1. Những cái LIKE và những lời cảm ơn là nguồn động lực để các dịch giả và converter tiếp tục cống hiến sức lực cho cộng đồng. Nếu bạn đã từng một lần muốn hỏi: vì sao còn chưa có chương mới?, xin biết rằng, không chỉ riêng bạn cần dịch giả và converter, mà họ cũng cần bạn nữa.

    Xin hãy động viên dịch giả và converter bằng cách đăng-ký (miễn phí) và đăng-nhập vào diễn đàn, để bạn có thể bấm những nút LIKE, để các dịch giả và converter còn biết rằng: Có người vẫn đang dõi theo thành quả của họ.

  2. Truyện Convert Mới Hoàn Thành - Thái Huyền Chiến Ký

[Thông Báo] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Thảo luận trong 'Phòng Dịch Giả - Đăng Ký Dịch' bắt đầu bởi tiểu toán bàn, 12/5/16.

  1. meomoon86

    meomoon86 Trúc Cơ Đỉnh Phong

    Bài viết:
    93
    Được thích:
    333
    Nghề nghiệp:
    Nông dân
    mình cũng suy nghĩ cái khoản này rồi, vì song song cùng thực hiện, mấy bạn ấy lại ko phải thành viên bên này, ghi 2 nguồn thì hợp lý, nhưng nếu cho vào truyện sưu cũng không đúng lắm vì mình cũng dịch mà:((. Nãy ghi 2 nguồn nhưng sợ không đúng quy định nên lại xóa đi, giờ bạn nói vậy thì mình ghi luôn cả 2 nguồn. cảm ơn bạn nhé:9:
     
  2. Phù Dung

    Phù Dung Trúc Cơ Trung Kỳ

    Bài viết:
    15
    Được thích:
    67
    Truyện Tuyệt sắc đan dược sư: Quỷ Vương yêu phi

    TT
    1.第1章 废物
    慕府,夕阳笼罩的后院内,树叶反射出淡淡的光芒,然而,此时时间尚晚,后院内却一片的肃静,安静的似乎只有树叶在微风中沙沙作响的声音……

    “世子,我们这样做真的好吗?毕竟你和姐姐都有婚约了。”少女抬起羞红的脸蛋,雪白的娇躯依偎在男人健硕的身体上,“如果这件事被姐姐知道了……”

    “你是说那个废物?”男人皱了皱剑眉,俊美的容颜在听到这话后闪过一道明显的厌恶,“我们在一起的时候别提到那让人倒胃口的女人,至于那婚约,对我来说可有可无,终有一天我会解除此道婚约,像她这种废物根本不配成为我的妻子!婷儿,相信我,我会给你一个名正言顺的身份,只有你才能配得上我!”

    “世子……”慕婷儿的眸中泛着感动的光芒,旋即又为难的说道,“这样对姐姐来说是不是太不公平了?不管怎么说,她都是我的姐姐。”

    听到这话,男人把她拥的更紧,怜惜的道:“婷儿,你就是太善良了,有你这个妹妹是她的福气,若她不知好歹,亦别怪我手不留情!”

    低头埋在男人的胸膛内,慕婷儿的眼角还带着泪滴,然而唇边却不觉扬起一抹阴谋得逞的冷笑。

    却在这时,一道尖叫声划过天空,落入两人的耳中。

    “啊!你们……你们……”

    慕如月紧紧的捂着唇,不敢置信的望着在她面前赤身裸体的一对狗男女,泪腺像是无法止住般的落下来,那一刻,她的心似乎被什么东西狠狠的刺了一下。

    男人眉头一皱,随手拿起一旁的衣物遮住两人的身躯,他望向慕如月的眉眼间带着不加掩饰的厌恶与烦躁。

    “本世子早就说过,有本世子在的地方不希望出现你!现在居然敢来打扰我和婷儿,如果不是念在你为慕家之女的份上,本世子不会让你见到明天的太阳!”

    看着将慕婷儿保护在怀里的男人,慕如月紧紧的咬着唇,通红的眼睛中含满委屈的泪水。

    他的话就像是一根利刃,狠狠的扎到了她的心里,痛不欲生。

    原来在他的心里,她只是一个可有可无的人罢了。可为何在她五岁之前,这个男人对她那般的温柔?若不是那份温柔,她亦不会深陷进去,无法自拔。

    然而,在五岁天赋测试之后,得知她不过是一个筋脉堵塞,无法修炼的废物,那所有的温柔便远离了她。

    “风哥哥……”

    “闭嘴!”

    突然的大喝吓了慕如月一跳,她又不知道自己说错了什么,委屈的望着那脸色铁青的男人。

    夜天风鄙夷的视线满脸泪水的少女,冷笑了起来:“慕如月,你有哪一点比的上婷儿?就凭你,给婷儿提鞋都不配!”

    “世子……”慕婷儿急忙拉住了夜天风,“世子,别说了,是我不对,我不该……不该答应世子,婷儿一直以为我们的爱情会得到所有人的祝福,但我却忘了,姐姐毕竟也深爱着你,世子,婷儿求你别再伤害姐姐了,她是个好女人……”

    一滴泪水划过她娇嫩的容颜,让夜天风的心猛地痛了一下。


    2.他们才是一家人
    “婷儿,”紧紧的握着慕婷儿的手,男人深情款款的道,“从一月前,你把自己交给了我,我就发誓,一定要娶你为妻,但我和这废物是指腹为婚,还是皇爷爷亲自下的旨,让他收回的话还需要时间,不过你相信我,很快你就会成为我的妻子。”

    眼前的一幕深深刺痛了慕如月,她双眸通红的瞪着慕婷儿,恨恨的道:“慕婷儿,你只是我慕家的养女而已,我才是这里的正牌小姐!希望你认清楚自己的身份!”

    “啪!”

    可是她这话刚说完,一巴掌狠狠的甩在她的脸上。

    慕如月的身体蓦然颤抖一下,她捂着疼痛的脸颊,僵硬的转过脑袋,不敢相信的看着一旁脸色铁青的中年男人:“爹,你怎么……”

    “放肆!谁允许你这样对婷儿说话?”中年男人的面色冷厉,仿佛在他面前的不是亲生女儿,而只是一个可以肆意凌虐的丫鬟罢了。

    “爹,我才是你女儿啊,”慕如月的声音带着哽咽,眸中含泪的道,“她只是养女而已,为什么爹你……”

    “女儿?”中年男人冷笑起来,“有你这样的女儿是我一生中的耻辱!婷儿纵是养女,却是天赋卓越,她才是我的骄傲!你以为你有资格配得上景王世子吗?明确的告诉你好了,他们两人的事情是我一手撮成的,否则你以为为何这里会没人来?”

    犹如晴天霹雳,慕如月的身子颤了几颤,咬唇望着这与她血脉相连的人。

    “婷儿姐姐,你没事吧?”

    而在此时,她一母同胞的妹妹慕伊雪仿佛没看到她似得,径自走到已满脸泪痕的慕婷儿身旁。

    “婷儿姐姐,你放心好了,雪儿和爹爹都会保护你,不让某些人抢走你的夫婿,”慕伊雪可爱的笑了起来,她转头望了眼慕如月,目光中含着厌恶鄙夷,“而且,在慕家,我慕伊雪只有慕婷儿一个姐姐,这种废物根本不配当我姐,我真不明白为什么娘要把这种废柴生下来,她根本没有资格做慕家的女儿!”

