Thiên Hình Kỷ - Duệ Quang.

Status
Not open for further replies.
Ngọc
22
Tu vi
0
Quyển 1: Tao nhã lên mây khói
Chương 10: Có ý gì?
*

Nhóm dịch:๖ۣۜLiên ๖ۣۜMinh
Dịch giả: @bé mỡ

Bị lừa rồi!


Vô Cữu đập mặt xuống đất, tuy hắn chưa nhìn rõ tình hình chung quanh nhưng trong lòng đã biết rõ hoàn cảnh hiện nay của chính mình.


Còn suy nghĩ làm gì nữa? chắc chắn bị lừa rồi!


Cái tên Mộc Thân kia mặt mày trắng trẻo trông rất phúc hậu thực ra bên trong lại là người không tốt. Gã đem bổn công tử đến cái hoang sơn dã lĩnh này chính là để giết người diệt khẩu.


Than ôi trách cho bản thân lỡ bước lên thuyền địch, một lần sảy chân là ôm hận nghìn thu!


Chỉ là, nơi đây là thâm sơn cùng cốc, vừa rồi còn nghe tiếng cửa đá đóng lại. Nếu hắn muốn giết người thì cần phải ra tay ngay chứ, việc gì phải vẽ vời cho thêm chuyện. . .


Vô Cữu nằm rạp trên đất, đưa mắt quan sát chung quanh.


Chỉ thấy trước mắt là một mảnh tối đen như mực, cái gì cũng không thể thấy rõ. Cùng với những khí lạnh ẩm ướt đầy rẫy xung quanh cùng với mùi tanh hôi, ngửi vào khiến cho người ta có cảm giác nôn mửa.


Vô Cữu nhanh tay ôm lấy hành lý bị rơi trên đất loay hoay tìm đá đánh lửa để thắp sáng. Sau một hồi sờ soạng thì dường như chạm phải vật gì đó. Hắn nhanh chóng cầm lên mà xem, hai tay nắm nắm bóp bóp để xem vật mình cầm là gì.


Cảm giác thô rác khô khan, truyền đến tay.


Cái gì…


Đúng lúc, tiếng gió truyền đến, xa xa còn lấp lóe ánh lửa, nó xua đi cái hắc ám đầy rẫy nơi đây.


Vô Cữu bỗng nhạc nhiên và nhìn rõ vật mình đang cầm trên tay.


Nhờ ánh lửa hắn mới biết rõ trên tay mình đang cầm một cái tử thi khô quắt!


Sắc mặt Vô Cữu vô cùng hoảng sợ, nhanh chóng ngã nhào ra xa. Qua một lúc mới dừng lại, vẻ mặt thất thần hiện ra.


Ông t.. r..ời.. ơi bốn phía nơi đây đều là một đống tử thi bừa bãi.. đây .. đây.. là cái nơi quỷ quái nào vậy?


Ánh lửa chiếu đến từ một chiếc bát màu đỏ, bên cạnh chiếc bát là một cỗ quan tài bằng đá. Nói cách khác cái bát đó chính là cái chong đèn của người chết. Từng đợt sáng âm u lạnh lẽo tỏa ra, giờ đây hắn mới thấy rõ nơi đây là một cái huyệt động to chừng hơn mười trượng. Bốn phía ngập tràn tử thi, rõ ràng là một cái mộ tập thể rồi…


Vô Cửu sỡ hại mà lau mồ hôi lạnh trên trán. Hắn đang cố gắng phục hồi lại tinh thần trong lúc hoảng sợ, hắn đang sợ tới mực sắp vãi hết cả quần.


"Oanh —— "

Một âm thanh nặng nề truyền đến từ chiếc quan tài, ngay sau đó nắp quan tài liền cọc cạch.Chỉ thoáng chốc, một thân hình đạo nhân từ bên trong quan tài bước ra, mái tóc bù xù che kín khuôn mặt, hai tay giang ra đằng trước, mười ngón tay múa may, thân hình lại tung bay, miệng phát ra một tiếng cười rợn người!


Chết rồi, đây không phải là thi biến trong truyền thuyết sao? Hay nó là một con ác quỷ…


Vô Cữu bất chấp tất cả mà lao đầu bỏ chạy, hắn hoảng loạn chạy bừa rồi “Phanh” một tiếng thật lớn đâm sầm vào cửa đá khiến cho hoa mày chóng mặt ngã sầm một cái trên đất.


Lập tức có một tiếng cười vang lên :”Kiệt kiệt.. đệ tử của lão phu rất hiếu thuận.. Lại mang tới một con mồi tươi ngon..”


Tên Mộc Thân chết tiệt, vậy mà dám bái một tên Quỷ vật làm sư phụ.


Mà như thế nào là mồi tươi ngon? Chả nhẽ kết cục của bổn công tử cũng giống như vô vàn tử thi trước mặt sao?


Vô Cữu tuyệt vọng mà đạp mạnh vào cửa đá, nhưng cửa đá lại không chút sứt mẻ nào. Ngoài trừ cánh cửa là nơi duy nhất ra vào nơi đây không còn lối thoát nào khác. Hắn đang vô vọng mà nhìn ngó xung quanh thì bóng đen mang theo mùi hôi tanh tưởi đã đánh tới.


Đã xong rồi, thế là hết! Ta đây sống còn chưa đủ, chưa biết mùi đời đã bị nạp mạng, chết một cách nhạt nhẽo vậy sao?. . .



Vô Cữu trong lúc gần kề cái chết mà không hoảng loạn, hắn vội vàng nhảy lên ra sức liều mạng, hắn nhanh chóng móc từ trong ngực ra một mảnh ra thú rồi hướng phía trước mà ném một cái.


Đây chính là bảo bối mà Kỳ tán nhân tặng cho hắn, nghe nói là Ẩn phù còn chứa cả Kiếm phù. Cái này ném ra chắc chắn là phải có tác dụng gì đó chứ.


Ồ, sao lại không có động tĩnh gì?


Vô Cữu không suy nghĩ được nhiều mà nhanh chóng móc ra một mảnh da nữa đập một cái. Mà tấm da thú cứ như lá cây trực tiếp rơi xuống không có xuất hiện biến hóa gì thêm.


Kỳ tán nhân, ngươi cố tình hại ta sao? Đây là cái Phù Lục chó má gì? Sao mà dùng đây?


Trong lúc hắn đang chửi rủa thì bóng đen đã đến trước mặt…


Vô Cữu kinh hãi muôn phần, đang ra sức tránh né. Nhưng chân vừa động đã bị cứng lại như là trúng tà, toàn thân không thể nhúc nhích được. Hắn đang trố mặt ngạc nhiên, đành thở dài một tiếng.


Hài! Mặc dù chú ý cẩn thận đến mấy cũng không thoát khỏi số kiếp đã định.Chỉ đáng tiếc là chết ở nơi hoang sơn cùng cốc khó có thể báo được thù nhà và nhất là Tử Yên Tiên Tử cũng không hề biết mình ra đi. . .


Cái bàn tay đoạt mệnh của hồn quỷ đã chạm vào ngực, móng tay dài hơn một tấc đã phát ánh sáng lạnh buốt. Giờ đây chỉ còn đứng trơ nhìn như cây khô gục ngã tại chỗ. Mà đúng lúc này dị biến chợt nổi lên.


“Phanh” một tiếng, quần áo rách nát. Tiếp theo không phải là lồng ngực bị xé rách mà một đạo ánh sáng đen lóe lên rồi “Oanh” một tiếng đem bàn tay quỷ và bóng thi ma hất mạnh ra xa. Một màn sương mù hiện lên cùng với tiếng kêu thảm thiết liên tục truyền đến, làn sương mù cứ dây dưa với bóng thi ma không dời, khiến cho cả huyệt mộ nơi này đều chìm vào trong làn tranh đấu, cùng với từng tiếng chém giết vang lên khiến người nghe xúc động không thôi.


Một lát sau, một âm thanh bi thảm vang lên, rồi một bóng hình rơi “Bịch” một tiếng xuống đất. Sương mù đã tan, một cây đoản kiếm lắc lư rơi xuống…


Vô Cữu nhìn xem mà há hốc mồm trông như người mất hồn. Thân thể hắn hoàn toàn lạnh lại, nhưng trước tình cảnh khó tin, hắn cứ đứng như trời chồng.


Vốn đã thập tử vô sinh rồi mà trong nguy cấp gặp dữ hóa lành.


Mà cứu bổn công tử lại chính là cây đoản kiếm, phụ thân để lại.


Một thanh kiếm cùn mà thôi, sao lại quỷ dị đến thế? Trông nó đuổi giết thi ma không ngừng vì lý do gì? Trừ gian diệt ác chăng?


