1. Những cái LIKE và những lời cảm ơn là nguồn động lực để các dịch giả và converter tiếp tục cống hiến sức lực cho cộng đồng. Nếu bạn đã từng một lần muốn hỏi: vì sao còn chưa có chương mới?, xin biết rằng, không chỉ riêng bạn cần dịch giả và converter, mà họ cũng cần bạn nữa.

    Xin hãy động viên dịch giả và converter bằng cách đăng-ký (miễn phí) và đăng-nhập vào diễn đàn, để bạn có thể bấm những nút LIKE, để các dịch giả và converter còn biết rằng: Có người vẫn đang dõi theo thành quả của họ.

  2. Yêu Hoàng - Truyện Convert Mới Hoàn Thành
  3. Top Truyện dịch xuất sắc nhất tháng 7: Tử Dương - Tối Cường Hệ Thống - Nhất Thế Chi Tôn - Hoàng Đình

[Thông Báo] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Thảo luận trong 'Phòng Dịch Giả - Đăng Ký Dịch' bắt đầu bởi tiểu toán bàn, 12/5/16.

  1. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    Lưu quân bất trụ tòng quân khứ
    ❈ Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ ❈
                 

    Bài viết:
    9,148
    Được thích:
    48,641
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    Nay xỷn rồi. Sáng mai ta đọc rồi phản hồi cho nhị vị huynh đài nhé. :9:
     
  2. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    Lưu quân bất trụ tòng quân khứ
    ❈ Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ ❈
                 

    Bài viết:
    9,148
    Được thích:
    48,641
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    Bản biên+comment
    “Ô ô ô. . . Chủ tử ơi! Người mau tỉnh lại đi. . . Ô ô ô. . .”

    Tiếng khóc khàn khàn phiêu đãng bên tai Mạc Cửu Khanh, nhưng dù làm gì thì nàng cũng chưa tỉnh lại.



    “Khóc cái gì mà khóc! Chẳng qua là bị lăn từ trên cầu thang xuống mà thôi, cũng đâu có chết người được! Huống chi cái kẻ đần này mạng vốn=> vẫn lớn như vậy, còn sợ nàng sẽ chết hay sao?” Ngay sau đó cũng là một giọng nói chanh chua khắc nghiệt => cay nghiệt vang lên, trong giọng nói không hề che giấu ý cười hả hê trên sự đau khổ của người khác=>sự hả hê.



    “Chủ tử, người mau tỉnh lại đi. . . Hồi Oanh đã đi mời đại phu! Người phải kiên trì nhé! Ô ô ô. . .”

    Chuyện gì đang xảy ra?

    Sau khi hoàn thành nhiệm vụ chẳng phải nàng đã bị quả bom bạo nổ ở trong tòa cao ốc sao, chẳng phải mình đã bị nổ chết sao?
    (Thứ tự câu đúng ra là thế này: Lúc tòa cao ốc nổ tung sau khi nhiệm vụ hoàn thành, không phải mình đã bị nổ chết rồi à?)
    Vì sao bây giờ vẫn còn có người nói chuyện chứ?

    Mà đợi đã, . . . Chủ tử?

    Nói thế nào thì mình cũng là thần trộm danh chấn thiên hạ ở thế kỷ XXI, nhưng mình chưa từng thu đồ đệ và nô lệ, sao lại có người gọi mình là chủ tử được?

    Khi nàng đang âm thầm oán thán thì từng mảnh ký ức chợt trào vào đầu nàng, những mảnh ký ức này không thuộc về trí nhớ (của)nàng.

    “Đau đầu quá… Những ký ức này, chúng là của nguyên thần=> Thân thể cũ (nguyên thân) này sao? Mạc… Cửu Khanh…”

    Mạc Cửu Khanh, đích nữ phủ tướng quân Linh Nam Vương, nàng được Linh Nam tiên hoàng phong làm An Hợp quận chúa, nàng có thân phận ăn ngon mặc sướng như vậy, đáng tiếc là một kẻ ngu.

    Mặc dù không phải nàng bị ngu bẩm sinh, nhưng khi còn thơ ấu, nàng bị di nương mình nhẫn tâm đẩy ngã mà lăn xuống lầu, cho nên mới bị té thành một đầu óc của một đứa trẻ (ngốc).

