1. Những cái LIKE và những lời cảm ơn là nguồn động lực để các dịch giả và converter tiếp tục cống hiến sức lực cho cộng đồng. Nếu bạn đã từng một lần muốn hỏi: vì sao còn chưa có chương mới?, xin biết rằng, không chỉ riêng bạn cần dịch giả và converter, mà họ cũng cần bạn nữa.

    Xin hãy động viên dịch giả và converter bằng cách đăng-ký (miễn phí) và đăng-nhập vào diễn đàn, để bạn có thể bấm những nút LIKE, để các dịch giả và converter còn biết rằng: Có người vẫn đang dõi theo thành quả của họ.

  2. Truyện Convert Mới Hoàn Thành - Thái Huyền Chiến Ký
  3. Yêu Hoàng - Truyện Convert Mới Hoàn Thành
  4. Top Truyện dịch xuất sắc nhất tháng 8: Vĩnh Hằng Chí Tôn - Nhất Thế Chi Tôn - Tử Dương - Hoàng Đình

[Thông Báo] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Thảo luận trong 'Phòng Dịch Giả - Đăng Ký Dịch' bắt đầu bởi tiểu toán bàn, 12/5/16.

  1. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    ❈Thiên Phủ Dịch Giả ❈
                 

    Bài viết:
    9,323
    Được thích:
    49,408
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    @nila32 @Yukihana116490 @gaygioxuong
     
  2. nila32

    nila32 Administrator
    Thiên Tượng kỳ Đỉnh Phong
    Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ
    Đường Chủ Dịch Nguyên Đường
           

    Bài viết:
    9,388
    Được thích:
    231,187
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    @Lạc Thu: Mình đã xem qua bản duyệt, bạn dịch rất tốt. Mình rất thích thể loại trọng sinh, chuyển thế vì vậy rất mong chờ đối với bản dịch của bạn. Chào mừng đến với BNS :D

    nila32 đã xem và xác nhận chất lượng bản dịch của bạn Lạc Thu. CC: tỷ @Yukihana116490, huynh @gaygioxuong
     
  3. Yukihana116490

    Yukihana116490 Moderator box Dịch
    Om Mani Padme Hum
    Ngưng Dịch Hậu Kỳ
    Khách Khanh Trưởng Lão PNT
         

    Bài viết:
    2,513
    Được thích:
    8,776
    Dịch tốt. Mình cũng thông.

    Note: Chú ý hơn về dấu chấm câu nhé bạn :colen:
     
    Sakura_kudo thích bài này.
  4. Lạc Thu

    Lạc Thu Kim Đan Trung Kỳ
    Thu Phong Độc Dạ Hành
    Giải Ba Sáng Tác Thơ Mùa Thu Tháng 8

    Bài viết:
    188
    Được thích:
    666
    Thu biết rồi ạ, cảm ơn mọi người. ^^
     
    Yukihana116490 and Vivian Nhinhi like this.
  5. nila32

    nila32 Administrator
    Thiên Tượng kỳ Đỉnh Phong
    Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ
    Đường Chủ Dịch Nguyên Đường
           

    Bài viết:
    9,388
    Được thích:
    231,187
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    tiểu toán bàn and rolland like this.
  6. Tryhard

    Tryhard Nguyên Anh Hậu Kỳ
    chuyên gia đổ đấu
    Võng Du Quân Đoàn Trưởng
               

    Bài viết:
    1,566
    Được thích:
    2,493
    Nghề nghiệp:
    Brand Design, freelancer
    Nhân thần
    Tác giả: Nam Triều Trần
    Thể loại: Huyền huyễn
    Dịch:tod


    Giới thiệu:

    Thư sinh gặp hồ tiên, cơm dẻo lại thêm thịt, mời ngài nếm ngay khi còn đang nóng.
    Tranh lấy hương hỏa thế gian, thụ ấn phong thần, múa bút thành văn luận năm tháng.
    Thế giới này vốn không có thần, nhưng được nhiều người bái thì thành thần thôi.
    Từ người đến thần, trường kiếm mà đi!

    Chương 1: Mọt sách
    Nhân Thần
    Quyển 1: Thư si khai khiếu
    Chương 1: Mọt sách
    Dịch: todryan​


    "Bị ngã thành như vậy cũng thật đáng thương, mấy người kia ra tay cũng thật tàn nhẫn, một kẻ thư sinh yếu đuối như hắn làm sao mà chịu nổi?"


    "La đại thẩm, người như vậy thì thương hại làm gì? Chết sớm đi để sớm được siêu sinh."


    "Đúng vậy đó, vừa si vừa ngốc, đã mười chín tuổi mà còn chưa tự lập được, phải sống dựa vào muội muội, đúng là đồ ăn hại."


    "Ha ha, giờ thì hay rồi, nguyên một gian phòng đầy sách đã bị người ta lấy đi gán nợ, xem hắn còn làm mọt sách kiểu gì?"


    "Ca ca, ca ca mau tỉnh lại đi..." Có tiếng khóc thê lương khe khẽ vang lên.


    ...


    Âm thanh ồn ào, trầm trầm bổng bổng, như xa như gần, rơi vào tai nghe không rõ lắm. Ngay sau đó, một cơn đau như kim châm lập tức ập đến, khiến hắn nhịn không được rên lên thành tiếng.


    Sau đó, hắn chậm rãi mở mắt, phát hiện mình nằm trên mặt đất, xung quanh tụ tập một đám người, đang hướng hắn chỉ chỉ trỏ trỏ, bàn tán xôn xao.


    Đã xảy ra chuyện gì?


