[Xuyên Không] Đường Tăng, ngươi là của ta (1 người đang xem)

Bạn thấy truyện thế nào??

  • Hay

    Votes: 13 92.9%
  • Bình thường

    Votes: 0 0.0%
  • Dở tệ

    Votes: 1 7.1%

  • Total voters
    14

Hàn Gia Băng

Hóa Thần Trung Kỳ
Võng Du Quân Đoàn
Tứ Tuyệt Viện
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
420
[ Xuyên không ]
ĐƯỜNG TĂNG, NGƯƠI LÀ CỦA TA
Author: Melanie & Thiên Quốc
Category/Genre: Xuyên không dị giới
Status: Đang tiến hành
Cảnh báo: Không có
Design: Nguyên Hạ




Nội Dung:
Làm một con Cá cũng không phải chuyện đáng buồn

Trở thành yêu quái cũng không phải chuyện thiệt thòi

Nhưng gặp phải một tên sư láu cá lại chẳng phải chuyện hạnh phúc gì?!

Sống rồi chết, chết lại sống.

Mọi thứ đều giống như chiếc bánh xe xoay vòng vô tận

Số phận con người cũng theo đó giao vào nhau rồi tách ra, cũng có thể sẽ gắn kết với nhau mãi mãi.

Mục lục

Chương 1 Chương 2 Chương 3
 
Last edited:

Hàn Gia Băng

Hóa Thần Trung Kỳ
Võng Du Quân Đoàn
Tứ Tuyệt Viện
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
420
Chương 1: Xem mặt


Thời điểm mùa hè ở Bắc Kinh mang tới người dân nơi đây sự khó chịu không thể tả được. Mỗi ngày có ít nhất hai trận mưa, nhưng không khí nóng nực lại chẳng giảm đi chút nào.

Cũng vì lẽ đó, chẳng một ai muốn đi ra ngoài trong cái thời tiết oái oăm như vậy. Mỗi người đều ở nhà khi không có việc quan trọng phải ra ngoài, tận hưởng phút giây mát mẻ do những chiếc máy điều hòa mang tới.

Thế nhưng ngoài kia, khi cơn mưa vẫn còn trút nước như thác đổ. Một cô gái cầm lấy chiếc dù hồng nhạt đang băng băng chạy trên dường, khuôn mặt có chút nhăn nhó khó chịu do thời tiết quái đản mang lại.

Cô gái có cái tên Mân Huyên, khuôn mặt tuy không xinh đẹp như tranh nhưng rất dễ nhìn. Cô bận một bộ đồ đơn giản làm nổi bật thân hình của bản thân.

Lần này cô ra ngoài không phải có việc gì quá quan trọng, chỉ đơn giản do người mẹ yêu dấu muốn cô đi xem mắt một người. Để chiều lòng bà, cũng như được thỏa cái mong muốn tới một nhà hàng ý sang trọng, nên cô đã không chút ngại ngần lội mưa đi.

Trên trời cao vẫn tiếp tục mưa, khiến cho xe cộ đi trên đường hiện rất vắng vẻ. Thỉnh thoảng chỉ có một chiếc vội vàng chạy qua, khiến cho nước mưa ứ động trên đường bắn lên trên vỉa hè.

Những chiếc đèn đường lần lượt bật sáng, thay thế thứ ánh sáng đang yếu dần của mặt trời. Mọi người đều vội vàng đi về nhà, chẳng ai để ý tới mọi thứ xung quanh.

Mân Huyên chạy vội qua đường, dừng chân phía trước nhà hàng ý sang trọng. Nhà hàng được trang trí theo kiểu cổ điển, toàn bộ tường đều được vẽ lên những đường nét đặc trưng thời phong kiến châu âu. Cánh cửa gỗ được sơn một màu đỏ nhạt, làm nó trở nên hoàn toàn nổi bật trong vô số những nhà hàng xung quanh.Mân Huyên đẩy mạnh cánh cửa, khiến nó đập vào tường gây lên một tiếng chát chúa. Người nhạc công đang đánh bản nhạc nổi tiếng của nhạc sĩ Beethoven cũng phải dừng tay lại, hướng ánh mắt nhìn ra phía cánh cửa vừa bị mở toang.

Mọi người đang tận hưởng bữa ăn trong ánh nến cũng phải quay đầu lại nhìn, vài người còn nhỏ to chỉ qua tỏ ý phê phán.
Ở phía góc phòng, một người đàn ông đang thưởng thức ly rượu vang đỏ, tai lắng nghe bản nhạc du dương vang lên từng hồi. Khi tiếng mở cửa vang lên, hắn cũng đưa mắt nhìn qua, đầu khẽ lắc nhẹ trước hành động có chút thô tục kia.

Còn Mân Huyên lúc này đang cúi người xuống, khuôn mặt có chút non nớt tỏ vẻ xin lỗi. Cô nhanh chân bước vào bên trong, đôi mắt nhanh chóng nhìn quanh như đang tìm kiếm ai đó. Khi nhìn thấy trên bàn một người được đặt một đóa hoa hồng xanh xinh đẹp, cô nhẹ nhàng đưa chân bước qua giống như con thỏ nhỏ đang lo sợ.

Mân Huyên đi lại gần chiếc bàn ở góc phòng, lễ phép nói với người đàn ông đang ngồi đó.

- Phải chăng anh là Tôn tiên sinh?

Người đàn ông nhìn qua khuôn mặt có phần trẻ con, cẩn thận đánh giá qua một lần mới lịch sự nói.

- Tiểu thư đây là…

- Xin chào, em là Dương Mân Huyên. Rất vui được biết anh.

Không đợi hắn nói hết câu, Mân Huyên liền cắt đứt rồi tự giới thiệu bản thân.

Cô vội vàng lau bàn tay ướt đẫm của mình vào gấu áo, sau đó đưa ra phía trước mặt Tôn tiên sinh.

Tôn tiên sinh nở nụ cười, khẽ lắc đầu nói:

- Cảm ơn cô, nhưng tôi không quen bắt tay người khác lắm. Xin giới thiệu luôn, tôi là Tôn Trực. Rất vui được làm quen.

Mân Huyên nghe vậy cũng không nổi lòng tự ái, miệng nở nụ cười tươi đáp lại rồi ngồi xuống bàn.