    Mà lần này, nữ nhi của di nương nàng lại lừa gạt nàng đi tới một góc vườn hoa xa xôi, mượn danh tiếng ngắm hoa mà đem nàng đẩy ngã từ lương đình (đình nghỉ mát) trên hòn giả sơn xuống, cái kẻ ngu này bị ngã đầu=>ngã đập đầu, khẳng định sẽ hương tiêu ngọc vẫn =>Thực sự hương tiêu ngọc vẫn mất rồi.

    Vì trong đầu vốn có máu bầm, đòn nghiêm trọng lần này lại được tản đi mà khôi phục thần trí rõ ràng, để cho Mạc Cửu Khanh thoát được kiếp làm một kẻ ngu. =>Khối máu tụ trong đầu trước kia, nhờ có lần ngã này mà tan ra, thần trí cũng thanh tỉnh trở lại, để cho Mạc Cửu Khanh mới tới tránh được vận xui làm kẻ khù khờ.

    Cho dù người bây giờ đã chết, nhưng nỗi khổ lúc bị thứ tỷ, di nương đánh, nô tài ức hiếp đã in đậm thành oán niệm trong trí nhớ, vĩnh viễn lưu lại ở trong thân thể này.

    “Mạc Cửu khanh. . . Mạc Cửu khanh. . . Ngươi trùng tên, trùng họ với ta, xem ra đây chính là ý trời. Ngươi đem thân thể nhường cho ta, => Ngươi nhường thân thể này lại cho ta, đã như vậy, ta sẽ nhận tình của ngươi, ta sẽ ghi nhớ mối thù hận này của ngươi, ta sẽ cùng ngươi ghi nhận nó!”=>Ta nhận ơn của ngươi, thì ta cũng nhận cả mối thù và nỗi hận này của ngươi nữa đi!
    ** Đem cái gì làm cái gì: Trong tiếng Việt không có kiểu câu như vậy. A đem B làm gì đó cho C. Thì phải dịch là A làm gì đó B cho C.

    Mạc Cửu khanh chậm rãi mở mi mắt, mặc dù đầu nàng vẫn còn chút đau nhức nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới việc nàng quan sát tình huống xung quanh.

    Bên người nàng có một thị nữ hai mắt đẫm lệ mông lung, người nọ đang ôm chặt nàng khóc nức nở, mà cách đó không xa có một nữ tử hai tay khoanh trước ngực, mắt lạnh nhìn tất cả mọi thứ, nữ tử không hề có chút nóng nảy lo lắng, ngược lại còn có mấy phần hưng phấn vui vẻ.

    Mạc Cửu Khanh quan sát đến đây thì tự nói thầm trong lòng mình: Xem ra nữ tử này chính là thứ tỷ của nguyên thần =>nguyên thân.

    Mạc Cửu Khanh ngửa đầu nhìn lương đình ở trên cao, trong lòng cũng rõ ràng hoàn toàn.

    Xem ra người thứ tỷ này muốn đưa nàng vào chỗ chết nên mới đưa nàng tới lương đình cao như vậy để đẩy nàng xuống. Đã như vậy thì nàng cũng không cần lưu tình!

    “Đại cô nương… Chủ tử nhà ta cũng là muội muội của người mà!” Thị nữ ôm Mạc Cửu Khanh không hề biết Mạc Cửu Khanh đã tỉnh lại, nàng chỉ biết khóc rống chỉ trích thứ tỷ của Mạc Cửu Khanh.

    “Muội muội? Nó chỉ là một kẻ ngu mà thôi, chết thì chết luôn đi, tiết kiệm…” Mạc Uyển Uyển khinh thường nhìn Mạc Cửu Khanh một cái, đang định nói ra những lời chanh chua, nhưng cũng ngay sau một giây đó lại như bị nghẹn nuốt phải một quả trứng gà! => như bị nuốt phải một quả trứng gà mà nghẹn ứ trong cổ họng.
    Omatase!! :hoa:
    Mình đã sửa một vài chỗ. Về cơ bản, bạn có thể đăng truyện dịch, sau khi chú ý một vài phần nho nhỏ mà mình đã chú thích trên đây.
    Chào mừng đến với box Dịch nhé!!! :hoa:
     
  3. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    Lưu quân bất trụ tòng quân khứ
    ❈ Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ ❈
                 

    Bài viết:
    9,148
    Được thích:
    48,641
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    bản biên sơ + comment
    Cuối thu năm 540 sau công nguyên, tại Trường An, kinh đô nước Ngụy.


