[ĐK Dịch] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Diên Vĩ

Phàm Nhân
Moderator
Ngọc
19,989
Tu vi
0
Đăng ký đăng truyện dịch ạ.
Tên truyện: Cửu Phượng Triều Hoàng: Tuyệt Sắc Thú Phi Nghịch Thiên Hạ
Tác Giả: Lộ Phi
[Nữ cường, 1v1]

Nàng là tuyệt thế thiên tài, là huấn luyện viên độc tài phúc hắc xảo trá, một khi xuyên qua làm ngốc nữ chín tuổi bị người đời nhạo báng?

Để xem nàng gây ra sóng gió động trời thế nào, tu linh mạch, đoạt dị bảo, tung hoành thất quốc, phượng nghịch thiên hạ!
Hắn vốn yêu nghiệt từ trong xương cốt, mưu trí vô song, là đế vương máu lạnh vô tình, vung kiếm chém tan mây, chư hầu tuân một phép, chém ngang loạn thế, thiên hạ thần phục!
Một đêm lầm lỡ trót trông thấy mỹ nam đang tắm, lại trót trông thấy thứ không nên xem...

Bản bình thường:

Ta hoàng đồ bá nghiệp... cốt vì ngươi mà dệt nên một giấc mơ.

Ta vạn dặm non sông... cũng là xây tặng ngươi một mái ấm.

Ta trường sinh bất tử... vì mong kiếp sau của ngươi tìm thấy ngươi một lần nữa.
Ba ngàn non sông chỉ để nên duyên cùng ngươi.

Hoàng tuyền bích lạc, chết cũng không từ.

【女强,一对一】她是惊才绝艳,腹黑狡诈的魔鬼教官,一朝穿越,九岁傻女,世人耻笑?看她如何掀起滔天巨浪,修灵脉,夺异宝,纵横七国,凤逆天下!他是妖孽入骨,智谋无双的冷血帝王,挥剑击浮云,诸侯尽西来,横扫乱世,天下臣服!一夜误闯,美男出浴,她看了不该看的东西……正常版:皇图霸业……是为你造一个梦,万里河山……是给你一个家,长生不死……只是想,在你的来世,找到你。弱水三千,为你情钟,黄泉碧落,死亦不休.

Giấc mộng của ta bị bao trùm bởi bóng tối, mà ngươi, chính là tia sáng bình minh duy nhất của ta.
Ta yêu ngươi, chết cũng chẳng hề gì.

———

Năm 2015, khu vực Đông Nam Á.

Mùi hương tanh tưởi của máu tươi bao trùm lấy mảnh rừng rậm nguyên sinh tối đen như mực, nơi mà ngay trước đó vừa diễn ra một cuộc giết chóc kịch liệt.

Ánh trắng lạnh lẽo lẳng lặng rọi lên bóng hình nhỏ nhắn xinh xắn, bộ quân phục màu rằn rì dường như đã biến nàng hoà làm một với cây cỏ xung quanh.

Tóc mái ngắn mềm mại xoã loà xoà trước trán, tia sáng lạnh lùng loé lên trong sự tĩnh lặng của đôi mắt.

Những nét sơn nguỵ trang trên mặt không tài nào che lấp được khí chất mỹ nhân xuất chúng của nàng.

Nàng là Trọng Quỳ - vị huấn luyện viên độc tài thuộc khu căn cứ huấn luyện lính đánh thuê số 19 của khu vực Đông Nam Á.

Ngoài thông tin giới thiệu này ra, toàn bộ hồ sơ còn lại về nàng đều là tuyệt mật.

Nàng là ai? Không ai biết rõ, nhưng trong những vụ án nghiêm trọng trên thế giới, nếu không có nàng tham gia thì cũng là có bóng dáng học sinh của nàng.

Máy bộ đàm của quân động truyền đến những tiếng rè rè.

“Báo cáo huấn luyện viên, diễn tập hoàn thành! Toàn quân đối thủ bị diệt!“ Trong giọng nói truyền đến mang theo sự phấn khích không hề che giấu.

Đây là bài diễn tập để tốt nghiệp giữa khu 19 và khu 11, không màng sống chết!

Đây là sự tàn khốc của quy luật sinh tồn, cũng giống như việc sống sót trong khu rừng rậm nguyên sinh này.

Kẻ mạnh mới có quyền sống!

“Thương vong.” Trọng Quỳ lười biếng cất giọng hỏi.

“Báo cáo huấn luyện viên! Đội ta mất sáu người!” Chỉ sợ đội họ đã đạt được thành tích diễn tập tốt nhất trong toàn khoá, họ sẽ tốt nghiệp trong vinh quang, trở thành một truyền kỳ trong khu căn cứ!

Nhưng mà tất cả công sức cũng đều do một tay vị huấn luyện viên độc tài kia gây dựng nên...

“Gà mờ.” Trọng Quỳ bĩu môi, nhưng trên đôi môi nhàn nhạt sắc hồng vẫn lơ đãng lộ sự vui vẻ.

Trong 30 học sinh thì mất 6 người, mà đối phương chết sạch!

Lúc này hẳn nàng nên hào phóng cho họ một chuỗi ngày nghỉ dài hạn mới phải.

“Dừng mọi hành động, tập hợp.” Trọng Quỳ thu dọn vũ khí rồi đứng lên.

Ánh trăng len lỏi qua từng tán cây rậm rạp, khéo léo phác hoạ lại bóng hình nàng thoạt trông hệt như một thiếu nữ nhỏ nhắn xinh xắn mới chừng mười tuổi đầu.

Nhưng mỗi một người trong căn cứ đều lấy chính mạng sống và dòng máu đỏ chảy trong huyết quản của mình để khắc sâu vào trong tâm trí rằng thà đắc tội Tử thần còn hơn là trêu chọc cô gái phương Đông vóc người mảnh mai này.

Bụi cây kêu “sột soạt” vài tiếng, một thiếu niên cúi đầu, chậm rãi bước ra.

Trọng Quỳ đưa mắt nhìn thoáng qua, nhận ra hắn là một trong số những học sinh của mình, số hiệu là... K-19325.

Tức số 25 của khu 19, khoá thứ 3.

“K-19325, tập hợp.” Trọng Quỳ không quá bận tâm đến hắn, nàng quan sát toàn bộ hành động của các học sinh trong lúc diễn tập thông qua máy theo dõi đặt trong rừng.

Mà K-19325 thể hiện vô cùng xuất sắc, lần diễn tập này cũng có thể nằm trong top 3.

Hắn mới có mười sáu tuổi đầu, dáng vẻ gầy yếu xanh xao giống như chỉ sợ gió thổi qua là sẽ bay đi mất, nhưng tiềm lực của hắn lại vô cùng kinh khủng, trong lúc diễn tập đã tự tay tàn sát mười mấy mạng người, máu lạng vô tình, xứng đáng là một thế hệ Tử thần mới.

Một người bắt bẻ, xét nét như Trọng Quỳ vô cùng hài lòng với học sinh như vậy, đến độ... nguội lạnh trong lòng.

“Huấn luyện viên...” Thiếu niên đứng trước mặt nàng, lòng do dự, vẫn không dám ngẩng đầu lên, “Tên... tên của ta là Tô Cừ.”

“Ừm.” Nàng thờ ơ đáp, trong mắt nàng, học sinh cũng chỉ gọi bằng số hiệu, mấy thứ như tên nàng chưa bao giờ để ý tới.

Diễn tập suốt ba ngày ba đêm ròng rã, nàng vô cùng mệt mỏi.
Diễn tập suốt ba ngày ba đêm ròng rã, nàng vô cùng mệt mỏi.

Nhưng mà... thiếu niên chặn đường này lại trốn ở trong lối nhỏ khuất giữa đám bụi rậm.

Trọng Quỳ thoáng nhíu mày, trên gương mặt xinh đẹp hiện vẻ không vừa lòng.

“K-19325, tránh ra.”

“Huấn luyện viên, ngày hôm nay tốt nghiệp rồi, có phải sau này... ta sẽ không bao giờ gặp lại ngài nữa?” Tô Cừ chầm chậm ngẩng đầu lên.

Dưới ánh trăng, vẻ xanh xao của khuôn mặt kia không khỏi khiến người ta hoảng sợ.

Dù vậy, ẩn dưới lớp sơn nguỵ trang và những vệt máu dây dớt thì đó vẫn là một gương mặt tuấn mỹ đến khó tin, ánh trăng lạnh lẽo rọi đôi mắt trong trẻo của hắn.
Trong Quý thoáng ngây người, mày càng nhíu chặt hơn nữa: “K-19325, ngươi muốn chết sao?”

Cảm tình của hắn không hề che giấu trong lòng nữa mà hoàn toàn bộc phát một cách điên cuồng trong đêm biệt ly biệt này.

“Ta không sợ chết! Ta chỉ không muốn rời xa ngài, ta yêu ngài, yêu như bị bỏ bùa mê thuốc lú, ngay từ lần đầu tiên bắt gặp ánh mắt của ngài đã không thể kiềm chế lòng mình! Ta liều chết trui rèn bản thân, cắn răng kiên trì mặc kệ sống chết cũng chỉ để ngài có thể nhìn thấy ta.” Hắn cuồng loạn gào thét đinh tai, “Huấn luyện viên...”

“Câm mồm!” Trọng Quỳ lạnh lùng cắt đứt lời hắn, “Đừng cho rằng mình chỉ cần thắng diễn tập là có thể làm càn làm quấy với ta, làm gỏi ngươi đối với ta dễ như trở bàn tay mà thôi.”

Tô Cừ ngây ngốc nhìn nàng, gió đêm mát lạnh lướt qua hai hàng nước mắt óng ánh chảy xuôi của hắn, dính vào sơn trên mặt, chúng biến thành một màu đen tí tách rớt xuống.

“Là học sinh của ta lại khóc lóc trước mặt ta, chính là tội chết.” Trọng Quỳ cảm thấy tức tối vô cùng.


“Chết?” Tô Cừ cười nhạt một cái, trên gương mặt lạnh lùng của hắn vậy mà sẽ nở một nụ cười, thật khiến người khác kinh ngạc, “ Huấn luyện viên sẽ theo ta thôi.”
“Ngươi nằm mơ đi.” Trọng Quỳ hừ lạnh một tiếng.

