[ĐK Dịch] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

huntercd

Phàm Nhân
Ngọc
190
Tu vi
0
Nhắc lại là mình làm khi rảnh rỗi, làm nhanh rồi post trên fb để ai thích đọc thì đọc, thấy không ai post lên thì mình muốn hỗ trợ cho mọi người đọc chung. Vậy mà hết người này chê bai đến người kia bảo đi copy. Làm như cầu cạnh gì.
 
Last edited by a moderator:

Mink

Phàm Nhân
Dịch Giả Thái Tuế
Ngọc
7,776
Tu vi
1
Nhắc lại là mình làm khi rảnh rỗi, làm nhanh rồi post trên fb để ai thích đọc thì đọc, thấy không ai post lên thì mình muốn hỗ trợ cho mọi người đọc chung. Vậy mà hết người này chê bai đến người kia bảo đi copy. Đcm chứ làm như cầu cạnh gì.
Xin lỗi bạn. Đây chỉ là hiểu lầm vì mod không biết bạn là dịch giả của những chương truyện đó.
 

Vạn Cổ

Luyện Hư Trung Kỳ
Moderator
Dịch Giả Trường Sinh
Ngọc
159,448
Tu vi
757
Rảnh hơi đi copy??? Mình post công khai trên fb mấy chục chương rồi, ai muốn lấy thì lấy.
Về vấn đề này, cho mình xin lỗi bạn, do mình hiểu nhầm.
Nhắc lại là mình làm khi rảnh rỗi, làm nhanh rồi post trên fb để ai thích đọc thì đọc, thấy không ai post lên thì mình muốn hỗ trợ cho mọi người đọc chung. Vậy mà hết người này chê bai đến người kia bảo đi copy. Đcm chứ làm như cầu cạnh gì.
Về vấn đề chất lượng bản dịch, tụi mình có cái nhìn riêng ở đây. Những comment của các bẹn trên, nếu bạn nghĩ theo lối xấu, thì là chê bai, còn nếu bạn nghĩ theo lối tích cực, là góp ý để bạn hoàn thiện bản dịch hơn.
Không ai nói bạn đang cầu cạnh gì cả? Bọn mình cũng chẳng cầu cạnh bạn cái gì, tất cả đều là một sân chơi cho những ai đam mệ truyện mạng.
Cho mình hỏi riêng, bạn dùng từ "ĐCM" là ám chỉ điều gì???
 

Kenshooter032

Phàm Nhân
Ngọc
43
Tu vi
0
Chương 2: Tâm Hồn Lạnh Giá
Cậu bé sững sờ, cảm thấy cực kì kì lạ. Kể cả người này không có sữa thì tại sao chính mình không tự mình ngậm mềm bánh mì cho con gái ăn, mà lại phải nhờ một tên ăn mày chứ?

Nhưng đã không còn thời gian cho cậu nghĩ nhiều, cậu vội vàng đem một mẩu bánh mì nhỏ bỏ vào miệng, dùng nước bọt làm mềm nó. Bánh mì vẫn ngọt như trước, nhưng chỉ được ngậm trong miệng, không được nuốt, lại phải phun ra nữa, đấy là một điều rất khó chịu.

"Hừ!"

Cậu cắn môi, lấy một nắm tuyết rửa sạch tay, lấy một chút dịch bánh mì ra, đưa tới bên miệng đứa trẻ. Cùng với sự hỗ trợ của mẹ bé, cuối cùng cậu cũng cho bé ăn được một chút.

Cậu cứ đút như vậy. Cắn bánh mì, ngậm mềm, đưa vào trong miệng đứa bé. Bụng cậu vẫn đói như trước, bánh mì thơm ngọt vẫn đang dụ dỗ cậu hãy nuốt chúng vào bụng. Nhưng khi thấy khuôn mặt đứa trẻ dần dần hồng hào, cậu không thể nào nuốt được miếng bánh mì xuống.

Cuối cùng, bé gái không ăn nữa. Bé nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ. Cậu bé thở ra một hơi, cau mày nhìn chiếc bánh mì đã mất hơn nửa trong tay, cuối cùng đưa về phía người phụ nữ kia.

- Cho cô. Đừng có để cho nó lại bị đói.

Người phụ nữ kia lẳng lặng nhìn đứa trẻ trước mắt, cô có thể nghe được tiếng kêu của bụng cậu, cũng có thể thấy cậu muốn chiếc bánh mì trong tay như thế nào. Nhưng đứa bé này vẫn đưa thức ăn của mình ra, chỉ để cứu con gái của cô...

Người phụ nữ suy nghĩ một chút, kéo áo choàng ra, lộ hoàn toàn gương mặt ra ngoài. Cậu bé cuối cùng cũng thấy khuôn mặt thật sự của người phụ nữ này.

Tuổi của cô cũng không lớn, chắc chắn không quá hai mươi. Cho dù cậu còn nhỏ nhưng vẫn có thể nhìn ra cô gái trước mắt này rất xinh đẹp, xinh đẹp tới mức khiến người nhìn ngạt thở. Nếu như là người đàn ông trưởng thành ở đây, sợ rằng đều sẽ vì gương mặt này mà điên cuồng. Nhưng cũng may cậu còn chưa tới tuổi tò mò về người khác giới, cho nên ngoại trừ xinh đẹp ra, cậu cũng không suy nghĩ gì khác.

- Cậu biết ta không? Cậu bé.

Khuôn mặt cậu vẫn lạnh lùng, cậu lùi lại phía sau một bước, nói:

- Tôi không biết cô. Tình huống của tôi tốt hơn cô, nên cô đừng nghĩ dùng tên cô để cho tôi tôn trọng.

Biết được cậu bé trước mắt không biết mình, người phụ nữ này liền yên tâm. Cô thò tay vào ngực, dường như muốn lấy thứ gì đó, nhưng nghĩ nghĩ, tay cô vẫn dừng lại.

"Đứa bé này có thể nhường thức ăn cho con gái mình, có lẽ bản tính không xấu. Nhưng lúc trước, hành động của nó có vẻ tự tư và thù hằn hơn là tha thứ, bao dung. Vả lại con dao trên người nó cũng có mùi máu tươi. Không được, không thể giao tất cả cho nó một cách đơn giản được. Kể cả tình huống khẩn cấp hơn nữa, cũng không thể tùy tiện..."

Ngay khi cô do dự, thì bé gái trong ngực cô lại không bình thường. Cô cúi xuống, chỉ thấy khuôn mặt bé gái càng đỏ hơn trước, hơn nữa còn lộ ra vẻ khó chịu và suy yếu. Sờ trán của nó... thật nóng! Có lẽ trận tuyết rơi này đã khiến cho nó bị nhiễm lạnh.

Cậu bé khi nhìn thấy khuôn mặt người phụ nữ trở nên lo lắng thì cũng hoảng hốt, vội vàng đi tới. Khi cậu thấy cô sờ trán bé gái rồi lộ ra sầu khổ thì cậu đã biết rõ tình hình.

- Này, cô có tiền hay không? Mau đưa nó đi khám bệnh.

Cậu bé lo lắng nói, nhưng người phụ nữ kia lại lắc đầu, trong mắt tràn đầy sự mê man.

Tình trạng bé gái càng lúc càng tệ, nó không ngừng hít thở, tần suất càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng nhanh. Nhanh tới nỗi mắt cũng không mở được.

Cậu bé khẽ cắn môi, xoay người định đi ra ngoài. Người phụ nữ thấy thế vội vàng hỏi:

- Cậu muốn đi đâu vậy?

- Tiệm thuốc.

- Cậu có tiền sao?

- Tôi có dao!

Nghe được câu trả lời của cậu, khuôn mặt người phụ nữ trầm xuống. Nhưng khi thấy cậu bé cũng không quay đầu lại tiếp tục bước đi, khuôn mặt cô lại dãn ra...

"Cũng không thể trách nó. Nó chịu vì con gái mình mà đưa bản thân vào nguy hiểm, đây đã là lời hứa tốt nhất..."

Người phụ nữ ôm lấy bé gái, hôn lên trán nó. Sau đó, cô duỗi đôi tay khô gầy không tương xứng với khuôn mặt tuyệt mỹ của mình ra, vạch trên mặt tuyết một cái, những bông tuyết chậm rãi bay lên, trôi nổi giữa không trung.

- Đi đi, bảo vệ đứa bé kia, đừng để nó có chuyện, cũng đừng để cho nó khiến người khác có chuyện.

Bông tuyết bay quanh không trung một chút, rồi bay về phía cậu bé nhanh như chớp. Sau khi những bông tuyết đó bay đi, người phụ nữ này lại vươn tay lần nữa, đọc thầm vài từ tối nghĩa. Một quả cầu ánh sáng màu trắng dần dần hiện lên trên tay cô.

Khi quả cầu tới gần bé gái thì hô hấp của bé lập tức bình thường hơn nhiều. Chỉ một lát, nhiệt độ của cô bé bình thường trở lại, chờ tới khi bé hô hấp trở lại bình thường, người mẹ liền thở phào, buông tay ra, quả cầu ánh sáng trong tay cũng tiêu tán theo.

- Con gái, thật xin lỗi... mẹ và ba chỉ sợ không thể chăm sóc con nữa. Mẹ không biết sau này con có hận chúng ta hay không, nhưng hôm nay mẹ vì an toàn của con, có thể phải đưa con cho đứa bé kia... Xin con… Đừng hận cha mẹ...