    “爹,雪儿……”

    慕婷儿感激的望向两人,这一刻,所有人都没有发现她唇边含着的冷笑。

    慕如月,我早就发过誓要将你所有的东西都夺来!谁让你慕家的正牌小姐,而我只是一个养女。

    可是,最初并没有被你放在眼里的养女,如今却爬到了你的头上,这一切,都源于你是个无法修炼的废物!

    但你怎么也不会想到,驱使你成为废物的是五岁那年天赋测试前,我往你碗里下的毒,而谁也不会知道,一个四岁的孩子会有这般的心计。

    慕如月的心逐渐冷了一下,她看着这其乐融融的一家三口,突然发现自己不过是一个外人罢了,他们才是真正的一家人……

    “哈哈!”

    突兀的,她狂笑了起来,笑着笑着,狠狠的朝着身旁的一棵树撞去。

    突如其来的变故吓了众人一跳,慕婷儿脸色大变,她可没想把这女人逼死,若她死了,岂不是太无趣了?

    然而,她刚想要出手制止,却被中年男人给抬臂挡住了。

    “既然她想死,那就随她去吧,我就当没这个女儿。”

    Chương 1 + 2
    Chương 1: Phế vật


    Mộ phủ.


    Nắng chiều bao phủ bên trong hậu viện, lá cây phản chiếu ra ánh sáng nhàn nhạt, vậy mà vào lúc này, bên trong hậu viện lại vô cùng yên tĩnh, sự tĩnh lặng này dường như chỉ có thể nghe được âm thanh của lá cây khẽ xào xạt trong gió.


    "Thế tử, chúng ta làm như thế có tốt không? Dù sao người và tỷ tỷ cũng đã có hôn ước rồi" Thiếu nữ nâng gương mặt đỏ bừng của mình lên, thân thể mềm mại trắng như tuyết rúc vào trong thân thể to lớn của nam nhân: "Nếu như chuyện này mà bị tỷ tỷ phát hiện..."


    "Nàng nói cái đồ phế vật kia sao?" Nam nhân cau mày kiếm lại, sau khi nghe thấy thế dung mạo tuấn tú lập tức hiện lên sự chán ghét: "Lúc chúng ta ở chung với nhau đừng nhắc tới nữ nhân làm cho người ta chán ghét, về phần hôn ước kia đối với ta mà nói có cũng được không có cũng được, ngày nào đó ta sẽ giải trừ đạo hôn ước này, loại phế vật như nàng ta vốn không xứng trở thành thế tử của ta! Đình nhi, tin tưởng ta, ta sẽ danh chính ngôn thuận cho nàng một danh phận, chỉ có nàng mới có thể xứng với ta."


    "Thế tử..." Trong con ngươi của Mộ Đình Nhi có phần hơi cảm động, bất chợt bối rối nói: "Như thế có phải bất công với tỷ tỷ quá không? Bất luận nói như thế nào thì nàng cũng là tỷ tỷ của thiếp."


    Nghe nói như thế, nam nhân càng ôm chặt lấy nàng hơn, thương tiếc nói: "Đình nhi, nàng chính là quá tốt bụng, có người muội muội như nàng là may mắn của nàng ta, nếu nàng ta không biết tốt xấu thì đừng trách ta ra tay tàn nhẫn."


    Mộ Đình Nhi cúi đầu xuống chôn ở trong ngực nam nhân, khóe mắt còn mang theo vài giọt nước mắt nhưng bên môi lại vô ý nâng lên một nụ cười nhạt giống như âm mưu đã được thực hiện như ý.


    Nhưng vào lúc này, một tiếng thét chói tai vang lên, rơi vào trong tai hai người.


    "A! Các ngươi... Các ngươi..."


    Mộ Như Nguyệt gắt gao che miệng, không dám tin nhìn một đôi cẩu nam nữ trần như nhộng trước mặt nàng, hai hàng nước mắt giống như không có cách nào ngừng rơi được, một phút kia, dường như lòng của nàng bị thứ gì đó mạnh mẽ đâm vào.


    Nam nhân nhướng mày, tiện tay cầm lên bộ quần áo che kín thân thể hai người, hắn nhìn về phía Mộ Như Nguyệt, vẻ mặt không che giấu đi sự chán ghét bực bội.


    "Bản Thế tử đã nói từ trước, có bản Thế tử ở nơi này thì không muốn ngươi xuất hiện ở đây! Bây giờ lại dám tới quấy rầy ta và Đình nhi, nếu không phải nể tình thân phận ngươi là chi nữ của Mộ gia, bản Thế tử sẽ không để cho ngươi nhìn thấy nổi mặt trời ngày mai đâu."


    Nhìn nam nhân bảo vệ Mộ Đình Nhi trong lòng, Mộ Như Nguyệt gắt gao cắn môi, ánh mắt đỏ ửng hàm chứa đầy nước mắt uất ức.


    Lời của hắn giống như là một lưỡi dao sắc bén hung hăng ghim vào trong lòng của nàng, khiến nàng vô cùng đau đớn.


    Thì ra trong lòng của hắn, nàng chỉ là một người vô hình mà thôi. Thế nhưng vì sao khi nàng năm tuổi, người nam nhân này lại đối xử dịu dàng với nàng như vậy? Nếu không phải vì sự dịu dàng ấy, nàng cũng không phải hãm sâu vào, không cách nào thoát khỏi được.


    Nhưng mà sau cuộc khảo thí thiên phú vào lúc năm tuổi kia, biết gân mạch nàng bị tắc nghẽn trở thành phế vật không thể nào tu luyện được thì tất cả sự dịu dàng ấy lại càng ngày càng xa cách nàng.


    "Phong ca ca..."


    "Câm miệng!"


    Tiếng hét đột nhiên vang lên khiến Mộ Như Nguyệt bị dọa giật mình, nàng lại không biết bản thân vừa nói sai cái gì, tủi thân nhìn qua sắc mặt xanh mét của nam nhân kia.


    Dạ Thiên Phong dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn thiếu nữ mặt đầy nước mắt, nở nụ cười lạnh: "Mộ Như Nguyệt, ngươi có điểm nào so với Đình Nhi chứ? Chỉ bằng ngươi, muốn xách giày cho Đình Nhi cũng không xứng!"


    "Thế tử..." Mộ Đình Nhi vội vàng kéo Dạ Thiên Phong lại: "Thế tử, đừng nói nữa, là thiếp không đúng, thiếp không nên... không nên đáp ứng Thế tử, Đình Nhi vẫn cho là tình yêu của chúng ta sẽ nhận được sự chúc phúc của tất cả mọi người nhưng thiếp đã quên, tỷ tỷ dù sao cũng rất yêu chàng, Thế tử, Đình Nhi xin chàng đừng tổn thương tỷ tỷ nữa, nàng là một cô gái tốt..."

    Chương 2: Bọn họ mới là người một nhà


    "Đình Nhi" Nam nhân nắm chặt tay của Mộ Đình Nhi, chân thành nói: "Từ một tháng trước, nàng đem mình giao cho ta, ta liền thề rằng nhất định phải lấy nàng làm vợ, ta cùng phế vật này là chỉ phúc vi hôn, đây là do chính Hoàng gia gia tự mình chỉ hôn, để người huỷ hôn cần phải thời gian, nàng chỉ cần tin tưởng ở ta, nàng sẽ rất nhanh trở thành thê tử của ta."


    Một màn trước mắt khiến tim Mộ Như Nguyệt đau nhói, cặp mắt nàng đỏ ửng nhìn chằm chằm Mộ Đình Nhi, oán hận mà nói: "Mộ Đình Nhi, ngươi chỉ là dưỡng nữ của Mộ gia ta mà thôi, ta mới là tiểu thư chính đáng ở nơi đây. Hy vọng ngươi nhận rõ thân phận của mình!"


