<Điểm Sách> Tiểu thuyết tình cảm: Người đàn ông mang tên Ove (1 người đang xem)

kimsieuquan

Luyện Hư Sơ Kỳ
Hoàng Ngọc tầm thư
Ngọc
85
Tu vi
672


❄❄❄
Tên sách: Người đàn ông mang tên Ove
Tác giả: Fredrik Backman
Thể loại: Tiểu thuyết tình yêu, văn học Thụy Điển

~oOo~​



Như đa phần những quyển sách bán chạy viết về tình yêu, “Người đàn ông mang tên Ove” mang đến những tiếng cười nắc nẻ, những giọt nước mắt lấp lánh phía sau một câu chuyện cảm động đầy yêu thương.

Ông Ove, 59 tuổi, bỗng một hôm nhận được lời đề nghị “Ông nghỉ ngơi một chút cũng tốt mà” từ chỗ làm hơn một phần ba thế kỷ ông trung thành gắn bó.

Vừa mất vợ cách đó 6 tháng, lại trở thành người thừa thải trong xã hội, ông lão ít nói, cộc tính, gàn dở và cay nghiệt này bèn tìm cách tự tử theo ‘phong cách Ove’: được chuẩn bị trước, tính toán tỉ mỉ để không làm phiền đến ai. Nhưng mỗi lần Ove bắt đầu thực hiện ý định thì luôn có một sự việc gì đó bất thình lình ập đến khiến ông phải tạm gác lại “thôi để mai”.

Hẳn nhiên, bạn cũng đoán được là, khi một người nuôi ý định rời bỏ cuộc sống mà lắm thứ trong đời cứ thản nhiên "làm phiền" anh ta thì kết quả là anh ta chẳng thế chết được! Một câu chuyện không quá bất ngờ về kết quả nhưng chi tiết dẫn đến nó quả thật đáng theo dõi.

Những trang sách về cuộc đời Ove dần hé mở, từ những ngày ông còn là cậu bé 9, 10 tuổi theo chân bố phụ việc trên đường ray xe lửa cho đến lúc gặp người phụ nữ của đời ông - bà Sonja.

....

Người đàn ông mang tên Ove là cuốn sách về tình yêu thương giữa những người trong gia đình, bạn bè, hàng xóm láng giềng và về những giá trị đã được xác lập mà Ove, đơn giản là người duy trì những giá trị đó.

Tình thương đó tưởng mãi mãi sẽ khép lại khi bà Sonja nằm xuống. Nhưng nó đã được cú tông xe rơ-móc trời gián của cặp vợ chồng Patrick - Parvaneh đánh thức. Và một chuỗi sự kiện hài hước sau đó, với con mèo cô độc và bị thương giữa trời rét căm căm,… trở thành những thanh củi duy trì ngọn lửa ấy, chờ ngày bừng sáng.

Những mối quan hệ tưởng chừng như phiền nhiễu ấy chính là sợi dây níu Ove với đời sống này, khiến ông cảm thấy có ích, có mục đích sống. Chẳng phải, nỗi sợ lớn nhất của con người chính là trở nên vô dụng trong tập thể, trong xã hội hay sao?

Cuộc sống có màu gì? Tùy thuộc vào việc bạn nhìn nó bằng đôi mắt như thế nào.
(Hoàng Linh Lan)
Đây là cuốn tiểu thuyết viết tặng vợ, kể về tình yêu tuyệt đẹp của một lão già gàn dở dành cho người vợ Sonja, người duy nhất trên đời khiến lão có lý do để tồn tại...

Đọc “ông Ove” có cái sảng khoái của một cuốn tiểu thuyết đầu tay rất trong trẻo, viết giản dị nhưng đầy tình cảm. Và tác giả của nó có khả năng điều khiển cảm xúc của người đọc, làm người ta cười đó rồi bắt người ta rớm nước mắt đó. Mà truyện có gì đâu, chỉ xoay quanh một anh già 59 tuổi khó tính như quỷ, năm lần bảy lượt tự tử để chết theo vợ mà lần nào cũng bị thần chết từ chối.