Lạnh lẽo và tối tăm là cảm giác duy nhất mà con đường này mang tới cho người đi đường. Cậu bé vuốt ve con dao trong ngực, bởi vì cầm dao có thể làm cho cậu tăng thêm dũng khí, cậu đi trên mặt đường đầy tuyết.

Đôi giày bằng vải đay thô của cậu đã hoàn toàn rách nát, đầu ngón chân lộ ra ngoài. Từ ngõ nhỏ an toàn đi tới đường cái đầy nguy hiểm, khiến cậu phải suy nghĩ một chút, bởi vì bên ngoài quá lạnh, rất không an toàn.

Tuyết, càng lúc càng nhiều hơn.

Trên mặt đất phủ một lớp tuyết dày, chỉ cần đi qua đều để lại một cái hố.

Cậu bé không ngừng xoa tay, đem mẩu bánh mì chỉ còn nhỏ bằng ngón tay cho vào miệng, dùng nước bọt làm ướt. Cậu không dám cắn, cũng không nỡ cứ nuốt vào như vậy. Miếng bánh mì cứng như đá này là thức ăn duy nhất của cậu, cậu không nỡ ăn hết mà muốn nhấm nuốt một cách tinh tế, dùng để chống lại cơn giá lạnh bên ngoài.

Một bóng người nhỏ bé đi trên đường phố rộng lớn. Cậu dựa vào tường, giống một con chuột chậm rãi đi về phía trước. Ở ban đêm như này, lãng phí thể lực không khác gì là tự sát. Đi chậm rãi sẽ an toàn hơn là đi nhanh.

Tích..., Tắc..., Tích....., Tắc......

Bây giờ là mấy giờ? Cậu nhìn về phía chiếc đồng hồ thạch anh ở ngã tư đường... tám giờ, nếu là những ngày bình thường thì hiện tại cậu đã ở trong ổ được dựng bởi tấm vải rách của mình dưới vòm cầu rồi, nơi đó ấm áp như lò sưởi vậy. Nhưng hiện tại, cậu lại đang chậm rãi đi về phía tiệm thuốc.

- Vì sao?

Bất tri bất giác, cậu đột nhiên tự hỏi mình vấn đề này.

Dựa vào cái gì mà mình phải đi lấy thuốc cho một đứa trẻ không quen biết? Nó sống hay chết thì có gì liên quan tới mình đâu? Nếu được sinh ra trên thế giới này thì mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho mạng sống của mình, kể cả trẻ sơ sinh cũng vậy.

Đúng, tại sao mình lại phải chăm sóc nó? Nó chết, bởi vì nó không đủ tư cách tiếp tục sống mà thôi. Không đáng vì nó mà mình phải đi liều mạng, dựa vào một con dao cùn đi cướp tiệm thuốc. Lại nói, mình còn không biết thuốc nào mới có thể chữa được bệnh của nó, đi tới thì được cái gì?

Tuyết trắng rơi xuống như một lễ rửa tội bao phủ cậu bé. Trái tim của cậu cũng giống như thế giới màu trắng đáng sợ này, dần dần lạnh lùng. Cậu không bước tiếp nữa mà dừng lại, xoay người, cậu không muốn trở lại đầu hẻm nhỏ kia nữa mà muốn trở lại cái ổ nhỏ của mình, đắp chăn và dùng giấc ngủ để chống lại thời tiết lạnh lẽo và cơn đói của mình.

“Ọc...."

Đói quá, nếu không cho nó mẩu bánh mì thì thật tốt.

Cậu bắt đầu quay về, móng chân cậu đã bị đông cứng đến mức nứt ra, những tia máu chảy ra cũng rất nhanh bị đông lại. Hai chân cậu càng ngày càng chết lặng, ngón tay đã mất cảm giác. Nếu như không nhanh trở lại cái ổ của mình thì cậu nhất định sẽ chết cóng.

- Tên bại hoại! Muốn chạy trốn sao? Sứ giả chính nghĩa đang chờ ngươi ở đây!

Đột nhiên có một giọng nói của một cô bé từ phía sau truyền tới làm cậu giật mình, cậu lập tức chạy thật nhanh vào một ngõ nhỏ chất đầy rác rưởi.

Cậu biết thân phận của mình, một là kẻ trộm, hai là kẻ cướp. Còn thân phận thứ ba là tội phạm giết người thì cậu cũng tin tưởng là rất nhanh sẽ đạt được nên cậu phải cảnh giác với tất cả những binh lính lạnh lùng và tàn nhẫn kia, cậu giống như một con gián vậy, người gặp người đánh, người gặp người chửi.

- Hừ! Ngươi cho rằng chạy trốn là ta không nhìn thấy ngươi sao? Đi ra ngoài! Không ra sao? Tốt, ta liền tới, đem ngươi lôi ra ngoài!

Thanh âm của cô bé kia lại vang lên. Nghe được câu nói này, cậu đưa tay nắm chặt con dao cùn. Quả tim cậu đập nhanh, không phải vì chuẩn bị muốn giết một cô bé mà lo lắng, mà lo sợ rằng nếu như không thể giết chết cô bé thì khi bị người nhà cô bé bắt, cậu chắc chắn phải chết.

Tuyết, vẫn tiếp tục rơi.

002, 冰封的心

小乞丐为之一愣, 感到万分的奇怪. 如果说这个女人没有奶水的话, 那她为什么不自己含软面包, 给女儿喂下去, 反而求我这么个乞丐?

不过事实已经不容小乞丐多想, 他连忙撕下一小块面包放进嘴里, 用唾液含软. 面包的香甜依旧, 可含在嘴里, 却要小乞丐不准吞下去, 还要吐出来, 那可真的是一件极为艰难的事情.

"哼!"

他咬了咬牙, 最终, 他还是捧起地上的雪擦干净手, 接住嘴里那些几乎已经成为液体的面包. 递到小女婴嘴边. 在她母亲帮忙扳开她的小嘴之后, 小乞丐终于还是将这些食物送进了她的嘴里.

小乞丐就这么不断的喂着. 咬下面包, 含软, 送到小女婴嘴里. 他的肚子依旧在叫, 嘴里的香甜依旧在诱惑着他把食物吞下. 可看着那面色渐渐恢复红润的小女婴, 他却怎么也无法将手中的食物吞下.

终于, 小女婴不要再吃了. 她闭上眼睛, 沉沉的睡了过去. 小乞丐呼出一口气, 看着手中已经去掉一大半的面包, 皱了皱眉头. 最后, 他咬了咬牙, 将手中仅存的面包递向那名妇女.

"给你. 别再让她饿着了."

那妇女静静的看着眼前的小乞丐, 她能够听到他的肚子叫声, 也能够看出他对于手中这一小块面包到底有多么的不舍. 不过, 这个孩子还是将手中的食物递了出来, 就是为了救自己的女儿...

妇女略微想了想, 拉下头上的斗篷, 露出整张面容. 随着那些积雪的掉落, 小乞丐才终于看清楚, 这个女人的真面目!

她的年纪并不大, 看起来绝对不会超过二十岁! 即使是在小乞丐这种年龄, 他也能看出眼前这个姐姐长得真的很漂亮, 漂亮的几乎要令人窒息! 如果换做世间的任何一个成年男子, 恐怕会立刻为了这张脸而疯狂! 不过, 也幸好小乞丐还没有到对异性感兴趣的年龄, 所以他除了觉得这个姐姐漂亮之外, 也就没有了其他什么想法.

"你认识我吗? 少年."

小乞丐的表情从刚才开始就冻成冰块, 他退后一步, 站在一旁: "我不认识你. 我的情况比你好, 你别想用你的名字让我尊重你."

听到这个小乞丐不认识自己, 这名女性反而松了口气. 她伸手入怀, 似乎是想要取什么东西, 可转念一想, 她的手, 还是停住了.

(这个孩子能把活下去的食物也让出来救我女儿, 看来本性并不坏. 但在此之前, 他的行动却是自私与仇视多于容忍和宽让. 而且他怀中的刀子上也有人的血腥味... 不行, 果然不能那么简单就全都托付给他. 就算情况再怎么紧急, 也不能就这么随随便便的... )

就在女性犹豫不决的时候, 她忽然察觉到怀中的女婴有了一点不对头! 她低头一看, 只见女婴的脸变得比刚才更红了, 而且还露出一副难受虚弱的样子. 伸手一摸额头... 好烫! 看来是这场雪花, 让她感染了风寒!

看到女性那再次焦急的面容, 小乞丐也是一惊, 走上前. 当他看到女性摸着小女孩的头, 面色愁苦的时候, 立刻明白了一切!

"喂, 你身边有没有苏拉? 快点去买药啊!"

小乞丐的语气似乎也有些焦急起来, 可那位年轻的母亲却是摇了摇头, 眼中流露出迷茫的神色.

小女婴的状况显得越来越糟, 她不断的呼气, 吸气, 频率越来越大, 也越来越急促. 紧闭的眼睛似乎连睁都睁不开!

小乞丐咬了咬牙, 转身就要向巷口走去. 那名女性见小乞丐要走, 连忙出声问道: "孩子, 你要去哪里?"

"药铺."

"你有苏拉?"

"我有刀子."

