Luận Truyện Kiếm Lai - Phong Hỏa Hí Chư Hầu: Thiên Hạ Có Xuân

truyentranh

Nguyên Anh Trung Kỳ
Ngọc
39
Tu vi
263
Vãi luôn, không ngờ c13 gần 7k chữ, tạm thế đã, em chạy nốt cái dl công việc xong tối làm tiếp :015: Đây là bản dịch nháp thôi, mọi người xem có gì cần sửa thì bảo em nhé, bản gốc để là "điêu tự" chứ ko phải công công, nhưngđiêu tự này cũng là từ cổ phiếm chỉ thái giám nên đổi luôn.

Chương 13: Tương phùng

Thiếu nữ đội nón không để ý tới thiếu niên cẩm y đang đi về phía mình, ánh mắt của cô lướt qua vai hắn để nhìn về phía lão nhân cao lớn theo đuôi, sầm mặt nói: “Vừa rồi ngươi một lời không hợp đã muốn giết người, tuy ngươi có lý do của mình, nhưng ta cảm thấy như thế là không đúng.”

Thiếu niên cẩm ý dừng lại cách cô bảy tám bước, nói với ánh mắt vô cùng chân thành: “Ta tên Cao Chẩn, là người quận Dực Dương Đại Tùy. Nếu Ngô gia gia có gì đắc tội, ta bằng lòng nhận lỗi và bồi thường cho cô nương.”

Lão nhân cao lớn đứng sau lưng thiếu niên lại thấy lòng dạ rối bời. Cái gọi là là con cháu nhà họ Cao quận Dực Dương Đại Tùy chẳng qua chỉ là một cách nói lấp liếm mà thôi. Đại Tùy quốc tộ một ngàn hai trăm năm nay, người ngồi trên long ỷ đều mang họ Cao. Thái tổ hoàng đế chính là Long Hưng ở quận Dực Dương.

Thiếu nữ chẳng quan tâm lắm, giơ hai tay siết chặt thắt lưng, nói với lão nhân: “Nếu là ở bên ngoài, đối mặt với một vị đại tông sư võ đạo rất có thể đã là “Ngự phong viễn du”, ta chắc chắn không phải đối thủ. Nhưng lúc này, chỉ cần ta mượn dùng phi kiếm thì ngươi chết là cái chắc.”

Lão nhân cao lớn cười lạnh: “Chỉ cần tên thích khách kia biết được tuyệt chiêu của ngươi trước, với thể phách tiểu tông sư đỉnh phong của hắn, chỉ cần bảo vệ chỗ hiểm, mặc ngươi đâm mười kiếm thì đã sao? Hắn đã như vậy, huống hồ gì ta còn cao hơn hắn hai cảnh giới, trong đó còn có một cánh cửa được ví như lạch trời võ đạo. Tiểu cô nương, ta không biết cô lấy khí thế từ đâu mà dám nói ra bốn chữ ‘chết là cái chắc’ như thế.”

Thiếu nữ nhíu mày, một tay đỡ lấy chuôi đao: “Ta là người sợ phiền toái, cũng ghét đấu võ mồm với người khác. Chi bằng chúng ta đánh thử để xem thật giả ra sao? Ai thắng thì người đó có lý, sao hả?”

Lão nhân ít khi bị ai uy hiếp cảm thấy tức tối. Nếu như không phải đang chôn chân ở nơi quỷ quyệt thần căm quỷ hờn thế này, với tu vi cỏn con của thiếu nữ, cho dù cô có thiên phú dị bẩm cao cỡ nào đi nữa thì lão nhân cũng có thể một tay đánh chết cả mười người như cô. Lùi một bước mà nói, nếu như không phải còn có trách nhiệm trên người, cần phải chiếu cố vị điện hạ thiếu niên được cả Đại Tùy gửi gắm kỳ vọng này, dù có phải liều mạng bị đại đạo tuần hoàn tự động ở đây trấn áp cho trọng thương thì lão nhân cũng phải dạy cho thiếu nữ không biết trời cao đất dày này một bài học. Đúng là nghé con không sợ hổ, can đảm thì đáng khen thật, nhưng nếu chỉ có vậy thì không có nghĩa là hổ sẽ không làm thịt con nghé.

Thiếu niên cẩm y tự xưng là Cao Chẩn vội lên tiếng giảng hòa: “Nếu cô nương nhất định muốn truy cứu thì ta đồng ý lấy thứ này ra xem như bồi thường.”

Cao Chẩn cúi đầu mở túi vải bên hông, lấy một khối ngọc tỉ ra, một tay giơ lên đưa về phía cô gái đội mũ: “Để thể hiện thành ý, chỉ xin cô nương đừng truy cứu chuyện Ngô gia gia sơ ý mạo phạm lúc trước nữa. Dù sao ông ta cũng xuất phát từ lòng trung nghĩa chứ không muốn hại người.”

