Quy trình dịch đại cương.

Mèo Bụng Phệ

Phàm Nhân
Ngọc
179,196
Tu vi
0
Mình cũng cực kỳ hạn chế việc giữ cái này cái nọ rồi note chú thích, chỉ khi không có từ thay thế, hoặc có ẩn ý khác thì mới giữ nguyên rồi chú thích. Còn lại mình đều cố gắng tìm từ hoặc câu khác để thế vào. Đã tham gia dịch thì không nên đóng khung phạm vi ngôn từ của bản thân vào một bản convert hay QT mà nên mở rộng ra. Ví dụ như nhân vật bảo "Anh chắc chắn sẽ không thất bại!", mình muốn nhấn mạnh quyết tâm của họ thì đổi thành "Anh nhất định sẽ thành công!" < Điều mình muốn nhắn nhủ với các bạn chính là "Văn chương là vô hạn", việc cần chú ý nhất trong dịch không phải bám sát từng con chữ hay dấu phẩy của tác giả mà chủ yếu là chuyển tải nội dung, ý nghĩa ẩn trong đó. Cũng như bạn phải nhớ mình dịch cho ai xem, còn phải nghĩ rộng ra rằng sẽ có rất nhiều người mới đọc truyện chẳng biết nhiều từ Hán - Việt sẽ đọc bản dịch của mình, bạn không thể yêu cầu họ đi tìm hiểu hết đống từ ngữ thuần Hán kia rồi mới đọc bản dịch của mình được, làm thế chẳng khác nào tự giới hạn phạm vi tiếp cận của nó trong một nhóm nhỏ cả.

Và trên hết, dành cho những bạn bảo rằng dịch thẳng ra nghe "kỳ cục", một bản dịch thuần Việt chẳng có gì xấu hổ cả. Nhật ký trong tù, Bác đã viết:
“Đau khổ nào bằng mất tự do
Đến buồn đi ỉa cũng không cho”
Là tiếng mẹ đẻ thì có gì phải ngại miệng.
Còn cần phải cảnh giác nữa. Cảnh giác cao độ là đằng khác.
Bởi đã dính tới truyện mạng, cho dù người dịch, convert hay đọc phần lớn đã ngụp lặn trong cái vũng bùn truyện convert. Lâu tới nỗi ta quen tai, thuận miệng và hiểu rõ ràng các văn bản convert. Thế là khi dịch hay viết, cái bàn phím nó cứ trơn tuột mà gõ ra nào là "cơ hồ", "bất quá", "một cái", "quang mang"...
Chúng ta dễ dàng hiểu nghĩa những từ này, biết chúng mang sắc thái gì. "Bất quá" chúng đếch phải từ thuần Việt, cũng chẳng phải Hán Việt, trong tiếng Việt chúng vô nghĩa.
Vậy nên, chúng ta cần "cảnh giác" để trong sáng. Chẳng phải cho ông nào bà nào, mà cho chính ta.
 

Top