听到小乞丐这样的回答, 女性的表情立刻阴沉了下来. 可当这个小乞丐头也不回, 就这样迎着外面的风雪, 向药铺跑去之时, 这名女性那阴沉的面容, 却是渐渐的化开...

"也不能怪那孩子... 他肯为了你以身犯险, 这就已经是最好的承诺了..."

女性抱起小女婴, 在她的额头轻轻的亲了一下. 随后, 她伸出干枯的和她那绝美的面容完全不相配的手, 在雪地上轻轻一划, 那些雪花就缓缓飘起, 悬浮于半空.

"去, 护住那个孩子, 别让他出事, 也别让他把别人弄出事."

雪花在空中盘旋了一下, 如同闪电一般窜出小巷, 奔向那名小乞丐. 而在那些雪花离开之后, 这名母亲再次伸出手, 默默念诵了几声咒文. 一个白色的光芒球, 渐渐浮现在她的掌心之中.

光芒球靠近小女婴, 她的呼吸立刻变的平稳了许多. 眼见着, 小女婴的烧就此缓缓退去, 等到女儿的呼吸再次恢复正常之后, 那名女性松了口气, 手一松, 掌中的光球也随之消散...

"孩子... 对不起... 妈妈和爸爸恐怕不能再照顾你了... 我不知道你将来到底是不是会恨我们, 但妈妈今天为了你的安全, 可能必须将你托付给那个孩子... 请你... 不要怨恨爸爸妈妈啊..."

冰冷和漆黑, 组成了这条街道能够带给人的唯一感觉. 小乞丐抚摩着怀中的刀子, 因为握着刀柄能够让他更加增添一些勇气, 去再次踏进那片雪地.

他脚上的那双粗麻鞋已经完全的破烂, 脚趾头从中露出, 在大雪之下冻得 **, 发紫. 从小巷这块安全港走出踏进外面的大街道, 让小乞丐着实的考虑了一下. 因为外面实在是太冷, 太不安全了.

雪, 下的更大了.

地面上铺着一层厚厚的雪花, 一脚踩下去, 就能踩出一个坑洞.

小乞丐不断的搓着双臂, 将最后那一小块几乎只有一个指节大小的面包小心的放进嘴里, 闭上嘴, 用唾沫弄湿. 他不敢咬, 更不敢就这么吞下去. 这一小块冰冷的如同石头一般的面包已经是他现在唯一的食物, 他舍不得就这么白白的将它吃掉, 而要细细的品味一番, 用来对抗这外面的严寒.

小小的身影, 在对他来说实在是有些宽大的街道上走着. 他倚着墙, 仿佛老鼠一般慢慢的向前移动. 在这样的夜晚, 浪费体力无异于自寻死路. 如果不想让明天巡街的士兵看到路旁躺着一个小乞丐冻僵的尸体的话, 慢慢走比大跑来的更安全, 更快捷一点.

咯嚓, 咯嚓, 咯嚓...

现在已经几点了? 看看十字路口的石英钟... 八点了. 往常的这个时候, 他已经为了躲避风雪而藏到桥洞底下的那个用几张破布撑起来的窝了. 那里对他来说, 就如同一个火炉一般的温暖. 可是现在, 他却在这里慢慢的走, 前往药铺.

... 为什么呢?

不知不觉间, 小乞丐突然对自己发出这样的疑问.

自己凭什么要给一个素不相识的婴儿拿药? 对方的死活关自己什么事? 既然降生在这个世界上, 每个人都要为了自己的生命负责, 不能因为自己是婴儿, 就摆出一副仍由他人照顾的姿态.

是的, 凭什么要去照顾她? 她死了, 那是她自己不够资格继续活下去而已. 犯不着自己为了她铤而走险, 用自己这双冰冷麻木的手, 捏着一把钝钝的刀子, 去抢药局. 话说回来, 自己还压根就不知道什么样的药物能够治疗那婴儿的病症, 去了干嘛?

白色的雪, 如同洗礼一般落在小乞丐的头上, 肩上. 正如这白色的可怕世界一样, 小乞丐的心也渐渐的冷了下来. 他的脚步不再移动, 而是停下来, 转过身. 他已经不再想回那条小巷了, 他只想快点回到自己的那个窝中, 盖上被子, 用睡眠来抗拒外界的寒冷与自己的饥饿.

"咕..."

好饿... 刚才如果没有把面包给她, 就好了.

小乞丐开始往回走. 他的脚趾甲已经被冻裂, 但流出的血丝也在很短的时间内被冻住. 他的双脚越来越麻木, 手指头已经失去了知觉. 如果不能快一点回到窝里的话, 他一定会冻死.

"你这个坏蛋! 想逃到哪里去? 正义的使者可是在这里等着你呢!"

突然! 背后传来一个小女孩的叫声! 小乞丐一惊, 被冻僵的脚立刻撒开, 将他顶进旁边的一条堆满腐臭垃圾堆的巷子里, 躲了起来.

小乞丐知道自己的身份, 一个行窃者, 一个强盗. 相信很快, 自己就会变成一个杀人犯. 那些冷酷的士兵和那些冷酷的铠甲已经充满了他警戒的世界, 让他就如同一只见不得人的蟑螂一般, 人见人打, 人见人骂.

"哼! 你以为躲到那里去我就看不到你了吗? 出来! 你不出来是不是? 好, 我就过来, 把你抓出来 ~~~!"

小女孩的声音再次响起. 听着这句话, 小乞丐伸手入怀, 握紧了那把尖刀. 他的心脏鼓动着, 不是为了可能用这把刀杀死一个小女孩而紧张, 而是在害怕如果不能杀死对方, 被对方的大人抓住后, 自己可就难逃一死了.

... 雪, 继续飘着.
 

Vạn Cổ

Luyện Hư Trung Kỳ
Moderator
Dịch Giả Trường Sinh
Ngọc
159,448
Tu vi
757
Chương 2: Tâm Hồn Lạnh Giá
Cậu bé sững sờ, cảm thấy cực kì kì lạ. Kể cả người này không có sữa thì tại sao chính mình không tự mình ngậm mềm bánh mì cho con gái ăn, mà lại phải nhờ một tên ăn mày chứ?

Nhưng đã không còn thời gian cho cậu nghĩ nhiều, cậu vội vàng đem một mẩu bánh mì nhỏ bỏ vào miệng, dùng nước bọt làm mềm nó. Bánh mì vẫn ngọt như trước, nhưng chỉ được ngậm trong miệng, không được nuốt, lại phải phun ra nữa, đấy là một điều rất khó chịu.

"Hừ!"

Cậu cắn môi, lấy một nắm tuyết rửa sạch tay, lấy một chút dịch bánh mì ra, đưa tới bên miệng đứa trẻ. Cùng với sự hỗ trợ của mẹ bé, cuối cùng cậu cũng cho bé ăn được một chút.

Cậu cứ đút như vậy. Cắn bánh mì, ngậm mềm, đưa vào trong miệng đứa bé. Bụng cậu vẫn đói như trước, bánh mì thơm ngọt vẫn đang dụ dỗ cậu hãy nuốt chúng vào bụng. Nhưng khi thấy khuôn mặt đứa trẻ dần dần hồng hào, cậu không thể nào nuốt được miếng bánh mì xuống.

Cuối cùng, bé gái không ăn nữa. Bé nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ. Cậu bé thở ra một hơi, cau mày nhìn chiếc bánh mì đã mất hơn nửa trong tay, cuối cùng đưa về phía người phụ nữ kia.

- Cho cô. Đừng có để cho nó lại bị đói.

Người phụ nữ kia lẳng lặng nhìn đứa trẻ trước mắt, cô có thể nghe được tiếng kêu của bụng cậu, cũng có thể thấy cậu muốn chiếc bánh mì trong tay như thế nào. Nhưng đứa bé này vẫn đưa thức ăn của mình ra, chỉ để cứu con gái của cô...

Người phụ nữ suy nghĩ một chút, kéo áo choàng ra, lộ hoàn toàn gương mặt ra ngoài. Cậu bé cuối cùng cũng thấy khuôn mặt thật sự của người phụ nữ này.

Tuổi của cô cũng không lớn, chắc chắn không quá hai mươi. Cho dù cậu còn nhỏ nhưng vẫn có thể nhìn ra cô gái trước mắt này rất xinh đẹp, xinh đẹp tới mức khiến người nhìn ngạt thở. Nếu như là người đàn ông trưởng thành ở đây, sợ rằng đều sẽ vì gương mặt này mà điên cuồng. Nhưng cũng may cậu còn chưa tới tuổi tò mò về người khác giới, cho nên ngoại trừ xinh đẹp ra, cậu cũng không suy nghĩ gì khác.

- Cậu biết ta không? Cậu bé.

Khuôn mặt cậu vẫn lạnh lùng, cậu lùi lại phía sau một bước, nói:

- Tôi không biết cô. Tình huống của tôi tốt hơn cô, nên cô đừng nghĩ dùng tên cô để cho tôi tôn trọng.

Biết được cậu bé trước mắt không biết mình, người phụ nữ này liền yên tâm. Cô thò tay vào ngực, dường như muốn lấy thứ gì đó, nhưng nghĩ nghĩ, tay cô vẫn dừng lại.

