Trần Ai - Trò Chơi Sinh Tồn - Na Thì Yên Hoa

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 31: Hồ Lạp Sâm
Bình Luận ở đây


Hệ thống nhiệm vụ của Bụi trần chia thành hai loại.

Loại thứ nhất cách thức nhận giống như những nhiệm vụ bình thường trong các trò chơi truyền thống. Tức là nhiệm vụ sẽ biểu thị phía trên đầu nhân vật, trực tiếp đi làm nhiệm vụ là được. Loại khác chính là nhiệm vụ phát động, nghĩa là thông qua các hoạt động hoặc chiến đấu của người chơi mà vô tình gặp được các NPC mới có thể nhận được nhiệm vụ. Ví dụ đơn giản hơn, nhiệm vụ phát động cũng như nhiệm vụ ẩn tàng trong trò chơi thông thường vậy. Nếu có khác nhau thì cách thức của hai loại nhiệm vụ này có phần khác nhau. Nhiệm vụ tự mình phát động thì khen thưởng chắc chắn nhiều hơn nhiệm vụ mặc định. Thế nhưng nhiệm vụ phát động có liên hệ đến thuộc tính của người chơi, nếu thuộc tính không đủ thì hệ thống chỉ giao cho người chơi một nhiệm vụ mặc định khác phù hợp hơn là cùng.

Điều này trong tương lai ai ai cũng đều biết, nhưng hiện tại trò chơi mới mở. Mọi người đều bị những trò chơi cũ trong quá khứ tác động, vì vậy chẳng ai nghĩ đến có loại nhiệm vụ tự mình nhận cả.

Hạ Mạt sở dĩ lựa chọn đi đường xa, ngoài tránh né các tổ đội luyện cấp ở đó. Nguyên nhân chủ yếu tất nhiên là nhắm vào nhiệm vụ ẩn tự mình phát động này.

Ra khỏi Ngô Đông thôn, Hạ Mạt hướng về đồng cỏ ở phía đông mà đi. Ra khỏi đồng cỏ, là một khu rừng khác. Vùng rừng rậm này trong Bụi Trần chính là một trong những khu rừng ở biên giới. Hồ Lạp Sâm. Đây cũng chính là giới hạn cuối cùng của Mặc Sơn, ở phụ cận Ngô Đông Thôn tạo thành một địa hình núi cao rừng xanh hiểm trở mà mỹ lệ. Nhưng ban đầu, tất cả những quái ở nơi này đều là chủ động công kích, đã vậy còn khá mạnh nên thời kì đầu trò chơi những người chơi không muốn chết đều bỏ qua nơi này.

Sau khi Hạ Mạt đi vào rừng rậm thì mới hoàn hồn trở lại. Nơi này không giống như mảnh rừng nhỏ bên cạnh Trấn Tân Thủ. Mà Hồ Lạp Sâm là một khu rừng đúng chất, một khu rừng rộng lớn không có lối ra. Địa hình bên trong phức tạp, thay đổi đa dạng không phải là loại người chơi có thể dễ dàng tưởng tượng được. Vì lẽ đó, muốn ở đây sinh tồn. Ngoại trừ năng lực của mình đủ dùng, còn phải có một khả năng thích nghi cực tốt.

Ở Bìa rừng, cảnh sắc duyên dáng chẳng khác gì nếu đi vào sâu hơn. Bởi vì khi đi vào sâu hơn, vẫn có thể ánh nắng mặt trời rực rỡ xuyên qua những tán lá cây. Nhiệt độ ấm áp tỏa ra, ánh nắng chiếu trên đất khúc xạ tới cánh tay mang đến cảm giác mềm mại. Giống như có một nhánh lông chim lướt nhẹ trên cánh tay. Hơi ngứa một chút, nhưng cảm giác nhẹ nhàng rất thoải mái.

Những sinh vật càng độc, thì bề ngoài lại càng hấp dẫn. Rừng rậm càng yên tĩnh càng đẹp đẽ thì lại khiến cô không thể bớt căng thẳng. Giống như là có thứ gì đó đang mai phục chuẩn bị nhảy ra. Cô rút trường kiếm sau lưng ra, nắm trong tay. Vừa đi vừa quan sát bốn phía, phòng vệ có nguy hiểm khiến cô không kịp phản ứng.

Trên thực tế, cô phòng vệ như vậy là vô cùng chính xác. Bởi không lâu sau đó, thứ cần xuất hiện cuối cùng cũng xuất hiện. Tuy rằng chỉ là mấy con hồ ly, nhưng vì chúng có động tác cực nhanh, đã vậy móng vuốt cực kì sắc bén. Nếu không phải Hạ Mạt phản ứng nhanh, nhanh chóng giết chúng thì trên người cô có lẽ chẳng lành lặn gì nữa rồi.

Sau khi giải quyết xong mấy con hồ ly, Hạ Mạt ngồi xổm xuống, lấy ra trong túi một con dao để lột da. Cô nhớ lại kí ức của một đời trước, thận trọng lột da hồ ly.

Dù rằng một đời trước kỹ năng sinh hoạt của cô đều đạt đến cấp Đại Sư. Cô cũng đã sớm đem những kĩ năng này khắc sâu trong đầu mình, nhưng nếu dùng những động tác này bắt một thân thể chẳng có chút thông thào nào mà làm tốt thì thật không dễ dàng. Chỉ nhìn bốn, năm con hồ ly thân thể và da lông đều được Hạ Mạt làm cho vụn vặt thì biết. Nếu như thịt hồ ly mà không ăn được như người khác nói, cô thật sự sẽ căm ghét tay chân lóng ngóng của mình rồi.

Chỉ cần một ký ức thông thạo, cộng với việc luyện tập thường xuyên. Muốn chỉ lần hai mà thành thạo kỹ thuật thì không có gì khó cả. Hạ Mạt dọc đường vừa chém, vừa giết vừa lột da thu được không ít da và lông động vật. Cô đều xử lí theo tác dụng của chúng, ngoại trừ một ít xương thú cuối cùng cũng có được da hoàn chỉnh rồi.

Sắc trời dần trở tối, ở trong rừng đi lại dĩ nhiên sẽ cảm nhận được bóng tối nhanh hơn. Cô đã đi rất xa biên giới của rừng, cứ đi bên trong rừng rậm, cây cối rất cao, lại hết sức tươi tốt. Bình thường ánh mắt trời chiếu vào đã khó. Trời tối sâu trong rừng đến nhanh hơn bình thường.

Ở một nơi tương đối trống trải cô ngồi đốt lửa trại. Cô lựa chọn nơi cắm trại rất kĩ, không phải đầu gió. Có cây cối lớn che giấu. Đã vậy còn có chỗ dễ dàng chạy trốn, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa cũng có thể tùy cơ ứng biến, không cần luống cuống tìm chỗ thoát thân hoặc bó tay chịu trói.

Bản đồ của Bụi Trần rất lớn, lớn như thế giới hiện thực vậy. Vì vậy muốn đi đến một mảnh bản đồ khác tiêu tốn thời gian trong thực tế không khác gì nhau. Hơn nữa bây giờ thú cưới chưa xuất hiện, người chơi muốn đi đâu thì phải dựa vào hai chân trần. Vì vậy rất tốn thời gian để di chuyển.

Mặc dù không có bản đồ, nhưng Hạ Mạt một đời đều là đóng đô ở bản đồ dã ngoại. Vì vậy cô có rất nhiều kinh nghiệm để lăn lộn tại bản đồ dã ngoại. Cô bò lên thân cây, nhìn qua những khe hở của cây lá rậm rạp để quan sát hướng cô muốn đến. Địa điểm đó ở phía Bắc. Cô tính toán vị trí của mình hiện tại và nơi mà cô muốn đến, sau khi ước chừng, cô không khỏi thở dài một hơi. Cho dù cô hiện tại không đi đường vòng để đi qua rừng, nhưng nếu cứ đi thẳng thì đến được Trấn Bình Hưng cũng là nửa tháng sau rồi. Dù là tính toán rất có lợi, nhưng nếu trên đường gặp phải sự cố gì đó thì không biết đến bao giờ mới đến được nữa.

Nếu như thời gian là sau một tháng thì cô tuyệt đối không có lớn gan châm lửa ở Hồ Lạp Sâm như vậy. Dù sao thời gian sau nhiều người chơi đều muốn mưu sinh, nên nếu có người chơi không có tổ đội ngồi đây châm lửa. Thật sự là muốn tìm chết. Thế nhưng bây giờ cô không sợ, dù sao bây giờ những người mới ở Ngô Đông Thôn muốn vào Hồ Lạp Sâm đếm trên đầu ngón tay, mà nếu có vào thì cô cũng chưa chắc sẽ thua đối phương.

Lửa trại rạo rực, ánh than hồng hồng táp vào khuôn mặt cô, khiến cô cảm thấy rất ấm áp. Cô lấy thịt hồ ly thu nhặt được lấy ra, xiên qua một nhánh cây rồi chậm rãi nướng trên lửa trại. Mặc dù không có gia vị, nhưng mùi thịt vẫn có vị đặc trưng rất thơm. Tiếng xèo xèo do mỡ chảy ra trên đá vẫn khiến người khác nhịn không được mà nuốt nước vọt. Hạ Mạt trở thịt trên lửa, rồi rút kiếm ra. Dùng hòn đá thô ráp rồi tưới nước suối lên mài kiếm.

Vũ khí muốn giữ được độ sắc bén thì phải mài thường xuyên. Nhưng mà bây giờ cô không nhàn rỗi đưa cho NPC đánh bóng hay sữa chữa. Chuyện như thế này cũng chỉ có thể tự mình làm.

Cô chăm chú vào công việc, hầu như mọi sự chú ý đều đặt trên thân kiếm. Thế nhưng, chỉ cần một tiếng động lạ phát ra. Cô sẽ lập tức phản ứng lại.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 32: Hồ Vương
Bình Luận ở đây
Nếu nói về quái ở trong rừng, liệt kê ra thì toàn là những loài thú dữ chiếm chủ yếu.

