1. Những cái LIKE và những lời cảm ơn là nguồn động lực để các dịch giả và converter tiếp tục cống hiến sức lực cho cộng đồng. Nếu bạn đã từng một lần muốn hỏi: vì sao còn chưa có chương mới?, xin biết rằng, không chỉ riêng bạn cần dịch giả và converter, mà họ cũng cần bạn nữa.

    Xin hãy động viên dịch giả và converter bằng cách đăng-ký (miễn phí) và đăng-nhập vào diễn đàn, để bạn có thể bấm những nút LIKE, để các dịch giả và converter còn biết rằng: Có người vẫn đang dõi theo thành quả của họ.

  2. Truyện Convert Mới Hoàn Thành - Thái Huyền Chiến Ký

[Thông Báo] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Thảo luận trong 'Phòng Dịch Giả - Đăng Ký Dịch' bắt đầu bởi tiểu toán bàn, 12/5/16.

  1. pastelxduck

    pastelxduck Kim Đan Trung Kỳ
    The Dictionary
     

    Bài viết:
    305
    Được thích:
    904
    Nghề nghiệp:
    Hít thở không khí...
  2. walrus

    walrus Super Moderator
    Nhật Nguyệt Tranh Huy
    The Dictionary
       

    Bài viết:
    1,685
    Được thích:
    6,183
    Nghề nghiệp:
    Graduate student
    Mình đã xem qua, chất lượng khá tốt so với lần trước, như vậy là thừa đủ rồi.

    Còn chỗ bôi đỏ trong file Prologue thì câu "You don't know that." nên được dịch là "Ông vẫn chưa hiểu đúng vấn đề rồi.". Còn lại thì ok.
     
  3. NguyetNhi

    NguyetNhi Nguyên Anh Trung Kỳ
    Tử Sắc Hắc Điệp
    Hồ Vương Thanh Khâu
    Ngưng Khí Tầng 6
       

    Bài viết:
    930
    Được thích:
    2,503
    Đăng ký truyện dịch
    Tên truyện: Trùng sinh nữ phụ
    Tác giả: Mỉm Cười Wr
    Tag QTV: @Vivian Nhinhi, @nila32, @archnguyen1984, @Yukihana116490, @nhatchimai0000
    Bản convert
    Đệ thập chín chương phát hiện

    Thượng nhất thế Cố Doanh Tích đại tam khi nhưng không cùng bất luận kẻ nào có liên quan hệ , dù sao nàng diện mạo tuy rằng thanh tú, khả ở đế đô đại học như vậy trong trường học, là không kém mỹ nữ tồn tại , nàng ở trong đó có thể nói chính là nhất không chớp mắt xấu tiểu vịt mà thôi, thậm chí kiếp trước khi còn có nhân nói như vậy quá nàng, Ninh Vân Hoan khi đó thân là của nàng bằng hữu, còn không có thiếu bởi vì này chuyện này cùng người khác kháp đứng lên. Cũng đang bởi vì Ninh Vân Hoan như thế thâu tâm lấy phế đối nàng, mới nhanh chóng làm cho nữ chủ cùng Ninh Vân Hoan chín đứng lên, trở thành bằng hữu.

    Cố Doanh Tích gia cảnh cũng không tốt, có thể nói nàng có Ma Tước nữ chủ tiêu chuẩn trang bị. Nàng có một thân thể cũng không tốt mẫu thân, là cần đổi thận , nhưng lại có một đôi tuổi còn nhỏ đệ muội, bởi vậy nàng nhu cầu cấp bách kiếm tiền, đại bốn mùa Ninh Vân Hoan cùng nàng quan hệ tốt đứng lên sau, rất là đồng tình quá nàng, bởi vậy ở đại bốn mùa, đã đem Cố Doanh Tích mang vào nhà mình công ty trung.

    Đến lúc này liền giống như dẫn hổ nhập môn bàn, đầu tiên là không biết sao lại thế này, Ninh Vân Thành trong lúc vô ý đem nàng lần đầu tiên cướp đi , từ nay về sau khả xem như mở ra Ninh Vân Hoan khổ bức kiếp sống văn chương, bởi vì sự tình đối với Ninh Vân Hoan mà nói tương đương với là nhân sinh bước ngoặt, cho nên hắn đem Cố Doanh Tích lần đầu tiên nhớ rõ thập phần rõ ràng.

    Nhưng hiện tại lại xem như chuyện gì xảy ra? Mặc kệ là thịt văn trung vẫn tiền nhất thế, Cố Doanh Tích lần đầu tiên đều là thuộc loại Ninh Vân Thành , cũng bởi vậy mới đặt Ninh Vân Hoan này không hay ho quỷ thứ nhất nữ phụ vững chắc ngai vàng, Nhưng vì cái gì này nhất thế lại cùng tiền nhất thế bất đồng ? Chẳng lẽ là bởi vì nàng trọng sinh nguyên nhân, không ngừng là nàng cùng Lan Lăng Yến bình thường trong lúc vô ý có nói không rõ nói không rõ quan hệ, cũng liên quan Cố Doanh Tích lần đầu tiên cũng bắt đầu đã xảy ra thay đổi?

    Nghĩ vậy nhi, Ninh Vân Hoan khẽ thở dài một tiếng, vừa mới chuẩn bị tưởng quay đầu đi xem đoạt Ninh Vân Thành lần đầu tiên quyền lợi nam nhân là ai, một bàn tay lại đột ngột từ sau đầu nhiễu đến nàng thắt lưng tiền, nhẹ nhàng vùng, đã đem nàng mang vào một cái trong ngực.

    Nguyên bản là muốn muốn giãy dụa , nhưng bởi vì phía sau kia cứng rắn trung lại hơi chút nhiệt khí trong ngực thật sự là rất quen thuộc , Ninh Vân Hoan tiếng kinh hô vừa xong bên miệng, lại bị nàng cắn môi nuốt đi xuống.

    Nhưng chính là như vậy trong nháy mắt tiếng hít thở lớn chút mà thôi, bên trong nguyên bản chính thân nhau nam nhân thân thể lại đột nhiên gian cứng đờ, liên quan một đạo giọng nữ kinh hô lên:

    “Không cần, không cần nơi đó, đau......”

    Cái này tử có chút xấu hổ , Ninh Vân Hoan vừa có chút chưa từ bỏ ý định tưởng đẩy ra bụi hoa nhìn, Lan Lăng Yến cũng là đem nàng thân thể vòng vo lại đây, một tay lấy mặt nàng ấn vào chính mình trong lòng.

    Theo bên trong thống khổ giọng nữ cao cao vang lên, nam nhân tiếng thở dốc cũng lớn chút:“Tiểu phiến tử, chỉ có đau không?”

    Ninh Vân Hoan nhịn không được sợ run cả người, cả người ác Hàn, một trận kịch liệt thở dốc sau, Cố Doanh Tích phát ra giống muốn tần sắp chết vong bình thường thở gấp thanh cùng đau đinh, bên trong mới dần dần ngủ yên xuống dưới. Này hết thảy chỉ phát sinh ở một lát chung công phu lý mà thôi, kia bụi hoa sau nam nhân đem xụi lơ ở chính mình trong lòng nữ nhân ôm chặt, ôm nàng hơn phân nửa xuân phong, như âm lãnh độc xà bàn ánh mắt mới hướng Ninh Vân Hoan phía trước trạm địa phương nhìn lại đây, mãn nhãn tàn nhẫn.

    Xuyên thấu qua hoa cỏ lá cây khe hở, Lan Lăng Yến thấy được hắn hung ác ánh mắt, mỉm cười, hắn một tay ôm trong lòng nhân, không cho nàng giãy dụa mở ra nhìn đến trước mắt xấu xa cảnh tượng, một mặt đem sắc vi đằng chi bàn mở chút, hướng bên trong hung tợn nam nhân cười cười, một bên đem bát hoa đằng thon dài thủ so với cái thương động tác, một con mắt mị lên, một khác ánh mắt lộ ra mỉm cười đến, nhắm ngay này nam nhân ót nhi điểm một chút, miệng nhẹ giọng nói:“Oành!”

    Làm như đấu súng bàn động tác cùng hắn thanh âm, tuy rằng trên mặt còn mang theo cười yếu ớt, nhưng sát ý lại cuồn cuộn không dứt theo hắn trên người truyền lại lại đây. Vừa mới mới trải qua quá một lần tình dục lễ rửa tội, chính kích động không thôi nam nhân vừa thấy đến hắn động tác, theo miệng hắn lý phát ra nhẹ giọng, như là chính mình thực bị thương đánh qua một lần bàn, sắc mặt nhất thời nhất bạch, thân thể không tự chủ được run run một chút, ôm Cố Doanh Tích không tự giác muốn hướng thượng nằm, giống như muốn né tránh này nhất thương bàn.

    “Ha ha.” Lan Lăng Yến phát ra một tiếng cười khẽ đến, thế này mới theo sắc vi đằng thượng hái được một đóa khai chính diễm sắc vi hoa xuống dưới, nhẹ nhàng đem mặt trên có thể trát nhân cành lá tê rơi sau, mới đừng ở tại nàng lỗ tai thượng, bán ôm nhân cường thế đem nàng mang theo nghênh ngang mà đi!

    Vừa mới kinh hách quá độ nam nhân lúc này té trên mặt đất sau một lúc lâu đi không đứng dậy, hắn là bị dọa , rõ ràng phía trước người ta chính là so với một cái lấy thương bạo hắn đầu động tác, căn bản chính là giả , chính là hắn dùng thủ so với cái thủ thế mà thôi, khả hắn tại kia trong nháy mắt lại giống như thực cảm thấy chính mình sắp cũng bị cái kia xa lạ xuất hiện nam nhân lấy bắn chết tử bình thường, phía sau lưng mồ hôi lạnh lập tức thấm đi ra, vừa mới cùng này yêu tinh dây dưa một phen hắn không có mệt, nhưng này một lát bị kia người xa lạ nhất dọa, hắn lại cảm thấy cả người như nhũn ra, trong lúc nhất thời không hữu lực khí trạm được rất tốt đến.

    Này đế đô khi nào thì xuất hiện như vậy một cái xa lạ nhân, xem ra không giống như là cái người thường, hơn nữa vừa mới đứng bên ngoài đầu nhìn lén bị hắn ôm vào trong ngực nữ nhân là ai? Vừa mới kia thần bí nhân không có đối hắn lộ ra khinh bỉ ý, nhưng hắn khinh thị thái độ lại căn bản không cần phải nói, nhấc tay nâng chừng gian liền thể hiện rồi đi ra, này nam nhân âm tình bất định suy nghĩ một trận, nguyên bản bởi vì vừa mới cùng Cố Doanh Tích hoan hảo một lần sau có chút sung sướng tâm tình, bởi vì Lan Lăng Yến mà trầm trọng lên.

    Một đường Ninh Vân Hoan nhu thuận nhâm Lan Lăng Yến ôm không dám ra tiếng, vừa mới bị hắn đãi đến chính mình nhìn lén người khác hẹn hò, lúc này nàng lại là xấu hổ lại là không yên, một đường tùy ý hắn ôm thẳng đến ra vườn trường, thượng mở ra lãnh khí xe khi, nàng thế này mới cảm thấy cả người thở dài nhẹ nhõm một hơi.

    “Đẹp mắt không?” Lan Lăng Yến lần đầu tiên nhìn đến nàng như vậy mềm mại bộ dáng, trong lòng vừa lòng, khả trên mặt cũng không động thanh sắc, đầu tiên là thay nàng để ý để ý có chút hãn thấp mái tóc, xem nàng ánh mắt có chút dao động bộ dáng, không khỏi không biết nên khóc hay cười:“Không phải nói thập phần chung sau ta đi ra?”

    “Ta chỉ là muốn ở trong trường học đi một chút.” Đầu tiên là có chút chột dạ nhỏ giọng giải thích một câu, Ninh Vân Hoan thật cẩn thận ngẩng đầu nhìn hắn sắc mặt liếc mắt một cái, sờ không rõ hắn lúc này trong lòng là cái cái gì ý tưởng, lại theo bản năng tưởng tọa xa một ít:“Ta không nghĩ tới hội nhìn đến, bởi vì người kia......”

    “Là ngày hôm qua cái kia nữ nhân.” Lan Lăng Yến đem nàng kéo đến trong lòng, thân thủ sờ sờ nàng cổ, thế này mới theo trước mặt tọa ỷ bên cạnh cầm lấy điện thoại, phân phó một câu:“Đem độ ấm điệu cao một ít.”

    Vừa mới bên ngoài thái dương chính đại, lãnh không ngại tiến mở ra lãnh khí trong xe, Ninh Vân Hoan trên người có chút hãn, như vậy lạnh lùng nóng lên nàng dễ dàng cảm lạnh. Trong lòng nghĩ lần sau muốn ở xe trung chuẩn bị một cái sao thảm, làm cho nàng lần sau có thể lãnh khi đắp một ít, Lan Lăng Yến không có chú ý tới Ninh Vân Hoan có chút lên men sắc mặt:“Ngươi còn nhớ rõ nàng?”

