[ĐK Dịch] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Cá Mòi

Vấn Đạo
Ngọc
48,855
Tu vi
8
Thua lỗ game thành tỷ phú - Thanh Sam Thủ Túy

Chương 0: Ở trong mắt người khác, cuộc đời của Bùi Khiêm như giấc mộng, một đường thẳng tiến.

Hắn làm tổng giám đốc công ty game lớn nhất cả nước, trò chơi hắn tạo ra nổi tiếng khắp cả thế giới, khiến người chơi trên toàn cầu phải nạp tiền đến ngây dại.

Hắn làm nhà đầu tư phim điện ảnh kiêm đạo diễn, phim hắn chiếu bán được mấy chục triệu vé tính khắp toàn thế giới, các loại giải thưởng đạt được nặng trĩu cả tay.

Hắn làm ông chủ xưởng sản xuất phần cứng lớn nhất nước, góp phần đưa điện thoại di động, máy vi tính, máy chơi game phổ cập trên toàn thế giới, tự mình tham dự thiết kế rất nhiều sản phẩm bán chạy.

Thậm chí, ngay cả những cửa hàng ăn uống không ai ngờ tới cũng mở mấy ngàn đại lý khắp thế giới.

Người biết hắn, đều có đánh giá khác nhau.

Nhân viên của hắn cho rằng hắn là ông chủ tuyệt vời nhất, thương yêu nhân viên nhất trên đời.

Đối tác của hắn cho rằng hắn là một người có tài quản lý tột đỉnh.

Vòng tròn những ông chủ lớn cho rằng hắn là một nhà đầu tư thiên tài.

Những nhà phát minh xem hắn là kẻ thù không đội trời chung.

Truyền thông nói, bản thân hắn đạt giá trị trăm triệu.

Người có thể tiếp xúc với hắn đều nói, hắn là một người tiết kiệm trời sinh.

Hắn giống như một người hoàn mỹ, một nhân tài giới kinh thương, sinh ra để náo loạn chốn thương trường.

Mà đối với mỗi ngành nghề, mỗi lĩnh vực, mỗi lời khen tặng, Bùi Khiên chỉ cảm thấy khóc không ra nước mắt.

"Tôi thật sự không phải kỳ tài thương mại gì cả."

"Tôi cũng không biết đến cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra."

"Tại sao trò chơi tôi làm chỉ để hố người mà vẫn có thể kiếm được tiền vậy?"

"Tôi làm điện thoại di động chỉ vì muốn kết bạn! Vì sao mọi người cứ liên tục mua vậy?"

"Cả đám nhân viên của tôi nữa, rõ ràng tôi tìm một đám lưu manh tới, tại sao cả bọn lại hăng máu như bị cắt tiết, từng người đều vô cùng đáng tin vậy?"

"Vì sao lại như vậy, kiếm được tiền chính là việc nên hài lòng, tại sao tôi lại khổ sở thế này?"

"Thật sự tôi chỉ muốn lỗ vốn thôi mà, cầu xin mọi người đừng giúp tôi kiếm tiền nữa."

Bùi Khiêm, kỳ tài trong mắt của mọi người, quả thực vẫn luôn chịu đủ mọi sự quấy nhiễu.

Hắn cực kỳ hối hận.

Mà tất cả những điều này, phải kể từ lúc hắn nhận được "Hệ thống chuyển đổi tài phú"...

Chương 1: Năm 2009.

Đại học Hán Đông, thành phố Kinh Châu, tỉnh Hán Đông.

"Khiêm nhi, dậy mau, sắp trễ giờ lên lớp rồi! Hôm nay là giờ học của phó viện trưởng, phải điểm danh đó!"

Bùi Khiêm tỉnh lại khỏi giấc mộng, dụi dụi mắt, có chút buồn bực.

’Rốt cuộc là ai đang gọi mình.

‘Không phải mình thuê phòng trọ à? Ai chạy tới phòng mình nhỉ?’

Mở mắt ra liền nhìn thấy một khuôn mặt dài chiếm hết tầm nhìn của Bùi Khiêm.

"Mã Dương?"

Bùi Khiêm ngạc nhiên hỏi, suýt tí nữa thì nghĩ hắn đang nằm mơ.

"Nhanh lên, tao kêu mày dậy, không kịp điểm danh thì đừng trách tao đó." Khuôn mặt dài của Mã Dương nhanh chóng rời khỏi tầm nhìn của Bùi Khiêm, gã ta vội vã rời khỏi phòng ngủ.

Chờ chút, phòng ngủ?

Bùi Khiêm tỉnh táo ngay trong nháy mắt, đánh vỡ trạng thái cá ướp muối, ngồi dậy khỏi giường.

Phòng ký túc xá sáu người ở trường đại học!

Lúc đó hắn nằm ở giường bên cạnh cửa, hắn vẫn nhớ vào mùa đông cửa không đóng kín được, có gió lùa qua khe cửa nhỏ, vì điều này mà năm đó Bùi Khiêm phàn nàn không dứt.

Hai người anh em còn sót lại trong phòng cũng nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lập tức đi ra ngoài.

"Nhanh lên Khiêm nhi, chạy hai bước vẫn có thể đuổi kịp. Nếu không lúc điểm danh tụi tao không thể kêu giùm mày đâu, bị phó viện trưởng bắt được thì thảm lắm."

Hai người bạn cùng phòng này vội vã rời đi.

Bùi Khiêm không khỏi tự tát mình hai cái.

Híc... đau quá!

Đây không phải là lúc mình học đại học sao? Thật hay giả vậy?

Tiết của phó viện trưởng...điểm danh...vậy là năm nhất đại học...

Năm 2009?!

Chẳng lẽ mình trở về mười năm trước?

Bùi Khiêm thấp thỏm trong chốc lát, chỉ một lúc sau đã thản nhiên tiếp nhận sự thực này.

Sau khi tốt nghiệp đại học năm 2013, hắn làm hai nghề, cũng nhảy việc mấy lần, sau đó còn gặp phải đám lãnh đạo xỏ lá, cũng gặp phải nhiều lục đục trong công việc.

Tóm lại, hắn bị công ty bóc lột và vắt kiệt sức lao động.

Gặp phải chuyện tốt như quay về quá khứ này đương nhiên phải vui mừng rồi. Có thể trở lại mười năm trước để làm lại từ đầu, đây chính là điều mà biết bao người muốn cũng không được à nha.

Bùi Khiêm tỉnh cả ngủ, vươn mình ngồi dậy khỏi giường.

Làm gì tiếp theo nhỉ?

Có nên báo cáo tình hình cho Cục quản lý Thời gian và Không gian không?

Mình sẽ không bị bắn chết ngay tại chỗ, giết người diệt khẩu chứ?

Hay... đầu tiên sau khi chuyển kiếp, trước tiên đi học cái đã?

Bệnh thần kinh à!

Ký ức mười năm trước rất mơ hồ, nhưng Bùi Khiêm vẫn miễn cưỡng nhớ rằng năm thứ nhất hắn cúp rất nhiều tiết học, bao gồm tiết của Phó viện trưởng, nhưng không bao giờ bị rớt môn.

Tuy Phó viện trưởng ngoài miệng nói sẽ điểm danh nhưng thực tế không hề làm vậy.

Ngược lại, có một giáo viên nam trẻ trông rất tốt bụng, xưa nay không hề điểm danh, nhưng cuối kỳ đột nhiên điểm danh một lần và còn tính vào kết quả thi.

"Tôi không nhớ tên các bạn nên phải làm quen với mọi người một chút."

Đó là những gì thầy ấy nói.

Cho đến bây giờ Bùi Khiêm nghĩ tới chuyện đó vẫn có cảm giác bị lừa một vố, dù sao khi đó hắn còn trẻ, vô cùng tin tưởng vị thầy giáo tốt tính này.

Đúng lúc này, một màn hình sáng trong suốt đột nhiên xuất hiện trước mặt Bùi Khiêm, từng dòng chữ nhanh chóng hiển thị.

[Hệ thống chuyển đổi tài phú đang ràng buộc kí chủ...]

[Ràng buộc thành công]

[Kí chủ: Bùi Khiêm]

[Xin mời kí chủ đọc hướng dẫn sử dụng hệ thống]

‘Chuyện gì xảy ra?!’

Bùi Khiêm sợ hết hồn, rồi lại mừng rỡ như điên.

Quả nhiên sau khi chuyển kiếp nhất định có hệ thống, đây là bàn tay vàng!

Bình tĩnh, bình tĩnh. Đây là một motip thông thường, không có gì đáng ngạc nhiên.

Bùi Khiêm nhanh chóng bình tĩnh lại, bắt đầu quan sát các thông tin trên màn ánh sáng.

[Hệ thống chuyển đổi tài phú]

[Tỷ lệ chuyển đổi lợi nhuận/thua lỗ: hiển thị sau]

[Vốn hệ thống: 50.000]

[Tài sản cá nhân: 443]

Giao diện sử dụng rất quen thuộc.

Bên dưới giao diện có một khu vực giống như khung chat, được sử dụng để hiển thị một số thông tin, chắc hẳn là hướng dẫn sử dụng.

[Quy tắc chuyển đổi tài phú]

[Cách một quãng thời gian, hệ thống sẽ cung cấp cho kí chủ số lượng *Vốn hệ thống* nhất định, chỉ có thể dùng cho các hoạt động thương mại thông thường của công ty, không thể hoang phí]

[Sau một thời gian sẽ tiến hành kết toán, tùy theo mức độ lời lỗ khác nhau, dựa theo tỉ lệ để chuyển đổi thành *tài sản cá nhân* mà ngài có thể tự do chi tiêu]

[Bước kế tiếp: Xem quy tắc chi tiết]

"Ồ? Hệ thống này kiếm bộn tiền à!"

"Mày cung cấp tài chính cho tao, còn chia tiền cho tao nữa? Hệ thống lương tâm!"