Trong tận sâu thâm tâm cô, chỉ có những chàng trai trong tiểu thuyết ngôn tình mới thật sự có sức hấp dẫn, còn một người như Tôn Trực chẳng khiến cô có chút động tâm nào. Nếu không phải do người mẹ thân yêu bắt ép, cùng sự cuốn hút bởi các món ăn trong nhà hàng Ý sang trọng này, chắc hẳn giờ này cô đang ở trong phòng tận hưởng những quyển sách ngôn tình yêu quý của mình.

Nhìn khung cảnh bên trong nhà hàng, tất cả đều được trang trí đậm chất châu âu. Mỗi bàn đều được đặt một cây nến lung linh, khiến cho bầu không khí trở nên lãng mạng một cách lạ thường. Nếu ở đây có một chàng đẹp trai quỳ gối đưa chiếc nhẫn cầu hôn cô, chắc hẳn cô sẽ vui đến nổi ngất đi tỉnh lại chục lần.

Nhưng khung cảnh không phải điểm mạnh nhất ở nhà hàng này. Những món ăn mang đủ loại phong cách của châu âu mới thực sự làm nên tên tuổi nơi đây. Những đĩa mỳ pasta vàng óng cùng nước sốt đỏ rưới bên trên, những miếng beefsteak căng đầy bốc lên mùi hương của rượu vang và những chiếc bánh Pizza truyền thống mang hương vị của nước Ý xa xôi. Chỉ cần nghĩ tới những món ăn này cũng đủ khiến một người tham ăn như Mân Huyên thèm thuồng, còn cái bụng nhỏ cũng bắt đầu réo lên từng tiếng vì đói.

Nghĩ là làm, Mân Huyên vội đưa tay gọi người phục vụ đến và bắt đầu chọn những món ưa thích để xoa dịu cái bao tử đang biểu tình của mình...

Nhìn từ bên ngoài ít ai đoán được người có thân hình nhỏ nhắn như Mân Huyên có thể ăn nhiều món như vậy, nhưng sự thật đã chứng minh điều hoàn toàn khác. Từ những đĩa pasta, pizza, beefsteak… Tới những đĩa bánh tráng miệng. Từng thứ một tựa như trở thành chất khí bốc hơi trong nháy mắt.

Tôn Trực ngồi đối diện nhìn Mân Huyên chăm chú đến nổi quên mất ăn cả phần của mình, hai mắt khó tin nhìn số đĩa trống mỗi lúc một tăng. Những người ngồi xung quanh mỉm cười, ánh mắt mang vẻ chế giễu nhìn Mân Huyên.

Sau khi ăn uống no say, cô mỉm cười với Tôn Trực sau đó lễ phép đứng lên cúi đầu nói.

- Cảm ơn anh vì bữa ăn. Nhưng em nghĩ chúng ta không hợp với nhau, cho dù có tiến tới cũng sẽ không hạnh phúc. Em nghĩ anh sẽ tìm được người con gái tốt hơn em. Tạm biệt anh.

Nói xong, Mân Huyên liền chạy ào ra cửa, để lại Tôn Trực vẫn đang mở to đôi mắt khó hiểu nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô. Những người xung quanh nhìn thấy chỉ biết lắc đầu, tỏ vẻ cảm thông với người đàn ông bị bạn gái từ chối tình cảm.

Tôn Trực cảm thấy xấu hổ, liền bỏ lại một xấp tiền trên bàn rồi đứng dậy bước vội ra ngoài.

*** *** ***

Trở về ngôi nhà thân yêu, Mân Huyên lại vùi mình vào những cuốn sách ngôn tình chất đầy trong phòng.

Cô thay bộ đồ đơn giản lúc trước bằng một bộ đồ ngủ màu hồng dễ thương. Mân Huyên nằm ngay ngắn trên chiếc giường êm ái, hai tay nắm lấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình vừa mua được trên đường về nhà.

Ở phía cửa không xa, bóng đen có dáng vẻ một người phụ nữ trung niên, khuôn mặt mang nhiều nét sương gió trải đời.

Bà lẳng lặng tựa như một sát thủ, tay phải đẩy nhẹ cánh cửa bước vào, trong khi tay trái nắm lấy cán chổi chà. Ánh mắt bà nhìn chằm chằm vào Mân Huyên đang tập trung cao độ nghiên cứu cuốn tiểu thuyết, khuôn mặt hằn lên từng nếp nhăn tỏ rõ sự giận dữ.Vì quá nhập tâm vào câu truyện, cô không phát hiện được phía sau có mối nguy hiểm đang rình rập. Cho đến khi:

''Bốp''

Cây chổi chà nhanh chóng đập xuống cái mông nhỏ của Mân Huyên. Khiến cô giật nảy người lên, cuốn tiểu thuyết trong tay cũng bay thẳng ra ngoài cửa sổ đang mở.

- Con với cái. Chẳng được cái tích sự gì, chỉ giỏi ở nhà ăn bám mẹ. Ngay cả việc đi xem mắt người khác cũng không làm cho đàng hoàng. Muốn làm cho mẹ của mày tức tới chết à?

Mân Huyên chạy vội ra cửa sổ, bỏ mặc cái mông hiện đang đau đớn của mình. Cô nhìn xuống bên dưới nhưng không thể nào nhìn thấy được cuốn tiểu thuyết cô vừa mua hiện đang nằm nơi đâu, rồi quay qua nói bằng giọng đầy bất mãn.

- Mẹ! Sao mẹ nỡ lòng nào khiến con quăng mắt cuốn tiểu thuyết mới mua, con thậm chí còn chưa coi được một nửa.

Người phụ nữ Mân Huyên gọi bằng mẹ tức giận giơ chổi lên cao, chuẩn bị giáng xuống một đòn.

- Còn dám nói! Tin tao đốt hết mớ tiểu thuyết ngôn tình đi không.

- Mẹ…

Nói xong bà lại giơ cao cây chổi chuẩn bị đập vào mông Mân Huyên, lần này cô phản ứng nhanh, đưa tay lên nắm cán chổi sau đó nói lại bằng giọng đầy uất ức:

-Ai bảo mẹ sinh ra con đã thế này rồi, nhìn ai con cũng không vừa mắt.

