[ĐK Dịch] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách (2

nila32

Đại Thừa Sơ Kỳ
Ngọc
2,522
Tu vi
1,374
mình muốn đăng tiếp bộ Vĩnh Hằng Chí Tôn các đạo hữu đọc qua chap 143 xem sao nhé , cảm ơn.
Chương 143 : Đi tới bí cảnh

Đại điện đệ tử nội tông.

Triệu Vô Tẫn đứng ở chính giữa , hai bên trái phải là chín Trưởng Lão nội tông , khí tức của họ cũng không hề kém , thậm chí có mấy người tương đương với lão.

Theo nhóm người Lý Phù Trần đến đại điện.

Triệu Vô Tẫn mở miệng nói : “Hôm nay chúng ta xuất phát đi tới Bách Thảo Bí Cảnh , trước đó các ngươi hãy nhận bảo kiếm và túi trữ vật.”

Dứt lời , có mười tên Chấp Sự nội tông đưa cho mỗi người một thanh bảo kiếm và một túi da thú .

Tiếp nhận bảo kiếm , Lý Phù Trần nhẹ nhàng vung kiếm , tiếng kiếm ngân vang , toát ra kiếm khí và hàn khí bức người , làm cho tóc gáy cũng dựng đứng.

“Là huyền cấp trung giai bảo kiếm Ô Kim Kiếm !”

Lý Phù Trần thầm nghĩ trong lòng.

Ô Kim Kiếm chính là bội kiếm dành cho đệ tử chân truyền , vô cùng sắc bén , chém sắt như chém bùn . Ví như cùng hoàng cấp bảo kiếm giao kích ,một kiếm liền chém đứt , cho dù là Huyền Thiết Kiếm cũng đồng dạng không chịu được mấy kiếm.

“Một thanh Ô Kim Kiếm , giá trị ít nhất hơn 10 vạn kim tệ , hơn nữa ở bên ngoài một kiếm khó cầu , có kim tệ cũng không mua được.”

Lý Phù Trần cảm phục tông môn danh tiếng .

Ánh mắt từ trên Ô Kim Kiếm dời sang túi da thú .

“Đây chính là túi trữ vật được tạo thành từ da của Nạp Vật thú , cái túi này ở bên ngoài so với Ô Kim Kiếm chỉ có hơn chứ không kém a !”

Nạp Vật thú là yêu thú cấp bốn , có một tia không gian thuộc tính , có thể thôn phệ thiên địa vạn vật , dùng da thú chế tạo thành túi trữ vật có thể cất giữ một số lớn đồ .

Triệu Vô Tẫn nói :“Dùng chân khí rót vào túi , túi sẽ mở ra , các ngươi thử xem .” Nghe vậy , mọi người quán chú chân khí vào túi trữ vật. Quả nhiên , miệng túi tự động mở ra , Lý Phù Trần nhìn thoáng qua bên trong , rõ ràng túi da chỉ lớn cỡ bàn tay vậy mà không gian bên trong rộng cả thước.

“Thật thần kỳ!”

Đây là lần đầu tiên mười người nhìn thấy túi trữ vật , trong lòng cảm thấy khiếp sợ .

“Thiên địa to lớn không thiếu cái lạ , đối với thế giới này vẫn còn rất nhiều thứ bí ẩn .”Lý Phù Trần bình phục tâm tình rung động.

Triệu Vô Tẫn giảng giải : “Bách Thảo Bí Cảnh mở ra trong đúng một tuần , trong thời gian này các ngươi dùng hết khả năng thu thập dược thảo cùng khoáng thạch hữu dụng , nếu có thể không chém giết thì tận lực không chém giết, tuy nhiên nếu có người gây khó dễ đến cùng cũng không cần lo lắng , đệ tử Thương Lan Tông ta không gây sự , cũng không sợ sự . Bất quá có cơ hội phải tụ tập cùng một chỗ , tránh cho đệ tử các tông môn khác có cơ hội đánh giết từng người.”

“Vâng , đại trưởng lão.” Mười người gật đầu.

Triệu Vô Tẫn nói tiếp : “Ngoài đề phòng đệ tử các tông môn khác , các ngươi cũng phải đề phòng yêu thú trong Bách Thảo Bí Cảnh , những yêu thú này đều là sơ ý tiến vào , đẳng cấp cao có thấp có , hơn mười năm trước thậm chí xuất hiện….Yêu thú cấp ba cao giai , khiến cho đệ tử các tông môn tổn thất thảm trọng , nhưng các ngươi cũng không cần phải quá lo lắng ,loại chuyện này xác suất rất nhỏ , khó lòng xảy ra. ”

Sau khi giao phó xong , Triêu Vô Tẫn vung tay lên : “Đi theo ta.” Tất cả mọi người đi ra khỏi đại điện.

Bên ngoài đại điện , Triệu Vô Tẫn nói với Trưởng Lão nội tông đứng kế bên : “Lương Trưởng Lão gọi hai bảo bối của ngươi đến đi !” Lương Trưởng Lão tóc tai bù xù tựa như dã nhân , lão cười hắc hắc , chợt thổi ra một tiếng huýt sáo rõ to.

Gầm ! Grừ…..!

Hai đầu phi hành yêu thú từ ngọn núi phía xa bay vút đến.

“Thật lớn!”

Lý Phù Trần con ngươi co rút lại.

Hai đầu phi hành yêu thú này , một đầu là yêu thú loài chim , khoác trên mình bộ lông màu vàng kim , mỗi một sợi lông dài chừng vài thước , hai cánh dang ra dài hơn mười thước , tựa như có thể che khuất bầu trời. Một đầu yêu thú khác thân hổ có cánh , hai cánh dang ra cũng dài gần hai mươi thước.