Chong đèn trước quan tài đá vẫn tỏa ra ánh sáng lập lòe, chốc lát lại bừng sáng lên. Bốn phía lại quay về tĩnh mịch với khí lạnh tràn ngập khắp nơi. Mà động tĩnh trong huyệt mộ lớn như thế cũng không có ảnh hưởng gì đến thế giới bên ngoài…


Vô Cữu liếc nhìn chiếc cửa đá đóng kín cửa, sau đó lại cúi đầu nhìn xuống quần áo rách nát ở trước ngực mà vẫn chưa tỉnh táo lại. Hắn đi đi lại lại vài bước sau đó cúi người nhặt thanh đoản kiếm lên rồi xem xét tỉ mỉ.


Vỏ kiếm vẫn cũ nát như trước, trên phần rỉ sét cũng nhiều hơn ba phần. Trừ cái đó ra thì nó hoàn toàn không có gì khác lạ cả. Cách đó hai trượng, chính là cái Quỷ vật đang nằm, giờ đây nó không còn dữ tợn và đáng sợ nữa mà trở nên giống với những xác chết xung quanh đây, thân thể khô quắt như là bị hút đi tất cả tinh huyết. Trông nó hoàn toàn ăn nhập với huyệt mộ nơi đây, chỉ trừ trên cánh tay rất đen và mọc ra chi chít lông mà thôi.


Vô Cữu đang còn khiếp sợ nhưng cũng nhẹ nhàng thở phào một cái.


Vừa rồi chính bổn công tử đã trông thấy rõ, không ngờ rằng đoản kiếm của mình lại có khả năng trừ ma diệt quỷ. Nếu đúng là như thế thì quả là bổn công tử đang ôm bảo vật rồi! có thể việc này hơi giống với hai cái tử thi hôm trước thì phải?


Vô Cữu đang nghĩ lại, điều làm cho hắn bất ngờ chính là đoản kiếm trên tay, hắn nắm chặt nó miệng còn nói lên may mắn.


Đã có bảo vật trừ quỷ diệt mà, lại có thể tự động bảo vệ chủ, quả là bảo bối rồi! cũng may lúc trước có đem giấu nó ở trước ngực mới có thể thoát được một mạng lần này.


Nhưng mà, cái quỷ vật kia có lai lịch ra sao? Tại sao lại phải sống ở trong quan tài? Còn có một tên đồ đệ bên ngoài, chắc nó rất lợi hại…


Vô Cữu lòng rối bời cũng không thèm tìm kiếm đáp án, hắn liền cất thanh đoản kiếm vào trong ngực, quay đầu nhìn ngó xung quanh, nhặt lên bọc hành lý đang bị mấy thây khô đè lên. Rồi tiện tay cũng nhặt hai cái Phù Lục bằng da thú.


Đây là chứng cứ để về sau, còn tính sổ với Kỳ tán nhân.


Cái cửa đá lớn vẫn không hề di chuyển, có lẽ cái tên Mộc Thân kia đang cười hả hê bên ngoài cũng nên. Trên mặt đất có hơn mười cái thây khô, có phải đây là “Mồi ngon” mà tên quỷ vật nói đến? Ta mà ra ngoài được sẽ không tha cho tên này. Bổn công tử có tam quyền lưỡng cước làm sao mà thua được tên nhóc có chút pháp thuật đây! Tạm tời cứ tìm đường ra đã sau đó tính tiếp!


Vô Cữu bình tĩnh lại, chậm rãi đi lại mấy chỗ thây khô, cái con quỷ vật kia chắc chắn sẽ không thể đả thương được người nữa rồi, đây mới là điều may mắn, hắn to gan đi về phía quan tài đá mà quan sát. Kiễng cái chân lên mà nhìn vào bên trong, nhưng chưa nhìn rõ cái gì đã bị hít phải một mùi hôi thối kiến cho hắn phải quay đầu nôn mửa.


Trong quan tài quái thi, quả thực là thối quá đi .


Vô Cữu dừng lại một lúc bịt mũi lại sau đó cầm lấy cái chong đèn mà nhìn lại bên trong quan tài.



Chiếc quan tài bằng đá đặt trên đất, cao hơn nửa người làm bằng Thạch đen, dài hơn một trượng, rộng ba thước, nắp dày ba tấc. Toàn thân áo quan tỏa ra nét âm trầm phức tập, đứng bên cạnh khiến con người không thấy thoải mái. Nhờ ánh sáng của chong đèn mà Vô Cữu nhìn thấy được bên trong quan tài rỗng có vung vãi mấy thứ đồ.


Tất cả chúng đều có màu xanh nhạt, đây hẳn là do quỷ vật kia lưu lại, đồ của của người đã chết chắc chắn là điềm xấu!


Vô Cữu nghĩ như vậy mà lòng bất an.


Quỷ vật ở trong huyệt mộ cần tinh huyết của người sống để ăn, còn thu nhận đồ đệ nữa, chắc hẳn là cũng có lai lịch. Hắn lưu lại vật này không phải là ngẫu nhiên thôi chứ?


Vô Cữu hít một hơi thật sâu, đem tay khua khoắng vào trong quan tài đá. Sau mấy hơi liền đi ra ngồi xổm trên đất bên cạnh chiếc chong đèn, sau đó ống tay áo vung lên liên tục.


Từ ống tay áo rơi ra mấy thứ đồ vật, đây là di vật trong quan tài của quỷ vật kia.


Có năm cục đá to chừng cỡ ngón tay cái, không phải là ngọc mà đẹp như Lưu Ly, trông rất tinh xảo, màu sắc lộ ra chút ít ánh sáng, một miếng ngọc phiến màu trắng to bằng ngón tay hai hơn ba tấc, có màu cũ nát tang thương, một tấm da thú màu vàng to hơn một thước phía sau có viết chữ.


Vô Cữu hơi chần chờ mà lật mặt sau của tấm da thú lên xem xét thật kỹ. Chữ viết ở trên rất nhỏ, có khoảng hai ba trăm từ cũng dễ nhìn. Nó có tên là Thiên Hình Phù Kinh.


Kinh văn sao?? Quỷ vật ăn thịt người cũng là quá đủ rồi chả lẽ lại muốn tụng kinh để sớm siêu độ..


“Phanh..”


Vô Cữu đang quan sát tấm da thú với vẻ khó hiểu chợt nghe thấy tiếng động, hắn vội vàng mang tất cả những đồ vật trên đất cất vào trong ống tay áo.


Mà tiếng động là do chiếc cửa đá mở ra, ba bóng người đang từ từ tiến vào. Đi đầu là một nam tử lạ mặt, ánh mắt nhìn tử thi vương vãi khắp nơi còn nhìn thấy một người đang ngồi xổm cạnh chiếc chong đèn mà ngạc nhiên vô cùng. Tay nâng bó đuốc mà quay đầu lại hỏi: ”Mộc đạo hữu, sao không đi lên đây. . .”


Nam tử đang đứng bên ngoài cửa đúng là Mộc Thân. Hai tay hắn đang bấm niệm pháp quyết lập tức giật mình mà ngẩn người ra vội vàng hất tay áo che dấu rồi đi đến với vẻ vui mừng :”Vô đạo hữu có việc gì sao?”


Vô Cữu đang nhìn ba người lạ xuất hiện sau đó lại nhìn về phía Mộc Thân.


Lời như vậy có ý gì? Trốn tránh trách nhiệm sao?


Còn ba người trẻ tuổi kia lai lịch ra sao…?

Nhóm dịch ๖ۣۜLiên ๖ۣۜMinh đang tuyển thành viên, có đạo hữu nào muốn tham gia dịch truyện này thì cick chuột vào đây! :byebye:
 
Last edited:
Ngọc
22
Tu vi
0
Quyển 1: Tao nhã lên mây khói
Chương 11: Sư phụ ngươi là ai?
*

Nhóm dịch:๖ۣۜLiên ๖ۣۜMinh
Dịch giả: @bé mỡ


Tong huyệt động tối tăm đưa tay không thấy năm ngón. Ánh lửa lóe lên, mọi thứ dần hiện lên rõ ràng.

Vô Cữu vẫn đứng yên, hắn đang quan sát ba người lạ và Mộc Thân. Ở cái nơi chật hẹp này có hơn mười bộ tử thi giờ lại thêm mấy người sống nữa thì muốn chạy cũng khó. Vậy thì ở lại xem tình hình thế nào rồi tính tiếp.


Mộc Thân không để ý kỹ, gã liền nhanh chóng giải thích với hai người kia: ” Đây là Vô đạo hữu, lần này cùng ta đến đây để lấy vàng bạc, ai ngờ vừa bước vào động phủ thì mặt đất bỗng biến ra một ánh sáng đen rồi sau đó biến mất. Tại hạ đang định đi tìm hắn ai dè..” Gã nhanh chóng lộ ra nụ cười khổ sở rồi nói tiếp: ”Mọi người chắc cũng biết Vạn Hồn cốc từ xưa đến nay rất kỳ dị. Tiểu đệ tĩnh tu là cách để che giấu thôi còn thực ra thì là kiếm vàng bạc, chỉ là để che giấu tai mắt thiên hạ nên mới không biết làm cách nào chỉ tạm thời vừa đi vừa tính..” Sau đó gã liền vẫy tay với hai người sau rồi nói: ”Ta đã nói trước rồi, sau cửa đá chính là có huyệt mộ, trong đó có bảo tàng…”


Nói đến đây Mộc Thân liền đảo mắt xung quanh. Khi hắn thấy quan tài bằng đá đã mở một nửa, và nhìn thấy cái thây khô của Quỷ vật thì sắc mặt liền biến đổi, nhanh chóng đi vài bước cúi người xem xét, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía quan tài. Hô hấp dồn dập nhanh chóng đã trở lại bình thường, hắn nhìn thấy quần áo Vỗ Cữu rách nát liền tò mò nói tiếp: ” Đây là ba vị hảo hữu của ta là Cổ Ly, Đào Tử cùng Hồng Nữ, không ngại thì mọi người có thể làm quen. . .”


