[Thể loại khác] BÓNG TỐI TRỖI DẬY - THE DARKNESS RISE - 黑暗暴起 (1 người đang xem)

avast1

Luyện Hư Sơ Kỳ
Bạch Ngọc văn sĩ
Ngọc
301
Tu vi
630
BÓNG TỐI TRỖI DẬY

THE DARKNESS RISE

黑暗暴起

Nguồn: bachngocsach.com

Thể loại: Siêu nhân

:73::73::73:



Chương 1: NĂNG LỰC THỨC TỈNH - ABILITY AWAKEN


Tranh thủ viết cái ^^ Up muộn quá
Các bác cho em cái nhận xét :90::90::90:
@Ma Đạo Tử
@Ly Tử Nam Kha
@thanh54321
@LOLOTICA
@tiểu toán bàn


***

Bởi vì mê tín dị đoan,

Nên đôi trai gái hoàn toàn chia tay,

Yêu thương tan vỡ từ nay,

Chỉ còn nỗi nhớ, tháng ngày khổ đau...

***​

Thiên Giới...

Nơi đây vẫn luôn là chốn bồng lai tiên cảnh mà biết bao kẻ phàm phu tục tử mơ ước nhưng cả đời cũng chẳng chạm tới nổi.

Không gian thoáng đãng, trong lành và sáng sủa (tấ nhiên là tối không sủa ), linh khí thiên địa tràn ngập, chỉ hít thở một hơi thôi là bản thân đã cảm thấy cực kì thoải mái, tinh thần phấn chấn, sẵn sàng cho ngày làm việc đầy năng động.

Cây cối tốt tươi, đủ mọi loại trên đời, sắc xanh bạt ngàn, bao phủ ba phần tư diện tích. Các dòng suối róc rách chảy, nghe thật vui tai, uốn lượn quanh co tựa dải lụa đào vắt ngang các khu rừng.

Chỉ riêng mấy điểm này đã nói lên sự khác biệt “như trời và đất” giữa Thiên Giới và Hạ Giới (hay còn gọi là Trái Đất - Địa Cầu - Earth).

Nhìn lại xem, trong suốt quá trình hình thành và phát triển của xã hội loài người, bọn họ đã tàn phá hành tinh quê hương như thế nào? Môi trường sống ô nhiễm nặng nề: Không khí đầy bụi bặm, khí độc; rừng bị tàn phá nặng nề; nguồn nước sạch cạn kiệt từng ngày; ao, ngòi, sông... toàn rác thải, chất bẩn của các nhà máy sản xuất...

Tất cả đều là hậu quả của việc đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích cộng đồng, nói cách khác là ti tiện, tham lam, độc ác. Bao nhiêu bệnh dịch, thiên tai... từ đó mà ra chứ do đâu?

Bởi vì sự ngu xuẩn của nhân loại nên thần tiên dần cảm thấy chán nản và bỏ mặc cho họ tự sinh tự diệt. Thế nhưng, giữa muôn vàn khó khăn, thử thách như vậy, vẫn tồn tại những con người anh hùng, luôn đứng lên, sẵn sàng hi sinh cho sự tồn vong của Trái Đất...”...

Từng dòng chữ “nhiệt huyết” cứ lần lượt hiện lên trên trang blog, tiếng gõ phím cành cạch pha đôi chút ưu tư ảm đạm. Kì lạ ở chỗ, chúng tự động được đánh, thông qua ý nghĩ của kẻ trong phòng...

***

Thiên Đình...

Trên nền trời xanh biếc, Thái Bạch Kim Tinh trong thường phục trường bào xám, tay cầm cây phất trần, đang đằng vân đi khắp Thiên Đình để thỉnh những vị đại tiên đến dự tiệc Bàn Đào của Thiên Hậu Nương Nương. Mặc dù sự kiện này đã được thông báo cho toàn bộ tiên nhân nhưng ông vẫn tự mình truyền đạt tới vài nhân vật quan trọng.

Hệ thống thông tin liên lạc nơi đây không phải mạng điện thoại hoặc Internet giống loài người tưởng tượng mà cao cấp gấp vạn lần: Thần thức. Hiểu một cách đơn giản là mỗi cá nhân đều kiêm luôn “máy thu - phát” tín hiệu, phạm vi “phủ sóng” tùy thuộc trình độ tu luyện bản thân. Dẫu cho tiện lợi nhưng trực tiếp gặp mặt và đưa lời mời thì lịch sự hơn nhiều.

“Ồ! Thái Bạch Kim Tinh cần gì vội vã thế?”, Nguyên Thủy Thiên Tôn nhấp ngụm trà, tươi cười nói lúc sứ giả vừa tới. Vị Hỗn Nguyên Thánh Nhân này ở thời điểm hiện tại mang cho người đối diện cảm giác gần gũi, dễ bắt chuyện. Khuôn mặt ông hiền hòa, phúc hậu, tràn đầy sự nồng ấm, thân thiện, ánh mắt sâu sắc, tinh tường, nhìn xa trông rộng.

Hôm nay, Nguyên Thủy Thiên Tôn vận bộ đạo bào truyền thống màu trắng (như trong phim cổ trang ý), nhìn khá là rườm rà. Nói vậy bởi vì trong chiến đấu, ông sẽ ăn mặc gọn gàng hơn, giống kiểu các võ sĩ. Bật mí thêm một điều nữa, đây là nhân vật có phong cách thời trang thượng đẳng trên Thiên Giới do bản thân thích chu du khắp vũ trụ, tiếp thu nhiều nền văn hóa khác nhau. Cần lưu ý rằng, tuy trình độ “khoa học kĩ thuật” của Thiên Đình phát triển nhất nhưng vấn đề trang phục chẳng khác biệt gì mấy từ lúc hình thành.

“Thứ lỗi cho hạ thần... Thiên Giới rộng lớn, hạ thần lại già cả nên di chuyển chậm chạp, đành phải gấp rút đi thông báo thật nhanh”, Thái Bạch Kim Tinh cảm thán.

“Ơ!o_O Ta tưởng ông biết thuấn di mà? Sao không sử dụng?”, Nguyên Thủy Thiên Tôn lấy làm khó hiểu, đồng thời vuốt chòm râu bạc, ra chiều suy nghĩ.

“Ngài cũng rõ rồi đó, pháp thuật này cần cảm nhận chính xác vị trí nơi đến, nhưng như đã trình bày, hạ thần vốn đãng trí, đôi lần còn dịch chuyển tới rìa Ma Giới, suýt nữa thì toi cái mạng già L“.

“Ừ nhỉ?-_- Vậy lát nữa ta sẽ nhờ Thái Thượng Lão Quân luyện chế cho ông vài viên Hồi Trí Đan để bồi bổ sức khỏe. Chắc ông ấy đồng ý thôi”.

“Thật cảm tạ ngài vô cùng. Vậy hạ thần không làm ngài chậm trễ nữa. Xin được tiếp tục công việc đang dang dở”, Thái Bạch Kim Tinh chắp tay, cúi người cáo biệt. Tuy nhiên, ông chuẩn bị rời đi thì Nguyên Thủy Thiên Tôn chợt nhớ ra điều gì đó, nhẹ giọng hỏi:

“Ông là người thân cận nhất bên Thiên Đế, gần đây có thấy đứa trò của ta biểu hiện khác lạ không? Sau trận đại chiến gần 18 vạn năm trước, ta cảm giác nó đang thay đổi chút ít tâm tính. Nghe nói dân tình dưới hạ giới kêu ca ác lắm. Cũng có thể do bản thân mải đi du lịch nên nhìn lại mới cảm giác như vậy”.

“Chúng ta có được vị Ngọc Hoàng Đại Đế anh minh như bây giờ đều nhờ ngài dạy dỗ bao năm. Thiên tai là sự trừng phạt của Ngài ấy ấy xuống đám phàm nhân bởi bọn họ đã hủy hoại môi trường sống, âu cũng là sự cảnh tỉnh kịp thời. Nếu biết thay đổi, chắc chắn nơi đó sẽ gần giống Thiên Đình. Ngài đừng tin lời đàm tiếu vớ vẩn mà nghĩ ngợi nhiều”. Thái Bạch Kim Tinh giải thích cặn kẽ.

“Ừm... Tuy nhiên, ta lại nghe phong thanh một số luật rất buồn cười, chẳng hạn: “Trẻ con không được ăn thịt chó”, “Chân dài đi với đại gia”, “Đã nghèo thì đừng trèo cao”, “Hợp tuổi mới lấy nhau”... Blah blah. Khi xưa, Lọ Lem như thế mà vẫn làm vợ Hoàng tử đấy thôi?”, Nguyên Thủy Thiên Tôn vuốt chòm râu bạc, ra chiều suy tư.

Thái Bạch Kim Tinh rất nhanh đưa ra câu trả lời: “Ngài biết đấy, dưới Hạ giới đang diễn ra tình trạng bùng nổ dân số, cực đáng báo động, chẳng mấy chốc mà sẽ hết đất sống. Vì vậy cần hạn chế mọi nguyên nhân có thể dẫn tới cưới xin. Hơn hết là đập tan ảo tưởng viển vông của những kẻ thích trèo cao. Trường hợp của Lọ Lem thì do sơ xuất, đã kịp xử lý. Nếu như ai cũng giống vậy, nhân loại chắc chắn không chịu lao động, suốt ngày mơ mộng hão huyền, xã hội chẳng thể phát triển.”

