Kiếm Hiệp Võ Lâm Kim Dung Tournament (AUDIO) (1

LOLOTICA

Luyện Hư Sơ Kỳ
Super-Moderator
Ngọc
1,323
Tu vi
658
Bạn là một fan của truyện kiếm hiệp Kim Dung?
Bạn là một fan của Vua hài châu Á Châu Tinh Trì?
Bạn là một người quan tâm nhiều đến các vấn đề xã hội, cuộc sống của Việt Nam ta trong thời gian qua?

Nếu như câu trả lời của bạn là Yes cho cả ba câu hỏi trên, vậy xin mời bạn đọc:

Võ lâm Kim Dung Tournament
Tác giả: @Trung Thần Thông
Người đọc : LOLOTICA

Nguồn: bachngocsach.com
Audio : @LOLOTICA

Link text tại đây.
Link bình luận tại đây



 
Last edited:

LOLOTICA

Luyện Hư Sơ Kỳ
Super-Moderator
Ngọc
1,323
Tu vi
658
Võ lâm Kim Dung Tournament
Tác giả: Trung Thần Thông
Người đọc : LOLOTICA

Nguồn: bachngocsach.com




Hồi 1:
Đỉnh Hoa Sơn Vương chân nhân ra oai
Nơi chân núi quần hùng tụ hội

Trung Thần Thông Vương Trùng Dương ,tay chắp sau lưng,đứng tít trên đỉnh Hoa Sơn phủ kín mây mù. Từng đợt gió mạnh thổi tới khiến râu tóc và đạo bào của lão tung bay phần phật. Trông lão lúc này tựa như một tiên nhân đắc đạo trên đường vân du tứ hải, đương tạm dừng chân mà vãn cảnh nơi đây. Không cần ngoái lại lão cũng biết,tên sư đệ Lão Ngoan Đồng Châu Bá Thông và đám đồ đệ Toàn Chân Thất Tử đang đứng dưới đó một đoạn,thì thầm chỉ trỏ ra chiều nể phục lão lắm. Cơ mà,trên này gió mạnh quá,nãy tới giờ phải cố hết sức lão mới giữ được thăng bằng. Trộm nhìn xuống dưới,Vương Trùng Dương thầm nghĩ: “Sảy chân một cái là thành Người Rơi ngay lập tức. Vực sâu thăm thẳm thế này ắt chết mất xác chứ chẳng phải chơi. Biểu diễn tý lấy lệ như thế chắc cũng đủ rồi.” Nghĩ sao làm vậy,lão xoay mình lại,nhún nhún lấy đà mấy cái rồi tung người lộn ba vòng trên không,bảy vòng dưới đất,đoạn bật tôm cái tách,thoắt cái lão đã đứng trước mặt Châu Bá Thông và bè lũ bảy tên. Cả bọn kia lập tức huýt sáo hò reo, vỗ tay rào rào một hồi mới dứt. Thiết Cước tử Mã Ngọc,xun xoe chạy tới giơ ngón tay cái trước mặt Vương lão mà hót:

- Sư phụ đúng là số dzách! Bọn con mà muốn xuống chắc phải dò dẫm mươi mười lăm phút mới xuống được đến đây.

Trường Xuân Tử Khưu Xứ Cơ nào có chịu kém cạnh,giơ liền hai ngón tay cái che luôn tay của Mã đạo trưởng mà rằng:

- Phải hai mươi phút có hơn ấy chứ. Sư phụ,con xin bái phục sư phụ!

Vương Trùng Dương tai nghe tâng bốc,bụng sướng âm ỉ nhưng không hề để lộ ra ngoài mặt. Công phu hàm dưỡng thực cao thâm hiếm có. Lão dùng tay áo phủi đất đá tèm lem dính trên đạo bào,liếc nhìn con đồng hồ Rolex hiệu mới trấn được tối qua,đoạn nhếch miệng cười rất giống tài tử xi nê xứ Kim Chi Giang Đông Ũn:

- Tới giờ rồi. Ta đi kẻo muộn các bro!

Vương lão dẫn đầu bè lũ Toàn Chân giáo hướng về bãi đất trống phía chân núi,gia tăng cước lực mà chạy tới. Châu Bá Thông nãy giờ nét ưu tư lộ rõ. Lão vừa đi vừa ngẫm nghĩ đoạn đanh mặt vẻ đầy quyết tâm, chạy vượt lên cả đoàn rồi quay hỏi Vương Trùng Dương một câu khiến quần đệ tử tái mặt:

- Sao nãy đi qua ta không tới thẳng đó luôn mà còn leo lên đỉnh chi cho mệt hả đại ca?

Vương lão trợn mắt,nghiêm giọng:

- Đệ đúng là Lão Ngoan Đồng,chỉ biết một mà hổng biết hai. Một là Toàn Chân Giáo ta tới đó sớm vậy rồi thì cũng phải ngồi đợi quần hùng. Chúng ta mà làm vậy chỉ tổ khiến thiên hạ chê cười chúng ta là rảnh rỗi,không có việc gì làm, chỉ rình có đánh nhau là tới ngay. Hai nữa là nhân vật nổi bật thì luôn xuất hiện sau cùng. Đọc bao nhiêu truyện,xem bao nhiêu phim rồi mà đệ vẫn ko biết sao? Bảo sao mà võ công đệ bao năm vẫn chẳng có tiến triển gì đáng kể cả. Hừm!

