Trần Ai - Trò Chơi Sinh Tồn - Na Thì Yên Hoa

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 41: First Kill (Thủ sát/ người giết boss đầu tiên)
Bình Luận ở đây

Nếu muốn lấy truyện đi, có thể ghi nguồn BNS được không?
Chẳng lẽ bản dịch không là gì để giữ sao? Bạn không thể tôn trọng người khác một chút sao?
Đời không ai cho không ai cái gì đâu ~ Tôi làm việc phi lợi nhuận, tôi chẳng cần gì ngoài sự tôn trọng đâu!
Việc cô làm đầu tiên chính là lấy ra một miếng thịt rồi quăng về hướng nước phía xa. Lập tức có một con cá lớn từ trong nước nhảy ra đớp lấy miếng thịt cô vừa ném đi. Nó nhanh chóng ăn xong miếng thịt mà cô vừa quăng, cô đành lấy ra một miếng khác rồi quẳng về hướng khác. Đến lúc miếng thịt dần chìm xuống hết cô mới thấy được một cái đuôi cá ẩn hiện dưới làn nước.

Cô nhìn thấy như vậy, trong lòng âm thầm than không xong rồi. Tuy rằng cô không biết là bên trong cái đầm này có bao nhiêu Quái Ngư. Nhưng cô biết sát cô có một con bơi lượn chờ chực. Nếu như chỉ có một con thì tốt hơn nhiều, cô lấy thịt tiếp tục quẳng đi. Lần này Quái Ngư nhảy cao hơn mặt nước nhiều, nhanh chóng đớp gọn miếng thịt béo bở kia. Lúc cô nhìn thấy nó nhảy xuống nước, cô nhìn thấy một mắt cá lạnh băng nhìn mình. Đôi mắt ấy khiến cô hơi lạnh người, giống như xem cô chẳng khác miếng thịt mà cô quẳng đi. Cùng là thức ăn của nó mà thôi.

Loại cảm giác này cô không thể diễn tả được. Không có chút nào làm người khác vui nổi.

Hạ Mạt lúc này mới lấy ra thịt sống rồi ném đi, tuy rằng nó chưa chế biến, mùi vị cũng không có gì hấp dẫn bằng thịt nướng. Nhưng cô không biết là con cá này thích thịt sống hay nướng hơn. Cô đành phải thử nghiệm một chút vậy. Cứ quẳng đi rồi tính tiếp.

Mọi động vật đều có một đặc tính rất giống nhau. Mọi người đều thích những món ăn đã ăn rất quen thuộc. Thịt nào thì nó cũng thích, thậm chí lúc cô định quăng miếng thịt đi thì Quái Ngư có vẻ rất kích động, nó không ngụp lặn trong nước mà nổi lên mặt nước bơi vòng vòng quanh thuyền nhỏ của cô. Xem ra, nếu không quăng thịt đi… Quái Ngư sẽ tự mình tìm, chắc nó sẽ làm ngã thuyền cô rồi tự chiếm đoạt hết đồ ăn trong túi cô mất.

Trong lúc này cô đang bận tẩm độc vào thịt nướng và thịt tươi. Cô lấy độc của bình dược và cả trên những Bối Thứ để thoa vào. Làm xong tất cả những chuyện đó, cô ném thịt đi.

Quái Ngư rất hài lòng với thái độ của Hạ Mạt, khi ăn được thịt nó lại tiếp tục bơi vòng vèo xung quanh chiếc thuyền cứ tiếp tục đuổi theo những chỗ cô quăng thịt. Bởi vì độc tẩm vào thịt, nên độc tính phát huy không nhanh như trực tiếp cắm vào máu. Vì vậy cô rất lo độc không đủ, hai ba miếng thịt so với nó không thấm vào đâu nên tăng độc gấp đôi. Đút cho nó đến bảy tám miếng. Cô dùng hết bình dược Phụ Tử rồi mới yên tâm được một chút. Dù sao giờ cũng chẳng còn độc để tẩm nữa.

Tuy vậy nhưng được cái này động tác của Quái Ngư đã bắt đầu chậm dần lại, thế nhưng nó vẫn tiếp tục tham ăn không phát giác ra vấn đề này. Sau khi thấy cô không quăng thịt nữa thì bơi đến gần cạnh cô để chuẩn bị tấn công thuyền. Thế nhưng thân thể của nó càng ngày càng cứng ngắc. Nó không bơi đến gần thuyền được, thân hình nổi lềnh bềnh trên nước, không động đậy gì cả.

Cô chèo thuyền đến bên cạnh người của Quái Ngư, cô đưa tay vuốt vuốt người nó. Thế nhưng cô phát hiện ra là da cá bóng loáng không có vảy gì cả, không giống những con cá bình thường. Dưới ánh sáng heo hắt mà khói độc chặn lại, cô chỉ nhìn thấy từ thân người nó tỏa ra một thứ ánh sáng màu xám bạc, không đủ lực để thu hút ánh nhìn của người khác. Chuyện này cũng vì với cô, ánh sáng đó không là gì cả. Cô có kiểm tra bao nhiêu lần cũng chẳng thấy có cái gì đặc biệt từ con cá này cả.

Tuy rằng độc đã phát tác, nhưng Quái Ngư vẫn chưa chết. Trong lúc cô vuốt ve sờ soạng kiểm tra vẫn thấy bắp thịt của nó run run hơi động đậy. Hạ Mạt không dám manh động nữa, cô nên giết chết nó đi mới an lòng được. Nếu có chuyện gì không may thì không tốt chút nào. Cô di chuyển đến mạn sườn cá, rồi vạch bụng cá ra. Cơ bản bây giờ nó chỉ có thể nằm im để cô muốn làm gì thì làm, vì vậy Hạ Mạt vạch bụng rất nhanh. Bên trong, cô phát hiện vị trí của trái tim. Không nghĩ gì nhiều, cô rút trường kiếm trên lưng đâm thẳng vào. Trường kiếm xuyên thẳng qua trái tim, nhất thời cô chỉ nghe được trong họng cá có những tiếng ùng ục phát ra. Trên đầu nó xuất hiện một thanh HP rất dài.

Tuy rằng không có level để phân ra, nhưng vẫn có tổng thực lực để xác định cao thấp. Cô xem xét thuộc tính của Quái Ngư, không ngờ! Con Quái Ngư này tổng giá trị thực lực đã vượt quá 1000 điểm! Nếu so với người chỉ mới vượt qua 150 điểm như cô thì thật là một trời một vực. Cũng may cô có chai độc kia, cũng vì nó quá tham ăn. Nếu không… chỉ sợ cô đã phải bỏ mạng nơi này.

Cô rút trường kiếm ra, tiếp tục đâm vào trái tim. Gần mười phút sau, thanh HP của Quái Ngư mới từ từ hạ xuống rồi về không.

Ngay lúc đó, cô nghe thấy có tiếng hệ thống nhắc nhở bên tai.

“Chúc mừng bạn là người đầu tiên giết chết thành công Boss thế giới Nhu Bạch Khảm khu vực Tây Lộc Hồ Lạp Sâm. Thưởng một phần mười thuộc tính của Boss. Sự chịu đựng : +30, Thể lực: +20, Trí Lực: +14, Nhanh nhẹn: +26, Sức mạnh: +26, Ngộ Tính: +7”

“Bạn đã đánh chết được Nhu Bạch Khảm khu vực Tây Lộc Hồ Lạp Sâm, trí lực: +5đ, ngộ tính: +2đ ”

Ở trong Bụi Trần, lần đầu tiên đánh chết boss sẽ khen thưởng cho người chơi một phần mười thuộc tính của boss. Nếu như đánh boss qua hình thức là trực tiếp giao chiến thì sẽ thưởng sức mạnh và điểm nhanh nhẹn. Nếu không qua trực tiếp mà gián tiếp giết bằng những thứ khác thì sẽ khen thưởng trí lực và ngộ tính.

Ví dụ như lần này cô đánh boss là nhờ độc dược giết chết boss. Vì vậy không nằm trong phạm vi quyết đấu, phần thưởng sẽ là trí lực cùng ngộ tính.

Hạ Mạt nhìn điểm thuộc tính của mình bây giờ, hết sức hài lòng. Tuy rằng một đời trước cô biết là giết boss phần thưởng rất phong phú. Nhưng một đời cô, chưa bao giờ giết qua. Vì lẽ đó, đây là lần đầu tiên hạ boss thành công. Dĩ nhiên là phải vui rồi.

Sự chịu đựng 63, Thể lực 50, Trí lực 40, Nhanh nhẹn 54, Sức mạnh 56, Ngộ tính 29, Tổng Thực Lực: 292.

Tăng thêm những thuộc tính mới được tặng thì cuối cùng cũng sắp đến 300 rồi! Tuy rằng không thể so bì với tất cả những người chơi trong này, nhưng cô cảm thấy với thực lực thế này có thể hạ kha khá quái vật. Điều này khiến cô rất nóng lòng muốn thử sức mạnh. Cô dự định sẽ đi đến những nơi nguy hiểm thám hiểm một lần.

Nói đến giết boss… Cô nghĩ đến lúc mới vào Hồ Lạp Sâm động phải Hồ Vương, cô không thu được điểm thuộc tính nào cả. Không biết Hồ Vương có được tính là boss không? Nếu không, chỉ sợ là Hồ Vương đã có người nào đó vô tình được first kill rồi không. Tiếc là trong quá khứ và hiện tại hệ thống với những người chơi này chưa bao giờ có thông báo, cô cũng không đoán được là ai đã được khen thưởng thuộc tính. Bỗng cô nhớ về người bên thác nước… có khi nào là anh ta không?

Nhưng điều này cũng không phải là việc mà cô quan tâm, vì vậy cô nghĩ ngợi rồi cũng quên sạch. Đối với boss, Hạ Mạt thèm nhỏ dãi chính là da cá. Cô sờ sờ, vừa mềm vừa bóng lại không dính nước. Lúc nảy cô dùng kiếm đâm thử, nhìn vậy mà lại cứng cỏi vô cùng, muốn đâm cũng không phải dễ dàng mà đam được. Một món đồ tốt như vậy rơi xuống trước mặt, cô tuyệt đối không cho phép nó biến mất ngay trước mặt mình! Vì lẽ đó, cô lấy ra con dao nhỏ rồi ngồi xuống thuyền, hướng về thi thể của con cá bắt đầu cẩn thận lột da.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 42: Ngôi Đình Giữa Sông
Bình Luận ở đây

Hạ Mạt một đời trước luyện rất thành công kĩ năng lột da, đời này tuy chưa có kĩ năng nhưng với những kĩ thuật của công việc này vẫn rất thành thạo. Vì vậy từ sơ cấp lên trung cấp không quá khó khăn với cô. Tuy rằng da của cá Nhu Bạch Khảm có phần đặc biệt, nếu dùng kĩ năng lột da mức trung cấp để xử lí vẫn có phần nguy hiểm. Nhưng cô vẫn có phần ỷ lại vào những kĩ thuật mà mình nắm được để làm công việc này.

May mắn của cô thật sự là không tệ, nguyên một bộ da đều được cô lột gần hoàn chỉnh. Chỉ có đuôi và đầu cá là hơi rách một chút. Thế nhưng nếu cô dùng nó để may trang phục thì chỉ một vài vết rách ở đầu và đuôi cũng không ảnh hưởng gì lắm. Vì vậy cô không để ý lắm đến chúng. Sau khi lột da xong, cô bật đá lửa lấy ánh sáng rồi quan sát bộ da trên tay. Lúc này cô phát hiện, con cá này không phải là không có vảy như cô tưởng. Nó có vảy, nhưng lại cực kì nhỏ bé, hơn nữa lại được sắp xếp rất tinh tế. Vừa liên kết với nhau, vừa nhỏ tạo nên sự cứng rắn. Nhìn ở góc độ này, thật sự cũng vì có lớp vảy đặc biệt như vậy nên mới khiến Boss mạnh đến vậy. Vảy như vậy, giống như là vô hiệu hóa mọi đòn tấn công rồi còn gì.