Nhưng mà lúc này, Tô Cừ đột nhiên kéo chiếc áo quân phục màu rằn ri của hắn ra, những quả bom mini buộc trên người hắn khiến tròng đen trong mắt Trọng Quỳ rụt lại.

“Tình yêu trong lòng ta chẳng cần biết phương hướng... Nếu như còn có kiếp sau, ta nguyện làm giọt sương ban mai, nguyện làm cát bụi, nguyện làm giọt nước mắt của ngươi, mãi mãi không bao giờ rơi xuống.”

“Ngươi điên rồi!” Sắc mặt bình tĩnh của Trọng Quỳ, cuối cùng xuất hiện một vết nứt.

Ngay giây tiếp theo, hắn kích nổ số bom trên người mình.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, trong nhát mắt, toàn bộ không gian đều bị ánh lửa cuốn phăng tất cả, toàn bộ thế giới dường như đã quay trở lại thuở Hồng hoang, trong nháy mắt chợt tĩnh lặng...

Sau đó, bánh răng của vận mệnh im lặng vận hành... khắc vào số mệnh của linh hồn, mặc kệ thời gian vẫn cứ trôi thì vẫn luôn có một tia sáng loé lên trong bóng đêm.

Một khoảng thời không hoàn toàn khác.

Những năm cuối của Đại Chu, thiên tử đã suy thoái, thất quốc rơi vào loạn lạc phân tranh.

Đêm trăng tròn.

Hắc khí quỷ dị vụt qua trên nền trời đêm, chui vào trong hậu viện của Trọng phủ.

Ý thức hộn đỗn cuốn rút nhanh chóng hệt như khi thuỷ triều sắp bắt đầu, Trọng Quỳ chậm rãi mở to đôi mắt, đập vào ngay trước mắt là rèm che mềm mại, mỏng manh màu đỏ, trên thêu hoa văn đạm yên lưu thuỷ, hoa phi thiên trọng, một cái móc bạch kéo vén một góc rèm che lên, những sợi tua rua màu vàng kim theo đó mà rũ xuống.

Không khí yên tĩnh bình lặng trong căn phòng mang vẻ cổ xưa, lại thêm mùi huân hương thượng đẳng phảng phất trong không khí.

Trọng Quỳ thoáng nhíu mày, đây là đây?

Nàng hẳn phải chết rồi chứ, mấy quả bom mini của Tô Cừ sức nổ cũng không nhỏ.


Nhưng mà hiện tại... Nàng cảm nhận rõ ràng được mình vẫn đang sống sờ sờ.

“Tiểu chủ nhân tỉnh rồi ư?” Một thiếu nữ thoạt trông ưa nhìn bước vào với mái tóc màu xanh lá uốn xoăn thành lọn bước vào, gương mặt mang theo sự quan tâm nhìn về phía nàng.

Trọng Quỳ lặng yên nhìn nàng, không nói lời nào.

Thiếu nữ đi đến bên người nàng rồi ngồi xuống, dịu dàng nói: “Lúc trước hẳn là tiểu chủ nhân vì lòng mang bực bội mà không lựa lời nên mới có thể nói những lời như vậy với Ly công tử.”

Thiếu nữ đi đến bên người nàng rồi ngồi xuống, dịu dàng nói: “Lúc trước hẳn là tiểu chủ nhân vì lòng mang bực bội mà không lựa lời nên mới có thể nói những lời như vậy với Ly công tử.”
Những lời không đầu không đuôi này, Trọng Quỳ nghe mà đầu phát đau nhức, tiểu chủ nhân là cái gì? Lại còn có Ly công tử, đó là cái gì?

我的梦里充满了黑暗,而你是唯一的曙光。



我爱你,比死亡还要理所当然。



————————



2015年,东南亚



空气中弥漫着浓浓的鲜血味道,幽暗的原始森林,一场激烈的厮杀刚刚过去。



苍冷的月光无声地照着一个秀美娇小的身影,迷彩长裤和背心几乎将她和周围的植物融为一体。



柔软的短发细碎地散落在额前,一双清幽的眸子里闪烁着冷冷的寒芒。



精致的面孔上画着几道迷彩,但依然遮挡不住那股绝色倾城的美人气质。



东南亚佣兵训练基地,第十九区的魔鬼教官,重葵。



除了这些讯息,她的一切资料都是最高机密!



她是谁?没人知道,但是,世界上所有重大案件,都有她,或者她的学生的影子。



军用通讯器里传来沙沙的声音。



“报告教官,演习完毕!对方全军覆没!”声音里带着一点掩饰不住的兴奋。



这是毕业演习,十九区对十一区,生死不论!



残酷的竞争法则,就如同这原始丛林里的生存一样!



强者生存!



“伤亡。”重葵懒洋洋发问。



“报告教官!我方伤亡六人!”这恐怕是历届演习中的最好成绩,他们会光荣毕业,成为基地中一个传奇!



不过一切,都要归功于那位变态的魔鬼教官啊……



“菜鸟。”重葵撇撇嘴,但是漂亮的粉唇边,还是不经意泄露出一丝浅浅的笑意。



三十个学生伤亡六人,对方可是被团灭了!



这一次,她该好好放一个长假了吧。



“行动结束,集合。”重葵收拾了武器站起来。



原始丛林的缝隙里渗透下来的月光,将她的身影勾勒得纤细秀美,宛如十几岁的少女。



但基地中每一个人都会用生命和鲜血记住,宁可去得罪死神,也绝不要得罪这个纤细的东方少女!



茂密的植物一阵悉嗦,一个少年低着头缓缓地走出来。



重葵懒懒扫一眼,认得他是自己的学生,编号是……K-19325。



十九区,第三届,25号。



“K-19325,集合。”重葵并没有过多理会,演习中,她通过丛林里的监视器观看每一个学生的表现。



K-19325表现非常优秀,这一届中可以排名前三。



他只有十六岁,瘦弱苍白,仿佛风一吹就倒,但爆发力惊人,这次演习中手刃十几人,冷血无情,俨然新一代死神!



挑剔如重葵,对这样的学生都十分满意,甚至有些……心寒。



“教官……”少年在她面前踌躇着,一直不敢抬起头,“我……名叫苏蕖。”



“嗯。”她漠不关心,在她眼中,学生只有代号,名字什么的,她从来不在意。



三天三夜的演习,她很疲惫了。



但……少年挡住了那条隐藏在丛林中的狭窄小路。



重葵隐隐皱起眉,秀丽的脸庞上,闪过一丝不悦。



“K-19325,让开。”



“教官,今天毕业之后,是不是……我再也不可能见到您了?”苏蕖慢慢抬起头。



月光之下,那张脸苍白得令人心惊。



但满脸迷彩和血污之下,那依然是一张过分俊美的面孔,一双清湛的眼眸,映着苍冷迷离的月光。



重葵怔了一下,继而紧紧蹙眉:“K-19325,你找死吗?”



少年的感情,并不隐秘,在这个即将分别的夜晚,彻底在她面前疯狂宣泄出来。



“我不怕死!我只是不想离开您,我爱着您,仿佛被诅咒了一样,从见到您的第一眼,就不可自拔了!我拼命训练,生死关头都咬着牙坚持,就是为了能让您看见我!”他歇斯底里地大吼着,“教官……”



“闭嘴!”重葵冷冷打断,“别以为演习赢了就敢跟我放肆,要宰了你还是轻而易举的。”



苏蕖呆呆地看着她,夜风吹落了他眼睛里的泪水,染着脸上的污血一起流淌下来。



“作为我的学生,在我面前流泪,是死罪!”重葵感到十分烦躁。



“死?”苏蕖似乎低低的笑了一声,那张冰寒的脸上竟然会出现笑容,让人惊诧,“教官会陪着我吧。”



“你做梦。”重葵冷哼。



然而,苏蕖忽然拉开军用迷彩外套,绑在身上的精细微型炸弹让重葵的瞳孔骤然紧缩!



“我心之所恋,未知往何方……若有来生,愿为朝露,愿为浮尘,愿为……你眼中的泪,永不落下。”



“你疯了!”重葵平静的面色终于出现了一丝裂缝。



然而下一秒,他引爆了身上的炸弹。



惊天动地的震动,刹那之间被火光席卷了一切,整个世界如同回到洪荒之初,有片刻的寂静。



然后……命运的齿轮无声启动……刻在灵魂上的宿命,尽管随着时光的流逝,依旧会再次于黑暗中亮起光芒。



另一个时空。



大周末年,天子式微,七国纷乱。



月圆之夜。



诡异的黑气迅速划过夜空,钻入了重府后院之中。



混沌的意识如同潮水一样迅速退去,重葵缓缓睁开眼睛,映入眼帘的,是柔软的红色帐幔,轻薄剔透,绣着淡烟流水,花飞千重,白玉钩将帐幔一角挽起来,金色流苏顺着褶皱一路垂下。



古色古香的房间里,静谧安然,空气中袅袅弥散着一股上等熏香的味道。



重葵隐隐皱眉,这是哪里?她应该死了才对,苏蕖那微型炸弹的威力可不小。



但现在……她分明感觉到自己是活着的。



“小主人醒了吗?”一个容貌上等,穿着青色曲裾的少女走进来,神色关切地朝她看了看。



重葵不动声色地打量着她,没有出声。



少女走到她身边坐下,柔声说道:“此前小主人是在气头上,难免口不择言,才会对离公子说出那样的话。”



这文绉绉的话,听得重葵一阵头疼,什么小主人?什么离公子?

“Tiểu chủ nhân ưa thích Mạch công tử, nhưng kẻ này phong lưu đã thành tính khắp nơi trêu hoa ghẹo cỏ, chưa chắc đã thật lòng với ngài. Mà Ly công tử là người đại nhân tin tưởng, trước khi ra đi đã đặc biệt để hắn ở lại chăm lo cho ngài, vậy mà ngài lại vì Mạch công tử mà đuổi hắn đi... “ Thiếu nữ vừa nói, trong mắt bắt đầy hoe đỏ.



Trọng Quỳ chớ chớp đôi mắt, trán hơi đau nhức, nàng đưa tay lên xoa xoa.



Khoan? Cái tay trẻ con này, là của nàng ư?



