[Phiêu Lưu- Giả Tưởng] Cuộc chiến sinh tồn - Văn Kỳ (1

Văn Kỳ

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
77
[Phiêu lưu- Giả tưởng] Cuộc chiến sinh tồn : Vòng đầu
Tác giả : Văn Kỳ

Thể loại : Hành động, tâm lý, học đường
Rating : [T]
Nguồn : bachngocsach.com
Tình trạng : Còn đang chỉnh sửa
Thảo luận, góp ý tại : http://bachngocsach.com/forum/threads/12676/


PHỤ LỤC :
Danh sách học sinh lớp 10B , Trường Trung học Quận 16 ( 23 nam, 18 nữ, tổng : 41 học sinh ).
1. Đỗ Hải An
2. Nguyễn Hoàng An
3. Dương Gia Bảo
4. Trần Văn Bình
5. Dương Ngọc Bích
6. Nguyễn Văn Cảnh
7. Nguyễn Hoàng Dũng
8. Lê Hữu Danh
9. Đào Bích Duyên
10. Mai Huỳnh Giao
11. Nguyễn Hải Giang
12. Ngô Thanh Huy
13. Lê Thị Hà
14. Nguyễn Trí Hoàng
15. Nguyễn Tuyết Hoa
16. Trương Gia Hân
17. Dương Thị Thu Hồng
18. Hồ Gia Khánh
19. Nguyễn Trung Kiên
20. Lưu Văn Long
21. Mai Thị Linh
22. Ngô Thùy Liên
23. Nguyễn Bá Lăng
24. Đào Tuyết Lan
25. Trương Văn Luận
26. Lưu Văn Minh
27. Huỳnh Gia Mẫn
28. Lương Văn Nhật
29. Cao Văn Nhân
30. Nguyễn Hoàng Nhi
31. Trần Nhuận
32. Đỗ Huỳnh Như
33. Nguyễn Trương Văn Phát
34. Lê Thị Tố Quyên
35. Nguyễn Ngọc Quỳnh
36. Trần Văn Sang
37. Hoàng Văn Thông
38. Lương Thị Tuyền
39. Nguyễn Thị Minh Tâm
40. Trương Hồng Uyên
41. Nguyễn Văn Vinh
 
Last edited:

Văn Kỳ

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
77
Chương 1 : Kẻ thua cuộc đầu tiên
"- Tỉ lệ thất nghiệp : 25% dân số
- Hơn 2.300.000 học sinh bỏ học
- Tỉ lệ tội phạm dưới 18 tuổi : 35%"
...
- Xem báo cáo về thể chất của học sinh năm nay này! Trời ạ!
- Cứ đà này chắc chắn đất nước chúng ta sẽ bị tấn công! Liệu quân đội có đủ lực lượng?
...
- Mọi người có nghe gì về chương trình đó chưa?
- Có rồi đấy, cấp trên hình như định bắt đầu từ Quận 16 thì phải?
...
- Thưa ngài, có nhất thiết phải đưa ra chương trình tàn bạo đến vậy không? Chúng vẫn còn là trẻ con mà!
- Rồi chúng sẽ lớn! Chúng cần phải được rèn luyện ngay từ bây giờ, thời gian không chờ đợi ai cả, kẻ thù cũng vậy!
- Vâng, ngài nói đúng.
...
- TSW-01 đã được phê duyệt, yêu cầu các đơn vị liên quan mau chuẩn bị theo nội dung trong văn bản. Chú ý, chương trình này là bí mật quốc gia, chỉ được thông báo với các bên liên quan, còn lại, nó là tuyệt mật!
...
"Cạch", "cạch", "cạch", ...
"TSW Program : No.1"
"14 - 9 - 2024 : TẠO LẬP CƠ SỞ DỮ LIỆU"
...



Một tháng sau ...
-Hôm nay cậu lại đi trễ? Lần thứ mấy trong tuần rồi? Ra hành lang đứng ngay cho tôi!
Tiếng quát quen thuộc của thầy Sơn, giáo viên dạy Toán lớp 10B và cũng là chủ nhiệm của lớp, mắng cậu học sinh tên Dũng. Nó cúi đầu, bước ra ngoài với khuôn mặt nhăn nhó, mới hôm qua nó cũng bị như thế này cũng ngay giờ học Toán.
Giờ học bắt đầu mới mười phút đã chợt nghe tiếng lộp cộp của những chiếc giày nện trên hành lang, tiếp theo là dáng thằng Dũng chạy vụt vào lớp với khuôn mặt sợ hãi. Nó chưa kịp mở mồm nói gì thì đã có bốn người, không, bốn quân nhân to cao bước vào, họ đem theo cả súng, vẻ mặt lạnh lùng không có một cảm xúc gì. Một người có vẻ là chỉ huy cất tiếng : "Mời thầy chủ nhiệm lớp . . ." - ông ta quay ra thì thầm với người đằng sau rồi nói tiếp - "à, lớp 10B, ra ngoài gặp chúng tôi một lúc, chúng tôi có chuyện quan trọng muốn bàn với thầy." Thầy Sơn chưa hiểu chuyện gì cũng phải bỏ dở bài giảng, cầm miếng bông bảng phủi phủi nhẹ lớp phấn chỉ vừa bám lên tay thầy ít phút trước đó. Thầy rảo bước đi theo người chỉ huy, ông ta trước khi ra ngoài đã kịp để lại một cái nháy mắt với mấy người cấp dưới. Thế là họ, hai người mỗi người mỗi người đứng nghiêm một bên cửa ra vào (họ đã đóng lại), tay vẫn lăm lăm khẩu súng. Người còn lại - sau khi đã đóng hết các cửa sổ của lớp - bắt đầu dạo vòng quanh đám học sinh với một khuôn mặt nghiêm trang và lạnh lùng đến rợn người, tay ông ta vẫn ôm chặt khẩu súng. Cả lũ học sinh đang rất ngạc nhiên về chuyện đang xảy ra nên túm tụm lại bàn tán xì xào.Bỗng ông ta quát to :
- Tất cả im lặng! Ngồi đúng vị trí không được di chuyển lung tung!
Người lính chĩa súng lên và "đoàng" một phát, trần nhà bị thủng lỗ sâu hoắm, một làn khói trắng phảng phất cùng với lả tả những mảnh vụn rơi xuống. Lúc này bọn trẻ rất sợ, ngay cả Hồng, đứa nữ bị coi là hung dữ nhất của lớp cũng không giữ được bình tĩnh, mặt mũi tái mét. Giáo viên mấy lớp bên cạnh nghe tiếng súng nổ nên vội vã chạy qua xem, nhưng vì lớp học bị đóng cửa kín mít nên bên ngoài không thấy được gì cả, bèn trở về lớp sau khi một người gác cửa tiến ra và nói điều gì đó. Mười phút, mười lăm phút rồi hai mươi phút, những học sinh lớp 10B bắt đầu sốt ruột, cậu học sinh tên Giang - vốn là một đứa nóng tính - đứng chồm dậy, quát rõ to :
- Cái quái quỷ gì vậy! Mấy người là ai! Biến khỏi đây ngay đi!
Đáp lại là một tiếng quát :
- Im lặng!
Nhưng nó vẫn gân cổ gào lên :
- Giải thích cho bọn này đi chứ! Mấy tên khốn nạn ở đâu ra vậy, là khủng bố à!
Cả lũ cứng đờ cả người khi người lính kia lẳng lặng - với khuôn mặt lạnh như băng - chĩa nòng súng vào nó và lại một tiếng nổ vang lên. Thằng Giang ngã khuỵu xuống, máu ở bắp chân nó loang ra ướt đẫm sàn nhà cùng với đó là tiếng rên của nó, mặt nó nhăn nhó vì đau. Bọn trẻ lúc này mặt trắng bệt không còn một giọt máu.
- Ai muốn như nó nữa không ? Không có thì ngồi im cho tao, lũ ních ranh!
Vào lúc này thì mấy đứa bạn thân của Giang : Huy, Khang và Phát đã bắt đầu thấy nóng ran cả mặt. Khi không mấy người này lại vào lớp nó, và bắn cả vào chân thằng Giang nữa? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Họ không thể là khủng bố, vì trên vai họ là huy hiệu của đội đặc nhiệm chống khủng bố cơ mà. Vậy thì lý do gì mà họ lại hành xử như một lũ khủng bố vậy?
Cả tá câu hỏi quay quần trong đầu làm bọn nó chẳng mảy may để ý đến Giang, nạn nhân của phát súng vừa rồi, đang phải đánh vật với cái chân bị thương, cố lê người ngồi lên ghế. Mặt nó trắng bệt vì mất máu và cũng vì sợ, nó không thể ngờ rằng nó có thể bị họ bắn chỉ vì những câu nói đó. Một bầu không khí im lặng đáng sợ bao trùm lớp học, thỉnh thoảng lại có tiếng nấc khe khẽ của cô bé nào đó đang cố nén khóc. Sau hai mươi lăm phút căng thẳng, ngoài hành lang có tiếng bước chân. Tụi nó cứ như được giải cứu vậy, vì chắc hẳn là thầy Sơn đã về và cho chúng một lời giải thích, hay ít nhất cũng là giải thoát chúng ra khỏi đám quân lính hung bạo này. Tuy vậy, vị "cứu tinh" của tụi nó bước vào với một khuôn mặt y như khuôn mặt của tụi nó một phút trước, đầy sợ hãi. Khuôn mặt của ông lấm tấm mồ hôi bên dưới cặp kính tròn xoe, thỉnh thoảng người lại run lên, tim gõ từng nhịp tưởng chừng những học sinh ở cuối lớp cũng có thể nghe thấy. Một lúc sau, thầy Sơn mới lên tiếng, bằng chất giọng đầy sợ hãi, khác hẳn cái giọng trầm đục vừa hung dữ vừa trang nghiêm thường ngày :
- Các . . . các em thân mến - ông cứ như đang cố nặn ra từng chữ vậy - hôm nay chúng ta nhận được một sắc lệnh từ các vị lãnh đạo tối cao, nhằm đáp ứng nhu cầu vô cùng bức thiết của đất nước, đối với các em . . .
- Thôi được rồi, để tôi nói cho, ông dài dòng quá đi mất - người chỉ huy ngắt lời thầy Sơn bằng ánh mất giận dữ sau đó hắn quay ra đám học sinh.
Hắn đảo mắt một vòng quanh lớp học rồi bất chợt quát to :
- Tất cả đứng dậy, nghiêm!
Cả lũ rần rần nghe theo, vì tấm gương chống đối là thằng Giang đang ở ngay trước mặt.
- Tốt! Tôi chỉ nói một lần nên hãy chú ý lắng nghe và ghi nhớ. Hôm nay tôi thay mặt cho chính phủ đến đây tuyên bố và tiến hành chương trình đặc biệt này. Như các bạn đã biết, Cộng Hòa Đông Nam Á ta luôn bị các nước đế quốc dòm ngó và gây sự thông qua khẩu hiệu "chống độc tài". Quân đội đang phải chiến đấu ác liệt, trong khi đó, bọn khủng bố trong nước đang quấy phá vô cùng mạnh mẽ, đất nước về lâu dài khó tránh khỏi sụp đổ. Lực lượng của ta là có hạn, chúng ta lại không thực hiện chế độ nghĩa vụ quân sự, quân đội đang thiếu hụt một cách trầm trọng về cả số lượng lẫn chất lượng. Do đó, chính phủ đã thông qua sắc lệnh đặc biệt này, nhằm đào tạo một lực lượng chiến binh dự bị cho các cuộc chiến sắp tới. Đơn vị đầu tiên được chọn thí điểm là lớp 10B trường Trung học Quận 16 của các bạn. Mỗi lớp sẽ có hai thành viên được chọn, là hai người chiến thắng chương trình này.
Phía dưới có một cánh tay giơ lên, ông ta bảo :
- Cậu kia, thắc mắc gì hả?
Là cánh tay của Long, cậu ta hỏi với vẻ mặt bình thản, lạnh lùng như thường thường ngày, cứ như chưa có gì xảy ra cả :
- Nội dung của cuộc thi tuyển là gì ạ?
- Nội dung của cuộc thi tuyển, nếu nói ngắn gọn sẽ là : "đấu tranh sinh tồn", hay hiểu một nghĩa đơn giản nhất : giết những người khác. Hai người sống sót cuối cùng của chương trình sẽ là người chiến thắng.
Bầu không khí lúc này đã trở nên hỗn loạn vô cùng, và cái dáng run run của thầy Sơn lại nhanh hơn gấp bội khi nghe tới đoạn "giết những người khác". Đám học sinh thì không thể tin được vào mắt mình, chúng phải "giết những người khác" ư? Là giết người, giết người, không phải chuyện đùa!
- Ông đang nói cái gì vậy? Chuyện điên rồ đó ông cũng đem ra làm trò đùa được à? Buồn cười thật, cái gì mà "giết những người khác", khốn nạn, vớ vẩn! Tôi không chơi đâu!
Lại là tiếng thằng Giang.
- Chết tiệt, đang định chọn ngẫu nhiên bỏ ra một đứa, ai ngờ có thằng xung phong!
Vừa nói xong tên chỉ huy đã nhanh như cắt cầm trên tay một khẩu súng lục và chĩa về phía nó. Một âm thanh khô khốc vang lên, lại là tiếng súng, viên đạn lần này cắm thẳng vào giữa trán nó chứ không phải chân nữa. Nó ngả sầm xuống đất, giật giật người vài rồi im hẳn, máu bắt đầu túa ra sàn, đôi mắt nó mở to nhìn thẳng lên trần nhà. Lúc này đám học sinh đã không còn giữ được bình tĩnh. Tiếng la hét hoảng loạn bắt đầu vang lên, tên chỉ huy bắn chỉ thiên hai phát, chúng nó nín hết và đổ sầm xuống ghế.
- Bây giờ có còn ai nghĩ đây là trò đùa nữa không? Vậy thì giữ mồm giữ miệng nhé. Bây giờ ở đây đã vừa đủ số lượng bốn mươi người, nội dung chương trình sẽ được phổ biến sau khi một thao tác nhỏ được thực hiện.
Ba tên lính bắt đầu lôi ra những thứ đựng trong một cái ba lô màu rằn ri. Những chiếc vòng màu xám có một nút bấm phía trên màn hình nhỏ hình chữ nhật. Chúng được gắn lên tay đám học sinh, mỗi lần gắn xong lại có một tiếng "bíp" vang lên từ chiếc vòng và màn hình của nó sáng lên ánh xanh lục trong một giây rồi lại trở về màu đen ngòm như cũ. Sau khi đã nghe đủ bốn mươi tiếng "bíp", tên chỉ huy nói tiếp :
- Được, bây giờ là nội dung cụ thể của chương trình, nhắc lại tôi chỉ nói một lần. Lớp 10B hiện giờ có bốn mươi học sinh gồm hai mươi hai nam và mười tám nữ, sẽ được đưa đến địa điểm diễn ra chương trình vào ngay hôm nay, một khu vực được cách ly với bán kính khoảng bảy km. Các bạn sẽ được chia thành hai mươi cặp một cách ngẫu nhiên và bí mật, khi bắt đầu chúng tôi sẽ thông báo thông qua thiết bị các bạn đang đeo trên tay. Nhiệm vụ của các bạn là tìm cách loại bỏ những cặp còn lại. Và đây là một số điều nếu tôi là các bạn tôi sẽ không dám quên đâu. Đầu tiên và quan trọng nhất, đừng bao giờ có ý định thoát khỏi chương trình, vì thiết bị đó sẽ liên tục gửi cho chúng tôi thông tin về nhịp tim cũng như vị trí của các bạn, nếu ai đó muốn chạy trốn ra khỏi khu vực quy định hay cố phá hủy nó, chúng tôi buộc lòng phải gửi tín hiệu đến và nó sẽ . . . "bùm" . . . làm các bạn nổ tung đấy.
Những đứa đang mài mò, ngắm nghía cái vòng vừa nghe đến đã giật bắn người mà rút tay khỏi nó ngay lập tức. Tên chỉ huy lại nói tiếp :
- Thứ hai, thiết bị của mỗi cặp sẽ liên kết với nhau, nếu một trong hai người chết, người còn lại cũng sẽ là kẻ thua cuộc, rất tiếc khi mạng sống của ta không chỉ có ta mới có quyền định đoạt phải không ? Tiếp, thứ ba, nếu mỗi năm tiếng trôi qua mà không có cặp nào bị loại, máy tính sẽ tự động chọn ra một cặp thiết bị ngẫu nhiên và kích nổ chúng, thời hạn của chương trình này là ba ngày kể từ lúc thiết bị hiện lên tên đồng minh của các bạn. Và nếu thời hạn ba ngày trôi qua mà vẫn có hai cặp trở lên còn sống, tất cả đều sẽ là kẻ thua cuộc. Gia đình của tất cả các bạn cũng sẽ được thông báo về chương trình này. Về thiết bị trên tay các bạn, khi bắt đầu chương trình nó sẽ tự động hiển thị tên đồng minh của các bạn trong năm giây và tự tắt, sau đó nhấn lần thứ nhất nó sẽ cho biết lượng thời gian còn lại của chương trình, lần thứ hai sẽ là số cặp còn sống sót, lần thứ ba nó sẽ tắt.
Nhỏ Hồng cất tiếng hỏi khi ông ta vừa ngừng nói :
- Vậy tụi này làm sao mà sống được trong đó ba ngày liền đây?
- Sẽ có hành lý cho mỗi người, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn, bao gồm thức ăn đóng hộp, nước, bản đồ, đồ vệ sinh cá nhân và một cái la bàn. Thêm nữa, các bạn sẽ được cấp một thứ vũ khí ngẫu nhiên, tốt hay xấu tùy theo độ may mắn của mỗi người.
- Tại sao lại là chương trình này mà không phải là tuyển mộ quân sự như các nước khác? Tại sao lại chọn chúng tôi? Tại sao vậy?
Tiếng của Lan, từ đầu đến giờ vẫn im lặng, có lẽ vì nó không tin được những gì đang diễn ra trước mắt mình.
- Hỏi hay lắm! Tại sao lại chọn các bạn ư? Vì sao lại chọn theo cách này ư? Vì thế hệ các bạn đang không tốt một chút nào cả. Chắc các bạn đã nghe được kinh tế nước ta đang suy thoái như thế nào chứ? Bao nhiêu người thất nghiệp, bao nhiêu công ty phá sản rồi chứ? Đó là do sự lười nhác, ỷ lại và vô ý thức của thế hệ các bạn, làm cho đất nước này ngày càng tồi tệ. Chương trình này sẽ tìm ra những cá nhân xuất sắc, những bàn tay cứng rắn, những trái tim dũng cảm và khát khao tồn tại. Chỉ những người đó mới xứng đáng là người gây dựng tương lai. Còn bây giờ, tất cả theo tôi ra ngoài!
 