Cổ Ly chính là nam tử tay cầm bó đuốc, gã có vẻ to khỏe, mặt thì vuông đen, sau lưng có đeo một thanh kiếm dài, mà người đầu tiên vào trong huyệt động tên là Đào Tử, mặc áo lụa dài có làn da trắng nõn, có vẻ hơi gầy nhưng mắt thì sáng trong. Hồng Nữ chính là nữ tử duy nhất ở đây, nàng không mặc trang phục màu hồng mà là một chiếc váy dài màu xanh, trông rất đơn giản đẹp đẽ. Cả ba người đều khoảng hơn hai mươi tuổi, sau lưng đều mang theo tay nải, có lẽ đang trên đường đi xa lần lượt giới thiệu bản thân.


Lúc này Vô Cữu mới an tâm. Tính mạng của hắn tạm thời không có gì đáng ngại. Mà từ cái miệng láo toét của Mộc Thân mà không khó để đoán ra thì gã cùng đám người này không hề thân quen mà chỉ vừa mới gặp mặt.


“Tiểu đệ cùng ba vị không hẹn mà gặp, thật là một niềm vinh hạnh! Tại hạ mong sao sau này sẽ được các vị chỉ bảo nhiều hơn..”


“Ha ha, đúng vậy, đúng vậy..”


“Vô đạo hữu thật nhã nhặn, khác với những tên mọt sách..”


“Thiên hạ mọi người đều chung một nhà, huynh đệ không cần khách khí. Còn không biết là tại sao huynh đệ lại vào nơi đây, ngay cả Mộc Thân đạo hữu cũng không biết được..”


“Cái này. . .Ta cũng không biết. . .”


Hai bên trao đổi qua lại, Cổ Ly đang hỏi thăm về tình hình trong hang động. Vô Cữu giống như một tên ngốc, không nói về những gì đã trải qua. Đối phương không tra hỏi thì tự nhiên nói ra làm gì, sau đó lại tiếp :”Mộc Thân huynh đệ muốn mời ba người chúng ta đến đây chỉ nói là để lấy vàng bạc, lại nói rằng sau cửa đá sẽ là có bảo tàng, quả nhiên là có chỗ kỳ lạ, cũng không nhắc đến Vô huynh đệ nên .. Ồ?”


Mộc Thân cười cười áy náy tạ lỗi, ánh mắt đảo qua, đảo lại.


Vô Cữu sắc mặt vẫn thản nhiên như thường, coi như không có việc gì.


Cổ Ly nói chưa hết câu bỗng nhiên kinh ngạc mà ồ lên một tiếng, sau đó mang bó đuốc đi vài bước nhìn cái thây khô đang nằm trong góc mà kinh ngạc kêu lên: ”Trách không được vì sao ở đây Âm khí bức người như vậy, thì ra là sào huyệt của Cương Sát..” Hắn tự nói với mình với vẻ vui mừng: ”Cái Cương Sát này chết rồi, thật là khó tin..”


Đào Tử cùng Hồng Nữ cũng vô cùng ngạc nhiên, vội vàng lại gần xem xét.


“Chỗ này chỉ có Cổ huynh là am hiểu nhất, tiểu đệ đến đây đã trông thấy tình hình thế này rồi.”


Vô Cữu tranh thủ lùi lại hai bước, sau đó nói với vẻ là người không liên quan đến mình, nhưng hắn vẫn không quên nhún vai về phía Mộc Thân một cái. Hắn rất thành khẩn và ra vẻ ung dung. Mộc Thân thì vẫn như thường nhưng ánh mắt có vẻ thêm âm trầm. Hắn hầu như chưa phát hiện ra nên cũng tò mò nhìn quanh.


Quỷ vật kia có tên là Cương Sát sao? Nó có gì lợi hại?


Đào Tử thắc mắc rồi nói: ”Đã là Cương Sát xem nó vì sao mà chết rồi mới nói tiếp.”


Hồng Nữ cũng nói xen vào: ”Đúng vậy, chúng ta ở đây Cổ huynh có tu vi cao nhất, kiến thức cũng uyên thâm xin huynh chỉ giáo cho một chút..”


Cổ Ly lắc đầu nói: ”Cương Sát, chỉ là một loại Cương Thi mà thôi. Thi thể của nó biến đổi có thể xưng là Cương Bạch, khắp người toàn là lông đen, dần dần sẽ biến thành màu đen cứng, chuyên đi hút máu để Luyện Khí, chỉ có tu vi tán nhân mà thôi, sau khi những chiếc lông màu đen rút đi thì có thể so sánh với tu vi của Trúc Cơ đạo nhân. Sau khi càng tu luyện thì có thể đi lại như bay tự xưng là Phi thể hoặc Cương phi. Cương thi một khi đã thành ma thì có thể xưng là Bạt, có biến hóa khôn lường thần thông kinh người, cuối cùng nếu tu thành Ma Vương thì có thể phân thắng bại cùng với Thiên Tiên..” Hắn nói với vẻ rất sợ hãi, sau đó tiếp lời :” Cương Sát nơi này có tu vi là Trúc Cơ đạo nhân, có lẽ đã gặp phải thiên địch nên bị hút khô tinh huyết hồn phách, nếu không thì kẻ chết chỉ có thể là chúng ta mà thôi…”


Đạo Tử và Hồng Nữ nghe thấy liền biến sắc.


Cổ Ly nhìn ngọn đèn chong trên mặt đất rồi nói tiếp: ”Nếu như ta đoán không nhầm thì cái ngọn đèn dầu kia phát ra ánh xanh, nó hiện ra Âm Sát chi khí rõ ràng là được bố trí rất cầu kì, khi đã thắp lên thì rất khó có thể bị dập tắt, nghe nói nó có thể nhiếp hồn đoạt phách!” Hắn quay người lại nói lớn tiếng: ”Nơi này không thể ở lâu được…”


Đào Tử và Hồng Nữ nhanh chóng đi về phía cửa đá.


Vô Cữu lại càng hoảng sợ, sau đó muốn bước đi thì thấy đã có người chặn đường, hắn nhanh chóng nắm chắc bao bố đề phòng.


Mộc Thân ngăn người trước cửa đá cũng không tranh thủ làm khó dễ, mà quay người cười nhạt sau đó từ từ đi ra ngoài.


Vô Cữu thở phào nhẹ nhàng, nhanh chóng rời khỏi cửa đá. Từ sau khi hắn bước ra khỏi mới nhìn rõ ràng cảnh quan.


Sơn động này lớn có mấy trượng, tuy rằng rất thanh tịnh không nhiễm bụi trần, nhưng lại không hề giống một nơi để tĩnh tu, ở đây có bốn đến năm cái rương gỗ, nắp mỗi cái đều mở to ra trong đó chất đầy vàng bạc châu báu.


Cổ Ly nói: ”Mộc Thân huynh đệ, chúng ta nên sớm đi đến Thiên Thủy Trấn thôi..”


Mộc Thân cũng thuận theo mà nói: ”Một mình tại hạ thì pháp lực có hạn, chỉ lấy vàng bạc hợp với sức mình thôi.” Nói xong hắn liền chộp tới hai cái rương gỗ nhỏ .


Cổ Ly cũng nhanh chóng làm theo, lập tức ba cái rương lớn liền biến mât.


Mộc Thân liền khen: ”Cổ huynh tụ lý càn khôn không giống với người thường, tiểu đệ xin bái hạ phong!”


Cổ Ly phất tay khiêm tốn nói: ”Chỉ là thuật pháp vặt vãnh mà thôi, không thể nhắc tới những tiền bối kia mới lợi hại, nghe nói họ vung tay lên có thể chứa nổi Trời đất trăng sao.” Hắn cũng hiếu kỳ quay sang hỏi: ”Thứ lỗi cho ta tò mò, Vô huynh đệ có tu vi thế nào?”


“Tiểu đệ đang nóng lòng cầu đạo cho nên còn chưa nhập môn.”



Vô Cữu đang hoa mắt mà vội vàng trả lời. Tụ Lý càn khôn? Thật là chiêu pháp thuật kỳ diệu có thể cho người ta mở rộng tầm mắt. Mà ta phải mang theo bọc hành lý này thật sự là vẽ vời lắm chuyện ra. Vô luận thế nào Tu Tiên cũng thú vị hơn nhiều…!