-Mày còn nói... Mày muốn làm gái già phải không?

Nói xong bà dùng sức giật lại cái chổi, rồi lao nhanh đến đánh vào mông Mân Huyên.

-Á... Á...Con đã nói đừng đánh vào cái mông lép của con mà...

Cả khu chung cư vang lên tiếng cải nhau của hai mẹ con, khiến màn đêm nơi đây không còn cái yên tĩnh vốn có của nó. Người dân xung quanh nghe riết làm quen, chẳng ai muốn đi tới can ngăn làm gì. Họ chỉ nhìn qua vài lần rồi lắc nhẹ đầu, sau đó đi vào nhà
đóng chặt cửa lại, cố gắng giảm bớt âm lượng cao

 

Hàn Gia Băng

Hóa Thần Trung Kỳ
Võng Du Quân Đoàn
Tứ Tuyệt Viện
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
420
Chương 2: Tai nạn

Âm thanh những cuốn sách như đàn chim xổng chuồng bay thẳng ra ngoài, tiếng người mẹ quát tháo, tiếng người con gái la hét ầm ĩ. Tất cả hòa thành một thứ âm thanh quen thuộc cho cả khu chung cư, nhiều khi hàng xóm sẽ cảm thấy ngủ không ngon khi không nghe thấy nó.

Sau vài phút đồng hồ chiến đấu với người mẹ của mình, Mân Huyên cuối cùng bảo vệ được cho số kho tàng cất giấu bao năm qua trong phòng mình. Bầu không khí ồn ào cũng dần tắt ngấm, trả lại cho cái không gian tối khuya sự im lặng.

Trong căn phòng nhỏ được sơn một lớp màu hồng bao quanh, phía trên tường trang trí bởi hàng loạt các thứ hình ảnh của những anh chàng soái ca ngôn tình. Nhìn sơ qua có vẻ cũng không khác mấy với những căn phòng bình thường của con gái nơi đây. Nhưng cảnh vật xung quanh phòng lại thật khiến người khác hoảng sợ, đồ đạc được vất lung tung khắp phòng, ngay cả những thứ đồ nhỏ cũng được ném lên những nơi rất bắt mắt người bước vào.

Người mẹ mang dáng vẻ tiều tụy của mình đứng một bên, đầu tóc bà lúc này đã rối bù, quần áo cũng hiện lên những vết bụi bẩn. Đôi mắt hằn lên vế chân chim đang nhìn Mân Huyên một cách giận dữ, hơi thở bà cũng nặng nề hơn.

Còn Mân Huyên cũng không khá hơn mẹ mình là bao, quần áo xốc xếch, tóc tai rồi như tổ quạ. Hai tay cô đang ôm chặt lấy kho tàng yêu quý nhất của mình, hai mắt nhìn chăm chăm vào người mẹ như thể con mèo mẹ đang bảo vệ đàn con của mình.

-Con đói…

Hai mắt Mân Huyên bỗng trở nên long lanh, khuôn mặt tỏ vẽ đáng thương nhìn người mẹ đang tức giận của mình.

-Mày…

Người mẹ đưa tay chỉ vào mặt con mình, khuôn mặt lộ vẻ quyết tâm trừng phạt. Sau cùng khi nhìn thấy đôi mắt như cún con đang nhõng nhẽo khiến bà chỉ biết thở dài một hơi, sau đó đi thẳng ra ngoài cửa bỏ lại một câu.

-Đi mua nước tương đi.

Có lẽ cả đời này bà chẳng thể thắng được cô con gái của mình, cho dù hôm nay bà mang ra bao nhiêu cái quyết tâm nhưng khi thấy con gái mình tỏ vẻ tội nghiệp liền tan biến trong nháy mắt.

Từ rất lâu trước đây, bà từ nhỏ chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình để sống sót qua thời buổi đầy khó khăn hiện nay. Cho tới lúc bà tròn hai mươi tuổi, người đàn ông định mệnh đã xuất hiện cướp đi trái tim của bản thân bà. Nhưng chỉ sau ba năm, người đàn ông đó đã biến mất khỏi cuộc đời bà vì một tai nạn. Thứ để lại chỉ có đứa con gái mới sinh cùng căn nhà chung cư này.

Nhưng bà chẳng có ý nghĩa vứt bỏ đứa con hay muốn tiến thêm bước nữa. Bà chỉ lặng lẽ trở thành một người mẹ độc thân, một thân một mình tần tảo nuôi con.

Rồi khi đứa con của mình trở nên lớn khôn, bà lại hy vọng nó có thể lập gia đình như biết bao người bình thường khác. Tất cả mong ước giờ đây bà đều đặt vào đứa con gái, không cần nó phải trở thành một thiên tài, hay một người nổi tiếng. Tất cả những gì bà mong chờ chỉ có một, đứa con gái duy nhất của mình được hạnh phúc tới cuối đời.

Nhưng mọi thứ đều chẳng như mong đợi, đứa con gái duy nhất lại trở nên lười biếng. Suốt ngày chỉ biết ở nhà xoay quanh những cuốn ngôn tình, những lúc nó ra ngoài cũng chỉ đi chơi cùng đám bạn từ thời đi học. Thời gian càng trôi qua, bà càng mất bình tĩnh. Rốt cuộc bà chỉ còn có thể dùng cách tệ nhất, ngay cả bà cũng không hy vọng dùng cách này. Cho dù vậy, cái việc hỏi cưới vẫn không ra được kết quả như mong đợi.

*** *** ***

Mân Huyên nghe lời mẹ mình liền bỏ đống tiểu thuyết sang một bên, tay nhanh chóng nắm lấy chiếc áo khoác phóng ra ngoài đường.

Trời đêm bắt đầu mưa, những con người bận rộn đi ra từ các tòa nhà bắt đầu đưa những cây dù lên cao che đi những hạt mưa to rơi xuống. Những chiếc xe hơi đắt tiền bắt đầu tìm những nơi trú mưa thích hợp, tránh cho cơn mưa oái ăm làm bẩn đi lớp sơn mới cóng.

Những chiếc dù bắt đầu xuất hiện trên những con phố, mang theo đủ thứ màu sắc biến cho con đường đơn điệu trở nên rực rỡ lạ thường.