Last edited:

Văn Kỳ

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
77
Chương 2 : "GIẾT HOẶC BỊ GIẾT!!!"

Bốn mươi học sinh lớp 10B bắt đầu nối nhau thành một hàng, lũ lượt ra khỏi lớp. Chúng đi bằng những bước chân nặng nề, chậm chạp, cũng chẳng thể nói là chúng đi nữa, chỉ có đứa sau đẩy đứa trước tiến lên như một bầy rùa mà thôi. Ở các lớp khác, bọn học sinh ngồi cạnh cửa sổ tò mò mà tụm ba tụm năm rướn người nhìn qua khe cửa sổ, bàn tán xì xào, có vài đứa còn cười toe toét. Vì chúng không biết chuyện gì đã xảy ra, chúng không hiểu bốn mươi con người ngoài này đang phải đối mặt với chuyện gì. Bên trong các lớp học là những cậu ấm cô chiêu vẫn đang mải mê tơ tưởng với cuộc sống đầy nhung lụa, bên ngoài là bốn mươi số phận đang chuẩn bị bước vào một cuộc chơi tàn bạo. Cuộc chơi đầy máu ấy sẽ diễn ra với họ không lâu nữa, ai là người chấp nhận tham gia và, và tự tay giết chết bạn cùng lớp của mình?
Sau khoảng thời gian tưởng như dài bằng cả thế kỷ, các học sinh lớp 10B cuối cùng cũng đặt được chân đến sân trường. Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, mùi không khí cay xộc và nóng rát, những chiếc vòng xám thỉnh thoảng lóe lên những ánh kim rồi vụt tắt. Từ các dãy phòng là những tiếng rì rầm của đám học sinh đang đọc bài, thỉnh thoảng là tiếng cười ầm ĩ và tiếng thước gõ lạch cạch ngay sau đó. Chúng cố ngoái nhìn lại nơi phát ra những âm thanh quen thuộc ấy, trong khi người thì vẫn đang nặng nhọc lê từng bước nối đuôi nhau. Cả lũ bị dồn lên một chiếc xe buýt màu trắng, không có hoa văn hoa hòe gì cả, độc một màu trắng toát. Tiếng máy móc xìn xịt vang lên, chiếc xe từ từ lăn bánh rồi chuyển hướng. Thằng Dũng nhận ra đây là đường về nhà nó, con đường quen thuộc với những hàng cây già cỗi hai bên đường, thỉnh thoảng lại trút những cơn bão lá xuống đường khi có gió mạnh quét qua. Một cảm giác yên bình thoáng chốc nhen nhóm trong lòng, nhưng chỉ là thoáng chốc khi tụi nó choàng tỉnh nhớ về hiện thực, cái hiện thực đau đớn mà tất cả bọn nó phải đối mặt.
- Ai nói cho mình biết đi, đây là mơ phải không? Đây chỉ là một giấc mơ thôi phải không?
Có tiếng hỏi thì thầm của một đứa nữ nào đó, sau đó là tiếng khóc nấc nhè nhẹ như cố nén lại.
- Là sự thật.
Câu trả lời ngắn gọn của một ai đó làm dấy lên một không khí ảm đạm và ão não bao trùm lên tất cả mọi người trên xe. Dĩ nhiên, trừ ông tài xế.

Chiếc xe vẫn cứ chạy mãi, chạy mãi mà không thấy dừng lại. Trong lòng Huy bây giờ chỉ mong sao cho khoảnh khắc này kéo dài vô tận, cho dù nó thật khó chịu và đau khổ khi nghĩ tới tương lai, nhưng nếu vậy thì cái tương lai đáng sợ ấy sẽ không xảy ra. Trên chiếc xe lúc này chỉ còn lại những cái đầu đang hoang mang và lo sợ, những câu hỏi ngỗn ngang, những nỗi sợ hãi đang len lỏi trong đầu của bốn mươi con người. Một sự im lặng ngột ngạt đến kinh khủng.