Cổ Ly nhìn hắn với vẻ khinh thường, sau đó giận mà nói: ”Mộc huynh đệ, tại sao lại cho một phàm nhân đi cùng..”


Lúc này Đào Tử cùng Hồng Nữ nhanh chóng nhìn sang với ánh mắt tò mò.


Vô Cữu đương nhiên là bị bài xích, hắn không khỏi lúng túng rồi, nhưng hắn cho như vậy là không đúng. Phàm nhân thì sao chứ, ai lại có cái kiểu trời sinh ra ai cũng bắt đầu từ tay trắng mà thôi. Xem ra sau này phải quyết tâm học tu tiên một phen, để thỉnh thoảng còn bay lượn với Tử Yên Tiên Tử chứ.


Hắn đi khắp bốn phương, cũng có nỗi khổ của mình. Nhưng đột nhiên xuất hiện ý muốn Tu Tiên, việc này đã trở thành mục tiêu số một!


Mộc Thân quay người đi đến cửa đá rồi vung tay tung ra một phù lục bằng da thú. Trong nháy mắt, ánh lựa hừng hực bốc lên từ trong động. Gã nhanh chóng đóng cửa đá lại rồi thở dài một tiếng, sau khi đi ra ngoài cũng không quên liếc Vô Cữu một cái rồi nói bâng khuân: ”Vô đạo hữu, có lẽ là người thâm tàng bất lộ đấy..”


Cổ Ly không nói thêm câu nào, cùng Đào Tử và Hồng Nữ bước ra khỏi sơn động.


Vô Cữu không để ý đến sự biến hóa của ba người vẫn đang còn suy tư.


Gặp biến cố liên tục, phải nói là nguy hiểm khó lường. Hôm nay muốn cùng đồng hành với những người tu sĩ thì tất nhiên phải biết chút ít tiên đạo. Nhớ cái cách mà Mộc Thân tung ra phù lục cũng là da thú, cũng giống như Tử Yên, Diệp Tử nhưng có vẻ hơi khác. Mà gã vùng ngón tay giữa vung lên vài cái. Chả lẽ mỗi cái phù lục lại có cách thi triển khác nhau sao? Chỉ tiếc là mình không thể biết tường tận không thì cũng rõ rồi. Mà tên kia bụng dạ khó lường lại hay xảo trá. Có câu chó cắn là chó không sủa..


Trong giây lát, đoàn năm người đã đi vào trong sơn cốc.


Từ miệng cua Cổ Ly một tên ruột ngựa, Vô Cữu biết được gã cùng với Đào Tử, Hồng Nữ muốn cùng đồng hành về Linh Hà Sơn. Mà muốn đi đến Linh Hà Sơn thì trước hết phải đi qua Thiên Thủy Trấn. Thiên Thủy Trấn cách đây ba trăm dặm, trong đó có một nhà Thượng Quan gia, cũng đã từng có một vị Tiên nhân nên xây dựng một tòa Truyền Tống Pháp Trận, nếu muốn dùng phải bỏ ra cả vạn kim tệ. Rất nhiều người muốn đi Linh Hà Sơn mà do kinh tế thiếu thốn mà không đi được. May mà có Mộc Thân tích lũy được đủ vàng bạc nên muốn mời ba người nhóm Cổ Ly cùng đi. Hôm nay đã chuẩn bị đầy đủ rồi nên việc tiếp theo là ngồi lên thuyền mà khởi hành thôi..



Cổ Ly đi đầu ra khỏi sơn cốc, tiếp theo là Đào Tử và Hồng Nữ, Mộc Thân chỉ bước sau vài bước mà thôi, năm người bọn cứ theo đường mòn mà nối đuôi nhau bước tới.


Chẳng biết từ lúc nào sơn cốc lại tràn ngập mây mù. Tiếp theo là một luồng hơi ẩm ướt và từng giọt mưa rơi xuống.


Vô Cữu để quên chiếc ô che mưa ở Như ý phường rồi cho nên đành phải dùng tay che mưa.


Mà phía trước ba người đều có cách của riêng mình. Cổ Ly cùng Mộc Thân đều vận dụng pháp lực, bên ngoài thân đã hiện lên một tầng vô hình dày ba tấc ngăn mưa lại, mưa chỉ chảy xuống sang hai bên. Đào Tử cùng Hồng Nữ có vẻ yếu hơn nên chỉ có thể dựa hơi mà hưởng thôi.


Tu Tiên không sợ dầm mưa!


Vô Cữu lấy tay lau mấy giọt mưa trên mặt rồi chật vật đối phó với những giọt mưa, hắn giờ đây lại càng cảm thấy tu tiên càng thêm thú vị.


Bỗng lúc này bên tai hắn vang lên một giọng nói :”Ngươi.. giết sư phụ ta??”


Cách đó hai đến ba trượng chính là Mọc Thân, hắn không hề há mồm. Xem ra là không muốn cho ba người Cổ Ly biết, vật thì tiếng nói vừa rồi làm thế nào để phát ra?


Vô Cữu nhìn sau lưng Mộc Thân mà cảm thấy kỳ quái.


Một lần nữa tiếng nói lại vang lên :”Ngươi chẳng lẽ là một tiền bối Trúc Cơ? Vì sao lại muốn trêu đùa ta? Nếu ta có điều mạo muội xin thứ lỗi!”


Hừ bổn công tử chính là một nhân vật cao siêu, trách không được ngươi cứ nói vòng vo dối trá hết lần này đến lần khác, xem ra có điều kiêng sợ.


Vô Cữu rất thoải mái mà đáp lại: ”Thân là phàm nhân, cũng là tự tại. Mà trên đời vốn không có gì, nhiều người còn không đáng nhắc tới.”


Mộc Thân quay đầu nhìn lại, mặt càng thêm nghi ngờ, cuối cùng hắn nghĩ đối phương đang cười nhạo mình, biết rõ rồi còn giả vờ. Gã im lặng một lát, sau đó nói với giọng năn nỉ: ”Xin hãy đem di vật của gia sư trả lại cho ta, sau đó ta sẽ hậu tạ.”


Vô Cữu vui mừng nhe răng mà nói: ”Không biết lệnh sư là người phương nào? Đã gặp mặt chưa?”


Mộc Thân chân dừng lại, sắc mặt rất giận dữ..

Nhóm dịch ๖ۣۜLiên ๖ۣۜMinh đang tuyển thành viên, có đạo hữu nào muốn tham gia dịch truyện này thì cick chuột vào đây! :byebye:
 
Last edited:

bé mỡ

Luyện Hư Sơ Kỳ
Ngọc
51
Tu vi
666
Quyển 1: Tao nhã lên mây khói
Chương 12: Đạo này dài đằng đẵng
*

Nhóm dịch:๖ۣۜLiên ๖ۣۜMinh
Dịch giả: @bé mỡ





Khi trời đã nhá nhem tối, chiếc thuyền nhỏ mới cập bờ.


Nơi có tên gọi là Thiên Thủy trấn cực kỳ vắng vẻ. Thuyền nhỏ cứ men theo sông một cách nhẹ nhàng, bất chợt đã đi tới một nhánh sông nhỏ. Ở bên kia là rừng núi xanh tươi um tum, trên đó còn thấy mấy căn nhà nhỏ khoảng tầm trăm hộ gia đình, với đường đi được trải đá xanh, một Thiên Thủy trấn đã hiện ra trước mắt.


Nhóm năm người đã lên bờ.


Vô Cữu đi chung với ba người Cổ Ly nên đã quen thuộc hơn rất nhiều. Tuy trong lòng Cổ Ly vẫn có ý khinh thường hắn nhưng cũng không e ngại vì bộ dạng hắn kém cỏi như vậy.


Cổ Ly từ nhỏ đã có thiên phú dị bẩm, lại được cao nhân chỉ dạy nên liên tục tu luyện đến nay. Gã vì muốn tăng thêm đạo hạnh nên lựa chọn đến Linh Hà Sơn.


Đào Tử xuất thân từ một nhà giàu có, không chịu sống an phận mà đi tìm niềm vui bằng cách du lịch bốn phương, gã đối với Tiên đạo càng có hứng thú mà tìm hiểu hăng say. Hôm nay có thể gọi là có chút thành tựu vậy mà an tâm đi trên con đường Tiên lộ này.


Hồng Nữ xuất thân từ nhà nông, đã từng sống cuộc sống bình thường, có cơ duyên nên mới gặp gỡ Đào Tử, cũng nghe theo nên cũng thử sức tu luyện, và cũng bắt đầu có thành tựu nên hứng thú dạt dào quyết một lòng đi đến Linh Hà sơn để bái sư tu Tiên.