Lão hoạn quan tóc tai bạc trắng lập tức hoảng hốt, một gối quỳ xuống, sợ hãi nói: “Điện hạ không thể làm vậy! Lão nô là kẻ thấp hèn, ngọc tỉ này lại là cơ duyên của điện hạ, là bảo vật thuần túy thế gian hiếm gặp, thậm chí có thể gánh hương hỏa dân gian, hai bên sao có thể đánh đồng. Điện hạ đây là muốn ép chết lão nô mà!”

Sắc mặt của thiếu niên họ Cao xuất thân con cháu thiên hoàng cứng lại.

Thiếu nữ mất kiên nhẫn nên cười mỉa: “Đúng là đồ ếch đáy nồi tưởng thế giới bằng vung, lúc nào cũng cho rằng đồ của mình quý báu lắm. Lấy về đi, ta thích một câu thế này, ấy chính là quân tử không giành thứ yêu thích của người khác.”

Thiếu nữ dứt khoát xoay người bỏ đi.

Thiếu niên cẩm y như trút được gánh nặng. “Đứng lên đi, Ngô gia gia, quỳ mãi thì kỳ lắm. Mười hai vị công công của Đại Tùy ta xưa nay chỉ quỳ trước đế vương. Nếu chuyện này mà bị người của lục khoa ngôn quan hay lễ bộ nhìn thấy, lấy ra nói thì cả hai ta đều có chuyện. Được rồi, chuyến tới tiểu trấn lần này ta được tổ tông che chở, hoàn thành viên mãn. Chúng ta mau rời khỏi đây, đừng gây thêm chuyện nữa. Hơn nữa, sau khi tiếp ứng với người của ta ở bên ngoài cũng không thể lơ là. Phải biết rằng trong lục đại trụ quốc của vương triều Đại Ly, tuy hai nhà Viên, Tào ở phe đối lập, nhưng không khéo là hai trụ Đại Ly này lại có thù không đội chung trời với Đại Tùy ta. Một khi Ngô gia gia ngươi có bất trắc gì ở đây, chiến lực bị tổn hao thì ta khó mà bình an quay về Đại Tùy.”

Lão nhân gật đầu rồi từ từ đứng dậy: “Lão nô biết phân nặng nhẹ.”

Khi lão nhân nói dứt câu thì thiếu nữ đội nón đã đi được hơn hai mươi bước.

Một cơn gió lạnh lướt qua bên người thiếu niên cẩm y, tóc mai và ống tay áo bị gió hất tung bay.

Hóa ra lão nhân nắm quyền lớn ở Đại Tùy ở bên cạnh vốn chẳng có lòng tha cho thiếu nữ. Lúc này lão đã xông lên, ba nước đầu giẫm mạnh xuống mặt đất phát ra tiếng vang nặng nề, mặt đất lún hẳn xuống hơn một trượng. Tới bước thứ tư thì lão nhân lại nhảy vọt lên, tung một quyền đánh về phía lưng của thiếu nữ.

Thiếu nữ đội nón xoay eo, dùng mũi chân trái điểm nhẹ làm điểm tựa, tay phải rút đao ra khỏi vỏ, giữa ngõ nhỏ xuất hiện một vệt sáng trắng còn lóa hơn cả mặt trời.

Lão nhân cao lớn dùng xu thế áp đỉnh để đánh tới, một quyền nện thẳng lên lưỡi đao. Mu bàn tay lại chỉ bị lưỡi đao cắt bị thương một vệt nhỏ, hai chân của lão hoạn quan giẫm mạnh xuống đất, tiếp tục vọt tới, đẩy cho thiếu nữ cầm đao liên tục lùi lại phía sau. Tiếp theo, lão nhân lại nhẹ nhàng tung ra một chưởng, nhìn thì có vẻ chậm chạp, nhưng lại đánh lên trán của thiếu nữ nhanh như chớp. Lão nhân đang muốn gia tăng lực đạo, một chưởng đánh nát cái đầu giấu dưới chiếc khăn che mặt này. Cước bộ vội động, thân thể lách qua một xích, phập một tiếng, cúi đầu nhìn xuống thì thấy có lợi khí đâm xuyên qua ngực phải của mình từ sau lưng, đúng là mũi kiếm.

Lão nhân vẫn bình tĩnh như thường, hai ngón tay kẹp lấy mũi kiếm đẩy ra sau.

Đẩy thanh phi kiếm sắc bén bay theo suy nghĩ của thiếu nữ ra khỏi lồng ngực của mình.

Bởi vì bị phi kiếm ngăn cản nên lão hoạn quan không thể một chưởng đánh vỡ đầu của thiếu nữ, thiếu nữ bị đánh bay ra ngoài, ngã nhào trên đất mượn cơ hội này để thở dốc. sau khi đứng dậy thì uốn mình như một con ly miêu, chỉ chớp mắt đã biến mất sau lối rẽ của một con hẻm.