10:00 PM

Những tiếng bước chân rì rầm, nện cồm cộp trên nền đất đánh thức Huy dậy, nó cảm thấy đầu đau nhức một cách khó tả. Nó choàng tỉnh, mở mắt nhìn xung quanh nhưng ánh sáng vô cùng yếu ớt từ xa hắt lại làm nó không thể biết mình đang ở đâu. Trong bóng tối mờ mịt, nó nhác thấy mấy đứa bạn đang nằm sõng soài trên mặt đất, vẫn còn nguyên bộ đồng phục trên người chúng. Nó nhớ lại khung cảnh hồi sáng, cảnh thằng Giang bị bắn chết trong lớp, rồi tụi nó bị dẫn lên xe đưa đi. Là Chương trình!
Đám học sinh từ từ tỉnh giấc, lồm cồm ngồi dậy xoa đầu xoa cổ, mắt thì chớp chớp đảo qua đảo lại cố nhớ xem chuyện gì đang xảy ra. Đèn vụt sáng, bóng dáng mập mạp quen thuộc của viên chỉ huy lúc sáng làm tụi nó nhớ ra ngay mọi chuyện. Chúng đang ở một căn phòng rộng và trống rỗng, tuy nhiên ngoài tên chỉ huy còn có cơ man là binh lính, súng ống đầy đủ.
Chợt có tiếng khóc thút thít, của một nữ học sinh tên Tâm. Tên chỉ huy gằn giọng :
- Đến giờ này mà còn giở cái giọng mít ướt tiểu thư đó hả, muốn bỏ cuộc sớm như thằng nhóc hồi sáng phải không?
Đứa ngồi kế bên nó là Lan dường như cảm giác được sắp có chuyện chẳng lành nên vội vả dùng tay bụm ngay miệng của Tâm lại. Có lẽ cô nghĩ nếu Tâm tiếp tục chọc giận gã thì cô ấy sẽ nhận kết cục như Giang chăng, chắc chắn vậy. Vì lúc nói xong thì tên chỉ huy đã định rút ngay khẩu lục ra rồi. Đối với hắn lúc này, bốn mươi mạng sống ở đây đã thuộc về quyền kiểm soát của hắn. Và, đối với hắn, cái hành động khóc nhè đó đủ để loại Tâm ra khỏi chương trình này vì bản chất của nó là không dung túng cho kẻ yếu. Nhưng có lẽ Lan hành động kịp thời nên sau đó hắn đã quên hẳn sự việc vừa xong và bắt đầu nói tiếp :
- Xin chào các bạn học sinh lớp 10B đến với chiến trường của chúng ta. Như tôi đã nói thì cuộc chiến sắp được diễn ra rồi. Nơi các bạn đang đứng bây giờ là Trạm chỉ huy, nằm chếch ở góc Đông Bắc của chiến trường, trong bản đồ có thể hiện rõ vị trí của nó. Và bây giờ là một số thông tin thêm : giới hạn của chiến trường là hàng rào dây thép gai. Đừng cố vượt qua nó, chiếc vòng tay không cho phép các bạn, hãy nhớ lấy điều đó. Và trước khi cuộc chơi bắt đầu, tôi cũng có vài lời để cuộc chiến dễ dàng hơn với mỗi người. Cuộc chiến này hoàn toàn là thật sự, cái giá phải trả cho sự thất bại chính là mạng sống của các bạn. Và, giết bạn cùng lớp quả thật là một điều khó có thể chấp nhận được với các bạn, những học sinh được giáo dục đầy đủ. Tuy nhiên, các bạn hãy nghĩ đến những ước mơ trong tương lai của mình, những việc mình muốn làm, và trước hết là : bạn muốn sống. Và nếu bạn cứ nhút nhát sợ sệt, thì có hàng tá kẻ mang danh bạn bè sẵn sàng xả súng vào đầu bạn để chúng được sống. Hãy nhớ : "GIẾT HOẶC BỊ GIẾT!!!".Tất cả hãy cùng hô to câu khẩu hiệu này nào.
- "Giết hoặc bị giết!"
- Còn nhỏ quá, chưa được! Hô lại!
-"Giết hoặc bị giết!"
- Vẫn chưa được! Lại!
- "GIẾT HOẶC BỊ GIẾT!!!"
- Tốt! Bây giờ tôi sẽ gọi tên lần lượt theo thứ tự các bạn trong lớp, mỗi 2 phút một người. Sau khi lấy túi hành lý hãy ra ngoài, đi hết hành lang rồi rẽ phải để vào chiến trường. Trong lúc này hãy cố gắng tìm chỗ ẩn nấp hay đi tìm vũ khí trên bản đồ tùy ý các bạn. Năm phút sau khi người cuối cùng bước vào chiến trường, tên đồng minh của các bạn sẽ hiện ra trên màn hình thiết bị trong vòng 5 giây, hãy nhớ kỹ, à nhưng nó sẽ kêu lên đấy nên hãy cẩn thận với bạn bè của mình nhé. Và nên nhớ, mạng của đồng minh cũng là mạng của các bạn, lúc chưa biết đó là ai thì đừng manh động nhé, nếu giết đồng minh của mình thì không hay một chút nào đâu. Nếu không ai thắc mắc gì thì hãy bắt đầu thôi!
- Tất cả chú ý! Nghiêm! - một tên lính quát lên.
Tên chỉ huy bắt đầu lật tờ danh sách và gọi :
- Học sinh số 1, Đỗ Hải An!
Trong đầu Huy bây giờ vẫn còn quay cuồng những từ nó vừa hô to : "Giết hoặc bị giết."
 
Last edited:

Văn Kỳ

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
77
Chương 3 : Khúc dạo đầu

Hải An nãy giờ vẫn đang bần thần trong góc của căn phòng, vừa nghe tới tên mình nó giật bắn cả người.
- Đỗ Hải An! - Lại có tiếng gọi.
Nó vừa đi vừa run, đôi mắt đầy vẻ sợ sệt. Chân nó nhấc từng bước, từng bước như đang cố gắng níu giữ lại thời gian. Nhưng những người kia thì không muốn vậy. Một tên lính quát :
- Khẩn trương lên!
Dứt lời hắn ném cho nó một cái ba lô màu rằn ri trên cái giá để sẵn từ bao giờ ngoài hành lang. Hắn ném mạnh đến nỗi cái ba lô va vào người Hải An làm nó suýt té. Lần này tên chỉ huy có lẽ đã không chịu được cái dáng vẻ chậm chạp của nó, hắn quát :
- Đi ra nhanh, hoặc là chết!!!
Lúc này, cậu học sinh kia đã sợ đến nỗi cắm đầu cắm cổ chạy, không thèm để ý đến đám bạn sau lưng nữa. Trong đầu cậu lúc này chắc hẳn cũng chẳng còn nhớ đến chuyện, hôm nay là sinh nhật mình và tối nay bố mẹ cậu đã đặt trước một cái bánh kem như mọi năm. Bây giờ, trong đầu cậu trống rỗng, chỉ biết chạy, và chạy.
- Đợi hai phút, sẽ tới người tiếp theo. Được rồi, học sinh số 2, Nguyễn Hoàng An!
Cùng tên An, nhưng tình cách của Hoàng An lại trái ngược hẳn với Hải An. Cậu ta tiến lên phía trước một cách chậm rãi và bình thản. Đến khi nhận được cái ba lô và ra khỏi căn phòng, vẫn tuyệt nhiên không có một âm thanh nào vang lên. Đám học sinh không lạ gì việc này vì trong lớp nó vốn kín tiếng, nhưng đồng thời cũng đặt ra một nỗi sợ hãi và nghi ngờ trong lòng họ. Liệu Hoàng An có chấp nhận tham gia cuộc thi này?
- Học sinh số 3, Dương Gia Bảo!
Bảo, cậu học sinh to lớn mập mạp nhất lớp, bước lên một cách nặng nề và chậm chạp. Đầu tóc cậu ta rối bù, cặp mắt ngầu ngầu đỏ, cậu ta đã khóc chăng? Thật khó tin, cậu ta là kẻ đánh nhau hăng nhất trong lớp này. Hay chỉ đến bước đường cùng thì bản chất thực sự của mỗi người mới thể hiện rõ ra ngoài chăng? Cho đến khi cậu đã khuất bóng khỏi căn phòng, những tiếng bước chân nặng nề, bình bịch của cậu vẫn còn xoáy sâu vào tâm trí của những con người còn lại. Những âm thanh ấy như làm bùng lên một sự thật về số phận bi đát của những con người ở đây. Liệu có thể xuất hiện một phép màu nào đó, đưa họ trở lại những ngày, những ngày mà họ cho rằng hết sức bình thường và buồn chán? Giờ đây những khoảnh khắc ấy đã trở thành một ước mơ xa xỉ đối với họ. "Ước gì đây là một cơn ác mộng".
- Học sinh số 4, Trần Văn Bình!
...
- Học sinh số 11, Ngô Thanh Huy!
Huy ngước lên, nãy giờ trong đầu nó hiện lên không biết bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu là viễn cảnh khủng khiếp sắp tới. Nó bước đi chậm rãi, vẫn không ngừng suy nghĩ, cái ba lô rơi bịch vào người nó, nó chụp lấy nhưng không buồn xem xét. Nó ngoái nhìn phía sau, những người vẫn ngồi cạnh nó thường ngày, vẫn hay cười với nó, đôi khi lại bắt nạt, trêu chọc nó. Chỉ ít phút nữa, nó sẽ phải giết họ để bảo vệ mình ư? Không bao giờ, nó sẽ không bao giờ làm vậy, và nó nghĩ rằng, họ cũng sẽ không bao giờ làm chuyện đó. Nó thở dài bước ra.

Bên ngoài "Khu chỉ huy" là một vùng đất rộng lớn, tối mù mịt, bây giờ là 10:35 PM. Huy mở dây kéo, mò mẫm trong ba lô được một cái đèn pin nhỏ rồi dùng nó soi vào trong, những thứ khác đúng như lão kia nói : đồ ăn, khoảng hai lít nước được đựng trong hai chai nhựa trong suốt, một cái khăn tay bằng vải, một tờ bản đồ bằng giấy cứng có bọc nilon cẩn thận, la bàn và . . . một con dao gấp. "Đây chắc là vũ khí của mình" , nó chắc chắn như vậy khi trong ba lô chẳng còn gì khác. Nó lấy đèn pin và bắt đầu đi, nó chẳng biết đi đâu cả. Nhưng nó muốn nhập hội với ai đó, không, càng nhiều người càng tốt, hy vọng có thể tránh khỏi cái diễn biến xấu nhất. "Nếu họ đi một mình, và khi họ biết được ai là đồng minh, sẽ có người giết nhau mất".
Huy thở dài, nó chọn một bụi cây um tùm cách không xa hàng rào cạnh "Khu chỉ huy" rồi lủi vào đó. Nếu như mọi ngày, có đánh chết nó cũng không chịu chui vào chỗ ấy, dơ bẩn, tối om om và cũng thật kinh khủng khi trong đó là một tổ kiến, hay hơn nữa là rắn, rết gì đấy. Nhưng bây giờ trong đầu nó có một "kế hoạch" còn quan trọng hơn nữa : liên lạc với những người còn lại, nên nó cứ thế mà sà vào. Tuy nhiên, người tiếp theo bước ra khỏi hàng rào là . . . tên chỉ huy. Hắn tiến lại gần cậu, quát :
- Mau biến ra khỏi chỗ này, bán kính 200m quanh khu chỉ huy là vùng nguy hiểm, cái vòng của mày nổ ngay bây giờ đấy!
Thế là kế hoạch đã tan vỡ, Huy chui ra, vác ba lô lên vai và lững thững bước đi. Trước mặt là một khu rừng tối mù, những ánh đèn leo lét hắt từ khu chỉ huy chỉ đủ cho nó nhận biết rằng trước mặt nó là hàng tá lối đi khác nhau được ngăn cách bởi những bụi cây rậm rạp và những gò đất to tướng. "Thế này thì làm sao mà liên lạc với những người kia đây", nó đi ngay con đường ở giữa, rảo bước để tìm một chỗ ẩn nấp.
Trời buổi đêm tối mịt mù, những đám mây lớn đã che lấp mất ánh trăng yếu ớt, hậu quả là xung quanh chỗ Huy ngồi đen như mực, đến nỗi nó đang rất tỉnh táo nhưng chả khác gì nó đang nhắm nghiền mắt vậy. Lúc này đây, nó có thể nghe rõ từng hơi thở của mình, xung quanh yên tĩnh một cách đáng sợ, thỉnh thoảng vẫn có những tiếng sột soạt của cây rừng bị gió táp, những tiếng hú, tiếng kêu của bọn thú rừng mà nó không biết là con gì, chúng lại góp phần vẽ nên một khung cảnh đáng sợ và nặng nề. Huy quen dần với khung cảnh mịt mù đó, nó bắt đầu mơ màng, hai mắt nó cứ như bị ai kéo xuống vậy. Phải, dù sao đây cũng chỉ là một cậu học sinh lớp 10, cũng chẳng phải là một đứa có sức chịu đựng dẻo dai cho lắm, nó ngủ thiếp đi mặc kệ việc đó có thể làm nó mất mạng.
...
"Bíp! Bíp! Bíp! Bíp! Bíp!!!", những âm thanh chói tai vang lên liên tục làm Huy giật mình tỉnh dậy, cái vòng trên tay nó đang sáng lên một màu xanh ngắt, nó chỉ kịp nhìn đến dòng chữ : "Dao Tuyet Lan" thì ánh sáng đã vụt tắt. Đào Tuyết Lan là đồng minh của nó! "Bắt đầu rồi, cuộc chiến đã bắt đầu!"
 
