[Phiêu Lưu- Giả Tưởng] Jack Call (1

Nhận xét của bạn về bộ truyện.

  • Tốt! Ra chương đều nhé.

    Votes: 1 100.0%
  • Tạm! Cần cố gắng hơn.

    Votes: 0 0.0%
  • Chán! Ngừng viết là tốt nhất.

    Votes: 0 0.0%

  • Total voters
    1

Thiên Quốc

Hóa Thần Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
420
Jack Call
Tác giả: Thiên Quốc
Thể loại: Kinh dị, phiêu lưu, giả tưởng,...
Tình trạng: Đang viết.

Thích hợp với: 18+

Link góp ý: http://bachngocsach.com/forum/threads/11603/

Mở đầu:
Thế giới đang dần trở nên nhàm chán.
Bạn có muốn thử cảm giác mới mẻ không? Một cuộc sống đầy kích thích, nghẹt thở và từng giây trở nên đều quý giá.
Nghe thật thú vị phải không? Vậy hãy đi cùng tôi vào thế giới đầy chết chóc, nơi bạn sẽ được làm chính bạn.
Cố gắng sống sót nhé các người chơi.
 
Last edited:

Thiên Quốc

Hóa Thần Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
420
Jack Call

Tác giả: Thiên Quốc
Chương 1: Cuộc Gọi.


Bầu trời buổi tối không phải thời gian kết thúc một ngày, nó chỉ mới báo hiệu cho cuộc sống vô cùng tấp nập của những con người sống về đêm.

Thành phố muôn vẻ với đủ thứ màu sắc từ những chiếc đèn điện tạo nên vẻ đặc sắc cho nơi đây. Tòa nhà cao tầng mọc lên khắp nơi che đi một góc trời khiến cho những vì sao không còn nơi hiện hữu.

Con đường thường ngày lúc nãy đã phủ một màu vàng cùng những chiếc bóng đen lao vút đi nhanh chóng. Tiếng nhạc với đủ thứ ngôn ngữ được phát ra từ những tiệm cà phê, cửa hàng, nhà ở… hòa vào nhau như một buổi giao hưởng.

Bức tranh thành phố về đêm dần hiện hữu trong ánh mắt mỗi người, có người yêu thích, có người lại hận nó đến tận sâu trong lòng.

Giống như chàng trai đang ngồi lặng yên trên băng ghế đá kia vậy, cậu vừa yêu vừa ghét cái thành phố về đêm này. Yêu vì nó đã nuôi cậu lớn lên, hận vì nó khiến cậu tồn tại tới bây giờ.

Đời sống luôn muôn vẻ nghịch lý, ngay cả chính bản thân họ cũng không hiểu vì sao nó như vậy.

*Bốp!*

Tiếng quả đấm chạm vào phần thịt bên ngoài vang lên trong bầu không khí tĩnh lặng ở công viên.

-Tiền của bọn tao ở đâu?

Tên đàn ông mặt mày bậm trợn với bộ đồ vest rẻ tiền trên người vô cùng hùng hổ nắm lấy từng ngón tay tạo ra thứ tiếng răng rắc như xương gãy.

Chàng trai trẻ trên băng ghế đá nhổ ra một ngụm máu, khuôn mặt đã đầy những vết máu bầm, quần áo trên người cũng đầy bụi bậm và máu. Cậu đưa ánh mắt nhìn tên đàn ông bậm trợn rồi lại lướt qua đám người đằng sau đang cầm đủ thứ gậy gộc và mã tấu.

-Hiazz!... Muốn chém muốn giết thì nhanh lên chút… Tao mệt rồi, ngủ trước đây.

Chàng trai trẻ thở ra một hơi rồi ngửa mặt lên trời, hai mắt nhắm lại tỏ vẻ muốn ngủ một giấc. Những tên đứng xung quanh liền ngẩn người, không biết nên làm gì cho đúng.

Khuôn mặt của tên đàn ông bậm trợn nổi lên từng cọng gân xanh, mí mắt giật liên tục, tay siết chặt lại nắm đấm.

-Cái %$@#! Tao chém chết ^%& mày! Con &%$&$!

Gã tức giận xông lên nắm lấy một thanh mã tấu bên cạnh, muốn chém chết chàng trai trẻ thành trăm ngàn mảnh. Nhưng ngay lập tức đám người xung quanh liền xông lên ngăn lại, cố gắng làm gã bình tĩnh trở lại.

-Này Dĩnh sẹo, mày lúc nào cũng nóng đầu thế à? Quay về làm nguội cái đầu của mày đi.

Từ đằng sau đám người đi ra một người trung niên mặt bộ đồ vest đắt tiền cùng cặp kiếng đen che đi nửa khuôn mặt, tay phải cầm điếu xì gà đang cháy dở dí vào trán tên đàn ông mặt sẹo.