“Ờ ha! Thôi, ông tiếp tục công việc đi, thứ lỗi vì làm chậm trễ”, vị đại năng ra hiệu rồi lập tức biến mất. Thái Bạch Kim Tinh trông theo, hơi ngẩn người, trong mắt chợt hiện vẻ mông lung và mờ mịt những rất mau trở lại bình thường. Ông bắt đầu đằng vân, quay về với nhiệm vụ.

“Haizzz! Bóng Tối lại sắp trỗi dậy rồi...”, nội tâm thở dài, Nguyên Thủy Thiên Tôn lắc đầu cảm thán. Hóa ra ông vẫn chưa rời khỏi Ngọc Hư Cung. Vị Hỗn Nguyên Thánh Nhân nhìn về phương trời xa, sự phức tạp và lo lắng hiện rõ ràng trên ánh mắt tang thương...

***

“Truyền thuyết kể rằng, từ thuở vũ trụ chưa hình thành, còn chìm trong bóng đêm vô tận, mọi vật đều là hư vô, nhưng đã tồn tại một chất điểm kì dị với mật độ lớn ko xác định. Bản thân nó chính là thứ có linh tính duy nhất ở hiện tại nhưng lại im lặng đến lạ lùng. Một ngày nọ, (nói thế này không đúng lắm vì thời gian lẫn không gian chưa được sinh ra), chất điểm vẫn hằng câm nín chợt thốt lên: “TA MUỐN LẤY VỢ!”.

Thế rồi...

UỲNH...

Tiếng nổ khủng khiếp khai sinh ra tất cả... Sự sống dần xuất hiện và phát triển cho tới hôm nay. Và kẻ đã đập tan sự tịch mịch kia sở hữu rất nhiều tên gọi khác nhau, có nơi gọi là Thần Trụ Trời, chỗ khác là Bàn Cổ, hay Arceus... Tuy nhiên, ai đó bỗng hỏi:

“Chẳng lẽ “vị thần” kia là lưỡng tính?”.

“Không! Ông ta có “vợ” đấy”.

“Vậy người “vợ” đó là ai ?”.

“Câu trả lời sẽ được tìm thấy rất nhanh chóng trong sản phẩm mới nhất của chúng tôi: “TÌM VỢ CÓ KHÓ?”. Hãy lập tức đăng kí và tham gia ngay nào”.

Gõ xong mấy dòng giới thiệu cho ứng dụng mạng xã hội - trò chơi trên smart phone, Tuấn nhìn đồng hồ, liền thấy đã hơn 12h đêm, cảm giác thời gian trôi thật nhanh, hơn cả chó chạy ngoài đồng. Vậy là dự án kia đã chính thức hoàn thành giai đoạn hậu kì, ngày mai sẽ trình lên cấp trên xem xét lần nữa, sau đó sẽ thực hiện phát hành. Sản phẩm này được cậu nảy sinh ý tưởng và bắt tay thực hiện chỉ trong hai tháng, nguyên do thằng bạn thân mời cưới. Đối chiếu với mình, anh chàng này cũng bắt đầu muốn rước dâu về nhà.

Lê Anh Tuấn sinh năm 1993, là con trưởng trong một gia đình nghèo tại Vĩnh Phúc. Cảnh nhà bần hàn, có ba anh em, ngay từ nhỏ, cậu đã phải vất vả giúp đỡ bố mẹ, nào là chăn bò, nuôi lợn, cấy lúa... Tuy vậy, sự hiếu học của Tuấn luôn rực cháy, tranh thủ mọi thời gian rảnh để học.

Hai ông bà luôn nói: “Có học thì mới thành tài mà giúp chúng ta được tốt hơn. Học tập không chỉ là văn hóa, còn cả lối sống, cách đối xử với mọi người...”. Ba anh em khắc ghi những lời dạy dỗ đó. Trải qua tháng năm miệt mài đèn sách, các đứa con đã làm bố mẹ vô cùng hài lòng.

Chưa bàn chuyện lũ em, hiện tại, Tuấn đang là trưởng bộ phận thiết kế game cho điện thoại thông minh của công ty Viet Tech, một trong 5 ông lớn của ngành phần mềm ứng dụng trên máy tính và di động ở Việt Nam. Ngoài công việc, cậu còn sở hữu khá nhiều tài lẻ: làm thơ, viết văn, đánh đàn... kết hợp khuôn mặt điển trai, quả thực là soái ca trong lòng những cô gái.

Giới hiện đại bây giờ hay có câu “Đàn ông, con trai chung tình tuyệt chủng hết rồi” nhưng anh chàng này khác hẳn. Tuấn và người yêu bắt đầu quen nhau từ khi học cấp 3. Hồi ấy, cô gái là học sinh mới chuyển đến, anh chàng là lớp trưởng nên có nhiệm vụ giới thiệu, giúp làm quen với mọi người. Chẳng mấy chốc, nhân vật kia trở nên nổi tiếng với danh hiệu Hoa khôi của trường, thành tích học tập cũng cực kì đáng nể, không thua kém gì Tuấn, mà cậu cũng đang giữ vị trí số dẫn đầu về điều ấy. Mặc dù vậy, cô gái không tỏ ra kiêu căng, ngạo mạn chút nào, luôn có thái độ hòa ái, thân thiện từ chân tâm.

Và rồi tình cảm đôi bạn dần dần nảy sinh từ những cuộc tranh luận, thi đua học tập. Sau một thời gian, cặp đôi tài năng đã chính thức công bố mối quan hệ. Nghe nhiều lời đồn thổi rằng, anh chàng tỏ tình bằng bài thơ như sau:

NẾU

Nếu ngày mai tận thế,

Anh vẫn sẽ về quê,

Để gặp em và nói,

Yêu anh đi kẻo ế!​

Nguyên nhân vì bộ phim “2012” mới ra mắt của đạo diễn Roland Emmerich, phát hành năm 2009. Lấy cảm hứng từ các lời tiên tri trong lịch Maya cổ về thiên tai, “2012” tái hiện hình ảnh một cơn đại hồng thuỷ đưa thế giới đến tận thế. Mặc dù chủ đề là ngày tận cùng của nhân loại, nhưng bộ phim về thiên tai này sẽ tập trung nhiều hơn tới cuộc đấu tranh sinh tồn của những người may mắn sống sót. Thực tế, nếu chẳng có phim, anh chàng cũng quyết định làm. Sự thành công bước đầu đúng như niềm ao ước bấy lâu.

Cả hai đồng thời thi đỗ đại học, nam vào Bách Khoa còn nữ nhập Sư Phạm Hà Nội. Tình cảm bọn họ cũng thăng trầm như bao chuyện tình khác nhưng hai người luôn chủ động làm lành, giải quyết mâu thuẫn, nhờ vậy mà càng thêm nồng nàn, Thànhắm thiết.

***

Có ai đó từng nói rằng: “Đằng nào thì con người cũng trở về với tro bụi, tại sao cứ ham hố mấy thứ danh vọng hão huyền thế nhỉ? Vật chất chỉ giúp “tồn tại” chứ không làm chúng ta “sống” thực sự”. Cá nhân Tuấn khi nghe mấy lời này cũng khá đồng ý, nhưng chưa hoàn toàn. Theo cậu, mục đích không sai, chỉ có hành động đúng đắn hoặc lầm lỡ thôi. Đơn giản như Tuấn, bản thân cũng chạy theo đồng tiền đấy, tuy nhiên lí trí luôn ý thức rõ ràng sự lợi hại, cám dỗ chết người nếu quá sa đà.

Tạm gác qua chuyện này, hôm nay, anh chàng sẽ thực hiện công việc trọng đại mà các đấng nam nhi luôn muốn hướng tới: Cầu hôn!

[Lời người kể chuyện: “Có ai hâm mộ không? ^^”].

Một chiều tối chủ nhật đẹp trời, gió thu dịu nhẹ khẽ đẩy những đám mây bồng bềnh trôi đi, giống như đôi tình nhân đang nắm tay dạo bước và thủ thỉ bao lời ngọt ngào, mặc kệ cuộc sống xô bồ vẫn hằng diễn ra.

Trong trang phục áo sơ mi trắng kết hợp quần âu đen, giày monkstrap nâu... làm toát lên vẻ lịch lãm và sang trọng, hai tay nhân vật chính ôm bó hoa hồng với 21 bông. Màu hoa thì tượng trưng cho tình yêu trong sáng, êm dịu, nhẹ nhàng, còn số lượng thể hiện sự chân thành trong ái tình.

Tuấn mỉm cười, bước chậm rãi tới nhà người thương. Trên đường thưa dần xe cộ di chuyển, ngược xuôi bôn ba hoặc đơn giản là ngắm cảnh. Hai bên đường là hai hàng cây bàng với tán cây đủ màu sắc. Vì mới vào thu nên màu lá đan xen xanh, vàng và đỏ, tô diểm cho không gian thêm phần rực rỡ. Chính cậu từng nói với đối phương rằng: Bàng là loại cây vừa uy nghi, oai hùng, lại vừa lãng mạn, thơ mộng.