Cuốn tiểu thuyết đầu tay của anh nhà văn, nhà báo người Thụy Điển Frederick Backman đến nay đã bán hơn 4 triệu bản khắp toàn cầu, dịch ra khoảng 43 thứ tiếng, đứng đầu danh sách best-seller của New York Times suốt 77 tuần liền. Ở Hàn Quốc thậm chí có hẳn một câu lạc bộ hâm mộ Ove. Bộ phim chuyển thể của đạo diễn Thụy Điển Hannes Holm trở thành phim ăn khách nhất Thụy Điển, phim nước ngoài có doanh thu cao nhất tại Mỹ năm ngoái, đoạt giải Phim hài châu Âu, được 2 đề cử Oscar 2017, trong đó có đề cử phim nói tiếng nước ngoài xuất sắc nhất.

Lão già Ove ấy có gì mà cả phim lẫn sách đều đắt khách như tôm tươi vậy? Đọc sách thì ta có cảm giác rõ hơn. Nửa đầu lăn ra cười vì cách lão đi vào cửa hàng điện tử đòi mua một cái máy tính tốt nhất rồi sau đó chửi anh nhân viên bán hàng là lừa đảo khi dám quảng cáo cho lão cái máy Ipad tốn một đống tiền mà không có... bàn phím. Lão chửi tất thảy bọn hàng xóm là lũ đần độn, lão điên tiết khi có kẻ nào đó dám lái xe vào khu dân cư, và với lão thì trên đời chỉ có một thương hiệu xe hơi là Saab. Vợ lão mới chết vì ung thư và lão vừa về hưu, đời với lão không còn gì vui thú nữa, thế là đóng bộ để tự sát, đoàn tụ với bà vợ.

Thế mà lần nào lão cũng chết hụt vì bọn hàng xóm phá, nhất là con mẹ mang bầu sắp đẻ người Iran nhập cư cùng anh chồng cao lêu đêu vô tích sự và hai con nhóc con. Một lần lão chui vào thòng lọng suýt thành công thì cái dây của nợ đứt, khiến lão ngã xuống sàn nhà trong tư thế rất nhục nhã. Lần nữa, lão định lao đầu vào toa xe lửa thì có một thằng cha lăn ra ngất trước mũi lão, khiến lão mất cơ hội chết mà còn bị trở thành người hùng bất đắc dĩ cứu thằng cha chết giấc kia. Một lần, lão đang tự tử ngon trớn bằng khí ngạt trong xe hơi dưới nhà để xe thì một chị nhà báo xông đến đòi phỏng vấn viết bài chân dung người hùng; khiến lão điên tiết chui ra khỏi xe rồi nhốt luôn chị ta trong tầng hầm nhà để xe...

Thế rồi khi chúng ta bắt đầu quen dần với lão già dở hơi còn sót lại của hành tinh này thì ta được khám phá quá khứ của lão. Và cái quá khứ đó khiến ta dần dần đồng cảm với lão, thấy trân trọng những giá trị lẫn cái tính gàn của lão. Một trong những chương cảm động nhất là cái chương lão và cô vợ trở về sau chuyến đi du lịch tang thương ở Tây Ban Nha. Vụ tai nạn trong chuyến đi nghỉ dưỡng trước khi sinh ấy không chỉ khiến lão mất đứa con sắp chào đời mà còn khiến cô vợ mà lão yêu hết lòng phải ngồi xe lăn suốt quãng đời còn lại. Một mình lão phải chiến đấu với cả một cái hệ thống xã hội thờ ơ vô trách nhiệm để bảo vệ người vợ của mình. Để rồi khi người vợ ấy ra đi trước lão vì bệnh ung thư, lão không còn lý do gì để sống trên đời nữa, bởi tất cả kết nối với cuộc sống đều đã từ bỏ lão. Vậy mà thằng cha thần chết dám từ chối lão.

Anh nhà văn Frederick Backman viết lời đề từ tặng cuốn sách này cho vợ của anh ta rằng: “Tặng Neda. Vì câu chuyện này là để em cười. Luôn như vậy”.

Một cuốn tiểu thuyết viết tặng vợ và nội dung của cuốn tiểu thuyết cũng là một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp của một lão già gàn dở dành cho vợ, người duy nhất trên đời khiến lão có lý do để tồn tại. Và giờ đây nam tài tử gạo cội Tom Hanks và cô vợ Rita Wilson lại sắp sửa làm lại bộ phim bi hài này. Hanks đã ở bên Wilson hơn 25 năm và sát cánh bên cô trong những ngày tháng đen tối để chống chọi căn bệnh ung thư. Đó hẳn là lý do giúp họ có được luồng cảm hứng mạnh mẽ để thêm lần nữa đưa cuốn sách này lên màn ảnh rộng...

