[Thông Báo] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Thảo luận trong 'Truyện Dịch' bắt đầu bởi tiểu toán bàn, 12/5/16.

  1. tiểu toán bàn

    tiểu toán bàn Administrator
    Thương Tùng Nghênh Khách
    Ngưng Khí Tầng 5
                   

    Bài viết:
    19,248
    Được thích:
    144,423
    Diệp Thiên Di thích bài này.
  2. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Administrator
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    Lưu quân bất trụ tòng quân khứ
    ❈ Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ ❈
                 

    Bài viết:
    8,415
    Được thích:
    45,461
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
    Trên #1 nói là cần đăng kí khi muốn đăng 1 truyện mới.
    Em chỉ hỏi khi thấy bạn này không ghi nguồn Bạch ngọc sách khi đăng truyện dịch nên mới nghĩ là mem mới. Nếu mem cũ thì đã không mắc lỗi như vậy.
    Anyway, em cần một mod nào đó nhắc nhở bạn @Tà Dương sửa lại nguồn cho đúng.
     
  3. Yêu

    Yêu Dưỡng Hình

    Bài viết:
    30
    Được thích:
    100
    Muội cũng muốn dịch!!!

    Ác Long Thiếu Nữ
    Tác giả: Tạ Nhất Tử
    Thể loại: Đoản văn
    Người dịch: Yêu

    Tiếng Trung
    恶龙少女

    文 / 渫 洢.

    "不要跟她玩." .

    "她会吃人的." .

    "没有人喜欢她的."

    小朋友聚在一起, 说着悄悄话, 离角落里的小灰团更远了些.

    小灰团缩紧了一些, 好像什么都没听到.

    在东方的神殿, 每天都有虔诚的人在祷告.

    龙啊, 你是如此的美丽.

    你的姿态是多么的气势磅礴.

    你是世界上最伟大的生灵.

    你的龙角比麋鹿的更好看, 你的眼睛像是暗夜里唯一的星辰, 你是我所知道的最伟大最美丽最独一无二的生灵, 你是万物之首.


    龙啊, 我心切慕你, 像鹿切慕溪水.


    我渴求着, 让我见你一面吧.


    每天, 他都向神殿里的龙像赞美着祷告着, 日日夜夜, 从不更断.


    某个瞬间, 龙终于听到了他的祷告.


    人间居然有如此爱我的子民吗? .


    它心情很愉悦, 既然他如此虔诚, 那就如他所愿, 让他见一下, 真正的龙吧.


    于是, 龙出现在他的面前.


    龙有着红宝石一样闪闪发光的瞳孔, 威风凛凛的黑色鳞片, 还有一个小巧的角.


    龙等待着人类的赞美和欢喜.


    但是人类看起来并不开心, 他往后退了几步, 用警惕的眼光看着龙.


    像是丛林中的兔子, 竖着耳朵, 听见危险的讯号就跑.


    龙不悦, 难道这就是传说中的叶公好龙吗? .


    它发出低沉的声音: "吾乃龙." .


    地面上的人类露出被冒犯的神情, 他站到龙的面前, 对视: "不, 你不是龙!"


    "龙是那个样子的!" .


    龙顺着他的目光看过去, 墙壁上一只五爪金龙正在腾云驾雾.


    人等着龙的愧疚和道歉, 但面前长着翅膀看起来很凶猛的大动物愣住了.


    这是被龙的英姿迷住了吗? .


    他想着, 或许可以发展一下龙的信徒了, 毕竟一个人在神殿也很孤单.


    那个大动物转过头来, 很复杂地看了他一眼, 然后挥动翅膀把人扇到一边, 准备离开.


    然而翅膀好像受了伤, 没飞起来就摔倒了.


    人有些猝不及防, 就看到倒在地上的动物变成了一只小小的. . . 少女? .


    ***.


    "嘤嘤嘤我也是龙啊, 为什么没有人喜欢我" .


    "你喜欢那种金灿灿的还多了个爪子的异形龙有什么好, 为什么不喜欢我?"


    神殿里, 小少女对给她擦药的人哭, 拽着他的袖子嚎得山崩地裂.


    人手足无措: "你不要哭啊, 你这么可爱很多人都喜欢你的." .


    "嘤嘤嘤才没有所有小朋友都不跟我玩." .


    "别哭了别哭了, 你真是龙吗?" 人给她擦眼泪.