[“Nghe ngọt xớt ra o_O”].

Chẳng hiểu sao, khoảng cách càng gần, anh chàng càng cảm thấy điều gì đó bất an. Cái cảm giác này bất chợt xuất hiện vào sáng nay nhưng lúc ẩn lúc hiện.

“Đỗ xanh không phải rau muống! Kệ nó đi! Mình tin cô ấy sẽ đồng ý”, Tuấn sốc lại tinh thần, tiến nhanh đến. Tuy nhiên, người cậu gặp mặt là một phụ nữ lạ hoắc. Bà đưa cho Tuấn bức thư rồi nói là chủ nhân cũ ngôi nhà nhờ giúp...

Từng dòng chứ nắn nót, cẩn thận, tỉ mỉ, từng kỉ niệm xưa cũ được kể ra, từng cảm xúc dạt dào ùa về trong nỗi nhớ... Đến cuối cùng thì dòng lệ nóng hổi từ anh chàng đã tuôn rơi từ lúc nào. Kinh ngạc, khó tin, đau đớn, tuyệt vọng... nhưng hơn hết là hoang mang, chẳng thể hiểu nổi.

“Tại sao? Tại sao? Chỉ nói “Không hợp” là chia tay ư? Vì cái gì lại như thế? Tình cảm bao năm sao có thể kết thúc đơn giản vậy được?”...

“Cô ấy hết yêu mình? Với tính cách đó thì đã dứt khoát lâu rồi, cần gì kéo dài cho đau khổ”...

“Ha ha ha... Đã yêu nhau thì sẽ cùng vượt qua mọi khó khăn gian khổ. Ta không tin. Chắc chắn cô ấy đã gặp vấn đề nào đó khó giải quyết. Khoan đã... Chẳng lẽ????”.

Tới đây, Tuấn chợt nhớ ra một điều: Bố mẹ nàng rất mê tín! Nào thì “Bước chân phải xuống giường mỗi sáng”, “Ban đêm đừng có soi gương”, “Đi đường buổi tối thì chớ quay đầu lại khi có người gọi”, “Không lên chuyến bus cuối ngày”... Vào cái ngày đầu tiên tới nhà, ông bà chưa chi đã hỏi “Cháu tuổi gì?”. Cậu cũng rất thông minh khi “lợi dụng” điều trên để làm hai người vui vẻ. Thế nhưng bây giờ...

Ngày nay, xã hội hiện đại phát triển, tri thức phổ cập, những điều huyền bí dần được khoa học khám phá, tuy còn vô số sự việc khó giải thích khác. Một trong những chuyện này có “Chọn tuổi dựng vợ, gả chồng”. Này thì yêu nhau thắm thiết tới đâu, “Không hợp tuổi” thì cũng “ Đành thôi xót xa”, trừ khi bác sĩ làm mối.

“Đùa sao? Lại còn chuyển nhà lập tức, ngay cả lần gặp mặt cuối cũng chịu. Cớ sao phải vội vàng?”. Tuấn tức đến lộn ruột bởi thằng thầy bói nào nghĩ ra những trò này. Bản thân cậu cũng thuộc kiểu người “Có thờ có thiêng, có kiêng có lành”, nhưng hạnh phúc trăm năm đâu phải đặt hết vào ông trời?

Tâm trạng thẫn thờ, bi quan, thất tha thất thểu lê bước chân đau khổ trở về, trong đầu là bao suy nghĩ ngổn ngang tơ vò, anh chàng muốn tìm nơi thật vắng vẻ để tĩnh tâm. Bỗng nhiên, một ý nghĩ đột ngột lóe ra: “Chờ nào! Đôi mắt đó... HẢ?”...

“RẦM...”...

Tiếng va chạm chát chúa vang lên, Tuấn chỉ thấy mọi thứ chung quanh quay cuồng, trở thành tối tăm...

***

Ít phút trước...

“Làm sao có tiền tiêu? Làm sao có cơm ăn mỗi ngày...”, một người đàn ông có vẻ say rượu vừa nghêu ngao hát to bài nhạc chế “Con đường mưa” (Cao Thái Sơn), vừa lái xe đánh võng trên đường. Phố đã lên đèn, dòng người thưa thớt, thấy nhân vật kia thì hấu hết là dừng lại chờ qua, cũng có kẻ gọi điện báo ngay cho cảnh sát giao thông.

Lúc này, Tuấn đồng thời ra khỏi ngõ, bất chợt đứng im vì nhớ lại ánh mắt người phụ nữ đưa thư. Nó tràn ngập nhu tình, sự thống khổ, xin lỗi... nhưng hơn hết, đó là của người yêu!

Tuy nhiên, vị trí anh chàng chẳng ngờ lại trùng hợp lộ tuyến của người đàn ông kia. Va chạm đáng tiếc xảy ra. Tuấn bị tông mạnh, thân thể bay xa, đập vào thân cây bàng, rơi bịch xuống đường, bất tỉnh nhân sự. Dòng chất lỏng màu đỏ từ đầu chảy ra, thấm đẫm chiếc áo trắng...

Tiếng hô hoán gọi cấp cứu...

***

Trước đó...

Đợi anh chàng đi xa, người phụ nữ liền biến mất, lập tức xuất hiện trong căn phòng có trang trí gọn gàng, sạch sẽ và khôi phục hình dạng người yêu của cậu. Đôi mắt cô gái đầy vẻ mông lung, mờ mịt, nhìn ra phía cửa sổ, theo hướng tình nhân.

“Chúa Tể sắp sửa trở lại, thời gian nhàn rỗi của chúng ta đã hết, nhiệm vụ liền bắt đầu. Đến lúc cả vũ trụ thuộc về Ngài ấy, ngươi muốn gì sẽ được lấy. Tại sao phải lưu luyên nhân loại nhỏ bé kia làm gì? Tình cảm chỉ là thứ vớ vẩn làm sức mạnh yếu đi mà thôi!”. Một nam nhân bí ẩn, toàn thân hắc khí bao trùm hiện hữu, kèm theo cái giọng trầm đục và khô khốc, ngữ điệu như muốn cho cả thế giới biết rằng các ngươi nợ ta rất nhiều.

“Thù hận cũng là cảm xúc đó, nhờ có nó mà ta mới bước đi trên con đường này. Ngươi cũng... HẢ... KHÔNG!”, cô gái cảm giác như chết thêm lần nữa khi trông thấy Tuấn gặp tai nạn...

***

Một năm sau...

Vẫn là buổi chiều thu trên con đường với hai hàng cây bàng năm nào. Thế nhưng, con người đã thay đổi cho dù cảnh vật chẳng hề đổi thay. Chàng trai trẻ dạo bước thong thả, ngắm nhìn bầu trời đầy mây đen, cảm xúc khó tả trong lòng.

Tuấn hồi phục một cách thần kì sau tai nạn thảm khốc. Mới đầu, tất cả đều tưởng anh chàng chắc chắn tử vong nhưng sau hai tháng hôn mê sâu, cậu đã tỉnh dậy. Tuy nhiên, di chứng để lại là đoạn kí ức về người yêu hoàn toàn bị biến mất mà bản thân Tuấn chỉ cảm thấy thiếu thốn điều gì đó cực kì quan trọng nhưng không thể nhớ ra.

Hàng đêm, bản thân đều mơ thấy đang cùng một người con gái nào đó cười vui hạnh phúc, vậy mà gương mặt vô cùng mờ ảo, chỉ có đôi mắt là rất đỗi quen thuộc. Bây giờ, mỗi lần lang thang là đi tới phố cây bàng, tâm trí cậu cho rằng nơi này có lẽ gắn liền với kỉ niệm đã quên đi.

“Đỗ xanh không phải rau muống! Không nghĩ nữa! Lãng quên cũng tốt, đỡ đau đầu!”, chàng trai thầm nhủ, rời xa “chốn cũ”...

***

“ĂN CẮP... ĂN CẮP... BẮT NÓ LẠI...”...

Tiếng la hét thất thanh ở đằng trước, chỗ bến xe bus. Thì ra tên móc túi bị phát hiện, người bị hại kêu to, mong ai đó ra tay tóm lấy. Thấy chuyện bất bình, Tuấn liền vọt theo, nhắm tên ăn cắp đội mũ đen.

Kẻ này chắc hẳn hành nghề lâu năm, khả năng chạy trốn rất tuyệt vời. Hắn len lỏi trong đám đông ròi đột ngột chuyển hướng, lao ngang sang đường, chỉ cần vượt được dòng xe kia là an toàn thoát khốn.

“Không được! Hắn sắp trốn... Ặc... Đỗ xanh không phải rau muống! Sao lại đúng lúc thế chứ?”, Tuấn ôm đầu, lảo đảo giữa làn xe ô tô. Triệu chứng đau đầu này xuất hiện từ năm tháng trước, tần suất và mức độ tăng dần, nhiều lần còn phải nhập viện. Kết quả khám nghiệm của bác sĩ không phát hiện ra điều nào bất thường, đành cho rằng bản thân cậu còn mắc di chứng từ lần tai nạn, cần nghỉ ngơi hợp lý.

