đăng ký dịch dành cho Vietphrase ở đâu?

Hắc Lang

Phàm Nhân
Ngọc
50
Tu vi
0
em là thành viên lcũng là 1 Vietphrase em muốn hỏi là em nên đăng truyện em đã chuyển tuef Conver sang Vietphrase ở đâu?
 

Hắc Lang

Phàm Nhân
Ngọc
50
Tu vi
0
em đăng thử bản VP của em lên đây cho mọi người đánh giá qua đi
Sân trường toàn năng cao thủ

Chương 1: khai giảng cấp 3

Ánh mặt trời tháng 9 hưng hực cháy, mọi người đi đường đều mồ hôi đầm đìa sắc mặt vội vàng, dường như không muốn ở lại trên ngoài them một khắc ngào nữa.

Nhưng mà, thời tiết hôm nay đối với Quý Phong mà nói so với mùa đông còn lạnh giá hơn!



“ chúng ta chia tay đi “



“ Tuệ Tuệ, em vừa mới nói gì? “ Quý Phong run giọng hỏi.

“ Tôi nói là chúng ta chia tay đi!” cô gái tên Tuệ Tuệ lạnh lung trả lời, “ còn nữa , tên tôi là Hồ Tuyết Tuệ, từ này về sau đừng gọi tôi là Tuệ Tuệ nữa!”

Quý Phong xám mặt vội hỏi “ Tuệ Tuệ tại sao vậy?, tại sao?”

Quý Phong đau đớn gần như ngã quy

Hai tháng trước , còn từng thề non hẹn biển, vĩnh viễn không xa rời. Nhưng chỉ sau một kỳ nghỉ hè mọi chuyện lại thành ra như thế, thử hỏi hắn làm sao cam lòng?

Hắn ngơ ngác nhìn lên cô gái xin đẹp trước mặt, trong long chua xót

Quý Phong và Hồ Tuyết Tuệ là bạn cùng lớp lại học cùng trường cấp 3 huyện Mang Thạch

Quý Phong tuy là người ít nói nhưng lại chẳng kém mấy so với những học sinh bên trấn Trương Dương, chỉ là thành tích hới kém một tí, nên trong lớp chỉ đứng trong top giữa.

Mà Hồ Tuyết Tuệ lại hoạt bát, đáng yêu, trong lớp còn là lớp phó nên rất được các bạn nam trong lớp để ý, thậm chí vì cô mà đánh nhau.

Cuối cùng thì, Hồ Tuyết Tuệ vẫn bị Quý Phong cướp mất, bởi vì hai người cùng bàn nên mưa dầm thấm đất giữa hai người dần nảy sinh tình cảm.

Nhưng Quý Phong lại không ngờ, vào đầu năm học cấp 3 hắn lại bị Hồ Tuyết Tuệ nói lời chia

Hồ Tuyết Tuệ sau khi nghe xong lời này, liền tăng thanh âm lên không ít, khiến mọi người xung quanh phải chú ý nhìn lại vài lần “ Tại sao ư? Cậu không thấy ngại khi hỏi tôi câu đó à?”

“ Anh đã làm gì sai sao? ” mặt Quý Phong tái nhợt, trong giọng nói dường như là khẩn cầu

“ Quý Phong chúng ta không thể nào tiếp tục được vì tương lai của chung ta là hai đường thẳng song song!” Hồ Tuyết Tuệ lãnh ngạo nói :” cậu cho rằng gia đình cậu có thể chu cấp cho cậu học đại học sao?, vả lại với thành tích của cậu có thể đậu đại học được sao? Tôi thì khác tôi còn phải lên thành thì để học đại học, đi với cậu sẽ hủy đi tiền đồ của tôi!”

“ Gia đình? “ sắc mặt Quý Phong nhợt nhạt quyết không từ bỏ hỏi tiếp: “ lúc trước không phải anh đã nói với em là nhà anh rất nghèo hay sao? Tại sao đến bây giờ em lại đòi bỏ anh?”

“ tại sao hả?” Hồ Tuyết Tuệ cười lạnh ,giọng mang đầy sự chế nhạo “ Cậu biết không Quý Phong? Lúc nghỉ hè tôi đã đến thăm chị và anh rễ tôi ở Giang Châu, cậu có biết xe họ đi, nhà họ ở tốn bao nhiêu tiền không? Cậu có đi làm cả đời cũng không mua được cái WC của nhà họ nữa đấy! “

Quý Phong vô lực lắc đầu nói: “ anh sẽ cố gắng kiếm tiền”

Quý Phong từng nghe Hồ Tuyết Tuệ kể về chị cô, chị cô làm công ở Giang Châu sao hôm nay đột nhiên lại trở nên giàu có rồi!”

“ cố gắng hả?” Hồ Tuyết Tuệ cười giễu nói: “ cậu cố được bao lâu? Mười năm, hai mươi năm, hay là ba mươi năm? Tôi không muốn phải cưới một người đến lúc sắp chết mới có thể mua xe, mua nhà ở thành phố lớn, Quý Phong từ nay về sau cậu đừng dây dưa với tôi nữa, tôi còn phải đến Giang Châu học đại học, đến lúc đó chúng ta đã là người của hai thế giới rồi!”

Quý Phong sững sờ nhìn chằm chằm cô, vẫn là khuôn mặt ấy nụ cười ấy, lúc trước đối với hắn nụ cười này xinh đẹp biết bao, giờ đây vẫn nụ cười này khuôn mặt này nhưng lại làm hắn cảm tháy đầy vẻ cao ngạo lạnh lung làm hắn thấy thật xa lạ biết bao!