Mà trong miệng ba người còn biết thêm rằng, Luyện Khí chi đạo chỉ là bước đầu nhập môn mà thôi, nó được chia làm chín tầng tu luyện. Trong nhóm người thì Cổ Ly có tu vi đến tầng thứ năm là cao nhất, Mộc Thân có hơi kém hơn, xong kế tiếp là Đào Tử, còn Hồng Nữ là cuối cùng. Mà Vô Cữu không hề nhắc đến tu vi của bản thân nên chỉ ậm ừ cho qua mỗi khi nhắc đến. Hắn toàn dùng lời lẽ trên trời dưới biển để lấp liếm!


“Chư vị,sắc trời cũng đã tối, hôm nay chúng ta nghỉ ngơi ở đây một đêm, mọi người thấy sao?”


Cổ Ly dẫn đầu đoàn người đi đến thị trấn nhỏ, thấy không ai nói gì nên đưa ra lời đề nghị, sau đó ngón tay của hắn chỉ về phía trước rồi nói :” Dãy nhà cửa trên sườn núi kia chính là của Thượng Quan gia..”


Vô Cữu đang ở cạnh bờ cũng mau chóng ngước đầu lên nhìn.


Từng rặng mây đỏ rực buông xuống bầu trời tạo nên một cảnh sắc vô cùng mỹ lệ. Từng làn sương khói bắt đầu buông xuống vùng cao, thị trấn nhỏ bắt đầu tăng thêm vẻ thanh nhã. Lúc thuyền nhỏ đi đến đoạn sông thì bắt đầu nghiêng nghiêng mình, chỉ là chiếc đèn lồng trắng đen đó trông có vẻ không thuận mắt. Trên đó còn có một người vẫn đứng xem ra bộ dáng rất nhiệt tình!


Vô Cữu nhanh chóng đeo hành lý lên đi đến cạnh Cổ Ly rồi nhẹ hỏi :” Cổ huynh, nơi đây không biết có khách điếm nào để nghỉ ngơi chăng?” Cổ Ly chưa kịp trả lời thì Mộc Thân đi bên cạnh đã lên tiếng :”Giữa sườn núi có khách điếm, là nơi chuyên dùng cho tu sĩ nghỉ lại..”


Thị trấn nhỏ rất yên bình cho nên người đi lại cũng thưa thớt.


Trên con đường nhỏ chạy dài toàn được lát bằng đá xanh, sau một nén nhang đoàn người đã đến được nơi nghỉ chân.


Khách điếm Thiên Thủy, nó nầm ở cuối ngã tư đường, nó được kết hợp giữa mười căn nhà hợp thành một cái tiểu viện nhỏ. Tuy trông nó rất đơn sơ mộc mạc nhưng đây là một nơi vắng vẻ thì như vậy cũng tính là đông khách rồi. Sau khi được chưởng quầy sắp xếp xuống thì đoàn người đi đến một gian phòng. Mà tu sĩ không cần quan trọng đến tiểu tiết nên nhanh chóng đi vào để nghỉ qua đêm.


Phòng trọ của mọi người nằm ở phía đông của tiểu viện, cửa ra vào có hai gốc cổ thụ với cành lá đu đưa. Đêm chưa buông xuống mà khắp nơi đã tối. Sau đó tiểu nhị mở cửa phòng, đoàn người gồm năm thành viên cũng theo mà vào. Khi ánh đèn chiếu xuống, nhờ ánh le lói mà thấy được bố trí trong gian phòng rất đơn giản. Có năm cái giường gỗ được kê sát vách, ở giữa là một chiếc bàn và ghế ngồi. Trừ mọi vật có vẻ đơn sơ ra thì nơi đây rất sạch sẽ gọn gàng.


Sauk hi bàn bạc, mọi người đều nhất trí rằng sáng ngày mai sẽ đến Thượng Quan gia để nộp vàng bạc sau đó mượn dùng Truyền Tống Trận mà đi. Tiếp theo thì Cổ Ly sẽ trông coi cửa ra vào, Đào Tử, Hồng Nữ và Mộc Thân ở giữa, mỗi người đều nghe theo sự sắp xếp mà không có lời dị nghị, sau đó ngồi lên giường khoanh chân mà nghỉ ngơi. Chỉ riêng có Vô Cữu là chui vào trong góc với sắc mặt khổ sở.


Đến lúc ăn tối rồi, sao mấy người kia lại không ăn uống gì?


Một ngày không có cơm gạo thì chết đói mất. Mà chờ một chút rồi tính tiếp vậy.


Vô Cữu ngồi trên giường mà thất thần. Một lúc sau hắn quay lưng đi thay quần áo rách rưới bằng một bộ đồ mới trong đống hành lý, sau khi chỉnh đốn xong xuôi hắn mới quay đầu lại.


Mọi người trên giường cũng có người quan sát hắn nhưng sau đó lại làm ra vẻ không để ý mà nhắm mắt lại.


Vô Cữu cầm chiếc áo dài mà đi đến bàn gỗ, sau đó ngồi xuống lấy ra một cây kim mà từ tốn vá quần áo lại. Tình huống như vậy không thể giấu được mấy người đồng hành, Đào Tử cùng Hồng Nữ hai mắt ngơ ngác nhìn nhau, Cổ Ly thì lắc đầu. Mộc Thân cũng không giả vờ nhắm mắt nữa mà sắc mặt tỏ ra rất nghi ngờ.


Hắn không hề có tác phong của một tu sĩ phải có, mà lại thông thạo công việc của nữ nhi là đi khâu vá lại quần áo, đúng là khó hiểu thật!


Vô Cữu có chút tập trung, hắn chỉ chăm chú vào cây kim khâu. Sau nửa canh giờ, hắn đã vá xong toàn bộ quần áo. Sau đó hắn quan sát một lúc mà cười đắc chí rồi để trên giường, rồi hắn chậm rãi từ tốn mở cửa phòng mà bước ra ngoài.


Trong phòng cả bốn người còn lại nhìn theo vơi vẻ không tin nổi, cũng không thể bình tĩnh để tu hành, cả bốn phía mọi người nhìn nhau không ai rõ việc gì đang diễn ra cả. Trong một nhóm thì tất nhiên phải có quy tắc của nó vậy mà hắn ta làm việc không báo với ai một tiếng nào mà cứ thản nhiên đi như không.


Mộc Thân nhân lúc đó liền vội vàng đi ra ngoài : “ Vô đạo hữu mới đến nơi này còn lạ nước lạ cái, chỉ sợ có điều gì không hay sảy ra nên ta đi xem hắn một chút..”


Ba người bọn Cổ Ly cũng không xen vào nên mặc kệ, tự bọn họ chọn cho mình một cách nghỉ ngơi riêng.


Mộc Thân vừa bước ra bên ngoài, sau đó chăm chú nhìn ngó xung quanh.


Màn đêm buông xuống lặng lẽ, tiểu viện chìm trong bóng tối âm u. Nhìn từ xa đều không thể thấy bóng người, khắp bốn phía phòng trọ đều đóng kín cửa, chỉ có sân ở chỗ tửu quán là còn ánh đèn dầu lấp lóe, cũng có tiếng người cười nói vang ra.


Mộc Thân xuất ra một tấm phù lục cầm trên tay, sau đó liền bước đến.


Trong khách điếm đa phần đều là tu sĩ, đại đa số vì Thượng Quan gia mà tìm đến, ai ai cũng mong chờ chút vận khí mà tìm được Tiên duyên. Ngẫu nhiên ở nơi đây mà khách khứa gặp nhau cũng là điều hợp lý. Mà ai cũng có chí Tu Tiên nên xem nhẹ phần ăn uống, cho nên bên trong tửu quán của khách điếm cũng ít có đồ ăn để phục vụ..


Mộc Thân đi đến trước cửa của tửu quán, gã nhìn vào có chút kinh ngạc.


Tửu quán đúng là rất vắng vẻ, chỉ có bốn đến năm chiếc bàn lớn trong chỉ có một tiểu nhị và một người khách.


Thật là người khách duy nhất đó chính là người đang tìm kiếm Vô đạo hữu, còn trước mặt hắn là một con gà cùng với một chiếc màn thầu, hắn nhìn về phía đồ ăn với ánh mắt sáng rực rồi tấm tắc khen :”Đúng là gà rừng có khác, hương vị thật thơm ngon..”


Tiểu nhị dựa lưng vào quầy hàng cũng vui vẻ cười nói :” Tiên gia thật là hiểu sâu biết rộng!”


“Ha ha, bất kể là đặc sản núi rừng hay món ăn dân dã chỉ vào đến cửa là phân biệt được. Nếu là thịt chó chỉ cần ngửi thôi là ta đã biết được con đực con cái, màu lông của chúng ra sao..”


“Tiên gia quả nhiên là người có nghề, có cần dùng thêm rượu chăng..”


“ Ta không uống được rượu! Mộc đạo hữu.. ngươi cũng đói bụng sao? Tiểu Nhị mau mang bát đũa ra đây..”


Mặc kệ người khác ra sao, Vô Cữu đang thực sự rất là đói, sau khi khâu vá cái áo dài xong hắn liền thẳng tiến đến tửu quán. Gà hầm cách thủy vừa mới ra lò chính là thức ăn khuya mà tiểu nhị tự chuẩn bị cho bản thân. Hắn chỉ chăm chăm đòi ăn một bữa thật thả phanh nên thấy bên ngoài có người đến nên mới lên tiếng mời.