Chỉ trong nháy mắt, một suy nghĩ nảy sinh trong đầy hàng - nàng đã chết, nhưng linh hồn lại đi đến một thế giới khác!



Trên thế giới này có rất nhiều chuyện mà khoa học không tài nào lý giải được, nhưng cũng không đồng nghĩa với việc những chuyện đó không có khả năng xảy ra!



Nghĩ vậy, Trọng Quỳ dần bình tĩnh trở lại.



Sống lại một lần nữa, tức là vận mệnh nàng còn chưa thể chấm dứt.



Thiếu nữ bắt đầu lải nhải kể lể bên tai nàng: “ Hiện nay Hàm Đan đàn bị quân địch vây khốn như hổ sói đói mồi, thành An Bình của chúng ta cũng không hề yên ổn, khoảng thời gian này nếu không có Ly công tử lo chu toàn mọi thứ, làm sao chúng ta có thể sống an ổn qua ngày như vậy được?”



“Không phải Thanh Đồng cảm thấy Mạch công tử không tốt, mà là với tình huống hiện tại, Ly công tử mới có thể đảm bảo an toàn cho tiểu chủ nhân, sao ngài lại luôn khinh miệt hắn cơ chứ... A, ta thật ngu ngốc quá đi, lại đang nói linh cái gì thế này? Ngài mới có chín tuổi, từ nhỏ lại ngốc nghếch, sao có thể thấu hiểu sự đời được?”



Nàng vừa nói, vừa cúi đầu, im lặng bật khóc.



Trọng Quỳ đảo đảo mắt, chín tuổi? Ngu ngốc?... Đời trước kiêu ngạo quen thói, bây giờ thật khó có thể tiếp nhận thân phận như vậy trong khoảng thời gian ngắn.



Đã từng sống một cuộc đời xuất chúng giờ lại phải bắt đầu lại từ chín tuổi, ai sẽ vui cho nổi?



Trọng Quỳ nhìn thiếu nữ tên là Thanh Đồng này, trông thấy ánh mắt chất chứa sự bất đắc dĩ cũng như vẻ đau xót ấy, thể hiện ra với nàng đều là những cử chỉ đầy sự chân thành, hằn là người thân cận của nàng.



Thế thì tới đâu hay tới đó, bằng vào thủ đoạn của nàng, một đứa trẻ chín tuổi ngu ngốc thì có làm sao? Nàng vẫn có thể hô được mưa tới, gọi được gió về.



“Đau đầu.” Trọng Quỳ lên tiếng, giọng khản đặc, tiếng nói trẻ thơ vừa nhỏ vừa yếu đuối, chút khí thế quèn cũng không có.



“Đều do tên Mạch công tử kia gây ra!” Thanh Đồng nghe vậy, tức giận nghiến chặt răng, trong đôi mắt tràn ngập vẻ tức giận cũng như bất bình, “Bên ngoài trời tuyết rơi lớn như thế, nhất quyết đòi dẫn tiểu chủ nhân ra ngoài chơi, mà ngài từ trước đến nay vốn luôn ốm yếu, sao mà chịu cho được? Bây giờ hẳn là cảm lạnh rồi.”



Bằng vào sự tinh tường của Trọng Quỳ, không khó để suy đoán sự bất bình của Thanh Đồng nguyên do là vì đâu.



Vừa rồi nàng ta luôn lải nhải về Ly công tử, hoá ra là vì chuyện này nên thân chủ mới mắng mỏ hắn rồi đuổi hắn đi.



Thật đúng là một tiểu nha đầu ngốc nghếch dại dột, Mạch công tử kia, nghe chừng cũng không phải thể loại tốt đẹp gì cho cam.



Thanh Đông phân phó tỳ nữ bưng thuốc tới, vẫn còn nóng hôi hổi, hẳn là đã được chuẩn bị từ trước.



“Ly công tử trước khi đi, tự mình chuẩn bị thuốc trị cảm lạnh để chúng ta sắc, đợi đến khi tiểu chủ nhân dậy thì cho ngài uống.” Thanh Đồng múc từng thìa nhỏ, thổi phù phù cho nguội rồi mới bón cho nàng uống.



Lại nói tốt cho Ly công tử gì đó kia, rõ ràng là chủ nhân không hề thích mà Ly công tử kia còn được lòng người đến vậy, ắt không phải người tầm thường.



Có lẽ là trông thấy vẻ mặt Trọng Quỳ cũng lộ vẻ khó chịu, Thanh Đồng tranh thủ nói: “Tiểu chủ nhân, những lời ngài nói lúc đó đều là bộc phát lúc tức giận, bây giờ chúng ta sai người tìm Ly công tử về có được không?”



“Tại sao?” Trọng Quỳ không mấy bận tâm, nàng với Ly công tử rồi Mạch công tử gì đó, ai cũng không quen biết gì cả.



Nhưng mà câu tiếp theo Thanh Đồng nói suýt chút nữa đã khiến nàng sặc thuốc mà chết!



Thanh Đồng mỉm cười nói: “Ly công tử là phu quân của ngài, cũng không thể để hắn cứ lang thang ở bên ngoài được đúng không?”



Trọng Quỳ thoáng sửng sốt, nếu không có tinh thần thép rèn luyện từ kiếp trước, e rằng nàng đã sớm kêu trời kêu đất.



Phu quân!



Nàng mới chín tuổi! Sao mà đã có phu quân rồi?



Nhưng... đây cũng chỉ là một bất ngờ nho nhỏ mà thôi, phía sau còn một bất ngờ lớn hơn nhiều.



Thanh Đồng thở dài, cất giọng nói.



“Tuy Mạch công tử và Tiêu công tử cũng là phu quân của ngài, nhưng Thanh Đồng lại cho rằng chỉ có Ly công tử xuất trần tuyệt thế như vậy mới xứng đôi với tiểu chủ nhân.”



Sắc mặt của Trọng Quỳ cũng không bình tĩnh tiếp được nữa, sau khi miễn cưỡng uống một ngụm thuốc, nàng mới lên tiếng hỏi, miệng cứng ngắc: “Ba vị phu quân?”



Ôi trời, đây rốt cục là cái thời đại nào! Mau mau cho ta quay về!



Thanh Đồng cười “xuỳ “ một tiếng: “Hiện tại thì đúng là thế.”



Lại còn hiện tại... tức là sau này còn có thể sẽ có thêm nữa ư?



A... chín tuổi đã có ba người, thế mấy năm nữa thì chưa phài cái hậu cung sao?



Trọng Quỳ phải chịu kinh hãi không nhỏ, dù sao thì thời đại trước nàng sinh sống cũng đã khá cởi mở, nam hoan nữ ái, một vợ nhiều chồng hay một chồng cũng không phải vấn đề quá to tát.



Nhưng mà cái vấn đề này lại xảy ra trên chính mình, nàng cũng không thể đối mặt với nó dễ dàng như vậy được.



Thanh Đồng thấy ấn đường của nàng nhẹ nhàng nhíu lại, trong lòng thoáng sầu khổ, tiểu chủ nhân không nhắc đến việc tìm Ly công tử trở về, hẳn không bao giờ muốn tìm Ly công tử về nữa.



Tiểu chủ nhân sao lại ghét Ly công tử như thế? Ly công tử được đại nhân tuyển chọn vô cùng kỹ càng, không chỉ là luyện dược sư trứ danh mà còn có học vấn uyên thâm, tinh thông quảng đại người người tôn kính.



Có lẽ do tiểu chủ nhân tuổi hãy còn nhỏ nên thích nghe những lời đường mật nịnh nọt của Mạch công tử...



“Tiểu chủ nhân không vui sao? Hay là Thanh Đồng gọi Mạch công tử đến tấu nhạc cho tiểu chủ nhân, có được không?” Thanh Đồng cũng không dám đề cập đến Ly công tử nữa, sợ sẽ khiến nàng mất hứng.



Trọng Quỳ lắc lắc đầu, nàng còn chưa muốn thấy những vị “phu quân” đó của mình, đặc biệt là cái vị được ưa thích nhất trong lời đồn đại.



Thanh Đồng có chút ngạc nhiên, ánh mắt tinh tế nhìn về phía nàng, sao hôm nay lại cảm giác tiểu chủ nhân có gì đó khang khác mọi ngày nhỉ?



Nhưng mà lại không thể nói ra rốt cục là khác ở điểm nào.



Chỉ là nàng cảm thấy tiểu chủ nhân khi tỉnh lại, ánh mắt cũng không mang vẻ thơ dại như thường ngày, mà đôi mắt hôm nay... tinh tường sáng sủa một cách lạ kỳ, thậm chí còn mang theo ánh nhìn sắc bén nhìn thấu lòng người!



Ảo giác ư? Hẳn là nàng nhìn nhầm rồi...



“Mặc quần áo vào cho ta.” Thân mình của Trọng Quỳ chui ra ra khỏi trong chăn, thật là mũm mĩm.



Thanh Đồng không dám chậm trễ, ngay lập tức lấy bộ đồ mới may ra, mặc vào lần lượt từng lớp áo cho nàng.



Trọng Quỳ nhìn đống vải vóc rắc rối kia, may là có người mặc giúp, chứ nàng đến mặc thế nào cũng không biết.



Đây là một gia đình vô cùng, vô cùng giàu có, mọi đồ vật hay cách bài trí trong phòng đều mang theo sự xa hoa, trên kệ gộ hồng sắc đặt đủ loại kỳ trân dị bảo.



Sự giàu có phơi bày một cách đầy trắng trợn như vậy, hẳn là giàu từ trong trứng, không cũng có quyền cao chức trọng.



“Nàng hằn đã tỉnh táo rồi, chỉ nhiễm lạnh một chút, dù sao cũng không chết được.” Tiếng cười khẽ từ ngoài cửa mang theo vài phần phù phiếm vang lên.



Giọng nói này vô cùng êm tai, giống như tiếng nhạc cụ hoà tấu một điệu nhạc hoa lệ khiến bất cứ ai nghe thấy cũng đắm chìm trong nó.



Nhưng ngay khi thanh âm này vang lên, Thanh Đồng liền nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ phẫn hận, tuy giận dữ nhưng lại không dám nói gì.



Sau đó, không có lấy một tiếng gõ cửa, cửa phòng đã bị đẩy ra.



