[Kiếm Hiệp] Vô Danh Cổ Kiếm - Trường Tân Phong (1

Tu Ấn

Phi Thăng Kiếp
Ngọc
55
Tu vi
588
Tên truyện: Vô Danh Cổ Kiếm
Tác giả: Trường Tân Phong
Thể loại: Kiếm Hiệp
Tình trạng: Đang Sáng Tác
Độ dài: <100 Chương
Nguồn: bachngocsach.com​
Văn án:
Vô Danh Cổ Kiếm là một phần trong bảy phần Đông Phương Thất Tuyệt của tác giả Trường Tân Phong. Chuyện kể về con đường tầm cừu của chủ nhân thanh cổ kiếm Quần Long.
Hắn là ai không ai biết, chỉ biết rằng khi hắn cùng với con hắc cẩu xuất hiện trên giang hồ đến giờ, hắn bất khả chiến bại.
"Tuyệt kiếm xuân thu ưu vô lệ
Tâm đảm nghĩa tình hữu ái nhân".​
Link thảo luận: https://bachngocsach.com/forum/threads/15258/
 
Last edited by a moderator:

Tu Ấn

Phi Thăng Kiếp
Ngọc
55
Tu vi
588
Vô Danh Cổ Kiếm - Trường Tân Phong
Chương 1: Oán Cừu
Rằm tháng bảy, trời mưa tầm tã, tại bãi tha ma phía đông thành Lạc Dương, một bóng người đang vái lạy từng nấm mồ. Người đó mình mặc bộ đồ vải thô màu xám, mỗi lần y thụp lạy, thì mỗi lần con hắc cẩu bên cạnh y lại tru lên một tiếng, âm thanh thật ghê gợn. Trong đêm mưa sấm chớp vang rền, mỗi tia chớp xẹt qua thì một lần khuôn mặt gã tế mộ lại hiện lên, khuôn mặt y lạnh băng như một xác chết, mày rậm, môi dày chắc hẳn là một nam tử.

Trong đêm mở cửa quan âm phủ, trời lại mưa tầm tã, giữa bãi tha ma, một người mặt tựa xác chết bên cạnh lại có một con chó mắt đỏ ngầu cất tiếng tru ghê rợn, bất kể ai gặp cảnh này chắc đều xởn tóc gáy. Thế mà không phải vậy, ngay lúc gã nam tử vừa lạy xong ba lạy tại ngôi mộ lớn nhất đứng lên, từ xa xa phía Đông đã truyền đến tiếng hú dài, thanh thoát.

Con chó đen bên cạnh gã nam tử nghe tiếng hú bật tiếng sủa dài, thanh âm văng vẳng bốn phía nghe thật chói tay. Nam tử vẫn điềm nhiên móc từ trong người ra một tờ giấy trên vẽ một người dắt một con chó, dưới đề một chữ Tử. Màu mực ghi trên tờ giấy đó rất lạ, đen không đen, tím không tím, cũng chẳng phải đỏ, nhìn nét chữ và nét vẽ cứ như là người vẽ đã cùng cầm một lúc ba cây bút màu khác nhau mà đề lên vậy.

Tiếng hú vừa dứt, con hắc cẩu cũng thôi gầm gừ, chỉ thấy trên mặt đất trước mặt hán tử giờ đã sừng sững bốn bóng người. Bốn người này mình mặc đạo bào, cả bốn đều đã ngoài lục tuần, lưng mang trường kiếm, mắt loe loé ánh sáng kì bí. Tiếp đó âm thanh trầm trầm vang lên:

- Ác tặc, bọn ta đã tìm kiếm ngươi đã ba tháng, đúng là trời không phụ lòng người để chúng ta gặp ngươi ở đây. Hôm nay bọn ta phải thay trời hành đạo giết ác tặc nhà ngươi đòi lại công đạo cho mười bốn mạng người Lữ gia. - Lão già đứng giữa nói.

Nam tử mặt lạnh, sắc mặt vẫn trơ như gỗ, ngay cả liếc cũng không liếc lão một cái, miệng không hề mấp máy nhưng không biết từ đâu lại vang lên thanh âm lạnh nhạt:

- Thì ra là chuyện của gã lộn giống họ Lữ, ta hôm nay tâm trạng đặc biệt tốt không muốn giết mấy lão, mấy lão đi đi.

Bốn lão già tức giận cành hông, lão già mé tả giọng phẫn nộ:

- Nghe mi nói hình như là chắc chắn sẽ giết được bốn người bọn ta vậy, tiểu tử thật ngông cuồng, biết bọn ta là ai không?

Nam tử cong khoé môi, cười khẩy một tiếng nói:

- Rắm chó Nam Hiệp Tứ Đạo từ khi đặt cái cẳng chó vào Ma Tục Cốc này ta đã ngửi được mùi thối. Còn chuyện ta chắc chắn giết được bọn mũi trâu đen thì đó là điều hiển nhiên.

Bốn lão già càng thêm tức giận, mặt đỏ như gấc, mắt loé hung quang, lăm lăm trường kiếm chuẩn bị xuất chiêu. Nên biết Nam Hiệp Tứ Đạo trên giang hồ oai danh rất lớn, ai gặp cũng ngã đầu kính trọng. Hôm nay lại bị một tên tiểu bối vô danh sỉ nhục như vậy, làm sao không tức giận cho được. Duy chỉ có lão già đứng sau cùng chính giữa là giữ được bình tĩnh, lão bước lên cất giọng âm trầm nói:

- Trước khi động thủ cần làm rõ một số chuyện đã. Lão đạo có một số nghi vấn, không biết các hạ có thể giải đáp chăng?

- Việc gì? - Nam tử cất giọng lười biếng.

Lão già từ tốn đáp:

- Lữ gia với các hạ vốn không thù không oán, không biết cớ gì lại đuổi cùng giết tận không tha mạng người nào?

Nam tử khẽ liếc lão một cái nói:

- Linh Tử chân nhân nói thật là hay, sao ông biết ta với bọn họ không oán cừu?

Linh Tử chân nhân nói:

- Bần đạo xin lắng nghe ẩn tình.

Nam tử cất giọng lạnh lùng:

- Dù sao bọn lão cũng không sống nổi qua đêm nay, ta cũng không giấu giếm. Có thấy bãi tha ma trước mắt không? Bao nhiêu cái mộ?

Lão già mé tả tức giận mắng:

- Tiểu tạp chủng chớ có khinh người, ta...

Lão chưa nói hết câu Linh Tử đã gắt:

- Linh Diệu sư đệ đừng nhiều lời, để y nói.

Linh Diệu nghe sư huynh gắt, trừng mắt nhìn nam tử một cái, mắt loang loáng sát cơ. Trong số Nam Hiệp Tứ Đạo thì Linh Tử là đứng đầu võ công cao hơn cả, người thứ hai tên là Linh Minh đang đứng giữa cạnh Linh Tử, Linh Diệu đứng thứ ba, còn người đứng mé hữu là tứ đệ tên là Linh Nhạc. Hai mươi năm trước bốn người sáng lập ra Kiếm Tông phái nhưng không đứng ra làm trưởng môn lại đề cử một hán tử tên Lý Vạn làm trưởng môn. Tuy bốn lão không làm trưởng môn nhưng đệ tử trong phái muôn phần kính trọng, không chỉ vậy, danh tiếng bốn lão con lan truyền ra khắp đại giang Nam - Bắc. Suốt hai mươi năm qua bốn lão hành hiệp trượng nghĩa, giới hắc đạo vùng Giang Nam nghe đến tên bốn lão thì sợ như sợ cọp vì vậy giang hồ xưng tụng bốn lão là Nam Hiệp Tứ Đạo.

Linh Minh nãy giờ lẩm nhẩm đếm những ngôi mộ trước mặt, đếm xong, ông nói:

- Tổng cộng lớn nhỏ một trăm hai mươi bốn ngôi mộ, thế có liên can gì đến việc tiểu tặc ngươi giết người?

Nam tử mặt vẫn không lộ ra nét biểu cảm gì nhưng mắt lại lộ tia hung tợn, thanh âm quỷ dị lại phát ra:

- Có liên quan rất lớn, ta thay những người nằm trong những ngôi mộ này báo thù cho họ được chăng?

Bốn lão sửng sốt, Linh Tử nhăn tít hàng lông mày đáp:

- Theo ta biết thì đây là mộ phần của Đông Phương thế gia ở Đông Đô, chẳng phải họ bị hải tặc Đông Hải giết cách đây bảy năm sao? Lữ gia trang sao lại gây thù với Đông Phương thế gia được?

Nam tử hừ lạnh nói:

- Không gây thù? Nếu không phải lũ chó má Lữ gia với Thiên Kiêu phái trợ giúp thì lũ chuột nhắt Đông Hải làm sao biết Đông Phương thế gia đi thuyền ra quan ngoại mà chặn đường cướp Quần Long kiếm với Ngọc Thổ Quyết?

Linh Minh lão nhân lạnh lùng:

- Lữ gia toàn bộ đều chết không đối chứng, Quần Long kiếm lại mất tung tích mười năm nay ngươi nói Đông Phương thế gia có nó quả là hoang đường. Còn chuyện Ngọc Thổ Quyết vốn là võ học gia truyền của Lữ gia, giang hồ ai ai đều biết, ngươi nói như vậy đúng là ngậm máu phun người.