Tuy rằng những thú hoang ở ngoài đời thật sợ lửa, nhưng dù sao đây cũng là trong trò chơi thôi. Vì vậy boss nhỏ ở bản đồ dã ngoại sẽ không quá sợ lửa. Dù chúng vẫn giữ bản chất đó, nhưng cũng sẽ không như những con thú bình thường nhìn thấy lửa vẫn không dám đến gần. Tóm lại, quái rừng ở trong trò chơi tiến hóa hơn rất nhiều so với thế giới thật.

Hạ Mạt nằm nghỉ trên một cành cây, dù vậy vẫn không quên quan sát động tĩnh của bên dưới mặt đất. Không lâu sau đó, cô nhìn thấy một con hồ ly chậm rãi từ trong bụi đi ra. Nó xuất hiện cũng là lúc cô vừa mới leo lên cây đại thụ này. Thế mà vẫn không phát hiện ra ngoài nó vẫn còn có Hạ Mạt. Cô quan sát con hồ ly khi nó dừng lại trước tàn tro của đám lửa trại mà cô đã đốt. Nó nhe răng, dùng lưỡi cảm nhận hơi nóng của lửa. Ngoài bộ lông mượt mà, sâu trong miệng có một cái lưỡi dài đỏ thắm. Thoạt nhìn rất đáng sợ. Bấy giờ, Hồ ly mới uyển chuyển xoay đầu quan sát xung quanh.

Nó không di chuyển quá nhanh, cũng không gấp gáp muốn rời đi. Nó đi vòng vòng quanh lửa trại, dường như là chỉ muốn biết là ánh sáng dịu dịu mà ấm áp này là từ thứ gì ra mà thôi. Bỗng nhiên, hồ ly phát hiện ra bên trên than vẫn còn thịt nướng còn sót lại. Mùi vị của thịt nướng tỏa ra thơm phức. Kì thật chính là vì hương thơm này làm nó bị hấp dẫn đến đây. Chỉ là khi nó vừa định đến gần món thịt béo bở kìa, nó lại thận trọng đánh hơi. Hình như đã phát giác ra điều gì đó, nhanh chóng lùi lại mấy bước. Lúc này mới cẩn thận quan sát xung quanh thêm lần nữa.

Hạ Mạt vốn định dùng Xuy Châm công kích con hồ ly này. Khi cô nhìn thấy bộ lông vừa mượt vừa dày tạo thành một lớp phòng vệ chắc chắn thì từ bỏ ý định này. Xuy Châm thật sự là không có lực công kích gì cả, nếu với da người thì còn có thể dùng. Nhưng nếu dùng nó để hạ hồ ly thì thật sự là lực bất tòng tâm. Cô lấy ra chất độc bôi lên lưỡi kiếm, cẩn thận di chuyển không để phát ra một chút tiếng động nào rồi quan sát hồ ly. Cô chờ đợi, nếu có thể tiếp cận hồ ly. Hoặc nó vào trong phạm vi công kích của cô,cô sẽ từ trên cây nhảy xuống, đánh bất ngờ để nó không kịp phản công.

Cô nheo mắt lại, khẽ liếm môi. Con hồ ly này vừa lớn, lại có bộ lông trên người rất đẹp. Lông màu đỏ tươi, nhìn như một ngọn lửa đang cháy. Nếu có thể dùng nó để làm thành một trang bị, chắc chắn trang bị so sánh được với nó chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Hồ ly phát hiện ra thịt nướng trên than là đồng loại của mình thì trở nên nóng nảy. Nó ở gần lửa trại tức giận cứ đi tới đi lui. Trong miệng phát ra những tiếng gầm nhẹ. Lông lúc này cũng dựng đứng lên, khắp toàn thân đều phát ra một sự nguy hiểm.

Hạ Mạt vẫn còn đang chờ thời điểm thích hợp để đến gần nó, thế nhưng hồ ly lại đột nhiên ngẩng đầu lên. Hướng về phía cô đang nấp rồi gầm nhẹ. Trong ánh mắt nó có một ánh sáng sắc bén như muốn xuyên thủng cô. Khóe miệng vì vậy ngày càng rộng, nhe ra hàm răng trắng noãn. Nó vòng qua lừa trại, ngay khi ở trong phạm vi công kích của cô thì dừng lại. Nó trừng mắt với cô, rồi bỗng nhiên ngồi xuống. Ngẩng đầu về phía bầu trời gầm gừ vào tiếng.

Hạ Mạt vốn là đang định cân nhắc xem nên công kích thế nào để có thể giết chết hồ ly vừa dễ dàng lại ít tốn sức lực. Thế nhưng khi nhìn thấy động tác như vậy, trong lòng chìm xuống. Cô nghiến răng… Nó là…

Cô quan sát thân hình, đây không phải là một con hồ ly bình thường. Nó có thể là một boss. Cũng không thể trách được vì sao nó lại có IQ cao như vậy. Đang quan sát để nhẩm tính thực lực của mình với boss, nó còn gọi đồng bọn đến. Một mình cô đối phó với nó đã mệt lắm rồi, nếu như lúc này có nhiều hồ ly đến nữa thì cô chết chắc.

Hồ ly không phải là động vật theo đàn…

Hạ Mạt chưa kịp suy tính gì nhiều, thì cô đã nghe trong rừng có rất nhiều tiếng kêu gào, đáp lại tiếng kêu của Hồ Vương. Không nghĩ được gì nữa, cô hít một hơi sâu, từ trên cây nhảy xuống. Trong lúc cô rơi xuống đất, Hồ Vương nhào tới, lực mạnh đến nỗi nếu trúng thì có thể bị xé toạc làm nhiều mảnh không chừng. Cũng may là Hạ Mạt đã tính trước chuyện này, vì vậy chưa tiếp đất đã ở không trung xoay người để lựa phương hướng rơi xuống. Ngay khi đáp xuống, cũng đúng là chỗ cô nhắm đến. Đó là dưới bụng Hồ Vương. Nơi có lông không nhiều, da thịt cũng rất mỏng manh…

Kiếm trong tay cô cũng không phải vật trang trí, ngay khi lướt qua đã để lại một lỗ hổng sâu trên bụng Hồ Vương.

Hồ Vương không ngờ được là người đến lại có tốc độ nhanh đến vậy. Không chỉ tránh được công kích của mình, mà còn gây cho mình một vết thương cực lớn. Trong khoảng thời gian ngắn, nó vừa đau lại vừa tức giận. Nó ngẩng đầu cất tiếng gọi bầy đàn, tiếng thét làm cho người khác có phần sợ hãi. Không lâu sau đó có tiếng hồ ly đáp lại, tuy là khoảng cách này có thể còn xa lắm. Nhưng tốc độ của hồ ly phải nói là rất nhanh, đã vậy địa hình trong rừng chúng đều quen thuộc. Rất nhanh sẽ chạy đến được nơi này.

Bây giờ cô nghĩ lại, muốn chạy trốn khỏi Hồ Vương là điều không thể, chuyện duy nhất có thể làm là lúc bầy hồ ly chưa đến nhanh chóng giết chết đầu đàn. Nếu không thì cô không có cách nào thoát được.

Hồ Vương chính là con thú đầu đàn hồ ly. Tuy bị Hạ Mạt chém một vết sâu như vậy, trên kiếm của cô còn có độc. Nó dù có bị trúng độc nhưng vẫn có thể chống đỡ để công kích cô. Hồ Ly có nhanh nhẹn vô cùng cao. Đã vậy Hồ Vương sống lâu vừa lão làng lại càng cao. Động tác của nó không dễ mà nhìn thấy được, mặc dù có nhiều năm kinh nghiệm chiến đấu cô vẫn không thể dự đoán chính xác là tiếp theo nó sẽ làm gì. Dù sao thì thân thể cô không phải là thân thể kiếp trước, nhanh nhẹn cũng không cao như ý muốn. Tuy rằng cô cùng Hồ Vương đánh qua đánh lại hai bên đều bị thương, nhưng các đòn của cô không gây ra vết thương gì nhiều cho nó cả.

Phụ tử từ từ phát tác làm cho động tác của Hồ Vương các lúc càng chậm, nhưng sức mạnh của nó thì càng lúc càng lớn. Công kích ngày càng hung hãn, chỉ một hai phút chiến đấu mà cô đã phải dùng gần hết thể lực. Cô đứng một chỗ đầy mệt nhọc, giơ song kiếm lên quan sát Hồ Vương. Toàn thân mệt nhừ, cô đến cực hạn rồi. Thậm chí tay còn không còn đủ sức để nhấc song kiếm nữa.

Thanh kiếm trên tay cô nặng như chì, giơ lên cũng đã thấy được giới hạn. Cánh tay của cô đã chậm chạp run. Đó không phải là sợ mà là vì tay đã đạt đến giới hạn. Rất mỏi. Hạ Mạt thở dốc, cô nhìn chòng chọc vào Hồ Vương, như thể cảnh tỉnh bản thân mình. Cũng như nhắc nhở mình chưa được từ bỏ. Hồ Vương vẫn chưa đi. Miệng vết thương ở bụng không ngừng chảy máu, nó cúi xuống liếm liếm vết thương, máu dây ra nhuộm lốm đốm trên lông, máu như vậy khiến nó thêm phần hung bạo.

Nó ngẩng đầu lên, quan sát Hạ Mạt. Nó hơi lùi ra sau, lấy đà rồi chuẩn bị nhảy vọt lên. Hạ Mạt nheo mắt, cô nhìn thấy động tác của nó… ngầm hiểu là đây là đòn sau cùng. Sau khi thanh tỉnh đầu óc, cô giơ cao song kiếm, sẵn sàng đỡ đòn. Cũng vì vậy mà sức lực quay về không ít, song kiếm cũng đã vững vàng hơn…
 
Last edited:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 33: Huyền
Bình Luận ở đây


Một xung lực rất lớn đập vào Hạ Mạt khiến trong nháy mắt đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Tất cả kí ức kiếp trước giống như một cuốn phim quay chậm từ từ trình chiếu rõ ràng. Lúc những hình ảnh biến mất cô nhìn thấy Hồ Vương đang trừng mắt nhìn mình. Móng vuốt sắc bén xuyên qua da thịt dường như muốn xé nát vai cô. Hàm răng trắng dã nhe khoe một miệng đầu máu tươi. Trong lúc đó, cô thật sự cảm thấy hoảng. Đầu của cô có còn trên cổ không? Hay bị hồ ly nuốt chửng rồi?