    Đầu rất đau, cảm giác như muốn nổ tung thành nhiều mảnh. Chậm rãi thở hổn hển mấy hơi , những mảnh vỡ kí ức rốt cuộc bắt đầu lắp ráp thành một thể.


    Ầm!


    Một đống ký ức khổng lồ như dòng nước xiết bỗng nhiên ập tới, hắn không chịu đựng được kêu thảm một tiếng, rồi lại té xỉu.


    Lần thứ hai tỉnh lại, Diệp Quân Sinh đã nằm trên một cái giường.


    Giường rất cũ, đắp ở trên người là tấm chăn đầy chắp vá, cố gắng ngẩng đầu nhìn bốn phía, chỉ thấy một gian nhà đơn sơ và bốn bức tường.


    Diệp Quân Sinh nhắm chặt hai mắt, để cho mình bình tĩnh lại, tiêu hóa tất cả những gì đã xảy ra, hắn vốn là một thanh niên bình thường ở xã hội hiện đại, bản tính rộng rãi lạc quan, không ngờ trời lại giáng tai họa, trên thân mắc bệnh cấp tính, cứ tưởng rằng chết chắc, ai ngờ lại xuyên việt thời không đi tới một thế giới khác.


    Nơi này gọi là " Vương triều Thiên Hoa", không phải bất cứ một triều đại lịch sử nào mà hắn biết. Nhưng kỳ lạ thay, vị diện này lại có các triều đại như Hạ Thương Chu, Xuân Thu Tần Hán, Tam Quốc Tùy Đường.


    Dòng sông lịch sử sau thời Ngũ Đại Thập Quốc cực kỳ rối loạn, ngoặt một cái tới triều đại Thiên Hoa, không còn thấy bóng dáng triều đại Tống Nguyên Minh Thanh nữa.


    Chẳng lẽ đây chính là thứ gọi là "Hiệu ứng hồ điệp"? Hoặc là không gian song song trong truyền thuyết?


    Từ trong những ký ức lộn xộn đó, sau khi chỉnh sửa Diệp Quân Sinh đã tìm ra chút manh mối, biết rõ mọi việc, không khỏi mắt tối sầm lại, cảm thấy dở khóc dở cười.


    Cổ hủ!


    Quả thật tên này là một kẻ cổ hủ đến hết thuốc chữa.


    Chủ nhân của thân thể này vốn dĩ họ Diệp, tên "Phong", tự "Quân Sinh", là một tên thư sinh mọt sách, đã đính hôn nhưng vẫn chưa thành thân. Hiện hắn cùng muội muội sống nương tựa lẫn nhau.


    Là một thư sinh, lẽ dĩ nhiên y phải đặt việc học hành chăm chỉ lên hàng đầu. Vấn đề là ở chỗ, người này quá mọt sách, từ thuở nhỏ y đã luôn tin tưởng ba câu châm ngôn:

    "Thư trung tự hữu nhan như ngọc; thư trung tự hữu thiên chung túc; thư trung tự hữu hoàng kim ốc." [1]


    Thành ra y cho rằng trong sách cái gì cũng có. Y chỉ cần một cuốn sách trên tay là đủ rồi, không còn ước mong gì khác. Do đó, trừ ăn uống vệ sinh ra thì toàn bộ thời gian y đều dành hết cho sách vở.


    Tổ tiên Diệp gia cũng từng giàu có, được xem là dòng dõi Nho học. Nhưng đến đời gia gia của Diệp Phong bắt đầu xuống dốc, về sau chỉ truyền lại một gian phòng sách, cùng với một quyển sách tổ huấn "Khuyến học thiên".


    Căn phòng sách này chính là nơi Diệp Phong yêu thích nhất, ở trong đó đọc sách không biết ngày đêm, quả thật là một tên trạch nam điển hình




    Người bình thường bỏ công đọc sách không ngoài mục đích thi để lấy công danh. Hắn lại làm ra vẻ ta đây thế ngoại cao nhân coi "phú quý như mây khói", cả tú tài cũng không thèm thi, càng không đi làm việc.


    Diệp Phong si mê sách vở đã đến tình trạng quá mức. Điều này khiến cha mẹ hắn đau đầu không thôi, dù họ đã nhiều lần khuyên bảo nhưng đều vô ích, chỉ còn cách nhờ thân thích bằng hữu tới giúp, làm công tác tư tưởng. Nhưng Diệp Phong cũng không thèm để ý tới, có khách đến thăm, hắn cũng chỉ ra gặp mặt cho có lệ còn trong tay vẫn cầm lấy khư khư cuốn sách, coi như bên cạnh không có người, lớn tiếng đọc chậm không coi ai ra gì, người nói mặc kệ người còn hắn cứ việc đọc sách.


    Như vậy, không ai cũng không cách nào thay đổi được hắn, chỉ có thể thầm mắng một câu "Gỗ mục không thể khắc", sau đó tức giận rời đi.


    Lâu dần, biệt danh "Mọt sách" truyền khắp huyện Bành Thành,đến khi cha mẹ mất sớm, càng không có ai quản nữa.


    Diệp Phong chìm đắm trong thế giới sách không thể tự kiềm chế, đến mức không cần bằng hữu, không cần cưới vợ. Nhưng con người đều cần phải ăn uống mặc quần áo, mà Diệp gia lại lụn bại, không có thu nhập, vật dụng trong nhà đều đem bán sạch. Tội nghiệp muội muội của Diệp Phong tuổi còn nhỏ phải đi khắp nơi tìm việc làm để nuôi sống bản thân và ca ca.


