1. Những cái LIKE và những lời cảm ơn là nguồn động lực để các dịch giả và converter tiếp tục cống hiến sức lực cho cộng đồng. Nếu bạn đã từng một lần muốn hỏi: vì sao còn chưa có chương mới?, xin biết rằng, không chỉ riêng bạn cần dịch giả và converter, mà họ cũng cần bạn nữa.

    Xin hãy động viên dịch giả và converter bằng cách đăng-ký (miễn phí) và đăng-nhập vào diễn đàn, để bạn có thể bấm những nút LIKE, để các dịch giả và converter còn biết rằng: Có người vẫn đang dõi theo thành quả của họ.

  2. Truyện Convert Mới Hoàn Thành - Thái Huyền Chiến Ký

[Thông Báo] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Thảo luận trong 'Phòng Dịch Giả - Đăng Ký Dịch' bắt đầu bởi tiểu toán bàn, 12/5/16.

  1. rolland

    rolland Kim Đan Trung Kỳ  

    Bài viết:
    210
    Được thích:
    725
    Cho mình đăng ký dịch truyện này!

    VĨNH HẰNG CHÍ TÔN

    Tác giả : Kiếm Du Thái Khư

    Thể loại : Huyền Huyễn

    Dịch - Chương 1
    Chương 1. Lý Phù Trần

    - Lý Phù Trần, ngươi luyện mười năm nữa cũng không phải đối thủ của ta.

    Phanh!

    Trong Luyện Võ Trường, Lý Phù Trần có khuôn mặt thanh tú bị đánh bay ra ngoài, đánh bay hắn là một thiếu niên mặt áo xanh.

    - Hắc hắc, quả nhiên không ngoài sở liệu của ta, ba chiêu liền thất bại.

    - Đã một năm rồi, Lý Phù Trần thua dưới tay Lý Vân Hà bảy lần!

    - Cũng không phải như vậy, lúc trước Lý Phù Trần cũng coi như là thiên tài, vẫn áp chế Lý Vân Hà, không nghĩ ra một năm gần đây, thiên tài liền biến thành củi mục, thực lực giẫm tại chỗ không nói, người cũng biến thành ngu xuẩn, bản thân biết không phải là Lý Vân Hà đối thủ, còn tiếp nhận khiêu chiến của đối phương.

    - Ngươi có thể đã trách oan Lý Phù Trần a, hắn cho tới bây giờ là một người kiêu ngạo, không bao giờ tránh chiến.

    - Ai, muốn trách thì trách vị hôn thê của Lý Phù Trần kêu là Quan Tuyết, ai chẳng biết Lý Vân Hà cũng thích Quan Tuyết, ba người bọn họ cùng nhau lớn lên từ nhỏ, hết lần này tới lần khác Quan Tuyết lại sớm gã cho Lý Phù Trần, đều này làm Lý Vân Hà rất khó chịu.

    Tiếng cười hả hê xung quanh truyền vào tai của Lý Phù Trần rất chói tai, thế nên làm cho hô hấp của hắn cũng hơi dồn dập.

    Một năm, hết thảy đều phát sinh ở một năm trước.

    Một năm trước hắn là thiên tài của Lý gia, Lý Vân Hà lúc đó không phải là đối thủ của hắn.

    Thế nhưng có một ngày, thiên phú của hắn bỗng nhiên mất đi, nói đúng là, thiên phú của hắn không thể dùng, mỗi khi hắn tập trung tinh thần thì, đầu sẽ đau như muốn nứt ra, loại đau đớn này, làm hắn không cách nào yên tâm tu luyện, mỗi lần giao thủ, Lý Vân Hà nhận được thực lực của Lý Phù Trần không tiến bộ chút nào, cho nên liền thay đổi biên pháp đi khiêu chiến Lý Phù Trần.

    Nắm chặt tay, Lý Phù Trần ngửa đầu nhìn trời, trong lòng tràn ngập bất khuất.

    "Lão tặc thiên, Lý Phù Trần ta đắc tội gì với ngươi, tại sao lại lấy đi thiên phú của ta, ngươi có biết hay không, nơi thế giới cường giả vi tôn này, không có thiên phú sẽ có kết quả gì không."

    Trong lòng Lý Phù Trần rống giận.

    Đáng tiếc, ông trời không nghe được tiếng lòng của hắn.

    Lý Vân Hà cười nhạt nhìn Lý Phù Trần, trong lòng mười phần vui sướng, đối với Lý Phù Trần, hắn luôn luôn đố kị, đố kị đối phương cha hắn là Lý gia Tộc trưởng, bất kể là tài nguyên hay đãi ngộ, đều tốt hơn hắn, nếu là cha của hắn cũng là Tộc trưởng, thành tựu của hắn khẳng định vượt qua Lý Phù Trần.

    Bây giờ thấy đối phương biến thành củi mục, Tộc trưởng chưa từng thiên vị giúp đỡ, phải biết rằng Lý gia không phải một người Tộc trưởng có thể quyết định, phía dưới Tộc trưởng còn có Trưởng Lão Hội, một khi Trưởng Lão Hội làm ra quyết định, Tộc trưởng đều không thể thay đổi, đương nhiên, phần lớn thời gian đều là Tộc trưởng quyết định, Trưởng Lão Hội sẽ không tham dự vào sự vụ của gia tộc.

    - Lý Phù Trần, ta khuyên ngươi chủ động buông tha Quan Tuyết, một củi mục như ngươi căn bản không xứng với nàng.

    Bỏ lại một câu giễu cợt, Lý Vân Hà xoay người rời đi Luyện Võ Trường.

    Mọi người xem chiến đều rời đi, chỉ để lại một người Lý Phù Trần đứng ở đó.

    Trên đình lâu phía xa, một trung niên áo trắng nhìn hết thảy vào trong mắt.

    "Phù Trần, tuy rằng cha là Tộc trưởng, nhưng loại chuyện như thế này, cha cũng không thể giúp ngươi, chỉ có thể dựa vào chính ngươi."

    Nhìn Lý Phù Trần bị người khi dễ, người cha như hắn, đều khó chịu hơn ai khác, thế nhưng hắn biết rõ, một ngày hắn thay Lý Phù Trần xuất đầu, Lý Phù Trần sẽ gặp khuất nhục cùng phẫn hận hơn nữa, ở nơi thế giới cường giả vi tôn này, đẳng cấp sâm nghiêm, hết thảy đều cần vào tự thân thực lực mà nói, ngoại lực có thể cho hắn phong quang (nở mày nở mặt), thế nhưng sau lưng, sẽ có bao nhiêu người xem thường ghen ghét.

    Đêm khuya như nước, Lý Phù Trần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nỗ lực tu luyện Hồng Ngọc Công.

    Hồng Ngọc Công, là công pháp Hoàng cấp Cao giai duy nhất của Lý gia, tổng cộng bảy tầng cảnh giới, một năm trước, Lý Phù Trần đã tu luyện đến tầng thứ ba, đáng tiếc trong một năm này, nửa bước không tiến, mà Lý Vân Hà thừa dịp thời gian một năm này, đem Hồng Ngọc Công tu luyện đến tầng thứ tư, lúc này mới có thể nghiền ép hắn.

    "A!"

    Mặc dù đã trãi qua vô số lần, đầu vẫn đau đớn như trước làm Lý Phù Trần nhịn không được mà hét thảm.

    Loại đau đớn này, so với đau đớn thân thể còn gấp trăm lần, đó là đau đớn xuất phát từ linh hồn.

    Mồ hôi trên người nhễ nhại, Lý Phù Trần không cam lòng mở mắt, môi bởi vì cắn chặc răng, máu chảy xuống dưới, nhìn thấy mà giật mình.

    "Vẫn như vậy sao?"

    Lý Phù Trần đến nay đều không thể lý giải nổi, trên người mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khuất nhục bên ngoài đối với hắn mà nói là một đả kích, thế nhưng loại chuyện không biết gì cả này đối với hắn mà nói càng thêm đả kích, giống như có một cái độc xà ăn xương, từng chút một ăn mòn cốt tủy của hắn, đợi khi hắn phát hiện thì, cốt tủy đã sớm bị hút hết.

    Bóng đêm tan hết, trời đã sáng.

    Sáng sớm, Lý gia tới một vị khách nhân, là Quan gia Tộc trưởng Quan Nhạc.

    Đại sảnh nghị sự, Lý Thiên Hàn một thân áo trắng nhiệt tình tiếp khách.

    - Quan Nhạc, ngọn gió nào đem người thổi tới đây.

    Quan Nhạc thân cao gần tám thước, lưng hùm vai gấu, hắn có chút lúng túng cười, nói:

    - Hôm nay nhàn rỗi không chuyện gì, tới xem một chút, được rồi, gần đây Phù Trần thế nào?

    - Hắn, chính là cái dáng vẻ kia, chuyện này đối với hắn là một đả kích rất lớn, hy vọng hắn có thể gắng gượng hơn.

    Vẻ mặt của Lý Thiên Hàn có chút buồn bã.

    - Không vội, có thể chỉ là tạm thời, ta tin tưởng hắn đủ cố gắng.

    Dừng lại một chút, Quan Nhạc từ trong lòng ngực lấy ra một cái bình ngọc

    - Trong này là một viên Dưỡng Thần Đan, có thể có chút tác dụng đối với hắn.

    - Dưỡng Thần Đan?

    Lý Thiên Hàn không có đi nhận, vẻ mặt nghi hoặc.

    Dưỡng Thần Đan cũng không phải bình thường đan dược, mà là Hoàng cấp Cao giai đan dược, một viên giá trị mấy ngàn kim tệ, nữ nhi của đối phương là hôn thê của Phù Trần, nhưng dù sao còn không phải con gái đã xuất giá, đưa đan dược trên quý như vậy, làm Lý Thiên Hàn có chút không nghĩ ra.

    Quan Nhạc mất hứng nói:

    - Chỉ là một viên thuốc mà thôi, thế nào, nhìn không thuận mắt?

    - Cũng không phải chuyện đan dược, Quan Nhạc, ngươi có lời gì muốn nói phải không?

    Bạn cũ lâu năm, Lý Thiên Hà biết, đối phương hẳn là sự tình ẩn giấu.

    Đem bình ngọc để trên bàn bên cạnh, Quan Nhạc khó mà mở miệng nói:

    - Thiên Hàn, ta qua đây, thật sự là có chuyện muốn thương lượng với ngươi.

    - Nói đi! Ta nghe đây!

    Trong lòng của Lý Thiên Hàn có dự cảm không tốt.

    Hắng giọng một cái, Quan Nhạc nói:

    - Ngay một tuần trước, tu vi của tiểu nữ Quan Tuyết đột phá đến Luyện Khí cảnh thất trọng.

    - Luyện Khí cảnh thất trọng?

    Lý Thiên Hàn hít một hơi lạnh, Quan Tuyết cùng Lý Phù Trần cùng tuổi, năm nay mười bốn tuổi, mười bốn tuổi có cảnh giới Luyện Khí cảnh thất trọng, nếu như không biết thái độ làm người của Quan Nhạc, Lý Thiên Hàn khẳng định cho rằng đối phương đang nói giỡn, phải biết rằng Lý gia đệ nhất thiên tài, năm nay mười lăm tuổi Lý Vân Hải hiện tại cũng là Luyện Khí cảnh lục trọng, mà Lý Phù Trần cùng Lý Vân Hà càng chỉ có Luyện Khí cảnh tứ trọng, kém ba tầng.

    - Ta nhớ kỹ nửa năm trước nàng không phải vừa mới đột phá đến Luyện Khí cảnh lục trọng sao?

    Lý Thiên Hà hỏi.

    Quan Nhạc cười khổ nói:

    - Thiên tư của tiểu nữ thông minh, dĩ nhiên đem Thuỷ Nguyệt Quyết của Quan gia ta tu luyện đến tầng thứ sáu, ngươi cũng biết, trình độ nhất định, đẳng cấp của công pháp so với tu vi càng khó đột phá, Quan gia ta có thể đem Thủy Nguyệt Quyết tu luyện tới tầng thứ sáu, không ngoại lệ, tất cả đều là Võ giả Quy Nguyên cảnh, không có một Võ giả Luyện Khí cảnh nào.

    "Thật là yêu nghiệt a!"

    Trong lòng Lý Thiên Hàn cảm khái.

    Thiên Hàn huynh, tiểu nữ đã bị Thương Lan Tông thu làm đệ tử, cho nên, hôn ước này sợ rằng không cách nào thực hiện.

    Quan Nhạc cũng không che giấu nữa, nói ngay vào điểm chính.

    Chân mày của Lý Thiên Hàn nhướng lên.

    - Tuổi của bọn họ còn nhỏ, bây giờ nói hôn ước còn quá sớm, cho nên vài năm sau hãy nói nữa.

    Quan Nhạc nghiêm túc nói:

    - Đây cũng là ý tứ của tiểu nữ, hy vọng Thiên Hàn huynh thành toàn.

    Sắc mặt của Lý Thiên Hàn trở nên khó coi, con mắt nhìn chằm chằm Quan Nhạc.

    - Thế nào, Quan gia ngươi muốn từ hôn? Trước kia chủ động đưa ra hôn ước cũng là Quan gia ngươi, hôm nay cũng là Quan gia người là người thứ nhất từ hôn, các ngươi đem Lý gia ta trở thành cái gì, đem Lý Thiên Hàn ta trở thành cái gì, có phải nghĩ ta Lý gia ta xuống dốc, không đáng giá thông gia cùng Quan gia ngươi.

    - Thiên Hàn huynh, Quan gia ta sẽ ra bồi thường, một viên Dưỡng Thần Đan này ngươi trước tiên thu, mấy ngày nữa, Quan gia ta sẽ đem tửu lâu tốt nhất của Quan gia tại Vân Vụ Thành tặng cho Lý gia ngươi.

    Lời đã nói ra, trái lại Quan Nhạc lại buông lỏng một chút.

    Đúng vậy, đối phương nói không sai, thông gia cũng phải có giá trị, Lý gia đã mười năm liên tiếp không ai tiến nhập Thương Lan Tông, mà Quan gia phát triển không ngừng, hầu như mỗi hai năm thì có một hai vị đệ tử Quan gia trở thành đệ tử của Thương Lan Tông.

    Năm nay Quan Tuyết càng sớm trở thành đệ tử của Thương Lan Tông, phải biết rằng có thể sớm được tuyển nhận làm đệ từ, càng có tiền đồ rộng lớn.

    Nếu như chỉ là như vậy, Quan gia cũng sẽ không gấp gáp giải trừ hôn ước như vậy, dù sao "lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa", Lý gia là một trong tứ đại gia tộc của Vân Vụ Thành, thực lực rất cường đại, không yếu hơn gia tộc mới phát như Quan gia.

    Đáng tiếc Lý Phù Trần quá không hăng hái, vốn có thiên phú không tệ, một năm trước không biết làm chuyện tình gì làm trời giận, thiên phú dĩ nhiên biến mất, là một tên phế nhân, làm sao xứng đôi với thiên chi kiêu nữ của Quan gia, đây là Quan gia không khả năng dễ dàng tha thứ.

    Huống chi bản thân Quan Tuyết cũng đối với hôn ước này không có hứng thú, từ lâu không chỉ đưa ra giải trừ hôn ước một lần, nhưng vẫn bị hắn áp chế đến bây giờ, hắn tự nhận là đã không làm thất vọng Lý gia.

    - Đan dược và tửu lâu, Lý gia ta cũng không muốn, Lý gia ta còn đâkhông phải không có thứ này, Quan Nhạc huynh, đây là lần cuối cùng ta xưng hô ngươi là Quan Nhạc huynh, từ nay về sau, ta và ngươi không còn giao tình gì.

