1. Những cái LIKE và những lời cảm ơn là nguồn động lực để các dịch giả và converter tiếp tục cống hiến sức lực cho cộng đồng. Nếu bạn đã từng một lần muốn hỏi: vì sao còn chưa có chương mới?, xin biết rằng, không chỉ riêng bạn cần dịch giả và converter, mà họ cũng cần bạn nữa.

    Xin hãy động viên dịch giả và converter bằng cách đăng-ký (miễn phí) và đăng-nhập vào diễn đàn, để bạn có thể bấm những nút LIKE, để các dịch giả và converter còn biết rằng: Có người vẫn đang dõi theo thành quả của họ.

  2. Đạo Pháp Hư Không - Truyện Convert Mới Hoàn Thành

[Thông Báo] Đăng Ký Đăng Truyện Dịch và Hướng Dẫn Đăng Truyện Tại Reader Bạch Ngọc Sách

Thảo luận trong 'Phòng Dịch Giả - Đăng Ký Dịch' bắt đầu bởi tiểu toán bàn, 12/5/16.

  1. tiểu toán bàn

    tiểu toán bàn Administrator                

    Bài viết:
    21,042
    Được thích:
    153,525
    Diễn đàn luôn tạo mọi điều kiện cũng như khuyến khích các thành viên đăng truyện dịch của mình tại đây. Tuy nhiên nếu bạn là thành viên mới xin đọc qua và tuân thủ các lưu ý này trước khi đăng truyện dịch của mình lên Bạch Ngọc Sách

    1. Nếu bạn muốn đăng thêm một truyện mới cần có 2 yêu cầu:
    - Đăng thử bản dịch 1 chương tại đây, theo cấu trúc:
    Tên truyện - Tên tác giả
    Bản dịch 1 chương
    Là bản đã dịch 1 chương truyện của bạn
    Text tiếng Trung của chương bạn vừa đăng ở trên
    Là bản tiếng Trung trước khi bạn dùng QT hay các cách khác để dịch ra chương truyện trên
    Ví dụ:
    Nhất Niệm Vĩnh Hằng - Tác giả: Nhĩ căn
    Chương 1
    Mạo Nhi Sơn là một ngọn núi ở bên trong Đông Lâm sơn mạch. Ở dưới núi có một thôn làng, dân phong ở đây thuần phác, thường cày ruộng mà sống, đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài.

    Một buổi sáng sớm...

    Ở trước cổng chính của thôn trang, toàn bộ hương thân trong thôn đang đứng tiễn đưa một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi. Thiếu niên này trông gầy yếu nhưng trắng trẻo sạch sẽ, thoạt nhìn rất là nhu thuận. Y phục trên người hắn chỉ là một bộ thanh sam bình thường nhưng đã bị phai màu trở thành màu trắng, hai mắt toát lên vẻ lanh lợi, trong sáng.

    Hắn tên là Bạch Tiểu Thuần.
    Nếu bạn muốn đăng thêm một chương truyện đang dịch tại bạch ngọc sách, xin hỏi ý kiến của leader (trưởng nhóm dịch) của truyện trước khi đăng tại đây: Reader - Đăng ký account
    - Đã dịch được ít nhất 10 chương truyện liên tiếp của bộ truyện (sẽ được yêu cầu gửi vào hộp thư cho mod đã xét duyệt 1 chương ở trên nếu chương đó đạt chất lượng)
    - Bất kể dịch giả mới hay cũ đều phải tuân thủ 02 điều trên.

    2. Sau khi mod đã xét duyệt, xác nhận chất lượng và số lượng bản dịch, bạn sẽ được cấp 1 tài khoản để đăng truyện mình tại trang reader bạch ngọc sách http://bachngocsach.com/reader/

    + Hướng Dẫn Đăng Truyện, Chương reader Bạch Ngọc Sách

    http://bachngocsach.com/forum/threads/11973/

    Hướng dẫn đăng truyện, chương reader BNS
    1. Đăng nhập trang reader bằng tài khoản bạn được cấp.
    Hướng dẫn đăng truyện, chương reader BNS
    2. Mở một truyện bất kỳ. Ở đây mình chọn truyện Ngã Dục Phong Thiên. Sau đó ấn vào cái Cờ-lê như hình dưới.

    [​IMG]
    3. Sau khi ấn vào cờ-lê bạn sẽ thấy như hình sau.

    [​IMG]
    3. Bạn muốn làm gì, hãy ấn nút đó. Đến đây bạn hãy đọc kỹ trang hiện ra sau khi ấn vào. Và đến đây là bạn đã có thể đăng truyện.

    Ở cuối mỗi trang chương bên Reader, các bạn có thể thấy Lượt View của mỗi trang. (Vd: http://bachngocsach.com/reader/luc-tien/klgn) . Số Like mà các bạn vẫn quen thuộc khi post bên diễn đàn thực chất chính là lượt view của các thành viên BNS mà không có Khách. Lượt View mà các bạn thấy bên reader là lượt view của cả thành viên BNS và cả Khách.

    3. Nếu bạn chưa có nhiều kinh nghiệm dịch, xin hãy dành một buổi tham khảo Học viện dịch thuật và đọc hướng dẫn chung về dịch thuật của diễn đàn: Hướng dẫn và hệ thống quản lý dịch thuật. Dịch là một quá trình đòi hỏi kiên nhẫn nên rất mong các bạn dành một khoảng thời gian xây dựng cho mình hiểu biết chung về dịch trước khi bắt đầu.

    Chú Ý : Nghiêm cấm Spam
     
    Last edited by a moderator: 2/8/17
    Shinn, †Ares†, Diên Vĩ and 8 others like this.
  2. KìNgộ

    KìNgộ Mod Nghênh Khách
    Timework: The nights
    Bích Ngọc Dịch Giả Trường Sinh
         

    Bài viết:
    6,273
    Được thích:
    23,102
    Nghề nghiệp:
    Ăn và chơi
    Để Đăng Truyện Lên Reader
    [​IMG]
    Bài viết sẽ có thiếu sót.
    Rất mong các thành viên góp ý để bổ sung và chỉnh sửa.

    Đối với dịch giả, các bước thực hiện như sau:
    1. Lấy text tiếng trung của truyện bạn muốn dịch.
    2. Dịch
    3. Gửi bản dịch vào đây, trong thẻ Spoiler, để mod box dịch kiểm tra.
    4.Chờ mod box dịch kiểm tra và hồi đáp cho bạn trong thời gian sớm nhất.

    Sau khi kiểm tra, nếu bản dịch của bạn đạt yêu cầu thì bạn sẽ thông báo và cấp tài khoản trang reader để bạn đăng truyện trên reader.

    Đối với những bạn muốn đăng truyện do mình sưu tầm lên reader, các bước như sau:
    1. Gửi bản dịch vào đây, trong thẻ Spoiler, để mod box dịch kiểm tra.
    2. Chờ mod box dịch kiểm tra và hồi đáp cho bạn trong thời gian sớm nhất.

    Nếu dịch giả/các bạn sưu tầm đã được cấp quyền thì các bạn làm tiếp việc sau
    1. Đăng nhập trang reader bằng tài khoản bạn được cấp.
    2. Mở một truyện bất kỳ. Ở đây mình chọn truyện Ngã Dục Phong Thiên. Sau đó ấn vào cái Cờ-lê như hình dưới.
    Vừng ơi mở ra :v
    [​IMG]
    3. Sau khi ấn vào cờ-lê bạn sẽ thấy như hình sau.
    Vừng ơi mở ra :v
    [​IMG]
    3. Bạn muốn làm gì, hãy ấn nút đó. Đến đây bạn hãy đọc kỹ trang hiện ra sau khi ấn vào. Và đến đây là bạn đã có thể đăng truyện.