Đầu óc choáng váng, tai ù mắt hoa... Tuấn thấy trời đất đảo điên, hỗn loạn nhưng vẫn cắn răng chịu đựng để rời khỏi, nếu không sẽ bị xe đâm. Đáng tiếc, động tác anh chàng quá chậm, chiếc container hầm hố dù đã phanh gấp nhưng quán tính quá lớn...

***

“RUỲNH...”...

Khi Tuấn mở mắt, cảnh tượng khó tin trong đời, chỉ có trong phim truyện, đập ngay vào tầm nhìn: Chiếc xe nặng trên chục tấn như mất hết trọng lượng, bị một sức mạnh vô hình nhấc bổng lên không trung, lơ lửng giữa trời. Và kẻ gây nên hiện trạng này chính là cậu!

Theo bàn tay di chuyển, nó cũng chuyển động, lên - xuống - trái - phải - quay vòng, chẳng khác gì thứ đồ chơi trẻ con, mặc cho người ta đùa cợt. Mọi phương tiện giao thông, dân chúng xung quanh đều dừng lại, há hốc mồm quan sát, có kẻ còn nhanh tay chụp ảnh, quay clip để đăng lên Facebook, Twitter...

“Lực lượng này... AAA...”, cơn đau lại ập tới, khuôn mặt Tuấn vặn vẹo thống khổ, nhìn cực kì dữ tợn, nhưng tâm trí còn đôi chút tỉnh táo đã tự nhủ rằng mình cần mau chóng thoát khỏi chốn đây. Tức thì thân thể cậu liền từ từ bay lên mà không cần thiết bị phi hành nào và cứ thế khuất dần khỏi tầm mắt mọi người...

***

“Đoành đoành...”...

Sấm chớp dữ dội, mưa to ào ào như trút nước, tưởng chừng nó cũng muốn rũ bỏ hết thảy nỗi buồn của thế gian. Gió thổi điên cuồng tựa thú dữ đói khát, vậy mà những cây bàng vẫn kiên cường chống chịu...

Một cảm giác mờ mịt trong đầu... Tuấn mơ thấy bản thân nắm tay vui đùa với người yêu năm nào, vô cùng hạnh phúc. Vậy là cậu đã nhớ lại tất cả về người ấy: đôi mắt tràn ngập yêu thương, nụ cười như nắng ấm mùa xuân...

“Mộng tỉnh... nhưng tình còn mãi thâm tâm... Anh sẽ làm mọi cách để tìm được em. Hãy chờ anh...”.

Tuấn thầm nhắc, rồi khẽ ngâm một bài thơ:

TẠI SAO?

Đắng cay, chua chát cuộc đời,

Hai ta xa cách do trời cao ghen,

Dù cho thân phận sang - hèn,

Vẫn phải nếm trải bao phen khóc ròng,


Tại sao chặt đứt ước mong?

Tại sao dập tắt lừa hồng yêu thương?

Tại sao đoạn tuyệt tình trường?

Tại sao lại khiến uyên ương chia lìa?


Mưa buồn ướt đẫm đêm khuya,

Hình bóng yêu dấu xưa kia đâu rồi?

Thân này cô độc, đơn côi,

Hận trời không mắt cắt đôi duyên hồng...​

AAAAAAAAAAAA...TA HẬN... TA HẬN TRỜI CAO KIAAAAAA...”, chàng trai hét vang cùng cơn mưa đầy thê lương. Kì lạ là chẳng có hạt nào bám vào vì quanh cơ thể kia là vùng không gian ngăn cách.

“Điếc tai!”... “OÀNH...”...

Kèm theo giọng điệu chán ghét là cột sét trắng rực rỡ, sáng rực góc trời, mang theo uy thế phô thiên cái địa đánh thẳng xuống Tuấn. Trước sức mạnh kinh khủng đấy, khó biết cậu sống chết.

Chỉ thấy mặt đất với diện tích có bán kính trên trăm mét nổ tung như trúng bom, âm thanh bạo liệt tỏa ra bốn phương tám hướng, sóng xung kích phá nát những cây bàng yếu ớt, ở gần còn bị chấn tan, chẳng còn mảnh vụn. Khói bụi mù mịt bốc lên, đất đá bay loạn tứ tung, bắn vào những ngôi nhà ở phía xa.

Khu vực này lập tức mất điện... Tiếng trẻ con khóc thét...

“Khụ khụ... Thiêng thế nhỉ?”, Tuấn thấy mình vừa chửi trời xong liền nhận ngay Thiên phạt, thực là vi diệu. Ở dưới cái hố sâu hơn chục mét, cậu chầm chậm bay lên. Trên thân thể, ngoài dòng máu tươi ở miệng thì xem ra vô tổn.

“Ồ! Vẫn sống? Được, có chút bản lĩnh! Để cho ngươi chết tâm phục khẩu phục vậy”, sau tiếng nói là một thân ảnh trong bộ giáp sắt đen, tay cầm chiếc rìu lớn cùng màu, thình lình xuất hiện phía xa. Trên cơ thể hắn còn lưu chuyển lôi điện trắng, âm thanh lách tách nghe thấy rõ ràng.

“Kẻ này... Ọc... Đỗ xanh không phải rau muống! Lại tiếp rồi...”, Tuấn thổ một ngụm máu và ôm đầu.

Đột nhiên, anh chàng thấy thời gian như đứng im. Không, là thực sự ngừng lại vì có thể trông rõ từng hạt mưa chưa rơi xuống và tên Thiên Lôi kia vẫn trong tư thế chuẩn bị lao đến.

“Đa tình khổ... Chung tình cũng khổ... Si tình lại càng khổ. Đến thần thánh còn phải khổ vì tình, huống chi là phàm nhân như ngươi”, một giọng nói trầm tĩnh từ hư không vọng vào tai Tuấn và chủ nhân của nó là người đàn ông thần bí với bộ vét lịch lãm!

“Ha ha! Xin chào anh bạn trẻ! Xin tự giới thiệu, ta là Nguyên Thủy Thiên Tôn. Hôm nay đi ngang qua đây, thấy chuyện bất bình nên ra tay tương trợ”, ông ta hồ hởi nói. Thì ra nhân vật này chính là vị Hỗn Nguyên Thánh Nhân nổi tiếng.

“Ồ! Anh bạn bị đau đầu nặng đó, để ta chữa cho”. Từ ngón trỏ phải của Nguyên Thủy Thiên Tôn bắn ra một tia sáng màu xám, tốc độ cực nhanh, thẳng vào huyệt Ấn Đường giữa đôi lông mày. Tức thì Tuấn thấy cơn đau vốn hành hạ bấy lâu bỗng biến mất hoàn toàn, thương thế khỏi hẳn, cả người thư thái, dễ chịu, tràn ngập lực lượng.

“Xin cảm ơn ngài!”, anh chàng cảm tạ, dù chẳng biết vị kia có phải là thật không nhưng người ta đã giúp đỡ thì vẫn nên cung kính đáp lại. Rồi cậu nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, liền bị thu hút bởi đôi mắt của ông. Đó là ánh mắt đầy tang thương của vô tận năm tháng, chất chứa tình cảm sâu đậm đến vô hạn, dường như có thể thấu hiểu bản tâm của bất kì kẻ nào.

“Bóng tối sắp sửa trỗi dậy, sinh linh sẽ lâm cảnh lầm than, vũ trụ... Oạch, ta lại mắc bệnh nghề nghiệp rồi. Anyway, nói cho đơn giản vậy, anh bạn hãy đánh bại gã kia, ta sẽ cho biết một số bí mật liên quan đến tình nhân của cậu. OK?”.

Người ngoài cuộc còn tưởng ông bông đùa nhưng Tuấn thì khác. Linh cảm mách bảo rằng Nguyên Thủy Thiên Tôn đang thật lòng!

Chàng trai hít một hơi thật sâu, cảm giác bình tĩnh lạ thường, nhẹ nhàng đưa ra lời nói chắc như đinh đóng cột:

“Vậy thì... chiến thôi!”...


***

Ngọc Hoàng quả thực lạ kì,

Ban luật quái dị là vì sao đây?

Tình nồng thắm đẹp từng giây,

Bởi Ngài nên đã tan mây khói rồi,


Hạnh phúc thật quá xa xôi,

Chàng trai tội nghiệp chưa thôi lệ sầu,

Tìm kiếm người ấy ở đâu?

Trên trời? Dưới đất? Bao lâu sẽ thành?


Sắp sửa khói lửa chiến tranh,

Nguyên do Bóng Tối đang bành trướng ra,

Yêu thương liệu có phôi pha?

Cản nổi bước tiến phong ba, bão bùng?​


 
Last edited by a moderator:

Ma Đạo Tử

Hóa Thần Hậu Kỳ
Nhất Niệm Phái
Ngọc
51
Tu vi
543
BÓNG TỐI TRỖI DẬY

THE DARKNESS RISE

黑暗暴起

Thể loại: Siêu nhân :73::73::73:


Chương 1: NĂNG LỰC THỨC TỈNH


ABILITY AWAKEN


Tranh thủ viết cái ^^ Up muộn quá
Các bác cho em cái nhận xét :90::90::90:
@Ma Đạo Tử @
Ly Tử Nam Kha
@thanh54321
@LOLOTICA
@tiểu toán bàn

***

Bởi vì mê tín dị đoan,

Nên đôi trai gái hoàn toàn chia tay,

Yêu thương tan vỡ từ nay,

Chỉ còn nỗi nhớ, tháng ngày khổ đau...