    Lòng của Lý Thiên Hàn triệt để nguội lạnh, Quan gia có khả năng quật khởi, trước đây không thể thiếu Lý gia hỗ trợ, hắn làm sao cũng không nghĩ ra, đối phương sẽ qua sông đoạn cầu như vậy.

    - Thiên Hàn huynh, đã đến nước này, ta cũng không có gì để nói, lần này là Quan gia ta sai, trước cáo từ.

    Hít sâu một hơi, Quan Nhạc đứng dậy rời đi.

    - Mang đan dược đi đi.

    Lý Thiên Hàn vung tay lên, vô hình kình khí bộc phát, bình ngọc bay về phía Quan Nhạc.

    Đưa tay tiếp bình ngọc, Quan Nhạc trầm mặc rời đi.

    Ken két!

    Đợi Quan Nhạc đi ra phòng khách, Lý Thiên Hàn sinh sôi bóp nát tay vịn ghế ngồi, sắc mặt tái xanh.

    Mấy ngày sau, Quan gia phái người đưa tới tín hàm giải trừ hôn ước, cùng lúc đó, toàn bộ Lý gia thậm chí toàn bộ Vân Vụ Thành đều biết chuyện này.

    Vô hình chung, Lý gia cùng Lý Phù Trần đều trở thành trò cười của mọi người, lúc rãnh rỗi, đám người này không phải đem chuyện này trở thành đề tài câu chuyện, cũng là cái đề tài chính là Quan Tuyết trở thành đệ tử của Thương Lan Tông, mọi người đều rõ ràng, Quan gia muốn nhất phi trùng thiên, sớm được Thương Lan Tông thu làm đệ tử, đây chính là chuyện chưa từng có của Vân Vụ Thành trăm năm qua.

    Trung - Chương 1
    第一章 李浮尘

    "李浮尘, 再练十年你也不是我对手."

    砰!

    练武场上, 面容清秀的李浮尘跌飞出去, 打飞他的是一个青衣少年.

    "嘿嘿, 果然不出我所料, 三招就败了."

    "这已经是一年来, 李浮尘第七次败在李云河手上了吧!"

    "可不是, 昔日李浮尘也算是天才, 一直压制着李云河, 想不到仅仅一年时间, 天才就变成废柴了, 实力原地踏步不说, 人也变得愚蠢了, 明知道不是李云河对手, 还偏要接受对方的挑战."

    "这你可就错怪李浮尘了, 他从来都是骄傲的人, 从不避战."

    "哎, 要怪就怪李浮尘有一个叫关雪的未婚妻, 谁不知李云河也喜欢关雪, 他们三人从小一起长大, 偏偏关雪早已被许配给了李浮尘, 这多少让李云河不爽."

    周围传来的幸灾乐祸笑声落在李浮尘耳中是那么的刺耳, 以至于他的呼吸也微微急促起来.

    一年, 一切都发生在一年前.

    一年前他在李家绝对算得上天才, 李云河从来都不被他当成对手.

    但是有一天, 他的天赋忽然失去了, 确切的说, 是天赋不能再用, 每当他聚精会神时, 头就会疼痛欲裂, 那种疼痛, 让他根本无法安心修炼, 一次交手, 李云河察觉到李浮尘实力没有丝毫进步, 所以就变着法子邀战李浮尘.

    拳头紧握, 李浮尘仰头望天, 内心充满不屈.

    "贼老天, 我李浮尘怎么得罪你了, 为什么要收走我的天赋, 你知不知道, 在这个强者为尊的世界, 没有天赋会是怎样的后果."

    李浮尘心中怒吼着.

    可惜, 老天是听不到他内心的声音.

    冷笑的看着李浮尘, 李云河心中十分畅快, 对于李浮尘, 他一向都很嫉妒, 嫉妒对方的爹是李家族长, 不管是资源还是待遇, 都比他好, 若是他的爹也是族长, 他的成就肯定超过李浮尘.

    现在对方变成了废柴, 族长都没法偏帮, 要知道李家可不是族长一个人说的算, 族长后面还有一个长老会, 一旦长老会做出决定, 族长都无法更改, 当然, 大多数时候都是族长说的算, 长老会一般不会参与家族事务.

    "李浮尘, 我劝你主动放弃关雪, 你一个废柴根本配不上她."

    丢下一句嘲讽的话, 李云河转身离开练武场.

    观战之人一个个都走了, 只留下李浮尘一个人站在那里.

    远处的亭楼上, 一名白衣中年把这一切看在眼里.

    "浮尘, 爹虽然身为族长, 但这种事情, 爹也不能帮你, 只能靠你自己了."

    看着李浮尘受人欺负, 他这个做父亲的, 比谁都难受, 可是他很清楚, 一旦他替李浮尘出头, 李浮尘将遭受更多的屈辱和愤恨, 在这个强者为尊, 等级森严的世界, 一切都要靠自身实力说话, 外力或许能让他表面上风光, 可是暗地里, 谁知道会有多少人不屑嫉恨.

    夜深如水, 李浮尘盘坐在蒲团上, 努力修炼着红玉功.

    红玉功, 李家唯一的黄级高阶功法, 共分七层境界, 一年前, 李浮尘已然修炼到第三层, 可惜这一年来, 寸步未进, 而李云河正是趁着这一年时间, 把红玉功修炼到了第四层, 这才能碾压他.

    "啊!"

    尽管已经经历了无数次, 脑袋的疼痛依旧让李浮尘忍不住惨叫起来.

    这种疼痛, 比肉体疼痛厉害一百倍, 那是源自灵魂深处的疼痛.

    身上汗水淋漓, 李浮尘不甘的睁开眼睛, 嘴唇因为牙齿紧咬的缘故, 鲜血流淌下来, 触目惊心.

    "还是这样吗?"

    李浮尘至今都无法理解, 自己身上到底发生了什么, 外在的屈辱对他而言是一个打击, 但是这种一无所知对他而言更是一个打击, 就好像有一条蚀骨毒蛇, 一点点侵蚀着他的骨髓, 等到他察觉时, 骨髓早已被吸尽.

    夜色散尽, 天亮了.

    一大早, 李家来了一位客人, 是关家族长关岳.

    议事大厅, 一身白衣的李天寒热情的迎了上去.

    "关岳, 什么风把你给吹过来了."

    关岳身高近八尺, 虎背熊腰, 他有些尴尬的笑了笑, 道: "今日闲着无事, 过来看看, 对了, 最近浮尘怎么样了?"

    "他, 还是那个样子, 这件事情对他打击很大, 希望他能挺过来."

    李天寒神情有些黯然.

    "不急, 或许只是一时的, 我相信他能挺过来." 顿了顿, 关岳从怀里摸出一支玉瓶, "这里面是一颗养神丹, 或许对他有些用处."

    "养神丹?"

    李天寒没有去接, 一脸疑惑.

    养神丹可不是一般的丹药, 而是黄级高阶丹药, 一颗价值数千金币, 对方女儿虽然和浮尘有婚约在身, 但毕竟还没过门, 送这么珍贵的丹药, 让李天寒有些摸不着头脑.

    关岳不高兴道: "只是一颗丹药而已, 怎么, 看不上眼?"

    "不是丹药的事情, 关岳, 你是不是有什么话要说?"

    多年的老朋友, 李天寒知道, 对方应该藏着事情.

    把玉瓶放在旁边的桌子上, 关岳难以启齿道: "天寒, 我过来, 的确有事情和你商量."

    "说吧! 我听着呢!"

    李天寒心里有不好的预感.

    清了清嗓子, 关岳道: "就在一个星期前, 小女关雪的修为突破到练气境七重境界了."

    "练气境七重?"

    李天寒倒吸一口冷气, 关雪和李浮尘同岁, 今年十四岁, 十四岁练气境七重境界, 如果不是知道关岳为人, 李天寒肯定以为对方开玩笑, 要知道李家第一天才, 今年十五岁的李云海现在也就练气境六重境界, 而李浮尘和李云河更是只有练气境四重境界, 相差足足三重.

    "我记得她半年前不是刚突破到练气境六重吗?"

    李天寒问道.

    关岳苦笑道: "小女天资聪颖, 竟然把我关家的水月诀修炼到了第六层境界, 你也知道, 一定程度上, 功法比修为等级更难突破, 我关家能把水月诀修炼到第六层境界的, 无一例外, 全都是归元境武者, 没有一个练气境武者."

    "真是妖孽啊!"

    李天寒内心感慨.

    "天寒兄, 小女已经被沧澜宗收为弟子, 所以, 这婚约恐怕无法履行了." 关岳也不藏着掖着了, 开门见山道.

    李天寒眉毛一挑, "他们年纪还小, 现在谈婚约太早了一点, 可以几年后再说."

    关岳认真道: "这也是小女的意思, 希望天寒兄成全."

    李天寒脸色变得难看起来, 眼睛紧盯着关岳, "怎么, 你关家是想悔婚? 当初主动提出订下婚约的可是你关家, 如今却是你关家第一个悔婚, 你们把我李家当成什么了, 把我李天寒当成什么了, 是不是觉得我李家没落了, 不值得你关家来联姻."

    "天寒兄, 我关家会做出补偿的, 这一颗养神丹你先收着, 过几天, 我关家会把云雾城最好的关家酒楼让给你李家."

    既然话已经说开了, 关岳反而放松了一些.

    是的, 对方说的没错, 联姻也要有价值, 李家已经连续十年没有人进入沧澜宗, 而关家蒸蒸日上, 几乎每隔两年就有一两位关家子弟成为沧澜宗弟子.

    今年关雪更是提前成为了沧澜宗弟子, 要知道能被提前招收为弟子的, 哪一个没有远大的前途.

    如果仅是如此, 关家也不会这么着急的提出解除婚约, 毕竟瘦死的骆驼比马大, 李家身为云雾城四大家族之一, 实力还是很强大的, 不比新兴家族关家弱.

    可惜李浮尘太不争气了, 本来天赋还算不错, 一年前不知道做了什么天怒人怨的事情, 天赋居然消失了, 一个废人, 如何配得上天之骄女一般的关家第一天才, 这是关家不能容忍的.

    何况关雪本身也对这门婚约不感兴趣, 早已不止一次提出要解除婚约, 被他一直压到现在, 他自认为已经对得起李家了.

    "丹药和酒楼, 我李家都不会要, 我李家还丢不起这个人, 关岳兄, 这是我最后一次称呼你关岳兄, 从今往后, 你我再无交情."

    李天寒彻底心寒了, 关家能崛起, 当初少不了李家的帮忙, 他如何也想不到, 对方会过河拆桥.

    "天寒兄, 话已至此, 我也没什么可说的, 这次是我关家不对, 先行告辞了."

    深吸一口气, 关岳起身离开.

    "丹药带上."

    李天寒手一挥, 无形劲气逼发, 玉瓶飞向关岳.

    伸手接住玉瓶, 关岳沉默离去.

    咔擦!

    待关岳走出大厅, 李天寒生生捏碎了座椅扶手, 脸色铁青.

    几日后, 关家派人送来了解除婚约的信函, 与此同时, 整个李家乃至整个云雾城都知道了这件事情.

    无形中, 李家和李浮尘都成了众人的笑柄, 茶余饭后, 一个个莫不是把这件事情当成谈资, 与这个话题相媲美的是关雪成为沧澜宗弟子的消息, 大家心里都很清楚, 关家要一飞冲天了, 提前被沧澜宗收为弟子, 这可是云雾城百年来从未有过的事情.
    Ad mod giùm mình nhé. Thanks!
    @Vivian Nhinhi , @nila32 , @archnguyen1984 , @Yukihana116490 , @nhatchimai0000
     
  2. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    ❈Thiên Phủ Dịch Giả ❈
                 

    Bài viết:
    9,443
    Được thích:
    49,825
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    Diễn nghĩa diễn câu tốt. Mình chưa so với text nhưng mà phần bản dịch thì khá ngon rầu. :hoa:
     
  3. nhatchimai0000

    nhatchimai0000 Administrator      

    Bài viết:
    18,009
    Được thích:
    142,622
    Mọi sự tư vấn chỉ là lời khuyên.
    Giống như trước đây tại hạ dịch đã nhận được nhiều lời khuyên của đồng đạo.
    Tại hạ thấy huynh đệ dịch tốt. Theo thời gian, bạn sẽ dịch tốt hơn hoặc nếu nhiều cảm hứng bạn sẽ dịch tốt hơn nữa.
    Mời bạn đọc lời tư vấn.

    Tư vấn
    - Đã một năm rồi, Lý Phù Trần thua dưới tay Lý Vân Hà bảy lần!

    - Một năm qua, Lý Phù Trần thua bảy lần trong tay Lý Vân Hà!
    Tại hạ thấy dịch thế này xuôi hơn.
    ---------------------------------
    - Cũng không phải như vậy, lúc trước Lý Phù Trần cũng coi như là thiên tài, vẫn áp chế Lý Vân Hà, không nghĩ ra một năm gần đây, thiên tài liền biến thành củi mục, thực lực giẫm tại chỗ không nói, người cũng biến thành ngu xuẩn, bản thân biết không phải là Lý Vân Hà đối thủ, còn tiếp nhận khiêu chiến của đối phương.

    - Không hẳn là thế, trước đây Lý Phù Trần từng là thiên tài và luôn áp chế Lý Vân Hà. Không ngờ chỉ một năm thôi (trở lại đây) thiên tài thành khúc củi mục, chưa cần bàn tới thực lực dẫm chân tại chỗ, nội cái chuyện sao con người trở nên ngu xuẩn thế, đã biết bản thân không phải là đối thủ của Lý Vân Hà mà vẫn tiếp nhận lời khiêu chiến của đối phương.

    Phần gạch chân là tại hạ thêm vào cho câu mượt. Phần gạch đi là nên dịch khác đi. Tại hạ thường dịch theo nguyên tắc
    Nếu câu quá dài, phức tạp --> ngắt nó ra
    Nhiều câu ngắn, nhiều dấu phẩy, ý nghĩa đơn giản --> chập nó lại, có thể thêm vài liên từ
    --------------------------------------------
    - Ngươi có thể đã trách oan Lý Phù Trần a, hắn cho tới bây giờ là một người kiêu ngạo, không bao giờ tránh chiến.

    - Ngươi đã trách oan Lý Phù Trần rồi đấy. Trước nay hắn là một người kiêu ngạo, không bao giờ né tránh.

    Lời đối thoại nên dịch mượt như ta hay nói. Trừ trường hợp có chủ ý do tính cách người nói lập dị. Các câu convert có rất nhiều chữ "có thể" cần bỏ.
    --------------------------------
    - Ai, muốn trách thì trách vị hôn thê của Lý Phù Trần kêu là Quan Tuyết, ai chẳng biết Lý Vân Hà cũng thích Quan Tuyết, ba người bọn họ cùng nhau lớn lên từ nhỏ, hết lần này tới lần khác Quan Tuyết lại sớm gã cho Lý Phù Trần, đều này làm Lý Vân Hà rất khó chịu.

    - Ai, muốn trách thì trách vị hôn thê của Lý Phù Trần là Quan Tuyết kìa, ai chẳng biết Lý Vân Hà cũng thích Quan Tuyết, ba người bọn họ cùng nhau lớn lên từ nhỏ, thế mà chẳng hiểu sao Quan Tuyết đã gả sẵn cho Lý Phù Trần từ lâu, điều này làm Lý Vân Hà rất khó chịu.
    ---------------------------------
    Một năm, hết thảy đều phát sinh ở một năm trước.