Nhưng Hạ Mạt không có thời gian để kiểm tra xem giả thuyết mình đặt ra có đúng hay không. Cô đưa tay với lấy trường kiếm, nhưng cánh tay bị hồ ly ấn xuống không thể cử động được. Như vậy mọi chuyện sẽ chấm dứt sao? Ý nghĩ buông bỏ chỉ lướt vội qua trong nháy mắt, một giây tiếp theo, cô chưa kịp suy nghĩ gì nhiều thì cơ thể đã phản ứng lại. Cô há to miệng, cố gắng cắn sâu vào cổ Hồ Vương.

Lông ở cổ rất dày, Hạ Mạt cắn vào có vị khô khan và kì dị. Cô sợ là không cắn được đến động mạch của nó nên càng lúc càng mạnh, cố gắng cắn vào sâu hết sức. Vào thời khắc ấy, cảm nhận của cô duy nhất một chữ. Đau. Giống như là khoang miệng của cô bị thứ gì đó rất lớn nhồi vào, khít khao đến mức không còn chỗ trống nữa. Không phụ kì vọng của cô, một lát sau thì chất lỏng ấm nóng tràn ra như muốn cuốn trôi tất cả mọi thứ. Cô cố gắng kiềm chế bản thân, không cho chất lỏng tràn vào miệng mình. Đồng thời cố gắng cắn mạnh hơn ở vị trí động mạch chủ.

Hồ Vương gào lên rất thê thảm, chân trước nó đã buông ra không còn giữ cô nữa. Nó cố gắng lắc mạnh người, muốn vung vẩy để Hạ Mạt buông nó ra. Thế nhưng khi cô được giải thoát thì như cá gặp nước lấy tay bóp cổ Hồ Vương. Mặc cho nó có gào thét, có hung hăng thế nào cũng không buông tay.

Hồ Vương sắp chết nên dùng sức giãy. Nó biết nó cận kề cái chết nên dùng hết sức mà cố gắng. Bởi vậy lực của Hồ Vương càng lúc càng mạnh. Cô bám lấy cổ Hồ Vương, hai chân cùng kẹp vào cổ Hồ Vương. Lúc này, ai chịu đựng tốt hơn là người chiến thắng. Vì vậy, cả hai đều kiên trì như vậy.

Hạ Mạt không muốn thua, càng không muốn là người bỏ cuộc trước. Trận chiến này ai buông tay là người chết. Cô không muốn chết. Cũng không thể chết được.

Trải qua một thời gian điên cuồng, Hồ Vương từ từ yên tĩnh trở lại. nó tập tễnh vài bước rồi ngã xuống đất. Trước khi nhắm mắt, nó kêu mấy tiếng rồi trút hơi thở. Lúc nó ngã xuống, Hạ Mạt vẫn không dám thả lỏng cơ thể, vẫn như cũ bóp lấy cổ Hồ Vương. Trên người cô giờ phút này không có vũ khí, song kiếm ở quá xa không thể lấy được. Càng lúc cô càng cắn Hồ Vương mạnh hơn, phòng lỡ nó giả chết lừa mình. Không biết là duy trì tư thế như vậy bao lâu, cô xác minh là Hồ Vương đã chết mới buông tay ra.

Khắp toàn thân đều ra rời, nhất là răng hàm như muốn rụng hết rồi.

Cô rất muốn như vậy nằm xuống, giống như Hồ Vương vậy. Nếu có thể chết đi như vậy cũng tốt. Nhưng khi cô nhận ra Hồ Vương đã chết, thời điểm cô buông tay. Trái tim cô đột nhiên trở nên lạnh lẽo như nước.

Xung quanh cô, có rất nhiều hồ ly đang bao vây. Chúng dùng ánh mắt căm phẫn nhìn về phái cô. Trong đêm tối, ánh mắt xanh lục lập lòe trong đêm, tăng thêm vẻ đáng sợ của rừng sâu âm trầm.

Lần này chạy không thoát. Chịu chết đi.

Cô khẽ cười, bây giờ không còn sức đối đầu với nhiều hồ ly như thế này, cô bây giờ giết một con thỏ cũng khó chứ đừng nói gì chúng. Nhưng ngay cả trong thời điểm như vậy, cô lại không thể từ bỏ được. Cô lảo đảo đứng dậy, lấy vũ khí của mình rồi giơ lên. Siết thanh kiếm trong tay, cô hướng về bầy hồ ly cố gắng trụ vững.

Cho dù thật sự phải chết, cô cũng phải chiến đấu đến giờ phút cuối cùng. Cô tuyệt đối sẽ không từ bỏ khi còn có thể tiếp tục cố gắng.

Trên đời này, có những chuyện ngỡ như đã hết đường cứu vãn, thế nhưng lại có những chuyển biến khiến ta không thể tưởng tượng được. Những chuyện như vậy khiến ta không thể nào đối phó kịp. Chúng ta thường gọi những chuyện như vậy là đau khổ, còn về sau là hạnh phúc. Như thể nếu đã trải qua quá nhiều đau đớn, thì kết thúc sẽ viên mãn đến không lường trước được.

Nếu thật sự là có hạnh phúc, nhưng ai có đủ can đảm để vượt qua hết đau đớn cùng bi ai đến bờ hạnh phúc đây?

Hạ Mạt nhấc thanh kiếm lên, cô đứng ở trung tâm của bầy hồ ly, ung dung quan sát chúng. Cô có thể đối phó được một số ít hồ ly, nếu không thể kiên trì được lâu thì nơi này chính là nơi chôn thây của cô. Chỉ là cô đang căng thẳng suy tính, thì chỉ một chốc sau toàn bộ ánh mắt hồ ly đã biến mất. Những tiếng động vang lên, toàn bộ chúng đều chạy vào phía rừng rậm thăm thẳm tối. Không nhìn thấy con nào còn ở lại nữa.

Tất cả những sự việc đều bất ngờ như vậy, bất ngờ đến mức Hạ Mạt nghi ngờ tính xác thực của chuyện này. Chuyện như vậy có phải rất nực cười không? Hay là cô lại đang nằm mơ? Cô quay lại từ từ, quan sát đằng sau… một bóng hồ ly cũng không có.

Trong màn đêm, khu rừng yên tĩnh chỉ có tiếng gió đu đưa cành khô để lại những tiếng động không rõ từ đâu.

Hạ Mạt cuối cùng cũng không trụ nổi, cô lảo đảo vài bước, nặng nề ngã trên đất. Thân thể của cô không vì ngã xuống đất mà bị thương, cũng không vì mặt đất thô ráp mà cảm thấy khó chịu. Cô thật sự cảm thấy đất bên dưới thật mềm mại, thật thoải mái. Cô nhìn bầu trời màu đen kịt, thư giãn thần kinh đang căng thẳng của mình. Cô suýt ngủ thiếp đi mấy lần, nhưng vẫn vượt qua được. Khi thể lực chậm chạp hồi phục một điểm cô đứng dậy. Lấy ra dao nhỏ để lột da rồi tiến đến gần xác Hồ Vương, cẩn thận lột da.

Lần này không ngờ lại thành công.

Không biết là có phải cô đã quá mệt nên khi làm tinh thần thả lỏng. Khi lột da cũng không vội vã gì cả, ra tay nhanh chóng mà dứt khoát nên lột được không. Cô nhìn kỹ thì thấy vết thương ở bụng khiến da bị hạ phẩm chất, thế nhưng phẩm chất của nó vẫn không chê vào đâu được. Hơn nữa da lông hoàn chỉnh có thuộc tính khá cao. Nếu như có thể may thành một trang bị thì tấm da này có thể chế tác nên một trang bị tốt nhất không chừng.

Da Hồ Vương còn vương máu tươi, nhưng sẽ nhanh chóng khô đi. Hạ Mạt cuốn da lại rồi bỏ vào trong túi. Cô đợi thịt phân giải mới tìm kiếm gói nhỏ mà Hồ Vương rơi ra.

Hồ Vương vốn là Boss. Vì vậy khi chết rồi sẽ rơi ra một thứ gì đó. Tuy rằng không rơi vũ khí, trang bị hay đồ vật gì cả nhưng có thể rơi một ít đá hoặc bảo thạch có thể rèn đúc trang bị. Chỉ có điều là chúng không giống như người có thể mang theo một thứ gì đó. Cũng không thể tự động rơi vào túi người chơi như trò chơi bình thường. Vì vậy sau khi chúng chết sẽ rơi một cái túi, nó giống như trang bị rơi ra vậy. Chỉ khác là túi đó chứa trang bị và chiến lợi phẩm khi giết boss. Chứ không giống như quái hình người có thể tự tìm chiến lợi phẩm được.

Hạ Mạt tìm trong túi, bên trong không có vật gì đáng tiền cả. Chỉ có một số vật liệu rèn đúc vũ khí. Tuy vậy nhưng có một vật nhiệm vụ cấp thấp. Cô lấy vật chứa nhiệm vụ quan sát, đó là một cái ba lô có hai quai. Bên trên viết một dòng chữ nhỏ- Ba lô của người lữ hành.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 34: Lữ Nhân Đan *
Bình Luận ở đây

Đây là một vật phẩm nhiệm vụ.

Mí mắt của Hạ Mạt bỗng giương lên, rất dễ dàng tìm được mấu chốt của vấn đề. Ba lô này nói lên rằng trong phạm vi hoạt động của Hồ Vương có một NPC, nếu như cô đoán không sai, NPC này là người phát động nhiệm vụ. Nhưng đây là loại nhiệm vụ gì? Hạ Mạt chưa từng làm nhiệm vụ này trước đây, nhưng không ngờ mới vào trò chơi không lâu đã có thể nhận một nhiệm vụ phát động. Điều này khiến cô kích động không thôi.

Nhiệm vụ như thế này rất hiếm và rất tốt nữa. Làm nhiệm vụ không những có thể nhận được những vật phẩm có phẩm chất tốt, còn có thể thông qua nó nâng cao tổng giá trị thực lực. Chỉ tiếc là Hạ Mạt lúc bắt đầu trò chơi trước kia quyết định bỏ hết tất cả những nhiệm vụ phát động. Do đó NPC để giao nhiệm vụ này cô chẳng biết ai cả.