Nam tử quắc mắt nhìn lão nói:

- Ngọc Thổ Quyết vốn là bí kíp võ công thượng đẳng nếu là võ công gia truyền của Lữ gia vậy sao trăm năm nay võ học trang chủ Lữ gia trang chỉ đứng hạng bét không xứng làm bia cho người ta luyện kiếm. Mà cũng thật là trùng hợp không biết tại sao sáu năm trước Lữ Công Minh võ công đột ngột tăng tiến? Chỉ một năm sau khi Đông Phương thế gia bị tuyệt diệt?

Linh Diệu vốn tính trái ngược với tên, không hoà diệu tí nào, gân cổ cãi:

- Giang hồ đều biết sáu năm trước Lữ trang chủ đại ngộ được chân lý trong Ngọc Thổ Quyết, lãnh ngộ được huyền cơ mà mấy trang chủ đời trước không phát hiện được nên võ công mới tăng vượt bậc. Chỉ có tên ác tặc nhà ngươi là ngu ngu ngơ ngơ không biết. Mi nói Lữ gia với Thiên Kiêu phái bày mưu hãm hại Đông Phương thế gia ngươi có chứng cứ gì?

Nam tử rằng giọng:

- Đại ngộ chân lý? Thật là tức cười, ngộ con bà nó, ta không có thì giờ đôi co với mấy lão mũi trâu, hôm nay ta cho bọn ông xuống dưới gặp lão chó họ Lữ mà tìm chân với lý.

Linh Tử nói:

- Các hạ đúng là tính tình không đổi đã giết người giờ không chịu nhận, lại còn ngụy biện. Lữ trang chủ nhân nghĩa như trời, võ lâm đều kính trọng cho dù Đông Phương gia bị người ám hại nhưng các hạ lại không liên quan đến họ thì cớ gì nhúng tay vào?

Nam tử giọng lạnh lùng nói:

- Chuyện thiên hạ ta đều quản được, nói nhiều làm gì, chịu chết đi. - Nói rồi vung song quyền tấn công Linh Tử chân nhân.

Linh Diệu thét to bốn chữ "Tiểu tử ngông cuồng" vận Thiên Cang chưởng, song chưởng đón đỡ song quyền của nam tử.
 
Last edited:

Tu Ấn

Phi Thăng Kiếp
Ngọc
55
Tu vi
588
Vô Danh Cổ Kiếm - Trường Tân Phong
Chương 2: Ác Đấu
Nam tử thấy Linh Diệu vận Thiên Cang chưởng pháp để đối phó với mình thì cười khẩy một tiếng. Khi quyền sắp chạm lòng bàn tay Linh Diệp lão thì nam tử đột nhiên biến chiêu điểm song chỉ vào hai lòng bàn tay lão. Linh Tử bên ngoài thấy thế thì thầm kêu không ổn, toan ra tay trợ giúp thì đã không kịp.

Lúc đầu, Linh Diệu thấy đường quyền của nam tử tầm thường thì cười thầm trong bụng, định vung chưởng đánh nát tay y. Nhưng khi song chỉ của nam tử chạm vào lòng bàn tay lão, lão mới rùng mình một cái chỉ thấy một luồn kình lực như tràng giang đại hải tràn vào xông phá kỳ kinh bát mạch, miệng lão ngòn ngọt, oẹ một tiếng phun ra một đống máu tươi. Sau đó Linh Diệu lão đạo hai mắt trợn ngược lăn ra chết giấc.

Ba lão kia cả kinh vội xúm lại chỗ Linh Diệu, Linh Tử tay run rẩy đưa tay lên mũi Linh Diệu thăm dò hơi thở của sư đệ. Chỉ thấy khi thăm dò xong mặt lão tái mét. Linh Nhạc từ đầu giờ vẫn đứng trơ xem mấy vị sư huynh và nam tử đấu khẩu, giờ y bỗng lên tiếng sốt ruột hỏi:

- Đại ca, Tam ca sao rồi?

Linh Tử thần thái thập phần sầu khổ nói:

- Đã tắt thở rồi...

Linh Minh và Linh Nhạc trợn mắt há mồm nhìn nam tử trước mắt, cả hai người không ngờ tên tiểu tặc chỉ ra một chiêu là đã hạ sát một người. Vốn hai người nghỉ Linh Diệu là do khi vận công sai tâm pháp mà ộc máu tươi, không ngờ... Nhưng hai người cũng không thể tưởng tượng nổi võ công người trước mặt lại cao đến như vậy.

Nên biết Nam Hiệp Tứ Đạo võ công vào hạng nhất nhì trong võ lâm, trong bốn lão ai cũng đều mang tuyệt kỹ. Linh Diệu vận Thiên Cang chưởng còn có Thiên Cang Thần Công hộ thể vốn rất khó có thể bị ngoại lực xâm nhập vậy mà nam tử tuỳ tiện ra một chiêu đã đắc thù.

Linh Tử lật ngửa lồng bàn tay Linh Diệu lên xem chỉ thấy chính giữa có chấm đen bằng hạt đậu. Linh Tử từ đầu tới giờ lão luôn giữ hoà khí nhưng bây giờ sư đệ bị hại chết thì làm sao bình tĩnh được nữa, lão rít qua kẽ răng:

- Ác tặc võ công thật âm độc, ta liều mạng với ngươi!

Lời vừa dứt lão rút phăng trường kiếm sử dụng chiêu Chân Ảnh Như Hoa trong Loạn Quang kiếm pháp tấn công vào hạ bàng nam tử. Loạn Quang kiếm pháp là võ công độc bộ của bốn lão do Ảo Ảnh Kiếm Lý Bách Thiên truyền cho, ban đầu lộ kiếm pháp này có ba mươi sáu chiêu đã gây biết bao nỗi kinh hoàng cho những cao thủ hắc đạo. Sau đó, cách đây mười hai năm bốn lão lại sáng tạo thêm bốn chiêu Ảo Kiếm Song Ly, Song Hợp Bách Biến, Ly Ly Hợp Hợp và Tuyệt Ảnh kiếm pháp đã tinh diệu giờ càng thâm sâu hơn. Bốn chiêu kiếm đó chú trọng việc song kiếm hợp bích, chỉ cần hai trong bốn lão cùng sử dụng thì cho dù là cao thủ võ lâm cũng phải buông tay chịu trói.

Chỉ thấy chiêu kiếm của Linh Tử lão nhân thần tốc phi thường, phân ra nhiều ảo ảnh tạo thành hình đóa hoa rực rỡ. Nam tử thấy thế "Hảo" một tiếng rồi thân mình lắc một cái đã biến mất. Linh Tử đâm kiếm vào khoảng không còn chưa kịp định thần thì lão đã nghe tiếng gió phía sau. Lão rất nhanh lấy lại tinh thần sử một chiêu Kích Tiền Đả Hậu chiêu kiếm tưởng đánh về phía trước mà lại ngoặt về phía sau. "Keng" một tiếng đã cảm thấy trường kiếm trúng phải vật gì cứng ngắt, Linh Tử quay lại xem thì bất giác ngẩn người, nguyên vật đó chính là hai ngón tay của nam tử đang kẹp chặt thanh kiếm lão.

Linh Tử cảm nhận được một nguồn dị lực từ song chỉ nam tử đang ào ạc truyền vào thanh kiếm, lão có cố cách mấy cũng không kéo kiếm về được. Linh Minh và Linh Nhạc thấy tình huống đó thì cả kinh, hai lão vội sử chiêu Phong Vũ Lưu Uy tấn công vào cánh tay của nam tử. Nam tử vội buông thanh kiếm của Linh Tử chân nhân xoay người né tránh. Minh - Nhạc hai người mừng thầm trong bụng vội liên tiếp sử dụng các chiêu Đằng Vân Giá Vũ (cỡi mây tung mưa kiếm), Hỷ Cung Linh Cung (kiếm xuất ra ắc sẽ đắt thủ), cùng với ba chiêu tuyệt học Ảo Kiếm Song Ly (tận dụng kiếm quang tạo ảo kiếm, từ hai hoá bốn, bốn hoá tám, tám hoá mười sáu), Song Hợp Bách Biến (song kiếm hợp nhất nương theo thế kiếm mà có trăm cách biến hoá), Ly Ly Hợp Hợp (hợp rồi tan, một kiếm thành hai, hai kiếm thành một). Chỉ thấy kiếm phong vù vù, nhanh như tia chớp, lúc ẩn lúc hiện như có như không vây lấy nam tử.

Nam tử trong tình huống đó vẻ mặt không lộ chút biểu cảm gì, y vận dụng thân pháp nhẹ nhàng, uyển chuyển né tránh. Kiếm của hai lão nhân đã nhanh, thân pháp y càng nhanh hơn, lúc thì bên Đông khi lại bên Tây quỷ mị lạ thường. Hai lão nhân hãi thầm trong bụng, từ khi bốn lão sáng tạo bốn chiêu kiếm tới giờ chưa ai chống trả nổi một chiêu thế mà tên tiểu tặc trước mặt này chỉ nhẹ nhàng né tránh hết ba chiêu kiếm.

Linh Tử sau khi được hai sư đệ giải cứu, vốn không muốn lấy ba đánh một nãy giờ vẫn đứng bên ngoài. Giờ thấy hai người đã dùng hết ba chiêu tuyệt học mà cũng không đụng được đến vạt áo nam tử thì biết cứ như thế thì hai sư đệ sẽ không cầm cự được lâu. Lão không thể đứng nhìn được nữa, gạt phăng đạo nghĩa giang hồ, bay vào vòng chiến sử chiêu Hồng Vân Ẩn Bích nhắm vào đùi nam tử, miệng hô:

- Tiểu tặc, bốn người bọn ta xưa nay không ỷ đông hiếp yếu nhưng tiểu tặc nhà người tội ác đầy trời hôm nay lại giết đệ đệ của ta, ngươi đừng trách lão đạo không giữ đạo nghĩa giang hồ.