    Bản dịch
    Chương 19: Phát hiện

    Trong thời gian Cố Doanh Tích học năm ba đại học không có cùng với bất kì ai có quan hệ, dù sao thì diện mạo của cô ta chỉ được xem như thanh tú mà thôi, ở trong trường đại học đế đô toàn tuấn nam mỹ nữ mà nói, cô ta cũng chỉ là một con vịt con xấu xí mà thôi, thậm chí kiếp trước còn có người nói cô ta như vậy nữa, khi đó Ninh Vân Hoan thân là bạn thân của cô ta, có không ít lần đều đứng ra giúp cô ta nói chuyện. Cũng bởi vì Ninh Vân Hoan hết lòng hết dạ với cô ta như thế, mới làm cho nữ chủ cùng Ninh Vân Hoan nhanh chóng trở thành bạn bè.

    Điều kiện gia đình Cố Doanh Tích cũng không tốt, có thể nói cô ta có đủ tiêu chuẩn của một nữ chủ “chim sẻ”. Cô ta có một người mẹ thân thể không tốt, đang cần thay thận, nhưng lại có một đứa em trai nuôi cùng hai đứa em gái đang còn đi học, bởi vậy cô ta rất cần tiền, sau này quan hệ của Ninh Vân Hoan cùng cô ta tốt hơn, thấy hoàn cảnh của cô ta đáng thương, nên vào năm đại học thứ tư của Cố Doanh Tích đã mang cô ta vào công ty nhà mình.

    Đến lúc này liền giống như dẫn hổ về nhà, đầu tiên không biết tại sao Ninh Vân Thành trong lúc vô ý đã cướp đi lần đầu tiên của cô ta, từ đó về sau mở ra cuộc sống khổ sở của Ninh Vân Hoan, bởi vì sự tình đó đối với Ninh Vân Hoan là bước ngoặc lớn trong cuộc đời của cô, cho nên cô nhớ rất rõ ràng sự tình lần đầu tiên của Cố Doanh Tích.

    Nhưng hiện tại lại xảy ra chuyện gì? Mặc kệ là thịt văn hay là kiếp trước, lần đầu tiên của Cố Doanh Tích không phải đều thuộc về Ninh Vân Thành sao, cũng bởi vì vậy nên Ninh Vân Hoan mới trở thành vật hy sinh nữ phụ số một trong cuốn tiểu thuyết này. Nhưng vì sao kiếp này cùng kiếp trước lại khác nhau? Chẳng lẽ bởi vì nguyên nhân cô trọng sinh lần nữa, không những cô cùng Lan Lăng Yến trong lúc vô tình đã xảy ra quan hệ không bình thường, cũng làm cho lần đầu tiên của Cố Doanh Tích xảy ra thay đổi?

    Nghĩ như vậy, Ninh Vân Hoan khẽ thở dài một tiếng, vừa chuẩn bị quay đầu lại nhìn xem người người đàn ông đoạt đi quyền lợi lần đầu tiên của Ninh Vân Thành là ai, thì bất ngờ có một bàn tay từ phía sau ôm lấy thắt lưng của cô, nhẹ nhàng kéo cô vào trong lồng ngực người nọ.

    Ban đầu cô còn muốn giãy dụa, nhưng khi cảm nhận được lồng ngực cứng rắn quen thuộc phía sau, tiếng kinh hô của Ninh Vân Hoan vừa đến bên miệng liền bị cô cắn môi nuốt xuống.

    Nhưng chỉ trong nháy mắt, tiếng hít thở hơi lớn đó đã làm cho thân thể của nam nhân bên trong đột nhiên cứng đờ lại, tiếp theo là một giọng nữ thét lên:

    “Không cần, không cần chạm vào nơi đó, rất đau......”

    Nhìn xem cảnh này làm cho người ta xấu hổ, nhưng Ninh Vân Hoan không có từ bỏ ý định đẩy bụi hoa trước mặt mình ra xem, thì Lan Lăng Yến đã đem thân thể cô xoay lại, một tay khác ôm lấy mặt cô vùi trong lòng hắn.

    Từ bên trong bụi hoa không ngừng truyền đến tiếng kêu thống khổ của phụ nữ, còn có tiếng thở dốc ngày càng lớn của đàn ông truyền ra:“Tiểu lừa gạt, chỉ có đau thôi sao?”

    Ninh Vân Hoan không nhịn được cả người run rẩy, cảm giác thật buồn nôn, sau một hồi kịch liệt thở dốc, Cố Doanh Tích phát ra tiếng thở gấp giống như sắp chết, lúc này bên trong mới dần dần yên tĩnh lại. Những chuyện này tất cả chỉ phát sinh trong thời gian ngắn mà thôi, đằng sau bụi hoa người đàn ông đang kéo cô gái xụi lơ xuống dưới vào trong ngực mình, giúp cô ta che đi phân nửa cảnh xuân lộ ra bên ngoài, thanh âm cùng ánh mắt như độc xà bắn thẳng tới chỗ Ninh Vân Hoan đang đứng, trong mắt toát ra vẻ tàn nhẫn.

    Xuyên qua những khe hở của lá cây, Lan Lăng Yến thấy được ánh mắt hung ác của hắn ta, nhưng hắn chỉ mỉm cười, một tay ôm lấy người trong lòng, không cho cô giãy dụa mở mắt ra nhìn cảnh tượng xấu hổ phía trước, lấy tay gạt những bông hoa bên cạnh qua một chút, hướng người đàn ông hung dữ bên trong cười cười, một bên đem bàn tay vừa mới gạt những bông hoa kia ra làm một cái động tác bóp cò súng, một con mắt híp lại, một ánh mắt khác thì lộ ra tươi cười, nhắm ngay đầu người đàn ông kia điểm một cái, miệng nhẹ giọng nói:“Bùm!”

    Thanh âm cùng động tác bóp súng của hắn làm giống như thật, tuy rằng trên mặt còn mang theo ý cười yếu ớt, nhưng sát khí dày đặc lại không ngừng từ trên người hắn tỏa ra. Vừa mới trải qua một cuộc hoan ái kịch liệt, chính mình vẫn còn đang kích động chưa lấy lại tinh thần. Thì lại thấy động tác cùng thanh âm như có như không của người đàn ông kia, thân thể không tự chủ được mà run rẩy, bị dọa cho sắc mặt nhất thời trắng bệch. Thân thể theo bản năng lăn một vòng né tránh viên đạn cũng kéo theo Cố Doanh Tích đang bị hắn ta ôm trong ngực.

    “Ha ha.” Lan Lăng Yến phát ra một tiếng cười khẽ, lúc này mới ngắt xuống một đóa hoa hồng, nhẹ nhàng mà đem gai nhọn có thể làm bị thương ngắt hết xuống, sau đó cài nó lên tai người trong lòng, mạnh mẽ ôm cô nghênh ngang rời khỏi đó!

    Vừa mới trải qua kinh sợ quá độ, lúc này người đàn ông té trên mặt đất thật lâu vẫn không có đứng lên, hẳn là bị dọa sợ, rõ ràng người kia chỉ làm một động tác muốn dùng súng bắn nổ đầu hắn, căn bản không phải là thật, hắn ta chỉ dùng vài động tác tay mà thôi, nhưng hắn lại cảm thấy giống như trong nháy mắt đó bản thân bị người đàn ông xa lạ bắn chết, sau lưng mồ hôi lạnh lập tức chảy ra, vừa mới cùng tiểu yêu tinh này vận động kịch liệt cũng không làm cho hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng lúc này lại bị người đàn ông xa lạ đó dọa sợ, hắn cảm thấy cả người như nhũn ra, trong lúc nhất thời không thể nào đứng lên được.

    Ở đế đô khi nào thì đã xuất hiện một người xa lạ như vậy, có thể thấy được hắn ta có thân phận không tầm thường, hơn nữa cô gái vừa mới đứng bên ngoài nhìn lén bị hắn ta ôm vào trong ngực là ai? Người thần bí kia vừa rồi không có đối với hắn lộ ra ý khinh bỉ, nhưng thái độ khinh thị lại quá rõ ràng, chỉ cần nhìn từng cái nhấc chân nhấc tay của hắn ta là có thể hiểu, hắn ta tâm trạng khó chịu suy nghĩ một lúc, vốn dĩ bởi vì vừa mới cùng Cố Doanh Tích mây mưa một lần nên tâm trạng có chút sung sướng, nhưng bởi vì sự xuất hiện của Lan Lăng Yến mà biến mất.

    Một đường đi thẳng tới cổng trường, Ninh Vân Hoan ngoan ngoãn im lặng không nói để mặc cho Lan Lăng Yến ôm mình, vừa mới bị hắn bắt tại trận bản thân nhìn lén người ta hẹn hò, lúc này cô vừa xấu hổ vừa lo lắng, nên mặc hắn một đường ôm cô đến cổng trường, cửa xe mở liền tỏa ra một trận khí lạnh, lúc này cô mới nhẹ nhõm thở ra một hơi.

    “Nhìn đủ chưa?” Lần đầu tiên Lan Lăng Yến nhìn thấy bộ dáng cô mềm mại như vậy, trong lòng vừa lòng, nhưng trên mặt lại không có biểu hiện ra, đầu tiên hắn thay cô sửa sang lại mái tóc có chút hỗn loạn, lại nhìn thấy ánh mắt đảo loạn của cô, hắn không biết mình nên khóc hay cười:“Không phải em nói mười phút sau đi ra sao?”

    “Em chỉ muốn đi dạo quanh trường học một chút thôi.” Ninh Vân Hoan chột dạ giải thích một câu, thật cẩn thận ngẩng đầu nhìn xem sắc mặt của Lan Lăng Yến, cô cũng không biết bây giờ hắn đang nghĩ cái gì, nên theo bản năng muốn ngồi cách xa hắn một chút:“Em không nghĩ tới lại nhìn thấy cảnh đó, bởi vì người kia......”

    “Là cô gái ngày hôm qua.” Lan Lăng Yến kéo cô vào trong lòng mình, đưa tay sờ cổ cô, sau đó đưa tay cầm lấy điện thoại ở bên cạnh phân phó một câu:“Đem nhiệt độ chỉnh lên một chút.”

    Vừa mới ở bên ngoài thời tiết quá nóng, mà không khí trong xe bây giờ có thể nói là quá lạnh, trên người Ninh Vân Hoan đang đổ mồ hôi, vừa lạnh vừa nóng như vậy rất dễ làm cô cảm lạnh. Trong lòng suy nghĩ lần sau sẽ để ở trong xe một cái mền, để lần sau nếu lạnh cô có thể đắp, Lan Lăng Yến không có chú ý tới sắc mặt ngày càng khó chịu của Ninh Vân Hoan:“Anh còn nhớ rõ cô ta?”
     
  4. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    ❈Thiên Phủ Dịch Giả ❈
                 

    Bài viết:
    9,435
    Được thích:
    49,798
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    Chào cô gái.
    Tỷ đã đọc qua bản dịch thô chap 19 của muội. Và cũng đọc qua cả nội dung đối thoại của mod @Yukihana116490 và muội. Muội dịch rất khá. :6cool_smile: Chất lượng bản dịch của muội đã qua vòng keiemr duyệt, chúc mừng!! :hoa:

    Bên cạnh đó, về vấn đề ghi nguồn tỷ xin phép public nội dung đối thoại của hai muội muội như sau:
    Thực ra nguồn ở đây là nguồn post truyện dịch thôi.
    Muội thoải mái ghi rõ nguồn raw (convert) là tangthuvien.com
    Mà tỷ cứ nghĩ bạn @bunebi đã chia sẻ với muội về quy định post truyện của diễn đàn rồi chứ nhỉ. :6cool_smile:
    Nhưng không sao, tỷ sẽ nhắc lại.
    1. Khi đăng truyện dịch trên BNS muội phải ghi nguồn duy nhất là bachngocsach.com nhé.
    2. Nơi đăng truyện sẽ là http://bachngocsach.com/reader/:6cool_smile:
    3. Tên dịch giả phải được ghi rõ đầy đủ. :5cool_still_dreaming: Bất kể là dịch giả của diễn đàn nào.
    4. Còn cách thức muội đăng truyện trên diễn đàn tangthuvien hay lequydon là tùy nội quy các diễn đàn đó nhé, chỉ nhớ rõ ghi đúng và đủ tên dịch giả là được.
    :hoa:

    Còn nữa, thể loại truyện này là Mau xuyên, còn là mau xuyên thịt văn - nữ phụ văn.
    Trong truyện chắc chắn có những yếu tố 18+:6cool_beat_brick:.
    Tỷ sẽ tìm đọc raw và sau đó sẽ phản hồi với muội về việc truyện này chính thứcsẽ được đăng ở nơi nào (reader hay MHT) :7cool_extreme_sexy_girl:
    Nhưng trước mắt, nếu đã đồng ý với những mục nêu trên, mời muội lập topic đăng ký phân chương dịch ở đây: http://bachngocsach.com/forum/forums/77/create-thread
    :hoa:
     
  5. SeagteHDD

    SeagteHDD
    Giải nhì cuộc thi sáng tác truyện ngắn tháng 6

    Bài viết:
    193
    Được thích:
    398
    Nghề nghiệp:
    Thu mua đồng nát
    Đăng ký dịch, mình tập tành, nhờ mod xem thử nha! Mình hok rành lắm, có gì ad chỉ dẫn thêm nhé!