"Đứa bé này có thể nhường thức ăn cho con gái mình, có lẽ bản tính không xấu. Nhưng lúc trước, hành động của nó có vẻ tự tư và thù hằn hơn là tha thứ, bao dung. Vả lại con dao trên người nó cũng có mùi máu tươi. Không được, không thể giao tất cả cho nó một cách đơn giản được. Kể cả tình huống khẩn cấp hơn nữa, cũng không thể tùy tiện..."

Ngay khi cô do dự, thì bé gái trong ngực cô lại không bình thường. Cô cúi xuống, chỉ thấy khuôn mặt bé gái càng đỏ hơn trước, hơn nữa còn lộ ra vẻ khó chịu và suy yếu. Sờ trán của nó... thật nóng! Có lẽ trận tuyết rơi này đã khiến cho nó bị nhiễm lạnh.

Cậu bé khi nhìn thấy khuôn mặt người phụ nữ trở nên lo lắng thì cũng hoảng hốt, vội vàng đi tới. Khi cậu thấy cô sờ trán bé gái rồi lộ ra sầu khổ thì cậu đã biết rõ tình hình.

- Này, cô có tiền hay không? Mau đưa nó đi khám bệnh.

Cậu bé lo lắng nói, nhưng người phụ nữ kia lại lắc đầu, trong mắt tràn đầy sự mê man.

Tình trạng bé gái càng lúc càng tệ, nó không ngừng hít thở, tần suất càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng nhanh. Nhanh tới nỗi mắt cũng không mở được.

Cậu bé khẽ cắn môi, xoay người định đi ra ngoài. Người phụ nữ thấy thế vội vàng hỏi:

- Cậu muốn đi đâu vậy?

- Tiệm thuốc.

- Cậu có tiền sao?

- Tôi có dao!

Nghe được câu trả lời của cậu, khuôn mặt người phụ nữ trầm xuống. Nhưng khi thấy cậu bé cũng không quay đầu lại tiếp tục bước đi, khuôn mặt cô lại dãn ra...

"Cũng không thể trách nó. Nó chịu vì con gái mình mà đưa bản thân vào nguy hiểm, đây đã là lời hứa tốt nhất..."

Người phụ nữ ôm lấy bé gái, hôn lên trán nó. Sau đó, cô duỗi đôi tay khô gầy không tương xứng với khuôn mặt tuyệt mỹ của mình ra, vạch trên mặt tuyết một cái, những bông tuyết chậm rãi bay lên, trôi nổi giữa không trung.

- Đi đi, bảo vệ đứa bé kia, đừng để nó có chuyện, cũng đừng để cho nó khiến người khác có chuyện.

Bông tuyết bay quanh không trung một chút, rồi bay về phía cậu bé nhanh như chớp. Sau khi những bông tuyết đó bay đi, người phụ nữ này lại vươn tay lần nữa, đọc thầm vài từ tối nghĩa. Một quả cầu ánh sáng màu trắng dần dần hiện lên trên tay cô.

Khi quả cầu tới gần bé gái thì hô hấp của bé lập tức bình thường hơn nhiều. Chỉ một lát, nhiệt độ của cô bé bình thường trở lại, chờ tới khi bé hô hấp trở lại bình thường, người mẹ liền thở phào, buông tay ra, quả cầu ánh sáng trong tay cũng tiêu tán theo.

- Con gái, thật xin lỗi... mẹ và ba chỉ sợ không thể chăm sóc con nữa. Mẹ không biết sau này con có hận chúng ta hay không, nhưng hôm nay mẹ vì an toàn của con, có thể phải đưa con cho đứa bé kia... Xin con… Đừng hận cha mẹ...

Lạnh lẽo và tối tăm là cảm giác duy nhất mà con đường này mang tới cho người đi đường. Cậu bé vuốt ve con dao trong ngực, bởi vì cầm dao có thể làm cho cậu tăng thêm dũng khí, cậu đi trên mặt đường đầy tuyết.

Đôi giày bằng vải đay thô của cậu đã hoàn toàn rách nát, đầu ngón chân lộ ra ngoài. Từ ngõ nhỏ an toàn đi tới đường cái đầy nguy hiểm, khiến cậu phải suy nghĩ một chút, bởi vì bên ngoài quá lạnh, rất không an toàn.

Tuyết, càng lúc càng nhiều hơn.

Trên mặt đất phủ một lớp tuyết dày, chỉ cần đi qua đều để lại một cái hố.

Cậu bé không ngừng xoa tay, đem mẩu bánh mì chỉ còn nhỏ bằng ngón tay cho vào miệng, dùng nước bọt làm ướt. Cậu không dám cắn, cũng không nỡ cứ nuốt vào như vậy. Miếng bánh mì cứng như đá này là thức ăn duy nhất của cậu, cậu không nỡ ăn hết mà muốn nhấm nuốt một cách tinh tế, dùng để chống lại cơn giá lạnh bên ngoài.

Một bóng người nhỏ bé đi trên đường phố rộng lớn. Cậu dựa vào tường, giống một con chuột chậm rãi đi về phía trước. Ở ban đêm như này, lãng phí thể lực không khác gì là tự sát. Đi chậm rãi sẽ an toàn hơn là đi nhanh.

Tích..., Tắc..., Tích....., Tắc......

Bây giờ là mấy giờ? Cậu nhìn về phía chiếc đồng hồ thạch anh ở ngã tư đường... tám giờ, nếu là những ngày bình thường thì hiện tại cậu đã ở trong ổ được dựng bởi tấm vải rách của mình dưới vòm cầu rồi, nơi đó ấm áp như lò sưởi vậy. Nhưng hiện tại, cậu lại đang chậm rãi đi về phía tiệm thuốc.

- Vì sao?

Bất tri bất giác, cậu đột nhiên tự hỏi mình vấn đề này.

Dựa vào cái gì mà mình phải đi lấy thuốc cho một đứa trẻ không quen biết? Nó sống hay chết thì có gì liên quan tới mình đâu? Nếu được sinh ra trên thế giới này thì mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho mạng sống của mình, kể cả trẻ sơ sinh cũng vậy.

Đúng, tại sao mình lại phải chăm sóc nó? Nó chết, bởi vì nó không đủ tư cách tiếp tục sống mà thôi. Không đáng vì nó mà mình phải đi liều mạng, dựa vào một con dao cùn đi cướp tiệm thuốc. Lại nói, mình còn không biết thuốc nào mới có thể chữa được bệnh của nó, đi tới thì được cái gì?

Tuyết trắng rơi xuống như một lễ rửa tội bao phủ cậu bé. Trái tim của cậu cũng giống như thế giới màu trắng đáng sợ này, dần dần lạnh lùng. Cậu không bước tiếp nữa mà dừng lại, xoay người, cậu không muốn trở lại đầu hẻm nhỏ kia nữa mà muốn trở lại cái ổ nhỏ của mình, đắp chăn và dùng giấc ngủ để chống lại thời tiết lạnh lẽo và cơn đói của mình.

“Ọc...."

Đói quá, nếu không cho nó mẩu bánh mì thì thật tốt.

Cậu bắt đầu quay về, móng chân cậu đã bị đông cứng đến mức nứt ra, những tia máu chảy ra cũng rất nhanh bị đông lại. Hai chân cậu càng ngày càng chết lặng, ngón tay đã mất cảm giác. Nếu như không nhanh trở lại cái ổ của mình thì cậu nhất định sẽ chết cóng.

- Tên bại hoại! Muốn chạy trốn sao? Sứ giả chính nghĩa đang chờ ngươi ở đây!

Đột nhiên có một giọng nói của một cô bé từ phía sau truyền tới làm cậu giật mình, cậu lập tức chạy thật nhanh vào một ngõ nhỏ chất đầy rác rưởi.

Cậu biết thân phận của mình, một là kẻ trộm, hai là kẻ cướp. Còn thân phận thứ ba là tội phạm giết người thì cậu cũng tin tưởng là rất nhanh sẽ đạt được nên cậu phải cảnh giác với tất cả những binh lính lạnh lùng và tàn nhẫn kia, cậu giống như một con gián vậy, người gặp người đánh, người gặp người chửi.

- Hừ! Ngươi cho rằng chạy trốn là ta không nhìn thấy ngươi sao? Đi ra ngoài! Không ra sao? Tốt, ta liền tới, đem ngươi lôi ra ngoài!

Thanh âm của cô bé kia lại vang lên. Nghe được câu nói này, cậu đưa tay nắm chặt con dao cùn. Quả tim cậu đập nhanh, không phải vì chuẩn bị muốn giết một cô bé mà lo lắng, mà lo sợ rằng nếu như không thể giết chết cô bé thì khi bị người nhà cô bé bắt, cậu chắc chắn phải chết.

Tuyết, vẫn tiếp tục rơi.

002, 冰封的心

小乞丐为之一愣, 感到万分的奇怪. 如果说这个女人没有奶水的话, 那她为什么不自己含软面包, 给女儿喂下去, 反而求我这么个乞丐?

不过事实已经不容小乞丐多想, 他连忙撕下一小块面包放进嘴里, 用唾液含软. 面包的香甜依旧, 可含在嘴里, 却要小乞丐不准吞下去, 还要吐出来, 那可真的是一件极为艰难的事情.

"哼!"

他咬了咬牙, 最终, 他还是捧起地上的雪擦干净手, 接住嘴里那些几乎已经成为液体的面包. 递到小女婴嘴边. 在她母亲帮忙扳开她的小嘴之后, 小乞丐终于还是将这些食物送进了她的嘴里.