Nam tử vừa né tránh kiếm của hai người Minh, Nhạc vừa cười nói:

- Vậy thì càng sảng khoái để ta chôn ba lão chung một mộ.

Minh, Nhạc hai người nghe thế thì cả giận, sử luôn chiêu Tuyệt Ảnh nhắm vào nam tử. Tuyệt Ảnh là chiêu kiếm bốn lão chưa dùng lâm địch lần nào, chiêu này làm người sử dụng xuất kiếm nhanh nhất có thể đến khi đạt cảnh giới cao nhất người kiếm hợp nhất thì cả kiếm và người sử kiếm đều biến mất nên tên gọi là Tuyệt Ảnh. Nam tử chỉ thấy chiêu kiếm của hai lão nhân ù ù quay vòng, chẳng thấy kiếm đâu chỉ thấy bụi bay mù mịt. Còn chiêu kiếm của Linh Tử thì tà tà bình thường nhưng lại hàm chứa nhiều biến chiêu tiếp theo. Y vừa vận thân pháp né tránh vừa vận thần công vào ngón tay để đỡ gạt, chỉ nghe tiếng vù vù, keng keng không ngớt, nam tử bị bức lui mươi bước. Mắt thấy kiếm phong của hai người Linh Nhạc, Linh Minh càng lúc càng nhanh. Chiêu kiếm của Linh Tử khác hai người Nhạc - Minh nhưng mỗi chiêu một thức lại bổ khuyết cho những chỗ sơ hở của hai sư đệ.

Nam tử nghĩ thầm: "Xem thế trận như vầy nếu ta còn chần chừ thì sẽ càng khó ra khỏi ba người này, e rằng không kịp đến Thiên Linh đỉnh hành sự". Nghĩ vậy y hét lên hai tiếng "Xem kiếm", vòng tay tháo cái bọc sau lưng ra, nghe rẹt một tiếng ánh hoàng kim lấp loé trong trời đêm. Nam tử không biết từ lúc nào đã cầm trong tay một thanh kiếm toả hào quang bức người. Tiếp đó y nhấc tay phải chênh chếch lên rung rẩy trường kiếm lượn lờ như sóng nước vào luồn kiếm phong của ba lão.

Ba lão thấy y chiêu kiếm chậm chạp, kỳ quái vô cùng cứ như là đang kiệt sức, ba lão tự tin thêm vài phần, chiêu kiếm xuất ra càng lúc càng tinh diệu. Ba lão đâu biết đây chính là kiếm pháp khắc tinh của Loạn Quang kiếm của ba lão. Loạn Quang kiếm cốt là dùng ảo ảnh làm nhiễu loạn địch thủ mà thủ thắng nhưng kiếm pháp nam tử chậm, trầm, ổn đã triệt tiêu đi chữ "Loạn" lại mô phỏng sóng nước, ánh sáng mặt trời chiếu vào nước như chiếu vào gương, phản xạ lại nhiễu loạn chính bản thân ba lão, vì thế chữ "Quang" cũng là đồ bỏ.

Chỉ thấy trường kiếm của nam tử chầm chậm như sóng nước nương vào luồn kiếm phong, giống như đạo lý gió thổi nước chảy, kiếm ba lão không làm gì được nam tử. Bỗng nam tử biến chiêu chiêu kiếm hoành tạc ngang bụng ba lão, ba lão cả kinh bây giờ có né tránh cũng không kịp, ba lão chỉ cảm thấy kiếm khí lành lạnh từ kiếm nam tử quét vào mình. Trúng luồn kình khí đó Linh Minh và Linh Nhạc văng ra hai trượng miệng ộc máu tươi, mắt nhắm nghiền, hiển nhiên là đã vong mạng. Linh Tử vốn nội công cao cường nên còn thoi thóp thở trừng mắt nhìn nam tử, ánh mắt dừng trên thanh kiếm của y, lão kinh hãi thốt lên ba chữ "Quần Long kiếm" rồi cũng tắt thở.

Thanh kiếm hán tử cầm trên tay toàn thân óng ánh vàng, trên khắc hình bốn con giao long đang vây quần quanh mặt trời, nét chạm chỗ tinh tế sống động như thật chính là thanh cổ kiếm Quần Long mà giang hồ đồn đại.

Con hắc cẩu nãy giờ vẫn nhàn nhã nằm trên ngôi mộ gần đó theo dõi cuộc chiến bỗng ngoắt đui sủa vang một tràng như ăn mừng chiến của chủ nhân. Nó phóng xuống khỏi ngôi mộ chạy đến bên cạnh nam tử cắn vạt áo y kéo kéo như muốn nam tử dẫn đi nơi khác.

Nam tử cuối người ôm con hắc cẩu vào lòng, ném tờ giấy vẽ hình một người, một chó có đề chữ Tử lên xác Linh Tử lão nhân. Y mỉm cười, tháo chiếc mặt nạ lạnh băng đeo trên mặt ra, để lộ khuôn mặt thiếu niên anh tuấn phi phàm, sau đó đề khí dùng khinh công bay mất hút về hướng Đông
 

Tu Ấn

Phi Thăng Kiếp
Ngọc
55
Tu vi
588
Vô Danh Cổ Kiếm - Trường Tân Phong
Chương 3: Ác Danh
"Kẹo hồ lô đây... Cải xanh đây"
Đó là âm thanh phát ra từ những gian hàng mỗi buổi sớm của Thạch Ngưu trấn. Nằm cách thành Lạc Dương một trăm hai mươi dặm về phía đông nam, đây được xem là trấn náo nhiệt nhất trong huyện Ích Châu. Hôm nay trời trong xanh, Tiểu Vĩ vừa đặt chân vào chợ đã nghe rất nhiều người xì xầm bàn tán những câu chuyện ghê rợn về một nhân vật được gọi là "Vô Danh Cổ Kiếm".

Cha mẹ của Tiểu Vĩ mất sớm từ khi y vừa tròn năm tuổi, sau đó được một thiếu phụ nhà hàng xóm thương tình nuôi dưỡng. Đến khi y lên bảy thì thiếu phụ đó cũng mắc bệnh phong hàn, không lâu sau thì mất. Y từ nhỏ sống đầu đường xó chợ, lai lách qua ngày, tuy là dân chợ búa nhưng tính tình rất cương trực, thật thà đâm ra thành đứa ngốc nhất trong đám Thạch Ngưu Thập Bát Hiệp của khu chợ.

Hôm nay như thường lệ y ra tiệm cơm của lão Từ xin cơm nguội để ăn, vừa đến cửa tiệm đã nghe một đám người áo xanh bàn về Vô Danh Cổ Kiếm với ba hán tử mặc áo thô. Tiểu Vĩ thấy một trung niên hán tử cao tuổi nhất trong đám áo xanh lên tiếng nói:

- Mấy vị có biết tin tức sốt dẻo trên giang hồ gần đây là gì không?

Một hán tử áo thô có nuốt ruồi ngay miệng chen vào:

- Chuyện đó giang hồ đồn ầm lên ai mà không biết, sáng ra khi tại hạ vừa đi mao xí ra còn chưa kịp rửa mông đã nghe rồi. Có phải là chuyện một nam tử vô danh đang giữ thanh cổ kiếm đã trong ba ngày giết chết hai mươi bốn mạng người không?

Cả tiệm nghe y nói thì cười ầm lên, trung niên hán tử mủm mỉm nói:

- Hoá ra là vậy, hèn gì từ khi vào quán ta đã thấy nực mùi thì ra là phát ra từ tiểu huynh đệ này à?

Hán tử cười ha hả nói:

- Huynh đài thật có một cái mũi phi phàm nhưng có điều tại hạ còn nghe nói tối qua Vô Danh Cổ Kiếm vừa giết thêm bốn người!

Bọn người áo xanh nhao nhao cả lên, một người hỏi "Là bốn người nào?", người khác lại nói "Lợi hại vậy sao?". Nhất thời cả tiệm cơm ồn ào cả lên. Hán tử đợi bọn họ bàn tán xong, bốc một miếng đậu phộng lên nhai rột rột rồi thong thả tiếp:

- Các vị chắc đã nghe qua Nam Hiệp Tứ Đạo?

Một thiếu niên vẻ mặt vàng vọt, mỏ vẩu như khỉ nhanh nhảu:

- Bốn người bọn họ giang hồ đều nể phục, Nam Hiệp Tứ Đạo nổi tiếng hành hiệp trượng nghĩa, võ công lại cao cường nhất là hai môn Loạn Quang Kiếm và Thiên Cang Công là tuyệt học thiên hạ.

Cả quán gật đầu tán thành ý của thiếu niên, gã trung niên hán tử áo xanh vốn rất thông minh, nghe hán tử áo thô nói vậy ngẫm nghĩ một lúc rồi giật mình nói:

- Chẳng lẻ bốn người bị giết đó là...

Hán tử không đợi gã nói xong đã đập bàn cái gầm đứng dậy nói:

- Đúng vậy! Canh ba đêm qua bốn người Giang Nam Tứ Đạo đã bị Vô Danh Cổ Kiếm giết chết tại khu mộ nhà Đông Phương.