    Nhưng việc này nói chung cũng không có biện pháp, con người không những phải giải quyết việc ăn no mặc ấm, mà còn phải chi trả cho những việc có thể xảy ra ngoài ý muốn như đau ốm bệnh tật, hao tốn không ít. Do thu nhập ít mà chi tiêu lại nhiều, hết tiền rồi thì chỉ có thể đi vay đi mượn. Tích tụ qua ngày tháng, đâm ra nợ nần chồng chất nhưng lại không có khả năng trả được dù chỉ một chút.


    Lần này các chủ nợ mặc kệ, rốt cuộc hôm nay đến nhà xiết nợ. Bọn họ coi như còn chút lương tâm không làm khó dễ tiểu muội hắn, chỉ chú ý tới căn phòng sách đó.


    Thư tịch có thể bán lấy tiền, đặc biệt là một ít sách cổ, sách quý.


    Nếu như nói ở Diệp gia thứ gì đáng quý nhất, cũng chỉ có những quyển sách này.


    Không có tiền trả nợ chỉ có thể lấy sách gán nợ.


    Chủ nợ phá cửa vào, trái lại làm con mọt sách "không để ý chuyện đời" kia ở bên trong sợ hết hồn. Đến lúc hiểu ra là đối phương tới dọn sách, việc này không khác gì muốn lấy mạng hắn thì hắn lập tức phản ứng dữ dội như gà bị cắt tiết, cố sức phản kháng. Có điều một tên thư sinh trói gà không chặt thì có thể làm được gì? Bởi vì quyền cước không có mắt, trong lúc tranh đoạt với vài tên chủ nợ đã bị đánh té ngã nằm lăn trên mặt đất. Bởi vì lửa giận công tâm mà hồn lìa khỏi xác, đến khi tỉnh lại thì đã biến thành một "Diệp Quân Sinh" mới.


    Hiểu rỏ ngọn nguồn, người "xuyên việt" vừa bực mình vừa buồn cười, thật không tưởng tượng tới thế gian sẽ có loại người ngu cỡ này.


    Đầu lại đau, giống như sóng ngầm cuộn trào, dung hợp ký ức của người khác đâu phải trò đùa, may là đối phương mất đi tự chủ, bớt đi rất nhiều khó khăn.


    Diệp Quân Sinh hơi nhấc người đưa lưng dựa trên đầu giường, giơ tay lên chợt phát hiện trong tay vẫn nắm chặt một cuốn trục.


    "Ừm, cái này là..."


    Rất nhanh hắn liền nhớ lại, đây là thứ duy nhất mà con mọt sách này lao ra cửa liều mạng đoạt lại, bảo vệ thành công, đúng hơn là một bức tranh. Vì nó mà hắn bị đẩy ngã, trên cách tay bị rách một vết lớn, máu tươi chảy đầm đìa.


    Ồ, không đúng!


    Diệp Quân Sinh nhớ lại lúc nãy, những vết máu loang lổ trên cánh tay hắn cũng dính vào quyển sánh này, vậy mà giờ nhìn lại quyển sách thì chẳng có vết máu nào.


    Hắn cảm thấy hơi kỳ quái, liền mở sách ra xem:


    Đây là một bức tranh cổ quái, núi cao vời vợi, rừng cây um tùm, ở gần sườn núi bên cạnh phủ đầy cỏ, ngang một vùng màu xanh bên sườn núi là tảng đá lớn. Trên tảng đá, một con tiểu hồ ly xinh đẹp, lông trắng như tuyết đang ngồi trông rất sống động, hai lỗ tai dựng thẳng lên, mở to hai mắt, đang tập trung xem một quyển sách.


    Bạch Hồ đọc sách, giống như đứa trẻ đi học, một bức tranh hoàn toàn mới lạ, linh hoạt kỳ ảo.


    "Linh Hồ đồ"!


    Chỗ trống phía trên bên phải ghi tên bức tranh, còn có hai câu thơ :

    "Hồng trần tự nhiễm thanh sơn tại, nhân tâm như quỷ linh hồ quan". [2]


    Không con dấu, không lời tựa, chẳng biết ai là người vẽ .


    Cả bức tranh cảnh vật sinh động, rất đáng được thưởng thức, nhìn vào có thể làm cho người ta cảm thấy yên ổn, bình thản, rất là thoải mái, tuyệt đối là tác phẩm của một bậc thầy.


    Diệp Quân Sinh không am hiểu hôi họa, nhưng hắn tiếp thu ký ức của tên mọt sách. Thằng ngốc này sống mười chín năm, làm bạn với sách, tuy là kẻ vô tích sự, nhưng không thể phủ nhận hắn rất có thiên phú. Trong phòng sách khoảng mấy trăm quyển thiên văn địa lý, kinh sử, cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú, gần như hắn đều thuộc lòng như cháo.


    Ở vương triều Đại Hoa, tên này cũng có thể coi là một người tài hoa hiếm có, thế nhưng tính cách của mọt sách tính cách chất phác, làm người cổ hủ, không hiểu cách đối nhân xử thế, bởi vậy chưa từng nghĩ tới việc dùng một bụng thi thư đi làm việc.


    Hắn không nghĩ tới, nhưng Diệp Quân Sinh muốn, vô cùng nhất định phải nghĩ.


    Diệp Quân Sinh nhìn từ góc độ thưởng thức, nghiên cứu bức "Linh Hồ đồ" này trị giá bao nhiêu.


    Bức họa này tự nhiên mà thành, ý cảnh kỳ ảo , nhưng đáng tiếc không có ấn giám lưu lại, nếu là bút tích danh gia nhất định bán được giá.


    Không sai, Diệp Quân Sinh đang tính bán bức tranh, vì trong nhà đã túng quẫn đến mức cơm tối đều không có mà ăn.


    Bức tranh tuy rất đẹp, nhưng không thể ăn. Hắn đã không còn là hắn trước kia, vì bảo vệ một căn phòng mà nhịn đói.


