[Xuyên Không] Sư Gia! Lại Có Điêu Dân Cầu Kiến - Vương Tịch Mộ (1 người đang xem)

madokangokngkeck

Nguyên Anh Hậu Kỳ
Phàm Nhân tông đồ
Hắc Phong giáo đồ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
340
Sư gia lại có điêu dân cầu kiến

Tác giả: Vương Tịch Mộ
Edit: madokangokngkeck
Chương 10:Kỹ viện thẩm vấn

Sư gia lại có điêu dân cầu kiến

☆Chương 10:. Kỹ viện thẩm vấn

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người ngạc nhiên.


Lẳng lơ? Quý Lương cùng Chúc sư gia nhanh chóng liếc nhau một cái, sau đó dồn dập nhìn về phía Hồng Hạnh đợi nàng giải thích.


"Hồng Hạnh, chuyện gì xảy ra với ngươi vậy?" Thu nương vội vàng nháy mắt ra dấu với Hồng Hạnh, sau đó vẻ mặt vô hại cười nhìn hai người Quý Lương, "Đại nhân, ngài đừng nghe tiểu cô nương này nói lung tung."


"Để cho nàng nói." Cái này Quý Lương còn nhìn không ra, há chẳng phải người ngu sao? "Lại ở chỗ này ra sức từ chối, bắt ngươi về ngồi xổm trong đại lao."


"Đại nhân..." Thấy vậy, Thu nương đành phải ngượng ngùng lui ra phía sau, cùng lúc cấp cho Hồng Hạnh một ánh mắt.


"Hồng Hạnh đừng sợ. Bổn quan bảo kê cho ngươi." Quý Lương khiêu mi nhẹ giọng nói, thanh âm có phần mê ly, quyến rũ.


"Đại nhân..." Hồng Hạnh ngẩng đầu, dùng ánh mắt muốn nói lại thôi nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Quý Lương, nói không hết tình cảm.


"..." Quý Lương nhất thời lúng túng, mặt đỏ lên, ý bổn quan muốn nói là trong lúc hỏi chuyện ngươi không bị Thu nương đánh mà thôi.


"Đại nhân thật sự là rảnh rỗi, hỏi thăm tình tiết vụ án cũng có thể tìm hồng nhan tri kỷ về." Chúc Ti Nam đong đưa cây quạt, giễu cợt nói.


"Ta đang xét hỏi tình hình nha." Quý Lương bỏ qua ý trào phúng kia. Không để ý tới đôi mắt ẩn ẩn đưa tình nọ nữa, nghiêm túc mở miệng nói: "Đem những gì ngươi biết nói cho bổn quan nghe."


"Đúng vậy, đại nhân." Hai tay Hồng Hạnh kết hoa lan chỉ bên hông trái, hơi hành lễ, sau đó bắt đầu nói: "Thiếp cũng không muốn thô lỗ như vậy đâu, thế nhưng chuyện này thật là tổn thương thấu tim thiếp rồi.


"Chuyện thế nào?" Quý Lương nhấp cốc trà Bích Loa Xuân đang bốc hơi nóng, nhìn tình cảnh giống như hát hí khúc này, cảm thấy thiếu chút hạt dưa gì gì đó.


"Ta cùng Hoa Lạc cùng một nơi vào đây, coi nhau như tỷ muội trong hoạn nạn, lúc mới đầu chúng ta vẫn giúp đỡ lẫn nhau đấy, cho đến một năm về trước ta gặp được một vị lão gia chịu giúp thiếp chuộc thân." Hồng Hạnh dường như đắm chìm trong ký ức đã qua, trong mắt ánh lệ, "Vốn má mì cũng đồng ý rồi, không ngờ Hoa Lạc lại trù tính báo cho phu nhân của lão gia kia, đến Di Hồng lâu đánh ta một trận, làm cho tamất hết mặt mũi."


" Làm sao ngươi biết là nàng trù tính?" Chúc Ti Nam hỏi.


"Có một ngày, ta sang phòng ả để tìm ả, nghe thấy ả và tiểu nha đầu hầu hạ nói ta chẳng qua là một nha đầu hương dã ti tiện(1) bị bán đến nơi này, cả đời nên ở lại đây, ta không xinh đẹp, không tài giỏi bằng ả, cũng dám rời nơi này trước ả một bước. " Hồng Hạnh nghĩ đến tình cảnh kia, hai tay càng dùng sức xoắn khăn tay, "Sau đó, thiếp cùng ả đánh một trận, về sau nàng một mực cùng ta đối đầu, đoạt khách nhân của ta."


"Nàng kia bình thường là người thế nào? Yêu thích cái gì? Quý Lương tiếp tục hỏi vấn đề ban đầu.


"Nàng, hừ, thì thích trèo cao giẫm thấp, thấy ai không vừa mắt thì mắng, làm nhiều chuyện thất đức như vậy, chết rồi cũng là báo ứng của ả." Hồng Hạnh nói lời này, bộ mặt có chút dữ tợn.


"Đúng không?" Quý Lương nhìn về một nữ nhân mặt tròn trang điểm xinh đẹp bên cạnh.


"Không sai biệt lắm đâu, mấy ngày trước ta còn thấy ả mắng một vị hán tử trung thực tặng thịt heo sau viện bên cạnh đây. Người nọ bị chửi cúi đầu không dám hó hé một câu." Nữ nhân mặt tròn khoa chân múa tay, tái hiện tình cảnh lúc đó.


"A?" Quý Lương gật gật đầu, cũng không suy nghĩ nhiều, "Nàng kia bình thường có thói quen nào không?"


"Cũng đều không khác chúng ta lắm, ăn ngủ, thức dậy thì tiếp khách, yêu thích vàng bạc châu báu." Nữ nhân mặt tròn vuốt vuốt sợi tóc của thị rủ xuống bên tai trái, "A, nàng còn rất thích cắn móng tay."


"Cắn móng tay?" Quý Lương hồi tưởng lại móng tay của Hoa Lạc, quả thật rất ngắn, mới lúc đầu còn tưởng là bị gãy, xem ra là cắn hết đây, vậy những hạt tròn bên trong sơn móng tay không phải là...


Cùng Chúc Ti Nam liếc nhau, tiếp tục hỏi: " Còn gì nữa không?"


"Đúng rồi, Hoa Lạc còn có một tình nhân cũ, mỗi lần tới đều tặng ả đủ loại đồ trang sức, mấy hôm trước ả còn cầm một vòng ngọc ra khoe khoang trước mắt chúng ta cơ." Nữ nhân mặt tròn nói tiếp.


"Các ngươi đã gặp qua tình nhân của nàng chưa?" Chúc Ti Nam hỏi.


"Đương nhiên gặp qua, trong huyện ai mà không biết nha." Nữ nhân mặt tròn cầm lấy khăn thêu che miệng nín cười, thanh âm chuông bạc vang vọng đại sảnh, "Đàm Tài Đàm viên ngoại ở thành nam."


"Đàm viên ngoại?" Trong trí nhớ Quý Lương thoáng qua tư liệu người này, phần lớn lương thực buôn bán của huyện Ngô Đồng đều thuộc quyền khống chế của lão, Đàm gia cũng làm ăn với nhiều châu phủ khác ở kinh thành. Chẳng qua là người keo kiệt bủn xỉn, hay tính toán chi li, thiếu cân ít lạng, trong huyện, rất nhiều người bị bọn chúng hại đậm. Một người như thế lại có thể hào phóng với phụ nữ như vậy ư? Tặng vàng, tặng bạc, còn tặng ngọc thạch?


"Đúng rồi, chính là lão." Nữ nhân mặt tròn sợ Quý Lương không tin, còn giải thích tình hình ngày ấy tất cả mọi người đều chứng kiến: "Tháng trước là sinh thần Hoa Lạc, Đàm viên ngoại còn đặc biệt gấp gáp từ Kinh Thành trở về, tặng cho Hoa Lạc một thớt(cuộn) tơ lụa, còn có vòng ngọc... Khiến chúng ta hâm mộ quá chừng."


"Đúng đúng đúng, ta cũng nhớ rõ. Hai đứa con gái của vị Đàm viên ngoại kia đều gả vào Kinh Thành, cũng nở mày nở mặt nữa nha." Một thanh âm nữ tử như chim Hoàng Anh ở phía sau vang lên , "Cái vị Đàm viên ngoại kia lúc rãnh rỗi đều ở lại chỗ của Hoa Lạc, bình thường cái gì cũng nói với Hoa Lạc mà."


"Một nữ nhi của lão còn nhờ quan hệ nâng đỡ vào cung làm mỹ nhân đấy." Vốn là thẩm vấn, lại không ngờ biến thành một cuộc tám chuyện bát quái.


"Ta nghe nói vợ cả của Đàm viên ngoại không thích Hoa Lạc chút nào, hận không thể hoàn toàn ăn sống ả." Một cô gái mở miệng nói, " Kỳ quái là Đàm viên ngoại còn chiều Hoa Lạc hơn."