    Trời bắt đầu đổ mưa từ giờ ngọ =>giờ Ngọ (canh giờ, phương hướng Đông Tây Nam Bắc đều viết hoa nhé), ban đầu chỉ là mưa nhỏ, khi mặt trời xuống núi thì chuyển mưa lớn khiến trên đường có rất ít người qua lại.

    Thêm nữa, dù chưa tới lúc lên đèn nhưng vì sắc trời chuyển tối sớm nên trong thành lục tục thấy xuất hiện những ánh đèn. Ánh sáng chủ yếu tập trung ở khu vực có phạm vi chừng mười dặm phía đông thành, đó chính là nơi xây dựng hoàng thành đồng thời là khu vực mà các gia đình giàu có => những người phú quý/các nhà phú quý sinh sống.
    =>Người ta có câu: "Không phú tức quý" là chỉ những người mà nhìn bề ngoài có thể đoán được họ không giàu thì tất cũng là xuất thân cao quý. Vậy nên, giàu có không đánh đồng được với phú quý đâu. :D

    Tây thành kém phồn hoa hơn, =>(Câu này nguyên văn là: "Sống ở Tây thành đa phần là bình dân,..." Nhưng bạn dịch thế này cũng rất được. :D) số hộ gia đình thắp đèn không nhiều lắm, nhưng phía tây bắc => Tây Bắc của Tây thành có một nơi phát ánh sáng mà độ sáng ở đó mạnh hơn ánh đèn rất nhiều, ánh sáng lại bập bùng liên tục.

    Nơi tỏa ra ánh sáng đó là một tòa miếu thờ không lớn lắm lại khá rách nát, tường miếu lẫn phòng hai mé đông tây đều đã sụp xuống, hiện tại chỉ còn mỗi một gian mà khi trước vốn là chính điện đặt tượng thần được thờ cúng.

    Nơi thần đàn của chính điện đặt một pho tượng thần, có điều vì không có người chăm lo bảo vệ nên tượng thần này đã bị hư hại nghiêm trọng, nước sơn bong tróc để lộ phần thân gỗ ra ngoài khiến người ta khó mà nhận ra đó tượng thần tiên hay thần tướng nữa. => đã nhìn không ra đó là thần tiên phương nào nữa rồi.

    Ngay giữa đại điện có một đống lửa, quanh đó có mấy đứa trẻ ăn xin vận quần áo lam lũ => quần áo tơi tả (lam lũ là chỉ sự vất vả, không phải từ tượng hình), những đứa này tuổi còn khá nhỏ, đứa lớn nhất cùng lắm chỉ mười ba mười bốn tuổi, còn đứa nhỏ nhất đoán chừng chỉ khoảng tám chín tuổi.

    Đứa lớn nhất bọn, nhìn qua thấy ngực hơi phồng lên, chắc hẳn là con gái, hiện tại đang nâng một bát nước thuốc đồng thời nói chuyện với một đứa nhỏ nằm phía trước tượng thần.

    Đứa nhỏ nằm trên đống rơm kia khoảng mười hai, mười ba tuổi, là con trai, rất gày, hơn nữa chẳng hiều vì sao nó chẳng buồn đón nhận chén thuốc mà cô bé đưa đến, chỉ đưa mắt nhìn trừng trừng cô bé kia, còn mặc cho cô bé nói gì nó cũng tuyệt không chịu nhận chén nước thuốc.