    Một năm, hết thảy mọi chuyện đều xảy ra từ năm ngoái.

    một năm trước --> năm ngoái
    phát sinh --> xảy ra
    ---------------------------------
    Một năm trước hắn là thiên tài của Lý gia, Lý Vân Hà lúc đó không phải là đối thủ của hắn.

    Năm ngoái (thôi) hắn (vẫn) là thiên tài của Lý gia, lúc đó Lý Vân Hà không phải là đối thủ.

    Thêm từ trong ngoặc nếu người dịch đồng cảm với nhân vật
    ---------------------------------
    - Lý Phù Trần, ta khuyên ngươi chủ động buông tha Quan Tuyết, một củi mục như ngươi căn bản không xứng với nàng.

    - Lý Phù Trần, ta khuyên ngươi chủ động buông tha Quan Tuyết, một khúc củi mục như ngươi căn bản không xứng với nàng.
    ---------------------------------
    "Phù Trần, tuy rằng cha là Tộc trưởng, nhưng loại chuyện như thế này, cha cũng không thể giúp ngươi, chỉ có thể dựa vào chính ngươi."

    "Phù Trần, tuy rằng cha là Tộc trưởng nhưng những chuyện như thế này, cha không thể giúp con (mày), chỉ dựa vào chính mình (mày) được thôi."

    Từ trong ngoặc là thêm sự lựa chọn nếu muốn làm rõ hơn tính cách cứng rắn của người cha
    --------------------------------
    Mặc dù đã trãi qua vô số lần, đầu vẫn đau đớn như trước làm Lý Phù Trần nhịn không được mà hét thảm.

    Mặc dù đã bị vô số lần rồi mà nỗi đau đớn trong đầu vẫn làm Lý Phù Trần không chịu nổi phải thét thảm hệt như trước.
    --------------------------------
    Bóng đêm tan hết, trời đã sáng.

    Bóng đêm tan hết, trời hửng sáng.
    -------------------------------
    - Hôm nay nhàn rỗi không chuyện gì, tới xem một chút, được rồi, gần đây Phù Trần thế nào?

    - Hôm nay rảnh rỗi chả có chuyện gì nên tới đây xem. Được rồi, gần đây Phù Trần sao rồi?
     
  4. rolland

    rolland Kim Đan Trung Kỳ  

    Bài viết:
    210
    Được thích:
    725
    Cám ơn lời khuyên của huynh. Đệ sẽ cố gắng hơn

    Đây là bản dịch đệ đã sửa lại, mọi người góp ý

    Dịch
    Chương 1. Lý Phù Trần

    - Lý Phù Trần, ngươi luyện mười năm nữa cũng không phải đối thủ của ta.

    Phanh!

    Trong Luyện Võ Trường, Lý Phù Trần có khuôn mặt thanh tú bị đánh bay ra ngoài, đánh bay hắn là một thiếu niên mặt áo xanh.

    - Hắc hắc, quả nhiên không ngoài sở liệu của ta, ba chiêu liền thất bại.

    - Một năm qua, Lý Phù Trần đã thua bảy lần dưới tay Lý Vân Hà rồi!

    - Đúng vậy, lúc trước Lý Phù Trần cũng coi như là một thiên tài, vẫn áp chế Lý Vân Hà, không nghĩ ra chỉ mới một năm, thiên tài liền biến thành củi mục, thực lực giẫm tại chỗ không nói, người cũng biến thành ngu xuẩn, bản thân biết không phải là đối thủ của Lý Vân Hà, còn tiếp nhận khiêu chiến của đối phương.

    - Ngươi đã trách oan Lý Phù Trần a, từ trước đến giờ hắn luôn là người kêu ngạo, chưa bao giờ tránh chiến.

    - Ai, muốn trách thì trách vị hôn thê của Lý Phù Trần, kêu là Quan Tuyết, ai chẳng biết Lý Vân Hà cũng thích Quan Tuyết, ba người bọn họ cùng nhau lớn lên từ nhỏ, hết lần này tới lần khác Quan Tuyết đã sớm được gã cho Lý Phù Trần, đều này làm Lý Vân Hà rất khó chịu.

    Tiếng cười hả hê xung quanh truyền vào tai của Lý Phù Trần rất chói tai, thế nên làm cho hô hấp của hắn cũng hơi dồn dập.

    Một năm, hết thảy đều xảy ra ở một năm trước.

    Một năm trước hắn là thiên tài của Lý gia, Lý Vân Hà lúc đó cũng không phải là đối thủ của hắn.

    Thế nhưng có một ngày, thiên phú của hắn bỗng nhiên mất đi, nói đúng là, thiên phú của hắn không thể dùng, mỗi khi hắn tập trung tinh thần, thì đầu sẽ đau như muốn nứt ra, loại đau đớn này, làm hắn không cách nào yên tâm tu luyện được, mỗi lần giao thủ, Lý Vân Hà nhận được thực lực của Lý Phù Trần không tiến bộ chút nào, cho nên liền thay đổi biện pháp là đi khiêu chiến Lý Phù Trần.

    Nắm chặt tay, Lý Phù Trần ngửa mặt nhìn trời, trong lòng tràn ngập bất khuất.

    "Lão tặc thiên, Lý Phù Trần ta đắc tội gì với ngươi, tại sao lại lấy đi thiên phú của ta, ngươi có biết hay không, ở thế giới cường giả vi tôn này, không có thiên phú sẽ có kết cục gì không."

    Trong lòng Lý Phù Trần rống giận.

    Đáng tiếc, ông trời không nghe được tiếng lòng của hắn.

    Lý Vân Hà cười nhạt nhìn Lý Phù Trần, trong lòng mười phần vui sướng, đối với Lý Phù Trần, hắn luôn luôn đố kị, đố kị cha của đối phương là Lý gia Tộc trưởng, bất kể là tài nguyên hay đãi ngộ, đều tốt hơn hắn, nếu cha của hắn cũng là Tộc trưởng, thành tựu của hắn khẳng định vượt qua Lý Phù Trần.

    Bây giờ thấy đối phương biến thành củi mục, Tộc trưởng chưa từng thiên vị mà giúp đỡ, phải biết rằng Lý gia không phải một mình Tộc trưởng có thể quyết định, phía dưới Tộc trưởng còn có Trưởng Lão Hội, một khi Trưởng Lão Hội làm ra quyết định, Tộc trưởng đều không thể thay đổi, đương nhiên, phần lớn thời gian đều là Tộc trưởng quyết định, Trưởng Lão Hội sẽ không tham dự vào sự vụ của gia tộc.

    - Lý Phù Trần, ta khuyên ngươi chủ động buông tha Quan Tuyết đi, một củi mục như ngươi căn bản không xứng với nàng.

    Bỏ lại một câu giễu cợt, Lý Vân Hà xoay người rời đi Luyện Võ Trường.

    Mọi người xem chiến đều rời đi, chỉ để lại một người Lý Phù Trần đứng ở đó.

    Trên đình lâu phía xa, một trung niên áo trắng nhìn hết thảy vào trong mắt.

    "Phù Trần, tuy rằng cha là Tộc trưởng, nhưng loại chuyện như thế này, cha cũng không thể giúp ngươi, chỉ có thể dựa vào chính ngươi."

    Nhìn Lý Phù Trần bị người khi dễ, người cha như hắn, đều khó chịu hơn ai khác, thế nhưng hắn biết rõ, một ngày hắn thay Lý Phù Trần xuất đầu, Lý Phù Trần sẽ gặp khuất nhục cùng phẫn hận hơn nữa, ở nơi thế giới cường giả vi tôn này, đẳng cấp sâm nghiêm, hết thảy đều cần vào tự thân thực lực mà nói, ngoại lực có thể cho hắn phong quang (nở mày nở mặt), thế nhưng sau lưng, sẽ có không biết bao nhiêu người xem thường ghen ghét.

    Đêm khuya như nước, Lý Phù Trần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nỗ lực tu luyện Hồng Ngọc Công.

    Hồng Ngọc Công, là công pháp Hoàng cấp Cao giai duy nhất của Lý gia, tổng cộng bảy tầng cảnh giới, một năm trước, Lý Phù Trần đã tu luyện đến tầng thứ ba, đáng tiếc trong một năm này, nửa bước không tiến, mà Lý Vân Hà thừa dịp thời gian một năm này, đem Hồng Ngọc Công tu luyện đến tầng thứ tư, lúc này mới có thể nghiền ép hắn.

    "A!"

    Mặc dù đã trãi qua vô số lần, đầu vẫn đau đớn như trước làm Lý Phù Trần nhịn không được mà hét thảm.

    Loại đau đớn này, so với đau đớn thân thể còn gấp trăm lần, đó là đau đớn xuất phát từ Linh hồn.

    Mồ hôi trên người nhễ nhãi, Lý Phù Trần không cam lòng mở mắt, môi bởi vì cắn chặc, mà máu chảy xuống, nhìn thấy mà giật mình.

    "Vẫn như vậy sao?"

    Lý Phù Trần đến nay đều không thể lý giải nổi, trên người mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khuất nhục bên ngoài đối với hắn mà nói là một đả kích, thế nhưng loại chuyện không biết gì cả này đối với hắn mà nói càng thêm đả kích, giống như có một con độc xà ăn xương, từng chút một ăn mòn cốt tủy của hắn, đợi khi hắn phát hiện thì, cốt tủy đã sớm bị hút hết.

    Bóng đêm tan hết, trời đã sáng.

    Sáng sớm, Lý gia tới một vị khách nhân, là Quan gia Tộc trưởng Quan Nhạc.

    Đại sảnh nghị sự, Lý Thiên Hàn một thân áo trắng nhiệt tình tiếp khách.

    - Quan Nhạc, ngọn gió nào đem người thổi tới đây.

    Quan Nhạc thân cao gần tám thước, lưng hùm vai gấu, hắn có chút lúng túng cười, nói:

    - Hôm nay nhàn rỗi không chuyện gì, tới xem một chút. Đúng rồi, gần đây Phù Trần thế nào?

    - Hắn, chính là cái dáng vẻ kia, chuyện này đối với hắn là một đả kích rất lớn, hy vọng hắn có thể gắng gượng.

    Vẻ mặt của Lý Thiên Hàn có chút buồn bã.

    - Không vội, có thể chỉ là tạm thời, ta tin tưởng hắn đủ cố gắng.

    Dừng lại một chút, Quan Nhạc từ trong lòng ngực lấy ra một cái bình ngọc

    - Trong này là một viên Dưỡng Thần Đan, có thể có chút tác dụng đối với hắn.

    - Dưỡng Thần Đan?

    Lý Thiên Hàn không có đi nhận, vẻ mặt nghi hoặc.

    Dưỡng Thần Đan cũng không phải bình thường đan dược, mà là Hoàng cấp Cao giai đan dược, một viên giá trị mấy ngàn kim tệ, nữ nhi của đối phương là hôn thê của Phù Trần, nhưng dù sao còn không phải con gái đã xuất giá, đưa đan dược trân quý như vậy, làm Lý Thiên Hàn có chút không nghĩ ra.

    Quan Nhạc mất hứng nói:

    - Chỉ là một viên thuốc mà thôi, thế nào, nhìn không thuận mắt?

    - Cũng không phải chuyện đan dược, Quan Nhạc, ngươi có lời gì muốn nói phải không?

    Bạn cũ lâu năm, Lý Thiên Hà biết, đối phương hẳn là sự tình gì ẩn giấu.

    Đem bình ngọc đặt trên bàn bên cạnh, Quan Nhạc khó mà mở miệng nói:

    - Thiên Hàn, ta qua đây, thật sự là có chuyện muốn thương lượng với ngươi.

    - Nói đi! Ta nghe đây!

    Trong lòng của Lý Thiên Hàn có dự cảm không tốt.

    Hắng giọng một cái, Quan Nhạc nói:

    - Ngay một tuần trước, tu vi của tiểu nữ Quan Tuyết đột phá đến Luyện Khí cảnh thất trọng.

    - Luyện Khí cảnh thất trọng?

    Lý Thiên Hàn hít một hơi lạnh, Quan Tuyết cùng tuổi với Lý Phù Trần, năm nay mười bốn tuổi, mười bốn tuổi có cảnh giới Luyện Khí cảnh thất trọng, nếu như không biết thái độ làm người của Quan Nhạc, Lý Thiên Hàn khẳng định cho rằng đối phương đang nói giỡn, phải biết rằng Lý gia đệ nhất thiên tài, năm nay mười lăm tuổi Lý Vân Hải hiện tại cũng là Luyện Khí cảnh lục trọng, mà Lý Phù Trần cùng Lý Vân Hà càng chỉ có Luyện Khí cảnh tứ trọng, kém ba tầng.

    - Ta nhớ kỹ nửa năm trước nàng không phải vừa mới đột phá đến Luyện Khí cảnh lục trọng sao?

    Lý Thiên Hà hỏi.

    Quan Nhạc cười khổ nói:

    - Thiên tư của tiểu nữ thông minh, dĩ nhiên đem Thuỷ Nguyệt Quyết của Quan gia ta tu luyện đến tầng thứ sáu, ngươi cũng biết, ở trình độ nhất định, đẳng cấp của công pháp so với tu vi càng khó đột phá hơn, Quan gia ta có thể đem Thủy Nguyệt Quyết tu luyện tới tầng thứ sáu, không ngoại lệ, tất cả đều là Võ giả Quy Nguyên cảnh, không có một Võ giả Luyện Khí cảnh nào.

    "Thật là yêu nghiệt a!"

    Trong lòng Lý Thiên Hàn cảm khái.

    - Thiên Hàn huynh, tiểu nữ đã bị Thương Lan Tông thu làm đệ tử, cho nên, hôn ước này sợ rằng không cách nào thực hiện.

    Quan Nhạc cũng không che giấu nữa, nói ngay vào điểm chính.

    Chân mày của Lý Thiên Hàn nhướng lên.

    - Tuổi của bọn họ còn nhỏ, bây giờ nói hôn ước còn quá sớm, cho nên vài năm sau hãy nói nữa.

    Quan Nhạc nghiêm túc nói:

    - Đây cũng là ý tứ của tiểu nữ, hy vọng Thiên Hàn huynh thành toàn.

    Sắc mặt của Lý Thiên Hàn trở nên khó coi, con mắt nhìn chằm chằm Quan Nhạc.

    - Thế nào, Quan gia ngươi muốn từ hôn? Trước kia chủ động đưa ra hôn ước cũng là Quan gia ngươi, hôm nay cũng là Quan gia người là người thứ nhất từ hôn, các ngươi đem Lý gia ta trở thành cái gì, đem Lý Thiên Hàn ta trở thành cái gì, có phải nghĩ ta Lý gia ta xuống dốc, không đáng giá thông gia cùng Quan gia ngươi.

    - Thiên Hàn huynh, Quan gia ta sẽ ra bồi thường, một viên Dưỡng Thần Đan này ngươi trước tiên thu lấy, mấy ngày nữa, Quan gia ta sẽ đem tửu lâu tốt nhất của Quan gia tại Vân Vụ Thành tặng cho Lý gia ngươi.

    Lời đã nói ra, trái lại Quan Nhạc lại buông lỏng một chút.

    Đúng vậy, đối phương nói không sai, thông gia cũng phải có giá trị, Lý gia đã mười năm liên tiếp không có ai tiến nhập Thương Lan Tông, mà Quan gia phát triển không ngừng, hầu như mỗi hai năm thì có một hai vị đệ tử Quan gia trở thành đệ tử của Thương Lan Tông.