Hiện tại từ trên trời rơi xuống vật phẩm nhiệm vụ, Hạ Mạt đi trong khu rừng rất chậm, cố gắng tìm NPC này. Dựa theo kinh nghiệm một đời trước của cô, những NPC loại này đều tìm những nơi hang sơn cùn cốc mà hoạt động, rất khó để tìm ra. NPC sẽ không như những NPC khác đứng giữa đường, đất trống hay những nơi cực kì bắt mắt để chờ người chơi đến tìm họ. Vì vậy cần phải nắm được phương hướng chính xác, nếu không sẽ tốn rất nhiều thời gian để tìm được NPC.

Trên ba lô này ngoài những chữ giới thiệu bên ngoài còn viết thêm là: Đông Phương lữ khách rong ruổi khắp con đường đến được khu rừng này, dấu chân của anh khi đến đây có phần mệt mỏi. Làm rơi mất ba lô khiến anh rất lo lắng, anh chỉ nhớ là rơi ba lô ở đâu đó gần phía nam.

Cái khó của nhiệm vụ này chính là tìm được NPC. Thường khi nhặt được vật phẩm nhiệm vụ thì ở trên dòng giới thiệu sẽ có hướng dẫn cách tìm NPC. Chỉ cần người chơi không phải dân mù đường, không phân biệt được phương hướng thì vẫn có thể tìm được NPC.

Hạ Mạt ban đầu là định trời sáng sẽ đi kiếm NPC kia. Còn bây giờ thì khác, cô phải nghỉ cho khỏe đã rồi tính sau.

Trên người loang lổ vết máu tươi, hình như từ lúc cô vào trò chơi đến giờ chưa có khi nào được sạch sẽ một hôm. Chuyện này cũng chỉ là chuyện ngoài ý muốn mà thôi. Cô đốt lửa trại, rồi lượm thêm một số cành cây bỏ vào. Điều này khiến lửa cháy to hơn. Tuy nhiên, lần này cô không dám ngủ dưới đất nữa. Cô lấy thịt hồ ly nhặt lên, mặc dù hơi cháy nhưng vẫn có thể ăn được. Cô bỏ vào miệng, rốt cuộc cũng có thứ gì đó khôi phục thể lực rồi. Sau khi ăn xong, cô leo lên cây, cố gắng tìm một nơi nào cây chắc chắn để ngủ. Hạ Mạt bò đến một thân cây to, dựa lưng vào rồi mơ màng ngủ thiếp đi.

Ở nơi này ngủ chưa bao giờ ngủ được một giấc sâu cả. Ngay khi ánh nắng đầu tiên chiếu xuống khu rừng cô đã tỉnh. Cô quan sát xung quanh, không phát hiện nguy hiểm nào mới từ từ leo xuống đất. Lửa trại vẫn còn cháy, dù so với đêm qua thì không còn lớn bao nhiêu nữa. Thậm chí có một bên đã cháy hết tạo thành một đám tro tàn màu xám trắng. Gió thổi lên cuốn tro bay mất không để lại dấu vết gì. Hạ Mạt dùng cây to để dập lửa lại, lấy thêm đất lấp hết tro đã cháy, khi tất cả làm xong cô mới hướng về phía Tây Nam mà đi.

Trải qua trận chiến ngày hôm qua, Hạ Mạt phát hiện là điểm thuộc tính của mình lại tăng lên một chút. Hiện tại thuộc tính của cô là: sự chịu đựng 28, thể lực 23, trí lực 14, nhanh nhẹn 24, sức mạnh 24, ngộ tính 17, thực lực tổng hợp 130. Tuy rằng trí lực của cô lúc nào cũng thấp như vậy nhưng cô nghĩ mình không học được ma pháp gì đâu. Vì vậy cô luôn đề cao sức mạnh và nhanh nhẹn. Mà lần này sau trận chiến với Hồ Vương thể lực và nhanh nhẹn đều tăng đến 3 điểm. Đây giống như là trời cho vậy. Điểm thuộc tính kiếm không dễ, vậy mà lần này lại có đến 3 điểm! Tuy rằng Hồ Vương có giết đi cũng chẳng rơi cái gì cả, nhưng kết quả này vẫn khiến Hạ Mạt hết sức hài lòng. Dù sao có thể nâng cao điểm thuộc tính của bản thân vẫn tốt hơn nhiều lắm so với trang bị mà.

Hạ Mạt men theo những con đường đi về hướng Tây Nam, nhưng kì lạ là cô đã đi được hai giờ đều không gặp một con hồ ly nào cả. Vậy mà quái nhỏ thì lại gặp rất nhiều, chúng không khó đối phó như hồ ly nên cô không tốn nhiều thời gian có thể kết liễu chúng. Trước mắt càng lúc càng sáng, cô dừng lại. Quan sát xung quanh, đây là một mảnh đất trống trong rừng. Ánh mặt trời không bị che lấp nên uể oải chiếu rọi xuống ngập lối đi. Khi nhìn vào bãi đất, cô còn thế thấy một thảm cỏ, thực vật sinh trưởng mỡ màng, những cây hoa e ngại úp nụ xấu hổ không nở bung ra. Những điều đó tạo nên phong cảnh đặc biệt nơi này.

Hạ Mạt tìm một lần xung quanh khu đất, cuối cùng cũng nhìn thấy một người. Anh ta tựa vào thân cây, không nhúc nhích chút nào. Bộ dáng rất yếu ớt. Hạ Mạt đi về phía người kia, lúc này mới phát hiện ra trên người này có rất nhiều vết thương. Đặc biệt là trên bả vai có một vết thương rất sâu như có con gì vồ vào. Dấu vết này hình như rất quen thuộc, nó không phải là dấu vết Hồ Vương lưu lại cho chính cô sao?

Chỉ chừng đó thôi cũng đủ khẳng định rằng, người này chính là NPC người lữ khách mà cô muốn tìm rồi.

Hạ Mạt nhẹ nhàng gọi NPC, hi vọng anh có thể tỉnh lại. Thế nhưng người lữ khách có một vết thương rất nghiêm trọng. Mặc cho Hạ Mạt gọi lâu thế nào cũng không chút động tĩnh nào. Hạ Mạt cuối cùng đành phải từ bỏ hi vọng anh sẽ tỉnh lại. Đành lấy trong túi ra một bình thuốc chiết từ cây Đại Kế rồi giúp anh băng bó vết thương.

Thuốc này với người chơi rất hiệu quả, dùng lên người NPC hiệu quả cũng không khác biệt gì cả. Thuốc thoa lên chưa bao lâu thì người lữ hành đã tỉnh lại. Khi nhìn thấy Hạ Mạt lập tức hơi hoảng hốt. Nhưng sau khi cô trấn an anh thì đôi mắt anh mới bình tĩnh trở lại. Thế nhưng không quá câu thứ hai, anh lại có phần mơ màng hướng về Hạ Mạt đưa yêu cầu.

“Bằng hữu tốt, tôi biết cô cứu tôi. Đây vốn là chuyện rất cao cả rồi, thế nhưng tôi vẫn còn một thỉnh cầu. Đáng lẽ tôi phải tự làm lấy, nhưng bộ dáng này của tôi cử động còn khó… thật sự là làm không được. Không biết cô có thể giúp tôi không?”

Đôi mắt Hạ Mạt không chủ đích mà cong nhẹ, cô đợi câu nói này lâu rồi. Thế nên cô khẽ gật gật đầu: “Tất nhiên rồi, bằng hữu. Có duyên mới gặp mặt, nếu anh tin tưởng tôi như vậy. Tôi tất nhiên sẽ giúp anh giải quyết chuyện này.”

Nghe cô trả lời như vậy khiến NPC rất mừng rỡ, anh kích động kéo cánh tay cô chân thành cám ơn. Sau đó mới nói tiếp: “Con Hồ Ly khốn khiếp kia không những làm tôi bị thương mà còn làm ba lô quan trọng của tôi rơi mất, cô có thể giúp tôi tìm kiếm ba lô kia không? ”

Cô nghe thấy NPC nói vậy thì mới bày ra một bộ dáng hơi giật mình. Cô lấy từ trong túi ra ba lô mình nhặt được rồi đưa cho NPC: “Anh nói hồ ly là Hồ Vương sao? Nó rất lớn, có một bộ lông màu đỏ phải không? Tôi hôm qua động phải nó nên kết liễu nó. Nó rơi ra một cái túi, đang suy nghĩ không biết là của ai rơi ra. Nhưng không nghĩ tới là tìm được rồi. Có phải cái này là thứ mà anh muốn tìm không?”

Người lữ hành lấy ba lô mà cô đưa, lật qua lật lại kiểm tra. Sau đó mới kích động nói lớn:

“Đúng rồi bằng hữu, chính là nó! Đúng là của tôi.”
*Lữ nhân đan = người lữ hành. Tạm dịch như vậy, hình như NPC này không có tên, nếu tên là Lữ Nhân Đan thì kì quá ~
* Bình thường các NPC đều là một đống số liệu, nhưng vì vài lí do nên mình xem như NPC là người thật và tạm để ngôi xưng như người. Nên đừng thắc mắc vì sao nhé :3
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 35: Người bí ẩn
Bình Luận ở đây
Gặp được người lữ hành không phải chuyện khó, thế nhưng gặp phải là người không bị thương, hoặc là anh ta không ném đồ đi, người chơi cũng không giúp anh ta trị liệu thì tất cả đều giống nhau. Các trường hợp như vậy đều không tính là hoàn thành nhiệm vụ, cũng không được khen thưởng gì cả.

Cũng chính vì có nhiều cái nếu như vậy nên việc Hạ Mạt gặp được xem như là chuyện rất khó. Hạ Mạt được khen thưởng là một bản đồ. Điều này làm cô cười đến mang tai rồi. Bản đồ là gì chứ? Bản đồ còn quý giá hơn mấy thứ trang bị kia nữa!

“Tôi là thành viên của hội lữ khách. Hội của chúng tôi là hội lớn nhất trong những người vẽ bản đồ. Chúng tôi đi khắp nơi để đo đạc và vẽ bản đồ ở nhiều nơi. Lần này đi đến đây cũng là vì muốn vẽ chi tiết bản đồ ở đây. Nếu không phải cô cứu, sợ là đã chết ở nơi này. Thật sự cám ơn cô rất nhiều. Tôi chẳng có gì đưa cho cô, chỉ là quyển bản đồ này là do tôi vẽ lại địa hình cùng phó bản. Hi vọng nó sẽ giúp được cô.”