Tên mặt sẹo ngay lập tức hét toán lên nhưng không hề có ý định lên tiếng cãi lại hay bất cứ hành động tương tự nào, gã chỉ dám yên lặng theo đám người lùi lại đằng sau.

-Này Khởi Thiên! Tao biết mày không sợ chết, nhưng mày thử nghĩ xem… liệu chết như vậy có quá lãng phí không. Trong khi mày phải ở đây ăn đòn thì cái đám mày gọi là bạn lại đang nhởn nhơ đâu đó chơi đùa, thậm chí có đứa còn đang vui vẻ với bạn gái mày cũng nên.

Người đàn ông trung niên vừa nói vừa đi xung quanh băng ghế đá, hai tay châm điếu xì gà vừa lấy ra từ túi áo.

-Như vậy có đáng không?

Khởi Thiên thì thào nói, hai mắt vẫn nhắm lại không có ý định mở ra.

Đối với cậu trên đời này chỉ có hai thứ quan trọng nhất. Tình bạn và tình yêu.

Nhưng cuối cùng cả hai thứ đó đều quay lưng và phản bội bản thân cậu.

Vậy thứ gì khiến cậu ở đây tiếp tục những đòn roi này?

Khởi Thiên cũng không rõ vì sao. Cho dù bị phẩn bội nhưng tận sâu bên trong lòng lại không hề có chút thù oán, hối hận hay đau xót. Thứ cảm xúc duy nhất cậu có lúc này chỉ có sự thanh thản, giống như mọi thứ đau khổ và gánh nặng trên đời đều đã trút bỏ khỏi cơ thể.

Sống hay chết, nó hiện giờ quá nhẹ nhàng, tựa như chiếc lá có thể bay đi cùng gió bất cứ lúc nào.

*Ting…Ting…Ting…*

Tiếng còi xe kéo dài khiến mọi người đều giật mình, vội vã nhìn sang nơi phát ra rồi nhanh chân nấp người qua một bên tránh. Nhưng đám người xã hội đen lại không may mắn như những người khác ở công viên. Chiếc xe tải hai mươi lăm tấn với tốc độ 150km/h tông thẳng vào người không phải một trải nghiệm thích thú gì.

Một đám hơn hai mươi người hiện giờ chỉ còn lại sáu người may mắn còn sót lại đứng trên mặt đất, số còn lại đã trở thành đống bầy nhầy pha trộn giữa các loại thịt, xương, máu cùng nội tạng các loại dưới gầm xe tải.

Cuối cùng chiếc xe tải dừng lại khi va vào đài phun nước, thùng hàng đằng sau cũng nghiêng qua một bên.

-Ta &%$^ mẹ ngươi! Chạy xe kiểu gì thế hả? Ông đây không kiện nát cái công ty nhà mày thì tao thề không làm người nữa.

Dĩnh Sẹo may mắn trốn thoát gào lên một tiếng, hai tay nắm lấy cây mã tấu kế bên cùng khuôn mặt đầy vẻ hùng hổ tiến lại gần chiếc xe tải.

*Boong…Boong…Boong… Rầm…*

Sau ba đợt âm thanh như tiếng thứ gì đó tông vào tấm sắt, cánh cửa thùng hàng liền bay ra ngoài đụng thẳng vào người Diễn Sẹo. Hắn bị cánh cửa đập thẳng vào người liền phun ra ngụm máu, đầu móp qua một bên chảy ra dòng máu tươi, cả thân thể run lên từng đợt.

-Dĩnh ca!

Mấy tên đàn em nhao nhao hét lên nhưng chẳng ai có ý định bước lên giúp hắn.

-Mau rút súng ra. Nhanh!

Người đàn ông trung niên quát lên, tay phải vứt điếu xì gà xuống đất nhanh chóng lấy ra khẩu súng lục bên trong áo khoác.

Với một người đầy kinh nghiệm trong người như gã rất nhanh nhận ra điểm khác thường trong chuyện này. Không thể có việc một chiếc xe tải hai mươi lăm tấn lại lao thẳng vào bọn họ được, càng không thể có việc cánh cửa thùng hàng tự nhiên bay ra. Dù việc này có nhắm vào họ hay không cũng không thể tránh việc có liên quan ít nhiều.

Khẩu súng vừa được lấy ra liền bay lên trên không trung cùng với cánh tay đang cầm nó, rồi đến lượt cái đầu của người đàn ông trung niên vẫn còn mang nét khó tin cũng theo đó bay lên cao, vẽ lên một vòng tròn bằng máu tuyệt đẹp.