    Năm nay Quan Tuyết càng sớm trở thành đệ tử của Thương Lan Tông, phải biết rằng có thể sớm được tuyển nhận làm đệ từ, tiền đồ càng rộng lớn.

    Nếu như chỉ là như vậy, Quan gia cũng sẽ không gấp gáp giải trừ hôn ước như vậy, dù sao "lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa", Lý gia là một trong tứ đại gia tộc của Vân Vụ Thành, thực lực rất cường đại, không yếu hơn gia tộc mới phát như Quan gia.

    Đáng tiếc Lý Phù Trần quá không hăng hái, vốn có thiên phú không tệ, một năm trước không biết làm chuyện trời giận gì, thiên phú dĩ nhiên biến mất, trở thành một tên phế nhân, làm sao xứng đôi với thiên chi kiêu nữ của Quan gia, đây là chuyện Quan gia không khả năng dễ dàng tha thứ.

    Huống chi, bản thân Quan Tuyết cũng đối với hôn ước này không có hứng thú, từ lâu đưa ra việc giải trừ hôn ước này không chỉ một lần, nhưng vẫn bị hắn áp chế đến bây giờ, hắn tự nhận là đã không làm thất vọng Lý gia.

    - Đan dược và tửu lâu, Lý gia ta cũng không muốn, Lý gia ta không phải không có những thứ này, Quan Nhạc huynh, đây là lần cuối cùng ta xưng hô ngươi là Quan Nhạc huynh, từ nay về sau, ta và ngươi không còn giao tình gì nữa.

    Lòng của Lý Thiên Hàn triệt để nguội lạnh, Quan gia có thể quật khởi, trước đây cũng không thể thiếu Lý gia hỗ trợ, hắn làm sao cũng không nghĩ ra, đối phương sẽ qua sông đoạn cầu như vậy.

    - Thiên Hàn huynh, đã đến nước này, ta cũng không còn gì để nói, lần này là Quan gia ta sai, cáo từ.

    Hít sâu một hơi, Quan Nhạc đứng dậy rời đi.

    - Mang đan dược đi đi.

    Lý Thiên Hàn vung tay lên, vô hình kình khí bộc phát, bình ngọc bay về phía Quan Nhạc.

    Đưa tay tiếp bình ngọc, Quan Nhạc trầm mặc rời đi.

    Ken két!

    Đợi Quan Nhạc đi ra phòng khách, Lý Thiên Hàn sinh sôi bóp nát tay vịn ghế ngồi, sắc mặt tái xanh.

    Mấy ngày sau, Quan gia phái người đưa thư giải trừ hôn ước tới, cùng lúc đó, toàn bộ Lý gia thậm chí toàn bộ Vân Vụ Thành đều biết chuyện này.

    Vô hình chung, Lý gia cùng Lý Phù Trần đều trở thành trò cười của mọi người, lúc rãnh rỗi, đám người này không phải đem chuyện này làm đề tài tán gẫu, thì đề tài cũng là Quan Tuyết trở thành đệ tử của Thương Lan Tông, mọi người đều rõ ràng, Quan gia muốn nhất phi trùng thiên, sớm được Thương Lan Tông thu làm đệ tử, đây chính là chuyện chưa từng có của Vân Vụ Thành trăm năm qua.
     
  5. nhatchimai0000

    nhatchimai0000 Administrator      

    Bài viết:
    18,009
    Được thích:
    142,622
    Dịch lúc thư thái khác với dịch lúc gấp gáp nhiều lắm. Chất lượng chênh nhau rất nhiều.

    Bạn đừng nghĩ là bạn dịch chưa được.

    Cũng không phải là bạn không cố gắng. Đây là thời gian, đây là công lực tích lũy.

    Tư vấn tiếp
    Tiếng cười hả hê xung quanh truyền vào tai của Lý Phù Trần rất chói tai, thế nên làm cho hô hấp của hắn cũng hơi dồn dập.

    Tiếng cười hả hê xung quanh truyền vào tai của Lý Phù Trần rất khó chịu làm cho hô hấp của hắn nhanh hơn.

    Làm gọn câu. Đa phần các câu sẽ rườm rà bởi họ đếm theo chữ.
    ----------------------

    Thế nhưng có một ngày, thiên phú của hắn bỗng nhiên mất đi, nói đúng là, thiên phú của hắn không thể dùng, mỗi khi hắn tập trung tinh thần, thì đầu sẽ đau như muốn nứt ra, loại đau đớn này, làm hắn không cách nào yên tâm tu luyện được, mỗi lần giao thủ, Lý Vân Hà nhận được thực lực của Lý Phù Trần không tiến bộ chút nào, cho nên liền thay đổi biện pháp là đi khiêu chiến Lý Phù Trần.

    Thế nhưng vào một ngày, thiên phú của hắn bỗng nhiên biến mất, nói đúng hơn là, thiên phú của hắn không dùng được bởi mỗi khi hắn tập trung tinh thần thì đầu đau như muốn nứt ra, đau đớn thế này làm hắn không cách nào yên tâm tu luyện được. Mỗi lần giao thủ, Lý Vân Hà đều nhận thấy thực lực của Lý Phù Trần không tiến lên chút nào, cho nên bèn thay đổi biện pháp là đi khiêu chiến.

    Các đoạn dài thường hay bị bạn mới dịch thiếu kiên nhẫn mà dịch lướt.
    ----------------------

    Bây giờ thấy đối phương biến thành củi mục, Tộc trưởng chưa từng thiên vị mà giúp đỡ, phải biết rằng Lý gia không phải một mình Tộc trưởng có thể quyết định, phía dưới Tộc trưởng còn có Trưởng Lão Hội, một khi Trưởng Lão Hội làm ra quyết định, Tộc trưởng đều không thể thay đổi, đương nhiên, phần lớn thời gian đều là Tộc trưởng quyết định, Trưởng Lão Hội sẽ không tham dự vào sự vụ của gia tộc.

    Bây giờ thấy đối phương biến thành khúc củi mục, Tộc trưởng chưa từng thiên vị giúp đỡ. Phải biết rằng Lý gia không phải một mình Tộc trưởng quyết định, dưới Tộc trưởng còn có Trưởng Lão Hội. Một khi Trưởng Lão Hội đã quyết, Tộc trưởng không thể thay đổi, đương nhiên, phần lớn đều là do Tộc trưởng quyết định, Trưởng Lão Hội không mấy khi tham dự vào sự vụ của gia tộc.

    Nếu nhiều dấu phẩy quá, chúng ta mạnh dạn cho một dấu chấm và thêm chủ ngữ để câu văn sáng hơn.
    ----------------------

    Đêm khuya như nước, Lý Phù Trần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nỗ lực tu luyện Hồng Ngọc Công.

    Màn đêm đen đặc, Lý Phù Trần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nỗ lực tu luyện Hồng Ngọc Công.

    Đây là kinh nghiệm sửa câu thôi.
    ----------------------

    Mồ hôi trên người nhễ nhãi, Lý Phù Trần không cam lòng mở mắt, môi bởi vì cắn chặc, mà máu chảy xuống, nhìn thấy mà giật mình.

    Mồ hôi trên người nhễ nhãi, Lý Phù Trần không cam lòng mở mắt, môi cắn chặt khiến máu chảy ròng ròng, nhìn thấy mà giật mình.

    Chúng ta nên sửa lại cấu trúc câu.
    ----------------------

    - Quan Nhạc, ngọn gió nào đem người thổi tới đây.

    - Quan Nhạc, ngọn gió nào thổi người tới đây.

    Cẩn trọng với những câu có từ "đem" bởi nó làm hỏng mất sự mượt mà trong câu nói.
    ----------------------

    Quan Nhạc thân cao gần tám thước, lưng hùm vai gấu, hắn có chút lúng túng cười, nói:

    Quan Nhạc mìnhcao gần tám thước, lưng hùm vai gấu, hắn khá lúng túng bèn cười, đáp rằng:

    có chút --> khá, khẽ
    nói --> bảo, đáp, thốt lên. Bạn nên tùy tình hình thay đổi cho cả chương đỡ bị lặp
    ----------------------

    - Không vội, có thể chỉ là tạm thời, ta tin tưởng hắn đủ cố gắng.

    - Không vội, chỉ là tạm thời thôi, ta tin tưởng nó đủ kiên trì.

    Khi dịch hội thoại, chúng ta cần làm cho nó giống như bạn bè, bố con trao đổi. Làm được thế, bạn đã làm cho cả chương mượt mà, đẹp lên rất nhiều.
    ----------------------
    - Ta nhớ kỹ nửa năm trước nàng không phải vừa mới đột phá đến Luyện Khí cảnh lục trọng sao?

    - Ta nhớ là nửa năm trước không phải nó vừa mới đột phá đến Luyện Khí cảnh lục trọng sao?

    nàng --> ả, thị, nó ... biến đổi sao cho hợp lý
    ----------------------
    - Tuổi của bọn họ còn nhỏ, bây giờ nói hôn ước còn quá sớm, cho nên vài năm sau hãy nói nữa.

    - Chúng hẵng còn nhỏ, bây giờ đề cập hôn ước còn quá sớm, cho nên để vài năm sau hãy bàn.

    Phần hội thoại cần được đầu tư.
    --------------------------
    Lời đã nói ra, trái lại Quan Nhạc lại buông lỏng một chút.

    Lời vừa nói xong, Quan Nhạc cảm thấy nhẹ lòng.
    --------------------------
    Vô hình chung, Lý gia cùng Lý Phù Trần đều trở thành trò cười của mọi người, lúc rãnh rỗi, đám người này không phải đem chuyện này làm đề tài tán gẫu, thì đề tài cũng là Quan Tuyết trở thành đệ tử của Thương Lan Tông, mọi người đều rõ ràng, Quan gia muốn nhất phi trùng thiên, sớm được Thương Lan Tông thu làm đệ tử, đây chính là chuyện chưa từng có của Vân Vụ Thành trăm năm qua.

    Vô hình chung, Lý gia lẫn Lý Phù Trần đều trở thành trò cười của mọi người. Lúc rãnh rỗi, đám người này không lấy chuyện này làm đề tài tán gẫu, thì cũng nói về chuyện Quan Tuyết trở thành đệ tử của Thương Lan Tông. Ai nấy đều hiểu, Quan gia muốn nhất phi trùng thiên, sớm được Thương Lan Tông thu làm đệ tử, đây chính là chuyện chưa từng có của Vân Vụ Thành trăm năm qua.

    mọi người --> ai nấy
    --------------------------------
    Đây là một số chú ý hơn:

    một năm trước --> năm ngoái

    không nghĩ ra --> không ngờ được

    rời đi --> bỏ đi

    cùng --> lẫn/và

    rõ ràng --> hiểu

    mọi người --> ai nấy
     
  6. rolland

    rolland Kim Đan Trung Kỳ  

    Bài viết:
    210
    Được thích:
    725
    Dịch tiếp . Hy vọng ok :008:

    Dịch
    Chương 1. Lý Phù Trần

    - Lý Phù Trần, ngươi luyện mười năm nữa cũng không phải đối thủ của ta.

    Phanh!

    Trong Luyện Võ Trường, Lý Phù Trần có khuôn mặt thanh tú bị đánh bay ra ngoài, đánh bay hắn là một thiếu niên mặt áo xanh.

    - Hắc hắc, quả nhiên không ngoài sở liệu của ta, ba chiêu liền thất bại.

    - Một năm qua, Lý Phù Trần đã thua bảy lần dưới tay Lý Vân Hà rồi!

    - Đúng vậy, lúc trước Lý Phù Trần cũng coi như là một thiên tài, vẫn áp chế Lý Vân Hà, không nghĩ ra chỉ mới một năm, thiên tài liền biến thành củi mục, thực lực giẫm tại chỗ không nói, người cũng biến thành ngu xuẩn, bản thân biết không phải là đối thủ của Lý Vân Hà, còn tiếp nhận khiêu chiến của đối phương.

    - Ngươi đã trách oan Lý Phù Trần a, từ trước đến giờ hắn luôn là người kêu ngạo, chưa bao giờ tránh chiến.

    - Ai, muốn trách thì trách vị hôn thê của Lý Phù Trần, kêu là Quan Tuyết, ai chẳng biết Lý Vân Hà cũng thích Quan Tuyết, ba người bọn họ cùng nhau lớn lên từ nhỏ, hết lần này tới lần khác Quan Tuyết đã sớm được gã cho Lý Phù Trần, đều này làm Lý Vân Hà rất khó chịu.

    Tiếng cười hả hê xung quanh truyền vào tai Lý Phù Trần làm hắn rất khó chịu, hô hấp của hắn cũng trở nên dồn dập.

    Một năm, hết thảy đều xảy ra ở một năm trước.

    Một năm trước hắn là thiên tài của Lý gia, Lý Vân Hà lúc đó cũng không phải là đối thủ của hắn.

    Thế nhưng có một ngày, thiên phú của hắn bỗng nhiên biến mất, nói đúng là, thiên phú của hắn không thể dùng, mỗi khi hắn tập trung tinh thần, thì đầu sẽ đau như muốn nứt ra, loại đau đớn này, làm hắn không cách nào yên tâm tu luyện được. Qua mỗi lần giao thủ, Lý Vân Hà nhận thấy thực lực của Lý Phù Trần không có chút tiến bộ nào, cho nên liền thay đổi biện pháp là đi khiêu chiến hắn.

    Nắm chặt tay, Lý Phù Trần ngửa mặt nhìn trời, trong lòng tràn ngập bất khuất.

    "Lão tặc thiên, Lý Phù Trần ta đắc tội gì với ngươi, tại sao lại lấy đi thiên phú của ta, ngươi có biết hay không, ở thế giới cường giả vi tôn này, không có thiên phú sẽ có kết cục gì không."

    Trong lòng Lý Phù Trần rống giận.

    Đáng tiếc, ông trời không nghe được tiếng lòng của hắn.

    Lý Vân Hà cười nhạt nhìn Lý Phù Trần, trong lòng mười phần vui sướng, đối với Lý Phù Trần, hắn luôn luôn đố kị, đố kị cha của đối phương là Lý gia Tộc trưởng, bất kể là tài nguyên hay đãi ngộ, đều tốt hơn hắn, nếu cha của hắn cũng là Tộc trưởng, thành tựu của hắn khẳng định vượt qua Lý Phù Trần.

    Bây giờ thấy đối phương biến thành củi mục, Tộc trưởng chưa từng thiên vị mà giúp đỡ, phải biết rằng Lý gia không phải một mình Tộc trưởng quyết định, phía dưới Tộc trưởng còn có Trưởng Lão Hội. Một khi Trưởng Lão Hội làm ra quyết định, Tộc trưởng đều không thể thay đổi. Đương nhiên, phần lớn thời gian đều là Tộc trưởng quyết định, Trưởng Lão Hội sẽ không tham dự vào sự vụ của gia tộc.

    - Lý Phù Trần, ta khuyên ngươi chủ động buông tha Quan Tuyết đi, một củi mục như ngươi căn bản không xứng với nàng.

    Bỏ lại một câu giễu cợt, Lý Vân Hà xoay người rời đi Luyện Võ Trường.

    Mọi người xem chiến đều rời đi, chỉ để lại một người Lý Phù Trần đứng ở đó.

    Trên đình lâu phía xa, một trung niên áo trắng nhìn hết thảy vào trong mắt.

    "Phù Trần, tuy rằng cha là Tộc trưởng, nhưng loại chuyện như thế này, cha cũng không thể giúp ngươi, chỉ có thể dựa vào chính ngươi."