    Bần Đạo Có Bệnh
    tác giả : Thanh Phong Bất Giải Ngữ

    chương 1 : Ta có bệnh, nhưng nhè nhẹ mà thôi

    thể loại : hài hước cổ đại
    tag : @nila32, @archnguyen1984 , @nhatchimai0000 ,@Yukihana116490
    Mod có thời gian, xét dùm truyện này nhé, tks!

    trung
    第1章 我有病,我症状轻微



    行歌是个女冠,至少她自己是这么认为的。

    从有记忆起,她便是在洗月观了。

    她记得的事情不太多,连行歌这个名都是住持妙善法师给取的。

    妙善法师是个得道的真人,据说已经百来岁,可还维持着二十来岁风华正茂的容颜,若非一头灰发,人还道是个大姑娘。行歌很崇拜她。别的不说,行歌觉得自己这名字就取得挺有文化的。

    直到有一天,行歌看到妙善法师又捡了个小姑娘回来。

    妙善法师慈悲地摸着小姑娘的头,说:“瞧着是个有慧根的,取个什么名字好呢。”

    说着她闭眼翻开了手边的书,默念了一个数字,然后睁眼对着翻开的那一页数。

    唔,狗。

    再打开一页。

    唔,蛋。

    妙善法师慈悲地笑了,说:“就叫狗蛋吧。”

    知道真相的行歌眼泪流下来。上苍你待我行歌真是不薄,从今往后我定当百倍珍惜这不知撞了什么狗屎运得来的好名字。

    尽管取名一事给了行歌一个不小的打击,但这并不妨碍她继续崇拜妙善法师。

    入观这两年,她持斋礼拜,诵经修真,样样都照足了规矩做,只盼能早日得到个名分,正式成为洗月观的一份子,但住持妙善法师就是不肯给她授箓,死活不肯。

    行歌不服,去找妙善法师理论。

    妙善法师问:“行歌啊行歌,你为何要做女冠?”

    行歌答:“为了修大道,行大道。




    妙善法师斥道:“诳言。”

    行歌只好答:“是因为崇拜法师。”

    妙善法师又问:“山人修行清苦,有何值得你崇拜?”

    行歌答:“法师宽厚慈悲,大道无边,行歌高山仰止,景行行止。”

    妙善法师又斥:“诳言。”

    行歌只好答:“唉,法师驻颜有道,行歌眼馋不已。”

    妙善法师慈悲地笑了,说:“滚。”

    行歌摇头,知道今年授箓又无望,心中很是悲伤,望着花容月貌笑容可掬的妙善法师,又是无奈又是感慨地说:“法师啊法师,你真是个磨人的小妖精,我该拿你怎么办。”

    法师眼神微微一变,意味深长道:“行歌啊,你又胡言乱语了。”

    行歌有时候会不由自主地说出一些自己都意想不到的话,仿佛躲在灵魂深处的声音,不甘寂寞,时不时要出来吓一吓她。有时候她还会做梦,梦见一些稀奇古怪的地方,一些光怪陆离的事,醒来多半忘记了,只依稀感觉那是另一个自己。

    行歌总结了一下,觉得自己大概是个神经病,但症状轻微,不影响日常生活。

    不过,妙善法师不给她授箓是不是也看出了她有病?

    还是说,她偷抓山上的野鸡吃被发现了?

    行歌觉得,有病不是她的错,她也不想的。吃鸡更不是她的错,荒山野岭,孤鸡寡女的,它还一直搔首弄姿展现自己健壮有弹性的体魄与发达有嚼劲的肌肉,她看了根本把持不住。




    所以妙善法师根本不应该因为这些小事而阻挠她成为女冠。

    话是这么说,但又能如何呢,她是住持,她说了算。

    行歌只能灰溜溜地折回去,继续认真地持斋,偷偷地吃鸡,勤恳地修行,偶尔也奔放地发病,期待来年能够成功受箓成为女冠修真养颜踏上人生巅峰,想想还有点小激动。

    春去秋来,夏行冬往,山中岁月又一载。

    狗蛋七岁,开始认字了。

    知道自己名字意思的那一天,狗蛋忧伤地对着洗月观前头的知客松哭了一个下午.

    哭到行歌受不了,只好来安慰她。

    “狗蛋啊别哭,名字是不能改了,这样吧,我给你取个字,字犊子,狗犊子。”

    狗蛋愣住,止了哭,半晌才搬起地上一块大石头开始满山追着行歌打。

    最后还是行歌带着狗蛋偷偷吃了个鸡,才免于被打得头破血流的命运。唉,小小年纪就这么躁狂,看来狗蛋也是个有病的,心疼她。

    傍晚带着狗蛋回洗月观的时候,师姐对她说,妙善法师在找她。行歌连忙跑到井边漱了一桶水的口,又抓了一把枣子塞嘴里,确保鸡都不知道她吃了鸡以后才往住持的居室走去。

    背后,师姐望着行歌头上的鸡毛,说:“今天吃的鸡很是凶猛啊。”

    狗蛋点点头,“是啊,行歌打不过,还好有我在。”

    行歌到的时候,妙善法师在收拾一个包袱,看到她进来,便招了招手,让她坐到她旁边。




    妙善法师说:“行歌啊,不知不觉你来洗月观也有三年了。”

    行歌很自然地接着说:“是啊,也是时候给我授箓当女冠啦。”

    妙善法师不理她的话茬,伸手拨了拨她的头发,拿下两根鸡毛。

    行歌不动声色地看着鸡毛,语重心长地说:“狗蛋的嘴啊,太馋。”

    妙善法师仍是不理她的话茬,径自开了个新话题。

    “行歌啊行歌,最近观里啊,穷。”

    行歌听着这话题,也严肃了起来,握了握妙善法师的手,说:“法师啊,俗话说再穷不能穷孩子,狗蛋还在长身体,可不能省下她的口粮给我吃。”

    妙善法师听了连忙摆手,“不不,行歌多心了。”

    行歌刚松了一口气就听法师接着说:“山人我的意思是省下你的口粮给大家吃。”

    行歌目瞪口呆。

    妙善法师将收好的包裹塞到她怀里,说道:“这里面是你来时身上的衣物,还有一本山人我亲手抄写的南华经,你好自去吧。”

    行歌口呆目瞪。

    妙善法师见她如此,心中终于也是不忍,从桌上抓了一把枣子,数了十颗,想了想,又收回两颗,拿纸包一包也放进包袱里:“这点洗月观的土产你就带着路上吃吧,别饿着自己。”

    行歌终于把瞪得快脱窗的眼珠子安了回去,拿着包袱,心中有些惶惶。

    半晌才道:“我以后不吃鸡了,可以留下吗?”

    妙善法师一叹:“唉,山人太穷。”

    行歌又道:“作为一个失去记忆天真烂漫不解世事的美少女,下山后肯定会引起许多歹人的邪念,法师你忍心行歌被人先奸后杀再奸再杀轮流发生性行为吗?”

    妙善法师再叹:“不忍心。但是观里啊,唉,穷。”

    行歌不语,默默流下一滴泪。

    妙善法师抬袖为她拭去,“行歌,你本不属于洗月观,你的□□非是此地,归宿亦非此地,洗月观注定只是你漫漫行程中的一处,偶然落脚,稍事休息,便要离去。山下有属于你的道,有你要遇的缘,一切早已注定,强求非福。”

    慈悲的声音中终是掺了一分温柔。

    行歌默然半晌,拿起包袱向外行去。

    行歌走的时候万里无云,晴光正好,仅有的那么一点离情依依都显得不合时宜。不过当师姐们列成一排齐诵道号送她下山时,那场面,别说,还挺壮烈。

    这些师姐平日神出鬼没,只有重大法事时才集体现身,进行超度。今日得她们以亡魂规格对待,行歌不由负手仰天慨然一叹:“洒家的人生,一片无悔。”

    狗蛋到底年幼,不堪离别,竟嘤嘤哭了起来。

    行歌无从安慰,只好抱了一抱她,而后潇洒地转身,一扬手,迈步走开。

    山风拂衣,广袖翩跹,清歌一片,且行且远。

    望着行歌逐渐消失的身影,狗蛋也不哭了,扯着师姐的衣袖问:“行歌走了,那房间就是我一个人的了?”师姐点头,狗蛋便欢呼着跑了。最是小儿无情,今日杨花,明日烟柳。

    师姐摇头一笑,往住持住处回报行歌已离去,却见妙善法师坐在床上默默垂泪。

    师姐道:“人非草木,孰能无情,师尊也不舍行歌吗?”

    妙善法师闭眼,痛道:“不,她摸走了我褥子下的二十两银子。”

    /

    dịch
    Hành Ca là một đạo cô, chí ít thì nàng cũng tự cho là như vậy.

    Từ lúc có ký ức, thì nàng đã ở Tẩy Nguyệt quan rồi.

    Chuyện tình nàng còn nhớ được vốn không nhiều, ngay cả cái tên Hành Ca này, cũng là do trụ trì Diệu Thiện pháp sư đặt cho.

    Pháp sư Diệu Thiện là một chân nhân đã đắc đạo, nghe nói bà đã hơn trăm tuổi, nhưng lại giữ được khuôn mặt xinh đẹp của lứa tuổi hai mươi, nếu không phải tóc trên đầu đã chuyển qua màu xám tro, người ta dám nhận lầm bà là một đại cô nương lắm.

    Hành Ca thật sùng bái bà. Không nói đến những cái khác, Hành Ca cảm thấy, chỉ riêng cái tên mà bà đặt cho mình, đã là vô cùng có văn hóa rồi.

    -------------

    Cho đến cho một ngày, Hành Ca nhìn thấy Diệu Thiện pháp sư lại nhặt thêm được một tiểu cô nương mang về.

    Diệu Thiện pháp sư từ bi vuốt vuốt đầu tiểu cô nương, nói: "Nhìn con thật là có tuệ căn, phải đặt một cái tên tốt tốt mới được."

    Nói xong bà nhắm mắt lấy bừa một cuốn sách, miệng niệm chú lung tung, sau đó trợn mắt lật đại một trang sách.

    Ah, cẩu.

    Lại mở thêm một trang.

    Ah, trứng(đản).

    Diệu Thiện pháp sư vô cùng từ bi nở ra nụ cười, nói: "Vậy gọi con là Cẩu Đản đi."

    Nhìn ra chân tướng việc đặt tên này, Hành Ca hai hàng nước mắt lập tức chảy xuống vì vui sướng. Ông trời ơi, người đối đãi với Hành Ca thật sự là không tệ, từ nay về sau ta sẽ quý trọng gấp trăm lần cái tên của ta, không biết đụng phải vận khí cứt chó gì mà được một cái tên hay như thế.

    Việc đặt tên khiến cho Hành Ca bị một trận đả kích không hề nhỏ, nhưng chuyện này cũng không hề gây trở ngại cho việc nàng tiếp tục sùng bái Diệu Thiện pháp sư.

    Nhập quan đã được hai năm, nàng giữ vững trai giới, tụng kinh tu chân, mọi thứ đều tuân theo quy củ mà làm, chỉ trông mong có một ngày sớm đạt được thành quả, chính thức trở thành một phần tử của Tẩy Nguyệt quan, nhưng trụ trì Diệu Thiện pháp sư lại nhất định không truyền đạo cho nàng, chết sống cũng không chịu.

    Hành Ca không phục, đi tìm Diệu Thiện pháp sư nói lý.

    Diệu Thiện pháp sư hỏi: "Hành Ca a Hành Ca, ngươi vì sao nhất định phải làm đạo cô?"

    Hành Ca đáp: "Vì tu đại đạo, nên đắc đạo."

    Diệu Thiện pháp sư trách mắng: "To mồm."

    Hành Ca đành phải đáp: "Là vì sùng bái pháp sư."

    Diệu Thiện pháp sư lại hỏi: "Người tu hành trong rừng trong núi đầy kham khổ, có gì đáng giá để ngươi sùng bái?"

    Hành Ca đáp: "Pháp sư lòng đầy từ bi, đại đạo cao thâm khôn lường, Hành Ca ngưỡng mộ trong lòng, không đạt được thành quả quyết không dừng lại."

    Diệu Thiện pháp sư lại mắng: "Lại to mồm."

    Hành Ca đành phải đáp: "Aiz, vì pháp sư có thuật trú nhan, Hành Ca thèm khát không thôi."

    Diệu Thiện pháp sư từ bi nở nụ cười, nói: "Mau cút."