小乞丐就这么不断的喂着. 咬下面包, 含软, 送到小女婴嘴里. 他的肚子依旧在叫, 嘴里的香甜依旧在诱惑着他把食物吞下. 可看着那面色渐渐恢复红润的小女婴, 他却怎么也无法将手中的食物吞下.

终于, 小女婴不要再吃了. 她闭上眼睛, 沉沉的睡了过去. 小乞丐呼出一口气, 看着手中已经去掉一大半的面包, 皱了皱眉头. 最后, 他咬了咬牙, 将手中仅存的面包递向那名妇女.

"给你. 别再让她饿着了."

那妇女静静的看着眼前的小乞丐, 她能够听到他的肚子叫声, 也能够看出他对于手中这一小块面包到底有多么的不舍. 不过, 这个孩子还是将手中的食物递了出来, 就是为了救自己的女儿...

妇女略微想了想, 拉下头上的斗篷, 露出整张面容. 随着那些积雪的掉落, 小乞丐才终于看清楚, 这个女人的真面目!

她的年纪并不大, 看起来绝对不会超过二十岁! 即使是在小乞丐这种年龄, 他也能看出眼前这个姐姐长得真的很漂亮, 漂亮的几乎要令人窒息! 如果换做世间的任何一个成年男子, 恐怕会立刻为了这张脸而疯狂! 不过, 也幸好小乞丐还没有到对异性感兴趣的年龄, 所以他除了觉得这个姐姐漂亮之外, 也就没有了其他什么想法.

"你认识我吗? 少年."

小乞丐的表情从刚才开始就冻成冰块, 他退后一步, 站在一旁: "我不认识你. 我的情况比你好, 你别想用你的名字让我尊重你."

听到这个小乞丐不认识自己, 这名女性反而松了口气. 她伸手入怀, 似乎是想要取什么东西, 可转念一想, 她的手, 还是停住了.

(这个孩子能把活下去的食物也让出来救我女儿, 看来本性并不坏. 但在此之前, 他的行动却是自私与仇视多于容忍和宽让. 而且他怀中的刀子上也有人的血腥味... 不行, 果然不能那么简单就全都托付给他. 就算情况再怎么紧急, 也不能就这么随随便便的... )

就在女性犹豫不决的时候, 她忽然察觉到怀中的女婴有了一点不对头! 她低头一看, 只见女婴的脸变得比刚才更红了, 而且还露出一副难受虚弱的样子. 伸手一摸额头... 好烫! 看来是这场雪花, 让她感染了风寒!

看到女性那再次焦急的面容, 小乞丐也是一惊, 走上前. 当他看到女性摸着小女孩的头, 面色愁苦的时候, 立刻明白了一切!

"喂, 你身边有没有苏拉? 快点去买药啊!"

小乞丐的语气似乎也有些焦急起来, 可那位年轻的母亲却是摇了摇头, 眼中流露出迷茫的神色.

小女婴的状况显得越来越糟, 她不断的呼气, 吸气, 频率越来越大, 也越来越急促. 紧闭的眼睛似乎连睁都睁不开!

小乞丐咬了咬牙, 转身就要向巷口走去. 那名女性见小乞丐要走, 连忙出声问道: "孩子, 你要去哪里?"

"药铺."

"你有苏拉?"

"我有刀子."

听到小乞丐这样的回答, 女性的表情立刻阴沉了下来. 可当这个小乞丐头也不回, 就这样迎着外面的风雪, 向药铺跑去之时, 这名女性那阴沉的面容, 却是渐渐的化开...

"也不能怪那孩子... 他肯为了你以身犯险, 这就已经是最好的承诺了..."

女性抱起小女婴, 在她的额头轻轻的亲了一下. 随后, 她伸出干枯的和她那绝美的面容完全不相配的手, 在雪地上轻轻一划, 那些雪花就缓缓飘起, 悬浮于半空.

"去, 护住那个孩子, 别让他出事, 也别让他把别人弄出事."

雪花在空中盘旋了一下, 如同闪电一般窜出小巷, 奔向那名小乞丐. 而在那些雪花离开之后, 这名母亲再次伸出手, 默默念诵了几声咒文. 一个白色的光芒球, 渐渐浮现在她的掌心之中.

光芒球靠近小女婴, 她的呼吸立刻变的平稳了许多. 眼见着, 小女婴的烧就此缓缓退去, 等到女儿的呼吸再次恢复正常之后, 那名女性松了口气, 手一松, 掌中的光球也随之消散...

"孩子... 对不起... 妈妈和爸爸恐怕不能再照顾你了... 我不知道你将来到底是不是会恨我们, 但妈妈今天为了你的安全, 可能必须将你托付给那个孩子... 请你... 不要怨恨爸爸妈妈啊..."

冰冷和漆黑, 组成了这条街道能够带给人的唯一感觉. 小乞丐抚摩着怀中的刀子, 因为握着刀柄能够让他更加增添一些勇气, 去再次踏进那片雪地.

他脚上的那双粗麻鞋已经完全的破烂, 脚趾头从中露出, 在大雪之下冻得 **, 发紫. 从小巷这块安全港走出踏进外面的大街道, 让小乞丐着实的考虑了一下. 因为外面实在是太冷, 太不安全了.

雪, 下的更大了.

地面上铺着一层厚厚的雪花, 一脚踩下去, 就能踩出一个坑洞.

小乞丐不断的搓着双臂, 将最后那一小块几乎只有一个指节大小的面包小心的放进嘴里, 闭上嘴, 用唾沫弄湿. 他不敢咬, 更不敢就这么吞下去. 这一小块冰冷的如同石头一般的面包已经是他现在唯一的食物, 他舍不得就这么白白的将它吃掉, 而要细细的品味一番, 用来对抗这外面的严寒.

小小的身影, 在对他来说实在是有些宽大的街道上走着. 他倚着墙, 仿佛老鼠一般慢慢的向前移动. 在这样的夜晚, 浪费体力无异于自寻死路. 如果不想让明天巡街的士兵看到路旁躺着一个小乞丐冻僵的尸体的话, 慢慢走比大跑来的更安全, 更快捷一点.

咯嚓, 咯嚓, 咯嚓...

现在已经几点了? 看看十字路口的石英钟... 八点了. 往常的这个时候, 他已经为了躲避风雪而藏到桥洞底下的那个用几张破布撑起来的窝了. 那里对他来说, 就如同一个火炉一般的温暖. 可是现在, 他却在这里慢慢的走, 前往药铺.

... 为什么呢?

不知不觉间, 小乞丐突然对自己发出这样的疑问.

自己凭什么要给一个素不相识的婴儿拿药? 对方的死活关自己什么事? 既然降生在这个世界上, 每个人都要为了自己的生命负责, 不能因为自己是婴儿, 就摆出一副仍由他人照顾的姿态.

是的, 凭什么要去照顾她? 她死了, 那是她自己不够资格继续活下去而已. 犯不着自己为了她铤而走险, 用自己这双冰冷麻木的手, 捏着一把钝钝的刀子, 去抢药局. 话说回来, 自己还压根就不知道什么样的药物能够治疗那婴儿的病症, 去了干嘛?

白色的雪, 如同洗礼一般落在小乞丐的头上, 肩上. 正如这白色的可怕世界一样, 小乞丐的心也渐渐的冷了下来. 他的脚步不再移动, 而是停下来, 转过身. 他已经不再想回那条小巷了, 他只想快点回到自己的那个窝中, 盖上被子, 用睡眠来抗拒外界的寒冷与自己的饥饿.

"咕..."

好饿... 刚才如果没有把面包给她, 就好了.

小乞丐开始往回走. 他的脚趾甲已经被冻裂, 但流出的血丝也在很短的时间内被冻住. 他的双脚越来越麻木, 手指头已经失去了知觉. 如果不能快一点回到窝里的话, 他一定会冻死.

"你这个坏蛋! 想逃到哪里去? 正义的使者可是在这里等着你呢!"

突然! 背后传来一个小女孩的叫声! 小乞丐一惊, 被冻僵的脚立刻撒开, 将他顶进旁边的一条堆满腐臭垃圾堆的巷子里, 躲了起来.

小乞丐知道自己的身份, 一个行窃者, 一个强盗. 相信很快, 自己就会变成一个杀人犯. 那些冷酷的士兵和那些冷酷的铠甲已经充满了他警戒的世界, 让他就如同一只见不得人的蟑螂一般, 人见人打, 人见人骂.

"哼! 你以为躲到那里去我就看不到你了吗? 出来! 你不出来是不是? 好, 我就过来, 把你抓出来 ~~~!"

小女孩的声音再次响起. 听着这句话, 小乞丐伸手入怀, 握紧了那把尖刀. 他的心脏鼓动着, 不是为了可能用这把刀杀死一个小女孩而紧张, 而是在害怕如果不能杀死对方, 被对方的大人抓住后, 自己可就难逃一死了.

