Chu Tước Viện Bài tập dịch số 2 - cấp độ trung (1

Status
Not open for further replies.

†Ares†

Chân Tiên Trung Kỳ
Ngọc
5,614
Tu vi
2,081
Muội tập tành dịch, mong các sư phụ xem giúp ạ!

Một lát sau, thủ vệ báo lại: “Lôi đại nhân cho mời Tần công tử đến”
Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng đàn trong trẻo, hòa cùng tiếng than reo tí tách. Ninh Hạ nín thở, nàng nghe được cả tiếng tim mình đập...như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. (Không cần dấu phẩy + tiếng tí tách từ chậu than hồng + nếu sau ba chấm thì phải viết cách ra, hoặc sửa cho gọn: nàng nghe được cả tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực)
Bỗng nhiên Tần Thiên Sinh cầm tay nàng, dùng bàn tay to lớn ấm áp, ôn hòa nắm chặt tay nàng. (Miêu tả dài dòng cho cùng 1 động tác, có thể đổi: Bỗng nhiên Tần Thiên Sinh dùng bàn tay to lớn ấm áp nhẹ nhàng nắm chặt tay nàng)
Tim nàng bất giác ngưng một nhịp. (Hơi sai nghĩa, theo bản cv là vì được nắm tay nên không hồi hộp nhiều nữa => Tim nàng không khỏi đập chậm lại)
Ninh Hạ nhìn hắn cảm kích, chẳng ngờ, chỉ trong chớp mắt hắn đã thay đổi thái độ, khuôn mặt nửa cười nửa không châm biếm nói: “Công chúa, ta đã mong chờ gặp nàng lâu rồi(Chỗ "thay đổi thái độ" này dịch thế là ổn, không nhất thiết theo cv 100%, còn nếu đúng là: thoáng dịu dàng trong mắt hắn lập tức biến mất + "ta đã mong..." là sai nghĩa, ở đây về nghĩa là: ta thật chờ mong các ngươi gặp nhau sẽ như thế nào đây)
Ninh Hạ khinh bỉ: “Tần công tử thật là càng ngày càng biến thái!(Tiếp tục sai nghĩa: Tần công tử thật là có tính rình mò đến biến thái rồi đấy)
Tần Thiên Sinh nghe xong, cười ha hả, càng liều lĩnh tiến tới. (Sai nghĩa: trong cv là "càn rỡ ngông cuồng" có thể để nguyên hoặc rút cả câu: Tần Thiên Sinh nghe xong chỉ cuồng ngạo cười lên ha hả)
Ninh Hạ kéo chặt áo choàng, hít sâu một cái.
Rất tốt, đêm khuya trời càng lạnh như băng thì lại càng giúp đầu óc nàng nhanh chóng tỉnh táo lại. (Thật may, khí trời đêm khuya lạnh như băng khiến nàng nhanh chóng tỉnh táo lại)
Nhiều lần nàng từng mong muốn được gặp lại hắn như vậy, cùng nhau chiến đấu, hoặc là chửi mắng nhau…Nhưng lần này có thể gặp nhau bình thản như vậy, tựa như sự việc thảm khốc kia chưa từng xảy ra, như lúc đầu, nàng vẫn là nàng, hắn cũng vẫn là hắn. (Nàng từng tưởng tượng rất nhiều lần khi gặp lại hắn thì tình cảnh sẽ thế nào. Hoặc là chém giết lẫn nhau, hoặc là lớn tiếng chửi mắng + chỉ "nhưng lần này" sẽ thiếu ý: nhưng hóa ra nàng cùng hắn gặp nhau lại có thể bình thản như vậy + "sự việc thảm khốc" không rõ nghĩa "huyết án" => để nguyên)
Trong lều của hắn bày biện theo như phong cách hắn vẫn ưa thích, đều là những thứ như của bậc trí thức, làm cho người ngoài mới nhìn sẽ không thể nhận ra đây là nơi ở của tướng lĩnh quân đội, mà sẽ tưởng là thư phòng của một học giả. (câu này là văn nói không phải văn viết: đầy những sách vở + để nguyên "chủ soái", không phải từ nào cũng cần thuần Việt)
Hắn quay lưng về phía nàng, đang ngồi dưới đất, đàn để lên gối, bên cạnh là một chiếc bàn, trên bàn đặt một bức chân dung, thoáng nhìn qua khiến nàng giật mình. (đàn để lên gối? Bàn ở đâu ra? CV có đoạn: "giống như nhìn xuyên thu thủy" hay "vọng xuyên thu thủy": một thành ngữ chỉ trạng thái mỏi mắt mong chờ=> đàn đặt trên đùi, vừa gảy vừa đăm đắm nhìn lên bức họa đặt trên cái bàn phía trước, mất hồn lạc phách.)
Hắn vẫn không ngừng đàn, vừa nhẹ nhàng mở miệng nói: “Thiên Sinh, ngươi tìm được nàng sao?” (Tiếng đàn vẫn không ngừng, hắn nhẹ nhàng mở miệng: "Thiên Sinh, tìm được nàng chưa?")
Giọng nói này, trầm trầm mà ấm áp, cũng đã từng một lần làm nàng bồi hồi, rất giống trong giấc mơ của nàng. Chỉ là hôm nay nghe ra còn có cả sự mệt mỏi và bất lực. (không cần dấu phẩy + cùng giọng nói một dạo quanh quẩn trong giấc mơ của nàng giống nhau như đúc, chỉ là hôm nay...)
Đã một năm rưỡi rồi! 500 ngày đêm, đã làm cho người và vật đều không còn như trước. (Giữ nguyên cv là đủ: đủ khiến cho cảnh còn người mất)
Ninh Hạ cố gắng nắm chặt tay, ngăn bản thân đang vô thức run rẩy. Từ lâu nàng đã biết rõ Lôi Nhược Nguyệt cố tình làm nàng đau lòng, tấn công vào nơi sâu thẫm trái tim nàng. Nhưng mâu thuẫn ở chỗ, biết vậy mà nàng còn nhất định muốn đến gặp hắn, gặp hắn rồi lại càng sợ hãi. (Sai nghĩa: dùng sức nắm thật chặt tay lại, dùng cách đó để ức chế bản thân đang không tự chủ được mà run rẩy + sai nghĩa: nàng đã sớm biết Lôi Nhược Nguyệt là cái dằm trong trái tim nàng, đâm lên chỗ sâu nhất tận đáy lòng nàng! Thế nhưng không thể tưởng được là nàng luôn luôn muốn gặp hắn lần nữa, mà gặp được rồi lại sợ.)
Trong tim quyết không lùi bước, nhưng bản năng cơ thể lại không kìm được phản ứng run rẩy một cách tự nhiên. (Thừa, chữ "lên" hoặc không còn gì nữa là đủ)

Đa tạ! ^^
Rỗi rỗi biên hộ người đẹp 1 đoạn : )).
 
Status
Not open for further replies.

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top