Last edited:

Văn Kỳ

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
77
Chương 4 : Năm giờ để sống

11:40 PM : "Trò chơi bắt đầu"

Huy đột nhiên thấy sợ hãi, 72 tiếng sắp tới, 38 người phải chết ở đây sao? Khoan đã, nó phải đi tìm Tuyết Lan, rồi những người bạn khác nữa, không thể để họ giết người được! Nó vội vã chui ra khỏi bụi cây, chạy sâu vào rừng. Trong lúc nó ngủ quên, hẳn là đã có nhiều người chạy vào trong ấy, nhưng, nếu có ai phát hiện ra nó, họ có tấn công nó hay không? Suy nghĩ ấy thoáng qua làm chân nó khựng lại, nhưng cũng chỉ một chút, nó lại vùng lên chạy. Nó không tin những người bạn mà nó thân thiết và hiểu hơn ai hết, lại có thể giết người chỉ vì lời đe dọa của người khác được, nhất định không thể! Nó chạy điên cuồng trong bóng tối, vì không bật đèn nên nó suýt ngã mấy lần khi va phải đủ loại chướng ngại vật. Lần này thì nó ngã thật, một sợi dây leo lằn ngoằn, cứng ngắt đã cản chân nó lại, theo quán tính cả người nó đổ về phía trước một cú trời giáng.
- Ây da! - Nó vừa rên rỉ vừa lấy tay xoa xoa đầu.
- Là ai đó? Không được tới gần!
Giọng nói của một nữ sinh vang lên, Huy nhận ra không ai khác, đó chính là Tuyết Lan! Hết sức vui mừng, nó liền chạy vụt đến nơi phát ra âm thanh ấy. Bỗng ''bụp'' một phát, bụng nó đau điếng, nó ngã lăn ra đất, thở hồng hộc, mặt nhăn nhó vì đau. Huy chưa kịp biết chuyện gì xảy ra thì giọng của Tuyết Lan lại vang lên :
- Đừng tới gần ! Nếu không thì đừng trách! - Để ý kỹ thì giọng Lan đang run run, và sau câu nói là tiếng thở gấp gáp của cô ấy. Lan có lẽ đang rất sợ.
- Khoan đã, mình không có ý xấu.
- Vậy cậu là ai, cậu muốn gì?
- Mình là Huy đây, mình là đồng minh của cậu, cậu là Tuyết Lan mà phải không?
- Thật không, cậu là Huy?
Lúc này Huy đã đứng dậy, lôi cái đèn pin trong ba lô ra bật lên để Tuyết Lan nhìn cho rõ.
- Phải, thật may khi gặp cậu ở đây. Còn những người khác thì sao, cậu có gặp ai nữa không?
- Không, hình như khi ra ngoài thì ai cũng trốn đi cả, mình cũng vậy
- Mà này, lúc nãy là cậu đánh mình phải không?
- Ừ, xin lỗi, mình rất sợ, mình chỉ đề phòng thôi, cậu không sao chứ? - Tuyết Lan nói, vẻ hối hận
- Mình không có ý trách cậu, ý mình muốn hỏi vũ khí của cậu là gì vậy?
Nghe thế Tuyết Lan liền lôi đằng sau lưng ra một cái ống sắt đen ngòm, dài tầm 50 cm. Cả hai cùng im lặng một lúc, có lẽ mỗi người đều có một suy nghĩ riêng. Bỗng nhiên Tuyết Lan bắt đầu khóc thút thít, cả người nó run lên bần bật. Huy ôm chặt lấy nó, nói :
- Đừng sợ, có chuyện gì vậy, Lan?
Cô gái nhỏ vừa nói vẫn không ngừng run rẩy, nhưng giọng nói vẫn rành mạch và không hiểu sao Huy cảm thấy nó có một cảm giác tuyệt vọng vô cùng :
- Tại sao chứ, tại sao chúng ta lại gặp phải chuyện này chứ? Chúng ta có lỗi gì mà phải bị trừng phạt thế này? Tất cả chúng ta sẽ chết ở đây sao? Tại sao chứ!
- Không đâu! Chúng ta sẽ sống, chúng ta sẽ có cách mà! - Huy đột nhiên gào lên, hình như nó cũng bắt đầu cảm thấy muốn khóc rồi - Nếu chúng ta tin tưởng lẫn nhau, sẽ không có ai phải chết! Chúng ta phải cùng nhau nghĩ cách thoát khỏi đây!...
- Không thể nào! - Lan gào to trong tiếng nấc - Cậu nghĩ cậu có thể chạy trốn khỏi họ ư? Họ là người của chính phủ và quân đội! Cậu không nhớ họ giết Hải Giang như thế nào sao! Họ giết bằng súng, và họ có quyền làm điều đó, với tất cả chúng ta!
- Phải, đây là một trò chơi không thể không tham gia. Nhưng thay vì bi quan như vậy, bây giờ sao ta không nghỉ ngơi một chút đi?
- Cứ nghĩ tới những chuyện khủng khiếp này là mình không thể nào bình tĩnh được, đầu mình quay cuồng cả lên, mình sợ lắm!
Lúc này, Huy cảm thấy dường như nó có một cái gì đó gọi là trách nhiệm của... một người đàn ông, mặc dù nó mới học lớp 10. Nó vươn cánh tay phải ra mà ôm chặt lấy vai Tuyết Lan, nó thủ thỉ, nhẹ nhàng và tình cảm :
- Thôi nào, cậu có nhớ hôm qua có chuyện gì vui không, trong lớp mình ấy?
Tuyết Lan cố nén tiếng nấc, hít một hơi dài :
- Để coi, Gia Bảo bị ngã, hai bên đầu bị sưng hai cục to tướng, nhìn giống y con gấu vậy! Nhìn cảnh đó không ai nhịn được cười! - Tuyết Lan dường như đã bị lấn át đi sự sợ hãi, hai mắt sáng lên, cười mím miệng nhưng vẫn không phát ra thành tiếng. Huy lại hỏi :
- À, tuy là chuyện riêng tư nhưng mình vẫn muốn hỏi Tuyết Lan xem cậu có được bạn trai nào tỏ tình hay chưa? - Nó vừa hỏi vừa cười toe toét khoái chí.
- Đồ vô duyên, chưa có ai cả.
Huy bỗng chùng xuống. "Có rồi đấy, nhưng cậu ta không dám nói thôi.

...
- Huy, mày có cảm thấy thích một ai đó bao giờ chưa?
Hải Giang vừa hỏi, vừa lấy hai tay ôm lấy đầu ngã ngã người ra sau ghế, miệng cười chúm chím tỏ vẻ thích thú.
- Tao nghĩ là có rồi á, nhưng vẫn chưa phân biệt đó là "yêu" hay chỉ đơn giản là thấy thích thích mà thôi. Còn người đó là ai hả, biến, tao không nói đâu, ha ha!
- Vậy thì chắc tao cũng thích thích một người giống mày rồi đó.
Mắt Hải Giang sáng lên, thằng Huy hỏi ngay, vừa phấn khích vừa tò mò :
- Là ai vậy, nói cho tao biết đi! Có gì tao tạo cơ hội cho! - Nó nháy mắt một cái như điện xẹt.
- Là Tuyết Lan đó ! Cô ấy thật dễ thương!
- Tuyết Lan, lớp mình hả?
- Ừ, chứ còn ai nữa, đồ quỷ! - Huy có cảm tưởng mặt thằng Giang hơi đỏ lên.
- Thôi có gì mà xấu hổ ha ha, mày chọn đúng đối tượng rồi á. Tuyết Lan dễ thương thật mà.
- Nhưng mày đừng có đâm chọc gì vào nhá, tao không muốn chưa nói gì mà bị cô ấy ghét đâu, hứ.
- Coi nào, vụ thằng Danh chỉ tại nhỏ kia hiểu nhầm thôi mà , hi hi!
- Thôi đi mày. Mà nè... - thằng Giang đột nhiên khựng lại.
- Gì vậy?
- Mày là bạn thân nhất của tao, nếu tao có gì xảy ra mày phải hứa, mày... phải bảo vệ cô ấy, được không?
- Ây daaaaaaa, sến quá đi mất! Được rồi tao hứa, khi nào mày ngủm, "vợ" mày cứ để tao lo , ha ha ha!
Huy vẫn cứ tưng tửng, vô tư như tự nhiên, nhưng nó nhác thấy Hải Giang có vẻ bồn chồn điều gì đó.
Đúng lúc đó có tiếng chuông vào học, nó trở về chỗ ngồi, cũng chẳng mảy may để ý đến chuyện đó nữa.
...

- Ê Huy! Gần 1 giờ sáng rồi đó, cậu có buồn ngủ không?
Huy giật mình, nó vừa sực nhớ đến giờ ra chơi ngày hôm trước.
- À cũng có chứ, chỉ có chút thôi à. Tuyết Lan cứ ngủ trước đi mình thức canh cho, dù sao cũng phải đề phòng chứ!
- Ừ, nếu vậy mình ngủ một chút nha, mình hơi mệt.
- Ừ, ngủ ngon nhé!
Huy vừa nói xong Tuyết Lan đã ngủ thiếp đi rồi. Lúc này ánh trăng bắt đầu hơi sáng lên vì mây đã quang đi một ít. Huy lặng người, ngắm khuôn mặt của Tuyết Lan đang ngủ, nó tròn trịa và hồng hào, mái tóc cắt ngắn trông rất hợp. Quả thật trông rất giống một thiên thần đang say ngủ. "Giang à, mày đúng là có mắt nhìn người, nhưng, tại sao?..."
...Trong lúc đó , tại một nơi khác...

''Bốp!''
- Nhỏ thôi thằng quỷ, mày ngủ mà người ta tìm ra mày còn dễ hơn thức nữa! Muốn chết hay sao!
Hồ Gia Khánh đang làu bàu, đánh thức Nguyễn Văn Cảnh dậy, một học sinh có dáng người nhỏ thó nhưng giọng thì không nhỏ một chút nào.
- Hừ ngủ một chút cũng không yên nữa.
Cảnh cáu lại với Khánh, rồi giọng nó chùng xuống :
- Có cách nào thoát khỏi bọn họ không, tao không muốn giết người...
- Có trời mới biết, một cây súng của tao với trái lựu đạn của mày thì làm sao chống được cả đống người như vậy chứ. Bây giờ cố chờ cho đến sáng rồi tính tiếp.
- Chịu vậy - Cảnh thở dài, nó lại mơ màng đến những hình ảnh vô định, chỉ có một cảm giác lo lắng, bồn chồn là nó cảm nhận rất rõ.
...Ở những nơi khác...

..."Mong Chúa phù hộ!"...
... "Mẹ ơi, con nhớ mẹ!"...
..."Mình không muốn giết người, nhưng mình muốn được sống!"...
..."Chẳng phải mình được phép làm điều đó sao, không, không được nghĩ như vậy!"...

4:40 AM

Cái vòng của cả Huy và Tuyết Lan đều sáng lên, và liên tục vang lên ba lần thứ âm thanh tụi nó đã quen thuộc. Trên màn hình hiện lên số "38", năm giây sau, nó vụt tắt, trả lại cho xung quanh một bầu không khí quen thuộc.
- Chẳng lẽ, có hai người đã chết?
- Chắc là vậy, những lời lão ta đã nói, là sự thật.
Tuyết Lan bắt đầu khóc rưng rức. Mũi Huy bắt đầu thấy cay cay, nó sắp ngộp thở mất rồi.
- Chết tiệt!!!
Nó đấm mạnh xuống đất, người run lên bần bật. Nó nói tiếp, mắt hướng lên cao :
- Nhưng ít ra thì đến lúc này, chúng ta vẫn còn là bạn!
 
Last edited:

Văn Kỳ

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
77
Chương 5 : Tôi muốn sống!

4:40 AM

"Nam sinh số 4 - Trần Văn Bình, vũ khí : Kìm điện ; Chết"
"Nữ sinh số 15 - Nguyễn Tuyết Hoa, vũ khí : Súng lục ; Chết"
"CÒN LẠI : 38"
...

Huy và Lan giờ chỉ biết nhìn nhau im lặng. Đôi mắt của Tuyết Lan sắp sưng lên vì khóc, mặt mũi bần thần trông thảm hại vô cùng. Huy lấy chai nước định kêu Lan đi rửa mặt thì nghe có tiếng gió rít ầm ầm trên đầu. Họ ngạc nhiên nhìn lên thì thấy một chiếc trực thăng. Huy có ý nghĩ thoáng qua là họ đến cứu mình, nhưng dòng chữ "TSW-04" xuất hiện trên đuôi máy bay như một xô nước lạnh tạt vào mặt nó vậy. Là trực thăng của những người quản lí chương trình. Tiếng nói oang oang của lão chỉ huy qua chiếc loa phát thanh đã khẳng định điều đó :
- Tất cả chú ý, vì các bạn đã cố ý chống đối không thực hiện đúng quy định của chương trình, do đó chúng tôi phải thực hiện những gì đã quy định là loại ngẫu nhiên 2 người. Và bây giờ, để tránh mọi người tập trung vào một chỗ quá lâu để đối phó chương trình, chúng tôi có 1 điều luật mới! Đầu tiên, hãy nhìn vào tờ bản đồ mới mà chúng tôi phát cho các bạn!
Trên không rơi phịch xuống 2 chiếc túi giấy được bọc nilon. Huy nhặt lấy và mở nó ra. Hai tờ bản đồ y như cũ, có điều nó có thêm những ô vuông chia bản đồ ra thành nhiều phần bằng nhau được kẻ sẵn và có hai hàng ký tự đánh theo từng ô, dọc là chữ cái, ngang là số.

