[Event] Trường cũ - Cà chua (1

Cà chua

Phàm Nhân
Ngọc
52
Tu vi
0
-Tên tác phẩm dự thi: Trường cũ
-Tên thành viên diễn đàn: Cà chua
-Thể loại: Truyện ngắn
- Nguồn: bachngocsach.com

Nội dung:

Hắn chậm rãi thả bước trên sân trường, tận hưởng cảm giác bình yên đang tràn ngập tâm hồn.

Thật lạ lùng. Hắn vốn không phải là người giàu cảm xúc, thậm chí còn từng bị một em người yêu cũ chê là khô như ngói. Nhưng hôm nay trở lại mái trường xưa, trong lòng hắn lại đang có một cảm giác nôn nao khó tả.

Cũng đúng thôi, đây là mái trường mà hắn đã gắn bó lâu nhất, suốt bảy năm cấp hai và cấp ba. Đây cũng là nơi đã chứng kiến màn lột xác từ một nhóc con lớp sáu ngây thơ, trở thành một hot boy bóng rổ cuối cấp đã lấy đi con tim của biết bao em gái...

Nghĩ đến đây, hắn mỉm cười tự giễu, nhìn xuống cái bụng bia của mình. Chậc, tính tổng lại thì vẫn còn phong độ chán. Ngày xưa hắn đúng là vẫn hơi ngây thơ, chỉ chăm chăm sách vở với bóng bánh, phụ lòng biết bao cô gái. Giờ nghĩ lại đúng là phí của giời quá.

Lan man suy nghĩ, bước chân hắn đã xuyên qua hàng cây bàng đỏ rực, đi tới cái góc quen thuộc của đội bóng rổ ngày nào. Sân bóng lát xi măng vắng tanh, ngập trong lá bàng, như đã lâu chưa được ai quét dọn qua.

Hắn khẽ chậc lưỡi, ngày trước sân bóng rổ lúc nào cũng sạch như ly như lau, không có một hạt bụi. Kể cả mùa lá rụng thế này cũng như vậy, bao giờ đội bóng cũng quét dọn sân cực kỳ sạch sẽ. À mà sau này khi hắn lên làm đội trưởng thì chỉ có nhóm lớp mười dọn thôi. Một phần vì đội bóng đã quá đông và ưu tiên cho nhóm đàn anh tập luyện, một phần lớn còn lại là vì hắn lười, có đàn em để sai vặt vẫn thích hơn chứ...

Còn bây giờ, cả sân bóng chìm trong tĩnh lặng. Thi thoảng lại có một cơn gió lười biếng khẽ bốc lên một đám lá, rồi mệt mỏi thả vung vãi xuống. Lá rụng nhiều thế này thổi làm sao xuể, đây không có rảnh đến thế nhé.

Hắn trầm mặc nhìn lên một bên bảng rổ trơ trọi. Vành rổ đã hơi hoen gỉ, và tất nhiên là không có lưới rồi. Mắt hắn lặng lẽ nhìn quanh một vòng, tìm kiếm...

À may vẫn có cái chổi ở đây.

Hắn vừa quét lá, vừa lầu bầu. Ngày xưa hắn là trùm trốn quét sân. Được cái khi hắn mới vào đội đã lập tức thành trung phong chính, nên đội trưởng cũng mắt nhắm mắt mở cho hắn. Còn khi hắn đã làm đội trưởng thì khỏi phải bàn rồi. Vậy mà lúc này, hắn lại đang chật vật dùng một cái chổi cùn đi dọn sân, đúng là quả báo mà.

Cuối cùng, hắn cũng dọn xong vòng ba điểm. Chậc, thế này thôi, hơi đâu đi dọn cả sân. Hắn bỏ túi xách xuống, lấy ra một quả bóng mới cứng, đập đập vài cái lấy tư thế.

“Bộp”

Hắn mỉm cười, bóng rơi gọn gàng trong vành rổ, dù bụng bia nhưng trình ghi điểm của hắn vẫn còn ngon lắm.

Hắn chạy tới thu bóng, rồi lại úp rổ, nhiệt huyết thời học sinh như trở lại trong cái bụng ục ịch của hắn.

Hôm nay, là ngày cuối cùng.

Ngày mai, công ty xây dựng nơi hắn đang làm việc, sẽ vào phá toàn bộ nơi này, chuẩn bị mặt bằng cho một dự án bất động sản cao cấp.

Ngày mai, chính hắn sẽ chỉ đạo từng đội công nhân, san bằng góc sân này.

Ngày mai, nơi đây sẽ chỉ còn lại trong một miền ký ức xa xăm...
 