"Đúng rồi đúng rồi, ta nhớ ra rồi, hai ngày trước có một gã sai vặt đưa thư qua cho Hoa cô nương, sau đó, Hoa cô nương cả ngày rầu rỉ không vui, đến chạng vạng tối thì đi ra ngoài mua son phấn." Lúc này một nha đầu quét tước ở bờ rìa sợ hãi nói.


Lỗ tay Quý Lương nghe lời này, vội vàng khoát tay để những người khác yên lặng, "Ngươi nói tiếp, người nọ là ai?"


"Là gã sai vặt bên người Đàm viên ngoại." Nha đầu quét dọn suy nghĩ một lát, nói ra.

"Khẳng định?" Quý Lương xác nhận lại lần nữa.


Tiểu nha đầu suy nghĩ một chút, lại gật đầu lần nữa, "Ta khẳng định, nơi này có một nốt ruồi." Vừa nói vừa chỉ vào vị trí bên trái cánh mũi.


"Sao chuyện này ta không biết?" Thu nương liền đưa tay tóm lỗ tay tiểu nha đầu.


"Hoa cô nương bảo không được phép nói cho người biết." Tiểu nha đầu che lỗ tai mình, vẻ mặt đầy oan ức.


"Thu nương, ngươi đừng đánh nàng." Quý Lương có chút không đành lòng. "Đã như vậy, bổn quan đi trước, nếu nhớ lại gì thì đến huyện nha tìm bản quan."


"Đại nhân, vậy thi thể Hoa Lạc..." Thu nương hi vọng nhanh chóng giải quyết xong, sau đó chiếm những đồ trang sức kia thành của mình.


"Đợi kết thúc vụ án, ngươi lại đến nhận đi." Quý Lương tưởng rằng Thu nương muốn đem người về chôn cất.


Thu nương vội vàng khoác tay, vẻ mặt ghét bỏ: "Đại nhân không phải vậy, ngài tùy ý chôn là được. Ả chết thật là thảm, ta còn muốn kinh doanh, không muốn dính phải xui xẻo."


Quý Lương nhìn vẻ mặt bội bạc kia của Thu nương, nhếch khóe miệng, lại không vui, sau đó liền đi thẳng ra cửa.


"Đại nhân đi thong thả, thường đến ngồi một chút nha, ta chờ ngài đến." Hồng Hạnh nhìn bóng lưng cao ngất của Quý Lương ở cửa, trái tim thầm xao xuyến.


"Số đào hoa của đại nhân không tệ" Chúc Ti Nam cười trêu, cùng lúc liếc nhìn một thân ảnh ẩn nấp trong ngõ nhỏ, con mắt híp lại, thoáng qua một tia hơi thở nguy hiểm.


Quý Lương còn đắm chìm trong câu hỏi vừa rồi, cũng không cảm thấy gì, thì thào nói: "Cái vị Đàm viên ngoại kia vì sao phải truyền thư? Trên đó viết cái gì?"


"Đại nhân hoài nghi Đàm viên ngoại sao? ~ Bá ~ Chúc Ti Nam bổng khép quạt, cúi đầu hỏi.

"Chúc sư gia còn có ý khác?" Quý Lương nghe khẩu khí này, cảm giác người này dường như không đồng ý.


"Đại nhân, tiểu nhân không có bất kỳ ý kiến nào." Chúc Ti Nam rõ ràng không muốn nói.


"Ngươi dù gì cũng là sư gia lương cao bản quan thuê, con mẹ nó, đừng dài dòng, nói!" Quý Lương cảm thấy hao phí hai lượng bạc rất đáng giá.


"Đại nhân, trách nhiệm của sư gia cũng không bao gồm việc giúp ngài xử án." Đó là có hành vị đặc biệt phạm tội.


"Ngươi... Xem như ngươi lợi hại." Quý Lương cắn răng, rõ ràng là biến tướng đòi bạc.


"Đại nhân, tiểu nhân còn có việc đi trước một lát, ta sẽ quay về huyện nha trước bữa tối." Chúc Ti Nam nói xong liền lách vào trong biển người đông nghịt, rất nhanh biến mất không còn thấy bóng dáng.
P/s: May mắn không làm nhục mệnh đủ hai chương tuần này.
 

madokangokngkeck

Nguyên Anh Hậu Kỳ
Phàm Nhân tông đồ
Hắc Phong giáo đồ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
340
Sư gia lại có điêu dân cầu kiến

Tác giả: Vương Tịch Mộ
Edit: madokangokngkeck
Chương 11:Vào ở viện Vô Hoạn

Sư gia lại có điêu dân cầu kiến

☆, Chương 11:. Vào ở viện Vô Hoạn


"Công tử, người đã tới." Tiểu Nhất vội vàng mang đến một cái ghế gỗ lê khắc hoa cúc, hầu hạ Chúc Ti Nam ngồi xuống, "Hôm nay công tử khổ cực,, Tiểu nhân xoa bóp cho người?" Nịnh nọt tiến lên thay Chúc Ti Nam xoa bóp bả vai.


"Sang trái một chút, đúng đúng đúng... Tay nghề của tiểu Nhất càng ngày càng tốt rồi, thật sự không nỡ bỏ ngươi mà đi." Chúc Ti Nam gác hai chân lên một chiếc ghế gỗ, hôm nay giả vờ đứng đắn hơn nữa ngày, thật vất vả, mệt mỏi quá!


"Công tử, Vậy tiểu Nhất cùng đi với người? Cũng thuận tiện chăm sóc người nha." Tiểu nhất tiếp tục xoa bóp.


"Không được, ngươi đi không có bạc đâu, không đáng." Chúc Ti Nam không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt.


"Tiểu nhất... không ... cần bạc cũng được." Tiểu Nhất ủy khuất nói, công tử luôn đặt bạc ở phía trước, bản thân gã luôn không quan trọng bằng bạc!


"Không được, ngươi là người của ta, dựa vào cái gì không có bạc." Chúc Ti Nam cao giọng nói, vẻ đương nhiên."Chuyện giao cho ngươi làm xử lý thế nào rồi?"


"Công tử, theo tin tức thì mật tín kia đã biến mất trong khu vực huyện Ngô Đồng, nhưng thủy chung không tìm được." Tiểu Nhất lập tức nghiêm chỉnh nói.


Đợi một chốc lại mở miệng: "Công tử, chuyện này không quan hệ tới chúng ta, vì sao người ..." Tiểu Nhất ...không ...Hiểu.


"Ngươi không cảm thấy càng loạn chơi càng thú vị sao?" Chúc Ti Nam cười hết sức vui vẻ, giống như thần thánh không dính phàm trần đột nhiên cười rộ lên, đúng là rất quỷ dị.

Mặt tiểu Nhất đầy đau khổ, nếu thật sự để cho công tử lấy được, uy hiếp người nào đó cắt đất đền tiền, chỉ sợ qua nhiều năm cũng không lấy lại được.

Chúc Ti Nam trông thấy biểu cảm đau khổ kia của tiểu Nhất, "Chúc Nhất, ngươi có ý kiến với bản công tử?"


"Không có." Tiểu nhất vừa nghe công tử mang tên hô của mình ra, nguy rồi, cái này thảm rồi.


"Không có là tốt rồi, ngươi tiếp tục điều tra, tra không được thì tháng này không có lương." Chúc Ti Nam nói xong đứng dậy đi ra ngoài đường cái.


"Công tử, người còn muốn đến huyện nha?" Tiểu Nhất sớm nghe nói, hôm nay công tử đến hiện trường rồi, hai mắt công tử cao quý như thế sao có thể dùng để nhìn thi thể ti tiện được.


"Ừ, Vừa vặn có chút hứng thú, ngươi đừng đến quấy rầy ta." Chúc Ti Nam phe phẩy quạt, đi ra ngoài cửa.


"Gia, có muốn thuộc hạ đi điều tra hay không." Tiểu nhất đi ra theo.


"Không cần, ta muốn xem Quý huyện lệnh tra án thế nào." Chúc Ti Nam không để ý tới nữa, trực tiếp đi về hướng huyện nha.


*


Viện Vô Hoạn, bốn người ngồi vây quanh bàn đá.


"Chúc sư gia, ngươi ăn nhiều một chút nha, đều là những món ăn bình thường nhà ta, ngươi cũng đừng ghét bỏ." Lục thẩm dùng đôi đũa sạch ra sức gắp thức ăn vào bát Chúc Ti Nam, canh chua cá, mộc nhĩ xào thịt, khoai tây sợi nấu chay, đậu hủ trộn hành lá.


"Lục thẩm, để ta tự làm được rồi." Chúc Ti Nam mặc dù không mắc chứng ưa sạch sẽ, nhưng cũng không có thói quen để người khác gắp thức ăn cho.


"Vậy ngươi ăn nhiều một chút, đừng khách khí, ta sợ đợi chút nữa người có muốn ăn cũng không còn, thiếu gia nhà ta ăn cơm rất lợi hại." Trong mắt Lục thẩm đầy thâm ý nhìn Chúc Ti Nam, ừm, lớn lên vừa đẹp, lại có tu dưỡng, có khí chất, nhìn tư thế ăn cơm ưu nhã như thế chỉ sợ là con cháu nhà giàu đi.