    "我, 嗝." 小少女哭得打了个嗝, 眼皮都红了, "我当然是龙啦." .


    人想着, 大概这是一条变异龙. 他咬住嘴唇, 吸气, 做了个决定.


    "你不要哭了." .


    "我喜欢你." .


    "嘤嘤嘤咦?" 小少女揉着眼睛, 有些呆地看着他. .


    "从今往后, 我就只喜欢你这一条龙了." .


    神殿里, 人把墙壁上的五爪金龙抹掉, 认真地看着小少女, 许下了一生的誓言.


    "呜呜呜真是太好了." 小少女扑到人怀里, 嘴角露出了一个隐秘的笑.


    _______


    作者有话要说:


    小剧场:


    龙: 你为什么要喜欢龙?


    人: 因为他们叫我宫主.


    龙牵着人飞回了龙之岛, 喜滋滋地去向妈妈报备.


    —— 看我也找到自己的公主了.


    漂亮的女子拧了下她的腮帮子, 有些无可奈何, 【 骗回来了以后要好好对他. 】


    小少女点点头: 当然我是一只良知龙, 一骗就骗一辈子的.


    人看着眼前温和的男子, 两人都没说话.


    男子: 你是今年被选出来宫主吗?


    人: 我是自愿的.


    男子笑了, 意味深长: 每个人都是自愿的.

    Còn đây là bản mụi dịch ạ~~~~~~~
    Ác Long Thiếu Nữ
    Ác long thiếu nữ
    [​IMG]
    Văn tiết y.

    "Đừng chơi với cô ta."

    "Cô ta sẽ ăn thịt cậu đấy."

    "Không ai thích cô ta đâu."

    Đám trẻ tụm lại một chỗ, xì xào với nhau, không xa cách đó là góc của Tiểu Hôi Đoàn.

    Tiểu Hôi Đoàn hơi co người lại, vờ như không nghe thấy gì.


    Tại Đông Phương Thần Điện, ngày ngày đều có những kẻ vẻ thành kính cầu xin.

    A, nàng xinh đẹp là thế.

    Tư thế nàng tràn ngập khí thế xiết bao.

    Nàng là sinh linh vĩ đại nhất trên thế gian.

    Long giác của nàng còn đẹp hơn cặp mắt của hươu nai, ánh mắt nàng như vì tinh tú duy nhất trong đêm tối, ta biết, nàng vĩ đại nhất, xinh đẹp nhất, là sinh linh độc nhất vô nhị, nàng đứng trên Vạn Vật.

    Ôi, ta nhớ thương nàng, như chồi non thương nhớ dòng nước.

    Ta khát khao được gặp nàng chỉ một lần mà thôi.

    Ngày ngày, hắn đều như ngợi ca như cầu xin Thần Điện, cả ngày lẫn đêm, đều không suy đổi.

    Thứ gì đó trong nháy mắt, rốt cuộc đã nghe thấy lời hắn cầu xin.

    Nhân gian lại có kẻ yêu ta tới vậy sao?

    Tâm tình nàng vui sướng vô cùng, nếu như hắn thành kính như thế, vậy như hắn muốn, cho hắn nhìn thoáng qua chút một cách chân thực đi.

    Thế là, hiện ra trước mặt của hắn.

    Đôi đồng tử như hồng ngọc lấp lóe sáng, vảy đen uy phong lẫm liệt, còn cả một bộ sừng xinh xắn nữa.

    Đợi chờ Người nọ vui mừng ngợi ca.

    Nhưng thoạt nhìn người nọ chẳng hề vui sướng, hắn lùi lại phía sau vài bước, nhìn với ánh mắt đề phòng.

    Như thỏ trong rừng dựng thẳng đôi tai, nghe thấy dấu hiệu nguy hiểm liền bỏ chạy.

    Rồng không vui, chẳng lẽ đây chính là Diệp Công thích rồng (*) trong truyền thuyết sao?

    (*) “Diệp Công thích rồng”là một câu thành ngữ Trung Quốc, ý chỉ những người bên ngoài thì bảo rằng yêu thích nhưng thực chất lại không phải vậy.

    Nàng phát ra âm thanh trầm thấp: "Là ta đây." .

    Trên mặt đất,vẻ mặt con người nọ mạo phạm thần linh, hắn đứng phía trước, mặt đối mặt: "Không, không phải là ngươi!"