Vương lão chốt câu bằng một tiếng hừm,lộ rõ vẻ bực tức khiến Châu Bá Thông lắc đầu le lưỡi mà không dám hỏi thêm chi nữa. Vương lão nóng máu với thằng đệ này quá rồi. Trước mặt lũ đệ tử của lão mà nó hỏi một câu quá hiểm làm lão thiếu chút nữa bị hóc xương gà. Chẳng nhẽ nó không biết là mấy cốc bia lúc trước khi tới đây làm sư huynh nó mắc tiểu muốn chết hay sao? Bên dưới khán giả đông nghịt,nhà vệ sinh quá tải nên lão đã phải cất công lên tận đỉnh núi để kiếm chỗ mà xả. Ấy mà thằng đần ấy lại còn hỏi toáng lên như thế. Trả lời thật thì mất hết mặt mũi với đám con nhang đệ tử,mà không trả lời thì chúng nó lại nghĩ mình dở người. Càng nghĩ càng uất,lão thầm quyết định sẽ nhân hôm nay luận kiếm mà dạy cho thằng em dại này một bài học thì mới hả. “Đúng thật là làm tớ thằng ngu còn hơn làm thầy thằng dại mà. Hừm!” Vương Trùng Dương mũi thấy cay cay mà nhất thời chưa biết xả giận vào đâu. Lão đành vận thêm cước lực,phóng vọt về phía trước làm lũ đàn em,đệ tử phát hoảng í ới chạy theo.

Khi cả bọn Toàn Chân Giáo tới được bãi đất trống,nơi được mệnh danh là “Nhà hát của những giấc mơ trong Võ Lâm Kim Dung” nổi danh với những cuộc Hoa Sơn so kiếm luận anh hùng,khán giả đã ngồi chật kín các khán đài,các nhân vật nổi danh trong các bộ tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung gia cũng hầu như đã có mặt đầy đủ. Loa đài của Ban Tổ Chức đang ồn ào liên tục yêu cầu khán giả sớm ổn định trật tự và các tuyển thủ tập trung ở khu vực thi đấu. Trung Thần Thông Vương Trùng Dương và Lão Ngoan Đồng Châu Bá Thông thấy có vẻ cũng đã muộn vội chen hàng chạy về phía đội nhà đang họp bàn chiến thuật. Toàn Chân Thất Tử trình còn non và xanh,chưa đủ tuổi tham dự giải,không được tuyển chọn vào đội nào nên lủi thủi lên khán đài tìm chỗ mà ngồi theo dõi.

Giải Hoa Sơn luận kiếm mở rộng lần này thi đấu theo thể thức đồng đội theo tác phẩm. Mỗi bộ truyện của tác giả Kim Dung sẽ cử ra một đội hình từ năm tới mười người. Trong đó năm người thi đấu chính thức,số còn lại là dự bị. Các đội sẽ được bốc thăm chia bảng,đấu vòng tròn một lượt chọn ra hai đội dẫn đầu vào thi đấu vòng tiếp theo. Từ vòng hai đến trận chung kết sẽ đấu loại trực tiếp. Thể thức thi đấu mỗi trận đấu sẽ do hai bên oẳn tù tì tự chọn. Nếu chọn thể thức hỗn chiến thì tối đa được thay thế ba người trong một trận đấu,người đã bị thay ra thì không được tiếp tục thi đấu trong trận đó nữa. Nếu có gì chưa rõ ràng thì ban tổ chức sẽ giải quyết vấn đề tại chỗ và giải thích sau. Danh sách các đội như sau:

Stt Tên đội Viết tắt Tác Phẩm
1. Đội Tống Kim Ăn Cái Lọ (TKACL – Thư Kiếm Ân Cừu Lục)
2. Đội Âm Hưởng Xấu Dzai (AHXD – Anh Hùng Xạ Điêu)
3. Đội Tổ Đội Hít Le (TĐHL – Thần Điêu Hiệp Lữ)
4. Đội Ý Tưởng Đá Lòi Ku (YTDLK – Ỷ Thiên Đồ Long Ký)
5. Đội Thanh Niên Giữ Hàng (TNGH – Tiếu Ngạo Giang Hồ)
6. Đội Thần Long Black Berry (TLBB – Thiên Long Bát Bộ)
7. Đội Hói Khiếp Hồn (HKH – Hiệp Khách Hành)
8. Đội Tiên Sư Phù Hộ (TSPH – Tuyết Sơn Phi Hồ)

Các tác phẩm khác như Bích Huyết Kiếm,Uyên Ương Đao,Liên Thành Quyết,Lộc Đỉnh Ký,Bạch Mã Khiếu Tây Phong,Việt Nữ Kiếm…phần thì không hội đủ quân,phần thì cũng biết mình biết người nên không dám đăng ký tham gia. Thật là sáng suốt lắm thay. Một giải đấu của các huyền thoại võ lâm sắp diễn ra. Ai sẽ là cao thủ số một trong truyện của Kim Dung? Ai sẽ có thể sánh vai cùng Pele,Maradona…để đi vào con đường của những huyền thoại bất diệt. Mời các bạn đón xem giải đấu “ Võ lâm Kim Dung Open” tại các kỳ sau.

Phi Thạch hay Mai Côi
Tại hạ đều xin nhận
Mời sang Bách Ngọc Luận
Góp gió làm bão chơi.


Link text tại đây.
Link bình luận tại đây



 
Last edited:

LOLOTICA

Luyện Hư Sơ Kỳ
Super-Moderator
Ngọc
1,323
Tu vi
658
Võ lâm Kim Dung Tournament
Tác giả: Trung Thần Thông
Người đọc : Bạch Tử Tình