Tiếp theo đó năm cái đầu người cũng bay lên cao rồi rơi xuống ngay tại cơ thể không đầu đang rỉ máu của chính họ.

Thân ảnh to lớn trái ngược lại hoàn toàn với tốc độ kinh khủng kia từ từ hiện lên rõ ràng. Hai bàn tay bị găm mười hai lưỡi kiếm ở mỗi đầu ngón tay cùng lòng bàn tay, khuôn mặt đờ đẫn không chút máu, quần áo trên người thuộc loại bệnh nhân thường mặc trong bệnh viện.

-A…a…a…

Tên quái nhân hét lên đầy vẻ điên dại, hai mắt đỏ ngầu nhìn khắp xung quanh như thể đang chọn một mục tiêu mới cho mình. Rất nhanh gã liền tập trung vào người Khởi Thiên đang dùng mã tấu cắt đứt dây trói ở chân.

-Giết…giết…giết tất cả.

Tên quái nhân lẩm nhẩm nói, hai chân hai tay nổi lên từng cọng gân xanh rồi điên cuồng lao lên.

Khởi Thiên sau khi cắt được sợi dây trói dưới chân liền tung người chạy về hướng cửa ra công viên.

Tuy nói cậu không quá quan trọng chuyện sống chết vào lúc này nhưng nếu có cơ hội sống sót lại chẳng dại gì không nhận lấy nó. Mặt khác Khởi Thiên cũng không thích mình bị chặt đứt đầu như thế.

Khởi Thiên chạy len vào những nơi cây mọc um tùm, tranh thủ chút thời gian khi thân hình đồ sộ kia bị mắc kẹt bên trong.

Tên quái nhân lại chẳng bị chút trò trẻ con này gây khó dễ, hắn vung bàn tay găm đầy lưỡi kiếm của mình lên chém ngang qua mở lối đi vô cùng nhanh chóng. Tốc độ trong khu rừng so với Khởi Thiên còn nhỉnh hơn đôi chút.

Nghe tiếng thở nặng nề cùng tiếng cây cối bị chặt đứt khiến hai chân Khởi Thiên được tiếp thêm động lực tăng thêm tốc độ, hai tay bị trói cẩn thận dò tìm lối đi trong không gian tối như mực ở đây.

Khởi Thiên tranh thủ từng chút thời gian, cố gắng loại bỏ sự mệt mỏi cùng đau đớn do vết thương lúc trước để lại. Cậu không cần phải quay đầu nhìn lại cũng có thể đoán tên quái nhân chỉ cần thêm chục bước chân liền có thể đuổi kịp.

Thoát khỏi khu rừng cây, cậu đâm thẳng ra đường lớn đang chi chít những chiếc xe cỡ lớn lao vun vút.

*Ting…ting…ting…*

-Nhóc con! Muốn chết à?

Chiếc xe hơi màu đen lướt nhanh qua trước mặt Khởi Thiên, người lái xe cũng không quên bỏ lại một câu chửi rủa khi chạy ngang qua.

Khởi Thiên không có nhiều thời gian để chần chừ. Cậu cố lấy vài hơi rồi tiếp tục băng qua đường lớn, mặc cho những che xe đủ kích cỡ đang không ngừng bóp còi inh ỏi kèm theo những tiếng chửi tục của người lái xe.

*Két…két…*

*Ầm!*

Chiếc xe tải mười hai tấn đang chạy với tốc độc nhanh không kịp thắng lại liền đâm mạnh vào tên quái nhân vừa phóng ra khỏi khu rừng cây. Đầu chiếc xe móp vào một khoảng lớn, số hàng sau xe cũng đổ ra khắp nơi trên đường.

Khi người lái xe tải chưa kịp phản ứng do cú va đập vừa nãy, tên quái nhanh liền quơ cánh tay trái còn lành lạnh chém mạnh vào phía đầu xe. Những nơi lưỡi kiếm đi qua liền tách ra như miếng bơ bị con dao cắt nhẹ qua. Người lái xe tải xui xẻo không thể nào tránh thoát khỏi, cả người bị chém đứt làm đôi, máu tươi theo vết cắt chảy lênh láng khắp nơi.

-Giết… giết người!

Không biết tiếng la hoảng hốt từ đâu phát ra, những người lái xe xung quanh vẫn đang tò mò đứng xem ngay lập tức bị hù dựng hết cả tóc gáy. Có người mở đầu, liền có người tiếp theo hét toáng lên khiến cho đám đông trở nên hổn loạn.

Tên quái nhân rút cánh tay phải đã bị gãy ra khỏi đầu xe, máu chảy dài theo vết nứt trên cánh tay, nếu đứng gần có thể thấy cả xương trắng hiện lên rõ ràng.