    "Đây mới chính là rồng!" .

    Thuận theo ánh mắt của hắn nhìn sang, trên vách tường một Ngũ Trảo Kim Long đang cưỡi mây đạp gió.

    Người nọ chờ đợi chú rồng kia áy náy mà xin lỗi, nhưng vật trước mặt bỗng mọc ra đôi cánh lớn thoạt nhìn dũng mãnh đến ngây ngẩn cả người.

    Bị tư thế oai hùng của rồng mê hoặc là vậy sao?

    Hắn nghĩ thế, có lẽ có thể trở thành một cái tín đồ rồi, suy cho cùng,một mình sống trong Thần Điện cũng rất cô đơn.

    Con rồng nọ quay đầu hướng cổng chính, nhìn hắn vô cùng phức tạp, sau đó tung cánh xoay người qua một bên, chuẩn bị rời đi.

    Nhưng đôi cánh như thể bị thương, không bay lên được mà ngã sấp xuống.

    Người nọ có chút hốt hoảng không kịp chuẩn bị, chứng kiến con thú sõng soài trên mặt đất kia dần hóa thành một hình thù nhỏ nhắn . . . Một cô bé ư? .

    ***.

    "Hu hu hu ta cũng là rồng mà, tại sao không ai yêu thích ta?" .

    "Ngươi thích cái loại rồng vàng rực rỡ ấy với thêm vài cái móng vuốt Dị Hình kia thì có gì là tốt, tại sao lại không thích ta?"

    Trong Thần điện, thiếu nữ nhỏ nhắn khóc hỏi người đang thoa thuốc cho mình, nắm lấy tay áo của hắn mà gào khóc đến sơn băng địa liệt.

    Người nọ chân tay luống cuống: "Cô đừng khóc nữa, cô đáng yêu như thế người ta đều thích cô mà."

    "Hu hu hu, đâu có, chẳng đứa trẻ nào muốn chơi cùng ta cả" .

    "Đừng khóc, đừng khóc nữa, cô thật sự là rồng sao?" Người nọ lau nước mắt cho nàng.

    "Ta, hức." Cô bé khóc nấc lên, mí mắt đỏ mọng, "Ta đương nhiên là rồng." .

    Người nọ nghĩ, chắc đây là một kiểu biến dị. Hắn cắn môi, hít một hơi, đưara một quyết định.

    "Nàng đừng khóc nữa."

    "Ta thích nàng."

    "Huhuhu sao cơ?" Cô bé dụi mắt, nhìn hắn có chút ngây ngốc.

    "Từ nay về sau, ta chỉ thích rồng như nàng mà thôi" .

    Trong Thần điện, Ngũ Trảo Kim Long trên vách tường biến mất, nghiêm túc ngắm nhìn cô bé, ưng thuận lời thề cả đời.

    "A a a tốt quá!" Cô bé sà vào lòng người nọ, khóe miệng lộ ra một nụ cười bí ẩn.

    Lời tác giả:

    Một đoạn hội thoại nhỏ:

    Rồng : "Tại sao chàng thích ta?"
    Người: "Bởi vì bọn họ gọi ta Cung chủ."
    Rồng nắm Người bay trở về Long Chi Đảo, lòng vui rạo rực, đi tìm mẫu thân bẩm báo.

    ———— xem ra ta cũng tìm được công chúa của mình rồi.

    Nữ tử xinh đẹp nhéo má nàng, có chút bó tay không biết làm sao:“Vừa đi lừa gạt người ta xong đã trở về rồi muốn đối tốt với hắn ta sao."

    Cô gái nhỏ gật gật đầu: “Đương nhiên con vẫn còn chút lương tâm của rồng rồi, lừa gạt một lần là lừa gạt cả đời đó.”

    Còn Người nọ thì nhìn nam tử ôn hòa trước mắt, hai người đều không nói không rằng.

    Nam tử: “Năm nay ngươi bị chọn làm Cung chủ sao?”

    Người: “Là ta tự nguyện.”

    Nam tử nở nụ cười, ý vị sâu xa: “Ai cũng đều tự nguyện.”