***​

Thiên Giới...

Nơi đây vẫn luôn là chốn bồng lai tiên cảnh mà biết bao kẻ phàm phu tục tử mơ ước nhưng cả đời cũng chẳng chạm tới nổi.

Không gian thoáng đãng, trong lành và sáng sủa (tấ nhiên là tối không sủa ), linh khí thiên địa tràn ngập, chỉ hít thở một hơi thôi là bản thân đã cảm thấy cực kì thoải mái, tinh thần phấn chấn, sẵn sàng cho ngày làm việc đầy năng động.

Cây cối tốt tươi, đủ mọi loại trên đời, sắc xanh bạt ngàn, bao phủ ba phần tư diện tích. Các dòng suối róc rách chảy, nghe thật vui tai, uốn lượn quanh co tựa dải lụa đào vắt ngang các khu rừng.

Chỉ riêng mấy điểm này đã nói lên sự khác biệt “như trời và đất” giữa Thiên Giới và Hạ Giới (hay còn gọi là Trái Đất - Địa Cầu - Earth).

Nhìn lại xem, trong suốt quá trình hình thành và phát triển của xã hội loài người, bọn họ đã tàn phá hành tinh quê hương như thế nào? Môi trường sống ô nhiễm nặng nề: Không khí đầy bụi bặm, khí độc; rừng bị tàn phá nặng nề; nguồn nước sạch cạn kiệt từng ngày; ao, ngòi, sông... toàn rác thải, chất bẩn của các nhà máy sản xuất...

Tất cả đều là hậu quả của việc đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích cộng đồng, nói cách khác là ti tiện, tham lam, độc ác. Bao nhiêu bệnh dịch, thiên tai... từ đó mà ra chứ do đâu?

Bởi vì sự ngu xuẩn của nhân loại nên thần tiên dần cảm thấy chán nản và bỏ mặc cho họ tự sinh tự diệt. Thế nhưng, giữa muôn vàn khó khăn, thử thách như vậy, vẫn tồn tại những con người anh hùng, luôn đứng lên, sẵn sàng hi sinh cho sự tồn vong của Trái Đất...”...

Từng dòng chữ “nhiệt huyết” cứ lần lượt hiện lên trên trang blog, tiếng gõ phím cành cạch pha đôi chút ưu tư ảm đạm. Kì lạ ở chỗ, chúng tự động được đánh, thông qua ý nghĩ của kẻ trong phòng...

***

Thiên Đình...

Trên nền trời xanh biếc, Thái Bạch Kim Tinh trong thường phục trường bào xám, tay cầm cây phất trần, đang đằng vân đi khắp Thiên Đình để thỉnh những vị đại tiên đến dự tiệc Bàn Đào của Thiên Hậu Nương Nương. Mặc dù sự kiện này đã được thông báo cho toàn bộ tiên nhân nhưng ông vẫn tự mình truyền đạt tới vài nhân vật quan trọng.

Hệ thống thông tin liên lạc nơi đây không phải mạng điện thoại hoặc Internet giống loài người tưởng tượng mà cao cấp gấp vạn lần: Thần thức. Hiểu một cách đơn giản là mỗi cá nhân đều kiêm luôn “máy thu - phát” tín hiệu, phạm vi “phủ sóng” tùy thuộc trình độ tu luyện bản thân. Dẫu cho tiện lợi nhưng trực tiếp gặp mặt và đưa lời mời thì lịch sự hơn nhiều.

“Ồ! Thái Bạch Kim Tinh cần gì vội vã thế?”, Nguyên Thủy Thiên Tôn nhấp ngụm trà, tươi cười nói lúc sứ giả vừa tới. Vị Hỗn Nguyên Thánh Nhân này ở thời điểm hiện tại mang cho người đối diện cảm giác gần gũi, dễ bắt chuyện. Khuôn mặt ông hiền hòa, phúc hậu, tràn đầy sự nồng ấm, thân thiện, ánh mắt sâu sắc, tinh tường, nhìn xa trông rộng.

Hôm nay, Nguyên Thủy Thiên Tôn vận bộ đạo bào truyền thống màu trắng (như trong phim cổ trang ý), nhìn khá là rườm rà. Nói vậy bởi vì trong chiến đấu, ông sẽ ăn mặc gọn gàng hơn, giống kiểu các võ sĩ. Bật mí thêm một điều nữa, đây là nhân vật có phong cách thời trang thượng đẳng trên Thiên Giới do bản thân thích chu du khắp vũ trụ, tiếp thu nhiều nền văn hóa khác nhau. Cần lưu ý rằng, tuy trình độ “khoa học kĩ thuật” của Thiên Đình phát triển nhất nhưng vấn đề trang phục chẳng khác biệt gì mấy từ lúc hình thành.

“Thứ lỗi cho hạ thần... Thiên Giới rộng lớn, hạ thần lại già cả nên di chuyển chậm chạp, đành phải gấp rút đi thông báo thật nhanh”, Thái Bạch Kim Tinh cảm thán.

“Ơ!o_O Ta tưởng ông biết thuấn di mà? Sao không sử dụng?”, Nguyên Thủy Thiên Tôn lấy làm khó hiểu, đồng thời vuốt chòm râu bạc, ra chiều suy nghĩ.

“Ngài cũng rõ rồi đó, pháp thuật này cần cảm nhận chính xác vị trí nơi đến, nhưng như đã trình bày, hạ thần vốn đãng trí, đôi lần còn dịch chuyển tới rìa Ma Giới, suýt nữa thì toi cái mạng già L“.

“Ừ nhỉ?-_- Vậy lát nữa ta sẽ nhờ Thái Thượng Lão Quân luyện chế cho ông vài viên Hồi Trí Đan để bồi bổ sức khỏe. Chắc ông ấy đồng ý thôi”.

“Thật cảm tạ ngài vô cùng. Vậy hạ thần không làm ngài chậm trễ nữa. Xin được tiếp tục công việc đang dang dở”, Thái Bạch Kim Tinh chắp tay, cúi người cáo biệt. Tuy nhiên, ông chuẩn bị rời đi thì Nguyên Thủy Thiên Tôn chợt nhớ ra điều gì đó, nhẹ giọng hỏi:

“Ông là người thân cận nhất bên Thiên Đế, gần đây có thấy đứa trò của ta biểu hiện khác lạ không? Sau trận đại chiến gần 18 vạn năm trước, ta cảm giác nó đang thay đổi chút ít tâm tính. Nghe nói dân tình dưới hạ giới kêu ca ác lắm. Cũng có thể do bản thân mải đi du lịch nên nhìn lại mới cảm giác như vậy”.

“Chúng ta có được vị Ngọc Hoàng Đại Đế anh minh như bây giờ đều nhờ ngài dạy dỗ bao năm. Thiên tai là sự trừng phạt của Ngài ấy ấy xuống đám phàm nhân bởi bọn họ đã hủy hoại môi trường sống, âu cũng là sự cảnh tỉnh kịp thời. Nếu biết thay đổi, chắc chắn nơi đó sẽ gần giống Thiên Đình. Ngài đừng tin lời đàm tiếu vớ vẩn mà nghĩ ngợi nhiều”. Thái Bạch Kim Tinh giải thích cặn kẽ.

“Ừm... Tuy nhiên, ta lại nghe phong thanh một số luật rất buồn cười, chẳng hạn: “Trẻ con không được ăn thịt chó”, “Chân dài đi với đại gia”, “Đã nghèo thì đừng trèo cao”, “Hợp tuổi mới lấy nhau”... Blah blah. Khi xưa, Lọ Lem như thế mà vẫn làm vợ Hoàng tử đấy thôi?”, Nguyên Thủy Thiên Tôn vuốt chòm râu bạc, ra chiều suy tư.

Thái Bạch Kim Tinh rất nhanh đưa ra câu trả lời: “Ngài biết đấy, dưới Hạ giới đang diễn ra tình trạng bùng nổ dân số, cực đáng báo động, chẳng mấy chốc mà sẽ hết đất sống. Vì vậy cần hạn chế mọi nguyên nhân có thể dẫn tới cưới xin. Hơn hết là đập tan ảo tưởng viển vông của những kẻ thích trèo cao. Trường hợp của Lọ Lem thì do sơ xuất, đã kịp xử lý. Nếu như ai cũng giống vậy, nhân loại chắc chắn không chịu lao động, suốt ngày mơ mộng hão huyền, xã hội chẳng thể phát triển.”

“Ờ ha! Thôi, ông tiếp tục công việc đi, thứ lỗi vì làm chậm trễ”, vị đại năng ra hiệu rồi lập tức biến mất. Thái Bạch Kim Tinh trông theo, hơi ngẩn người, trong mắt chợt hiện vẻ mông lung và mờ mịt những rất mau trở lại bình thường. Ông bắt đầu đằng vân, quay về với nhiệm vụ.