Nguồn: bachngocsach.com




Hồi 2:
Ban tổ chức cấm Trùng Dương thi đấu
Lẻn vào xem Độc Cô hiến kế hay



Hồi trước nói đến đoạn Trung Thần Thông Vương Trùng Dương và Lão Ngoan Đồng Châu Bá Thông có mặt ở đấu trường khi đã khá muộn. Hai người vốn thuộc quân số của đội Xạ Điêu Anh Hùng Truyện, nay đang chen lấn qua đám đông chạy về phía bọn Đông Tà,Tây Độc để hội quân. Nào dè,Vương lão bất đồ bị mấy đồng chí bảo vệ chặn lại giữa đường hỏi thẻ ra vào. Vương chân nhân nào biết tới thẻ với thiếp gì đâu. Nhớ ngày trước, lão cùng Tứ bá khác sáng lập ra giải Hoa Sơn luận kiếm,là tiền thân của giải đấu này. Khi đó đâu có phải dùng thẻ gì đâu,cứ hẹn nhau tới giờ là đến,gặp nhau là đánh thôi. Tưởng lần này cũng chỉ như vậy. Ai dè qua thời gian luật lệ thay đổi,thủ tục sau một thời gian cải tiến,cải lui cũng ngày càng phiền phức nhiêu khê không kể xiết. Vương lão thì tuổi đã khá cao,công việc điều hành Toàn Chân Giáo lại khá bận rộn. Khi thì phải đi hát hò nhậu nhẹt với chưởng môn phái này để bàn đại sự,lúc lại phải đi đánh golf với lãnh đạo bang hội kia để tính chuyện đầu tư,vậy nên lão lấy đâu ra thời gian để cập nhật mấy món thủ tục khó nuốt kia nữa chứ?

Nhưng mà luật là luật,Vương lão không có thẻ thì dù có là hoàng đế đi chăng nữa thì cũng vẫn không được vào. Lão yêu cầu tổ an ninh kiểm tra trong danh sách. Bất ngờ thay,danh sách đăng ký thi đấu cũng không có tên lão với nguyên nhân truyện Võ Lâm Ngũ Bá không phải tác phẩm của Kim Dung. Còn Vương lão chỉ được nhắc đến như một cao thủ đã qua đời trong Xạ Điêu Anh Hùng truyện. Đối chiếu với khoản ba điều bảy trong bộ Luật thi đấu vừa phát hành cách đó mười lăm phút,trong đó ghi rõ: “…Các nhân vật không có thời khắc nào sống trong truyện. Cho dù được nhắc tên,kể lại bao nhiêu lần,ở bao nhiêu tác phẩm đi chăng nữa thì cũng không được tham gia thi đấu…”

Ở gần đó,Kiếm Ma Độc Cô Cầu Bại danh vang thiên hạ cũng chịu cùng cảnh ngộ với Vương lão. Độc Cô lão lủi thủi đi ngang qua,vỗ vai Vương chân nhân an ủi,rồi lò dò bỏ đi,mộc kiếm cũng không buồn mang theo vứt vạ vật trong góc tường. Vương lão dõi mắt nhìn theo dáng gã,lòng dâng lên niềm đồng cảm xen lẫn chút phân vân không hiểu là lão này đang đi đâu. Tới khi thấy lão trái rẽ phải rồi đi thẳng vào Toilet thì mới thôi thắc mắc. Nhìn vào bên trong thấy huynh đệ,hảo hữu đang cười cười nói nói chẳng chút quan tâm đến việc lão đang chịu nhục ở đây,Vương lão tức nổ đom đóm mắt. Ức nhất là tên sư đệ Châu Bá Thông danh lại đứng đầu bảng trong đội Âm Hưởng Xấu Dzai. Hắn cứ nhơn nhơn hết đi ra lại đi vào,gặp bảo vệ là lại ưỡn ngực chìa thẻ ra thật oai phong vô cùng.

Xin xỏ mãi một hồi không được,dấm dúi đút lót mãi cũng không xong Vương lão cay cú bèn gọi điện cho người thân làm to lắm trên Võ Lâm Bộ. Cơ mà người thân chắc biết,nếu lão gọi thì chỉ có nhờ vả,xin xỏ nên,không nghe máy. Dăm bảy lần bấm bấm nhá nhá nhưng chỉ có những hồi tút dài vô vọng trả lời lão mà thôi.Vương Trùng Dương phẫn uất chịu hết nổi giận dữ hét lớn:

- Quan liêu quá! Làm ăn thế này thì ngang giết dân à? Đã thế ta về ta lập giải riêng. Anh em ai muốn một giải đấu trong sạch và lành mạnh thì đi theo tôi!

Cả khán đài “Ồ” lên,đồng loạt đứng dậy. Vương lão mừng húm trong lòng nhưng tỏ ngoài mặt vẫn tỏ ra lạnh lùng,phất tay áo quay lưng bỏ đi. Công phu hàm dưỡng thực cao đến vậy là cùng. Lão hừng hực khí thế,chân bước như long hành hổ bộ,thập phần tự tin. Thế nhưng đi được ba bước mới lão để ý là chẳng ai đi theo mình,chẳng ai để ý mình,kể cả lũ đồ tử đồ tôn. Không chút nao núng,Vương lão lập tức ngồi thụp xuống,kéo cổ áo lên che mặt rồi lui cui chui vào xem chuyện gì đang xảy ra mà mọi người trầm trồ có vẻ hưng phấn vậy.