    Nhìn Lý Phù Trần bị người khi dễ, người cha như hắn, đều khó chịu hơn ai khác, thế nhưng hắn biết rõ, một ngày hắn thay Lý Phù Trần xuất đầu, Lý Phù Trần sẽ gặp khuất nhục cùng phẫn hận hơn nữa, ở nơi thế giới cường giả vi tôn này, đẳng cấp sâm nghiêm, hết thảy đều cần vào tự thân thực lực mà nói, ngoại lực có thể cho hắn phong quang (nở mày nở mặt), thế nhưng sau lưng, sẽ có không biết bao nhiêu người xem thường ghen ghét.

    Đêm khuya, Lý Phù Trần ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nỗ lực tu luyện Hồng Ngọc Công.

    Hồng Ngọc Công, là công pháp Hoàng cấp Cao giai duy nhất của Lý gia, tổng cộng bảy tầng cảnh giới, một năm trước, Lý Phù Trần đã tu luyện đến tầng thứ ba, đáng tiếc trong một năm này, nửa bước không tiến, mà Lý Vân Hà thừa dịp thời gian một năm này, đem Hồng Ngọc Công tu luyện đến tầng thứ tư, lúc này mới có thể nghiền ép hắn.

    "A!"

    Mặc dù đã trãi qua vô số lần, đầu vẫn đau đớn như trước làm Lý Phù Trần nhịn không được mà hét thảm.

    Loại đau đớn này, so với đau đớn thân thể còn gấp trăm lần, đó là đau đớn xuất phát từ Linh hồn.

    Mồ hôi trên người nhễ nhãi, Lý Phù Trần không cam lòng mở mắt, răng cắn chặc môi làm máu chảy ròng ròng, nhìn thấy mà giật mình.

    "Vẫn như vậy sao?"

    Lý Phù Trần đến nay đều không thể lý giải nổi, trên người mình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khuất nhục bên ngoài đối với hắn mà nói là một đả kích, thế nhưng loại chuyện không biết gì cả này đối với hắn mà nói càng thêm đả kích, giống như có một con độc xà ăn xương, từng chút một ăn mòn cốt tủy của hắn, đợi khi hắn phát hiện thì, cốt tủy đã sớm bị hút hết.

    Bóng đêm tan hết, trời đã sáng.

    Sáng sớm, Lý gia tới một vị khách nhân, là Quan gia Tộc trưởng Quan Nhạc.

    Đại sảnh nghị sự, Lý Thiên Hàn một thân áo trắng nhiệt tình tiếp khách.

    - Quan Nhạc, ngọn gió nào thổi người tới đây.

    Quan Nhạc thân cao gần tám thước, lưng hùm vai gấu, hắn hơi lúng túng cười, nói:

    - Hôm nay nhàn rỗi không chuyện gì, tới xem một chút. Đúng rồi, gần đây Phù Trần thế nào?

    - Hắn, chính là cái dáng vẻ kia, chuyện này đối với hắn là một đả kích rất lớn, hy vọng hắn có thể gắng gượng.

    Vẻ mặt của Lý Thiên Hàn có chút buồn bã.

    - Không vội, có thể chỉ là tạm thời, ta tin tưởng hắn đủ kiên trì.

    Dừng lại một chút, Quan Nhạc từ trong lòng ngực lấy ra một cái bình ngọc

    - Trong này là một viên Dưỡng Thần Đan, có thể có chút tác dụng đối với hắn.

    - Dưỡng Thần Đan?

    Lý Thiên Hàn không có đi nhận, vẻ mặt nghi hoặc.

    Dưỡng Thần Đan cũng không phải bình thường đan dược, mà là Hoàng cấp Cao giai đan dược, một viên giá trị mấy ngàn kim tệ, nữ nhi của đối phương là hôn thê của Phù Trần, nhưng dù sao còn không phải con gái đã xuất giá, đưa đan dược trân quý như vậy, làm Lý Thiên Hàn có chút không nghĩ ra.

    Quan Nhạc mất hứng nói:

    - Chỉ là một viên thuốc mà thôi, thế nào, nhìn không thuận mắt?

    - Cũng không phải chuyện đan dược, Quan Nhạc, ngươi có lời gì muốn nói phải không?

    Bạn cũ lâu năm, Lý Thiên Hà biết, đối phương hẳn là sự tình gì ẩn giấu.

    Đem bình ngọc đặt trên bàn bên cạnh, Quan Nhạc khó mà mở miệng nói:

    - Thiên Hàn, ta qua đây, thật sự là có chuyện muốn thương lượng với ngươi.

    - Nói đi! Ta nghe đây!

    Trong lòng của Lý Thiên Hàn có dự cảm không tốt.

    Hắng giọng một cái, Quan Nhạc nói:

    - Ngay một tuần trước, tu vi của tiểu nữ Quan Tuyết đột phá đến Luyện Khí cảnh thất trọng.

    - Luyện Khí cảnh thất trọng?

    Lý Thiên Hàn hít một hơi lạnh, Quan Tuyết cùng tuổi với Lý Phù Trần, năm nay mười bốn tuổi, mười bốn tuổi có cảnh giới Luyện Khí cảnh thất trọng, nếu như không biết thái độ làm người của Quan Nhạc, Lý Thiên Hàn khẳng định cho rằng đối phương đang nói giỡn, phải biết rằng Lý gia đệ nhất thiên tài, năm nay mười lăm tuổi Lý Vân Hải hiện tại cũng là Luyện Khí cảnh lục trọng, mà Lý Phù Trần cùng Lý Vân Hà càng chỉ có Luyện Khí cảnh tứ trọng, kém ba tầng.

    - Ta nhớ nửa năm trước, nó không phải mới đột phá đến Luyện Khí cảnh lục trọng sao?

    Lý Thiên Hà hỏi.

    Quan Nhạc cười khổ nói:

    - Thiên tư của tiểu nữ thông minh, dĩ nhiên đem Thuỷ Nguyệt Quyết của Quan gia ta tu luyện đến tầng thứ sáu, ngươi cũng biết, ở trình độ nhất định, đẳng cấp của công pháp so với tu vi càng khó đột phá hơn, Quan gia ta có thể đem Thủy Nguyệt Quyết tu luyện tới tầng thứ sáu, không ngoại lệ, tất cả đều là Võ giả Quy Nguyên cảnh, không có một Võ giả Luyện Khí cảnh nào.

    "Thật là yêu nghiệt a!"

    Trong lòng Lý Thiên Hàn cảm khái.

    - Thiên Hàn huynh, tiểu nữ đã bị Thương Lan Tông thu làm đệ tử, cho nên, hôn ước này sợ rằng không cách nào thực hiện.

    Quan Nhạc cũng không che giấu nữa, nói ngay vào điểm chính.

    Chân mày của Lý Thiên Hàn nhướng lên.

    - Chúng còn nhỏ tuổi, bây giờ nói tới hôn ước còn quá sớm, cho nên vài năm sau hãy nói nữa.

    Quan Nhạc nghiêm túc nói:

    - Đây cũng là ý tứ của tiểu nữ, hy vọng Thiên Hàn huynh thành toàn.

    Sắc mặt của Lý Thiên Hàn trở nên khó coi, con mắt nhìn chằm chằm Quan Nhạc.

    - Thế nào, Quan gia ngươi muốn từ hôn? Trước kia chủ động đưa ra hôn ước cũng là Quan gia ngươi, hôm nay cũng là Quan gia người là người thứ nhất từ hôn, các ngươi đem Lý gia ta trở thành cái gì, đem Lý Thiên Hàn ta trở thành cái gì, có phải nghĩ ta Lý gia ta xuống dốc, không đáng giá thông gia cùng Quan gia ngươi.

    - Thiên Hàn huynh, Quan gia ta sẽ ra bồi thường, một viên Dưỡng Thần Đan này ngươi trước tiên thu lấy, mấy ngày nữa, Quan gia ta sẽ đem tửu lâu tốt nhất của Quan gia tại Vân Vụ Thành tặng cho Lý gia ngươi.

    Lời đã nói ra hết, trái lại Quan Nhạc nhẹ nhõm hơn.

    Đúng vậy, đối phương nói không sai, thông gia cũng phải có giá trị, Lý gia đã mười năm liên tiếp không có ai tiến nhập Thương Lan Tông, mà Quan gia phát triển không ngừng, hầu như mỗi hai năm thì có một hai vị đệ tử Quan gia trở thành đệ tử của Thương Lan Tông.

    Năm nay Quan Tuyết càng sớm trở thành đệ tử của Thương Lan Tông, phải biết rằng có thể sớm được tuyển nhận làm đệ từ, tiền đồ càng rộng lớn.

    Nếu như chỉ là như vậy, Quan gia cũng sẽ không gấp gáp giải trừ hôn ước như vậy, dù sao "lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa", Lý gia là một trong tứ đại gia tộc của Vân Vụ Thành, thực lực rất cường đại, không yếu hơn gia tộc mới phát như Quan gia.

    Đáng tiếc Lý Phù Trần quá không hăng hái, vốn có thiên phú không tệ, một năm trước không biết làm chuyện trời giận gì, thiên phú dĩ nhiên biến mất, trở thành một tên phế nhân, làm sao xứng đôi với thiên chi kiêu nữ của Quan gia, đây là chuyện Quan gia không khả năng dễ dàng tha thứ.

    Huống chi, bản thân Quan Tuyết cũng đối với hôn ước này không có hứng thú, từ lâu đưa ra việc giải trừ hôn ước này không chỉ một lần, nhưng vẫn bị hắn áp chế đến bây giờ, hắn tự nhận là đã không làm thất vọng Lý gia.

    - Đan dược và tửu lâu, Lý gia ta cũng không muốn, Lý gia ta không phải không có những thứ này, Quan Nhạc huynh, đây là lần cuối cùng ta xưng hô ngươi là Quan Nhạc huynh, từ nay về sau, ta và ngươi không còn giao tình gì nữa.

    Lòng của Lý Thiên Hàn triệt để nguội lạnh, Quan gia có thể quật khởi, trước đây cũng không thể thiếu Lý gia hỗ trợ, hắn làm sao cũng không nghĩ ra, đối phương sẽ qua sông đoạn cầu như vậy.

    - Thiên Hàn huynh, đã đến nước này, ta cũng không còn gì để nói, lần này là Quan gia ta sai, cáo từ.

    Hít sâu một hơi, Quan Nhạc đứng dậy rời đi.

    - Mang đan dược đi đi.

    Lý Thiên Hàn vung tay lên, vô hình kình khí bộc phát, bình ngọc bay về phía Quan Nhạc.

    Đưa tay tiếp bình ngọc, Quan Nhạc trầm mặc rời đi.

    Ken két!

    Đợi Quan Nhạc đi ra phòng khách, Lý Thiên Hàn sinh sôi bóp nát tay vịn ghế ngồi, sắc mặt tái xanh.

    Mấy ngày sau, Quan gia phái người đưa thư giải trừ hôn ước tới, cùng lúc đó, toàn bộ Lý gia thậm chí toàn bộ Vân Vụ Thành đều biết chuyện này.

    Vô hình chung, Lý gia cùng Lý Phù Trần đều trở thành trò cười của mọi người. Lúc rãnh rỗi, đám người này không phải đem chuyện này làm đề tài tán gẫu, thì đề tài cũng là Quan Tuyết trở thành đệ tử của Thương Lan Tông, trong lòng ai cũng hiểu, Quan gia muốn nhất phi trùng thiên, sớm được Thương Lan Tông thu làm đệ tử, đây chính là chuyện chưa từng có của Vân Vụ Thành trăm năm qua.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/8/16
  7. rolland

    rolland Kim Đan Trung Kỳ  

    Bài viết:
    210
    Được thích:
    725
    Bộ Kiếm Chủng đệ có đọc rồi, rất hay.
    Bây giờ đệ làm hai bộ rồi nên chắc không có nhiều thời gian.
    Nếu sau này có thời gian, đệ sẽ tham gia:90::90::90:
     
  8. trongkimtrn

    trongkimtrn Luyện Hư Đỉnh Phong
    Vong Tình công tử
    Chuyển Ngữ Nhập Môn
    Bạch Ngọc Tầm Thư Đại Thừa
    ❈ Trường Sinh Dịch Giả ❈
    Đệ Nhị Sưu Tầm Giả Tháng 10
    Đệ Nhị truyện dịch tháng 10
         

    Bài viết:
    7,337
    Được thích:
    26,001
    Nghề nghiệp:
    Nuôi trồng
    @Lưu Kim Bưu đã đăng chương 1 rồi mà h:
    Vu Sư Chi Lữ chương 1
    Vu Sư Chi Lữ

    Tác giả : Nhất Hành Bạch Lộ Thượng Thanh Thiên
    Thể loại: Kỳ Huyễn
    Dịch: Lưu Kim Bưu
    GT:
    Cho ta vô tận tri thức, ta dùng chính mình làm điểm tựa, khiêu động vô tận thế giới.

    Cố sự giảng giải chính là một tên phù thủy Cách Lâm, hắn dựa vào trí tuệ của chính mình cùng vận may, tự mình học tập tri thức phù thủy đặc biệt, du lịch dị vực thế giới, tham gia chiến tranh giữa các văn minh khác nhau cố sự.
    Chương 1: Vu sư thế giới
    Ầm, ầm, ầm! Cánh cửa dày và nặng truyền đến tiếng gõ dữ dội, bên trong căn nhà tranh nhỏ bé, Grimm(1) trùm lên mình cái chăn bông cũ nát, đang ngủ ngon lập tức đã bị đánh thức, cảm giác giá buốt tê dại dưới chân làm hắn hít vào một ngụm khí lạnh, nhưng Grimm cũng không dám chậm trễ, hô lên: "Đến rồi."

    Không lo được cho đôi chân đã sắp lạnh đến mất đi tri giác, Grimm nhanh nhẹn mặc vào bộ quần áo cũ nát của mình, lấy chăn rách trở thành cái áo bông khoác ngoài, mở cánh cửa gỗ. Gió lạnh mùa đông thổi vào, xen lẫn mảnh băng làm thân thể Grimm bị kích thích khẽ run. Ngoài cửa, lão Hán mỗ đang cuộn mình trên xe ngựa gỗ hư nát, một tay cầm roi da, một tay hút thuốc từ cái tẩu, xe ngựa lưu lại hai vết trên mặt tuyết gồ ghề.

    "Nhanh lên một chút, hôm nay đường không dễ đi, đến muộn có thể sẽ bị quát mắng." Lão Hán cầm tẩu thuốc hút mạnh một hơi, cằn nhằn Grimm.

    "À, đã biết." Grimm đóng cửa lại, tay chân lanh lẹ đi lên xe ngựa, mọi thứ tập mãi thành quen, trên cơ bản từ khi theo Hán mỗ đại thúc nhận công việc ổn định này, mỗi ngày hắn đều sẽ được nghe lão cằn nhằn một câu.

    Hán mỗ không quá nhiều lời, cuối cùng sau khi hút một hơi từ tẩu thuốc, lão vung mạnh roi, con ngựa già khẽ rên “ồ ồ”, kéo xe ngựa tiếp tục đi trên mặt tuyết gồ ghề. Mà Grimm thì lại tựa lên vách ngăn của xe ngựa, liếc nhìn bầu trời đen kịt, nhắm mắt lần nữa. Vì dựa theo kinh nghiệm quá khứ, trời tuyết như thế này, xe được kéo bởi ngựa già ít nhất phải tốn hơn nửa canh giờ mới có thể đến phủ Tử tước trong thành, khi đó trời cũng đã sắp sáng.

    Dựa vào xe ngựa, Grimm ngửi thấy mùi thuốc lá quen thuộc, nội tâm vô cùng cảm kích lão Hán mỗ.