Ngoại trừ bộ da cá, Hạ Mạt còn lấy được rất nhiều thịt cá và xương. Ngoài ra còn có một số nguyên liệu để rèn.Ngoài ra không rơi bất cứ thứ gì tương tự trang bị cả. Loại này là boss dã ngoại, nhưng nếu không phải là quái có hình người thì cũng sẽ rơi trang bị, chỉ có điều những trang bị này không trực tiếp rơi từ cơ thể xuống, mà là sau khi boss chết rồi. Ở bên cạnh nó sẽ rơi một hòm báu vật. Mở bên trong sẽ có trang bị tùy may mắn người chơi.

Nhu Bạch Khảm rơi chiếc hòm đó chắc là ở dưới nước, nhưng vùng nước này thật sự khiến cho người khác cảm giác không an toàn chút nào. Hạ Mạt quan sát mặt nước một lúc, cô càng ngắm càng do dự không biết có nên xuống nước để tìm cái rương không. Nước đen hơn mực, không hề có chút ánh sáng nào. Cứ như vậy, cô thật sự không có cách nào đo lường được rốt cuộc thì vùng nước ở đây sâu bao nhiêu. Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định sẽ lặn xuống tìm thử xem sao.

Tuy rằng mục tiêu của cô là tiếp tục sống sót trong trò chơi này, thế nhưng không phải vì mục tiêu như vậy mà lúc nào cũng cẩn thận, lúc nào cũng e dè không dám mạo hiểm. Xưa nay một việc càng nguy hiểm, nếu có thể vượt qua thì kết quả luôn là mĩ mãn ngoài sức mong đợi. Chỉ cần có thể vượt qua mọi nguy hiểm, sinh tồn cũng không phải là khó khăn gì lớn. Cô hít thật sâu rồi đưa tay chạm vào nước để thử nước.

Nhiệt độ của nước khá thấp, cô chạm vào nước cảm thấy ngón tay sắp bị đông cứng đến nơi. Nếu nhảy xuống nơi này… có lẽ sẽ bị đóng băng mà chết không chừng. Có điều an ủi là tuy nước rất lạnh nhưng không có độc tố. Cô rút tay, bắt đầu khươ tay múa chân khởi động để chuẩn bị xuống nước. Đề phòng lát nữa có thể bị chuột rút. Sau khi chuẩn bị xong, cô nhảy thẳng xuống dòng sông.

Ngoài dự tính của cô, nước ở đây sâu không bao nhiêu. Thế nhưng nước lạnh đến nỗi khắp cả người cô muốn tê cứng lại. Cô cắn răng, cố gắng bơi lội. Một lúc lâu mới cảm thấy quen với nhiệt độ nước, lúc này mới đỡ lạnh hơn một chút.

Trong rừng vốn hắc ám, trong nước lại càng u tối hơn. Nếu không phải cô đã quen với ánh sáng mờ mờ như thế này thì trong nước cũng sẽ không phân biệt được phương hướng hãy nhìn thấy một thứ gì cả. Nước ở đây chỉ sâu hơn hai mét. Chỉ là cô càng bơi càng thấy hơi ngạc nhiên. Dưới nước rất yên tĩnh, không giống như trên mặt nước kia chút nào. Đáy sông tĩnh mịch không hề có sự sống. Mà nếu có sinh vật nào sống sót thì có thể bị Nhu Bạch Khảm nuốt rồi cũng nên. Thứ duy nhất có thể nhìn thấy chính là xương trắng còn sót lại mà bùn đất chưa kịp vùi lấp đi.

Xương trắng nhiều như vậy, một tầng rồi thêm một tầng. Cho dù có nằm trong đáy sông vẫn khiến người ta cảm thấy thê lương. Cho dù Hạ Mạt đã trải qua sóng to gió lớn, đã nhìn thấy rất nhiều cảnh tượng đáng sợ nhưng nhìn thấy khắp người đều nổi da gà. Cô không nhìn đống xương đó nữa, chuyên tâm tìm cái rương. Không lâu sau đó, cô phát hiện có một cái rương xanh bằng đồng đang nằm bên cạnh đống xương.

Cô bơi đến trước mặt của rương, không có khóa. Rương có hoa văn giống như cá Nhu Bạch Khảm. Có lẽ là từ boss rơi xuống. Cô mở cái rương ra, đưa tay vào kiểm tra. Cô chạm vào một quyển sách có phần thô ráp, còn có một đồ vật không rõ là gì. Cô chưa kịp kiểm tra, đã nhanh chóng quăng vào túi. Sau đó nhanh chóng nổi lên.

Sau khi lên được thuyền cô mới biết được là hai tay mình lạnh đến nỗi phát run. Tay cô cầm mái chèo còn không nổi, cứ cầm lên là bị rớt xuống. Cô thử vài lần như vậy mới có thể nắm được mái chèo.

Cô nhanh chóng điều hòa cơ thể, để cho cơ thể mình ấm lên rồi điều khiển thuyền đi. Thuyền cứ băng băng theo dòng nước, cô nhìn thấy ở xa có một ngôi đình nhỏ. Càng ngày càng đến gần hơn. Ở giữa sông sâu mà lại có một ngôi đình như thế này… cô phấn khởi điều khiển thuyền đi. Cô đi như vậy có cảm giác như một vị tướng quân nào đó đã chiến đấu lừng lẫy, sẵn sàng hi sinh nơi sa trường đến đây nghỉ ngơi vậy…

Không suy nghĩ thêm gì nữa, cô hướng về phía ngôi đình kia. Đến khi cô đến được bên cạnh nó thì mới theo cầu thang để đi lên. Trước đó, cô đã cố định thuyền và cột đình với nhau. Thuyền sẽ không dễ dàng bị trôi mất.

Ngôi đình mộc mạc mang đậm phong cách hoang dã. Kiến trúc hết sức xảo diệu. Hạ Mạt đi trên sàn của ngôi đình nổi trên nước, không biết xây thế nào mà không ngã cũng không khiến người đi mất thăng bằng. Còn có cảm giác như mình đang đi trên nước vậy. Hạ Mạt đi lên tầng trên của gian nhà, cửa dùng những dây leo quấn quýt lại để che chắn bên trong, giống như một tấm rèm vậy. Cô đưa tay gõ gõ vào tường, bên trong âm thanh đục đục truyền ra, một lúc sau cũng không có tiếng vang lại. Lúc này cô mới mở cửa ra.

Ngôi đình này có hai tầng.

Không lớn cũng không nhỏ.

Bên trong có rất nhiều mạng nhện, Hạ Mạt dùng trường kiếm khua bớt mới có thể đi tiếp vào trong. Sau khi đi vào phòng khách cô nhìn thấy trung tâm có một tủ sách, nó nằm ở sau một bàn làm việc, nhưng sách vở ở đầy đều đóng bụi. Dường như lâu rồi không sử dụng. Ở trong góc còn có một cái ghế, trên ghế tựa có một người.

Hạ Mạt đi về phía cái ghế càng lúc càng gần, lúc này cô mới phát hiện là người ngồi trên ghế, à nói đúng ra phải là không phải là người. Mà là một thi thể. Dường như người này ở đây đã lâu, màu nâu nhạt bao bọc lấy xương trắng, so với xác sống còn ghê hơn mấy lần. Tay phải của thi thể nắm lấy cổ tay trái. Tay trái thì giữ chặt ghế vịn, trên gương mặt hết sức hoảng sợ. Có thể đoán được là trước khi chết chắc đã trải qua chuyện gì đó không bình thường.

Hai chân thi thể hơi tách ra, ở dưới chân còn có một quyển sách dày.

Mà trên ngực hình như có một đồ vật gì đó rất sáng, cô cúi xuống muốn xem kĩ hơn.

Ngay chính lúc này, cô có cảm giác hết sức đau đớn. Cô quay đầu nhìn, chỉ thấy bàn tay trái trên ghế lúc nào đã rời khỏi tay vịn, bám thật chặt vào cánh tay mình!!
 
Last edited:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 43: Khố Nhĩ Ba
Bình Luận ở đây
* 10 chương :cuoichet: nổi mới là lạ :)) ngày cuối cùng của tháng rồi :cuoichet:
Tuy rằng đây là một trò chơi, tuy rằng cô chưa bao giờ tin mấy chuyện như ma quỷ… nhưng trong khoảng khắc đó cô sợ đến mức da đầu tê rần. Cô nghẹt thở, không dám thở mạnh. Cô phải cố gắng lắm mới nhịn được không kích động. Cô lẳng lặng nhìn bàn tay quái dị kia, cứ vậy mà nắm thật chặt cánh tay của mình. Không hề có một chút nào buông lõng. Giống như là bàn tay kia là một phần của cơ thể cô vậy. Thật sự không giống với cảm giác tay người chút nào, khi nắm chặt được cánh tay của cô, cô có cảm giác là có cành cây nào vừa khô héo của cứng rắn bám vào cơ thể chứ không còn cảm giác nào khác.

Rất lâu sau đó, cô mới từ từ bình tĩnh trở lại. Cô dùng tay còn lại nắm lấy tay trái của thi thể, thật sự người kia đã không còn có cảm giác là người nữa, một chút thịt cũng không có. Cố nắm lấy giống như là nước vào cành khô, vừa ẩm vừa cứng. Cô nắm lấy rồi dùng lực muốn thoát khỏi nó. Thế nhưng cô có cố gắng thế nào cũng không thể kéo bàn tay đó ra khỏi người mình được.

Ngay lúc đó, cô có cảm giác như không khí đang chuyển động. Cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thi thể khô héo đang dí sát vào mặt cô. Trong nháy mắt ruột gan cô đều rít gào. Cô lùi lại một bước, muốn rời khỏi người này. Nhưng cô không nghĩ ra là khi cô lùi lại đối phương lại nắm lấy cổ tay của chính mình. Cô hơi động đậy một chút đã bị nó ngã lên người.

Đã là xác chết khô rồi mà vẫn còn trọng lượng như vậy! Cô theo quán tính ngã xuống đất, còn bị nó đè lên, lúc cô ngẩng đầu. Nhìn thấy bộ da bọc xương cứ lủng lẳng treo trên đầu. Không một chút khe hở. Cô thật sự không biết nên biểu cảm thế nào nữa!

Theo bản năng Hạ Mạt thở không nổi, từ nhỏ cô đã không tin thánh thần ma quỷ, cô không tin những thứ như vậy. Nhưng trong giờ phút này, trong đầu của cô chợt nghĩ có khi nào mình hít thở thế này sẽ bị xác ướp kia hút hết sinh khí không? Cô suy nghĩ lung tung như vậy, đột nhiên thấy xác ướp bắt đầu giật giật, không lâu sau đó cái cổ đột nhiên xoay xoay.

Tuy rằng động tác rất nhỏ, nhưng đúng là có thay đổi cổ mà! Bây giờ nó xoay phải uốn một cái, xoay trái xoay một cái. Sau đó nhìn về phía Hạ Mạt, nhìn thấy trạng thái sợ hãi của cô thì người đó mới bắt đầu cười cười.

Nếu như là một người sống thì động tác như vậy là chuyện bình thường của bình thường. Nhưng người này chết rồi! Đã vậy còn là một xác ướp, sống trong một đình cổ vừa quái dị vừa ghê rợn! Cho dù có trải qua một đời nhìn qua vô số chết chóc Hạ Mạt cũng không chịu được! Cô không thể bình tĩnh nổi nữa. Khắp toàn thân tiếp tục nổi da gà.

Đời trước, cô không phải là pháp sư hệ U Linh có thể điều khiển được xác sống.Đời trước gặp được quái vật hình dáng zombie cũng rất nhiều. Chuyện này là bình thường! Nhưng mà người này…không phải quái vật. Cô đã thử rồi, không có cách nào công kích được. Hệ thống thông báo vị này là NPC! Còn thuộc tính chỉ có một hàng dài chấm hỏi. Điều này có nghĩa là sao? Chí ít thì việc này cô chưa từng gặp bao giờ. Một đời kinh nghiệm của cô cũng không bao gồm cả việc này!

Hơn nữa, bây giờ tình huống khiến cho người ta sợ đến vỡ mật, cho dù cô có trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, có dù lá gan cô cũng lớn hơn người khác. Nhưng dưới tình huống như vậy con trai cũng còn sợ, huống hồ cô chỉ là một cô gái bình thường thôi. Cô nhìn gương mặt ghê rợn kia, khắp toàn thân đều đổ mồ hôi lạnh. Cô cố gắng trấn tĩnh lại, rồi tiếp tục an ủi mình đủ loại để bình tĩnh lại.