    Cám ơn các bạn đã đọc, thấy hữu ích thì like nhé. ;)
    Ta sống bằng like, ko cần ăn cơm. :v
     
  3. trongkimtrn

    trongkimtrn Hợp Thể Trung Kỳ
    Vong Tình công tử
    Chuyển Ngữ Nhập Môn
    Bạch Ngọc Tầm Thư Chân Thần
    ❈ Trường Sinh Dịch Giả ❈
    Đệ Nhất Sưu Tầm Giả Tháng 11
         

    Bài viết:
    7,337
    Được thích:
    26,017
    Nghề nghiệp:
    Nuôi trồng
    Mình xin gửi bản dịch thử KVT
    KIẾM VƯƠNG TRIỀU
    Quyển 4: Đấu Tướng Quân
    Chương 26: Đại Sự

    Trung
    Trung

    【 剑王朝 】 第四卷 斗将军 第二十六章 大事


    即便是强大的修行者可以很快入定修行, 但体垩内五气和天地元气转化为真元的过程却是同样需要消耗很多时间. 尤其是在这种可能随时会遭受到马贼, 兵匪或者猛兽袭击的地方, 一般修行者自然不可能浪费真元, 始终会将自己体垩内的真元保持在一个非常充沛的状态.


    马帮首领罗钟景不是修行者, 但是他却见过不少修行者的战斗, 所以凭借之前张仪动剑取石的画面, 他也可以确定张仪并非是那种强到可以肆意的浪费真元的存在.


    所以张仪此时的行为, 在他看来自然非常愚蠢.


    然而对于张仪而言却又不同.


    就如在岷山剑会之中, 很多人看来毫无意义的事情, 对于张仪而言却比他的生命还要重要.


    因为如此, 他才是自己, 才是张仪.


    在让老人除衣入浴之前, 他还细心的试了试水温, 甚至从周遭摘取了一些可以对风湿, 皮疹和生疮有着一定疗效的药草, 放入了水中.


    他甚至开始清洗老人换下的衣物, 并在清洗之后, 用宝贵的真元的震掉了衣物里所有的水汽, 使得老人的灰袍洁净如新.


    看着他端正温和的姿态, 看着老人洁净如新的袍服, 那股难闻的气息也不再传入鼻中, 不知为何, 就连先前忍不住怒声骂过张仪的马帮首领罗钟景都沉默了下来, 心中生出别样的情绪.


    如同沐浴温泉般泡了许久, 换上洁净衣服的老人从喉间发出了一声满足的呻吟, 然而依旧未对张仪致谢, 只是自顾自的钻入了行帐中, 很快睡熟.


    张仪检查了一下营帐, 确定沁凉的山风不是直吹老人的面目, 这才在老人先前洗浴的石坑旁燃起了一个火堆.


    当木块化为红炭, 不再有刺鼻的烟火味传出, 张仪极为肃穆和小心的从胸口贴身处取出了百里素雪那部亲手所书的剑经, 开始认真参悟起来.


    这份剑经上的剑意极为孤高, 就像岷山最高山峰上最高处风口中的冰棱, 令他此时看来都忍不住双目刺痛, 肌肤下自然的泛出冰针刺穿出来般的寒意.


    这种剑意和他温文儒雅的性格其实十分不符, 只是这对于他而言, 这部剑经代表着岷山剑宗对他的认可和赞赏, 这是莫大的荣耀, 同时也是沉甸甸的分量, 所以他一定会尽其所能的来学习这部剑经.


    带着真正的尊敬和感恩, 而不是和这剑意去抗衡, 他反而更快融入期间, 就如追随着百里素雪的脚步一般, 心神沉浸于锋锐的一笔一划之间.


    若是那名奉命传他剑经的岷山剑宗修行者能够清晰的知道他修行的状态, 必定也会因为他修行的进度而陷入深深的震惊之中.


    张仪的心神随着剑经上笔锋的游走而游走, 不知不觉之间, 他忘记了时间的流逝, 甚至忘却了此时所处的环境, 忘记了剑经上那些文字的本来意思.


    他的心念空冥的随着笔锋快速的飞掠, 像山风在峡谷之间穿梭, 像流星在天空之中划过, 像鱼儿骤然跳出水面, 溅起片片的浪花之后消失.


    这些笔锋放佛一柄柄剑活跃的跳了起来, 在他的感知里化成无数玄奥的痕迹.


    一切都如此流畅, 流畅得理所当然.


    其实这部剑经上散发出的, 孤傲得如同岷山最顶端寒风里冰棱般的剑意, 只是代表着百里素雪个人的意境和性情, 只是这部剑经描述时的表象, 而不是这部剑经真正的本源意思.


    这部剑经的真正本源意思, 就是剑心通明, 就是理所当然.


    很多人告诉你的道理, 并不是真正的道理.


    只有你听到之后认为理所当然的道理, 才是你真正的道理.


    真正的君子不为外物所染, 不会违背自己的道.


    他做事情和用剑的时候, 才会合这部剑经的道理, 才会用得出理所当然的剑意.


    若张仪只是和长陵有些虚伪的君子一样, 做的事情和心中所想的事情并不一样, 那即便有了这样的一部剑经, 也不可能领悟其中的真意.


    所以百里素雪挑选了一部正确的剑经, 挑选了正确的人.


    当意识跟着那些流畅的笔锋跳跃, 直至最后一道笔锋高冲上天, 张仪只觉得身体一轻, 就似整个灵魂都从天灵跃出, 冲上高空, 俯瞰自己的身体.


    这种感觉即玄妙新奇, 又令人不由得心生恐惧.


    张仪惊醒, 他惊觉自己的衣衫已经被露水浸湿, 远处的天空已经鱼肚白, 一夜无声的过去.


    所有那些锋利的笔锋如潮水般消失在他的识海, 然而他这些笔锋朝着一处退去之时, 就像在沙滩上留下了一道痕迹, 他的脑海之中出现了一条清晰的剑路.


    他悟到了一剑.


    他开始领悟了这部剑经上的第一剑.


    嗤的一声清醒, 他的心脏深处似乎骤然多了一道通道, 然而让他瞬间迷茫的睁大眼睛的是, 他明明感觉到了身前有一些很快的元气波动, 但他偏偏没有感觉到有任何元气透体而出, 甚至他体垩内的真元也没有再损耗一分.


    一股极为顺畅和舒畅的感觉, 却是随即弥漫在他的体垩内.


    也就在这时, 营帐里那名燕地老人也翻了个身, 醒来.


    他浑浊的双眸在这一瞬间变得晶莹, 就好像方才在张仪身前波动的元气都汇聚在了他的眼眸之中.


    但也只是在下一瞬间, 他的眼眸重新变得浑浊.


    "我要喝水."


    然后他直接语气不善的对着张仪呼喝出声.


    听到老人的呼叫声, 张仪没有多想便贴身收好了羊皮小卷, 来到这名老人的帐前.


    "我要喝热的水, 不要温水."


    老人似乎嫌他来得不够快, 又怒声说道.


    "好."


    张仪没有多说什么, 转身走向马帮驻地的脚步却是又快了几分.


    . . .


    东方亮起鱼肚白, 当叶帧楠醒来, 走出所居的小屋之时, 发现墨园门口岷山剑宗那辆马车的旁边, 已经站了一名剑眉星目的英俊男子.


    叶帧楠是个不畏惧强敌, 甚至不畏惧死亡的少年, 然而见到这名英俊男子的瞬间, 他依旧感到紧张和拘束, 依旧感到敬畏.


    因为这名面容极为英俊的男子是澹台观剑.