Người lữ hành nói đến đây thì đem ra một huy hiệu bằng đồng rất giản dị đưa cho cô.

“Đây là huy hiệu hội, tuy rằng cô sử dụng sách bản đồ của tôi, nhưng nó cũng chỉ là một phần nhỏ của thế giới này thôi. Nếu như sau đó cô đi đến nơi không có trên bản đồ, cầm huy hiệu này đến hội rồi giao cho họ một số tiền nhỏ. Sẽ có người giúp cô vẽ bản đồ nơi đó.”

“Cám ơn anh rất nhiều” Cô chân thành nói.

Thật sự rất cảm kích NPC này.

Không có gì có thể so sánh với lễ vật này. Có huy hiệu này rồi, cô sẽ không sợ lạc đường nữa. Đi đến nơi nào cũng có thể rút ngắn thời gian lại, nhờ đó đề cao hiệu suất của bản thân. So với trang bị gì đó càng có ý nghĩa hơn. Huống hồ, dựa theo kiến thức về hiệp hội lữ khách về đời trước thì nếu không có huy hiệu này, muốn nhờ bọn họ vẽ bản đồ không chỉ đơn giản là có tiền đâu. Đã khó lại càng khó.

Người lữ hành nghỉ ngơi thêm một thời gia, Hạ Mạt đưa cho NPC thêm một lọ thuốc và một ít thịt hồ ly. Lúc này hai người mới tách ra. Người kia là một người rất nhiệt tình, anh thậm chí còn mời cô khi nào rảnh thì có thể đến hội để nói chuyện phiếm. Hạ Mạt tất nhiên là đồng ý.

Sau khi tạm biệt người lữ hành, Hạ Mạt không chờ được nên lấy bản đồ ra xem. Lúc này hệ thống nhắc nhở cô là có muốn mang bản đồ của mình nhập vào bản đồ hệ thống không? Hạ Mạt xác nhận, chỉ cần làm vậy thì cô có thể xem bản đồ giả lập được rồi.

Sau khi nhập bản đồ thì cô thấy vị trí của mình hiện ra trên bản đồ. Hạ Mạt nhìn thấy phía trên bản đồ có một hàng chữ “Chân núi phía tây Hồ Lạp Sâm”

Hồ Lạp Sâm thật sự rất lớn, không thể nào vẽ lên một tấm được, dù người lữ hành đã đưa cho cô tập bản đồ. Chỉ là số lượng bản đồ đầy đủ của Hồ Lạp Sâm đến tận sáu tấm.

Bản đồ giả lập của Bụi Trần mang theo một chức năng, chỉ cần người chơi sử dụng thì có thể kiểm tra bản đồ. Đơn giản là giống như một đồng hồ đo vậy. Sau khi đưa bản đồ nhập hệ thống, bản đồ giả lập sẽ tự động mô phỏng địa hình của nơi mình có bản đồ. Chỉ là bản đồ này được thu nhỏ một chút, so với cảnh thật không khác nhau gì cả. Qua đó có thể nhìn thấy hình ảnh của nơi bạn đang đứng. Chức năng còn có thể kiểm tra độ thật giả của bản đồ. Nếu không trùng khớp có nghĩa là bản đồ ấy là bản đồ giả.

Người lữ hành tặng cho cô bản đồ thật. Vì vậy Hạ Mạt an tâm nhìn bản đồ giả lập quan sát để nắm được tình hình xung quanh. Tất nhanh, cô phát hiện ra ở hướng nam cách cô 5 km có một thác nước nhỏ.

Nhìn đến đây cô không chờ được nên hướng phía thác nước đi nhanh. Trên người nước đã uống hết, nếu cô không lấy thêm nước chỉ sợ cô sẽ chết khát trong khu rừng này mất.

Nhìn trên bản đồ thì khoảng cách rất ngắn, nhưng nếu tự mình đi lại thật cực khổ. Khu đất trống trong rừng đến thác cũng không xa lắm, nhưng dọc đường địa hình rất xấu. Mặt đất ẩm ướt nhớp nháp, hơn nữa lâu lâu có quái vật chạy ngang qua. Lộ trình chỉ 5 km mà cô đi đến nửa ngày đường.

Cô đứng ở trên gò nhỏ không cao lắm, ở đây có thể nhìn thấy thác nước phía xa. Cô nhìn thấy có vài giọt nước bắn tung tóe, không khí như vậy mà dịu đi rất nhiều. Cô hít một hơi thật sâu, trong cổ họng khô khốc cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Vì vậy khi nhìn thấy thác nước ở phía xa, cô không kiềm chế được sự hưng phấn của mình, đi thật nhanh về phía thác nước.

Lúc nhảy xuống chạy đi thì xung quanh chỉ toàn cây là cây. Hạ Mạt đi chậm lại.

Cô nheo mắt, cô lạc đường sao? Hay cô nhầm lẫn gì rồi?

Rõ ràng cô vừa nhìn thấy một thác nước khổng lồ có một bóng người. Sao nháy mắt đã không thấy tăm hơi?

Tuy rằng cô muốn tìm hiểu nguyên nhân, nhưng cô không nôn nóng chậm rãi lùi lại mấy bước chân, sau đó trong một chu vi nhất định quan sát xung quanh. Phát hiện ra là đối diện thác nước có một cây cổ thụ, cô di chuyển đến đó rồi leo lên. Đợi đến khi ẩn nấp hoàn toàn trong bóng cây rồi mới qua những chiếc lá quan sát thác nước bên kia.

Hình như cô sai rồi, vì ngoài âm thanh nước như dung nham cuồn cuộn chảy thì chẳng còn âm thanh nào khác cả. Làm gì có người nào chứ? Cô nhìn lầm rồi sao? Hạ Mạt hơi nghi ngờ nhưng vẫn như cũ không rời mắt khỏi thác nước.

Đa nghi không phải tốt, nhưng trong tình huống này thì đa nghi cũng chẳng mang lại hậu quả xấu gì cả.

Cô bình tĩnh lại, dự định ẩn nấp để quan sát một chút. Bây giờ còn rất sớm để phán quyết một chuyện gì đó. Không cần phải gấp.

Ở đây nếu như gặp phải người chơi thì không thể đánh đồng với những người mới ở trấn tân thủ được. Có thể trong một thời gian đến được đây tuyệt đối không phải là người đơn giản. Giống như cô vậy, bởi cô là người trọng sinh nên giống như hack có thể đến được đây. Còn người kia chỉ mới một thời gian thôi mà? Nếu cô cùng người như vậy đối đầu chẳng có chuyện gì tốt cả.

Nếu nói về kiên nhẫn, Hạ Mạt không thể tính là người có kiên nhẫn được. Thế nhưng với người đã từng chết thì mỗi giây lúc này đều là kì tích, vì vậy cô không ngại lãng phí đâu.

Ông trời luôn trả công cho những người chịu trả giá. Rất nhanh, hơn nửa giờ sau rốt cuộc thì Hạ Mat cũng có thể thấy từ góc chết của cô có một người xuất hiện. Bởi vì cách xa quá nên không rõ giới tính. Anh khoác một áo choàng dài, đầu và mặt đều ẩn giấu sau áo choàng nên khiến cho người ta cảm thấy rất thần bí.

Anh đứng dưới thác nước, ngẩng đầu quan sát mấy khối đá. Khi nhìn thấy rồi anh đột ngột nhảy lên, mượn lực nhảy lên đá. Anh di chuyển rất nhanh, đá vừa nhỏ vừa mấp mô mà anh di chuyển chẳng khác nào đi trên đất cả. Cứ như vậy anh mượn lực lên được hòn đá nổi lớn nhất bên thác nước.

Còn Hạ Mạt thì lại bị những động tác này dọa đến kinh ngạc không thôi.

*hack: Một thuật ngữ dùng trong game, ai chơi game chắc biết. Tựa như dùng phần mềm để ăn gian game í :3
* Người kia là ai vậy Yên Hoa T_T ~

 
Last edited:

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 36: Kiểm lậu*
Bình Luận ở đây

Một đời trước Hạ Mạt từ đầu đến cuối chỉ là một con tép nhỏ bé trong trò chơi, thế nhưng không có nghĩa là cô không gặp được cao thủ. Tuy rằng một đời trước đến tận bây giờ cô vẫn không gặp được đại thần bao giờ, thế nhưng với những người chơi mạnh gần đến mức đại thần thì vẫn gặp qua rất nhiều. Chỉ là người đang đứng trên tảng đá nổi như giẫm trên mặt đất bằng phẳng kia thì dù cô chỉ là một con tép nhỏ cũng biết là cao thủ bình thường không thể làm được. Người như vậy, có lẽ là đại thần trong truyền thuyết mà cô chưa từng gặp kia cũng không chừng.

Hạ Mạt muốn nháy mắt cũng không dám, chỉ sợ là bỏ qua mất động tác của người đó. Cô hận là bản thân không thể quay lại toàn bộ động tác của người ấy để làm tư liệu sau này! Tuy rằng Bụi Trần có chức năng thu Video. Nhưng muốn thu được thì phải tìm một NPC chuyên môn về vật phẩm này để mua lại thì mới dùng được. Chỉ tiếc là giá cả của vật phẩm ấy là giá trên trời, điều mà không phải Hạ Mạt muốn là có thể chi trả được. Bởi vậy cô đành cười cười mà nghĩ về nó thôi.

Người kia sau khi nhảy lên tảng đá nổi thì không làm bất kì động tác nào nữa, lẳng lặng ngồi xuống.

“Anh ta đang chờ ai sao?” Hạ Mạt nhìn chằm chằm người kia. Vẫn không nhúc nhích gì cả, cô không dám tạo ra động tác gì cả. Tuy rằng khoảng cách rất xa, nhưng cô vẫn luôn cảm thấy lo lắng. Cô luôn có cảm giác dù mình đã trốn ở chỗ này nhưng người kia chắc chắn sẽ phát hiện ra cô. Bởi vậy nên cô chỉ duy trì im lặng ngồi trên thân cây, lẳng lặng không rời mắt khỏi người kia. Không biết mục đích anh ta đến đây làm gì?

Quả nhiên là chờ người.

