[Thông Báo] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Thảo luận trong 'Truyện Dịch' bắt đầu bởi tiểu toán bàn, 12/5/16.

  1. tiểu toán bàn

    tiểu toán bàn Administrator
    Thương Tùng Nghênh Khách
    Ngưng Khí Tầng 5

    Bài viết:
    Được thích:
    :dead: khi dịch lão đừng viết tắt tên nhé, đọc giả đọc thấy khó chịu lắm, với lại nên thống nhất, tu hành giả hay người tu hành cho xuyên suốt
    Sakura_kudo and trongkimtrn like this.
  2. trongkimtrn

    trongkimtrn Mod Sưu Tầm
    Vong Tình công tử
    Chuyển Ngữ Nhập Môn
    Bạch Ngọc Tầm Thư Đại Thừa
    Đệ Nhất Sưu Tầm Giả Tháng 12

    Bài viết:
    Được thích:
    Nghề nghiệp:
    Nuôi trồng
    Uh. Mình chỉ mới thử thui chứ chưa rành lắm. Cảm ơn các bạn đã nhắc nhá :54:
    Sakura_kudo thích bài này.
  3. tiểu toán bàn

    tiểu toán bàn Administrator
    Thương Tùng Nghênh Khách
    Ngưng Khí Tầng 5

    Bài viết:
    Được thích:
    :36:cố lên dịch là 1 con đường tích lũy vốn từ , làm nhiều sẽ mau lên tay, làm càng nhiều thì vốn từ hán việt nhiều dịch sẽ lẹ và sát hơn

    lão 7 và các mod sẽ góp ý cho bạn
    Sakura_kudo and trongkimtrn like this.
  4. trongkimtrn

    trongkimtrn Mod Sưu Tầm
    Vong Tình công tử
    Chuyển Ngữ Nhập Môn
    Bạch Ngọc Tầm Thư Đại Thừa
    Đệ Nhất Sưu Tầm Giả Tháng 12

    Bài viết:
    Được thích:
    Nghề nghiệp:
    Nuôi trồng
    Và chuẩn bị thuốc nhỏ mắt khi cần :80:
  5. KìNgộ

    KìNgộ Mod Nghênh Khách - Tụ Nghĩa Đường
    Timework: The nights
    Bích Ngọc Dịch Giả Trường Sinh

    Bài viết:
    Được thích:
    Nghề nghiệp:
    Ăn và chơi
    Người tu hành cường đại cho dù nhập định tu hành rất nhanh, nhưng quá trình thiên địa nguyên khí trong cơ thể và ngũ khí(ngũ tạng) chuyển thành Chân Nguyên đồng dạng cũng tiêu hao rất nhiều thời gian; nhất là những lúc tùy thời có khả năng gặp phải mã tặc, binh khí hoặc là mãnh thú tập kích. Do đó bình thường người tu hành không thể lãng phí chân nguyên, họ thủy chung sẽ đem chân nghuyên trong nội thể của mình giữ ở một mức nhất định.
    La Chung Cảnh – thủ lãnh đoàn ngựa thồ không phải là tu hành giả, nhưng mà hắn đã gặp qua không ít tu hành gỉa, cho nên lúc Trương Nghi(TN) động kiếm thì hắn cũng có xác định Trương Nghi không phải loại người tu hành có thể tùy ý lãng phí chân nguyên. Cho nên trong mắt hắn hành vi của TN lúc này là vô cùng ngu xuẩn.
    Mặc dù tu hành giả cường đại có thể nhập định tu hành rất nhanh, nhưng quá trình nguyên khí thiên địa và ngũ khí(ngũ tạng) trong cơ thể chuyển thành Chân Nguyên đều tiêu hao rất nhiều thời gian như nhau. Đặc biệt là trong lúc này, lúc nào cũng có khả năng gặp phải mã tặc, binh phỉ (thổ phỉ có vũ trang) hoặc bị mãnh thú tập kích. Do đó, thường thì người tu hành sẽ không thể lãng phí chân nguyên. Họ thủy chung sẽ giữ chân nguyên trong cơ thể của mình giữ ở một mức nhất định ở trạng thái luôn tràn đầy.