    "Chát~"


    Thế nhưng nàng vừa mới dứt lời, một cái tát hung hăng rơi xuống trên mặt nàng.


    Thân thể Mộ Như Nguyệt bỗng nhiên run rẩy một cái, nàng che gương mặt đau buốt, cứng ngắc quay đầu, dáng vẻ khó tin nhìn nam nhân trung niên sắc mặt xanh mét: "Cha, tại sao người..."


    "Láo xược! Ai cho phép ngươi nói như thế với Đình Nhi?" Sắc mặt nam nhân trung niên lạnh lùng nghiêm nghị, dường như người đứng ở trước mặt hắn không phải là con gái ruột mà chỉ là một nha hoàn có thể tùy ý lăng nhục mà thôi.


    "Cha, con mới là con gái của người." Âm thanh Mộ Như Nguyệt mang theo nghẹn ngào, ánh mắt rưng rưng nói: "Nàng ta chẳng qua là dưỡng nữ mà thôi, vì sao cha lại..."


    "Con gái?" Nam nhân trung niên cười lạnh: "Có người con gái như ngươi là sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời ta! Đình Nhi tuy là dưỡng nữ nhưng lại có thiên phú trác tuyệt, nàng mới là của niềm tự hào của ta! Ngươi cho rằng ngươi có tư cách xứng với Cảnh Vương Thế Tử sao? Để ta nói rõ cho người biết, chuyện hai người bọn họ là ta một tay tác thành đấy, bằng không ngươi cho rằng tại sao nơi đây lại không có một ai?"


    Giống như sấm sét giữa trời quang, thân thể Mộ Như Nguyệt run rẩy mấy cái, cắn môi nhìn qua người có cùng dòng máu với nàng.


    "Đình Nhi tỷ tỷ, ngươi không sao chứ?"


    Mà vào lúc này, muội muội ruột thịt - Mộ Y Tuyết cùng mẹ sinh ra với nàng dường như không thấy được nàng mà chạy thẳng đến bên cạnh Mộ Đình Nhi mặt đầy nước mắt.


    "Đình Nhi tỷ tỷ, tỷ yên tâm đi, Tuyết Nhi cùng phụ thân đều bảo vệ cho tỷ, không cho những người khác cướp đi vị hôn phu của tỷ." Mộ Y Tuyết nở nụ cười đáng yêu, nàng quay đầu nhìn Mộ Như Nguyệt, trong ánh mắt ẩn chứa chán ghét xem thường: "Hơn nữa ở Mộ gia, Mộ Y Tuyết ta chỉ có một người tỷ tỷ là Mộ Đình Nhi, loại phế vật này căn bản không xứng làm tỷ tỷ của ta, ta thật không rõ vì sao nương lại có thể sinh ra một phế vật như vậy, nàng căn bản không có tư cách làm con gái Mộ gia!"


    "Cha, Tuyết Nhi..."


    Mộ Đình Nhi cảm kích nhìn về phía hai người, giờ khắc này, tất cả mọi người không có phát hiện bên môi nàng ẩn chứa nụ cười khẩy.


    Mộ Như Nguyệt, ta đã sớm thề rằng sẽ đoạt tất cả đồ vật của ngươi! Ai bảo ngươi là tiểu thư chân chính của Mộ gia, mà ta chỉ là một dưỡng nữ.


    Nhưng mà, ban đầu dưỡng nữ không được ngươi để vào mắt hôm nay lại bò lên trên đầu của ngươi, toàn bộ điều này đều là do ngươi trở thành phế vật không thể tu luyện được.


    Nhưng ngươi làm thế nào cũng không nghĩ được rằng người ép ngươi trở thành phế vật trước cuộc khảo thí thiên phú năm năm tuổi là ta, ta đã hạ độc trong chén của ngươi, mà không ai biết rằng một hài tử bốn tuổi lại có tâm kế như vậy.


    Lòng Mộ Như Nguyệt dần dần lạnh lẽo, nàng nhìn một nhà ba người vui vẻ hòa thuận, đột nhiên phát hiện mình chẳng qua chỉ là người ngoài mà thôi, bọn họ mới thật sự là người một nhà...


    "Ha ha..."


    Bỗng nhiên, nàng cười một cách điên cuồng, sau đó hung hăng lao tới cây cột bên cạnh.


    Tai nạn bất ngờ xảy ra khiến mọi người giật mình, sắc mặt Mộ Đình Nhi thay đổi, nàng thật không nghĩ rằng sẽ bức chết nữ nhân này, nàng ta chết đi chẳng phải không còn thú vị nữa sao?


    Nhưng mà, nàng vừa định muốn ra tay ngăn cản thì lại bị nam nhân trung niên giơ tay ngăn cản.


    "Nếu như nàng muốn chết, vậy thì mặc nàng đi, ta coi như không có nữ nhi này."

    Mong mod xem qua dùm mình :D
     
  3. nila32

    nila32 Administrator
    Thiên Tượng kỳ Đỉnh Phong
    Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ
    Đường Chủ Dịch Nguyên Đường
           

    Bài viết:
    9,511
    Được thích:
    231,723
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    @Phù Dung: bản dịch này có thể đăng lên reader. Chỉ xin góp ý từ "phế vật", dù đúng nguyên tác nhưng đọc thấy không đã lắm, có thể thay bằng "tiện nhân" hay gì đó khác, bạn xem xét thử.

    Với cho mình hỏi, truyện này về sau có nhiều cảnh H không? :002:
     
  4. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    ❈Thiên Phủ Dịch Giả ❈
                 

    Bài viết:
    9,444
    Được thích:
    49,825
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    Phế vật với tiện nhân không giống nhau đâu Nị.
    nàng nữ chính này bị cho là thể chất không thể tu luyện, giống như phế mạch Thạch hầu của Mục ấy.
    :dead:
    Từ này ta chưa tìm ra từ nào tương đương hay hơn. :dead:
     
  5. nila32

    nila32 Administrator
    Thiên Tượng kỳ Đỉnh Phong
    Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ
    Đường Chủ Dịch Nguyên Đường
           

    Bài viết:
    9,511
    Được thích:
    231,723
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Éc, truyện này có tu luyện nữa à?
    Chắc đệ đọc truyện main là nam quen rồi nên giờ đọc nhân vật nữ bị gọi đồ phế vật thấy kỳ kỳ. :cuoichet:
     
  6. Trần Bì

    Trần Bì Nguyên Anh Sơ Kỳ  

    Bài viết:
    366
    Được thích:
    1,314
    Đăng kí dịch
    Tên truyện: Đậu Đậu, em chưa biết yêu.
    Tác giả: Niêm Đường
    Trung
    B 市最大的竞技游戏赛场, 五分钟前刚刚结束一场大型竞技游戏的世界杯决赛. 胜负已分, 不管是场内玩家还是在场外看直播的游戏迷都炸了锅, 疯狂地呼喊着胜者的名字.


    "豆精神, 豆马力, 豆神裆下有天地 ♂"


    听到那句"豆神裆下有天地" , 已经从选手席走到后台的唐小豆"噗" 地喷了. 她站起身拉下黑色兜帽掩住脸, 只露出苍白尖细的下巴, 跟着队友一起从特殊通道走出了赛场, 避开了群情汹涌的观众.


    到了场馆外头, 还没迈出两步就被迎面扑到怀里的妹子抱了个满怀!


    "豆葛格 ~ 人家想死你啦!"


