1. Những cái LIKE và những lời cảm ơn là nguồn động lực để các dịch giả và converter tiếp tục cống hiến sức lực cho cộng đồng. Nếu bạn đã từng một lần muốn hỏi: vì sao còn chưa có chương mới?, xin biết rằng, không chỉ riêng bạn cần dịch giả và converter, mà họ cũng cần bạn nữa.

    Xin hãy động viên dịch giả và converter bằng cách đăng-ký (miễn phí) và đăng-nhập vào diễn đàn, để bạn có thể bấm những nút LIKE, để các dịch giả và converter còn biết rằng: Có người vẫn đang dõi theo thành quả của họ.

  2. Yêu Hoàng - Truyện Convert Mới Hoàn Thành
  3. Top Truyện dịch xuất sắc nhất tháng 7: Tử Dương - Tối Cường Hệ Thống - Nhất Thế Chi Tôn - Hoàng Đình

[Thông Báo] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Thảo luận trong 'Phòng Dịch Giả - Đăng Ký Dịch' bắt đầu bởi tiểu toán bàn, 12/5/16.

  1. habilis

    habilis Kim Đan Trung Kỳ

    Bài viết:
    183
    Được thích:
    635
    Mình xin phép dịch tiếp bộ Cổ Chân Nhân.
    Chương 39
    Cổ chân nhân quyển thứ nhất: Ma tính không thay đổi

    Chương 39: Đội Buôn Cóc

    Tháng năm là quá độ của xuân và hạ.

    Mùi hoa tràn ngập, núi lớn xanh xanh. Ánh mặt trời bắt đầu từ từ thể hiện sự nóng bỏng.

    Dưới bầu trời xanh thẳm mây trắng như bồng bềnh như những sợi bông.

    Trên núi Thanh Mao, rừng trúc Thanh Mao vẫn thẳng tắp như thương, chỉ hướng trời xa. Khắp nơi đều có cỏ dại đang sinh trưởng, ở trong bụi cỏ tô điểm từng đóa hoa dại vô danh. Gió nhẹ vừa thổi qua, cỏ dại chập trùng, lập tức nồng nặc mùi phấn hoa và cỏ xanh phả vào mặt.

    Ở nơi sườn núi là hàng đám ruộng bậc thang. Từng tầng từng tầng, từng bậc từng bậc, gieo trồng xuống mạ non xanh mơn mởn. Từ xa nhìn lại tựa như một vùng biển tươi xanh nõn nà.

    Bên trong ruộng bậc thang không ít nông dân đang bận bịu làm việc. Có đang làm sạch kênh mương máng nước tiến hành dẫn nước, có cuốn lên ống quần đứng ở trong ruộng trồng xuống mạ.

    Những người này tự nhiên đều là phàm nhân họ khác. Người tộc Cổ Nguyệt không cần làm những việc hèn kém như thế này.

    Keng keng keng. . .

    Trong gió xuân mơ hồ truyền đến tiếng lục lạc.

    Các nông dân đều đứng thẳng người lên, quay đầu nhìn xuống dưới chân núi.

    Chỉ thấy một đội buôn như một con giun dài màu sắc sặc sỡ từ bên kia đường núi chậm rãi nhô đầu ra.

    "Là đội buôn à!"

    "Đúng rồi, bây giờ đã là tháng năm, đội buôn cũng nên đến rồi."

    Đám người trưởng thành trong lòng biết rõ. Bọn trẻ con thì lại trực tiếp thôi không nghịch nước và bùn trong tay, nhảy nhảy nhót nhót chạy đi hướng về phía đội buôn.

    Nam Cương có Thập Vạn Đại Sơn, núi Thanh Mao bất quá là một trong số đó. Trên mỗi ngọn núi tọa lạc từng toà từng toà sơn trại, nơi mọi người gắn bó với nhau bằng huyết thống tình thân.

    Giữa núi và núi là rừng rú xa xôi u ám, đá hiểm trở vách cao lớn. Hoàn cảnh phức tạp, sinh sống thật nhiều mãnh thú hoặc là cổ trùng kì lạ quái dị.

    Phàm nhân căn bản khó có thể đi qua. Nếu chỉ có một người muốn xông qua những gian nan trở ngại này ít nhất cũng phải là cổ sư có tu vi ba chuyển.