    Hành Ca lắc đầu, biết năm nay cái vụ học đạo này là coi như là xong rồi, trong lòng rất bi thương, lại nhìn thấy nụ cười hoa nhường nguyệt thẹn của Diệu Thiện pháp sư, thật bất đắc dĩ cảm khái nói: "Pháp sư a pháp sư, ngươi thật sự là một tiểu yêu tinh biết hành hạ người khác mà, ta nên bắt ngươi làm cái gì bây giờ."

    Pháp sư ánh mắt hơi đổi, đầy thâm ý nói: "Hành Ca, ngươi lại nói năng lung tung cái gì."

    Hành Ca có đôi khi dường như không tự chủ, lại nói ra mấy lời khiến cho bản thân của mình cũng không tưởng tượng ra được, phảng phất ở nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn có một loại âm thanh không chịu yên ổn, lâu lâu lại nhảy ra dọa cho nàng hoảng hồn một trận.

    Có đôi khi nàng lại nằm mơ, trong giấc mộng thấy được một địa phương cổ quái, có vài việc kỳ lạ, khi tỉnh lại hơn phân nửa là quên mất, chỉ mơ hồ cảm giác đó là một “bản thân” khác của mình.

    Hành Ca làm ra một cái tổng kết, cảm thấy bản thân của mình đại khái là mắc chứng thần kinh, nhưng mà bệnh nhè nhẹ mà thôi, không ảnh hưởng đến cuộc sống sinh hoạt hằng ngày lắm.

    Bất quá, Diệu Thiện pháp sư không truyền đạo cho nàng, có lẽ nhìn ra nàng có bệnh chăng?

    Hay bởi vì, nàng hay bắt gà trên núi ăn lén bị phát hiện?

    Hành Ca cảm thấy, bản thân có bệnh đâu phải là lỗi của nàng, nàng cũng đâu có muốn bị bệnh.

    Ăn thịt gà thì lại càng không có cái gì mà sai, rừng núi hoang vu, gà bầy cá suối, nó còn luôn luôn bày ra cái dáng đầy cơ bắp, khoe khoe khoang khoang, õng a õng ẹo trêu chọc mời gọi, nàng căn bản là muốn nhịn cũng nhịn không được.

    Cho nên nói, Diệu Thiện pháp sư vốn không nên vì mấy cái chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi dạng này mà ngăn cản nàng trở thành đạo cô.

    Nói thì nói như thế, nhưng có giải quyết được cái gì đâu, bà là trụ trì mà, là do bà định đoạt thôi.

    --------------

    Hành Ca chỉ có thể xám xịt đi trở về, tiếp tục nghiêm trang giữ giới, len lén ăn ít gà, cần cù và thật thà tu hành, ngẫu nhiên cũng không bị phát bệnh, chờ mong năm sau có thể thành công đắc đạo, trở thành một đạo cô tu chân, lập tức dùng thuật trú nhan, bước vào một cuộc sống cao nhất của con người, mới nghĩ thôi mà đã thấy phấn khích rồi.

    Xuân đi thu đến, hạ qua đông về, một năm nữa trong núi cứ thế mà trôi qua.

    Cẩu Đản năm nay lên bảy tuổi, bắt đầu đọc hiểu được con chữ rồi.

    Một ngày kia hiểu ra ý nghĩa tên của mình, Cẩu Đản vô cùng ưu thương, ra đứng ở trước cổng Tẩy Nguyệt quan, chổ đại sư tiếp khách, khóc thương tâm gần chết hết một buổi chiều.

    Khóc đến mức Hành Ca chịu không nổi, đành phải đến an ủi nàng.

    "Cẩu Đản đừng khóc nữa, tên là không thể thay đổi , như vậy đi, để ta đặt thêm cho ngươi một cái tên tự*, con bê đi, là cẩu con bê."

    · Tên tự : Nam 20 tuổi, nữ khi gả chồng, được đặt thêm một cái tên.

    Cẩu Đản sửng sốt, quả nhiên dừng khóc, sau một lúc lâu mới nhặt một cục đá to, đuổi theo Hành Ca chạy khắp núi.

    Cuối cùng vẫn là Hành Ca xuất ra tuyệt chiêu, mang Cẩu Đản đi ăn vụng thịt gà, mới khỏi việc bị đánh cho đầu rơi máu chảy. Ôi, còn tuổi nhỏ như vậy mà hung hăng quá, xem ra Cẩu Đản cũng là có bệnh , đau lòng quá đi.

    Mãi đến chạng vạng mới mang theo Cẩu Đản trở về Tẩy Nguyệt quan, gặp sư tỷ nhắn lại, Diệu Thiện pháp sư đang tìm nàng.

    Hành Ca vội vàng chạy đến bên cạnh giếng múc một thùng nước xúc miệng, lại ăn thêm một nắm tắc cho thơm miệng, bảo đảm là ai ai cũng không biết nàng mới ăn gà, sau đó mới hướng phòng của trụ trì đi đến.

    Đứng ở sau lưng, sư tỷ nhìn trên đầu Hành Ca đầy lông gà, nói: "Hôm nay ăn rất là nhiều gà nha."

    Cẩu Đản gật gật đầu, "Đúng vậy, Hành Ca ăn không hết, hoàn hảo là có ta ở đấy."

    -----------

    Lúc Hành Ca đến nơi, Diệu Thiện pháp sư đang sắp xếp một bao hành lý, nhìn thấy nàng tiến vào, liền vẫy vẫy tay, cho nàng đến ngồi bên cạnh mình.

    Diệu Thiện pháp sư nói: "Hành Ca a, mới đó mà ngươi đã tới Tẩy Nguyệt quan cũng đã được ba năm."

    Hành Ca thật tự nhiên tiếp theo nói: "Đúng vậy, cũng là thời điểm nên truyền đạo cho ta làm đạo cô rồi."

    Diệu Thiện pháp sư không thèm để ý lời của nàng, thương yêu đưa tay ra vuốt vuốt tóc của nàng, nhặt xuống hai cái...lông gà.

    Hành Ca một chút biến sắc cũng không có, nói ra lời sâu xa: "Cẩu Đản bị nhạt miệng, hết cách."

    Diệu Thiện pháp sư vẫn không thèm để ý lời của nàng, nói sang chuyện khác.

    "Hành Ca a Hành Ca, gần đây trong quan khó khăn lắm, nghèo mà."

    Hành Ca nghe lời này, rất nghiêm túc, cầm lấy tay Diệu Thiện pháp sư, nói: "Pháp sư a, tục ngữ nói, có nghèo cở nào cũng không thể nghèo vì đứa nhỏ, Cẩu Đản hiện là tuổi ăn tuổi ngủ không thể nhịn được, mà có tiết kiệm phần của nàng ấy thì cũng chả đủ cho ta ăn."

    Diệu Thiện pháp sư nghe xong vội vàng xua tay, "Không không, Hành Ca nghĩ quá nhiều rồi."

    Hành Ca vừa mới thở phào nhẹ nhõm một cái, chợt nghe pháp sư nói tiếp: "Ý ta nói là ở đây tính tiết kiệm phần ăn của đại gia ngươi á."

    Hành Ca trợn mắt há hốc mồm.

    Diệu Thiện pháp sư đem bao hành lý mới thu xếp xong nhét vào trong lòng nàng, nói: "Trong này là những thứ trước kia ngươi đã mang đến đây, còn có một quyển Nam Hoa Kinh do ta tự tay viết, sớm lên đường đi thôi."

    Hành Ca ngây dại trừng con mắt.

    Diệu Thiện pháp sư thấy nàng như thế, trong lòng rốt cục cũng có chút không đành lòng, bèn bốc vài trái táo trên bàn, đếm đếm thấy mười trái, lại nghĩ tới nghĩ lui, bớt lại hai trái, lấy bao gói lại nhét vào bọc hành lý: "Chút đặc sản của Tẩy Nguyệt quan, ngươi mang theo trên đường ăn đi, đừng để mình bị đói."

    Hành Ca rốt cuộc đã hết bị trợn mắt, bình thường trở lại, tay cầm gói hành lý, trong lòng lại có chút hoảng sợ.

    Sau một lúc mới nói: "Ta về sau không ăn gà nữa, vậy có ở lại được không?"

    Diệu Thiện pháp sư thở dài: "Aiz, rừng núi chốn này quá nghèo mà."

    Hành Ca lại nói: "Ta là một thiếu nữ xinh đẹp, ngây thơ hồn nhiên lại mất đi ký ức, vốn không hiểu chuyện đời, nếu xuống núi khẳng định sẽ khiến cho rất nhiều kẻ xấu ôm tâm tà niệm, pháp sư ngươi nhẫn tâm để Hành Ca bị người ta hiếp trước giết sau rồi môt lần nữa lại hiếp sau giết trước hay sao?"

    Diệu Thiện pháp sư lại thán: "Không đành lòng. Nhưng là xem trong quan... a...... ôi.....nghèo."

    Hành Ca không nói, yên lặng chảy xuống giọi nước mắt.

    Diệu Thiện pháp sư nâng tay áo lau đi cho nàng, "Hành Ca, ngươi vốn không thuộc về Tẩy Nguyệt quan, tâm của ngươi cũng không ở nơi đây. Ngươi dừng lại chổ này, bởi vì Tẩy Nguyệt quan là một điểm đến trong suốt cả con đường ngươi phải đi, ngẫu nhiên đặt chân, nghỉ ngơi một chút, là phải lên đường. Dưới núi tự nhiên là có đạo lý của nó, có thể ngươi sẽ ngộ duyên, tất cả đều sớm đã định trước, không thể cưỡng cầu."

    Thanh âm từ bi, đến cuối cùng lại lộ ra ôn nhu.

    Hành Ca lặng lẽ một lúc, liền cầm hành lý bước ra ngoài.

    -------------------

    Hành Ca lúc ra đi trời không một chút mây, ánh nắng tỏa sáng, đoạn này mà tự sướng thì có vẻ không đúng lắm.

    Bất quá đến khi các sư tỷ xếp một hàng dài, tụng kinh niệm đạo tiễn nàng xuống núi, tình cảnh này, khỏi phải nói, quá là lẫy lừng.

    Những vị sư tỷ này ngày thường vốn xuất quỷ nhập thần, chỉ khi nào có dịp lễ lớn mới ra mặt cúng bái, tiến hành cầu kinh siêu độ.

    Hôm nay lại đặc cánh xem nàng như là “âm hồn không tan” mà dùng kinh đối đãi, Hành Ca không khỏi đắc ý, khoanh tay ngửa mặt lên trời xúc động than: "Đời của ta, xem ra không còn cái gì để mà hối tiếc."

    Cẩu Đản đến cuối cùng vì tuổi còn nhỏ, không chịu nổi ly biệt, khóc ré lên.

    Hành Ca không biết an ủi thể nào, đành phải ôm lấy nàng một cái, sau đó làm một động tác thực tiêu sái xoay người, phất tay một cái, cất bước đi.

    Gió núi luồn áo, váy dài nhẹ nhàng, xanh xanh một mảnh, càng đi càng xa.

    Nhìn bóng dáng Hành Ca dần dần biến mất, Cẩu Đản nín khóc, nắm lấy ống tay áo của sư tỷ kéo kéo: "Hành Ca đi rồi, căn phòng kia giờ là của ta?" Sư tỷ gật đầu, Cẩu Đản liền hoan hô một tiếng, bỏ chạy mất. Con nít vô tình là bậc nhất, hôm nay là que diêm, quay mặt liền là khói thuốc.

    Sư tỷ lắc đầu cười, đi đến phòng của trụ trì báo tin Hành Ca đã rời đi, thì lại nhìn thấy Diệu Thiện pháp sư ngồi ở trên giường lặng yên rơi lệ.

    Sư tỷ nói: "Người vốn không phải là cỏ cây, sao có thể vô tình, sư tôn không quên được Hành Ca sao?"

    Diệu Thiện pháp sư nhắm mắt lại, đau lòng nói: "Không, trước khi đi, nàng mò dưới giường ta móc đi hai mươi lượng bạc rồi."/[spoliler]
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/7/16
  6. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    ❈Thiên Phủ Dịch Giả ❈
                 

    Bài viết:
    9,435
    Được thích:
    49,798
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    Mình vừa đọc qua bản dịch của bạn. Có một vài chỗ cần chú ý một chút về chọn từ, và nghĩa.
    Nhưng về tổng thể thì bản dịch thô của bạn đã đạt chuẩn đăng rồi. Sau này chúng ta sẽ tích lũy kinh nghiệm dần dần thôi. :hoa:
    Mời bạn đăng bản dịch của bạn lên trang reader BNS :hoa:

    Bonus: Dưới đây là VD một đoạn đầu mình có ghi lại một vài chỗ cần chuốt lại. Thế thôi.


    Mời đọc
    Hành Ca là một đạo cô, chí ít thì nàng cũng tự cho là như vậy.

    Từ lúc có ký ức, thì nàng đã ở Tẩy Nguyệt quan rồi.