    ————————————————————

    HOÀN
     
  4. tiểu toán bàn

    tiểu toán bàn Administrator
    Thương Tùng Nghênh Khách
    Ngưng Khí Tầng 5
                   

    Bài viết:
    19,248
    Được thích:
    144,423
    :byebye: @nila32 @Vivian Nhinhi @nhatchimai0000 cho nhận xét để mình còn cấp tài khoản cho bạn ý kìa
     
    nhatchimai0000 thích bài này.
  5. Vivian Nhinhi

    Vivian Nhinhi Administrator
    Thánh Cô Hắc Phong Giáo
    Lưu quân bất trụ tòng quân khứ
    ❈ Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ ❈
                 

    Bài viết:
    8,415
    Được thích:
    45,461
    Nghề nghiệp:
    Interpreter & Translator
  6. Túy Sinh Mộng Tửu

    Túy Sinh Mộng Tửu Trường Sinh

    Bài viết:
    51
    Được thích:
    69
    Chương 63 - Khách nhân
    Chương 63
    Tiêu diêu thiên địa du
    Tác giả: Thải Hồng
    Editor:Túy Sinh Mộng Tửu

    Chương 63 – Khách nhân

    Sau khi cáo biệt cùng viện trưởng gia gia, Long Nguyệt Thanh trở lại phòng của mình, chưa kịp bước vào phòng, chỉ thấy ngân quang chợt lóe, Tiểu Ngân đã xuất hiện trên vai y, cọ cọ hai má Long Nguyệt Thanh, vui vẻ truyền âm cho y:” Chủ nhân, Tiểu Ngân rất nhớ người a.”
    Thời gian nó đi theo Long Nguyệt Thanh quá mức nhàm chán, Long Nguyệt Thanh thường xuyên đọc sách, nó nhiều khi ở bên cạnh Long Nguyệt Thanh vù vù ngủ. Một thời gian theo y cùng tu luyện, hơn nữa ăn một ít đan dược của y luyện, thực lực tăng lên rất nhanh, hơn nữa tâm linh tương ứng lẫn nhau, điều này là Long Nguyệt Thanh đối với nó thực yên tâm.
    Đối với đan dược có thể đề cao tu vi, Long Nguyệt Thanh cũng chưa dùng lần nào, trong mắt y, dùng ngoại vật để đề cao công lực dù sao cũng không bằng chính mình cực khổ tu luyện, dễ dàng làm cho trụ cột lung lay, nhưng đối với Tiểu Ngân thì không có như vậy.
    Long Nguyệt Thanh vuốt ve bộ lông ngay ngắn mềm mại, trêu ghẹo nói:” Chắc là ngoạn rất khoái hoạt đi, chắc không là do đối bụng mới nhớ đến ta đi.”
    ” Ô….ô” Tiểu Ngân nhảy vào trong lòng y, giơ lên chân nhỏ đá đá bờ ngực của y:” Tiểu Ngân vẫn tưởng nhớ chủ nhân a, là do chủ nhân không bồi Tiểu Ngân ngoạn.”
    ” Ha… ha” Ngực Long Nguyệt Thanh run nhè nhẹ, đưa tay nhanh trấn an nó:” LÀ do ta không bồi Tiểu Ngân sao, chúng ta vào xem có gì ăn ngon không a.”
    Vừa đi vừa nói vọng vào bên trong :” Ta đã trở về a.”
    ” Lục đệ”,”Tiểu Thanh” Thạch Đầu cùng Bàn Tử đã trở thành khách quen, lúc này đã ở bên trong.
    Khoa Đặc nhìn thấy Long Nguyệt Thanh trở về, vì y bày ra một cái bàn ăn cùng ghế dựa, từ trong túi trữ vật không gian lấy ra thức ăn cùng rượu trái cây được mua về từ Thanh Phong xan quán.
    Long NGuyệt Thanh ngồi xuống, ngẩng đầu cười nói:” Khoa Đặc, cám ơn.” Tiểu Ngân nhìn Sa la trư nướng chuẩn bị riêng cho mình, nhảy lên bàn, ” Rống rống ” hai tiếng biểu đạt lòng biết ơn.
    TRên mặt Khoa ĐẶc lộ ra tươi cười khó có được, làm cho Bàn Đức và Bàn Tử chứng kiến nãy giờ không khỏi sửng sốt, đẹp quá a.
    ” Công tử không nên khách khí với Khoa Đặc.” Khoa Đặc lấy ra một cái ghế dựa ngồi xuống vì chính mình rót một ly rượu trái cây.