Trọng Quỳ im lặng ngồi bên mép giường, hai chân ngắn ngủn bắt đầu đong đưa, không ai trông thấy một tia sắc bén thoáng hiện khi mi mắt cụp xuống.



Vừa mới tỉnh lại không được bao lâu, thế mà đã có người không kiên nhẫn được mà tự đi tìm cái chết rồi!



Trông thấy hai gã thiếu niên một trước một sau nối đuôi nhau vòng qua tấm bình phong đi vào, Trọng Quỳ liếc mắt, không khỏi khen ngợi trong lòng.



Vẻ ngoài không tồi!



Gã thiếu niên đi trước da trắng nõn, đường xinh đẹp sắc sảo, hai hàng lông mi dài rậm rạp, đôi mắt đào hoa luôn luôn liếc mắt đưa tình khiến người thấy chết chìm trong bể tình chỉ tromg một cái nhìn, đôi môi mang sắc màu còn hồng hơn cánh hoa đào tháng ba, hắn còn xinh đẹp hơn nữ tử vài phần.



Hắn mặc một bộ trường bào trên có thắt một cái đai lưng to bản màu sắc sặc sỡ chi chít hoa văn, vạt áo hơi rộng mở, lộ ra khoảng ngực trắng trẻo, toát lên khí chất mị hoặc ái muội, giống như một con chim công xoè đuôi.



Mà thiếu niên còn lại gương mặt lộ rõ vẻ góc cạnh, trong đôi mắt nâu nhạt là ánh nhìn sắc bén rõ mồn một, hệt như một đầu nhọn của thanh bảo kia bảo kiếm, nhưng không vì thế mà sự tuấn mỹ của hắn hao hụt đi dù chỉ một phân, lại thêm trường bào màu lam nhạt càng tôn lên thân mình cao thẳng mảnh khảnh của hắn.



Hắn khoanh tay trước ngực, đứng gọn một bên, thần sắc lạnh nhạt vô cùng, dường như chẳng có chút hứng thú liếc nhìn nàng dù chỉ một lân.





Hắn vừa tiến đến liền ôm đôi tay đứng ở một bên, thần sắc hết sức đạm mạc, tựa hồ cũng không có hứng thú liếc nhìn nàng một cái.



Hai người với hai phong cách hoàn toàn trái ngược nhau xuất hiện, cái bức tranh này cũng không phải quái dị một cách đơn thuần nữa rồi.



“Bé ngoan, có ổn không?” Thiếu niên chim công kia vừa thấy nàng liền nở nụ cười ngọt hơn mật, hai mắt chăm chú nhìn nhìn nàng, hệt như trong ánh mắt của hắn, nàng chính là cả thế giới.



Cao thủ tình trường.



Trọng Quỳ nhận định, trông thấy hẳn không coi ai ra gì mà đi về phía nàng, ngay lập tức kết luận hắn chính là Mạch công tử - người được “nàng” yêu thích nhất.



“Không được.” Ngay trước khi hắn đuôi tay, định bế nàng lên, Trọng Quỳ đột nhiên lười biếng cất giọng: “Ngươi quỳ xuống trước đã.”



Phong Mạch thoáng kinh ngạc, nhưng nhìn về gương mặt phúng phính của nàng, biết rõ rằng từ trước đến nay nàng luôn luôn ngờ nghệch, cũng không suy nghĩ quá nhiều, theo như ý Trọng Quỳ mà quỳ xuống bên chân nàng.



“Bé ngoan, thấy vui không?” Bên môi hắn vẫn luôn là ý cười đầy vẻ cưng chiều.



Trọng Quỳ nghiêng nghiêng đầu một chút rồi lắc đầu: “Không vui.”



“Ồ? Vậy làm thế nào thì bé ngoan của ta mới thấy vui đây?” Phong Mạch dịu dàng hỏi, đôi mắt đào hoa của hắn chứa chan ánh sáng nhu hoà, bất cứ ai trông thấy đều sẽ phải rung động.



Một thiếu niên mới mười hai, mười ba tuổi đầu mà đã biết chiều lòng người như vậy, lớn lên sẽ thành thế nào?



Trọng Quỳ hừ lạnh một tiếng trong lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn không biểu lộ biểu tình gì nói: “Ngươi đứng lên.”



Phong Mạch nở nụ cười, nha đầu ngốc này đúng là thích hắn muốn chết, không thể để hắn quỳ lâu được.



Hắn vừa đứng lên vừa suy nghĩ đôi câu để an ủi nàng, dù sao tiểu tử Vu Ly kia cũng đã bị sút ra khỏi đây, Trọng Phủ này từ nay về sau, chỉ có thể do hắn điều khiển.



Dỗ ngọt nàng trước, sau này nắm quyền rồi tính sau.



Nhưng mà hắn còn chưa kịp đứng thẳng dậy đã nghe thấy Trọng Quỳ lười biếng nói tiếp.



“Ra ngoài quỳ đi.”



Dứt lời, dáng vẻ cưng chiều trên mặt Phong Mạch liền hoá đá!



Nha đầu ngu ngốc này vừa nói cái gì? Hẳn là hắn không nghe nhầm đúng không? Bảo hắn... ra ngoài quỳ?



Thiếu niên lạnh nhạt ôm tay từ đầu đến giờ trong mắt cũng thoáng hiện vẻ kinh ngạc, khiếp sợ nhìn Trọng Quỳ, đôi nắt đen nhánh của hắn cũng đân nheo lại.



Thanh Đồng thoáng ngẩn người, sau đó trong lòng vui mừng khôn xiết, hả dạ vô cùng!



Tiểu chủ nhân đột nhiên thông suốt rồi, cuối cùng cũng thấy rõ gương mặt thật của tên Phong Mạch dối trá hiểm độc kia!



“Mạch công tử, ngươi còn ngây ra làm cái gì? Không nghe thấy tiểu chủ nhân nói gì hay sao?” Thanh Đồng kiềm chế sự vui sướng trong lòng, lạnh lùng nói với Phong Mạch.



“Bé ngoan...” Phong Mạch đương nhiên không cam chịu ra ngoài, nha đầu ngốc nghếch này không phải mọi ngày luôn hận không được chui vào người hắn, tại sao bây giờ lại...



“Ngươi gọi ta là cái gì?”



Trọng Quỳ ngây thơ ngẩng đầu, trong đôi mắt là vẻ ngây thơ thanh thuần, hai mắt chớp chớp, giống như chuyện gì cũng không biết, chuyện gì cũng không hiểu.
“小主人宠爱陌公子,但此人风|流成性,四处拈花惹草,对您未必真心。而离公子是大人信任之人,大人临走前特地留下他照顾您,您为了陌公子将他赶走……”少女说着,眼眶渐渐泛红。

重葵眨了眨眼睛,额头有些痛,她抬起手揉揉。

咦?好小的手,是她的吗?

电光火石之间,脑海中闪过一个念头——她死了,可是灵魂来到了另一个世界!

这个世界上有很多科学无法解释的事情,但并不代表不可能!

念及此,重葵反而渐渐平静下来。

重活一世,是她命不该绝。

少女还在她耳边絮絮叨叨地诉说着:

“现下邯郸被虎狼之军围困,咱们安平城也不太平,这些时日,若不是有离公子四处周旋,我们哪能过这么安稳的日子?”

“青桐不是觉得陌公子不好,只是眼下情况,离公子才是能让小主人安全的人,您何不就稍稍对他假以辞色……哎,我真笨,我在说什么?您只有九岁,从小又痴傻,怎么懂这些人情世故?”

她一边说着,一边低下头默默流泪。

重葵转了一下眼珠,九岁?痴傻?……上辈子风光嚣张惯了,这样的身份一时之间还有点儿难以接受。

已经达到过巅峰的人生,要从九岁重新开始,谁会开心?

重葵看向这个叫青桐的少女,见她眼中透出无奈心酸,对她是真情流露,应该是她亲近的人。

也罢,既来之则安之,以她的手段,九岁稚童又如何?照样能混得风生水起!

“头疼。”重葵沙哑的开口,稚嫩的嗓音低低弱弱的,一点儿气势都没有。

“都怪那个陌公子!”青桐闻言气得咬牙,眼中满是愤愤不平之色,“外面下那么大的雪,非要引着小主人出去玩耍,您身体向来虚弱,怎么受得了?这下果然着凉了。”

以重葵的洞察力,不难猜测到她的不平是从何而来。

她方才一直念叨的那个离公子,便是因为这件事,而被这身体原来的主人责骂赶走了吧。

果然是个痴傻的小丫头,那个陌公子,想必也不是什么好货色。

青桐吩咐婢女端来了汤药,热气腾腾地,显然是早已经准备好。

“离公子走之前,亲自开了驱寒的药,让我们备着,等小主人醒了就让您服下。”青桐一小勺一小勺吹凉了喂她喝。

又在给那什么离公子说好话,明明主人都不喜欢,那离公子还这么得人心,看来不是寻常之人。

大概是看重葵的神色没有不高兴,青桐趁机说:“小主人,您当时也是气话,要不,就差人将离公子找回来如何?”

“为何?”重葵不甚在意,她对什么离公子,陌公子,统统都不认识。

可是接下来青桐说的一句话,差点儿没让她被汤药呛死!

青桐抿着嘴唇笑道:“离公子也是您的夫君,总不能让他流落在外吧?”

重葵微微一愣,如果不是前世练就的超强心性,她恐怕早就大声尖叫起来了。
夫君!

她才九岁!怎么就有夫君了?

但……这紧紧只是小小的惊吓而已,后面,还有更惊悚的。

青桐叹息一声道:“虽说陌公子和萧公子也是您的夫君,但青桐以为,只有离公子这样出尘绝世的人物,才配得上小主人您呀。”

重葵终于难以维持平静的面色,勉强将一口汤药喝下去之后,才僵硬地开口:“三个夫君?”

老天,这是什么时代呀!快让我回去!

青桐‘扑哧’一声笑出来:“目前来说是的。”

还目前……意思是说,以后还会有更多?

呃……九岁就有三个,再几年,还不来一个后宫?