Đây là Cấp bốn cấp thấp yêu thú Hoàng Kim Điểu và Sáp Sí Hổ.

Nói một cách chính xác , đây không phải là yêu thú , mà là linh thú. Linh thú là do thuần hóa yêu thú mà ra ,yêu khí từ lâu đã biến mất hẳn , trong cơ thể chỉ còn lại linh khí.

“Lương Trưởng Lão đúng là thủ đoạn thông thiên , có thể thuần hóa hai đầu cấp bốn cấp thấp yêu thú.” Cảm thụ được linh áp tràn ngập do hai đầu linh thú mang tới , mười người Lý Phù Trần đều cảm thấy khó thở.

Cấp bốn cấp thấp linh thú có thể so với Thiên Cương Cảnh cấp thấp võ giả , hơn nữa linh khí trong cơ thể linh thú tinh thuần hơn nhiều so với Thiên Cương Cảnh cấp thấp võ giả , nếu như không phải do kỹ xảo chiến đấu so ra kém nhân loại , Thiên Cương Cảnh trung giai võ giả cũng không phải là đối thủ của cấp bốn cấp thấp linh thú.

Hai linh thú hạ xuống đất , Triệu Vô Tẫn nói : “Đều lên đi!”

Lưng chúng khá lớn đủ để mười mấy người cùng đứng ,Lý Phù Trần và Triệu Vô Tẫn đứng ở trên lưng Sáp Sí Hổ , đồng hành còn có Trần Phương Hoa cùng ba gã đệ tử nội tông và bốn vị trưởng lão nội tông. Những người còn lại đều trên lưng Hoàng kim Điểu .

“Xuất Phát !”

Lương Trưởng Lão hô lên một tiếng , hai đầu linh thú chân sau phát lực phóng lên cao , trong chớp mắt đã tiến vào tầng mây , biến mất.

………

Tứ Vực Sơn Mạch bao gồm : thương Lan Vực , Thiên Sát Vực , Cuồng Đao Vực cùng với Linh Ẩn Vực . Trung tâm Tứ Vực Sơn Mạch có một hồ nước to lớn , gọi là Bách Thảo Hồ.

Lúc này trên mặt hồ Bách Thảo Hồ , có hai tông môn đã đến , mỗi tông môn có hai mươi người bao gồm mười vị Trưởng Lão nội tông và mười người đệ tử nội tông. Hai tông môn này theo thứ tự là Cuồng Đao Tông và Linh Ẩn Tông.

Cuồng Đao Tông bất kể là Trưởng Lão hay đệ tử , trên y phục phần lưng đều thêu một cây đại đao , đao này cực kỳ bá đạo , sống đao có chín hoàn , chuôi đao chính là đầu hổ , toát lên sự phóng đãng. Còn về Linh Ẩn Tông , trên ống tay áo đều có một đám mây đen , toát ra khí tức bí ẩn , phiêu hốt bất định , tựa hồ có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Đệ tử hai tông đang quan sát nhau , trong ánh mắt ẩn chứa địch ý và sát ý kinh người , có cảm giác một lời không hợp liền chém giết.

Gầm ! Grừ !

Bỗng từ xa truyền tới tiếng thú rống , thanh âm chói tai.

“Người Thương Lan tông đến.”

Cuồng Đao Tông Đại Trưởng Lão nội tông là một lão giả lưng hùm vai gấu , phía sau lưng đeo một đao lớn không vỏ màu bạch kim , cây đao này cao chừng một người bình thường , chỗ rộng nhất chừng một thước , lão giả mắt hơi nhíu lại , ánh mắt sắc bén bá đạo như thực chất , làm cho người đối diện không dám nhìn thẳng.

Chỉ chốc lát công phu , Hoàng kim Điểu và Sáp Sí Hổ đã tới Bách Thảo Hồ.

“Xuống phía dưới.” Triệu Vô Tẫn dẫn đầu nhảy xuống , những người còn lại cũng theo sát phía sau .

Ồn ào xôn xao !

Mặt hồ nổi lên gợn sóng , hai mươi người của Thương Lan Tông đều rơi ở trên mặt hồ. Lương Trưởng Lão vung tay lên , hai đầu linh thú liền rời đi , không biết đi nơi nào kiếm ăn.

“Triệu Vô Tẫn , đã lâu không gặp.”

Cuồng Đao Tông Đại Trưởng Lão nội tông cười haha một tiếng , khí thế kinh khủng như đao trùng kích hướng Triệu Vô Tẫn.

“Hách Liên Hổ , ngươi lão già này thật đúng là không lễ độ.”

Triệu Vô Tẫn đồng dạng phóng xuất ra khí thế , chống lại Hách Liên Hổ.

Ùng ùng !

Mặt hồ Bách Thảo Hồ nhấc lên từng cột nước , đây là kết quả khí thế hai người giao phong .

“Người Thiên Sát Môn đến.”

Linh Ẩn Tông Đại Trưởng Lão nội tông là một bà lão quỉ dị , bà lão ngẩng đầu nhìn về phía xa.