    ” A, Khoa Đặc ca đối với Tiểu Thanh đệ đệ thật tốt a, buổi tối mỗi ngày khi ngươi chưa trở về điều vì ngươi chuẩn bị tốt thức ăn, chậc chậc, thật làm người ta hâm mộ.” Bàn Đức cảm thán nói, hắn như thế nào còn chưa có mỹ nhân phục vụ a, hơn nữa Khoa Đặc chỉ đối với Liễu Thanh lộ ra tươi cười xinh đẹp như vậy.
    ” Ta là thị vệ của công tử, chiếu cố công tử thật tốt là nhiệm vụ của ta, hơn nữa mạng của ta là do công tử cứu.” Khoa Đặc giương mắt lãnh đạm giải thích.
    ” Úc, không nghĩ đến vận khí của Liễu Thanh đệ đệ tốt như vậy, cứu người thì thôi cư nhiên lại cứu được một đại mỹ nhân a, Bàn Đức ta như thế nào lại không gặp được.” Đột nhiên cảm thấy độ ấm trong phòng đột nhiên giảm xuống, liền nhìn thấy tầm mắt lạnh lẽo của Khoa Đặc đảo qua hắn, vội vàng câm mồm, đại mỹ nhân biến thành lãnh mỹ nhân, lại càng tăng mị lực a.
    Bàn Tử ở một bên cười trộm, Đại ca hắn lá gan thật lớn, dám lấy khoa Đặc đại ca ra vui đùa, người kia cũng không phải dễ chọc, ngay cả hắn cũng cảm giác được hàn ý.
    Long Nguyệt Thanh buồn cười nhìn Bàn Đức, người này miệng lưỡi ba hoa, nhưng ánh mắt lại trong suốt, thật tâm thưởng thức, không làm người ta thấy phản cảm, ngược lại cảm thấy thật thú vị, nếu không Khoa Đặc cũng không đơn giản là ném vài cái ánh mắt băng lãnh.
    ” Ân? Ngủ tỷ đâu?” Lúc này mới phát hiện thiếu một người cùng với thanh âm đấu võ mồm, nếu không lúc này Long Nguyệt Ny đã nhảy ra phản bác Bàn Đức.
    ” Ngũ muội cùng đi chơi với bằng hữu của nàng rồi.” Long nguyệt Tân giải thích nói. Tiểu nha đầu sau khi vượt qua thời kỳ mất mát lúc ban đầu, gần đây liền kết giao vài bằng hữu, nữ hài tử cùng tuổi rất nhanh liền thân quen, thường xuyên ngoạn cùng một chỗ.
    Long Nguyệt Thanh vừa ăn vừa cùng bọn họ nói chuyện phiếm, từ trong miệng Thạch Đầu biết được Bố Lãng lão sư gần đây thường xuyên nổi đóa, đem bọn họ huấn luyện đến thật thảm, Long Nguyệt Thanh đoán có lẽ việc này có liên quan đến y, liền nói cho Thạch Đầu ngày mai lão sư sẽ bình thường trở lại.
    Nhắm nháp ly rượu trái cây trên tay, thầm nghĩ hôm nay có thể luyện đan luyện khí, có thể ủ một ít linh rượu của Tu Chân giới để mình dùng, trông Nạp Thiên Giới có một ít tiên tửu, nhưng đáng tiết hiện tại không có biện pháp nào để uống, linh khí trong đó hiện tại không cách nào có thể thừa nhận. Bất quá linh khí trong rượu trái cây cũng giúp thân thể cùng tu vi của mọi người không ít a.
    ” Ân, Tứ ca, chúng ta có khách nhân ghé thăm.” Long Nguyệt Thanh cảm nhận được có người bước vào trận pháp.
    Tất cả mọi người đều ngừng nói, quả nhiên, trong chốc lát ngoài cử đã truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó ” Khấu khấu” tiếng đập cửa vang lên.
    Long Nguyệt Tân đi ra mở cửa, liền sửng sốt khi nhận ra người tới là ai:” khải Văn, Khải Lệ công chúa, không nghĩ đến là hai người, mời vào.”