"Lục thẩm, ngươi đừng nhìn chòng chọc vào Chúc sư gia như vậy, người không biết còn tưởng là ngươi đang kén con rể đấy."Câu cú của Lý tứ mập mờ không rõ.


Một chiếc đũa từ Lục thẩm đánh tới chỗ Lý Tứ, "Nói bậy bạ gì đấy, Lục thẩm ngươi không có con cái, cần gì phải thế." Nói xong lại cười cười xin lỗi với Chúc Ti Nam, sau đó lại nhìn cái miệng Quý Lương đang miệt mài ăn cơm, ừ, trai tài gái sắc, không tệ không tệ!

"Chúc sư gia, có thích viện Đỗ Trọng bên cạnh không? Nếu không thích thì dời đến viện Vô Hoạn này, phòng ở đây tốt hơn nhiều. Thiếu gia ở sương phòng phía đông, sư gia có thể ở sương phòng phía tây." Lục thẩm quyết định chủ ý liền mở miệng nói.


"Không cần phiền Lục thẩm." Chúc Ti Nam thực không quen mới lần đầu gặp mặt mà Lục thẩm lại nhiệt tình như vậy, giống như tú bà ở kỹ viện cũng thế, nhiệt tình chào hàng đấy.


"Không việc gì, không việc gì, hành lý công tử cũng chưa chuyển vào, vẫn ở sương phòng phía tây a, ta lập tức đi dọn dẹp một chút." Lục thẩm nói xong liền buông bát đũa đi đến mái hiên phía tây.


"Lục thẩm , ngươi làm gì thế." Trong mắt Quý Lương đầy nghi hoặc, mình là con gái, làm sao có thể cùng sân với con trai đây?


Lục thẩm sau khi hiểu ý, ra dấu vài cái, ngươi bây giờ cải trang nam tử, có quan hệ gì đâu?


Quý Lương đã bó tay rồi, quan đầu oán hận Chúc Ti Nam, "Chúc sư gia, xin hỏi ngươi đã làm thuật Mê Huyễn gì với Lục thẩm nhà ta?"


"Không có a, ta thứ nhất đến đã bị Lục thẩm kéo tới đây dùng cơm." Chúc Ti Nam cũng không rõ, "Có lẽ là vì bản sư gia lớn lên đẹp trai chăng?"


"Ta còn đẹp hơn ngươi." Quý Lương đối với gương mặt bây giờ của mình vô cùng tự tin.


"Chỉ là quá nữ tính." Chúc Ti Nam tiếp tục ăn cơm, "Ừ, tay nghề của Lục thẩm thật không tệ, cũng có thể mở tửu lâu rồi."


"Ta là cấp trên của ngươi, ngươi phải tôn kính ta!" Đáy lòng Quý Lương phát bực.


"Ta rất tôn kính ngươi nha, chẳng qua ta chỉ nói sự thật mà thôi. Đại nhân nếu muốn tiểu nhân nịnh nọt ngài?" Vẻ mặt Chúc Ti Nam vô tội. "Cũng được đấy, nhưng mà phải thêm tiền."


"Sắc mặt Quý Lương năm màu rực rỡ, mình là ông chủ đáng thương nhất từ trước tới nay, dùng tiền nịnh nọt, sớm biết như vậy mời về một tên xấu xí là được rồi.

Quý Lương gẩy vài miếng cơm, chạy trốn khỏi hiện trường.


...


Trong đêm


"Công tử, hôm nay buôn bán lời năm lượng bạc đây này." Lục thẩm lấy bạc trong hà bao ra đặt lên bàn, đẩy tới trước mặt Quý Lương, "Ta đã đổi toàn bộ tiền thành bạc vụn rồi, đến lúc người cần thì lấy chia cho bọn nha dịch đi."


Hai tay Quý Lương chống nạnh, hỏi:" Lục thẩm, ngươi đang đánh chủ ý gì đây?"


Trong mắt Lục thẩm hiện lên ý cười, sau đó nghiêm trang nói: "Nào có?"


"Thật không có?" Quý Lương nhìn chằm chằm vào mắt Lục thẩm, đều nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng càng già càng lão luyện, lại treo thêm rèm lụa lên cửa sổ.


"Đương nhiên không có." Lục thẩm nói, "Buổi chiều, trong khi ta thu dọn viện Đỗ Trọng, phát hiện bên trong có nhiều chuột chết, còn có hang ổ, Chúc sư gia đến đây là để giúp đại nhân ngài đấy, cũng không thể ủy khuất hắn."


"Vậy đổi một gian là được rồi mà." Quý Lương chu môi.


"Gian nào cũng có, nhưng lại bị dột, tạm thời bây giờ không có bạc để sửa." Lục thẩm bất đắc dĩ vẫy vẫy tay, " Đại nhân, người hãy thoáng một chút, dù sao hắn cũng không nhìn lén một đại nam nhân như ngươi đâu. Đại nhân nghỉ sớm đi, ta về trước, sáng sớm mai còn phải làm bánh sương sáo đây này." Nói xong, ngáp một cái đi ra cửa.


Quý Lương lặng lẽ ra khỏi phòng theo, đến viện Đỗ Trọng bên cạnh, vừa mới đẩy cửa một gian phòng trong đó ra, một mùi ẩm mốc đã đánh úp lại, vội vàng bịt mũi: " Khục khục khục..." Ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, ánh trăng sáng tỏ xuyên thấu qua khe ngói hở chiếu vào, mấy con chuột bị kinh động chạy trốn tứ phía.


Thật sự thảm như vậy? Quý Lương tiện tay kéo cửa lại, chạy chậm về viện Vô Hoạn.

Lúc này, một người từ trong bóng tối đi ra, chỉ thấy tay trái Lục thẩm cầm một mảnh ngói, tay phải ôm một con mèo, nhìn bóng dáng đã sớm biến mất cười nói: "Khá tốt, ta có chuẩn bị."


Nói xong, ném mèo vào phòng, sau đó phi thân một cái nhảy lên nóc nhà, thả mảnh ngói kia về vị trí ban đầu.
P/s: Ta chính thức thông báo truyện đã đi được 1/10 đoạn đường hehe
 
Last edited:

madokangokngkeck

Nguyên Anh Hậu Kỳ
Phàm Nhân tông đồ
Hắc Phong giáo đồ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
340
Sư gia lại có điêu dân cầu kiến

Tác giả: Vương Tịch Mộ
Edit: madokangokngkeck
Chương 12: Đàm viên ngoại

Sư gia lại có điêu dân cầu kiến

☆ Chương 12: Đàm viên ngoại

Trong sảnh đường huyện nha, Quý Lương ngồi đợi sau thư án công đường, mà Chúc sư gia thì ngồi ở vị trí riêng bên phải. Hai bênphân biệt đứng hai người, những người còn lại đều đã ra ngoài tìm manh mối.

Bởi vì cũng không phải chính thức thăng đường, chỉ hỏi vài câu đơn giản, cho nên Quý Lương cũng không mặc quan phục.

"Đại nhân, Đàm viên ngoại đã đưa đến." Tô bộ đầu một tay phủ lên thanh đao đeo trên eo, bước nhanh đến, đứng bên trái Quý Lương.

Đứng dưới công đường là Đàm Tài và một gã sai vặt có nốt ruồi bên cánh mũi, vị Đàm viên ngoại này mũi như dao, chóp mũi như chùy, lỗ mũi nhỏ hẹp, điển hình cho tướng mạo keo kiệt bủn xỉn.

"Đại nhân, ngài gọi tiểu nhân đến huyện nha làm gì?" Đàm Tài còn có chút mơ màng, hôm qua lão định tự mình về thôn thu địa tô(thuế đất), hôm nay vừa đến cửa thành bắc đã bị Tô bộ đầu dẫn đến huyện nha rồi.

Quý Lương nhìn bộ dáng mơ màng kia, ta cũng muốn xem ngươi hồ đồ thật hay giả vờ hồ đồ."Ngươi định đi đâu vậy, Đàm viên ngoại?"

"Tiểu nhân tới thôn trấn bên cạnh thu địa tô." Đàm Tài thành thật trả lời, gã sai vặt bên cạnh cũng vội vàng gật đầu.

"Vì sao không phái người bên cạnh đi?" Quý Lương thủy chung không hỏi chính đề.

"Đám ranh con kia chỉ biết từ chỗ đó vơ vét, còn lấy trộm và lương thực của ta, tiền mồ hôi nước mắt ô, ta vất vả khổ cực hơn nửa năm mới được ít bạc như vậy, ta không đi có thể yên tâm sao?" Đàm tài trưng sắc mặt như Grandet, Quý Lương thấy vậy tim co rút, vô thức nhìn về phía Chúc sư gia vững vàng như Thái Sơn một bên, tướng mạo kia thế mà lại nhìn không ra một chút ái tài nào như vậy nha.

"Ngươi không biết đêm trước Hoa Lạc cô nương đã chết yểu ở ngoài thành bắc sao?" Quý Lương sâu kín nói.