    "小白. . . . . ." 唐小豆耸拉着眼看向吊在自己身上的美人发小: "今晚去哪儿吃?"


    "你家!" 小白笑嘻嘻地挽过唐小豆的手."我带了新游戏过来哟 ♂"


    十分钟后两人已经坐在了一截空荡的地铁车厢里. 唐小豆蜷成个虾米, 套着马丁靴的脚大喇喇地蹬着车厢壁, 专注地晃着手上的掌机, 用重力感应瞄准器接二连三地爆着对面玩家的头. 旁边小白眼巴巴地看着唐小豆专注的侧脸, "豆豆, 你排名多少啦?"


    —— 这款射击游戏还是她上周推荐给唐小豆玩的.


    唐小豆歪着身子, 懒洋洋地说: "谁知道呢."


    小白扒在她身上一看, 脸绿了. 游戏界面上方的全国排名显示出一串儿凶残的数字 —— 唐小豆只花了三天就挤到了全国前十, 目测还有上升趋势!


    ". . . . . . 游戏怪物!" 小白盯着唐小豆灵活翻飞的五指, "我看你哥玩的时候跟你是一样的手速, 为什么你赢的场数这么多?"


    "游戏嘛, 技术磨练到一定高度就是半斤八两."


    唐小豆侧了侧肩膀以便身边活宝靠得更舒服, 虽然她实在没几两肉.


    "到了这种时候, 拼的就是心理."


    她伸手点了点屏幕对面一个刚露头的, 名字叫 【 好名儿都让狗起了 】 的玩家, "比方说这个人, 他在他们队伍里实力和技术都是最强的, 但是性格冲动毛躁. 我开场连杀了他三个猪队友, 还故意打字说他们队伍输掉的原因是他, 别人都是被他这个菜鸟连累的."


    唐小豆勾起一抹有些痞气的笑容, 加重了"菜鸟" 的咬字力道.


    "哥们儿立刻不冷静了, 刷了一分钟的屏骂我 ‘ 屁都不懂还乱喷 ’. . . . . ."


    说话间手指一滑触屏一个催泪弹扔过去, 迅速切换狙镜扣动扳机! 砰地一声, 【 好名儿都让狗起了 】 犬首被爆, 弱柳扶风地挂了 ——


    "这不, 估计气得手抖正忙着打字骂我呢, 这不就没躲过去?"


    小白被萌得七荤八素: "哦哦, 还有这招! 受教了!"


    "受教? 哈哈哈, 你就算背下来也没用, " 唐小豆笑得春风得意, 在小白脸颊上捏了捏, "你手笨 ♂"


    小白捂脸: "就没有你不会玩的游戏?"


    "豆是没有 ~" 唐小豆吹了个口哨.


    —— 结果一小时后, 她就后悔得恨不得把自己这张撂狠话的嘴撕了.


    这会儿两人已经到了唐小豆的住处, 小白正拿着手上游戏碟片的封面大卖广告: "这个新出的女性向恋爱游戏叫 ‘True Love Kiss( 真爱之吻 )’, 除去攻略角色不说, 支线和结局据说有几万个 ~ 快看快看, 这个男人够帅吧?"


    唐小豆没空分辨封面上的男人帅不帅了, 她全副注意力都在自己的电脑屏幕上.


    黑白画面上, 印着一个血红的"BE" .


    她抽着嘴角, 回忆起刚才小白给她的科普 ——


    所谓女性向恋爱游戏, 说白了就是泡男人游戏; 成功的话当然就是攻略出 HE, 也就是所谓的 Happy Ending, 顺利地把男人泡到手. . . . . .


    至于 BE(Bad Ending). . . . . .


    唐小豆揪着头顶呆毛, 呆滞地看着屏幕上一刀把自己操纵的女主角砍了以后笑得绝代风华的哥们儿, 傻了.


    这世界上居然有她唐小豆攻不破的游戏! ? ! ? ! ?


    豆了个槽! ! ! ! ! 这特么的不科学! ! ! ! !


    屏幕上的美少年仍在龇牙乐: "我爱你啊, 让我们永远在一起. . . . . . 只要这样你就不会再离开我了呵呵呵呵. . . . . ."


    呵您娘个豆啊哥们儿!


    玄关传来开关门声, 接着就是一道清亮的男声: "二豆子, 吃了吗?"


    "掌嘴!" 平生最恨别人叫他二豆子的唐小豆两眼喷火地按下了重玩按钮.


    小白回头一看来者, 欢呼: "大豆, 回来啦? 你也来试试这个游戏!"


    唐大豆, 顾名思义, 自然就是唐小豆的亲哥. 打扮利落干净的青年, 俊秀眉宇间跟小豆很有几分相似. 得了小白招呼, 就走到小豆旁边拿了她鼠标, 取得了游戏控制权.


    小豆抱着双臂看大豆飞速点选着游戏界面的选项, 慢悠悠地开起嘲讽嘴炮: "得了吧, 就他? 从小打游戏就没赢过我, 我都不行, 他能行才怪. . . . . ."


    话音刚落, 叮的一声, 屏幕上显示出一个大大的 HE 标记.


    唐小豆瞪着眼, 险些扯断头顶呆毛.


    唐小豆, 网名"豆神" , 传说中立于游戏界金字塔顶端的职业玩家, 拥有不败纪录的游戏大能. . . . . .


    . . . . . . 此刻觉得自己的人生和自尊正遭受着巨大的挑战.


    . . . . . .


    深夜, 唐小豆呆滞地看着屏幕上大大的 BE 二字.


    已经是第 249 个 BE 了. 从下午到现在, 她打出来的 BE 真是五花八门, 小到吵架分手一拍两散, 大到生离死别六月飞雪, 还有猎奇的囚禁狗笼皮鞭冰恋双亡. . . . . . 不一而足.


    所谓恋爱游戏不就是猜心理么? 连人的心理都摸得门儿清, 没道理连程序的"心理" 都玩儿不转啊! ? 唐小豆一直以来对自己的超直感都极为自信, 可是每次她只要遵从自己心意选择选项, 必定 BE. . . . . .


    唐大豆打着哈欠走到她身后: "疯了么二豆子, 还跟这游戏较劲呢?"


    唐小豆撑着打架的眼皮哼唧: "你不懂. . . . . . 我这叫. . . . . . 豆精神. . . . . ."


    唐大豆"噗" 了一声, 把手里的咖啡放到她手边: "那行, 先给你补充点儿豆能量."


    小豆拿着咖啡灌的当口, 大豆弯腰窥屏: "我看看. . . . . . 哦, 这个选项 ——"


    【 丰岛龙弥静立在窗边, 英俊的面容被月华晕出强烈的明暗. 他擎刀的右手肌肉贲起, 孔武有力, 曾经斩下无数敌将头颅, 此刻却轻柔地握住了你的手掌.


    恪尽温柔的力道充满了呵护的意味, 那是与雄性纯粹的力量截然相反的缠绵.


    "殿下, " 他哑着嗓子说道, "如果要留在宫中陪伴殿下的话, 我. . . . . . 便要放弃军人的身份, 再也不能碰触这把刀, 再也不能上战场了. . . . . ."


    他的神色充满痛苦和挣扎; 你不禁捧起他的脸. . . . . . 】


    大豆拉开下拉选项.


    "1. 拥抱他.


    2. 吻他."


    "吻他." 唐小豆含着咖啡含混地说."勾搭这么久, 十个事件都过渡完要结局了, 直接一吻定情, 电视不都是这么演的么?"


    【 你拽住他的衣襟. 高大的男人露出有些茫然的神情, 以一种顺从的姿态被你迫得微微垂下头.