    Chuyện tình => Những chuyện nàng còn nhớ được vốn không nhiều, ngay cả cái tên Hành Ca này, cũng là do trụ trì Diệu Thiện pháp sư đặt cho.

    Pháp sư Diệu Thiện là một chân nhân đã đắc đạo, nghe nói bà đã hơn trăm tuổi, nhưng lại giữ được khuôn mặt xinh đẹp của lứa tuổi hai mươi, nếu không phải tóc trên đầu đã chuyển qua màu xám tro=> muối tiêu, người ta dám nhận lầm=> còn cho bà là một đại cô nương lắm => ấy chứ.

    Hành Ca thật sùng bái bà. Không nói đến những cái khác, Hành Ca cảm thấy, chỉ riêng cái tên mà bà đặt cho mình, đã là vô cùng có văn hóa rồi.

    -------------

    Cho đến cho=> tận một ngày, Hành Ca nhìn thấy Diệu Thiện pháp sư lại nhặt thêm được một tiểu cô nương mang về.

    Diệu Thiện pháp sư từ bi vuốt vuốt đầu tiểu cô nương, nói: "Nhìn con thật là có tuệ căn, phải đặt một cái tên tốt tốt mới được."

    Nói xong bà nhắm mắt lấy bừa một cuốn sách, miệng niệm chú lung tung, sau đó trợn mắt lật đại một trang sách.

    Ah, cẩu.

    Lại mở thêm một trang.

    Ah, trứng(đản).

    Diệu Thiện pháp sư vô cùng từ bi nở ra nụ cười, nói: "Vậy gọi con là Cẩu Đản đi."

    Nhìn ra chân tướng việc đặt tên này, Hành Ca hai hàng nước mắt lập tức chảy xuống vì vui sướng. => Hành Ca khi biết rõ chân tướng thì chảy xuống hai dòng nước mắt. Ông trời ơi, người đối đãi với Hành Ca thật sự là không tệ, từ nay về sau ta sẽ quý trọng gấp trăm lần cái tên của ta, không biết đụng phải vận khí cứt chó gì mà được một cái tên hay như thế. => Từ nay về sau ta sẽ quý trọng gấp trăm lần cái tên hay mà không biết gặp phải vận may cứt chó gì mà có được này.

    Việc đặt tên khiến cho Hành Ca bị một trận đả kích không hề nhỏ, nhưng chuyện này cũng không hề gây trở ngại cho => ảnh hưởng gì đến việc nàng tiếp tục sùng bái Diệu Thiện pháp sư.

    Nhập quan đã được hai năm, nàng giữ vững => duy trì trai giới, tụng kinh tu chân, mọi thứ đều tuân theo quy củ mà làm, chỉ trông mong có một ngày sớm đạt được thành quả=> một danh phận, chính thức trở thành một phần tử của Tẩy Nguyệt quan, nhưng trụ trì Diệu Thiện pháp sư lại nhất định không truyền đạo cho nàng, chết sống cũng không chịu.

    Hành Ca không phục, đi tìm Diệu Thiện pháp sư nói lý.

    Diệu Thiện pháp sư hỏi: "Hành Ca a Hành Ca, ngươi vì sao nhất định phải làm đạo cô?"

    Hành Ca đáp: "Vì tu đại đạo, nên đắc đạo." => "Vì tu đại đạo, hành đại đạo."
    À. Có thêm một chú ý nữa.
    "Sơn Nhân"
    có vẻ là Pháp hiệu của Diệu Thiện pháp sư chứ không phải người trên núi nhé.

    Có chuyện gì cần trợ giúp bạn cứ gọi mình hoặc các mod dịch khác nhé. :hoa:
     
  7. SeagteHDD

    SeagteHDD
    Giải nhì cuộc thi sáng tác truyện ngắn tháng 6

    Bài viết:
    193
    Được thích:
    398
    Nghề nghiệp:
    Thu mua đồng nát
    Tks mod, mình được sửa chữa lại theo ý mod chứ? Và mình làm sao để đăng vào reader được? xin càm ơn!
     
    nhatchimai0000 thích bài này.
  8. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Ẩn dật
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    ❈Thiên Phủ Dịch Giả ❈
                 

    Bài viết:
    9,435
    Được thích:
    49,798
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    Bạn cần được cấp một tài khoản reader. Cái này mình có thể yêu cầu tech min giúp bạn.
    Sau đó bạn cần đọc một vài điều hướng dẫn và chú ý khi đăng bài lên reader. :hoa:
     
  9. rolland

    rolland Kim Đan Trung Kỳ  

    Bài viết:
    210
    Được thích:
    725
    Đăng ký dịch truyện

    Tên truyện : Sử Thượng Tối Cường Sư Huynh

    Tác giả : Bát Nguyệt Phi Ưng

    Bản Trung Chương 1
    八极大世界, 天域天中洲, 当世有数武道圣地之一广乘山的山门外.


    燕赵歌一袭白衣, 外罩蓝袍, 袍服上辊的黑边, 昭示了广乘山一脉最核心弟子的身份.


    而在对面, 一个黄衣青年, 正一脸不忿: "燕赵歌, 你他吗不就是有个好爹吗?"


    燕赵歌面无表情: "你刚刚骂我什么? 有胆子你再说一遍."


    "说就说, 怕你不成? 你他吗不就是有个好爹吗?"


    燕赵歌看着他, 突然展颜一笑: "很好, 就是这句, 我最喜欢别人拿这句话说我."


    黄衣青年膛目结舌.


    半晌后他才回过神来, 恼羞成怒, 再顾不得其他, 向燕赵歌扑去.


    燕赵歌漫不经心说道: "出手轻点, 别打死了."


    黄衣青年一愣, 然后全身麻痹, 眼前景象变幻, 半晌后才回过神来, 自己让人悄无声息抓住后腰, 然后整个人被凌空举了起来!


    一个彪形大汉出现在燕赵歌面前, 一只手将黄衣男子举在半空中, 犹如拎着一个小孩子.


    大汉笑眯眯的说道: "公子请先行."


    燕赵歌点点头, 双手背在身后, 悠然转身离开.


    那大汉则嘿嘿笑着, 单手举着那黄衣青年走远, 对方只能发出一阵呜呜声.


    燕赵歌入了自家山门, 走在路上, 脸上的戏谑之色已经不见, 目不斜视, 神情平静.


    看上去, 倒似乎是一派沉稳风范.


    但其实这表情真正的含义是. . .


    一脸懵逼僵尸姑娘末世行!


    "这个剧本不对啊." 燕赵歌喃喃自语, 作为穿越大军的一份子, 自己的打开方式一定有问题.


    第一次穿越, 穿到了武道文明繁盛至极的异世界, 一头撞进包罗万象, 遍收天下经典的神宫藏书楼里.


    但随后便是一场天地大劫, 连神宫也破灭了.


    接下来居然第二次穿越, 灵魂来到了同一个世界, 不知多少年后的时代.


    人们发掘承载破灭之后残存的遗留, 这里的武道文明重新起步, 还处于新一代的发展期.


    装了一脑子神宫秘籍宝典的自己, 二次穿越到当前的时代, 简直就如同一个人玩惯了地狱模式之后, 突然被丢去玩简单模式.


    简直不要太爽!


    唯一的问题是, 二次穿越后, 这具身体的原主人, 留下了一个烂摊子.


    "公子, 你吩咐收集的东西, 都准备好了." 那彪形大汉, 这时重新跟了上来: "离焰真火火种的下落, 也有消息了."


    燕赵歌脚步稍微放缓一点: "这却难得, 可是查到确切下落?"


    "镇龙渊东北部, 范围已经在尽量缩小, 下面人很快便会有更确切的消息传回来." 大汉憨厚一笑.


    燕赵歌满意的点点头: "不错, 不错."


    称呼自己公子, 而不是师兄师弟的人, 都是燕氏家族之人, 自家老爹, 不仅仅是宗门里位高权重的长老, 同时也是燕家这一代的族长, 整个大陆都声名显赫的世家豪族.


    燕赵歌想要什么东西, 只需要开出表单来, 自有下面人去跑腿.


    简单来说, 眼下的燕赵歌, 家世显赫, 老爹牛逼, 自己天才, 一帆风顺.


    可是. . . 好像有哪里不对?


    "公子, 还有件事. . ." 身旁大汉刚要继续开口说些什么, 突然又将话吞回肚里.


    面前迎面走来一个气息厚重的中年男子, 每走一步, 仿佛都引得身周空间景物震动一下似的.


    到了近处, 燕赵歌同对方见过礼, 那中年男子微笑说道: "几日不见, 燕师侄修为日渐增长啊."


    燕赵歌笑道: "精于勤, 荒于嬉, 不敢懈怠."


    中年男子说道: "镇龙渊前些日子有些响动, 准备遣人探查, 由年轻弟子前去, 正好宗门小比刚刚结束, 便将小比中前八名的新晋弟子也加入, 权当做是一番历练."


    "只是有消息传闻, 你有一个老对手, 也在镇龙渊附近出现, 燕师侄若是近来无事, 索性做一次领队?"


    他看着燕赵歌, 目光中充满了期许与赞赏.


    眼前的年轻人武道天赋卓绝, 是真正的天之骄子, 同龄人中的佼佼者, 领军人物, 广乘山年轻一代的脸面.


    与之相提并论者, 都是同龄人里天才中的天才, 是八极大世界其他最顶尖宗门势力中, 同一代里最杰出的天才, 妖孽, 怪胎 [ 家教 ] 什么, 是彭格列? ! .


    当世四公子之一的广乘公子燕赵歌, 虽然年纪尚轻, 但已经是整个八极大世界闻名遐迩的俊杰英才, 公认只要不夭折, 未来必然可以成就一番传奇的人物.


    "镇龙渊么. . ." 燕赵歌琢磨了一下, 当即便点头答应下来: "左右无事, 我便走一趟好了, 师弟师妹们, 自会看顾一二."


    对方的意思, 燕赵歌明白, 是有其他宗门势力的强力年轻一代, 也在镇龙渊附近活动.


    若是碰上了, 自家年轻弟子被对方压制, 宗门脸面上不好看.


    前辈师叔伯带队, 自然不会被欺负, 但年轻一代终究是弱了声势.


    燕赵歌带队, 这些问题就都不是问题了.


    于自身而言, 燕赵歌其实很乐意多出去走走, 实地观察这个对自己来说全新的世界, 同脑海中的信息记忆印证.


    自己想要找的东西, 也在镇龙渊, 自己一些筹谋, 也需要用到镇龙渊的环境, 早晚都要去一次, 这次就当是顺路了.


    见燕赵歌答应下来, 中年男子便更开怀了: "此次出行, 燕师侄也好给后进弟子们做个表率, 相信能让他们学到不少东西."


    辞别了中年男子, 燕赵歌迈步前行, 那彪形大汉跟在身旁, 接着说道: "公子, 俺刚才正想和你说, 林姑娘那边, 闭关时间似乎要延长, 不能如期出关了."


    在他想来, 自家公子听闻这个消息, 该是有些遗憾和不满的.


    但其实, 燕赵歌此时却有翻白眼的冲动.


    这就是身体原主人留给自己的烂摊子了.


    这身体的原主人, 昔日在外游历, 和一个妹子相遇.


    妹子本来有个青梅竹马的恋人, 但在遇上身体原主人这个高富帅之后, 最终动了心思, 为了攀高枝, 离开了自己原先的恋人.


    虽然不是主动挖墙脚, 但身体原主人对于美女倒贴, 显然来者不拒, 那妹子的草根前男友则颇为愤懑.


    双方差距太大, 身体原主人倒也不至于打压难为对方, 对于对手的敌视, 只有不屑一顾.


    妹子本身武道天赋确实不俗, 此前在小地方明珠蒙尘, 之后随身体原主人回了广乘山, 拜入门下, 修为开始突飞猛进.


    入门一段时间后, 妹子闭关去了, 而燕赵歌二次穿越, 来到了这里.


    诚然, 妹子是个不折不扣的美女.


    窈窕淑女, 君子好逑, 不过对于现在的燕赵歌而言, 也就仅此而已了, 视觉上赏心悦目, 但并没有什么特别想法.


    第一次穿越时经历的天地大劫, 目睹神宫破灭的一幕, 永恒镌刻在燕赵歌的脑海中.


    那么强大的神宫尚且不保, 天地间谁可永远平安?


    目睹那样一幕, 有人会心生绝望, 今朝有酒今朝醉, 而燕赵歌的选择是, 努力提升自己重生本人就是豪门.


    虽然自家老爹貌似很牛叉, 自己眼下的起点很不错, 背景很不错, 手下狗腿子很多, 但燕赵歌还是在如饥似渴的珍惜每一分资源, 强化自身, 没有一点浪费.


    每一分每一秒的时间, 也都在抓紧.


    这一切已经成为本能.


    随着时间推移, 二次穿越后的这段日子里, 燕赵歌也逐渐在适应新的环境和身份, 适应周围的人与事, 但有些事情始终都不会改变.


    对于自己来说, 现在最重要的是好好修炼, 才不枉眼下这么优越的环境与条件.