    Ngoài hai đứa bé này ra, trong miếu còn hai đứa nữa, một cậu bé đang nấu cơm, có điều nói nấu cơm với ăn xin ăn mày thì chẳng qua cũng chỉ là tiến hành phân loại thức ăn =>đồ ăn xin được, tiếp đó lần lượt bỏ vào hai bình sứ treo trên bếp lửa, điểm đáng chú ý ở đây là không như ăn xin thông thường gày gò, ốm yếu, nhóc này rất mập mạp trắng trẻo.

    Đứa cuối cùng là một bé gái đang nhóm củi=>chẻ củi, cô bé này có đôi mắt rất to, chưa thấy mở miệng nói câu nào mà chỉ dùng tay ra tín hiệu với người khác nên hẳn là bị câm.

    Cô bé đưa thuốc khi nãy thấy bạn mình cố chấp không chịu uống thuốc nên có phần nóng giận, tuy vậy cô cũng không tá hỏa nổi cáu mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do.

    Đứa bé trai đang nằm không nhìn cô mà nghiêng đầu sang một bên, miệng cũng chẳng đáp lời.

    Cô bé khuyên thêm mấy câu đoạn lại đưa chén thuốc tới nhưng đứa bé trai kia đột nhiên ngồi bật dậy, rất nhanh vung tay hất đổ chén thuốc, hơn nữa còn giận dữ nhìn cô bé trừng trừng.

    Cô bé vội vàng đi nhặt lại chén thuốc, chén thì không bể nhưng nước thuốc đã đổ hết ra nền đất.

    Đứa bé trai nghiêng đầu nhìn cô bé, sự giận dữ trong mắt từ từ tan biến, thay vào đó là đau thương cùng cực, sau một thoáng nó đưa tay áo lau nước mắt rồi thả người nằm vật xuống, miệng vẫn chẳng nói câu nào.

    Cô bé bất đắc dĩ nhìn đứa bé trai đang nằm một cái đoạn cầm chén thuốc đưa cho tên mập đang nấu cơm, mặt cô không khỏi âu lo khi thấy trời mưa càng lúc càng mau, càng nặng hạt:


    “Có biết Lữ Bình Xuyên với Mạc Ly đi đâu không thế?”

    “Không biết, mà sao Trường Nhạc không chịu uống thuốc?” Tên mập hỏi lại.


    Cô bé chỉ lắc đầu rồi tiếp: “Nam Phong đâu, mi có thấy nó đâu không?”


    Tên mập vừa lắc đầu vừa đáp: “Sở lão đại, để ta tìm bọn chúng.”

    “Thôi để ta đi.” Cô bé họ Sở khoát tay.

    Trong khi hai đứa đang nói chuyện, một tràng những tiếng bước chân dồn dập truyền từ ngoài cửa vào, nghe rõ là bước từ xa đến gần, sau một thoáng liền thấy hai tên ăn mày, một lớn một nhỏ bước vọt tới, đứa lớn khoảng mười ba mười bốn tuổi, mình để trần bước tới. Đứa nhỏ tầm tám chín tuổi, trên đầu phủ một cái áo ngắn rách.

    Cô bé họ Sở và tên mập vừa tới cửa thì đứa nhỏ gày đen mang chiếc áo ngắn từ ngoài cửa chạy vào: “Cha nó, mưa chết lão tử rồi.”

    “Nam Phong, ngươi giấu gì trong ngực đó?” Tên mập nấu cơm hỏi.

    “Ngươi đoán xem?” Đứa bé trai cười xấu xa.

    “Tốt rồi, đã đủ người thì ăn cơm thôi.” Lữ Bình Xuyên quay sang phía tên mập bên đống lửa nói, tiếp đó đưa tay vẫy vẫy cô bé họ Sở:


    “Hoài Nhu, lại đây, ta có chuyện cần bàn.”

    Sở Hoài Nhu gật đầu đoạn cùng Lữ Bình Xuyên bước qua một bên, hạ giọng nói chuyện, trong khi ấy, tên mập đem thức ăn trong hũ chia cho mọi người.

    Vào lúc tên mập đang chia cơm, Nam Phong bước tới trước tượng thần, tiếp đó đưa tay móc từ ngực áo ra một bầu rượu rồi len lén đưa cho Trường Nhạc:

    “Cầm lấy, đồ tốt đấy.”