    你踮起脚尖, 吻上了他的唇.


    "! !" 他受惊, 半晌, 颤着手抱住你的肩膀, 轻轻把你推开一些, ". . . . . . 公主殿下?"


    你说: 】


    "1. 告诉我你的烦恼.


    2. 别胡思乱想, 这有什么可烦恼的? 我爱着龙弥, 龙弥也爱着我, 为我留下吧."


    "选 2 选 2!" 小豆放下咖啡杯一脸不耐烦."磨蹭死了!"


    大豆点下了 2 选项.


    【"不. . . . . . 并不是那样简单的事啊!" 丰岛的嗓音颤抖起来.". . . . . . 我是个武士, 有意识以来生存的意义便只有战斗 —— 您能明白吗? 离开战场的我也许将会毫无价值, 就连如以往一样守护殿下都做不到了. . . . . . 到那个时候, 我将不再是我, 也许也不再是. . . . . . 殿下想要的那个 ‘ 我 ’ 了."


    丰岛双眼渐渐发红, 扶住你肩头的双手灼热而烫人.


    ". . . . . . 殿下, 请您. . . . . ."


    他缓缓闭上眼睛, 神色痛苦, 似乎在斟酌措辞.


    "请您放我离开吧."


    他是鹰, 本该翱翔于战场上的自由的鹰.


    而不是被锁在这深宫里, 只能靠与她的爱情活下去的笼中鸟.


    "公主殿. . . . . ."


    语声骤顿 ——


    ". . . . . . 下?" 丰岛身躯一僵, 缓缓垂下眼, 看向你刺入他身体的小刀.


    鲜血汩汩涌出, 泅湿了他身上深蓝的衣料. 他咳出一口血来, 缓缓倒在你身上.


    爱人的鲜血气味腥甜, 滑腻地流淌于手掌间. . . . . .


    很温暖, 想要更多.


    你仍在缓慢地向前推着刀鞘, 感受利器刺入肉体时奇妙的阻滞感.


    不知道埋在这胸口的心脏, 究竟是为你而跳动, 还是为了他所谓的. . . . . . 自由而跳动?


    你目光涣散地看向丰岛.


    他竟没有流露出一丝惊诧或怨恨的神色, 而是费力地勾起唇角, 露出一个解脱式的笑容, 在你耳边呓语.


    你蓦地想起初见时, 他衣胄染血, 额带飘摇, 单刀戮杀敌将后逆光向你走来的情景.


    宛如天神一般冲破敌阵的武士, 举起被污血浸染的大掌时还有些局促, 在袍角揩了几下, 才将手伸向你.


    "幸不辱命, 殿下."


    他微笑着说. 】


    销魂的结局音乐轻快地响起.


    豆神正式入手第 250 个 BE.


    . . . . . . . . . . . . . . . . . .


    "雪特!" 唐小豆疯了, "这游戏不科学! !"


    唐大豆把炸毛豆按回椅子里: "豆豆, 你通不了关的原因跟游戏本身无关."


    唐小豆: "哈? 那是因为什么?"


    "那是因为, " 唐大豆一脸严肃, 幽幽道: "豆豆, 你不懂爱."


    . . . . . . 呵呵呵.


    槽点太多, 不知从何下嘴 (. . . . . . ).


    唐小豆面无表情地目送大豆回到卧室, 然后再一次把视线转向电脑屏幕.


    . . . . . .


    凌晨三点.


    BEBEBEBEBEBE. . . . . .


    小豆呆滞地盯着游戏界面上一片刺目血红的"BE" , 连数出自己到底打了多少 BE 出来的心情都没了, 暂时退出游戏打开了联线界面的玩家排行榜 ——


    这款恋爱游戏是在全国平台上联网运行的, 故此有全国排名以供各地玩家交流.


    她翻了翻各种排名项目, 真是包罗万象, 有按照入手纯爱结局数量排序的 【 纯爱的歌者 】, 有按照入手 18X 情节数量排名的 【 欲. 望的奴隶 】(. . . . . . ).


    然后一个意义不明的排名项目引起了她的注意.


    【 深渊 】.


    . . . . . . AUV, 有点儿毛啊?


    小豆手一抖点进去, 界面上排名第一的冠军赫然映入眼帘:


    Rank 1. 豆神 BE 入手数量: 999


    . . . . . . 原来是 BE 入手数量的排名.


    再往下翻. . . . . .


    Rank 2. 好名儿都让狗起了 BE 入手数量: 130


    Rank 3. 冰莹梦露魅儿 BE 入手数量: 13


    等等. . . . . . 这种数据落差是什么节奏?


    打开评论页面.


    【 冰蝶梦爱魅儿: 大家好, 这是我今天入手的超稀有 BE 结局的 CG 和流程. 】


    【 腹肌舔舐者: 我听说游戏上万种结局里一共只有 1000 个 BE 支线, 而且攻略达成的条件超苛刻啊! 才刚刚发售两天就攻出来了真不愧是冰蝶大大! 】


    【 处. 男终结器: 呵呵, 你当豆神死的吗. 】


    【 腹肌舔舐者: ? 楼上说谁? 那个打竞技的? 】


    【 处. 男终结器: 呵呵, 看排行榜. 】


    再往下就是一片狼哭鬼嚎讨论"豆神" 的回帖了; 唐小豆略崩溃, 随手关上排行页面回到游戏界面, 看看还有最后一个选项没选, 就手随便选了一个. . . . . .


    又是一阵销魂的结局音乐声响起.


    第 1000 个 BE.


    . . . . . . 天赋异禀, BE 小能手, 呵呵.


    呵呵.


    . . . . . . 呵. ( → →)


    唐小豆一脸麻木地活动一下僵硬的手指, 冷不防电脑屏幕突然一黑, 出现几行大字:


    * 玩家编号 0925, 全部 BE 入手, 耗时 13 小时 30 分 12 秒.


    您真是太惊人了. 让我看到您更多的潜力吧. *


    "?" 唐小豆先是懵了一下, 继而突然觉得一股浓浓的困意上涌, 让她不由自主地阖上眼, 意识陷入混沌.
    Dịch
    Tại sân thi đấu trò chơi lớn nhất thành phố B, năm phút trước vừa kết thúc một trận chung kết giải thi đấu game World Cup cỡ lớn. Thắng bại đã phân, dù là game thủ trong sân hay là mọt game ở ngoài xem phát sóng trực tiếp đều vỡ òa, điên cuồng hò hét tên người thắng.


    "Tinh thần Đậu, mã lực Đậu, Đậu thần dưới đáy quần có thiên địa ♂"


    Đã từ ghế tuyển thủ đi tới hậu đài, Đường Tiểu Đậu nghe được câu "Đậu thần dưới đáy quần có thiên địa ♂" ấy, phun ra "Phụt" một tiếng. Cô đứng lên kéo xuống mũ trùm đen che mặt lại, chỉ lộ ra chiếc cằm nhọn tái nhợt, theo đồng đội từ con đường đặc biệt rời khỏi sân đấu, tránh đi những khán giả đang kích động dữ dội kia.


    Đến khu vực công cộng bên ngoài, cô còn chưa bước ra hai bước, đã bị cô bé trước mặt nhào tới ôm vào lòng!


    "Đậu ca ca ~ người ta nhớ cậu muốn chết!"


    "Tiểu Bạch......" Đường Tiểu Đậu lôi kéo cô bạn thân xinh đẹp đang có xu hướng treo trên người mình: "Tối nay đi đâu ăn?"