    Thuở nhỏ Grimm chính là trẻ mồ côi, thường theo một đám trẻ mồ côi lăn lộn trong thành Bi Seer, trải qua cuộc đời ăn mày bụng không no, mãi đến một ngày lão Hán mỗ tuổi già không con giật mình nhìn thấy Grimm, vừa nghĩ tới bản thân không có con cái phụng dưỡng, liền nhận Grimm về, cười hắc hắc nói: "Ta chết đi rồi, hai gian nhà tranh và con ngựa già này chính là cho con."

    Nói thật, hai gian nhà tranh ở nông thôn và con ngựa già kéo xe thật sự không đáng mấy đồng tiền, nhưng lại làm Grimm ngập tràn sự cảm kích với lão Hán mỗ, coi là cha mẹ thứ hai.


    Công việc mưu sinh mà lão Hán mỗ và Grimm có được chính là mỗi sáng trước hừng đông, chạy tới phủ Tử tước trong thành Bi Seer, dọn dẹp toàn bộ rác rưởi sau một đêm cuồng hoan của các quý tộc lão gia cao cao tại thượng, chuyển đến ngoại thành thanh lý, sau đó lại đến lãnh địa của Tử tước chọn mua hết thảy vật tư tốt để dành cho đêm hoan lạc thứ hai.

    Đi một hồi như thế, gần như trôi qua hơn nửa ngày.

    Sau nửa canh giờ, lộc cộc lộc cộc, mặt đường bắt đầu trở nên bóng loáng, mặt đất được rải đá. Grimm đang ngủ gật trên xe ngựa cũng không cần lão Hán mỗ đánh thức, lập tức tỉnh lại, hắn biết đã đến Bi Seer thành thì chỉ tức khắc là sẽ tới phủ Tử tước, vội vàng quét qua tuyết bám trên người, coi như chỉnh đốn lại dáng vẻ một chút.

    Thời điểm Grimm và lão Hán mỗ đến mỗi ngày, phần lớn các quý tộc sau một đêm cuồng hoan ở phủ Tử tước đã rời đi, cho dù tình cờ có một ít người chưa đi, thì mấy vị quý tộc lão gia cao cao tại thượng kia cũng không thèm liếc nhìn hai tên đầy tớ thấp hèn này, dáng vẻ gì đó căn bản không có chút tác dụng nào. Nhưng lão quản gia của phủ Tử tước lại là kẻ khó xơi, luôn làm khó dễ công việc của đầy tớ như Grimm, chỉ chờ vơ vét chút chỗ tốt, lão không chỉ một lần dùng lí do “dáng vẻ thấp hèn không ngay ngắn” để kiếm cớ vơ vét ngân tệ (2) của lão Hán mỗ.

    Trước cửa phủ Tử tước, hai tên kỵ sĩ vệ binh cao to vạm vỡ sau khi trải qua một đêm canh gác đã sớm uể oải không tả nổi, liếc nhìn lão Hán mỗ và Grimm một cái, mấy năm qua đã quá quen thuộc nên cũng không để ý đến. Lão Hán mỗ cười làm lành, Grimm thì nhảy xuống xe ngựa, cúi đầu tiến vào phủ Tử tước, không dám nhìn linh tinh, hắn liền đi thẳng đến đại sảnh xa hoa mà mỗi ngày đều cần phải quét dọn cẩn thận.

    Grimm và lão Hán mỗ vốn đang phờ phạc đột nhiên lại cảm thấy bầu không khí ngày hôm nay dường như không giống bình thường, chỉ thấy ở trước cửa đại sảnh của phủ Tử tước, vẻ mặt lão quản gia âm trầm, đôi mắt thâm độc hình tam giác trợn to về phía Grimm và lão Hán mỗ, sau đó đi bộ đến bên cạnh hai người, thấp giọng quát lên: "Nghiêm túc chờ ở đây, bịt lỗ tai của các ngươi, nhắm lại mắt của các ngươi."

    "Vâng, vâng." Grimm và lão Hán mỗ vội vã ứng phó, nói.

    Tiếng cãi cọ mơ hồ truyền đến từ trong đại điện, tuy nghe không rõ lắm, nhưng có thể ngờ ngợ nhận ra là tiếng cãi lộn của bé gái. Theo bản năng, Grimm và lão Hán mỗ biết đây tất nhiên là một đại nhân vật.

    Đứng đợi cũng gần được nửa giờ, trời đã sáng hẳn, trong tuyết, Grimm và lão Hán mỗ lạnh đến mức dậm chân không ngừng, run bần bật, lão quản gia vốn đang chờ ngoài cửa đại sảnh lại âm trầm đi tới, khẽ quát: "Không chịu được thì ngày mai đừng đến."

    Grimm và lão Hán mỗ biến sắc, lão Hán mỗ sau khi do dự mấy lần, liền lấy một đồng ngân tệ từ trong cái áo vải rách, nhét vào tay lão quản gia, liên tục cười làm lành, nói: "Nhận lấy đi, nhận lấy đi."

    "Hừm." Lão quản gia thuần thục nhét ngân tệ vào túi áo của mình, không để ý tới hai người nữa, vẻ mặt lo lắng chờ đợi ở cửa đại sảnh, thỉnh thoảng ngó vào bên trong.

    Grimm không chịu được, nói nhỏ: "Đáng ghét, mấy ngày trước vừa mới kiếm lợi ích từ chỗ chúng ta, hôm nay lại muốn thêm!"

    "Ôi, quên đi, nhẫn nhịn một chút, rất nhiều kẻ muốn có được công việc này đấy, lão quản gia chỉ ước gì chúng ta đi." Lão Hán mỗ thở dài một tiếng. Người già rồi, sắp sửa xuống lỗ, cũng không có tính cách nóng nảy giống người trẻ tuổi.

    Đúng vào lúc này, một bé gái vọt ra từ trong đại sảnh, ăn mặc quần áo quý tộc sang trọng, khuôn mặt tinh tế đang ngập tràn nước mắt, sau khi chạy đến bên người Grimm và lão Hán mỗ thì dừng lại, hô vào trong đại sảnh: "Ta chỉ cần Arron ca ca của ta, ta sẽ không đến Lilith Cabin gì đó, càng không trở thành vu sư!" Nói xong, dường như bé gái còn chưa hết giận, hung hăng móc một quyển sách ném ra ngoài, nhanh chân chạy khỏi phủ Tử tước.

    "Phản rồi! Phản rồi! Hai người các ngươi ngơ ra đó làm gì? Còn không đuổi theo nhanh cho ta?" Một quý tộc lão gia bụng phệ tức đến đỏ cả mặt, gào thét tới hai tên kỵ sỹ mặc áo giáp ở bên người, nhưng để Grimm không dám tin, chính là Tử tước lão gia cao cao tại thượng hàng ngày lúc này lại tỏ rõ vẻ bất đắc dĩ, cười làm lành với vị quý tộc bụng phệ này, thấp giọng khuyên nhủ gì đó.

    "Hừ, nó thì hiểu được cái gì? Vì tên tiểu tình lang* kia lại từ chối vu sư mà ta phải trả giá lớn để mời tới? Phải biết, nửa năm sau chính là. . ." Với tâm trạng vô cùng lo lắng, Tử tước đại nhân liền đi theo vị quý tộc bụng phệ này rời khỏi phủ Tử tước, căn bản không thèm liếc qua Grimm và lão Hán mỗ. Còn lão quản gia kia, cũng cực kỳ lo lắng bám theo ra ngoài, trước khi đi còn mang theo hai tên gác cửa đi cùng, biến mất trong tuyết.

    *người yêu

    Chỉ nháy mắt, trong sân đã trở nên trống rỗng, không một tiếng động.

    Nhìn quanh không có ai, Grimm theo bản năng muốn nhặt lấy quyển sách dưới đất kia, nhưng lão Hán mỗ lại đi tới một bước, cầm tẩu thuốc gõ xuống tay Grimm, khẽ quát: "Không muốn sống à?"

    Grimm nhếch miệng kêu đau một cái, thấp giọng nói: "Chắc sẽ không có chuyện gì đâu? Nếu có người truy hỏi, chúng ta liền nói lúc quét rác vứt đi rồi, ngược lại là do vị tiểu thư kia ném xuống đất."

    Lão Hán mỗ suy nghĩ một chút, sau khi ngẩng đầu nhìn xung quanh để chắc chắn không có ai, lão gật gật đầu, xem như ngầm đồng ý với Grimm. Grimm cầm quyển sách nhét vào trong quần áo, sau đó liền như không có chuyện gì xảy ra, đi theo lão Hán mỗ quét tước đại sảnh. Sau khi trải qua một đêm cuồng hoan của các quý tộc lão gia, đại sảnh lưu lại lượng lớn rác rưởi, toàn bộ đều được quét sạch đưa vào trong xe ngựa. Mãi cho đến trước khi đi cũng chưa có ai truy hỏi về tung tích của quyển sách kia, mà Grimm cũng không để ý tới.

    Dù sao từ xưa đến nay, trong đống rác sẽ lẫn lộn một ít thứ mà các quý tộc lão gia tuy không lọt mắt, nhưng lại là bảo bối khiến đám người hầu vui mừng cực điểm.

    Kẽo kẹt kẽo kẹt, một cỗ xe ngựa chở đầy rác chậm rãi rời khỏi thành Bi Seer, ngồi trên xe ngựa, Grimm cũng không buồn ngủ, đột nhiên hắn lại nghĩ tới điều gì đó, lấy ra quyển sách đã nhặt được từ trong lòng.

    Cau mày, những người hầu bán sức cho quý tộc lão gia như Grimm thông thường đều không biết chữ, nhưng bởi lão Hán mỗ lúc trẻ từng là kế toán học việc cho một quán rượu, tuy sau đó quán rượu kia đóng cửa, nhưng lão cũng đã biết chữ, mấy năm qua liền dạy Grimm.

    Bất quá nguyên nhân làm Grimm cau mày là do chữ viết trên bìa ngoài của quyển sách này vốn không hay dùng hàng ngày, là một số chữ lạ, suy nghĩ thật lâu, Grimm mới nhận ra mấy chữ này.

    "《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》? Đây là vật gì?" Grimm trợn mắt, vốn tưởng là một quyển tiểu thuyết truyện kí về thi sĩ lang thang, vì đây cũng là loại sách mà những tiểu thư, công tử quý tộc kia thích nhất, nhưng không nghĩ đến tiểu thư quý tộc vừa nãy lại ném một quyển sách có cái tên kì lạ như thế này.

    Chờ chút!

    Grimm đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, trợn to mắt, không thể tin nổi! Quyển sách này sẽ không phải là một bản ghi chép ma pháp thần bí của vu sư chứ?

    Vu sư là đề tài mà xưa nay chỉ các quý tộc lão gia mới có tư cách đàm luận, người thường thậm chí cả đời cũng chưa một lần được thấy vu sư hành tung bí hiểm. Trong mắt người thường, vu sư nắm giữ ma pháp thần bí khó lường, tràn ngập sự tà ác và bí ẩn, thường thường đều nghe đồn vu sư tàn sát một mảng lớn người bình thường, thậm chí ăn mắt trẻ con, dùng người bình thường làm thí nghiệm ma pháp tà ác. Nhưng bởi vì vu sư với sức mạnh phi phàm mà vĩ đại có thể dễ dàng giết chết người bình thường thậm chí là cả kỵ sĩ, khiến người khác phải kính nể.

    Thậm chí Grimm cũng không chỉ một lần ảo tưởng, đám vu sư đó rốt cuộc dựa vào cái gì để nắm giữ được những sức mạnh thần bí mà vĩ đại kia? Tại sao người bình thường không nắm giữ được? Nếu như mình trở thành vu sư, nắm giữ những sức mạnh thần bí vĩ đại, liền không cần phải nhìn sắc mặt của những quý tộc lão gia kia chứ? Còn kẻ nào dám nói mình là tiện dân thì trực tiếp giết chết hắn.

    Mang theo vẻ khó tin, Grimm nhanh chóng lật quyển sách《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》, bắt đầu nhẩm đọc từng chữ một, có khi gặp chữ lạ còn phải suy nghĩ cẩn thận một lúc, thậm chí tạm thời nhảy qua, trên mặt Grimm dần xuất hiện nét chấn động, phảng phất như mở ra cánh cửa lớn của một thế giới hoàn toàn mới!

    Mùi vị chính là thông qua hệ thống khứu giác của sinh vật để nhận biết được phân tử các vật chất khác nhau bay hơi trong không khí, mà mùi thối, thứ mùi có tính kích thích mạnh nhất đã chiếm một nửa số lượng mùi vị mà sinh vật có thể phân biệt.

    Dựa trên sự giải thích của《 Đồ Phổ Mùi Vị 》, người bình thường ước chừng có thể nhận biết được 30 đến 400 mùi vị khác nhau, ngẫu nhiên một số người có khả năng đặc biệt thì có thể nhận biết khoảng 600 mùi vị, nhưng số lượng nhận biết mùi vị này so với một ít sinh vật khác, đúng là thấp đến đáng thương.

    Ví như Anh Đề Kê (gà Anh Đề), một loại gà có thể phát ra tiếng khóc giống trẻ con, dựa theo thí nghiệm, sinh vật này ít nhất có thể phân biệt được 6500 mùi vị trở lên.

    Lại ví như Âm Điệp (bướm Âm), một loại sinh vật thần kỳ chỉ có thể sống nhờ vào việc thu thập mùi thối, có thể phân biệt được 8200 mùi vị trở lên. . .

    Trong sách còn đề cập, sinh vật được biết đến có khả năng nắm giữ nhiều mùi vị trong không khí nhất tên là Tam Đầu Khuyển (chó ba đầu), đây là một loại sinh vật hùng mạnh mà rất nhiều vu sư cũng không dám trêu chọc, nó có thể phân biệt đầy đủ được bất kỳ mùi vị nào mà vu sư có khả năng chia tách từ không khí, tổng cộng 17852 loại, quả thực đã đạt đến một mức độ khó tin.

    Thứ mà《 Cải Tạo Khứu Giác 》 giảng giải chính là căn cứ vào tình hình thân thể của vu sư, lợi dụng khứu giác nhạy bén của một số sinh vật để cải tạo bản thân, khiến khứu giác tiến hóa đến mức hoàn hảo, trong đó cái gọi là “thí nghiệm ma pháp” liên quan đến rất nhiều vật liệu kỳ quái, còn có một từ xuất hiện nhiều nhất trong sách mà đến bây giờ Grimm vẫn chưa thể làm rõ, “tế bào”?

    "Grimm, Grimm!" Sau khi lão Hán mỗ hô đến hai tiếng, Grimm mới lấy lại tinh thần từ trong quyển sách ma pháp kỳ diệu này, luống cuống tay chân thu lại sách ma pháp, bắt đầu giúp đỡ lão Hán mỗ đổ rác trên xe ngựa. Đổ hết sạch rác trên xe ngựa xong, Grimm theo lão Hán mỗ dựa vào quy củ cũ để thu mua hàng hóa trong lãnh địa Tử tước, dùng cho những quý tộc lão gia kia tiêu hao tối nay.

    Bận bịu đến tận lúc chạng vạng, lão Hán mỗ và Grimm mới chuyển hết tất cả hàng hóa đến phủ Tử tước trong thành, sau đó nhận lấy mười mấy đồng tệ(3), chạy về nông thôn. Trên xe ngựa, Grimm vẫn quên mình nhìn quyển《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》 kia.

    Lão Hán mỗ quay đầu nhìn Grimm một chút, thở dài nói: "Đứa nhỏ này, hôm nay thực sự bị ma nhập, cuốn sách này đẹp đẽ như vậy sao?"