Khán giả trên các khán đài khi này đang hào hứng hò hét hú hít ầm ĩ. Thì ra,bên dưới sân thi đấu bộ ba nguyên tử Tiêu Phong,Đoàn Dự, Hư Trúc của đội Thần Long Black Berry vừa xuất hiện. Rocker Tiêu Phong mặt lạnh dẫn đầu,phanh ngực áo để lộ hình xăm chó Husky cưng ngậm hoa hồng trông rất chất chơi. Đoàn Dự áo sơ mi,quần tây, cắm thùng,vừa xuất hiện đã biểu diễn Lăng Ba Vi Bộ lướt đông chạy tây đập tay giao lưu với người hâm mộ. Tiếp sau là Hư Trúc để đầu cua,râu cằm lún phún,quần jean,áo phông in dòng chữ “I love Phở”,chân đi hài Converse All stả,vừa đi vừa biểu diễn Thiên Sơn chiết mai thủ điệu bộ rất nghiêm túc. Đội TLBB được đánh giá là một ứng cử viên nặng ký cho danh hiệu vô địch giải lần này. Họ có một dàn tuyển thủ chất lượng cao,đồng đều giữa đội hình chính và đội hình dự bị được tinh tuyển từ hai tác phẩm Thiên Long Bát Bộ và Lục Mạch Thần Kiếm. Vì thế võ công của họ cũng đa dạng biến hóa vô cùng. Ngoài ba người được mệnh danh là bộ ba nguyên tử P – D - T vừa nêu trên,trong đội hình của họ còn có: Khưu Ma Trí quốc sư nước Thổ Phồn,Tiêu Viễn Sơn (cha Tiêu Phong đến từ Khiết Đang) ,cha con Mộ Dung Phục,Mộ Dung Bác,Tiêu Dao Tử,Tảo Địa Thần Tăng (đại sư quét rác trong Tàng Kinh Các). Phụ trách thuốc men hậu cần lần này giao cho Tinh Tú Lão Quái. Tổng cộng mười người,mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
Lại nói chuyện,Trung Thần Thông Vương Trùng Dương,thấy không ai để ý đến mình thì trong lòng vừa buồn vừa tủi. Lão đã định bỏ về,nhưng nghĩ đi nghĩ lại,nếu như không ở lại xem giải này tận mắt thì cũng thật đáng tiếc,uổng một đời bôn tẩu giang hồ. Lão suy nghĩ một hồi rồi chạy thẳng vào vào trong nhà vệ sinh. Lão tìm thấy Độc Cô Cầu Bại đang nức nở khóc trong một cabin,giống hệt con ma khóc nhè trong chuyện Harry Potter.

Vương lão không chần chừ,lập tức ghé tai Độc Cô bảo nín đi,rồi thì thầm: “…thế này thế này…” rồi lại thì thào “ …cứ thế …cứ thế mà làm…” Chỉ thấy mặt Độc Cô Cầu Bại,chợt tái chợt đỏ rồi quay ra hỏi lại Vương Trùng Dương:

- Ngươi…ngươi…ta…ta…mầy…mầy…Mầ y điên hả mầy? Ngươi bị làm sao vậy Vương lão? Cái gì mà cứ thế,cái gì là thế này. Ta chịu không đoán được ý của ngươi. Hay rằng vì shock vụ không được thi đấu mà ngươi phát điên mất rồi?

Vương Trùng Dương nghệt mặt:

- Ta xem phim,đọc truyện thấy người ta bày kỳ mưu,lập diệu kế hay nói vậy mà. “Phải như vầy như vầy,cứ thế,cứ thế mà làm” Không phải sao? Mà lão Độc Cô ngươi có biết đọc không?

Độc Cô lão vò đầu bứt tai,thốt lên một tràng,giọng như muốn khóc:

- Ặc,cha nầy điên thật rồi! Hix! Hix! Hôm nay là ngày gì mà đen quá vậy chờiiiiiiiiiii! Đã không được thi đấu,giờ còn gặp phải lão điên này! Ông trời ơi,sao ông lại đối xử với con như vậy chứ!!!

Vương lão gãi đầu sồn sột,không hiểu lão Độc Cô này đang nói về ai. Một hồi sau mới thẽ thọt hỏi:

- Vậy giờ ngươi tính sao? Chẳng nhẽ lại về?

Độc Cô Cầu Bại sau cơn shock nhẹ khi này đã bình tĩnh trở lại. Lão nhìn Vương lão từ trên xuống dưới một vòng đoạn mới trả lời:

- Muốn thi đấu thì ta với ngươi vô phương rồi. Thế nhưng để có thể vào trong xem thi đấu thì không phải là không có cách. Vừa nãy trước khi ngươi vào,ta có nghe thấy hai người trong Ban tổ chức nói chuyện với nhau. Hình như họ đang thiếu hai vị trí dọn vệ sinh trên sân. Hay rằng ta với ngươi tới ứng cử xem sao?

Vương lão thảng thốt:

- Trời,cao thủ võ lâm thuộc hàng nhất lưu,tôn sư một phái lại mà đi dọn vệ sinh. Xem ra ngươi mới điên đó lão Kiếm Ma.

Độc Cô Cầu Bại nhún vai rụt cổ,điệu bộ như trong phim:

- Vậy ngươi có cách nào vào khác không thì thử nói xem. Nói trước ngươi nghe nha,vé giờ mắc lắm đó mà còn không có mà mua. Ta thì nghèo chớ,tiền ăn mấy hôm tới còn chưa biết có đủ hay không lấy đâu ra mà mua.

Vương Trùng Dương xuôi xị:

- Ờ,Ta cũng khác gì ngươi đâu. Tiền toàn ở thẻ,tiền mặt thì bọn đồ đệ cầm hết rồi. Ài! Thôi thì… Dọn vệ sinh cũng được. Đi nhanh kẻo vệ sinh cũng không được dọn thì khốn!

Hai lão thống nhất quan điểm,nhìn nhau gật đầu,đập tay “Yeah!” một tiếng rồi cùng lúc triển khai khinh công tuyệt đỉnh phóng vọt ra khỏi nhà vệ sinh,đoạn vượt qua đám đông thường nhân đang chen chúc nhau mà chạy thẳng đến chỗ ban tổ chức. Cũng may là vừa kịp lúc,lại gặp được bọn Giang Nam Thất Quái thuộc tổ an ninh làm bảo kê nên mọi việc đều trót lọt. Hai người lập tức thay quần áo đồng phục rồi chạy vội ra sân đấu đúng lúc ông trưởng ban tổ chức đang nói: “A lô a lố a lồ,thử máy thử máy. Đề nghị quý vị ổn định chỗ ngồi,bảo quản tư trang cẩn thận. Lễ bốc thăm sẽ bắt đầu trong ít phút nữa. A lô a lố a lồ”.
Giải đấu đã chuẩn bị bắt đầu. Muốn biết tác giả sẽ lảm nhảm gì nữa đây,xin quý vị cứ đón xem hồi sau sẽ rõ!