    La Chung Cảnh – thủ lãnh Mã Bang không phải là tu hành giả, nhưng hắn đã gặp qua không ít cuộc chiến của tu hành gỉa. Cho nên dựa vào việc Trương Nghi động kiếm lấy đá vừa nãy (ko đọc nên ko biết có phải ý nói là TN dùng kiếm lấy đá hay ko ^^) thì hắn cũng xác định Trương Nghi không phải loại tu hành giả có thể tùy ý lãng phí chân nguyên.

    Vì vậy, hắn thấy hành vi của TN lúc này đúng là vô cùng ngu xuẩn.
    -------ngang đây cho a tham khảo --------------
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/16
    Sakura_kudo thích bài này.
  6. KìNgộ

    KìNgộ Mod Nghênh Khách - Tụ Nghĩa Đường
    Timework: The nights
    Bích Ngọc Dịch Giả Trường Sinh

    Bài viết:
    Được thích:
    Nghề nghiệp:
    Ăn và chơi
    Sakura_kudo thích bài này.
  7. kethattinhthu7

    kethattinhthu7 Đế Vượng
    Tử Khí Khước Đông Lai

    Bài viết:
    Được thích:
    Sakura_kudo thích bài này.
  8. pastelxduck

    pastelxduck Mộc Dục
    Master of Translation

    Bài viết:
    Được thích:
    Nghề nghiệp:
    Hít thở không khí...
    Đăng ký đăng truyện dịch

    Tên truyện: Hậu duệ của Rồng
    Tác giả: Gem Higa

    Bản raw chương 1
    When time has forged long without the dragons,

    When chaos and destruction become rampant,

    She with the strength to choose will be known: the chosen one.

    Her destiny will lie betwixt the one her soul picks.

    Through the mirror she will pass for her gift;

    The one power to shift the world,

    Towards a slow peace:

    A world as if dragons had never ceased.

    The day was drawing to a close, as the sun slowly set over the forests of Orakrest. Eli’s brow lined with sweat as the summer warmth enveloped the land. There was neither slight wind nor cool stream to relieve oneself of the heat.

    The dense green sprawled for miles, and only merchants frequented the borders. Not much was left in those forests, aside from the animals that inhabited it. However, for those who refused to assimilate with the social hierarchy enforced by the larger towns, a handful of villages spread across the kingdom. These villagers lived on what the land provided and nothing more.

    The Hunter once lived in a small, peaceful village on the outskirts of the castle, but had left that quiet life long ago. He now took residence in the town, at the heart of the kingdom. Trained by his father, he was the only member of council capable enough of safely navigating the king’s land alone.

    After travelling for hours, he finally came upon the tree he had left a mark on a few moons back, indicating that it should only take a few hours to get home. After hiking half a day without a moment’s rest, he decided to stop and replenish himself.

    Setting the hunting gear underneath a tree, he unsheathed his sword and propped it against the trunk, as he reached into his pack to retrieve a loaf of bread he had been saving for the last hours of the journey. Eli took a few bites, until the loaf disappeared as quickly as it had been taken out. He drank from his canteen; greedily gulping down the water, as he leaned back against the tree and slowly closed his eyes for a quick nap before continuing home.

    Few minutes passed, before a cry pierced through the silence in the woods. Eli opened his eyes, listening intently to the sounds of the forest. Wails came from the left, as he slowly stood and reached back for his sword, walking towards the direction of the noise. Pulling back the brush leaves with the blade’s edge, revealed no creature or monster, but an infant no more than a few months old. The hunter eyed the baby with confusion, wondering what parent would abandon a baby, a girl no less.