重葵受到的惊吓可不小,她来自开放的年代,男、欢、女、爱已是司空见惯,一妻多夫,一夫多妻也没什么。

但发生在自己身上,就不是能轻松面对的了。

青桐见她小小的眉心轻轻地蹙着,心中微微有些愁苦,小主人没有提起将离公子找回的事情,想必是再也不想离公子回来了。

小主人为何这么讨厌离公子呢?离公子可是大人精挑细选出来的人,不仅是著名的炼药师,还学富五车,博闻广见,令人敬仰。

也许是小主人年纪还小吧,就喜欢听陌公子那些甜言蜜语……

“小主人不高兴吗?要不青桐把陌公子叫来,为小主人奏乐如何?”青桐也不敢再提起离公子,惹她不高兴了。

重葵摇摇头,她还不想见她那些‘夫君‘,特别是传言中她最宠爱的那一位。

青桐有些诧异,细细地看向她,怎么感觉今日的小主人和以往不大一样?

但究竟哪里不一样,她又说不上来。

只是觉得今日睡醒的小主人,眼神不像以往那样懵懵懂懂的,这双眼看起来……异常的清澈,甚至带着一丝直透人心的锐利!

错觉吧?一定是错觉……

“帮我穿衣吧。”重葵从被子里钻出胖胖的身体,哎,好圆润……

青桐不敢怠慢,立刻取出新制的衣裳来,给她一件一件穿上。

重葵看着那繁复的里层外层,庆幸有人帮忙,不然自己怎么穿都不知道。

这是一个极其富贵的人家,房间里的各种摆设都透着一股奢华的气息,一架花梨木百宝阁上,放着各种各样的奇珍异宝。

这样明目张胆的显露财富,不是家中富到了流油,便是有位高权重之人。

“她想必醒了吧,着了一点凉,怎么都死不了的。”门外一声戏谑的轻笑,带着几分轻浮散漫的声音传进来。

这声音特别好听,像乐器奏响时,华丽的调子,任何人听了都会觉得动听。

可青桐却在声音响起的刹那就皱起眉,眼中闪过一抹愤恨之色,但却敢怒不敢言。

接着,没有经过通报,房间的门边被推开。

重葵不动声色坐在床边,晃动着短短的两条腿,无人看见那低垂的黑眸中飞快闪过一抹清冷寒芒。

才刚醒来,就有人这么迫不及待来找死了!

只见两名少年一前一后转过屏风走出来,重葵瞥了一眼,也不禁暗暗称赞。

好一副皮囊!

走在前面一些的少年肤色白皙,五官秀美,密密的两排睫毛下,一双桃花眼含情脉脉,看一眼都会溺毙在里面,淡粉唇瓣更胜三月纷飞的桃花,比女子还娇艳几分。

他穿一件宽衣博带的花色长袍,衣襟微微敞开着,露出粉白色胸膛,透着几分暧昧不羁的魅惑气息,像只开屏的孔雀。

而另一名少年则有棱角分明的轮廓,浅褐色的眼眸中闪现着锐利的寒芒,像一把锋芒毕露的宝剑,但是又不失少年的秀气英俊,淡青色的长袍衬托得他身形消瘦高挺。

他一进来便抱着双手站在一旁,神色分外淡漠,似乎并没有兴趣看她一眼。

这风格迥异的两个人一起出现,画风不是一般的怪异。

“小乖乖,好些了吗?”那孔雀少年一见她就笑得比蜜还甜腻,双眼凝视着她,仿佛在他眼里,她就是整个世界。

泡妞高手。

重葵下了定论,看见他旁若无人地走向她,便断定此人一定就是那个最受‘她‘宠爱的陌公子了。

“没好。”在他伸手要将她抱起来之前,重葵忽然懒洋洋地开口:“你跪下来。”

风陌微微一愣,但看向她粉扑扑的小脸,知道她向来都呆呆傻傻的,便也没有多想,就依着她的意思在她脚边跪下来。

“小乖乖,开心了吗?”唇边的笑容依旧满是宠溺。

重葵偏了一下脑袋,然后摇摇头:“不开心。”

“哦?那要怎样,我的小乖乖才会开心呢?”风陌温柔地说,一双桃花眼里蕴着波光潋滟的柔光,任何人看了,都会沦陷吧。

才十二三岁的少年,就这么懂道,长大还得了?

重葵在心里冷哼一声,小脸没什么表情地说:“你起来。”

风陌一笑,果然这傻丫头喜欢他喜欢得要死,不舍得让他久跪。

他一边站起来,一边打算说两句抚慰她的话,反正巫离那小子被她赶走了,以后重府里,只能是他说了算了。

先哄着她,慢慢掌权再说。

然而,他才站起来一半呢,就听见重葵懒洋洋地又说了一句:

“到外面跪着去吧。”

此话一出,风陌脸上那轻浮宠溺的笑容瞬间僵住!

这傻丫头说什么?他没有听错吧?让他……去外面跪着?

那抱着手的冷漠少年,眼中也飞过闪过一丝诧异,震惊地看向重葵,乌黑的双眸渐渐眯起。

青桐先是呆了一下,继而心中大喜,痛快得不得了!

小主人这是忽然开窍了,终于看清楚风陌这个虚伪阴险的家伙的真面目了!

“陌公子,你愣着干什么?没听到小主人的话吗?”青桐按捺着满心狂喜,冷冷地对风陌说。

“小乖乖……”风陌不甘心,不会的,这傻丫头平时连心都恨不得挖给他,怎么会……

“你叫我什么?”重葵一脸懵懂抬起头,双眸中满是纯净的童真,眨了眨,仿佛什么都不懂一样.

Có chỗ dịch chưa thấy thoả đáng lắm, mong được góp ý ạ.
À :)) bộ này dài phết, cố lên.
 

Trần Anh Nhi

Phàm Nhân
Đệ Tam Dịch Giả Tháng 2
Ngọc
62,911
Tu vi
0
Hồi trước ta thấy có người edit được 10 chương thì dừng, Lộ Phi viết khá chắc tay :3 hi vọng gái kiên trì theo đuổi bộ này.
Fan cứng của Lộ Phi luôn ạ ^^ bộ này với bộ Đệ Nhất Cuồng Phi trước cũng tự tay convert rồi, xong bỏ bê một thời gian thấy nhiều convert hoàn nhưng đọc thấy nhiều chỗ hack não dù có kinh nghiệm đọc cv rồi, thế lè quyết tâm tự edit một bộ :01:
 

Kenshooter032

Phàm Nhân
Ngọc
41
Tu vi
0
Đăng kí dịch bộ Ma Vương Vú Em - Bàn Cổ Hỗn Độn. Mình là thằng up bộ này ở truyenyy

Chương 1: Khúc Dạo Đầu Lạnh Lẽo
Một thành thị hắc ám, một thành thị dơ bẩn.

Nagle, là một tòa thành nho nhỏ tại biên cảnh, lại phản ánh thực tế của thế giới này. Những người có tiền, có quyền có những nơi ở xa hoa, có kẻ hầu người hạ, có được những món ăn ngon và có chiếc giường ấm áp. Mà khi ngươi không có tiền, không có quyền thì ngươi chính là một con chó, con sâu cái kiến. Đôi khi, ngươi chính là rác rưởi ngay cả một con chó cũng không bằng. Mà loại người này, những kẻ giàu có thường gọi là người nghèo, hoặc là - tội phạm.

Hôm nay, có một bóng người nhỏ bé, trốn trong một ngõ nhỏ tối tăm. Nhìn những người đi lại bên ngoài bằng ánh mắt lạnh lùng và vô tình. Trong ngực hắn còn cất một con dao sắc.

Cái bóng này là một bé trai khoảng mười tuổi, cậu có mái tóc đen dài gần như bao phủ cả khuôn mặt, chỉ thấy được đôi mắt lạnh lùng, băng hàn dưới mái tóc đó.

Cậu là một tên ăn mày. Một tên ăn mày ăn mặc vô cùng lôi thôi, cả người đều rất bẩn, hai tay dính đầy bùn đất. Mặt mũi rõ ràng còn có chút non nớt, nhưng mà lại rất từng trải và tang thương mà những cậu bé cùng tuổi không có. Chỉ riêng đôi mắt cậu, đã không còn sự trẻ con, mà thay vào đó là tràn ngập dục vọng và vô tình. Cậu nhìn chằm chằm vào những người đi đường, chú ý tới những túi tiền, đồng hồ, và đồ trang sức trên người họ. Tất cả những đồ vật đáng tiền đều trở thành mục tiêu của cậu.

"Ọc ọc..."

Bụng của cậu sôi lên. Nhưng cảm giác đói bụng càng làm đôi mắt cậu thêm lạnh lùng và sắc bén. Hiện tại, cậu đã không còn là một cậu bé mười tuổi nữa mà chính là một con sói đói. Pháp luật? Đạo đức? Đều bị cậu vứt bỏ. Những thứ đó chỉ là do những kẻ có quyền tạo ra để chế ước những người nghèo mà thôi, chúng không thể làm cậu no bụng được.

Cuối cùng, con mồi của cậu xuất hiện. Mục tiêu của cậu là một người phụ nữ mập chừng ba mươi tuổi, ăn mặc thời thượng. Hiện tại, người phụ nữ này đang dừng lại trước một cửa tiệm tạp hóa, nhàn nhã lựa chọn đồ đạc. Đợi đến khi mụ chọn xong đồ, từ trong người lấy ra túi tiền, mở ra...

Trong nháy mắt đó, cậu động!

Cậu phóng về phía mụ béo đó nhanh như chớp! Thừa dịp mụ béo đó chưa kịp phản ứng, cậu nắm lấy túi tiền trong tay mụ rồi tính chạy trốn! Đầu tiên mụ béo giật mình, sau đó phát hiện túi tiền của mình bị cướp liền hô lên!

Người đi đường bốn phía nhao nhao nhìn, một tên lính tuần tra chạy tới tóm được tên ăn mày nhỏ này. Tên lính kia cười, sau đó giơ tay cho cậu ngay một cái bạt tai, lập tức nửa bên mặt của cậu sưng đỏ.

- Thằng nhóc này, trộm đồ sao? Không muốn sống nữa à?