Mân Huyên nhảy chân sáo đi ra khỏi siêu thị, tay cô cầm lấy chiếc túi với đủ thứ đồ ăn vặt cùng một chai nước tương mang nhẫn hiệu ưa thích của cô. Miệng cô nhấp nháy bài hát đang phát bên trong siêu thị, đôi mắt mong lung nhìn về phía khoảng không ướt át phía trước.

Cô nắm lấy chiếc dù màu hồng nhạt, vừa đi vừa nhìn lên trên bầu trời đã tối đen như mực.

Khi tới ngã tư đường gần nhà, nơi đây vẫn mang theo vẽ im ắng như mọi khi. Theo thói quen, cô bỏ qua đèn tín hiệu đang báo đỏ, nhanh chóng chạy qua bên kia đường.

*Ting… Ting… Ting…*

-Điên à con kia?

Vừa đi được nửa đường, tiếng còi xe inh ỏi cùng tiếng chửi rủa của người đàn ông trên chiếc xe hơi liền vang lên. Chiếc xe nhanh chóng lách qua người cô rồi tiếp tục phóng đi, chẳng muốn dừng lại nói thêm lời nào.

Mân Huyên nhìn theo chiếc xe phóng nhanh qua khu phố, miệng cô theo thói quen chu lên, cái lưỡi nhỏ thò ra.

*Rầm*

Mân Huyên bỗng thấy cả thân hình mình đang bay lên không, cả người trở nên lạnh lẽo một cách dị thường. Cả thân người cô rơi nặng nề xuống mặt đường, túi đồ trên tay cũng rơi ra xung quanh cô.

Chiếc xe tiếp tục lết bánh đi một quãng đường, đâm mạnh vào cột điện gần đó rồi mới dừng hẳn lại. Cột điện cũ kỹ bị va chạm mạnh liền ngã xuống, nhưng nhờ vào những sợi dây diện nên không ngã xuống hoàn toàn.

Những giọt mưa vẫn tiếp tục vô tình rơi xuống, xuyên qua khung cửa sổ đã vỡ nát do chấn động, rơi vào mặt chàng trai trẻ đang nằm gục bên vô lăng. Khuôn mặt trắng trẻo, ngũ quan như vẽ, cùng với dòng máu đỏ đang chảy dài xuống khiến chàng trai trẻ có vẻ quỷ dị lạ thường.

Mân Huyên bây giờ không hề biết chuyện gì đã xảy ra với mình? Cô chỉ có cảm giác cơ thể mình bị va đập mạnh rồi bật lên giữa không trung. Sau đó, cô cảm thấy lưng mình chợt đau nhức, các khớp xương như vỡ vụn khi vừa rơi xuống mặt đất, rồi mùi máu tươi sộc thẳng lên mũi. Mân Huyên cố mở đôi mắt nặng trĩu lên để xem chuyện gì đang xảy ra với mình nhưng hai mí mắt cô như mang cả ngàn cân không cách nào mở lên. Đôi tai chỉ có thể nghe lờ mờ tiếng người nói, rất nhiều rất nhiều người...


Cả cơ thể cô đã không còn cách nào cử động, dường như có thứ gì đó nặng hàng ngàn tấn đang đè lên cái thân thể bé nhỏ của bản thân. Ngay cả năm giác quan cũng dần mờ nhạt, không thể cảm nhận bất cứ thứ gì rõ ràng được nữa. Từ tận sâu trong thâm tâm cô bất giác hiện lên nổi sợ hãi, rồi sự tiếc nuối, nhung nhớ và cuối cùng chỉ còn lại sự hối hận tột cùng.


Hiện giờ cô chỉ cảm thấy sự bất lực và mệt mỏi, cơn buồn ngủ bất giác ập tới như sóng biển vỗ tới. Dù biết giấc ngủ lần này sẽ kéo dài vô tận, cô cũng sợ hãi nó nhưng lại không cách nào kiềm chế được bản thân mình. Cuối cùng cô không thể chiến thắng được cơn buồn ngủ kia truyền tới, hai mắt bỗng lại xuất hiện hai dòng nước mắt, hình ảnh người mẹ khắc khổ lại dần hiện lên trong tầm mắt…
 
Last edited:

Hàn Gia Băng

Hóa Thần Trung Kỳ
Võng Du Quân Đoàn
Tứ Tuyệt Viện
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
420
Chương 3: Kết thúc và bắt đầu

Bầu trời trong xanh không chút bụi bẩn, đám mây trắng trên không lượn lờ qua lại góp phần cho cảnh vật thêm sinh động. Khu rừng cao với đủ thứ cỏ cây trên đời, bầu không khí cũng trong lành như những chiếc lá xanh ngắt trên cành cây.

Đi sâu vào trong, bên cạnh dòng sông chảy qua xuyên suốt cả cánh rừng rộng lớn. Đôi vợ chòng già mặc bộ đồ vải cũ nát đã ố vàng đang đi bên cạnh dòng sông, người chồng thỉnh thoảng lại đưa tay xuống dưới, hy vọng bắt được một con cá to ngon lành.

Bỗng một con cá to từ dòng sông bật lên cao, đúng ngay tầm tay của người chồng. Ông liền nhanh chóng dùng tay ôm lấy con cá, miệng nở nụ cười toe toét như bắt được vàng. Con cá có vảy sáng bóng tựa như bạc, mắt sáng giống như bảo ngọc, vẻ ngoài to lớn hơn bất cứ con cá nào trong dòng sông.

Ông đặt con cá lên bên trên bờ, tay lại loay hoay tìm cái giỏ cá. Nhưng không biết vì sao con cá trên mặt đất bỗng tỏa ra thứ ánh sáng bạc dễ chịu, không khí xung quanh cũng xoay vòng xung quanh cơ thể nó.

Đôi vợ chồng già bị bất ngờ nên liền lùi lại, mắt mở to nhìn chằm chằm vào con cá.

Con cá đập đuôi liên hồi, vảy trên người bắt đầu tróc ra từng mảng. Thứ ánh sáng bắt đầu chói chang hơn, không khí xoay tròn cũng dần đục hơn, che lấp đi cơ thể con cá vào bên trong.

Sau một lúc, tất cả dần trở lại như ban đầu, giống như mọi thứ vừa diễn ra chỉ do người khác nhìn nhầm.