    Wide hazel eyes speckled with green stared intently at the hunter with a mix of curiosity and wonder, waiting for his next move. Cautiously, he reached across the brush to stroke the infant’s cheek, causing her to squirm and giggle. Slowly pulling away, he was caught by the child’s little hands; they wrapped around his finger as she pulled it closer to her mouth. To his astonishment, the child began sucking on it. He couldn’t help but laugh, for the child who did not know him, gave her trust in an instant.

    Eli carefully slipped his palms underneath the infant, picked her up and held her close. He began attempting to identify any marks left on the child, but before even taking a glance, she had fallen asleep in his arms, and a grin crossed his harsh features.

    Years of battle and service to the King had yielded scars that would never fade: a constant reminder of the bloodshed reckoned by his very hands. He was far from ordinary: his height rivaling any man, muscles that could take on any force, skills that surpassed any competition, and a fury that could massacre an entire village. How an innocent child could disarm him, and bring such warmth and happiness into his cold heart, he could not understand.

    Tenderly unwrapping the bundle, he searched for any markings or designs that could help him identify the lost child. His heart ceased to beat after unfolding the last corner. There, unmistakably sewn into the soft fabric was the mark of the dragons. The crest was enclosed in a delicately stitched circle, as a crown laid dead center, overlapping a pair of dragon wings.

    No…it couldn’t be the same crest, he thought.

    To his knowledge, the dragon wings had been the only crest known through the years. But, there was one instance where he remembered seeing the exact one – embossed on the dragon queen.

    By the King’s bidding, he was sent out every few months to search the land for any signs of remaining dragons. The last of these creatures to be sighted had been a year hence, when a war raged between these beasts and humans. Since then, the dragons had gone into hiding, or—if the stories were true—through a sealed portal.

    After a year of searching, the hunter concluded that there were no signs of these creatures. The King however, remained unconvinced and continued ordering these hunts, thoroughly ensuring that there were indeed no living dragons left amidst their civilization. The Hunter never understood the reason for these hunts, but chose not to quarrel with the King.

    Any dragon findings had to be given to King Liyem once he arrived at the castle. A painful thought struck him, as he realized he would be obligated to hand over the child to the King. It would be impossible to hide her as he passed the guards.

    What was he thinking? It shouldn’t matter that he had to hand over the infant to his Majesty, seeing as it wasn't his. But for a reason he couldn’t explain, a pain rippled through his heart at the notion of leaving her with someone else. Unfortunately, there was nothing that could be done, as he was oath-bound to serve his majesty.

    Traveling back to the castle took longer with a baby in his arms. Nearing the gates, Eli spotted the guard at the entrance. He concentrated on passing him without a glance, quickening his steps.

    No luck evading him. “Good evening, Lord,” the guard greeted, as the Hunter passed.

    The sentinel eyed the bundle Eli guarded in his arms, a confused expression washed over his face as the Hunter calmly walked on, ignoring him and continued through the castle gardens. He passed a few scullery maids making their way through the servants’ quarters to the west side of the castle. He hurried along the paths, past the garden fountain, and made a quick right, abruptly stopping at the east side.

    He pushed a stone on the wall, revealing a tunnel. The secret entrance was meant for council members, as a quick escape route. He now used it to avoid the questioning looks of the castle servants.

    Grabbing the torch at the entrance, he stepped through the dimly lit passageway: it would lead him straight to the council room. Nearing the end of the tunnel, he stopped and made the decision that would alter not only his fate, but without intending to, also change the course of humanity. He uncovered the child, who was still soundly asleep in his arms. Grabbing the corner of the fabric that held her, he tore off the strip where the dragon crest rested, and slipped the piece into his pack. As he was nearing the end of the tunnel, the sound of voices grew louder and echoed against the walls.