    Khải Văn luôn khắc ghi trong lòng, nhóm người Long Nguyệt Tân tại Hỗn Loạn khu vực có ân cứu mạng với mình, nếu như không gặp được bọn họ, hắn và bào muội đã sớm chết trong tay của đám người hắc y nhân kia. Sau khi trở lại học viện dàn xếp mọi việc xong xuôi, trước tiên liên lạc với Cũ bộ ở Vưu Ly đế quốc, thuật lại toàn bộ sự tình, ngoài ra còn thương nghị đại kế báo thù. Không nghĩ đến nhóm người Long Nguyệt Tân đã nhập học, liền nghe ngóng tin tức của bọn họ, nghe được Liễu Thanh trở thành trợ thủ của Lạc Khắc Phỉ Lặc viện trưởng, trong lòng biết thân thủ của họ bất phàm, thân phận nhất định là người tôn quý, nhưng không biết lai lịch ra sau. Thực dễ dàng biết được nơi ở của bọn họ, liền cùng muội muội tìm tới cửa.
    ” Nguyệt Tân, do quá bận rộn, nên trì hoãn lâu như vậy mới đến gặp các ngươi, thật có lỗi.” Khải Văn vì mình trì hoãn thời gian mà giải thích, theo Long Nguyệt Tân vào phòng.
    “Không ngại, vừa lúc chúng ta cũng cần thời gian làm quen với học viện. Hai vị mời ngồi.” Mời hai người ngồi xuống, chỉ về hướng ba người Bàn Đức:” Giới thiệu một chút, họ là bằng hữu chúng ta mới nhận thức, Bàn Đức, Tạp Đặc Long, Sử Luân, cùng chúng ta đồng dạng điều là tân đồng học.” Lại vì ba người Bàn Đức mà giới thiệu thân phận của hai người Khải Văn.
    Khoa Đặc hướng hai người gật đầu, đứng lên vì hai người đưa lên đồ uống, trở về cùng Long Nguyệt Thanh thu thập bàn ăn.
    Khải Lệ sau khi tỉ mỉ trang điểm liền xinh đẹp hơn rất nhiều với lần đầu tiên gặp nàng, bỏ qua một thân chật vật, trở lại là một công chúa tao nhã. Làn da trắng nõn, eo thon tinh tế, dáng người thước tha, khuôn mặt xinh đẹp, khi Khoa Đặc đưa lên đồ uống liền nhẹ giọng cảm tạ, vẻ mặt thản nhiên ngồi bên cạnh Khải Văn, nhìn động tác của hai người Khoa ĐẶc và Long Nguyệt Thanh mà hai mắt lóe lên.
    Khải Văn thần thái tự nhiên, cùng đám người Long Nguyệt Tân nói chuyện phiếm, nhưng ánh mắt cảu Khải Lệ Long Nguyệt Thanh đều xem tại trong mắt, nhìn đến ánh mắt khinh thường của nàng khi đảo qua Thạch Đầu, đối với Bàn Đức cùng Bàn Tử nàng điều lộ ra ánh mắt ẩn ẩn chán ghét, làm cho trong lòng Long Nguyệt Thanh sinh ra một cảm giác không thể chấp nhận được.
    Đang có người ngoài, Khải Văn không tiện đàm luận chuyện khác, cùng hàn huyên với đám người Long Nguyệt Tân chốc lát, sắc trời đã tối, không tiện quấy rầy nhiều, liền hẹn nhau trưa mai gặp tại Thanh phong xan quán, do hắn mời khách, thực hiện lời hứa lúc trước, cuối cùng mang theo muội muội cáo từ.
    Khách nhân vừa đi, Bàn Đức liền ” Oa.. oa” kêu lên:” Nguyệt Tân đại ca, các ngươi ở đau lại nhận thức được đại mỹ nhân a, Khải Lệ kia không phải là mỹ nhân nổi danh ” Cao ngọa chi hoa”(Đóa hoa cao ngạo) sao? Thật tốt, lại thấy được một đại mỹ nhân, hắc hắc.” Cùng Bàn Tử nhìn nhau mà cười gian.
    “Ha ha, alf trên đường đến đây gặp phải, vùa lúc cùng đường, liền cùng nhau nhận thúc đồng hành. Hai người là Nhị vương tử cùng Tam công chúa của Vưu Ly vương quốc.” Tong Nguyệt Tân thấy tươi cười trên mặt bọn họ liền giải thích, hai người này thật sự là, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã a.
    ” Lục đệ, làm sao vậy?” Long Nguyệt Tân chú ý đến từ lúc huynh muội Khải Văn đến không nói nhiều lắm, hiển nhiên cảm xúc không tốt, liền quan tâm hỏi.