Tên quái nhân chẳng quan tâm tới những người đang la hét xung quanh, ánh mắt đỏ ngầu như máu nhìn chằm chằm vào tấm lưng của Khởi Thiên. Miệng hắn gào lên một tiếng rồi dùng chân đạp lên chiếc xe hơi gần đó, lấy đà phóng lên cao.

Khởi Thiên nghe tiếng gào thét bỗng dưng phát ra trên đầu mình liền rùng mình, hai chân nhanh nhẹn như chú thỏ nhỏ lách qua một bên may mắn tránh thoát cú vồ chết chóc từ trên không của tên quái nhân.

Mặt đường nơi tên quái nhân đáp xuống liền lõm xuống một khoảng.

Khởi Thiên vất vả đứng lên rồi chạy thẳng vào chiếc xe taxi gần đó, người tựa vào băng ghế sau.

-Cậu là thằng quái nào thế?

Người tài xế quay đầu nhìn Khởi Thiên không biết đã chui vào xe mình từ lúc nào, hai mắt trợn lên đầy vẻ giận dữ.

-Chạy nhanh đi bác tài, chắc bác cũng thấy tên quái nhân kia mạnh thế nào chứ nhỉ.

Khởi Thiên vừa nói vừa hướng ngón tay chỉ về phía tên quái nhân đang bước lên từng bước. Tuy chân đã bị chấn thương sau cú nhảy, nhưng có vẻ sự đau đớn không hề khiến hắn chùn chân lại chút nào.

Bác tài xế nhìn theo hướng ngón tay đang chỉ ra liền giật mình, bắt đầu nhấn chân ga phóng xe đi.

Tên quái nhân thấy con mồi đang dần chạy xa liền gào lên một tiếng, mặc cho đôi chân đang bị chấn thương vẫn tiếp tục tăng tốc đuổi theo phía sau.

-Này bác tài, không tăng tốc thêm được à?

-Tăng cái đầu cậu ấy, đây là xe taxi! Không phải xe đua thể thức F1 đâu nhé mà đòi tăng thì tăng à?

Bác tài xế vẫn giữ chặt vô lăng, gân cái cổ đầy gân xanh lên mắng một câu.

-Cháu chỉ muốn nhắc bác là cái tên quái nhân kia đang đuổi theo phía sau thôi.

-Vớ vẩn! Làm sao mà… Ôi mẹ ơi! Thằng đó có phải là người không vậy.

Bác tài xế muốn cười chế giễu một tiếng nhưng liền ngậm miệng lại khi thấy một bóng người to lớn đang chạy hồng hộc theo sát phía sau chiếc xe đang chạy tốc độ 150km/h.

-Này bác tài, quẹo trái ở ngã rẽ kế tiếp đi.

-Tại sao tao phải nghe lời thằng nhóc như mày chứ!

Bác tài xế vừa đưa mắt nhìn tên quái nhân qua kiếng chiếu hậu vừa mắng, hai tay điêu luyện dùng chiếc vô lăng né qua từng chiếc xe hơi.

-Tùy bác! Nếu cứ theo tốc độ này chắc nó sẽ đuổi kịp theo bác thôi.

Khởi Thiên nhún vai, tỏ vẻ mọi chuyện không hề có liên quan tới mình.

-Cái #^&&! Tại sao nó cứ phải nhè xe của tao mà đuổi vậy?

-Thì nó đang đuổi theo cháu mà! Chú không cho cháu xuống xe thì nó sẽ đuổi theo tới khi xe bác hết xăng. Mà có lẽ không cần tới khi đó đâu, nó đang đuổi tới sắp kịp rồi.

Bác tài xế chửi tục một câu, hai tay nhanh chóng bẻ lái qua bên tay trái.

-Tao chở mày tới nơi thì mày phải cút đi ngay đấy.

-Bác yên tâm! Cháu không phải loại người thích liên lụy người khác.

Khởi Thiên nói không chút xấu hổ, khuôn mặt mang vẻ đầy nghĩa khí.

-Không liên lụy cái đầu ngươi ấy! Sao bao nhiêu xe mày không nhảy lên mà nhảy lên xe tao làm gì.

Bác tài xế tiếp tục chạy theo con đường bên trái.

-Tại xe bác là xe taxi! À tới chỗ căn nhà màu xanh cao cao kia dừng lại nhé.

Chiếc xe nhanh chóng dừng lại ngay dưới chân công trình toà nhà cao tầng đang xây dựng. Sau khi thoát khỏi được cục nợ, bác tài xế liền phóng như điên về phía trước, không hề muốn quan tâm tới tên nhóc xúi quẩy vừa bước xuống xe.