Không có việc gì, không cần lo lắng… Hạ Mạt, không được như vậy, nếu càng kích động, càng sợ hãi càng dễ dàng phạm phải sai lầm. Vì vậy, phải bình tĩnh…

Trong lòng cô lặp đi lặp lại như vậy, tâm tình cũng dần dần khôi phục. Thế nhưng cô vẫn không thoát được nỗi sợ hãi do người cổ quái ma không ra ma, người không ra người mang lại.

Xác ướp vừa hoạt động cổ, sau đó đến chân. Ánh mắt của cô dừng ở tai của người kìa, từ vai quan sát có thể thấy người đó hơi nhịch người. Sau đó người đó quỳ gối, cố gắng đứng lên. Khuôn mặt xác ướp đã rời khỏi cô, thế nhưng tay vẫn không buông cô ra.

“À, người lạ sao? Cũng lâu rồi ta chưa nhìn thấy người nào cả…”

Xác áp trong tư thế nửa quỳ nửa ngồi lẳng lặng nhìn người đang nằm trên sàn. Tiếng nói của người đó rất quái dị. Không phải là âm sắc êm dịu của người bình thường. Mà giống như âm sắc gió thổi qua lá cây khô hép, vừa tàn sát vừa sắc bén.

Hạ Mạt nhìn thấy xác ướp nói chuyện thì vơi bớt sợ hãi. Người này có thể nói chuyện, cô lại không thể công kích. Có thể hiểu rằng đây là một NPC phổ thông. Thế nhưng cô không biết là người này liệu có biến thành NPC công kích (boss) hay không nên cẩn thận quan sát. Cô kiểm tra thuộc tính của người này, xác nhận là đã chuyển thành NPC không phải dấu chấm hỏi nữa cô mới thở ra. Cô điều chỉnh cho âm thanh của mình bình tĩnh lại, rồi hướng về xác ướp lễ phép:

“Xin chào tiên sinh, tôi là Lưu Hỏa”

“Lưu Hỏa, cái tên rất dễ nghe”

Bởi vì xác ướp đã quá lâu, cô không phân biệt được giới tính nên chỉ có thể đoán mò mà xưng hô. Nhưng cô đoán đúng rồi, đối phương vì cô tự động chào hỏi trước nên rất hài lòng. Ông nhìn qua tư thế của cô và mình có vẻ hơi bối rối. Được rồi, cô thừa nhận không phải là trên gương mặt biến dạng kiếm được dấu hiệu ông ta đang lúng túng là chuyện dễ dàng. Nhưng rõ ràng cô nhìn thấy ông ta lúng túng mà. Thế nên, ông ta đứng dậy, rất lịch sự kéo cô dậy rồi thả tay ra.

“Xin chào, ta là Khố Nhĩ Ba”

Hạ Mạt nghe được tên ông ta thì mắt trợn trắng lên rồi.

Không thể nào! Cụ xác ướp này mà lại là Khố Nhĩ Ba á? Không thể nào! Có lầm hay không vậy? Người này là người mà ở trong Bụi Trần xưng tụng là mười thiên tài học giả sao?? Không đâu!

“Khố Nhĩ Ba?” Hạ Mạt lặp lại tên ông ta, vẻ mặt khẽ biến động. Tuy là ông ta đã thành xác khô rồi nhưng vẫn còn nhạy bén. Quan sát thấy vẻ mặt cô như vậy thì đột nhiên nói:

“Sao vậy? Nhìn dáng vẻ như vậy, bị tên của ta làm giật mình sao?”

Cô là người trọng sinh, dĩ nhiên biết danh tiếng của Khố Nhĩ Ba là một nhân vật ra sao. Chỉ là bây giờ hầu hết người chơi đều ở trong thôn người mới cả, tất nhiên chưa từng nghe qua nhân vật này. Vậy thì cô phải làm sao để đáp lại NPC? Phải biết là NPC trong Bụi Trần toàn là những người tu thành chính quả hết rồi. Nếu cô nói dối, chẳng mấy chốc sẽ bị vạch trần, lừa dối một NPC. Đặc biệt lại là một NPC có chiến công hiển hách, thân phận đặc thù như thế này không phải là ý kiến hay. Nếu đắc tội với NPC thì sau này lữ trình của mình sẽ mất nhiều hơn được…. mang lại không ít phiền phức đâu!
 
Last edited:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 44: Công Trình Học
Bình Luận ở đây
“Đúng là tôi đã từng nghe qua tên của người, nhưng cũng chỉ là nghe nói thôi. Chỉ biết người này là vị học giả rất vĩ đại…”

Hạ Mạt cũng không nói rõ ràng gì cả, hơn nữa cô cũng không lừa ai cả. Một đời cô chỉ nghe tên chứ có gặp ông ta bao giờ đâu. Nghĩ thế nên cô rất thoải mái mỉm cười nói với ông.

Khố Nhĩ Ba nhìn Hạ Mạt, trong hõm mắt sâu không có bất cứ thứ gì khác. Hạ Mạt không thể nhìn thấy được biểu hiện rõ ràng của ông ta, cũng không cách nào phát hiện ra được một chút cảm xúc nào trên gương mặt đã biến dạng. Cô chỉ có thể nhìn thấy ông gật gật đầu, xem như là đã chấp nhận lời cô nói. Ông hơi ngẩng đầu lên, chuyển đề tài.

“Sao ngươi lại đi đến nơi này?”

“Tôi cần đi Bình Hưng Trấn, nhưng đường chính thì quá nguy hiểm…vì vậy…”

Hạ Mạt nhún nhún vai, ý của cô ông nghe xong đã hiểu. Vì vậy cũng gật đầu, thế nhưng ông ta dường như vẫn còn hơi hiếu kỳ.

“Hồ Lạp Sâm chưa chắc so với đường chính an toàn hơn, ngươi sợ đường chính nguy hiểm… vậy không sợ sẽ bỏ mạng nơi này sao?”

“Mạo hiểm cũng chia thành nhiều loại, một loại là mạo hiểm chính đáng, một loại là vô nghĩa. Cũng là mạo hiểm, tôi chọn mạo hiểm chính đáng vẫn hơn”

Hạ Mạt nảy giờ đều rất thành thật.

Lúc này Khố Nhĩ Ba nghĩ gì đó rồi nghiêng đầu, sau đó lầm bầm nói:

“Chưa đến phút cuối cùng, ai cũng không thể biết được cái gì là có ý nghĩa, thứ gì là vô nghĩa…”

Hạ Mạt chỉ lẳng lặng nghe, không hề có ý kiến gì với những lời của Khố Nhĩ Ba. Sau khi ông lầm bầm xong, lại nhìn về hướng Hạ Mạt nói tiếp:

“Nếu như ngươi có thể đến được tận đây, vậy xem ra ngươi là người vừa cẩn thận lại tỉ mỉ. Cũng có phần dũng cảm.”

Ông liếc nhìn Hạ Mạt, khuôn mặt biến dạng không còn khiến cô sợ như lúc vừa gặp nữa. Thế nhưng cô vẫn phải cố gắng bình tĩnh khi nhìn vào. Ông tiếp:

“Ta cần sự trợ giúp của ngươi, cô gái”

Khố Nhĩ Ba tuy nói ra, nhưng cô lại không đáp ứng nhanh chóng. Tuy ông là NPC cao cấp, vấn đề ông ta đặt ra không cho phép người chơi từ chối. Thế nhưng đáp ứng như thế nào có một chút kỹ xảo. Bởi vì Bụi Trần có nhiệm vụ phát động. Vì vậy nếu muốn đơn giản từ NPC lấy được phần thưởng phong phú thì phải hiểu tính cách của NPC, phải chú ý làm họ vui lòng thì mới có thể đạt được nhiệm vụ tốt. Sống qua một đời, Hạ Mạt và những nhiệm vụ phát động là hoàn toàn xa lạ. Sau khi cô bị thiệt thòi trong những lần giao tiếp với NPC, thì cô bao nhiêu chủ đề, báo gì đó đều đọc hết. Vì vậy đối phó với những NPC này hiểu rất rõ.

Mặc dù đã qua nhiều năm, cô không thể NPC nào cũng đều thuộc lòng tính cách của họ. Thế nhưng những NPC đẳng cấp thế này thì lại rất rõ.

Ví dụ đơn giản chính là Khố Nhĩ Ba. Tính cách của ông là cố chấp và rất đa nghi. Không bao giờ dễ dàng tin tưởng người khác. Hơn nữa tính cách của ông ta rất cổ quái, ông chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có người không cần gì mà vẫn đi giúp đỡ người khác. Vì vậy, trong mắt ông, tất cả những người vì lợi ích mà nhanh chóng đáp ứng là tiểu nhân. Chỉ có những người quang minh lỗi lạc mới là anh hùng. Những người mà không trọng lợi ích trước mặt thường được lòng ông ta hơn. Hừ, như thế là lừa gạt người khác chứ có gì hay đâu chứ!

Chính vì ông ta có tính cách này nên cô mới không đáp ứng yêu cầu của ông ta. Cô biết nếu lúc này cô cung kính đáp ứng ông, không những không được khen thưởng tốt gì, mà còn có thể bị ông ta nghĩ rằng mình là một kẻ tiểu nhân dối trá. Vì vậy cô chỉ khoanh tay trước ngực, nheo mắt nhìn Khố Nhĩ Ba.

NPC thấy mình cầu viện không hề được đáp lại trong lòng có chút tức giận. Ông vốn là Đại học giả. Có rất nhiều người sẵn sàng bán mạng vì ông. Đối với yêu cầu của ông sẽ không ai từ chối. Nhưng bây giờ lại bị một nhân vật bình thường không danh tiếng từ chối. Điều này khiến ông rất tức giận. Âm thanh phát ra cũng không che giấu được.

“Sao? Vì ngươi và ta là người lạ nên không muốn giúp ta?”

Hạ Mạt khẽ mỉm cười.

“Tôn kính Khố Nhĩ Ba tiên sinh. Người luôn nói tôi và người là người xa lạ. Vậy người cho rằng đây là giọng điệu nên có khi nhờ vả một người xa lạ sao?”

Khố Nhĩ Ba dừng lại, trong lòng dù không vui nhưng vẫn tiếp tục nói với cô:

“Người muốn gì?”

“Không phải là tôi muốn gì, tiên sinh, người vốn là người nổi danh, có thể đưa ra yêu cầu với một người bình thường như tôi thì có thể là bất đắc dĩ, đi vào đường cùng rồi. Nếu ngài có biện pháp khác tuyệt đối sẽ không mở miệng nhờ vả tôi làm gì. Không chỉ như vậy, vấn đề của ngài cầu viện. Nhất định không phải là chuyện bình thường”

Hạ Mạt nói đến đây thì khẽ mỉm cười.

“Tôi chỉ là một nhân vật nhỏ, đến đây cũng chỉ muốn sống sót tiếp mà thôi. Nhưng tôi linh cảm, chuyện người nhờ sẽ khiến cho điều này khó mà tiếp diễn được. Nếu đã nguy hiểm như vậy, người cũng nên khiến cho tôi yên tâm đi làm việc cho người chứ? Nếu không tôi đâu thể bỏ cuộc sống an nhàn tự tại đi chui đầu vì nguy hiểm chỉ vì một câu nói của người. Nếu không có đảm bảo, tôi sẽ không làm!”

Khố Nhĩ Ba trầm mặc rất lâu, suy nghĩ rất kĩ rồi mới ngẩng đầu lên. Ông nhìn cô rất kĩ, muốn xem thử lời nói của cô là thật hay là giả. Thế nhưng ông chưa suy nghĩ được bao lâu thì lại nói tiếp:

“Nếu như nửa chừng ngươi chết thì sao?”

“Vậy tôi sẽ mang chuyện này đưa cho người mà tôi tin tưởng nhất làm tiếp chuyện của ngài”

Cô nói đến đây thì nhìn thấy Khố Nhĩ Ba cười lạnh. Ông tất nhiên sẽ xem thường đề nghị này của cô. Nhưng cô nói chưa hết, nên cũng không để ý thái độ của ông.

“Huống hồ, tôi không cảm thấy tôi sẽ chết”

Khố Nhĩ Ba hừ lạnh một tiếng.

“Ngông cuồng!”

Thế nhưng ông vẫn xoay người về phía gia sách rồi tiến lại gần. Vừa đi vừa chậm rãi nói với cô:

“Nhưng ta thích người cuồng vọng!”