- Các bạn đã thấy rồi chứ? Đó là các khu vực được phân chia của chiến trường. Mỗi hai giờ, máy tính sẽ chọn ngẫu nhiên một số khu vực trở thành khu vực nguy hiểm. Tất cả phải rời khỏi khu vực đó càng nhanh càng tốt. Năm giây sau khi lựa chọn vùng nguy hiểm, sóng kích nổ sẽ được truyền tới các thiết bị trong khu vực đó. Khu vực nguy hiểm sẽ được thông báo mới thông qua hệ thống phát thanh ở hàng rào và thông qua trực thăng ở các vùng trung tâm. Hãy nhớ lấy nhé, các chiến binh!
- "Tất cả chú ý! Khu vực nguy hiểm : từ 5-7h là B3 , E5 và F1! Tất cả chú ý! Khu vực nguy hiểm : từ 5-7h là B3 , E5 và F1 !"
- Họ định đoạt mạng sống chúng ta như trong một trò chơi điện tử vậy, lũ khốn nạn!
Huy vừa chửi bới, vừa dùng cây bút chì trong túi giấy, ghi lại thời gian và ký hiệu của khu vực nguy hiểm. Không phải những khu vực gần chỗ bọn nó đang đứng.
- Tuyết Lan này, chắc hẳn giờ mọi người đã di chuyển rồi, phải đi tìm họ thôi!
- Ừ, mình muốn gặp họ càng nhanh càng tốt. Bước đi trên con đường đất lởm chởm, cây cối um tùm ở hai bên, tiếng gió rít xì xào, hai người vẫn đang mãi suy nghĩ. Điều gì thì chỉ có họ mới biết mà thôi.
"Soạt!"
- Aaaa!
Là giọng Tuyết Lan, Huy vội quay ra sau lưng thì thấy Tuyết Lan đã ngã quỵ xuống. Lan ôm chặt vai phải, mặt nhăn nhó tỏ vẻ đau đớn, vai của nó đang chảy máu. Một dòng máu đỏ tươi ròng ròng chảy từ chỗ bàn tay Tuyết Lan đang đè vào, nhỏ cả xuống đất. Huy vừa quay lưng lại thì nghe một tiếng "vút" xẹt qua tai. Một mũi tên găm cứng vào thân cây trước mặt nó ! Nó quay ngược trở lại nhìn theo hướng mũi tên bay tới. Là Dương Gia Bảo, cái dáng người to béo của cậu ta không thể nào lẫn lộn với ai được ! Mắt Gia Bảo vẫn đỏ ngầu, tóc nó vẫn rối như tối hôm qua, có điều người nó dính đầy máu. Những vệt máu khô cứng lại, đen sì dính thành từng mảng trên ngực áo nó. Nhưng trông nó không có vẻ gì là bị thương cả. Hai bàn tay nó đang ôm chặt một cái nỏ, giắt bên hông nó là một cái ống đựng chi chít những mũi tên, giống như mũi tên vừa nãy vậy.
- Bảo, mày làm gì vậy! Mày làm Tuyết Lan bị thương rồi kìa, chết tiệt!
- Mày còn chưa biết nữa hả? - Nó vừa nói vừa bước tới gần chỗ Huy và Tuyết Lan - Phải, cho đến sáng hôm nay tao vẫn còn một ý nghĩ trong đầu rằng, tao sẽ không giết ai cả. Nhưng mày biết gì không, tao đã gặp thằng Bình, ngay cái lúc mà đồng hồ sắp điểm 4 giờ 40 ấy. Nó muốn đi chung với tao, mặc dù tao không phải một cặp với nó. Nhưng lúc đó tao vẫn chưa tìm được thằng Sang nên tao quyết định cho nó đi theo. Tao vừa nói đồng ý thì đột nhiên cái vòng tay phát sáng, của tao thôi. Vòng của thằng Bình thì màn hình của nó chuyển thành màu đỏ, nó kêu lên 5 tiếng. Mày biết chuyện gì xảy ra không? Nó nổ ra thành từng mảnh, tao đã sợ mà chạy ra xa từ trước nhưng máu của nó vẫn bắn đầy vào người tao. Như mày thấy, đó là hình phạt cho đứa thua cuộc, tao không muốn bị như vậy đâu, nhất định không!
Nói tới đây thì mặt Gia Bảo đằng đằng sát khí, nó từ từ rút ra một mũi tên, đặt vào nỏ chuẩn bị kéo dây. Huy cuống cuồng hét lớn :
- Chạy mau, Tuyết Lan!!! Chạy mau!!!
Nó cũng không kịp để Tuyết Lan kịp làm gì, một tay nó xách ba lô, một tay ôm chặt vào người Tuyết Lan mà kéo đi thật mạnh. Tuyết Lan do đang bị thương không phản ứng kịp nên bị nó làm ngã dúi dụi. Huy tức tốc lôi Tuyết Lan dậy nhưng cũng thấy mình đã quá trễ, thằng Bảo sắp bắn! Nó vội đưa thân người ra che Tuyết Lan lại, hai tay thì ôm lấy đầu.
"ĐOÀNG!" , "ĐOÀNG!" , "ĐOÀNG!"
Liên tục ba tiếng nổ chát chúa vang lên, Huy ngạc nhiên há hốc mồm, nó thở phào nhẹ nhõm khi thấy thân thể thằng Bảo đổ sầm xuống đất, máu loang ra ướt đẫm. Nó đang nghĩ rằng ai đã cứu nó, nhưng nó vội vàng cảm giác được không phải vậy. Nó hốt hoảng bế Tuyết Lan cõng trên lưng, hai tay xách hai ba lô mà chạy thục mạng. Nó cũng chả thèm quan tâm tại sao lúc này nó lại khỏe kinh khủng như vậy. Nhưng có lẽ nó đã đúng, nó bỏ chạy và để lại sau lưng những tiếng bước chân dẫm lên lá khô nghe răng rắc.
..."Hừ!"...

"Nam sinh số 3 - Dương Gia Bảo, vũ khí : Nỏ ; Chết "
"Nam sinh số 36 - Trần Văn Sang, vũ khí : Dao gấp ; Chết"
"CÒN LẠI : 36"
 
Last edited:

Văn Kỳ

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
77
Chương 6 : Mạng đổi mạng

Huy chạy thục mạng, được khá xa thì đến một gò đất cao, bên cạnh là một gốc cây to tướng, nó nghiêng người đặt nhẹ Tuyết Lan xuống đất, máu trên vai cô ấy vẫn đang chảy. Huy lục trong ba lô lấy ra cái khăn vải, rồi dùng con dao cắt nó rách toạt dài ra gấp đôi thành một sợi băng dài, băng vết thương của Tuyết Lan lại một cách vụng về, chẳng ra hình thù gì cả. Mặt hai đứa đều lấm tấm mồ hôi, Lan thì vì vết thương làm mất máu, Huy thì vừa phải mang nặng vừa phải dùng hết sức mà chạy.Chúng nó đều mệt thở hồng hộc, không ai nói gì với ai. Hai mắt Huy đờ đẫn, nó quay đầu nhè nhẹ, hết nhìn xung quanh rồi lại nhìn lên cao như người vô hồn. Sao nó lại muốn khóc quá! Đã hơn 6 giờ sáng, đáng lẽ mọi ngày lúc này nó đang trên đường tới trường chứ, nó đang chuẩn bị được đùa giỡn với lũ bạn chứ? Còn bây giờ, nó đang làm cái gì vậy? Nó lặng người nhìn cánh tay ướt đẫm máu của Lan, nó nhớ về cái xác bị bắn của Bảo. Chúng ta đang làm cái gì vậy?
- Huy này - tiếng của Tuyết Lan, nó quay lại - Bảo đã dùng nỏ bắn tôi phải không?
Huy ngập ngừng trả lời :
- À, ừ, đúng vậy.
- Thật không thể tin được, hằng ngày cậu ấy đánh nhau dữ tợn đến mấy, tôi cũng không quan tâm, chỉ cho rằng cậu ấy vẫn còn cái tính trẻ con. Nhưng giờ cậu ta sẵn sàng giết chết người khác nếu có thể. Cái chết đã làm con người trở nên thay đổi như vậy, liệu tôi còn có thể tin tưởng ai nữa đây?
- Nhưng ít ra thì còn có mình chứ! - Huy cố gắng bào chữa, động viên Tuyết Lan.
- Ừ, cứ coi là vậy đi... Bây giờ, cậu định làm gì tiếp theo, tôi không sao đâu.
- Từ từ đã, bây giờ cậu cứ ngồi đây nghỉ một lúc đã. Vai cậu đang chảy máu mà.
- Cũng được, một chút thôi. Sắp 7 giờ rồi, cậu nhớ ghi lại khu vực nguy hiểm.
- Chúng ta đang ở A3, nguy hiểm thật, chúng ta mà đi xa chút nữa là vào khu nguy hiểm rồi.
- Ừ, bây giờ nhờ vào cậu cả đấy. Tôi thật là kẻ vô tích sự.
- Này đừng nói vậy chứ! - Huy vừa nói vừa xoa xoa đầu, nó cảm tưởng như Tuyết Lan đang giận dỗi hay khó chịu điều gì đó.
Huy đảo mắt nhìn xung quanh, vẫn là những hình ảnh quen thuộc với nó từ tối hôm qua. Vẫn là một cánh rừng lớn, xen kẽ vào những tán cây cao chót vót lá xanh ngắt là những cái cây đã chết, lá vàng úa. Chen chúc dưới chân chúng là những bụi cây rậm rạp không biết gọi tên là gì, bụi cao bụi thấp tạo cảm giác hoang dã và chật chội. Đằng xa thỉnh thoảng vọng tới những tiếng hú của bọn khỉ khó có thể nhìn thấy, tiếp kêu két két của một loại chim kỳ quái nào đó. Gió bắt đầu nổi lên, lá rụng xào xạc thành từng đợt. Đầu óc Huy trống rỗng, bây giờ nó phải làm gì đây? Lúc này, nó gánh vác không chỉ mỗi mạng sống của nó, mà còn là mạng sống của một đứa con gái khác, lại còn là người mà Hải Giang đã nhờ nó chăm sóc, lời nhờ vả của một người đã ra đi... Nó cứ suy nghĩ, nó cảm tưởng bây giờ nó đã trở thành một người khác vậy, không còn là "công tử Huy" hay bị trêu đùa vì cái bộ dạng yếu ớt nữa.
- Tất cả chú ý! Nửa tiếng nữa là 7 giờ, chúng tôi bắt đầu thông báo các khu vực nguy hiểm!
- "Tất cả chú ý! Khu vực nguy hiểm : từ 7-9h là A2, C4 và D1 ! Tất cả chú ý! Khu vực nguy hiểm : từ 7-9h là A2, C4 và D1 !"
Chiếc trực thăng lại vù bay đi, để lại chúng nó tiếp tục trơ trọi trong khu rừng um tùm, tràn ngập sát khí ấy. Huy nó cũng chẳng buồn mắng chửi gì nữa, nhẹ nhàng rút cây bút ra đánh dấu vào tờ bản đồ.
"Bíp" - "65:45:00"
chỉ còn 65 tiếng đồng hồ nữa, 38 người phải chết, hoặc tất cả cùng chết.Cảm giác thời gian dần trôi qua, cái thời hạn 3 ngày cứ như thanh gươm đang treo lơ lửng trên đầu chúng nó vậy. Huy lại gần, lay nhẹ vào vai Tuyết Lan đang ngủ thiếp đi, gọi nó dậy.
- Chúng ta phải đi thôi, tìm những người đang trốn.
- Tôi không đi đâu, tôi không muốn gặp họ, tôi không thể tin họ nữa, tôi không muốn chết - Tuyết Lan vừa nói, cặp mắt vừa đảo qua đảo lại, vô hồn đầy tuyệt vọng, không còn giữ được dáng vẻ dễ thương như lúc ngủ.
- Không được, Lan, cậu không thể như vậy được, không thể mất lòng tin! Họ đều là bạn của ta, những người chúng ta gặp mỗi ngày, thân thiết như một gia đình, cậu không thể nghi ngờ họ được!
- Vậy ai đã làm tôi thế này!? - Nó quát lên - Cái gì cũng có giới hạn của nó, cậu cứ gần gũi với họ tức là họ sẽ tin tưởng cậu, họ sẽ không giết cậu?
- Nghe mình đi, tất cả không như cậu nghĩ đâu, tìm thấy họ rồi cậu sẽ biết!
"Soạt"
- Khoan, hình như có ai đang tới - Huy hạ giọng thấp xuống, chăm chú lắng nghe để tìm ra chỗ phát ra âm thanh. Từ xa, bóng dáng của một nữ học sinh đang tiến tới, chậm rãi.
- A! Hồng! Là Hồng đó Tuyết Lan, chẳng phải Hồng là bạn thân nhất của cậu sao, chắc hẳn cậu ta đi tìm cậu đó!
Đột nhiên Tuyết Lan ngước lên, dựa đầu vào thân cây, cười to một cách cay đắng :
- Nhìn đằng sau nó kìa, nó đến để giết chúng ta đấy, cậu sáng mắt ra chưa! Ha ha ha, cậu bảo gặp chúng rồi sẽ thấy, bây giờ cậu thấy chưa? Ha ha, đúng là một lũ...
"Phập", Tuyết Lan chưa nói dứt câu đã thấy Huy nhoài người qua che kín nó lại, người Huy giật lên một cái, mặt nó nhăn nhó, mồ hôi bắt đầu túa ra trên mặt, trên cổ. Nó bị một cái dao găm vào cánh tay phải, những vệt dài màu đỏ bắt đầu lan ra từ chỗ cái dao đâm vào. Cái dao bay tới từ tay Minh, kẻ đi sau lưng Hồng. Bọn nó bắt đầu chạy tới, đằng đằng sát khí, răng chúng nghiến chặt cả lại một cách hung dữ.
- Chạy đi Tuyết Lan!!! - Thằng Huy gào to vừa cố móc cái dao trong ba lô ra, bàn tay nó run lẩy bẩy như một ông già vậy.
Thằng Minh chạy tới vật nó xuống đất, khóa cứng lại cho Hồng đuổi theo Tuyết Lan đang bị thương. "Bọn chúng muốn giết Tuyết Lan vì cô ấy là mục tiêu dễ dàng! Này này, hơn 7 giờ rồi, bên đó là khu A2!!!"
- Dừng lại Tuyết Lan!!! Hướng đó là khu nguy hiểm!
Tuyết Lan cắm đầu chạy, chỉ nghe thấy nó nói gì đó không rõ, nó nghĩ chắc Huy đang bảo nó chạy nhanh lên. Tuyết Lan vẫn chạy về khu A2. Máu trên mặt Huy nóng bừng, nó lựa thế đâm một phát thật mạnh vào cổ Minh, làm nó la hét đau đớn rồi xụi xuống nhanh chóng. Máu chảy ra ướt đẫm cả người Huy, nó mặc kệ, tức tốc chạy theo người con gái đang bị thương. "Nhanh lên!!! Nhanh nữa lên!!!". Nó chạy vượt qua con Hồng, cuối cùng nó cũng đã đến đủ gần để hét lớn :
- Lan, dừng lại!!!
Không được, một lá cờ trắng ai treo trên cây rớt xuống trước mặt nó, ghi "A2". Tuyết Lan vẫn còn cách nó gần chục bước chân, đang đứng khom người thở dốc. Đầu nó như nổ tung khi thấy cái vòng trên tay Tuyết Lan bắt đầu phát ra ánh sáng màu đỏ trên màn hình, sau đó là tiếng "Bíp!!!" bắt đầu vang lên, tiếng gọi của tử thần! Nó dùng hết sức bình sinh xốc Tuyết Lan lên lưng rồi quay lại. Tay chân của nó như đang sắp đứt lìa ra vậy. Nó cắn răng nhắm mắt mà chạy, và chạy, tiếng gió rít vù vù bên tai cảm tưởng như có thể xé toạt nó ra vậy.
"Bíp!!!","Bíp!!!","Bíp!!!",...
 