... 雪, 继续飘着.
@Độc Hành huynh xem dùm đệ bản dịch này ok chứa nhé, rồi nhờ min cấp acc reader dùm đệ với
 

Tịch Địa

Trúc Cơ Hậu Kỳ
Ngọc
117,467
Tu vi
94
Mình góp ý nhẹ là khi gặp cấu trúc: "Đem xx động từ" thì nên bỏ chữ đem và thay bằng động từ ở phía sau lên. Bạn cũng bị lặp từ, ngắt câu cũng hơi lủng củng một tẹo. Đoạn đầu đọc vẫn khá lắm, nhưng đoạn cuối lại khá cứng và sai ngữ pháp, ví dụ:

Cậu biết thân phận của mình, một là kẻ trộm, hai là kẻ cướp. Còn thân phận thứ ba là tội phạm giết người thì cậu cũng tin tưởng là rất nhanh sẽ đạt được nên cậu phải cảnh giác với tất cả những binh lính lạnh lùng và tàn nhẫn kia, cậu giống như một con gián vậy, người gặp người đánh, người gặp người chửi.
>
Còn thân phận thứ ba là tội phạm giết người thì cậu tin là mình sẽ mắc phải nhanh thôi, nên cậu phải cảnh giác với tất cả những binh lính lạnh lùng và tàn nhẫn kia.
- Hừ! Ngươi cho rằng chạy trốn là ta không nhìn thấy ngươi sao? Đi ra ngoài! Không ra sao? Tốt, ta liền tới, đem ngươi lôi ra ngoài!
> Được, vậy thì ta sẽ vào đó lôi ngươi ra ngoài!
Thanh âm của cô bé kia lại vang lên. Nghe được câu nói này, cậu đưa tay nắm chặt con dao cùn. Quả tim cậu đập nhanh, không phải vì chuẩn bị muốn giết một cô bé mà lo lắng, mà lo sợ rằng nếu như không thể giết chết cô bé thì khi bị người nhà cô bé bắt, cậu chắc chắn phải chết.
>Không phải lo lắng vì sắp sửa giết một cô bé, mà sợ rằng nếu như không thể giết chết cô bé, một khi bị người nhà của cô bé bắt được thì cậu sẽ chết chắc.

Chương 2: Tâm Hồn Lạnh Giá
Cậu bé sững sờ, cảm thấy cực kì kì lạ. Kể cả người này không có sữa thì tại sao chính mình không tự mình ngậm mềm bánh mì cho con gái ăn, mà lại phải nhờ một tên ăn mày chứ?

Nhưng đã không còn thời gian cho cậu nghĩ nhiều, cậu vội vàng đem một mẩu bánh mì nhỏ bỏ vào miệng, dùng nước bọt làm mềm nó. Bánh mì vẫn ngọt như trước, nhưng chỉ được ngậm trong miệng, không được nuốt, lại phải phun ra nữa, đấy là một điều rất khó chịu.

"Hừ!"

Cậu cắn môi, lấy một nắm tuyết rửa sạch tay, lấy một chút dịch bánh mì ra, đưa tới bên miệng đứa trẻ. Cùng với sự hỗ trợ của mẹ bé, cuối cùng cậu cũng cho bé ăn được một chút.

Cậu cứ đút như vậy. Cắn bánh mì, ngậm mềm, đưa vào trong miệng đứa bé. Bụng cậu vẫn đói như trước, bánh mì thơm ngọt vẫn đang dụ dỗ cậu hãy nuốt chúng vào bụng. Nhưng khi thấy khuôn mặt đứa trẻ dần dần hồng hào, cậu không thể nào nuốt được miếng bánh mì xuống.

Cuối cùng, bé gái không ăn nữa. Bé nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ. Cậu bé thở ra một hơi, cau mày nhìn chiếc bánh mì đã mất hơn nửa trong tay, cuối cùng đưa về phía người phụ nữ kia.

- Cho cô. Đừng có để cho nó lại bị đói.

Người phụ nữ kia lẳng lặng nhìn đứa trẻ trước mắt, cô có thể nghe được tiếng kêu của bụng cậu, cũng có thể thấy cậu muốn chiếc bánh mì trong tay như thế nào. Nhưng đứa bé này vẫn đưa thức ăn của mình ra, chỉ để cứu con gái của cô...

Người phụ nữ suy nghĩ một chút, kéo áo choàng ra, lộ hoàn toàn gương mặt ra ngoài. Cậu bé cuối cùng cũng thấy khuôn mặt thật sự của người phụ nữ này.

Tuổi của cô cũng không lớn, chắc chắn không quá hai mươi. Cho dù cậu còn nhỏ nhưng vẫn có thể nhìn ra cô gái trước mắt này rất xinh đẹp, xinh đẹp tới mức khiến người nhìn ngạt thở. Nếu như là người đàn ông trưởng thành ở đây, sợ rằng đều sẽ vì gương mặt này mà điên cuồng. Nhưng cũng may cậu còn chưa tới tuổi tò mò về người khác giới, cho nên ngoại trừ xinh đẹp ra, cậu cũng không suy nghĩ gì khác.

- Cậu biết ta không? Cậu bé.

Khuôn mặt cậu vẫn lạnh lùng, cậu lùi lại phía sau một bước, nói:

- Tôi không biết cô. Tình huống của tôi tốt hơn cô, nên cô đừng nghĩ dùng tên cô để cho tôi tôn trọng.

Biết được cậu bé trước mắt không biết mình, người phụ nữ này liền yên tâm. Cô thò tay vào ngực, dường như muốn lấy thứ gì đó, nhưng nghĩ nghĩ, tay cô vẫn dừng lại.

"Đứa bé này có thể nhường thức ăn cho con gái mình, có lẽ bản tính không xấu. Nhưng lúc trước, hành động của nó có vẻ tự tư và thù hằn hơn là tha thứ, bao dung. Vả lại con dao trên người nó cũng có mùi máu tươi. Không được, không thể giao tất cả cho nó một cách đơn giản được. Kể cả tình huống khẩn cấp hơn nữa, cũng không thể tùy tiện..."

Ngay khi cô do dự, thì bé gái trong ngực cô lại không bình thường. Cô cúi xuống, chỉ thấy khuôn mặt bé gái càng đỏ hơn trước, hơn nữa còn lộ ra vẻ khó chịu và suy yếu. Sờ trán của nó... thật nóng! Có lẽ trận tuyết rơi này đã khiến cho nó bị nhiễm lạnh.

Cậu bé khi nhìn thấy khuôn mặt người phụ nữ trở nên lo lắng thì cũng hoảng hốt, vội vàng đi tới. Khi cậu thấy cô sờ trán bé gái rồi lộ ra sầu khổ thì cậu đã biết rõ tình hình.

- Này, cô có tiền hay không? Mau đưa nó đi khám bệnh.

Cậu bé lo lắng nói, nhưng người phụ nữ kia lại lắc đầu, trong mắt tràn đầy sự mê man.

Tình trạng bé gái càng lúc càng tệ, nó không ngừng hít thở, tần suất càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng nhanh. Nhanh tới nỗi mắt cũng không mở được.

Cậu bé khẽ cắn môi, xoay người định đi ra ngoài. Người phụ nữ thấy thế vội vàng hỏi:

- Cậu muốn đi đâu vậy?

- Tiệm thuốc.

- Cậu có tiền sao?

- Tôi có dao!

Nghe được câu trả lời của cậu, khuôn mặt người phụ nữ trầm xuống. Nhưng khi thấy cậu bé cũng không quay đầu lại tiếp tục bước đi, khuôn mặt cô lại dãn ra...

"Cũng không thể trách nó. Nó chịu vì con gái mình mà đưa bản thân vào nguy hiểm, đây đã là lời hứa tốt nhất..."

Người phụ nữ ôm lấy bé gái, hôn lên trán nó. Sau đó, cô duỗi đôi tay khô gầy không tương xứng với khuôn mặt tuyệt mỹ của mình ra, vạch trên mặt tuyết một cái, những bông tuyết chậm rãi bay lên, trôi nổi giữa không trung.

- Đi đi, bảo vệ đứa bé kia, đừng để nó có chuyện, cũng đừng để cho nó khiến người khác có chuyện.

Bông tuyết bay quanh không trung một chút, rồi bay về phía cậu bé nhanh như chớp. Sau khi những bông tuyết đó bay đi, người phụ nữ này lại vươn tay lần nữa, đọc thầm vài từ tối nghĩa. Một quả cầu ánh sáng màu trắng dần dần hiện lên trên tay cô.

Khi quả cầu tới gần bé gái thì hô hấp của bé lập tức bình thường hơn nhiều. Chỉ một lát, nhiệt độ của cô bé bình thường trở lại, chờ tới khi bé hô hấp trở lại bình thường, người mẹ liền thở phào, buông tay ra, quả cầu ánh sáng trong tay cũng tiêu tán theo.

- Con gái, thật xin lỗi... mẹ và ba chỉ sợ không thể chăm sóc con nữa. Mẹ không biết sau này con có hận chúng ta hay không, nhưng hôm nay mẹ vì an toàn của con, có thể phải đưa con cho đứa bé kia... Xin con… Đừng hận cha mẹ...

Lạnh lẽo và tối tăm là cảm giác duy nhất mà con đường này mang tới cho người đi đường. Cậu bé vuốt ve con dao trong ngực, bởi vì cầm dao có thể làm cho cậu tăng thêm dũng khí, cậu đi trên mặt đường đầy tuyết.

Đôi giày bằng vải đay thô của cậu đã hoàn toàn rách nát, đầu ngón chân lộ ra ngoài. Từ ngõ nhỏ an toàn đi tới đường cái đầy nguy hiểm, khiến cậu phải suy nghĩ một chút, bởi vì bên ngoài quá lạnh, rất không an toàn.