Tên quái nhân vẫn như cũ giữ nguyên cái tốc độ đáng sợ phóng tới, hai chân hắn bắt đầu nứt ra từng vết thương dài, từ vế thương chảy ra thứ chất lỏng màu đen giống như máu đang chảy ra không ngừng.

-Ầy! Mày đúng là dai quá đấy.

Khởi Thiên nhanh chân chạy lại gần chiếc thang máy, ngón tay ấn chặt vào tầng cao nhất của tòa nhà.

*Ầm*

Chiếc thang máy vừa đi lên, tên quái nhân như chiếc xe ủi đâm thẳng vào phần tường bên dưới khiến cho cả chiếc thang máy rung lên từng đợt. Hắn chẳng chút chần chừ dùng cánh tay trái cắm vào bức tường rồi leo lên, miệng không ngừng hướng lên trên gào thét điên cuồng.

Vừa đến tới tầng thượng, Khởi Thiên chạy thẳng ra khỏi thang máy rồi chạy tới phía mép tòa nhà cao tằng.

Tên quái nhân nhanh không kém, khi bước chân lên tầng thượng ngay lập tức bắn người tới vồ. Lưỡi kiếm sắc bén lướt nhẹ qua phần lưng Khởi Thiên, bóc một mảng lớn quần áo, da, thịt và máu.

Vết thương tuy không sâu nhưng cũng không phải thứ người bình thường có thể chịu được. Khởi Thiên cố nén đau, thúc dục đôi chân lần nữa đứng lên chạy về phìa mép tòa nhà.

Tên quái nhân vồ hụt con mồi lại bắt đầu lấy đà phóng tới, những thanh kiếm ở bàn tay bên phải lần nữa vươn ra chém tới.

Khởi Thiên lần này không chút chậm trễ liền xoay người ngã xuống, thân người nằm ngửa ra rồi đưa hai chân lên cao đạp ngay phần bụng tên quái nhân khi hắn đang nhào tới.

Sức nặng của tên quái nhân cũng phải đạt 180kg, hai chân Khởi Thiên cong xuống cố gắng tựa theo thế đẩy văng hắn ra bên ngoài.

Sau khi dùng hết sức cuối cùng Khởi Thiên cũng thành công hất văng tên quái nhân ra phía ngoài, hai chân cậu lúc nãy cũng đã mỏi nhừ không thể nhấc lên thêm bất cứ lần nào được nữa.

Khởi Thiên dùng hai tay kéo thân người tàn tạ của mình tới sát mép tòa nhà, dùng hai mắt nhìn xuống bên dưới.Tên quái nhân rơi từ tầng sáu mươi xuống cho dù không biến thành một đống bầy nhầy cũng hóa thành một cái xác chết không thể cục cựa được nữa.

Khởi Thiên tuy không thể nhìn rõ tình hình dưới mặt đất nhưng hắn cũng thấy được một điểm đen nhỏ bên dưới đã hoàn toàn bất động.

***

Sau một lúc lấy hơi, Khởi Thiên cố lết thân hình tàn tạ không thể tàn tạ hơn tới gần xác của tên quái nhân. Cậu luôn tò mò không biết cái tên quái vật này từ chỗ nào chui ra.

*Reng…reng…*

Khi Khởi Thiên bước lại gần liền nghe tiếng chuông điện thoại reo lên réo rắt như bản nhạc để đời của người nhạc sĩ vô danh nào đó.

Khởi Thiên tiến lại gần rất nhanh định vị được chiếc điện thoại nằm bên thắt lưng của tên quái nhân. Chiếc điện thoại màu đen giống như hầu hết các loại điện thoại cảm ứng hiện đạo hiện nay, nhưng nhìn thế nào cũng không thể nhận ra được nhãn hiệu của nó.

-Alo?

Khởi Thiên không suy nghĩ nhiều về chiếc điện thoại, trực tiếp nhận cuộc gọi. Theo cậu đoán chiếc điện thoại này rất có thể giải thích được việc gì đang diễn ra.

-Xin chào! Jack đang gọi cho bạn đây. Lấy làm vinh hạnh khi được ta gọi đi nhé.

Giọng nói đầy vẻ tự kiêu và hách dịch vang lên kèm với tiếng cười dài.



 
Last edited:

Thiên Quốc

Hóa Thần Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
420
Jack Call

Tác giả: Thiên Quốc
Chương 2: Tập đoàn Pandora.


-Jack? Anh có liên quan gì với tên quái nhân?

Khởi Thiên tìm một chỗ ngồi rồi ngồi xuống cẩn thận, tránh cho vết thương ở lưng mở miệng.

-Liên quan? Phải nói ta tạo ra chúng mới đúng. Bọn chúng chính là con của ta. Hahaha… À! Chúng được gọi là Viri, không phải quái nhân quái nhiếc gì đâu nhé.