Tuần này với sự trợ giúp của giọng đọc đầy truyền cảm @Bạch Tử Tinh các vị đạo hữu sẽ được thưởng thức trọn vẹn cảm xúc.
Link text tại đây.
Link bình luận tại đây
 
Last edited:

LOLOTICA

Luyện Hư Sơ Kỳ
Super-Moderator
Ngọc
1,323
Tu vi
658
Võ lâm Kim Dung Tournament
Tác giả: Trung Thần Thông
Người đọc : Bạch Tử Tình

Nguồn: bachngocsach.com




Hồi 3:
Chưa thi đấu Nhậm lão trúng kế gian
Bị vợ mắng Lệnh Hồ Xung nổi nóng




Lễ khai mạc giải “Võ Lâm Kim Dung Tournament” diễn ra với quy mô vô cùng hoành tráng. Sau màn trình diễn áo tắm của Vũ đoàn Vi Tiểu Bảo do Lệ Xuân Viện tài trợ,Ban Tổ Chức chính thức công bố danh sách chia bảng và lịch thi đấu. Thế nhưng,vì không xin được tài trợ nhiều như dự tính,vậy nên cơ cấu giải thưởng và lịch thi đấu bị thu hẹp lại so với quảng cáo ban đầu. Các đội sẽ phải chia cặp đấu loại trực tiếp cho đến trận chung kết chứ không thi đấu vòng tròn ở vòng bảng nữa. Giải thưởng cho đội vô địch cũng rút xuống từ hai trăm vạn Obama xuống còn một trăm vạn mà thôi. May mắn là giải thưởng dành cho Thiên hạ đệ nhất cao thủ vẫn giữ nguyên là hai vé xem phim ở Megastar Vincom công một xuất combo Pepsi + bỏng Ngô và mặt nạ.

Các cặp đấu được phân định như sau:

Trận 1: Thư Kiếm Ân Cừu Lục vs Tiếu Ngạo Giang Hồ
Trận 2: Thiên Long Bát Bộ vs Hiệp Khách Hành
Trận 3: Ỷ Thiên Đồ Long Ký vs Tuyết Sơn Phi Hồ
Trận 4: Xạ Điêu Anh Hùng vs Thần Điêu Hiệp Lữ


Vào vòng bán kết các cặp đấu sẽ là: Đội thắng trận thứ nhất gặp đội thắng trận thứ ba,và Đội thắng trận thứ hai đấu với đội thắng trận thứ tư. Hai đội thua trong vòng bán kết được nhận đồng giải ba. Hai đội vào trận chung kết sẽ nhận giải nhất và nhì. Giống như thể lệ thi đấu bộ môn túc cầu của Xi Gêm vậy,điều này dễ hiểu chắc không cần phải bàn đến nữa.

Màn hình điện tử lắp phía trên cao của khu vực thi đấu hiển thị sơ đồ các cặp đấu. Chẳng hẹn mà gặp,Vương Trùng Dương và Độc Cô Cầu Bại nhất loạt quay sang nhìn nhau,rồi đập tay kêu vang: “Ầu dê!”. Không vui sao được khi hai đội của hai lão tránh được nhau trong các vòng sinh tử,và nếu may mắn có thể gặp nhau sẽ chỉ có thể là ở trận chung kết. Tinh thần màu cờ sắc áo của hai lão quả thực rất đáng tuyên dương trước toàn trường.
Khi này,trên loa phóng thanh oang oang tiếng của Bình luận viên:

“ Không mất thời gian của quý vị đọc giả nữa,sau đây giải đấu sẽ chính thức bắt đầu với trận đấu của hai đội: Thư Kiếm Ân Cừu Lục và đội Tiếu Ngạo Giang Hồ. Đội trưởng hai đội đang bước lên võ đài trao cờ lưu niệm,bắt tay chụp ảnh và thảo luận cách thức thi đấu. Chúng ta cùng chú ý đón xem diễn biến thế nào,thưa các bạn!”

Bên phía đội Tiếu Ngạo Giang Hồ đội trưởng là Nhật Nguyệt Thần Giáo Duy Ngã Độc Tôn Thiên Thu Vạn Đại Giáo Chủ Nhậm Ngã Hành,tóc xù râu bạc,ánh mắt sáng như sao,chân bước đi như long hành hổ bộ,hào khí ngút trời mây vừa bước lên lôi đài. Chắc hẳn lão đã chuẩn bị tinh thần rất kỹ cho trận đấu nên thần sắc mới thập phần tự tin đến như vậy. Đối diện Nhậm Bang Chủ là một hán tử thấp béo,người tròn như quả dưa,hai tay áo lùng thùng lòng thong tới tận đầu gối.Y chính là Thiên Tí Như Lai Triệu Bán Sơn,tam đương gia của Hồng Hoa Hội,lão được bầu chọn là Thiên Hạ Đệ Nhất ám khí của giải lần này. Triệu lão tam hai mắt ti hí quan sát Nhậm Ngã Hành bước tới,đoạn giơ hai ngón cái hướng về Nhậm lão,vẻ mặt tươi cười mở lời trước:

Nhậm đội trưởng thiên thu vạn đại nhất thống giang hồ! Khí thế của người bá đạo tuyệt luân,trong thiên hạ thực ít người bì kịp. Thảo nào Nhật Nguyệt Thần Giáo càng lúc càng phát triển mạnh mẽ,giá cổ phiếu ngày sau cao hơn ngày trước,chẳng mấy chốc ắt sẽ vượt xa ra tầm Quốc Tế! – Lão dừng một chút,rít nước miếng đang xùi ra hai bên mép,rồi mới nói tiếp - Nhậm Đội Trưởng tinh minh sáng suốt vô cùng kia ơi! Chẳng hay người muốn thi đấu theo thể thức nào cho trận hôm nay?