Ngay lập tức Bùi Khiêm đã hiểu chức năng của hệ thống này.

Mặc dù "Vốn hệ thống" và "Tài sản cá nhân" đều là "tiền", nhưng chúng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Tài sản cá nhân được hiển thị là 433, có nghĩa là trên người Bùi Khiêm tổng cộng chỉ có 443 tệ. Đây là số tiền mà hắn có thể tự do chi tiêu.

50.000 tệ ấy là vốn hệ thống. Theo giải thích của hệ thống, số tiền này chỉ có thể dùng để tiến hành các hoạt động thương mại, ví dụ như mở công ty.

Sau một thời gian ngắn, bất kể kiếm được tiền hay thua lỗ thì một phần tương ứng sẽ được chuyển đổi thành tài sản cá nhân theo một tỷ lệ nhất định. Đến lúc đó Bùi Khiêm có thể tiêu xài thỏa thích!

"Thật thú vị! Xem các quy tắc chi tiết nào."

Bùi Khiêm tiếp tục click vào màn ánh sáng để kiểm tra.

[Kí chủ phải tham gia vào các hoạt động thương nghiệp bình thường, hợp lý, hợp pháp và có hàm lượng kỹ thuật]

[Các hành vi sau đây là trái với quy tắc, xin lưu ý]

[Danh mục lợi nhuận]

[1. Mua bất động sản quy mô lớn, nâng giá phòng]

[2. Mua tiền kỹ thuật số bất hợp pháp, tham gia các chương trình góp vốn phi pháp]

[3. Đầu cơ trục lợi, hạ giá vật tư, phá vỡ trật tự thị trường]

[...(click vào để mở rộng 97 hành vi trái quy tắc còn lại)]

[Danh mục hao tổn]

[1. Làm từ thiện, hoặc đưa tài sản của công ty cho người khác.]

[2. Mua, thuê nhân viên, thuê văn phòng và mua đồ dùng văn phòng với giá cao hơn tiêu chuẩn thị trường]

[3. Tiêu cực lười nhác, hiệu suất hạ thấp quá mức, không thể tạo ra bất kỳ giá trị nào trong thời gian dài]

[...click để mở rộng 97 hành vi trái quy tắc còn lại)]

[Điều khoản bổ sung: Kí chủ không thể tiết lộ hoặc ám chỉ về hệ thống cũng như những thứ sẽ phải khiêu chiến dưới bất kỳ hình thức nào]

[Hệ thống có quyền giải thích cuối cùng về định nghĩa các hành vi vi phạm]

[Bước kế tiếp: Ngẫu nhiên chọn tỉ lệ chuyển hóa lời/lỗ]

"Các quy tắc thực sự nghiêm ngặt."

Bùi Khiêm xem xét 200 điều vi phạm. Các phương án xuất hiện trong đầu hắn lần lượt bị gạt bỏ.

Đầu cơ bất động sản và mua tiền kỹ thuật số đều bị hệ thống cấm.

Đầu tư thông thường và các hành vi quản lý tài sản có thể được, nhưng về mặt lợi nhuận hàng năm nói chung sợ là rất khó thỏa mãn nhu cầu của Bùi Khiêm.

Có tới 200 quy tắc vi phạm, không chỉ hạn chế các hoạt động "lợi nhuận" của Bùi Khiêm mà còn hạn chế các hoạt động "thua lỗ" của hắn.

Nói tóm lại, mọi hành vi sai trái đều bị cấm.

Bùi Khiêm tiếp tục click vào màn ánh sáng để tiến vào bước kế tiếp.

[Tỷ lệ chuyển đổi lời/lỗ đang được tạo ngẫu nhiên...]

[Tỷ lệ chuyển đổi lợi nhuận là 100:1, tỷ lệ chuyển đổi thua lỗ là 1:1]

"Chà, đợi đã, tỷ lệ này..."

Bùi Khiêm xem xét kỹ hơn và phát hiện rằng điều này có vẻ hơi bị bug*.

(bug: lỗi trong game/hệ thống)

Tỷ lệ chuyển đổi thua lỗ hơi cao?

Nếu tất cả vốn của hệ thống đều lỗ sạch thì phần lỗ đó có thể chuyển thành tài sản cá nhân!

Mất tiền cũng đồng nghĩa với việc kiếm được tiền!

"Tỉ lệ chuyển đổi ngẫu nhiên tốt như vậy? Mình quả thực là một Âu hoàng** à nha!"

(Âu hoàng: ý chỉ người cực kỳ may mắn)

"Đáng tiếc là tỷ lệ chuyển đổi lợi nhuận có hơi thấp, nhưng không sao, thua lỗ dễ hơn kiếm tiền nhiều!"

Bùi Khiêm cảm giác vận may của hắn đại bạo phát!

[Bước cuối cùng: Vui lòng đặt tên cho công ty của ngài (click vào đây)]

Bùi Khiêm suy nghĩ một chút, cuối cùng gõ vào ô nhập số liệu: Công ty trách nhiệm hữu hạn mạng lưới công nghệ Đằng Đạt. (Tenda Network Technology Co., Ltd.)

Cái tên này có nghĩa là "lên như diều gặp gió".

Cũng chính là hy vọng công ty Đằng Đạt này sẽ nhanh chóng thất bại!

[Hoàn thành đăng ký Công ty trách nhiệm hữu hạn mạng lưới công nghệ Đằng Đặt]

Sau khi bước cuối cùng được hoàn thành, thông tin trên màn sáng biến mất và trở về trạng thái ban đầu của bảng điều khiển.

[Hệ thống chuyển đổi tài phú]

[Kí chủ: Bùi Khiêm]

[Tỷ lệ chuyển đổi lợi nhuận 100:1, tỷ lệ chuyển đổi thua lỗ 1:1]

[Thời gian kết toán tiếp theo: 14 ngày sau]

[Lưu ý: Một tuần trước khi kết toán, nếu sản phẩm chưa được phát hành, ngày thanh toán sẽ bị hoãn lại và thời gian hoãn sẽ được xác định bởi hệ thống.]

[Vốn hệ thống: 50.000]

[Tài sản cá nhân: 443]

Bùi Khiêm kiểm tra ý nghĩa của ghi chú này.

Một tuần trước khi quyết toán, trên tay Bùi Khiêm nhất định phải có sản phẩm được phát hành.

Điều này rất hợp lý.

Nếu như không có quy tắc này, Bùi Khiêm có thể đưa tất cả các tài sản của công ty vào sản xuất một ngày trước khi kết toán, như vậy vốn tài chính sẽ biến thành 0, tương đương với việc chui qua kẽ hở.

Có quy tắc này, Bùi Khiêm nhất định phải đặt tất cả các sản phẩm lên kệ để kiếm lợi nhuận một tuần trước khi kết toán. Cho dù là lời hay lỗ thì bước đi này không thể nhảy vọt qua được.

"Thiếu đi một cách lợi dụng sơ hở, nhưng thôi không có vấn đề gì."

"Vì vậy việc tiếp theo mình phải làm là biến hệ thống tài chính về thành 0, còn tài sản cá nhân từ 443 thành 50.443."

"Không phải chỉ là thua lỗ theo quy tắc thôi sao? Mình cảm thấy không khó lắm." Bùi Khiêm tràn đầy tự tin.

Hắn chỉ cần mở một công ty, sáng tạo và phát triển sản phẩm như bình thường.

Sau đó với tư cách là chủ sở hữu công ty, chỉ cần đi chệch hướng một tí tẹo, dẫn tới con đường sai lầm.

Chẳng phải thành công sao?

Có rất ít công ty khởi nghiệp thành công, nhưng công ty khởi nghiệp thất bại lại vô cùng nhiều. Cái nào dễ hơn hơn là điều hiển nhiên rồi!

在别人眼中,裴谦的一生,是开挂的一生。

作为国内最大游戏公司的总裁,他制作的游戏火遍世界,让全球玩家氪得意识模糊。

作为电影投资人兼导演,他筹拍的电影在全球席卷数十亿票房,各种奖项拿到手软。

作为国内最大硬件厂商的老板,他把手机、电脑、游戏机卖到了全世界,很多爆款产品都亲自参与了设计。

甚至就连看似完全不靠谱的餐饮品牌,也已经在全球开了几千家连锁店。

认识他的人,对他有不同的评价。

他的员工认为他是一个体恤员工的绝世好老板。

他的合伙人认为他有着无为而治的管理才能。

投资圈的大佬把他视为不世出的投资天才。

科技圈的同行将他视为不共戴天的仇敌。

媒体说,他身价百亿。

可他身边的人都说,他过得难以想象得低调、节俭。

他仿佛是一个完美的人,一个商业奇才,只为叱咤商界而生。

而面对各个行业、各个领域纷至沓来的彩虹屁,裴谦只有一个感觉,就是欲哭无泪!

“我真不是什么商业奇才啊!”

“我也不清楚到底发生了什么啊!”

“为什么我做这么坑爹的游戏都能赚钱啊?”

“我做手机只是为了交个朋友啊!你们为什么还要一直买个不停啊!”

“还有我的员工,明明招来了一群混子,怎么突然就集体打鸡血,一个比一个靠谱啊!”

“为什么会这样呢,赚钱明明是一件应该开心的事情,我为什么会这么难过呢?”

“我真的只想亏钱而已,求求你们别再让我赚钱了!”

“滚开,你们这些该死的钞票!”

众人眼中的商业奇才裴谦,其实一直都饱受困扰。

他非常后悔。

而这一切,还要从他获得的那个“财富转换系统”开始说起……

2009年。

汉东省,京州市,汉东大学。

“谦儿,快醒醒,上课要迟到了!今天是副院长的课,可是要点名啊!”

裴谦从睡梦中清醒,揉了揉眼睛,还有些纳闷到底是谁在喊自己。

我租的不是个一居室吗?谁跑我房间来了?

睁眼一看,一张大长脸几乎占据了裴谦的整个视野。

“马洋?”