    The King was immersed in a conversation with Torik, captain of the guards, about strengthening the west wall’s defenses. Eli removed himself from the shadows and placed the torch inits holder. The King’s eyes rested on him as Torik’s head pivoted, eyeing him and the infant in his arms. King Liyem dismissed Torik hastily, as the captain bowed to his Majesty and walked towards the door, but not before also bowing to Eli.

    Forty years old, Liyem’s face was etched with worry and stress, the heavy duties as king finally taking a toll on his appearance. Like his father, the King had jet-black hair where a lustrous gold crown sat. His beard lengthened with each passing week, now reaching about mid-length.

    The King slowly made his way to Eli, carefully treading as to not trip on the robes he donned on. Liyem looked at him questioningly, as his eyes travelled lower, resting on the sleeping babe.

    “What is this?” the King asked, cutting straight to the point.

    “I found this baby at the border of the forest,” Eli replied, displaying indifference. “Near the south gate.”

    The King walked to the bookshelf, behind the Huntsman. “Does the child bear any relevance to your current quest?”

    The Huntsman graduallyturned to meet the King’s gaze. “No My Lord, it does not.”

    “Are you certain Eli?”

    He bit back a retort. “Yes m’lord, there are no marks that make her significant.”

    The king held his arms out, and waited. Begrudgingly, the hunter placed the child into the king’s arms and watched him move the bundle around like it was nothing more than a sack of apples. After the baby squirmed defiantly – much to Eli’s amusement – the king had no choice but to give her back.

    The King pulled a chair out, lowering himself on it as he straightened his clothing. “Did you find anything else?”

    “No, sir.”

    Calculating eyes looked over Eli, until the King, satisfied, nodded in agreement.

    “Take the child to the midwife,” the King said. “I’m sure she can find a suitable home for it.”

    “Actually…” Eli hesitatingly began.


    “…Well My Lord, since Margo passed, I have no heir…”

    “You wish to keep the child?”

    “It seems I have formed an attachment to her. Ever since my wife’s accident,” Eli said bitterly, “I thought I could never feel a close kinship to anyone.”

    “Yes, your wife’s death was tragic, especially while still bearing your unborn child." A few long moments passed before the King replied. "If this is what you choose, then you may keep the child and raise it as your own.”

    “Thank you, My Lord,” Eli murmured, surprised at his consent.

    “You forget that I too, lost my wife.” The King dismissed him with a wave of a hand. Eli bowed, and turned to take his leave towards the door.

    Making his way through the castle gates, he looked down at the girl who had stolen his heart within in merely a few hours, clutching her even tighter against his chest. This was his chance for a new life, and the opportunity to leave the guilt behind him. He needed to be strong for her—for his child. Eli would raise her to be brave, strong, and above all, compassionate.

    He would name her Leiv.

    Bản dịch chương 1
    Khi dòng thời gian đã lãng quên loài Rồng,

    Khi hỗn loạn và sự tàn phá đã là thường lệ,

    Cô gái với sức mạnh trời cho sẽ trở thành 'người được chọn'.

    Vận mệnh phù thuộc vào sự lựa chọn,

    Qua tấm gương cô lấy được phần thưởng thuộc về mình,

    Một sức mạnh để thay đổi thế giới,

    Hướng tới nền hòa bình chậm:

    Thế giới mà những con rồng chưa bao giờ biến mất.


    Một ngày nữa lại sắp trôi qua, mặt trời dần lặn xuống khu rừng Orakest. Trán Eli lấm tấm đầy mồ hôi bởi hơi nóng của mùa hè bốc lên từ mặt đất. Chẳng có gió cũng chẳng có nước để hạ bớt cái nóng này.

    Màu xanh của cây phủ rậm cả hàng dài nhưng chỉ những thương buôn mới thường tới lui chỗ cánh bìa. Không còn nhiều người ở trong rừng, ngoại trừ những con thú sống ở đây. Tuy nhiên, cho những người không muốn phải sống theo cái chế độ phân biệt cấp bậc ở những thị trấn lớn, một số làng nhỏ đã mọc lên rải rác khắp vương quốc. Và người dân ở những nơi này chỉ có thể sống dựa vào thiên nhiên.