Cậu không lên tiếng, không hoảng sợ chút nào, mà ngược lại trong mắt ngập tràn sự căm hận. Cậu không do dự chút nào, lấy con dao nhỏ ra đâm vào đùi tên binh sĩ. Binh sĩ kia chỉ cảm thấy cái đùi lành lạnh, vội vàng buông cậu ra và lui lại! Lấy tay sờ, máu trên tay làm cho hắn tức giận! Nhưng mà khi nhìn lên lại thì không thấy bóng dáng tên ăn mày kia đâu cả.

Tòa thành này hầu như đều do những cái ngõ nhỏ u ám tạo thành. Trong một ngõ nhỏ, một tên ăn mày nhỏ thở phì phò, cảnh giác nhìn xung quanh. Khi thấy không có người nào đuổi theo, cậu mới cầm con dao nhỏ chà chà lên áo một cách tùy tiện rồi cất đi.

Cậu kích động mở túi tiền ra, nhưng tìm mãi mới thấy một tấm thẻ Ma Tinh. Cậu cắn môi, lấy tay bẻ gãy tấm thẻ một cách oán hận. Thẻ Ma Tinh mà không có chủ nhân xác nhận, kể cả có hàng trăm vạn thì không lấy cái gì ra được dù là một hạt bụi.

"Ọc ọc.."

Bụng, càng đói.

Cậu tiện tay vứt bỏ túi tiền, nghỉ ngơi một chút rồi lại tiếp tục tìm mục tiêu khác. Từ khi hiểu chuyện đến giờ thì với một kẻ không cha không mẹ như cậu, phải biết một cái chân lý đó là trên thế giới này mà không có tiền thì sẽ không thể no bụng. Mà muốn sinh tồn ở nơi này, trừ việc phải nhanh tay ra thì còn phải đủ hung ác.

Phải tùy thời chuẩn bị tâm lý giết người.

Con dao này là cậu lấy được từ một thùng rác, tới hiện tại, nó đã được nhuộm máu người rất nhiều lần. Có máu của ăn mày khác khi tranh đoạt thức ăn với cậu, có máu của người đi đường bị cướp. Đương nhiên, cũng có máu của những binh lính kia. Bởi vì còn nhỏ sức lực yếu, từ trước tới giờ cậu vẫn chưa giết được người nào bằng con dao cùn này. Nhưng ngày này sẽ rất nhanh tới. Theo tuổi cậu càng ngày càng lớn, sức lực cậu càng ngày càng mạnh. Ngày mà cậu chính thức giết người, sẽ chẳng còn bao xa.

Cậu vuốt ve con dao trong ngực, vì "giết người" cậu đã chuẩn bị tâm lý rất đầy đủ, chỉ vì sinh tồn cậu có thể đánh bạc hết tất cả. Chỉ cần có thể nhét đầy bụng, dù cho làm cái gì, cậu đều tình nguyện!

Thời gian, từng giây từng phút trôi qua. Từ trời sáng cho tới hoàng hôn, cậu vẫn không có tìm được con mồi khác. Trên đường phố binh lính tuần tra dần dần tăng nhiều, một số kẻ giống như cậu đều bị những binh bính này bắt lấy. Mà hình thức xử phạt của những binh lính kia với những kẻ ăn trộm đều là rút kiếm ra chém đứt hai tay của chúng. Những màn máu tanh đó, từ bé đến lớn cậu đã chứng kiến rất nhiều lần.

Tỉnh táo, kiên nhẫn, cẩn thận, tàn nhẫn. Những phẩm chất này đã được cậu tổng kết lại từ những bài học bằng máu do "đồng bạn" của cậu để lại.

Trời càng ngày càng tối. Mà trên đường cái binh lính tuần tra cũng càng ngày càng nhiều, tiếp tục như vậy nữa, chỉ sợ hôm nay liền sẽ không có thu hoạch. Mà không có thu hoạch, tức là mình phải chịu đựng cơn đói bụng, phải chịu đựng giá rét và đói bụng khi màn đêm tới.

Lạnh lẽo và đói bụng, là khúc nhạc dạo của Tử Thần. Cậu đã gặp quá nhiều người vì nguyên nhân đó mà bỏ mạng.

Trên trời, tuyết chậm rãi rơi xuống. Trong bóng tối những bông tuyết mang theo một cảm giác đẹp đẽ mà mông lung... mỹ cảm giết người.

Thân thể cậu run rẩy, cơn đói đang dần dần cướp đi khí lực đã không còn thừa nhiều của cậu. Cậu ngẩng đầu nhìn lên trời một chút, chà xát đôi bàn tay, thừa dịp trời đêm vụng trộm chuồn ra khỏi hẻm nhỏ.

Trên đường đã không còn bao nhiêu người, kể cả những binh lính tuần tra cũng bởi vì tuyết rơi mà đi vào doanh địa, không dám ra. Chỉ mới có một chút thời gian, trên đường đã được phủ lên một lớp đệm tuyết. Cậu xoa xoa hai tay, cậu đi một đôi giày đã rách tung tóe từ bao giờ, hướng một ngõ khác mà đi...

Những chiếc bánh mì thơm ngào ngạt bên trong tiệm bánh mì là mục tiêu của cậu đêm nay.

Cậu xoa xoa hai tay, trốn ở góc tường. Cặp mắt luôn tỉnh táo và không mang chút tình cảm nhìn chằm chằm vào tiệm bánh mì. Những chiếc bánh mì ở trong tủ kính càng làm cậu đói bụng hơn.

- Ai nha nha, hẹn gặp ngài lần sau!

Một vị khách cầm một túi từ tiệm bánh mì đi ra, trong túi chứa đầy bánh mì. Chủ tiệm cười tươi đưa hắn ra, đôi tay mập mạp liên tục lau trên tạp dề.

Cậu hừ một tiếng, tiện tay móc con dao nhỏ từ trong ngực ra, đi theo sau lưng người khách kia. Ánh mắt cậu nhìn chằm chằm vào túi bánh mì và eo người đàn ông đó. Dáng người cậu thì nhỏ gầy mà người đàn ông kia thì cao lớn, muốn lấy được bánh mì thì nhất định phải đánh gục người đó mới được.

Cậu chậm rãi đi tới phía sau người đàn ông. Tuyết rơi càng ngày càng lớn, như muốn khiến người ta đông cứng. Người đàn ông kia một tay đút vào túi áo da, một tay lấy một cái bánh mì tròn từ trong túi ra, cắn một cái. Thấy thế, ánh mắt cậu càng băng lãnh hơn. Rốt cục, khi hai người đi đến một cái hẻm nhỏ không người, cậu bỗng nhiên chạy nhanh tới, lấy con dao nhỏ đâm thẳng tới lưng người đàn ông.

"Phốc!"

Một tiếng vang nhỏ, con dao cắm sâu tới chuôi. Cậu mừng thầm. Nhưng không để cậu mừng lâu, người đàn ông hét to một tiếng, nhảy về phía trước. Người đàn ông xoay người, hoảng sợ nhìn cậu, đưa tay sờ sờ phần eo của mình. Khi thấy máu trên tay, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ đau khổ và nguyền rủa! Hắn ta tiện tay quơ lấy một cây côn gỗ ven đường, đánh về phía cậu.

Hóa ra người này mặc áo da rất dày mà con dao của cậu bé quá ngắn. Nên hắn chỉ bị thương ngoài da. Cậu giật mình, vội vàng né tránh cây côn gỗ đang đánh tới. Nhìn vào người trước mắt, cậu biết là nếu bị bắt lại chắc chắn sẽ bị đánh chết.

Trong thời khắc này, điều đầu tiên cậu nghĩ tới là trốn. Nhưng mà bước chân vừa đưa ra cậu liền dừng lại, ánh mắt lại hướng tới những cái bánh mì rơi đầy đất. Nếu không có chúng thì dù cậu chạy được nhưng đêm nay nhất định vẫn sẽ chết. Sau nháy mắt cân nhắc, cậu quay lại, nhặt lên một ổ bánh mì ở dưới mặt đất, lập tức chạy trốn.

Cậu cầm lấy khối bánh mì dính đầy tuyết đọng, nấp ở trong hẻm nhỏ u ám mà thở hồng hộc. Giờ phút này, trời đã hoàn toàn tối đen, tuyết càng lúc càng lớn. Cậu ngừng thở, lắng nghe động tĩnh bên ngoài, sau khi xách định người kia không đuổi theo mới chính thức thả lỏng, ngã xuống mặt tuyết.

Thời điểmnguy hiểm nhất đã qua. Màn đêm là thứ bảo vệ cậu tốt nhất. Cậu đi vào chỗ sâu của con hẻm, ngồi xuống sau một đống rác. Nơi này rất bẩn, rất loạn. Nhưng càng là nơi dơ dáy bẩn thỉu thì càng không có người tới quấy rầy cậu ăn.

Chiếc bánh mì nho nhỏ đã bị đông cứng, cậu đã không thấy mềm mại chút nào nữa cả. Nhưng những thứ này đều không thành vấn đề, cậu nuốt nước miếng, mừng rỡ định cắn thì...

"Oa ——! Oa ——! Oa ——!"

Tiếng trẻ sơ sinh khóc làm cậu rung động. Cậu giống như một con chó hoang bảo vệ thức ăn vậy, đem bánh mì nhét vào trong ngực, cảnh giác nhìn về nơi tiếng khóc truyền tới. Mượn ánh sáng của tuyết, cậu lờ mờ có thể trông thấy một người đang ngồi tại chỗ càng sâu của con hẻm, cả người được phủ dưới lớp áo choàng màu đen. Mà tiếng trẻ sơ sinh khóc chính là từ trong ngực người kia phát ra.

Nghe được tiếng khóc, người đó lập tức lộ vẻ khẩn trương. Ngân nga vài câu hát để an ủi đứa nhỏ, nghe tiếng này hình như là một người phụ nữ. Hơn nữa, tuổi của người phụ nữ này còn không lớn lắm. Nhìn xuyên qua chiếc áo choàng, cậu có thể lờ mờ thấy được bên trong có một thân thể nho nhỏ.

Một đứa con nít.

Cậu yên lặng nhìn người đó một cách cảnh giác. Bánh mì trong ngực là của cậu, nếu có kẻ nào dám tới cướp, cậu tuyệt đối sẽ cho hắn một dao, kể cả đối phương là nữ cũng giống như vậy.