Ngay khi Hạ Mạt bắt đầu suy nghĩ lung tung, suy đoán đủ kiểu thì thấy có một người khác cũng xuất hiện. Động tác của anh ta cực nhanh, theo Hạ Mạt thì tốc độ của anh ta và người kia không ai hơn ai cả. Hạ Mạt không kiềm chế được mà nghĩ lung tung, hai người như vậy nếu thật sự giao chiến… có khi nào đánh đến một mất một còn không? Nếu như hai người thật sự chiến đấu, vậy ai sẽ thắng??

Cô vẫn tiếp tục nghĩ thêm một vài chuyện nữa, nhưng lại phát hiện là hai người kia mới đến chào cũng không chào, lao vào lập tức đánh nhau đến long trời lở đất. Hạ Mạt thật sự ngạc nhiên đến độ suýt cắn trúng lưỡi mình. Cô cái gì cũng không nói!! Cô không nói gì hết mà… cô chỉ suy nghĩ vớ vẫn một chút thôi, làm sao mà nói gì trúng đó như vậy chứ? Theo bản năng, cô nghĩ là hai người sẽ chiến đấu đến chết mới thôi… Đừng nói là…

Sau khi cô nghĩ như vậy, cô giật giật khóe miệng. Không đời nào! Cô nói tầm bậy tầm bạ… sao có thể trúng tùm lum tùm la như vậy chứ?

Mà trên thực tế thì suy nghĩ của cô không hề sai.

Hai người lao vào đánh nhau đều có sắc mặt cực kì không tốt. Cô nhìn vào động tác của họ thật sự là muốn khen ngợi, nhưng cô không dám lên tiếng. Hai người giống như là hai đại thần đang chiến đấu vậy, cô xem rất say mê… tuy rằng bây giờ cô không thể nào đạt được trình độ như họ được. Nhưng nếu cô tìm được biện pháp và rất nhiều kiến thức đời trước thì không phải là không thể.

Cô càng xem càng chuyên chú. Cô muốn xem thêm nữa nhưng người bí ẩn kia không biết bằng cách nào mà lại có thể làm bị thương người kia. Từ trong tay anh một lưỡi dao sắc xuyên qua lớp áo, đâm sâu vào thân thể người đàn ông. Bởi vì cách xa quá nên cô không biết là đòn đó của anh gây ra bao nhiêu sát thương, cũng không thể thấy được người thanh niên kia bị thương ở chỗ nào. Cô chỉ đoán được, có lẽ là trái tim. Nếu không phải, thì cũng chỉ chệch khỏi tim một chút mà thôi.

Sau khi người kia giải quyết xong đối thủ, anh ngẩng đầu nhìn về phía cô. Ánh mắt của anh dường như là mỉa mai về phía cô. Hạ Mạt bị anh hướng đến mà không thể thở được. Không thể nào, anh ta không thể nào thấy cô được. Cô đã ẩn nấp rồi, cho dù ở gần cũng không thấy cô được chứ đừng nói đến khoảng cách xa như vậy! Nghĩ đến đây cô mới bình tĩnh lại, lặng lẽ thở ra một hơi. Tiếp theo cô nhìn thấy người đó đã thu hồi ánh mắt, anh khom người xuống. Trên thi thể lấy một thứ gì đó rồi nhanh chóng vọt đi.

Anh di chuyển để đi khỏi đó tốc độ còn nhanh hơn khi đến. Nhanh đến mức làm cô hoa mắt, thân thể anh nhẹ nhàng như một con chim, tại ngọn cây nhảy vài lần rồi biến mất khỏi tầm mắt của Hạ Mạt.

Bản đồ này thi thể bảo tồn tầm 90 phút. Vì vậy khi anh ta đi rồi thì thi thể vẫn chưa biến mất. Hạ Mạt đến giờ phút này mới dám di chuyển khỏi cây rồi nhìn thi thể lạnh lẽo trên đá hi vọng là mình không nhìn thấy gì cả, cô không thấy thi thể nào cả, chỗ nào cũng chưa xảy ra trận chiến nào. Nhưng cô quan sát thi thể một lúc lâu, thi thể vẫn ở đây. Điều đó nhắc nhở cô rằng nơi này vừa trải qua một trận chiến rất kịch liệt. Cô cảm thấy hơi khó thở, cũng may vì cô có linh cảm xấu nên không đến gần họ, chỉ ẩn nấp. Chứ nếu như cô bị phát hiện, người kia dùng hết sức để chiến đấu thì trên đá bây giờ có lẽ không chỉ có một thi thể đâu…

Sau khi nghĩ ngợi một hồi lâu, Hạ Mạt nhìn đồng hồ, có thể đoán được thời gian đã qua một tiếng. Lúc này cô mới di chuyển về gần thác nước. Không biết có phải vì chuyện lúc nảy quá bất ngờ, quá kinh hãi hay không mà bao nhiêu cảm giác đói bụng cùng khát nước của cô bay đi đâu hết. Cô đi xuống một gò mấp mô, quan sát bốn phía không thấy nguy hiểm mới thận trọng đến gần nơi thi thể nằm.

Thi thể nằm phơi trên đá, cô phải mất một chút sức lực mới leo lên được.

Đây là một người thanh niên, anh đang nằm úp trên đá, từ dưới ngực máu chảy ra nhuộm đỏ một mảng áo lớn. Gương mặt của anh khá ưa nhìn, cơ bắp rắn chắc. Cho dù có chết ở đây, cô vẫn có thể nhìn thấy được lực chiến đấu của anh ta nhất định là rất mạnh. Người mạnh như vậy mà còn dễ dàng bị người kia giết chết, rốt cuộc người kia còn mạnh đến mức độ nào chứ? Cô không kiềm được mà rùng mình một cái. Thực sự là không rét mà run. Trời ạ, may mà hắn lúc nảy không nhìn thấy mình… Nếu không không biết chuyện gì xảy ra nữa.

Sau khi trấn an tinh thần, cô ngồi xuống cạnh thân thể tìm xem người này có để lại gì không. Không hiểu sao lúc nảy anh không trực tiếp hủy thi thể? Nhưng bởi vì anh không hủy nên Hạ Mạt mới được vận may từ trên trời rơi xuống này. Ngay khi nhìn thấy người đàn ông này đầu tiên, cô đã bị thanh trường kiếm trong tay anh thu hút rồi.

Thanh trường kiếm thật đẹp. Thên kiếm lập lòe ánh sáng, chuôi kiếm đơn giản chỉ là hai mảnh gỗ quấn vào cùng dây leo vấn vít. Thanh kiếm vừa đẹp vừa thuận tiện, chuôi kiếm và thân kiếm đều có một ấn kí hình lục giác khắc sâu. Nhìn thế nào cũng rất thuận mắt.

Thanh kiếm này tuy tạo hình khá đơn giản, nhưng bề ngoài không hề tầm thường. Nhìn qua cũng biết là một trang bị phẩm chất rất tốt.

Hạ Mạt không suy nghĩ nhiều lấy trường kiếm từ trong tay anh, cô cầm trong tay ước lượng trọng lượng, cô quan sát một lúc lâu kết luận rằng đây tuyệt đối không phải là một thanh kiếm bình thường. Cô chỉ nhẹ nhàng búng trên thân kiếm đã nghe được âm thanh lanh lảnh. Cô không kiềm được mà mỉm cười, thật sự là cô rất may mắn. Nếu cô đoán không sai, đây là một thanh kiếm bằng thép.

* Kiểm lậu: mua rẻ bán đắt. Theo mình hiểu là chỉ Hạ Mạt không làm gì vẫn kiếm được đồ tốt í ~
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 37: Gặp
Bình Luận ở đây
Thật ra đối diện với một thi thể xa lạ Hạ Mạt không còn có cảm giác sợ hãi hay gì đó tương tự nữa. Cô chỉ cảm thấy rất hướng thú với thanh kiếm thép trong tay, vì vậy cứ ngồi lật qua lật lại xem thật kĩ. Nếu qua một năm thì đồ này chỉ là một vật bỏ đi. Nhưng ở thời điểm hiện tại nó được xem là cực phẩm trong cực phẩm chứ không chơi.

Thép không thể so sánh với sắt được. Thép dẻo dai hơn, không rỉ sét, độ bền khá cao. Dùng kim lại này chế tạo vũ khí đương nhiên tốt hơn thiết kiếm mà Hạ Mạt đang mang theo. Cô không nghĩ ngợi gì nhiều, thay đổi vũ khí trong tay mình rồi đeo vũ khí mới lên. Sau khi xong việc, cô tiếp tục tìm kiếm trên người thi thể.

Trang bị của anh ta thuộc tính khá tốt, tuy rằng cũng chỉ là vải bình thường nhưng trước ngực và lưng có một lớp da chắc chắn bao trùm. Chỉ tiếc là trên ngực đã có một lổ thủng. Trang bị của người chơi không bị bó buộc quá nhiều bởi quy tắc của hệ thống như trang bị của quái hình người, tuy rằng có hư hại nhưng vẫn có thể sử dụng. Chỉ là độ bền giảm khá nhiều. Nếu đi sửa chữa cần có một ít tiền.

Trang bị này là từ trên trời rớt xuống, dĩ nhiên Hạ Mạt sẽ không buông tha dễ dàng như vậy. Cô cởi hết trang phục trên người thi thể xuống, rồi mặc vào người mình. Hệ thống sẽ căn cứ vào thông số của cá nhân để tự điều chỉnh lại kích cỡ. Cho dù trang phục của anh ta có size lớn hơn cô rất nhiều nhưng cô mặc vẫn vừa. Ngoài ra thì những trang bị khác so với trang bị của cô còn có thuộc tính kém hơn rất nhiều, nên cô không thay đổi nữa. Nếu như nơi này gần với thành phố thì cô sẽ lấy hết đem bán kiếm tiền. Nhưng nơi này cách quá xa tất cả các thành phố lớn, nếu mang hết những đồ linh tinh này theo thì chiếm diện tích túi quá. Vì vậy Hạ Mạt không quan tâm đến những vật không có ích cho mình, mặc kệ ở đó không lấy thêm gì nữa.