    Người thợ săn từng sống trong một ngôi làng nhỏ yên bình nằm ngoài vùng ngoại ô của lâu đài, nhưng đã rời bỏ cuộc sống êm đềm đó từ lâu. Giờ đây, anh đang cư ngụ trong thị trấn, nơi trái tim của vương quốc. Được cha huấn luyện từ nhỏ nên anh là người duy nhất của Hội đồng có khả năng một mình băng ngang qua Lãnh địa Vua an toàn.

    Sau hàng giờ đi bộ, Eli rốt cuộc cũng tới được gốc cây anh đã đánh dấu vài ngày trăng trước, có nghĩa là chỉ cần đi vài giờ nữa anh có thể về tới nhà. Cuốc bộ nửa ngày liền không nghỉ ngơi, giờ anh không thể không dừng lại và làm đầy bụng.

    Để bộ dụng cụ đi săn dưới gốc cây, Eli rút thanh gươm của mình ra, dựng nó dựa vào gốc cây, thò tay vào túi tìm lại ổ bánh mì anh đã để dành cho chặng cuối của chuyến đi. Eli ngoạm vài miếng, ổ bánh mì nhanh chóng hết sạch. Anh uống nước từ bi đông, dốc cạn cho đến giọt cuối cùng rồi quay lại chỗ cái cây, tranh thủ chợp mắt trước khi tiếp tục lên đường về nhà.

    Vài phút trôi qua trước khi một tiếng khóc xé thủng bầu không khí yên ắng của cánh rừng. Eli giật mình mở mắt, cẩn thận lắng nghe những âm thanh xung quanh cánh rừng. Tiếng kêu phát ra từ bên trái, chậm rãi đứng dậy, anh cầm lấy thanh kiếm của mình, đi về phía tiếng vọng. Dùng cạnh kiếm gạt bụi cây sang một bên, ngoài dự kiến của anh, không có con thú hay sinh vật nào xuất hiện, thay vào đó là một đứa bé sơ sinh vài tháng tuổi. Người thợ săn nhìn đứa bé với sự bối rối, tự hỏi cha mẹ nào lại có thể bỏ rơi con mình như thế này, hơn nữa đó lại là một bé gái.

    Đôi mắt nâu lục nhạt to tròn xen lẫn tò mò và thắc mắc nhìn vào người thợ săn, chờ đợi hành động tiếp theo của anh. Một cách thận trọng, Eli vươn tay vuốt cái má phúng phính của con bé, nó cười khúc khích. Ngón tay anh từ từ bị con bé nắm lấy, những ngón tay nhỏ bé đưa ngón tay anh tới gần miệng. Trước sự ngạc nhiên của người thợ săn, nó bắt đầu mút tay anh. Anh không thể không cười, ngay lập tức trao lòng tin cho đứa bé hoàn toàn xa lạ này.

    Eli vòng tay qua đứa trẻ sơ sinh, bế lên và ôm nó gần hơn. Anh định thử tìm xem có dấu hiệu nhận dạng nào trên đứa bé không, nhưng trong nháy mắt, nhóc con kia đã chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay anh, một tia cười chợt xẹt qua khuôn mặt cương nghị.

    Nhiều năm chiến đấu và phục vụ cho Nhà vua đã để lại cho Eli những vết sẹo không thể nào phai mờ: bằng chứng cho những cuộc chiến đẫm máu không ngừng nghỉ. Thể chất của anh vượt trội hơn mọi người bình thường: chiều cao hơn hẳn những người đàn ông khác, cơ bắp vững chắc đủ để chịu bất cứ lực lượng nào, kỹ năng vượt qua bất kỳ đối thủ cạnh tranh, và ẩn chứa một cơn cuồng nộ có thể thảm sát cả một ngôi làng. Làm thế nào mà một đứa bé xa lạ lại có thể hạ gục anh hoàn toàn chỉ trong chốc lát và mang theo một dòng nước ấm hạnh phúc vào hòa tan trái tim băng giá của anh, anh không thể hiểu nổi.