Thiếu niên mặt mày sa sầm, hai tay siết chặt, khí thế ngùn ngụt, tức giận trách cứ: “Thái giám chưởng ấn Ngữ Mã giám, Ngô Việt, Ngô công công! Tại sao ngươi không chịu nghe theo ám hiệu của ta mà cứ nhất quyết làm theo ý mình, ngươi thật sự cho rằng trong trấn này chỉ có Ngô công công ngươi vô địch thiên hạ à? Rõ ràng là chúng ta đã làm sai trước, cô ta cũng chẳng muốn sinh chuyện, tại sao ngươi lại còn độc ác như vậy, đúng là hiếp người quá đáng mà!”

Lão hoạn quan thu hồi tầm mắt, chẳng nhìn về phía ngõ nhỏ mà thiếu nữ thoát đi nữa. Ông ta xoay người quay về, lưng thẳng tắp trông đầy khí thế. Từng bước đi về vô cùng khoan thai như đang giẫm vào tận tâm khảm.

Thiếu niên cảm nhận được khí thế khiến người ta hít thở không thông, bị một nô tài áp bách như thế lại làm lửa giận của hắn tăng cao, trừng mắt nghiến răng nói: “Ngự Mã giám Ngô công công, ngươi đây là phạm vào tội chết!”

Lão hoạn quan thản nhiên nói: “Điện hạ, tội sống hay chết, cũng cần bệ hạ tự mình định đoạt. Theo ta thấy, an nguy của điện hạ mới quan trọng hơn tất thảy, là thứ phải đặt lên hàng đầu. Mà bản thân sự tồn tại của thiếu nữ kia đã trở thành mối nguy kề cận. Nên nếu muốn mọi sự chính thức suôn sẻ thì chỉ có thể hạ sát thủ với cô ta. Cô ta chết, ta mới có thể yên tâm.”

Thấy lửa giận bừng bừng gần như chẳng thế dằn xuống trong lòng thiếu niên, lão hoạn quan thở dài, đoạn nói nhỏ: “Nhậm chức trong hoàng cung đại nội hơn sáu mươi năm, ta đã gặp qua bao tranh đấu, có máu tanh lẫn không dính máu, nên ta thật sự không tin vào nhân tâm nữa. Chỉ riêng những lần ám sát lớn nhỏ trên đường hộ giá, ta đã tự tay giải quyết không dưới ba mươi vụ. Điện hạ, sự âm hiểm và xảo trá của những tên thích khách, sát thủ kia tuyệt đối nằm ngoài sức tưởng tượng của ngài. Nhất là đám tử sĩ phát rồ kia, chúng căn bản không thể nói lý, mượn tên sát thủ che mặt và thiếu nữ kia để nói...”

Thiếu niên cẩm y vươn tay chỉ về phía lão hoạn quan mặt mày lạnh tanh, tức giận chỉ trích: “Lão hoạn quan nhà ngươi câm miệng đi!!! Ta không muốn nghe ngươi nói xằng nữa! Ta chỉ biết là ngươi đã hủy đi mối quan hệ mà ta gắng sức lôi kéo. Kẻ mù cũng biết thiếu nữ có thể khống chế phi kiếm kia có thiên phú dị bẩm, kinh tài tuyệt diễm ra sao! Dù đặt giữa đám tu hành trên non cao thì cô ta cũng là thiên tài vượt trội nhất! Người như vậy, đừng nói là Đại Tùy hay Đại Ly, dù là cả Đông Bảo Bình Châu này cũng chẳng được mấy ai! Chỉ cần ta bồi dưỡng thêm mười năm mấy hai mươi năm thì cô ta sẽ trở thành thích khách lợi hại nhất trong số ảnh tử sau lưng ta! Cho dù ngươi là lục địa thần tiên, là võ đạo tông sư thì đã là gì?! Kết quả thì sao? Ta là Cao Chẩn, là thái tử tương lai của vương triều Đại Tùy! Là chủ tử của lão hoạn quan nhà ngươi!”
Cứ bình tĩnh, chương 7k là ít đấy, về sau bèo lắm cũng 5-6k chữ, đa số là chương khoảng 10k chữ hoặc hơn, chương bạo khủng có thể >20k chữ nhé lão
 

Cô Gái Hiền Nhất 4rum

Kim Đan Trung Kỳ
Ngọc
2,884
Tu vi
153
Qủa hành văn của tác đọc thì sướng, nhưng dịch thì hơi cáu do mình biết chắc là nó như thế, nhưng vì ông đắp thơ từ điển tích vô nên cứ phải tra xem có chính xác không :v
 

Cô Gái Hiền Nhất 4rum

Kim Đan Trung Kỳ
Ngọc
2,884
Tu vi
153
Qủa này thì ngày up chương sẽ hên xui chứ ko dám chắc là ngày 1 chương, hoặc cứ mỗi ngày em dịch 2k chữ quăng lên đây, gom đủ thành 1 chương rồi up ra reader :cuoichet:) chứ KPI của em mỗi tuần cả trăm nghìn chữ rồi, đụng quả chương 30k kia thì 1 là sẽ rất lâu mới up chương được, hoặc em dịch dc phân nửa là hãi quá đánh bài chuồn luôn :cuoichet:
 

Top