Nhìn một hồi, phát hiện người phụ nữ đó cũng không muốn tới cướp đoạt bánh mì của cậu, chỉ một mực dỗ dành đứa trẻ trong ngực, mà thanh âm càng ngày càng chìm, giống như có chuyện thương tâm.

Cậu thở phào, không quan tâm người phụ nữ đó nữa. Trên đời này, kẻ chết đói đầu đường nhiều lắm, làm người chỉ cần quan tâm chính mình là đủ, người khác sống hay chết, nào có liên quan tới cậu?

Cậu lại lấy bánh mì từ trong ngực ra, nuốt nước miếng vài cái. Mẩu bánh mì này cũng không lớn, cậu muốn nhai kỹ nuốt chậm đem nó ăn hết, đều không thể lãng phí chút nào cả. Nhìn một chút, cậu lần nữa hé miệng, chuẩn bị cắn xuống...

"Ô a ——! Ô oa a ——! ! !"

Tiếng trẻ con khóc so với vừa rồi càng vang. Mà tiếng khóc này cũng làm cho cậu bé dừng lại động tác đang làm, quay đầu qua nhìn lấy người phụ nữ bên kia. Chỉ thấy cô càng thêm lo lắng dỗ dành đứa trẻ trong ngực, muốn cho nó ngừng khóc. Nhưng mà đứa trẻ đó khóc càng vang, không muốn ngừng chút nào.

Cậu nhìn người phụ nữ, lại nhìn đứa trẻ trong ngực cô cuối cùng nhìn lại mẩu bánh mì trong tay.

Mẩu bánh mì này rất nhỏ, nhỏ như bàn tay cậu vậy. Nếu như ăn hết thì cậu sẽ không chịu đói, nhưng mà chia cho người khác...

Cậu dùng sức lắc đầu, xoay người một cách dứt khoát, hạ quyết tâm cắn một miếng thật to.

"Ô a ——! Ô... Ô a..."

Bánh mì rất thơm, rõ ràng đã hoàn toàn lạnh hơn nữa còn đông cứng nhưng ăn trong miệng lại thơm ngọt như vậy. Chỉ có chút thời gian như vậy, cậu lại phát hiện tiếng khóc trẻ con chậm rãi hạ xuống, đồng thời còn có tiếng người phụ nữ kia càng ngày càng nôn nóng.

Cậu nuốt miếng bánh mì trong miệng, nhưng trong bụng lại càng đói hơn. Nhưng cậu vẫn xoay người nhìn về phía người phụ nữ kia. Chỉ thấy cô ta đang hoảng hốt, mà đứa trẻ trong ngực cô càng lúc càng yếu...

Cậu quay đầu nhìn về phía bánh mì trong tay, sau đó lại quay người lại nhìn người phụ nữ và đứa trẻ ngực cô ta.

Cậu hết sức quay đầu, kiên quyết không để ý tới bên kia nữa, tiếp tục ôm khối bánh mì nhỏ của mình. Cậu tự nói với mình, cái thế giới này không có sự ấm áp, tất cả mọi thứ đều phải dựa vào chính mình! Nếu như chết đói, tuyệt đối không thể trách người khác không bố thí cho mình mà phải tự trách bản thân không thể trộm, cướp bóc, lừa gạt. Khi mình đói, khổ, lạnh lẽo có ai cho mình dù chỉ là một cái bánh bao không? Không, không ai! Từ nhỏ tới giờ, chính mình cũng sống như vậy. Cái thế giới này, người đi bố thí kẻ khác sẽ không sinh tồn được lâu dài.

Tiếng trẻ con khóc dần dần biến mất. Cậu bé nở một nụ cười tàn nhẫn, cúi xuống cắn một miếng bánh mì giống như để trả thù vậy.

Bánh mì vẫn ngọt như trước, cảm giác vẫn phong phú như trước. Nhưng tại sao miếng này không có cảm giác thỏa mãn như miếng trước?

Cậu nhìn mẩu bánh mì trong tay một cách nghi hoặc, nó còn thừa lại hơn nửa. Mà lúc này, tiếng khóc của đứa trẻ sau lưng hoàn toàn biến mất...

Bỗng nhiên, cậu ngẩng đầu lên, quay người lại nhìn thẳng về hướng người phụ nữ. Cô ta đã khóc thành tiếng, duỗi tay từ trong áo choàng, vuốt nhẹ gò má đứa bé. Những bông tuyết nhuộm trắng áo choàng màu đen của cô.

Đó là một màu trắng tuyệt vọng.

Cậu bé bỗng nhiên đứng dậy, chạy tới chỗ người phụ nữ bằng tốc độ nhanh hơn nhiều khi cậu trộm cắp. Cậu nhìn về phía đứa bé, chỉ thấy sắc mặt đứa bé đã tái nhợt, từ từ nhắm hai mắt, không hề khóc nữa. Cậu giật mình, cảm giác tội ác dâng lên trong ngực. Sau đó, cậu không kịp suy nghĩ liền đưa chiếc bánh mì trong tay cho người phụ nữ.

- Ăn hết, rồi cho nó bú.

Người phụ nữ kia ngước mắt lên, nhìn thấy trước mặt đứng một cậu bé khoảng mười tuổi thì bỏ đi cảnh giác. Nhìn cái bánh mì trong tay cậu bé rồi cô lắc đầu. Sau đó cô lo lắng ôm nhẹ đứa trẻ và nói:

- Cậu bé, cháu có thể ngậm mềm bánh mì rồi cho con gái cô ăn được không? Nó... nó sắp...
001,冰寒的序曲()

黑暗的城市,肮脏的城市。

塞纳格,这样一座小小的边境都市,却仿佛正是这个世界的缩写。享有金钱者,掌握权势者,全都拥有那些华丽的住宅,环绕的侍从,可口的食物,以及到了晚上可以享受的温暖床铺。而如果没有金钱与权势,那么,你就是一条狗,一只虫。有时候,你甚至连虫和狗都不如,就和垃圾没什么分别。而这样的人,基本上就只能被那些高高在上的富人贬斥为穷人,或者——犯罪者。

而今天,也有一个小小的身影,躲藏在某条阴暗的小巷中。一双冰冷而无情的眼睛,冷漠的看着外面那来来往往的人群。在他的怀里,则揣着一把尖刀。

这是一个约莫十岁左右的男孩,长长的黑色头发几乎覆盖住了他的脸,只露出头发下的那双,让每一个见过的人都忍不住发抖的眼睛。

他是一个乞丐。一个衣衫褴褛,浑身脏兮兮,双手上积满黑色尘土的小乞丐。那双明显还有些稚嫩的脸蛋上,却有着一种普通同龄男孩所无法媲美的阅历与沧桑。尤其是他的眼睛,这双已经过早失去童真的双眼,此刻布满了**和无情。这双眼睛死死的盯着过往的每一个行人,盯着他们的钱包,盯着男人身上的怀表,盯着女人身上的首饰。凡是各种值钱的东西,都成为了他双眼扫描的目标。

“咕呜……”

小乞丐的肚子,在叫。而饥饿感,却让他的双眼更为冰冷而犀利。如今的他,已经不再是一个年仅十岁的小孩,而是一头饥饿的恶狼。什么法律,什么道德,现在全被他抛之脑后。那些东西只是权势者用来打压他的歪理,却压根无法填饱他的肚子!

终于,小乞丐的猎物出现了。他的目标是一个三十岁左右,穿着体面的肥胖女人。此刻,这个女人在一家杂货店前停步,悠闲的挑选商品。等到她选择到满意的商品之后,胖女人从怀中摸出钱包,打开……

那一瞬间,他动了!

如同闪电一般,这个小乞丐仿佛发动攻击的恶狼,扑向那个胖女人!趁着那名胖女人还没反应过来之时,一把抓过胖女人手中的钱包就要逃!那胖女人先是一惊,随后立刻察觉到自己的钱包被抢,开始大声呼叫!

四周的行人纷纷侧目,一名巡逻的士兵更是看准了,上前一把抓住那个小乞丐。那名士兵嘿嘿邪笑了一声,张开蒲扇大的手对准小乞丐的脸就是一掌,立马将他的半边脸打的红肿起来。

“臭小子,偷东西?不要命了是不是!”

小乞丐没有吱声,被层层长发掩盖下的双眼不但没有丝毫的恐惧,反而还弥漫着一层憎恨。他毫不犹豫的从怀中拔出小刀,抬手就往那名士兵的大腿刺去。那士兵只觉得腿上一凉,急忙松开小乞丐后退!用手一摸,满手的血立刻让他双目赤红!可再次抬眼看时,哪里还有那个小乞丐的影子?

这座城镇没有别的,阴暗的小巷却是永远都是它的主旋律。小乞丐呼呼的喘着气,躲在小巷中,警惕的观察着外面的情况。在确认没有人追来之后,他才把那把染血的小刀在自己肮脏的衣服上随意的擦了擦,放入怀中。

他怀着激动的心情打开钱包,但却只从中找到一张魔晶卡。对此,小乞丐恨恨的咬了咬牙,用手将这张魔晶卡直接拗断。没有主人的身份识别,就算魔晶卡中藏着一百万苏拉,那也是一个子儿都取不出!

“咕呜……”

肚子,更饿了。

小乞丐随手丢掉钱包,稍微休息了一下之后,开始再次寻找新的目标。无父无母的他,早在懂事时起就明白这个世界上没有钱,就不能填饱肚子的道理。而要在这里生存,除了你的动作够快之外,你的心,还要够狠。

要有……随时做好杀人准备的狠劲。

那把刀子是他从一只垃圾箱中翻出来的,距今为止,这把刀上已经染过无数人的血。有和他争抢食物的其他乞丐的血,也有丢失钱包的失主的血。当然,也有那些士兵的血。由于人小力薄,所以至今为止,小乞丐仍然没法用这把钝钝的小刀杀人。不过,这种日子恐怕很快就要到了。随着他的年龄增长,随着他的力气越来越大。真正“杀人”的那一刻,想来也不会有多远了。

小乞丐捏了捏怀中的刀子,早就做好为生存豁出一切的他,对于“杀人”的心理准备已经做得够多的了。只要能够填饱肚子,即使做什么,他都情愿!