    Nhẹ nhàng mở tấm chăn bọc đứa trẻ, anh tìm kiếm bất cứ một ký hiệu hay hình vẽ nào đó có thể giúp anh nhận diện đứa bé thất lạc này. Tim anh như ngừng đập khi mắt đảo tới góc trong cùng. Ở đó, một dấu hiệu hình con rồng không thể nhầm lẫn vào đâu được bị che phủ bởi một góc chăn. Biểu tượng bao bọc bởi vòng tròn khép kín tinh xảo, với một chiếc vương miện nằm ở ngay chính giữa, chồng lên trên đôi cánh của con rồng.

    Không... không thể là nó được, Eli nghĩ.

    Theo những gì anh biết, cánh rồng là một gia huy duy nhất phổ biến trong nhiều năm qua. Nhưng, anh nhớ rất rõ, anh chỉ mới thấy một cái giống y đúc cái này một lần - và nó được chạm nổi trên người Nữ hoàng Rồng.

    Chịu lệnh Nhà vua, anh được cử ra ngoài vài tháng để truy tìm bất kỳ dấu hiệu còn sót lại của loài rồng. Song, vết tích mới nhất của loài sinh vật này được phát hiện cũng đã cách đây một năm hơn kể từ khi cuộc chiến tranh nổ ra giữa những loài vật to lớn và con người. Kể từ đó, những con rồng phải lẩn trốn khỏi tầm mắt loài người hoặc - nếu những câu chuyện là sự thật - thì chúng đã trốn qua một cánh cổng bí mật nào đó.

    Sau một năm tìm kiếm, những thợ săn đã kết luận rằng không còn bất cứ dấu vết nào của những sinh vật này nữa. Tuy nhiên, Nhà vua vẫn không bị thuyết phục và tiếp tục ra lệnh cho những cuộc săn lùng triệt để mới, đảm bảo rằng thực sự không còn tồn tại một con rồng nào trong vùng đất này. Những thợ săn không bao giờ hiểu được lý do của những cuộc săn lùng này nhưng cũng không phản kháng lại lệnh của Nhà vua.

    Bất cứ con rồng nào được tìm thấy cũng phải giao cho Vua Liyem một khi anh về đến lâu đài. Một ý nghĩ đau đớn ập thẳng vào đầu Eli, anh bỗng nhận ra rằng anh sẽ bị buộc phải giao đứa bé này cho Nhà vua. Việc giấu cô khỏi tầm mắt lũ lính canh là không tưởng.

    Anh đang nghĩ gì thế này? Việc gì anh phải lo lắng khi phải trao đứa bé này cho Bệ hạ, vì nó vốn không phải là của anh. Nhưng vì lý do nào đó mà Eli không thể giải thích nổi, một nỗi đau lan nhanh qua tim anh khi ý niệm để cô lại với người khác chợt đến. Thật không may, dường như anh chẳng có thể làm gì cho việc này khi anh đã bị ràng buộc trong lời tuyên thệ trung thành cho hoàng gia.

    Ẵm một đứa trẻ trong tay làm việc trở lại lâu đài tốn nhiều thời gian hơn bình thường. Gần tới cổng, Eli có thể nhìn thấy lính canh ở lối vào. Anh cố vượt qua hắn ta mà không bị chú ý, bước nhanh chân hơn.

    Nhưng may mắn không đến với Eli. " Chúc Ngài buổi tối tốt lành," tên lính canh chào khi người thợ săn đi ngang qua.