    "Đi nhà cậu!" Tiểu Bạch cười hì hì câu tay Đường Tiểu Đậu. "Tớ có đem theo trò chơi mới sang đây nè ♂"


    Mười phút sau, hai người đã ngồi vào một buồng xe trống trải trong tàu điện ngầm. Đường Tiểu Đậu uốn thành con tôm, chân mang giày Martin thong dong đạp vách thùng xe, chuyên tâm loay hoay điện thoại trên tay, dùng súng ngắm cảm ứng trọng lực liên tiếp headshot người chơi đối điện. Tiểu Bạch ở cạnh bên mắt lom lom nhìn sườn mặt chuyên chú của Đường Tiểu Đậu, "Đậu Đậu, cậu hạng mấy rồi?"


    ---- Cái game xạ kích này cũng là do cô đề cử cho Đường Tiểu Đậu chơi hồi tuần trước.


    Đường Tiểu Đậu ngã người, lười biếng nói: "Ai biết."


    Tiểu Bạch bám víu trên người cô nhìn một lát, xanh mặt. Trên giao diện trò chơi, bảng xếp hạng toàn quốc hiển thị một chuỗi con số khủng khiếp ---- Đường Tiểu Đậu chỉ tốn ba ngày đã lọt top mười toàn quốc, xem ra còn có xu thế tăng lên nữa!


    "... Quái vật game!" Tiểu Bạch nhìn chằm chằm năm ngón tay bay múa linh hoạt của Đường Tiểu Đậu, "Tớ thấy lúc anh cậu chơi, tốc độ tay cũng giống cậu,vì sao số trận thắng của cậu nhiều vậy?"


    "Trò chơi mà, tôi luyện kỹ thuật đến trình độ nhất định thì cũng kẻ tám lạng người nửa cân."


    Đường Tiểu Đậu khẽ nghiêng vai để tiện cho người lóc chóc bên cạnh dựa vào thoải mái hơn, dù rằng thật ra cô cũng không có mấy lạng thịt.


    "Đến lúc đó, liều mạng thì cần xét tâm lý."


    Cô đưa tay chỉ một người chơi ở màn hình trước mặt mới vừa thò đầu ra, tên là [Tên hay đều nhường cho chó xài rồi], "Ví dụ như người này, trong đội ngũ bọn họ thì thực lực và kỹ thuật của hắn đều là mạnh nhất, thế nhưng tính cách nông nổi hấp tấp. Vừa mở màn, tớ liền giết ba cái đồng đội heo của hắn, còn cố ý đánh chữ nói đội ngũ bọn họ thua trận là tại vì hắn, người khác đều bị tay mơ như hắn liên lụy."


    Đường Tiểu Đậu gợi lên một nụ cười có phần lưu manh, nhấn mạnh chữ "tay mơ".


    "Người anh em đó lập tức không bình tĩnh, spam tới một phút mắng tớ 'mông cũng không hiểu còn phun bậy' ..."


    Khi đang nói chuyện, ngón tay trượt qua màn hình cảm ứng ném ra một quả bom cay, lại cấp tốc chuyển đổi thành kính ngắm rồi bóp cò súng! Bịch một tiếng, khuyển thủ [Tên hay đều nhường cho chó xài rồi] bị headshot, nhược liễu phù phong(1) ngủm ----


    (1) Yểu điệu như cành liễu đong đưa theo gió


    "Xem nè, hắn phỏng chừng tức giận đến tay run, đang bận đánh chữ mắng tớ đây, còn không phải là không né được sao?"


    Tiểu Bạch bị rung động đến thất điên bát đảo: "Ồ ồ, còn có chiêu này! Xin chỉ giáo!''


    ''Chỉ giáo? Ha ha ha, dù cậu có học thuộc cũng vô dụng, '' Đường Tiểu Đậu cười đến xuân phong đắc ý, nhéo nhéo má Tiểu Bạch, ''Tay cậu vụng lắm ♂"


    Tiểu Bạch che mặt: ''Bộ không có game nào cậu không chơi được sao?"


    ''Đoán là không có ~'' Đường Tiểu Đậu huýt sáo.


    ---- Kết quả một giờ sau, cô hối hận đến nỗi ước gì đem cái miệng nói năng hùng hồn đó của mình xé ra.


    Vào lúc này hai người đã đến nơi ở của Đường Tiểu Đậu, Tiểu Bạch cầm bìa mặt đĩa trò chơi trên tay, đang dốc sức quảng cáo: ''Cái game hẹn hò dành cho phái nữ mới ra này tên là 'True Love Kiss (Chân ái chi hôn)', chưa kể tới nhân vật công lược, nghe đồn chi nhánh và kết cục cũng có đến mấy vạn cái ~ mau nhìn mau nhìn, chàng này đẹp trai chưa?''


    Đường Tiểu Đậu không rảnh đánh giá trai trên bìa có đẹp hay không, toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt lên máy vi tính.


    Trên tấm hình trắng đen, in chữ ''BE'' đỏ như máu.


    Cô co quắp khóe miệng, nhớ lại hồi nãy Tiểu Bạch phổ cập kiến thức cho mình ----


    Cái gọi là game hẹn hò dành cho phái nữ, nói trắng ra chính là game cua trai; nếu thành công đương nhiên chính là công lược ra HE, hay gọi là Happy Ending, thuận lợi đem trai cua tới tay...


    Còn như BE (Bad Ending)...


    Đường Tiểu Đậu nắm chặt cọng ahoge(2) trên đầu, ngây ngốc nhìn trên màn ảnh mấy anh này chém nữ chính mà mình điều khiển một đao, sau đó cười đến tuyệt đại phong hoa, đờ đẫn.


    (2) Nghĩa đen: tóc ngố, một cọng/cụm tóc một trên đầu nhân vật, thường thấy trong manga và anime.


    Không ngờ trên đời này còn có trò chơi mà Đường Tiểu Đậu ta đây không công phá được?!?!?


    Đậu xanh rau má!!!!! Chuyện này đặc biệt không khoa học!!!!!


    Trên màn hình, mỹ thiếu niên còn đang nhe răng cười: ''Ta yêu nàng, hãy để chúng ta ở bên nhau vĩnh viễn... Chỉ cần như vậy, nàng sẽ không thể rời xa ta ha ha ha..."


    Ha ha cmn nhangười anh em!


    Cửa trước truyền đến tiếng mở cửa, tiếp đó là một giọng nam trong trẻo: "Nhị Đậu Tử, ăn cơm chưa?''


    ''Vả miệng đi!'' Bình sinh ghét nhất người khác gọi cô Nhị Đậu Tử, Đường Tiểu Đậu hai mắt bốc lửa nhấn nút Reload (chơi lại).


    Tiểu Bạch quay đầu lại nhìn người tới, hoan hô: ''Đại Đậu, về rồi à? Anh cũng chơi thử game này xem!''


    Đường Đại Đậu, tên như ý nghĩa, hiển nhiên là anh ruột của Đường Tiểu Đậu. Thanh niên này ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, cặp lông mày tuấn tú có mấy phần tương tự với Tiểu Đậu. Được Tiểu Bạch mời mọc, anh ta bèn đi tới cạnh Tiểu Đậu cầm con chuột của cô, thu lấy quyền kiểm soát trò chơi.


    Tiểu Đậu khoanh tay nhìn Đại Đậu nhanh chóng bấm chọn tuyển hạng trên giao diện game, chậm rì rì mở miệng chế giễu: ''Thôi đi, anh ấy sao? Từ nhỏ chơi game đã không thắng nổi tớ, tớ đều làm không được, anh ấy làm được mới là lạ...''