    Bởi vậy kinh tế khó khăn, mậu dịch khó khăn. Hình thức mậu dịch chủ yếu nhất chính là đội buôn.

    Chỉ có tạo thành loại đội buôn quy mô khổng lồ, cổ sư mới có thể kết quần kết đội, có khả năng hỗ trợ lẫn nhau khắc phục gian nan hiểm trở trên đường , từ ngọn núi này đi đến một ngọn núi khác.

    Đội buôn đến như một bát nước sôi đột nhiên rót vào nơi núi Thanh Mao yên tĩnh an bình.

    "Những năm trước đều là tháng tư, năm nay tận tháng năm đội buôn mới đến. Bất quá cuối cùng cũng vẫn là đến rồi." Khách sạn chưởng quỹ sau khi nghe được tin tức này đúng là thở phào nhẹ nhõm. Chuyện làm ăn của khách sạn trong tháng khác đều cực kỳ ế ẩm. Chỉ hi vọng khi đội buôn đến có thể đem đến cả một năm này tiền lời.

    Đồng thời trong kho của hắn còn để dành một chút rượu Thanh Trúc, có thể hướng về đội buôn chào hàng.

    Không chỉ có khách sạn, tửu quán chuyện làm ăn cũng sẽ náo nhiệt theo lên.

    Đội buôn lục tục lái vào Cổ Nguyệt sơn trại, dẫn đầu chính là một con cóc Bảo Khí Hoàng Đồng(1). Con cóc này cao tới hai mét năm, cả người màu da cam. Lưng cóc dày rộng, mặt trên là u hạt mụn nhọt, dường như thời xưa trên cửa thành từng viên một đinh đồng tán khổng lồ.

    Trên lưng cóc Bảo Khí Hoàng Đồng dùng từng chiếc dây thừng thô to cố định một đống lớn hàng hóa. Liếc mắt nhìn qua giống như là con cóc cõng một cái bao quần áo khổng lồ.

    Một người trung niên với một gương mặt tròn trịa đầy rỗ mang cái bụng tròn quay, ngồi xếp bằng ở trên đầu con cóc. Hai mắt hắn cười híp thành một cái khe, ôm quyền hướng về dân trại Cổ Nguyệt đang đứng bốn phía chào hỏi.

    Người này họ Cổ tên Phú, có tu vi bốn chuyển, là người dẫn đầu đội buôn lần này.

    Con cóc hơi nhảy đi lên, Cổ Phú ngồi vững chãi ở đầu cóc. Lúc bật nhảy, độ cao của hắn không hề thua kém cửa sổ lầu hai. Coi như là rơi xuống đất cũng phải cao hơn tầng thứ nhất gác trúc.

    Nguyên bản rộng rãi đường phố lúc này bỗng nhiên có vẻ hơi chật hẹp. Cóc Bảo Khí Hoàng Đồng như là một con quái thú, xông vào giữa những gác trúc san sát nhau.

    Đi phía sau con cóc là một con sâu to lớn béo mập. Hai mắt nó rực rỡ như màu sắc cửa sổ thủy tinh, sắc thái tươi đẹp sặc sỡ, dài đến mười lăm mét, hình thể tương tự với tằm. Thế nhưng ở bề ngoài của nó lại bao trùm một tầng giáp da giống như gốm đen dày đặc. Trên giáp da cũng xếp từng đống hàng hóa, dùng dây thừng quấn quanh buộc vào. Ngồi xen giữa hàng hóa là từng tên từng tên cổ sư, có lão già, cũng có người trẻ tuổi.

    Còn có phàm nhân cũng đều là võ giả cường tráng, đi trên đất theo bọ cánh cứng đen mập chậm rãi về phía trước.

    Bọ cánh cứng mập mạp đi qua, lại có đà điểu màu lông sặc sỡ, nhện núi lớn lông xù, dực xà(2) mọc ra hai cánh chim,... Nhưng những con vật này chỉ là số ít, đa số vẫn là cóc.

    Những con cóc này tương tự cóc Bảo Khí Hoàng Đồng, chỉ là cái đầu muốn nhỏ hơn một chút, lớn như trâu ngựa. Chở hàng hóa và người, phồng cái bụng, nhảy nhót đi tới.

    Đội buôn trườn từ từ đi sâu vào sơn trại.

    Dọc theo đường đi bọn trẻ con trừng lớn hai mắt, tò mò nhìn, vui mừng gọi, thán phục.