Lại một lần nữa tiếng xì xào không ngớt, trung niên hán tử thắc mắc:

- Không biết huynh đệ nhận được tin tức từ đâu? Theo ta biết Loạn Quang Kiếm Pháp tuy không phải là võ công cao nhất thiên hạ nhưng vốn không phải tầm thường. Chẳng phải năm trước Quái Phu Dị Thê Đoạn Mộc Trác - Tuyết Tử Sam vốn được xưng là một trong tứ bá cũng chịu thua dưới chiêu Ảo Kiếm Song Ly của Linh Tử và Linh Minh sao?

Hán tử dương dương tự đắc nói:

- Chẳng giấu gì mấy vị, tại hạ có một ca ca là đệ tử phân đà Vũ Cơ ở Lạc Dương, chính huynh ấy đã dùng bồ câu đưa thư kể lại sự việc cho tại hạ nghe.

Trung niên hán tử nghe vậy đứng dậy chắp tay cười nói:

- Hoá ra huynh trưởng của huynh đệ là đệ tử Ám Mị hội, không biết huynh đệ có phải cũng là người trong Ám Mị hội? Còn cao danh quý tánh là chi?

Hán tử mỉm cười đáp lễ nói:

- Không dám, tại hạ giữ một chức nhỏ trong phân đà Lôi Dị ở Ích Châu này. Tại hạ họ Chu tên một chữ Hí còn huynh?

Trung niên hán tử thần sắc thập phần vui vẻ nói:

- Ta họ Trần tên Duy Luân, nếu là lời của đệ tử Ám Mị thì chắc chắn là thật rồi, không biết mọi chuyện như thế nào?

Chu Hí hớp một ngụm trà rồi từ tốn đáp:

- Trong thư huynh trưởng tại hạ bảo rằng sáng sớm nay đệ tử Côn Lôn phái đang trên đường đi dự đại hội Đả Cẩu ở Bích Hải đảo thì phát hiện xác Nam Hiệp Tứ Đạo tại Ma Tục Cốc. - Gã họ Chu nói tới đây đảo mắt một vòng quanh quán rồi nói tiếp. - Vốn lúc đầu không biết là do ai làm nhưng khi khi thấy tờ giấy họa hình một nam nhân và một con chó đang cùng du ngoạn thì...

Khách trong quán không hẹn mà cùng hét lên năm chữ "Hắc Huyền Huyết Tử Thư!". Chu Hí gật đầu nói tiếp:

- Đúng. Tờ giấy đó chính là bức Hắc Huyền Huyết Tử Thư của Vô Danh Cổ Kiếm, chỉ có diều có một chuyện lạ nói ra chắc các vị không tin.

- Huynh đài cứ nói, tin tức của Mị Ảnh hội tung ra giang hồ đều là thập phần chính xác. - Một thanh âm thanh thoát phát ra từ góc bàn phía Đông.

Gã họ Chu nghe vậy quay lại nhìn người vừa nói, chỉ thấy người đó là một thiếu niên anh tuấn, toàn thân vận y phục trắng như tuyết đang phe phẩy quạt. Gã gật đầu với thiếu niên đó một cái nói tiếp:

- Đệ tử phái Côn Lôn kiểm tra vết thương khắp người bốn lão anh hùng thì phát hiện Linh Diệu chân nhân bị một chỉ ngay lòng bàn tay mà chết, ba người còn lại trúng một lần kiếm khí ngay bụng dưới.

Khách trong quán phần lớn là người trong giang hồ nghe vậy thì mồm chữ a, miệng chữ ô, lộ vẻ không tin. Trần Duy Luân trầm ngâm nói:

- Thứ cho tại hạ nói thẳng, Nam Hiệp Tứ Đạo võ công tuy không phải vào hàng đệ nhất nhưng cũng không phải dạng tầm thường, theo lời Chu huynh đệ thì bốn người chỉ bị Vô Danh Cổ Kiếm Hạ sát trong vòng một, hai chiêu... Điều đó thật khó tin, trừ phi Vô Danh Cổ Kiếm đã dùng ngụy kế như hạ độc hay ám toán chăng?

Chu Hí quả quyết nói:

- Chuyện đó quả không một lời giả dối chính Thần Dược Cao Kiều đã khám nghiệm thi thể Nam Hiệp Tứ Đạo chẳng lẻ còn sai sao? Hắn trong vòng hai ngày đã tận diệt ba nhà Lữ, Tống, Viên mà không ai biết vậy trong một đêm giết Tứ Đạo là rất có khả năng. Huống hồ trong tay còn có Quần Long kiếm.

Bọn nhân sĩ trong quán giật mình, một tên tướng tá thấp lùn ngồi bàn bên trái họ Chu nói:

- Sao thế được. Chẳng phải Quần Long kiếm mất tích mười năm nay rồi sao?

Họ Chu đáp:

- Thật ra tối hôm qua còn có một người chứng kiến toàn bộ cảnh Vô Danh Cổ Kiếm giết Tứ Đạo.

Quần hùng nhao nhao cả lên: "Là ai?", "Chu huynh nói huỵch toẹt ra đi giấu mãi thế!", "Đúng vậy!". Chu Hí ra hiệu cho mọi người im lặng rồi nói tiếp:

- Chính là Thần Thám Võ Lâm Lưu Tư Lự chứng kiến cảnh Vô Danh Thần Kiếm giết người, y còn tận mắt thấy nét trạm trổ bốn con giao long trên thanh kiếm phát kim quang mà Vô Danh Cổ Kiếm sử dụng. Chẳng phải giang hồ đồn đại Vô Danh Cổ Kiếm luôn mang bên mình thanh cổ kiếm nhưng chưa bao giờ kiếm ra khỏi vỏ sao?

Mọi người trong quán gật đầu tán đồng, gã họ Trần thở dài sườn sượt nói:

- Huynh đệ nói cũng phải, hết Tam Gia giờ đến Tứ Đạo không biết mục tiêu kế tiếp của y là ai?

Cả quán bỗng nhiên im lặng, mỗi người theo đuổi tư tưởng riêng về Vô Danh Cổ Kiếm, trong lòng ai nấy đều sợ ác danh của y. Bỗng một giọng trầm hùng vang lên:

- Không cần phải lo lắng, sau đại hội Đả Cẩu lần này, Vô Danh Thần Kiếm sẽ thật sự trở thành vô danh biến mất khỏi võ lâm.

Nhất thời người trong quán quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy bàn đó có năm người, người vừa nói chính là một đại hán béo mập trên cái đầu trọc lóc quấn một con huyết xà trong rất quái dị. Mọi người còn chưa hết kinh ngạc bỗng từ xa xa truyền đến tiếng chó tru văng vẳng cùng tiếng người nói:

- Thật vậy sao?

Tiếng nói sung mãn tràn đầy nội lực tiếp sau đó là tràng cười dài, tiếng cười dứt hẳn khi vừa đến cửa quán. Năm người bàn gã to béo đều biến sắc, gã to béo lắp bắp: "Vô Danh... Là Vô Danh Cổ Kiếm". Quần hùng trong quán nghe gã nói thế không khỏi kinh hãi thầm trong bụng.
 
Last edited:

Tu Ấn

Phi Thăng Kiếp
Ngọc
55
Tu vi
588
Vô Danh Cổ Kiếm - Trường Tân Phong
Chương 4: Đồ Đệ
Tất cả cùng chăm chú nhìn người từ ngoài cửa bước vào là một nam nhân, mặt lặng như băng, tuổi cỡ khoảng ngoài hai mươi bên cạnh là con hắc cẩu cao lớn toàn thân lông đen như mực duy chỉ có con mắt là đỏ ngầu. Năm tên bàn gã to béo sớm đã mặt cắt không còn tí máu giờ gặp dung nhan Vô Danh Cổ Kiếm thì hồn đã sớm bay mất rồi.

Vô Danh Cổ Kiếm thong thả ngồi vào bàn bọn ba người Chu Hí, cười không ra cười nói với ba người:

- Quán đã hết bàn trống, tại hạ ngồi ở đây được chăng?

Chu Hí run cầm cập nhưng cố nặn ra nét cười nói:

- Cứ... Cứ tự nhiên...đi. - Y nói rồi cúi gầm đầu giả vờ ăn rất ngon.

Vô Danh Cổ Kiếm quay vào quán gọi:

- Tiểu nhị lấy hai phần cơm trắng, một con gà quay, một con cá hấp và một bình trà Long Lĩnh.

Đám tiểu nhị trong quán nghe gọi, người này nạnh người kia, người kia bảo người nọ, không ai dám mang cơm cho y, cuối cùng đích thân lão Từ mang đồ ăn ra dọn lên bàn hán tử. Vô Danh Cổ Kiếm chỉ vào con chó nói:

- Lão hãy lấy một phần cơm và con cá hấp cho nó ăn giúp ta.

Từ lão rất lấy là kì lạ nhưng cũng làm theo bụng nghĩ: "Con chó này tốt số thật, đồ ăn của hẳn con ngon hơn người bình thường".

Tiểu Vĩ ngồi ở quầy tính tiền thấy thế nuốt nước bọt ừng ực, Vô Danh Cổ Kiếm thoáng thấy vẫy tay gọi:

- Tiểu huynh đệ lại đây.

Tiểu Vĩ e dè đi lại, chỉ nghe Vô Danh Cổ Kiếm nói tiếp:

- Tiểu huynh đệ tên là gì?