Sau khi lục lọi thi thể, cô lục túi của người này. Bên trong có 3000 vàng, có rất nhiều thuốc trị thương và dược phẩm tăng sinh lực. Không chỉ như vậy, những vật phẩm này không phải là loại có thể mua trong cửa hàng. Đây đều là những dược phẩm chế tác. Phẩm chất so với những dược phẩm trong cửa hàng phải nói là một trời một vực.

Những bình dược này đều là vật phẩm rất quý, người này còn có loại dược tốt như vậy, trong người lại có không ít tiền vàng. Rốt cuộc anh ta là ai?

Hạ Mạt vừa quẳng hết tất cả những thứ có ích cho mình vào túi, vừa nhìn gương mặt của người đàn ông mặt trắng toát để suy đoán thân phận anh ta. Sau đó cô nghĩ đến là sau khi hai người giao đấu, người kia dường như tìm một thứ gì đó trên người anh ta. Cô vội vã lục lọi, nhưng chẳng có phát hiện gì đặc biệt.

Suy nghĩ thêm một chút nữa, Hạ Mạt cũng từ bỏ việc tìm hiểu nguyên nhân. Tại tận thế, giết người để tồn tại là việc làm không còn xa lạ nữa. Cho dù anh ta làm vì lí do gì đi chăng nữa thì giết người vẫn là quy tắc của trò chơi này. Cô bây giờ ngồi đây tra cho ra tại sao người này chết làm gì? Dù sao việc có biết sự thật hay không với cô cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.

Cô lục hết tất cả tài sản của anh ta, lộn túi lại để xem còn gì rớt ra không. Xác định không bỏ sót thứ gì thì gật đầu thỏa mãn. Cô nhìn anh ta, gương mặt có phần hung hăng, không do dự nhấn phím “Tiêu hủy”. Sau khi nhấn xong, tất cả những gì thuộc về anh ta đều biến mất trước tầm mắt cô. Ngay cả bãi máu tươi trên đá cũng được hệ thống dọn sạch. Giống như từ trước đến giờ chưa có bất cứ chuyện xảy ra tại nơi này vậy.

Cô cúi xuống vội vã lấy một túi đầy nước, thậm chí còn không kịp xóa sạch vết máu trên người mình. Hạ Mạt nhanh chóng men theo bản đồ có sẵn lập tức rời khỏi nơi này. Cho dù phong cảnh nơi này có thơ mộng hữu tình kiểu gì đi nữa thì cô vẫn cảm thấy có một sự nguy hiểm ngấm ngầm ở đây.

Sau khi cô vừa rời khỏi, dù cạnh thác nước có xuất hiện thêm người nào nữa, hay có chuyện gì đó sẽ xảy ra đi chăng nữa thì cô cũng không quan tâm.

Nếu như di chuyển trong bản đồ dã ngoại, thì có một bản đồ thật sự là vô cùng tiện lợi. Ít nhất thì cô cũng sẽ không bỏ mất những đồ vật tốt chỉ có trong rừng. Giống như là bây giờ vậy, cách cô mấy bước là một cái rương báu vật được cất giấu. Điểm này là do người lữ hành tự mình vẽ vào. Nó chỉ là một điểm nhỏ trên bản đồ, nếu không để ý sẽ không thấy được. Chỉ là dấu chấm này thật sự là quá nhỏ! Nếu không phải cô vô tình đến gần điểm nhỏ mới biết nó là rương báu vật. Nếu không chắc đã bỏ qua không ít đồ vật quý rồi.

Cô phát hiện ra hơn mười cái rương, thế nhưng chỉ mở được hai cái. Những cái khác đều khóa hết rồi, Hạ Mạt không học kĩ năng [Thuật Giải Khóa] nên không có cách nào mở được. Đành phải ngậm ngùi từ bỏ.

Cách chỗ cô không xa còn một cái rương không khóa. Đây cũng chính là lí do cô ngồi chờ ở đây. Vì bảo rương bên cạnh có một con rắn rất lớn đang lượn lờ. Hạ Mạt cân nhắc thấy được thực lực của mình và con rắn ấy cách xa nhau. Cuối cùng cũng phán đoán bằng lí trí như sau: Bảo rương đó chỉ có thể dùng trí chứ không thể dùng sức để cướp được. Cô quan sát con rắn một hồi lâu, phát hiện ra rằng cứ hai giờ thì con rắn lại bò đi tìm mồi, sau đó sẽ trở về. Hạ Mạt quyết định nếu nó đi thì cô sẽ mở rương.

Không lâu sau, con rắn bò đi. Nó không phát hiện xung quanh có gì không ổn, tất nhiên cũng không phát hiện ra Hạ Mạt đang nhìn chằm chằm vào cái rương.

Sau khi đợi được con rắn bò đi, cô một khắc cũng không do dự lập tức chạy về phía cái rương. Cô vươn tay, muốn tìm kiếm trong rương. Thế nhưng khi cô đang mò mẫm thì phát hiện một cái tay, đúng vậy. Là một bàn tay khác, một bàn tay nong nóng đang mò mẫm giống cô. Hạ Mạt hơi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn. Chỉ nhìn thấy một người cũng đang nhìn mình kinh ngạc. Đó là một gương mặt bình thường hơn cả bình thường, nhưng điểm đặc biệt là vì quá bình thường nên chẳng thể nào nhớ kĩ được gương mặt đó cả.

Hai người đều bị đối phương dọa, vội vã rút tay ra. Nhưng lập tức cảm thấy có gì đó không đúng thì lập tức đưa tay vào cùng một chỗ. Lần này không có gì ngạc nhiên hết, cô không cần biết lai lịch của đối phương ra sao, lấy đồ vật bên trong đó quăng vào túi. Sau đó lùi lại, rút song kiếm ra. Công kích về phía người kia.

Người kia cũng không khách khí, đáp trả lại công kích của cô. Anh rút ra hai thanh kiếm, đỡ đòn. Đối phương vũ khí khá tốt, hai bên chạm vũ khí phát ra âm thanh lanh lảnh. Hạ Mạt lẳng lặng nhìn về phía đôi phương, phát hiện trong ánh mắt anh ta nhìn thấy đồ vật gì đó nên kích động, sau đó lại bình tĩnh trở lại. Anh cười cười.

“Mỹ nữ à, bây giờ không phải giờ phút đánh nhau”

Hạ Mạt không quan tâm anh mới nói gì, cô híp mắt đe dọa.

“Đúng, chỉ cần trả đồ lại cho tôi là được”

“Lí lẽ này không đúng, cái rương này đâu phải đồ của cô. Dựa vào đâu mà nói đồ trong rương là của cô?”

Sắc mặt của anh trước sau như một đều là điệu bộ cười híp mắt.

“Đáng lẽ tôi phải nói là, cô đem đồ vật của tôi trả lại cho tôi mới đúng.”

Nói xong không hề khách khí công kích về phía cô.

Người này lấy nhanh nhẹn làm gốc, vì vậy nhanh nhẹn rất cao, so với cô càng cao hơn. Nhưng sức mạnh lại không bằng cô. Tuy rằng có thể tránh được công kích của cô, nhưng nếu trúng thì bị thương không hề nhẹ. Hai người vờn nhau một trận, người kia liền căm giận lấy từ túi ra một vật gì đó rồi ném cho cô.

“Được rồi, được rồi… Tôi chịu thua.”
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 38: Cửu Tang
Bình Luận ở đây
* Di tốc: Tốc độ di chuyển của nhân vật.
* Tốc độ đánh: Tốc độ công kích
* Chồng buff: Những trạng thái có lợi gọi là buff. (ví dụ: Hồi máu= buff máu) Chồng buff có nghĩa là buff nhiều hơn 2 lần, nhận những trạng thái có lợi nhiều hơn (ví dụ: Đã choáng nhân vật tiếp tục trói nhân vật, theo em mình là max choáng+trói+choáng ~ )
*Ngay từ đầu mình dùng ngôi xưng không giống ai, đang dùng từ ngữ hiện đại mà lại nếu dùng huynh đệ thì đi chớt cho rồi, vì vậy mấy cái ngôi xưng chịu khó nuốt đừng trách nha T_T mình đã tận lực rồi ~

Hạ Mạt hơi sững sờ sau khi nghe lời anh nói, cô bỗng có cảm giác rất lạ. Có chỗ nào đó không đúng ở đây, dù cô không biết là không đúng ở chỗ nào. Nhưng trong lòng cô từng ngóc ngách đều đang kêu gào chuyện này không ổn. Thế nhưng trong tình huống hiện tại cô không có thời gian để ngẫm nghĩ nữa.

Anh nhìn thấy Hạ Mạt đang ngẩn người, không khỏi nhíu mày. Sau đó cầm đồ bỏ vào tay cô rồi nói:

“Nhanh lên đi, lời Cửu Tang nói sẽ không bao giờ thu lại. Cầm đi đừng để tôi hối hận”

Hạ Mạt khi nghe đến cái tên Cửu Tang, trong đầu giống như có thứ gì đó nổ tung. Cô nhìn người đang đứng trước mặt rất lâu, không tiếp tục nói nữa. Nếu đã lấy được đồ rồi thì nhanh chóng rời đi là tốt nhất. Nơi này không phải là nơi có thể ở lâu được. Chưa kể đến con rắn kia lúc nào cũng có thể quay về, thì chỉ riêng người tên Cửu Tang này cũng khiến cô không thể không kiêng dè.

Cửu Tang nhìn thấy Hạ Mạt xoay người chạy thì đến lượt anh sững sờ. Anh gọi với theo cô rồi cũng chạy theo:

“Cô chạy đi đâu vậy? Đừng chạy, tôi chưa nói hết mà…”

Hạ Mạt nghe thấy tiếng anh, lập tức tăng tốc nhanh hơn.

Hiện tại có lẽ sẽ không ai biết Tang Cửu là ai, nhưng cô biết rất rõ. Ở một đời trước, Tang Cửu là một trong mười đạo tặc của Bụi Trần. Tuy rằng trong Bụi Trần không phân biệt chức nghiệp, nhưng đến thời kì sau của trò chơi sẽ dựa theo trí lực, sức mạnh, nhanh nhẹn sẽ phát sinh những điểm khác nhau, nghề nghiệp cũng từ từ hình thành.