Ông đi đến gia sách bên cạnh, đưa tay với lấy những quyển sách, khươ cho bớt mạng nhện rồi lấy sách xuống. Ông đưa cho Hạ Mạt:

“Những vật này xem như là tiền đặt cọc. Nếu như ngươi có thể giúp ta hoàn thành nguyện vọng của ta như lời ngươi vừa nói ta sẽ có thêm rất nhiều khen thưởng cho ngươi”

Hạ Mạt đánh đá lửa để đốt nến, cô lau hết bụi bặm trên sách rồi phát hiện ra sách rõ ràng đề những từ như sau. [Công trình học Khố Nhĩ Ba sơ cấp] [Công trình học Khố Nhĩ Ba trung cấp] [Công trình học Khố Nhĩ Ba cao cấp] [Công trình học Khố Nhĩ Ba đại sư cấp]

Cô hơi sững sờ, sau đó kích động đến mức trái tim muốn nhảy ra ngoài.

Bụi Trần vốn là lấy bối cảnh thời đại vũ khí lạnh. Công trình học này nếu so sánh ngành học tại thời đại này là ngành học cao cấp nhất và có phần nghịch thiên! Nếu muốn học ở NPC bình thường là chuyện không thể nào. Chỉ có thể hoàn thành nhiệm vụ cao cấp, đến tìm thành chủ hoặc một sẽ NPC đặc biệt có thể học được một chút. Trong đó là bao nhiêu gian khổ và tiền bạc chỉ e người thường không thể tưởng tượng được!
 
Last edited:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 45: Nhiệm Vụ của Đại Học Giả
Bình Luận ở đây

Tháng mới, chap mới nào :3
Không chỉ có như vậy, những kĩ năng học ở NPC không phải chính gốc. Hạ Mạt đang cầm trong tay là sách gốc của Công Trình Học. Đặc biệt lại là một nghiên cứu của một học giả lớn. Đây không phải là thứ có thể đem đi so sánh với những sách kĩ năng cơ bản của NPC cho người chơi được!

Thứ gọi là nghiên cứu công trình học, nghĩa không khác gì tên gọi. Hãy sử dụng nghĩa gốc của những từ này mà hình dung. Trong Bụi Trần có rất nhiều học giả lớn, những người này kiến thức uyên bác, mỗi người có một sở trường riêng.

Bọn họ không chỉ có học vấn cao, đặc biệt là trong sở trường của mình có một trình độ rất cao. Giống như giáo sư tiến sĩ ngoài đời thật vậy. Họ còn với những nghiên cứu của mình viết thành những sách hướng dẫn kĩ năng. Bên trong, nội dung không thể so sánh với sách phổ thông được. Đó là cái nhìn toàn diện về lĩnh vực họ nghiên cứu, nội dung đều là dùng thuật ngữ chuyên môn và đánh giá từ góc độ học giả. Không cần phải nói đến độ hữu dụng của nó, mức độ mắc sai lầm sẽ giảm đi rất nhiều.

Ví dụ như Khố Nhĩ Ba, nếu ông ta đã viết thành sách thì so sánh với một quyển sách cũng nói về công trình học với sách của ông ta viết thì bên trong không những cao siêu mà còn có nhiều nội dung nhỏ, phân tích rất tỉ mỉ. Bản vẽ vừa chi tiết vừa nhiều hơn sách của NPC thông thường rất nhiều.

Cũng vì nguyên nhân như vậy nên Hạ Mạt mới vừa nhìn thấy những quyển sách này thì trong lòng chuyển từ ngạc nhiên sang sửng sốt!

Khố Nhĩ Ba là một trong những người nắm giữ thành tựu cao nhất về công trình học trong Bụi Trần! Trước tiên đừng nói đến kĩ năng này vốn dĩ cực kì khó học, muốn cũng phải có mà học được mà còn dựa vào may mắn nữa. Chưa kể đến chuyện đó mà hãy nói đến việc bản này là bản chính tay Khố Nhĩ Ba tự mình nghiên cứu và viết ra… Thật sự khiến cho Hạ Mạt không thể nào bình tĩnh được nữa. Cô lật ra bốn quyển sách, trong này không có quyển công trình học cấp độ Tông Sư và Đại Tông Sư. Xem ra hai quyển này chính là phần thưởng cuối của nhiệm vụ này.

Tuy rằng sách kĩ năng trong tay chỉ đến cấp độ Đại Sư. Thế nhưng quá đủ dùng rồi. Trong vòng năm năm trở lại đây, những quyển kĩ năng này đủ cường đại để cung cấp cho cô đầy đủ vũ trang để trở thành một người chơi cao cấp rồi!

Khố Nhĩ Ba dùng đôi mắt chỉ còn là một lổ thủng đen ngòm nhìn cô, trong âm tranh khô khan không có chút vui vẻ. Ông ta nói:

“Xem ra những thứ đồ này đủ thể hiện thành ý rồi?”

Hạ Mạt gật gật đầu hướng về phía ông, mỉm cười.

“Đương nhiên là đủ rồi! Khố Nhĩ Ba tiên sinh, những thứ này đều là đồ quý giá so với tôi. Người định nhận tôi làm đồ đệ sao? Muốn dạy tôi về công trình học sao?”

Nói xong cô vỗ tay trên một quyển sách.

“Nếu không phải như vậy, tuy chúng quý giá nhưng với tôi… chẳng qua là một đống giấy vụn”

Lời nói của cô không khiến ông ta cao hứng chút nào. Dù lời của cô thật sự là thật. Nhưng Khố Nhĩ Ba có chút do dự.

“Ta có thể dạy cho ngươi công trinh học, nhưng nếu muốn ta nhận ngươi làm đồ đệ… ta nghĩ ngươi sống không được lâu đâu”

Xem ra, ông ta thật sự có một phiền toái rất lớn. Hạ Mạt lục lại kí ức xem một đời trước có ai từng làm qua nhiệm vụ này không. Thế nhưng cô không nghĩ ra ai cả. Có thể hiểu là, một đời trước chưa có ai phát động được nhiệm vụ kinh khủng đến mức này. Hoặc là cô vốn dĩ đã qua một đời, nên với trò chơi quen thuộc… cũng mở ra một hiệu ứng khiến mạch nhiệm vụ thay đổi theo cô. Như vậy là nhiệm vụ này không có hướng dẫn rồi. Muốn chọn thế nào là tùy vào chính bản thân mình thôi.

Cô nghĩ ngợi một hồi, những học giả này không thu đồ đệ. Nếu trở thành đồ đệ của họ thì có thể nắm giữ năng lực học tập cao hơn người chơi bình thường một chút. Chuyện này cũng chỉ là bình thường thôi, không phải ưu thế gì lớn. Nhưng sau khi trải qua một đời cô bị kĩ năng sống cao cấp dằn vặt đến mức chết đi sống lại thì có thể hiểu được là năng lực học tập sau này trọng yếu bao nhiêu rồi.

Về phần mà ông ta nhắc nhở, có thể gặp phiền phức…

Khóe môi cô khẽ cong.

Nhân sinh không phải là dùng phiền toái để giải quyết phiền toái sao?

“Tôi sẽ tự mình giữ mạng”

Hạ Mạt không nói nhiều, chỉ nhàn nhạt trả lời một câu như vậy.

Khố Nhĩ Ba lẳng lặng nhìn cô, trong khuôn mặt không thấy gì rõ ràng gật nhẹ. Sau đó ông nói:

“Nếu đây là nguyện vọng của ngươi, ta cũng không từ chối”

Nói xong ông khẽ đưa tay, nắm lấy tay cô rồi giữ nó giữa hai tay mình. Trong miệng của ông nói ra một chuỗi thần chú tối nghĩa. Hạ Mạt nghe không hiểu gì cả, chỉ cảm thấy trong đầu mình đột nhiên có một chuỗi giải thích, rồi sau đó nghe hệ thống văng vẳng bên tai.

“Bạn đã học xong nhập môn công trình học”

“Bạn trở thành đệ tử của Đại học giả Khố Nhĩ Ba. Năng lực lĩnh ngộ công trình học: +5”

Tiếp theo sau đó, cô cảm thấy trên tay trái của mu bàn tay giống như bị lửa thiêu vô cùng đau. Cô mở mắt rồi quan sát. Một kí hiệu được khắc lên bàn tay cô. Một đóa bách hợp. Cô dùng tay phải chà chà, nhưng kí hiệu kia giống như là một phần của bàn tay, làm gì đều không tẩy xóa được.

“Đây là kí hiệu riêng của ta. Điều này có nghĩa ngươi là đệ tử của ta”

Khố Nhĩ Ba không thể hiện cảm xúc gì đặc biệt, ông không muốn bàn thêm về vấn đề này nữa. Ông ta lấy huy chương kì lạ trên ngực mình xuống rồi đưa cho cô.

“Mang huy chương này đi đến Địa Ngục tìm một người tên là Đường Mã, chuyện sau đó cứ nghe là được”

Quả nhiên đây không phải là nhiệm vụ đơn giản. Tuy rằng bề ngoài chỉ là một nhiệm vụ tìm người. Thế nhưng… địa ngục đó không phải là ai cũng có thể đi vào. Chỉ có tổng thực lực qua 10000 điểm thì mới có tư cách vào. Mới là có thể vào thôi, chưa nói đến việc khác. Một kiếp, Hạ Mạt cũng chỉ có thể thông qua hình chụp của diễn đàn nhìn Địa Ngục là như thế nào thôi, cô chưa từng chạm đến cửa chứ đừng nói là vào.

Xem ra muốn hoàn thành nhiệm vụ này, không trở thành một người chơi cao cấp thì không làm được. Một nhiệm vụ chạy nhỏ nhỏ mà còn vậy, nhiệm vụ kia còn đến mức nào nữa?

Những lời cần nói đã nói hết, Khố Nhĩ Ba không nói thêm gì nữa, ông đi đến gần ghế tựa sao đó ngồi xuống. Rất kì lạ, vốn dĩ không có mạng nhện khi ông ngồi xuống lại phủ lên người, giống như lần đầu tiên Hạ Mạt nhìn thấy ông. Ông lại biến thành bộ dáng của một xác ướp.

Hạ Mạt quỳ xuống lạy ông rồi mới rời đi. Cô lên thuyền, hướng về một hướng khác của dòng sông. Không gặp thêm quái vật gì cả, cô rất an toàn rời khỏi đầm lầy.

Ra khỏi đầm lầy, là một rừng cây tươi tốt. Hai bên bờ một màu xanh lục như muốn đem người ta nuốt trọn.

Hạ Mạt hít sâu, nhận ra không khí ẩm ướt dâng đầy trong phổi. Tất cả những bụi bặm bẩn thỉu đều được gội rửa sạch. Cô lấy trong túi ra một ít băng vải rồi quấn lấy dấu hiệu trên tay. Đến khi cổ tay và kí hiệu che hết rồi không để chút vết tích thì mới thả lỏng được. Cô hướng về biên giới của Mặc Sơn đi đến.

---

Cửu Tang đứng ở biên giới của đầm lầy, nhìn thấy trước mặt là một nơi đầy chướng khí. Lông mày anh nhíu lại càng lúc càng sâu. Anh quan sát xung quanh, không nhìn thấy bất cứ động vậy vào dám tiếp cận khói đen nơi này. Chỉ sợ làn sương này có độc.

Anh cúi đầu tìm kiếm, trên đất hình như có dấu chân. Anh hơi do dự, rốt cuộc có nên đi vào hay không? Cô gái kia hình như là tiến vào vùng này. Mình có nên vào hay không? Lỡ xông vào rồi thì có khi nào bị trúng độc mà chết không?

Thật là đau đầu mà!
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 46: Dây Cung
Bình Luận ở đây

Đi qua Đầm Lầy Đen thì cũng gần đến được biên giới phía tây của Hồ Lạp Sâm.

Hạ Mạt đứng trên ngọn cây quan sát phía xa. Cô nhìn thấy một khung cảnh rất tráng lệ, trùng trùng điệp đẹp núi cao sừng sững đổ vào tầm mắt của cô. Thỉnh thoảng có một số cánh chim lạc đàn chao lượn qua, rồi sau đó mất hút giữa tầng không. Trời xanh mấy trắng, khung cảnh nhẹ nhàng khiến cho tâm trạng người xem vui vẻ lên. Bao nhiêu mệt mỏi khó khăn trong rừng rậm không thấy ánh mặt trời đều dần tan biến mất.