Tiểu Vĩ đáp:

- Má má và má nuôi gọi tôi là Tiểu Vĩ còn nói nếu ai hỏi tên thì đưa miếng ngọc này ra họ sẽ biết. - Nói rồi lấy từ trong túi ra một miếng bội đưa cho Vô Danh Cổ Kiếm xem.

Vô Danh Cổ Kiếm cổ kiếm cầm miếng ngọc lên xem, lẩm nhẩm đọc bốn chữ khắc trên đó nói:

- Thì ra tiểu huynh đệ tên là Gia Cát Thanh Phong à. Thanh Phong đệ muốn ăn gì?

Tiểu Vĩ lúng túng:

- Tôi không có tiền.

Vô Danh Cổ Kiếm cười nói:

- Tiểu đệ cứ gọi ta sẽ trả cho.

Tiểu Vĩ lắc đầu quầy quậy nói:

- Má má nói "vô công bất thụ lộc". Đa tạ ý tốt của thúc.

Vô Danh Cổ Kiếm biết Tiểu Vĩ chất phát bèn nói:

- Được thôi, tiểu huynh đệ cứ tự nhiên gọi món. - Rồi chỉ vào con chó tiếp, - Tí nữa giúp ta tắm cho con Tiểu Hắc Hắc này coi như là có công rồi.

Tiểu Vĩ mừng rỡ nói:

- Đa tạ thúc thúc, tôi nhất định tắm cho nó sạch sẽ không biết tên thúc thúc là gì?

Vô Danh Cổ Kiếm khựng lại một chút rồi nói:

- Ta trông già lắm sao? Cứ gọi ta là Tường ca ca là được.

Tiểu Vĩ thầm kêu là lạ ai đời tên lại có một chữ Tường nhưng không hỏi thêm, y quay qua lão Từ nói:

- Từ thúc thúc lấy ta hai cái bánh bao với một bát cơm nguội.

Khách trong quán nghe Tiểu Vị gọi món như vậy thì cười ầm lên, Tường cũng bật cười nói:

- Ngươi nghĩ ca ca không đủ tiền mua thức ăn cho ngươi à?

Tiểu Vĩ đỏ bừng mặt ấp úng:

- Đệ, đệ từ lúc gia gia, má má mất tới giờ đồ ăn ngon nhất cũng chỉ là bánh bao, hằng ngày đều ăn cơm nguội.

Tường thu lại ý cười, hỏi:

- Hoá ra là vậy à, khi nãy ngươi nói còn má nuôi nữa mà, thị không mua thức ăn cho ngươi à?

Tiểu Vĩ hai mắt đỏ hoe nói:

- Hai năm trước cũng mất rồi.

Tường thở dài một hơi nói với lão Từ:

- Ông lấy cho tiểu đệ này thêm một phần giống ta.

Lão từ dạ một tiếng rồi quay trở vào, Tiểu Vĩ vội nói:

- Thế sao được, chỉ tắm một con chó thì đáng bao nhiêu tiền, những món đó đắc lắm.

Tường cười nói:

- Nếu ta muốn thu đệ làm đệ tử của ta thì đệ có bằng lòng không? Nếu bằng lòng phần cơm đó xem như là quà ra mắt ta tặng đệ.

Tiểu Vĩ vò đầu bức tóc, nào giờ y nào biết đệ tử là cái gì đâu nhưng vị ca ca trước mặt đối xử với y không tệ nếu không đồng ý thì sợ ca ca buồn. Trần Duy Luân nãy giờ vẫn khúm núm ngồi ăn, nhìn thấy thái độ của Tiểu Vĩ như vậy thì mách:

- Tiểu tử ngươi còn phân vân cái gì, được làm đệ tử Vô Danh Cổ Kiếm là phúc ba đời của ngươi, còn không mau dập đầu gọi sư phụ.

Tiểu Vĩ nghe lão mách ngờ nghệch quỳ xuống dập đầu lia lịa, Tường vội đỡ y lên nói:

- Thanh Phong ngươi trở thành đệ tử của ta nhất định ta sẽ không để ngươi thiệt thòi.

Tiểu Vĩ cười hề hề gọi hai tiếng "Sư phụ" gọi cúi đầu ăn thức ăn lão Từ vừa mang ra rất vui vẻ. Bọn năm người gã béo mập đầu quấn còn huyết xà thấy cơ hội đã đến, vội rón rén chuồn ra cửa sau bỏ chốn. Tường vẫn điềm nhiên như không nói cười với Tiểu Vĩ nhưng khi chân năm ra vừa đặt khỏi song cửa, Tường bỗng đưa tay bịt hai mắt Tiểu Vĩ tiếp đó tiếng véo véo véo vang lên kèm theo là năm tiếng rú thê thảm.

Quần hùng kinh hãi nhìn về hướng phát ra âm thanh chỉ thấy năm gã bàn người to béo đã lăn ra chết. Thiên linh cái cả năm người đều dính mảnh sứ nhỏ, rồi ánh mắt mọi người đều nhìn về phía bàn của thầy trò Tiểu Vĩ, quả nhiên chung trà của Tường không biết từ khi nào đã biến mất. Tường lúc này cũng thả tay ra khỏi mắt Tiểu Vĩ, Tiểu Vĩ vừa thấy năm người chết nằm lăn lóc, máu me bê bết thì hoảng hồn ôm chặt cánh tay sư phụ.

Hoá ra lúc năm gã định chốn khỏi quán, Tường đã phát hiện nhưng cố tình giả vờ như không thấy. Đến khi năm gã vừa đặt chân vào nền đất cửa sau y mới đưa tay trái bịt mắt Tiểu Vĩ còn tay phải thì ngầm vận nội công bóp bể chung trà trên tay thành năm phần phóng về phía năm người. Năm mảnh sứ phóng ra vừa nhanh, chuẩn, bất ngờ cho dù năm gã phát giác cũng chưa chắc tránh kịp nói chỉ là mãi lo chạy chốn.

Chỉ thấy hạ sát xong năm người, Tường rất ung dung nhàn nhã ăn uống tiếp, Tiểu Vĩ thì sau phút kinh hoàng dần lấy lại bình tĩnh. Trần Duy Luân lẩm bẩm: "Đúng là độc ác, gã to béo mới nói xấu y một câu, y đã ra sát thủ với người ta, ngay cả bốn người cùng bàn cũng không tha". Lão nói rất nhỏ ngay cả người bên cạnh còn không nghe vậy mà lại lọt vào tay Tường, Tường thong thả nói:

- Tam gia, Tứ Đạo, Ngũ độc đã chết, tiếp theo không chừng là Lục lam y. Tam, tứ, ngũ, lục vừa tròn.

Trần lão cả kinh vì bàn lão tất cả có sáu người đều vận y phục xanh lam, bất giác đưa mắt nhìn Tường chỉ thấy y cũng đang nhìn lão mắt lộ ý cười. Lão vội thu tầm mắt nghĩ thầm: "Hoá ra lời ta nói y đều nghe thấy, người này quả thật lợi hại. Nếu năm tên đó đã là Ngũ Độc Hộ Pháp của Thiên Độc giáo, bọn chúng chết cũng đáng...". Lão còn đang miên man suy nghĩ thì một thanh âm thanh thoát vang lên làm lão giật mình:

- Đúng là hảo công phu, hảo khẩu khí.

Tường đưa mắt nhìn về người đó, người nói chính là thiếu niên anh tuấn y phục trắng mà khi nãy chen vào câu chuyện của Chu Hí. Thiếu niên bạch y ung dung phe phẩy cây quạt gấp bằng ngọc phuỷ thuý rất đẹp, đưa ánh mắt nhìn về phía Tường, miệng mỉm cười. Quần hùng thầm lo lắng cho thiếu niên anh tuấn này đã chọc vào Vô Danh Cổ Kiếm nhưng lại nghe y nói tiếp:

- Tường huynh, không biết có thể qua đây uống vài chung rượu nhạt?

Tường thầm cho là lạ từ lúc y bước ra giang hồ ai nghe đến Vô Danh Cổ Kiếm cũng đều khiếp hãi, không dám lại gần vậy mà thiếu niên này không sợ còn mời mình qua bàn uống rượu. Lòng nghĩ vậy nhưng y cảm thấy rất có hứng thú với thiếu niên bạch y kia, Tường muốn biết hắn tiếp theo sẽ giờ trò gì với mình nên vui vẻ nắm tay của Tiểu Vĩ qua bàn thiếu niên áo trắng ngồi xuống.
 

Tu Ấn

Phi Thăng Kiếp
Ngọc
55
Tu vi
588
Vô Danh Cổ Kiếm - Trường Tân Phong
Chương 5: Thiếu Nữ
Thiếu niên áo trắng thấy Tường bước đến, mặt vẫn điềm nhiên nhưng khoé miệng lộ ý cười. Y cất giọng từ tốn:

- Giang hồ đồn đại Vô Danh Cổ Kiếm võ công cao cường nhưng xem ra còn thiếu.

Tường hờ hững:

- Vậy sao? Xin nghe chỉ bảo.

Thiếu niên áo trắng nói tiếp:

- Ngoài võ công ra nói về kiêu ngạo thì Tường huynh chắc chắn xếp hạng nhất.

Tường mỉm cười:

- Thế thì có liên quan gì đến cô nương chăng?