Giọng nói oan oan đầy khoái trá từ đầu bên kia điện thoại vang lên liên tục.

-Chúng? Ý ông là…

-Đúng! Ta đã thả những đứa con của mình khắp nơi trên thế giới. Mười triệu đứa con của ta sẽ biến cái thế giới nhàm chán này thành một nơi thú vị hơn rất rất rất rất rất…. nhiều lần hiện giờ. Thử nghĩ xem, cả thế giới phải sợ hãi, la hét, cầu xin trước những đứa con của ta. Chính quyền các nước cũng phải bất lực trước sức mạnh tuyệt đối của chúng. Rất nhanh thôi cả thế giới này sẽ rơi vào thời kỳ hỗn loạn. Ta quả thật khâm phục ta quá. Hahahaha…

Chẳng đợi Khởi Thiên hỏi xong, Jack liền cười dài giải thích tình hình hiện tại. Tuy không biết gã Jack kia có phải thích phóng đại lời nói hay không, nhưng với những gì hắn thấy từ đám quái nhân quả thật sẽ rất rắc rối nếu có một đám như thế đi vòng vòng khắp trái đất.

-Chậc chậc! Chúng ta tuy chỉ gặp lần đầu nhưng ta cảm thấy rất quý cậu đấy chàng trai trẻ ạ. Để làm quen ta xin phép gửi cho cậu một món quà. Nhìn lên trên bầu trời đi nhé.

Khởi Thiên bất giác theo lời nói của Jack nhìn lên trời cao, tuy lúc đầu cậu không thể nhìn thấy thứ gì nhưng lại có thể nghe thấy có vật gì đó đang rơi xuống với tốc độ rất nhanh. Chỉ sau một phút cậu liền có thể nhìn thấy một cái dù màu trắng đang mang theo chiếc hộp màu trắng đang hạ xuống gần cậu.

*Bịch.*

Chiếc hộp rơi xuống đất, an vị ngay trước mặt Khởi Thiên.

-Mở ra đi nào, đừng sợ. Ta chẳng có ý định làm hại người chơi đầu tiên của ta đâu. Hắc hắc…

Jack từ đầu dây bên kia thúc dục, Khởi Thiên cũng an tâm phần nào tiến lại gần mở chiếc hộp trắng ra.

Bên trong chiếc hộp trắng dựng một chiếc balo màu trắng bạc cùng hộp thuốc sơ cứu. Cậu cầm chiếc balo đặt ra ngoài rồi cầm lấy hộp sơ cứu lên xem xét. Bên ngoài hộp thuốc được sơn màu trắng, phía bên trên ghi dòng chữ First Aid Kit cùng logo của công ty Pandora, công ty xuyên lục địa đứng đầu thế giới.

Khởi Thiên cũng không suy nghĩ quá nhiều, lấy hộp sơ cứu lên rồi cởi áo ngoài băng bó lại vết thương đang chuyển biến xấu ở trên lưng.

Trong cái cuộc sống phải tự mình làm mọi thứ này của Khởi Thiên, cậu hầu như biết làm tất cả mọi thứ. Từ nấu ăn, sơ cứu, may vá cho tới móc túi, đánh nhau,…

Chẳng mất bao lâu Khởi Thiên đã xử lý xong vết thương sau lưng dù có chút khó khăn.

-Ông vẫn bên đó chứ Jack?

Khởi Thiên cầm lấy chiếc điện thoại màu đen, đưa lên tai mình tiếp tục trao đổi với Jack.

-Sao? Muốn cảm ơn ta à? Không cần thiết đâu. Hahaha. Ta chỉ đơn giản thích loại người như cậu mà thôi. Tiện thể nói luôn, từ bây giờ cậu sẽ trở thành người chơi mã số 1… À a… Không cần phải tỏ vẻ từ chối như thế, việc này sẽ giúp cậu sống lâu hơn đám người ngu ngốc hơn đấy. Được rồi! Đi thẳng vào vấn đề chính nào. Đưa chiếc điện thoại ra trước mặt đi chàng trai trẻ.

Khởi Thiên làm theo lời Jack, đưa chiếc điện thoại ra phía trước mặt mình.

Từ chiếc điện thoại bỗng phóng ta thứ ánh sáng màu xanh nhạt, rồi những hạt li ti như những hạt cát dần hiện ra kết hợp lại thành nửa trên của một người đàn ông tầm ba mươi tuổi. Người đàn ông có bộ râu quai nón, hai mắt xuất thần mang theo vẻ uy nghiêm thường thấy của những vị vua xa xưa.