Trong lòng thoải mái, con đường đi tiếp cũng dễ chịu hơn.

Cô theo hướng của đỉnh Mặc Sơn để tiến tới, Hồ Lạp Sâm boss hay quái vật thực lực không tệ, mà bên ngoài này thì cao hơn rất nhiều. Chúng không những có thân thể to lớn, còn có nhiều chiêu thức khác nhau. Ví dụ như tấn công xa, có độc, nhỏ nhưng vô cùng nhanh nhẹn. Nói chung là càng lúc càng khó đánh hơn, cũng may là cô luôn rất bình tĩnh, đánh quái trước giờ đều dùng hết sức lực nên không đến nỗi khó khăn.

Cô muốn vào được Địa Ngục, vì vậy cô càng chăm chú nâng cao thực lực của mình. Vì vậy, nếu như gặp một con boss nhỏ nào đó cô cũng không lười biếng né đi. Nỗ lực qua trận chiến để thuần thực thêm phản ứng của cơ thể. Hạ Mạt có hơi bất mãn về thuộc tính của mình hiện tại.

Vì sao à? Đối với những thuộc tính ảnh hưởng đến sức chiến đấu thì ba loại thuộc tính của cô quá mức bình thường rồi! Tuy rằng trí lực thấp hơn nhanh nhẹn với sức mạnh, thế nhưng thấp không bao nhiêu cả. Thuộc tính không nổi trội, cứ bình bình như vậy không phải là chuyện gì tốt đẹp hết. Nếu sau này so sánh, thà một thuộc tính chuyên về tấn công cao hơn thì tốt hơn.

Có lẽ bây giờ khó hình dung, nhưng càng về sau thì phát triển như vậy càng không thỏa đáng chút nào.

So sánh với thực lực của người khác thì so nhanh nhẹn không bằng người chơi chuyên về nhanh nhẹn, so trí lực không bắng trí lực người chơi khác, mọi thứ không cao cũng chẳng thấp. Như vậy bình bình chính là xoàng xĩnh! Mà thực lực tổng cao chót vót mà đến một thuộc tính cũng không bằng người ta thì càng bỏ đi hơn nữa. Mà những điểm này là do hệ thống phân phối tùy theo sự kiện người chơi gặp phải. Hạ Mạt không thể tự điều chỉnh được.

Nếu không thể hoàn toàn ỷ lại điểm thuộc tính, Hạ Mạt đành phải nghĩ cách khác. Cô sống lại đã khiến mình biến thành người không bình thường. Vì vậy cô hiểu rõ, trong Bụi Trần là một điểm. Tố chất thân thể quá kém thì chỉ có thể phát huy uy lực 0.5 điểm. Thế nhưng phối hợp cơ thể nhuần nhuyễn, có thể đem một điểm đó x2 x3 hiệu quả ra ngoài.

Nếu như mình chẳng có gì hơn người vậy thì phải cố gắng rèn luyện thân thể để bù lại vậy. Bởi vậy nên khi đối mặt với quái nhỏ cô cũng xem như đang đánh boss để tập trung rèn luyện thân thể. Đây mới là nguyên nhân chính.

Thời điểm khi mới bắt đầu làm theo, cô cảm thấy rất mệt mỏi. Mệt đến mức giết hai con quái nhỏ mà thể lực tiêu hao hết. Cô chỉ có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng cô không từ bỏ. Cô vẫn cắn chặt răng cố gắng kiên trì. Sau đó mới phát hiện ra một bí mật nhỏ liên quan đến tố chất cơ thể.

Khi giá trị thể lực tiêu hao hết, người chơi sẽ cảm thấy mệt đến chết. Thế nhưng nếu trong tình trạng đó cố gắng kiên trì thêm chút nữa, thì cơ thể sẽ phản ứng khác. Nếu vượt qua được giới hạn này, thì về sau thân thể càng lúc càng dễ dàng hơn. Sức chiến đấu cũng phát huy tốt hơn, thế nhưng điểm giới hạn này giữa lúc chiến đấu và nghỉ ngơi không quá dài, nếu như nghỉ rồi dừng lại luôn thì ngày càng mệt mỏi hơn, phản tác dụng với cơ thể chứ không được gì.

Hạ Mạt phát hiện ra bí quyết này cho nên cô không nghỉ quá nhiều, cô không muốn vì đánh hai con quái mà lãng phí thời gian nghỉ ngơi.

Người xưa nói, cố ý trồng hoa ,hoa chẳng thắm..Vô tình cắm liễu liễu xanh. Đây vốn là phương pháp vì cô không muốn phí thời gian và thể lực nên mới nghĩ ra biện pháp này. Thế nhưng trải qua mười ngày, cô nhìn thấy giới hạn chịu đựng của cô càng lục càng dài. Bây giờ có thể chịu được gần nửa giờ. Không chỉ như vậy, thể lực cũng rất mau hồi phục. Thời gian nghỉ rút gọn đi rất nhiều.

Phát hiện như vậy làm sao không khiến người ta hưng phấn cho được! Có thể phát hiện ra cực hạn của bản thân, đồng thời vượt qua giới hạn cho pháp. Đây là một chuyện đáng mừng.

Mà chuyện này dẫn đến hệ quả là sự chịu đựng và thể lực của cô không ngừng tăng lên. Những thuộc tính khác cũng tăng nhưng biên độ rất nhỏ, Thế nhưng sự chịu đựng và thể lực tăng là điều quá tốt. Dù sao thì muốn duy trì mạng sống cách cơ bản là phải có sức chịu đựng và lượng máu tương đối nhiều mà.

Sau khi đánh xong hai con báo, cô xử lí thi thể rồi ngồi nướng thịt. Vừa làm vừa lấy quyển công trình học sơ cấp ra để xem xét. Không thể không nói, quyển sách này so với nghiệp dư thật sự khó học hơn nhiều. Nó toàn diện hơn, chuyên nghiệp hơn, ngôn ngữ chuyên môn tối nghĩa hơn, cũng may là cô có kí hiệu của sư phụ hỗ trợ mới học được một chút.

Cô rất chịu khó đọc sách, mỗi bài giảng đều tinh tế lí giải rồi cố gắng nhớ rõ. Có lúc cô không nghĩ rằng thói quen này lại giúp mình nhiều như vậy. Bởi vì đọc sách không thể chiến đấu, bây giờ thời thế thay đổi. Đột nhiên con người phải tự học, tự lĩnh ngộ. Vậy chẳng phải là nó lại giúp rất nhiều sao?

Đột nhiên cô liếc qua một linh kiệm rất kì lạ. Thế nhưng lại có phần quen thuộc, hình như cô đã thấy ở nơi này rồi. Cô suy nghĩ một lát, nhớ ra đây là linh kiện rơi từ boss Nhu Bạch Khảm mà!

Lúc đó boss rơi hai thứ, một trong hai là quyển kĩ năng hiếm [Kích Sát Hai Lần] Kĩ năng này cô đã học rồi, rất có lợi cho chiến đấu. Thế nhưng cô chưa nắm được động tac hoàn hảo nên chưa đạt đến hiệu quả tốt nhất.

Còn lại là một loại linh kiện khác, có hình tam giác. Nó khá dai, giống như da gân. Cô cảm thấy nó rất giống cái ná mà trẻ con chơi, thế nhưng cũng không hoàn toàn giống. Mà vật này nguồn gốc cũng không rõ ràng, có thể nó là từ một vật thể chưa được biết đến.

Hạ Mạt hết lần này đến lần khác muốn quăng nó đi cho đỡ chật túi, thế nhưng lại không nỡ đành buông xuống.

Không biết vật thế này thì ở vị trí ra sao?

Hạ Mạt lấy nó ra, ngồi trước lửa trại để so sánh với đồ án trong tay. Giống nhau như đúc! Hình như là một loại vũ khí gì đó.

Nếu đã xác định được, cô càng đọc kĩ sách của sư phụ miêu tả.

“Đây là dây cung của nỏ thương, nó là dây cung vừa cứng rắn lại vô cùng dẻo dai. Mũi nhọn, sắc bén, căng trên khung cung để có hiệu quả tốt nhất”
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 47: Không Phải Muốn Là Được
Bình Luận ở đây
Chương này thật đáng sợ *run rẩy*
Chương gì mà toàn bộ là giải thích giải thích giải thích không vậy Yên Hoa!!!!
Muốn giết người sao :((
Sư phụ phân chia ra sách thành ba mục lớn, trong đó có chương về vũ khí, cơ giới và vật liệu. Ngoại trừ những chương giải thích về cơ sở của công trình học và những nguyên lí của nó thì còn lại đều giảng về các loại vật liệu của công trình học. Những loại vật liệu này chia theo từng loại, công năng riêng biệt và trình bày chi tiết về vật liệu.

Liên quan đến vũ khí nỏ thương thì trong quyển sơ cấp sư phụ chỉ sơ lược qua, mà nó chỉ là một phần nhỏ trong sách nên khiến người ta dễ bỏ qua. Thế nhưng, dường như Khố Nhĩ Ba rất quan tâm đến loại vũ khí này. Vì vậy trong sách ghi lại rất nhiều các hiểu biết của ông về vũ khí. Tuy ít nhưng toàn là những kiến thức trọng yếu. Vì vậy, đáng lẽ cô chẳng biết gì về nỏ thương nhưng vẫn có thể nắm rõ và tiến hành phân tích được công dụng của nó.

Trước kia, một kiếp cô không hề phát hiện có một loại vũ khí tên là Nỏ. Không biết là vì không có ai xem trọng vật này, hay là không có ai tìm ra được loại vũ khí này nữa. Nói chung, vật trên tay cô là một vật chưa bao giờ xuất hiện.

Một điều kém quan trọng hơn, vật này thật sự quá tinh xảo. Nếu suy rộng ra, nó cũng tương tự như cung tên vậy. Thế nhưng cung tên là dùng hai tay và lực của cánh tay để kéo và tác dụng lực cho tên bay đi. Còn nỏ thì khác, vật này nhỏ hơn cung tên rất nhiều, nó không nhất thiết phải dùng cả hai tay mà chỉ cần dùng một tay để sử dụng thôi.

Cung tên không tinh tế bằng loại vũ khí này, mũi tên trên nỏ thường mình phải tự lắp lên, nhưng nỏ trên tay cô giống như kết hợp giữa cung tên và súng lục. Tại báng của nỏ có lắp một cái hộp có chưa đầu của mũi tên, chỉ cần thay thế cái hộp này thì tên có thể tự động lắp vào và bắn liên tục như cơ chế của súng vậy.

Cuối cùng, vật này có tốc độ công kích cực nhanh, chí ít so với cung tên các loại nhanh hơn rất nhiều. Công kích của nỏ so với lực sát thương của vũ khí bình thường hơn rất nhiều một phần là nhờ có vật liệu chế thành tốt hơn.

Aiz, thật sự là một vật vô cùng tốt. Trong mơ cũng không thế.

Hạ Mạt chăm chú phân tích thêm về nỏ, càng nhìn càng thấy hưng phấn. Vật này hoàn toàn tự động mà!!! Nếu như tại bối cảnh sử dụng vũ khí lạnh như Bụi Trần tuyệt đối là nghịch thiên! Thế nhưng đồ tốt như vậy mà một đời trước chưa có ai cầm sao? Cô nghĩ thêm một chút cũng không có manh mối nào cả. Cô cũng không suy nghĩ thêm nhiều nữa, suy nghĩ nhiều không có lợi ích gì, chỉ tổ lãng phí thời gian. Cái cô quan tâm bây giờ vẫn là tình thế bây giờ hơn.

Biết được nỏ tốt như thế nào, Hạ Mạt hận là không thể ngay lập tức thử công năng của nó! Cô lật đi lật lại sách, cô đọc hết tất cả những gì sư phụ ghi lại về nỏ thương. Thế nhưng đọc xong rồi, cô thấy trong người lạnh lẽo. Tuy nỏ thương cô đã có được một phần, hệ thống cũng nhắc nhở cô là đã học được cách chế tạo nỏ thương. Thế nhưng cô mở bảng kĩ năng sống trước mặt ra, cô thật sự không nhịn được thở dài.