ĐổiTênGiaBảo

Phàm Nhân
Ngọc
1,995
Tu vi
0
-Tên tác phẩm dự thi: Trường cũ
-Tên thành viên diễn đàn: Cà chua
-Thể loại: Truyện ngắn
- Nguồn: bachngocsach.com

Nội dung:

Hắn chậm rãi thả bước trên sân trường, tận hưởng cảm giác bình yên đang tràn ngập tâm hồn.

Thật lạ lùng. Hắn vốn không phải là người giàu cảm xúc, thậm chí còn từng bị một em người yêu cũ chê là khô như ngói. Nhưng hôm nay trở lại mái trường xưa, trong lòng hắn lại đang có một cảm giác nôn nao khó tả.

Cũng đúng thôi, đây là mái trường mà hắn đã gắn bó lâu nhất, suốt bảy năm cấp hai và cấp ba. Đây cũng là nơi đã chứng kiến màn lột xác từ một nhóc con lớp sáu ngây thơ, trở thành một hot boy bóng rổ cuối cấp đã lấy đi con tim của biết bao em gái...

Nghĩ đến đây, hắn mỉm cười tự giễu, nhìn xuống cái bụng bia của mình. Chậc, tính tổng lại thì vẫn còn phong độ chán. Ngày xưa hắn đúng là vẫn hơi ngây thơ, chỉ chăm chăm sách vở với bóng bánh, phụ lòng biết bao cô gái. Giờ nghĩ lại đúng là phí của giời quá.

Lan man suy nghĩ, bước chân hắn đã xuyên qua hàng cây bàng đỏ rực, đi tới cái góc quen thuộc của đội bóng rổ ngày nào. Sân bóng lát xi măng vắng tanh, ngập trong lá bàng, như đã lâu chưa được ai quét dọn qua.

Hắn khẽ chậc lưỡi, ngày trước sân bóng rổ lúc nào cũng sạch như ly như lau, không có một hạt bụi. Kể cả mùa lá rụng thế này cũng như vậy, bao giờ đội bóng cũng quét dọn sân cực kỳ sạch sẽ. À mà sau này khi hắn lên làm đội trưởng thì chỉ có nhóm lớp mười dọn thôi. Một phần vì đội bóng đã quá đông và ưu tiên cho nhóm đàn anh tập luyện, một phần lớn còn lại là vì hắn lười, có đàn em để sai vặt vẫn thích hơn chứ...

Còn bây giờ, cả sân bóng chìm trong tĩnh lặng. Thi thoảng lại có một cơn gió lười biếng khẽ bốc lên một đám lá, rồi mệt mỏi thả vung vãi xuống. Lá rụng nhiều thế này thổi làm sao xuể, đây không có rảnh đến thế nhé.

Hắn trầm mặc nhìn lên một bên bảng rổ trơ trọi. Vành rổ đã hơi hoen gỉ, và tất nhiên là không có lưới rồi. Mắt hắn lặng lẽ nhìn quanh một vòng, tìm kiếm...

À may vẫn có cái chổi ở đây.

Hắn vừa quét lá, vừa lầu bầu. Ngày xưa hắn là trùm trốn quét sân. Được cái khi hắn mới vào đội đã lập tức thành trung phong chính, nên đội trưởng cũng mắt nhắm mắt mở cho hắn. Còn khi hắn đã làm đội trưởng thì khỏi phải bàn rồi. Vậy mà lúc này, hắn lại đang chật vật dùng một cái chổi cùn đi dọn sân, đúng là quả báo mà.

Cuối cùng, hắn cũng dọn xong vòng ba điểm. Chậc, thế này thôi, hơi đâu đi dọn cả sân. Hắn bỏ túi xách xuống, lấy ra một quả bóng mới cứng, đập đập vài cái lấy tư thế.

“Bộp”

Hắn mỉm cười, bóng rơi gọn gàng trong vành rổ, dù bụng bia nhưng trình ghi điểm của hắn vẫn còn ngon lắm.

Hắn chạy tới thu bóng, rồi lại úp rổ, nhiệt huyết thời học sinh như trở lại trong cái bụng ục ịch của hắn.

Hôm nay, là ngày cuối cùng.

Ngày mai, công ty xây dựng nơi hắn đang làm việc, sẽ vào phá toàn bộ nơi này, chuẩn bị mặt bằng cho một dự án bất động sản cao cấp.

Ngày mai, chính hắn sẽ chỉ đạo từng đội công nhân, san bằng góc sân này.

Ngày mai, nơi đây sẽ chỉ còn lại trong một miền ký ức xa xăm...
Đúng truyện ngắn :)) ngắn thôi rồi
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top