    Thật ra tất cả sách trong phòng dựa theo giá thị trường đem bán lấy tiền trả nợ tuyệt đối dư, nhưng mà tình hình hỗn loạn, bị bọn chủ nợ cướp sạch nên không thể nào tính toán hết.


    Thiếu nợ thì phải trả tiền, đấy là chuyện đương nhiên.


    Cả căn phòng sách đầy sách giờ chỉ còn mỗi bức tranh, hết cách chỉ có thể đem bán bức tranh để kiếm ít tiền sinh hoạt, còn việc bức tranh không dính máu hắn hay không thì chẳng quan tâm lắm. Có thể lúc đó hắn đang choáng váng nên nhớ lầm, căn bản chẳng có tý máu nào làm bẩn bức tranh.


    Đột nhiên, Diệp Quân Sinh nhìn thấy con tiểu hồ ly trong bức tranh không nhìn quyển sách nữa mà đang trừng mắt nhìn mình, hắn giật nảy người, cánh tay vô thức run lên khiến bức tranh rơi xuống đất.


    Chuyện gì thế này?


    Bạch Hồ trong tranh không ngờ lại biết động đậy, giống như một nữ hài tử đáng yêu, nháy mắt làm ra một động tác vô cùng sinh động!


    Không thể nào, làm sao có khả năng?


    Không nói đây là một bức tranh, cho dù một hồ ly thực thụ đứng ở trước mặt mình thì nó cũng không thể nào tung “mị nhãn” về phía mình được, chẳng lẽ là hồ ly tinh?


    Ảo giác,chắc là ảo giác rồi...


    Sau một lát, Diệp Quân Sinh cười tự giễu ,khom lưng nhặt bức tranh lên tỉ mỉ ngắm lại, bức tranh vẫn vậy, cây cỏ sông núi vẫn như cũ, tiểu hồ ly thì ngồi trên tảng đá chăm chú đọc sách tuy rằng thần thái sinh động nhưng tranh chính là tranh, do mực khô lại mà thành, không thể nào là vật sống được.


    Nhìn một hồi, không phát hiện dị trạng gì, hắn liền đem bức tranh đi cất. Lúc này hắn cảm thấy rất mệt, thân thể của tên mọt sách đúng là quá yêu ớt, té một cái chảy chút máu đã không chịu nổi, thật ra vết thương đã được muội muội hắn băng bó cẩn thận, mà lúc này muội muội đáng thương của hắn hẳn là đi làm công cho người ta để kiếm tiền cơm tối rồi.


    Nghĩ tới đây hắn liền uất ức, uất ức tới cực điểm. Đường đường là một nam tử hán, bấy nhiêu năm nay phải dựa dẫm vào tiểu muội để nuôi sống bản thân, chỉ biết ăn cơm chùa, nghĩ tới liền cảm thấy xấu hổ.


    Nhưng mà hiện tại hắn cũng không có cách gì giải quyết, tinh thần mệt mỏi không chịu nổi. Dứt khoát cứ ngủ một giấc để lấy lại tinh thần đã, rồi mới có sức mà nghĩ cách chống đỡ cái nhà này.


    Không biết qua bao lâu, Diệp Quân Sinh từ trong giấc mộng tỉnh lại, chợt lỗ mũi ngửi được một mùi thơm mê người, có chút buồn bực, nhanh chóng xuống giường bước ra ngoài.


    Bên ngoài là một căn phòng lớn trống rỗng, không có nhiều vật dụng trong nhà ngoại trừ một cái bàn cũ kĩ và hai cái ghế, lúc này trên bàn bày ra hai đĩa thức ăn và một tô cơm lớn, hương thơm ngào ngạt từ hai đĩa thức ăn trên bàn truyền đến.


    Thơm quá!


    Dường như lúc hắn động ngón trỏ, chỉ cảm thấy bụng "Ọt…Ọt" kháng nghị, thật sự là bụng đói kêu vang. Lúc này hắn mới ngồi xuống, bưng bát nâng đũa, ăn như gió cuốn mây bay, sau một lát hắn đem hai đĩa thức ăn và tô cơm lớn càn quét sạch sẽ.


    Bỏ bát đũa xuống, xoa xoa cái bụng, ợ một cái, lúc này Diệp Quân Sinh cảm thấy có gì đó không đúng, bữa cơm ngon này là ai nấu?











    <i>Chú thích:



    [1]: Thư trung tự hữu nhan như ngọc.


    Thư trung tự hữu thiên chung túc.


    Thư trung tự hữu hoàng kim ốc.



    Ý nói muốn giàu sang phú quý, vợ đẹp như ngọc, kẻ hầu người hạ, xe đưa ngựa đón thì chăm chỉ dùi mài kinh sử, để đi thi đỗ đạt làm quan. "Thập niên song hạ vô nhân vấn, nhất cử thành danh thiên hạ tri" (mười năm đọc sách bên cửa sổ chẳng người hỏi han, chỉ 1 khoa cử là thành danh thiên hạ đều biết đến)


    [2]:

    Hồng trần tự nhiễm thanh sơn tại

    Nhân tâm như quỷ linh hồ quan


    Tạm dịch:


    Hồng trần bụi bặm núi xanh nhìn


    Lòng người đen bạc ma quỷ ngó.
    @Yukihana116490 check hộ đệ nhé:themvao:
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/8/16
  7. Yukihana116490

    Yukihana116490 Moderator box Dịch
    Om Mani Padme Hum
    Ngưng Dịch Hậu Kỳ
    Khách Khanh Trưởng Lão PNT
         

    Bài viết:
    2,513
    Được thích:
    8,776
    Duyệt :D project mới của đệ à ?
     
    rolland thích bài này.
  8. Lưu Kim Bưu

    Lưu Kim Bưu Hóa Thần Hậu Kỳ
    Lừa Gạt Thành Thần
    Các Chủ Thiên Cơ Các NNP
         

    Bài viết:
    4,966
    Được thích:
    17,573
    Nghề nghiệp:
    Lừa đảo
    Vu Sư Chi Lữ
    Tác giả : Nhất Hành Bạch Lộ Thượng Thanh Thiên
    Thể loại: Kỳ Huyễn
    Dịch: Lưu Kim Bưu
    GT:
    Cho ta vô tận tri thức, ta dùng chính mình làm điểm tựa, khiêu động vô tận thế giới.