    很久以来, 澹台观剑都一直被认为是岷山剑宗除了百里素雪之外最强的存在.


    甚至很多七境的修行者都想不明白澹台观剑为什么能够那么快, 他的剑和人为什么能够突破常理一般, 快出一般修行者的飞剑的数倍.


    澹台观剑没有和盘膝坐在凉席上的邵杀人交谈, 但是他也没有急着入园, 似乎只是在安静的等待着日出.


    叶帧楠在剑会的时候已经见过澹台观剑, 但不知为何, 即便在那时, 他也没有觉得澹台观剑有今日之肃穆认真.


    虽然没有任何繁杂的礼节和程序, 澹台观剑只是安静的站在那里, 等待日出, 然而叶帧楠却是分明感觉到有大垩事在发生.


    日出东方, 洒下万道金光, 天空彻底大亮.


    叶帧楠呆呆的看着, 只看到澹台观剑的身上被镀上了一层金边.


    然后澹台观剑温和的遥遥对他颔首为礼, 接着又对着邵杀人微躬身为礼.


    接着一股柔和的气息从他的体垩内涌出, 将他的身体变得分外的洁净, 连青玉色衣袍上最为细微的粉尘都被吹拂得一干二净.


    然后澹台观剑迈步, 走入墨园.

    Dịch
    Người tu hành cường đại cho dù nhập định tu hành rất nhanh, nhưng quá trình thiên địa nguyên khí trong cơ thể và ngũ khí chuyển thành Chân Nguyên đồng dạng cũng tiêu hao rất nhiều thời gian, nhất là những lúc tùy thời có khả năng gặp phải mã tặc hoặc bị binh khí hay mãnh thú tập kích.
    Do đó bình thường người tu hành không thể lãng phí chân nguyên. Họ thủy chung sẽ đem chân nghuyên trong nội thể của mình giữ ở một mức độ nhất định.

    La Chung Cảnh – thủ lãnh đoàn ngựa thồ không phải là tu hành giả, nhưng mà hắn đã gặp qua không ít tu hành gỉa, cho nên lúc Trương Nghi động kiếm thì hắn cũng có xác định Trương Nghi không phải loại người tu hành có thể tùy ý lãng phí chân nguyên. Cho nên trong mắt hắn hành vi của Trương Nghi lúc này là vô cùng ngu xuẩn.

    Nhưng đối với Trương Nghi thì lại thấy bất đồng. Cũng như những gì đã diễn ra trong Mân Sơn Kiếm Hội, rất nhiều người xem những sự tình đó không có chút ý nghĩa, nhưng đối với Trương Nghi thì những điều đó so với tính mạng hắn còn trọng yếu hơn. Bởi vì như thế hắn mới là Trương Nghi.

    Trước khi ông lão cởi quần áo để tắm, hắn còn cẩn thận thử nước đủ ấm chưa, thậm chí hắn còn hái lá xung quanh có tác dụng trị chứng phong thấp, phát ban và đau nhức để cho vào trong nước.

    Sau khi tắm rửa thay quần áo cho ông lão, hắn còn dùng chân nguyên quý giá của mình hong khô quần áo để áo bào tro của ông lão được sạch tinh như ban đầu.

    Nhìn tư thái đoan chính của hắn, nhìn bào phục ông lão sạch như mới, mùi khó ngửi cũng không còn, chẳng biết tại sao đến cả La Chung Cảnh khi trước mắng Trương Nghi thì bây giờ cũng trầm mặc lại, trong lòng y cũng sinh ra cảm xúc khác.

    Sau khi tắm trong ôn tuyền, thay bộ y phục sạch sẽ vào, ông lão phát ra tiếng thỏa mãn nơi cổ họng, song ông lại không nói cảm ơn Trương Nghi mà lại chui vào trướng ngủ say sưa.

    Trương Nghi kiểm tra doanh trướng một chút, xác định gió núi không thổi trực diện vào ông lão thì hắn mới quay lại bên cạnh nơi tắm rửa rồi đốt lên một đống lửa.
    Khi củi đã hóa thành than đỏ, không có mùi gay mũi truyền ra nữa, Trương Nghi cực kỳ nghiêm túc cẩn thận từ ngực lấy ra bộ Kiếm kinh mà chăm chú tìm hiểu.

    Phần Kiếm kinh này chứa Kiếm ý cực kỳ cao ngạo, tựa như ngọn Mân Sơn cao nhất trên ngọn núi cao ngất đứng sừng sững trong sương lạnh.
    Lúc này hai mắt Trương Nghi không nhịn được mà đau nhói, dưới da thịt, hơi lạnh như băng châm tự nhiên bắn thành tia ra bên ngoài.

    Loại Kiếm ý này thật không hợp với tính cách cao nhã của hắn. Chẳng qua đối với hắn mà nói, bộ Kiếm kinh này đại biểu cho sự tán thưởng và coi trọng mình của Mân Sơn Kiếm Tông.

    Đây là vinh quang, đồng thời cũng đại biểu cho sức nặng lớn, cho nên hắn sẽ cố gắng hết sức chuyên chú học tập tu hành.

    Mang tâm tình tôn kính cùng biết ơn mà không phải chống đối với Kiếm ý này, hắn ngược lại học tập nhanh hơn, tựa như đang đuổi theo bước chân của Bách Lý Tố Tuyết.

    Với tâm thần chăm chú chìm đắm trong tu hành, tay hắn vô thức vẽ ra những vệt sắc bén.

    Nếu là vị tu hành giả phụng lệnh đưa bộ Kiếm kinh này cho Trương Nghi nhìn thấy được cảnh này, hắn nhất định sẽ bởi vì tốc độ tu hành của Trương Nghi mà khiếp sợ.

    Tâm thần Trương Nghi theo chuyển động trên đầu bút lông mà động theo, trong bất tri bất giác, hắn quên mất thời gian trôi qua, thậm chí quên mất cả hoàn cảnh chung quanh, cũng quên mất những ý nghĩa văn tự trên bản Kiếm kinh kia.

    Lòng hắn không minh(trống rỗng) theo đầu bút lông bay múa, giống như gió núi xuyên thẳng qua hạp cốc, tựa như lưu tinh xẹt qua bầu trời, hay như con cá bỗng nhảy khỏi mặt nước làm tung tóe lên những bọt nước rồi biến mất.

    Trong cảm giác của hắn chiếc bút lông dường như là một chuôi kiếm di động theo những biến hóa huyền ảo. Hết thảy những thứ này diễn ra trôi chảy như nước chảy thành sông.

    Kỳ thật ý cảnh cao ngạo như đỉnh Mân Sơn tản ra trong gió sương lạnh kia trong bộ Kiếm kinh này chẳng qua là đại biểu cho ý cảnh cá nhân của Bách Lý Tố Tuyết mà thôi.
    Nó chẳng qua chỉ miêu tả hình tượng tượng trưng mà không phải chân ý bản nguyên của bộ Kiếm kinh ấy.

    Chân ý chính thức của bộ Kiếm kinh này đương nhiên là Kiếm Tâm Không Minh.

    Rất nhiều người nói cho ngươi một đạo lý nào đó chưa hẳn đó là chân lý. Chỉ sau khi ngươi nghe rồi cho rằng đó là đạo lý đương nhiên thì nó mới chính là đạo lý chính thức.(Dịch: mình nghĩ theo 1 cách đơn giản rằng.Vi dụ như trong một cuộc nói chuyện, khi một người nói ra một điều gì đó thì ta còn nghi ngờ điều đó; chỉ khi về nhà suy nghĩ lại và kiểm chứng thì ta mới chọn là tin hay ko tin, chuyện ma quỷ cũng vậy.Oh Ma kìa! :009:).