Trên mặt đất lúc này, con cá tựa như cơn gió đã biến mất. Thay vào đó một cô gái có thân hình nhỏ nhắn, làn da trắng trẻo tựa như lụa.

-Yêu… yêu quái…

Ông lão lấp bắp nói, tay vội vàng cầm lấy con dao mổ cá bên cạnh.

-Này, bà làm gì thế.

Trong lúc người chồng còn chưa kịp phản ứng mọi việc, người vợ đang từ từ bước lại gần cô gái trẻ kia. Bà nhẹ nhàng đưa tay vén lên mái tóc đen tựa như màn đêm. Khi nhìn vào khuôn mặt của người con gái, bà dường như khựng lại, hai mắt bất giác chảy ra hàng lệ nóng.

-Từ Huyên… Có phải là con không? Ông trời trả con lại cho chúng ta sao?

Bà vừa khóc vừa ôm lấy cô gái vào lòng, hai tay siết chặt lại như sợ cô sẽ biến mất. Ông lão khi nhìn thấy khuôn mặt như tranh vẽ của cô cũng sững sờ, tay cầm con dao cũng nới lỏng ra.

Người đứng yên một chỗ trơ mắt nhìn, người khóc nỉ non. Cặp vợ chồng già cứ như vậy cho tới tận khi mặt trời khuất núi.

***

Mân Huyên dần mở mắt nhìn xung quanh, thứ cô thấy chỉ có dòng nước xanh bao lấy xung quanh người cô như tấm lụa mỏng.

Cô giật mình, muốn dùng hai tay hai chân để vùng thoát nhưng không cách nào làm được. Mân Huyên không còn có cảm giác nào ở tay chân, cả người như thể một khối thống nhất liền mạch.

Ở trong làn nước trong lành chẳng khiến tâm tình Mân Huyên thấy thoải mái, ngược lại còn chút sợ hãi cùng khó chịu.

Hơi thở của cô bắt đầu khó khăn, hai mắt nhìn trái phải muốn tìm ra lối thoát.

Mân Huyên cố quẩy thân người, nhưng càng cựa quậy, dòng nước càng siết chặt lấy thân thể cô. Dòng nước không còn cái dáng vẻ dịu dàng lúc đầu, nó chuyển thành một bàn tay to lớn nắm lấy thân thể cô. Bàn tay khổng lồ đó giữ chặt từng phần trên cơ thể, sau đó tăng mạnh sức muốn kéo cô chìm sâu xuống dưới.

Mân Huyên cố dãy dụa, thân người tựa như con rắn uốn éo liên tục, sau một lúc cô quẩy người văng lên trên cao, thoát ra khỏi bàn tay độc ác kia.

Ánh mặt trời trên cao xuyên qua tầng tầng lá xanh chiều lên dòng sông xanh, soi dọi từng chiếc vảy xinh đẹp trên người Mân Huyên.

Bỗng đôi bàn tay già nhăn nheo từ đâu xuất hiện tóm lấy cô ngay giữa không trung. Nhanh chóng mang cô lên mặt đất đầy hơi ấm và sự an lành.

Mân Huyên lúc này đã mệt mỏi vô cùng, hai mắt dần nhắm lại, chẳng còn để ý tới mọi việc xảy ra xung quanh.

***

Lần nữa mở mắt, cô nhìn lên trên trần nhà cao cao được lớp bằng một thứ cỏ vàng, ánh sáng vẫn có thể xuyên qua những lỗ hỏng nhỏ để chiếu vào bên trong nhà.

Cô lại đưa mắt nhìn xung quanh phòng một lần, toàn bộ đồ vật nơi đây đều được làm bằng đá hoặc gỗ, vẻ ngoài cũng có phần cũ kỹ giống như đã dùng được cả trăm năm. Nền nhà cũng không được lốp lên bất cứ thứ gì, chỉ có nền đất vàng phẳng phiu.

Mân Huyên thử cử động cánh tay và đôi chân, có chút đau nhức giống như từng khớp xương đã gãy rụng. Nhưng cho dù vậy cũng không khiến cô buồn bã, thậm chí có chút vui mừng vì tứ chi đã có thể cảm nhận rõ ràng như bình thường, chẳng còn cái cảm giác quái lạ lúc trước.

-Từ Huyên? Con tỉnh rồi sao? Ôi… mẹ lo cho con quá.

Mân Huyên nghe thấy tiếng nói lạ vang lên bên ngoài cửa liền ngước đầu nhìn, đôi mắt nhíu lại khó hiểu nhìn người phụ nữ lớn tuổi đang nở nụ cười hiền hậu nhìn cô.

Người phụ nữ lớn tuổi mặc bộ đồ giống như những nhân vật bình dân trong các bộ phim cổ trang thời Đường, khuôn mặt nhân hậu chất phát không chút ác ý.

-Bà gọi cháu à?

Mân Huyên khó hiểu hỏi, khuôn mặt nở nụ cười nhìn bà lão.

-Ôi con gái của ta. Chắc vì lâu quá rồi nên con quên mất mụ mụ là ai phải không?

Bà lão bước nhẹ nhàng lại gần chiếc giường nhỏ nơi Mân Huyên đang nằm, đôi bàn tay cầm lấy chén cháo hoa đặt bên cạnh giường.

-Ăn chút cháo đi nào. Để nguội sẽ không ngon đâu.

Bà lão đưa bàn tay gầy guộc vén mái tóc của Mân Huyên qua một bên, rồi giúp cô ngồi thẳng người dậy.

Mân Huyên không cự tuyệt ý tốt, rất tự nguyện phối hợp với bà lão. Không hiểu vì lý do nào cô nhìn thân hình có phần gầy guộc kia lại nhớ tới người mẹ của mình, người đã bỏ cả tuổi thanh xuân để nuôi cô khôn lớn. Rồi cô lại nhớ lại những gì diễn ra, nhớ tới vụ tai nạn, nhớ lại quá khứ của chính mình.

Nghĩ tới đó, hai mắt cô dần trở nên ướt át, hai hàng lệ nóng từ từ chảy dài trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo. Mân Huyên bất giác đưa ánh mắt nhìn bà lão, miệng mấp máy muốn nói lại thôi.