Nhậm Ngã Hành vốn tính ưa nịnh,nay lại nghe đối phương mở lời đã bốc mình lên mây như thế thì sướng rêm trong lòng,nào còn toan tính chi nữa. Lão xua tay,tít mắt cười,khà khà mà đáp:

Triệu Bán Sơn ngươi thực đúng là người hiểu chuyện. Haha! Đã vậy thì cứ theo ý của ngươi mà làm thôi.
Triệu Bán Sơn thấy đối phương quả nhiên mắc bẫy,cả mừng trong bụng nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ suy nghĩ lung lắm. Một hồi sau mới cất lời.

Cái này…cái này…Vậy ta đấu oẳn tù tì phân thắng bại cho nhanh. Liệu có được chăng?

Nhậm Ngã Hành đang gật gù cười cười,nghe vậy thì ớ một cái rồi lắc đầu quầy quậy.

Ớ! Không được,không được. Ta không đồng ý cách này.

Triệu Bán Sơn làm bộ dậm chân,tức tối:

Vậy các hạ định nuốt lời sao? Đỉnh đỉnh đại danh Nhậm Ngã Hành giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo mà nói lời lại chẳng giữ lấy lời. Thật là phường mặt dày vô liêm sỷ mà!

Nhậm Ngã Hành nghiến răng,con mắt còn lại trợn trừng xoay tít vằn máu đỏ trông rất hoang dại,cơn giận trong lão đã dâng lên đến cực điểm. Nhậm lão quát lớn:

Quân thất phu! Dám lăng mạ ta sao?

Dứt lời tay phải lão phất ra một chưởng về phía Triệu Bán Sơn. Ai ngờ đâu,Triệu tam gia đã lường trước tình huống này nên chưởng chưa tới nơi đã lập tức ngã lăn ra đất ôm mặt la bãi hãi ra chiều đâu đớn lắm. Tình thế bỗng trở nên vô cùng khẩn trương. Đồng đội hai bên lập tức tuốt đao tuốt kiếm nhảy lên khán đài định huyết chiến một phen. May sao,ban tổ chức cắt giảm nhân sự ở đâu không biết chứ không cắt giảm lực lượng an ninh,vì hầu hết họ đều là tình nguyện viên,làm không công chứ không lấy tiền. Lực lượng này do Phi Thiên Biển Bức Kha Trấn Ác,lão đại của Giang Nam Thất Quái cầm cái đã có mặt rất kịp thời ngăn cản,không cho cuộc ẩu đả giữa hai đội kịp diễn ra,dẹp yên được nguy cơ vỡ giải từ lúc chưa bắt đầu.

Trên khán đài dậy lên tiếng la ó,phản đối kịch liệt của khán giá đối với hành vi côn đồ,phi thể thao của Nhậm Ngã Hành. Ban Tổ Chức lập tức tổ chức họp khẩn và ra quyết định tước quyền thi đấu của Nhậm lão trong trận đấu này. Đây tất nhiên sẽ là một quyết định sáng suốt và công minh của Ban Tổ Chức,có tính răn đe làm gương cho người khác rồi. Ban Tổ Chức luôn đúng,đây là điều một trong vô số điều luật của giải đấu này. Vậy nên chúng ta sẽ không bàn cãi thêm về vấn đề này nữa.

Nhậm Ngã Hành vừa bị Triệu Bán Sơn chọc tức,lại bị khán giả la ó phản đối,nay lại nhân thêm quyết định đình chỉ thi đấu từ Ban Tổ Chức một cách rất chi là oan ức thì nhất thời nóng giận không kìềm chế được các nguồn nội lực trong người. Ruột gan lão nhộn nhạo,trên bảo dưới chẳng nghe,kinh mạch trong người căng phồng,chân khí đánh nhau túi bụi. Lão lập tức thổ huyết thọ thương mà gục gã tại đương trường,trông rất thê thảm.

Một mẹo nhỏ của Triệu Bán Sơn đã đánh trúng vào yếu điểm chí mạng của đối thủ là không kiềm chế được cơn nóng giận. Đội Tiếu Ngạo Giang Hồ chưa thi đấu đã mất đi một tuyển thủ trụ cột, Điều này chắc chắn sẽ gây tâm lý hoang mang cho toàn đội,ảnh hưởng tới khả năng thi đấu chứ chẳng phải đùa.

Rõ ràng,đội Thư Kiếm Ân Cừu Lục đã nghiên cứu rất rõ về thực lực cũng như ưu nhược điểm của từng thành viên đội Tiếu Ngạo Giang Hồ. Trận chiến trước mắt hứa hẹn sẽ căng thẳng đến nảy lửa bởi những cái đầu nóng bên phía đội Tiếu Ngạo Giang Hồ.

Đội phó phụ trách kỷ luật đội Tiếu Ngạo Giang Hồ,Lãng tử Lệnh Hồ Xung,trước tình thế lúc này không thể không ra mặt. Chàng khật khưỡng,rẽ đám đông mà bước lên khán đài. Đoạn chồng kiếm cất lời,hào khí ngút trời mây:

Mời Triệu tam gia lên đây để chúng ta còn chốt phương án thi đấu. Kẻo độc giả phải chờ đợi lâu,sốt ruột quá rồi.

Triệu Bán Sơn mặt dán salonpas,giả vờ cà nhắc khó nhọc bước lên với sự giúp đỡ của Tiểu Gia Cát Từ Thiên Hoằng nhìn rất đỗi thương tâm. Khán giả lại một lần nữa lại huýt sáo la ó,cất tiếng chê bai hành vi côn đồ của Đội trưởng Nhậm Ngã Hành. Lực lượng an ninh lại thêm một phen vất vả mới có thể ổn định trật tự trên khán đài để cuộc thương lượng giữa đôi bên có thể bắt đầu.