    Grimm cười hì hì, không nói gì thêm, chỉ là trong lòng hắn tràn ngập sự mong ngóng và rung động với thế giới vu sư bí ẩn này. Trên thế giới thực sự có ngọn núi sinh mệnh biết di chuyển? Sông chảy từ trên trời xuống? Những dị vực thế giới kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nguyên lí để vu sư nắm giữ lực lượng ma pháp mạnh mẽ là gì?

    Những vấn đề liên tục hiện ra trong đầu Grimm, nhưng không ai có thể trả lời cho hắn.

    "Ái chà, đảo mắt đã mười bảy tuổi rồi nhỉ? À, sang năm sửa chữa lại nhà một lượt, xem có tìm được một nha đầu của gia đình nào đó quanh đây thích hợp cho con làm vợ hay không? Hi vọng lão già này trước khi bị chôn có thể nhìn thấy cháu nội." Lão Hán mỗ nhắc tới.

    Grimm cũng không ngẩng đầu lên, tùy ý lẩm bẩm: "Ngài nói lung tung cái gì đấy? Lão nhân gia ngài sống lâu trăm tuổi, thiên thu muôn đời, nhất thống giang hồ vốn không phải vấn đề."

    "Ha ha. . ." Lão Hán mỗ bị Grimm chọc cười, tiếp tục điều khiển xe ngựa quay về con đường quen thuộc kia.


    (1): Trong bản convert tên của nvc là Cách Lâm, nhưng theo mình đây là một bộ kỳ huyễn với các nhân vật chủ yếu mang tên phương Tây nên mình sẽ hạn chế tên Trung Quốc nhất, thay vì mang tên Cách Lâm thì nvc sẽ có tên Grimm.

    (2), (3): đồng tệ: tiền đồng, ngân tệ: tiền bạc, kim tệ: tiền vàng, giá trị của đồng tệ < ngân tệ < kim tệ
    :thank::057:
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/8/16
    rolland thích bài này.
  9. meomoon86

    meomoon86 Trúc Cơ Đỉnh Phong

    Bài viết:
    93
    Được thích:
    333
    Nghề nghiệp:
    Nông dân
    Truyện: Thần trộm ngốc phi
    Chương 1.
    tiếng trung
    第1章:承下你的仇与恨!
    类别:女生频道 作者:叁月惊蛰 书名:神偷傻妃
    注:如你看到本章节内容有误,请→→ 点我报错!


    “呜呜呜...主子啊!你快醒醒啊...呜呜呜...”

    一阵嘶哑的哭声飘荡在莫九卿耳边,而自己,却无论如何也醒不过来。

    “哭什么哭!只不过是从楼梯上滚下来而已,又死不了人!况且这傻子命那么大,还怕她死了不成!?”紧接着,尖酸刻薄的声音也响起,语气中有着掩饰不住的幸灾乐祸。

    “主子,你快醒醒啊...茴莺已经去请大夫了!您要坚持住啊!呜呜呜...”

    怎么回事?

    在任务完成后的大楼炸弹爆炸时,自己不是被炸死了吗?

    怎么现在还有人说话?

    等等...主子?

    自己再怎么说也21世纪名动天下的盗神一个,也没有收过徒弟和奴隶,怎么还被人叫主子了!

    正暗暗腹诽时,大脑中却忽然涌进,一片片不属于她的记忆。

    “脑袋好疼……这些记忆,就是来自这原身的么?莫……九卿……”

    莫九卿,翎南王朝将军府嫡女,翎南先皇御赐的安合郡主,这样吃香喝辣的身份,可惜主子是个傻子。

    虽然不是天然傻,但在幼年时期,被自己姨娘狠心推倒,滚下了楼,摔成了一个智障儿童。

    而这次,却是姨娘的女儿将其骗来偏远的花园一角,借着赏花的名头,将她从假山上的凉亭推了下来,这傻子摔了头,彻彻底底的香消玉殒了。

    而原本脑袋中的淤血,在这次重击之下散去,神志恢复了清明,让新来的莫九卿避免了做傻子的厄运。

    即便人现在已经死了,儿时姨娘庶姐的欺打、奴才的欺压,这沉重怨念的记忆,却永远的留在了这个身体里。

    “莫九卿...莫九卿...你与我同名同姓,或许这是一场天意。你将自己的身体让给我,既然如此,我承了你的情,那么我便将你的仇与恨,也一并承下了!”

    莫九卿缓缓掀开眼帘,虽然头还有些钝痛,但并不影响她观察周围的情况。

    身边一个泪眼朦胧的侍女,紧紧抱着她啜泣,不远处一个双手交叠环胸的女子,冷眼看着这一切,非但没有担心焦急,反而带着几分兴奋与开心之意。

    莫九卿观察至此,心中暗暗道:想来这女子,便是原身的庶姐了。

    莫九卿仰头看了看高处的凉亭,心中已是清明一片。

    看来这庶姐是想要置她于死地,才将她从那么高的凉亭上推下来的,既然如此,那么她也不需要留情!

    “大姑娘...我家主子可是你的妹妹啊!”抱着莫九卿的侍女,并没有发现莫九卿已经醒过来,痛哭着指责莫九卿的庶姐。

    “妹妹?不过是一个傻子而已,死了便死了罢,省的...”莫婉婉不屑的看了莫九卿一眼,欲要说出口的那些尖酸刻薄,却在下一秒,好似吞下了一个鸡蛋,被狠狠噎住了一般!

    bản dịch chương 1
    “Ô ô ô. . . Chủ tử ơi! Người mau tỉnh lại đi. . . Ô ô ô. . .”

    Tiếng khóc khàn khàn phiêu đãng bên tai Mạc Cửu Khanh, nhưng dù làm gì thì nàng cũng chưa tỉnh lại.



    “Khóc cái gì mà khóc! Chẳng qua là bị lăn từ trên cầu thang xuống mà thôi, cũng đâu có chết người được! Huống chi cái kẻ đần này mạng vốn lớn như vậy, còn sợ nàng sẽ chết hay sao?” Ngay sau đó cũng là một giọng nói chanh chua khắc nghiệt vang lên, trong giọng nói không hề che giấu ý cười hả hê trên sự đau khổ của người khác.



    “Chủ tử, người mau tỉnh lại đi. . . Hồi Oanh đã đi mời đại phu! Người phải kiên trì nhé! Ô ô ô. . .”



    Chuyện gì đang xảy ra?

    Sau khi hoàn thành nhiệm vụ chẳng phải nàng đã bị quả bom bạo nổ ở trong tòa cao ốc sao, chẳng phải mình đã bị nổ chết sao?

    Vì sao bây giờ vẫn còn có người nói chuyện chứ?





    …, . . . Chủ tử?

    Nói thế nào thì mình cũng là thần trộm danh chấn thiên hạ ở thế kỷ XXI, nhưng mình chưa từng thu đồ đệ và nô lệ, sao lại có người gọi mình là chủ tử được?

    Khi nàng đang âm thầm oán thán thì từng mảnh ký ức chợt trào vào đầu nàng, những mảnh ký ức này không thuộc về trí nhớ nàng.



    “Đau đầu quá… Những ký ức này, chúng là của nguyên thần này sao? Mạc… Cửu Khanh…”

    Mạc Cửu Khanh, đích nữ phủ tướng quân Linh Nam Vương, nàng được Linh Nam tiên hoàng phong làm An Hợp quận chúa, nàng có thân phận ăn ngon mặc sướng như vậy, đáng tiếc là một kẻ ngu.

    Mặc dù không phải nàng bị ngu bẩm sinh, nhưng khi còn thơ ấu, nàng bị di nương mình nhẫn tâm đẩy ngã mà lăn xuống lầu, cho nên mới bị té thành một đầu óc của một đứa trẻ.



    Mà lần này, nữ nhi của di nương nàng lại lừa gạt nàng đi tới một góc vườn hoa xa xôi, mượn danh tiếng ngắm hoa mà đem nàng đẩy ngã từ lương đình (đình nghỉ mát) trên hòn giả sơn xuống, cái kẻ ngu này bị ngã đầu, khẳng định sẽ hương tiêu ngọc vẫn.

    Vì trong đầu vốn có máu bầm, đòn nghiêm trọng lần này lại được tản đi mà khôi phục thần trí rõ ràng, để cho Mạc Cửu Khanh thoát được kiếp làm một kẻ ngu.

    Cho dù người bây giờ đã chết, nhưng nỗi khổ lúc bị thứ tỷ di nương đánh, nô tài ức hiếp đã im đậm thành oán niệm trong trí nhớ, vĩnh viễn lưu lại ở trong thân thể này.

    “Mạc Cửu khanh. . . Mạc Cửu khanh. . . Ngươi trùng tên, trùng họ với ta, xem ra đây chính là ý trời. Ngươi đem thâm thể nhường cho ta, đã như vậy, ta sẽ nhận tình của ngươi, ta sẽ ghi nhớ mối thù hận này của ngươi, ta sẽ cùng ngươi ghi nhận nó!”



    Mạc Cửu khanh chậm rãi mở mi mắt, mặc dù đầu nàng vẫn còn chút đau nhức nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới việc nàng quan sát tình huống xung quanh.

    Bên người nàng có một thị nữ hai mắt đẫm lệ mông lung, người nọ đang ôm chặt nàng khóc nức nở, mà cách đó không xa có một nữ tử hai tay khoanh trước ngực, mắt lạnh nhìn tất cả mọi thứ, nữ tử không hề có chút nóng nảy lo lắng, ngược lại còn có mấy phần hưng phấn vui vẻ.

    Mạc Cửu Khanh quan sát đến đây thì tự nói thầm trong lòng mình: Xem ra nữ tử này chính là thứ tỷ của nguyên thần.

    Mạc Cửu Khanh ngửa đầu nhìn lương đình ở trên cao, trong lòng thanh minh.

    Xem ra người thứ tỷ này muốn đưa nàng vào chỗ chết nên mới đưa nàng tới lương đình cao như vậy để đẩy nàng xuống. Đã như vậy thì nàng cũng không cần lưu tình!

    “Đại cô nương… Chủ tử nhà ta nhưng là muội muội của người mà!” Thị nữ ôm Mạc Cửu Khanh không hề biết Mạc Cửu Khanh đã tỉnh lại, nàng chỉ biết khóc rống chỉ trích thứ tỷ của Mạc Cửu Khanh.

    “Muội muội? Nó chỉ là một kẻ ngu mà thôi, chết thì chết luôn đi, tiết kiệm…” Mạc Uyển Uyển khinh thường nhìn Mạc Cửu Khanh một cái, đang định nói ra những lời chanh chua, nhưng cũng ngay sau một giây đó lại như bị nghẹn nuốt phải một quả trứng gà!
    @Vivian Nhinhi, đây này Nhi nhi xinh đẹp. Hay thôi, không đăng ký nữa, chẳng bao giờ làm theo tiến độ đâu...:((
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/8/16
  10. Faker

    Faker Nguyên Anh Sơ Kỳ

    Bài viết:
    227
    Được thích:
    1,105
    Truyện: Tham Thiên

    TT
    公元540年,魏都长安,深秋。

    雨是从午后开始下的,起初是小雨,傍晚时分转为大雨,路上少有行人。

    虽然没到掌灯时分,但由于天色过于昏暗,城中陆续出现了灯烛的光亮,光亮主要集中在东城的十几里范围,那是皇城的所在,也是富贵人家生活的区域。

    西城住的多是平民,掌灯的人家不多,但在西城西北有一处光亮,这处光亮比寻常灯烛要亮上不少,光线摇摆不定,多有晃动。

    发出光亮的地方是一座不大的庙宇,这座庙宇很是破败,院墙和东西厢房已经倒塌,此时只剩下了一间原本供奉神像的正殿。

    正殿的神坛上坐着一尊神像,由于没有庙祝打理维护,神像损毁严重,漆画脱落,泥胎外露,已经看不出是哪一路神仙了。

    大殿正中有一堆篝火,篝火周围有几个衣衫褴褛的叫花子,这些叫花子年纪都不大,大的不过十三四岁,小的也就八九岁的光景。

    年纪最大的那个前胸微鼓,应该是个女的,此时正端着一碗药水跟躺在神像前的同伴说话。

    那个躺在秸秆上的叫花子约莫十二三岁,是个男孩,很瘦,不知为何,面对着同伴递过来药碗他并不接拿,只是直直的盯着那女孩,任凭那女孩如何劝说,只是不肯接那药水。

    除了这两人,庙里还有两个人,一个男孩正在做饭,所谓做饭不过是对乞讨来的食物进行分类,然后分别倒入吊在火上的两个陶罐,此人虽然也是叫花子,却并不似同伴那样瘦弱,长的很是白胖。

    另一个是个女孩,正在劈柴,此人眼睛很大,一直不曾说话,只用手势与别人交流,应该是个哑巴。

    那喂药的女孩见同伴执拗着就是不喝药,有些急了,但她并未发火,而是柔声询问缘由。

    那男孩不与女孩对视,歪头一旁,并不答话。

    女孩劝说了几句,再度递送,男孩突然翻身坐起,抬手打翻了那碗药水,转而愤怒的盯着那个女孩。

    女孩急切的去捡那药碗,碗没碎,但药已经全洒了。

    男孩歪头看着女孩,眼中的愤怒逐渐消退,取而代之的是浓重的悲伤,片刻过后抬起袖子擦去眼泪,翻身躺倒,再不说话。

    女孩无奈的看了那躺在地上的男孩一眼,走过来将药碗递给了做饭的胖子,不无忧虑的看着外面越下越急的大雨,“知不知道吕平川和莫离去哪儿了?”

    “没见着,长乐为啥不喝药?”胖子问道。

    女孩摇了摇头,“南风呢,见着南风没有?”

    胖子又摇头,“楚老大,我去找找他们吧。”

    “还是我去吧。”姓楚的女孩摆了摆手。

    二人说话的工夫儿,门外传来了急促的脚步声,脚步声由远及近,片刻过后一大一小两个叫花子自外面冲了进来,这两人大的有十三四岁,赤膊光背。小的八九岁,头上罩着一件破褂子。

    二人刚进门,一个身穿单衣的黑瘦男孩自门外跑了进来,“日他先人,淋死老子了。”

    “南风,你怀里藏的啥?”做饭的胖子问道。

    “你猜?”黑瘦男孩儿坏笑。

    “好了,人齐了,吃饭吧。”吕平川冲篝火旁边的胖子说道,言罢,冲姓楚的女孩招了招手,“怀柔,你过来,我有事情跟你商议。”

    楚怀柔点了点头,与吕平川走到一旁低声说话,胖子将瓦罐里的食物分给众人。

    在胖子分饭的时候,南风走到神像前,自怀里掏出一个酒壶偷偷塞给了长乐。“给,好东西。”

    胖子将瓦罐里的饭菜分了六份,最后只剩下一些汤水,他便将两个罐子的汤水合并一处,直接抱着罐子喝那汤水。

    楚怀柔和吕平川貌似在商量很重要的事情,二人的表情都很严肃,说话时不时回头看向正在吃饭的其他人,也不知商议的事情怕众人听到,还是商议的事情与众人有关。

    南风和长乐轮流喝着酒壶里的残酒,南风好似在追问什么,长乐只是摇头,并不回答。

    破庙里有老鼠,有只老鼠闻到食物气味自暗处跑了出来,凑到哑巴旁边,哑巴也不打它,反而捏了饭食喂它。

    “楚姐姐,南风又偷酒给长乐喝。”莫离告状。

    楚怀柔闻声转头,冲莫离摆了摆手,“长乐得了寒症,喝酒是为了驱寒。”

    片刻过后,吕平川和楚怀柔离开墙角,走向火堆。

    吕平川走到火堆旁端起饭碗,将里面的一块骨头给了莫离,剩下的饭菜吕平川也没吃,倒进了胖子抱着的瓦罐。

    类似的事情之前可能经常发生,二人也没有拒绝,道谢过后闷头进食。

    “你说吧。”吕平川看向楚怀柔。

    楚怀柔摇了摇头,“还是你说吧。”

    众人见二人语气有异,纷纷歪头看向二人,这其中不包括一直沉默进食的那个哑巴女孩,哑巴通常是聋子。

    “好吧,我来说,”吕平川缕了缕思绪,“昨天长安发生了一件大事儿,你们应该也听说过。”

    “大哥,你说的是东城的那个法会吗?”胖子接话。

    吕平川点了点头。

    “我听说那个法会是争什么经书的。”胖子说道。

    吕平川点了点头,“这次法会由护国真人亲自主持,聚贤纳士,比武获胜者不但能加封官职,还能与护国真人一起参详天书残卷,很多门派都派了高手过来,我觉得咱们应该去东城碰碰运气,说不定就有哪个门派肯收下咱们,即便当不了弟子,当个杂役也好过窝在这里。”

    吕平川说完,众人都没有接话。

    吕平川又道,“咱们窝在这里也不是办法,总得谋条出路才行,这种机会不常有,咱们不能错过。”

    见众人都不表态,一旁的楚怀柔说话了,“就这么定了,明天去东城。”

    吕平川环视众人,“分别在即,我想与诸位义结金兰,不知你们愿不愿意?”

