang ngồi chồm hổm bất động, chỉ bất quá mặt hướng về mình, "Đứng lên hỗ trợ!"

Thiếu niên sau khi đứng dậy, đi giúp xe đẩy, hiếu kỳ hỏi: "Không phải nói có ba chuyện sao?"

Đạo nhân trẻ tuổi hừ lạnh một tiếng, "Đã sớm nói với cậu, tự mình suy nghĩ đi!"

Thiếu niên ngạc nhiên.

Sau đạo nhân lại căn dặn một vài sự tình.

" Đồng tiền này rất đáng quý, cất giữ cẩn thận."

" Một thời gian kế tiếp, bớt đi ra ngoài."

" Cười nhiều lên, suốt ngày làm cái mặt dài, dáng dấp lại không anh tuấn, ai thèm nhìn tên nhóc cậu hả?"

Nói liên miên không dứt.

Đạo nhân trẻ tuổi cứ như là một trưởng bối.

Đẩy xe ra sân, thiếu niên nói hắn đẩy tới ngõ Nê Bình, đạo nhân trẻ tuổi cũng không có từ chối.

Một trước một sau đi trong hẻm nhỏ, đạo nhân cuối cùng nói: "Có câu, vẫn là nên nói ra. Dựa theo bần đạo suy tính mệnh số mà xem, cha mẹ cậu mất sớm, cũng không phải là sai lầm của cậu."

Đạo nhân trẻ tuổi dừng lại rất lâu, mãi đến khi xe đẩy lập tức rời khỏi ngõ Nê Bình, lúc này mới nhẹ giọng nói: "Không chỉ như thế, mệnh đồ của cậu nhấp nhô, vẫn là vất vả cha mẹ cậu."

Thiếu niên im lặng không lên tiếng.

Cuối cùng đạo nhân trẻ tuổi kiên trì không cho thiếu niên tiễn đưa, một mình đẩy xe rời đi hướng đông.

Quay đầu lại nhìn, thiếu niên vẫn như cũ đứng ở đầu ngõ, phất tay, khuôn mặt tươi cười xán lạn.

Hoàn toàn không giống như là một người sẽ chết.
Chương này đoạn đầu lặp lại 1 phần chương 15 rồi.
 

Hieu Dao

Phàm Nhân
Ngọc
834,73
Tu vi
0,00
Chương 17. Bất bình tắc minh. - dịch ra như cv là "chuyện bất
Chương này đoạn đầu lặp lại 1 phần chương 15 rồi.
1 phần của đoạn cv chương 15 là díh liền nội dung với chương này nên mình cắt qua luôn cho trọn vẹn. <3, mà ôg thấy khôg hay thì cứ cắt bớt.:cuoichet:. cứ cho ý kiến t sẽ sửa từ từ
 
Top