Mộc Thân đang đứng bên ngoài quan sát, mặt hắn có chút suy nghĩ. Sau đó gã mới bước vào tửu quán :” Bản thân tích cốc đã không màng đến đồ ăn…” Gã nhanh nhẩu giải thích rồi vẫn đi đến bàn ngồi xuống.


Vô Cữu đang cắn đùi gà rồi nói :” A.. đã hiểu.. Tích cốc có nghĩa là không thèm ăn cái gì cả!” Hắn nhớ rõ ở Đô thành có mấy người tu luyện cũng thường xuyên đói lả đến bất tỉnh để được mang tiếng cái danh : Tích Cốc.


Tiểu nhị nhanh chóng đi đến nịnh nọt nói :”Vị tiên gia này, có muốn dùng một chút trà hay không?”


Mộc Thân lạnh nhạt nói :” Chúng ta đang nói chuyện, ngươi tốt nhất chớ nhiều lời.”


Tiểu nhị lắc đầu vội vàng chạy ra một bên.


Vô Cữu nhìn thấy liền cười nói :”Có gì chỉ giáo…” sau đó thuận tay liền cầm chiếc màn thầu mà nhai, tay kia vẫn nhớ cầm bát canh gà húp và nói :” Hương vị thật ngọt ngào..”


Mộc Thân cố tránh để mùi nước canh ám lên người, gã cau mày lại từ từ nói:” Không cần nói nhiêu, ta chỉ cần di vật của sư phụ để lại…”


Sau khi nuốt màn thầu xuống bụng, hắn lại cầm một cái khác trên tay và tò mò hỏi :” Miệng ngươi không phát ra tiếng, tại sao lại có lời nói?”


Mộc Thân lạnh lùng nói :”Ngươi thậm chí không biết truyền âm sao? Đừng giả bộ nữa.”


A, thì ra đó là truyền âm thuật, thật là thần kỳ, không phải trong nghề nên không thể biết được, sau này phải chăm chỉ học mấy món nghề này mới được!


Vô Cữu cúi đầu làm một ngụm canh, sau đó lại cắn miếng màn thầu cười nói :” Có thể nó cho ta biết về sư phụ ngươi, ta cũng muốn biết thêm kiến thức..”


Mộc Thân ánh mắt lạnh lùng sau đó nói :’ Nếu có thể trả ta di vật, ta có thể trả lời. Sư phụ của ta..”


Hắn hơi chần chừ sau đó mới chịu nói ra chuyện xưa.


Cách đây ba năm vào lúc đêm tối, Mộc Thân đi đến Vạn Hồn cốc gặp Cương thi, sắp tới lúc chết gã van nài xin tha. Vốn tưởng rằng không thoát khỏi ai ngờ cương thi lại hạ thủ lưu tình, lại có yêu cầu bắt hắn dâng lên máu thịt tươi sống, cũng nghiêm cấm hắn mở lời…


“Ta chỉ còn cách bái ông ta làm thầy mới mong thoát chết. Mà ông ta vốn là một tiền bối trong Tiên đạo, vì một vài lý do ngoài ý nên mới tu luyện Quỷ đạo Cương thi, chỉ sao một thời gian nữa chắc chắn sẽ là một tay đáng gờm trong nước này, không ngờ lại chết trong tay ngươi, hừ..”


Mộc Thân nói đến đây lại nhìn về phía Vô Cữu :” Ta dù sao cũng có duyên thầy trò với ông ta, ta chỉ muốn lấy lại di vật chứ không có ý đồ gì khác. Kính xin Vô đạo hữu bỏ qua, Mộc mỗ xin lấy làm cảm kích..” Hắn tha thiết khẩn cầu, lời nói có vẻ chân thành kết hợp với khuôn mặt trắng trẻo và cử chỉ trang nhã, khiến cho người ta khó lòng mà chối từ.


Vô Cữu ăn xong chiếc màn thầu lại uống cạn bát canh, hắn xoa xoa cái bụng no căng rồi nói :’ Khó khăn lắm mới được một bữa no…” Hắn như kẻ bị bỏ đói nhiều ngày sau đó mới được một bữa cơm no thành ra rất thỏa mãn, có thể thấy đường kẻ sống đầu đường xó chợ mang đủ đắng cay tủi nhục, sau đó hắn nói với giọng cảm khái :” Chỉ chút nữa là chết ở Vạn Hồn cốc rồi, ngươi nói ta đã chọc giận hay đắc tội với ai nào…”


Mộc Thân liền hơi giật mình nói :” Việc đã đến nước này, ngươi muốn thế nào?”


Vô Cữu giơ tay gọi :” Cho thêm chút màn thầu, có thịt bò thì cho ta hai cân, ta muốn mang đi..” Tiểu nhị nghe thấy liền nhanh chóng đi ra ngoài. Hắn sau đó mới nhìn người đối diện mà nói tiếp :” Ngươi thực sự dẫn đám người Cổ Ly đến Linh Hà Sơn?”


Nghe vậy Mộc Thân liền nuôi cơn giận xuống, lời nói này nhiều ý nên xem lại một chút hành động nhưng đầu óc gã khó có thể biết được lúc này nên làm gì.


Mộc Thân liền vội đáp :” Truyền tống trận của Thượng Quan gia một lần tối đa chỉ có năm người, nếu có ý muốn, tại sao còn giả vờ..”


Vô Cữu lại hỏi tiếp :”Lệnh sư để lại bao nhiêu món di vật?”


Mộc Thân trầm mặt xuống mà nói :” Thật không thể biết được, nhưng là Tiên gia chí bảo thì chắc chắn là không sai..”


Lúc đó tiểu nhị đã mang lên một gói thịt bò và ít màn thầu.


Vô Cữu nhận lấy rồi nói :” Hãy ghi cho phòng số 7 dãy chữ Thiên nhé.” Nói xong hắn liền đứng dậy mà đi.


Mộc Thân nhanh chóng đuổi theo, khi chạy ra đến ngoài viện liền vội nói :” Chờ đã, đưa bảo vật cho ta..”


Vô Cữu cũng dừng lại, từ trong tay tung ra hai tấm Phù Lục bằng da không hề sợ hãi chút nào mà nói :” Ngươi còn không biết, để ta tái hiện lại tình huống sảy ra ở Vạn Hồn cốc thì ngươi mới chịu buông tha sao..”


Tình hình sảy ra ở Vạn Hồn cốc thì Mộc Thân đương nhiên là biết rõ. Đây chính là điều mà gã e ngại cho nên cũng không dám lại gần. Mà sau khi hắn nhìn thấy tấm phù mà kêu lên :” Nhân tiên kiếm phù…”


Vô Cữu cũng bất ngờ nhưng nhanh chóng xoay người rời đi.


Ta tại sao lại không thể sử dụng được tấm phù này đây? Cái gì gọi là Nhân Tiên kiếm phù, chẳng lẽ nó rất lợi hại sao? Sớm biết như thế thì đã hỏi Kỳ Tán Nhân cách sử dụng rồi, đến giờ chỉ mang theo mà không biết sử dụng thật phí.
 

Shanks

Phàm Nhân
Ngọc
-26,293
Tu vi
0
Quyển 1: Tao nhã lên mây khói
Chương 13: Chư vị đi chậm
*
Nhóm dịch:๖ۣۜLiên ๖ۣۜMinh
Dịch giả: @bé mỡ
Kỳ tán nhân tặng cho hắn hai mảnh da thú Phù Lục, đều lớn cỡ lòng bàn tay, phía trên quanh co khúc khuỷu vẽ lấy kỳ quái phù văn, hai bên thoạt nhìn không kém bao nhiêu. Còn tưởng rằng bị hắn lừa, hôm nay nghĩ đến có lẽ cũng không có giả dối, nhưng căn bản không phân biệt mảnh nào là là trốn phù, mảnh nào mới là Kiếm Phù. Mặc dù có phần khác nhau, nhưng hắn không biết dùng thế nào, không biết cách để phát huy tác dụng của nó, ta cầm cái này cũng vô dụng à.

Đúng rồi, nó cũng không phải là đồ bỏ đi, dùng nó hù dọa kẻ hiểu biết vậy.

Cái tên Mộc Thân, đúng là quyết tâm dây dưa, không tha cho ta. Có điều bổn công tử muốn đi Linh Hà Sơn, thì không thể thiếu người dẫn đường. Đã vậy, trước mắt chỉ có phụng bồi đến cùng! Chậc chậc, một thư sinh văn nhã cùng hung ác tu sĩ đấu trí, xem ra có chút khó lường, nhưng khá thú vị à!