裴谦愕然,差点以为自己是在做梦。

“快点,我可是叫你起床了,点名没赶上可怨不得我了啊。”马洋的一张大长脸迅速离开裴谦的视野,转身急匆匆地走出寝室。

等等,寝室?

裴谦瞬间清醒,一个咸鱼打挺,从床上坐起。

大学宿舍,六人间!

自己还是在靠门的下铺,还记得冬天的时候门关不严实,有个小缝总是往里面漏风,为了这个,裴谦当年没少抱怨。

房间里仅剩的两个哥们,也都在收拾东西,马上出门。

“快点啊谦儿,抓紧跑两步,还能赶上。否则点名的时候我们可不敢替你喊到啊,被副院长逮住那可就惨了。”

这两个室友也匆忙出门了。

裴谦不由得抽了自己两下。

嘶……腮帮子疼!

真的假的,这不是大学的时候吗?

副院长的课……还点名……那就是大一……

2009年?!

那岂不是回到了十年前?

裴谦忐忑了片刻,很快就坦然接受了这个事实。

他在2013年大学毕业后,辗转两个行业,跳槽过多家公司,遇上过极度坑爹的领导,也经历过职场的勾心斗角。

总之,社畜一只。

遇到穿越这种好事,当然是喜出望外,能回到十年前从头再来,这是多少人都求之不得的事情啊!

裴谦睡意全无,从床上翻身坐起。

接下来怎么办?

要不要跟时空管理局反映一下情况?

我不会被当场击毙、杀人灭口吧?

还是说……穿越之后的第一件事,先去上课?

神经病啊!

十年前的记忆已经很模糊了,但裴谦还是勉强记起,大一那年他翘了很多课,包括副院长的课,但并没有挂在副院长的课上。

副院长虽然嘴上说点名,但实际上并没有真的点过。

反倒是一个看起来一团和气的年轻男老师,从来不点名,期末突然点了一次,还计入了考试成绩。

“我不是想点名,就是想认识一下大家。”

他是这么说的。

到现在裴谦想起来,还有一种深深地被套路了的感觉,毕竟那时候他还太年轻,对这位一团和气的老师充满了信任。

就在这时,一片透明的光幕突然出现在裴谦面前,一行行字迹,不断显示出来。

【财富转换系统正在绑定宿主...】

【绑定成功。】

【宿主:裴谦】

【请宿主阅读本系统的使用须知。】

“什么情况?!”

裴谦吓了一跳,随即陷入狂喜。

果然,穿越之后必有系统,这是金手指到了!

淡定,淡定,这都是常规套路,没什么好大惊小怪的。

裴谦很快镇定下来,开始观察光幕上的文字信息。

【财富转换系统】

【盈余/亏损转化比:待定】

【系统资金:50000】

【个人财产:443】

这是通用模板。

在通用模板下方,专门有一个类似对话框的区域,用来显示一些动态信息,应该就是“使用须知”了。

【财富转换规则:】

【每隔一段时间,系统都将为宿主提供一定数量的*系统资金*,该资金仅可用于公司正常的商业活动,不可挥霍。】

【一段时间后将进行结算,相对于*系统资金*的盈余或亏损部分,将各自按照一定比例,转换为您可自由支配的*个人财产*。】

【下一步:查看详细规则】

“哦哦?这个系统,血赚啊!”

“你给我提供资金,还给我分钱?良心系统!”

裴谦瞬间理解了这个系统的功能。

这里的“系统资金”和“个人财产”,虽然都是“钱”,但却是两种完全不同的概念。

这里显示个人财产443,是说裴谦现在身上的钱加在一起只有443块钱,这些都是他可以自由支配的钱。

那5万块,是系统的资金。按照系统的说法,这些钱只能用来进行商业活动,比如开公司。

而一段时间后,不管赚钱还是亏钱,相对应的部分都会按照一定比例转化为个人财产,到时候裴谦就可以随便花了!

“刺激!看一下详细规则。”

裴谦继续点击光幕查看。

【宿主必须从事正常、合理、合法、有一定技术含量的商业活动。】

【以下行为均属违规行为,请注意。】

【盈余类:】

【1.大规模购置房产、炒房。】

【2.购买数字货币、参与庞氏骗局、非法集资等违法行为。】

【3.投机倒把、倒卖物资、扰乱市场秩序。】

【……(点击展开剩余的97条违规行为)】

【亏损类:】

【1.做慈善,或将公司财产转赠他人。】

【2.以远高于市场价的标准采购、雇佣员工、租用办公地点、购买办公用品。】

【3.消极怠工,效率过于低下,长时间内未能创造任何价值。】

【……(点击展开剩余的97条违规行为)】

【补充条款:宿主不可向任何人、以任何方式透露或暗示系统本身或该挑战的存在。】

【系统对违规行为的定义拥有最终解释权。】

【下一步:随机生成盈亏转化比例】

“规则还真严谨。”

裴谦查看多达200条的违规行为,之前脑海中出现的几个方案被一一否决。

炒房、购买数字货币等,均被系统禁止。

正常的投资、理财行为可以,但以一般的年化收益率来说,恐怕很难满足裴谦的需要。

多达200条的违规细则,不仅限制了裴谦能够进行的“盈余”活动,也限制了他能够进行的“亏损”活动。

总之,禁止一切歪门邪道。

裴谦继续点击光幕,进入下一步。

【正在随机生成盈亏转化比例...】

【盈余转化比例为100:1,亏损转化比例为1:1】

“咦,等一下,这个比例……”

裴谦仔细一看,发现这好像有点bug。

亏损转换比例,有点高啊?

把系统资金全都赔光,就可以等额转化为个人财产了!

亏了钱也相当于是血赚啊!

“随机生成了这么好的转换比例?我简直是个欧皇啊!”

“可惜就是盈余转化比例有点低,不过没关系,亏钱比赚钱容易多了!”

裴谦感觉自己运气大爆发!

【最后一步:请为您的公司命名(点击此处输入)】

裴谦考虑了一下,用意念在输入框中输入:腾达网络技术有限公司。

寓意是“飞黄腾达”。

也就是希望腾达这个公司能够飞快地黄!

【“腾达网络技术有限公司”注册完成。UU看书www.uukanshu.com 】

最后一步也完成了之后,光幕上的文字信息消失了,回到了面板的最初始状态。

【财富转换系统】

【宿主:裴谦】

【盈余转化比100:1,亏损转化比1:1】

【下次结算时间:14天后】

【备注:结算前一周,如有尚未发布的产品,则结算日期向后顺延,顺延时间由系统决定。】

【系统资金:50000】

【个人财产:443】

裴谦查看了一下这条备注的含义。

结算的前一周,裴谦手上不能有尚未发布的产品。

这很合理。

如果没有这条规则,裴谦就可以卡在结算前一天把公司财产全都投入生产,让系统资金变成0,相当于钻了空子。

有了这条规则之后,裴谦就必须在结算前一周就把手中的所有产品上架获得盈利,不管是赚还是赔,这个步骤不能跳过。

“少了一种钻空子的办法,不过也没什么关系。”

“所以,接下来要做的,就是让系统资金的50000变成0,然后让个人资产的443变成50443。”

“不就是在规则内亏钱吗?我觉得这并不难。”裴谦自信满满。

正常开一家公司,正常创造价值、开发产品。

而后,裴谦作为公司老板,只要让这个方向稍微跑偏那么一点点,走到错误的道路上去。

不就成了吗?

创业成功的公司少之又少,创业失败的公司可是一抓一大把。哪个难度更低,是明摆着的事情!

Muội đã có tài khoản reader rồi ạ. @Vạn Cổ @Độc Hành
 

Cún Con Xa Nhà

Phi Thăng Kiếp
Chuyển Ngữ Tiểu Thành
Ngọc
23,499
Tu vi
585
Thua lỗ game thành tỷ phú - Thanh Sam Thủ Túy

Chương 0: Ở trong mắt người khác, cuộc đời của Bùi Khiêm như giấc mộng, một đường thẳng tiến.

Hắn làm tổng giám đốc công ty game lớn nhất cả nước, trò chơi hắn tạo ra nổi tiếng khắp cả thế giới, khiến người chơi trên toàn cầu phải nạp tiền đến ngây dại.

Hắn làm nhà đầu tư phim điện ảnh kiêm đạo diễn, phim hắn chiếu bán được mấy chục triệu vé tính khắp toàn thế giới, các loại giải thưởng đạt được nặng trĩu cả tay.

Hắn làm ông chủ xưởng sản xuất phần cứng lớn nhất nước, góp phần đưa điện thoại di động, máy vi tính, máy chơi game phổ cập trên toàn thế giới, tự mình tham dự thiết kế rất nhiều sản phẩm bán chạy.

Thậm chí, ngay cả những cửa hàng ăn uống không ai ngờ tới cũng mở mấy ngàn đại lý khắp thế giới.

Người biết hắn, đều có đánh giá khác nhau.

Nhân viên của hắn cho rằng hắn là ông chủ tuyệt vời nhất, thương yêu nhân viên nhất trên đời.

Đối tác của hắn cho rằng hắn là một người có tài quản lý tột đỉnh.

Vòng tròn những ông chủ lớn cho rằng hắn là một nhà đầu tư thiên tài.

Những nhà phát minh xem hắn là kẻ thù không đội trời chung.

Truyền thông nói, bản thân hắn đạt giá trị trăm triệu.

Người có thể tiếp xúc với hắn đều nói, hắn là một người tiết kiệm trời sinh.

Hắn giống như một người hoàn mỹ, một nhân tài giới kinh thương, sinh ra để náo loạn chốn thương trường.

Mà đối với mỗi ngành nghề, mỗi lĩnh vực, mỗi lời khen tặng, Bùi Khiên chỉ cảm thấy khóc không ra nước mắt.

"Tôi thật sự không phải kỳ tài thương mại gì cả."