Một đầu linh thú bốn cánh đen kịt bay vút đến , đầu linh thú này hình thể so với Hoàng Kim Điểu và Sáp Sí Hổ càng to lớn hơn , cánh dang ra chừng hơn ba mươi thước , giống như đám mây đen di động , trong lúc phi hành phóng ra uy áp kinh khủng phô thiên cái địa , cuồng phong cuốn tới cuồn cuộn không dứt.
@Cô Đơn 1 Vì Sao, bản dịch của lão rất tốt có thể đăng lên reader. Ta chỉ góp ý một số cụm danh từ lão nên xếp lại thứ tự đọc sẽ xuôi hơn như: cấp bốn cấp thấp yêu thú -> yêu thú cấp bốn cấp thấp
 
Last edited by a moderator:

Ngáo

Trúc Cơ Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
49
E đăng kí chuyện: Thái Huyền Chiến Ký ạ, tác giả là Phong Ngự Cửu Thu, e chưa pít làm bìa các a giúp e 1 cái bìa với @nila32
Thái Huyền Chiến Ký
Tác giả: Phong Ngự Cửu Thu
解放军西南某部,干部宿舍,凌晨三点。

“吴东方!”门外传来了拍门声。

“到!”响亮的应答过后,房门被人自里面拉开,一个穿着牛鼻裤衩的年轻人探出头来。

“你昨晚是不是又没洗脚?”门外的少校侧身进屋,按钮开灯,转而走到窗前拉开了窗户。

“我又没女朋友,洗它干嘛。”吴东方走到少校身旁拿过对方捏在手里的速记本,军校毕业三年,类似的情况他遇到许多次了,中队长或指导员半夜拿着速记本敲门一定是有任务,大体什么任务就写在速记本上。

“你总这么邋遢,永远找不到女朋友。”中队长自兜里拿出香烟点了一支。

“这不叫邋遢,这叫男人气息。”吴东方抢过中队长手里的香烟叼在嘴里,“猎豹部队严禁吸烟,身为领导你要以身作则。”

中队长不以为然,再度点上了一支。

快速看完速记内容,吴东方悄然皱眉,这是一次抓捕毒贩的任务,这种事情通常由地方的缉毒警和特警处理,一般不会用到特种部队。

“打丛林你在行,你带队,飞机二十分钟后起飞,稍候会有更详细的情况传过来,你拿到飞机上看。”中队长说道。

“这种事情缉毒警和特警完全可以处理,为什么要找咱们?”吴东方撇嘴问道。

“对方有四十多人,带有枪支,还是由我们接手更合适一些。”中队长说道。

“特警只能对付拿刀的?”吴东方掐灭香烟套上了背心。

中队长站起身来,“他们行动的习惯是把人吓跑,把毒品带回来。但这次上级要求不但要截获毒品,还要将毒贩一网打尽,这样才有震慑效果。”

“懂了。”吴东方穿上裤子出门喊道,“第三小队领武器,五分钟后出发。”

在中队长喊吴东方起床的时候,三个战斗小队已经听到声响开始起床待命,吴东方喊过之后,相应的战斗小队立刻冲出宿舍跑向中队武器室。

“张志,你毕业没多久,还不熟悉情况,这次任务很危险,你就不要去了。”吴东方拦住了跑在最后的一名少尉。

被拦住的少尉不明所以,错愕的看向吴东方,转而又看向房中的中队长。

中队长掐灭烟头走了出来,伸手解下了少尉迷彩服上的肩章,“执行任务的时候不要佩戴肩章,不能让对手知道谁是指挥员。”

少尉恍然大悟,连连点头。

“快去吧。”中队长鼓励的拍了拍少尉的肩膀。

后者快步跑走,吴东方扭头看向中队长,“训练和打仗是两码事,这家伙心理素质不好。”

“凡事都有第一次嘛。”中队长摆了摆手,“再说了,你现在是副中队长,他才是第三小队的小队长,你把他留下算怎么一回事?”

吴东方无奈摇头,第三小队一直是他带领的,上个月职务进行调整,他晋升为副中队长,授衔之后的张志取代他接管了第三小队,这是张志第一次出任务,荒山密林迎战四十多个武装毒贩可不是练手的好机会。

“我回去拿传真资料给你。”中队长快步离开。

吴东方回房装上香烟,拿了录音装置,前往二楼武器室领取武器,此时战士们已经穿上了防弹衣,特种部队的防弹衣较寻常警用防弹衣要轻上不少,穿在迷彩服的里面。

战士们都有实战经验,需要领取什么装备自己一清二楚,吴东方要做的就是确定携武器弹药的种类和数量,还有就是告知众人需不需要携带特殊装备。

十五分钟之后,整装列队,吴东方将小型录音机扔给了张志,出任务就是上战场,按照规定每人都要说上几句,万一回不来,这就是遗言。

张志接住录音机,摁下录音键,“爸妈,我今天要出任务了,不要担心我,不管任务再怎么危险,我都有信心去完成它,自古忠孝不能两全,如果我有什么三长两短,二老要多保重。”

张志说到这里略作停顿,转而再度录道,“小琳,我此去生死未卜,不管发生了什么事我都永远爱你。”

张志话音刚落,队中就传来了噗噗的窃笑,张志闻声面色大红,急忙将录音机传了下去。

“必胜!”“必胜!”“必胜!”“必胜!”“必胜!”“必胜!”“必胜!”“必胜!”“必胜!”