    在这个武道称雄, 个人力量可以决定时代大势的时代, 实力为尊, 胜者为王.


    但燕赵歌发现, 事情似乎没有那么简单.


    身旁的大汉这时正好说道: "此外, 公子, 那个叶景俺也查过了."


    "现年十六岁, 天域, 天东洲, 东唐国人士, 三岁时父母双亡, 由家族中其他人抚养长大, 寄人篱下, 倍受欺辱."


    "其人表现一直平平无奇, 武道天赋不上不下, 除了和林姑娘一起长大以外, 没有什么值得关注的地方."


    "但在你带着林姑娘离开之后, 他突然发生翻天覆地的变化, 修为突飞猛进, 表现惊艳, 先是在自己家族中站稳了脚跟, 然后更帮助家族势力在当地坐大, 压制了敌对势力."


    "其后前往东唐国国都, 声名鹊起, 成为东唐少年一代佼佼者, 获得了参加广乘山入门考核的资格."


    "成功通过考核, 拜入广乘山之后, 上升势头似乎比林姑娘还要强劲, 表现极为突出."


    "他在新晋弟子中独占鳌头, 这一次的宗门小比中, 拿下了第一名."


    大汉说到这里, 憨厚一笑: "不过, 跟公子你相比, 不具备竞争力."


    燕赵歌却撇撇嘴, 心道: "才怪!"


    没办法, 怎么看, 这货都像是一个主角模板.


    那么现在问题来了, 在这位叶大主角的崛起道路上, 自己成了一个什么角色?


    "我想想, 同门中当前年轻一代天才人物, 阔少公子, 自身也有几分实力, 背后有个能给我出头的老爹, 背景不浅, 更重要的是, '我' 貌似占了他的妹子?"


    "我这身体的原主人, 似乎连那姓林的妹子的一血都拿了?"


    ". . . 嗯, 我这幅皮囊, 外表卖相也还不错, 看着就很装逼, 打起脸来或者踩起来, 想来很有快感. . ."


    "然后我老爹给我出头, 变成他又一块踏脚石, 成就他的崛起之路, 一人送脸挨打, 全家包邮上门. . ."


    燕赵歌翻了个白眼.


    这剧情, 真的不对!

    Bản Dịch Chương 1
    Chương 1. Cầm nhầm kịch bản a!


    Bát Cực Đại thế giới, Thiên Vực, Thiên Trung châu, sơn môn của một trong những Võ đạo Thánh địa Quảng Thừa Sơn đương thời điều biết.


    Yến Triệu Ca một bộ bạch y, khoác ngoài lam bào, trên áo bào có trục viền đen, chứng tỏ thân phận hạch tâm đệ tử của Quảng Thừa Sơn.


    Mà đối diện, là một thanh niên mặc hoàng y, vẻ mặt không cam lòng:


    - Yến Triệu Ca, ngươi không phải chỉ có một người cha tốt thôi hay sao?


    Mặt Yến Triệu Ca khôngchút thay đổi:


    - Ngươi vừa mắng ta cái gì? Ngươi có lá gan lập lại lần nữa.


    - Lời đã nói, sợ ngươi sao? Ngươi không phải chỉ có một người cha tốt thôi hay sao?


    Yến Triệu Ca nhìn hắn, đột nhiên nhoẻn miệng cười:


    - Tốt, hay cho câu này, ta thích nhất người khác đem những lời này nói với ta.


    Hoàng y thanh niên trợn mắt cứng lưỡi.


    Sau một lúc lâu, hắn mới phục hồi lại tinh thần, thẹn quá hoá giận, bất chấp mọi thứ, hướng Yến Triệu Ca đánh tới.


    Yến Triệu Ca không điếm xỉa tới mà nói:


    - Xuất thủ nhẹ một chút, đừng đánh chết.


    Hoàng y thanh niên sửng sốt, sau đó toàn thân tê dại, cảnh tượng trước mắt biến đổi, sau một lúc lâu mới hồi phục lại tinh thần, bản thân lặng yên không một tiếng động bị nắm ngang lưng, sau đó cả người bị giơ lên cao!


    Một người thân hình vạm vỡ xuất hiện trước mặt Yến Triệu Ca, một tay đem hoàng y nam tử xách ở giữa không trung, như xách một đứa bé.


    Đại hán cười híp mắt nói:


    - Mời công tử đi trước!


    Yến Triệu Ca gật đầu, hai tay chắp sau lưng, thản nhiên xoay người ly khai.


    Đại hán kia lập tức cười hắc hắc, quả đấm ném hoàng y thanh niên ra xa, đối phương chỉ có thể phát ra một trận tiếng “ô…ô…”.


    Yến Triệu Ca vào sơn môn nhà mình, đi trên đường, vẻ mặt đùa giỡn đã không thấy, mặt nhìn thẳng, ánh mắt yên tĩnh.


    Nhìn qua, phong phạm rấttrầm ổn.


    Nhưng hàm nghĩa chân chính của vẻ mặt này là. . .


    Vẻ mặt mộng bức!


    - Cái kịch bản này là sai a.

    Yến Triệu Ca tự lẩm bẩm, là một phần tử xuyên không, cách thức của mình nhất địnhcó vấn đề.


    Lần đầu tiên xuyên việt, xuyên tới thế giới có Văn minh Võ đạo phồn thịnh chí cực, đi tới Tàng Thư Các của Thần Cung có cất toàn bộ thiên hạ kinh điển, bao hàm toàn diện.


    Nhưng sau đó, là một hồi thiên địa đại kiếp nạn, Thần Cung tan vỡ.


    Kế tiếp lại xuyên qua lần thứ hai, linh hồn đi tới cùng một thế giới, thời đại rất nhiều năm sau đó.


    Con người khai quật ra các di tích còn sót lại sau kiếp nạn, Văn minh Võ đạo một lần nữa khởi bước, vẫn còn trong thời kỳ mới phát triển.


    Yến Triệu Ca mang đầy trong đầu điển tịch của Thần Cung, lần thứ hai xuyên qua đến thời đại này, giống như cùng một người chơi phó bản cấp địa ngục, đột nhiên bị ném tới phó bản cấp bình thường.


    Thật là không quá thoải mái!


    Vấn đề duy nhất là, sau khi xuyên qua lần thứ hai, nguyên chủ của cổ thân thể này, để lại một cục diện rối rắm.


    - Công tử, đồ vật ngươi phân phó thu thập, đều đã chuẩn bị xong.


    Đại hán vạm vỡ, lúc này lại theo sau:


    - Ly Diễm Chân Hỏa Hoả chủng tăm tích, đã có tin tức.


    Cước bộ của Yến Triệu Ca hơi chút chậm lại:


    - Vật này hiếm có, thế nhưng lại tra ra được tăm tích xác thực?


    - Khu vực đông bắc, Trấn Long Uyên, đã tận lực thu nhỏ phạm vi lại, cấp dưới rất nhanh sẽ có tin tức xác thực truyền về.


    Đại hán thật thà cười.


    Yến Triệu Ca hài lòng gật đầu:


    - Không tệ, không tệ.


    Gọi hắn là công tử, cũng không phải sư huynh đệ đồng môn, mà đều là người của Yến thị gia tộc, cha của hắn, không chỉ là Trưởng lão có quyền cao chức trọng trong Tông môn, mà còn là Tộc trưởng thế hệ này của Yến gia, thế gia vọng tộc thanh danh hiển hách trên toàn bộ thế giới.


    Yến Triệu Ca muốn cái gì, chỉ cần đưa ra danh sách, tự có cấp dưới làm chân chạy.


    Đơn giản mà nói, Yến Triệu Ca bây giờ, gia thế hiển hách, cha ngưu bức, bản thân là thiên tài, thuận buồm xuôi gió.


    Thế nhưng… hình như có chỗ nào không đúng?


    - Công tử, còn có chuyện…


    Đại hán bên cạnh hắn muốn tiếp tục mở miệng nói cái gì đó, đột nhiên lại đem lời nói nuốt trở lại trong bụng.


    Đối diện trước mặt là một trung niên nam tử có khí tức hùng hậu đi tới, đi mỗi một bước, giống như đều khiến cho cảnh vật không gian xung quanh chấn động một cái.


    Đến gần, Yến Triệu Ca cùng đối phương hành lễ, trung niên nam tử kia mỉm cười nói:


    - Mấy ngày không gặp, tu vi của Yến sư điệt ngày càng nâng cao a.


    Yến Triệu Ca cười nói:


    - Muốn chịu khó, bớt phóng túng, không dám buông thả.


    Trung niên nam tử nói:


    - Vài ngày trước, Trấn Long Uyên có chút động tĩnh, chuẩn bị điều người đến tra xét, do đệ tử trẻ tuổi đi, vừa lúc tiểu bỉ (tỉ thí nhỏ) của Tông môn vừa kết thúc, liền đem tám tên đầu tân đệ tử của tiểu bỉ thêm vào, xem đây như một phen lịch lãm.


    - Chỉ là có tin đồn, có một đối thủ cũ của ngươi, đã xuất hiện phụ cậnTrấn Long Uyên, Yến sư điệt nếu là gần đây không có việc, dứt khoát làm một lần lĩnh đội đi?


    Hắn nhìn Yến Triệu Ca, trong ánh mắt tràn đầy mong đợi cùng tán thưởng.


    Thiên phú Võ đạo của người trẻ tuổi trước mặt trác tuyệt, là thiên chi kiêu tử chân chính, là người nổi bật trong bạn cùng lứa, nhân vật lĩnh quân (đầu lĩnh), đại diện của thế hệ trẻ Quảng Thừa Sơn.


    Cùng người khác so với, đều là thiên tài trong thiên tài của bạn cùng lứa, trong các thế lực cao cấp Tông môn khác của Bát Cực Đại thế giới, được công nhận là thiên tài kiệt xuất nhất, yêu nghiệt, quái thai.


    Một trong tứ đại công tử đương thời Quảng Thừa công tử Yến Triệu Ca, tuy rằng tuổi tác còn nhỏ, nhưng đã là anh tài tuấn kiệt mà toàn bộ Bát Cực Đại thế giới nghe tiếng gần xa, chỉ cần không chết non, một thời gian sau tất thành một nhân vật truyền kỳ.


    “Trấn Long Uyên sao…” Yến Triệu Ca suy nghĩ một chút, liền gật đầu đáp ứng:


    - Dù sao cũng không có việc, ta liền đi một chuyến được rồi, các sư đệ sư muội, thì sẽ chiếu cố một ... hai ....


    Ý của đối phương, Yến Triệu Ca hiểu rõ, là có mạnh mẽ thế hệ trẻ của những Tông môn thế lực khác, hoạt động phụ cận Trấn Long Uyên.


    Nếu như đụng phải, đệ tử trẻ tuổi nhà mình bị đối phương áp chế, thể diện của Tông môn liền nhục nhã.


    Các sư thúc bá tiền bối mang đội, tự nhiên sẽ không bị khi dễ, nhưng cuối cùng là thanh thế của thế hệ trẻ yếu đi


    Yến Triệu Ca mang đội, mấy vấn đề này liền không là vấn đề.


    Đối với bản thân mà nói, Yến Triệu Ca kỳ thực rất thích đi ra ngoài nhiều một chút, quan sát toàn bộ thế giới mới chân thật đối với hắn mà nói, có thể ấn chứng những ký ức tin tức trong đầu.


    Thứ bản thân muốn tìm, đã ở Trấn Long Uyên, một số mưu đồ của hắn, cũng cần dùng đến hoàn cảnh của Trấn Long Uyên, sớm muộn gì cũng phải đi một lần, lần này coi như là tiện đường.


    Thấy Yến Triệu Ca đáp ứng, trung niên nam tử liền thoải mái:


    - Lần này xuất hành, Yến sư điệt cũng cấp cho các đệ tử ít hiểu biết làm gương mẫu, tin rằng có thể để cho bọn chúng học được không ít thứ.


    Tạm biệt trung niên nam tử, Yến Triệu Ca cất bước đi trước, đại hán vạm vỡ đi ở bên cạnh, nói tiếp:


    - Công tử, ta đây vừa rồi muốn cùng ngươi nói, bên phía Lâm cô nương, thời gian bế quan tựa hồ muốn kéo dài, không thể xuất quan đúng hạn.


    Ở hắn suy nghĩ, khi công tử nghe tin tức này, liền có chút tiếc nuối cùng bất mãn.


    Nhưng thực tế, lúc này Yến Triệu Ca lại có xung động muốn trợn trắng mắt.


    Đây là nguyên chủ nhân thân thể lưu cho mình rối rắm cục diện.


    Nguyên chủ thân thể, tại một lần lịch lãm bên ngoài, cùng một muội tử gặp nhau.


    Muội tử vốn đã có một người yêu thanh mai trúc mã, nhưng lúc gặp phải nguyên chủ thân thể này cao phú soái (giàu có đẹp trai), cuối cùng động tâm, muốn trèo cao, rời bỏ người yêu ban đầu.