"Cái gì?" Trong mắt Đàm Tài thoáng qua kinh ngạc, tiếp đó là hoảng hốt, cuối cùng ưu tư nhìn Quý Lương, trong mắt như có ánh lệ lập lòe, "Đại nhân, chuyện này là thật ư? Sao có thể như vậy......"

Lão thật sự không biết Hoa Lạc đã chết. Quý Lương mím môi, lại hỏi: "Ngày mười tám tháng bảy, ngươi cho gã sai vặt đến Di Hồng Lâu đưa tin cho Hoa Lạc cô nương, hẹn gặp ở ngoài thành, có việc này không?

Đàm tài không ngờ Quý Lương sẽ hỏi như vậy, trong mắt xuất hiện một tia trốn tránh, sau đó cắn răng nói: "Không có......"

Quý Lương liền cầm lấy kinh đường mộc vỗ lên bàn một cái, khiến cho Đàm viên ngoại nói dối run chân quỵ trên mặt đất.

"Quý đại nhân......" Đàm Tài sợ tới mức run cầm cập, mồ hôi đổ xuống như mưa.

"Đại nhân, ngài thế này là muốn bức cung sao? Còn có vương pháp hay không?" Một vị phụ nhân từ bên ngoài đi nhanh tới, đồ trang sức trang nhã thanh lịch, hai nha hoàn đỡ bên cạnh, một phái tác phong phu nhân khuê phòng.

Người trong nội đường đồng loạt nhìn về phía phụ nhân kia, vị phu nhân dung mạo xinh đẹp này là ai?

"Phu nhân sao ngươi lại tới đây? Mau về đi, ta sẽ không có chuyện gì đâu." Đàm Tài vội vàng quát phu nhân.

Phu nhân này không đáp lời đàm tài, đến gần sau đó quỳ gối bên cạnh hắn, vội vàng nói: "Đại nhân, ta chính là phu nhân của Đàm Tài, Đàm Ngụy thị, tham kiến đại nhân."

Quý Lương sững sờ, tiếp đó mắt nhìn Đàm Tài run rẩy, cười thầm: Thật sự là bắp cải tốt bị heo cầm .

"Phu nhân ắt phải đa lễ, mau mau xin đứng lên. Bản quan chẳng qua là mời Đàm viên ngoại đến giúp đỡ điều tra, không nghĩ tới viên ngoại cùng phu nhân như nhau, vừa thấy mặt đã cấp lễ lớn như vậy." Quý Lương nhìn nha dịch một bên, mấy người liền đỡ Đàm viên ngoại quỳ rạp dưới đất dậy.

Đàm Ngụy thị cười cười, đôi tay bảo dưỡng thích hợp bèn phủi cánh tay Đàm viên ngoại xoay người nhìn về phía Quý Lương, "Quý đại nhân, phu quân nhà ta đã phạm vào chuyện gì? Không nên ở cửa thành chặn đường hắn?"

"Phu nhân......" Vẻ mặt Đàm viên ngoại mừng rỡ nhìn Đàm Ngụy thị, trong mắt đều là cảm động.

"Phu nhân, bản quan chỉ là mời Đàm viên ngoại đến hỏi vài câu đơn giản, cũng không có ý muốn thương tổn hắn ." Quý Lương bày ra kiểu cách nhà quan, "Phu nhân chưa thông báo đã lỗ mãng xông vào công đường, theo luật thì phải đánh hai mươi trượng." Vừa dứt lời, chỉ thấy nha dịch một bên cầm thủy hỏa côn (gậy công sai) hung hăng đập mạnh côn xuống.

"Đại nhân, phu nhân nhất thời sốt ruột mới xông vào, xin đại nhân thứ tội, nếu phải đánh mông, thì hãy đánh ta." Đàm viên ngoại nói xong liền vươn tay ngăn phía trước Đàm Ngụy thị, mà Đàm Ngụy thị lại cảm thấy có chút ngượng ngùng, tránh qua một bên.

"Luật Kinh Nguyệt Quốc có quy định: Người tự ý xông vào công đường, phạt hai mươi trượng, chuộc tiền hai trăm lượng. Người có ngôn ngữ coi rẻ công đường, đánh năm mươi trượng, chuộc tiền năm trăm lượng." Chúc Ti Nam khinh ngôn đạm ngữ nói. (lời nói nhẹ nhàng + lạnh nhạt)

Quý Lương nghe xong, hai mắt lập tức trừng lớn, khá lắm, từng phút đồng hồ đã kiếm nhiều như vậy, thật sự là kiểu Tổng giám đốc bá đạo mà, mình sao lại không nghĩ tới, sớm biết nhiều như vậy tóm mấy người đến đánh đòn là được rồi, cần gì phải đi bán sương sáo.

"Ta ta ta...... Ta giao tiền chuộc." Vẻ mặt Đàm Tài như bị cắt thịt, nửa ngày mới phun ra mấy chữ như vậy.

"Đàm viên ngoại, ngươi vẫn cứ nên thành thật khai báo rốt cuộc ngươi có phái người hẹn Hoa Lạc ra cánh rừng ở ngoài thành gặp mặt hay không?" Quý Lương thu hồi vui sướng, nghiêm chỉnh hỏi.

Đàm viên ngoại nhìn sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Đàm Ngụy thị, mang theo ánh mắt van xin, một lúc lâu cũng không nhận được đáp lại, mới ẩn ẩn giận dữ nói: "Đại nhân, ta phái đi."

Đàm Ngụy thị giống như đã sớm lường trước, cũng không có bao nhiêu phản ứng, chỉ cúi đầu, tay xoắn khăn lụa.

"Từ nửa tháng trước ta không hề đi gặp Hoa Lạc, nhưng nàng lại một mực gọi người truyền tin cho ta, nhưng ta cũng chưa xem, toàn bộ trả về." Trong lời nói Đàm viên ngoại có vài tia bi thương, "Ngày ấy nàng tìm được gã sai vặt của ta nói nhất định phải gặp ta, ta mới hồi âm bảo đi ra ngoài thành gặp mặt ."

"Vì sao lựa chọn ra ngoài thành?" Quý Lương tiếp tục hỏi.

"Bởi vì buổi chiều ngày hôm sau ta đi thu địa tô ở thôn trấn, không muốn bị phu nhân biết được, cho nên hẹn gặp mặt vào giờ Dậu, còn chưa tới giờ Tuất ta đã cùng gã sai vặt lên ngựa đi rồi. "Đàm viên ngoại nhớ lại vài giây, liền trả lời ." Không tin, các ngươi có thể hỏi gã sai vặt của ta."

"Đúng đúng đúng...... Lão gia nói không sai, khi đó trời còn sắp tối, chúng ta muốn đi thì phải đi sớm." gã sai vặt gật gật đầu.

"Khẳng định là chạng vạng trời sắp tối? Ngày ấy mặt trời rất lớn đấy, giờ Tuất cũng còn chưa lặn xuống." Quý Lương nói.

"Đại nhân, ngày ấy là một ngày trời đầy mây, nào có mặt trời?" gã sai vặt gãi gãi cái ót, "Đại nhân không đúng, ngày ấy rõ ràng gió rất lớn, lão gia sợ trời mưa thúc giục tiểu nhân gấp rút lên đường đây này, cuối giờ Tuất đến Đàm gia trang."

Quý Lương nhớ rõ ngày ấy mình chạy trốn, quả thật là trời đầy mây, gió rất lớn, hỏi tiếp : "Vì sao không tiễn Hoa Lạc về thành? Nàng dù gì cũng là tình nhân cũ của ngươi." Chẳng qua lại nhìn Đàm Ngụy thị.

Chỉ thấy hai tay Đàm Ngụy thị ở nơi nhìn không thấy nắm chặt.

"Chính nàng đi về trước, ta đang vội nên không dừng lại lâu." Đàm Tài nói xong lại theo bản năng nhìn về phía đàm Ngụy thị, cũng không nhìn ra khác thường sau đó mới nói: "Đại nhân, lời ta nói đều là tình hình thực tế, không có nửa điểm dối trá, hơn nữa ta với nàng đã sớm kết thúc."

"Nàng đã chết, ngươi có phải cảm thấy giải thoát rồi hay không?" Quý Lương tiếp tục ép hỏi, chỉ vì ban đầu nói tin tức Hoa Lạc đột tử, Đàm viên ngoại sau khi giật mình qua đi thì thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Chúc Ti Nam ghi chép tình tiết vụ án, nghe vậy ngẩng đầu nhìn lướt qua Quý Lương, nhếch khóe miệng.

Đàm viên ngoại nghe xong bị dọa mặt nháy mắt trắng bệch, thân thể vốn đứng yên rút lui vài bước.

"Độc bên trong sơn móng tay kia là ngươi hạ?" Quý Lương lạnh lùng mở miệng lần nữa.
P/s: Tên nhân vật ở truyện này rất đặc biệt nên tên quốc gia có "bựa" thì hãy thông cảm! :tungtang:
 
Last edited:

madokangokngkeck

Nguyên Anh Hậu Kỳ
Phàm Nhân tông đồ
Hắc Phong giáo đồ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
340
Sư gia lại có điêu dân cầu kiến

Tác giả: Vương Tịch Mộ
Edit: madokangokngkeck
Chương 13: Ta bảy ngươi ba

Sư gia lại có điêu dân cầu kiến

☆Chương 13:. Ta bảy ngươi ba

“Ngài nói cái gì, ta không biết, ta không hạ độc.” Sau khi Đàm Tài ổn định lại thân hình, vội vàng phủ nhận.