    Ánh mắt đám lính dồn vào cái bọc Eli đang ôm, một tia bối rối thoáng xẹt qua mặt anh nhưng rất nhanh liền biến mất. Eli bình tĩnh bước tiếp, cố trấn định mình, tiếp tục ngang qua khu vườn lâu đài. Anh đụng phải một vài người giúp việc đang trên đường tới khu ở của đầy tớ ở phía tây tòa lâu đài. Anh vội vã dọc theo con đường, qua đài phun nước trong vườn, rẽ phải và dừng đột ngột trước bức tường phía đông.

    Eli đẩy một hòn đá trên tường, để lộ một đường hầm. Lối đi bí mật này dành cho các thành viên Hội đồng trong trường hợp khẩn cấp. Giờ anh dùng nó để tránh khỏi những cái nhìn tò mò của những giúp việc trong tòa lâu đài.

    Cầm ngọn đuốc tại cửa vào, Eli bước dọc theo lối đi lờ mờ: nó sẽ dẫn anh đến thẳng phòng hội đồng. Gần cuối đường hầm, Eli dừng lại, anh sắp thực hiện một quyết định có thể không chỉ làm thay đổi số mệnh của anh mà còn có thể ảnh hưởng tới toàn thể nhân loại. Eli nhìn đứa trẻ, nó đang ngủ yên lặng trong vòng tay anh. Nắm lấy tấm chăn đang bọc cô bé, anh xé đi góc có dấu hiệu rồng và nhét nó vào túi áo. Tới cuối đường hầm, âm thanh của những cuộc nói chuyện trở nên to rõ hơn.

    Nhà vua đang nói chuyện với Torik, Đội trưởng đội lính canh, về việc tăng cường bảo vệ phía tây lâu đài. Eli bước ra khỏi bóng tối, cắm ngọn đuốc lên tường. Nhà vua nhìn anh qua đầu Torik, dời tầm mắt vào đứa trẻ sơ sinh trong tay anh. Vua Liyem vội vã cho Torik lùi đi, Đội trưởng cúi chào Đức vua của mình và đi về phía cửa, không quên cúi chào Eli.

    Bốn mươi tuổi, khuôn mặt của Liyem in sâu vẻ lo lắng và căng thẳng, những nhiệm vụ nặng nề của một đức vua biểu hiện rõ qua vẻ bề ngoài của ông. Giống như cha ông, Nhà vua có mái tóc hoa râm với chiếc vương miện bên trên. Bộ râu của ông dài qua từng tuần, bây giờ cũng đã được kha khá.

    Nhà vua chậm rãi hướng tới Eli, bước cẩn thận để không bị giẫm lên tà áo. Liyem nhìn anh dò hỏi khi ánh mắt dần dần đặt lên đứa bé đang ngủ.

    "Đó là gì?" Nhà vua hỏi, đi thẳng vào vấn đề.

    "Thần tìm thấy đứa trẻ này ở bìa rừng," Eli đáp, tỏ ra bình thường. "Gần cổng nam."

    Nhà vua đi tới chỗ kệ sách phía sau người thợ săn. "Thế đứa trẻ này có liên quan gì đến nhiệm vụ hiện tại của cậu không?"

    Người thợ săn cẩn thận đáp lại ánh mắt của Nhà vua. "Không, thưa Bệ hạ, nó không liên quan gì hết."

    "Cậu chắc chứ Eli?"

    Eli khẳng định lại. "Vâng của Bệ hạ, không có dấu hiệu cho thấy đứa bé này nguy hiểm."

    Nhà vua mở rộng vòng tay và đợi. Một cách miễn cưỡng, thợ săn đặt đứa bé vào vòng tay Nhà vua và nhìn ông di chuyển bọc em bé chả khác nào bọc táo. Cho tới khi cô bé vặn vẹo bướng bỉnh đòi Eli, Nhà vua mới chịu trao cô lại cho anh.

    Nhà vua kéo một cái ghế ra, vừa ngồi xuống vừa phủi thẳng lại quần áo. "Cậu còn tìm thấy gì nữa không?"