    Tuy rằng không phải chủ động đục khoét nền tảng, nhưng nguyên chủ thân thể nguyên đối với mỹ nữ, hiển nhiên ai đến cũng không cự tuyệt, người yêu cũ rẽ cỏ (hèn kém) của muội tử tức thì căm phẫn.


    Hai bên chênh lệch quá lớn, nguyên chủ thân thể này ngược lại cũng chưa đến nổi chèn ép làm khó đối phương, đối với sự căm thù của đối thủ, chỉ xem thường.


    Thiên phú Võ đạo của bản thân muội tử xác thực không tầm thường, trước đây ở địa phương nhỏ, minh châu bị long đong, lúc này theo nguyên chủ trở về Quảng Thừa Sơn, bái nhập môn hạ, tu vi bắt đầu đột nhiên tăng mạnh.


    Sau Nhập môn một thời gian ngắn, muội tử đi bế quan, mà Yến Triệu Ca lần thứ hai xuyên qua, đến nơi này.


    Quả thật, muội tử là một mỹ nữ mười phần vẹn mười.


    Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, bất quá đối với Yến Triệu Ca bây giờ mà nói, không hơn, cảnh đẹp ý vui bên mắt, nhưng cũng không có cái gì ý nghĩ đặc biệt.


    Lần đầu tiên xuyên việt thì trải qua thiên địa đại kiếp nạn, mắt thấy cảnh tượng Thần Cung tan biến, vĩnh hằng tuyên khắc ở trong đầu Yến Triệu Ca.


    Thần Cung cường đại như vậy còn khó giữ được, trong thiên địa này có vĩnh viễn bình an?


    Mắt thấy một màn như vậy, làm người muốn tuyệt vọng, hôm nay có rượu hôm nay say (được hôm nào lo hôm ấy), mà Yến Triệu Ca tuyển chọn, là nỗ lực đề thăng chính mình.


    Tuy rằng lão cha nhà mình ra vẻ rất trâu bò, khởi điểm của mình rất tốt, bối cảnh rất tốt, thủ hạ chó săn lại rất nhiều, nhưng Yến Triệu Ca giống như đói khát mà quý trọng mỗi một phần tài nguyên, cường hóa bản thân, không một chút lãng phí.


    Mỗi một phút mỗi một giây, cũng đều nắm chặt.


    Đây hết thảy đã trở thành bản năng.


    Theo thời gian qua đi, trong đoạn thời gian sau khi lần thứ hai xuyên qua, Yến Triệu Ca cũng từ từ thích ứng thân phận cùng hoàn cảnh mới, thích ứng những người chung quanh cùng sự việc, nhưng có một số việc thủy chung cũng sẽ không cải biến.


    Đối với hắn mà nói, việc vô cùng trọng yếu hiện tại là tu luyện tốt, mới không uổng công điều kiện hoàn cảnh ưu việt như thế này.


    Ở nơi Võ đạo xưng hùng này, lực lượng cá nhân có thể quyết định đại thế của thời đại, thực lực vi tôn, người thắng làm vua.


    Nhưng Yến Triệu Ca phát hiện, sự tình tựa hồ không có đơn giản như vậy.


    Đại hán bên cạnh lúc này nói rằng:


    - Ngoài ra, công tử, cái tên Diệp Cảnh kia cũng đã điều tra.


    - Năm nay mười sáu tuổi, Thiên Vực, Thiên Đông châu, người Đông Đường quốc, khi ba tuổi thì phụ mẫu đều mất, do những người khác trong gia tộc nuôi nấng lớn lên, ăn nhờ ở đậu, nhiều lần bị khi dễ


    - Bản thân biểu hiện bình thường không có gì lạ, thiên phú Võ đạo tầm thường, ngoại trừ cùng Lâm cô nương cùng nhau lớn lên, không có chỗ nào đáng giá chú ý.


    - Nhưng sau khi người mang theo Lâm cô nương rời đi, hắn đột nhiên phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, tu vi đột nhiên tăng mạnh, biểu hiện kinh diễm, đầu tiên là ở gia tộc đứng vững gót chân, sau đó giúp đỡ thế lực gia tộc ở địa phương phát triển an toàn, áp chế thế lực đối địch.


    - Sau đó đi thủ đô Đông Đường quốc, danh tiếng nổi lên, trở thành một đời thiếu niên nổi bật của Đông Đường, thu được tư cách tham gia khảo hạch nhập môn Quảng Thừa Sơn.

    - Thành công vượt qua khảo hạch, bái nhập Quảng Thừa Sơn, xu thế nâng cao tựa hồ so với Lâm cô nương còn mạnh hơn, biểu hiện cực kỳ nổi bật.


    - Hắn ở trong hàng đệ tử mới được hạng nhất, lúc này trong tông môn tiểu bỉ, lại bắt đệ nhất.


    Đại hán nói đến đây, thật thà cười:


    - Bất quá, so với công tử người, không có sức cạnh tranh.


    Yến Triệu Ca lại bĩu môi, thầm nghĩ: "Mới là lạ!"


    Không có biện pháp, dù thế nào, hàng này đều giống như khuôn mẫu vai chính vậy.


    Như vậy vấn đề hiên tại, nơi đây chính là trên đường Diệp đại diễn viên quật khởi, vậy chính mình thành cái vai gì?


    "Theo ta nghĩ, ta là nhân vật thiên tài của thế hệ trẻ đồng môn trước mắt, cậu ấm Thiếu công tử, bản thân cũng có vài phần thực lực, phía sau có một người cha có thể cho ta ra mặt, bối cảnh không cạn, và trọng yếu hơn là, “ta” dường như chiếm hắn muội tử?"


    "Nguyên chủ nhân thân thể này, tựa hồ đều lấy lần đầu của Lâm muội tử?”


    ". . . Ừ, thân thể của ta, bề ngoài cũng không tệ lắm, nhìn cũng rất trang bức, đánh hoặc đạp lên mặt, nghĩ đến rất sảng khoái a…”


    "Sau đó cha ta cho ta xuất đầu, biến thành một khối đá đạp chân cho hắn, thành con đường quật khởi của hắn, một người đưa mặt chịu đòn, toàn gia ôm gửi tới cửa…”


    Yến Triệu Ca liếc mắt.


    Nội dung vở kịch này, thực sự không đúng a!

    Tag :mad:KìNgộ, @nila32, @kethattinhthu7, @Vivian Nhinhi, @archnguyen1984
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/7/16
  10. Lạc Thu

    Lạc Thu Kim Đan Trung Kỳ
    Thu Phong Độc Dạ Hành
    Giải Ba Sáng Tác Thơ Mùa Thu Tháng 8

    Bài viết:
    190
    Được thích:
    706
    Nhiếp Chính Đại Minh
    Tác Giả: Sâu
    Dịch Giả: Lạc Mỹ Xuyên Thu


    Chương 1: Chuyển Thế Tham Quan (Thượng)

    Chương 1 - Chuyển Thế Tham Quan (Thượng)
    Triệu Cương dần dần tỉnh dậy sau một trận hôn mê dài, cảm giác đầu đau như búa bổ, giống như bị vật gì đánh vào, vừa đau vừa buồn bực; xung quanh giống như có vô số người xì xào bàn tán, thanh âm không lớn, nhưng lại truyền thẳng vào tai, khiến hắn càng thêm khó chịu.

    Muốn nắm rõ tình hình xung quanh, nhưng cả người hắn không còn chút sức lực nào, làm cách nào cũng không mở được hai mắt ra, giữa lúc mơ mơ màng màng, Triệu Cương chỉ có thể tự hỏi trong lòng: "Chuyện gì xảy ra vậy? Hắn hiện giờ đang ở đâu?"

    Đúng rồi, sau khi tan làm hắn đã cùng đồng nghiệp đi ăn cơm, lúc băng qua đường, rõ ràng chiếc xe con siêu tốc nhằm hướng hắn mà lao tới, hắn muốn tránh đi, nhưng mọi chuyện quá đột ngột, khiến hắn phản ứng chậm nửa nhịp, sau đó...

    Hắn bị tai nạn xe!

    Suy nghĩ ngày càng sáng tỏ đầu đuôi mọi chuyện, Triệu Cương cảm thấy trong đầu ngày càng hỗn loạn, rất nhiều suy nghĩ ập tới khiến hắn cảm thấy bất an.

    Mình bây giờ đang ở bệnh viện sao?

    Tài xế gây ra chuyện đã bắt được chưa?

    Xung quanh rốt cuộc là những người nào? Bác sĩ và y tá sao? Tại sao lại ồn ào đến như vậy?

    Quan trọng nhất là, lần này bị tai nạn xe, hắn sẽ không bị tật nguyền gì chứ?

    Nghĩ đến khả năng xuất hiện hậu quả sau khi bị tai nạn, trong lòng Triệu Cương có chút khẩn trương, muốn mở mắt đứng dậy, kiểm tra thân thể của mình, nhưng hắn lại cảm thấy giống như mất đi lực kiểm soát thân thể, chỉ loáng thoáng nghe thấy xung quanh có không ít người thì thầm bàn tán, nhưng cụ thể nói cái gì, hắn lại không nghe rõ.

    Sau đó, không biết thời gian trôi qua bao lâu, thân thể hắn dần dần khôi phục khí lực, tri giác cũng dần dần có lại, tuy vậy nhưng thân thể không thể cử động, cũng không mở mắt ra được, nhưng Triệu Cương đã có thể cảm giác chân tay còn nguyên vẹn, mà những tiếng xì xào bàn tán xung quanh, rốt cuộc cũng có thể nghe được rõ ràng.

    "Cảm ơn trời đất, tri giác vẫn còn, ta không có biến thành người thực vật..."

    Nhưng mà sau khi khôi phục lại tri giác, Triệu Cương còn chưa kịp cảm thấy may mắn, những âm thanh khe khẽ thầm thì xùg quanh truyền vào tai, lại làm cho hắn không khỏi sững sờ.

    ...

    "Bọn điêu dân này thực sự đáng ghét, dám tập kích Triệu đại nhân, khiến Triệu đại nhân hôn mê, không thể bỏ qua, nhất định phải nghiêm trị! Nhất định phải nghiêm trị..."

    "Bất quá, lần này Triệu đại nhân muốn đem số lương thực cứu giúp nạn thiên tai phát cho toàn bộ đám tham ô, động tĩnh quá lớn, thật là không thích hợp, vào thời khắc thiên tai nhân họa đang ngày một lớn này, một khi gây ra dân biến..."

    "Ngươi thì biết cái gì? Triệu đại nhân tuổi còn trẻ, đã là cận thần bên cạnh bệ hạ, quan lớn tam phẩm đương triều, thân phận cao quý, tiền đồ vô lượng, hôm nay tự mình dò xét khu vực gặp nạn, là cho những điêu dân kia bao nhiêu vinh hạnh rồi? Nhưng bọn chúng không chỉ không biết tạ ơn, trái lại ném đá tập kích đại nhân, quả thực là không biết điều..."

    "Hừ, Triệu đại nhân lần này bị đánh lén, những đại quan thanh liêm đó đúng là cao hứng, Trương gia kia thậm chí còn dám to gan đốt pháo ăn mừng trên đường. Còn một đám nho sinh cổ hủ, lại dám biện hộ cho đám điêu dân to gan tập kích Triệu đại nhân, chờ sau khi chuyện này ổn thỏa, bản quan sẽ trừng trị bọn chúng một thể..."

    "Phật tổ phù hộ, Triệu đại nhân tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì, bằng không, thánh thượng một khi trách tội xuống, chúng ta làm thế nào cũng không gánh nổi..."

    "Các vị đồng liêu, Triệu đại nhân bị đánh lén, chuyện lớn như vậy, chúng ta không cách nào giấu giếm được, Triệu đại nhân một khi xảy ra chuyện, hoàng thượng tất nhiên sẽ trách tội chúng ta, cho dù Triệu đại nhân đến cuối cùng không có chuyện gì, chúng ta trị dân bất lực, tội danh bảo vệ không chu toàn, cũng là không cách nào tránh né được..."

    "Kỳ thực những chuyện này không có gì đáng nói, ta lo lắng là, nếu như Triệu đại nhân sau khi tỉnh lại, nhớ đến việc bị tập kích, giận lây sang chúng ta, chúng ta nên làm thế nào cho phải đây? Ai..."

    "Lưu đại nhân, bây giờ toàn bộ đám điêu dân tập kích Triệu đại nhân bị nhốt hết vào đại lao, chúng ta nên xử trí như thế nào? Bởi vì chuyện Triệu đại nhân bị tập kích, khiến nha môn trên dưới lộn tùng phèo, ngài là quan phủ đứng đầu, nhất định có thể xử trí vụ này ổn thỏa..."

    ...

    Mơ hồ nghe xong vài câu sau, Triệu Cương càng cảm thấy kỳ quái, những người này đến tột cùng đang nói gì vậy? Ai là "Triệu đại nhân"? Còn cái gì mà "Khu vực gặp nạn" và "Điêu dân" ? Chẳng lẽ là đang thảo luận bộ phim cổ trang nào đó sao? Thảo luận hứng khởi như vậy, giống như tự mình trải qua, không phải là quá nhập tâm rồi sao?