"Tôi cũng không biết đến cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra."

"Tại sao trò chơi tôi làm chỉ để hố người mà vẫn có thể kiếm được tiền vậy?"

"Tôi làm điện thoại di động chỉ vì muốn kết bạn! Vì sao mọi người cứ liên tục mua vậy?"

"Cả đám nhân viên của tôi nữa, rõ ràng tôi tìm một đám lưu manh tới, tại sao cả bọn lại hăng máu như bị cắt tiết, từng người đều vô cùng đáng tin vậy?"

"Vì sao lại như vậy, kiếm được tiền chính là việc nên hài lòng, tại sao tôi lại khổ sở thế này?"

"Thật sự tôi chỉ muốn lỗ vốn thôi mà, cầu xin mọi người đừng giúp tôi kiếm tiền nữa."

Bùi Khiêm, kỳ tài trong mắt của mọi người, quả thực vẫn luôn chịu đủ mọi sự quấy nhiễu.

Hắn cực kỳ hối hận.

Mà tất cả những điều này, phải kể từ lúc hắn nhận được "Hệ thống chuyển đổi tài phú"...

Chương 1: Năm 2009.

Đại học Hán Đông, thành phố Kinh Châu, tỉnh Hán Đông.

"Khiêm nhi, dậy mau, sắp trễ giờ lên lớp rồi! Hôm nay là giờ học của phó viện trưởng, phải điểm danh đó!"

Bùi Khiêm tỉnh lại khỏi giấc mộng, dụi dụi mắt, có chút buồn bực.

’Rốt cuộc là ai đang gọi mình.

‘Không phải mình thuê phòng trọ à? Ai chạy tới phòng mình nhỉ?’

Mở mắt ra liền nhìn thấy một khuôn mặt dài chiếm hết tầm nhìn của Bùi Khiêm.

"Mã Dương?"

Bùi Khiêm ngạc nhiên hỏi, suýt tí nữa thì nghĩ hắn đang nằm mơ.

"Nhanh lên, tao kêu mày dậy, không kịp điểm danh thì đừng trách tao đó." Khuôn mặt dài của Mã Dương nhanh chóng rời khỏi tầm nhìn của Bùi Khiêm, gã ta vội vã rời khỏi phòng ngủ.

Chờ chút, phòng ngủ?

Bùi Khiêm tỉnh táo ngay trong nháy mắt, đánh vỡ trạng thái cá ướp muối, ngồi dậy khỏi giường.

Phòng ký túc xá sáu người ở trường đại học!

Lúc đó hắn nằm ở giường bên cạnh cửa, hắn vẫn nhớ vào mùa đông cửa không đóng kín được, có gió lùa qua khe cửa nhỏ, vì điều này mà năm đó Bùi Khiêm phàn nàn không dứt.

Hai người anh em còn sót lại trong phòng cũng nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lập tức đi ra ngoài.

"Nhanh lên Khiêm nhi, chạy hai bước vẫn có thể đuổi kịp. Nếu không lúc điểm danh tụi tao không thể kêu giùm mày đâu, bị phó viện trưởng bắt được thì thảm lắm."

Hai người bạn cùng phòng này vội vã rời đi.

Bùi Khiêm không khỏi tự tát mình hai cái.

Híc... đau quá!

Đây không phải là lúc mình học đại học sao? Thật hay giả vậy?

Tiết của phó viện trưởng...điểm danh...vậy là năm nhất đại học...

Năm 2009?!

Chẳng lẽ mình trở về mười năm trước?

Bùi Khiêm thấp thỏm trong chốc lát, chỉ một lúc sau đã thản nhiên tiếp nhận sự thực này.

Sau khi tốt nghiệp đại học năm 2013, hắn làm hai nghề, cũng nhảy việc mấy lần, sau đó còn gặp phải đám lãnh đạo xỏ lá, cũng gặp phải nhiều lục đục trong công việc.

Tóm lại, hắn bị công ty bóc lột và vắt kiệt sức lao động.

Gặp phải chuyện tốt như quay về quá khứ này đương nhiên phải vui mừng rồi. Có thể trở lại mười năm trước để làm lại từ đầu, đây chính là điều mà biết bao người muốn cũng không được à nha.

Bùi Khiêm tỉnh cả ngủ, vươn mình ngồi dậy khỏi giường.

Làm gì tiếp theo nhỉ?

Có nên báo cáo tình hình cho Cục quản lý Thời gian và Không gian không?

Mình sẽ không bị bắn chết ngay tại chỗ, giết người diệt khẩu chứ?

Hay... đầu tiên sau khi chuyển kiếp, trước tiên đi học cái đã?

Bệnh thần kinh à!

Ký ức mười năm trước rất mơ hồ, nhưng Bùi Khiêm vẫn miễn cưỡng nhớ rằng năm thứ nhất hắn cúp rất nhiều tiết học, bao gồm tiết của Phó viện trưởng, nhưng không bao giờ bị rớt môn.

Tuy Phó viện trưởng ngoài miệng nói sẽ điểm danh nhưng thực tế không hề làm vậy.

Ngược lại, có một giáo viên nam trẻ trông rất tốt bụng, xưa nay không hề điểm danh, nhưng cuối kỳ đột nhiên điểm danh một lần và còn tính vào kết quả thi.

"Tôi không nhớ tên các bạn nên phải làm quen với mọi người một chút."

Đó là những gì thầy ấy nói.

Cho đến bây giờ Bùi Khiêm nghĩ tới chuyện đó vẫn có cảm giác bị lừa một vố, dù sao khi đó hắn còn trẻ, vô cùng tin tưởng vị thầy giáo tốt tính này.

Đúng lúc này, một màn hình sáng trong suốt đột nhiên xuất hiện trước mặt Bùi Khiêm, từng dòng chữ nhanh chóng hiển thị.

[Hệ thống chuyển đổi tài phú đang ràng buộc kí chủ...]

[Ràng buộc thành công]

[Kí chủ: Bùi Khiêm]

[Xin mời kí chủ đọc hướng dẫn sử dụng hệ thống]

‘Chuyện gì xảy ra?!’

Bùi Khiêm sợ hết hồn, rồi lại mừng rỡ như điên.

Quả nhiên sau khi chuyển kiếp nhất định có hệ thống, đây là bàn tay vàng!

Bình tĩnh, bình tĩnh. Đây là một motip thông thường, không có gì đáng ngạc nhiên.

Bùi Khiêm nhanh chóng bình tĩnh lại, bắt đầu quan sát các thông tin trên màn ánh sáng.

[Hệ thống chuyển đổi tài phú]

[Tỷ lệ chuyển đổi lợi nhuận/thua lỗ: hiển thị sau]

[Vốn hệ thống: 50.000]

[Tài sản cá nhân: 443]

Giao diện sử dụng rất quen thuộc.

Bên dưới giao diện có một khu vực giống như khung chat, được sử dụng để hiển thị một số thông tin, chắc hẳn là hướng dẫn sử dụng.

[Quy tắc chuyển đổi tài phú]

[Cách một quãng thời gian, hệ thống sẽ cung cấp cho kí chủ số lượng *Vốn hệ thống* nhất định, chỉ có thể dùng cho các hoạt động thương mại thông thường của công ty, không thể hoang phí]

[Sau một thời gian sẽ tiến hành kết toán, tùy theo mức độ lời lỗ khác nhau, dựa theo tỉ lệ để chuyển đổi thành *tài sản cá nhân* mà ngài có thể tự do chi tiêu]

[Bước kế tiếp: Xem quy tắc chi tiết]

"Ồ? Hệ thống này kiếm bộn tiền à!"

"Mày cung cấp tài chính cho tao, còn chia tiền cho tao nữa? Hệ thống lương tâm!"

Ngay lập tức Bùi Khiêm đã hiểu chức năng của hệ thống này.

Mặc dù "Vốn hệ thống" và "Tài sản cá nhân" đều là "tiền", nhưng chúng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Tài sản cá nhân được hiển thị là 433, có nghĩa là trên người Bùi Khiêm tổng cộng chỉ có 443 tệ. Đây là số tiền mà hắn có thể tự do chi tiêu.

50.000 tệ ấy là vốn hệ thống. Theo giải thích của hệ thống, số tiền này chỉ có thể dùng để tiến hành các hoạt động thương mại, ví dụ như mở công ty.

Sau một thời gian ngắn, bất kể kiếm được tiền hay thua lỗ thì một phần tương ứng sẽ được chuyển đổi thành tài sản cá nhân theo một tỷ lệ nhất định. Đến lúc đó Bùi Khiêm có thể tiêu xài thỏa thích!

"Thật thú vị! Xem các quy tắc chi tiết nào."

Bùi Khiêm tiếp tục click vào màn ánh sáng để kiểm tra.

[Kí chủ phải tham gia vào các hoạt động thương nghiệp bình thường, hợp lý, hợp pháp và có hàm lượng kỹ thuật]

[Các hành vi sau đây là trái với quy tắc, xin lưu ý]

[Danh mục lợi nhuận]

[1. Mua bất động sản quy mô lớn, nâng giá phòng]

[2. Mua tiền kỹ thuật số bất hợp pháp, tham gia các chương trình góp vốn phi pháp]

[3. Đầu cơ trục lợi, hạ giá vật tư, phá vỡ trật tự thị trường]

[...(click vào để mở rộng 97 hành vi trái quy tắc còn lại)]

[Danh mục hao tổn]

[1. Làm từ thiện, hoặc đưa tài sản của công ty cho người khác.]