Lệnh Hồ Xung đưa mắt nhìn Triệu Bán Sơn từ trên xuống dưới một lượt,miệng thì cười khẩy nhưng song mục lộ ánh hung quang. Đã lâu lắm rồi chàng mới cảm thấy nóng giận thế này. Không nóng,không giận sao được vì trước khi thi đấu chàng vừa làm hai vò Trúc Diệp Thanh với nửa chai Chivas 18. Rượu tây tàu trộn lẫn giờ đang đá nhau choanh choách khiến bụng dạ chàng nôn nao khó chịu. Lại thêm chuyện tên Triệu Bán Sơn này chọc tức nhạc phụ chàng khiến lão nhân gia nội thương tái phát mà thổ huyết đương trường. Thánh Cô Nhậm Doanh Doanh từ trên khán đài tận mắt chứng kiến bèn ba lần bảy lượt gọi điện mắng mỏ chàng xơi xơi giữa bàn dân thiên hạ vì tội không bảo vệ được phụ thân nàng. Nếu không phải đang trong giải đấu lớn,chàng đã lập tức vung kiếm giết trên tên béo này mà chẳng ngần ngại gì. Hừm! Thế nhưng không thể manh động mà làm hư việc lớn,chàng đành mắt trừng gửi mộng qua đối thủ mà thôi.

Triệu Bán Sơn tuy ngoại hình không được bắt mắt,thế nhưng thông minh tinh ý vốn sẵn tính trời. Y làm gì mà chẳng thấy được tâm ý của họ Lệnh Hồ. Trước khí thế hừng hực vô cùng bá đạo của chàng kia,dù trong bụng y thập phần lo lắng,ruột gan đảo lộn,trống ngực rộn rã từng hồi,thế nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ cứng cỏi,ra vẻ ta đây ghê gớm lắm. Chỉ có hai con mắt ti hí láo liên,đảo qua đảo lại mà tính kế thoát thân mà thôi. Lệnh Hồ Xung càng nhìn càng giận,nghiến răng trèo trẹo chỉ mặt Triệu tam gia mà rằng:

Thế giờ cậu muốn dư lào? Hay là hai đội sinh tử hỗn chiến một trận luôn cho nhanh nhé!

Lực lượng đội Thư Kiếm Ân Cừu Lục chẳng cần xem kỹ cũng đã thấy yếu thế hơn hẳn đội Tiếu Ngạo Giang Hồ. Nếu thực sự hai bên chọn phương thức hỗn chiến thì chắc chắn là toàn đội Thư Kiếm toàn bộ sẽ thảm tử đương trường. Vậy nên,từ khi ban tổ chức chỉ mới công bố kết quả bốc thăm,Triệu lão cùng Từ Thiên Hoằng đã bắt đâu bày mưu hèn tính kế đểu để làm suy yếu dần lực lượng của đối phương. Họ Từ dáng người nhỏ thó nhưng mưu trí trong thiên hạ ít ai bì kịp,vậy nên gã mới có ngoại hiệu là Tiểu Gia Cát. Diệu kế hãm hại Nhậm Ngã Hành khi nãy thực chất cũng là do một tay y đạo diễn,Triệu Bán Sơn chỉ đúng kịch bản mà làm theo. Vốn y cũng đã trù tính tới việc loại bỏ Lệnh Hồ Xung và hai ba người nữa. Vậy nhưng người tính chẳng bằng trời tính. Bây giờ,trước mặt hai người là một thằng say,tay lăm lăm cầm kiếm,bố bảo hai kẻ Triệu,Từ cũng không dám lằng ngoằng thêm nữa. Sau mấy cái bấm tay,huých khuỷu đầy ẩn ý của họ Từ,Triệu Bán Sơn mới lí nhí trả lời:

Hỗn chiến thì tại hạ sợ không đề cao được tinh thần thượng võ mà giải đấu này đặt làm tiêu chí. Thêm nữa lại dễ gây mất tình hòa khí của đôi bên. – Lão ậm ừ,đoạn nói tiếp - Hay vậy đi,chúng ta theo cách ngày trước Nhậm bang chủ giao đấu với quần hùng trên Thiếu Lâm. Mỗi bên cử ra ba người,xa luân chiến. Bên nào trụ lại được cuối cùng thì thắng.

Lệnh Hồ Xung ra chiều ngẫm nghĩ một hồi cho camera quay được góc đẹp rồi mới vắt kiếm lên vai lừ mắt nhìn khiến Triệu,Từ hai người không khỏi ớn lạnh sống lưng:

Ừm! Vậy cũng được. Các người cử ai ra trước đây? Lệnh Hồ Xung ta cũng xin tiếp hết.
Đột nhiên,phía dưới có một giọng the thé bán nam bán nữ đột ngột vang lên:

Giết gà đâu cần dao mổ trâu. Lệnh Hồ đại ca cứ để tiểu đệ ứng phó.

Mọi người đổ dồn mắt về phía người vừa lên tiếng. Thì ra đó là Tà Kiếm Tự Cung Lâm Bình Chi. Một trong Tam Tự Cung của Tiếu Ngạo Giang Hồ truyện. Bộ ba này gồm có Nhật Nguyệt Thần Giáo Cựu phó giáo chủ Đông Phương Bất Bại, Hoa Sơn Ngụy Quân Tử Kiếm Nhạc Bất Quần và Lâm Bình Chi. Cả ba người vì luyện Quỳ Hoa Bửu Điển và Tịch Tà Kiếm Pháp nên đã dẫn đao tự cung. Ngày công phu cáo thành cũng là ngày không còn gì để khi buồn thì bỏ ra mà chơi nữa. Để đạt được một thân công phu mà phải đánh đổi đệ nhất lạc thú của đời người,ngẫm kỹ thấy thật là đau xót lắm thay!