    Quân tử chân chính không vì ngoại vật mà nhiễm bẩn, cũng không vì ngoại vật mà vi phạm đạo lý của chính mình.

    Thời điểm hắn(quân tử) sử dụng kiếm phù hợp với đạo lý Kiếm kinh thì mới sử ra được Kiếm ý chân chính. Trương Nghi khác với những quân tử dối trá ở Trường Lăng, họ làm chuyện bên ngoài cùng suy nghĩ trong lòng không ăn nhập với nhau, cho nên mặc dù có văn tự Kiếm kinh cũng không có khả năng lĩnh ngô chân ý trong đó.

    Cho nên Bách Lý Tố Tuyết chọn Kiếm kinh chính là chọn người phù hợp tu luyện bộ Kiếm kinh đó.

    Ý thức trôi theo đầu bút bay múa, cho đến đạo(vết) cuối cùng chỉ lên trời, Trương Nghi chỉ cảm thấy thân thể chợt nhẹ, giống như cả linh hồn cũng từ thiên linh cái nhảy ra cơ thể xông lên không trung mà quan sát than thể của mình.

    Cảm giác huyền diệu như vậy vừa mới lạ, vừa làm người ta sợ hãi. Khi thức tỉnh, Trương Nghi giật mình nhận thấy quần áo của mình đã ướt đẫm, bầu trời xa xăm đã một màu xám bạc, một đêm yên tĩnh trôi qua.

    Tất cả những nét sắc bén của bút lông như thủy triều rút đi trong thức hải, những thứ này rút đi theo một hướng tựa như dấu vết ở trên bờ cát, trong đầu của hắn xuất hiện rõ rang một kiếm lộ.

    Hắn ngộ ra một kiếm(chiêu). Hắn đã lĩnh ngộ ra đệ nhất kiếm của bộ Kiếm kinh này.

    Xuy xuy tùng tùng từng tiếng, sâu trong tâm hắn xuất hiện ra một lối đi. Điều khiến cho hắn trong nháy mắt mê mang là, hắn rõ ràng cảm thấy trước người có nguyên khí dao động rất nhanh, nhưng hắn không cảm thấy nguyên khí thoát thể mà ra, thậm chí chân nguyên cũng không hao tổn. Một cảm giác cực kỳ thông thuận và thư sướng tràn ngập trong cơ thể.

    Cũng đúng lúc này, trong doanh trướng vị Yến lão kia cũng trở mình tỉnh lại. Hai con ngươi của lão vốn đục ngầu chợt trở nên óng ánh, thật giống như chấn động nguyên khí vừa rồi đều hội tụ trong mắt lão, nhưng điều này chỉ xuất hiện trong nháy mắt rồi đôi mắt ấy lại trở nên đục ngầu.

    “ Ta muốn uống nước”. Lão dùng ngữ khí bất thiện trực tiếp hô lên với Trương Nghi. Nghe tiếng ông lão kêu, Trương Nghi không có suy nghĩ thêm nữa, hắn thu về cuốn da dê nhỏ về rồi đi tới trước trướng nơi ông lão ngủ.

    “ Ta muốn uống nước, không phải nước ấm”. ông lão dường như ngại hắn đi chậm, vừa giận vừa nói.

    “Tốt”. Trương Nghi không nói gì thêm, quay người đi về nơi đoàn ngựa thồ, bước chân nhanh thêm vài phần.
    ….
    Ánh sáng màu trắng bừng sáng nơi phương Đông làm Diệp Tránh Nam tỉnh lại. Thời điểm đi ra phòng nhỏ, hắn phát hiện tại cửa ra vào Mặc viên đã có một người anh tuấn mày kiếm mắt sáng đang đứng cạnh cỗ xe ngựa của Mân Sơn Kiếm Tông.

    Diệp Tránh Nam là thiếu niên không sợ đối đầu với cường địch, thậm chí không sợ hãi tử vong, nhưng khi thấy người nam tử anh tuấn này, hắn lập tức cảm thấy khẩn trương cùng vướng víu, cảm thấy kính sợ như trước.

    Bởi vì nam tử này là Đàm Thai Quan Kiếm.

    Từ trước đến nay, mọi người đều cho rằng trong Mân Sơn Kiếm Tông, Đàm Thai Quan Kiếm là người mạnh nhất ngoại trừ Bách Lý Tố Tuyết.
    Thậm chí rất nhiều thất cảnh tu hành giả đều nghĩ mãi mà không rõ tại sao Đàm Thai Quan Kiếm vì cái gì có thể nhanh như vậy. Kiếm của hắn vì cái gì có thể đột phá lẽ thường, nhanh hơn phi kiếm tu hành giả mấy lần.

    Trước mắt y, Đàm Thai Quan Kiếm không khoanh chân cùng ngồi nói chuyện với Thiệu Sát Nhân, cũng không vội vã vào vườn mà hắn tựa hồ chỉ yên tĩnh đợi mặt trời mọc.

    Sau Kiếm hội Diệp Tránh Nam đã bái kiến Đàm Thai Quan Kiếm, nhưng chẳng biết tại sao, mặc dù là lúc đó hắn cũng không cảm thấy Đàm Thai Quan Kiếm nghiêm túc như lúc này.

    Mặc dù không có trình tự lễ tiết phức tạp, Đàm Thai Quan Kiếm chẳng qua chỉ đứng đó chờ mặt trời mọc, nhưng Diệp Tránh Nam rõ ràng cảm giác được sắp có sự tình lớn phát sinh.
    Diệp Tránh Nam ngơ ngác nhìn, hắn chỉ thấy trên người Đàm Thai Quan Kiếm được phủ lên một tầng ánh sáng viền vàng(ánh nắng).

    Sau đó Đàm Thai Quan Kiếm nơi xa xa đối với hắn gật đầu chào, tiếp theo hướng Thiệu Sát Nhân hơi khom người chào.

    Tiếp theo một cỗ nhu hòa khí tức từ nội thể hắn tuôn ra làm cho thân thể của hắn trở nên hết sức sạch sẽ, một chút bụi nhỏ trên áo bào xanh ngọc đều bị thổi không còn một mảnh.
    Sau đó Đàm Thai Quan Kiếm cất bước đi vào Mặc viên.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/5/16
  4. KìNgộ

    KìNgộ Mod Nghênh Khách
    Timework: The nights
    Bích Ngọc Dịch Giả Trường Sinh
         

    Bài viết:
    6,273
    Được thích:
    23,102
    Nghề nghiệp:
    Ăn và chơi
    Dịch
    Người tu hành cường đại cho dù nhập định tu hành rất nhanh, nhưng quá trình thiên địa nguyên khí trong cơ thể và ngũ khí(ngũ tạng) chuyển thành Chân Nguyên đồng dạng cũng tiêu hao rất nhiều thời gian; nhất là những lúc tùy thời có khả năng gặp phải mã tặc, binh khí hoặc là mãnh thú tập kích. Do đó bình thường người tu hành không thể lãng phí chân nguyên, họ thủy chung sẽ đem chân nghuyên trong nội thể của mình giữ ở một mức nhất định.
    La Chung Cảnh – thủ lãnh đoàn ngựa thồ không phải là tu hành giả, nhưng mà hắn đã gặp qua không ít tu hành gỉa, cho nên lúc Trương Nghi(TN) động kiếm thì hắn cũng có xác định Trương Nghi không phải loại người tu hành có thể tùy ý lãng phí chân nguyên. Cho nên trong mắt hắn hành vi của TN lúc này là vô cùng ngu xuẩn.
    ----
    Mặc dù tu hành giả cường đại có thể nhập định tu hành rất nhanh, nhưng quá trình nguyên khí thiên địa và ngũ khí(ngũ tạng) trong cơ thể chuyển thành Chân Nguyên đều tiêu hao rất nhiều thời gian như nhau. Đặc biệt là trong lúc này, lúc nào cũng có khả năng gặp phải mã tặc, binh phỉ (thổ phỉ có vũ trang) hoặc bị mãnh thú tập kích. Do đó, thường thì người tu hành sẽ không thể lãng phí chân nguyên. Họ thủy chung sẽ giữ chân nguyên trong cơ thể của mình giữ ở một mức nhất định ở trạng thái luôn tràn đầy.