九声高喊表明了队员必胜的决心,也让张志大为窘迫,无地自容。

眼见张志无比尴尬,吴东方便没有照例高喊必胜,而是拿回录音机快速说道,“顺回来的半瓶茅台藏在柜子上头,工资卡在褥子下面,万一中奖,茅台还给指导员,钱给三婶。”

吴东方说完,将录音机递给中队长,自其手里拿过传真资料,转而冲众人挥了挥手,“登车。”

“副中队长说的三婶是谁?”张志低声询问身旁的一名战士。

“老大的养母,一个好心的老寡妇。”战士随口回答。

登车完毕,两辆战地吉普快速驶向军用机场。

“你不回值班室干嘛去?”吴东方冲转身走向宿舍的中队长喊道。

“查找赃物。”中队长笑道。

“我对瓶嘴喝的,唾沫都吐进去了,喂喂喂,你听到没有……”

军用机场离营区不远,一架小型飞机已经完成了起飞前的准备工作,众人登上飞机,飞机立刻起飞。

吴东方低头细看着传真资料,虽然传真资料有三页,但大部分都是贩毒份子的身份信息以及犯罪记录和样貌描述,他不看这些,他关心的是与行动有关的资料,这次对方共有四十四人,配备有手枪步枪及大量手雷,携带鸦片超过两百公斤。

在这四十四人之中有一人是缉毒警的卧底线人,这些消息是线人在昨夜出发之前发出的,在运毒的过程中除了首脑,其他人是不能携带通讯工具的,此时指引他们的唯一线索就是线人藏在身上的定位装置。

吴东方将看完的资料递给张志,转而与携带影像设备的队员确定线人目前所在的位置,根据线人目前的位置来看,一干毒贩现在正处于我国境内。

“老大,不对劲啊,他们怎么忽然调头往回走了?”队员说道。

“线人还活着吗?”吴东方皱眉打量着五寸彩显小屏幕。

“定位器还在缓慢移动,应该活着。”队员答道。

吴东方闻言自心中快速思虑,犯罪集团对卧底线人是非常痛恨的,如果发现了他们,一定会立刻将他们杀掉,既然线人还活着,那就表明他的身份没有暴露。线人的身份没有暴露,毒贩为什么忽然调头。

“我们的飞行路线与飞往缅甸的民航航班有没有冲突?”吴东方冲驾驶舱大声喊道,对手所在区域都是荒山密林,我国很难组织大规模的围捕,唯一能威胁到他们的就是空降阻击。

“有,起飞之前我们已经要求了航空管制。”副驾驶摘下耳机回头答道。

“航空管制会导致航班延迟,他们留在机场的眼线会立刻通知他们,这是他们忽然调头的原因。”吴东方猜出了端倪。

“航班延迟有很多原因,就因为航班延迟就调头回去,是不是有点小题大做?”张志说道。

“贩毒是死罪,抓到要枪毙的,他们不敢不谨慎。”吴东方说完扭头看向负责影像的队员,“他们离国境还有多远?”

“不超过三十公里。”队员答道。

“我们飞到目的地需要多长时间?”吴东方回头看向驾驶舱。

“既定飞行时间一个小时。”副驾驶答道。

“最快需要多久。”吴东方追问。

机长转头回答,“半个小时,不过那样引擎声音会很大,很难不被他们发现。”

吴东方环视各位队员,与悄然伏击相比,公然拦截风险要大上很多,虽然他可以自己下命令,却仍然征求队员的意见。

吴东方目光所及,众人尽皆点头。

“要不要请示上级?”张志有不同看法。

“来不及了。”吴东方摆了摆手,转而冲机长说道,“争取半个小时之内赶过去。”

飞机加速,机身颤抖明显加剧,众人拿出彩墨涂脸伪装。二十多分钟之后,临近目的地,众人开始佩戴降落伞准备空降。

“再检查一遍武器和对讲定位装置。”吴东方下令。

“线人的暗号是‘奶奶个熊’,不要误伤他,其他毒贩一律……”吴东方做了个斩首的手势。

“副中队长,上级要求我们缉捕罪犯,不是把他们都杀了。”张志从兜里翻出了那份资料。

吴东方闻言歪头看了张志一眼,转而冲其旁边的队员使了个眼色,后者会意,摁着张志的头盔将其后脑撞向舱壁,直接将其撞晕。

“可不能让这个傻逼下去,不然会害死我们的。”动手的队员勒紧了张志的安全带。

“飞机震动太大,张少尉不小心撞晕了。”吴东方掏出香烟点燃吸了一口,转而递给其他人。

“对,我们都看到了。”众人哈哈大笑。

“吴队长,到了,降到八百?”副机长回头问道。

“不用,一千两百米时打开舱门。”吴东方说完冲众人做了个环形手势,众人会意点头,通过对降落伞的控制可以降落到周边不同的区域,吴东方这是要求大家分降四方,将敌人围歼。

舱门缓缓打开,外部气流陡然冲入。

“保家卫国!”吴东方高声喊道。

“猎豹必胜!”众人齐声回应。

口号喊罢,众人循着钢索来到舱门处,打开保险逐一跃出。

就在此时,下方密林出现了大量火舌,密集的枪声随即传来……
Ba giờ sáng, tại nhà tập thể cán bộ của đơn vị X thuộc Quân giải phóng Tây Nam.

"Ngô Đông Phương!" Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

"Đến đây!" Sau tiếng trả lời, cửa phòng được người từ bên trong kéo ra, một người thanh niên mặc quần cộc ló đầu ra.

"Tối qua cậu lại không rửa chân phải không?" Thiếu tá ở ngoài cửa lách người vào phòng, ấn công tắc bật đèn, tiếp đó đi đến phía trước cửa sổ mở cửa.

"Tôi còn chưa có bạn gái, rửa nó để làm gì." Ngô Đông Phương đi tới bên cạnh thiếu tá, cầm lấy bản tốc ký trong tay đối phương. Tốt nghiệp học viện quân sự được ba năm, những tình huống tương tự hắn đã gặp qua rất nhiều lần. Trung đội trưởng hoặc chính trị viên nửa đêm cầm bản tốc ký gõ cửa thì nhất định là có nhiệm vụ, cơ bản là nhiệm vụ gì thì đã viết trên bản tốc ký.