“Haizzz! Bóng Tối lại sắp trỗi dậy rồi...”, nội tâm thở dài, Nguyên Thủy Thiên Tôn lắc đầu cảm thán. Hóa ra ông vẫn chưa rời khỏi Ngọc Hư Cung. Vị Hỗn Nguyên Thánh Nhân nhìn về phương trời xa, sự phức tạp và lo lắng hiện rõ ràng trên ánh mắt tang thương...

***

“Truyền thuyết kể rằng, từ thuở vũ trụ chưa hình thành, còn chìm trong bóng đêm vô tận, mọi vật đều là hư vô, nhưng đã tồn tại một chất điểm kì dị với mật độ lớn ko xác định. Bản thân nó chính là thứ có linh tính duy nhất ở hiện tại nhưng lại im lặng đến lạ lùng. Một ngày nọ, (nói thế này không đúng lắm vì thời gian lẫn không gian chưa được sinh ra), chất điểm vẫn hằng câm nín chợt thốt lên: “TA MUỐN LẤY VỢ!”.

Thế rồi...

UỲNH...

Tiếng nổ khủng khiếp khai sinh ra tất cả... Sự sống dần xuất hiện và phát triển cho tới hôm nay. Và kẻ đã đập tan sự tịch mịch kia sở hữu rất nhiều tên gọi khác nhau, có nơi gọi là Thần Trụ Trời, chỗ khác là Bàn Cổ, hay Arceus... Tuy nhiên, ai đó bỗng hỏi:

“Chẳng lẽ “vị thần” kia là lưỡng tính?”.

“Không! Ông ta có “vợ” đấy”.

“Vậy người “vợ” đó là ai ?”.

“Câu trả lời sẽ được tìm thấy rất nhanh chóng trong sản phẩm mới nhất của chúng tôi: “TÌM VỢ CÓ KHÓ?”. Hãy lập tức đăng kí và tham gia ngay nào”.

Gõ xong mấy dòng giới thiệu cho ứng dụng mạng xã hội - trò chơi trên smart phone, Tuấn nhìn đồng hồ, liền thấy đã hơn 12h đêm, cảm giác thời gian trôi thật nhanh, hơn cả chó chạy ngoài đồng. Vậy là dự án kia đã chính thức hoàn thành giai đoạn hậu kì, ngày mai sẽ trình lên cấp trên xem xét lần nữa, sau đó sẽ thực hiện phát hành. Sản phẩm này được cậu nảy sinh ý tưởng và bắt tay thực hiện chỉ trong hai tháng, nguyên do thằng bạn thân mời cưới. Đối chiếu với mình, anh chàng này cũng bắt đầu muốn rước dâu về nhà.

Lê Anh Tuấn sinh năm 1993, là con trưởng trong một gia đình nghèo tại Vĩnh Phúc. Cảnh nhà bần hàn, có ba anh em, ngay từ nhỏ, cậu đã phải vất vả giúp đỡ bố mẹ, nào là chăn bò, nuôi lợn, cấy lúa... Tuy vậy, sự hiếu học của Tuấn luôn rực cháy, tranh thủ mọi thời gian rảnh để học.

Hai ông bà luôn nói: “Có học thì mới thành tài mà giúp chúng ta được tốt hơn. Học tập không chỉ là văn hóa, còn cả lối sống, cách đối xử với mọi người...”. Ba anh em khắc ghi những lời dạy dỗ đó. Trải qua tháng năm miệt mài đèn sách, các đứa con đã làm bố mẹ vô cùng hài lòng.

Chưa bàn chuyện lũ em, hiện tại, Tuấn đang là trưởng bộ phận thiết kế game cho điện thoại thông minh của công ty Viet Tech, một trong 5 ông lớn của ngành phần mềm ứng dụng trên máy tính và di động ở Việt Nam. Ngoài công việc, cậu còn sở hữu khá nhiều tài lẻ: làm thơ, viết văn, đánh đàn... kết hợp khuôn mặt điển trai, quả thực là soái ca trong lòng những cô gái.

Giới hiện đại bây giờ hay có câu “Đàn ông, con trai chung tình tuyệt chủng hết rồi” nhưng anh chàng này khác hẳn. Tuấn và người yêu bắt đầu quen nhau từ khi học cấp 3. Hồi ấy, cô gái là học sinh mới chuyển đến, anh chàng là lớp trưởng nên có nhiệm vụ giới thiệu, giúp làm quen với mọi người. Chẳng mấy chốc, nhân vật kia trở nên nổi tiếng với danh hiệu Hoa khôi của trường, thành tích học tập cũng cực kì đáng nể, không thua kém gì Tuấn, mà cậu cũng đang giữ vị trí số dẫn đầu về điều ấy. Mặc dù vậy, cô gái không tỏ ra kiêu căng, ngạo mạn chút nào, luôn có thái độ hòa ái, thân thiện từ chân tâm.

Và rồi tình cảm đôi bạn dần dần nảy sinh từ những cuộc tranh luận, thi đua học tập. Sau một thời gian, cặp đôi tài năng đã chính thức công bố mối quan hệ. Nghe nhiều lời đồn thổi rằng, anh chàng tỏ tình bằng bài thơ như sau:

NẾU

Nếu ngày mai tận thế,

Anh vẫn sẽ về quê,

Để gặp em và nói,

Yêu anh đi kẻo ế!​

Nguyên nhân vì bộ phim “2012” mới ra mắt của đạo diễn Roland Emmerich, phát hành năm 2009. Lấy cảm hứng từ các lời tiên tri trong lịch Maya cổ về thiên tai, “2012” tái hiện hình ảnh một cơn đại hồng thuỷ đưa thế giới đến tận thế. Mặc dù chủ đề là ngày tận cùng của nhân loại, nhưng bộ phim về thiên tai này sẽ tập trung nhiều hơn tới cuộc đấu tranh sinh tồn của những người may mắn sống sót. Thực tế, nếu chẳng có phim, anh chàng cũng quyết định làm. Sự thành công bước đầu đúng như niềm ao ước bấy lâu.

Cả hai đồng thời thi đỗ đại học, nam vào Bách Khoa còn nữ nhập Sư Phạm Hà Nội. Tình cảm bọn họ cũng thăng trầm như bao chuyện tình khác nhưng hai người luôn chủ động làm lành, giải quyết mâu thuẫn, nhờ vậy mà càng thêm nồng nàn, Thànhắm thiết.

***

Có ai đó từng nói rằng: “Đằng nào thì con người cũng trở về với tro bụi, tại sao cứ ham hố mấy thứ danh vọng hão huyền thế nhỉ? Vật chất chỉ giúp “tồn tại” chứ không làm chúng ta “sống” thực sự”. Cá nhân Tuấn khi nghe mấy lời này cũng khá đồng ý, nhưng chưa hoàn toàn. Theo cậu, mục đích không sai, chỉ có hành động đúng đắn hoặc lầm lỡ thôi. Đơn giản như Tuấn, bản thân cũng chạy theo đồng tiền đấy, tuy nhiên lí trí luôn ý thức rõ ràng sự lợi hại, cám dỗ chết người nếu quá sa đà.

Tạm gác qua chuyện này, hôm nay, anh chàng sẽ thực hiện công việc trọng đại mà các đấng nam nhi luôn muốn hướng tới: Cầu hôn!

[Lời người kể chuyện: “Có ai hâm mộ không? ^^”].

Một chiều tối chủ nhật đẹp trời, gió thu dịu nhẹ khẽ đẩy những đám mây bồng bềnh trôi đi, giống như đôi tình nhân đang nắm tay dạo bước và thủ thỉ bao lời ngọt ngào, mặc kệ cuộc sống xô bồ vẫn hằng diễn ra.

Trong trang phục áo sơ mi trắng kết hợp quần âu đen, giày monkstrap nâu... làm toát lên vẻ lịch lãm và sang trọng, hai tay nhân vật chính ôm bó hoa hồng với 21 bông. Màu hoa thì tượng trưng cho tình yêu trong sáng, êm dịu, nhẹ nhàng, còn số lượng thể hiện sự chân thành trong ái tình.

Tuấn mỉm cười, bước chậm rãi tới nhà người thương. Trên đường thưa dần xe cộ di chuyển, ngược xuôi bôn ba hoặc đơn giản là ngắm cảnh. Hai bên đường là hai hàng cây bàng với tán cây đủ màu sắc. Vì mới vào thu nên màu lá đan xen xanh, vàng và đỏ, tô diểm cho không gian thêm phần rực rỡ. Chính cậu từng nói với đối phương rằng: Bàng là loại cây vừa uy nghi, oai hùng, lại vừa lãng mạn, thơ mộng.

[“Nghe ngọt xớt ra o_O”].

Chẳng hiểu sao, khoảng cách càng gần, anh chàng càng cảm thấy điều gì đó bất an. Cái cảm giác này bất chợt xuất hiện vào sáng nay nhưng lúc ẩn lúc hiện.

“Đỗ xanh không phải rau muống! Kệ nó đi! Mình tin cô ấy sẽ đồng ý”, Tuấn sốc lại tinh thần, tiến nhanh đến. Tuy nhiên, người cậu gặp mặt là một phụ nữ lạ hoắc. Bà đưa cho Tuấn bức thư rồi nói là chủ nhân cũ ngôi nhà nhờ giúp...