Thiếu niên áo trắng nghe y bảo như vậy thì sững sốt nghĩ thầm: "Công phu dịch dung này của sư phụ ta thiên hạ vô địch không ngờ tiểu tử này vừa nhìn đã biết, định đùa với y một chút vậy mà... Hứ, thật mất hứng. Nhưng mà...". Nghĩ vậy nàng ta mỉm cười đáp:

- Tường huynh quả thật là tinh tường a, vừa nhìn đã biết, tiểu muội bái phục. Chỉ có điều hôm nay huynh xuất hiện ở đây chắc có chuyện lớn sắp xảy ra nhỉ?

- Không có gì, chỉ là du ngoạn qua đây thôi. Không biết cao danh quý tánh?

Cô gái nhỏ nhẹ đáp:

- Ta họ Triệu.

Nghe câu trả lời của cô gái, Tường nhăn tít hành lông mày, vẻ không hài lòng. Thấy thái độ của Tường cô gái khoé miệng hơi cong lên nói tiếp:

- Huynh chỉ cho người ta biết tên của mình thì ta chỉ cho huynh biết họ của ta thôi, thế thì công bằng. Tiểu muội thấy hôm nay sắc trời không tốt, huynh không nên tới Bích Hải đảo thì hơn.

Thanh âm rất mị hoặc, êm tai nghe rất bùi nhưng Tường nghe thì cảm thấy ớn lạnh trong người nghĩ thầm: "Người xưa có câu 'Mỹ nhân như hoạ', cô gái này bình tĩnh khác người gặp ta mà không tí sợ hãi, mời ta sang đây chắc không phải chỉ uống trà bình thường. Vả lại sao cô ta biết mình đến Bích Hải đảo? Không biết ả nói như vậy là có ý gì, chẳng lẻ, chẳng lẻ cô ta muốn giữ chân ta lại làm ta trễ thời giờ đến Bích Hải đảo?". Nghĩ đến đó Tường giật mình vội nói:

- Cô nương quá khen, đúng là tại hạ có việc phải đi gấp, có duyên ắt có cơ hội gặp lại.

Nói rồi không để cô gái kịp trả lời, vội đề khí một tay ôm hắc cẩu, một tay cắp Tiểu Vĩ chạy ra khỏi quán. Cô gái giậm chân một cái mắng:

- Cái tên này đúng là trả có phép tắc, ta xem ngươi chốn được khỏi tay bổn cô nương không.

Chỉ thấy thoáng một cái thân ảnh cô gái cũng đã biết mất. Thực khách trong quán nghệch mặt ra cả buổi duy chỉ có Trần Duy Luân vẫn ngồi bình thản hớp một ngớp trà miệng lẩm bẩm: "Xem ra hai người này chính là đối thủ lớn với con đường của thiếu chủ sau này, ta phải về Đại Việt bẩm báo lại mới được". Lão đánh mắt ra hiệu với năm người áo xanh cùng bàn, vội kêu chủ quán tính tiền. Lão Từ này giờ đứng như trời trồng nhìn về cửa quán lúc này nghe gọi mới hoàn hồn, lão giật bắn lên nói:

- Ấy chết hai người đó chưa trả tiền cơm cho lão, mới sớm ra đã vậy thật xui xẻo.

Trần Duy Luân mỉm cười nói:

- Lão nhìn trên bàn hai người xem cái gì kia kìa.

Từ lão nhìn về bàn Tường chỉ thấy không biết từ khi nào trên đó đã đặt một đỉnh bạc năm lượng, lão chuyển ánh mắt qua bàn cô gái áo trắng thì cũng thấy một đỉnh bạc tương tự. Từ trưởng quầy không tin vào mắt mình, mồm há to như miệng giếng chỉ e rằng tí nữa lão sẽ nuốt cả cái thế gian này vào mồm vậy. May sao lúc đó thanh âm của Trần lão lại truyền đến đã kịp đưa lão Từ trở về thực tại:

- Bọn họ khinh công cao cường lúc rời khỏi quán đã trả bạc cho lão, chúng ta võ công thấp kém không kịp nhìn thấy thôi. Hừm "Trường Giang sóng sau đè sóng trước, duy chỉ Nam Việt mây đùn mây", a ha ha, phần cơm của bọn ta bao nhiêu?

Từ lão cười cười:

- Tổng cộng mười hai quan tiền nhưng mà hai thiếu niên kia đã trả tới mười lạng bạc, thôi thì khách quan đi thong thả không cần phải trả tiền đâu.

Trần Duy Luân mỉm cười nói:

- Ta xưa này không ăn ké bao giờ, của lão đây.

Thanh âm vừa dứt từ trong tay lão phóng ra một thỏi bạc năm lượng cấm phập xuống bàn. Từ lão mừng rỡ lên tiếng đa tạ rối riết. Sáu người bọn lão cất bước ra khỏi quán nhưng khi vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa như chợt nhớ ra chuyện gì Trần Duy Luân quay lại nói vọng vào:

- Năm tên đang năm chết đó tội ác không ít nhưng trong Thiên Độc giáo địa vị cũng không thấp, nay lại chết một cách bất đắc kỳ tử như vầy Thiên Độc giáo chủ không chừng giận cá chém thớt liên lụy tới lão. Từ lão hãy sớm mang xác bọn họ lên đỉnh Phong Đằng gần đây mà trả xác cho bọn chúng. Nếu bọn đó hỏi làm sao họ chết lão cứ trả lời những gì mình nhìn thấy là được.

Thực khách trong quán thấy năm tên đó chỉ bị một kích của Tường thì đã lăn ra chết cứ tưởng là hạng tầm thường giờ nghe lão nhắc đến Thiên Độc giáo, đỉnh Phong Đằng thì đều giật mình. Từ lão một lần nữa lên tiếng cảm tạ họ Trần, nhìn sang xác nam gã đang năm dưới đất khẽ lắc đầu. Năm gã đó chính là Ngũ Độc hộ pháp của Thiên Độc ở Vân Nam. Năm gã này tác ác đa đoan kì tài dùng độc trong võ lâm chỉ dưới năm người, hai tay bọn chúng không biết giết bao nhiêu bình dân ba tánh để luyện độc công. Còn về đỉnh Phong Đằng chính là một phân đà của Thiên Độc tại Ích Châu này. Nhìn vào xác năm gã lúc này chỉ có thể thốt lên hai chữ "Báo ứng" nhưng xem ra năm gã chết như vầy cũng được xem là tốt số lắm rồi. Nhưng nếu để ý kĩ hơn một chút vào gã to béo thì dễ dàng phát hiện con huyết xà đã không biết biến mất từ khi nào.

oOo

Tường cắp một người, một vật chạy tức tốc về phía Đông đã được ba dặm, lúc này đã đến một vùng đất hoang vu, vắng vẻ. Y thở phào một cái thả Tiểu Vũ và Tiểu Hắc Hắc xuống, nghĩ thầm: "Thật không ngờ ta từ lúc bước ra chốn giang hồ toàn đuổi giết người ta, không thì để người ta chủ động đuổi theo mình không ngờ hôm nay lại bị một nữ tử rượt đuổi, sao không giết quách thị cho rồi nhỉ?".

Đúng là từ lúc ra giang hồ tới giờ y chưa từng sợ ai nhưng từ lúc gặp cô gái đó y lại nãy sinh một cảm giác vừa sợ lại vừa thích thú. Khi nãy trong quán y chỉ cần ra một quyền, một trưởng đã giết được cô gái kia nhưng lại không ra tay, suốt dọc đường đến đây y bịa đủ lí do cho mình như khách trong quán nhiều quá không tiện ra tay, cô ta chỉ là một cô gái nhỏ ra tay thì mất mặt nam nhi, không thù không oán thì không nên giết người... Cứ như vậy y cứ bịa ra rồi gạt bỏ, cuối cùng y đi đến một kết luận là "xem như kiếp trước ta đã nợ tiền ả vậy". Sau khí rút ra được kết luận đó, hắn cảm thấy tinh thần thoải mái hẳn ra.

Tiểu Vĩ bị y cắp đi như vậy thì đầu váng mắt hoa, dù sao y cũng lần đầu được biết thế nào là khinh công. Y chỉ trực ối ra một chuỗi thức ăn vừa rồi nhưng đó là buổi ăn ngon nhất trong đời sao có thể hao phí như vậy nên vố nín nhịn. Tường tinh ý đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Tiểu Vĩ, ngay tức thở cảm giác mất ối không còn nữa thay vào đó là cảm giác khoan khoái vô cùng. Tiểu Vĩ mừng rỡ nói:

- Sư phụ bay thật là hay không biết có thể dạy cho đồ nhi không?

Thanh âm người thầy cất lên:

- Được, nhưng mà trước tiên người cần phải học nội công cho có căn cơ đã.

Tiểu Vĩ mắt sáng rỡ nói:

- Đa tạ sư phục nhưng mà đồ nhi không biết nội công là gì nhưng mà đệ tử biết trước tiên phải làm một chuyện.

Tường ngạc nhiên hỏi:

- Chuyện gì?

- Là giúp sư phụ tắm Tiểu Hắc Hắc đã.

Tường bật cười ha hả còn Tiểu Hắc Hắc thì quẫy đuôi nhẩy cẩn lên như hiểu lời Tiểu Vĩ nói. Sau đó Tiểu Vĩ dắt con hắc cẩu đến con suối gần đó tắm cho nó sẵn tiện lấy tí nước để uống.