Quý Lương nhìn qua Đàm Ngụy thị đứng trong nội đường như Hàn Mai(1 loại hoa), chỉ cúi đầu, dùng sức xoắn khăn. Sau đó nhàn nhạt nói: “Phải không?”

Đàm Tài cả kinh, ánh mắt bối rối sợ hãi, nhanh chóng nhìn qua Quý Lương, sau đó lại nhìn về phía phu nhân của mình, trong mắt mang theo tình cảm không hiểu.

Quý Lương đột nhiên vỗ kinh đường mộc, “Đàm Tài, thành thật khai báo, có hạ độc bên trong sơn móng tay không?”

Đàm Tài lập tức quỳ xuống, trong lời nói mang theo giãy dụa, “Đại nhân đại nhân, ta ta ta...... Ta ta....... Ta không có.”

“Thực không có?” Quý Lương tiếp tục hỏi, “Theo ta được biết toàn bộ huyện Ngô Đồng chỉ có quý phủ Đàm viên ngoại mới có Diên Vĩ màu tím, đây cũng là một trong những tài liệu thường dùng chế tác sơn móng tay nhất, làm được màu sắc cực kỳ xinh đẹp, giống như loại trên tay Đàm phu nhân.”

Đàm Ngụy thị nghe vậy lại rút tay vào trong tay áo vài phần, vẫn cúi đầu như cũ.

Đàm Tài nghe vậy xoay người mắt nhìn bộ dáng Đàm Ngụy thị trong trẻo lạnh lùng không nói chuyện, sau đó nhìn Quý Lương cúi đầu, lớn tiếng hô : “ Đại nhân, là ta hạ, là ta hạ.”

“Độc trong đó đến từ đâu?” Quý Lương tiếp tục hỏi.

“Từ thuốc diệt chuột phòng sẵn trong nhà.” Đàm Tài cúi đầu nói rõ đầu đuôi gốc ngọn, còn nói chính mình mấy ngày trước trộm một lọ sơn móng tay mới của phu nhân bỏ thêm độc dược đưa cho hl.

“Vì sao muốn giết nàng?” Quý Lương hỏi tiếp.

Tô Bộ đầu nhìn thoáng qua Quý Lương, sau khi đã xin chỉ thị, lập tức theo sườn bên cạnh rời đi.

Đàm Tài cúi đầu, ở trong đầu tìm tòi mấy câu: “Bởi vì nàng luôn luôn quấn quít lấy ta, ta...... Ta thật sự chịu không nổi .” Sau đó mặt mũi hung tợn nói: “Chỉ trách nàng quá tham lam, ta tặng nàng nhiều đồ vật như vậy, cũng đủ cho nàng nửa đời sau trôi qua thoải mái rồi."

“Nga? Người người đều biết đến Đàm viên ngoại keo kiệt bủn xỉn đến cực hạn, vậy mà không nghĩ tới cũng có cử chỉ hào phóng ném nghìn vàng vì hồng nhan.” Quý Lương cười nói, “Xem ra đồn đãi thật không thể tin.”

Lý Tứ và Lục thẩm trốn ở phía sau đại đường nghe lén tiến triển xử án phía trước.

“Đầu óc đại nhân cũng vẫn như trước, chuyên môn cắt đứt bản án.” Lí Tứ nghe Quý Lương hỏi vấn đề không chút quan hệ, trực tiếp dậm chân.

“Ngươi biết cái gì.” Lục thẩm vỗ vỗ bả vai Lý Tứ, “Cái này của đại nhân gọi là giả si không điên.”

“Có ý tứ gì?”

“Ta cũng không biết......”

“Đại nhân, đều là tiểu nhân nhất thời bị quỷ mê hồn.” Đàm Tài ngồi co quắt dưới đất, mặt mũi tràn đầy bi thiết.

“Thật sao, vậy nói một chút ngươi tô sơn móng tay cho hl cô nương như thế nào?” Quý Lương tiếp tục hỏi, màu sắc kia thoạt nhìn rất đẹp mắt, nhưng là chính mình là không cơ hội tô.

“Ngay tại trong rừng thông ngoài thành, ta nói lần cuối cùng ta vì nàng sơn móng tay, từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt không gặp lại nhau.” Hai tay Đàm Tài che mặt, thấy không rõ biểu cảm, chỉ là kia thanh âm mang theo vài phần nức nở.“Đại nhân, đều là ta làm , đều là ta làm cả, ngài bắt ta đi.” Sau đó ánh mắt mang theo không muốn nhìn Đàm Ngụy thị, “Phu nhân, đợi sau khi vi phu chết, ngươi đem nhà bán đi, đến túp lều nhỏ chúng ta năm đó gặp ở, quãng đời còn lại ở nơi đó bắt đầu cuộc sống mới .”

“Phu quân......” Lúc này Đàm phu nhân nâng đầu vẫn một mực cúi thấp, trong mắt dính đầy lệ.

Lúc này, Tô Bộ đầu từ bên ngoài trở về, ở bên cạnh nói nhỏ vào tai Quý Lương vài câu, đồng thời đem mấy trương giấy Tuyên Thành đặt lên bàn, rồi về chỗ đứng.

Quý Lương hiểu ý, quả là thế.

Cầm lấy kinh đường mộc vỗ, quát: “Lớn mật, trên công đường há lại cho bọn ngươi ăn nói bậy bạ, bịa chuyện nói dối, đây là khi nhục chỉ số thông minh của bản quan sao?”

Cái vỗ này, đập vào trong lòng Đàm Tài, Đàm Ngụy thị, còn có lòng đám người nha môn, cái vị Huyện lệnh đại nhân này cũng không phải người chủ dễ lừa gạt.

“Đại nhân, tiểu nhân không có nói dối......” Đàm Tài tiếp tục ôm tội lên người mình.

“Còn dám nói xạo, bản quan đã phái người kiểm chứng, độc bên trong sơn móng tay kia chẳng phải thuốc diệt chuột, mà là thạch tín.” Quý Lương chợt nhìn Đàm Ngụy thị, “Mà gần một tháng qua, tất cả hiệu thuốc trong thành chỉ có nửa tháng trước đàm phu nhân mua qua một lần, trị trĩ sang (loét đít >_<), đúng không?”

Đàm Ngụy thị nghe vậy, mặt nháy mắt trắng xanh, sớm đã không còn lạnh nhạt như lúc đầu, chỉ còn lại thất kinh.

“Đúng đúng đúng, là thạch tín, ta nhớ lầm.” Đàm tài lập tức xen mồm nói.

“Ngươi câm miệng.” Quý Lương quát, tiếp tục hỏi: “Sau đó bỏ thạch tín kia vào trong sơn móng tay, cố ý vào thời gian chạng vạng ở cửa thành bắc cho tiểu nha đầu của ngươi chào hàng sơn móng tay, đúng hay không?” (hỏi Đàm Ngụy thị nhé!)

Chúc Ti Nam ghi chép đến tận đây, giương mắt liếc nhìn Quý Lương, không nghĩ tới buổi sáng phái người đi ra ngoài một vòng vậy mà lại thăm dò được nhiều tin tức như vậy, xem ra thật sự đã xem thường nàng.( Cái này nguyên văn của tác giả, nhưng m đoán đoạn này anh vẫn chưa biết chị này là nữ)

“Đại nhân, ngài không có bằng chứng không thể......” Đàm Ngụy thị vừa định phủ nhận, đã bị Quý Lương chặt đứt,“Ngươi phủ nhận cũng vô dụng, thời điểm hl mua sắm sơn móng tay bởi vì giá cả quá cao cùng với tiểu nha đầu của ngươi mặc cả một phen, bị bác thủ cửa thành lúc đó nhớ kỹ. Mà sang ngày thứ hai lại thấy tiểu nha đầu kia đi theo bên người phu nhân ra vào tiệm lương thực.” Quý Lương cười yếu ớt, phong hoa tuyệt đại, “Phu nhân nếu không thừa nhận, bản quan lập tức cho người mang vị thủ vệ kia đến hỏi.”

“Là ta làm hết, không có quan hệ với phu nhân......” Đàm Tài che chở Đàm Ngụy thị như trước, ôm hết tôi trạng lên người mình.

“Đàm viên ngoại, trở ngại bản quan tra án, cũng không phạt trượng nữa, trực tiếp giao một ngàn lượng bạc tiền chuộc.” Quý Lương phất phất tay để nha dịch kéo Đàm Tài ra, cười nói với Chúc Ti Nam: “Chúc sư gia, nhớ kỹ giá này, biết không?”

“Đại nhân, cái này nếu ghi vào văn quyển, phải thu vào khố phòng đấy.” Chúc Ti Nam mới không muốn bạc vào phòng thu chi quan phủ đâu.