Thứ gọi là “chế tác nỏ” thật ra là đem các bộ phận để lắp ráp thành nỏ hoàn chỉnh. Vấn đề là, vật liệu ở đâu?

Vật liệu của nó rơi ở đâu? Phải đi đến đâu mà tìm đây?

Khi người chơi học công trình học, là học cách để chế tạo ra vũ khí cũng như vật liệu để tạo ra vũ khí. Thế nhưng những vật liệu đó phải đến trung cấp mới có thể học được. Còn sơ cấp của công trình học là học cách hủy đi một vật gì đó trong túi. Túi có giới hạn, không thể vứt bỏ cũng không thể mang theo quá nhiều. Nếu hủy đi những vật không cần thiết, kĩ năng học tập sẽ tăng lên không ít. Còn về việc chế tác gì đó cần nguyên liệu. Đây không phải là người mới học công trình học có thể hình dung ra để giữ lại nguyên liệu.

Không chỉ có như vậy, công trình học có những vật liệu hoàn toàn khác nhau. Mỗi loại vũ khí lại có những linh kiện rèn không giống nhau. Nếu muốn làm thành vật liệu, còn phải nhờ thợ rèn rèn cho mình. Hạ Mạt không hi vọng xa vời là mời được thợ rèn cao cấp để làm vật liệu cho mình lắp ráp. Đâu ai cho không ai cái gì như thế chứ?

Khi hiểu hết tất cả những chuyện này, cô cảm thấy trong lòng giống như có mèo cào. Cực kì khó chịu.

Giống như là một người ăn mày chưa bao giờ được ăn thịt. Thật vất vả mới kiếm được một con vịt rất to đã nướng lên sẵn trước mặt rồi. Thế nhưng thông báo là, nếu muốn ăn thì trước hết phải học cách làm sao để nướng được vịt. Như vậy mới được ăn, đây không phải là dày vò người ta sao? Đây không phải là hố cha sao???

Hạ Mạt cảm thấy tức giận, cô phẫn nộ đóng sách lại rồi thở dài một hơi. Đi ngủ đây!!!

Sau khi đến được Mặc Sơn, khoảng cách của Ngô Đông Thôn đã qua được hai mươi tư ngày. Thời gian như vậy ngoài dự tính của cô. Cô vốn tính chỉ ở Hồ Lạp Sâm tầm mười lăm ngày, cho dù trì hoãn thêm nữa thì không vượt quá hai mươi ngày. Nhưng cô không nghĩ là mình gặp sư pụ, cũng không nghĩ đến việc rèn luyện thân thể, càng không nghĩ ra là sẽ trễ kế hoạch hơn mười ngày. Những điều này khiến cô cảm thấy hơi lực bất tòng tâm.

Dưới chân núi Mặc Sơn có mấy trấn ở gần nhau, vì lẽ đó nếu so sánh từ Hồ Lạp Sâm đến đây thì người chơi bắt đầu tăng lên. Không giống như Hồ Lạp Sâm người chơi còn không nhiều bằng boss trong đó. Thì khi cô đến Mặc Sơn người chơi tương đối thưa thớt thì càng gần Bình Hưng Trấn người chơi càng lúc càng nhiều thêm.

Xung quanh chân núi Mặc Sơn có rất nhiều thôn trấn, vì vậy trên núi có rất nhiều khoáng thạch. Nhưng không phải là loại cao cấp gì cả, cao cấp thì không phải là không có. Nhưng mà chúng ở những vị trí khó tìm ra, đã vậy quái xung quanh hung hãn lại có độ khó cao. Bây giờ chẳng có người chơi nào rãnh rổi tìm bọn chúng tự ngược cả.

Hạ Mạt có bản đồ ở đây, đã vậy người lữ hành cô quen lại là một người cực kì tỉ mỉ. Dù bản đồ là được vẽ thủ công. Nhưng trên bản đồ chú thích rất nhiều, có nhiều chỗ chú ý nguy hiểm, vì vậy với những chỗ nguy hiểm Hạ Mạt tạm thời sẽ không thám hiểm làm gì.

Bởi vì cô lãng phí thời gian ở Hồ Lạp Sâm nên cô không có dự tính tiếp tục lăn lộn thêm ở Mặc Sơn nữa. Ngoại trừ những con tiểu quái để cô luyện tập ra, cô không quan tâm đến boss các loại. Lựa đường gần nhất với Bình Hưng Trấn để tiến lên.

Cho dù cô muốn như vậy, nhưng vẫn ở Mặc Sơn đến mười ngày mới bắt đầu thấy những người chơi xuất hiện ở khu mỏ. Nhìn họ có vẻ quen thuộc, có lẽ thường xuyên thu nhập vật liệu ở đây.

Nơi này thật sự là đất chật người đông! Đâu đâu cũng thấy có người cầm cuốc thu nhập khoáng thạch. Cũng không phải tất cả những người ở đây đều là thợ mỏ. Mà là nguyên tắc của Bụi Trần với kĩ năng sống. Bụi Trần không phân chia đẳng cấp, tất cả mọi người đều dựa vào [Điểm thuộc tính] sống qua ngày. Vì vậy, chỉ cần luyện kĩ năng sống cũng sẽ tăng điểm thuộc tính.

Đào mỏ có thể tăng sức mạnh, lột da tăng nhanh nhẹn, hái lượm tăng trí lực, câu cá tăng sự chịu đựng. Nấu nướng tăng thể lực…

Ngoại trừ những kĩ năng cơ bản nhất này còn có nhiều kĩ năng cao cấp. Nhưng không thể làm cho điểm thuộc tính của người chơi tăng thêm. Nguyên nhân trọng yếu như vậy mới khiến cho nơi này nhiều người chơi đào mỏ như vậy. Nếu bình thường lấy điểm thuộc tính rất khó khăn, thì ở đây là hoàn hảo nhất rồi. Người ta chỉ cần kiên nhẫn bỏ thời gian, hệ thống sẽ khen thưởng rất phong phú.

Hạ Mạt một thân trang bị ở Ngô Đông Thôn là cực hiếm, nhưng đã qua một tháng rồi. Hiện tại trang phục của cô không có gì là nổi trội, ngược lại so với một số người chơi còn xem như là nùi dẻ rồi…
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 48: Phòng Đấu Giá
Bình Luận ở đây
Bình Hưng Trấn rộng hơn Ngô Đông Thôn khoảng hai mươi lần. Cho dù diện tích rộng như thế nhưng so sánh với thành thị vẫn là một khu vực khá nhỏ không đáng nhắc đến mà thôi. Tuy nơi này nhỏ nhưng có phần đặc biệt hơn những nơi khác ở chỗ tại bản đồ Bạch Ích Châu này thì nơi này là trấn duy nhất có phòng đấu giá. Đây là trọng điểm khiến nơi này có vẻ phồn hoa hơn cách thôn trấn khác rất nhiều.

Túi đồ của Hạ Mạt không có nhiều ô lắm nhưng đã sớm chất đầy vật liệu. Ngoài sách kĩ năng, vũ khí và linh kiện là những thứ không thể cộng dồn trong game chỉ còn các vật liệu khác có thể cộng dồn được. Mỗi vật liệu linh tinh như vậy đều cộng được chín mươi chín mảnh. Những vật liệu dùng cho chế tác mà như vậy đã là tiết kiệm ô túi lắm rồi, khi đặt ở trong túi đồ hệ thống cho cũng chẳng tốn trọng lượng, không cần mang đi cũng được. Nhưng nếu các vật liệu khác không nhét vào túi được thì phải tự tìm cách mang đi, mà những vật liệu này lại chiếm trọng lượng như bình thường.

Cũng bởi lí do này cô chọn ra một số vật liệu có thể cộng dồn, nặng nặng quăng hết vào túi đồ. Còn những thứ như sách kĩ năng hay tiền bạc gì đó đều bỏ vào một cái túi tự làm rồi vác trên lưng.

Sau khi đến được Bình Hưng Trấn, cô đứng ở trước phòng đấu giá quan sát một lúc.

Tuy rằng hiện tại người chơi trên người đã trang bị một hai món trang bị thậm chí một nhóm nhỏ người chơi đã có những trang bị nguyên set rồi. Thế nhưng đa phần người chơi không có trang bị cũng chiếm rất nhiều.

Điều này không có gì lạ cả, bên trong Bụi Trần, ngoài phó bản, ngoài quái dã ngoại có hình người ra thì không có chỗ nào kiếm được trang bị bên ngoài cả. Nếu bạn muốn tìm địa điểm có thể kiếm được trang bị là điều không thể, mặt khác hiện tại những người chơi lập tổ đội cũng không nhiều, không quen nhau lại càng không dám đi cùng nhau… bởi lẽ đồ vật rơi ra có thể dẫn đến tranh giành, mất đồ là chuyện nhỏ, mất mạng mới là chuyện lớn.

Từ nhiều nguyên nhân như vậy nên phòng đấu giá lúc nào cũng là khu vực nóng nhất trò chơi cả. Những người chơi có tiền không ít, rảnh rỗi đều sẽ chạy đến đây đổi vài món trang bị tốt. Nếu như tình cờ có thể tìm được nhiệm vụ thưởng trang bị lại càng tốt hơn nữa. Trong phòng đấu giá huyên náo vô cùng, người đến bán đồ thì ít mà người mua đồ thì nhiều.

Hạ Mạt đi đến NPC của phòng đấu giá rồi dùng mười đồng vàng mua một vật phẩm có thể quan sát trực tiếp hình ảnh của phòng đấu giá rồi đến một nơi trống trải hơn để sử dụng vật phẩm. Cô ngồi dưới đất, mở ra vật phẩm đã mua được để kiểm tra giá của trang bị bên trong phòng đấu giá.

Trước tiên là kiểm tra bảng liệt kê trang bị, trong này chẳng có đồ vật quý giá gì cả, chỉ có vài món lèo tèo, nhưng nếu hiện ra sẽ rất nhanh bị người ta mua rất nhanh. Hạ Mạt lấy những món đồ không cần thiết ném lên sàn, mỗi thứ đều ra giá ngang bằng 1000 đồng vàng. Không đến mấy phút đã bị mua sạch sành sanh. Điều này khiến cô ngạc nhiên một chút, hiện tại nhu cầu của người chơi với trang bị là cung không đủ cầu… Chỉ tiếc này cô không kiếm được nhiều hơn, nếu không đã có thể kiếm được một số tiền không nhỏ rồi.

Đóng bảng trang bị, cô kiểm tra tiếp bên bảng vật liệu.

Mặc dù mọi người đều không có tiền đi học kĩ năng, thế nhưng người chơi tự mình đi luyện tập kĩ năng sống như Hạ Mạt cũng rất nhiều. Họ đào được vật liệu nên không thể lãng phí được, toàn bộ đều quăng vào sàn đấu giá. Chỉ tiếc là vật liệu hoàn chỉnh thì không có bao nhiêu.

Nào là vụn đồng, rồi da thú lủng, thảo dược không hoàn chỉnh…v…v đều được người chơi ném lên phải nói là một lô một lốc. Những vật liệu sơ cấp này chủ yếu là cho những người mới chơi luyện tập độ thuần thục mà thôi, sau này người chơi cũng có thể tự mình thu nhập lấy rất nhiều, giá cả cũng sẽ không đắt. Về những vật liệu này giá cả rất rẻ, những thứ này vừa có thể luyện độ thuần thục, vừa có thể đem bán nên bán được bao nhiêu hay bấy nhiêu, người chơi không cần suy nghĩ quá nhiều. Một công đôi việc.

Nhưng trái ngược với giá gần như cho không của vật liệu sơ cấp, vật liệu tốt hoặc hoàn chỉnh giá cả thật sự là không dễ chịu chút nào. Vật liệu này bình thường sẽ tạo ra thành phẩm rất tốt, một khi có người bán ra sẽ có người mua ngay không chần chừ. Vì vậy giá cũng rất cao.

Hiện tại trò chơi đã bắt đầu được hơn một tháng, trải qua những khó khăn ban đầu thì các công hội cũng đã có quy mô rồi. Trong đó còn có một số công hội có quy mô khá lớn. Những công hội này tự nhiên hiểu được là trang bị đang thiếu trầm trọng nên khi dành thủ sát các trang bị sẽ được khống chế nghiêm ngặt, tất nhiên công hội lớn sẽ quản thành viên của mình chặt chẽ để trang bị không lọt ra bên ngoài là điều tối quan trọng.