Vả lại, với hoàn cảnh này nếu ta có động thái khác thường, khác gì có tật giật mình với hoàn cảnh thân cô thế cô như hiện tại, lỡ phóng rồi đành lao theo vậy. Mộc Thân đối với Cổ Ly ba người kia có chút kiêng kị. Nếu không, hắn đã sớm vạch mặt, báo thù cho thầy từ lâu rồi.
Vả lại tên kia cũng e ngại ta ít nhiều, bổn công tử đành cẩn thận đối phó.

Vô Cữu vừa nghĩ tới tình hình tối qua, một bên ngẩng đầu đánh giá trạch viện phía trước, chỉ cảm thấy bốn phương mờ ảo, không chịu nổi, đưa tay vuốt vuốt hai mắt đang sưng tấy của hắn. Trong đêm ngủ không ngon giấc, cả buổi sáng chìm trong uể oải. Không chỉ có tâm sự khó tiêu, lại tập trung phòng bị tiểu nhân ám toán, đúng là đi ra ngoài, thật không dễ dàng. . .

"Ta cùng với Mộc huynh đệ đi trước bàn bạc, chư vị ở đây, chờ giây lát.

Cái trạch viện làm bằng đá xanh đằng kia, chính là Thượng Quan gia phủ đệ. Trước kia Thượng Quan gia xuất hiện rất nhiều Tiên Nhân, tuy rằng ngày càng suy thoái, nhưng đây vẫn là nơi rất nhiều tu sĩ hướng tới. Thượng quan gia tiếng vang ngàn dặm, không ai không biết. Nhất là cái Truyền Tống Trận được các trưởng bối đời trước lưu lại, nó là một cái đường tắt để tiến về Linh Hà Sơn.

Cổ Ly nói xong, liền cùng Mộc Thân tiến đến sơn trang, chào hỏi.

Vô Cữu cùng Đào Tử, Hồng Nữ ba người, đứng bên ngoài cách đại môn phủ đệ hơn mười trượng chờ đợi. Cùng bọn hắn, còn có mấy vị tu sĩ đứng đợi, nhìn bọn họ có vẻ bối rối.

Tia nắng sớm xuất hiện

Một đám hào quang bao phủ trấn nhỏ Thiên Thủy, khói bếp lượn lờ hòa vào mây mù nhàn nhạt được gió cuốn đi, nơi đây rừng núi kéo dài bất tận, cảnh sắc xanh um. Mà cái trạch viện kia, một mình chiếm giữ chỗ cao quan sát bốn phương, hiện ra vài phần nghiêm trang thần bí.

Đào Từ cùng Hồng Nữ mang theo thần sắc kính sợ im lặng chờ đợi, đối với Vô Cữu là nét mặt khinh thường, không rãnh chào hỏi. Đứng cùng hắn, có thêm một người, có điều cử chỉ quái dị, hoàn toàn không có một chút phong cách của tu sĩ, nên đứng xa hắn ra một chút, tránh rước phiền toái.

Vô Cữu đừng yên tại chỗ, nhìn con đường cái trước mặt, vẻ mặt vô cùng buồn chán. Sau đó hắn lầy trong tay nãi ra một cái bánh bao, xé một mảnh thịt bò, bắt đầu ăn. Đào tử cùng Hồng Nữ thấy hắn hở ra là ăn, lại tăng thêm vài phần ghét bỏ.

Sau nửa nén nhan, đại môn luôn đóng chặt của Thượng Quan gia được mở ra, Cổ Ly cùng Mộc Thân từ trong đó đi ra sau lưng nhiều hơn một người trung niên, có chòm râu dê trên mặt. Nét mặt Cổ Ly tươi cười, nhấc tay nói: " Mấy vị đạo, nhanh đến bái kiến Thượng Quan Nghĩa tiền bối . . ."

Họ là Thượng Quan, tên một chữ Nghĩa. Đã là tiền bối, nhất định có chỗ bất phàm.

Vô Cữu không dám chậm trễ, cùng Đào Tử, Hồng Nữ cùng nhau tiến lên, chắp tay hành lễ.

Cổ Ly lại nói tiếp: "Thượng Quan tiền bối, đầy là mấy vị đạo hữu đi cùng vãn bối. . ."

Trung niên hiện lên ánh mắt thận trọng, xem kỹ một hồi, khẽ gật đầu, quay người đi vào trong phủ, nói ra: " Tiểu bối, đi theo ta!"

Cổ Ly vội vàng vẫy tay, mang theo Mộc Thân, Đào Tử, Hồng Nữ đi theo.

Vô Cữu theo đó, đuổi theo.

Bước vào Thượng Quan gia, nhìn phía trên cạnh cửa vào có tấm hoàng phi( câu đối),: "Vân Đình Thế Gia" bốn chữ vàng rất nổi bật. Trạch viện phía trước là một mảnh thanh tịnh, không thấy người trông coi, lúc tiến vào cửa sân, mới thấy mấy nam tử tinh anh đứng canh gác ở cửa vào. Khi vượt qua bức bình phong ở cổng, phía trước hiện lên một lâm viên xa hoa, có hoa, có cỏ, suối nhỏ chảy qua hòn non bộ, đúng là non nước hữu tình cảnh sắc như vẽ. Men theo hành lang mà đi, phía trước xuất hiện một tiểu viện độc lập, rộng chừng mười trượng.

" Hồng Nữ nhìn xem, lâm viên đẹp thế này thật là hiếm thấy!"

"Ân! đúng là Vân dình thế gia, Thần Tiên phủ đệ, quả nhiên danh bất hư truyền. . ."

Đào Tử cùng Hông Nữ kề vai mà đi, kìm long không được liên tục tán thưởng. Chợt thấy sau lưng có người lơ đãng, hắn không nhịn được hiếu kỳ hỏi: "Cảnh đẹp trước mắt, khó mà thấy được, Vô đạo hữu, sao không thừa cơ chiêm ngưỡng?

Vô Cữu chỉ để ý đánh giá cái tiểu viện đằng trước, thuận miệng đáp: "Chỉ là cái lâm viên nhỏ, không có hứng thú. . ."

Đào tử chân vẫn bước điều, hình như có chút không vui, bên cạnh Hồng Nữ lắc đầu, xoay người bước tiếp: " Nghĩ một đằng nói một nẽo, không có một chút phong cách tu sĩ!"

Vô Cữu đang đi thì dừng lại, hắn có chút không hiểu.

Ta ăn ngay nói thật, như thế nào nghĩ một đằng nói một nẻo? Mà trước mắt xem ra, cái gọi là tu sĩ bất quá chỉ chừng đó, không có phong cách, chẳng lẻ nàng tùy ý xem thường người khác?

Hồng Nữ nhẹ nhàng giật tay áo Đào Tử, ý nói không cần so đo, theo đó ánh mắt của nàng hiện lên vài phần chán ghét.

Vô Cữu hướng về bóng lưng hai người lắc đầu, tự nhủ: " Nếu ta nói, đã từng thấy lâm viên so với đây càng đẹp đẽ, càng thêm bao la hùng vĩ hơn này nhiều, sợ không ai tin tưởng. . . "

Đào Tử quay đầu thoáng nhìn: "Ít nhất ta không tin!"

Hồng Nữ bất đắc dĩ mỉn cười, rất ôn nhu lại khéo hiểu lòng người.

Vô Cữu không nói tiếng nào, yên lặng đi theo. Nếu như không tin, cần gì phải dài dòng! Tử Yên tiên tử, nàng thấy chưa, ta ủy khuất vất vả lắm, nàng biết không?

Giây lát, đoàn người đã đi vào tiểu viện.

Nơi đây khác với lâm viên đẹp đẽ ngoài kia, tiểu viện này có chút cũ nát. Mà trong nội viện lại phủ kín bằng bạch ngọc, trên bề mặt có khắc lấy cổ quái phù văn, còn có hai nam tử trang phục như nhau đứng gác một bên, họ ngay ngắn hướng Thượng Quan gia tiền bối chấp tay hành lễ.

Thượng Quan Nghĩa đưa tay chỉ, giải thích: " Cái này chính là Truyền Tống Trận của tổ tiên ta để lại, ngàn dặm chi địa, tới liền tức khắc, các ngươi tiến vào vị trí, để ta khởi động trận pháp!"

Cổ Ly khom người đồng ý, kêu gọi mọi người đi đến ở giữa trận pháp.

Vỗ Cữu âm thầm hưng phấn, liên tục cuối đầu đánh giá.

Cái này là mảnh đất rộng tầm ba trượng, lại là Truyền Tống Trận mà truyền thuyết hay nhắc tới, xem ra cũng chả có gì thần kỳ, chẳng lẻ vật này, có thể trong nháy mắt tốc hành đến Linh Hà Sơn? Không biết làm thế nào để khởi động đây? Quả thực làm cho người ta mong chờ à.

Vô Cữu chậm rãi đi đến bên trong ngọc thạch trận pháp, phát hiện có điều không ổn, hắn vội vàng hoạt động vài bước, tiến lại đứng bên cạnh Cổ Ly, rồi hắn mới hướng phía cái tên không có ý tốt Mộc Thân trừng mắt. Mà đối phương có ý xem thường nét mặt cười cười, cười đến ngu người( :D đoạn này chế), nhìn rất mờ ám.