“Nha nha nha...... Cái kia bảy trăm lượng vừa rồi ngươi không nhớ ghi vào?” Quý Lương nhướng cao hai hàng lông mày, hỏi.

“Không có, đại nhân bạc này chúng ta phân thế nào?” Chúc Ti Nam cẩn thận vung tay áo của mình, để tránh dính mực nước vào, buông bút lông hỏi.

“Phân chia 5:5.”

“Ba bảy, ta bảy ngươi ba.”

“Vì cái gì, ta là Huyện lệnh.” Thanh âm Quý Lương lập tức cao lên.

“Đại nhân, nói nhỏ thôi, sợ mọi người không biết chúng ta ở đây chia bạc sao?” Chúc Ti Nam nhắc nhở.

“Nga, đúng nha, phù.” Quý Lương hạ thấp thanh âm.

Phía dưới quỳ đấy, hai bên đứng đấy đấy, hễ là thở khóe mắt đều không ngừng run rẩy, lần thư nhất gặp vị đại nhân quang minh chính đại chia tiền như vậy đấy.

“Năm năm, ta còn muốn chia cho bọn nha dịch nữa.”

“Không được, nếu không nhờ ta nhớ được quy định kia, ngươi có thể kiếm bạc sao?”

“Vậy 6:4, ngươi sáu, về sau nguyệt ngân (lương tháng) chi tiêu của mọi người trong nha môn đều do ngươi phát.” Quý Lương xoa xoa tay, đàm phán này không thành công sẽ không thôi.

Đã vào túi mình, nào có đạo lý chảy ra ngoài? Chúc Ti Nam nghĩ nghĩ, rốt cục làm ra một quyết định: “Năm năm, ngươi phụ trách phát nguyệt ngân, không thương lượng.”

Mẹ kiếp, vẫn là lão tử chịu thiệt! Quý Lương nắm kinh đường mộc lên muốn đánh Chúc Ti Nam, liền nghe thấy hắn ẩn ẩn nói: “Không tôn trọng kinh đường mộc là tử tội, tham ô nhận hối lộ bị vạch trần cũng là tử tội!”

“Tốt.” Quý Lương lần nữa thả nhẹ kinh đường mộc, nín ra mấy đứa con: “Chúng ta tiếp tục thẩm án.”

Đàm Tài và Đàm Ngụy thị đồng thời giật mình nhìn Quý Lương.

“Nhìn cái gì, Tô Bộ đầu đã xét hỏi qua người thủ vệ cùng tiểu nha đầu kia của ngươi, đây chính là lời khai, còn có cái gì để nói.” Quý Lương cầm mấy tấm giấy tràn ngập chữ trên mặt bàn quơ quơ.
P/s: :015: Xấu hổ thay!!!
 
Last edited:

madokangokngkeck

Nguyên Anh Hậu Kỳ
Phàm Nhân tông đồ
Hắc Phong giáo đồ
Thanh Vân môn đồ
Ngọc
50
Tu vi
340
Sư gia lại có điêu dân cầu kiến

Tác giả: Vương Tịch Mộ
Edit: madokangokngkeck
Chương 14: Tiền chuộc mười vạn lượng

Sư gia lại có điêu dân cầu kiến

☆Chương14: Tiền chuộc mười vạn lượng


"Phu nhân..." Đàm Tài có phần không thể tin nhìn Đàm Ngụy thị, chẳng lẽ thật sự do phu nhân làm sao? "Sao nàng lại ngốc như vậy."

Mắt Đàm Ngụy thị nhìn mấy tờ văn kiện nhận tội kia, nhất thời nhụt chí, tấm lưng vốn thẳng tắp cũng còng rồi.

"Ngươi có nhận tội không?" Quý Lương đề cao giọng nói, mang theo vài tia khí thế không thể trái.

"Nhận tôi, đều do thiếp thân làm cả." Đàm Ngụy thị nói xong, buông mình mềm oặt trên mặt đất, dường như đã tiêu tốn rất nhiều sức lực.

"Phu nhân." Đàm Tài lập tức đỡ Đàm Ngụy thị, chèo chống cho nàng.

"Đã như vậy, Chúc sư gia, tội mưu sát phán như thế nào?" Quý Lương vội vàng hỏi.

"Bẩm đại nhân, giam vào đại lao, báo lên triều đình, cuối thu xử trảm." Chúc Ti Nam cũng không tiếp tục ghi chép, mà chờ thu nhập thêm một nhóm bạc lớn nữa.

"Lục thẩm, đại nhân như thế này không phải là muốn tìm kẻ chết thay sao?" Vẻ mặt Lý Tứ đầy chính nghĩa, "Ta muốn làm chi sĩ chính nghĩa, đi vạch trần bộ mặt thật của đại nhân."

"Ngươi làm gì vậy?" Lục thẩm vội vàng vặn chặt lỗ tai của Lý Tứ kéo về phía sau, "Ngươi, thằng ngu này, mau về chuẩn bị nhận bảng lộc hằng tháng đi."

"A? Đại nhân có bạc lúc nào? Tiền lương hằng tháng nàng nợ hai người chúng ta còn chưa trả mà?" Lý Tứ nghe đến tiền tiêu hằng tháng, lập tức quên mất tuyên ngôn son sắt vừa rồi.

Mà trên công đường, sau một lúc lâu, Quý Lương mới buồn bã nói: "Giết người chưa thành công thì sao?"

"Chưa thành công thì người lớn đánh tám mươi bản lớn, lưu vong biên tái, cả đời không được trở về." Chúc Ti Nam cười nhìn hai người bên dưới, một người mặt xám như tro, một người trên mặt đầy lo lắng. Sau đó mới mở miệng nói: "Nếu đại nhân chịu nhận tiền chuộc, cũng có thể giảm bớt trừng phạt.”

"A?" Ngữ điệu của Quý Lương xoay chuyển vài vòng, sau đó nhìn xuống mấy người ở dưới công đường.

Đàm Tài hiểu ý lập tức dịch lên trước vài bước, "Đại nhân, chỉ cần ngài nguyện ý nhận tiền chuộc, ta và phu nhân nhất định cảm kích muôn phần, không cần đại nhân giám sát chúng ta, sau này cam đoan sẽ không phạm tội nữa."

Quý Lương không hiểu, nhìn về phía Chúc Ti Nam.

"Nếu đại nhân chịu nhận tiền chuộc, vậy ngươi phải cam đoan từ nay về sau không được tái phạm chuyện này, nếu không sẽ liên lụy đến đại nhân." Chúc Ti Nam thản nhiên cười nói, việc này không liên quan đến mình nên chả cần quan tâm.

Đòi tiền? Hay là muốn mạng? Quý Lương hơi xoắn xuýt.

"Đại nhân, chúng ta cam đoan sẽ không lộ ra ngoài chuyện này..."

"Đại nhân, nếu là ta, ta chắc chắn sẽ nhận." Chúc Ti Nam khiêu mi cười, tao nhã vô cùng.

Quý Lương lập tức nhìn ngây người, sau khi được Tô bộ đầu nhắc nhở mới hồi phục tinh thần lại, hỏi: "Chúc sư gia cảm thấy bao nhiêu là đủ?"

"Mười vạn lượng."

"Như vậy... Ít?" Quý Lương không giám chắc chắn, có phải còn thiếu mấy số lẽ phía sau hay không?"

"Không chênh lệch lắm, đại nhân." nói con số này, Chúc Ti Nam cũng đã tính toán qua, nhiều quá sẽ khiến người ta hoài nghi, ít quá lại khiến mình chướng mắt.

"Tốt lắm, mười vạn lượng." Quý Lương nói với Đàm Tài ở bên dưới, "Còn một nghìn bảy trăm lượng, giao tiền rồi dẫn người đi."

"Phu quân, trong nhà chúng ta làm gì có nhiều bạc như vậy?" Những ngày này phu quân một mực ra ngoài đào bạc, tặng vàng bạc châu báu cho Hoa Lạc, cho nên Đàm Ngụy thị mới chiến tranh lạnh với Đàm Tài, sau đó ra tay độc ác như vậy.

"Nàng yên tâm, ta có biện pháp." Lông mày Đàm Tài xiết chặt, vẻ mặt thịt đau nói với Quý Lương: "Đại nhân, ta đến cửa hàng lấy bạc."

"Không phải bản quan không tin Đàm viên ngoại, để Tô Bộ đầu đi cùng với ngươi." Quý Lương cười đến mức mặt cũng sắp rút lại.

"Vâng, xin đại nhân chờ một lát." Đàm Tài cắn răng đứng dậy, nhanh chóng chạy ra khỏi huyện nha.

*

Dưới tàng cây trong viện Vô Hoạn.

"Đại nhân, hôm nay ta còn tưởng đại nhân sẽ phán Đàm phu nhân án tử hình nữa cơ." Lý Tứ xấu hổ gãi gãi ót, "Đại nhân, làm sao mà ngài biết không phải do Đàm viên ngoại làm?"

"Muốn biết?" Quý Lương cười đắc ý, cố ý khơi lên hứng thú của Lý Tứ.

Lý Tứ vội vàng bưng Trúc Diệp Thanh vừa cua được dâng cho Quý Lương, "Đại nhân, uống trà."

