DBCH Những câu nói/suy nghĩ tâm đắc trong truyện

anhtuanngoc

Nguyên Anh Hậu Kỳ
Ngọc
0
Tu vi
331
+ Truyện: Hoàng Đình
+ Tác giả: Thân Vẫn Chỉ Tiêm
+ Chương 22_Quyển 2
+ Câu nói/suy nghĩ của nhân vật: Lão kiếm khách
"- Người luôn giữ lấy tâm đức, nếu có đại nghị lực, đại cơ duyên, nhất định sẽ có đại thành tựu. Nhưng đây cũng không phải là cách duy nhất. Nếu có ngày con không giữ vững được bản tâm, thì có thể thử dung nạp. Sở dĩ biển rộng lớn, là vì dung nạp được sông ngòi. Nếu có một ngày con giữ không được, mà thủ không xong, bản tâm lại không bị đánh mất, thì tính là bắt đầu thành đạo vậy"
 
Last edited:

Tiểu Dĩnh

Hợp Thể Hậu Kỳ
Ngọc
112
Tu vi
1,144
Trích lời lão kiếm khách nói với Trần Cảnh:
"Người luôn giữ lấy tâm đức, nếu có đại nghị lực, đại cơ duyên, nhất định sẽ có đại thành tựu. Nhưng đây cũng không phải là cách duy nhất. Nếu có ngày con không giữ vững được bản tâm, thì có thể thử dung nạp. Sở dĩ biển rộng lớn, là vì dung nạp được sông ngòi. Nếu có một ngày con giữ không được, mà thủ không xong, bản tâm lại không bị đánh mất, thì tính là bắt đầu thành đạo vậy.”

"Người lương thiện, chính là người được người khác kính trọng, được thiên đạo phù hộ, được phúc lộc đi theo, chúng tà phải tránh xa, được thần linh bảo vệ, đã làm tất sẽ thành, thần tiên có thể tin cậy…"

Trích Chương 22 quyển 2 - Hoàng Đình - Thân Vẫn Chỉ Tiêm <BNS>
 
Last edited:

anhtuanngoc

Nguyên Anh Hậu Kỳ
Ngọc
0
Tu vi
331
+ Truyện: Hoàng Đình
+ Tác giả: Thân Vẫn Chỉ Tiêm
+ Chương 23_Quyển 2
+ Câu nói/suy nghĩ của nhân vật: Trần Cảnh
Thế gian này có rất nhiều kinh nghiệm của tiền nhân và đạo lý được ghi chép trong sách vở. Cũng từng có rất nhiều người đọc qua, nhưng chỉ khi tư tưởng tiến rất gần tới những kinh nghiệm của hiền nhân lưu lại thì mới chân chính hấp thu chúng thành tư tưởng của chính mình. Lúc này mới có thể phát hiện, hóa ra đã từng có người tổng kết ra kinh nghiệm, nhưng vì sao trước kia lại không để ý đến chứ?
 
Last edited:

Diên Vĩ

Phàm Nhân
Ngọc
-24,400
Tu vi
0
Truyện: Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

1. Tình yêu là thế, lúc bạn yêu, lý trí và phán đoán chỉ đang ngụy trang, giả vờ kiên cường. Nhưng tình cảm lại là một loại phản ứng hư vô của cơ thể, bạn không thể lý giải vì sao khi thích một người trái tim lại đập mạnh, khi nhớ một người trái tim lại chua xót, cũng không thể nói rõ tại sao lại đau nhói khi thấy sự do dự trong mắt người ấy. Yêu chính là yêu, nếu cứ phải viện cớ nào đó cho tình yêu, thì nghĩa là yêu chưa đủ sâu. Nếu đã chưa yêu sâu đậm, hà tất phải lo khi bị tổn thương, cùng lắm khi chia tay thì rơi nước mắt quay đi. Chẳng qua là trái tim đã xuất hiện một vết thương, bạn không chạm đến nó, nó sẽ nhanh chóng biến mất ở mối tình tiếp theo.

2. Không ai đoán trước được thời khắc tình yêu đến, nó như thiên thần bay từ trên trời xuống, lúc nào cũng lặng lẽ tiếp cận bạn. Chỉ cần bạn có một trái tim dũng cảm, khi nó đến, bạn mỉm cười đưa tay nắm bắt là được. Tình yêu chẳng qua là vào đúng lúc đúng chỗ, gặp đúng người, nảy sinh cảm ứng tâm điện kì diệu, chỉ có trái tim bạn mới có thể nghe thấy nó mỉm cười với mình.