    Cửa sổ lầu hai từng cái từng cái liên tiếp mở ra. Người miền núi khoảng cách gần quan sát, có hai mắt lóe ánh nhìn kiêng kị, có đang phất tay biểu thị nhiệt liệt hoan nghênh.

    "Cổ lão đệ, năm nay đến có chút trễ à, một đường cực khổ rồi." Cổ Nguyệt Bác lấy thân phận tộc trưởng tự mình hoan nghênh thủ lĩnh đội buôn lần này.

    Cổ Phú thân phận là cổ sư bốn chuyển, nếu để cho gia lão ba chuyển phụ trách tiếp đón không thể nghi ngờ là một loại thất lễ và xem thường.

    Cổ Phú hai tay ôm quyền, thở dài một hơi: "Năm nay đi không thuận lắm, trên đường đụng tới một đám dơi u huyết, tổn thất không ít hảo thủ. Lại ở núi Tuyệt Bích gặp phải sương mù, thực sự là không dám đi. Bởi vậy kéo dài không ít thời gian. Làm cho Cổ Nguyệt huynh đợi lâu."

    Trong lời nói vô cùng khách khí.

    Cổ Nguyệt sơn trại cần đội buôn hàng năm đều đến mậu dịch, mà đội buôn cũng cần hoà khí mới phát tài.

    "Ha ha ha, có thể đến là tốt rồi. Xin mời, trong tộc đã chuẩn bị rượu và thức ăn ngon, để ta vì lão đệđón gió tẩy trần." Cổ Nguyệt Bác đưa tay mời nói.

    "Tộc trưởng khách khí, quá khách khí." Cổ Phú làm như được sủng ái mà lo sợ.

    Đội buôn buổi sáng đến địa giới núi Thanh Mao, buổi trưa đóng trú lại ở Cổ Nguyệt sơn trại. Khi đêm đến, sơn trại quanh thân lập tức hình thành một mảnh cửa hàng tạm thời thời diện tích rộng lớn. Các loại đỏ lam vàng lục lều vải cao to dựng lên. Giữa các lều vải còn cố gắng tận dụng nhét vô số quán nhỏ vỉa hè.

    Màn đêm buông xuống nhưng nơi này lại một mảnh đèn đuốc sáng choang.

    Nối liền không dứt người đi đường từ bên trong trại tràn vào nơi này, có phàm nhân, cũng có cổ sư. Bọn con nít tung tăng nhảy nhót, đám người trưởng thành trên mặt cũng hiện ra vẻ mặt vui như tết.

    Phương Nguyên theo dòng người một thân một mình đi vào nơi này.

    Đoàn người rộn rộn ràng ràng, một đám tụ tập vây quanh quán vỉa hè, hoặc là ở miệng lều vải không ngừng ra vào.

    Xung quanh truyền đến tiếng rao hàng của nhiều người thay nhau vang lên.

    "Hãy đến đây, nhìn một chút nào. Bánh trà thượng đẳng Lam Hải Vân, uống một ngụm trà này khoái hoạt tựa thần tiên! Coi như là người không uống, nuôi nấng trà cổ cũng là ngon bổ rẻ. Một khối chỉ cần năm nguyên thạch!"

    "Cổ Man Lực Thiên Ngưu, cổ sư thôi thúc lên có thể tăng vọt một ngưu lực lượng. Đi qua đi ngang qua, không thể bỏ qua!"

    "Cỏ Tri Tâm, thượng đẳng cỏ Tri Tâm, mọi người nhìn xem phẩm chất này, mới mẻ đến như mới vừa hái xuống. Một cân hai khối nguyên thạch, giá cả tiện nghi như vậy a. . ."

    Phương Nguyên nghe đến đó bước chân hơi dừng lại một chút, theo tiếng nhìn sang.

    Chỉ thấy một con đà điểu lôi kéo một cái xe đẩy tay hai bánh. Trên xe đẩy tay chồng một đống cỏ màu xanh phấn. Mỗi nhánh cỏ đều dài đến một mét, rất dài nhỏ, trung bình chỉ rộng như móng tay. Có chút cỏ ở ngọn lại dài ra búp hoa hình trái tim màu hồng.

    Cỏ Tri Tâm là một trong thực phẩm phụ của cổ trùng, giá trị ở chỗ nó có thể cùng một ít đồăn phối hợp lại nuôi nấng cổ trùng.