Lệnh Hồ Xung sau một hồi lên gân quát tháo,nồng độ côn trong hơi thở theo đó mà bay hơi bớt quá nửa,rượu cũng tỉnh ra đến vài phần. Khi nãy toàn là rượu nói là chính nên cũng hơi mạnh miêng,giờ nghĩ lại trong lòng cũng thấy hơi trờn trợn. Chàng hối hận tự rủa thầm,vì sao tự nhiên mình lại dại dột đứng mũi chịu sào như thế. Chẳng may có mệnh hệ gì thì bộ sưu tập rượu ở nhà để ai uống cho đây? Chàng thầm tính toán: “Thôi thì nó đã dốt thì mình thí tốt luôn. Cho Lâm Bình Chi lên đánh trận đầu để xem thực lực bọn kia thế nào đã rồi tính sau.” Lòng đã quyết,chàng bèn tươi cười quay lại nói với Lâm Bình Chi:

Ừm! Lâm sư đệ anh hùng xuất thiếu niên,võ công cao cường,khí thế ngời ngời dư lày thì làm tiên phong là chuẩn cờ mờ nờ rờ. Lâm sư đệ bảo trọng a! Yên tâm,lúc nào cũng có Lệnh Hồ đại ca ở sau lưng chọc lưng cho tiểu đệ. Nếu chẳng may có làm sao ta sẽ chăm sóc Nhạc Linh San dùm cho! Chúc đệ may mắn!
Lâm Bình Chi cười toe,vỗ đùi bôm bốp,tung người lộn một vòng trên không rất đẹp mắt rồi đáp xuống đúng chỗ cũ,rồi nguẩy đít chạy lạch bạch lên cầu thang,điệu bộ thực vô cùng đáng yêu. Gã liếc mắt tống tình hai ba cái rồi mới hướng tới Lệnh Hồ Xung mà rằng.

Có Lệnh Hô đại ca ở đây,tiểu đệ nào đâu có gì phải lo nữa chứ. Huynh cứ yên tâm ở dưới xem đệ biểu diễn nghen. Hí hí.

Lệnh Hồ Xung tai nghe,mắt thấy giọng điệu của y mà không khỏi sởn da gà khắp toàn thân,thế nhưng miệng vẫn cười cười,đầu vẫn gật gật ra chiều ưng ý lắm. Đoạn chàng không dám chần chừ nữa mà vội tung người lộn hai vòng tại chỗ rồi chạy xuống thang tới thẳng chỗ nhạc phụ đại nhân Nhậm Ngã Hành mà xem xét tình hình. Chuyện này sau không nhắc đến nữa.

Lại nói về phía đội Thư Kiếm Ân Cừu Lục,lúc này toàn đội đang đùn đẩy nhau ra mà ứng chiến. Ngoài một xuất chắc chắn dành cho Thiên Tí Như Lai Triệu Bán Sơn vì tội hiểu sai ám hiệu của Từ Thiên Hoằng mà chọn phương án thi đấu hiểm hóc này. Còn lại hai xuất,nhất quyết không ai chịu nhận. Tranh luận cãi vã hồi lâu không đi đến đâu cả,cuối cùng cả bọn đành phải lựa chọn nhân tuyển bằng phương án sấp ngửa và oẳn tù tì. Hai người Vô Trần đạo trưởng và Thốc Cưu Trần Chính Đức thua bét de hết keo này đến keo khác nên đành phải ngậm ngùi điền tên vào danh sách ứng chiến.

Vô Trần Đạo Trưởng ngoại hiệu là Truy Hồn Đoạt Mệnh,là nhị đương gia của Hồng Hoa Hội. Khi xưa vì bị bội tình mà đau khổ tự chặt đứt một tay rồi xuất gia tu đạo. Lão nổi danh với Bảy mươi hai đường Truy Hồn Đoạt Mệnh kiếm pháp,tính cương trực nóng nảy,thích màu trắng,ghét màu đen,chẳng mấy khi làm quen với người khác giới.
Trần Chính Đức,ngoại hiệu là Thốc Cưu,cùng vợ là Tuyết Điêu Quan Minh Mai hợp thành một cặp Thiên Sơn Song Ưng,võ công cao cường,hiếm khi gặp đối thủ ngang tay. Năm xưa hai người cùng Thiên Trì Quái Hiệp Viên Sỹ Tiêu có xảy ra tranh chấp tình cảm tay ba nên đã bỏ ra vùng quan ngoại cư ngụ,nay chỉ vì màu cờ sắc áo mới trở lại Trung Nguyên tham dự Đại Hội Võ Lâm. Dù bao nhiêu năm đã trải qua nhưng lão Trần vẫn chưa thôi ghen tuông với lão Viên,giữa bọn họ vẫn thường nảy ra cãi vã,gây gổ,căng thẳng. Nhưng đáy là chuyện riêng tư của người ta,người viết cũng chỉ nói ra cho bạn đọc hiểu thêm mà thôi. Blah…blah….

Trận đấu đầu tiên của Đại Hội Võ lâm Kim Dung chuẩn bị bắt đầu. Liệu đội Thư Kiếm Ân Cừu Lục có làm được điều thần kỳ trước đội tuyển Tiếu Ngạo Giang Hồ Truyện hùng mạnh hay không? Xin cứ đón xem kỳ sau sẽ rõ!


Tuần này với sự trợ giúp của giọng đọc đầy truyền cảm @Bạch Tử Tinh các vị đạo hữu sẽ được thưởng thức trọn vẹn cảm xúc.
Link text tại đây.
Link bình luận tại đây
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top