    众人茫然点头。

    “莫离,把你的碗洗干净,”吕平川自腰间拔出一把匕首,“南风,把酒拿过来。”

    “大哥,我听说强盗结拜才喝血酒,好人结拜好像是另外一套规矩。”胖子说道。

    “贵在心意,管他什么规矩。”吕平川摆手说道。

    此时莫离已经拿了自己的饭碗走到门口想要刷洗,刚走到门口就惊慌回头,“大哥,有人来了。”

    众人闻言尽皆来到门口,只见雨中出现了一道人影,正缓慢的向破庙走来。

    待得距离近了,众人看清了来者的打扮,此人年纪当在五十出头,穿了一身破旧的青色长袍,左手揽着一面已经褪色的黄布幡旗,右手拿着一根木杖,行走时木杖频频点地。

    众人浪迹市井,对来人的这身行头并不陌生,这是个算命的瞎子……

    Chương 1: Trường An Dạ Vũ
    Cuối thu năm 540 sau công nguyên, tại Trường An, kinh đô nước Ngụy.


    Trời bắt đầu đổ mưa từ giờ ngọ, ban đầu chỉ là mưa nhỏ, khi mặt trời xuống núi thì chuyển mưa lớn khiến trên đường có rất ít người qua lại.

    Thêm nữa, dù chưa tới lúc lên đèn nhưng vì sắc trời chuyển tối sớm nên trong thành lục tục thấy xuất hiện những ánh đèn. Ánh sáng chủ yếu tập trung ở khu vực có phạm vi chừng mười dặm phía đông thành, đó chính là nơi xây dựng hoàng thành đồng thời là khu vực mà các gia đình giàu có sinh sống.

    Tây thành kém phồn hoa hơn, số hộ gia đình thắp đèn không nhiều lắm, nhưng phía tây bắc Tây thành có một nơi phát ánh sáng mà độ sáng ở đó mạnh hơn ánh đèn rất nhiều, ánh sáng lại bập bùng liên tục.

    Nơi tỏa ra ánh sáng đó là một tòa miếu thờ không lớn lắm lại khá rách nát, tường miếu lẫn phòng hai mé đông tây đều đã sụp xuống, hiện tại chỉ còn mỗi một gian mà khi trước vốn là chính điện đặt tượng thần được thờ cúng.

    Nơi thần đàn của chính điện đặt một pho tượng thần, có điều vì không có người chăm lo bảo vệ nên tượng thần này đã bị hư hại nghiêm trọng, nước sơn bong tróc để lộ phần thân gỗ ra ngoài khiến người ta khó mà nhận ra đó tượng thần tiên hay thần tướng nữa.

    Ngay giữa đại điện có một đống lửa, quanh đó có mấy đứa trẻ ăn xin vận quần áo lam lũ, những đứa này tuổi còn khá nhỏ, đứa lớn nhất cùng lắm chỉ mười ba mười bốn tuổi, còn đứa nhỏ nhất đoán chừng chỉ khoảng tám chín tuổi.

    Đứa lớn nhất bọn, nhìn qua thấy ngực hơi phồng lên, chắc hắn là con gái, hiện tại đang nâng một bát nước thuốc đồng thời nói chuyện với một đứa nhỏ nằm phía trước tượng thần.

    Đứa nhỏ nằm trên đống rơm kia khoảng mười hai, mười ba tuổi, là con trai, rất gày, hơn nữa chẳng hiều vì sao nó chẳng buồn đón nhận chén thuốc mà cô bé đưa đến, chỉ đưa mắt nhìn trừng trừng cô bé kia, còn mặc cho cô bé nói gì nó cũng tuyệt không chịu nhận chén nước thuốc.

    Ngoài hai đứa bé này ra, trong miếu còn hai đứa nữa, một cậu bé đang nấu cơm, có điều nói nấu cơm với ăn xin ăn mày thì chẳng qua cũng chỉ là tiến hành phân loại thức ăn, tiếp đó lần lượt bỏ vào hai bình sứ treo trên bếp lửa, điểm đáng chú ý ở đây là không như ăn xin thông thường gày gò, ốm yếu, nhóc này rất mập mạp trắng trẻo.

    Đứa cuối cùng là một bé gái đang nhóm củi, cô bé này có đôi mắt rất to, chưa thấy mở miệng nói câu nào mà chỉ dùng tay ra tín hiệu với người khác nên hẳn là bị câm.

    Cô bé đưa thuốc khi nãy thấy bạn mình cố chấp không chịu uống thuốc nên có phần nóng giận, tuy vậy cô cũng không tá hỏa nổi cáu mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do.

    Đứa bé trai đang nằm không nhìn cô mà nghiêng đầu sang một bên, miệng cũng chẳng đáp lời.

    Cô bé khuyên thêm mấy câu đoạn lại đưa chén thuốc tới nhưng đứa bé trai kia đột nhiên ngồi bật dậy, rất nhanh vung tay hất đổ chén thuốc, hơn nữa còn giận dữ nhìn cô bé trừng trừng.

    Cô bé vội vàng đi nhặt lại chén thuốc, chén thì không bể nhưng nước thuốc đã đổ hết ra nền đất.

    Đứa bé trai nghiêng đầu nhìn cô bé, sự giận dữ trong mắt từ từ tan biến, thay vào đó là đau thương cùng cực, sau một thoáng nó đưa tay áo lau nước mắt rồi thả người nằm vật xuống, miệng vẫn chẳng nói câu nào.

    Cô bé bất đắc dĩ nhìn đứa bé trai đang nằm một cái đoạn cầm chén thuốc đưa cho tên mập đang nấu cơm, mặt cô không khỏi âu lo khi thấy trời mưa càng lúc càng mau, càng nặng hạt:


    “Có biết Lữ Bình Xuyên với Mạc Ly đi đâu không thế?”

    “Không biết, mà sao Trường Nhạc không chịu uống thuốc?” Tên mập hỏi lại.


    Cô bé chỉ lắc đầu rồi tiếp: “Nam Phong đâu, mi có thấy nó đâu không?”


    Tên mập vừa lắc đầu vừa đáp: “Sở lão đại, để ta tìm bọn chúng.”

    “Thôi để ta đi.” Cô bé họ Sở khoát tay.

    Trong khi hai đứa đang nói chuyện, một tràng những tiếng bước chân dồn dập truyền từ ngoài cửa vào, nghe rõ là bước từ xa đến gần, sau một thoáng liền thấy hai tên ăn mày, một lớn một nhỏ bước vọt tới, đứa lớn khoảng mười ba mười bốn tuổi, mình để trần bước tới. Đứa nhỏ tầm tám chín tuổi, trên đầu phủ một cái áo ngắn rách.

    Cô bé họ Sở và tên mập vừa tới cửa thì đứa nhỏ gày đen mang chiếc áo ngắn từ ngoài cửa chạy vào: “Cha nó, mưa chết lão tử rồi.”

    “Nam Phong, ngươi giấu gì trong ngực đó?” Tên mập nấu cơm hỏi.

    “Ngươi đoán xem?” Đứa bé trai cười xấu xa.

    “Tốt rồi, đã đủ người thì ăn cơm thôi.” Lữ Bình Xuyên quay sang phía tên mập bên đống lửa nói, tiếp đó đưa tay vẫy vẫy cô bé họ Sở:


    “Hoài Nhu, lại đây, ta có chuyện cần bàn.”

    Sở Hoài Nhu gật đầu đoạn cùng Lữ Bình Xuyên bước qua một bên, hạ giọng nói chuyện, trong khi ấy, tên mập đem thức ăn trong hũ chia cho mọi người.

    Vào lúc tên mập đang chia cơm, Nam Phong bước tới trước tượng thần, tiếp đó đưa tay móc từ ngực áo ra một bầu rượu rồi len lén đưa cho Trường Nhạc:

    “Cầm lấy, đồ tốt đấy.”

    Tên mập chia thức ăn ra làm sáu phần xong thì trong hai hũ chỉ còn lại chút canh, nó liền đổ luôn chúng vào chung một hũ rồi cứ thế ôm hũ mà uống luôn.

    Sở Hoài Nhu và Lữ Bình Xuyên có vẻ đang bàn chuyện rất quan trọng, sắc mặt hai đứa cực kỳ nghiêm túc, khi nói chuyện thỉnh thoảng còn quay đầy nhìn về phía mấy đứa đang ăn cơm, chẳng rõ hai đứa đang bàn chuyện quan trọng sợ có ai nghe được hay là việc có liên quan tới cả đám.

    Nam Phong với Trường Nhạc thì thay phiên nhau uống rượu trong cái bầu mẻ. Nam Phong dường như hỏi điều gì đó nhưng Trường Nhạc chỉ lắc đầu chứ không trả lời.

    Trong ngôi miếu thờ đổ nát này ngoài người ra, còn có chuột, chúng ngửi thấy mùi thức ăn liền từ chỗ tối bò ra, chạy về phía cô bé câm, cô bé lại không đánh chúng mà còn lấy cơm canh cho chúng nữa.

    “Sở tỷ tỷ, Nam Phong đi trộm rượu về cho Trường Nhạc uống.” Mạc Ly mách.

    Sở Hoài Nhu nghe xong chỉ quay đầu, khoát tay nói: “Trường Nhạc bị chứng phong hàn nên uống rượu để trừ lạnh thôi.”

    Sau một hồi bàn luận, Lữ Bình Xuyên và Sở Hoài Nhu rời chỗ góc tường, bước về phía đống lửa.

    Lữ Bình Xuyên đi đến cạnh đống lửa đoạn bưng chén cơm lên, lấy một khúc xương cho Mạc Ly, phần thức ăn còn lại trong chén nó cũng không đụng mà bỏ vào cái hũ tên mập đang ôm.

    Chuyện này trước đây cũng hay xảy ra thường xuyên nên hai đứa kia cũng không có phản đối gì, sau khi cảm ơn xong liền chú mục ăn tiếp.

    “Ngươi nói đi.” Lữ Bình Xuyên nhìn Sở Hoài Nhu, đề nghị.

    “Ngươi nói thì tốt hơn.” Sở Hoài Nhu lắc đầu đáp.

    Cả đám còn lại thấy giọng điệu hai người khác thường bèn lục tục nghiêng đầu ngó, chỉ duy có cô bé câm kia vẫn im lặng ngồi ăn cơm, thì ra cô bé không chỉ có câm mà còn bị điếc nữa.

    “Được rồi, để ta nói.” Lữ Bình Xuyên thoáng suy nghĩ chút rồi lên tiếng.

    “Trường An hôm qua có một sự kiện lớn diễn ra, các ngươi chắc cũng đã nghe đến rồi.”


    “Đại ca, việc người nói chính là Pháp hội ở phía đông thành sao?” Tên mập tiếp lời.

    Lữ Bình Xuyên gật đầu: “Pháp hội lần nay do Hộ Quốc chân nhân đích thân chủ trì nhằm chiêu hiền đãi sĩ, kẻ tham gia tỷ võ mà thắng trận không những có thể được gia phong quan tước mà còn có cơ hội cùng tham tường tìm hiểu Thiên Thư tàn quyển, có rất nhiều cao thủ các môn phái đã tới đây, ta thấy chúng ta nên đi đông thành thử vận may một phen, dù không được nhận làm đệ tử nhưng làm tạp dịch thôi cũng đủ tốt hơn nhiều so với việc cứ ở cái ổ này.”

    Lữ Bình Xuyên nói xong, mọi người đều im lặng chưa đáp, nó lại nói tiếp:
    “Chúng ta cứ ở mãi đây cũng chẳng phải cách hay, dù thế nào cũng phải nghĩ cách thoát ra, cơ hội như thế chẳng phải lúc nào cũng có, chúng ta không thể bỏ qua được.”

    Thấy đám kia không thể hiện thái độ gì, Sở Hoài Nhu ở bên cạnh liền cất lời:

    “Cứ quyết như thế, ngày mai đi đông thành.”

    Lữ Bình Xuyên nhìn mấy đứa một lượt đoạn nói: “Sắp tới có thể phải ly biệt, ta muốn cùng mọi người kết bái kim lan, không biết các người có đồng ý không?”

    Cả đám nghe vậy thì ngỡ ngàng gật đầu.

    “Mạc Ly, đi rửa chén của ngươi đi.” Lữ Bình Xuyên nói xong liền rút một cây dao ngắn từ bên hông ra đoạn nói tiếp: “Nam Phong, đưa cái cốc đến đây.”

    “Đại ca, ta nghe nói cường đạo kết bái mới uống rượu máu, người tốt kết bái lại có một quy trình khác.” Tên mập đưa ý kiến.

    “Quý ở tấm lòng, quan tâm gì mấy thứ quy củ vớ vẩn chứ.” Lữ Bình Xuyên khoát tay gạt đi.

    Trong lúc đó, Mạc Ly đã cầm chén của mình định đi tới cửa để rửa, khi vừa tới cửa thì cô bé liền hốt hoảng quay đầu lại kêu:

    “Đại ca, có người tới.”

    Cả đám nghe vậy bèn bước tới bên cửa, chỉ thấy trong màn mưa xuất hiện một bóng người đang chậm chạp bước về phía ngôi miếu..

    Qua một chốc, khi bóng người kia đến gần hơn, cả đám mới thấy rõ trang phục của kẻ đi tới, người này tuổi chừng hơn năm mươi, thân vận trường bào màu xanh cũ nát, tay trái y cầm một lá cờ vải một mặt màu vàng nhạt, tay phải nắm một cây gậy gỗ, khi y bước đi thì cây gậy liên tục gõ xuống mặt đất.
    Nếu ai từng qua lại nơi phố phường thì phục sức kiểu này chẳng có gì xa lạ nữa, kẻ đến là một người xem bói mù…

    Mod nào xem rồi chỉ điểm giúp em :D

    Bản dịch này em thấy cũng chưa ổn, nhưng nghĩ chưa ra cách sửa. Mong mọi người chỉ bảo.
     

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0 - Khách: 0)