    Vừa dứt lời, một tiếng đinh, trên màn hình hiện ra một cái ký hiệu HE to bự.


    Đường Tiểu Đậu trợn mắt, suýt nữa túm đứt cọng ahoge trên đầu.


    Đường Tiểu Đậu, nickname trên mạng ''Đậu thần'', game thủ chuyên nghiệp trong truyền thuyết đứng trên đỉnh Kim Tự Tháp của thế giới game, trò chơi đại năng nắm giữ kỷ lục bất bại...


    ... Giờ đây cảm thấy nhân sinh và lòng tự ái đang gặp khiêu chiến cực lớn.


    ...


    Đêm khuya, Đường Tiểu Đậu ngây người nhìn trên màn ảnh hai chữ BE to lớn.


    Đã là cái BE thứ 249 rồi. Từ buổi chiều đến giờ, cô đánh ra tới BE rất là đa dạng, nhỏ thì cãi nhau chia tay, nhất phách lưỡng tán (3), lớn thì sinh ly tử biệt, lục nguyệt phi tuyết (4), còn có các thể loại hiếm lạ như giam cầm, lồng chó, roi da, băng luyến (5), chết chung... Cũng không phải là ít.


    (3) Một đập vỡ đôi, để đạt được mục đích, làm hai bên thiệt hại cũng không sao.

    (4) Tháng sáu tuyết rơi, ý chỉ bị oan khuất.

    (5) Giết người yêu, (có một số) giữ xác người yêu lại bên mình.


    Cái gọi là game hẹn hò không phải là phỏng đoán tâm lý sao? Ngay cả lòng người, cô đều mò mẫm rõ ràng, không đạo lý nào đến "tâm lý" từ lập trình đều chơi không nổi!? Từ trước tới nay, Đường Tiểu Đậu đối với siêu trực giác của mình đều cực kỳ tự tin, nhưng mỗi lần cô chỉ cần vâng theo lòng mình lựa chọn tuyển hạng, lại nhất định là BE...


    Đường Đại Đậu ngáp một cái, đi tới phía sau cô: "Điên rồi hả Nhị Đậu Tử, còn đang ganh đua với trò này sao?"


    Đường Tiểu Đậu cố chống hai mí mắt đang đánh nhau, lẩm bẩm: "Anh không hiểu đâu... Như em đây gọi là... Tinh thần Đậu..."


    Đường Đại Đậu "Phụt" một tiếng, đem cà phê trong tay mình để lên tay cô: "Được rồi, trước tiên cho em bổ sung chút ít năng lượng Đậu."


    Tiểu Đậu cầm cà phê uống một miếng, Đại Đậu khom lưng dòm ngó màn hình: "Để anh xem xem... À, cái lựa chọn này ----"


    [Toshima Ryuya đứng yên bên cửa sổ, khuôn mặt anh tuấn bị ánh trăng chiếu ra sáng tối rõ rệt. Tay phải cầm đao của hắn, cơ bắp gồ lên, oai phong mạnh mẽ, đã từng chém xuống vô số đầu tướng địch, giờ đây lại nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay bạn.


    Lực đạo hết sức dịu dàng tràn đầy ý muốn bảo hộ, đó là một loại triền miên hoàn toàn trái ngược với lực lượng thuần túy của bậc nam nhi.


    "Thưa điện hạ, " Hắn khàn giọng nói rằng, "Nếu phải ở lại trong cung làm bạn với Điện hạ, thần... sẽ phải vứt bỏ thân phận một quân nhân, cũng không thể tiếp tục đụng vào thanh đao này, cũng không thể lại ra chiến trường nữa..."


    Vẻ mặt hắn tràn ngập đau khổ và giãy dụa; bạn không khỏi nổi nâng lên gương mặt ấy...]


    Đại Đậu kéo xuống chọn lực bên dưới.


    "1. Ôm hắn.


    2. Hôn hắn."


    ''Hôn hắn.'' Đường Tiểu Đậu nhâm nhi cà phê, hàm hồ nói: ''Dụ dỗ lâu như vậy, mười sự kiện đều qua hết sắp đến kết cục, trực tiếp vừa hôn đính ước, trên TV không phải đều diễn như vậy sao?"


    [Bạn kéo lại vạt áo của hắn. Người đàn ông cao lớn này lộ vẻ có phần mờ mịt, dùng tư thái thuận theo bị bạn khiến cho hơi cúi đầu.


    Bạn nhón chân lên, hôn lên môi hắn.


    ''!!'' Hắn giật mình, hồi lâu, run rẩy đưa tay ôm lấy bờ vai bạn, nhẹ nhàng đẩy bạn ra một chút, "... Công chúa điện hạ?''


    Bạn nói: ]


    ''1. Nói cho ta biết phiền muộn của chàng.


    2. Đừng suy nghĩ lung tung, chuyện này có gì phải phiền não? Ta yêu Ryuya, Ryuya cũng yêu ta, hãy vì ta ở lại đi."


    ''Chọn 2 chọn 2!'' Tiểu Đậu để tách cà phê xuống, bộ mặt thiếu kiên nhẫn. "Mè nheo muốn chết!''


    Đại Đậu nhấn xuống lựa chọn 2.


    [''Không... Chuyện chẳng phải đơn giản như vậy!'' Tiếng nói Toshima bắt đầu run rẩy. ''... Thần là một võ sĩ, từ khi có ý thức tới nay, ý nghĩa sinh tồn chỉ có chiến đấu ---- ngài có hiểu không? Rời khỏi chiến trường, e rằng thần sẽ không còn giá trị, ngay cả muốn bảo vệ Điện hạ như ngày xưa đều làm không được... Đến lúc đó, thần sẽ không còn là thần, có lẽ cũng không còn là... ''thần'' mà Điện hạ mong nhớ nữa.''


    Đôi mắt Toshima từ từ đỏ lên, hai tay cầm lấy bả vai bạn nóng rực đến bỏng người.


    ''... Điện hạ, xin ngài...''


    Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, vẻ mặt đau khổ, dường như đang cân nhắc chọn từ.


    ''Xin ngài hãy để thần rời đi.''


    Hắn là ưng, vốn dĩ nên tự do bay lượn trên chiến trường.


    Mà không phải bị khóa ở trong thâm cung, chỉ có thể dựa vào ái tình của nàng sống kiếp cá chậu chim lồng.


    '' Công chúa điện...''


    Lời nói đột nhiên tạm ngừng ----


    ''... Hạ?'' Thân thể Toshima cứng đờ, dần dần rũ mắt xuống, nhìn thanh đao nhỏ mà bạn đâm vào thân thể hắn.


    Máu tươi tuôn ra ồ ạt, làm ướt y phục xanh thẫm trên người hắn. Hắn ho ra một ngụm máu, chậm rãi ngã vào người bạn.


    Máu tươi của người yêu tỏa mùi tanh ngọt, sền sệt chảy xuôi xuống lòng bàn tay...


    Rất ấm áp, muốn nhiều hơn nữa.


    Bạn vẫn chầm chậm đẩy cán đao về phía trước, cảm thụ cái cảm giác trở ngại kỳ diệu lúc vũ khí sắc bén đâm vào thân thể ấy.


    Không biết trái tim chôn trong ngực này, đến cùng là nhảy lên vì bạn, hay là vì cái điều mà chàng gọi là... tự do?


    Ánh mắt bạn tan rã nhìn về phía Toshima.


    Vẻ mặt hắn lại không chút toát ra một tia ngạc nhiên hay oán hận, mà hắn lại khó khăn gợi lên khóe môi, lộ ra một nụ cười như được giải thoát, ở bên tai bạn nói mê sảng.