[2. Mua, thuê nhân viên, thuê văn phòng và mua đồ dùng văn phòng với giá cao hơn tiêu chuẩn thị trường]

[3. Tiêu cực lười nhác, hiệu suất hạ thấp quá mức, không thể tạo ra bất kỳ giá trị nào trong thời gian dài]

[...click để mở rộng 97 hành vi trái quy tắc còn lại)]

[Điều khoản bổ sung: Kí chủ không thể tiết lộ hoặc ám chỉ về hệ thống cũng như những thứ sẽ phải khiêu chiến dưới bất kỳ hình thức nào]

[Hệ thống có quyền giải thích cuối cùng về định nghĩa các hành vi vi phạm]

[Bước kế tiếp: Ngẫu nhiên chọn tỉ lệ chuyển hóa lời/lỗ]

"Các quy tắc thực sự nghiêm ngặt."

Bùi Khiêm xem xét 200 điều vi phạm. Các phương án xuất hiện trong đầu hắn lần lượt bị gạt bỏ.

Đầu cơ bất động sản và mua tiền kỹ thuật số đều bị hệ thống cấm.

Đầu tư thông thường và các hành vi quản lý tài sản có thể được, nhưng về mặt lợi nhuận hàng năm nói chung sợ là rất khó thỏa mãn nhu cầu của Bùi Khiêm.

Có tới 200 quy tắc vi phạm, không chỉ hạn chế các hoạt động "lợi nhuận" của Bùi Khiêm mà còn hạn chế các hoạt động "thua lỗ" của hắn.

Nói tóm lại, mọi hành vi sai trái đều bị cấm.

Bùi Khiêm tiếp tục click vào màn ánh sáng để tiến vào bước kế tiếp.

[Tỷ lệ chuyển đổi lời/lỗ đang được tạo ngẫu nhiên...]

[Tỷ lệ chuyển đổi lợi nhuận là 100:1, tỷ lệ chuyển đổi thua lỗ là 1:1]

"Chà, đợi đã, tỷ lệ này..."

Bùi Khiêm xem xét kỹ hơn và phát hiện rằng điều này có vẻ hơi bị bug*.

(bug: lỗi trong game/hệ thống)

Tỷ lệ chuyển đổi thua lỗ hơi cao?

Nếu tất cả vốn của hệ thống đều lỗ sạch thì phần lỗ đó có thể chuyển thành tài sản cá nhân!

Mất tiền cũng đồng nghĩa với việc kiếm được tiền!

"Tỉ lệ chuyển đổi ngẫu nhiên tốt như vậy? Mình quả thực là một Âu hoàng** à nha!"

(Âu hoàng: ý chỉ người cực kỳ may mắn)

"Đáng tiếc là tỷ lệ chuyển đổi lợi nhuận có hơi thấp, nhưng không sao, thua lỗ dễ hơn kiếm tiền nhiều!"

Bùi Khiêm cảm giác vận may của hắn đại bạo phát!

[Bước cuối cùng: Vui lòng đặt tên cho công ty của ngài (click vào đây)]

Bùi Khiêm suy nghĩ một chút, cuối cùng gõ vào ô nhập số liệu: Công ty trách nhiệm hữu hạn mạng lưới công nghệ Đằng Đạt. (Tenda Network Technology Co., Ltd.)

Cái tên này có nghĩa là "lên như diều gặp gió".

Cũng chính là hy vọng công ty Đằng Đạt này sẽ nhanh chóng thất bại!

[Hoàn thành đăng ký Công ty trách nhiệm hữu hạn mạng lưới công nghệ Đằng Đặt]

Sau khi bước cuối cùng được hoàn thành, thông tin trên màn sáng biến mất và trở về trạng thái ban đầu của bảng điều khiển.

[Hệ thống chuyển đổi tài phú]

[Kí chủ: Bùi Khiêm]

[Tỷ lệ chuyển đổi lợi nhuận 100:1, tỷ lệ chuyển đổi thua lỗ 1:1]

[Thời gian kết toán tiếp theo: 14 ngày sau]

[Lưu ý: Một tuần trước khi kết toán, nếu sản phẩm chưa được phát hành, ngày thanh toán sẽ bị hoãn lại và thời gian hoãn sẽ được xác định bởi hệ thống.]

[Vốn hệ thống: 50.000]

[Tài sản cá nhân: 443]

Bùi Khiêm kiểm tra ý nghĩa của ghi chú này.

Một tuần trước khi quyết toán, trên tay Bùi Khiêm nhất định phải có sản phẩm được phát hành.

Điều này rất hợp lý.

Nếu như không có quy tắc này, Bùi Khiêm có thể đưa tất cả các tài sản của công ty vào sản xuất một ngày trước khi kết toán, như vậy vốn tài chính sẽ biến thành 0, tương đương với việc chui qua kẽ hở.

Có quy tắc này, Bùi Khiêm nhất định phải đặt tất cả các sản phẩm lên kệ để kiếm lợi nhuận một tuần trước khi kết toán. Cho dù là lời hay lỗ thì bước đi này không thể nhảy vọt qua được.

"Thiếu đi một cách lợi dụng sơ hở, nhưng thôi không có vấn đề gì."

"Vì vậy việc tiếp theo mình phải làm là biến hệ thống tài chính về thành 0, còn tài sản cá nhân từ 443 thành 50.443."

"Không phải chỉ là thua lỗ theo quy tắc thôi sao? Mình cảm thấy không khó lắm." Bùi Khiêm tràn đầy tự tin.

Hắn chỉ cần mở một công ty, sáng tạo và phát triển sản phẩm như bình thường.

Sau đó với tư cách là chủ sở hữu công ty, chỉ cần đi chệch hướng một tí tẹo, dẫn tới con đường sai lầm.

Chẳng phải thành công sao?

Có rất ít công ty khởi nghiệp thành công, nhưng công ty khởi nghiệp thất bại lại vô cùng nhiều. Cái nào dễ hơn hơn là điều hiển nhiên rồi!

在别人眼中,裴谦的一生,是开挂的一生。

作为国内最大游戏公司的总裁,他制作的游戏火遍世界,让全球玩家氪得意识模糊。

作为电影投资人兼导演,他筹拍的电影在全球席卷数十亿票房,各种奖项拿到手软。

作为国内最大硬件厂商的老板,他把手机、电脑、游戏机卖到了全世界,很多爆款产品都亲自参与了设计。

甚至就连看似完全不靠谱的餐饮品牌,也已经在全球开了几千家连锁店。

认识他的人,对他有不同的评价。

他的员工认为他是一个体恤员工的绝世好老板。

他的合伙人认为他有着无为而治的管理才能。

投资圈的大佬把他视为不世出的投资天才。

科技圈的同行将他视为不共戴天的仇敌。

媒体说,他身价百亿。

可他身边的人都说,他过得难以想象得低调、节俭。

他仿佛是一个完美的人,一个商业奇才,只为叱咤商界而生。

而面对各个行业、各个领域纷至沓来的彩虹屁,裴谦只有一个感觉,就是欲哭无泪!

“我真不是什么商业奇才啊!”

“我也不清楚到底发生了什么啊!”

“为什么我做这么坑爹的游戏都能赚钱啊?”

“我做手机只是为了交个朋友啊!你们为什么还要一直买个不停啊!”

“还有我的员工,明明招来了一群混子,怎么突然就集体打鸡血,一个比一个靠谱啊!”

“为什么会这样呢,赚钱明明是一件应该开心的事情,我为什么会这么难过呢?”

“我真的只想亏钱而已,求求你们别再让我赚钱了!”

“滚开,你们这些该死的钞票!”

众人眼中的商业奇才裴谦,其实一直都饱受困扰。

他非常后悔。

而这一切,还要从他获得的那个“财富转换系统”开始说起……

2009年。

汉东省,京州市,汉东大学。

“谦儿,快醒醒,上课要迟到了!今天是副院长的课,可是要点名啊!”

裴谦从睡梦中清醒,揉了揉眼睛,还有些纳闷到底是谁在喊自己。

我租的不是个一居室吗?谁跑我房间来了?

睁眼一看,一张大长脸几乎占据了裴谦的整个视野。

“马洋?”

裴谦愕然,差点以为自己是在做梦。

“快点,我可是叫你起床了,点名没赶上可怨不得我了啊。”马洋的一张大长脸迅速离开裴谦的视野,转身急匆匆地走出寝室。

等等,寝室?

裴谦瞬间清醒,一个咸鱼打挺,从床上坐起。

大学宿舍,六人间!

自己还是在靠门的下铺,还记得冬天的时候门关不严实,有个小缝总是往里面漏风,为了这个,裴谦当年没少抱怨。

房间里仅剩的两个哥们,也都在收拾东西,马上出门。

“快点啊谦儿,抓紧跑两步,还能赶上。否则点名的时候我们可不敢替你喊到啊,被副院长逮住那可就惨了。”

这两个室友也匆忙出门了。

裴谦不由得抽了自己两下。

嘶……腮帮子疼!

真的假的,这不是大学的时候吗?

副院长的课……还点名……那就是大一……

2009年?!

那岂不是回到了十年前?

裴谦忐忑了片刻,很快就坦然接受了这个事实。

他在2013年大学毕业后,辗转两个行业,跳槽过多家公司,遇上过极度坑爹的领导,也经历过职场的勾心斗角。

总之,社畜一只。

遇到穿越这种好事,当然是喜出望外,能回到十年前从头再来,这是多少人都求之不得的事情啊!

裴谦睡意全无,从床上翻身坐起。

接下来怎么办?

要不要跟时空管理局反映一下情况?

我不会被当场击毙、杀人灭口吧?

还是说……穿越之后的第一件事,先去上课?

神经病啊!

十年前的记忆已经很模糊了,但裴谦还是勉强记起,大一那年他翘了很多课,包括副院长的课,但并没有挂在副院长的课上。

副院长虽然嘴上说点名,但实际上并没有真的点过。

反倒是一个看起来一团和气的年轻男老师,从来不点名,期末突然点了一次,还计入了考试成绩。

“我不是想点名,就是想认识一下大家。”

他是这么说的。

到现在裴谦想起来,还有一种深深地被套路了的感觉,毕竟那时候他还太年轻,对这位一团和气的老师充满了信任。

就在这时,一片透明的光幕突然出现在裴谦面前,一行行字迹,不断显示出来。

【财富转换系统正在绑定宿主...】

【绑定成功。】

【宿主:裴谦】

【请宿主阅读本系统的使用须知。】

“什么情况?!”