    "Không, thưa Bệ hạ."

    Đôi mắt dò xét nhìn về phía Eli, cho tới khi Nhà vua vừa lòng gật đầu đồng ý.

    "Hãy đưa đứa bé đó tới chỗ bà mụ đi," Nhà vua nói. "Ta chắc bà ấy có thể tìm được một ngôi nhà phù hợp cho nó."

    "Thật ra..." Eli ngập ngừng bắt đầu.


    "... Vâng, Đức vua của tôi, từ khi Margo ra đi, thần vẫn chưa có người nối dòng nào..."

    "Cậu muốn giữ lại đứa trẻ?"

    "Dường như là có một mối liên kết đặc biệt giữa Thần với đứa bé này. Kể từ vụ tai nạn của vợ Thần," Eli cay đắng nói, "Thần đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể gần gũi với người nào nữa ."

    "Đúng thế, cái chết của vợ cậu thật bi thảm, nhất là khi còn mang trong mình đứa con chưa chào đời của anh." Một khoảng dài trôi qua trước khi Nhà vua tiếp tục nói. "Nếu đó là những gì cậu muốn, thì cứ giữ đứa bé và nuôi dưỡng nó như con ruột đi."

    "Thần cảm ơn Bệ hạ," Eli hạ giọng, ngạc nhiên vì sự đồng ý của Nhà vua.

    "Cậu quên rằng ta cũng đã từng như thế, mất đi người vợ của mình." Nhà vua vẫy tay ra hiệu cho anh lui ra. Eli cúi chào và đi về phía cửa.

    Đi qua các cánh cổng của tòa lâu đài, anh nhìn xuống cô bé đã đánh cắp trái tim mình chỉ trong vài tiếng đồng hồ, ôm chặt cô vào lòng hơn. Đây là cơ hội mới cho cuộc đời anh để bỏ lại cảm giác tội lỗi phía sau. Anh cần phải mạnh mẽ hơn vì cô - vì đứa con của anh. Eli sẽ dạy cô cách trở nên gan dạ, mạnh mẽ, và trên tất cả là vị tha.

    Anh sẽ đặt tên cô là Leiv.
    Sakura_kudo, KìNgộ, walrus and 3 others like this.
  9. Bạch Tiểu Thuần

    Bạch Tiểu Thuần Quan Đới

    Bài viết:
    Được thích:
    @walrus tiếng anh thì lão xác nhận cho kìa
    Sakura_kudo and walrus like this.
  10. walrus

    walrus Super Moderator
    Nhật Nguyệt Tranh Huy
    The Dictionary

    Bài viết:
    Được thích:
    Nghề nghiệp:
    Graduate student
    Thứ nhất, mình mong các dịch giả khi up bản dịch lên BNS thì có đính kèm 1 file word, nội dung bao gồm text gốc được đặt song song với bản dịch, để các nhóm trưởng tiện đối chiếu.

    Ví dụ như thế này:

    Mời đọc

    Về phần bản dịch của @pastelxduck thì mình thấy thế là đủ tiêu chuẩn để đưa lên Reader rồi.

    Thực ra thì bản dịch chỉ ở mức 7/10, bởi vì một số cụm từ đơn vẫn còn chưa sát nghĩa. Tuy nhiên văn phong của bộ này thì cũng khá là khó, và xét đến việc dịch giả không phải là người chuyên nghiệp, nên như vậy là rất đáng khen rồi.

    Mình khuyên bạn nên sử dụng thêm từ điển Anh-Anh (mình hay dùng Oxford Learner), để tăng độ chính xác cho quá trình dịch. Mình có đính kèm file word, trong đó đã sửa những lỗi ngữ nghĩa vào loại nặng. Lỗi lặt vặt thì thực ra cũng không nhiều lắm, tuy nhiên nếu có thể thì bạn nên tìm biên tập viên.

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0 - Khách: 0)