-Vì cậu là người chơi đầu tiên của ta nên tất nhiên sẽ có một món quà nho nhỏ đầy ý nghĩa cho cậu.

Hình ảnh ba chiều nửa người của Jack đưa bàn tay vẽ lên trên không khí, những hạt cát li ti dần dần hình thành dòng số: “10° 46′ 10″ N, 106° 40′ 55″ E”.

-Tọa độ địa lý?

-Bingo! Rất tốt chàng trai trẻ, rất thông minh. Đây chính là tọa độ dẫn cậu tới với sức mạnh. Thứ sức mạnh mà bất cứ ai trên thế giới hiện nay đều ham muốn. Hắc hắc. Tất nhiên nó sẽ không dễ dàng đâu. Nhưng ta tin chắc người chơi đầu tiền của ta sẽ không khiến bản thân ta thất vọng. À! Chiếc balo ta gửi cậu có vài thứ thú vị giúp cậu sống sót, chiếc điện thoại trên tay cũng nên giữ kỹ, nó sẽ giúp rất nhiều đấy.

*Ping…Ping…*

Bỗng phía bên kia đầu dây vang lên thứ tiếng động inh ỏi rồi sau đó những giọng nói với thứ ngôn ngữ kỳ lạ vang lên khiến cậu không thể hiểu nôi.

-Chà! Có lẽ chúng ta phải tạm biệt bây giờ thôi. Hẹn gặp lại chàng trai trẻ.

Hình ảnh ba chiều của Jack bỗng tắt phụt, trên chiếc điện thoại lại hiện ra tấm bản đồ thành phố, ở phía góc trái còn có một chấm đỏ nhỏ đang di chuyển chậm chạp ra xa dần phạm vi của chiếc điện thoại.

Khởi Thiên đoán điểm đỏ kia chỉ mục tiêu mình cần tìm. Cậu nhìn qua chiếc balo màu trắng bạc rồi cẩn thận kiểm tra qua một lần.

Bên trong chứa mười túi thức ăn dạng bánh, một khẩu súng lục P228 cùng hai băng dạn, một cây dao quân đội và một kính nhìn đêm. Tất cả đều được sản xuất từ công ty Pandora.

Nếu như vào quảng thời gian bình thường chắc chắn cậu sẽ nghĩ công ty này rất biết cách quảng cáo sản phẩm của mình.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Khởi Thiên xác định lần nữa nơi mình cần đi rồi bắt đầu chạy về phía đó. Cậu không hy vọng mình sẽ gặp đám quái nhân kia trên đường nên lựa chọn băng qua các dãy nhà dân cư.

Tuy mọi việc hiện giờ vẫn còn quá điên rồ, nhưng Khởi Thiên thà tin vào nó còn hơn nghĩ mình đang ở trong một giấc mơ và lúc cậu mở mắt lại thấy mình đang ngồi trên băng ghế đá, trên bụng được cắm vài cây mã tấu.

Chỉ nghĩ thôi đã chẳng có ai mong muốn như vậy, thế giới hiện tại cho dù có bị hủy diệt, nhân loại trên bờ diệt vong cũng không quá quan trọng với bản thân cậu hiện giờ.

Vô tâm? Nói một con người hết mình sống rồi lại bị tất cả những thứ mình hết lòng đó phản bội với hai chữ “vô tâm” thật khập khiễng. Nó dường như trở thành bài học lớn nhất cho một con người, bài học phải biết đưa bản thân lên hàng đầu. Những thứ ngoài thân đều có thể tùy tiện vứt bỏ, chúng không đáng tin cũng không đáng được tin.

Khởi Thiên có vẻ không màng tới sự trả thù nhưng cậu đã mất tất cả lòng tin vào thế giới này. Thứ cậu có thể tin chỉ còn quanh quẩn bản thân cậu cùng những thứ đồ vật vô tri.

Cũng vì vậy cậu không thể tin tưởng quá nhiều vào cái người tên Jack này cũng như tập đoàn Pandora kia. Mọi thông tin vẫn quá mơ hồ để Khởi Thiên có thể nắm chắc được, rất khó phân biệt điểm đúng sai. Tuy vậy cậu không có quá nhiều sự lựa chọn, chỉ đành nghe theo những gì Jack nói và hy vọng đó không phải một con đường chết.

Trong lúc di chuyển, Khởi Thiên có thể nghe thấy tiếng la hét của người dân xung quanh, tiếng súng nổ, tiếng những chiếc xe va vào nhau cùng ánh lửa dập dờn phía xa xa. Phía trên đầu tiếng chiếc trực thăng đang bay xung quanh ra lệnh sơ tán cho mọi người cùng lời hướng dẫn sơ tán. Nhưng chẳng có ai để ý tới nó, mỗi người lại tìm cho mình một lối thoát riêng. Có người lại khóa chặt cửa rồi trốn trong nhà, người khác lại cố gắng vơ vét tất cả những gì còn sót lại rồi mới tìm đường chạy trốn.