    Nói cách khác, Phương Nguyên nuôi nấng cổ Nguyệt Quang, mỗi bữa cần cho ăn hai cánh hoa. Nếu là thêm vào một nhánh cỏ Tri Tâm, cổ Nguyệt Quang ăn một mảnh cánh hoa Nguyệt Lan đã no rồi.

    Cỏ Tri Tâm một cân chỉ có hai khối nguyên thạch, cánh hoa Nguyệt Lan mỗi mười mảnh phải một khối nguyên thạch. Hơi hơi tính một chút, liền biết trộn vào cỏ Tri Tâm nuôi nấng cổ trùng càng có lời một ít.

    "Nửa tháng trước, ta giết Cao Oản. Bởi vì ở lớp học vận dụng cổ Nguyệt Quang nên phạt tiền ba mươi khối khối nguyên thạch. Bất quá sau đó Mạc gia bồi thường ta ba mươi khối, không tính là tổn thất. Những ngày gần đây, ta cướp đoạt hai lần, tổng cộng một trăm mười tám khối nguyên thạch. Thế nhưng gần đây ta không ngừng tiêu hao tinh luyện ra trung cấp chân nguyên ôn dưỡng bốn vách tường không khiếu, mỗi ngày đều muốn tiêu hao ba khối nguyên thạch. Thêm vào chi phí nuôi nấng cổ trùng, chi phí sinh hoạt của chính mình, liên tục không ngừng mua rượu Thanh Trúc mà đầu tư nguyên thạch. Hiện ở trong tay chỉ còn chín mươi tám khối."

    Từ sau khi Phương Nguyên giết người, hình tượng hung tàn lãnh khốc in sâu vào nội tâm các học viên, trong lúc nhất thời lại không người dám hướng về hắn khiêu chiến. Dẫn đến hắn cướp đoạt trở nên cực kì dễ dàng. Mỗi lần chỉ có số cực ít người có can đảm chống lại hắn.

    Phương Nguyên trong lòng tính toán một thoáng liền dời đi tầm mắt, tiếp tục đi hướng về nơi sâu xa khu cửa hàng lâm thời này.

    Trên quầy cỏ Tri Tâm vây quanh một đống người, đều là cổ sư hoặc là học viên, trong tay cầm nguyên thạch đang tranh nhau mua.

    Phương Nguyên không phải là không có tiền mua cỏ Tri Tâm này mà là không có thời gian.

    "Nếu như nhớ lại không sai, con Lại Thổ Cáp Mô(3) kia sẽ ở trong cái cửa hàng đó đi. Kiếp trước thì có cổ sư ngay tại buổi chiều đầu tiên đánh cược được nó, do vậy kiếm được một khoản lớn. Ta phải nhanh chân lên, không thể bởi vì nhỏ mất lớn."

    (1): con cóc vàng rực rỡ tượng trưng cho tài lộc.
    (2):loài rắn mọc ra hai cánh chim.
    (3): con cóc đất da sần sùi như bị ghẻ.
    Trung
    五月, 是春和夏的过渡.

    花香弥漫, 大山青青. 阳光开始逐渐地绽放出它热烈的一面.

    湛蓝的晴空下, 白云如棉絮般漂浮.

    青茅山上, 青茅竹林仍旧是笔直如枪, 遥指苍穹. 遍地都是野草在疯长, 在草丛中点缀着不知名的野花. 微风一吹, 野草起伏, 浓郁的花粉和青草的气息, 就扑面而来.

    在山腰处, 则是大量的梯田. 一层层, 一阶阶, 嫩绿的麦苗栽种了下去, 远远看去就像是一片青翠嫩绿的海.

    梯田里不少农人, 在忙活着. 有的在清理沟渠水道进行引水, 有的卷起裤脚, 站在田地里栽下秧苗.

    这些人自然都是外姓凡人, 古月族人是不操持这等贱业的.

    叮铃铃. . .

    春风中隐隐传来驼铃的声音.

    农人们都直起身子, 转头往下山脚.

    只见一只商队犹如一只色彩斑斓的长虫, 从山道那边, 缓缓地探出头来.

    "是商队啊!"

    "是了, 如今已经是五月份, 商队也该来了."

    大人们心中了然. 顽童们则直接放弃了戏水, 和手中的泥巴, 蹦蹦跳跳地跑向商队去.