-Ôi. Từ Huyên, con sao thế? Chỗ nào còn đau à? Để ta giúp con sức thuốc nhé?

Mân Huyên chẳng thể kiềm nén được cảm xúc trong lòng, miệng thốt lên một tiếng nhỏ nhẹ, tay ôm lấy người bà lão.

-Mẹ… mẹ ơi…

Bà lão hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh liền nở nụ cười ấm áp. Tay nhẹ nhàng cỗ lên chiếc lưng thon dài.

-Đừng khóc, tiểu Huyên ngoan. Chẳng phải ta ở đây rồi sao?

Mân Huyên giống như đã chịu nhiều uất ức, cô cứ ôm chặt lấy bà lão rồi khóc. Bà lão cũng không lấy làm phiền, chỉ yên lặng ngồi một bên chờ đợi.

Ở phía cửa, người đàn ông lớn tuổi đứng nhìn cảnh này cũng không kiềm được nước mắt, hai giọt lệ hiếm hoi chảy ra rồi nhanh chóng rơi xuống mặt đất biến mất.

Ai lại ngờ được người con gái biến mất cách đây mười hai năm lại lần nữa xuất hiện trước mặt hai vợ chồng già. Phải chăng ông trời đã nghe thấy lời cầu khấn mỗi ngày của bà lão, để hôm nay gửi tặng lại con gái cho họ.

Chẳng cần biết cô gái này có phải được ông trời ban cho họ hay không, hay do yêu quái biến thành đi chăng nữa. Tất cả đều không quan trọng vào lúc này.

Suốt mười hai năm dài đằng đẵng, cặp vợ chồng già luôn trông mong bóng hình người con gái biến mất. Rồi cuối cùng ngày hôm nay, ước nguyện nhỏ nhoi đã được toại nguyện. Bây giờ cho dù có phải chết, họ cũng có thể yên lòng, nhắm mắt xuôi tay.

 

Hàn Gia Băng

Hóa Thần Trung Kỳ
Võng Du Quân Đoàn
Tứ Tuyệt Viện
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
420
Chap 4: Gặp gỡ

Cánh rừng phủ đầy những chiếc lá xanh đã dần bị thay thế bởi màu trắng của tuyết. Từng cơn gió se se lạnh thổi qua những cành cây đã trụi lá, những con thú nhỏ khó khăn nép vào thân cây tìm kiếm chút hơi ấm còn sót lại.

Giữa trời tuyết lạnh lẽo, cô gái mặc chiếc áo bông màu đỏ nhạt đi len lỏi giữa khu rừng tìm kiếm những chiếc nấm nhỏ nằm bên trong hốc cây.

Cô gái có mái tóc đen như tấm lụa, mềm mại tựa như bông. Đôi mắt đen như dòng nước mùa thu, nhìn thật long lanh động lòng người. Thân thể nhỏ nhắn giống con thỏ nhỏ đang nhảy nhót vui vẻ giữa những bông tuyết, miệng nhỏ chúm chím hát vang bài ca mùa đông.

Mân Huyên đi qua từng gốc cây tìm kiếm, đôi mắt lanh lợi nhanh chóng quét qua từng góc khuất của khu rừng. Trên môi cô nở nụ cười, khiến cỏ cây xung quanh trở nên dần ấm áp.

Sau vài tháng, cô đã dần quen thuộc với thế giới hoàn toàn xa lạ. Nơi mọi thứ lúc trước chỉ được đọc trong những cuốn tiểu thuyết, hay chỉ có thể nghe thấy bởi những con người giàu sức tưởng tượng.

Xung quanh đây những thứ như yêu ma, quỷ quái, thần tiên, thánh phật đều không phải thứ tưởng tượng sâu xa. Con người thờ và cung phụng cho thánh thần và phật, ngược lại họ sẽ bảo hộ con người khỏi những hiểm nguy từ bên ngoài.

Nhưng điều này không có nghĩa con người sẽ chẳng còn tranh đấu, chinh phạt lẫn nhau. Thậm chí những cuộc chiến còn đẫm máu và gắt gao hơn rất nhiều.

Thử nghĩ xem, chỉ cần một vị thần bất mãn với một vị thần khác. Tất cả những người dưới trướng họ, thờ phụng họ đều phải tiến ra chiến trường để đấu tranh cho tính ngưỡng của mỗi người. Cuối cùng, cuộc chiến chỉ có thể kết thúc khi một bên bị tiêu diệt hoàn toàn.

Cặp vợ chồng già cũng vì các cuộc đấu tranh liên miên xảy ra nên đã đi tới nơi rừng núi hoang sơ này sống nốt nửa đời người còn lại.

Mãi cho đến khi Mân Huyên xuất hiện, mang tới cho cả hai người niềm vui lớn lao chưa từng có trước đó. Cặp vợ chồng già lần nữa tìm được niềm vui cuộc sống, và ý nghĩa đích thực của cuộc sống lần nữa.

Cũng trong những tháng ở nơi đây, Mân Huyên dần nhận ra bản thân không giống như những con người bình thường. Cô có những năng lực khác lạ, sức khỏe vượt trội, và giác quan linh mẫn.

Từng có lúc Mân Huyên tưởng rằng mình đang nằm mơ một giấc mộng kỳ quái, cô có thể nói chuyện với các loài cá, tay điều khiển dòng nước chảy, và mắt nhìn rõ trong đêm.

Rồi vì sự tò mò, thích thú và cả chút hiếu thắng, Mân Huyên thường luyện tập những thứ sức mạnh kỳ quái của mình mỗi ngày. Cho đến tận hôm nay, cơ thể cô đã không còn dáng vẻ yếu nhược lúc trước, khả năng kỳ lạ cũng theo đó tăng lên vài phần.

Nhân dịp ngày tuyết rơi dày, không khí chuyển lạnh dần. Mân Huyên xin phép đôi vợ chồng già đi vào khu rừng tìm kiếm chút lâm sản còn sót lại, hy vọng có thể làm một nồi lẩu nóng hổi.

Nghĩ tới nồi lẩu nóng hổi nghi ngút khói với đủ loại nấm và thịt khiến Mân Huyên khó kìm lòng, hai mắt lại tăng thêm vài phần tinh tường soi xét xung quanh để tìm kiếm.