    La Chung Cảnh – thủ lãnh Mã Bang không phải là tu hành giả, nhưng hắn đã gặp qua không ít cuộc chiến của tu hành gỉa. Cho nên dựa vào việc Trương Nghi động kiếm lấy đá vừa nãy (ko đọc nên ko biết có phải ý nói là TN dùng kiếm lấy đá hay ko ^^) thì hắn cũng xác định Trương Nghi không phải loại tu hành giả có thể tùy ý lãng phí chân nguyên.

    Vì vậy, hắn thấy hành vi của TN lúc này đúng là vô cùng ngu xuẩn.
    -------ngang đây cho a tham khảo --------------
    [/QUOTE]
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/5/16
    Healer and Sakura_kudo like this.
  5. pastelxduck

    pastelxduck Kim Đan Trung Kỳ
    The Dictionary
     

    Bài viết:
    305
    Được thích:
    905
    Nghề nghiệp:
    Hít thở không khí...
    Đăng ký đăng truyện dịch

    Tên truyện: Hậu duệ của Rồng
    Tác giả: Gem Higa

    Bản raw chương 1
    When time has forged long without the dragons,

    When chaos and destruction become rampant,

    She with the strength to choose will be known: the chosen one.

    Her destiny will lie betwixt the one her soul picks.

    Through the mirror she will pass for her gift;

    The one power to shift the world,

    Towards a slow peace:

    A world as if dragons had never ceased.

    The day was drawing to a close, as the sun slowly set over the forests of Orakrest. Eli’s brow lined with sweat as the summer warmth enveloped the land. There was neither slight wind nor cool stream to relieve oneself of the heat.

    The dense green sprawled for miles, and only merchants frequented the borders. Not much was left in those forests, aside from the animals that inhabited it. However, for those who refused to assimilate with the social hierarchy enforced by the larger towns, a handful of villages spread across the kingdom. These villagers lived on what the land provided and nothing more.

    The Hunter once lived in a small, peaceful village on the outskirts of the castle, but had left that quiet life long ago. He now took residence in the town, at the heart of the kingdom. Trained by his father, he was the only member of council capable enough of safely navigating the king’s land alone.

    After travelling for hours, he finally came upon the tree he had left a mark on a few moons back, indicating that it should only take a few hours to get home. After hiking half a day without a moment’s rest, he decided to stop and replenish himself.

    Setting the hunting gear underneath a tree, he unsheathed his sword and propped it against the trunk, as he reached into his pack to retrieve a loaf of bread he had been saving for the last hours of the journey. Eli took a few bites, until the loaf disappeared as quickly as it had been taken out. He drank from his canteen; greedily gulping down the water, as he leaned back against the tree and slowly closed his eyes for a quick nap before continuing home.

    Few minutes passed, before a cry pierced through the silence in the woods. Eli opened his eyes, listening intently to the sounds of the forest. Wails came from the left, as he slowly stood and reached back for his sword, walking towards the direction of the noise. Pulling back the brush leaves with the blade’s edge, revealed no creature or monster, but an infant no more than a few months old. The hunter eyed the baby with confusion, wondering what parent would abandon a baby, a girl no less.

    Wide hazel eyes speckled with green stared intently at the hunter with a mix of curiosity and wonder, waiting for his next move. Cautiously, he reached across the brush to stroke the infant’s cheek, causing her to squirm and giggle. Slowly pulling away, he was caught by the child’s little hands; they wrapped around his finger as she pulled it closer to her mouth. To his astonishment, the child began sucking on it. He couldn’t help but laugh, for the child who did not know him, gave her trust in an instant.

    Eli carefully slipped his palms underneath the infant, picked her up and held her close. He began attempting to identify any marks left on the child, but before even taking a glance, she had fallen asleep in his arms, and a grin crossed his harsh features.

    Years of battle and service to the King had yielded scars that would never fade: a constant reminder of the bloodshed reckoned by his very hands. He was far from ordinary: his height rivaling any man, muscles that could take on any force, skills that surpassed any competition, and a fury that could massacre an entire village. How an innocent child could disarm him, and bring such warmth and happiness into his cold heart, he could not understand.

    Tenderly unwrapping the bundle, he searched for any markings or designs that could help him identify the lost child. His heart ceased to beat after unfolding the last corner. There, unmistakably sewn into the soft fabric was the mark of the dragons. The crest was enclosed in a delicately stitched circle, as a crown laid dead center, overlapping a pair of dragon wings.

    No…it couldn’t be the same crest, he thought.

    To his knowledge, the dragon wings had been the only crest known through the years. But, there was one instance where he remembered seeing the exact one – embossed on the dragon queen.

    By the King’s bidding, he was sent out every few months to search the land for any signs of remaining dragons. The last of these creatures to be sighted had been a year hence, when a war raged between these beasts and humans. Since then, the dragons had gone into hiding, or—if the stories were true—through a sealed portal.

    After a year of searching, the hunter concluded that there were no signs of these creatures. The King however, remained unconvinced and continued ordering these hunts, thoroughly ensuring that there were indeed no living dragons left amidst their civilization. The Hunter never understood the reason for these hunts, but chose not to quarrel with the King.

    Any dragon findings had to be given to King Liyem once he arrived at the castle. A painful thought struck him, as he realized he would be obligated to hand over the child to the King. It would be impossible to hide her as he passed the guards.

    What was he thinking? It shouldn’t matter that he had to hand over the infant to his Majesty, seeing as it wasn't his. But for a reason he couldn’t explain, a pain rippled through his heart at the notion of leaving her with someone else. Unfortunately, there was nothing that could be done, as he was oath-bound to serve his majesty.

    Traveling back to the castle took longer with a baby in his arms. Nearing the gates, Eli spotted the guard at the entrance. He concentrated on passing him without a glance, quickening his steps.

    No luck evading him. “Good evening, Lord,” the guard greeted, as the Hunter passed.

    The sentinel eyed the bundle Eli guarded in his arms, a confused expression washed over his face as the Hunter calmly walked on, ignoring him and continued through the castle gardens. He passed a few scullery maids making their way through the servants’ quarters to the west side of the castle. He hurried along the paths, past the garden fountain, and made a quick right, abruptly stopping at the east side.

    He pushed a stone on the wall, revealing a tunnel. The secret entrance was meant for council members, as a quick escape route. He now used it to avoid the questioning looks of the castle servants.

    Grabbing the torch at the entrance, he stepped through the dimly lit passageway: it would lead him straight to the council room. Nearing the end of the tunnel, he stopped and made the decision that would alter not only his fate, but without intending to, also change the course of humanity. He uncovered the child, who was still soundly asleep in his arms. Grabbing the corner of the fabric that held her, he tore off the strip where the dragon crest rested, and slipped the piece into his pack. As he was nearing the end of the tunnel, the sound of voices grew louder and echoed against the walls.

    The King was immersed in a conversation with Torik, captain of the guards, about strengthening the west wall’s defenses. Eli removed himself from the shadows and placed the torch inits holder. The King’s eyes rested on him as Torik’s head pivoted, eyeing him and the infant in his arms. King Liyem dismissed Torik hastily, as the captain bowed to his Majesty and walked towards the door, but not before also bowing to Eli.