裴谦吓了一跳,随即陷入狂喜。

果然,穿越之后必有系统,这是金手指到了!

淡定,淡定,这都是常规套路,没什么好大惊小怪的。

裴谦很快镇定下来,开始观察光幕上的文字信息。

【财富转换系统】

【盈余/亏损转化比:待定】

【系统资金:50000】

【个人财产:443】

这是通用模板。

在通用模板下方,专门有一个类似对话框的区域,用来显示一些动态信息,应该就是“使用须知”了。

【财富转换规则:】

【每隔一段时间,系统都将为宿主提供一定数量的*系统资金*,该资金仅可用于公司正常的商业活动,不可挥霍。】

【一段时间后将进行结算,相对于*系统资金*的盈余或亏损部分,将各自按照一定比例,转换为您可自由支配的*个人财产*。】

【下一步:查看详细规则】

“哦哦?这个系统,血赚啊!”

“你给我提供资金,还给我分钱?良心系统!”

裴谦瞬间理解了这个系统的功能。

这里的“系统资金”和“个人财产”,虽然都是“钱”,但却是两种完全不同的概念。

这里显示个人财产443,是说裴谦现在身上的钱加在一起只有443块钱,这些都是他可以自由支配的钱。

那5万块,是系统的资金。按照系统的说法,这些钱只能用来进行商业活动,比如开公司。

而一段时间后,不管赚钱还是亏钱,相对应的部分都会按照一定比例转化为个人财产,到时候裴谦就可以随便花了!

“刺激!看一下详细规则。”

裴谦继续点击光幕查看。

【宿主必须从事正常、合理、合法、有一定技术含量的商业活动。】

【以下行为均属违规行为,请注意。】

【盈余类:】

【1.大规模购置房产、炒房。】

【2.购买数字货币、参与庞氏骗局、非法集资等违法行为。】

【3.投机倒把、倒卖物资、扰乱市场秩序。】

【……(点击展开剩余的97条违规行为)】

【亏损类:】

【1.做慈善,或将公司财产转赠他人。】

【2.以远高于市场价的标准采购、雇佣员工、租用办公地点、购买办公用品。】

【3.消极怠工,效率过于低下,长时间内未能创造任何价值。】

【……(点击展开剩余的97条违规行为)】

【补充条款:宿主不可向任何人、以任何方式透露或暗示系统本身或该挑战的存在。】

【系统对违规行为的定义拥有最终解释权。】

【下一步:随机生成盈亏转化比例】

“规则还真严谨。”

裴谦查看多达200条的违规行为,之前脑海中出现的几个方案被一一否决。

炒房、购买数字货币等,均被系统禁止。

正常的投资、理财行为可以,但以一般的年化收益率来说,恐怕很难满足裴谦的需要。

多达200条的违规细则,不仅限制了裴谦能够进行的“盈余”活动,也限制了他能够进行的“亏损”活动。

总之,禁止一切歪门邪道。

裴谦继续点击光幕,进入下一步。

【正在随机生成盈亏转化比例...】

【盈余转化比例为100:1,亏损转化比例为1:1】

“咦,等一下,这个比例……”

裴谦仔细一看,发现这好像有点bug。

亏损转换比例,有点高啊?

把系统资金全都赔光,就可以等额转化为个人财产了!

亏了钱也相当于是血赚啊!

“随机生成了这么好的转换比例?我简直是个欧皇啊!”

“可惜就是盈余转化比例有点低,不过没关系,亏钱比赚钱容易多了!”

裴谦感觉自己运气大爆发!

【最后一步:请为您的公司命名(点击此处输入)】

裴谦考虑了一下,用意念在输入框中输入:腾达网络技术有限公司。

寓意是“飞黄腾达”。

也就是希望腾达这个公司能够飞快地黄!

【“腾达网络技术有限公司”注册完成。UU看书www.uukanshu.com 】

最后一步也完成了之后,光幕上的文字信息消失了,回到了面板的最初始状态。

【财富转换系统】

【宿主:裴谦】

【盈余转化比100:1,亏损转化比1:1】

【下次结算时间:14天后】

【备注:结算前一周,如有尚未发布的产品,则结算日期向后顺延,顺延时间由系统决定。】

【系统资金:50000】

【个人财产:443】

裴谦查看了一下这条备注的含义。

结算的前一周,裴谦手上不能有尚未发布的产品。

这很合理。

如果没有这条规则,裴谦就可以卡在结算前一天把公司财产全都投入生产,让系统资金变成0,相当于钻了空子。

有了这条规则之后,裴谦就必须在结算前一周就把手中的所有产品上架获得盈利,不管是赚还是赔,这个步骤不能跳过。

“少了一种钻空子的办法,不过也没什么关系。”

“所以,接下来要做的,就是让系统资金的50000变成0,然后让个人资产的443变成50443。”

“不就是在规则内亏钱吗?我觉得这并不难。”裴谦自信满满。

正常开一家公司,正常创造价值、开发产品。

而后,裴谦作为公司老板,只要让这个方向稍微跑偏那么一点点,走到错误的道路上去。

不就成了吗?

创业成功的公司少之又少,创业失败的公司可是一抓一大把。哪个难度更低,是明摆着的事情!

Muội đã có tài khoản reader rồi ạ. @Vạn Cổ @Độc Hành
Có rồi tự đăng thôi muội ủa mà truyện đô thị, hiện đại sao lại gọi main là hắn :))
 

Cá Mòi

Vấn Đạo
Ngọc
48,855
Tu vi
8
Có rồi tự đăng thôi muội ủa mà truyện đô thị, hiện đại sao lại gọi main là hắn :))
Uầy muội tưởng muốn đăng truyện dịch mới lên phải trình bày với các mod duyệt 10 chương đầu rồi mới được đăng :2cb5cqv:

Huynh góp ý đi gọi main là gì giờ? Anh ta? Gã?
 

Niệm Di

Trúc Cơ Hậu Kỳ
Moderator
Dịch Giả Trường Sinh
Ngọc
15,112
Tu vi
88
Có rồi tự đăng thôi muội ủa mà truyện đô thị, hiện đại sao lại gọi main là hắn :))
Hắn là từ hiện đại mà đại ca, khi nào gọi "y" mới không dc =,=
 

Cún Con Xa Nhà

Phi Thăng Kiếp
Chuyển Ngữ Tiểu Thành
Ngọc
23,499
Tu vi
585
Uầy muội tưởng muốn đăng truyện dịch mới lên phải trình bày với các mod duyệt 10 chương đầu rồi mới được đăng :2cb5cqv:

Huynh góp ý đi gọi main là gì giờ? Anh ta? Gã?
:xk7yfus:ủa có vụ này hả. Huynh vẫn đăng hoài có ai vào gõ đâu :cuoichet:

Nói vậy chứ tùy câu chuyện nếu hơn ngôn tình tý thì sửa về anh, còn harem, linh dị, huyền ảo, kỳ huyễn tí thì để hắn cũng ko sao
 

Quân_Mạc_Tiếu

Phàm Nhân
Ngọc
3,612
Tu vi
0
Diễn đàn luôn tạo mọi điều kiện cũng như khuyến khích các thành viên đăng truyện dịch của mình tại đây. Tuy nhiên nếu bạn là thành viên mới xin đọc qua và tuân thủ các lưu ý này trước khi đăng truyện dịch của mình lên Bạch Ngọc Sách

1. Nếu bạn muốn đăng thêm một truyện mới cần có 2 yêu cầu:
- Đăng thử bản dịch 1 chương tại đây, theo cấu trúc:
Tên truyện - Tên tác giả
Là bản đã dịch 1 chương truyện của bạn
Là bản tiếng Trung trước khi bạn dùng QT hay các cách khác để dịch ra chương truyện trên
Ví dụ:
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - Tác giả: Nhĩ căn
Mạo Nhi Sơn là một ngọn núi ở bên trong Đông Lâm sơn mạch. Ở dưới núi có một thôn làng, dân phong ở đây thuần phác, thường cày ruộng mà sống, đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài.

Một buổi sáng sớm...

Ở trước cổng chính của thôn trang, toàn bộ hương thân trong thôn đang đứng tiễn đưa một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi. Thiếu niên này trông gầy yếu nhưng trắng trẻo sạch sẽ, thoạt nhìn rất là nhu thuận. Y phục trên người hắn chỉ là một bộ thanh sam bình thường nhưng đã bị phai màu trở thành màu trắng, hai mắt toát lên vẻ lanh lợi, trong sáng.

Hắn tên là Bạch Tiểu Thuần.
Nếu bạn muốn đăng thêm một chương truyện đang dịch tại bạch ngọc sách, xin hỏi ý kiến của leader (trưởng nhóm dịch) của truyện trước khi đăng tại đây: Reader - Đăng ký account
- Đã dịch được ít nhất 10 chương truyện liên tiếp của bộ truyện (sẽ được yêu cầu gửi vào hộp thư cho mod đã xét duyệt 1 chương ở trên nếu chương đó đạt chất lượng)
- Bất kể dịch giả mới hay cũ đều phải tuân thủ 02 điều trên.

2.
Sau khi mod đã xét duyệt, xác nhận chất lượng và số lượng bản dịch, bạn sẽ được cấp 1 tài khoản để đăng truyện mình tại trang reader bạch ngọc sách Bạch Ngọc Sách - Reader

+ Hướng Dẫn Đăng Truyện, Chương reader Bạch Ngọc Sách

Reader - Đăng ký account

1. Đăng nhập trang reader bằng tài khoản bạn được cấp.
2. Mở một truyện bất kỳ. Ở đây mình chọn truyện Ngã Dục Phong Thiên. Sau đó ấn vào cái Cờ-lê như hình dưới.