时间,一分一秒的走着。伴随着日头渐渐到达黄昏,小乞丐却依旧没有再次寻找到合适的猎物。街道上巡逻的士兵渐渐增多,一些和他一样为了生存而贸然行窃抢劫的乞丐,纷纷被那是士兵抓住。而那些士兵对于小偷的最爽快的处罚,就是当场拔出剑斩下他们的双手。那些血水喷涌的场面,小乞丐从小到大,已经不知道见过多少次了。

冷静,耐心,细心,狠辣。这是他从“同伴”们的血的教训中,得出的心得。

日头,变得更倾斜了。而马路上的巡逻士兵也变得越来越多,再这样下去,恐怕今天就会没有收获。而没有收获,就意味自己要饿肚子,要忍受寒冷与饥饿,迎接夜幕的慢慢降临。

寒冷与饥饿,是死神的前奏。小乞丐已经见过太多的人,在这两样东西的威逼下,再也不动弹。

天上,慢慢飘下大雪。黑暗里的雪花始终带着一种朦胧的美感……杀人的美感。

小乞丐哆嗦了一下身子,饥饿正在渐渐剥夺他所剩不多的力量。他抬头看了看天空,双手搓动后,趁着夜幕偷偷的溜出小巷。

街上已经没有多少人了,就连那些巡逻的士兵也在那鹅毛大雪的威逼下躲进营地,不敢出来。只不过转眼之间,街道上就覆盖上了一层薄薄的白地毯。小乞丐搓着双手,踩着一双早就已经破的不能再破的薄布鞋,走向道路另一边……

香喷喷的面包店,里面,有能够让他挨过今晚所需要的食物。

小乞丐搓着双手,躲在墙角。那双冷静而不带丝毫感情波澜的双眼死死盯着面包店。那摆在玻璃橱窗内的烤面包正散发着诱人的香味,让他的肚子,叫得更响了。

“哎呀呀,欢迎您再次光临!”

一位客人从面包店走了出来,他怀中的纸袋中装满了面包。店老板则满面笑容的将他送了出来,肥胖的双手不停地在围裙上揉搓。

小乞丐哼了一声,随手掏出怀中的小刀,跟在那名客人的身后。他的眼睛盯着那个抱着装满面包的纸袋行走的人,一会看看那只纸袋,一会看看他的腰部。他的身材瘦小,而这个客人看起来则是身材高大,要想成功夺取面包,必须一击就将对方放倒才行。

小乞丐跟在那人的身后,缓缓的走着。天上的雪下得更大,大的几乎要将人彻底冻住。那个人紧了紧身上的皮袄,手伸进纸袋,摸出一只圆面包,美滋滋的咬了一口。看着他吃着那些面包,小乞丐的双眼变得更为冰冷,捏着小刀的手也更紧。终于,当两人走到一条没什么人的小巷之后,小乞丐忽然发动速度,挺着手中的小刀,向那人的背部刺去!

“噗嗤!”

一声轻响,刀子直没至柄。小乞丐的眼中闪过一丝喜色。可还没等到他高兴起来,那人忽然大叫一声向前跳起,手中的面包全都洒落一地!他转过身,惊恐的看着手持刀刃的小乞丐,伸手摸了摸自己的腰部。等到他摸出鲜血之后,眼神中立刻充满了痛恨与诅咒!他随手抄起路边的一根木棍,挥手就向小乞丐打来!

原来,这人穿的皮袄很厚。而小乞丐的刀子却实在是太过顿挫。这一刺只是伤到对方的皮肉,却没有将对方彻底放倒!小乞丐心中一惊,面对打来的木棍他急忙在地上打了个滚,躲开。看着面前这个挥舞着木棍的人,他知道,如果被对方抓住,那就一定会被立刻打死!

这一瞬间,小乞丐首先想到了逃。不过,他的脚步在迈出一步之后就立刻停止。他的视线落在那些洒落一地的面包上,如果没有它们,他就算逃走了,也注定今晚一定会死!在电闪即逝的考虑之后,小乞丐转过头冲了过去,硬是在那人的追打之下捡起地上的一块面包,踩着积雪,飞也似的逃走了。

小乞丐抓着那块沾满积雪的面包,气喘吁吁的躲藏进那些阴暗的小巷。此刻,天已经完全黑了下来,雪花也越来越大。他屏住呼吸倾听着外面的任何动静,在确定那个人没有追来之后,他才真正的松了口气,瘫倒在雪地上。

最危险的时间,已经过去了。夜幕,将会为他提供最好的避难所。小乞丐走进小巷的深处,在一堆垃圾堆旁的后方坐下。这里很脏,很乱。但越是脏乱,就越是能够保证没有人会来到这里,打搅他的进食。

小小的面包已经被冻的僵硬,十指已经发麻的小乞丐甚至已经无法察觉出这只面包上的柔软。但,这些都无所谓。他望着手中的这块猎物,吞了口口水,喜滋滋的张开嘴,就要咬下……

“呜啊——!呜啊——!呜啊——!”

忽然!一阵婴儿啼哭声让小乞丐的精神为之一振!他好像护食的野狗一般将面包往怀里一揣,警觉的双耳和眼睛笔直的向哭声传来的方向望去。借着那朦胧的雪光,他依稀可以看见,一个全身都笼罩在黑色斗篷之下的人,正坐在小巷的更深处。而那阵婴儿的啼哭声,似乎正是从那人的怀中发出。

听到婴儿的啼哭,黑色斗篷之人立刻显得有些紧张。从那不断哼着歌安慰的声音来听,那似乎是一个女人。而且,还是一个年纪并不大的女人。那个女人不断地安慰着怀中的啼哭,声音似乎显得有些焦急。透过那黑色的斗篷,小乞丐依稀可以看见从那斗篷中露出的一个小小身子。

一个婴儿。

小乞丐默默的看着那个女人,警惕着。怀中的面包是他的食物,如果有任何人敢来抢,他绝对不会吝啬自己手中的小刀!即使对方是女人也一样!

僵持良久之后,小乞丐发现那个女人似乎并没有过来想抢夺自己的面包的意思。她只是一直哄着怀中的婴儿,可声音却是越来越哽咽,似乎有着什么伤心事沉在胸中,无法释怀。

小乞丐松了口气,没有再去管那个女人。这种世道,饿死街头的人不计其数。做人只要顾自己就好,别人是死是活,干他什么事?

他再次从怀中取出那块面包,看着那还在冒油的面包皮,贪婪的吞了口口水。这块面包并不算大,他要细嚼慢咽的把它吃下去,绝对不能浪费任何一个值得品味的细节。在欣赏完之后,他再次张开嘴,就要咬下……

“呜啊——!呜哇啊——!!!”

婴儿的啼哭变得比刚才更响了!而这一声啼哭,也让小乞丐即将往嘴里送的手硬生生的停住!他别过头,看着那边的女人。只见她脸色更为焦躁的哄着怀中的婴儿,似乎是在竭力的不让她哭泣!可这个婴儿却是越哭越响,丝毫没有止歇的意思。

小乞丐看着那个女人,再看着她怀中的婴儿。最后,他的视线集中在手中的这块面包之上。

这块面包真的很小……几乎只有十岁的他的巴掌那么大小……如果整个吃下去的话,可能不会挨饿。可如果分给别人的话……

小乞丐狠命的摇了摇头,干脆转过身子,背对着那名妇女和那名女婴。狠下心似的,将面包送进嘴里,大大的咬了一口。

“呜啊——!呜……呜啊……”

面包很香,明明已经完全冷掉,而且还冻的硬邦邦的面包,吃在嘴里竟然是如此的香甜。可只是这么一口之后,小乞丐却发觉,背后传来的婴儿哭声竟然在慢慢的虚弱下去。同时响起的,还有那名妇女越来越焦躁的语调。

小乞丐吞下口中的面包,肚子里反而更饿了。但在继续咬之前,他还是转过身,看着身后的那名妇女。只见她的神情明显出现了恐慌的状态,而她怀中的婴儿,声调也越来越轻,越来越虚弱……

小乞丐转过头,看看手中的面包。随后,他再次回过身,看看那边的妇女和她怀中的婴儿……

小乞丐狠命的转过头,坚决不理会的蹲在那边,继续抱着这一小块面包。他不断地告诫自己,这个世界是没有温暖的。所有的一切都要靠自己!如果饿死了,那绝对不能怪别人不给于自己施舍,而要责怪自己没有能力去枪,去偷,去骗!在自己饥寒交迫的时候,有谁向自己施舍过一块面包,一个苏拉吗?没有,没有一个人!自从懂事之后,自己就是这么过来的,就是这么看到的!这个世界他已经看的清清楚楚,这绝对不是一个允许向他人进行施舍的人能够生存下去的世界!

婴儿的啼哭终于渐渐消失了。小乞丐嘴角露出一个残忍的笑容,好像报复似的,再次咬了一口面包。

面包……依旧是如此的香甜。它的皮依旧是如此的脆,口感依旧是如此的充实。可为什么,这一口却没有了刚才的那一口所带来的满足感呢?

小乞丐充满疑惑的看着手中的这块面包。它还剩下大半个。而此时,身后的小女婴哭声,终于,消失了……

小乞丐猛地抬起头!他迅速转身,几乎不敢相信的看着妇女所在的方向!那个女人已经哭成了个泪人,从斗篷下伸出的干枯手指,颤抖的抚摩着小婴儿的面颊。那飘下的雪花,已经将她的黑色斗篷染成了白色。

那是……绝望的白色。

小乞丐猛地站起,用比以往偷盗更为迅捷的速度冲到那名妇女身旁!他凑过脑袋往女人怀里一看,只见其中躺着的小婴儿已经面色苍白,闭着眼,不再哭闹。小乞丐一惊,一种莫名其妙的罪恶感立刻在他的胸中燃起。随后,他想都不想的就把手中剩下的面包递到那个女人面前。

“吃下去,给他喂奶。”

那名妇女抬起泪眼模糊的双眼,等她看清眼前站着的赫然是一个十岁左右大小的乞丐之后,眼中原本的一丝警戒尽数消散。她望着小乞丐手里的面包,却是摇了摇头。相反,她反而将怀中的婴儿稍稍抱起,焦急的说道:“孩子,你能不能把面包含软,喂我女儿呢?她……她快不行了!”
 

Top