Tiểu Vĩ vừa đi khỏi, Tường định chợp mắt một lát không ngờ vừa nằm xuống góc cây bên đường đã nghe tiếng tằng hắng cùng tiếng nói trong trẻo:

- Huynh ngủ thật ngon a, không biết muội chờ huynh đằng trước từ nãy giờ sốt ruột biết mấy.

Tường vừa nghe đã giật mình vội mở mắt ra xem chỉ thấy phía trước xa một thiếu nữ hồng y đang cưỡi trên lưng một con ngựa, phía sau còn dắt theo một con ngựa khác, cả hai đều là giống ngựa quý thời Đường gọi là Thiên Lý mã. Tường vừa nghe tiếng nói đã nhủ thầm: "Con quỷ đòi nợ này sao đi nhanh thế nhỉ, nếu dựa vào hai con ngựa đó làm sao đuổi kịp ta? Đúng là kì quái.".
 

Tu Ấn

Phi Thăng Kiếp
Ngọc
55
Tu vi
588
Vô Danh Cổ Kiếm - Trường Tân Phong
Chương 6: Hôn Ước
Cô gái thúc ngựa đến trước mặt Tường, cười tươi như hoa nói:

- Hây da, mệt chết muội mất, huynh thật không có xíu gì là lễ độ, muội còn chưa nói vào truyện chính mà huynh đã bỏ đi.

Cô gái ngữ khí hết sức thân mật, mềm mại, chính là thiếu niên áo trắng nữ cải nam trang tại tiệm cơm. Lúc này đã vận nữ phục trông vô cùng kiều diễm. Những thứ đó đối với nam nhân khác mà nói quả thật là tư vị rất tốt nhưng đối với Tường thì ngược lại. Từ nhỏ Tường đã được phụ thân dạy bảo rằng 'nữ nhân càng đẹp thì lại càng khó lường lòng dạ' nên khi nhìn thấy những cử chỉ đó từ cô gái càng khiến y phản cảm hơn. Y vận kình vào tay hữu ngốn cái chỉa ra bốn ngọn còn lại khép hờ, rồi nhanh như tia chóp cánh tay đã hướng tới cổ cô gái chộp lấy. Cô gái thấy thế quyền của y hung bạo như thế chỉ mỉm cười, lui lại hai bước khiến năm ngón tay của Tường chộp vào khoảng không.

Tường thấy cô gái trước mặt dáng người mảnh mai tưởng rằng nàng không biết võ công, không ngờ thân pháp nàng lại nhanh nhẹn như vậy. Y tức giận nhân lúc tay còn trong khoảng không cả thân người bỗng lắc sang phải tung một cước hình bán nguyệt vào mặt cô gái. Cô gái cũng chẳng phải dạng vừa nhẹ khom người né cước đó của Tường, sau đó co hai chân lại nhảy mạnh về mé tả. Thân pháp đó của cô gái nhìn giống như một con thỏ lớn đang nhảy trông đáng yêu vô cùng. Tường sôi máu vì đây chính là lần đầu tiên trong đời y ra hai chiêu mà không khống chế được địch thủ. Y hét to một tiếng vận thêm kình lực vào cả hay tay. Chỉ thấy hai cánh tay y hướng vào nhau như chiếc sừng trâu rồi bất ngờ song quyền hướng về phía cô gái đánh tới. Thấy vậy cô gái bỗng đá chân trái về phía trước, chân phải co lại rồi cả hai chân cùng dụng lực đạp mạnh xuống đất một cái, thân hình cô gái đã lộn trên không hai vòng, đáp về phía sau hai trượng. Hai mắt Tường loé hung quang, hai tay vẫn giữ nguyên tư thế, hai chân y đạp mạnh một cái thân hình như một mũi tên ra khỏi nỏ bay về phía cô gái. Chiêu này vừa nhanh, hiểm, lại bất ngờ, không biết hồng y thiếu nữ có cách hoá giả hay không mà vẫn đứng trơ như gỗ nhìn thân hình Tường đang bay đến.

Khi song quyền của Tường sắp chạm vào hai đầu vai cô gái, bỗng, nàng nhẹ nghiêng mình một cái lách thân hình mảnh khảnh vào giữa hai tay của Tường. Hai tay của Tường lần thứ tư đánh vào khoảng không nhưng lần này y không còn thời giờ để ra chiêu thứ năm nữa. Tư thế lúc này của hai người rất khó mà nói thành lời. Song quyền đó đánh vào khoảng không, cô gái lại lách vào giữa hai cánh tay ấy khiến bây giờ tư thế của Tường giống như đang ôm cô gái vào lòng. Tường vừa hốt hoảng, tức giận, lại xấu hổ. Dù gì y cũng vừa mới hai mươi, đây là lần đầu chung đụng với phái nữ, huống hồ lại là một thiếu nữ xinh đẹp. Y chỉ cảm thấy khắp người thiếu nữ tỏa ra mùi hương nhè nhẹ mê người, những sợi tóc óng ả kia vươn lên má y, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia vùi vào lòng y, từng hơi thở nóng ấm của nàng dán vào thân thể y. Nhất thời trái tim y đập lệch đi một nhịp trong sát na đó. Y còn chưa hoàn hồn bỗng cảm thấy một vòng tay mềm mại ôm chặt lấy thắt lưng khiến y bất giác không lạnh mà run.

Y thầm kinh hãi trong lòng, cô gái này với y chỉ gặp mặt một lần ở khách điếm nhưng nàng lại xưng hô với y thân mật như đã từng quen biết. Mà bây giờ lại... Vốn dĩ khi nãy y ôm cô gái chỉ vì lỡ đà những tưởng cô gái sẽ cho y một bạt tay hay tốt lắm là thẹn thùng, nhưng không ngờ cô gái này lại mạnh dạn ôm lấy y như vậy. Y nghĩ: "Cô gái nãy luôn tìm cách tiếp cận ta không biết có mục đích gì. Ta vốn nghĩ cô ta bị người ta sai khiến nhưng không ngờ cô ta lại có võ công không tệ, nếu ta không nặng tay thì... vậy thì đừng trách ta độc ác". Nghĩ vậy y đẩy cô gái ra rồi nhanh như cắt vung tai trái chộp vào cổ cô gái nhấc lên, miệng quát:

- Cô tiếp cận ta có mục đích gì nói mau?

Quyền này đã nhanh, khoảng cách của hai người lại gần như vậy, nàng làm sao né kịp bị y nhấc lên như vậy, nàng hằn hộc nhìn người trước mặt mắng:

- Ngươi thật là không biết tốt xấu, lại thiếu lịch sự, xấu xa, thô bạo, mặt như tảng băng trên đỉnh Tuyết Sơn, lại ăn hiếp nữ nhân yếu đuối. Phụ thân ta đúng là mù mới cho ta dây vào người như ngươi.

Cô gái nói một tràng càng khiến Tường tức giận, y vận thêm kình vào cánh tay, bóp chặt cổ cô gái, lớn tiếng:

- Phụ thân cô là ai nói mau. Kêu cô tiếp cận ta có mục đích gì?

Hồng y thiếu nữ bướng bỉnh:

- Không nói.

- Khôn hồn thì nói ra mau, không thì đừng trách ta ra tay độc ác.

- Khô...Không nói.

- Có nói hay không?!?

- Đông Phương Tường! Có giỏi ngươi giết ta đi.

Cô gái ú ớ phát ra từng tiếng. Tường vừa nghe thấy ba chữ "Đông Phương Tường" thì mặt biến sắc, sốt ruột hỏi:

- Sao ngươi lại biết? Rốt cuộc phụ thân ngươi là ai, hả?

Cô gái bị y bóp cổ mặt sớm đã tái mét, sắp tắt thở đến nơi vậy mà vẫn bướng bỉnh thều thào:

- Có... có bóp chết ta, ta cũng không nói.

Tường hết cách, biết cứ thế sẽ không điều tra ra tin tức gì, y buông cổ nàng ra điểm vào hai nguyệt đạo bên vai cô gái, giọng dịu đi một chút:

- Nếu cô chịu nói, ta hứa sẽ không làm khó cô nữa.

Cô gái vênh mặt:

- Ta đã nói không nói là không nói. Đừng phí công vô ích.

Tường bóp chán suy nghĩ, hồi lâu bỗng quay lại nói:

- Thật là không nói?

- Có giết ta cũng vậy.

- Vậy thì đừng trách ta không khiếm nhã.

- Có trò gì hành hạ ta thì giở ra đi. Ta thật đã nhìn nhầm ngươi.

Tưởng mỉm cười nói: "Là cô nói đấy nhé!" Nói rồi y vờ thò tay xuống bụng tháo thắt lưng ra. Cô gái cả kinh nói:

- Ngươi... Ngươi làm trò gì thế? Mau dừng lại đi.

Tường cười hả hả nói:

- Chẳng phái cô rất thích quyến rũ nam nhân sao? Nếu cô không nói ta sẽ cởi quần đi tiểu ngay trước mặt cho cô xem.

Cô gái mặt đỏ tận mang tai, ấp úng la lên:

- Ngươi thật bỉ ổi. Mau dừng lại đi, ta nói, ta nói.

Tường buột lại thắt lưng nhìn cô gái hỏi:

- Rốt cuộc cô là ai, phụ thân cô là ai? Theo ta có mục đích gì?

Cô gái trừng mắt nhìn y nói:

- Ta đã nói rồi, ta họ Triệu thì tất nhiên phụ thân ta cũng họ Triệu. Còn về tại sao theo ngươi thì...

Tường vặn hỏi:

- Thì sao?