3. Tình yêu vốn dĩ là quá trình tìm hiểu lẫn nhau, không có chuyện người này phải yêu người kia thì mới được.

4. Mỗi người đều có cách sống của mình, vui là được mà. Cô chưa từng ngây thơ tới mức cho rằng yêu là phải thay đổi đối phương, nếu đã ở bên nhau thì phải học cách tôn trọng, thích ứng với nhau. Nếu có xung đột thì đổi cách khác là được.
 

Tiểu Dĩnh

Hợp Thể Hậu Kỳ
Ngọc
112
Tu vi
1,144
"Đối với Trần Cảnh mà nói, hắn lý giải chuyện làm việc thiện là một loại tu hành bất hành, không thể là hành động có mục đích được. Mà thiện tâm là từ đáy lòng, là tâm tính mà một vị thần nhất định phải có. Hoặc cũng có thể nói mỗi sinh linh đều có loại tâm tính này."

"Thiện hạnh há lại tính toán đong đếm, làm việc thiện không thể so đo. Không thể cho rằng làm việc thiện là nhiệm vụ phải hoàn thành. Nếu so đo làm việc thiện, thì đã không phải là chân thiện."


Trích Chương 23 Q2 - Hoàng Đình <BNS>​
 

Tiểu Dĩnh

Hợp Thể Hậu Kỳ
Ngọc
112
Tu vi
1,144
Hoàn cảnh dẫn đến dòng suy nghĩ:
Một cảnh tượng xuất hiện trong con sóng đục trong lòng Trần Cảnh: Một con rắn ẩn nấp trong đám lá mục, muốn bắt con chuột hoang đang cảnh giác tìm đồ ăn. Cuối cùng con chuột nhanh nhạy trốn mất, còn con rắn ngay sau đó lại trở thành thức ăn cho một con chim ưng...

"Đó là quy tắc mạnh được yếu thua trong thế gian. Nhưng Trần Cảnh lại không nghĩ vậy. Hắn cho rằng đây là một trật tự, là một vòng tuần hoàn được cấu thành từ tư tưởng vô hình kèm theo các loại sinh linh hữu hình trong trời đất. Không có mạnh, không có yếu, chỉ có những biến số vô tận.

Sau khi bọn họ sinh ra, trời đất đã ban cho bọn họ mạnh yếu, chủng loại quyết định mạnh yếu của bọn họ. Nhưng bọn họ có rất nhiều cơ hội thay đổi địa vị mạnh yếu này.

Thiên đạo tuần hoàn, không phân mạnh yếu. Tồn tại trong trời đất, chỉ có tu hành là vĩnh hằng, cũng là bản năng của chúng sinh trên thế gian."


Trích Hoàng Đình - quyển 2 chương 33 <BNS>​
 

Diên Vĩ

Phàm Nhân
Ngọc
-24,400
Tu vi
0
“Tiếng mưa mỗi lúc một tỉ tê, vây bọc chú, giam chú trong nỗi sầu muộn và biến tim chú thành đầm lầy. Chú ngọ ngoạy đầu, giơ tay lay nhẹ một cọng ria và âu sầu tự hỏi:
"Bàn tay em vẫy ngoài xa vắng
Có phải lòng anh đang có mưa?”

---

“Nắng lọc không khí, lọc những chiếc lá và lọc cả những ưu phiền trong tâm trí chú.”

― Nguyễn Nhật Ánh, "Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ"
 

Minh Huy Nhật Lệ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
378
"Địa ngục có thật! Bóng tối cũng có thật!

Ai từng đến bệnh viện tâm thần đều biết cảm giác khó có thể diễn tả thành lời ấy, nơi đó giống như một thế giới khác. Mắt bệnh nhân tâm thần như vực thẳm, họ chỉ nhìn thấy bóng tối.

Nhưng giữa bóng tối mịt mùng ấy vẫn le lói ánh sáng!"

...

“Chúng ta sống trên cõi đời này không chỉ đơn thuần vì mục đích theo đuổi hạnh phúc của bản thân, mà còn nên làm gì đó để cống hiến cho mọi người.”

(Trích đoạn trong phần 5: Bệnh viện tâm thần, thuộc quyển 1 truyện Mười Tội Ác - Tri Thù)
 

Top