    Bỗng dưng bạn nhớ tới lần đầu gặp gỡ, cảnh tượng khi đó, hắn áo mũ nhuốm máu, băng hộ trán tung bay trong gió, khua đao chém giết tướng địch, sau đó ngược ánh sáng đi về phía bạn.


    Người võ sĩ ấy hệt như thiên thần phá tan trận địa quân địch, khi giơ bàn tay nhuộm dần máu đen lên còn có chút bối rối, lau chùi trên vạt áo mấy lần, mới dám đưa tay về phía bạn.


    "May mắn không làm nhục mệnh, thưa Điện hạ."


    Hắn mỉm cười nói.]


    Âm nhạc kết thúc tiêu hồn nhẹ nhàng vang lên.


    Đậu thần chính thức tới tay BE thứ 250.


    ...


    "Shit!" Đường Tiểu Đậu tức điên, "Trò chơi này không khoa học!!"


    Đường Đại Đậu ấn Đậu xù lông về trong ghế: "Đậu Đậu, lí do em không qua ải được không liên quan tới bản thân trò chơi."


    Đường Tiểu Đậu: "Hở? Vậy thì tại cái gì?"


    "Đó là bởi vì, " Đường Đại Đậu dùng bộ mặt nghiêm túc, sâu xa nói: "Đậu Đậu, em chưa biết yêu."


    ... Ha ha ha.


    Sạn quá nhiều, không biết nói từ đâu (... ).


    Đường Tiểu Đậu mặt không thay đổi nhìn theo Đại Đậu trở lại phòng ngủ, tiếp đó lại đem tầm mắt chuyển tới màn hình máy vi tính.


    ...


    Ba giờ sáng.


    BEBEBEBEBEBE...


    Tiểu Đậu dại ra nhìn chằm chằm giao diện trò chơi một vùng "BE" đỏ chói, ngay cả tâm tình đếm xem mình rốt cuộc đánh ra bao nhiêu cái BE cũng không có, tạm thời thoát khỏi trò chơi, mở ra giao diện bảng xếp hạng game thủ online ----


    Cái game hẹn hò này vận hành trên mạng lưới toàn quốc, vì vậy nó có bảng xếp hạng toàn quốc nhằm tạo điều kiện cho người chơi khắp nơi giao lưu với nhau.


    Cô lật qua lật lại các loại hạng mục xếp hạng, thực sự là muôn hình vạn trạng, có [Người ngợi ca thuần ái] xếp hạng dựa trên số kết cục tình yêu thuần khiết lấy được, có [Nô lệ của dục vọng] xếp hạng dựa trên số tình tiết 18+ tới tay (... ).


    Sau đó, một hạng mục xếp hạng ý nghĩa không rõ đưa tới sự chú ý của cô.


    [Thâm uyên].


    ... Chà, đó là cái gì?


    Tay Tiểu Đậu run lên bấm vào, quán quân đứng đầu trên giao diện xếp hạng thình lình đập vào mắt:


    Rank 1. Đậu thần - số lượng BE tới tay: 999.


    ... Hóa ra là xếp hạng số BE lấy được.


    Lật xuống chút nữa...


    Rank 2. Tên hay đều nhường cho chó xài rồi - số lượng BE tới tay: 130


    Rank 3. Băng oánh mộng lộ mị nhi - số lượng BE tới tay: 13


    Đợi đã... Loại số liệu chênh lệch thế này là cái thể loại gì?


    Mở ra trang bình luận.


    [Băng điệp mộng ái mị nhi: chào mọi người, đây là CG (6) và quy trình đạt kết cục BE siêu hiếm mà hôm nay mình lấy được.]


    (6) Computer Graphic, hình ảnh đã qua chỉnh sửa trên máy tính để nâng cao chất lượng.


    [Người liếm láp cơ bụng: tui nghe nói trò chơi này trong kết cục hơn vạn loại, tổng cộng chỉ có 1000 cái chi nhánh BE, hơn nữa điều kiện đạt thành công lược cực kỳ hà khắc luôn! Vừa mới đem bán được hai ngày đã công ra đến rồi thật không hổ là Băng điệp đại đại!]


    [Máy chung kết trai tân: ha ha, ông khi Đậu thần chết rồi sao.]


    [Người liếm láp cơ bụng: ? Lầu trên nói ai? Cái game thủ thi đấu kia?]


    [Máy chung kết trai tân: ha ha, nhìn bảng xếp hạng đi.]


    Xuống chút nữa là một đống comment lang khóc quỷ gào thảo luận "Đậu thần"; Đường Tiểu Đậu hơi tan vỡ, tiện tay đóng trang thứ bậc trở về giao diện trò chơi, nhìn thấy còn có cái tuyển hạng chưa chọn, tiện tay chọn đại một cái...


    Lại là một tiếng nhạc kết thúc tiêu hồn vang lên.


    Cái BE thứ 1000.


    ... Thiên phú dị bẩm, tay chơi BE lành nghề, ha ha.


    Ha ha.


    ... Ha. (→ →)


    Mặt Đường Tiểu Đậu chết lặng, thoáng chuyển động ngón tay cứng ngắc, không ngờ màn hình máy vi tính đột nhiên tối sầm lại, hiện ra mấy hàng chữ lớn:


    *Người chơi số thứ tự 0925, tới tay toàn bộ BE, thời gian tiêu hao 13 giờ 30 phút 12 giây.


    Ngài thực quá kinh người rồi. Cho ta thấy tiềm lực của ngài nhiều hơn nữa đi.*


    ''?" Mới đầu Đường Tiểu Đậu bối rối một chốc, tiếp đó đột nhiên cảm thấy một cơn buồn ngủ nồng đậm dâng lên, khiến cô không thể tự chủ đóng mắt lại, ý thức rơi vào hỗn độn.

    @Vivian Nhinhi @archnguyen1984 @nila32 @nhatchimai0000 @Yukihana116490
     
  7. nhatchimai0000

    nhatchimai0000 Administrator      

    Bài viết:
    18,009
    Được thích:
    142,622
    @fox9 huynh giúp bạn @Trần Bì vụ reader nhé.
    Truyện có chương dài, bạn dịch tốt.
     
  8. tiểu toán bàn

    tiểu toán bàn Administrator                

    Bài viết:
    20,958
    Được thích:
    153,283
  9. Yukihana116490

    Yukihana116490 Moderator box Dịch
    Om Mani Padme Hum
    Ngưng Dịch Hậu Kỳ
    Khách Khanh Trưởng Lão PNT
         

    Bài viết:
    2,515
    Được thích:
    8,809
    Võng Du à bạn, dịch tốt lắm. Chú giải cũng kỹ nữa :D chắc bạn là fan của thể loại này?
    Mong bạn nỗ lực theo truyện đến cùng.
    Mời vào Phòng đăng ký dịch giả (trong Box Truyện Dịch) để lập topic phân chương-mời dịch giả cho truyện (nếu bạn định solo thì thôi)
    Đăng ký nick Reader để post truyện thẳng lên Reader. Liên hệ a @fox9 - tức Cáo đoẹp chai
     
  10. Trần Bì

    Trần Bì Nguyên Anh Sơ Kỳ  

    Bài viết:
    366
    Được thích:
    1,314
    Thank.
    Mình cũng thích võng du, nhưng truyện này là tống mạn.
    Sẵn tiện hỏi luôn, phần thể loại truyện mình ghi là tống mạn hay đồng nhân, tại thấy trên BNS không có thể loại tống mạn
     

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0 - Khách: 0)