    Tên mập chia thức ăn ra làm sáu phần xong thì trong hai hũ chỉ còn lại chút canh, nó liền đổ luôn chúng vào chung một hũ rồi cứ thế ôm hũ mà uống luôn.

    Sở Hoài Nhu và Lữ Bình Xuyên có vẻ đang bàn chuyện rất quan trọng, sắc mặt hai đứa cực kỳ nghiêm túc, khi nói chuyện thỉnh thoảng còn quay đầy nhìn về phía mấy đứa đang ăn cơm, chẳng rõ hai đứa đang bàn chuyện quan trọng sợ có ai nghe được hay là việc có liên quan tới cả đám.

    Nam Phong với Trường Nhạc thì thay phiên nhau uống rượu trong cái bầu mẻ. Nam Phong dường như hỏi điều gì đó nhưng Trường Nhạc chỉ lắc đầu chứ không trả lời.

    Trong ngôi miếu thờ đổ nát này ngoài người ra, còn có chuột, chúng ngửi thấy mùi thức ăn liền từ chỗ tối bò ra, chạy về phía cô bé câm, cô bé lại không đánh chúng mà còn lấy cơm canh cho chúng nữa.

    “Sở tỷ tỷ, Nam Phong đi trộm rượu về cho Trường Nhạc uống.” Mạc Ly mách.

    Sở Hoài Nhu nghe xong chỉ quay đầu, khoát tay nói: “Trường Nhạc bị chứng phong hàn nên uống rượu để trừ lạnh thôi.”

    Sau một hồi bàn luận, Lữ Bình Xuyên và Sở Hoài Nhu rời chỗ góc tường, bước về phía đống lửa.

    Lữ Bình Xuyên đi đến cạnh đống lửa đoạn bưng chén cơm lên, lấy một khúc xương cho Mạc Ly, phần thức ăn còn lại trong chén nó cũng không đụng mà bỏ vào cái hũ tên mập đang ôm.

    Chuyện này trước đây cũng hay xảy ra thường xuyên nên hai đứa kia cũng không có phản đối gì, sau khi cảm ơn xong liền chú mục ăn tiếp.

    “Ngươi nói đi.” Lữ Bình Xuyên nhìn Sở Hoài Nhu, đề nghị.

    “Ngươi nói thì tốt hơn.” Sở Hoài Nhu lắc đầu đáp.

    Cả đám còn lại thấy giọng điệu hai người khác thường bèn lục tục nghiêng đầu ngó, chỉ duy có cô bé câm kia vẫn im lặng ngồi ăn cơm, thì ra cô bé không chỉ có câm mà còn bị điếc nữa.

    “Được rồi, để ta nói.” Lữ Bình Xuyên thoáng suy nghĩ chút rồi lên tiếng.

    “Trường An hôm qua có một sự kiện lớn diễn ra, các ngươi chắc cũng đã nghe đến rồi.”


    “Đại ca, việc người nói chính là Pháp hội ở phía đông thành =>Đông thành (Nên chia ra làm hai khu Đông thành với Tây thành cho ngắn gọn, thống nhất) sao?” Tên mập tiếp lời.

    Thiếu câu: "Ta nghe nói, pháp hội kia là để tranh giành kinh thư gì đó đấy..." Tên mập nói.

    Lữ Bình Xuyên gật đầu: “Pháp hội lần nay do Hộ Quốc chân nhân đích thân chủ trì nhằm chiêu hiền đãi sĩ, kẻ tham gia tỷ võ mà thắng trận không những có thể được gia phong quan tước mà còn có cơ hội cùng tham tường tìm hiểu Thiên Thư tàn quyển, có rất nhiều cao thủ các môn phái đã tới đây, ta thấy chúng ta nên đi đông thành thử vận may một phen, dù không được nhận làm đệ tử nhưng làm tạp dịch thôi cũng đủ tốt hơn nhiều so với việc cứ ở cái ổ này.”

    Lữ Bình Xuyên nói xong, mọi người đều im lặng chưa đáp, nó lại nói tiếp:
    “Chúng ta cứ ở mãi đây cũng chẳng phải cách hay, dù thế nào cũng phải nghĩ cách thoát ra, cơ hội như thế chẳng phải lúc nào cũng có, chúng ta không thể bỏ qua được.”