*Uỳnh.*

Âm thanh tựa như một quả bom vừa phát nổ vang lên cách không xa nơi Mân Huyên đứng.

Hai tai và đôi mắt của Mân Huyên nhanh nhẹn tìm kiếm nơi phát ra tiếng động, hai chân cũng nhanh chóng chạy tới.

-Thiện tai, thiện tai. Tại sao thí chủ phải làm những việc trời đất khó dung như vậy cơ chứ?

-Cái &#%$! Thiện cái ^$^% của ngươi. Mau đưa phật giản cho ta.

-Bần tăng trước tới nay chỉ có một bộ cà sa trên người, ngoài ra cũng chỉ có đôi hài vải đã đi được mười lăm năm. Không biết thí chủ muốn thứ nào của ta đây?

-Đi chết đi tên nhà sư khốn kiếp.

Mân Huyên vừa chạy tới, hai mắt bỗng chốc sáng rực nhìn về phía nhà sư mặt bộ cà sa đơn giản, tay cầm lấy chiếc bát màu vàng óng.

Sau đó, ánh mắt cô mới nhìn sang tên quái nhân đứng cách đó không xa. Trên đầu gã mọc lên một cặp sừng dài hơn nửa mét, thân cao gần ba mét, tay cầm cây bát xà mâu hai mét.

Tuy thế cũng không khiến Mân Huyên cảm thấy ghê rợn chút nào, ánh mắt vẫn nhìn vào khuôn mặt có phần đẹp quỷ dị của tên quái nhân. Trong đầu cô nhanh chóng thực hiện phép toán so sánh giữa nhà sư và tên quái nhân, nhưng dù dùng cách nào cũng khó phân xét.

Trong lúc Mân Huyên vẫn rất tích cực đánh giá nhan sắc, hai nam nhân vẫn không chút hay biết khuôn mặt của bản thân đang được cân đo đong đếm rất cẩn thận.

Tên quái nhân cầm lấy cây bát xà mâu, đôi mắt hiện lên sự giận dữ tột cùng. Hai chân gã nhanh chóng đạp đất phóng lên phía trước, tay nắm vũ khí vung qua bên phải chém ngang qua.

Nhà sư trẻ tuổi niệm một tiếng, tay phải đưa lên phía trước người che chắn. Ánh sáng màu vàng nhạt bỗng chốc hiện lên phía trước, cùng lúc đó đón nhận đòn tấn công vũ bão của tên quái nhân.

*Coong*

Thanh bát xà mâu đập mạnh vào thứ ánh sáng màu vàng, rồi ngay lập tức bị một luồng sức mạnh vô hình đánh vào người, bật mạnh ra đằng sau.

Tuy chặn được một đòn, cũng như thành công đánh trả, nhưng nhà sư trẻ tuổi đã chịu vết thương không nhỏ. Cả bàn tay phải bây giờ đã rách toát một đường vết thương dài, máu chảy ra không ngừng, khiến cho cả mặt đất phía dưới cũng nhiễm hồng.

Tên quái nhân tuy bị đánh bật ra xa nhưng cũng không chịu thương quá nặng. Gã nhẹ nhàng đứng dậy, miệng phun ra một ngụm máu tươi xuống đất.

-Hahaha. Mau giao Đại Bồ Tát Tạng Kinh ra đây. Ta sẽ cho nhà người được chết tử tế một chút.

-Thiện tai, thiện tai. Cớ sao thí chủ lại không nói lý lẽ như thế? Bần tăng chẳng biết phật giản nào như thế. Phải chăng đã nhận nhầm người nào khác chăng?

-Đừng có ở đó giả mù giả điếc với ta. Ta tận mắt thấy ngươi cầm nó từ tay lão già lạt ma kia.

Tên quái nhân cười to một tiếng, cây bát xà mâu chỉ thằng vào ngực nhà sư trẻ. Ánh mắt gã vẫn giữ nguyên cái dáng vẻ tức giận như cũ, kèm theo nụ cười lớn khiến khuôn mặt trông cực kỳ quỷ dị.

Nhà sư trẻ thở dài một tiếng, miệng tụng niệm một loại phật lý nào đó, hai mắt dần nhắm chặt lại.

Tên quái nhân nhìn thế cũng không vội vàng, thân người thủ thế sẵn sàng tấn công. Hai mắt gã chuyển từ sự tức giận thành đề phòng, tay cũng bất giác siết chặt hơn bình thường.

-Nam mô a di đà phật.

Từ ngực nhà sư trẻ tuổi bay ra một cuốn sách được kết lại bằng những đốt tre màu vàng nhạt, nó phát thứ ánh sáng như mặt trời đang chiều rọi muôn nơi. Những thứ chữ ''phạn'' màu vàng nhạt cũng từ cuốn sách bay ra, bảy mươi chữ sáng chói chiều ta bảy mươi màu sắc khác nhau đâm thẳng về phía tên quái nhân.

-Không thể nào, làm sao ngươi có thể sử dụng nó…

Tên quái nhân chưa kịp nói hết câu, bảy mươi luồng ánh sáng liền như dòng thủy triều đánh thẳng lên cơ thể gã. Thứ ánh sáng như ngọn lửa địa ngục, chúng thiêu đốt bất cứ thứ gì dơ bẩn trên đường đi, trả lại cho nơi đó màu sắc thuần nhất của tự nhiên.

Còn cơ thể tên quái nhân tiếp nhận luồng ánh sáng liền cháy lên. Cả thân xác to lớn bị thứ ánh sáng kỳ lạ đốt cháy từng mảng một, lớp áo bên ngoài nhanh chóng cháy thành tro, lộ ra một lớp áo giáp sáng chói như kim cương.

Luống ánh sáng chạm vào áo giáp liền bật ngược ra ngoài, bắn về một phương xa. Tên quái nhân bị đẩy lùi lại bảy, tám bước chân, áo giáp trên người cũng dần vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Trên người gã lúc này đã đủ thứ vết thương, miệng cũng ứa ra dòng máu đen.

Nhà sư trẻ tuổi thở ra một hơi dài, trên đầu đã lấm tấm mồ hôi. Miệng hắn bắt đầu niệm những từ ''phạn'' khó hiểu lần nữa.

Tên quái nhân thấy thế liền kêu lên một tiếng, dưới chân hiện ra một đám mây màu xám rồi nhanh chóng phóng lên trên trời cao.