(Lê Hồng Lâm)
“Yêu một người cũng giống như dọn tới một ngôi nhà. Lúc đầu ta phải lòng nó vì sự mới mẻ. Mỗi buổi sáng ta ngỡ ngàng tự hỏi liệt tất cả có thuộc về mình hay không như thể sợ ai đó sẽ đột nhiên xông vào nhà và bảo rằng đã có một sai sót nghiệm trọng và lẽ ra ta không được ở một nơi tuyệt vời như thế này.

Thế rồi năm tháng trôi qua, tường nhà bắt đầu xuống màu, lớp gỗ rạn nứt dần và ta bắt đầu cảm thấy yêu ngôi nhà này bởi những khiếm khuyết của nó hơn là vì những điểm hoàn hảo. Ta thuộc tất cả mọi ngóc ngách xó xỉnh trong nhà. Ta biết làm thế nào để chìa khóa không kẹt lại trong ổ khi ngoài trời đang lạnh, tấm ván sàn nào bị võng xuống khi có người bước lên và cách mở tủ áo sao cho nó không kêu cọt kẹt.

Chính những bí mật nho nhỏ ấy mới là thứ biến ngôi nhà thành một tổ ấm.”

P.s: (KSQ: Đúng quá mà:54: Tiểu thuyết của người sợ vợ viết thì phải đặc biệt chớ:haha:)
 
Last edited:

kimsieuquan

Luyện Hư Sơ Kỳ
Hoàng Ngọc tầm thư
Ngọc
85
Tu vi
672

kimsieuquan

Luyện Hư Sơ Kỳ
Hoàng Ngọc tầm thư
Ngọc
85
Tu vi
672
Chiều chủ nhật nằm đọc quyển sách này thấy thật cảm xúc. Một câu chuyện về tình làng xóm hóm hỉnh và nhân văn. Một chuyện tình đẹp của hai người khác biệt nhưng là duy nhất của nhau, họ cùng nhau vượt qua mọi thứ khó khăn và đau đớn trong cuộc sống. Đây cũng là một câu chuyện về người chồng làm tất cả vì vợ mình...

Trích đoạn trong chương 23: “Ai cũng cần phải biết họ đang nỗ lực vì điều gì"

Sonja bật khóc. Những giọt nước mắt không thể xoa dịu, một tiếng kêu ai oán nguyên sơ ngắt quãng bởi những tiếng gào thét, tất cả giằng xé họ đến tận cùng tâm khảm. Thời gian, nỗi buồn và sự phẫn nộ hòa quyện với nhau trong bóng tối vô cùng. Ove biết anh sẽ không bao giờ tha thứ cho mình vì đã đứng lên khỏi ghế đúng vào thời khắc ấy và không thể bảo vệ vợ con. Anh biết nỗi đau này sẽ kéo dài mãi mãi.

Nhưng Sonja sẽ không còn là Sonja nếu cô để cho bóng tối chiến thắng. Do vậy, vào một buổi sáng không rõ là thứ bao nhiêu kể từ ngày xảy ra tai nạn, cô tuyên bố một cách ngắn gọn rằng mình muốn bắt đầu tập vật lý trị liệu. Khi Ove nhìn cô với nét mặt như thể xương sống của chính anh đang gào thét tựa một con thú bị tra tấn mỗi lúc cô di chuyển, Sonja chỉ dịu dàng ngả đầu vào ngực anh và thì thào: “Chúng ta có thể cố gắng để sống hoặc để chết, anh à. Chúng ta phải bước tiếp.”

Một nữ công chức đã được điều động đến bệnh viện để giải thích một cách nhiệt tình rằng Sonja có thể có được một chỗ tại “một trung tâm dành cho những người có cùng hoàn cảnh như cô”. Cô ta nói gì đó đại loại rằng “những khó khăn của cuộc sống hằng ngày” có thể “rất nặng nề” đối với Ove. Cô ta không tin rằng anh còn muốn tiếp tục sống với vợ. “Trong tình trạng hiện tại”, cô ta cứ liên tục nhắc lại như vậy cùng những cái hất đầu kín đáo về phía giường bệnh. Cứ như thể Sonja không hiện diện trong phòng.

