Chu Tước Viện Khóa 2/2017 - Test đầu vào (1

Status
Not open for further replies.

Đậu bắp

Phàm Nhân
Ngọc
1,010
Tu vi
0
Phần 1: Trắc nghiệm thông tin
1. Bạn biết tiếng Trung chứ?
A. Không
B. Có
2. Bạn đã từng dịch, edit truyện chưa?
A: Rồi => Đến câu 3
B: Chưa => Đến câu 4
3. Bạn từng dịch thể loại nào trong 2 thể loại dưới đây (Có thể chọn nhiều đáp án)?
A: Ngôn tình
B: Lịch Sử Quân Sự
C: Chưa từng thử sức với 2 loại trên
4.Bạn biết dùng phần mềm Quick Translator (QT) không?
A: Có
B: Không
5. Khóa này bạn muốn luyện dịch thể loại nào?
A: Ngôn tình
B: Lịch sử Quân sự

B: Tự luận
Mời bạn dịch thử đoạn text sau, sử dụng tất cả những công cụ mà bạn có.
Vui lòng cho biết thêm thời gian bạn cần để hoàn thành bản dịch đó.

古越歌便端起了饭碗,开始喂她吃饭。因为对面的是个刚认识的姑娘,又是个漂亮的姑娘,他别扭得红了耳根。但是喂吃饭这差事还算很美,因为她那双大眼睛一直盯着他,带着笑,带着感激,带着少女特有的风情,让他很是受用。

  安瑜可嚼着口中的米饭,不是很细腻,但是别有一番甜味,还有一股淡淡的锅巴味,很香。

  “别光嚼饭,吃菜。”古越歌给她夹了一筷子黄瓜炒蛋。

  “这黄瓜好甜。”

  “是吗?”陈婆婆听她吃得香甜,笑得皱纹里都是幸福。

  安瑜可就着他喂的饭吃了好几口黄瓜,真的异常香甜:难道是因为这里纯天然无污染的缘故?或许吧。

  “别光吃黄瓜,这里还有酸菜笋片。”

  “嗯,笋片也好吃。”安瑜可发现好像很久没吃到这么纯乡村风味的饭菜了,吃得特别香。

  “饱了吗?没饱我再去给你盛一碗。”古越歌说着替她擦掉嘴边的饭粒,手指触到她的嘴唇他才发现自己逾越了,连忙收回来。

  安瑜可没注意到他的尴尬,只是看到他那碗饭都凉了,忙点头:“我吃饱了,你赶紧吃吧,你的饭都凉了。”

  “没事,倒点菜汤就好了。”古越歌说着到灶台边舀了小半碗汤浇上去,呼哧胡扯地吃得特别香。

  安瑜可则有些不好意思,他喂她吃了饭菜,结果他自己却只浇了半碗酸菜汤就吃下去了。她看古越歌被她盯得不好意思起来,整个头都几乎埋到了碗里,便错开眼神开始观察屋里。这木屋好似有四间小房间,前边靠左的是厨房,后面三间皆垂着布帘,其中两间肯定是他们的卧房,另一间就不知道了。
@Đậu bắp @Ánhtrăngcôđơn97
Xin lỗi vì mình nộp bài muộn. Bài trôi qua mất mà mình không để ý.
1.A
2.A
3.C
4.A
5.B

Cổ Việt Ca bưng chén cơm, bắt đầu đút cho nàng. Bởi vì đối diện là một cô nương vừa mới quen, mà nàng lại rất xinh đẹp khiến cho hắn thấy không được tự nhiên, hai tai đỏ bừng lên. Nhưng được đút cho nàng ăn cũng không tồi chút nào. Đôi mắt nàng mở to, nhìn chằm chằm hắn mang theo ý cười, lại hàm ý cảm kích, có một phong vị tươi trẻ của người thiếu nữ khiến cho hắn vô cùng hưởng thụ.

An Du Khả nhai miếng cơm, cảm thấy hạt cơm không quá mềm, nhưng lại có một vị ngòn ngọt, kèm thêm chút vị nồng của miếng cháy, rất là thơm.

"Đừng chỉ ăn cơm không, thêm thức ăn nào." Cổ Việt Ca dùng đũa đút cho nàng một miếng nhỏ dưa leo xào trứng.

"Dưa leo này rất là ngọt a."

"Vậy sao?" Trần bà bà nghe nàng khen thức ăn ngon, mặt già cười hạnh phúc.

An Du Khả thích thú bèn để hắn đút cho nàng vài miếng dưa leo, thật sự hương vị rất ngọt ngào. Chẳng lẽ bởi vì ở nơi này mọi thứ đều rất tự nhiên, trong lành, không bị ô nhiễm? Có lẽ là vậy.

"Đừng chỉ ăn dưa leo, còn có măng chua nữa đây."

"Ân, măng chua cũng rất ngon." An Du Khả phát hiện đã lâu lắm rồi, bản thân chưa ăn một bữa cơm thuần túy phong vị thôn quê như vậy rồi, làm nàng ăn đặc biệt ngon.

"Nàng đã no chưa? Chưa no ta lại đi lấy thêm một chén nữa." Cổ Việt Ca nói rồi giúp nàng lau hạt cơm dính trên miệng. Nhưng khi ngón tay vừa chạm vào môi nàng, hắn thấy mình hơi thất lễ, bèn vội vàng thu tay lại.

An Du Khả cũng không để ý hắn lúng túng, chẳng qua nhìn chén cơm của hắn đã nguội lạnh, vội vàng gật đầu: "Ta ăn no rồi, ngươi mau tranh thủ ăn đi, cơm của ngươi đã nguội mất rồi kìa."

"Không sao không sao, như vậy càng dễ ăn canh hơn rồi." Cổ Việt Ca nói xong, đi tới bên bếp lò gần đó múc non nửa chén canh chan vào bát cơm, xì xụp múc ăn ngon lành.

An Du Khả bỗng thấy hơi chút ngượng ngùng. Hắn đút cho nàng ăn hết đồ ăn, trong khi bản thân chỉ còn lại có nửa bát canh dưa chua để ăn. Cổ Việt Ca bị nàng nhìn chằm chằm tới mắc cỡ, cả mặt thiếu điều úp hết vào trong bát. Ngại hắn xấu hổ, nàng quay ra, dùng thần thức hỗn loạn của mình, bắt đầu quan sát trong phòng. Đây là một căn nhà gỗ với bốn gian nhỏ. Ở phía trước bên trái là phòng bếp. Đằng sau có ba gian, cửa đều che rèm vải, trong đó có hai gian có lẽ là phòng ngủ của hai người, còn lại một gian ở giữa không biết dùng làm gì.
 
Status
Not open for further replies.

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top