"Phía trên có thứ đồ quỷ gì vậy?" Quý Lương nhận chén trà nhỏ, vừa nhìn lại thấy bên trên trôi nổi ba mảng lá trúc xanh biếc.

"Đại nhân, đây là Trúc Diệp Thanh đó." Lý tứ lý giải nút thắt vì sao nó xuất hiện.

"Ngươi cho rằng bản thiếu gia ngu sao?" Coi như bây giờ Quý Lương chưa nếm qua Trúc Diệp Thanh thì cái cái vị kia cũng uống qua đấy nha.

Trúc Diệp Thanh ngắt vào mùa xuân, lấy lá non qua giần sàng lựa ra một mần nhỏ trong mỗi lá, lại qua quá trình sao chè, vò, sấy khô mới chế ra mà thành, hai mảnh lá già đã vào lập thu này là thế nào?

Lý Tứ ngượng ngùng cười cười, lấy nắp đậy chén trà lại, "Đại nhân, ngài đừng để ý cái này nữa, nói mau nói mau." Quý Lương cũng không thèm thừa nước đục thả câu, "Được rồi, hôm qua, ở đầu cầu nhìn thấy rơi sơn móng tay có nhuộm dịch thể, hơn nữa Tô Bộ đầu tìm quần áo dọc theo hạ du sông, cách chừng hai dặm thì tìm được áo đỏ bị cỏ lau cản lại, sau đó lại tìm thấy thêm sơn móng tay trong quần áo, đúng là một lọ đựng thạch tín kia."

"Sau đó thì sao?" Lục thẩm chẳng biết đi đến từ lúc nào.

"Một nữ ra ngoài không có khả năng mang theo sơn móng tay, chỉ có thể là nữa đường thấy bán thuận tiện mua, cho nên cảnh mua sơn móng tay ở cửa thành mới bị người nhìn thấy, truy nguồn gốc thì phát hiện có dính dáng đến trên người Đàm Ngụy thị." Quý Lương giải thích một phen, "Liên tưởng đến người thích hoa màu tím nhất trong huyện là Đàm phu nhân. Hơn nữa, trên công đường hôm nay, ánh mắt Đàm viên ngoại nhìn Đàm phu nhân như lửa đốt, tình sâu như biển, mà phu nhân lại hoàn toàn lãnh đạm, ngay cả Đàm viên ngoại tiếp xúc cũng không chịu."

"Chẳng lẽ chuyện Đàm phu nhân và Đàm viên ngoại ngày trước ân ái chỉ là giả vờ?" Lý Tứ ngờ vực khó hiểu.

"Ta thấy cũng không phải vậy, bọn họ chỉ vì chuyện của Hoa Lạc mà cãi nhau thôi, ta nghĩ bên trong chắc có ẩn tình khác, Hoa Lạc bất quá chỉ là một cái cớ mà thôi." Trước mắt, chẳng qua là Quý Lương suy đoán, nhưng không liên quan đến người chết, cũng chả muốn quản làm gì.

"Ý của đại nhân là bất chợt Đàm viên ngoại hào phóng dâng lên, chỉ vì muốn tạo dựng cho mình hình ảnh một người tiêu tiền như nước, từ đó làm cái quái gì..." Lý Tứ thoáng cái đã kịp phản ứng.

"Lại nói, hiện nay đại nhân ngài cũng không thiếu bạc, cũng nên phát lương rồi à nha?" Vẻ mặt Lý Tứ đầy chờ mong nhìn Quý Lương.

"Đúng rồi, đại nhân, hai tháng hai mươi lượng, đây chính là vốn hòm của lão thân." Lục thẩm cũng cùng xông lên, chìa tay đòi tiền.

"Lục thẩm, tiểu Tứ, ta còn chưa ôm nóng đấy." Quý Lương lẩm bẩm, gắt gao đè xấp ngân phiếu trước ngực, còn có tám trăm năm mươi lượng bạc trắng.

"Đại nhân, Ngài còn muốn ôm đến khi nào." Lục thẩm vừa nói xong liền giở thủ đoạn, trong chớp nhoáng móc ra năm mươi lượng, cùng Lý Tứ chia đôi mỗi người bốn mươi lượng. "Còn mười lượng là phí nấu ăn tháng này."

"Lục thẩm, phí nấu ăn cũng không nhiều như vậy mà." Quý Lương uất ức muốn khóc, "Còn Lý Tứ đã đánh cuộc thua ta, nửa năm không nhận lương đấy."

"Đại nhân, ngài đừng khóc, nữa năm tiền lương của ta, không lấy thì không lấy, dù sao ta còn hơn một nghìn lượng trước kia ngài khen thưởng đây." Lý Tứ hào khí nói xong cũng rời đi.

Quý Lương há hốc mồm, cả đám đều có tiền như vậy, lại khiến nàng vì không có tiền mời sư gia mà phải bán rẻ tiếng cười cũng không lấy bạc cho mượn, "Ta ta... Ta... Đã gặp phải loại người nào vậy hả! Im lặng hỏi ông trời.
P/s: Hiện tại nam chính làm việc vì tiền nên vô tâm cũng dễ hiểu.
 

Mafia

Nguyên Anh Trung Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
282
Sư Gia Lại Có Điêu Dân Cầu Kiến
Vương Tịch Mộ

Chương 15: Lại một đêm mưa to gió lớn
Edit: Mafia
Biên: madokangokngkeck

Vào những ngày hè, tiết trời lúc nào cũng thay đổi xoành xoạch.


Hôm đó, ở huyện Ngô Đồng, sấm sét dữ dội, mưa to gió lớn ùn ùn kéo tới, trên đường đến một bóng người cũng không thấy.


Ngoài thị trấn, bên trong miếu sơn thần bỏ hoang càng thêm u ám.


"Cứu mạng, cứu mạng với...". Tiếng kêu cứu mỏng manh đầy tuyệt vọng, sợ hãi và bất lực truyền ra từ trong miếu sơn thần.


Không có bất kỳ âm thanh đáp lại nào, chỉ có tiếng mưa như trút nước và tiếng sấm chớp vang dội vọng lại.


Ầm ầm... Một tiếng sấm cực lớn dội lên toàn bộ cảnh vật của huyện Ngô Đồng, một tia chớp thình lình xuất hiện xé rách màn đêm tối tăm, sáng rọi cả bầu trời.


Trong nháy mắt khi ánh chớp soi lướt qua miếu sơn thần, chiếu lên một đôi mắt trợn tròn, trên mặt toàn là máu ứ đọng, một vệt máu đỏ còn lưu lại trên khóe miệng, cái miệng ấy khe khẽ mở ra đóng lại, thều thào hai chữ cứu mạng, nhưng mà hai chữ ấy rất nhanh chìm nghỉm trong tiếng sấm.


Mưa như trút nước một ngày một đêm, mãi cho đến thêm một ngày nữa trời cuối cùng cũng bừng sáng.


"Đại nhân! Đại nhân..." Lý Tứ lớn tiếng la hét từ phòng ngoài.


"La hét cái gì thế không biết, có để cho người ta ngủ hay không". Quý Lương lầu bầu, trở mình, lôi cái chăn đắp lên người tiếp tục chìm vào mộng đẹp.


"Đại nhân... Đại nhân... Có chuyện lớn rồi". Lý Tứ chỉ biết sốt ruột dậm chân, không dám đẩy cửa vào.


"Chuyện gì lớn hả?" Chúc Ti Nam uể oải tiến vào trong viện, hỏi Lý Tứ đang đứng dậm chân.


"Chúc sư gia, Sơn Lý xảy ra lũ lụt, thôn Đông gia gần bờ sông đã bị nước nhấn chìm, đường xuống núi cũng bị sạt lở". Lý Tứ nghe âm thanh ngái ngủ cuốn hút của Chúc Ti Nam như nghe được tiếng trời cứu vớt.


Chúc Ti Nam nheo đôi mắt, nghe xong một nửa rồi mới lên tiếng: "Ừm".


"Chúc sư gia... Đại nhân còn chưa thức dậy, người có phải nên...". Lý tứ nghĩ trước hết để Chúc Ti Nam ra ngoài ứng phó người đã trèo đèo lội suối đến báo tin, những chuyện khác chờ sau khi đại nhân rời giường rồi sẽ định đoạt.


"Ừm, ta đi gọi hắn". Chúc Ti Nam thấy nếu mình đã nhận là sư gia của người ta cũng nên làm tròn trách nhiệm sư gia. Vì thế hắn đi vài bước đến cửa sương phòng phía đông sau đó nâng chân lên, một phát đá văng cánh cửa phòng kia.


Ầm!!!


Lý Ti lanh lẹ che hai mắt lại, thiếu gia cho đến bây giờ thiếu gia không để cho mình (ở đây là Lý Tứ) hầu hạ gần người, không phải vì lúc ngủ ngài có tật xấu gặm ngón chân đấy chứ?


Lúc này, Chúc sư gia đã tựa cửa hô lớn: "Quý đại nhân, lũ lụt ngập đến viện Vô Hoạn rồi kìa, giờ không dậy không chạy kịp đâu!".