    Forty years old, Liyem’s face was etched with worry and stress, the heavy duties as king finally taking a toll on his appearance. Like his father, the King had jet-black hair where a lustrous gold crown sat. His beard lengthened with each passing week, now reaching about mid-length.

    The King slowly made his way to Eli, carefully treading as to not trip on the robes he donned on. Liyem looked at him questioningly, as his eyes travelled lower, resting on the sleeping babe.

    “What is this?” the King asked, cutting straight to the point.

    “I found this baby at the border of the forest,” Eli replied, displaying indifference. “Near the south gate.”

    The King walked to the bookshelf, behind the Huntsman. “Does the child bear any relevance to your current quest?”

    The Huntsman graduallyturned to meet the King’s gaze. “No My Lord, it does not.”

    “Are you certain Eli?”

    He bit back a retort. “Yes m’lord, there are no marks that make her significant.”

    The king held his arms out, and waited. Begrudgingly, the hunter placed the child into the king’s arms and watched him move the bundle around like it was nothing more than a sack of apples. After the baby squirmed defiantly – much to Eli’s amusement – the king had no choice but to give her back.

    The King pulled a chair out, lowering himself on it as he straightened his clothing. “Did you find anything else?”

    “No, sir.”

    Calculating eyes looked over Eli, until the King, satisfied, nodded in agreement.

    “Take the child to the midwife,” the King said. “I’m sure she can find a suitable home for it.”

    “Actually…” Eli hesitatingly began.

    “Yes?”

    “…Well My Lord, since Margo passed, I have no heir…”

    “You wish to keep the child?”

    “It seems I have formed an attachment to her. Ever since my wife’s accident,” Eli said bitterly, “I thought I could never feel a close kinship to anyone.”

    “Yes, your wife’s death was tragic, especially while still bearing your unborn child." A few long moments passed before the King replied. "If this is what you choose, then you may keep the child and raise it as your own.”

    “Thank you, My Lord,” Eli murmured, surprised at his consent.

    “You forget that I too, lost my wife.” The King dismissed him with a wave of a hand. Eli bowed, and turned to take his leave towards the door.

    Making his way through the castle gates, he looked down at the girl who had stolen his heart within in merely a few hours, clutching her even tighter against his chest. This was his chance for a new life, and the opportunity to leave the guilt behind him. He needed to be strong for her—for his child. Eli would raise her to be brave, strong, and above all, compassionate.

    He would name her Leiv.


    Bản dịch chương 1
    Khi dòng thời gian đã lãng quên loài Rồng,

    Khi hỗn loạn và sự tàn phá đã là thường lệ,

    Cô gái với sức mạnh trời cho sẽ trở thành 'người được chọn'.

    Vận mệnh phù thuộc vào sự lựa chọn,

    Qua tấm gương cô lấy được phần thưởng thuộc về mình,

    Một sức mạnh để thay đổi thế giới,

    Hướng tới nền hòa bình chậm:

    Thế giới mà những con rồng chưa bao giờ biến mất.

    --------------------------------------------------------------------------

    Một ngày nữa lại sắp trôi qua, mặt trời dần lặn xuống khu rừng Orakest. Trán Eli lấm tấm đầy mồ hôi bởi hơi nóng của mùa hè bốc lên từ mặt đất. Chẳng có gió cũng chẳng có nước để hạ bớt cái nóng này.

    Màu xanh của cây phủ rậm cả hàng dài nhưng chỉ những thương buôn mới thường tới lui chỗ cánh bìa. Không còn nhiều người ở trong rừng, ngoại trừ những con thú sống ở đây. Tuy nhiên, cho những người không muốn phải sống theo cái chế độ phân biệt cấp bậc ở những thị trấn lớn, một số làng nhỏ đã mọc lên rải rác khắp vương quốc. Và người dân ở những nơi này chỉ có thể sống dựa vào thiên nhiên.

    Người thợ săn từng sống trong một ngôi làng nhỏ yên bình nằm ngoài vùng ngoại ô của lâu đài, nhưng đã rời bỏ cuộc sống êm đềm đó từ lâu. Giờ đây, anh đang cư ngụ trong thị trấn, nơi trái tim của vương quốc. Được cha huấn luyện từ nhỏ nên anh là người duy nhất của Hội đồng có khả năng một mình băng ngang qua Lãnh địa Vua an toàn.

    Sau hàng giờ đi bộ, Eli rốt cuộc cũng tới được gốc cây anh đã đánh dấu vài ngày trăng trước, có nghĩa là chỉ cần đi vài giờ nữa anh có thể về tới nhà. Cuốc bộ nửa ngày liền không nghỉ ngơi, giờ anh không thể không dừng lại và làm đầy bụng.

    Để bộ dụng cụ đi săn dưới gốc cây, Eli rút thanh gươm của mình ra, dựng nó dựa vào gốc cây, thò tay vào túi tìm lại ổ bánh mì anh đã để dành cho chặng cuối của chuyến đi. Eli ngoạm vài miếng, ổ bánh mì nhanh chóng hết sạch. Anh uống nước từ bi đông, dốc cạn cho đến giọt cuối cùng rồi quay lại chỗ cái cây, tranh thủ chợp mắt trước khi tiếp tục lên đường về nhà.

    Vài phút trôi qua trước khi một tiếng khóc xé thủng bầu không khí yên ắng của cánh rừng. Eli giật mình mở mắt, cẩn thận lắng nghe những âm thanh xung quanh cánh rừng. Tiếng kêu phát ra từ bên trái, chậm rãi đứng dậy, anh cầm lấy thanh kiếm của mình, đi về phía tiếng vọng. Dùng cạnh kiếm gạt bụi cây sang một bên, ngoài dự kiến của anh, không có con thú hay sinh vật nào xuất hiện, thay vào đó là một đứa bé sơ sinh vài tháng tuổi. Người thợ săn nhìn đứa bé với sự bối rối, tự hỏi cha mẹ nào lại có thể bỏ rơi con mình như thế này, hơn nữa đó lại là một bé gái.

    Đôi mắt nâu lục nhạt to tròn xen lẫn tò mò và thắc mắc nhìn vào người thợ săn, chờ đợi hành động tiếp theo của anh. Một cách thận trọng, Eli vươn tay vuốt cái má phúng phính của con bé, nó cười khúc khích. Ngón tay anh từ từ bị con bé nắm lấy, những ngón tay nhỏ bé đưa ngón tay anh tới gần miệng. Trước sự ngạc nhiên của người thợ săn, nó bắt đầu mút tay anh. Anh không thể không cười, ngay lập tức trao lòng tin cho đứa bé hoàn toàn xa lạ này.

    Eli vòng tay qua đứa trẻ sơ sinh, bế lên và ôm nó gần hơn. Anh định thử tìm xem có dấu hiệu nhận dạng nào trên đứa bé không, nhưng trong nháy mắt, nhóc con kia đã chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay anh, một tia cười chợt xẹt qua khuôn mặt cương nghị.

    Nhiều năm chiến đấu và phục vụ cho Nhà vua đã để lại cho Eli những vết sẹo không thể nào phai mờ: bằng chứng cho những cuộc chiến đẫm máu không ngừng nghỉ. Thể chất của anh vượt trội hơn mọi người bình thường: chiều cao hơn hẳn những người đàn ông khác, cơ bắp vững chắc đủ để chịu bất cứ lực lượng nào, kỹ năng vượt qua bất kỳ đối thủ cạnh tranh, và ẩn chứa một cơn cuồng nộ có thể thảm sát cả một ngôi làng. Làm thế nào mà một đứa bé xa lạ lại có thể hạ gục anh hoàn toàn chỉ trong chốc lát và mang theo một dòng nước ấm hạnh phúc vào hòa tan trái tim băng giá của anh, anh không thể hiểu nổi.