Thượng Quan Nghĩa đến gần Truyền Tống trận, bỗng nhiên dừng lại, thân hình hơi nghiêng về phía trước, tay áo tung bay, vung ngón tay làm thành một thủ ấn, tiếp đó hắn lại đẩy thủ ấn ra, hào quang theo đó bay tứ tán. Ngọc thạch bốn phía phát sáng rồi bắt đầu phát ra đừng đợt màu lần lượt theo hình ngũ sắc , năm cột sáng thuộc năm màu khác nhau dần hội tụ thành một cột sáng lớn, rồi bay thẳng lên không trung.

Vô Cữu nhìn chằm chằm vào màn khởi động của pháp trận, lòng thầm nghĩ quả là tiên gia pháp thuật đúng là mở rộng tầm mắt à. Hắn chưa kịp hiểu được chuyện gì đang xảy ra, thì đã bị tia sáng chói mắt bao phủ thấy thân . Sự việc diễn ra rất nhanh, đến mức chưa kịp phản ứng thì đã bị một gánh nặng vô hình phủ xuống, cảm giác như bị đá nặng thay nhau đè lên thân thể, trức tiếp đem gân cốt trong người chèn ép, đến mức hít thở không thông. Ngay sau đó là tiếng gió gào thét, trời đất quay cuồng. . .


Thời gian cứ thế trôi qua, có lẻ chỉ trong thời gian một hơi thở, tiếng động ầm ỉ đột nhiên dừng lại, chỉ chớp mắt đã đến một địa phương khác đúng là Truyền Tống Trận quá mức thần kỳ rồi.

Đây là một sơn động, ở giữa cũng đồng dạng ngọc thạch phủ kín, cũng là hình dạng trận pháp có điều nơi đây lại toát lên vẻ cổ xưa. Mấy trượng ngoài kia xuất hiện một cái cửa động, không biết thông tới phương nào.

Bên trong động phủ tối tăm, không biết từ đâu xuất hiện mấy đạo nhân ảnh, họ hết nhìn đông rồi tới nhìn tây, còn có người hình siêu vẹo, miệng phun từng ngụm máu.

Cổ Ly dẫn đầu đi ra khỏi trận pháp, thoạt nhìn có chút kinh ngạc lên tiếng: "Vô huynh đệ, chỉ như vậy mà ngươi chịu không nổi. . ."

Đào Tử ngoài ý muốn nói: "Truyền Tống Trận Pháp, có phá toái hư không pháp tắc; Muốn truyền tống thành công mà không phải chịu ảnh hưởng, cần phải có linh lực hộ thể mới chống cự được Thiên Địa lực lượng. Vô đạo hữu không có pháp lực hộ thể, chỉ là một phàm nhân tục tử." Hắn nói đến đây, thần sắc tỏ ra trào phúng: "Nếu như Truyền Tống mấy vạn dặm, Vô đạo hữu không bị nghiền thành tro bụi mới lạ, ha ha!"

Hồng Nữ gật đầu phụ họa, nhỏ giọng nói: "Theo như lời hắn từng nói, là người chưa từng tu luyện?"

Mộc Thân không nói một lời, im lặng nhìn người nào đó đang chật vật.

Vô Cữu lảo đảo vài bước, ngồi bệch xuống đất, hít vào cài ngụm khí, rồi mới nghiêng người dựa vào thành động, đưa tay lau đi vết máu ở khóe miệng, hắn tỏ ra lúng túng, nét mặt cười cười, cất tiếng nói: "Đã bảo, ta là phàm nhân, lấy đâu ra pháp lực hộ thể, có điều. . ." Ánh mắt hắn nhìn quanh, rồi dừng lại ở chỗ Mộc Thân, lơ đãng nói: "Trảm yêu trừ ma, âu chính là sứ mệnh của ta. Cái ta có là tuổi trẻ, há để cho đám Quỷ Sát lộng hành! Chậc chậc!!!. . . ."

Lời nói ngược lại là lời nói thật, hay cho câu "Há để cho Quỷ Sát lộng hành" quá mức hào hùng đi, có điều nhìn lại thì có chút không ổn, nguyên nhân vì quá mức đau đớn mà tiếng rên rỉ vang lên, làm cái hình ảnh hào hùng của hắn tiêu tán chỉ trong chớp mắt.

Dù sao cũng là thân thể phàm thai, căn bản chịu không nổi Truyền Tống Trận nghiền yết cùng trói buộc, nếu muốn nhanh chóng đến Linh sơn, thì không thể không có vất vả. Muốn phá bỏ quá trình tất phải chịu trả giá, ông trời tới bây giờ điều như vậy, rất công bằng!.

Cổ Ly đưa tay sờ sờ chòm râu, không cho là đúng nói: " Người người trước giờ điều muốn tu tiên, làm sao có thể hành động theo cảm tính được. Nếu như Vô huynh đệ nói như thế, quả thực không nên tùy tiện đi xa. Trên đường đầy rẫy hung hiểm, hơi không cẩn thận là mất mạng như chơi. . ." Hắn suy nghĩ một chút, nói tiếp: "Ngươi hãy ngay chỗ này truyền tống trở về, để tránh hại người hại mình!" Người này chính là không muốn có người đi theo vướng víu, dứt khoát nói thẳng ra suy nghĩ.

Đào Tử cùng Hồng Nữ âm thầm đồng ý, khẽ gật đầu hùa theo.

Vô Cữu uể oải nằm trên mặt đất, hắn lúc này đến hít thở cũng khó khắn, đúng lúc bị mọi người vứt bỏ, vội hỏi: "Cổ huynh. . . Tiểu đệ chưa bao giờ làm gì liên lụy người khác, cớ sao lại nói như vậy?..."

Đúng lúc đó, có tiếng cười vang lên kèm theo lời nói: " Ha ha, Vô đạo hữu vì luyện công pháp đặc biệt, nên tu vi có chút khác thường. Mà chúng ta là người đồng đạo, canh gác hỗ trợ, mới là chính nghĩa. Huống chi nơi này Truyền Tống Trận khó có thể nghịch chuyển trở lại, quả thực không nỡ để hắn lưu lại chỗ này một mình!"

Tên Mộc Thân vậy mà mở lời nói giúp, vừa nói hắn vừa đi về phiá Vô Cữu, lấy trong người một cái bình ngọc, ân cần khuyên nhủ: "Ngươi hãy nuốt vào mấy hạt Hoàn Xuân Đan, để điều dưỡng thể lực trước, tý nữa ta giúp ngươi điều trị một chút, chỉ cần như thế sẽ sung như ngựa ngay! Ha ha. . ." Hắn điềm đạm cười nói, lại hướng về phía Cổ Ly ba người, nói: "Kính xin Cổ huynh mang theo hai vị đạo hữu đi trước một bước, tiểu đệ sẽ theo sau."

Cổ Ly không nói nhiều, hướng cửa động đi đến, không quên khen: "Nếu không có Mộc huynh đệ trọng nghĩa khinh tài, lần này khó có thể
thành hàng, ta lại không nghĩ tới ngươi là loại người có nghĩa, hặc hặc, chúng ta ra ngoài đợi. . ." Đào Tử cùng Hồng nữ liền theo sát phía sau.

Mắt thấy ba người muốn đi ra sơn động. Vô cữu càng thêm lo lắng, lại liều lĩnh bò lên, nhìn giống cái kiểu rắn rết bò trường, tránh né bình ngọc trước mặt, hắn thất tha thất thiểu phóng tới cửa động, lên tiếng hô: "Chư vị đi chậm, chờ ta. . ."

Cái gì Hoàn Xuân đan, là đứt ruột lìa gan thì có, còn giúp ta điều trị à, chỉ sợ là có ý đồ ra tay đoạt mệnh. Cái gọi là trọng nghĩa khinh tài, là loại người lừa gạt nữ nhân lấy tiền còn làm ra vẻ ban ơn lấy lòng, hắn biện hộ cho ta, căn bản là có chủ tâm bất lương. Hơn hai năm qua, bổn công tử đã thường thấy cảnh người lừa ta gạt, cũng rất nhiều chuyện sinh tử hung hiểm. Cái âm mưu đơn giản thế này, làm sao có thể lừa được bổn công tử được!

Mộc Thân tay cầm bình ngọc, chưa kịp phản ứng, thì người trước mắt đã đi ra cửa động. Hắn có chút ngoài ý muốn, trong mắt hiện lên một tia giận dỗi.

Vô Cữu trực tiếp đi về phía ba người phía trước, một đường đi thẳng ra ngoài cửa động, vừa chạy vừa vươn tay, miệng nói lẩm bẩm: "Linh Hà Sơn, ta đã đến. Tử Yên Tiên Tử, ta đến rồi!" Có điều vui mừng chỉ trong giấy mắt, hắn lại lâm vào kinh ngạc, há hốc mồn: " cái này là. . ."
 
Last edited:
Status
Not open for further replies.

Top