Last edited:

Văn Kỳ

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
77
Chương 7 : Mùi máu

"Phịch!", Huy và Lan ngã lăn ra đất, Huy nhếch mép cười, thở hồng hộc. Nó chỉ vừa thoát khỏi cái chết trong gang tấc, ngay lúc cái vòng kêu tiếng thứ tư, cả người nó và Tuyết Lan vừa bay vụt qua lá cờ trắng trên đất. Nó cũng không ngờ là mình có thể chạy nhanh đến vậy, chắc do nó sợ chết? Nghĩ đến điều đó nó lại cười. Nó nhìn sang Tuyết Lan, hai mắt đang nhắm nghiền lại, cái gò má xinh xinh bị dính đầy những bụi đất, cô ấy đã thiếp đi, có lẽ do vừa mệt vừa hoảng sợ.
"Bíp!!!"
Huy điếng cả người khi cái âm thanh chết chóc ấy lại vang lên. Nó quay về phía phát ra âm thanh ấy, là Hồng, Hồng đang ngồi dựa vào một gốc cây, mắt nhìn đăm đăm về phía nó. Hồng nhìn Tuyết Lan, đang say ngủ trong vòng tay của Huy, nhoẻn miệng cười tươi, đôi mắt phảng phất gì đó u buồn, như đang muốn thốt lên điều gì đó.
"Bíp!!!", "Bíp!!!", "Bíp!!!", "Bíp!!!", "Bùm!!!"
Cái vòng đã nổ tung, để lại dưới gốc cây là nham nhở những mảnh vụn của đất đá, nhuốm đầy máu đỏ, lẩn khuất trong đó là những mảnh vụn của bộ đồng phục nữ sinh và cũng có thể là những phần thân thể còn sót lại của Hồng.
"Nữ sinh số 17 - Dương Thị Thu Hồng, vũ khí : Dao gấp ; Chết"
"Nam sinh số 26 - Lưu Văn Minh, vũ khí : Dao gấp ; Chết"
"CÒN LẠI : 34"
Trong khi đó, ở B1 . . .

- "Chết là để sống", thì ra chương trình này là như vậy. Tốt thôi! Đây đã là bước đường cùng rồi thì không ai trách ai được cả!
Trần Nhuận vừa ngắm nghía khẩu súng trường trên tay vừa lẩm bẩm.
- Mà tao với mày cũng thật may, có được vũ khí ngon như vậy, à, mình tao thôi chứ, cái súng điện của mày thì được tích sự gì! Cũng may là tao có được ông chú bên quân đội chỉ sơ cho cách bắn súng, ha ha! - Nó vừa nói vừa cười nhìn sang Cao Văn Nhân đang ngồi bên cạnh.
- Ý của mày là mày muốn giết người? Điên rồ, mày nghĩ lại chuyện đó là gì đi nhé, là phạm tội, là giết người!
Trần Nhuận định vặn lại nó thì bỗng nghe tiếng sột soạt ở đằng xa, nó bèn kéo Nhân chui vào núp sau một bụi cỏ lớn. Từ xa bước lại là hai nữ sinh đang nắm chặt tay nhau, vừa đi vừa nói nho nhỏ, vẻ buồn bã. Hai nữ sinh ấy là Lê Thị Hà và Đỗ Huỳnh Như. Văn Nhân chết lặng khi thấy Trần Nhuận nhẹ nhàng lên đạn khẩu súng, nâng lên nhè nhẹ và bắt đầu ngắm. Nó như điên lên khi thấy nòng súng đang hướng về phía hai cô bạn gái đằng xa. "rần Nhuận muốn giết họ! Không thể tin được!"
- Chạy mau!!! Hà! Như! Nguy hiểm, mau quay lại! Đừng tới gần!
Văn Nhân đứng dậy vừa hét, vừa vẫy tay cho họ thấy nhưng vẫn không kịp. Liên tiếp bốn phát súng khô khốc, giòn giã vang lên. Cả Hà và Như đều bị trúng đạn, họ ngã rạp ra đất, người run rẩy, máu lênh láng cả một vùng, hình như họ đang nói thì thầm gì đó với nhau, có lẽ chỉ họ biết, họ đang nhìn nhau, và cười. Trần Nhuận dường như vẫn chưa thỏa mãn, hắn bồi thêm vào hai cô gái mỗi người một phát đạn nữa, khiến họ gục hẳn. Chắc chắn họ đã chết, hắn mới đặt cây súng xuống đất, phủi phủi hai tay, nhếch mép cười :
- Đúng là bắn người so với bắn vào bia tập cảm giác thật khác xa! Ha ha!
"Tạch!", "Tạch!", "Tạch!", . . . Liên tiếp những âm thanh như vậy đang vang lên sau lưng hắn. Trần Nhuận quay lại, trán nó vẫn đang nhăn nhó vì ngạc nhiên thì nó bắt gặp Văn Nhân đang lăm lăm cây kìm điện, hai mặt đỏ ngầu nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống.
- Mày muốn gì đây? - Hắn hỏi với bộ dạng khinh khi, cái đầu hất hất lên như thách thức.
"Vụt", Văn Nhân cố gắng chích kìm điện vào cổ Trần Nhuận, nhưng hắn nhanh hơn hẳn đưa tay lên cản lại được.
- Mày chưa có khả năng đó đâu, với lại mạng tao cũng là mạng của mày đó, thằng ngu! Đi ngủ một chút lấy sức đi, cả tối hôm qua mệt mỏi có ngủ được đâu, rồi đi tìm bọn kia!
Trần Nhuận lơ là, hắn nghĩ đấy cũng chỉ là một trò đùa của Văn Nhân, nhìn cái đầu rối bù với khuôn mặt ngao ngáo của cậu ta thì đủ biết đây chỉ là một thằng nhóc trói gà không chặt mà thôi. Hắn nghĩ thế, sốc lại cái ba lô rồi dựa người vào đấy, hai mắt nhắm hờ chuẩn bị ngủ, hắn ngủ thật.
"Xẹt", Trần Nhuận giật bắn người, hai mắt mở to, bên cổ hắn là những tiếng xẹt xẹt chói tai.
- Mày! . . .
Trần Nhuận chỉ kịp thốt lên một câu rồi bất tỉnh, có lẽ hắn đã quá chủ quan khi cho rằng việc hắn giết hai người đã đủ tạo cho hắn cái uy lực kinh khủng đối với Văn Nhân. Đủ để nó không dám làm bậy, thêm một điều nữa, chúng nó chung một mạng, tại sao phải đề phòng chứ? Văn Nhân lặng người nhìn thi thể của hai người bạn gái đang nằm trên vũng máu đang chảy xối xả, những khuôn mặt trắng bệt như xoáy sâu vào trí não nó. Cả người nó như cứng đờ cả lại, hai người nằm đó và Trần Nhuận, đều một thuở là bạn bè cùng lớp của nhau, từng kỷ niệm, từng câu nói, từng tiếng cười đang ngập tràn trong đầu nó. Vậy mà, Trần Nhuận lại có thể ra tay hạ sát họ vô cùng tàn nhẫn, hắn còn cười nữa chứ! - "Chương trình này đã biến con người thành ác quỷ, mày là ác quỷ, Trần Nhuận!" - Văn Nhân không thể điều khiển cơ thể mình nữa, trong đầu nó bây giờ chỉ đang quay cuồng những tiếng súng sát nhân ban nãy, và một nỗi căm hận khó tả. Những tiếng va đập mạnh vang lên liên tục, ngày càng nhanh và mạnh. Máu và nước mắt hòa trộn vào nhau làm khuôn mặt Văn Nhân trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Những vệt máu đỏ thẫm bám đầy mặt nó bị hai dòng nước mắt tách ra tạo thành những hình thù ngoằn ngoèo, kinh dị, ghớm ghiếc. Đây không phải khuôn mặt của một cậu học trò ngoan ngoãn ngày nào nữa, nó là hiện thân của sự thù hận, của sự giận dữ, là hiện thân của những gì xấu xa nhất trong con người nó. Phải đến gần hai mươi tiếng đập bôm bốp ấy, Văn Nhân mới sực tỉnh, cả người nó ướt đẫm máu, mùi tanh bắt đầu bốc lên nồng nặc. Trên tay nó là khẩu súng với cái báng bị cong vênh, dính đầy những dịch lỏng màu đỏ thẫm. Kinh hoàng, hoảng loạn, Văn Nhân quăng cây súng xuống đất. Nó như người mất hồn, sờ soạn trên mặt, không chỉ mặt, cả người nó đều thấm đẫm máu của Trần Nhuận, nó có thể cảm nhận được rằng chúng đang từ từ khô lại.
Cái vòng trên tay Văn Nhân bắt đầu hiện lên màu đỏ chết chóc. Nó như người mất hồn, đánh vật ra đất ngửa mặt lên trời. "Bíp!!!"
- Không chỉ mình mày đâu Trần Nhuận - "Bíp!!!" - tao cũng trở thành ác quỷ mất rồi - "Bíp!!!" - Tất cả chuyện này, tất cả - "Bíp!!!" - đã kết thúc rồi !!!
"Bíp!!!"

Những làn khói đen lặng lẽ, lửng lờ bay lên không trung, vừa qua khỏi những tán cây, nó đã bị gió xé tan thành tửng mảnh. Nó như cố gắng níu giữ, nhưng rồi cũng bị những cơn gió quật cho tan biến. Làn khói đen ấy, như một lời kết cho câu chuyện buồn, cho những tấn bi kịch vừa diễn ra ít phút trước vậy. Kết thúc rồi.