"Cậu cứ lôi thôi thế này thì còn lâu mới tìm được bạn gái." Trung đội trưởng lấy thuốc lá trong túi ra châm một điếu.

"Cái này không gọi là lôi thôi mà gọi là khí tức của đàn ông." Ngô Đông Phương đoạt lấy điếu thuốc trong tay trung đội trưởng ngậm vào trong mồm, "Liệp báo bộ đội(1) nghiêm cấm hút thuốc, thân là lãnh đạo anh phải lấy mình làm gương."

<i>(1) Liệp báo bộ đội: bộ đội đặc chủng, đây là lực lượng đặc biệt trong quân đội Trung Quốc, các binh sỹ thuộc lực lượng này phải trải qua quá trình huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc và có thể bị đào thải ngay lập tức nếu không đáp ứng được các yêu cầu.</i>

Trung đội trưởng bỏ ngoài tai, lại châm một điếu thuốc nữa.

Nhanh chóng xem xong nội dung tốc ký, Ngô Đông Phương im lặng nhíu mày. Đây là một nhiệm vụ bắt ma túy, bình thường loại chuyện này do tập độc cảnh (cảnh sát chống ma túy) và đặc cảnh (cảnh sát đặc biệt) của địa phương giải quyết, thông thường sẽ không dùng đến bộ đội đặc chủng.

"Loại chuyện như vậy tập độc cảnh và đặc cảnh hoàn toàn có thể xử lý, vì sao phải tìm chúng ta?" Ngô Đông Phương bĩu môi hỏi.

"Đối phương có hơn bốn mươi người, mang theo súng ống, nên chúng ta thay thế thì thích hợp hơn một chút." Trung đội trưởng nói.

"Đặc cảnh chỉ có thể đối phó với kẻ cầm dao thôi ư?" Ngô Đông Phương dụi tắt điếu thuốc rồi mặc áo may ô vào.

Trung đội trưởng đứng dậy, "Thói quen hành động của bọn họ là dọa người bỏ chạy rồi mang ma túy trở về. Nhưng lần này cấp trên yêu cầu không những phải bắt được ma túy, mà còn phải tóm cả bọn buôn ma túy, như vậy mới có hiệu quả chấn nhiếp."

"Hiểu rồi." Ngô Đông Phương mặc quần rồi đi ra hô, "Tiểu đội ba nhận vũ khí, năm phút nữa xuất phát."

Vào lúc trung đội trưởng gọi Ngô Đông Phương thức dậy, thì ba tiểu đội chiến đấu đã nghe tiếng bắt đầu rời giường chờ lệnh. Sau khi Ngô Đông Phương hô, tiểu đội chiến đấu tương ứng lập tức ra khỏi nhà tập thể chạy đến phòng vũ khí của trung đội."

"Trương Chí, cậu tốt nghiệp chưa lâu, còn chưa quen thuộc tình huống. Nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, cậu không nên đi." Ngô Đông Phương cản lại gã thiếu úy chạy ở sau cùng.

Thiếu úy bị chặn lại không hiểu rõ nguyên cớ, ngạc nhiên nhìn về phía Ngô Đông Phương, sau đó lại nhìn trung đội trưởng ở trong phòng.

Trung đội trưởng dụi tắt điếu thuốc đi ra, đưa tay tháo xuống quân hàm thiếu úy trên trang phục ngụy trang, "Khi thi hành nhiệm vụ không nên đeo quân hàm, không thể cho đối thủ biết ai là người chỉ huy."

Thiếu úy bỗng nhiên tỉnh ngộ, liên tục gật đầu.

"Nhanh đi đi." Trung đội trưởng vỗ vỗ bả vai thiếu úy khích lệ.

Sau khi gã thiếu úy chạy đi, Ngô Đông Phương quay đầu nhìn trung đội trưởng, "Huấn luyện và tác chiến là hai chuyện khác nhau, tố chất tâm lý của gia hỏa này không tốt."

"Bất cứ việc gì đều có lần đầu mà." Trung đội trưởng xua tay, "Hơn nữa, bây giờ cậu là trung đội phó, y mới là tiểu đổi trưởng tiểu đội ba. Cậu để y ở lại tính chuyện gì xảy ra?"

Ngô Đông Phương bất đắc dĩ lắc đầu. Tiểu đội ba trước nay vẫn do hắn chỉ huy, tháng trước tiến hành điều chỉnh chức vụ, hắn lên chức trung đội phó. Trương Chí sau khi được trao quân hàm thì thay hắn tiếp quản tiểu đội ba, đây là lần tiên y làm nhiệm vụ. Ở trong núi hoang, rừng rậm nghênh chiến hơn bốn mươi kẻ buôn ma túy không phải là cơ hội tốt luyện tập.

"Tôi quay về lấy bản fax tài liệu cho cậu." Trung đội trưởng bước nhanh rời đi.

Ngô Đông Phương trở về phòng lấy thuốc lá, cầm thiết bị ghi âm, đi đến phòng vũ khí ở tầng hai nhận vũ khí. Lúc này các chiến sĩ đã mặc xong áo chống đạn, áo chống đạn của bộ đội đặc chủng nhẹ hơn khá nhiều so với của cảnh sát, mặc ở bên trong trang phục ngụy trang.

Các chiến sĩ đều có kinh nghiệm chiến đấu thực tế, cần nhận trang bị gì đều tự mình nhìn thấy tận mắt. Việc Ngô Đông Phương cần làm là quyết định loại vũ khí và số lượng đạn dược mang theo, thêm nữa là báo cho mọi người biết có cần phải mang theo trang bị đặc biệt hay không.