    Nhẹ nhàng mở tấm chăn bọc đứa trẻ, anh tìm kiếm bất cứ một ký hiệu hay hình vẽ nào đó có thể giúp anh nhận diện đứa bé thất lạc này. Tim anh như ngừng đập khi mắt đảo tới góc trong cùng. Ở đó, một dấu hiệu hình con rồng không thể nhầm lẫn vào đâu được bị che phủ bởi một góc chăn. Biểu tượng bao bọc bởi vòng tròn khép kín tinh xảo, với một chiếc vương miện nằm ở ngay chính giữa, chồng lên trên đôi cánh của con rồng.

    Không... không thể là nó được, Eli nghĩ.

    Theo những gì anh biết, cánh rồng là một gia huy duy nhất phổ biến trong nhiều năm qua. Nhưng, anh nhớ rất rõ, anh chỉ mới thấy một cái giống y đúc cái này một lần - và nó được chạm nổi trên người Nữ hoàng Rồng.

    Chịu lệnh Nhà vua, anh được cử ra ngoài vài tháng để truy tìm bất kỳ dấu hiệu còn sót lại của loài rồng. Song, vết tích mới nhất của loài sinh vật này được phát hiện cũng đã cách đây một năm hơn kể từ khi cuộc chiến tranh nổ ra giữa những loài vật to lớn và con người. Kể từ đó, những con rồng phải lẩn trốn khỏi tầm mắt loài người hoặc - nếu những câu chuyện là sự thật - thì chúng đã trốn qua một cánh cổng bí mật nào đó.

    Sau một năm tìm kiếm, những thợ săn đã kết luận rằng không còn bất cứ dấu vết nào của những sinh vật này nữa. Tuy nhiên, Nhà vua vẫn không bị thuyết phục và tiếp tục ra lệnh cho những cuộc săn lùng triệt để mới, đảm bảo rằng thực sự không còn tồn tại một con rồng nào trong vùng đất này. Những thợ săn không bao giờ hiểu được lý do của những cuộc săn lùng này nhưng cũng không phản kháng lại lệnh của Nhà vua.

    Bất cứ con rồng nào được tìm thấy cũng phải giao cho Vua Liyem một khi anh về đến lâu đài. Một ý nghĩ đau đớn ập thẳng vào đầu Eli, anh bỗng nhận ra rằng anh sẽ bị buộc phải giao đứa bé này cho Nhà vua. Việc giấu cô khỏi tầm mắt lũ lính canh là không tưởng.

    Anh đang nghĩ gì thế này? Việc gì anh phải lo lắng khi phải trao đứa bé này cho Bệ hạ, vì nó vốn không phải là của anh. Nhưng vì lý do nào đó mà Eli không thể giải thích nổi, một nỗi đau lan nhanh qua tim anh khi ý niệm để cô lại với người khác chợt đến. Thật không may, dường như anh chẳng có thể làm gì cho việc này khi anh đã bị ràng buộc trong lời tuyên thệ trung thành cho hoàng gia.

    Ẵm một đứa trẻ trong tay làm việc trở lại lâu đài tốn nhiều thời gian hơn bình thường. Gần tới cổng, Eli có thể nhìn thấy lính canh ở lối vào. Anh cố vượt qua hắn ta mà không bị chú ý, bước nhanh chân hơn.

    Nhưng may mắn không đến với Eli. " Chúc Ngài buổi tối tốt lành," tên lính canh chào khi người thợ săn đi ngang qua.

    Ánh mắt đám lính dồn vào cái bọc Eli đang ôm, một tia bối rối thoáng xẹt qua mặt anh nhưng rất nhanh liền biến mất. Eli bình tĩnh bước tiếp, cố trấn định mình, tiếp tục ngang qua khu vườn lâu đài. Anh đụng phải một vài người giúp việc đang trên đường tới khu ở của đầy tớ ở phía tây tòa lâu đài. Anh vội vã dọc theo con đường, qua đài phun nước trong vườn, rẽ phải và dừng đột ngột trước bức tường phía đông.

    Eli đẩy một hòn đá trên tường, để lộ một đường hầm. Lối đi bí mật này dành cho các thành viên Hội đồng trong trường hợp khẩn cấp. Giờ anh dùng nó để tránh khỏi những cái nhìn tò mò của những giúp việc trong tòa lâu đài.

    Cầm ngọn đuốc tại cửa vào, Eli bước dọc theo lối đi lờ mờ: nó sẽ dẫn anh đến thẳng phòng hội đồng. Gần cuối đường hầm, Eli dừng lại, anh sắp thực hiện một quyết định có thể không chỉ làm thay đổi số mệnh của anh mà còn có thể ảnh hưởng tới toàn thể nhân loại. Eli nhìn đứa trẻ, nó đang ngủ yên lặng trong vòng tay anh. Nắm lấy tấm chăn đang bọc cô bé, anh xé đi góc có dấu hiệu rồng và nhét nó vào túi áo. Tới cuối đường hầm, âm thanh của những cuộc nói chuyện trở nên to rõ hơn.

    Nhà vua đang nói chuyện với Torik, Đội trưởng đội lính canh, về việc tăng cường bảo vệ phía tây lâu đài. Eli bước ra khỏi bóng tối, cắm ngọn đuốc lên tường. Nhà vua nhìn anh qua đầu Torik, dời tầm mắt vào đứa trẻ sơ sinh trong tay anh. Vua Liyem vội vã cho Torik lùi đi, Đội trưởng cúi chào Đức vua của mình và đi về phía cửa, không quên cúi chào Eli.

    Bốn mươi tuổi, khuôn mặt của Liyem in sâu vẻ lo lắng và căng thẳng, những nhiệm vụ nặng nề của một đức vua biểu hiện rõ qua vẻ bề ngoài của ông. Giống như cha ông, Nhà vua có mái tóc hoa râm với chiếc vương miện bên trên. Bộ râu của ông dài qua từng tuần, bây giờ cũng đã được kha khá.

    Nhà vua chậm rãi hướng tới Eli, bước cẩn thận để không bị giẫm lên tà áo. Liyem nhìn anh dò hỏi khi ánh mắt dần dần đặt lên đứa bé đang ngủ.

    "Đó là gì?" Nhà vua hỏi, đi thẳng vào vấn đề.

    "Thần tìm thấy đứa trẻ này ở bìa rừng," Eli đáp, tỏ ra bình thường. "Gần cổng nam."

    Nhà vua đi tới chỗ kệ sách phía sau người thợ săn. "Thế đứa trẻ này có liên quan gì đến nhiệm vụ hiện tại của cậu không?"

    Người thợ săn cẩn thận đáp lại ánh mắt của Nhà vua. "Không, thưa Bệ hạ, nó không liên quan gì hết."

    "Cậu chắc chứ Eli?"

    Eli khẳng định lại. "Vâng của Bệ hạ, không có dấu hiệu cho thấy đứa bé này nguy hiểm."

    Nhà vua mở rộng vòng tay và đợi. Một cách miễn cưỡng, thợ săn đặt đứa bé vào vòng tay Nhà vua và nhìn ông di chuyển bọc em bé chả khác nào bọc táo. Cho tới khi cô bé vặn vẹo bướng bỉnh đòi Eli, Nhà vua mới chịu trao cô lại cho anh.