    Thấy đám kia không thể hiện thái độ gì, Sở Hoài Nhu ở bên cạnh liền cất lời:

    “Cứ quyết như thế, ngày mai đi Đông thành.”

    Lữ Bình Xuyên nhìn mấy đứa một lượt đoạn nói: “Sắp tới có thể phải ly biệt, ta muốn cùng mọi người kết bái kim lan, không biết các người có đồng ý không?”

    Cả đám nghe vậy thì ngỡ ngàng gật đầu.

    “Mạc Ly, đi rửa chén của ngươi đi.” Lữ Bình Xuyên nói xong liền rút một cây dao ngắn từ bên hông ra đoạn nói tiếp: “Nam Phong, đưa cái cốc đến đây.”

    “Đại ca, ta nghe nói cường đạo kết bái mới uống rượu máu, người tốt kết bái lại có một quy trình khác.” Tên mập đưa ý kiến.

    “Quý ở tấm lòng, quan tâm gì mấy thứ quy củ vớ vẩn chứ.” Lữ Bình Xuyên khoát tay gạt đi.

    Trong lúc đó, Mạc Ly đã cầm chén của mình định đi tới cửa để rửa, khi vừa tới cửa thì cô bé liền hốt hoảng quay đầu lại kêu:

    “Đại ca, có người tới.”

    Cả đám nghe vậy bèn bước tới bên cửa, chỉ thấy trong màn mưa xuất hiện một bóng người đang chậm chạp bước về phía ngôi miếu..

    Qua một chốc, khi bóng người kia đến gần hơn, cả đám mới thấy rõ trang phục của kẻ đi tới, người này tuổi chừng hơn năm mươi, thân vận trường bào màu xanh cũ nát, tay trái y cầm một lá cờ vải một mặt màu vàng nhạt, tay phải nắm một cây gậy gỗ, khi y bước đi thì cây gậy liên tục gõ xuống mặt đất.

    Nếu ai từng qua lại nơi phố phường thì phục sức kiểu này chẳng có gì xa lạ nữa, kẻ đến là một người xem bói mù…
    =>Mọi người đều lưu lạc phố phường cả, nên cũng không xa lạ gì với loại quần áo kiểu này, đó là một thầy tướng số mù lòa...
    @Faker Bạn dịch tốt. Nhiều chỗ bạn diễn đạt rất hay, rất tự nhiên :hoa:
    Hoàn toàn đạt tiêu chuẩn bản dịch để đăng ngay và luôn ở reader! :x
    Lời cuối cùng, chào mừng đến với box Dịch nhé. :9:
     
  4. meomoon86

    meomoon86 Trúc Cơ Đỉnh Phong

    Bài viết:
    93
    Được thích:
    333
    Nghề nghiệp:
    Nông dân
    cảm ơn nhi nhi ^^. nhưng đăng truyện như thế nào? mình chưa rõ
     
  5. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    Lưu quân bất trụ tòng quân khứ
    ❈ Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ ❈
                 

    Bài viết:
    9,148
    Được thích:
    48,641
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    Bạn đọc trang 1 của topic này chưa?:D
    - Đầu tiên cần một tài khoản reader. Bạn có chưa nhỉ?
    Sau đó đăng truyện bên reader bằng tài khoản đó.
    Bạn cũng có thể đặt một ảnh bìa cho truyện của mình ở box Thiết kế. :hoa:

    @fox9: Trăm sự nhờ anh. Anh @tiểu toán bàn bận quá mà.
    Cô nương này đã qua vòng kiểm duyệt dịch thô. Nhờ anh cấp nick reader cho nàng.
    cc: @Yukihana116490 @nila32 và các mod, smod phụ trách dịch khác.
     