Cô gái cười khúc khích:

- Là để đòi nợ ngươi chứ sao?

- Hoang đường, ta thiếu cô cái gì?

- Người thiếu ta một đời.

Tường bực mình:

- Bây giờ có nói thật hay không?

Nói rồi định giờ trò cũ. Hồng y thiếu nữ la toáng lên:

- Nè, nè ta nói thật mà, ngươi... ngươi...chính là vị hôn phu của ta.

- Hôn phu?

Cô gái nuốt nước bọt nói tiếp:

- Chẳng phải Đông Phương thế gia và Triệu gia có hẹn ước hai mươi năm sao? Khi nào ta đủ mười tám tuổi, ngươi phải lấy ta sao?

Nghe cô gái nhắc, Đông Phương Tường mới nhớ lại lời của tiên phụ trước khi mất. Quả thật, lời này của nàng là thật, y từ tốn cất tiếng, giọng nghẹn ngào:

- Đông Phương thế gia đã không còn, hẹn ước cũng cần chi nữa nữa...

Cô gái thở dài:

- Haizz. Ta cũng nói với phụ thân như vậy nhưng người có thèm lí đến đâu, cứ bảo lời đã nói ra ngựa ngoan chớ cải gì gì đó. Cái gì mà không nên gặp hoạn nạn mà quên đi tình nghĩa xưa gì gì đó. Cả ngày bắt ta thiêu thùa, may vá, lại không cho ta ra ngoài chơi. Tất cả là do ngươi, hôm nay ngươi lại... ngươi lại... Hây thiệt là tức chết mà.

Nói rồi nước mắt nàng trực rơi xuống, Đông Phương Tường lắc đầu kêu khổ vì có vị hôn thê tâm trạng thất thường như vầy, y tìm cách cứu vãn:

- Cô hãy về nói với gia phụ, thịnh ý đó Đông Phương Tường này khắc ghi trong lòng, có điều hôn sự thì cô cứ bảo gia gia cô hủy bỏ, ta không trách.

Hồng y thiếu nữ trừng mắt nhìn hắn nói:

- Ngươi tưởng ta là ai mà muốn cưới là cưới, muốn bỏ là bỏ. Huống hồ khi nãy ngươi đã làm ô quế tấm thân trong sạch của ta, nói hủy hôn là hủy sao?

Tường mồm chữ a miệng chữ ô, chìa ngón tay trỏ chỉ vào ngực mình nói:

- Ta làm ô quê tấm thân cô?

Cô gái tức giận nói:

- Chẳng phải khi nãy ngươi đã, ngươi đã..., Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi đã ôm ta mà còn không chịu trách nhiệm?

Tường gân cổ cãi:

- Rõ ràng là cô nhào vào lòng ta mà.

- Ngươi hung hăng như vậy, ra chiêu lại độc ác, nếu ta không nhanh trí nghĩ ra hiểm chiêu như thế thì cái mạng nhỏ này đã không còn.

Tường bị đuối lý nhất thời không nói được gì, hồi lâu mới nhớ đã điểm nguyệt khiến cô gái không cử động được. Y vội vàng giải nguyệt cho cô rồi cất tiếng hỏi:

- Triệu cô nương tên gì?

Hồng y thiếu nữ ngồi bó gối, hồi lâu mới trả lời:

- Ngươi đã tự nhận tên của mình thì ta cũng không hẹp hòi giấu giếm. Ta tên Triệu Yến.
 

Tu Ấn

Phi Thăng Kiếp
Ngọc
55
Tu vi
588
Vô Danh Cổ Kiếm - Trường Tân Phong
Chương 7: Huyết Xà

Nghe cô gái trả lời như vậy y chỉ gật đầu không nói gì thêm. Bỗng con hắc cẩu từ ngoài suối chạy về sủa inh ỏi mấy tiếng. Tường thấy lạ vội đưa mắt nhìn nó thì bất giác giật mình. Nguyên con huyết xà của gã đại hán to béo không biết từ khi nào đã nằm trên cổ Tiểu Hắc Hắc. Nghi là Tiểu Hắc có chuyện chẳng lành, y vội chạy nhanh đến bờ suối. Triệu Yến thấy vậy cũng vội chạy theo.

Ra tới bờ suối thì quả như Đông Phương Tường dự đoán, Tiểu Vĩ đã thoi thóp nằm bên bờ suối, cánh tay phải tím bầm. Tường không biết làm thế nào, hết vò đầu đến bức tóc. Cuối cùng, y cuối đầu xuống định hút độc cho Tiểu Vĩ thì đúng lúc đó có tiếng kêu của Triệu Yến:

- Tên đầu đất này ngươi muốn chết sao?

- Bây giờ cô bảo ta phải làm sao? - Tường bực bội nhìn Triệu Yến.

- Ta có cách giải độc tính huyết xà.

Nghe vậy Tường vội nắm chặt lấy cổ tay Triệu Yến lắc mạnh, hỏi:

- Phải làm sao?

Triệu Yến nhăng mặt nắng:

- Ngươi tính bóp chết ta à?

Tường vội bỏ tay nàng ra, giọng đầy lo âu:

- Cô mau nói đi.

- Muốn giải được độc phải cho con huyết xà cắn y một lần nữa.

- Cô đùa với ta à.

- Tin hay không tuỳ ngươi.

- Có ma mới tin cô. - Tường nói rồi định hút độc cho Tiểu Vĩ, nhưng Triệu Yến đã ngăn lại, nàng nói:

- Khoan đã, ngươi không nghe câu lấy độc trị độc à? Loại Tử Sam huyết xà này rất độc. Cho dù ngươi có hút hết độc cho Tiểu Vĩ, cả hai cũng phải chết.

- Lời này là thật?

- Ta nói dối ngươi được gì? Huống hồ Tiểu Vĩ cũng không chống trả được bao lâu... Chi bằng ngươi thử một lần cũng vậy thôi. - Triệu Yến vừa nói, vừa vuốt lọn tóc ra chiều chẳng bận tâm.

Tường vội chộp đầu con huyết xà trên cổ Tiểu Hắc Hắc, cố gắng cho nó cắn vào cổ tay trúng độc của Tiểu Vĩ. Chẳng bao lâu thì màu bầm tím trên cánh tay tiểu Vĩ đã biến mất. Sau khoảng thời gian uống cạn tuần trà, Tiểu Vĩ hồi tỉnh. Y ngơ ngác nhìn Tường và Triệu Yến hỏi:

- Xin lỗi sư phụ, đồ nhi ngủ quên mất.

Nghe Tiểu Vĩ nói như vậy thì nhém xíu thì đã ngã ngửa ra đất bất tỉnh. Tường cười nói:

- Không phải ngủ quên mà do con nà gây ra.

Y vừa nói vừa hơ hơ con huyết xà trên tay cho Tiểu Vĩ xem. Tiểu Vĩ thấy vậy, ngập ngừng hỏi:

- Sư phụ có thể cho đồ nhi con rắn này được không?

Tường kinh ngạc:

- Nó vừa cắn đệ chút nữa thì đi chầu Diêm vương mà còn đòi...

Y chưa nói hết câu Tiểu Vĩ đã chặn ngay:

- Sư phụ đã có Tiểu Hắc Hắc, đồ nhi cũng muốn có một con vật nuôi để phòng thân.

- Không phải ta không muốn nhưng mà...

Lần này đến lượt Triệu Yến chặn lời y:

- Không sao đâu, độc tính con huyết xà đã hết, cử để Tiểu Vĩ nuôi nó đi.

Tường nhìn Triệu Yến nghi hoặc. Triệu Yến nói tiếp:

- Nhìn gì mà nhìn? Ta chỉ cách ngươi cứu sống đại đồ đệ, ngươi còn không tin ta à?

- Theo lời cô vậy. - Y nói rồi, đưa huyết xà cho Tiểu Vĩ, quay đầu bước theo con đường lớn. Tiểu Vĩ thấy vậy vội cầm con huyết xà vuốt ve cái đầu nó ra chiều như vuốt ve một báu vật, chân vội chạy theo sư phụ.

Triệu Yến hét lớn:

- Ngươi định đi Đông Hải thật à?

- Đúng.

- Ta đi với ngươi.

- Đa tạ cô nhưng ta không muốn liên lụy người vô tội.

- Tiểu Vĩ thì sao?

Nghe Triệu Yến nói vậy, Tường khựng lại một chút rồi kéo tay Tiểu Vĩ đi tiếp. Chỉ nghe y nói:

- Ta tự có sắp xếp.

- Ta đi theo ngươi, có gì ngươi chết ta có thể giúp ngươi dạy dỗ Tiểu Vĩ. Ngoài ra ta còn biết lối đi bí mật vào tổng đàng Thiên Kiêu phái.

Tường quay phắt người lại, nhìn chằm chằm Triệu Yến hỏi:

- Sao cô biết?

Triệu Yến chỉ vào hai con ngựa cột bên gốc cây bên đường bảo:

- Lên ngựa đi đã, kẻo không kịp. Chuyện đó thủng thẳng nói cũng được mà phải không phu quân? - Triệu Yến vừa nói, vừa nheo nheo mắt nhìn Tường.

Tường bụng ôm cục tức rõ to, nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu nói:

- Được. Chỉ cần cô chỉ lối vào tổng đàng, mọi chuyện còn lại cô không cần bận tâm.

- Xí. Ngươi quản được ta chắc.

Thanh âm vừa dứt, ba người hai ngựa đã biến mất tại triền núi phía Đông.
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top