8:42 AM

"Nữ sinh số 13 - Lê Thị Hà, vũ khí : Súng lục ; Chết"
"Nữ sinh số 32 - Đỗ Huỳnh Như, vũ khí : Búa ; Chết"
"Nam sinh số 31 - Trần Nhuận , vũ khí : Súng trường ; Chết"
"Nam sinh số 29 - Cao Văn Nhân, vũ khí : Kìm điện ; Chết"
"CÒN LẠI : 30"
 

Văn Kỳ

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
77
Chương 8 : Lạc lối

8:45 AM

Huy ngồi dựa vào một gốc cây to cạnh Tuyết Lan, cặp mắt đờ đẫn như người mất hồn. Miệng nó cứ lẩm bẩm : "Mình đã giết người, không thể tin được, mình đã giết người". Tuyết Lan sau một hồi mệt mỏi mới cất tiếng an ủi nó :
- Chỉ là tự vệ chính đáng thôi mà, hơn nữa đó còn là để bảo vệ cho, cho mình nữa.
Nó cúi mặt xuống, lí nhí :
- Cảm ơn cậu nhiều lắm, mình thật sai lầm khi nghĩ ai cũng đều là kẻ xấu.
- Có gì đâu, hai mạng đổi hai mạng, trò chơi này sẽ tiếp tục như vậy đến khi còn lại hai người cuối cùng. Những người đã nghĩ ra trò này, chúng là lũ sát nhân, lũ máu lạnh! Nhưng thật không ngờ là Hồng có thể trở mặt định giết chúng ta, chẳng phải cậu là bạn từ thuở mẫu giáo với Hồng hay sao, cậu phải hiểu rõ về Hồng lắm chứ?
- Đúng vậy, bọn mình đã quen nhau từ thuở bé tí rồi, cùng chơi chung, cùng học chung. Thân thiết đến mức mọi người còn gọi mình và Hồng là hai chị em luôn đó. Nhưng trong hoàn cảnh thế này thì làm sao trách cậu ta được, cậu ta cũng như cậu thôi, cũng hoảng sợ, cũng muốn được về nhà. Có điều Hồng chỉ còn đứa em trai học lớp 4 thôi, bố mẹ Hồng mất năm ngoái trong một tai nạn rồi. Cậu cũng đừng dằn vặt bản thân mình nữa , chúng ta phải tìm ra những người còn lại càng nhanh càng tốt.
- Vùng nguy hiểm từ 9 giờ đến 11 giờ Huy ghi lại rồi, nhưng bây giờ ta đi đâu mới được?
- Không đi vào những chỗ đó là được.
- Giữa khu A1 và A2 có một tòa nhà, sao mình không vào đó tìm thử? Chắc hẳn là sẽ có người trốn trong đó.
Tụi nó lặng lẽ đứng dậy, dắt tay nhau lê từng bước mệt mỏi. Những vệt máu trên vai Tuyết Lan và áo của Huy đã khô lại, chúng kết thành từng mảng cứng ngắt, đen sì sì, cái mùi tanh tưởi, khó chịu thỉnh thoảng lại xộc lên. Bây giờ chúng nó trông thật thảm hại, tóc bắt đầu khô khốc lại, không còn theo trật tự nữa, mặt chúng, cả người chúng nhem nhuốc đầy những bụi đất và cả máu, những đôi mắt long lanh ngày nào bây giờ nhuốm đầy mệt mỏi, lo sợ. Nhìn những hình ảnh đó liệu có ai nhận ra đây là con trai của một ông trưởng phòng trong công ti và con gái của một giáo viên hay không? Có lẽ là không. Huy vẫn đang lo sợ một điều, liệu còn bao nhiêu người bạn của nó bị chương trình này làm trở nên bấn loạn và giết hại người khác? Nó còn phải gặp bao nhiêu người bạn giống như Hồng và Minh? Nó bồn chồn bấm vào cái vòng tay, còn 30 người. "Vậy là lại có 4 người khác vừa chết, mình không nên cho Tuyết Lan biết điều này thì tốt hơn". Tụi nó tiếp tục bước đi, yên lặng. Nắng đã lên cao, xung quanh yên tĩnh đến không ngờ. Gió rung khe khẽ, những chiếc lá xanh mướt đang đánh đu, nhảy múa trong gió, thỉnh thoảng rộn lên tiếng hót của những con chim rừng làm lòng người đột nhiên lắng lại. Những cảnh chết chóc vừa nãy chợt tan biếng ra khỏi đầu của họ.
- Ước gì đây chỉ là một giấc mơ, Huy nhỉ?
- Ừ, mình cũng luôn mong như vậy, hoặc ít ra, những giây phút yên bình như thế này sẽ kéo dài mãi mãi.
Chúng nó có cảm giác mỗi đứa đang tự động nắm chặt tay nhau hơn, hồn chúng nó đang phiêu lãng theo từng cơn gió, theo những tiếng chim ca. Những hình ảnh vui vẻ ngày trước của lớp 10B cứ như đang theo gió mà ùa vào tâm trí của Huy và Tuyết Lan vậy.

Huy bất giác nhìn ra phía trước, đằng xa là một quả đồi khá cao, chân đồi là nơi chúng nó sắp đi qua, lởm chởm những tảng đá lớn, tay người vòng lại ôm không xuể. Chờ đã, thấp thoáng trên đỉnh đồi hình như có bóng dáng của hai người đang đứng quay mặt vào nhau, hai tay họ đan lại. Họ bắt đầu ôm chặt lấy nhau, người run run. Huy lấy hai tay chụm lại đưa ra trước miệng định làm loa, hỏi xem đó là ai. Nhưng hai bàn tay vừa giơ lên thì cả người nó như bị liệt lại vậy, người nó run run, từng sợi lông trên cánh tay nó như đang dựng đứng lên vậy. Nó quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, tiếp tục run rẩy. Tuyết Lan đang mải chìm đắm trong khung cảnh yên bình xung quanh, thấy nó vậy mới bắt đầu chú ý :
- Gì vậy Huy, xảy ra chuyện gì à!
Huy chỉ tay hướng về ngọn đồi, cánh tay nó xụi lơ như mất hết sức lực :
- Có người, hai người vừa... vừa rơi xuống.
- Cái gì? Tại sao!? - Tuyết Lan hoảng hốt.
Mắt Huy đảo đảo nhìn qua lại như mất hồn, miệng nó không ngừng lẩm bẩm điều gì không thành lời. "Tại sao vậy? Tại sao vậy? Tại sao! Ông Trời ơi? Ông trả lời đi chứ? Tại sao!"
- Tại sao!!!
Nó bắt đầu hét lớn, người nó cúi rạp xuống, bàn tay nhỏ bé bắt đầu đấm thùm thụp xuống đất, mặt đất khô cứng, chen vào là những viên sỏi nhọn hoắt, lởm nhởm. Mỗi lần bàn tay Huy đập xuống, chúng lại đâm vào da thịt nó những vết thương sâu hoắm. Chỉ một lúc, những hòn sỏi đã dính đầy máu, chảy lan ra thành từng vệt dài trên đất. Tuyết Lan hốt hoảng ôm chặt nó lại, nó vẫn vùng vẫy, đấm bàn tay đã nhuốm đỏ máu xuống đất từng cái rõ mạnh.
- Huy!!! Dừng lại mau!!!
Tuyết Lan nén tiếng khóc, dùng cả thân người vật nó xuống đất, nó ôm chặt hai tay Huy như đang đánh nhau với một con hổ vậy, Huy gầm gừ, cả người nó căng lên, Tuyết Lan không tài nào chống lại nổi.
- Thôi đi!!! Cậu đang làm gì vậy!!! Cậu không giữ được bình tĩnh thì chẳng khác đã chịu thua cuộc chiến này, cậu cũng chẳng khác gì bọn họ cả!!!
Tuyết Lan nắm lấy cánh tay của Huy, kéo nó dậy, vừa kéo vừa quát :
- Thể hiện cậu là con trai đi chứ!!! Tôi là con gái mà xem ra cậu thua cả tôi nữa!!! Ngô Thanh Huy!!!
Huy vẩy mạnh tay thoát khỏi Tuyết Lan, nó ngã ngửa ra đất, hai mắt lờ đờ đỏ ngầu, miệng nó cười cay đắng, vừa nói đầu nó vừa xoay qua lại, chẳng khác gì một thằng bợm đang say :
- Cậu có hiểu cái cảm giác của tôi không? Cái cảm giác phải chứng kiến bạn bè mình, từng người, từng người một chết trước mặt mình, chết một cách thê thảm. Cậu có hiểu được không? Được không!!!
Huy bắt đầu khóc rưng rức, hai hàng nước mắt chảy ròng ròng sang hai bên má, ướt đẫm mặt đất, bàn tay phải nó máu vẫn đang ứa ra trên những vết thương đang sưng lên. Tuyết Lan lặng vài giây, mắt mũi nó cay xè, rồi nó nói trong tiếng nấc :
- Tôi hiểu chứ, cậu là bạn họ, tôi thì không chắc? Bạn thân nhất của tôi là Hồng, cô ấy chết tôi không biết chắc? Nhưng như vậy thì sao, đau đớn thì sao, phản ứng của cậu để thể hiện nỗi đau ấy là như thế này hả? Họ không cần cậu xót thương đâu! Cái họ cần là từ cái chết của họ, những người còn sống phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Họ không muốn thấy cậu tuyệt vọng như bây giờ, hiểu không, đồ ngu ngốc! Hiểu không hả!
Thằng Huy nuốt "ực" một cái, cố nén tiếng khóc lại nói :
- Ta đi tìm các bạn thôi.
Nó chống tay định ngồi dậy, mặt nó nhăn lại, hít vào một tiếng vì đau.
- Tay cậu như vậy thì đi đâu? Nằm đây nghỉ một lúc đã, để Lan băng bó lại rồi một lúc nữa hãy đi.
Tuyết Lan lục lọi chiếc khăn vải còn lại của nó, làm cùng một cách thức mà Huy làm cho nó hôm qua, nhẹ nhàng băng cái tay bị thương của Huy. Bàn tay nó đầy vết sưng, những chỗ da bị rách, bọn máu vẫn chưa chịu đông lại, vẫn ri rỉ ra đủ làm tay cái khăn vừa quấn vào đã bị nhuộm một màu đỏ tươi, ướt đẫm.
- Đúng là đồ ngốc.
Tuyết Lan vừa nhẹ nhàng băng bó bàn tay bé xíu của Huy vừa thì thầm. Nó tưởng như nó đang là một chị gái đang băng bó, dỗ dành cho đứa em trai bị ngã vậy, vừa nghĩ nó vừa cười tủm tỉm. Huy ngạc nhiên, trong ánh mắt lờ đờ của nó hiện lên sự thắc mắc, nhưng nó không hỏi thành lời, ngồi im cho Tuyết Lan cầm máu.
Gió lại bắt đầu thổi lên xào xạc, tóc Tuyết Lan bay bị cuốn nhè nhẹ như những cành liễu phất phơ trong gió.
- Xong!
- Xong!
Có tiếng cười khe khẽ, của một - người - khác - không - phải - tụi - nó.
- Ai!? Là ai!?
Tuyết Lan hốt hoảng quay ra sau.
 
Last edited:

Văn Kỳ

Trúc Cơ Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
77
Chương 9 : Ly gián