3. Sau khi ấn vào cờ-lê bạn sẽ thấy như hình sau.

3. Bạn muốn làm gì, hãy ấn nút đó. Đến đây bạn hãy đọc kỹ trang hiện ra sau khi ấn vào. Và đến đây là bạn đã có thể đăng truyện.

Ở cuối mỗi trang chương bên Reader, các bạn có thể thấy Lượt View của mỗi trang. (Vd: Lục Tiên - Q3 - Chương 308: Hồ ly và kẻ che mặt) . Số Like mà các bạn vẫn quen thuộc khi post bên diễn đàn thực chất chính là lượt view của các thành viên BNS mà không có Khách. Lượt View mà các bạn thấy bên reader là lượt view của cả thành viên BNS và cả Khách.

3. Nếu bạn chưa có nhiều kinh nghiệm dịch, xin hãy dành một buổi tham khảo Học viện dịch thuật và đọc hướng dẫn chung về dịch thuật của diễn đàn: Hướng dẫn và hệ thống quản lý dịch thuật. Dịch là một quá trình đòi hỏi kiên nhẫn nên rất mong các bạn dành một khoảng thời gian xây dựng cho mình hiểu biết chung về dịch trước khi bắt đầu.

Chú Ý : Nghiêm cấm Spam
Đăng ký dịch truyện: Thâm Dạ Nhạc Viên
Tác giả: Đại Khuyên Bảo
RAW:
第一章 崩溃边缘的产业(1)
“徐浪我警告你!欠债还钱。明天中午前,我要是再拿不到钱,你就乖乖地在这土地转让合同上签字!”
  邱培仁撂下这句话,带着那伙小混混骂骂咧咧地走了。
  徐浪从地上爬起来,啐了一口带血的唾沫,木然地坐回到了椅子上。
  邱培仁说的没错,欠债还钱,天经地义。
  可是自己真要把游乐场这块地拱手让人吗?
  “不行!这是爸妈留给我唯一的念想,谁也不能夺走!”
  徐浪握紧了拳头,狠狠砸在椅子的扶手上。
  此时正值日落,晚霞挂天边,淡黄色的阳光落在游乐园之上,留下点点斑驳的影子。
  凉风吹来,不远处的千秋随风而动,轻轻摇晃,像一个孤单而迷惘的小女孩。时不时传来几声狗叫,似乎在讲述着昔日的辉煌。
  曾几何时,这里是方圆百里规模最大,设备最齐全,吸引游客最多的游乐园,还上过东海市电视台。可是伴随着周围土地的工业化开发,加上经营不善、设备逐渐老旧等等问题,游乐园的生意一日不如一日。
  徐浪也曾劝父母结束算了。可是自从五年前父母无故失踪后,徐浪改变了主意。不管多么艰难,他都要把这座游乐场经营下去。
  为此他每天吃住都在游乐场。。
  可是破旧过时的游乐设施、偏僻的地理位置,已经没有游客再来这里玩了。
  为了节省开支,徐浪从减员裁员到最后自己一肩挑,但这游乐场每月维持的费用,就像一个永远都填不满的黑洞,吞噬了他这些年来的所有积蓄。
 但很快,邱培仁的真正目的就暴露出来了,从一开始的低息借。越借越多的本金,越滚越高的利息,逼得徐浪和他签了协议。一旦徐浪偿还不了每月的利息,按照借款协议约定,他要将游乐场转让给邱培仁抵债。
  这个月,他要偿还邱培仁利息10000元。
  但是此时此刻,别说一万块,就是三千块,他都拿不出来!不然,又怎会受邱培仁刚才群殴之辱!
 . . .
天渐渐暗了下来。
  不知在椅子上坐了多久的徐浪站起身来,僵硬地把那些被小混混们翻得满地都是的东西重新整理好。
  “咯吱……”
  杂物房的门动了一下。
  徐浪转身准备去关门,刚走到门口就被杂物房中间一个黑漆漆的箱子给吸引住了。
  杂物房是从办公室里隔出来的,没有窗,很暗。
  徐浪抬手想要开灯看个清楚,啪嗒啪嗒按两下后发现太久不进这个房间,灯都不知道什么时候坏了。
  无奈之下,他从兜里掏出手机,借着手机幽暗的光线,向那堆东西走去。
  “这是老爸当年用过的电脑?”
  徐浪发现那箱子里装的原来是一台老式的电脑,塑料的外壳泛着陈年的蜡黄色。
  “咯吱……”
  一阵幽幽的冷风吹过,杂物房的门又响了一声。
  显示器后面粘着的一张纸也被风吹起了一个角。徐浪下意识地伸手一揭,拿到眼前,就着手机屏幕
Bản Dịch:
Chương 1: Sản Nghiệp Đã Gần Đến Biên Giới Phá Sản (1)

"Từ lãng Ta cảnh cáo ngươi! Nợ tiền thì phải trả. Nếu trưa mai ta đến lần nữa mà ngươi vẫn chưa có tiền, thì ngươi phải ngoan ngoãn ký tên lên tờ hợp đồng chuyển nhượng đất cho ta!"

Khâu Bồi Nhân quẳng lại mấy câu này, rồi dẫn mấy thanh niên côn đồ kia rời đi một cách hùng hổ.

Từ Lãng đứng dậy từ dưới đất, nhổ một bãi nước bọt trộn máu, rồi đờ đẫn mà ngồi phịch xuống ghế.

Mình thật cam lòng chắp tay đem mảnh đất này cho người ta ư?

"Không được! Đây là thứ duy nhất cha mẹ để lại cho ta, ai cũng đừng hòng cướp đi!"

Từ Lãng nắm chặt nắm đấm lại, rồi đập thật mạnh vào thành ghế.

Lúc này mặt trời sắp lặn, ánh hoàng hôn đang lơ lửng trên đường chân trời, ánh nắng màu vàng nhạt rơi xuống công viên giải trí, để lại một vệt bóng mờ.

Mấy năm trước, nơi đây là công viên giải trí có phạm vi lớn nhất, thiết bị đầy đủ nhất, thu hút nhiều khách du lịch nhất và đã vinh dự được xuất hiện ở trên Đài Truyền hình Đông Hải. Tuy nhiên, với sự phát triển về công nghiệp của các vùng đất xung quanh, cùng với các vấn đề về quản lý kém, thiết bị lão hóa và nhiều vấn đề khác, nên việc kinh doanh của công viên càng ngày càng xuống dốc.

Từ Lãng đã từng thuyết phục cha mẹ dừng việc kinh doanh lại. Nhưng vì cha mẹ anh biến mất không có lý do năm năm trước, Từ Lãng đã thay đổi quyết định đó. Cho dù có khó khăn cỡ nào đi chăng nữa, hắn vẫn sẽ tiếp tục kinh doanh công viên này.

Vì vậy, ngày qua ngày hắn đều ăn và sống ở đây.

Thế nhưng là vì những trò chơi này đều lỗi thời cộng thêm vị trí hơi vắng vẻ, nên chẳng còn có bao nhiêu du khách đến chơi nữa.

Để tiết kiệm tiền, Từ Lãng đã sa thải hết công nhân và chỉ còn lại chính mình, nhưng phí bảo hành của công viên giống như một cái lỗ đen vậy, ngốn hết tất cả số tiền tiết kiệm mấy năm nay của hắn mà vẫn chưa đủ.

Đúng lúc này, chú Khâu Bồi Nhân, một người bạn cũ của cha hắn đúng lúc xuất hiện! Trong khi những nhà đầu tư không thèm để ý và việc phát hành game dưới dạng P2P (Pay-to-play) đang là xu hướng phát triển trong những năm này, chú Khâu cứ năm lần bảy lượt cho mình vay tiền để công viên được tiếp tục kéo dài hơi tàn, lúc đầu Từ Lãng cảm ơn người bạn của cha mình từ tận đây lòng.

Nhưng mà chẳng được bao lâu, Khâu Bồi Nhân liền lộ ra mục đích thật sự, lúc đầu mượn thì lãi suất rất thấp. Càng vay nhiều tiền gốc thì lãi suất càng cao, vì điều đó nên Từ Lãng bị buộc phải ký một thỏa thuận với hắn. Một khi Từ Lãng không thể trả được tiền lãi hàng tháng, theo hợp đồng cho vay thì Từ Lãng phải sang tên công viên cho Khâu Bồi Nhân để gán nợ.

Trong tháng này, số lãi tiền mà hắn phải trả cho Khâu Bồi Nhân là một vạn tệ.

Nhưng bây giờ, ba ngàn tệ hắn còn không có chứ đừng nói một vạn! Nếu như hồi nãy hắn mà có tiền thì cũng chẳng bị người của Khâu Bồi Nhân làm nhục và đánh hội đồng!

Mặt trời dần dần khuất bóng.

Cũng chẳng biết Từ Lãng đã ngồi trên ghế bao lâu rồi, hắn đứng dậy sắp xếp nghiêm chỉnh lại những đồ đạc bị đảo lộn bởi những tên khốn kia.

"Kẹt kẹt. . . "

Cảnh cửa phòng tiện ích bỗng di chuyển.

Từ Lãng quay người lại để đi đóng, nhưng khi vừa bước đến trước cửa thì hắn bỗng để ý đến một chiếc rương có màu đen như mực ở ngay giữa phòng.

Phòng tiện ích được tách ra khỏi văn phòng và không có cửa sổ nên rất tối.

Từ Lãng muốn bật công tắc đèn để nhìn cho rõ. Sau hai lần thử lại, hắn nhận ra rằng mình đã rất lâu rồi không vào căn phòng này, nên chẳng biết bóng đèn đã bị hỏng từ bao giờ.

Không có cách, hắn bèn thò tay vào túi quần lấy chiếc điện thoại ra, và đi về phía chiếc rương dưới ánh sáng lờ mờ.

"Đây chẳng phải là chiếc máy tính năm đó bố thường hay dùng à?"