Tuyết, càng lúc càng nhiều hơn.

Trên mặt đất phủ một lớp tuyết dày, chỉ cần đi qua đều để lại một cái hố.

Cậu bé không ngừng xoa tay, đem mẩu bánh mì chỉ còn nhỏ bằng ngón tay cho vào miệng, dùng nước bọt làm ướt. Cậu không dám cắn, cũng không nỡ cứ nuốt vào như vậy. Miếng bánh mì cứng như đá này là thức ăn duy nhất của cậu, cậu không nỡ ăn hết mà muốn nhấm nuốt một cách tinh tế, dùng để chống lại cơn giá lạnh bên ngoài.

Một bóng người nhỏ bé đi trên đường phố rộng lớn. Cậu dựa vào tường, giống một con chuột chậm rãi đi về phía trước. Ở ban đêm như này, lãng phí thể lực không khác gì là tự sát. Đi chậm rãi sẽ an toàn hơn là đi nhanh.

Tích..., Tắc..., Tích....., Tắc......

Bây giờ là mấy giờ? Cậu nhìn về phía chiếc đồng hồ thạch anh ở ngã tư đường... tám giờ, nếu là những ngày bình thường thì hiện tại cậu đã ở trong ổ được dựng bởi tấm vải rách của mình dưới vòm cầu rồi, nơi đó ấm áp như lò sưởi vậy. Nhưng hiện tại, cậu lại đang chậm rãi đi về phía tiệm thuốc.

- Vì sao?

Bất tri bất giác, cậu đột nhiên tự hỏi mình vấn đề này.

Dựa vào cái gì mà mình phải đi lấy thuốc cho một đứa trẻ không quen biết? Nó sống hay chết thì có gì liên quan tới mình đâu? Nếu được sinh ra trên thế giới này thì mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho mạng sống của mình, kể cả trẻ sơ sinh cũng vậy.

Đúng, tại sao mình lại phải chăm sóc nó? Nó chết, bởi vì nó không đủ tư cách tiếp tục sống mà thôi. Không đáng vì nó mà mình phải đi liều mạng, dựa vào một con dao cùn đi cướp tiệm thuốc. Lại nói, mình còn không biết thuốc nào mới có thể chữa được bệnh của nó, đi tới thì được cái gì?

Tuyết trắng rơi xuống như một lễ rửa tội bao phủ cậu bé. Trái tim của cậu cũng giống như thế giới màu trắng đáng sợ này, dần dần lạnh lùng. Cậu không bước tiếp nữa mà dừng lại, xoay người, cậu không muốn trở lại đầu hẻm nhỏ kia nữa mà muốn trở lại cái ổ nhỏ của mình, đắp chăn và dùng giấc ngủ để chống lại thời tiết lạnh lẽo và cơn đói của mình.

“Ọc...."

Đói quá, nếu không cho nó mẩu bánh mì thì thật tốt.

Cậu bắt đầu quay về, móng chân cậu đã bị đông cứng đến mức nứt ra, những tia máu chảy ra cũng rất nhanh bị đông lại. Hai chân cậu càng ngày càng chết lặng, ngón tay đã mất cảm giác. Nếu như không nhanh trở lại cái ổ của mình thì cậu nhất định sẽ chết cóng.

- Tên bại hoại! Muốn chạy trốn sao? Sứ giả chính nghĩa đang chờ ngươi ở đây!

Đột nhiên có một giọng nói của một cô bé từ phía sau truyền tới làm cậu giật mình, cậu lập tức chạy thật nhanh vào một ngõ nhỏ chất đầy rác rưởi.

Cậu biết thân phận của mình, một là kẻ trộm, hai là kẻ cướp. Còn thân phận thứ ba là tội phạm giết người thì cậu cũng tin tưởng là rất nhanh sẽ đạt được nên cậu phải cảnh giác với tất cả những binh lính lạnh lùng và tàn nhẫn kia, cậu giống như một con gián vậy, người gặp người đánh, người gặp người chửi.

- Hừ! Ngươi cho rằng chạy trốn là ta không nhìn thấy ngươi sao? Đi ra ngoài! Không ra sao? Tốt, ta liền tới, đem ngươi lôi ra ngoài!

Thanh âm của cô bé kia lại vang lên. Nghe được câu nói này, cậu đưa tay nắm chặt con dao cùn. Quả tim cậu đập nhanh, không phải vì chuẩn bị muốn giết một cô bé mà lo lắng, mà lo sợ rằng nếu như không thể giết chết cô bé thì khi bị người nhà cô bé bắt, cậu chắc chắn phải chết.

Tuyết, vẫn tiếp tục rơi.

002, 冰封的心

小乞丐为之一愣, 感到万分的奇怪. 如果说这个女人没有奶水的话, 那她为什么不自己含软面包, 给女儿喂下去, 反而求我这么个乞丐?

不过事实已经不容小乞丐多想, 他连忙撕下一小块面包放进嘴里, 用唾液含软. 面包的香甜依旧, 可含在嘴里, 却要小乞丐不准吞下去, 还要吐出来, 那可真的是一件极为艰难的事情.

"哼!"

他咬了咬牙, 最终, 他还是捧起地上的雪擦干净手, 接住嘴里那些几乎已经成为液体的面包. 递到小女婴嘴边. 在她母亲帮忙扳开她的小嘴之后, 小乞丐终于还是将这些食物送进了她的嘴里.

小乞丐就这么不断的喂着. 咬下面包, 含软, 送到小女婴嘴里. 他的肚子依旧在叫, 嘴里的香甜依旧在诱惑着他把食物吞下. 可看着那面色渐渐恢复红润的小女婴, 他却怎么也无法将手中的食物吞下.

终于, 小女婴不要再吃了. 她闭上眼睛, 沉沉的睡了过去. 小乞丐呼出一口气, 看着手中已经去掉一大半的面包, 皱了皱眉头. 最后, 他咬了咬牙, 将手中仅存的面包递向那名妇女.

"给你. 别再让她饿着了."

那妇女静静的看着眼前的小乞丐, 她能够听到他的肚子叫声, 也能够看出他对于手中这一小块面包到底有多么的不舍. 不过, 这个孩子还是将手中的食物递了出来, 就是为了救自己的女儿...

妇女略微想了想, 拉下头上的斗篷, 露出整张面容. 随着那些积雪的掉落, 小乞丐才终于看清楚, 这个女人的真面目!

她的年纪并不大, 看起来绝对不会超过二十岁! 即使是在小乞丐这种年龄, 他也能看出眼前这个姐姐长得真的很漂亮, 漂亮的几乎要令人窒息! 如果换做世间的任何一个成年男子, 恐怕会立刻为了这张脸而疯狂! 不过, 也幸好小乞丐还没有到对异性感兴趣的年龄, 所以他除了觉得这个姐姐漂亮之外, 也就没有了其他什么想法.

"你认识我吗? 少年."

小乞丐的表情从刚才开始就冻成冰块, 他退后一步, 站在一旁: "我不认识你. 我的情况比你好, 你别想用你的名字让我尊重你."

听到这个小乞丐不认识自己, 这名女性反而松了口气. 她伸手入怀, 似乎是想要取什么东西, 可转念一想, 她的手, 还是停住了.

(这个孩子能把活下去的食物也让出来救我女儿, 看来本性并不坏. 但在此之前, 他的行动却是自私与仇视多于容忍和宽让. 而且他怀中的刀子上也有人的血腥味... 不行, 果然不能那么简单就全都托付给他. 就算情况再怎么紧急, 也不能就这么随随便便的... )

就在女性犹豫不决的时候, 她忽然察觉到怀中的女婴有了一点不对头! 她低头一看, 只见女婴的脸变得比刚才更红了, 而且还露出一副难受虚弱的样子. 伸手一摸额头... 好烫! 看来是这场雪花, 让她感染了风寒!

看到女性那再次焦急的面容, 小乞丐也是一惊, 走上前. 当他看到女性摸着小女孩的头, 面色愁苦的时候, 立刻明白了一切!

"喂, 你身边有没有苏拉? 快点去买药啊!"

小乞丐的语气似乎也有些焦急起来, 可那位年轻的母亲却是摇了摇头, 眼中流露出迷茫的神色.

小女婴的状况显得越来越糟, 她不断的呼气, 吸气, 频率越来越大, 也越来越急促. 紧闭的眼睛似乎连睁都睁不开!

小乞丐咬了咬牙, 转身就要向巷口走去. 那名女性见小乞丐要走, 连忙出声问道: "孩子, 你要去哪里?"

"药铺."

"你有苏拉?"

"我有刀子."

听到小乞丐这样的回答, 女性的表情立刻阴沉了下来. 可当这个小乞丐头也不回, 就这样迎着外面的风雪, 向药铺跑去之时, 这名女性那阴沉的面容, 却是渐渐的化开...

"也不能怪那孩子... 他肯为了你以身犯险, 这就已经是最好的承诺了..."

女性抱起小女婴, 在她的额头轻轻的亲了一下. 随后, 她伸出干枯的和她那绝美的面容完全不相配的手, 在雪地上轻轻一划, 那些雪花就缓缓飘起, 悬浮于半空.

"去, 护住那个孩子, 别让他出事, 也别让他把别人弄出事."