Sau mười lăm phút, đội hình đã trang bị đầy đủ, xếp thành hàng, Ngô Đông Phương cầm máy ghi âm cỡ nhỏ ném cho Trương Chí. Làm nhiệm vụ trên chiến trường, dựa theo quy định mỗi người đều phải nói vài câu, ngộ nhỡ không trở về được thì đây chính là di ngôn.

Trương Chí nhận lấy máy ghi âm, ấn nút bắt đầu ghi âm, "Cha mẹ, hôm nay con phải đi làm nhiệm vụ, không cần phải lo lắng cho con. Cho dù nhiệm vụ có nguy hiểm như thế nào đi nữa thì con cũng có lòng tin sẽ hoàn thành nó. Từ xưa tới nay trung hiếu không thể song toàn, nếu như con có chuyện không may thì cha mẹ phải chú ý giữ gìn sức khỏe."

Trương Chí nói đến đây thì hơi dừng lại, rồi lại tiếp tục ghi âm, "Tiểu Lâm, lần này anh đi chưa biết sống chết thế nào, nhưng cho dù xảy ra chuyện gì thì anh mãi mãi yêu em."

Trương Chí vừa dứt lời, trong đội lập tức truyền đến tiếng cười thầm, y nghe thấy thì mặt đỏ nhừ cả lên, vội vàng chuyển máy ghi âm xuống phía dưới.

"Tất thắng!" "Tất thắng!" "Tất thắng!" "Tất thắng!" "Tất thắng!" "Tất thắng!" "Tất thắng!" "Tất thắng!" "Tất thắng!"

Chín tiếng hô lớn tỏ rõ quyết tâm tất thắng của đội viên khiến Trương Chí vô cùng xấu hổ, chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống cho xong.

Mắt thấy Trương Chí hết sức lúng túng, Ngô Đông Phương không theo thường lệ hô to tất thắng, mà cầm lấy máy ghi âm nhanh chóng nói, "Thuận lợi trở về đem nửa bình rượu Mao Đài giấu ở nóc tủ, tiền lương ở phía dưới tấm đệm, vạn nhất trúng giải, rượu Mao Đài trả lại cho chính trị viên, còn tiền đưa cho Tam thẩm."

Ngô Đông Phương nói xong, đưa máy ghi âm cho trung đội trưởng, cầm lấy bản fax tài liệu, tiếp đó phất tay với mọi người, "Lên xe."

"Tam thẩm mà trung đội phó nói tới là ai vậy?" Trương Chí khẽ hỏi một chiến sĩ ở bên cạnh.

"Là mẹ nuôi của lão đại, một bà góa tốt bụng." Chiến sĩ thuận miệng trả lời.

Lên xe xong, hai chiếc xe Jeep chiến trường nhanh chóng chạy về phía sân bay quân sự.

"Anh không về phòng trực ban mà còn đi đâu thế?" Ngô Đông Phương gọi trung đội trưởng đang quay người đi về phía nhà tập thể.

"Tìm kiếm tang vật." Trung đội trưởng cười nói.

"Tôi đều nhả nước bọt vào miệng bình rồi, này, này, này, anh có nghe không đấy..."

Sân bay quân sự cách nơi đóng quân không xa, một chiếc máy bay loại nhỏ đã hoàn thành công tác chuẩn bị trước khi cất cánh. Mọi người đi lên máy bay, máy bay lập tức cất cánh.

Ngô Đông Phương xem kỹ bản fax tài liệu. Mặc dù tài liệu này có ba trang, nhưng phần lớn đều nói về thông tin của bọn buôn ma túy cùng với ghi chép phạm tội và miêu tả hình dạng chúng. Hắn không xem những thứ này mà chỉ quan tâm tài liệu có đề cập đến vấn đề liên quan đến hành động hay không. Lần này, đối phương có tổng cộng bốn mươi bốn người, trang bị có súng ngắn, súng trường và rất nhiều lựu đạn, mang theo hơn hai trăm cân thuốc phiện.

Trong bốn mươi bốn tên này có một người là đặc tình của cảnh sát chống ma túy, những tin tức này là do đặc tình gửi đi vào đêm hôm trước khi lên đường. Trong quá trình vận chuyển ma túy, ngoài thủ lĩnh thì những kẻ khác không được mang theo thiết bị thông tin. Lúc này chỉ dẫn cho bọn hắn chính là từ thiết bị định vị giấu trên người của đặc tình.

Ngô Đông Phương đưa tài liệu đã xem xong cho Trương Chí, sau đó cùng đội viên mang theo thiết bị hình ảnh xác định vị trí hiện nay của đặc tình. Căn cứ vào vị trí của đặc tình hiện này thì đám buôn ma túy đang ở trong lãnh thổ của nước ta.

"Lão đại, có cái gì sai sai ý, sao bọn chúng đột nhiên quay đầu đi ngược lại?" Đội viên nói.

"Đặc tình còn sống không?" Ngô Đông Phương nhíu mày quan sát chấm đỏ hiện trên màn hình.

"Thiết bị định vị vẫn chầm chậm di chuyển, hẳn là vẫn còn sống." Đội viên trả lời.

Ngô Đông Phương nghe vậy thì trong đầu nhanh chóng suy nghĩa, tập đoàn tội phạm vô cùng căm ghét đặc tình nằm vùng, nếu như phát hiện bọn họ thì chắc chắn chúng sẽ ngay lập tức giết chết. Nếu như đặc tình còn sống thì chứng tỏ thân phận của y còn chưa bị lộ. Nhưng đặc tình chưa bị lộ thì tại sao bọn buôn ma túy bỗng nhiên quay đầu.