Những kẻ vui vẻ nhất có lẽ chỉ có những tên tội phạm, chúng đột nhập vào nhà dân, chém giết, cướp bóc và hiếp dâm. Thế giới loạn lạc này chẳng khác thiên đường với bọn chúng. Chúng thỏa mãn bản thân mình bằng những hành động tàn bạo, bằng những thứ chúng chỉ dám tưởng tượng trong thời kỳ bình yên. Cảnh sát địa phương hoàn toàn bất lực, mọi thứ dần mất kiểm soát.

Khởi Thiên nhìn qua rồi lại bước nhanh trên mái nhà, lúc gặp vài tên cướp đang theo lối mái nhà chạy trốn cậu cũng không quên cầm cây súng trong tay cảnh báo chúng. Những tên ngu ngốc muốn thách thức liền ăn một viên đạn vào người, chúng sống hay chết cũng không phải việc Khởi Thiên bận tâm. Đừng nói lúc hỗn loạn bây giờ, ngay cả lúc trước cậu cũng đã nhuốm đỏ bàn tay của mình.

Bầu trời dần hiện lên trên, mang tới thứ ánh sáng yếu ớt phủ xuống thành phố này.

Cảnh tượng huy hoàng, nhộn nhịp đã thay thế bằng những xác chết và máu nhuốm đỏ khắp nơi. Những tên quái nhân với đủ loại hình dáng cầm trên tay những thứ vũ khí kỳ quái đang không ngừng tàn sát người chúng thấy. Ngay cả cảnh sát và dân quân tự vệ được trang bị súng cũng không thể ngăn lại bước chân của chúng.

Thành phố chìm trong khói, lửa và máu. Tiếng khóc lóc, la hét thành tiếng chào buổi sáng cho nơi đây. Những tên quái nhân dần thay thế sự hiện diện của con người trên những con phố.

Khởi Thiên khôn khéo né tránh những tên quái nhân, súng trong tay cũng đã cất đi tránh sử dụng để rồi thu hút chúng tới gần. Những khẩu súng ngắn có thể rất hữu dụng với con người, nhưng với đám quái nhân lại chẳng khác gì đồ chơi với chúng.

Hiện tại không biết vì sao quân đội lại im hơi lặng tiếng, cho dù một tiếng súng máy cũng không hề được vang lên. Dường như quân đội đã biến mất trong một đêm, không hề xuất hiện trong tình thế khủng hoạn như hiện nay.

Khởi Thiên nhớ tới những gì Jack nói lại rùng mình, da gà bất giác lại nổi lên từng đợt. Nếu những gì cậu suy nghĩ thành sự thật, vậy thế giới quả thật khó lòng đứng vững trước cuộc khủng hoảng này.

Nhìn lại chiếc điện thoại trong tay, Khởi Thiên xác nhận chấm đỏ đã rất gần với vị trí hiện tại của cậu. Theo những gì hiển thị, vật mang tới sức mạnh như lời Jack nói đang trong tòa nhà cao tầng kia.

Tòa nhà được thiết kế theo vẻ hiện đại, mặt ngoài được phủ hoàn toàn bằng kính cường lực, phần chóp được xây dựng hóp vào tạo thành dáng vẻ kỳ quái. Nhìn từ bên ngoài có thể đoán được nó có khoảng bốn mươi tầng.

Khởi Thiên đứng nhìn tòa nhà một chút lại lắc đầu, không biết vì sao bản thân trong vòng vài giờ lại leo lên những nơi cao như vậy.

Tòa nhà vẫn được khóa bên trong, rất khó để mở cửa đi vào. Khởi Thiên nhìn xung quanh để tìm thứ có thể giải quyết vấn đề hiện tại, khi hai mắt nhìn thấy chiếc xe hơi bán tải đậu cách đó không xa liền nở nụ cười.

*Ầm!*

Tiếng động vang lên, tấm cửa kiếng của tòa nhà liền vỡ toang. Chiếc xe hơi bán tải theo đà đâm vào phần cầu thang bên trong mới chính thức dừng lại.

Khởi Thiên bước ra khỏi xe, nhanh chóng quan sát tìm lấy chiếc thang máy. Hai chân cậu không hề rảnh rỗi, nhanh chóng chạy tới chiếc thang máy gần nhất. Cậu biết chỉ với tiếng động vừa nãy cũng đủ để thu hút vài tên quái nhân tiến lại gần đây, nếu chần chừ ở lại chắc chắn mạng nhỏ khó giữ được.




 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top