Nhà sư trẻ không có ý định đuổi theo, miệng dừng niệm, tay cũng thả lỏng ra hai bên.

-Hiazz! Sao trên đời chỉ toàn những tên lì lợm như thế chứ…

Thở ra một hơi, hắn liền ngã xuống vũng tuyết trắng, cả khuôn mặt cũng ngập vào bên trong lớp tuyết lạnh.

Mân Huyên đứng một bên chứng kiến toàn bộ sự việc xảy ra, hai mắt vẫn mở to vì khó tin. Những thứ vừa nhìn thấy thật vượt quá tầm hiểu biết của cô, phần khác lại đả kích nặng nề sự tự tin của cô bấy lâu nay.

Lúc trước tuy Mân Huyên không nghĩ mình có thể trở thành thần hay thánh, nhưng với những khả năng đặc biệt của cô cũng có thể tự mình bảo vệ trước những mối nguy hiểm khác.

Giờ đây lại khác hẳn, ngoại trừ cặp vợ chồng già đã cưu mang cô trong thế giới xa lạ này, hai người Mân Huyên vừa gặp có thể coi như những người đầu tiên cô gặp tại nơi rừng núi hoang vắng.

Cho dù nhà sư trẻ tuổi hay tên quái nhưng với cặp sừng dài, bất kỳ ai đều có những thứ pháp thuật kỳ lạ và đáng sợ khiến người nhìn khó lòng không rùng mình một cái.

Mân Huyên nhìn về hướng tên quái nhân bay đi, rồi lại chuyển ánh mắt nhìn nhà sư trẻ đã ngã quỵ nằm trên đám tuyết trắng còn in dấu máu đỏ tươi.

Hai tay cô nắm chặt lại vào nhau, ánh mắt đảo qua lại hai bên, hàm răng trắng tinh cắn nhẹ lên môi dưới. Trong lòng Mân Huyên tràn ngập những do dự và mối lo âu, không cách nào quyết định điều mình cần làm.

Cuối cùng, cô chạy lại lại gần nhà sư trẻ tuổi, nhanh tay nâng thân người của nhà sư lên trên vai mình. Với sức khỏe vượt bậc, cô chẳng mất bao nhiêu sức lực đã có thể vác nhà sư trẻ trên vai, hai chân chạy nhanh vào sâu trong khu rừng.

Tuy trong tận thâm tâm cô rất sợ tên quái nhân kia sẽ quay lại, một khi gã tìm phát hiện chắc chắn sẽ không tha cho cô. Nhưng không biết vì sao, bên tai cô lại văng vẳng giọng nói của một người đang nhờ cô cứu giúp người trước mặt.

Sau nhiều tính toán và suy nghĩ, Mân Huyên quyết định mang nhà sư trẻ đặt trong một hang động mà cô vô tình tìm thấy cách đây không lâu. Trong đây có thể an tâm trốn tránh ánh mắt của người ngoài, nhiệt độ nơi đây cũng ấm áp lạ thường.

Chẳng mất bao lâu thời gian, cô chạy tới phía trước một vách đá dựng đứng, xung quanh được phủ bởi một hàng dây leo đầy những thứ gai nhọn.

Mân Huyên nhẹ nhàng lách người vào một khe nhỏ giữa vách đá và những thứ dây leo đầy gai. Bước vào bên trong, đập vào mắt cô chính là một màu đen tối đang thống lĩnh nơi này. Mân Huyên đưa tay lấy ra một viên đá màu xanh nhạt trên tường, khi vào bên trong bóng tối liền phát ra thứ ánh sáng màu xanh lá, chan hòa và dễ chịu.

Thứ ánh sáng xanh lá tỏa ra xung quanh, chiếu sáng cả hang động tối tăm. Nơi đây giống như được người nào đó xây dựng rồi bỏ hoang đã lâu. Cả hang động được lấp gạch, trên tường vẫn có thể thấy những chiếc đèn dầu đã bám đầy mạng nhện.

Đi sâu vào bên trong, bóng đêm dần bị thay thế bằng ánh sáng mặt trời, không gian cực kỳ rộng lớn hiện lên ngay trước mắt. Phía trên động được xây lên một cái giếng trời, chiếc hồ bên dưới được bao quanh bởi đủ thứ hoa thơm cỏ lạ trên đời, tất cả đều có một màu đỏ đồng nhất.

Phía xung quanh không còn được che đậy bởi những viên gạch, toàn bộ đề chỉ còn những vách đá trắng, bên trên còn được khảm bởi những viên đá màu xanh giống với thứ Mân Huyên đang cầm trên tay.

Mân Huyên lướt nhẹ trên mặt hồ, bước lên trên hòn đảo nhỏ nằm ngay chính giữa. Đặt hòa thượng trẻ lên trên chiếc bàn đá, cô lại đắp lên chiếc chăn ấm làm bằng những chiếc lá cây xung quanh đảo.

Tuy vào mùa đông lạnh giá như thế này, nhưng những chiếc cây che phủ hòn đảo nhỏ này vẫn xanh tươi một màu.

Những cái cây này tựa như sự sống của cả hang động. Những bông hoa nở rộ, sự ấm áp của cả hang động, ánh sáng nhu hòa xung quanh… Tất cả đều được mang tới từ nơi trung tâm này.

Mân Huyên đi tới cái cây lớn nhất, tay phải chạm nhẹ lên thân cây sần sùi. Cô nhắm đôi mắt lại, đôi môi cong lên một đường mỉm cười.

Mân Huyên cứ như thế đứng chạm vào thân cây một lúc lâu, cuối cùng cô mới vui vẻ buông bàn tay xuống, tay còn lại với lên trên cao hái xuống một quả cây màu đỏ giống như máu.

-Coi như anh may mắn, ngay cả những người bạn khó tính của tôi cũng rất thích anh.

Mân Huyên lẩm bẩm nói một mình, từ tốn đưa quả cây màu đỏ lên trước miệng nhà sư trẻ. Tay phải của cô mở miệng của nhà sư trẻ, tay còn lại bóp nhẹ, dòng nước màu đỏ tươi từ từ chảy xuống rồi nhanh chóng dung nhập vào cơ thể.


 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top