Vì vậy họ thường xem thử thành viên nào trong công hội có thể bồi dưỡng được kĩ năng sống, luyện tập kĩ năng sống là một hình thức đốt tiền, nhưng mà trong công hội tiền có thể có nhưng vật liệu thì không. Mà người thu nhập trong công hội cũng hạn chế nên càng ra sức bảo vệ phòng đấu giá, chỉ thiếu ăn ngủ ở nơi này nữa thôi.

Hạ Mạt chỉ đưa lên đấu giá da lông không hoàn mĩ lắm lên bán nhưng không bao lâu đã có người mua được. Cô mỗi lần quăng ra sẽ tăng giá lên cũng không ảnh hưởng lắm đến họ, thu được 20000 đồng vàng. Thêm số tiền có sẵn trên người thì tài sản của cô đã hơn 30000 vàng. Tuy chút tiền này ở thời kì sau không thấm vào đâu, nhưng ban đầu kiếm được như vậy đã là người có tiền rồi. Thời điểm này các công hội vốn lưu động cũng chưa chắc có nhiều như vậy.

Cô thu dọn đồ rồi ra khỏi phòng đấu giá rồi hướng về nơi sinh hoạt của Bình Hưng Trấn.

Mục đích ban đầu của cô đến Bình Hưng Trấn chỉ là vì phòng đấu giá thôi, thế nhưng bây giờ có thêm một mục đích khác. Ở nơi này chỉ có một bộ da của cá Bạch Khảm mà thôi. Cứ như vậy mà để lên người cô rõ là lãng phí. Giao cho người chơi cũng chưa chắc tạo ra vật gì tốt cả, nếu như giao cho NPC thích hợp, không chừng kết quả sẽ tốt đẹp ngoài sức tưởng tượng.

Đối với chuyện này, cô đã có tính toán cho riêng mình rồi.

Bụi Trần có rất nhiều NPC có thể thăng cấp, giống như nông dân có thể thăng thành chủ nông trường, ăn mày có thể thành binh sĩ, thợ may có thể thành thợ may cao cấp… mà cao cấp và sơ cấp khác biệt rất nhiều, ngoại trừ có thể kiếm được rất nhiều tiền từ người chơi còn có một số lợi ích khác.

Theo như cô quan sát thì một NPC sinh hoạt không nóng lòng thăng cấp kĩ năng của mình làm gì cả, biện pháp thăng cấp của họ quả thật là rất bình thường mà thôi. Nếu như có tài liệu tốt, có thể tăng lên độ thuần thục. Cũng bởi vậy nên NPC không cần có tài liệu gì cả, họ có cá tính riêng và rất khó đàm phán, hoàn toàn không xem người chơi vào mắt, chẳng có nguyên tắc gì cả. Tuy nhiên, nếu có được tài liệu quý hiếm muốn cầu cũng không được thì sẽ khác. Hay nào cách khác, nguyên tắc này sẽ biến đổi đến nghiêng trời lệch đất.

Cô thích là thích đám người không có nguyên tắc này.

Không có nguyên tắc thể hiện là mình có thể lợi dụng họ.

Hạ Mạt đối với việc lợi dụng người khác mà không cần phải trả giá cao rất nóng lòng.

Chính vì nguyên nhân này cô đi tìm thợ may có tay nghề tốt nhất ở đây. Trâu Tân.

Trâu Tân khi mới tiếp xúc với cô có vẻ rất kiêu ngạo, đối với yêu cầu của cô một cái nhìn cũng lười biếng không thèm ban phát cho cô. Nhưng khi cô lấy ra trong túi một bộ da cá Bạch Khảm thì lập tức mắt sáng rỡ, đầu tiên là tham lam vuốt bộ da, sau đó lập tức nịnh nọt Hạ Mạt đủ kiểu rồi sảng khoái lấy 1000 vàng là tiền công của cô mà thôi. Chỉ cần trả 1000 vàng là sẽ có một bộ trang bị mới.

Với kết quả như vậy… Hạ Mạt vô cùng bình tĩnh chấp nhận.


 
Last edited:

HạMinh

Hóa Thần Trung Kỳ
Ngọc
53
Tu vi
474
Trần Ai
Tác giả: Na Thì Yên Hoa
Quyển 1:
Chương 49: Phong Vũ Cư

Edit: Tang Du aka @An Hạ
Beta: @Mạc Tiếu Tuyền

Bình luận ở đây

Chương 49: Phong Vũ Cư

Trong thế giới này, phát minh hoàn hảo nhất chính là tiền bạc. Nếu như trong Bụi Trần không có tiền, người chơi phải tự mình phát minh ra hệ thống tiền tệ thì quả thật là một việc khiến người khác đau đầu. Cũng may là hệ thống tiền tệ này đã được xây dựng sẵn rồi.

Chỉ cần bạn chịu bỏ ra mười đồng vàng là có thể ung dung nhàn nhã không cần làm gì, ăn no tắm rửa rồi ngủ một giấc tại quán trọ lớn nhất ở Bình Hưng Trấn. Dù phải bỏ ra đến mười đồng để thuê phòng thì cũng có phần đắt đỏ, nhưng nếu so sánh với một người chơi từ lúc vào trò chơi không được tắm rửa sạch sẽ, không được nghỉ ngơi hợp lí thì cái giá này không hề lãng phí chút nào.

HP (điểm sinh mạng): Đầy điểm.

Thể lực: Đầy điểm.

Hạ Mạt đứng trước một quán trọ có tên là Độc Đường rồi duỗi người cho bớt mỏi lưng. Ngủ thoải mái một đêm khiến toàn thân cô đều khoan khoái vô cùng, cô ngẩng đầu lên đón lấy ánh nắng chói chang, ánh mặt trời rạng rỡ đến chói loà khiến cô phải hơi nheo mắt lại. Tất cả những điều này khiến tâm trạng của cô tốt lên rất nhiều.

Ở phòng tiếp khách cũng là một quảng trường rất náo nhiệt. Ở đây, người chơi có thể dùng công cụ chào hàng hình thành một hệ thống nói chuyện phiếm như các game truyền thống. Bởi vì chức năng của công cụ này nên những người chơi ở phụ cận (trước mặt) cũng có thể nhìn thấy nội dung trò truyện của người chơi khác. Chính vì vậy, nơi này thường là nơi kêu gọi tổ đội, cũng là một nơi chào hàng các trang bị hay vật phẩm kiếm được tốt nhất trong game.

Đối với Hạ Mạt mà nói, một người tự mình lăn lộn vẫn tốt hơn, nhưng có một tổ đội cũng không kém phần quan trọng.

Dù sao thì ở bản đồ dã ngoại có rất nhiều quái thực lực mạnh đến biến thái, cho là cô có trang bị tốt, vũ khí không tệ cũng không đủ để solo với chúng. Nếu muốn tiếp tục, cô cần phải đổi vũ khí tốt hơn, trang bị trên người cũng phải thay đổi, như vậy thì mới có thể một mình solo được. Nếu như tìm đại một tổ đội để đánh cược thì quá mức mạo hiểm, còn nếu như gặp phải xung đột trong đội thì lại càng mất nhiều hơn được. Cô có thể giết nhiều người như vậy trong một lần, nhưng chưa chắc làm được thêm một lần nữa. Cũng vì vậy, tổ đội càng ít càng tốt thì hơn.

Ở trong đại sảnh tìm đội ngũ cũng có một số lợi ích nhỏ, chỉ cần là người chơi ở trong sảnh tìm kiếm tổ đội thì phải tuân theo một quy định của hệ thống. Đó chính là tổ đội phải đủ bảy mươi hai giờ, chưa đủ thì không được rời đội để tổ đội với người khác. Thêm một điều nữa là những người chơi trong đội không được phép công kích thành viên. Nếu như vi phạm một trong những quy định này sẽ bị hệ thống trừng phạt. Hình phạt này chính là công bố tất cả thông tin cơ bản của người chơi.

Bị hệ thống công bố tất cả các thuộc tính không là điều gì quá to tát đúng không? Nhưng trên thực tế, chỉ cần công bố xong là người chơi đó sẽ biến mất không thấy tăm hơi. Có thể là họ đã chết, cũng có thể họ chưa chết… nói chung không ai rõ tung tích của họ ở đâu.

Tuy rằng Bụi Trần có mục đích cuối cùng là chọn ra những người có thể thích ứng với cuộc sống mới, nhưng hệ thống vẫn có một ít bảo vệ nhất định với người chơi. Con người khác với loài vật ở chỗ có một thứ gọi là đạo đức ràng buộc chặt chẽ, nếu như đạo đức cũng mất đi, đến cuối cùng chọn ra được một đám người không có đạo đức vậy thì lại trở thành một thất bại lớn của hệ thống rồi.

Tất nhiên là bên trong quy định vẫn có một số sơ hở có thể lợi dụng được, nhưng bên ngoài nhìn vào vẫn là một cách bảo vệ người chơi. Ít nhất mọi người sẽ không vì một vài trang bị mà đánh nhau, tranh chấp đến một mất một còn.

Cũng vì lí do này nên tất cả người chơi đều tự động đến đây tìm đội ngũ. Sinh mệnh chỉ có một, ai ai cũng quý trọng sinh mệnh của mình. Hạ Mạt cũng không ngoại lệ.

Nếu so sánh với các bản đồ của Bụi Trần thì Bạch Ích Châu cũng không phải là bản đồ lớn, dân cư ở đây tầm một đến hai triệu người. Bản đồ như vậy chỉ là bản đồ bình thường trong Bụi Trần. Chỉ khác là, mảnh đất này có núi cao hùng vĩ, có dòng nước êm ả chảy qua, núi non hiểm trở, phong cảnh đẹp mà phong phú. Chính vì vậy một hai triệu người muốn lấp kín hết tất cả đất đai chưa khai hoá ở đây vẫn còn là điều miễn cưỡng. Còn Bình Hưng Trấn chính là trấn lớn nhất ở Bạch Ích Châu, mỗi ngày người chơi ra vào trấn ước chừng hơn 20.000 người. Đó là chưa tính những người chơi thường trú tại nơi này, trấn này quả thật là nơi phồn tạp (phồn hoa, phức tạp). Người lúc nào cũng đông như kiến.

Người chơi trong đại sảnh để xin tổ đội hoặc là kiếm thành viên đều ở bên trong cả. Bình thường chỉ có đội trưởng hoặc quản lí trong đội đến đây. Một là vì tiết kiệm không gian, hai là khi đến đây mỗi người đều phải nộp 5 đồng vàng, người đến càng nhiều càng lãng phí tiền chứ chẳng được gì.

Hạ Mạt nộp 5 đồng vàng, nhận được một công cụ phiên dịch. Vật này có tác dụng thế này, khi mở ra thì trước mặt người chơi sẽ xuất hiện một khung chat như trong các game truyền thống. Mặt trên là những nội dung gọi tổ đội của tất cả những người đứng bên trong đại sảnh, nếu như người chơi muốn đăng tin thì sẽ có một công cụ khác. Chỉ tiếc, nếu muốn đem vật này đi thì phải tốn rất nhiều tiền, dù cho sau này trong tay mỗi người nên có một thiết bị liên lạc như vậy, nhưng hiện tại cô chưa đủ tiền mua.

Cô đưa mắt quan sát những người chơi đang ở trong phòng khách rộng mênh mông này, chỗ nào cũng có người cả… cô tìm một góc phòng bình thường, dựa vào một cây cột rồi mở công cụ phiên dịch ra. Trên công cụ phiên dịch chủ yếu là đội ngũ loại nhỏ tìm kiếm người đi dã ngoại kiếm trang bị, cũng có vài người đi phó bản… chỉ có một ít là đoàn đội hoặc công hội đến tuyển người. Tóm lại game truyền thống có thể loại tổ đội gì thì Bụi Trần có cái đó.

Màn hình với những thông tin chạy qua rất nhanh, muốn ở trên đống này kiếm được thông tin phù hợp với mình chắc phải luyện mắt lại quá.