Lần này thì Ove không quên mở cửa khi ném cô ta ra khỏi phòng.

— Nơi duy nhất mà chúng tôi sẽ đến là nhà của chúng tôi! Đó là nơi chúng tôi SỐNG! - Anh gầm lên với cô ta, và trong cơn thịnh nộ anh đã ném một chiếc giày của Sonja ra khỏi phòng.

Sau đó Ove đã phải đi hỏi mấy cô y tá suýt bị ném trúng xem họ có biết chiếc giày đã biến đi đâu hay không. Chuyện đó dĩ nhiên càng khiến anh tức giận hơn. Đó là lần đầu tiên anh nghe thấy Sonja cười kể từ vụ tai nạn. Nó tuôn tràn một cách không thể dừng được như thể cô đã bị cơn cười của mình hạ nốc ao. Cô cứ cười, cười, cười mãi, khiến cho những thanh âm nảy tưng tưng trên tường và sàn, thách thức các định luật thời gian và không gian. Nó làm cho Ove cảm thấy như anh đang từ từ vươn lên khỏi đống đổ nát của một ngôi nhà bị sập sau trận động đất. Quả tim anh lại có đủ không gian để đập trở lại.

Cùng thời gian đó, Ove thường xuyên cảm thấy phẫn nộ đến nỗi thỉnh thoảng Sonja phải yêu cầu anh đi ra ngoài để anh khỏi đập đồ. Cô cực kỳ đau đớn khi thấy đôi vai anh trĩu nặng với khao khát phá hủy. Tiêu diệt gã tài xế xe khách. Làm cỏ văn phòng du lịch. Đập tan dải phân cách trên con đường đó. Hỏa thiêu bọn sản xuất rượu. Tất cả mọi thứ và tất cả mọi người. Đấm tới tấp cho đến khi mọi gã khốn trên đời biến sạch. Anh chỉ muốn làm điều đó.
...
Anh trút giận vào các lá thư. Anh viết cho chính phủ Tây Ban Nha, các cấp chính quyền Thụy Điển, cảnh sát, tòa án. Nhưng không ai nhận trách nhiệm. Không ai bận tâm.
...
Ove đã viết đơn thư suốt mấy tháng trời. Anh tìm cách kiện họ. Anh nhấn chìm họ với sự uất hận của một người cha mất con.

Sonja đã chứng kiến tất cả. Cô hiểu điều gì làm anh đau. Thế nên cô để mặc anh giận dữ, để cho cơn thịnh nộ được xả ra ở đâu đó, theo cách nào đó. Nhưng vào một buổi chiều tối tháng Năm, khi tiết trời hứa hẹn một mùa hè sắp tới, Sonja lăn xe tới chỗ Ove, để lại hai vệt bánh lờ mờ trên lớp ván sàn. Anh đang ngồi bên bàn bếp viết một lá thư khiếu nại. Cô tước chiếc bút khỏi tay Ove, đặt tay mình vào đó, và ấn ngón tay vào lòng bàn tay thô ráp của anh. Cô dịu dàng áp trán vào ngực anh.

— Đủ rồi anh ạ. Không đơn thư khiếu nại gì nữa. Chúng chiếm hết không gian sống của chúng ta rồi.

Cô ngước mặt lên, nhẹ nhàng vuốt má anh và mỉm cười.

— Như vậy là đủ rồi, anh yêu à.

Và thế là chuyện đó chấm dứt.

Sáng hôm sau, Ove thức giấc lúc bình minh, lái xe đưa Sonja đến trường, và tự tay xây con dốc dành cho xe lăn mà hội đồng thành phố đã từ chối tài trợ. Kể từ đó, trong chừng mực mà ông nhớ được, tối nào Sonja cũng về nhà với ngọn lửa trong đôi mắt và kể ông nghe về những học sinh của mình.
....
Ove chưa bao giờ hiểu được ngọn ngành câu chuyện về những đứa trẻ cá biệt đó, nhưng ông rất cảm kích vì những điều mà chúng làm cho Sonja.

Ai cũng cần phải biết họ đang nỗ lực vì điều gì, người ta vẫn nói như thế. Và bà đã nỗ lực vì những điều tốt. Vì những đứa con mà bà không bao giờ có được. Còn Ove, ông nỗ lực vì bà.

Bởi lẽ đó là điều duy nhất trên trái đất này mà ông thực sự biết làm!
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top