    Cố sự giảng giải chính là một tên phù thủy Cách Lâm, hắn dựa vào trí tuệ của chính mình cùng vận may, tự mình học tập tri thức phù thủy đặc biệt, du lịch dị vực thế giới, tham gia chiến tranh giữa các văn minh khác nhau cố sự.
    Chương 1: Vu sư thế giới
    Ầm, ầm, ầm! Cánh cửa dày và nặng truyền đến tiếng gõ dữ dội, bên trong căn nhà tranh nhỏ bé, Grimm(1) trùm lên mình cái chăn bông cũ nát, đang ngủ ngon lập tức đã bị đánh thức, cảm giác giá buốt tê dại dưới chân làm hắn hít vào một ngụm khí lạnh, nhưng Grimm cũng không dám chậm trễ, hô lên: "Đến rồi."

    Không lo được cho đôi chân đã sắp lạnh đến mất đi tri giác, Grimm nhanh nhẹn mặc vào bộ quần áo cũ nát của mình, lấy chăn rách trở thành cái áo bông khoác ngoài, mở cánh cửa gỗ. Gió lạnh mùa đông thổi vào, xen lẫn mảnh băng làm thân thể Grimm bị kích thích khẽ run. Ngoài cửa, lão Hán mỗ đang cuộn mình trên xe ngựa gỗ hư nát, một tay cầm roi da, một tay hút thuốc từ cái tẩu, xe ngựa lưu lại hai vết trên mặt tuyết gồ ghề.

    "Nhanh lên một chút, hôm nay đường không dễ đi, đến muộn có thể sẽ bị quát mắng." Lão Hán cầm tẩu thuốc hút mạnh một hơi, cằn nhằn Grimm.

    "À, đã biết." Grimm đóng cửa lại, tay chân lanh lẹ đi lên xe ngựa, mọi thứ tập mãi thành quen, trên cơ bản từ khi theo Hán mỗ đại thúc nhận công việc ổn định này, mỗi ngày hắn đều sẽ được nghe lão cằn nhằn một câu.

    Hán mỗ không quá nhiều lời, cuối cùng sau khi hút một hơi từ tẩu thuốc, lão vung mạnh roi, con ngựa già khẽ rên “ồ ồ”, kéo xe ngựa tiếp tục đi trên mặt tuyết gồ ghề. Mà Grimm thì lại tựa lên vách ngăn của xe ngựa, liếc nhìn bầu trời đen kịt, nhắm mắt lần nữa. Vì dựa theo kinh nghiệm quá khứ, trời tuyết như thế này, xe được kéo bởi ngựa già ít nhất phải tốn hơn nửa canh giờ mới có thể đến phủ Tử tước trong thành, khi đó trời cũng đã sắp sáng.

    Dựa vào xe ngựa, Grimm ngửi thấy mùi thuốc lá quen thuộc, nội tâm vô cùng cảm kích lão Hán mỗ.

    Thuở nhỏ Grimm chính là trẻ mồ côi, thường theo một đám trẻ mồ côi lăn lộn trong thành Bi Seer, trải qua cuộc đời ăn mày bụng không no, mãi đến một ngày lão Hán mỗ tuổi già không con giật mình nhìn thấy Grimm, vừa nghĩ tới bản thân không có con cái phụng dưỡng, liền nhận Grimm về, cười hắc hắc nói: "Ta chết đi rồi, hai gian nhà tranh và con ngựa già này chính là cho con."

    Nói thật, hai gian nhà tranh ở nông thôn và con ngựa già kéo xe thật sự không đáng mấy đồng tiền, nhưng lại làm Grimm ngập tràn sự cảm kích với lão Hán mỗ, coi là cha mẹ thứ hai.


    Công việc mưu sinh mà lão Hán mỗ và Grimm có được chính là mỗi sáng trước hừng đông, chạy tới phủ Tử tước trong thành Bi Seer, dọn dẹp toàn bộ rác rưởi sau một đêm cuồng hoan của các quý tộc lão gia cao cao tại thượng, chuyển đến ngoại thành thanh lý, sau đó lại đến lãnh địa của Tử tước chọn mua hết thảy vật tư tốt để dành cho đêm hoan lạc thứ hai.

    Đi một hồi như thế, gần như trôi qua hơn nửa ngày.

    Sau nửa canh giờ, lộc cộc lộc cộc, mặt đường bắt đầu trở nên bóng loáng, mặt đất được rải đá. Grimm đang ngủ gật trên xe ngựa cũng không cần lão Hán mỗ đánh thức, lập tức tỉnh lại, hắn biết đã đến Bi Seer thành thì chỉ tức khắc là sẽ tới phủ Tử tước, vội vàng quét qua tuyết bám trên người, coi như chỉnh đốn lại dáng vẻ một chút.