Không lâu sau đó, Hạ Mạt tìm được thông tin một công hội tên là Phong Vũ Cư muốn khai hoang phó bản mười người - Giáo Uý Nghĩa Địa. Hiện tại họ đã có tám người, còn cần hai người. Yêu cầu cũng không cao lắm, tổng hợp thực lực vượt quá 200, nhanh nhẹn hơn ba mươi điểm là đủ rồi. Thế nhưng hình như họ kêu gọi rất lâu mà không có ai báo danh cả, cho nên vẫn luôn phát tin tức trên này.

Hạ Mạt nhìn thấy người tên là Hiểu Phong Tàn Nguyệt không ngừng phát tin tức thì nheo mắt lại. Lại là người này… Phong Vũ Cư đời trước cũng là công hội rất nổi danh. Cho dù không phải là công hội có quy mô lớn nhưng lại là công hội có thực lực mạnh mẽ. Các hội viên đều là người có thực lực và trung thành với công hội. Không chỉ có như vậy, trước khi chết Hạ Mạt còn nghe nói họ là công hội triệu tập được hơn 80% số người có thể tồn tại sau cùng. Nếu so sánh với tất cả các công hội khác thì con số này rất cao. Hiểu Phong Tàn Nguyệt là phó hội trưởng của Phong Vũ Cư, đồng thời cũng là người vô cùng khiêm tốn, tính cách của anh ta cô không rõ lắm, thế nhưng nếu có thể nắm được quyền phục sinh thì không thể là nhân vật bình thường được.

“Còn vị trí không?”

Hạ Mạt nhắn tin riêng cho Hiểu Phong Tàn Nguyệt.

Không lâu sau đó, Hiểu Phong Tàn Nguyệt cũng trả lời cô:

“Có một chỗ”

“Tôi muốn tham gia”

Hiểu Phong Tàn Nguyệt dừng một lúc sau đó mới trả lời cô.

“Chúng tôi cần thực lực tổng hợp hơn 200 điểm, nhanh nhẹn hơn 30 điểm, nếu như bạn không đủ hoặc kém hơn một chút thì cho tôi xin lỗi…”

“Nếu như không đủ, tôi đã không nhắn tin”

Hạ Mạt chậm rãi trả lời anh.
 
Last edited:

HạMinh

Hóa Thần Trung Kỳ
Ngọc
53
Tu vi
474
Trần Ai
Tác giả: Na Thì Yên Hoa
Quyển 1:
Chương 50: Vũ Dạ Trường Ca

Edit: @Mạc Tiếu Tuyền
Beta: @Mạc Tiếu Tuyền

Bình luận ở đây
Chương 50: Vũ Dạ Trường Ca.

Câu trả lời của Hạ Mạt làm Hiểu Phong Tàn Nguyệt có chút chần chờ, hiện tại lực lượng tổng hợp của mọi người thường trong khoảng từ 120 đến 150, nếu có thể đạt tới 180 đã là rất mạnh, còn nếu đạt đến 200 thì nhất định là một người nổi bật.


Giáo Úy Nghĩa Địa là một phó bản đối kháng sinh vật Tử Linh, Phong Vũ Cư đã từng có lần không suy nghĩ trước sau tùy tiện đi vào một lần, kết quả tổn thất lớn, còn chưa đánh tới BOSS thứ nhất đã chết hai người chơi, điều này làm cho cả công hội cực kỳ uể oải. Chẳng qua Hiểu Phong Tàn Nguyệt và hội trưởng Vũ Dạ Trường Ca trong lúc đau buồn vẫn không muốn buông tha tính toán tiến đánh phó bản này, chỉ là thận trọng hơn so với lúc trước.


Họ nhiều lần tổng hợp thực lực của người chơi tiến vào phó bản, phát hiện thực lực người chơi thường dừng ở mức 150, vì chắc chắn hơn..., lúc này họ muốn tổ chức tổng hợp lại các người chơi có thực lực ở mức 200 để tiến vào, lần này hẳn sẽ không có vấn đề gì. Chỉ là, ý tưởng tốt, nhưng nếu để làm được thì khó khăn không nhỏ, huống chi, dựa theo ý tưởng của Vũ Dạ Trường Ca, nếu như có thể chiêu mộ vào đội ngũ, tốt nhất nên chiêu mộ vào công hội, cho nên đối với nhân phẩm người chơi, anh ta cũng rất để ý. Còn về việc muốn tổng hợp lại các người chơi có thực lực đã ngoài 200, điều này khá khó, nhưng không có nghĩa là không làm được, nếu như muốn chiêu mộ người chơi có nhân phẩm tốt, việc này tuy cũng khá khó, nhưng cũng không phải không làm được như trên. Nhưng khi đã muốn chiêu mộ các người chơi có thực lực ngoài 200, lại muốn thêm nhân phẩm tốt và tốt nhất còn phải vào công hội của mình, việc này quá khó.


Dưới điều kiện khắc nghiệt như thế này, cũng không thể trách họ ở trong đại sảnh Bình Hưng Trấn chiêu mộ người chơi nhiều ngày như vậy vẫn chưa đầy mười người. Chẳng qua, thời gian chờ đợi dài làm Hiểu Phong Tàn Nguyệt trở nên rất bình tĩnh, không còn hào hứng tuỳ tiện tìm người khác trò chuyện, cho nên khi Hạ Mạt tìm anh ta, thái độ nghi ngờ của anh ta vẫn chiếm rất lớn.


"Số liệu cụ thể của cô là bao nhiêu?" Hiểu Phong Tàn Nguyệt nhanh chóng hỏi.


Đây vốn là một vấn đề rất bình thường, có thể dễ dàng hiểu rõ số liệu thực lực người chơi trong đội ngũ mà tiến hành sắp xếp. Nhưng Hạ Mạt lại thấy trong các tổ đội của họ, tổng hợp lại có rất ít người chơi có thực lực vượt qua 200.


Tục ngữ nói: Tiền tài không để ra ngoài, thật ra đối với thực lực cũng là như vậy.


Cho nên Hạ Mạt uyển chuyển từ chối trả lời: "Điều này không thể tuỳ tiện tiết lộ."


"Vậy cô cần chứng minh như thế nào để mọi người biết thực lực tổng hợp của cô đã vượt qua 200? Tất cả mọi người đều không quen nhau, cũng không thể nói thực lực của mình là bao nhiêu thì là bấy nhiêu đi? Dù thế nào tôi cũng phải phụ trách cho cả đoàn thể." Hiểu Phong Tàn Nguyệt đối với việc Hạ Mạt che dấu cũng tỏ ra vẻ hiểu biết, dù là ai cũng không thể vừa gặp nhau thì đã đem mình cho đối phương xem hết từ trong ra ngoài, vả lại hai bên vẫn là người xa lạ, càng không thể có việc này được.


"Như vậy đi, ở cửa đại sảnh, anh tìm giúp tôi một người có thực lực tổng hợp trên 200 rồi cho tôi tiến hành quyết đấu trong 1 phút đồng hồ, nếu thực lực của tôi không đến 200, vừa ra tay thì có thể nhìn ra." Hạ Mạt nói ra một đề nghị có vẻ có lợi đối với hai bên.


Hiểu Phong Tàn Nguyệt đối với đề nghị này rất hài lòng, phải biết rằng con số thực lực tổng hợp 199 và thực lực tổng hợp 200 tuy rằng chỉ kém một, nhưng trong chiến đấu thực tế lại không nhỏ như vậy. Một người có thực lực tổng hợp trên 100 muốn đánh với một người có thực lực tổng hợp 200 là chuyện không thể, cho nên đề nghị này của Hạ Mạt có thể kiểm tra giá trị thực lực tổng hợp của cô, còn có thể không lộ ra con số thực lực cụ thể của cô, hai bên đều đạt được sự hài lòng.


Vì thế hai người nhanh chóng làm việc.


Người ứng chiến không phải là ai khác, chính là hội trưởng Phong Vũ Cư – Vũ Dạ Trường Ca, anh ta là người thứ nhất có giá trị thực lực vượt qua 200 ở Phong Vũ Cư, đồng thời cũng là người có giá trị thực lực tổng hợp cao nhất trong cả Phong Vũ Cư, hiện tại thực lực tổng hợp của anh ta đã đạt đến 224, cho anh ta nghiệm chứng là thích hợp nhất.


Các thôn trấn giữa Bụi Trần đều ở trong khu an toàn, về lý hẳn sẽ không thể giết chóc trong đây, nhưng điều này cũng không phải tuyệt đối, chẳng qua nhiều người chơi đều nghĩ nơi này không thể giết chóc nên nếu muốn đánh nhau trong đây, chỉ có thể dung hình thức quyết đấu.


Hình thức quyết đấu không có thời gian nhất định, dài nhất là 10 phút, ngắn nhất là 1 phút đồng hồ, quyết đấu giữa hai bên có thể căn cứ thực lực của mình mà lựa chọn thời gian, mà người xem thậm chí có thể hạ chú trên người người quyết đấu trong thời gian đánh nhau.


Vũ Dạ Trường Ca mặc một thân trang phục màu xám, bộ quần áo này là do anh ta lấy tiền của bản thân rồi tốn không ít thời gian để có được, thuộc tính rất không tệ. Bên hông của anh đeo một thanh trường kiếm, tuy nhìn không thấy thân kiếm, nhưng xem cách chế tác từ chuôi kiếm và vỏ kiếm thì lại là một thanh vũ khí khá tốt. Anh ta đứng ở trong đại sảnh người chơi nhìn trái phải một lúc cũng không thấy có người đến quyết đấu cho nên bảo Hiểu Phong Tàn Nguyệt thúc giục Hạ Mạt.


Sau khi được Hiểu Phong Tàn Nguyệt miêu tả cách ăn mặc và diện mạo của Vũ Dạ Trường Ca, Hạ Mạt liền đi ra từ trong đại sảnh người chơi, cách đó không xa, sau lưng cô có một người vừa đi vừa trò chuyện cùng Vũ Dạ Trường Ca, vừa tìm Hiểu Phong Tàn Nguyệt ở xung quanh.


"Vũ Dạ Trường Ca?" Kiếp trước Vũ Dạ Trường Ca cũng có thể xem như là một danh nhân, Hạ Mạt biết người này, chẳng qua những danh nhân này đều sợ bị người khác ám sát, trên cơ bản đều mặc áo choàng, lại nói tiếp, đây là lần đầu tiên Hạ Mạt thấy được diện mạo của Vũ Dạ Trường Ca. Tuổi anh ta trong khoảng 30, là một người đàn ông diện mạo nho nhã, thanh kiếm bên hông anh ta chẳng những không hao tổn được khí chất nho nhã của anh, lại làm cho xung quanh anh ta sinh ra vài phần khí khái anh hùng, hơn nữa người này là một người rất sạch sẽ, quần áo, gương mặt, hai tay đều rất tươm tất, anh ta đứng ở cửa đại sảnh rất dễ khiến người ta chú ý.


Cho nên sau khi Hiểu Phong Tàn Nguyệt miêu tả hình tượng đặc thù bên ngoài của Vũ Dạ Trường Ca, Hạ Mạt gần như là nhìn một lần đã nhận ra Vũ Dạ Trường Ca đứng trong đám người.


Vũ Dạ Trường Ca nghe có người gọi mình liền quay đầu xem, thứ đầu tiên đập vào ấn vào mắt anh chính là một khuôn mặt xinh đẹp. Vẻ đẹp của con gái được chia thành rất nhiều loại, ví dụ như dịu dàng như nước, hoặc như cô gái hàng xóm nhà bên, hoặc nghiêng nước nghiêng thành, hoặc vô cùng quyến rũ, vân vân.


Nhưng cô gái trước mặt này lại không xinh đẹp như trên ý nghĩa bình thường. Phải hình dung rằng toàn thân cô đều là sát khí.


Tuy rằng xinh đẹp và giết chóc là hai từ rất không liên quan đến nhau, nhưng không biết vì sao, khi Vũ Dạ Trường Ca nhìn thấy cô gái trước mặt này, thứ đầu tiên có thể nghĩ đến chính là nữ sát thủ người đầy máu trong lúc chiến đấu. Thật sự là quá mức sắc bén, quá mức có tính công kích.


Dáng người gầy nhỏ kia trái ngược với gương mặt hết sức sắc bén kia, thoạt nhìn có chút yếu đuối, cứ như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.


Vũ Dạ Trường Ca tỉnh bơ đánh giá cô gái từ trên xuống dưới rồi mới chần chừ mở miệng: "Xin hỏi cô là..."
 
Last edited:

Top