    Nhà vua kéo một cái ghế ra, vừa ngồi xuống vừa phủi thẳng lại quần áo. "Cậu còn tìm thấy gì nữa không?"

    "Không, thưa Bệ hạ."

    Đôi mắt dò xét nhìn về phía Eli, cho tới khi Nhà vua vừa lòng gật đầu đồng ý.

    "Hãy đưa đứa bé đó tới chỗ bà mụ đi," Nhà vua nói. "Ta chắc bà ấy có thể tìm được một ngôi nhà phù hợp cho nó."

    "Thật ra..." Eli ngập ngừng bắt đầu.

    "Hửm?"

    "... Vâng, Đức vua của tôi, từ khi Margo ra đi, thần vẫn chưa có người nối dòng nào..."

    "Cậu muốn giữ lại đứa trẻ?"

    "Dường như là có một mối liên kết đặc biệt giữa Thần với đứa bé này. Kể từ vụ tai nạn của vợ Thần," Eli cay đắng nói, "Thần đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể gần gũi với người nào nữa ."

    "Đúng thế, cái chết của vợ cậu thật bi thảm, nhất là khi còn mang trong mình đứa con chưa chào đời của anh." Một khoảng dài trôi qua trước khi Nhà vua tiếp tục nói. "Nếu đó là những gì cậu muốn, thì cứ giữ đứa bé và nuôi dưỡng nó như con ruột đi."

    "Thần cảm ơn Bệ hạ," Eli hạ giọng, ngạc nhiên vì sự đồng ý của Nhà vua.

    "Cậu quên rằng ta cũng đã từng như thế, mất đi người vợ của mình." Nhà vua vẫy tay ra hiệu cho anh lui ra. Eli cúi chào và đi về phía cửa.

    Đi qua các cánh cổng của tòa lâu đài, anh nhìn xuống cô bé đã đánh cắp trái tim mình chỉ trong vài tiếng đồng hồ, ôm chặt cô vào lòng hơn. Đây là cơ hội mới cho cuộc đời anh để bỏ lại cảm giác tội lỗi phía sau. Anh cần phải mạnh mẽ hơn vì cô - vì đứa con của anh. Eli sẽ dạy cô cách trở nên gan dạ, mạnh mẽ, và trên tất cả là vị tha.

    Anh sẽ đặt tên cô là Leiv.
     
    Healer, Sakura_kudo, KìNgộ and 4 others like this.
  6. Bạch Tiểu Thuần

    Bạch Tiểu Thuần Nguyên Anh Hậu Kỳ  

    Bài viết:
    1,657
    Được thích:
    5,351
    @walrus tiếng anh thì lão xác nhận cho kìa
     
    Healer, Sakura_kudo and walrus like this.
  7. walrus

    walrus Super Moderator
    Nhật Nguyệt Tranh Huy
    The Dictionary
       

    Bài viết:
    1,687
    Được thích:
    6,192
    Nghề nghiệp:
    Graduate student
    Thứ nhất, mình mong các dịch giả khi up bản dịch lên BNS thì có đính kèm 1 file word, nội dung bao gồm text gốc được đặt song song với bản dịch, để các nhóm trưởng tiện đối chiếu.

    Ví dụ như thế này:

    Mời đọc
    [​IMG]

    Về phần bản dịch của @pastelxduck thì mình thấy thế là đủ tiêu chuẩn để đưa lên Reader rồi.

    Thực ra thì bản dịch chỉ ở mức 7/10, bởi vì một số cụm từ đơn vẫn còn chưa sát nghĩa. Tuy nhiên văn phong của bộ này thì cũng khá là khó, và xét đến việc dịch giả không phải là người chuyên nghiệp, nên như vậy là rất đáng khen rồi.

    Mình khuyên bạn nên sử dụng thêm từ điển Anh-Anh (mình hay dùng Oxford Learner), để tăng độ chính xác cho quá trình dịch. Mình có đính kèm file word, trong đó đã sửa những lỗi ngữ nghĩa vào loại nặng. Lỗi lặt vặt thì thực ra cũng không nhiều lắm, tuy nhiên nếu có thể thì bạn nên tìm biên tập viên.
     
  8. pastelxduck

    pastelxduck Kim Đan Trung Kỳ
    The Dictionary
     

    Bài viết:
    305
    Được thích:
    905
    Nghề nghiệp:
    Hít thở không khí...
    @walrus Cảm ơn mod :thank: mị sẽ cố gắng:hayqua:
    Cơ mà, chỗ moons tác giả có chú thích moons=nights nên mình nghĩ đó là ngày chứ không phải tháng, với lại trong các chap sau dựa thì tình cảnh thì moon cũng là ngày chứ nếu tháng sẽ chệch mất sự kiện trong truyện, mà mị dịch con trăng cho nó hay hay phù hợp với thể loại, bối cảnh truyện chứ chả biết sao đâu :035::tuki:
     
  9. pastelxduck

    pastelxduck Kim Đan Trung Kỳ
    The Dictionary
     

    Bài viết:
    305
    Được thích:
    905
    Nghề nghiệp:
    Hít thở không khí...
    Đăng ký dịch

    Tên tác phẩm: The hunter's mate
    Tác giả: thepsycho_nextdoor

    Raw + dịch chương 1
    (bản đã sửa lại)
     
    Chỉnh sửa cuối: 7/6/16
  10. Vô Hoàng

    Vô Hoàng Trúc Cơ Đỉnh Phong  

    Bài viết:
    163
    Được thích:
    373
    Nghề nghiệp:
    Giám sát Trái Đất
    Đăng ký dịch: Thiên nghịch - Nhĩ Căn
    Truyện này mình dùng để luyện khả năng dịch thôi ý mà :48::48::48:
    Khai chương
    Hằng nhạc lịch , năm xxxxxx


    Trên đại lục Hằng Nhạc loài người vẫn còn là bá chủ như trước, chỉ có điều đã ba nghìn năm nay, khu văn minh đã chỉ còn là phế tích.


    Trong một đêm của ba nghìn năm trước, ba tế đàn lục giác màu đen từ trên trời giáng xuống.


    Thảm kịch xảy ra trong một đêm , một nửa số sinh vật bởi vậy mà chết , toàn bộ kiến trúc tan thành tro bụi ……


    Ba nghìn năm sau , cái tên Hằng Nhạc chuyển thành Mẫu Hoàng đại lục.


    Một hải đảo phía nam của Mẫu Hoàng đại lục đã từng là một hải cảng rất nổi tiếng, nhưng giờ đây nó cũng đã trở thành một mảnh phế tích, quan sát kỹ có thể thấy được dấu vết văn minh trong đống bụi bặm kia .


    Trên mặt đất, cỏ dại sinh trưởng cao cỡ nửa người , một người đàn ông mặc áo đen có tướng mạo cực kỳ bình thường bỗng nhiên xuất hiện, hắn ngẩng đầu nhìn trời, cặp mắt hắn lộ ra sự tỉnh táo.


    “Cuối cùng cũng đuổi tới! Lần này là lần cuối cùng , ta có 60% nắm chắc, chỉ cần lần này thành công, ta sẽ được tự do!”


    Ánh sáng chói lóa chiếu vào mắt người đàn ông, một âm thanh truyền tới từ trên trời: “0014, lần này ngươi chạy rất xa, đã chạy đến đảo thí nghiệm số 9. Đây là lần thứ sáu ngươi chạy trốn, cũng là lần cuối cùng của ngươi. Lần chạy trốn này đã tăng hình phạt của ngươi lên 3000 năm, cộng lại hình phạt của ngươi đã trên 10000 , ngươi sẽ bị đem đi xử tử hình!”
     

Đang xem chủ đề (Thành viên: 0 - Khách: 0)