"Cái gì, ngập đến viện Vô Hoạn rồi á?" Quý Lương lập tức bật dậy, gãi gãi mái tóc dài tán loạn của mình, đôi mắt ngái ngủ nhìn ra ngoài cửa: "Đợi ta với, ta không biết bơi!". Dứt lời, lập tức nhảy xuống giường, năm bước thành hai bước mặc xong quần áo, cột tóc xong vội chạy ra. Tổng cộng thời gian không quá ba phút, ngoài ra còn kịp đóng gói hoàn chỉnh một bao quần áo.


Lục thẩm, Lý Tứ, Chúc Ti Nam há hốc mồm không thể tin được.

Quý Lương còn chưa hoàn hồn, nhìn quanh bốn phía: "Lũ? Lũ đâu?".


"Chúc sư gia, về sau giao cho ngài việc gọi đại nhân rời giường thôi". Lục thẩm như trút được gánh nặng.


"Thêm bạc đi". Chúc Ti Nam ăn bánh bao, hớp chén cháo, không ngẩng đầu nói.


"Bao nhiêu?". Lục thẩm bấm bụng hỏi.


"Một lần một lượng". Trước kia Chúc Ti Nam gọi người rời giường, giá thấp nhấp là một trăm lượng đó.


"Một tháng mười lăm lượng". Lục thẩm cò kè mặc cả.


"Giá chót, hai mươi".


"Thành giao". Lục thẩm trực tiếp lấy hai mươi lượng bạc từ trong túi đưa cho Chúc Ti Nam. "Tính từ ngày mai đến ngày hai mươi ba tháng tám".

"Hôm nay cũng tính". Chúc Ti Nam nhìn Lục thẩm hào phóng như thế, đột nhiên cảm thấy thua lỗ.


"Được thôi". Lục thẩm vỗ vỗ bả vai Chúc Ti Nam, gửi đi thông điệp người cố lên nhé.


Lý Tứ cầm lấy hai cái bánh bao vội chạy biến, lúc Quý đại nhân rời giường uy lực tức giận còn khủng hơn lần hôn mê trước đây.

Quý Lương rốt cuộc cũng hiểu ra, bỏ lại bao quần áo, thi triển chiêu sư tử rống về phía Chúc Ti Nam: "Ngươi đùa giỡn ta!".


"Đại nhân, hiện tại đã qua giờ Tỵ*, người vẫn như con lợn chết trên giường, không thấy có lỗi với bổng lộc mà đại nhân hưởng sao? Đương kim hoàng thượng giờ Mão* đã lên triều, người làm thần tử mà ngủ thẳng cẳng đến lúc mặt trời lên cao, chẳng phải đại bất kính sao!". Chúc Ti Nam bày ra vẻ mặt nghiêm túc thuyết giảng.


*giờ Tỵ: từ 9h -11h sáng


*giờ Mão: từ 5h – 7h sáng


Quý Lương làm sao không biết, cả người nghẹn sắp hỏng, "Chúc sư gia, ngươi bớt lấy những thứ này ra lừa bịp ta đi, ta nói lại hôm nay ta muốn nghỉ ngơi!". Dứt câu, nàng liền đi vào phòng, vừa rồi ăn mặc vội vã, quần trong hình như chưa mặc ngay ngắn.


Bước đến của phòng, "Chúc sư gia, cánh cửa này giá hai lượng bạc".


"Đại nhân, con dân của người chết đuối ngoài kia, người còn có tâm tình đi ngủ... Người làm quan phải làm hết bổn phận". Chúc Ti Nam ung dung mở miệng.


"Cái gì?" Quý Lương quả nhiên quay đầu lại, vừa rồi không nghe Lý Tứ nói gì, quên hỏi lại mất.

"Đại nhân, chuẩn bị đi thôi". Chúc sư gia hớp nốt bát cháo gạo, rồi đi ra sân.


"Ta ngủ nướng thì có gì sai chứ? Chẳng lẽ luật lệ Kinh Nguyệt còn muốn xen vào việc ta đi ị, đi tiểu nữa sao?" Quý Lương u oán sờ sờ khuôn mặt nhỏ của mình, ngủ không đẫy giấc sẽ mau già lắm biết không.


*


"Đại nhân, người hãy cứu thôn dân chúng tiểu nhân với". Một người toàn thân mang đầy thương tích, bùn đất, "Tiểu nhân và đại ca đi tới báo tin, nhưng nửa đường gặp cảnh núi lỡ... sau một tiếng ầm... Chỉ còn lại mình tiểu nhân...". Nam nhân nức nở, cuối cùng tất cả lời nói hóa thành nước mắt.


"Ngươi đừng vội, chúng ta sẽ đi cứu những người còn bị kẹt lại trong thôn. Phạm Lang , ngươi dẫn hắn đến tiệm thuốc trị thương trước đi. Quý Lương an bài xong, xoay người hỏi cái người bên ngoài hào hoa phong nhã, bên trong lại cực kỳ táo bạo - Chúc Ti Nam, "Chúc sư gia, ngươi thấy thế nào?".


Chúc Ti Nam đưa mắt nhìn nhìn bầu trời vạn dặm quang đãng: "Trời hôm nay xem ra mấy ngày nữa sẽ không có mưa lớn, trước tiên đại nhân hãy phái người đi khai thông đường núi, đồng thời sai người vào thôn đó xem sao".


"Còn những thôn khác thì sao?". Quý Lương hơi lo lắng, các thôn khác ắt hẳn cũng gặp tình trạng như vậy.


Chúc Ti Nam đã từng xem qua bản đồ địa hình tất cả thị trấn, lắc đầu nói: "Thôn Đông Gia ở ngoại thành cách cửa Tây ba mươi dặm, dưới chân núi Lão Lang, bên cạnh hồ chứa nước, mưa lớn kéo dài nửa tháng nay khiến dòng nước trên núi như Hoàng Hà đổ dồn vào hồ chứa, vì thôn Đông Gia vừa vặn thấp hơn cửa ra của hồ và cách đó không xa, cho nên bị ngập, còn các thôn trang khác địa thế tương đối cao, nên sự việc hẳn sẽ không phát sinh".

Quý Lương hiểu ý, gật đầu nói: "Tốt, Lưu Võ, ngươi mang theo mấy người khỏe mạnh nữa đi đến chỗ đường núi bị tắc, đồng thời đồng thời đến mấy thôn nhỏ xung quanh trấn triệu tập mấy chục thanh niên trai tráng đi đào đường, cứ đào được một sọt sẽ được một văn tiền. Các người đi ngay bây giờ đi, chúng ta sẽ tới sau".


Quý Lương nói xong, để ý thấy trong mắt hai người trong số đó nhanh chóng hiện lên tia nóng bỏng, sau đó dần bị sự bất mãn thay thế, cuối cùng gần như biến mất không còn.


"Vâng, thưa đại nhân". Lưu Võ vốn là người hán tử nhà nông ngay thẳng, nghĩ có thể giúp đỡ người khác thì vui vẻ chấp nhận.


Quý Lương không nhiều lời, âm thầm ghi nhớ tên hai người kia, sau đó nói với Tô Thu: "Tô bộ đầu, ngươi mang theo mấy nha dịch có công phu quyền cước đi cùng với người đến thôn Đông Gia, tiện thể mua thêm hai trăm bánh bao mang vào". Vừa nói nàng vừa móc bốn trăm đồng tiền từ trong ví đưa cho Tô Thu.


"Vâng, đại nhân".


Sau khi tất cả mọi người đã rời đi, Quý Lương mới thả lỏng, đưa ra đối sách mệt mỏi quá đi mất.


"Đại nhân, có cần đến chỗ đất lở xem một chút không?" Theo như Chúc Ti Nam biết, chỗ đất bị lỡ kia được gọi là Thập Bát Loan, độ cong vô cùng lớn. Bình thường chỉ có một con đường duy nhất để người bên trong núi đi ra, hơn nữa đã xây đắp cách đây đã mấy thập niên. Đây là lần đầu xảy ra hiện tượng đất lở.

*Thập Bát Loan: mười tám khúc cong

"Được". Quý Lương lén lút kéo lại quần, rốt cuộc cũng dễ chịu rồi.


Mang theo Lý Tứ và hai nha dịch khác, cùng nhau ra ngoài từ hướng tây.


"Đại nhân, đã đi nửa canh giờ rồi, hay là chúng ta vào miếu sơn thần phía trước nghỉ ngơi một chút". Lý Tứ nhìn bộ dáng chậm rì rì, thở không ra hơi của Quý Lương hỏi.


"Được". Quý Lương há miệng hít vào một hơi, thân thể này đúng là nhân vật cao quý, đi mới có một giờ, chân tay đã mềm nhũn ra.


Lý Tứ chạy vài bước đã chạy đến chỗ miếu sơn thần cách đường lớn mười thước, vài giây sau vang lên tiếng thét chói ta, "Á!!!", vội vội vàng vàng lảo đảo chạy về, "Đại nhân, bên trong có người chết!".
 

Đang xem (Thành viên: 0, Khách: 1)


Top