    Thời điểm Grimm và lão Hán mỗ đến mỗi ngày, phần lớn các quý tộc sau một đêm cuồng hoan ở phủ Tử tước đã rời đi, cho dù tình cờ có một ít người chưa đi, thì mấy vị quý tộc lão gia cao cao tại thượng kia cũng không thèm liếc nhìn hai tên đầy tớ thấp hèn này, dáng vẻ gì đó căn bản không có chút tác dụng nào. Nhưng lão quản gia của phủ Tử tước lại là kẻ khó xơi, luôn làm khó dễ công việc của đầy tớ như Grimm, chỉ chờ vơ vét chút chỗ tốt, lão không chỉ một lần dùng lí do “dáng vẻ thấp hèn không ngay ngắn” để kiếm cớ vơ vét ngân tệ (2) của lão Hán mỗ.

    Trước cửa phủ Tử tước, hai tên kỵ sĩ vệ binh cao to vạm vỡ sau khi trải qua một đêm canh gác đã sớm uể oải không tả nổi, liếc nhìn lão Hán mỗ và Grimm một cái, mấy năm qua đã quá quen thuộc nên cũng không để ý đến. Lão Hán mỗ cười làm lành, Grimm thì nhảy xuống xe ngựa, cúi đầu tiến vào phủ Tử tước, không dám nhìn linh tinh, hắn liền đi thẳng đến đại sảnh xa hoa mà mỗi ngày đều cần phải quét dọn cẩn thận.

    Grimm và lão Hán mỗ vốn đang phờ phạc đột nhiên lại cảm thấy bầu không khí ngày hôm nay dường như không giống bình thường, chỉ thấy ở trước cửa đại sảnh của phủ Tử tước, vẻ mặt lão quản gia âm trầm, đôi mắt thâm độc hình tam giác trợn to về phía Grimm và lão Hán mỗ, sau đó đi bộ đến bên cạnh hai người, thấp giọng quát lên: "Nghiêm túc chờ ở đây, bịt lỗ tai của các ngươi, nhắm lại mắt của các ngươi."

    "Vâng, vâng." Grimm và lão Hán mỗ vội vã ứng phó, nói.

    Tiếng cãi cọ mơ hồ truyền đến từ trong đại điện, tuy nghe không rõ lắm, nhưng có thể ngờ ngợ nhận ra là tiếng cãi lộn của bé gái. Theo bản năng, Grimm và lão Hán mỗ biết đây tất nhiên là một đại nhân vật.

    Đứng đợi cũng gần được nửa giờ, trời đã sáng hẳn, trong tuyết, Grimm và lão Hán mỗ lạnh đến mức dậm chân không ngừng, run bần bật, lão quản gia vốn đang chờ ngoài cửa đại sảnh lại âm trầm đi tới, khẽ quát: "Không chịu được thì ngày mai đừng đến."

    Grimm và lão Hán mỗ biến sắc, lão Hán mỗ sau khi do dự mấy lần, liền lấy một đồng ngân tệ từ trong cái áo vải rách, nhét vào tay lão quản gia, liên tục cười làm lành, nói: "Nhận lấy đi, nhận lấy đi."

    "Hừm." Lão quản gia thuần thục nhét ngân tệ vào túi áo của mình, không để ý tới hai người nữa, vẻ mặt lo lắng chờ đợi ở cửa đại sảnh, thỉnh thoảng ngó vào bên trong.

    Grimm không chịu được, nói nhỏ: "Đáng ghét, mấy ngày trước vừa mới kiếm lợi ích từ chỗ chúng ta, hôm nay lại muốn thêm!"

    "Ôi, quên đi, nhẫn nhịn một chút, rất nhiều kẻ muốn có được công việc này đấy, lão quản gia chỉ ước gì chúng ta đi." Lão Hán mỗ thở dài một tiếng. Người già rồi, sắp sửa xuống lỗ, cũng không có tính cách nóng nảy giống người trẻ tuổi.

    Đúng vào lúc này, một bé gái vọt ra từ trong đại sảnh, ăn mặc quần áo quý tộc sang trọng, khuôn mặt tinh tế đang ngập tràn nước mắt, sau khi chạy đến bên người Grimm và lão Hán mỗ thì dừng lại, hô vào trong đại sảnh: "Ta chỉ cần Arron ca ca của ta, ta sẽ không đến Lilith Cabin gì đó, càng không trở thành vu sư!" Nói xong, dường như bé gái còn chưa hết giận, hung hăng móc một quyển sách ném ra ngoài, nhanh chân chạy khỏi phủ Tử tước.

    "Phản rồi! Phản rồi! Hai người các ngươi ngơ ra đó làm gì? Còn không đuổi theo nhanh cho ta?" Một quý tộc lão gia bụng phệ tức đến đỏ cả mặt, gào thét tới hai tên kỵ sỹ mặc áo giáp ở bên người, nhưng để Grimm không dám tin, chính là Tử tước lão gia cao cao tại thượng hàng ngày lúc này lại tỏ rõ vẻ bất đắc dĩ, cười làm lành với vị quý tộc bụng phệ này, thấp giọng khuyên nhủ gì đó.

    "Hừ, nó thì hiểu được cái gì? Vì tên tiểu tình lang* kia lại từ chối vu sư mà ta phải trả giá lớn để mời tới? Phải biết, nửa năm sau chính là. . ." Với tâm trạng vô cùng lo lắng, Tử tước đại nhân liền đi theo vị quý tộc bụng phệ này rời khỏi phủ Tử tước, căn bản không thèm liếc qua Grimm và lão Hán mỗ. Còn lão quản gia kia, cũng cực kỳ lo lắng bám theo ra ngoài, trước khi đi còn mang theo hai tên gác cửa đi cùng, biến mất trong tuyết.

    *người yêu

    Chỉ nháy mắt, trong sân đã trở nên trống rỗng, không một tiếng động.