"Đường bay của chúng ta và các chuyến bay đi Myanmar của bên hàng không dân dụng có bị xung đột hay không?" Ngô Đông Phương nói to về phía buồng lái. Khu vực của đối thủ đều núi hoang, rừng rậm, nước ta rất khó tổ chức vây bắt quy mô lớn được, cách duy nhất có thể uy hiếp được bọn chúng chính là nhảy dù chặn đánh.

"Có, trước khi cất cánh, chúng ta đã yêu cầu hàng không kiểm soát." Phi công phụ tháo tai nghe xuống trả lời.

"Hàng không kiểm soát sẽ dẫn đến việc chuyến bay bị delay, cơ sở ngầm của bọn chúng ở sân bay sẽ lập tức truyền tin cho bọn chúng. Đây chính là nguyên nhân mà bọn chúng đột ngột quay đầu." Ngô Đông Phương đoán được đầu mối.

"Chuyến bay bị delay có rất nhiều nguyên nhân, nếu chỉ vì chuyến bay bị delay mà lập tức quay đầu trở về thì có phải là chuyện bé xé ra to không?" Trương Chí nói.

"Buôn bán ma túy là tội chết, bị bắt đồng nghĩa với việc bị xử bắn, nên bọn chúng không thể không cẩn thận." Ngô Đông Phương nói xong quay nhìn về phía đội viên phụ trách hình ảnh, "Bọn chúng cách biên giới còn bao xa?"

"Không đến ba mươi cây số." Đội viên trả lời.

"Chúng ta bay đến mục tiêu cần bao nhiêu thời gian?" Ngô Đông Phương quay đầu nhìn về phía buồng lái.

"Đã định thời gian bay là một giờ đồng hồ." Phi công phụ trả lời.

"Nhanh nhất thì mất bao lâu?" Ngô Đông Phương lại hỏi.

Cơ trưởng quay đầu trả lời, "Nửa tiếng, nhưng như vậy thì tiếng động cơ sẽ rất lớn, rất khó không bị bọn chúng phát hiện ra."

Ngô Đông Phương nhìn các đội viên xung quanh, so với lặng lẽ mai phục thì công khai chặn đường nguy hiểm lớn hơn rất nhiều. Mặc dù bản thân hắn có thể ra lệnh, nhưng vẫn trưng cầu ý kiến của đội viên.

Ngô Đông Phương đưa ánh mắt, tất cả mọi người đều gật đầu.

"Có cần xin ý kiến của cấp trên hay không?" Trương Chí không có cùng quan điểm.

"Không còn kịp rồi." Ngô Đông Phương xua tay, sau đó nói với cơ trưởng, "Cố gắng trong vòng nửa tiếng tới được mục tiêu."

Máy bay tăng tốc độ, thân máy bay rung lên rõ ràng, mọi người lấy ra mực màu bôi lên mặt để ngụy trang. Sau hơn hai mươi phút, khi tới gần mục tiêu, mọi người bắt đầu đeo dù để chuẩn bị nhảy.

"Kiểm tra thêm một lần nữa vũ khí, bộ đàm và thiết bị định vị." Ngô Đông Phương ra lệnh.

"Ám hiệu của đặc tình là 'Bà mẹ ngươi chứ gấu à', cố gắng đừng làm bị thương hắn, còn những tên khác thì toàn bộ..." Ngô Đông Phương làm động tác chém đầu.

"Trung đội phó, cấp trên yêu cầu chúng ta truy bắt tội phạm chứ không phải giết hết bọn chúng." Trương Chí lục từ trong túi ra phần tài liệu kia.

Ngô Đông Phương nghe vậy nghiêng đầu nhìn Trương Chí một cái, tiếp đó nháy mắt với đội viên bên cạnh y, người sau hiểu ý ấn mũ sắt của Trương Chí, va phía sau đầu y vào vách khoang máy bay, làm y bất tỉnh tại chỗ.

"Không thể để cho thằng ngốc này xuống dưới, không thì hắn sẽ hại chết chúng ta mất." Đội viên ra tay nắm chặt dây an toàn của Trương Chí.

"Máy bay chấn động quá lớn, thiếu úy Trương không cẩn thận bị va chạm bất tỉnh rồi." Ngô Đông Phương lấy thuốc lá ra châm rồi rít một hơi, sau đó đưa cho những người khác.

"Đúng vậy, chúng ta đều đã thấy." Mọi người cười ha hả.

"Đội trưởng Ngô, đến rồi, hạ xuống tám trăm mét chứ?" Phi công phụ quay đầu lại hỏi.

"Không cần, hạ xuống một nghìn hai trăm mét thì mở khoang." Ngô Đông Phương nói xong dùng tay làm động tác hình vòng tròn với mọi người, mọi người hiểu ý gật đầu. Thông qua việc kiểm soát khi nhảy dù có thể hạ xuống các khu vực khác nhau, đây là Ngô Đông Phương yêu cầu mọi người chia ra đáp xuống bốn phía, đưa kẻ địch vào vòng vây để tiêu diệt.

Cửa khoang từ từ mở ra, luồng không khí bên ngoài đột ngột ùa vào.

"Bảo vệ quốc gia." Ngô Đông Phương lớn tiếng hô lên.

"Liệp báo tất thắng!" Mọi người cùng hô lên hưởng ứng.

Hô khẩu hiệu xong, mọi người men theo dây kéo đi tới chỗ cửa khoang, đảm bảo từng người nhảy ra.