Từng dòng chứ nắn nót, cẩn thận, tỉ mỉ, từng kỉ niệm xưa cũ được kể ra, từng cảm xúc dạt dào ùa về trong nỗi nhớ... Đến cuối cùng thì dòng lệ nóng hổi từ anh chàng đã tuôn rơi từ lúc nào. Kinh ngạc, khó tin, đau đớn, tuyệt vọng... nhưng hơn hết là hoang mang, chẳng thể hiểu nổi.

“Tại sao? Tại sao? Chỉ nói “Không hợp” là chia tay ư? Vì cái gì lại như thế? Tình cảm bao năm sao có thể kết thúc đơn giản vậy được?”...

“Cô ấy hết yêu mình? Với tính cách đó thì đã dứt khoát lâu rồi, cần gì kéo dài cho đau khổ”...

“Ha ha ha... Đã yêu nhau thì sẽ cùng vượt qua mọi khó khăn gian khổ. Ta không tin. Chắc chắn cô ấy đã gặp vấn đề nào đó khó giải quyết. Khoan đã... Chẳng lẽ????”.

Tới đây, Tuấn chợt nhớ ra một điều: Bố mẹ nàng rất mê tín! Nào thì “Bước chân phải xuống giường mỗi sáng”, “Ban đêm đừng có soi gương”, “Đi đường buổi tối thì chớ quay đầu lại khi có người gọi”, “Không lên chuyến bus cuối ngày”... Vào cái ngày đầu tiên tới nhà, ông bà chưa chi đã hỏi “Cháu tuổi gì?”. Cậu cũng rất thông minh khi “lợi dụng” điều trên để làm hai người vui vẻ. Thế nhưng bây giờ...

Ngày nay, xã hội hiện đại phát triển, tri thức phổ cập, những điều huyền bí dần được khoa học khám phá, tuy còn vô số sự việc khó giải thích khác. Một trong những chuyện này có “Chọn tuổi dựng vợ, gả chồng”. Này thì yêu nhau thắm thiết tới đâu, “Không hợp tuổi” thì cũng “ Đành thôi xót xa”, trừ khi bác sĩ làm mối.

“Đùa sao? Lại còn chuyển nhà lập tức, ngay cả lần gặp mặt cuối cũng chịu. Cớ sao phải vội vàng?”. Tuấn tức đến lộn ruột bởi thằng thầy bói nào nghĩ ra những trò này. Bản thân cậu cũng thuộc kiểu người “Có thờ có thiêng, có kiêng có lành”, nhưng hạnh phúc trăm năm đâu phải đặt hết vào ông trời?

Tâm trạng thẫn thờ, bi quan, thất tha thất thểu lê bước chân đau khổ trở về, trong đầu là bao suy nghĩ ngổn ngang tơ vò, anh chàng muốn tìm nơi thật vắng vẻ để tĩnh tâm. Bỗng nhiên, một ý nghĩ đột ngột lóe ra: “Chờ nào! Đôi mắt đó... HẢ?”...

“RẦM...”...

Tiếng va chạm chát chúa vang lên, Tuấn chỉ thấy mọi thứ chung quanh quay cuồng, trở thành tối tăm...

***

Ít phút trước...

“Làm sao có tiền tiêu? Làm sao có cơm ăn mỗi ngày...”, một người đàn ông có vẻ say rượu vừa nghêu ngao hát to bài nhạc chế “Con đường mưa” (Cao Thái Sơn), vừa lái xe đánh võng trên đường. Phố đã lên đèn, dòng người thưa thớt, thấy nhân vật kia thì hấu hết là dừng lại chờ qua, cũng có kẻ gọi điện báo ngay cho cảnh sát giao thông.

Lúc này, Tuấn đồng thời ra khỏi ngõ, bất chợt đứng im vì nhớ lại ánh mắt người phụ nữ đưa thư. Nó tràn ngập nhu tình, sự thống khổ, xin lỗi... nhưng hơn hết, đó là của người yêu!

Tuy nhiên, vị trí anh chàng chẳng ngờ lại trùng hợp lộ tuyến của người đàn ông kia. Va chạm đáng tiếc xảy ra. Tuấn bị tông mạnh, thân thể bay xa, đập vào thân cây bàng, rơi bịch xuống đường, bất tỉnh nhân sự. Dòng chất lỏng màu đỏ từ đầu chảy ra, thấm đẫm chiếc áo trắng...

Tiếng hô hoán gọi cấp cứu...

***

Trước đó...

Đợi anh chàng đi xa, người phụ nữ liền biến mất, lập tức xuất hiện trong căn phòng có trang trí gọn gàng, sạch sẽ và khôi phục hình dạng người yêu của cậu. Đôi mắt cô gái đầy vẻ mông lung, mờ mịt, nhìn ra phía cửa sổ, theo hướng tình nhân.

“Chúa Tể sắp sửa trở lại, thời gian nhàn rỗi của chúng ta đã hết, nhiệm vụ liền bắt đầu. Đến lúc cả vũ trụ thuộc về Ngài ấy, ngươi muốn gì sẽ được lấy. Tại sao phải lưu luyên nhân loại nhỏ bé kia làm gì? Tình cảm chỉ là thứ vớ vẩn làm sức mạnh yếu đi mà thôi!”. Một nam nhân bí ẩn, toàn thân hắc khí bao trùm hiện hữu, kèm theo cái giọng trầm đục và khô khốc, ngữ điệu như muốn cho cả thế giới biết rằng các ngươi nợ ta rất nhiều.

“Thù hận cũng là cảm xúc đó, nhờ có nó mà ta mới bước đi trên con đường này. Ngươi cũng... HẢ... KHÔNG!”, cô gái cảm giác như chết thêm lần nữa khi trông thấy Tuấn gặp tai nạn...

***

Một năm sau...

Vẫn là buổi chiều thu trên con đường với hai hàng cây bàng năm nào. Thế nhưng, con người đã thay đổi cho dù cảnh vật chẳng hề đổi thay. Chàng trai trẻ dạo bước thong thả, ngắm nhìn bầu trời đầy mây đen, cảm xúc khó tả trong lòng.

Tuấn hồi phục một cách thần kì sau tai nạn thảm khốc. Mới đầu, tất cả đều tưởng anh chàng chắc chắn tử vong nhưng sau hai tháng hôn mê sâu, cậu đã tỉnh dậy. Tuy nhiên, di chứng để lại là đoạn kí ức về người yêu hoàn toàn bị biến mất mà bản thân Tuấn chỉ cảm thấy thiếu thốn điều gì đó cực kì quan trọng nhưng không thể nhớ ra.

Hàng đêm, bản thân đều mơ thấy đang cùng một người con gái nào đó cười vui hạnh phúc, vậy mà gương mặt vô cùng mờ ảo, chỉ có đôi mắt là rất đỗi quen thuộc. Bây giờ, mỗi lần lang thang là đi tới phố cây bàng, tâm trí cậu cho rằng nơi này có lẽ gắn liền với kỉ niệm đã quên đi.

“Đỗ xanh không phải rau muống! Không nghĩ nữa! Lãng quên cũng tốt, đỡ đau đầu!”, chàng trai thầm nhủ, rời xa “chốn cũ”...

***

“ĂN CẮP... ĂN CẮP... BẮT NÓ LẠI...”...

Tiếng la hét thất thanh ở đằng trước, chỗ bến xe bus. Thì ra tên móc túi bị phát hiện, người bị hại kêu to, mong ai đó ra tay tóm lấy. Thấy chuyện bất bình, Tuấn liền vọt theo, nhắm tên ăn cắp đội mũ đen.

Kẻ này chắc hẳn hành nghề lâu năm, khả năng chạy trốn rất tuyệt vời. Hắn len lỏi trong đám đông ròi đột ngột chuyển hướng, lao ngang sang đường, chỉ cần vượt được dòng xe kia là an toàn thoát khốn.

“Không được! Hắn sắp trốn... Ặc... Đỗ xanh không phải rau muống! Sao lại đúng lúc thế chứ?”, Tuấn ôm đầu, lảo đảo giữa làn xe ô tô. Triệu chứng đau đầu này xuất hiện từ năm tháng trước, tần suất và mức độ tăng dần, nhiều lần còn phải nhập viện. Kết quả khám nghiệm của bác sĩ không phát hiện ra điều nào bất thường, đành cho rằng bản thân cậu còn mắc di chứng từ lần tai nạn, cần nghỉ ngơi hợp lý.

Đầu óc choáng váng, tai ù mắt hoa... Tuấn thấy trời đất đảo điên, hỗn loạn nhưng vẫn cắn răng chịu đựng để rời khỏi, nếu không sẽ bị xe đâm. Đáng tiếc, động tác anh chàng quá chậm, chiếc container hầm hố dù đã phanh gấp nhưng quán tính quá lớn...

***

“RUỲNH...”...

Khi Tuấn mở mắt, cảnh tượng khó tin trong đời, chỉ có trong phim truyện, đập ngay vào tầm nhìn: Chiếc xe nặng trên chục tấn như mất hết trọng lượng, bị một sức mạnh vô hình nhấc bổng lên không trung, lơ lửng giữa trời. Và kẻ gây nên hiện trạng này chính là cậu!