    Nhìn quanh không có ai, Grimm theo bản năng muốn nhặt lấy quyển sách dưới đất kia, nhưng lão Hán mỗ lại đi tới một bước, cầm tẩu thuốc gõ xuống tay Grimm, khẽ quát: "Không muốn sống à?"

    Grimm nhếch miệng kêu đau một cái, thấp giọng nói: "Chắc sẽ không có chuyện gì đâu? Nếu có người truy hỏi, chúng ta liền nói lúc quét rác vứt đi rồi, ngược lại là do vị tiểu thư kia ném xuống đất."

    Lão Hán mỗ suy nghĩ một chút, sau khi ngẩng đầu nhìn xung quanh để chắc chắn không có ai, lão gật gật đầu, xem như ngầm đồng ý với Grimm. Grimm cầm quyển sách nhét vào trong quần áo, sau đó liền như không có chuyện gì xảy ra, đi theo lão Hán mỗ quét tước đại sảnh. Sau khi trải qua một đêm cuồng hoan của các quý tộc lão gia, đại sảnh lưu lại lượng lớn rác rưởi, toàn bộ đều được quét sạch đưa vào trong xe ngựa. Mãi cho đến trước khi đi cũng chưa có ai truy hỏi về tung tích của quyển sách kia, mà Grimm cũng không để ý tới.

    Dù sao từ xưa đến nay, trong đống rác sẽ lẫn lộn một ít thứ mà các quý tộc lão gia tuy không lọt mắt, nhưng lại là bảo bối khiến đám người hầu vui mừng cực điểm.

    Kẽo kẹt kẽo kẹt, một cỗ xe ngựa chở đầy rác chậm rãi rời khỏi thành Bi Seer, ngồi trên xe ngựa, Grimm cũng không buồn ngủ, đột nhiên hắn lại nghĩ tới điều gì đó, lấy ra quyển sách đã nhặt được từ trong lòng.

    Cau mày, những người hầu bán sức cho quý tộc lão gia như Grimm thông thường đều không biết chữ, nhưng bởi lão Hán mỗ lúc trẻ từng là kế toán học việc cho một quán rượu, tuy sau đó quán rượu kia đóng cửa, nhưng lão cũng đã biết chữ, mấy năm qua liền dạy Grimm.

    Bất quá nguyên nhân làm Grimm cau mày là do chữ viết trên bìa ngoài của quyển sách này vốn không hay dùng hàng ngày, là một số chữ lạ, suy nghĩ thật lâu, Grimm mới nhận ra mấy chữ này.

    "《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》? Đây là vật gì?" Grimm trợn mắt, vốn tưởng là một quyển tiểu thuyết truyện kí về thi sĩ lang thang, vì đây cũng là loại sách mà những tiểu thư, công tử quý tộc kia thích nhất, nhưng không nghĩ đến tiểu thư quý tộc vừa nãy lại ném một quyển sách có cái tên kì lạ như thế này.

    Chờ chút!

    Grimm đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, trợn to mắt, không thể tin nổi! Quyển sách này sẽ không phải là một bản ghi chép ma pháp thần bí của vu sư chứ?

    Vu sư là đề tài mà xưa nay chỉ các quý tộc lão gia mới có tư cách đàm luận, người thường thậm chí cả đời cũng chưa một lần được thấy vu sư hành tung bí hiểm. Trong mắt người thường, vu sư nắm giữ ma pháp thần bí khó lường, tràn ngập sự tà ác và bí ẩn, thường thường đều nghe đồn vu sư tàn sát một mảng lớn người bình thường, thậm chí ăn mắt trẻ con, dùng người bình thường làm thí nghiệm ma pháp tà ác. Nhưng bởi vì vu sư với sức mạnh phi phàm mà vĩ đại có thể dễ dàng giết chết người bình thường thậm chí là cả kỵ sĩ, khiến người khác phải kính nể.

    Thậm chí Grimm cũng không chỉ một lần ảo tưởng, đám vu sư đó rốt cuộc dựa vào cái gì để nắm giữ được những sức mạnh thần bí mà vĩ đại kia? Tại sao người bình thường không nắm giữ được? Nếu như mình trở thành vu sư, nắm giữ những sức mạnh thần bí vĩ đại, liền không cần phải nhìn sắc mặt của những quý tộc lão gia kia chứ? Còn kẻ nào dám nói mình là tiện dân thì trực tiếp giết chết hắn.

    Mang theo vẻ khó tin, Grimm nhanh chóng lật quyển sách《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》, bắt đầu nhẩm đọc từng chữ một, có khi gặp chữ lạ còn phải suy nghĩ cẩn thận một lúc, thậm chí tạm thời nhảy qua, trên mặt Grimm dần xuất hiện nét chấn động, phảng phất như mở ra cánh cửa lớn của một thế giới hoàn toàn mới!

    Mùi vị chính là thông qua hệ thống khứu giác của sinh vật để nhận biết được phân tử các vật chất khác nhau bay hơi trong không khí, mà mùi thối, thứ mùi có tính kích thích mạnh nhất đã chiếm một nửa số lượng mùi vị mà sinh vật có thể phân biệt.

    Dựa trên sự giải thích của《 Đồ Phổ Mùi Vị 》, người bình thường ước chừng có thể nhận biết được 30 đến 400 mùi vị khác nhau, ngẫu nhiên một số người có khả năng đặc biệt thì có thể nhận biết khoảng 600 mùi vị, nhưng số lượng nhận biết mùi vị này so với một ít sinh vật khác, đúng là thấp đến đáng thương.