  6. Faker

    Faker Nguyên Anh Sơ Kỳ

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    1,104
    Cảm ơn đại tỷ chỉ điểm :D
    Mấy chỗ sửa cũng đúng ngay chỗ đệ băn khoăn, như vụ Đông thành - Tây Thành.
    Một vài chỗ thì đệ không biết tiếng Hoa mà bản QT của đệ nó cùi quá + lười tra nghĩa nên làm ẩu ^^
    Không biết tỷ có công cụ hay trang tra nghĩa mấy từ tiếng Trung nào không share đệ với :D
     
  7. Faker

    Faker Nguyên Anh Sơ Kỳ

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    1,104
    À, có cái này không liên quan việc đăng ký đăng nhưng em muốn hỏi luôn. Cái tựa chương có nhất thiết phải dịch ra tiếng Việt không hay để nguyên âm tiếng Hán cũng được ạ.
    Ví dụ chương 3 truyện này có tựa là Ám Dạ Hành Hung, dịch là Đêm tối giết người thì nó chuẩn với nội dung nhưng so ra thì lại chưa chuẩn lắm so với cái tựa. Hoặc như chương 2, Bình sinh bát tự, nếu dịch ra thì chắc là Tên tuổi địa chỉ @@ Nghe rất quê :D

    @Vivian Nhinhi tỷ cho đệ ý kiến với :D
     
  8. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    Lưu quân bất trụ tòng quân khứ
    ❈ Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ ❈
                 

    Bài viết:
    9,148
    Được thích:
    48,641
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    Ta xài QT là chính. Có chữ Hán khó quá thì thả vào hanviet.org thôi. Về cái tên chương kia bạn cứ dịch thẳng tay. Bản thân chữ "hành hung" kia cũng vốn chẳng phải chỉ mỗi cái nghĩa "đánh đập" trong tiếng Việt đâu. Bởi nếu chữ Hán là thế này 行兇 thì còn cách hiểu là "làm việc ác", "sát nhân"
    :hoa:
    Cái chữ Bát tự có thể để nguyên. Chú thích thêm là ngày sinh tháng để cũng không sao.
     
  9. nila32

    nila32 Administrator
    Thiên Tượng kỳ Đỉnh Phong
    Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ
    Đường Chủ Dịch Nguyên Đường
           

    Bài viết:
    9,361
    Được thích:
    231,100
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Trong tương lai gần, BNS sẽ tiến hành event "Kim Bảng" (dành một banner sáng lấp lánh cho những đầu truyện được chấm điểm cao nhất). Cách thức chấm điểm chi tiết sẽ được công bố sau, thế nhưng trong đó có tiêu chí về hình thức chương dịch. Dưới đây là một số góp ý để mọi người xem xét, điều chỉnh lại để chương dịch đẹp mắt hơn cũng như thống nhất về mặt hình thức.

    @rolland: 2 đầu truyện Vĩnh Hằng Chi Tôn và Sử Thượng Tối Cường Sư Huynh: dấu ":" phải sát với từ ngay cạnh bên trái.
    Chương xx : abc -> Chương xx: abc (dấu : sát với số chương)
    Dịch : rolland -> Dịch: rolland

    @trongkimtrn, @Liêu Doanh: truyện Cực Phẩm Thảo Căn Thái Tử
    _ Thống nhất sử dụng dấu ":" hoặc "-" ở tên chương (khuyến khích sử dụng dấu ":")
    _ Nguồn: nên để thống nhất là bachngocsach.com

    @aluco: truyện Thế Giới Tiên Hiệp
    _ Dấu ":" không được có khoảng trống với từ sát cạnh bên trái.
     
  10. trongkimtrn

    trongkimtrn Luyện Hư Sơ Kỳ
    Vong Tình công tử
    Chuyển Ngữ Nhập Môn
    Bạch Ngọc Tầm Thư Đại Thừa
    Đệ Nhất Sưu Tầm Giả Tháng 4
         

    Bài viết:
    6,455
    Được thích:
    23,494
    Nghề nghiệp:
    Nuôi trồng
    Nếu bạn post bên phần truyện dịch thì nên để 2 nguồn: BNS và truyencuatoi nhá:)).
    Ví dụ: bachngocsach.com và truyencuatoi.com

    Còn nếu chỉ có team bên "Truyencuatoi" dịch thì bạn nên post ở phần truyện sưu tầm ấy:cool:
     
    KiAZP and Sakura_kudo like this.

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0 - Khách: 0)