Theo bàn tay di chuyển, nó cũng chuyển động, lên - xuống - trái - phải - quay vòng, chẳng khác gì thứ đồ chơi trẻ con, mặc cho người ta đùa cợt. Mọi phương tiện giao thông, dân chúng xung quanh đều dừng lại, há hốc mồm quan sát, có kẻ còn nhanh tay chụp ảnh, quay clip để đăng lên Facebook, Twitter...

“Lực lượng này... AAA...”, cơn đau lại ập tới, khuôn mặt Tuấn vặn vẹo thống khổ, nhìn cực kì dữ tợn, nhưng tâm trí còn đôi chút tỉnh táo đã tự nhủ rằng mình cần mau chóng thoát khỏi chốn đây. Tức thì thân thể cậu liền từ từ bay lên mà không cần thiết bị phi hành nào và cứ thế khuất dần khỏi tầm mắt mọi người...

***

“Đoành đoành...”...

Sấm chớp dữ dội, mưa to ào ào như trút nước, tưởng chừng nó cũng muốn rũ bỏ hết thảy nỗi buồn của thế gian. Gió thổi điên cuồng tựa thú dữ đói khát, vậy mà những cây bàng vẫn kiên cường chống chịu...

Một cảm giác mờ mịt trong đầu... Tuấn mơ thấy bản thân nắm tay vui đùa với người yêu năm nào, vô cùng hạnh phúc. Vậy là cậu đã nhớ lại tất cả về người ấy: đôi mắt tràn ngập yêu thương, nụ cười như nắng ấm mùa xuân...

“Mộng tỉnh... nhưng tình còn mãi thâm tâm... Anh sẽ làm mọi cách để tìm được em. Hãy chờ anh...”.

Tuấn thầm nhắc, rồi khẽ ngâm một bài thơ:

TẠI SAO?

Đắng cay, chua chát cuộc đời,

Hai ta xa cách do trời cao ghen,

Dù cho thân phận sang - hèn,

Vẫn phải nếm trải bao phen khóc ròng,


Tại sao chặt đứt ước mong?

Tại sao dập tắt lừa hồng yêu thương?

Tại sao đoạn tuyệt tình trường?

Tại sao lại khiến uyên ương chia lìa?


Mưa buồn ướt đẫm đêm khuya,

Hình bóng yêu dấu xưa kia đâu rồi?

Thân này cô độc, đơn côi,

Hận trời không mắt cắt đôi duyên hồng...​

AAAAAAAAAAAA...TA HẬN... TA HẬN TRỜI CAO KIAAAAAA...”, chàng trai hét vang cùng cơn mưa đầy thê lương. Kì lạ là chẳng có hạt nào bám vào vì quanh cơ thể kia là vùng không gian ngăn cách.

“Điếc tai!”... “OÀNH...”...

Kèm theo giọng điệu chán ghét là cột sét trắng rực rỡ, sáng rực góc trời, mang theo uy thế phô thiên cái địa đánh thẳng xuống Tuấn. Trước sức mạnh kinh khủng đấy, khó biết cậu sống chết.

Chỉ thấy mặt đất với diện tích có bán kính trên trăm mét nổ tung như trúng bom, âm thanh bạo liệt tỏa ra bốn phương tám hướng, sóng xung kích phá nát những cây bàng yếu ớt, ở gần còn bị chấn tan, chẳng còn mảnh vụn. Khói bụi mù mịt bốc lên, đất đá bay loạn tứ tung, bắn vào những ngôi nhà ở phía xa.

Khu vực này lập tức mất điện... Tiếng trẻ con khóc thét...

“Khụ khụ... Thiêng thế nhỉ?”, Tuấn thấy mình vừa chửi trời xong liền nhận ngay Thiên phạt, thực là vi diệu. Ở dưới cái hố sâu hơn chục mét, cậu chầm chậm bay lên. Trên thân thể, ngoài dòng máu tươi ở miệng thì xem ra vô tổn.

“Ồ! Vẫn sống? Được, có chút bản lĩnh! Để cho ngươi chết tâm phục khẩu phục vậy”, sau tiếng nói là một thân ảnh trong bộ giáp sắt đen, tay cầm chiếc rìu lớn cùng màu, thình lình xuất hiện phía xa. Trên cơ thể hắn còn lưu chuyển lôi điện trắng, âm thanh lách tách nghe thấy rõ ràng.

“Kẻ này... Ọc... Đỗ xanh không phải rau muống! Lại tiếp rồi...”, Tuấn thổ một ngụm máu và ôm đầu.

Đột nhiên, anh chàng thấy thời gian như đứng im. Không, là thực sự ngừng lại vì có thể trông rõ từng hạt mưa chưa rơi xuống và tên Thiên Lôi kia vẫn trong tư thế chuẩn bị lao đến.

“Đa tình khổ... Chung tình cũng khổ... Si tình lại càng khổ. Đến thần thánh còn phải khổ vì tình, huống chi là phàm nhân như ngươi”, một giọng nói trầm tĩnh từ hư không vọng vào tai Tuấn và chủ nhân của nó là người đàn ông thần bí với bộ vét lịch lãm!

“Ha ha! Xin chào anh bạn trẻ! Xin tự giới thiệu, ta là Nguyên Thủy Thiên Tôn. Hôm nay đi ngang qua đây, thấy chuyện bất bình nên ra tay tương trợ”, ông ta hồ hởi nói. Thì ra nhân vật này chính là vị Hỗn Nguyên Thánh Nhân nổi tiếng.

“Ồ! Anh bạn bị đau đầu nặng đó, để ta chữa cho”. Từ ngón trỏ phải của Nguyên Thủy Thiên Tôn bắn ra một tia sáng màu xám, tốc độ cực nhanh, thẳng vào huyệt Ấn Đường giữa đôi lông mày. Tức thì Tuấn thấy cơn đau vốn hành hạ bấy lâu bỗng biến mất hoàn toàn, thương thế khỏi hẳn, cả người thư thái, dễ chịu, tràn ngập lực lượng.

“Xin cảm ơn ngài!”, anh chàng cảm tạ, dù chẳng biết vị kia có phải là thật không nhưng người ta đã giúp đỡ thì vẫn nên cung kính đáp lại. Rồi cậu nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, liền bị thu hút bởi đôi mắt của ông. Đó là ánh mắt đầy tang thương của vô tận năm tháng, chất chứa tình cảm sâu đậm đến vô hạn, dường như có thể thấu hiểu bản tâm của bất kì kẻ nào.

“Bóng tối sắp sửa trỗi dậy, sinh linh sẽ lâm cảnh lầm than, vũ trụ... Oạch, ta lại mắc bệnh nghề nghiệp rồi. Anyway, nói cho đơn giản vậy, anh bạn hãy đánh bại gã kia, ta sẽ cho biết một số bí mật liên quan đến tình nhân của cậu. OK?”.

Người ngoài cuộc còn tưởng ông nói bông đùa nhưng Tuấn thì khác. Linh cảm mách bảo rằng Nguyên Thủy Thiên Tôn đang nói thật!

Lúc này, cậu thấy bình tĩnh lạ thường, hết thảy đều có thể hiểu rõ...

“Vậy thì... chiến thôi!”, âm thanh chắc như đinh đóng cột đưa ra...

***

Ngọc Hoàng quả thực lạ kì,

Ban luật quái dị là vì sao đây?

Tình nồng thắm đẹp từng giây,

Bởi Ngài nên đã tan mây khói rồi,


Hạnh phúc thật quá xa xôi,

Chàng trai tội nghiệp chưa thôi lệ sầu,

Tìm kiếm người ấy ở đâu?

Trên trời? Dưới đất? Bao lâu sẽ thành?


Sắp sửa khói khói lửa chiến tranh,

Nguyên do Bóng Tối đang bành trướng ra,

Yêu thương liệu có phôi pha?

Cản nổi bước tiến phong ba, bão bùng?​


Ờ ta hơi sợ mấy đoạn tình cảm(từ bé đến h vẫn vậy:D:D:D), câu truyện khá hấp dẫn đó lão huynh, cố viết tiếp nhá:hayqua::hayqua::hayqua:
 

avast1

Luyện Hư Sơ Kỳ
Bạch Ngọc văn sĩ
Ngọc
301
Tu vi
630
Sắp sửa khói khói lửa chiến tranh,
Câu này thừa chữ
Hì hì, em đã sửa, cảm ơn bác nhé? Bác cho vài câu nhận xét xem em viết thế nào? Nội dung ra sao? Câu cú có lủng củng? Dùng từ sai???
Ờ ta hơi sợ mấy đoạn tình cảm(từ bé đến h vẫn vậy:D:D:D), câu truyện khá hấp dẫn đó lão huynh, cố viết tiếp nhá:hayqua::hayqua::hayqua:
TÌnh cảm có gì phải sợ đâu? Chẳng lẽ bác chưa có em nào? ^^
 

avast1

Luyện Hư Sơ Kỳ
Bạch Ngọc văn sĩ
Ngọc
301
Tu vi
630
Oạch, ít khách vào thăm quá :((
MỚi viết nên chưa rõ thế nào, cầu tinh thần nhận xét, gạch đá các kiểu nhiều hơn nữa, tiện thể xây nhà :48:
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top