    Ví như Anh Đề Kê (gà Anh Đề), một loại gà có thể phát ra tiếng khóc giống trẻ con, dựa theo thí nghiệm, sinh vật này ít nhất có thể phân biệt được 6500 mùi vị trở lên.

    Lại ví như Âm Điệp (bướm Âm), một loại sinh vật thần kỳ chỉ có thể sống nhờ vào việc thu thập mùi thối, có thể phân biệt được 8200 mùi vị trở lên. . .

    Trong sách còn đề cập, sinh vật được biết đến có khả năng nắm giữ nhiều mùi vị trong không khí nhất tên là Tam Đầu Khuyển (chó ba đầu), đây là một loại sinh vật hùng mạnh mà rất nhiều vu sư cũng không dám trêu chọc, nó có thể phân biệt đầy đủ được bất kỳ mùi vị nào mà vu sư có khả năng chia tách từ không khí, tổng cộng 17852 loại, quả thực đã đạt đến một mức độ khó tin.

    Thứ mà《 Cải Tạo Khứu Giác 》 giảng giải chính là căn cứ vào tình hình thân thể của vu sư, lợi dụng khứu giác nhạy bén của một số sinh vật để cải tạo bản thân, khiến khứu giác tiến hóa đến mức hoàn hảo, trong đó cái gọi là “thí nghiệm ma pháp” liên quan đến rất nhiều vật liệu kỳ quái, còn có một từ xuất hiện nhiều nhất trong sách mà đến bây giờ Grimm vẫn chưa thể làm rõ, “tế bào”?

    "Grimm, Grimm!" Sau khi lão Hán mỗ hô đến hai tiếng, Grimm mới lấy lại tinh thần từ trong quyển sách ma pháp kỳ diệu này, luống cuống tay chân thu lại sách ma pháp, bắt đầu giúp đỡ lão Hán mỗ đổ rác trên xe ngựa. Đổ hết sạch rác trên xe ngựa xong, Grimm theo lão Hán mỗ dựa vào quy củ cũ để thu mua hàng hóa trong lãnh địa Tử tước, dùng cho những quý tộc lão gia kia tiêu hao tối nay.

    Bận bịu đến tận lúc chạng vạng, lão Hán mỗ và Grimm mới chuyển hết tất cả hàng hóa đến phủ Tử tước trong thành, sau đó nhận lấy mười mấy đồng tệ(3), chạy về nông thôn. Trên xe ngựa, Grimm vẫn quên mình nhìn quyển《 Cải Tạo Khứu Giác và Đồ Phổ Mùi Vị 》 kia.

    Lão Hán mỗ quay đầu nhìn Grimm một chút, thở dài nói: "Đứa nhỏ này, hôm nay thực sự bị ma nhập, cuốn sách này đẹp đẽ như vậy sao?"

    Grimm cười hì hì, không nói gì thêm, chỉ là trong lòng hắn tràn ngập sự mong ngóng và rung động với thế giới vu sư bí ẩn này. Trên thế giới thực sự có ngọn núi sinh mệnh biết di chuyển? Sông chảy từ trên trời xuống? Những dị vực thế giới kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Nguyên lí để vu sư nắm giữ lực lượng ma pháp mạnh mẽ là gì?

    Những vấn đề liên tục hiện ra trong đầu Grimm, nhưng không ai có thể trả lời cho hắn.

    "Ái chà, đảo mắt đã mười bảy tuổi rồi nhỉ? À, sang năm sửa chữa lại nhà một lượt, xem có tìm được một nha đầu của gia đình nào đó quanh đây thích hợp cho con làm vợ hay không? Hi vọng lão già này trước khi bị chôn có thể nhìn thấy cháu nội." Lão Hán mỗ nhắc tới.

    Grimm cũng không ngẩng đầu lên, tùy ý lẩm bẩm: "Ngài nói lung tung cái gì đấy? Lão nhân gia ngài sống lâu trăm tuổi, thiên thu muôn đời, nhất thống giang hồ vốn không phải vấn đề."

    "Ha ha. . ." Lão Hán mỗ bị Grimm chọc cười, tiếp tục điều khiển xe ngựa quay về con đường quen thuộc kia.


    (1): Trong bản convert tên của nvc là Cách Lâm, nhưng theo mình đây là một bộ kỳ huyễn với các nhân vật chủ yếu mang tên phương Tây nên mình sẽ hạn chế tên Trung Quốc nhất, thay vì mang tên Cách Lâm thì nvc sẽ có tên Grimm.

    (2), (3): đồng tệ: tiền đồng, ngân tệ: tiền bạc, kim tệ: tiền vàng, giá trị của đồng tệ < ngân tệ < kim tệ
    @Yukihana116490 @nila32
     
  9. nila32

    nila32 Administrator
    Thiên Tượng kỳ Đỉnh Phong
    Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ
    Đường Chủ Dịch Nguyên Đường
           

    Bài viết:
    9,388
    Được thích:
    231,187
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    @Lưu Kim Bưu: bản dịch rất tốt, có thể đăng lên reader. Những chỗ để số cố gắng ghi ra bằng chữ thì ok hơn.
    Mà một chương có vẻ dài nhỉ :D
     
  10. aluco

    aluco Luyện Hư Sơ Kỳ
    Ngưng Khí Tầng 8
    ❈ Bích Ngọc Dịch Giả Trường Sinh ❈
    Chuyển Ngữ Quán Thông
    Đệ Tam Chuyển Ngữ Tháng 1
         

    Bài viết:
    3,567
    Được thích:
    66,486
    @Lưu Kim Bưu : góp ý chút về bản dịch
    Hán mỗ là danh xưng của lão Hán khi nói với người khác, nếu dùng để nói về lão thì dùng lão Hán thôi.
     

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0 - Khách: 0)