Sau lưng Tuyết Lan là Lưu Văn Long, học sinh nam to cao nhất lớp. Nó vừa đi vừa vỗ tay nhè nhẹ :
- Không ngờ đã đến nước này mà vẫn còn có một cảnh phim tình cảm yêu đương lãng mạn đến vậy. Giỏi lắm, Huy!
- Long, cậu muốn gì đây!?
Nghe Tuyết Lan hỏi, nó gằn giọng :
- Không phải chuyện của Lan!
Rồi nó lại quay sang Huy, nhếch miệng cười nhạt tỏ vẻ căm ghét :
- Huy à, từ lâu mày đã rất thích chống đối tao rồi mà phải không? Từ việc tao xài điện thoại trong giờ học, cho đến chọc phá mấy đứa con gái lúc ra chơi!
Vừa dứt lời nó nhanh như cắt, ném mạnh con dao xuống cạnh người Huy. Lưỡi dao găm cứng vào đất, móc hẳn lên một đám bụi đất bay loạn xạ. Tuyết Lan hốt hoảng hét lên :
- Không được làm bậy, Huy đang bị thương!
- Yên tâm đi, đây không phải thể loại thích ăn hiếp kẻ yếu. Nhưng tao nói cho mày biết, Huy, chương trình này có lẽ là cơ hội tốt nhất mà ông trời cho tao để giải quyết mối thù đó. Nếu mày là một thằng đàn ông, trưa mai đến trung tâm khu C2 gần nhà kho gặp tao, mọi chuyện sẽ được giải quyết. Phải đến nếu mày còn sống, hãy nhớ đó!
Long cúii người rút dao khỏi mặt đất, đôi mắt nó đỏ ngầu ngầu nhìn thẳng vào mặt Huy. Tuyết Lan vẫn còn lo sợ nhìn theo khi bóng Long đã dần dần biến mất đằng sau những rặng cây rừng.
- Chuyện này là sao hả Huy?
- Không có gì, hẳn là Long đã ghét Huy từ lâu lắm rồi. Nhân chương trình này cậu ta muốn giết Huy để trả thù đó mà.
- Cái gì, Long muốn giết Huy?
- Thôi bỏ qua chuyện đó đi, ta mau đi thôi, đến tòa nhà nằm giữa A1 và A2, thế nào cũng có người ở đó.
- Được, đi thôi nào, để mình giúp Huy đứng dậy.
Tụi nó lại tiếp tục đi. Bây giờ, mặt trời đã bắt đầu lên cao, tỏa ra những ánh nắng gay gắt.
- Không biết giờ này bố mẹ chúng ta đang làm gì nhỉ? - Huy đột nhiên cất tiếng hỏi, giọng buồn buồn xúc động.
- Chắc là họ đang lo lắm - Tuyết Lan trả lời, giọng nó chợt run run - Hôm nay là ngày em Lan ra viện sau khi phẫu thuật, Lan đã hứa với nó là sẽ dắt nó đi chơi, bây giờ lại gặp chuyện này, không biết nó có chịu đựng được hay không nữa?
Dường như Lan sắp khóc, nó cố gắng nén lại, lấy tay quẹt quẹt những giọt nước mắt bắt đầu ứa ra nơi khóe mắt.
- Đi nhanh lên nào Huy, các bạn chắc đang chờ chúng ta!
- Ừ! - Huy trả lời, nó làm ra vẻ phấn khởi để an ủi Tuyết Lan.
Chẳng mấy chốc tụi nó đã đi đến chân đồi. Ngay chân đồi, trên đống đá trắng, không, bây giờ chúng đã chuyển sang màu đỏ thẫm. Không còn bất ngờ, Huy và Tuyết Lan tiến đến gần, là Dương Ngọc Bích và Nguyễn Hoàng Dũng. Họ đang nằm cạnh nhau, tuy không hiểu họ nghĩ gì, nhưng dường như cả hai đều đang cười! Ngay lúc này đây, những hình ảnh của Dũng và Bích trong quá khứ cứ như những thước phim, quay cuồng trong đầu chúng nó. Còn đâu hình ảnh cậu học sinh gầy gầy cao cao bị phạt đứng ngoài hành lang, thỉnh thoảng lại quay cổ vào nhoẻn miệng cười, nháy lên ánh mắt tinh nghịch với bọn nó? Còn đâu một cô bạn dễ thương với khuôn mặt xinh xinh, mái tóc dài óng ánh và đôi mắt long lanh như những vì sao? Còn đâu cô tổ trưởng gương mẫu đến lớp từ thật sớm để quét dọn mỗi khi có ca trực nhật? Giờ đây họ chỉ còn là những thi thể bị thương tích đầy người, bộ đồng phục học sinh rách bươm ở nhiều chỗ, bết dính từng mảng đỏ.
Những hình ảnh ấy đan xen vào nhau, làm sống mũi tụi nó bắt đầu cay, nước mắt lại lại sắp tuôn trào.
- Không, không được khóc. Chúng ta không được khóc, không được yếu đuối như vậy. Họ không muốn chúng ta như vậy!
- Đúng, Bích, Dũng, hãy yên nghỉ! Tuyết Lan, ta mau đi thôi!
Tuy nói vậy, tụi nó vẫn vừa đi về phía trước vừa lưu luyến, ánh mắt vẫn hướng về phía chân đồi. Đến khi những tảng đá đã bị lớp lớp cây cối che khuất, tụi nó mới nghẹn ngào nhìn về phía trước, tiếp tục đi.

"Nữ sinh số 5 - Dương Ngọc Bích, vũ khí : Nỏ ; Chết"
"Nam sinh số 7 - Nguyễn Hoàng Dũng, vũ khí : Súng lục ; Chết"
"CÒN LẠI : 28"

9:23 AM, Khu C3 - Nhà kho.

- A! Bọn họ về rồi kìa!
-Danh! Vinh! Hai người có tìm được Huy và Long chưa?
Danh trả lời :
- Vẫn chưa, bọn mình đi cũng khá nhiều chỗ nhưng không gặp họ.
- Rừng rậm âm u rộng lớn vậy, họ lại còn tìm chỗ trốn nữa, tìm ra không dễ chút nào đâu! - Vinh tiếp lời.
Bọn kia nghe nói vậy nên ỉu xìu.
- Huy thì nhanh trí, giỏi suy tính, Long thì giỏi về công nghệ, tin học các thứ. Tìm thấy họ chúng ta mới có cách thoát khỏi đây được.
- Đúng đó, không biết họ đang ở đâu nữa?
- Thôi nào ngừng nói chuyện đi, vào ăn trưa nào mọi người! Mì xào, mì xào tới đây!
Tiếng của Tố Quyên từ đằng sau vọng ra. Năm học sinh bên ngoài nghe thấy kéo nhau đi vào.
- Oa, nhìn ngon quá, Tố Quyên tương lai chắc chắn là một siêu đầu bếp rồi! - Thùy Liên reo lên.
Nghe tới hai từ "tương lai", bầu không khí chùng xuống một cách nặng nề.
- Mình xin lỗi, mình quá lời thì phải. - Thùy Liên ngượng nghịu.
- Tương lai chúng ta sẽ ra sao đây? - Gia Hân cất giọng buồn buồn. Tố Quyên, vốn là một cô nàng hoạt bát, lúc nào cũng giữ cái bộ điệu vui vẻ, vỗ một phát vào mông nó, cười :
- Thôi nào, đừng có nhắc mấy chuyện vớ vẩn đó vào giờ ăn chứ! Mọi người ăn thử xem, mì và gia vị các thứ tuy cũ nhưng vẫn còn trong hạn sử dụng đó!
Cả bọn bắt đầu ngồi xuống. Vinh cầm đũa gõ gõ lên mặt bàn, nói :
- Công nhận là chúng ta may thật, trốn được đến tận chỗ này, lại còn là một nhà kho có cả đống súng đạn với lương thực nữa. Thật khó tin!
- Khó tin nhưng mà là sự thật, hi hi! Có khi ông Thần số phận bảo rằng : "Các ngươi là những người rất rất rất tốt, các ngươi sẽ được thoát khỏi đây." thì sao!
Tố Quyên nói một cách tinh nghịch làm cho bọn kia cười tít mắt.
- Ơ sao còn không chịu ăn nữa, tôi giận bây giờ! - Vừa nói nó vừa chống hai tay lên hông, mặt tỏ vẻ giận dỗi, rồi nó nhìn sang Trúc Linh đang ăn một cách ngon miệng.
- Đúng là chỉ có Trúc Linh mới là người biết thưởng thức nghệ thuật, "Ai lớp du!!!"
Nó ôm chầm lấy Trúc Linh, mặt cười vẻ hạnh phúc lắm, Trúc Linh cũng cười nhè nhàng đáp lại, bọn kia thấy thế gãi đầu gãi tay, Gia Hân thì chu mỏ :
- Ghê quá, hai đứa bị less kìa các bạn, ha ha!
Tố Quyên chưa kịp phản ứng với Gia Hân thì bỗng mặt Trúc Linh nhăn nhó lại. Nó tỏ vẻ đầy đau đớn, hai má nó phồng lên, "Aaa!" một tiếng rồi nôn ra một vũng máu. Mặt nó trắng bệt, máu từ miệng, từ mũi bắt đầu tuôn ra như suối. Người nó đổ sầm xuống, đầu nó đập xuống và nằm trên mặt bàn, hai tay thì buông thỏng xuống đất, quơ qua quơ lại, nó đang rên ư ử, có lẽ nó chưa chết vì thuốc chỉ mới bắt đầu ngấm. Cả lũ như chết điếng cả người, ngã lăn xuống đất vì sợ.
- Là thuốc độc! Trong mì có thuốc độc! - Gia Hân kêu lên, giọng run run.
- Cái gì!!! - Danh ngạc nhiên.
- Là ai!!! - Vinh quát lên
- Tố Quyên, chỉ có mình cậu nấu ăn thôi phải không? Tại sao cậu lại làm vậy! Tại sao lại muốn hại chúng tôi! - Là tiếng hét của Thùy Liên, Trúc Linh là bạn ngồi cùng bàn với nó.
- Không phải mình, mình không làm gì cả! Mình không bỏ thuốc độc! Mình hoàn toàn vô tội! - Tố Quyên hai tay vừa ôm lấy đầu vừa nói, nó quỳ xuống đất, và bắt đầu khóc.
- Đừng chối nữa! Lúc tối thấy cậu không ngủ mà lén lúc làm gì đó, tôi đã nghi rồi! Ra là muốn giết hết chúng tôi để cậu và Vinh là người chiến thắng!
- Tối qua tôi không ngủ được nên đi dạo lòng vòng. Vả lại, nếu tôi bỏ độc vào mì, Vinh ăn phải nó thì sao? Đừng vu khống khi không có bằng chứng!
- Chỉ cần bỏ độc vào từng dĩa và không bỏ vào của cậu và Vinh là được!
- Cậu câm đi, hôm qua thấy tôi không ngủ thì cậu cũng đang thức mà phải không, biết đâu chính cậu mới là người bỏ độc vào trong mì và hôm nay sẽ không ăn nó!
- Hai bạn! Bình tĩnh lại đi! - Gia Hân chen vào. Lúc này đồng minh của Trúc Linh là Danh thì đang dùng hai tay ôm lấy đầu chui vào một góc, nó đang khóc, người run như cầy sấy. Thùy Liên lại quát lên :
- Đồ khốn, bây giờ lộ mặt rồi hả, định đổ cho người khác nữa à!
Cả lũ như đóng băng lại khi thấy Thuỳ Liên chạy đến cầm khẩu tiểu liên dựa ở góc tường lên.
- Giúp mình một tay, Hân! Không thể để hai tên giết người này sống được!
Vừa nói xong nó đã bóp cò, đạn bắt đầu nổ đì đùng, vang dậy cả một góc trời. Tố Quyên và Vinh kịp thời nhảy vào núp sau một chiếc tủ sắt, nhưng cánh tay trái Tố Quyên đã bị đạn sướt qua, máu chảy ròng ròng...
- Chó chết, mày xem mày đã làm gì kìa, tay tao đang chảy máu này! Mày đừng có áp đặt cái tư tưởng lãnh đạo của mày lên tao mãi chứ, bây giờ mày đâu phải tổ trưởng nữa! Thế này là quá đủ rồi, xem đây, mình mày có súng à!
Tố Quyên rút ra một khẩu súng khác, nhoài người ra và bắt đầu bắn loạn xạ. Vinh hốt hoảng ôm cứng nó lại nhưng tay nó vẫn không ngừng hướng nòng súng ra phía ngoài và bắn liên tục. Bên ngoài, Gia Hân cũng cố gắn ngăn cản Thùy Liên lại, nhưng vô ích, đúng lúc đó thì cái vòng trên tay Danh nổ tung, để lại những đám khói đen sì và những vệt máu loang lổ chạy dọc trên tường.
Tiếng đạn nổ chát chúa cứ thế vang lên, những viên đạn trúng vào tường, vào những chiếc bàn ghế gỗ kêu lụp bụp, trúng vào những vật kim loại thì toẹt lửa và kêu leng keng. Chúng chỉ ngưng lại khi cả 4 người chúng nó đều nằm la liệt trên những vũng máu, sàn nhà ngập trong máu tươi. Vinh và Gia Hân đều bị trúng đạn khi cản chúng nó lại. Đôi mắt Gia Hân bắt đầu mơ màng, quang cảnh xung quanh bắt đầu mờ dần đi, khắp người nó đau thắt như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào vậy, xung quanh mặt, quanh tóc, quanh cổ nó độc một màu đỏ của máu và cái mùi đặc trưng.
Nó nhoẻn miệng cười trên khuôn mặt trắng bệt, nhìn về đám bạn đang nằm la liệt xung quanh, thều thào :
- Chúng ta đều là những đứa ngu ngốc, lẽ ra, chúng ta có thể sống sót ít nhất cho tới ngày mai, nhưng xem chúng ta đã làm gì thế này? Tất cả chúng ta đều là kẻ ngu ngốc, là những kẻ... thua cuộc.
Nó gục hẳn. Thấp thoáng đằng xa vang tiếng bước chân của ai đó đang dẫm lên những chiếc lá khô nghe sột soạt.
"Ha ha!" - hắn cười nhẹ.
9:45 AM
"Nữ sinh số 21 - Trần Trúc Linh, vũ khí : Kìm điện ; Chết"
"Nam sinh số 8 - Lê Hữu Danh, vũ khí : Dao gấp ; Chết"
"Nữ sinh số 22 - Ngô Thùy Liên, vũ khí : Súng lục ; Chết"
"Nam sinh số 41 - Nguyễn Quốc Vinh, vũ khí : Búa ; Chết"
"Nữ sinh số 34 - Lê Thị Tố Quyên, vũ khí : Dao gấp ; Chết"
"Nữ sinh số 16 - Trương Gia Hân, vũ khí : Nỏ ; Chết"
"CÒN LẠI : 22"
 
Last edited:

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top