Chu Tước Viện Bài tập dịch số 2 - cấp độ trung (1

Status
Not open for further replies.

deeno12701

Phi Thăng Kiếp
Ngọc
9,565
Tu vi
587
Không lâu sau, thủ vệ quay ra báo lại: “Tần công tử, Lôi đại nhân cho mời công tử vào.”

Xung quanh đều yên ắng, chỉ có tiếng đàn trong trẻo vang lên, thỉnh thoảng lại xem lẫn vài âm thanh tí tách của ngọn lửa đang nhảy múa trong chậu than. Hô hấp của Ninh Hạ cũng dồn dập hơn, tiếng tim đập dường như rõ ràng hơn bao giờ hết, nó như chú ngựa thoát cương muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của nàng.

Bỗng nhiên, một bàn tay to lớn mà ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, nàng ngước mắt nhìn lại thì hoá ra là Tần Thiên Sinh, bàn tay hắn nắm chặt lấy nàng như ngọn lửa hồng sưởi ấm lòng nàng trong đêm đông giá buốt.

Nhịp tim nàng cũng theo sự ấm áp ôn hoà đó mà dần ổn định lại, nhẹ nhàng và bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra.

Ninh Hạ ngước lên nhìn về phía Tần Thiên Sinh, ánh mắt mang theo sự cảm kích chân thành. Nào ngờ vừa ngước lên thì vẻ mặt ôn như của hắn lập tức chuyển sang dâm tà, điệu cười mỉa mai pha chút khiêu khích cất lên giọng điệu tràn đầy bỉ ổi: “Công chúa, nghĩ đến cảnh hai ngươi gặp mặt ân ái mặn nồng thật kích thích ta quá đi.”

Ninh Hạ cười gằn: “Tần công tử thật là biến thái quá đó mà, không ngờ ngươi lại có sở thích đặc biệt như vậy, chỉ muốn nhìn mà không muốn làm.”

Tần Thiên Sinh nghe xong thì ngửa mặt lên cười dâm tà như bị nói chúng tim đen vậy.

Ninh Hạ kéo lại áo choàng, hít sâu vào một hơi.

May là không khí đêm khuya lạnh lẽo làm cho cái đầu của nàng nhanh chóng tỉnh táo lại.

Nàng đã từng nghĩ tới rất nhiều lần về tình huống gặp lại giữa nàng và hắn, có lẽ nàng sẽ lao vào ăn tươi nuốt sống hắn, hoặc là nàng sẽ xông lên chửi bới mắng nhiếc mười tám đời tổ tong nhà hắn hay là đè hắn ra ngược đãi đủ mọi cực hình cho hắn nếm trải cảm giác sướng khổ đau đớn lẫn lộn như địa ngục trần gian… Hoặc có lẽ chỉ là ánh mắt lướt qua như hai người xa lạ, giống như huyết án mà hắn để lại trong lòng nàng khi xưa chưa từng có, nàng sẽ chỉ là nàng, còn hắn thì vẫn là hắn.

Doanh trại vẫn được bố trí theo phong cách ấy, giống như con người hắn vậy, luôn thư thái văn nhã làm cho người ngoài nhìn vào có cảm tưởng rằng đây là một gian phòng của một lão giáo tử chứ không phải là một quân doanh sâm nghiêm cẩn mật của chủ soái.

Hắn ngồi đó, đưa lung về phía nàng, bên cạnh là cây đàn được đặt trên gối nhung êm ấm, mười đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng đặt lên cung đàn khẽ gẩy, ánh mắt hắn thì chăm chú vào một bức chân dung được treo trên tường. Hắn ngồi đó, lặng lẽ đắm chìm trong màn đêm cô quạnh, bóng lưng như một cái xác mất đi hồn phách, trơ trọi giữa đêm tối mịt mù.

Tiếng đàn day dứt không thôi, âm thanh của hắn vang lên nhẹ nhàng mà tĩnh lặng: “Thiên Sinh, đã tìm được hang rồi sao?”

Vẫn là âm thanh đó, luôn mềm mại ôn nhu ẩn chứa nhu tình vô cùng đã từng vang đọng bên tai nàng mỗi đêm, nó vẫn thế, nỉ non êm ái sung sướng lỗ tai. Chỉ là hôm nay nó còn pha chút mệt mỏi với bất đắc dĩ. (DG: WTF, nó nói với thằng đực bên cạnh mình ư, chẳng lẽ năm xưa sau khi làm mình chảy máu hắn đã giũ bỏ mình để đến với tên biến thái bên cạnh…)

Đã một năm rưỡi qua rồi, năm trăm ngày đêm, từng ấy thời gian đủ để người và vật đều đổi dời.

Ninh Hạ nắm chặt nắm đấm của mình lại, chặt đến nỗi cả nắm tay của nàng đều đỏ mọng run rẩy lên. Nàng đã biết trước rằng Lôi Nhược Nguyệt chính là cây kim đâm sau vào trong lòng mình, nó xoắn lấy ruột gan nàng khiến nàng đau như cắt, đứt từng khúc ruột. Thế nhưng nàng vẫn luôn muốn gặp hắn, nàng khát khao được thấy hắn, được chạm vào khuôn mặt đã in sâu vào tâm trí mình bấy lâu nay. Gặp là đau nhưng dù đau vẫn muốn gặp.

Nàng không muốn lùi bước, chỉ là thân thể nàng theo bản năng mà run lên từng hồi như một phản ứng tự nhiên vậy.

“Lôi đại nhân, ngươi không nghe ra có hai tiếng bước chân đi vào căn phòng này sao.” Tần Thiên Sinh trào phúng nói: “Là vì võ công của ta đã trở nên cao thâm mạt trắc hay là vì ngươi quá chuyên tâm vào bức tranh rách vô giá trị kia vậy.”

Tiếng đàn lạc nhịp, “Pặc” một tiếng, dây đàn đứt lìa. Bóng lưng Lôi Nhược Nguyên cứng lại như bị sét đánh, hắn ngẩn người ra ngu ngốc đến nỗi cả Ninh Hạ cũng nhìn ra được.

Nàng thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi thở của hắn, sự khẩn trương của hắn làm hô hấp của hắn ngưng lại. Lôi Nhược Nguyệt chậm rãi xoay người, Ninh Hạ nhìn thấy ngón giữa của hắn đã bị rớm máu, hẳn là do dây đàn đứt gay nên.

Hoá ra…Hắn là bê đê thật sao.
Tại sao lão sư k sửa cho ta @Vivian Nhinhi
 
Status
Not open for further replies.

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top