Cuối cùng Quý Phong nhẹ gật đầu “ được, chung ta chia tay đi “. Hồ Tuyết Tuệ đã làm ra cử chỉ xa cách như thế dù có cố gắng níu kéo thế nào đi nữa thì cũng chỉ phí công mà thôi.

Giờ đây long Quý Phong có chút tự ti, hắn là vì mình giữ lại chút thể diện cuối cùng nên mới quyết định chia tay!

“ còn nữa tồi đã nhờ giáo viến đổi chỗ ngồi của tôi và cậu nên từ đây về sau chúng ta không còn ngồi chung với nhau nữa và cũng không có bất kỳ quan hệ gì với nhau nữa “ nói xong hồ Tuyết Tuệ liền ngạo nghễ quay đầu bỏ đi, không thèm liếc lấy Quý Phong một cái .

Cố gái nãy giờ đứng cách đó không xa sau khi thấy hai người nói chuyện xong liền cùng Hồ Tuyết Tuệ rời đi.


“ Tuyết Tuệ lúc nãy hình như cậu hơi nặng lời rồi, như vậy không tốt lắm đâu ” từ xa vọng lại giọng của cô gái ấy.

“ hừ, tớ như vậy là đã khách sáo lắm rồi đấy!” Hồ Tuyết Tuệ phẫn nộ “ chỉ là một tên nghèo kiết xác thôi mà, mất hắn thì đã làm sao? Đến một món quà binhg thường còn không mua nổi cho tớ, ngày xưa tại tớ mùa rồi nên mới đi quen hắn! “

“ Tuyết Tuệ, cậu nhỏ giọng tí đi, đừng để Quý Phong nghe được! “ cô gái khuyên can dường như cảm thấy có gì đó không ổn.

“ Sợ cái gì, chỉ là một đứa con riêng nghèo hèn mà thôi…” Hồ Tuyết Tuệ khinh thương nói.

Oanh~~~!

Quý Phong đứng cách đó không xa liền nghe được câu nói đó, hắn đứng chết đứng tại đó như bị sét đánh, thở hỗn hễn, mặt đỏ bừng, tròng măt tựa như muốn phung ra lửa.

Con riêng . . . con riêng . . . con hoang . . .

Quý phong cắn muốn nát cả răng, trán nổi đây gân xanh, cả người hít thở nặng nề, nắm tay nắm lại, buông ra, lại nắm lại, lại buông ra . . .

Chô đến khi Hồ Tuyết Tuệ và cô gái kia đi khỏi thì hắn mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, cười buồn : “ con riêng . . . con hoang . . . ha ha . . .”

Đúng vậy Quý Phong là con riêng, nói khó nghe hơn chính là con hoang!

Bí mật này, trừ Hồ Tuyết Tuệ ra hắn chưa từng nói với bất kì ai, cũng bởi vì hắn là con riêng nên mới bị ông bà ngoại đuổi ra khỏi nhà, nếu không phải có người hảo tâm giúp đỡ, mẹ con hắn không chừng đã trở thành ăn mày đầu đương xó chợ, thậm chí là chết đới ngoài đường cũng không chừng”

Hai chữ con riêng kia, đã trở thành cơn ác mộng của tuổi thơ hắn, thứ khiến hắn bị những đứa trẻ khác cười nhạo.

Cũng vì than phận con riêng nên dù mới khiên hắn trở nên tự ti ,hướng nội , dù chỉ bị một ánh mắt giễu cợt từ người khác cũng đã làm hắn xấu hỗ muốn tìm chết.

Cho đến khi gặp Hồ Tuyết Tuệ thì tính cách này của hắn mới chuyển biến trở nên tốt hơn, cũng vì vậy nên Quý Phong mới đem hoàn cảnh gia đình minnhf kể cho Hồ Tuyết Tuệ nghe.

Nhưng hắn không thể tưởng tượng được hoàn cảnh gia đình mình lại bị người ta dung làm cái cớ để chia tay mình, thân phận của mình lại bị cô gái ấy dung để cười nhạo, khinh bỉ chính mình!

“ mà thôi ,mà thôi . . .”

Quý phong lắc đầu, cười buồn bả, thất hồn lạc phách bước ra khỏi trường “ con riêng, sống chỉ để người khác cười nhạo, chính người mình yêu nhất cũng đã cười nhạo chính mình còn gì?. . .”

Tháng chín nóng nực, trên đường không một bóng người, như thế lại càng làm nổi bậc vẻ cô độc của Quý Phong. Chỉ có tiếng TV bên trong của hang vọng ra mới làm sự tịch mịch này vơi đi đôi chút.

“Tin mới nhất, lần đầu tiên các nhà khòa học quan sát trong một đoàn tinh vân hình cua nằm cách hệ Thái Dương 10 tỷ năm ánh sang đang phát ra một mật độ tia Gamma đáng kinh ngạc. Theo phỏng đoán của các nhà khoa học, do khoảng cách quá xa nên các tia này không ảnh hưởng gì đến sự sống trên Trái Đất. . .”

Cùng lúc này, trên bầu khí quyển của Trái Đất đang có một chùm tia Gamma vượt qua.

. . .

Quý Phong đang bước đi như người mất hồn trên đương cái, bị cô gái mình mến mỉa mai, đã làm lòng hắn chết đi, cứ như người không .

Đúng lúc này, ánh mặt trời lóe lên một cái, một chum tia mắt thường không thấy được đánh trúng đầu Quý Phong, làm hắn mất đi tri giác tế xỉu trên mặt đất…!!


 

Top