    Lại không biết bao lâu, Triệu Cương vất vả lắm mới hồi phục chút sức lực, rốt cục cũng có thể mở hai mắt ra.

    Sau đó, Triệu Cương bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.

    Chỉ thấy ngay trước mắt hắn, giờ khắc này đang có hai mươi, ba mươi người đứng, lít nha lít nhít, già trẻ đều có, gần như chiếm trọn cả gian phòng, mỗi người đều mang vẻ mặt hoặc lo lắng, hoặc phẫn nộ, hoặc hoảng loạn, hoặc không biết làm thế nào... Nhưng những điều này không phải là trọng yếu nhất.

    Quan trọng nhất là, hiện tại nơi mà hắn đang ở, căn bản không phải là bệnh viện như trong tưởng tượng, mà là một gian phòng ngủ... trong phòng ngủ không có bất kỳ một thứ gì liên quan đến thời hiện đại, khắp cả đều là phong cách trang hoàng thời đại Minh Thanh, mang phong vị cổ xưa, nhưng lại mang cảm giác trang nhã.

    Mà đám người đang xuất hiện trước mắt hắn, cũng không phải bác sĩ hay y tá trong bệnh viện, mà là một đám cổ nhân đang hóa trang, ăn mặc tương tự với quan bào thời nhà Minh... Con hát? Diễn viên? Người điên?

    Cuối cùng là chuyện gì xảy ra?

    Nhìntất cả những thứ trước mắt này... phòng ngủ cổ đại trang nhã, một đám người xa lạ hóa trang thành đám quan lại thởi cổ đại, cùng với những lời đối thoại cổ quái... Triệu Cương có loại cảm giác như Thời không đảo lộn, dường như trở về thời cổ đại. Nhưng trong lúc mơ hồ lại phảng phất mang cho hắn một chút quen thuộc.

    Ngay tại thời điểm Triệu Cương đang nghi hoặc tình cảnh xảy ra trước mắt, rốt cuộc cũng có người phát hiện Triệu Cương đã tỉnh, đang mở to hai mắt nhìn bọn họ, nhất thời vui sướng, mất hết phong thái, quay sang mọi người xung quanh lớn tiếng kêu: "Đây, các vị đại nhân, Triệu đại nhân, Triệu đại nhân tỉnh lại rồi! Đại phu! Đại phu! Mau truyền đại phu!"

    Vừa la lên, người này đã chạy vội tới trước giường Triệu Cương, trông thần sắc tràn đầy biểu cảm lấy lòng và nịnh nọt, khom người luôn miệng nói: "Triệu đại nhân, ngài rốt cuộc tỉnh lại rồi, hạ quan đã sớm biết, ngài phúc lớn mạng lớn, tự có Phật tổ thần linh che chở, tuyệt đối không có việc gì."

    Cùng lúc đó, tất cả mọi người bên trong gian phòng, đều cùng một biểu cảm giống tên kia, chen đến trước mặt Triệu Cương, tranh nhau nói những lời Cát Tường, biểu đạt sự thân thiết của mình, e sợ sẽ thua kém người khác.

    "Triệu đại nhân ngài tỉnh rồi, chuyện ngày hôm nay thật sự là để hạ quan lo lắng không thôi, vừa nãy hạ quan luôn hướng về Phật tổ cầu khẩn, cầu phúc cho đại nhân ngài, bây giờ đại nhân không có việc gì, chính là cho thấy ông trời có mắt, Thiên Lý chứng minh, gặp nạn không nguy, tuyệt đối phù hộ đại nhân!"

    "Triệu đại nhân ngài hiện tại có cảm thấy chỗ nào không khỏe không? Có yêu cầu, chỉ cần ngài nói, dược liệu quý giá đến đâu, cho dù hạ quan táng gia bại sản, cũng nhất định phải tìm bằng được cho đại nhân ngài."

    "Triệu đại nhân, những điêu dân kia thực sự quá ghê tởm, toàn bộ đã bị ty chức bắt giữ, chỉ cần ngài ra lệnh một tiếng, ty chức ngay lập tức đem bọn họ chém đầu răn đe!"

    ...

    Nhìn một đám người xa lạ đang hóa trang quan nhân thời cổ đại, vây quanh hắn không ngớt, lời nói không ngoài lấy lòng và nịnh nọt, rõ ràng cực kỳ xa lạ, rồi lại mơ hồ cảm thấy quen thuộc, Triệu Cương không biết nên ứng phó như thế nào, trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng nổ vang, tiếp theo phảng phất giống như mở ra ngăn kéo nào đó, vô số kí ức không biết từ đâu hiện lên trong đầu, tràn vào trong đầu Triệu Cương.

    Khi còn bé hắn đã mất mẹ trong sự bất lực, gian khổ cố gắng học hành, cuối cùng tên hắn cũng được đề trên bảng vàng, bất ngờ nhận được thánh sủng của hoàng thượng, một bước lên mây trong sự vui sướng. Lần đầu tham ô trong sự thấp thỏm lại có chút thỏa mãn, đắc ý nhất thời, lại bất ngờ bị đánh lén khiến hắn kinh hoàng cùng phẫn nộ...

    Mọi chuyện diễn ra nhanh chóng, nhưng chỉ trong chốc lát, dường như tất cả đều diễn theo một trình tự định sẵn, hắn lại trở thành một thanh niên làm quan chức, bản thân đã sống hơn hai mươi năm, nhưng lại không lý giải được tại sao lại nhập vào thân xác Triệu Cương, hắn và Triệu Cương dung hòa kí ức làm một.

    Mà những mảnh vỡ kí ức của chủ nhân này, tên là "Triệu Tuấn Thần"!

    Một người tuổi không quá hai mươi có ba, hắn không từ mọi thủ đoạn để thân thuộc với hoàng đế, trở thành Hộ bộ Thị Lang, tổng quản các kho lương thực, tam phẩm đương triều "Triệu Tuấn Thần"!

    Những kí ức này đột ngột ập đến, vụn vặt, phức tạp, hơn nữa rất không hoàn chỉnh, tựa như kí ức về Triệu Tuấn Thần kia chính là một bộ phận thiết yếu trong não bộ... Thậm chí Triệu Cương còn cảm thấy quen thuộc với cái tên "Triệu Tuấn Thần" - người đến tột cùng chẳng biết ở triều đại nào xuất hiện, nhưng cũng chính vì rõ ràng như vậy, khiến Triệu Cương cảm thấy như chính bản thân hắn trải qua.

    Đối mặt với những biến cố khó có thể tin được, trước mặt lại có một đám đại quan đang tranh nhau đến lấy lòng hắn, Triệu Cương càng cảm thấy hoang đường, lại không biết phải làm sao, muốn hỏi gì đó, nhưng trong hoàn cảnh huyên náo này, căn bản không thể chen miệng vào được.

    Đúng lúc này, một lão nhân vận bộ quan phục trầm giọng quát: "Hồ đồ! Triệu Đại nhân vừa mới tỉnh lại, thân thể còn đang suy yếu, các ngươi ồn ào như vậy, bệnh tình Triệu đại nhân đang hồi phục, một khi Triệu đại nhân có chuyện gì bất trắc, các ngươi gánh được trách nhiệm sao?"


    Trong phòng, mọi người lúc này mới phát hiện mình có chút quá nóng vội, lại thêm một trận hoảng loạn cùng tiếng xin lỗi, bất quá trong phòng cuối cùng cũng coi như an tĩnh rất nhiều.

    Tiếp theo, ông lão kia đẩy đám người mặt ra, đi tới trước người Triệu Cương, nhẹ giọng nói: "Triệu đại nhân, sau khi ngài bị tập kích, hạ quan lòng như lửa đốt, không dám trì hoãn, lập tức gọi cả danh y trong thành đến trị liệu, vết thương của đại nhân có phần nghiêm trọng, nhất thời hôn mê, nhưng cũng không có gì đáng lo ngại, chỉ cần điều dưỡng là có thể nhanh chóng hồi phục, kính xin đại nhân an tâm. Bất quá, hạ quan cùng các đại nhân cũng không yên lòng, không dám rời đi, ở đây chờ đại nhân tỉnh lại, thật là cảm tạ trời đất, đại nhân ngài rốt cuộc đã tỉnh. Triệu đại nhân, ngài hiện giờ cảm thấy thế nào? Có cần hạ quan truyền gọi đại phu đến? Bọn họ đang chờ đợi bên ngoài."

    Lão nhân này hiển nhiên là người đứng đầu trong đám người này, lúc hắn nói chuyện, người bên ngoài đều không dám xen mồm. Đối diện với Triệu Tuấn Thần một lúc, vẻ mặt của ông ta cũng giống như những người khác, đều mang theo dáng vẻ cung kính cùng lấy lòng, nhưng lại có sự thận trọng, càng hiện rõ là người khôn khéo lõi đời.

    Chỉ là, Triệu Cương lúc này, gặp phải biến cố như vậy đột nhiên không biết ứng xử thế nào, trong lòng tràn đầy hỗn loạn, không có cách nào bình tĩnh, muốn hỏi dò, lại không biết mở miệng như thế nào, căn bản không thể trả lời.

    Có điều, lão quan nhân kia thấy Triệu Cương không hề có phản ứng nào với sự vấn an của mình, ngược lại còn chau mày, ánh mắt gợn sóng, tựa hồ tâm tình đang rất kích động, lại tựa như đang tự hỏi cái gì đó, trong lòng không khỏi hoảng hốt.


    Nghĩ đến người trước mặt thân phận tôn quý, lần này lại ở địa phương của mình tập kích bị thương, người gây chuyện tuy rằng đã bắt được, nhưng mà một khi người trước mặt trong lòng phẫn nộ không hề nguôi ngoai, ngược lại giận lây sang hắn là quan chức ở đây, như vậy...

    Nghĩ tới đây, lão quan nhân càng thêm thận trọng, thái độ cầu hòa lúc nãy giờ đã bay hơn nửa, vội vàng quỳ gối trước giường Triệu Cương, dập đầu nói: "Triệu đại nhân ngài thân là khâm sai, lần này bị tập kích, quả thật là hạ quan phòng hộ không chu toàn, mang tội thất trách, kính xin đại nhân trách phạt, hạ quan không một câu oán hận. Bất quá, đại nhân ngài đại kế bây giờ chưa thành, kính xin ngài cho đám người hạ quan cơ hội một lần lập công chuộc tội."

    Thấy lão quan nhân quỳ xuống, những người khác trong phòng đều lộ vẻ sợ hãi, cũng dồn dập quỳ xuống, cùng kêu thỉnh tội.

    Nhìn đến đây, lúc đầu còn mang cảm giác mờ mịt cùng hoảng loạn, Triệu Cương cuối cùng cũng coi như hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra... trước mặt bọn quan lại này, "Triệu đại nhân" mà bọn họ luôn miệng gọi hẳn là hắn,mà vị "Triệu đại nhân" kia, trong lúc đang tuần tra khu vực gặp nạn lại bị đám "điêu dân" quăng đá tập kích, sau đó hôn mê bất tỉnh...

    Lại tự động liên tưởng đến những kí ức phiền toái của "Triệu Tuấn Thần" đột nhiên xuất hiện trong đầu...

    Gộp những điều này lại, trong đầu Triệu Cương không khỏi xuất hiện suy đoán vô cùng hoang đường.

    Lẽ nào, hắn bị tai nạn xe, đột nhiên xuyên đến một thời không khác ở thế giới cổ đại nào đó, mượn xác hoàn hồn, sau đó sống lại, cuối cùng trở thành một người khác?

    Mà cái người này, lại là một tên quan lại có địa vị không nhỏ?

    Triệu Cương tuy rằng luôn luôn tự xưng là người bình tĩnh, gặp nguy không loạn, nhưng vào lúc này, đối mặt với những suy đoán gần như hoang đường này, trong lòng không khỏi sinh ra hoảng loạn.

    Cùng lúc đó, trước giường Triệu Cương, một đám quan nhân thời cổ đại vẫn quỳ như trước, lo sợ đến mức mặt mày tái mét, lại không dám biện giải điều gì, chỉ chờ đợi Triệu Cương xử lý.

    Trầm mặc một lúc lâu, Triệu Cương cuối cùng cũng đè nén luống cuống cùng hoảng loạn trong lòng, cố ép thanh âm cực kì bình tĩnh, chậm rãi nói: "Tấm gương."

    Thấy chúng quan nhân mặt lộ vẻ nghi hoặc, Triệu Cương lại bổ sung: "Cho ta một chiếc gương."

    Vivian Nhinhi: @Lạc Thu Mình dời bài viết này của bạn về topic đăng ký đăng truyện dịch. Theo đúng quy định, bản dịch thử của bạn phải được mod dịch duyệt mới được đăng lên reader. :hoa:
     
    Last edited by a moderator: 20/7/16

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0 - Khách: 0)