    南疆有十万大山, 青茅山不过是其中之一. 每座山上, 栖息着一座座的山寨, 人们以血脉亲情维系着寨子.

    山与山之间, 山林深幽, 险石峻壁. 环境复杂, 栖息着大量的猛兽或者稀奇诡异的蛊虫.

    凡人根本难以通过. 单独的个人, 想要闯过这些艰难阻碍, 也至少得有三转蛊师的修为.

    因此经济凋敝, 贸易困难. 最主要的贸易形式, 就是商队.

    只有组成商队这种庞大的规模, 才能成群结队的蛊师, 有能力互帮互助, 克服途中艰难险阻, 从一座山, 行到另一座山.

    商队的到来, 像是一碗沸水, 陡然倒进了平静宁和的青茅山.

    "往年都是四月, 今年到了五月, 这商队才来. 不过总算是来了." 客栈的掌柜听到这个消息后, 着实舒了一口气. 客栈的生意在其他月份, 都极其清淡. 只有指望着商队到来, 能带来支撑一年的收益.

    同时在他库存里还有一些青竹酒, 可以向商队兜售了.

    不仅是客栈, 酒肆的生意也会跟着红火起来.

    商队陆续开进了古月山寨, 打头的是一只宝气黄铜蟾. 这头蟾高达两米五, 浑身橘黄色, 蟾背宽厚, 上面是疣粒疙瘩, 如同古代城门上的那一颗颗硕大的铜铆钉.

    宝气黄铜蟾的背上, 用根根粗麻绳索固定着一大堆的货物. 乍一眼看上去, 就像是宝蟾背着一个硕大的包袱.

    一个中年人, 长着一张圆饼麻子脸, 顶着肥滚滚的肚子, 盘坐在宝蟾的头上. 双眼笑着眯成了一条缝, 抱拳向周遭的古月寨民打招呼.

    此人姓贾名富, 有四转修为, 是此次商队的领头人.

    宝蟾微微蹦跳着前进, 贾富坐在蟾头, 四平八稳. 蹦的时候, 他这高度能和二楼的窗口齐平. 就算是落地, 也要高过竹楼的第一层.

    原本宽敞的街道, 此时忽然显得有些狭窄. 宝气黄铜蟾像是一只怪兽, 闯入了林立的竹楼当中.

    宝蟾过后, 是一只大肥虫. 双眼犹如彩色玻璃窗, 色彩鲜艳斑斓. 长达十五米, 体型类似于蚕. 但是表面上覆盖着一层厚厚的黑釉皮甲. 皮甲上同样堆着一蓬蓬的货物, 用麻绳绕圈系着. 货物的间隙处, 坐着一个个的蛊师, 有年老的, 也有年轻人.

    还有凡人, 均是健壮的武者, 在地上跟随着黑皮肥甲虫缓缓向前.

    肥甲虫之后, 又有彩羽斑斓的驼鸡, 毛茸茸的山地大蜘蛛, 长着两片羽翼的翼蛇等等. 但这些只是少数, 大多还是以蛤蟆为主.

    这些蛤蟆类似宝气黄铜蟾, 只是个头要小一些, 有牛马般体型. 驮着货物和人, 鼓着肚子, 一蹦一蹦地走着.

    商队蜿蜿蜒蜒地深入山寨.

    一路上孩童们瞪大了双眼, 好奇地看着, 欢叫着, 惊叹着.

    二楼的窗户一个个接连打开, 山民近距离地观察. 有的双眼闪着忌惮的光, 有的在挥手表示热烈的欢迎.

    "贾老弟, 今年来的有些迟啊, 一路辛苦了." 古月博以族长的身份, 亲自欢迎了此次商队的领袖.

    贾富是四转蛊师的身份, 若是让三转的家老负责接待, 无疑是一种怠慢和轻视.

    贾富双手抱拳, 叹了一口气: "今年走的不大顺, 路上碰到了一群幽血蝙蝠, 损失了不少好手. 又在绝壁山, 遇到了山雾, 实在是不敢走啊. 因此拖延了不少时间. 教古月兄久等了."

    言语间, 十分客气.

    古月山寨需要商队每年都来贸易, 而商队也需要和气生财.

    "呵呵呵, 能来就好. 请, 族中已经备好就酒菜, 让我为老弟接风洗尘." 古月博伸手邀请道.

    "族长客气了, 太客气了." 贾富作受宠若惊状.