Nhưng đúng vào lúc này, phía dưới rừng rậm xuất hiện rất nhiều ngọn lửa, tiếng súng dày đặc lập tức truyền đến...
 
Last edited:

†Ares†

Chân Tiên Hậu Kỳ
Ngọc
627
Tu vi
2,241
E đăng kí chuyện: Thái Huyền Chiến Ký ạ, tác giả là Phong Ngự Cửu Thu
Chào em, thay mặt box dịch xin được chào đón em đến với BNS.
Thứ 1: bản dịch của em rất tốt, duy có một chỗ anh chưa hiểu: "đặc tình" là cái gì?

Thứ 2: việc nhận bìa sẽ dựa vào số ngọc em kiếm được, hiện tại ngọc của em chưa đủ để đặt làm bìa, nên hãy lấy tạm 1 bìa bất kỳ, thậm chí là bìa của bản convert

Thứ 3: Xem lại yêu cầu ở trang đầu tiên, sau khi đã được duyệt bản dịch 1, em cần có 10 chương đã dịch xong liên tiếp, không biết em đã dịch đến chương bao nhiêu rồi?

Nếu đã dịch đủ 10 chương, mời em click chuột vào nick anh, chọn "Bắt đầu đối thoại", và gửi bản dịch 10 chương (không cần tiếp Trung), sau đó em sẽ được cấp nick Reader để đăng truyện.

Còn nếu chưa đủ, mời em cố gắng tiếp, em sẽ được xét acc đăng ngay khi send 10 chương, đồng thời cũng được tạm ứng lương của 10 chương đó để đặt hàng làm bìa truyện.

Thứ 4: Hạn chế viết teencode nhé em, đặc biệt là ở chữ ký.
 

Ngáo

Trúc Cơ Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
49
Chào em, thay mặt box dịch xin được chào đón em đến với BNS.
Thứ 1: bản dịch của em rất tốt, duy có một chỗ anh chưa hiểu: "đặc tình" là cái gì?

Thứ 2: việc nhận bìa sẽ dựa vào số ngọc em kiếm được, hiện tại ngọc của em chưa đủ để đặt làm bìa, nên hãy lấy tạm 1 bìa bất kỳ, thậm chí là bìa của bản convert

Thứ 3: Xem lại yêu cầu ở trang đầu tiên, sau khi đã được duyệt bản dịch 1, em cần có 10 chương đã dịch xong liên tiếp, không biết em đã dịch đến chương bao nhiêu rồi?

Nếu đã dịch đủ 10 chương, mời em click chuột vào nick anh, chọn "Bắt đầu đối thoại", và gửi bản dịch 10 chương (không cần tiếp Trung), sau đó em sẽ được cấp nick Reader để đăng truyện.

Còn nếu chưa đủ, mời em cố gắng tiếp, em sẽ được xét acc đăng ngay khi send 10 chương, đồng thời cũng được tạm ứng lương của 10 chương đó để đặt hàng làm bìa truyện.

Thứ 4: Hạn chế viết teencode nhé em, đặc biệt là ở chữ ký.
Vâg, để e rịch tiếp tại e mới làm tới chươg 3 thui. "đặc tình" là cơ sở bí mật nằm vùg của côg an đó a, e hay đọc báo CAND của ôg e nên bít từ này hi hi. Để e làm xog 10 chươg thì a đăg júp e nha
 

argetlam7420

Luyện Hư Hậu Kỳ
Ngọc
59,753
Tu vi
848
Chào em, thay mặt box dịch xin được chào đón em đến với BNS.
Thứ 1: bản dịch của em rất tốt, duy có một chỗ anh chưa hiểu: "đặc tình" là cái gì?

Thứ 2: việc nhận bìa sẽ dựa vào số ngọc em kiếm được, hiện tại ngọc của em chưa đủ để đặt làm bìa, nên hãy lấy tạm 1 bìa bất kỳ, thậm chí là bìa của bản convert

Thứ 3: Xem lại yêu cầu ở trang đầu tiên, sau khi đã được duyệt bản dịch 1, em cần có 10 chương đã dịch xong liên tiếp, không biết em đã dịch đến chương bao nhiêu rồi?

Nếu đã dịch đủ 10 chương, mời em click chuột vào nick anh, chọn "Bắt đầu đối thoại", và gửi bản dịch 10 chương (không cần tiếp Trung), sau đó em sẽ được cấp nick Reader để đăng truyện.

Còn nếu chưa đủ, mời em cố gắng tiếp, em sẽ được xét acc đăng ngay khi send 10 chương, đồng thời cũng được tạm ứng lương của 10 chương đó để đặt hàng làm bìa truyện.

Thứ 4: Hạn chế viết teencode nhé em, đặc biệt là ở chữ ký.
Đặc tình là từ có thật đó huynh, bình thường hay gọi là Cộng tác viên đó mà :)
 

†Ares†

Chân Tiên Hậu Kỳ
Ngọc
627
Tu vi
2,241
Vâg, để e rịch tiếp tại e mới làm tới chươg 3 thui. "đặc tình" là cơ sở bí mật nằm vùg của côg an đó a, e hay đọc báo CAND của ôg e nên bít từ này hi hi. Để e làm xog 10 chươg thì a đăg júp e nha
Ok em, nhớ hạn chế teencode nhé :D. Anh chờ 10 chương của em.
Cái teencode :cuoichet::cuoichet: em nó mới 13 xài cho vui không sao đâu huynh @†Ares† :cuoichet::cuoichet:
Không được khuyến khích thói xấu :1:
 

Đang xem (Thành viên: 1, Khách: 1)


Top