Từ Lãng mở rương ra và phát hiện trong đó chứa một   chiếc máy tính lỗi thời có vỏ nhựa plastic cũ màu vàng sáp.

"Kẹt kẹt. . . "
Một cơn gió lạnh thổi qua, làm cánh cửa phòng tiện ích di chuyển lần nữa.

Phía sau màn hình máy tính Có mảnh giấy bị gió thổi hiện lên một góc, từ lãng vô thức đưa tay ra ra chộp lấy, sau đó đem ra phía trước màn hình điện thoại.
 

Quân_Mạc_Tiếu

Phàm Nhân
Ngọc
3,612
Tu vi
0
Đăng ký dịch truyện: Thâm Dạ Nhạc Viên
Tác giả: Đại Khuyên Bảo
RAW:
第一章 崩溃边缘的产业(1)
“徐浪我警告你!欠债还钱。明天中午前,我要是再拿不到钱,你就乖乖地在这土地转让合同上签字!”
  邱培仁撂下这句话,带着那伙小混混骂骂咧咧地走了。
  徐浪从地上爬起来,啐了一口带血的唾沫,木然地坐回到了椅子上。
  邱培仁说的没错,欠债还钱,天经地义。
  可是自己真要把游乐场这块地拱手让人吗?
  “不行!这是爸妈留给我唯一的念想,谁也不能夺走!”
  徐浪握紧了拳头,狠狠砸在椅子的扶手上。
  此时正值日落,晚霞挂天边,淡黄色的阳光落在游乐园之上,留下点点斑驳的影子。
  凉风吹来,不远处的千秋随风而动,轻轻摇晃,像一个孤单而迷惘的小女孩。时不时传来几声狗叫,似乎在讲述着昔日的辉煌。
  曾几何时,这里是方圆百里规模最大,设备最齐全,吸引游客最多的游乐园,还上过东海市电视台。可是伴随着周围土地的工业化开发,加上经营不善、设备逐渐老旧等等问题,游乐园的生意一日不如一日。
  徐浪也曾劝父母结束算了。可是自从五年前父母无故失踪后,徐浪改变了主意。不管多么艰难,他都要把这座游乐场经营下去。
  为此他每天吃住都在游乐场。。
  可是破旧过时的游乐设施、偏僻的地理位置,已经没有游客再来这里玩了。
  为了节省开支,徐浪从减员裁员到最后自己一肩挑,但这游乐场每月维持的费用,就像一个永远都填不满的黑洞,吞噬了他这些年来的所有积蓄。
 但很快,邱培仁的真正目的就暴露出来了,从一开始的低息借。越借越多的本金,越滚越高的利息,逼得徐浪和他签了协议。一旦徐浪偿还不了每月的利息,按照借款协议约定,他要将游乐场转让给邱培仁抵债。
  这个月,他要偿还邱培仁利息10000元。
  但是此时此刻,别说一万块,就是三千块,他都拿不出来!不然,又怎会受邱培仁刚才群殴之辱!
 . . .
天渐渐暗了下来。
  不知在椅子上坐了多久的徐浪站起身来,僵硬地把那些被小混混们翻得满地都是的东西重新整理好。
  “咯吱……”
  杂物房的门动了一下。
  徐浪转身准备去关门,刚走到门口就被杂物房中间一个黑漆漆的箱子给吸引住了。
  杂物房是从办公室里隔出来的,没有窗,很暗。
  徐浪抬手想要开灯看个清楚,啪嗒啪嗒按两下后发现太久不进这个房间,灯都不知道什么时候坏了。
  无奈之下,他从兜里掏出手机,借着手机幽暗的光线,向那堆东西走去。
  “这是老爸当年用过的电脑?”
  徐浪发现那箱子里装的原来是一台老式的电脑,塑料的外壳泛着陈年的蜡黄色。
  “咯吱……”
  一阵幽幽的冷风吹过,杂物房的门又响了一声。
  显示器后面粘着的一张纸也被风吹起了一个角。徐浪下意识地伸手一揭,拿到眼前,就着手机屏幕
Bản Dịch:
Chương 1: Sản Nghiệp Đã Gần Đến Biên Giới Phá Sản (1)

"Từ lãng Ta cảnh cáo ngươi! Nợ tiền thì phải trả. Nếu trưa mai ta đến lần nữa mà ngươi vẫn chưa có tiền, thì ngươi phải ngoan ngoãn ký tên lên tờ hợp đồng chuyển nhượng đất cho ta!"

Khâu Bồi Nhân quẳng lại mấy câu này, rồi dẫn mấy thanh niên côn đồ kia rời đi một cách hùng hổ.

Từ Lãng đứng dậy từ dưới đất, nhổ một bãi nước bọt trộn máu, rồi đờ đẫn mà ngồi phịch xuống ghế.

Mình thật cam lòng chắp tay đem mảnh đất này cho người ta ư?

"Không được! Đây là thứ duy nhất cha mẹ để lại cho ta, ai cũng đừng hòng cướp đi!"

Từ Lãng nắm chặt nắm đấm lại, rồi đập thật mạnh vào thành ghế.

Lúc này mặt trời sắp lặn, ánh hoàng hôn đang lơ lửng trên đường chân trời, ánh nắng màu vàng nhạt rơi xuống công viên giải trí, để lại một vệt bóng mờ.

Mấy năm trước, nơi đây là công viên giải trí có phạm vi lớn nhất, thiết bị đầy đủ nhất, thu hút nhiều khách du lịch nhất và đã vinh dự được xuất hiện ở trên Đài Truyền hình Đông Hải. Tuy nhiên, với sự phát triển về công nghiệp của các vùng đất xung quanh, cùng với các vấn đề về quản lý kém, thiết bị lão hóa và nhiều vấn đề khác, nên việc kinh doanh của công viên càng ngày càng xuống dốc.

Từ Lãng đã từng thuyết phục cha mẹ dừng việc kinh doanh lại. Nhưng vì cha mẹ anh biến mất không có lý do năm năm trước, Từ Lãng đã thay đổi quyết định đó. Cho dù có khó khăn cỡ nào đi chăng nữa, hắn vẫn sẽ tiếp tục kinh doanh công viên này.

Vì vậy, ngày qua ngày hắn đều ăn và sống ở đây.

Thế nhưng là vì những trò chơi này đều lỗi thời cộng thêm vị trí hơi vắng vẻ, nên chẳng còn có bao nhiêu du khách đến chơi nữa.

Để tiết kiệm tiền, Từ Lãng đã sa thải hết công nhân và chỉ còn lại chính mình, nhưng phí bảo hành của công viên giống như một cái lỗ đen vậy, ngốn hết tất cả số tiền tiết kiệm mấy năm nay của hắn mà vẫn chưa đủ.

Đúng lúc này, chú Khâu Bồi Nhân, một người bạn cũ của cha hắn đúng lúc xuất hiện! Trong khi những nhà đầu tư không thèm để ý và việc phát hành game dưới dạng P2P (Pay-to-play) đang là xu hướng phát triển trong những năm này, chú Khâu cứ năm lần bảy lượt cho mình vay tiền để công viên được tiếp tục kéo dài hơi tàn, lúc đầu Từ Lãng cảm ơn người bạn của cha mình từ tận đây lòng.

Nhưng mà chẳng được bao lâu, Khâu Bồi Nhân liền lộ ra mục đích thật sự, lúc đầu mượn thì lãi suất rất thấp. Càng vay nhiều tiền gốc thì lãi suất càng cao, vì điều đó nên Từ Lãng bị buộc phải ký một thỏa thuận với hắn. Một khi Từ Lãng không thể trả được tiền lãi hàng tháng, theo hợp đồng cho vay thì Từ Lãng phải sang tên công viên cho Khâu Bồi Nhân để gán nợ.

Trong tháng này, số lãi tiền mà hắn phải trả cho Khâu Bồi Nhân là một vạn tệ.

Nhưng bây giờ, ba ngàn tệ hắn còn không có chứ đừng nói một vạn! Nếu như hồi nãy hắn mà có tiền thì cũng chẳng bị người của Khâu Bồi Nhân làm nhục và đánh hội đồng!

Mặt trời dần dần khuất bóng.

Cũng chẳng biết Từ Lãng đã ngồi trên ghế bao lâu rồi, hắn đứng dậy sắp xếp nghiêm chỉnh lại những đồ đạc bị đảo lộn bởi những tên khốn kia.

"Kẹt kẹt. . . "

Cảnh cửa phòng tiện ích bỗng di chuyển.

Từ Lãng quay người lại để đi đóng, nhưng khi vừa bước đến trước cửa thì hắn bỗng để ý đến một chiếc rương có màu đen như mực ở ngay giữa phòng.

Phòng tiện ích được tách ra khỏi văn phòng và không có cửa sổ nên rất tối.

Từ Lãng muốn bật công tắc đèn để nhìn cho rõ. Sau hai lần thử lại, hắn nhận ra rằng mình đã rất lâu rồi không vào căn phòng này, nên chẳng biết bóng đèn đã bị hỏng từ bao giờ.

Không có cách, hắn bèn thò tay vào túi quần lấy chiếc điện thoại ra, và đi về phía chiếc rương dưới ánh sáng lờ mờ.

"Đây chẳng phải là chiếc máy tính năm đó bố thường hay dùng à?"

Từ Lãng mở rương ra và phát hiện trong đó chứa một   chiếc máy tính lỗi thời có vỏ nhựa plastic cũ màu vàng sáp.

"Kẹt kẹt. . . "
Một cơn gió lạnh thổi qua, làm cánh cửa phòng tiện ích di chuyển lần nữa.

Phía sau màn hình máy tính Có mảnh giấy bị gió thổi hiện lên một góc, từ lãng vô thức đưa tay ra ra chộp lấy, sau đó đem ra phía trước màn hình điện thoại.
Tag: @Độc Hành @Bụt Thánh Thiện
 

Top