    ” À, không có gì, chỉ là suy nghĩ đến chuyện của Vưu Ly vương quốc.” Long Nguyệt Thanh cảm thấy không nên nói ra cảm giác của bản thân:” Phụ thân đã biết việc này, đã phái người đi điều tra.” ôm lấy Tiểu Ngân ngồi vào bên cạnh Long Nguyệt Tân :” Tứ ca, ngôn từ của Khải Văn giống như muốn chúng ta tham gia vào cuộc chiến này vậy.”
    ” Ân, ta biết, Tứ ca hiểu được.” Long Nguyệt Tân gật gật đầu. Đối phương dù sao cũng là vương tử của một quốc gia, huống chi là vương tử suýt bỏ mạng, giờ phút này quan trọng nhất là cần trợ thủ để báo thù, tận mắt nhìn thấy thực lực của bọn họ, cho nên muốn dọ thám thân phận thật sự của bọn họ, muốn mượn lực của bọn họ, là hoàng tử của một quốc gia, hắn có thể hiểu được việc làm của Khải Văn, nhưng cũng chỉ như thế mà thôi.
    Có lẽ lúc trước tại Hỗn Loạn khu vực, bởi vì Lục đệ ở một bên không hề động thủ, làm cho người ta lầm rằng thực lực của y yếu nhất, nhiệt tình của Khải Văn đối với Lục đệ không bằng đối với hắn cùng Khoa Đặc, nhất là khi nhìn đến Khoa Đặc, thì đối đãi với ánh mắt như nhìn một cao thủ cùng với hứng thú, mà đối với đệ đệ của mình lại không quá xem trọng, có lẽ cho rằng huynh trưởng như hắn tối trọng yếu. Ha ha, có khi những gì tận mắt thấy cũng không phải là sự thật, tại trong mắt bọn họ người yếu nhất lại là một người tối cường đại, Khải Văn tuyệt đối sẽ không nghĩ đến Khoa Đặc là một tay Lục đệ huấn luyện ra.
    ” Liễu Thanh, ngày mai ta sẽ không cùng các ngươi dùng cơm trưa.” Thạch Đầu hướng Long Nguyệt Thanh nói, nhất là song phương thân phận cách xa, hắn là người bình dân cảu một thôn nhỏ, đối phương lại là vương tử và công chúa của một vương quốc. Hai là cảm thấy cùng đối phương không bằng cùng nhớm người Liễu Thanh ở cùng một chỗ tốt hơn, hắn cũng có thể nhìn ra được bọn họ là vì Nguyệt Tân đại ca mà tới, hắn không tất yếu phải đi theo, tuy một đoạn thời gian này, cho dù Liễu Thanh không có ở đây, Ngyệt Tân đại ca cùng Khoa Đặc đại ca cũng kêu hắn đi dùng cơm cùng, bọn họ chiếu cố không dấu vết làm cho hắn thật lòng cảm động.
    Long Nguyệt Thanh hướng hắn cười an ủi:” Thạch Đầu không quan hệ, làm những điều ngươi muốn là tốt rồi.” Người như Thạch Đầu rất mẫn cảm, hắn là người đối với hắn tốt một phần, hắn sẽ báo đáp lại mười phần, tuy rằng ngoài miệng ngây ngốc không biểu đạt.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/2/17
  7. Tuyền Uri

    Tuyền Uri Quan Đới  

    Bài viết:
    269
    Được thích:
    1,064
    Sao ko đăng nguyên chương ra :((
     
  8. Túy Sinh Mộng Tửu

    Túy Sinh Mộng Tửu Trường Sinh

    Bài viết:
    51
    Được thích:
    69
    đăng như vậy cho gọn a
     
  9. Tuyền Uri

    Tuyền Uri Quan Đới  

    Bài viết:
    269
    Được thích:
    1,064
    Nếu muốn ngắn gọn thì đặt bb bằng [ spoiler][/ spoiler] thì được rồi.
    Mời đọc
    Mod cần kiểm tra chương trên đây chứ đâu phải bấm link đi ko lẽ định bấm link qua LQD:haha:
     
  10. Túy Sinh Mộng Tửu

    Túy Sinh Mộng Tửu Trường Sinh

    Bài viết:
    51
    Được thích:
    69
    ta đâu post truyện trên LQĐ:phaikhongday::phaikhongday::phaikhongday:
     

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0 - Khách: 0)