雪花在空中盘旋了一下, 如同闪电一般窜出小巷, 奔向那名小乞丐. 而在那些雪花离开之后, 这名母亲再次伸出手, 默默念诵了几声咒文. 一个白色的光芒球, 渐渐浮现在她的掌心之中.

光芒球靠近小女婴, 她的呼吸立刻变的平稳了许多. 眼见着, 小女婴的烧就此缓缓退去, 等到女儿的呼吸再次恢复正常之后, 那名女性松了口气, 手一松, 掌中的光球也随之消散...

"孩子... 对不起... 妈妈和爸爸恐怕不能再照顾你了... 我不知道你将来到底是不是会恨我们, 但妈妈今天为了你的安全, 可能必须将你托付给那个孩子... 请你... 不要怨恨爸爸妈妈啊..."

冰冷和漆黑, 组成了这条街道能够带给人的唯一感觉. 小乞丐抚摩着怀中的刀子, 因为握着刀柄能够让他更加增添一些勇气, 去再次踏进那片雪地.

他脚上的那双粗麻鞋已经完全的破烂, 脚趾头从中露出, 在大雪之下冻得 **, 发紫. 从小巷这块安全港走出踏进外面的大街道, 让小乞丐着实的考虑了一下. 因为外面实在是太冷, 太不安全了.

雪, 下的更大了.

地面上铺着一层厚厚的雪花, 一脚踩下去, 就能踩出一个坑洞.

小乞丐不断的搓着双臂, 将最后那一小块几乎只有一个指节大小的面包小心的放进嘴里, 闭上嘴, 用唾沫弄湿. 他不敢咬, 更不敢就这么吞下去. 这一小块冰冷的如同石头一般的面包已经是他现在唯一的食物, 他舍不得就这么白白的将它吃掉, 而要细细的品味一番, 用来对抗这外面的严寒.

小小的身影, 在对他来说实在是有些宽大的街道上走着. 他倚着墙, 仿佛老鼠一般慢慢的向前移动. 在这样的夜晚, 浪费体力无异于自寻死路. 如果不想让明天巡街的士兵看到路旁躺着一个小乞丐冻僵的尸体的话, 慢慢走比大跑来的更安全, 更快捷一点.

咯嚓, 咯嚓, 咯嚓...

现在已经几点了? 看看十字路口的石英钟... 八点了. 往常的这个时候, 他已经为了躲避风雪而藏到桥洞底下的那个用几张破布撑起来的窝了. 那里对他来说, 就如同一个火炉一般的温暖. 可是现在, 他却在这里慢慢的走, 前往药铺.

... 为什么呢?

不知不觉间, 小乞丐突然对自己发出这样的疑问.

自己凭什么要给一个素不相识的婴儿拿药? 对方的死活关自己什么事? 既然降生在这个世界上, 每个人都要为了自己的生命负责, 不能因为自己是婴儿, 就摆出一副仍由他人照顾的姿态.

是的, 凭什么要去照顾她? 她死了, 那是她自己不够资格继续活下去而已. 犯不着自己为了她铤而走险, 用自己这双冰冷麻木的手, 捏着一把钝钝的刀子, 去抢药局. 话说回来, 自己还压根就不知道什么样的药物能够治疗那婴儿的病症, 去了干嘛?

白色的雪, 如同洗礼一般落在小乞丐的头上, 肩上. 正如这白色的可怕世界一样, 小乞丐的心也渐渐的冷了下来. 他的脚步不再移动, 而是停下来, 转过身. 他已经不再想回那条小巷了, 他只想快点回到自己的那个窝中, 盖上被子, 用睡眠来抗拒外界的寒冷与自己的饥饿.

"咕..."

好饿... 刚才如果没有把面包给她, 就好了.

小乞丐开始往回走. 他的脚趾甲已经被冻裂, 但流出的血丝也在很短的时间内被冻住. 他的双脚越来越麻木, 手指头已经失去了知觉. 如果不能快一点回到窝里的话, 他一定会冻死.

"你这个坏蛋! 想逃到哪里去? 正义的使者可是在这里等着你呢!"

突然! 背后传来一个小女孩的叫声! 小乞丐一惊, 被冻僵的脚立刻撒开, 将他顶进旁边的一条堆满腐臭垃圾堆的巷子里, 躲了起来.

小乞丐知道自己的身份, 一个行窃者, 一个强盗. 相信很快, 自己就会变成一个杀人犯. 那些冷酷的士兵和那些冷酷的铠甲已经充满了他警戒的世界, 让他就如同一只见不得人的蟑螂一般, 人见人打, 人见人骂.

"哼! 你以为躲到那里去我就看不到你了吗? 出来! 你不出来是不是? 好, 我就过来, 把你抓出来 ~~~!"

小女孩的声音再次响起. 听着这句话, 小乞丐伸手入怀, 握紧了那把尖刀. 他的心脏鼓动着, 不是为了可能用这把刀杀死一个小女孩而紧张, 而是在害怕如果不能杀死对方, 被对方的大人抓住后, 自己可就难逃一死了.

... 雪, 继续飘着.
 

Duy Anh

Phàm Nhân
Ngọc
15
Tu vi
0
Nhắc lại là mình làm khi rảnh rỗi, làm nhanh rồi post trên fb để ai thích đọc thì đọc, thấy không ai post lên thì mình muốn hỗ trợ cho mọi người đọc chung. Vậy mà hết người này chê bai đến người kia bảo đi copy. Làm như cầu cạnh gì.
Nếu bạn cảm thấy mọi người đang chê bai thì bạn ko cần tham gia làm gì cho mất công? Ở đây chẳng ai cầu cạnh gì nhau, chỉ là một sân chơi chung,mọi người thấy chưa ổn thì góp ý. Người ta có đọc mới góp ý, còn ko đọc thì cũng chẳng cần góp ý để làm gì ?

Bạn cảm thấy mod đang làm khó bạn khâu cấp acc thì bạn phải xem lại bản thân chất lượng dịch của chính mình. Ở đây nhanh đã có coverter, còn dịch thì có team dịch nhưng bạn phải hiểu độc giả khi tìm tới bản dịch là cần đọc một bản dịch chất lượng ổn chứ chưa cần nói là hay hoặc xuất sắc.

Ở đây mn nhận xét cho bạn là nói nhẹ đi rất nhiều... Mình chỉ đơn giản là kêu bạn xem lại bản dịch của người đi trước để rút ra kinh nghiệm và thiếu sót của bản thân. Nếu bạn cảm thấy mọi người đanh trà đạp đứa con tinh thần của bạn thì bạn cũng cần xem lại bản thân bạn đang đối xử với đứa con đấy như thế nào. Nói thật những bản dịch mà để biên mất khoảng 80% trở lên thì mình nên chạy đi dịch cho khỏe
 

Kenshooter032

Phàm Nhân
Ngọc
43
Tu vi
0
Mình góp ý nhẹ là khi gặp cấu trúc: "Đem xx động từ" thì nên bỏ chữ đem và thay bằng động từ ở phía sau lên. Bạn cũng bị lặp từ, ngắt câu cũng hơi lủng củng một tẹo. Đoạn đầu đọc vẫn khá lắm, nhưng đoạn cuối lại khá cứng và sai ngữ pháp, ví dụ:

Cậu biết thân phận của mình, một là kẻ trộm, hai là kẻ cướp. Còn thân phận thứ ba là tội phạm giết người thì cậu cũng tin tưởng là rất nhanh sẽ đạt được nên cậu phải cảnh giác với tất cả những binh lính lạnh lùng và tàn nhẫn kia, cậu giống như một con gián vậy, người gặp người đánh, người gặp người chửi.
>
Còn thân phận thứ ba là tội phạm giết người thì cậu tin là mình sẽ mắc phải nhanh thôi, nên cậu phải cảnh giác với tất cả những binh lính lạnh lùng và tàn nhẫn kia.
- Hừ! Ngươi cho rằng chạy trốn là ta không nhìn thấy ngươi sao? Đi ra ngoài! Không ra sao? Tốt, ta liền tới, đem ngươi lôi ra ngoài!
> Được, vậy thì ta sẽ vào đó lôi ngươi ra ngoài!
Thanh âm của cô bé kia lại vang lên. Nghe được câu nói này, cậu đưa tay nắm chặt con dao cùn. Quả tim cậu đập nhanh, không phải vì chuẩn bị muốn giết một cô bé mà lo lắng, mà lo sợ rằng nếu như không thể giết chết cô bé thì khi bị người nhà cô bé bắt, cậu chắc chắn phải chết.
>Không phải lo lắng vì sắp sửa giết một cô bé, mà sợ rằng nếu như không thể giết chết cô bé, một khi bị người nhà của cô bé bắt được thì cậu sẽ chết chắc.
Cảm ơn chị đã góp ý, thật ra em cũng thấy đoạn đó sượng mà lười sửa quá :v
 

Độc Hành

Đạo Tổ Nhân Cảnh
Administrator
Dịch Giả Tử Vi
Ngọc
186,466
Tu vi
8,888
Cảm ơn chị đã góp ý, thật ra em cũng thấy đoạn đó sượng mà lười sửa quá :v
Bản dịch của đệ tương đối rồi, cần gọt câu chữ cho nó gọn nữa là đẹp. Mấy đoạn sượng đó cố gắng sửa, chứ cứ để sau này thành thói quen thì khó sửa lắm.
 

Top