    商队是早晨到的青茅山地界, 中午驻扎进了古月山寨. 到了傍晚时分, 山寨周边就形成了一片面积广大的临时商铺. 各种红蓝黄绿的高大帐篷搭建着, 帐篷之间还见缝插针地塞着无数的小地摊.

    夜晚降临了, 但这里的却一片灯火通明.

    络绎不绝的行人, 从寨子里涌进这里. 有凡人, 也有蛊师. 小孩子们雀跃蹦跳着, 大人们的脸上也涌现出过节一般的喜悦神色.

    方源随着人流, 独自一人走进这里.

    人群熙熙攘攘, 一堆堆地围着地摊, 或者在帐篷口不断进出.

    周围传来彼起彼伏的叫卖声.

    "来一来, 看一看了啊. 上等的蓝海云茶砖, 喝上这一口茶, 快活似神仙哎! 就算是人不喝, 喂养茶蛊, 也是物廉价美. 一块只需要五元石!"

    "蛮力天牛蛊, 蛊师催动起来, 能暴涨一牛之力. 走过路过, 不能错过!"

    "知心草, 上等的知心草, 大家伙看看这成色, 新鲜得像刚采摘下来的一样. 一斤两块元石, 多便宜的价格啊. . ."

    方源听到这里, 脚步微微一顿, 循声看了过去.

    只见一只鸵鸡拉着一个两轮板车. 板车上堆着一堆粉绿色的草. 每根草都长达一米, 很细长, 平均只有指甲盖的宽度. 有些草的尖端还长着红心状的花蕾.

    知心草是蛊虫的辅助食料之一, 其价值在于它能和一些食物搭配起来, 喂养蛊虫.

    比方说, 方源喂养月光蛊, 每顿需要喂食两片花瓣. 若是掺和上一根知心草, 月光蛊吃上一片月兰花瓣就饱了.

    知心草一斤只有两块元石, 月兰花瓣每十片就得一块元石. 稍微算一下, 就知道掺和知心草喂养蛊虫更为划算些.

    "半个月前, 我杀了高碗, 因为在学堂动用了月光蛊, 罚款三十块块元石. 不过后来漠家赔偿了我三十块, 算不上损失. 这些天, 我抢劫了两次, 总计一百一十八块元石. 但是最近我不断消耗精炼出的中阶真元, 温养空窍四壁, 每天都要消耗三块元石. 再加上蛊虫的喂养费用, 自己的生活费用, 陆续不断地购买青竹酒而投入的元石. 现在手中还有九十八块."

    自从方源杀了人之后, 凶残冷酷的形象深入学员内心, 一时间再无人敢向他挑战. 导致他抢劫变得大为容易. 每次只有极少数的人敢于向他对抗.

    方源心中算计了一下, 就转移了视线, 继续向这临时商铺区的深处走去.

    知心草摊上, 围着一堆人. 都是蛊师或者学员, 手中拿着元石正在哄抢购买.

    方源不是没有钱购买这知心草, 而是没有时间.

    "如果记得没有错, 那只癞土蛤蟆, 就在那个店铺中吧. 前世就有蛊师就在第一晚赌到了它, 因此大赚了一笔. 我可得赶紧, 不能因小失大了."
    Nếu được xét duyệt qua thì mình bắt đầu làm tiếp 10 chương. Nhưng vì theo đuổi chất lượng và thời gian ít nên tốc độ khá rùa bò (3-4 ngày/chương). Mình sẽ gửi từng chương trong 10 chương, nhưng khi xét duyệt ok chương nào mình đăng chương đó luôn. Vậy được không?
    Giai đoạn sau khi database hoàn thiện thì làm mới nhanh được :hemchiu:
     
  2. †Ares†

    †Ares† Moderator
    Bất Diệt Thánh Hoàng
    ❈ Bích Ngọc Dịch Giả Thiên Phủ ❈
    Đệ Nhị Truyện Dịch Tháng 7
    Đệ Nhất Dịch Giả Tháng 7
       

    Bài viết:
    3,578
    Được thích:
    17,020
    Bạn dịch tiếp truyện này thì tốt quá. Mong truyện của bạn sớm lên sóng nhé. Còn chuyện gửi chương ok nhé, nhưng IB mình là đủ, không cần đăng vào đây nữa
     
    argetlam7420 thích bài này.

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0 - Khách: 0)