Nói một chút về đạo tặc, danh xưng “Đạo tặc” ở đây không phải là tên gọi của nghề nghiệp. Mà là một nhánh của phát triển chủ yếu về nhanh nhẹn mà phân ra. Trong Bụi Trần vốn không có chức nghiệp, nhưng vẫn có những khái niệm cơ bản để phân biệt các kĩ năng của người chơi. Đạo tặc là một nhánh của nâng cao nhanh nhẹn, không chỉ cần có nhanh nhẹn cao ngất ngưởng mà còn phải có kĩ năng tay linh hoạt, đồng thời ngộ tính cũng phải trên mức trung bình. Không thể quá thấp mà lĩnh ngộ được. Thật ra tất cả những dấu hiệu trên đều dùng phân chia nhánh của những người chơi có động tác nhanh nhẹn, ngộ tính trung bình vào một nhóm. Mà những trò chơi truyền thống đều gọi là “đạo tặc” nên trong Bụi Trần cũng gọi vậy cho dễ hình dung thôi.

Ở trong Bụi Trần, “đạo tặc” có đặc điểm là di tốc* nhanh, tốc độ đánh* nhanh, khi giao chiến có hai đặc điểm này mà khiến họ tấn công khá dồn dập. Vì vậy dĩ nhiên là theo quy luật bù trừ, công kích của họ không thể tỉ lệ thuận theo di tốc và tốc độ đánh được. Nghề nghiệp này tuy giao chiến khá đáng sợ, nhưng cũng chỉ có thể là một người hỗ trợ thôi hoặc là người tìm đường hoặc xung phong. Chứ không thể giữ công kích chính trong chiến đấu được. Trong đội nhất định phải có một người như thế này cũng là chuyện dễ hiểu.

Khi nói về “Đạo tặc” tất nhiên không thể thiếu được ý nghĩa chân chính của đạo tặc. Đạo tặc ở ngoài ra sao, trong game cũng chẳng khác mấy. Đạo tặc ở trong Bụi Trần có một khả năng mà tất cả các đạo tặc đều có. Chính là trộm. Giải thích một chút, bình thường thì trộm đồ cũng không hẳn đạo tặc mới làm. Nhưng trong chiến đấu thì khác, giữa lòng trận chiến trộm đồ của đối phương có thể gây ra một hiệu ứng chồng buff* tăng tỉ lệ bạo kích. Bởi vậy khi đạo tặc giao chiến thường dùng kĩ năng để trộm của đối phương. Thường là chỉ cần cầm được đồ của đối phương là được, như vậy một lần thì không sao. Nhưng nếu hai ba lần như vậy thì đạo tặc sẽ được nhân lên công kích theo số lần lấy được đồ. Như vậy chẳng khác nào lấy gậy ông đập lưng ông. Công kích nhân lên là khái niệm gì đây…

Thế nhưng không phải hệ thống tặng không người chơi lợi ích lớn như vậy. Một lần một mà muốn đạt được trạng thái này khó hơn lên trời. Tuy một đời trước cô không chơi đạo tặc, nhưng cô quen biết không ít đạo tặc. Bọn họ thường oán giận kĩ năng của mình không đủ linh hoạt, nên thường tung ra kĩ năng này 99% là không trộm được đồ. Điều này khiến trong chiến đấu thường rơi vào bên bất lợi hơn.

Theo Hạ Mạt cảm nhận, chức nghiệp đạo tặc là dùng tất cả may mắn cùng kĩ thuật để sinh tồn ở Bụi Trần.

Tất nhiên là người chơi đạo tặc đề cao kĩ thuật. Những người đứng đầu trong đạo tặc là những người chơi mức đại thần. Hạ Mạt chỉ là một hạt cát nhỏ dưới đáy xã hội thì sao gặp được chứ? Nhưng cho dù như vậy thì cô cũng không phải là người không biết một điều gì cả. Ở đời trước, trên diễn đàn những điều liên quan đến đạo tặc phải nói là nhiều vô số. Trong top 10 lại càng nhiều tin tức hơn nữa. Nhưng cho dù đạo tặc có nổi tiếng bao nhiêu, cũng không bằng một góc vị đạo tặc trộm được đồ lại chịu giao ra cho cô Cửu Tang này!

Hạ Mạt không biết Cửu Tang ở công đoàn nào, cũng không biết Cửu Tang có mối quan hệ tốt với ai. Dù sao thì với những người chơi bình thường, những vị đại thần này đều quá xa xôi, là một tượng đài không thể chạm đến. Tuy vậy, Hạ Mạt lại biết rất rõ thói quen của Cửu Tang. Anh có một câu cửa miệng là “Tặc không về không”. Từ khi vào trò chơi, chỉ cần anh ra tay. Cho dù có xảy ra tình huống gì đi nữa, cho dù là một mất một còn hay nguy hiểm, chỉ cần anh động thủ thì sẽ có một thứ về túi anh. Đây là thói quen một đời của Cửu Tang, trước sau như một. Không hề xoay chuyển.

Cũng bởi vì biết thói quen này của anh, khi anh đưa đồ lại cho cô cô mới có cảm giác rất quái lạ. Anh ta làm sao có thể trả đồ cho cô được chứ?

Vì sao lại nhường cô? Vì có là nữ? Chuyện này vừa vô lí vừa nực cười. Đánh không lại cô? Nói thật là Cửu Tang hiện giờ kĩ thuật chiến đấu tuy rất tốt nhưng kinh nghiệm không bằng cô. Vẫn tồn tại một chút khiếm khuyết, nếu như tiếp tục đánh qua đánh lại thì anh thua chắc rồi. Nhưng anh không phải là người dễ dàng chịu thua như vậy. Nếu có biết mình sẽ thua thì cũng không ngoan ngoãn trả đồ lại cho cô.

Thế này cũng không phải, thế kia càng không phải. Rốt cuộc là có nguyên nhân gì để Cửu Tang khác bình thường như vậy chứ?

Hạ Mạt nghĩ không ra, thế nhưng cô là người trọng sinh. Bản năng báo hiệu cho cô biết có nguy hiểm. Lúc anh vừa giao đồ ra thì thân thể đã nhanh chóng rời đi. Cô chỉ biết phải né tránh người đàn ông này càng xa càng tốt!! Cùng người nguy hiểm như vậy dây dưa, lại còn chiếm lợi ích trên đầu người ta… kết thù kiểu đó không hay chút nào!

Cửu Tang vẫn theo sát cô, cho dù anh biết là cô gái trước mặt có sức mạnh khá cao, công kích cũng rất thuần thục. Nhưng không ngờ là tốc độ của người này cũng tốt như vậy! Không chỉ như vậy, ngay cả thể lực cũng dẻo dai như vậy. Cho dù anh đã dùng hết tốc độ để đuổi theo cô nhưng cô không cần dùng hết sức lực. Cô di chuyển trong rừng vừa ung dung giống như đi dạo vậy. Không nhìn ra có chút nào là quá sức cả, cô đang chạy trốn, vậy mà có thể bình thản di chuyển. Đôi lúc còn nương theo những cành cây khô búng người rời đi.

Đây là một người chơi rất mạnh!

Cửu Tang đuổi theo Hạ Mạt được một thời gian thì thể lực không chịu nổi nữa. Anh nhìn về phía cô gái vẫn đang duy trì tốc độ chạy trốn của mình không cam lòng. Lúc anh dần chậm lại, đã thấy cô mất hút vào rừng sâu không thấy đâu nữa.

Tựa vào thân cây, Cửu Tang thở hồng hộc. Thể lực muốn cạn rồi! Anh phát ra một tin tức cho một người khác.

“Anh, em phát hiện ra kiếm và trang phục của anh tư”

Người nhận được tin nhắn trầm ngâm một hồi rồi mới chậm chạp trả lời:

“Em ấy sao rồi?... Ý cậu là…”

“Có vẻ như là vậy…” Cửu Tang cảm thấy trong ngực đau đớn, cơn đau chậm rãi tỏa thành ngọn lửa thiêu đốt trái tim. Anh lấy một bình nước rồi nốc nhanh chóng. Sau khi ừng ực uống rồi, trong đáy mắt tản ra một chút bi ai… “Anh…”

“Anh hiểu cảm giác của cậu…” Người kia dường như đang đè nén cảm xúc, anh muốn nói gì đó nhưng không thể mở miệng thành lời. Cuối cùng lại không nói gì cả, anh tiếp tục:

“Anh nhất định không để cậu ấy chết vô ích”

Sau khi nói ra câu ấy, người ấy thở dài.

“Ai giữ kiếm và trang phục? Có thể tra ra công đoàn không?”

Cửu Tang nghĩ ngợi một lát rồi nói tiếp.

“Theo như quan sát, người giữ kiếm và trang phục cùng hung thủ giết chết anh không có liên quan gì với nhau. Có thể là lấy được trên thi thể của anh ấy”
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 39:
Đầm Lầy Đen
Bình Luận ở đây
“Suy đoán?”

“Ừ.. chỉ là đoán thôi…”

Cửu Tang trên khóe môi đọng lại một nụ cười khổ. Anh thở hổn hển một chút rồi cố gắng hít sâu. Lúc này mới ép xuống tất cả các cảm giác trong lòng.

“Vì sao? Cậu không bắt được người à?”

Trong âm thanh truyền đến là một sự kinh ngạc.

“Đúng, để cô ấy chạy mất”

“Có thể chạy thoát khỏi cậu?” Âm thanh của người đối diện đột ngột hơi cao lên.

“Tiểu Cửu, đối phương không phải là một cô gái xinh đẹp nào đó đấy chứ?”

Cửu Tang liên tục chối bỏ.

“Tuy rằng em thích mỹ nữ nhưng chuyện này liên quan đến anh tư nên em tự biết phân nặng nhẹ! Tất nhiên sẽ không dám thả lỏng, đối phương là một cao thủ!”

Nói đến đây Cửu Tang có chút không muốn thừa nhận.

“Là người chơi mạnh hơn em, tốc độ nhanh hơn, thể lực và sức mạnh không kém hơn. Quan trọng nhất là…”

Cửu Tang nhớ đến Hạ Mạt xoay người chạy trốn trong rừng, lại nhớ về cách cô công kích đầy tàn nhẫn lại bén nhọn. Động tác như vậy không phải người chơi bình thường làm được.

“Cô ấy là một người chơi có thể khống chế cơ thể của mình rất tốt. Tất cả động tác và kỹ xảo đã thuần thục và không có sơ hở. Hơn nữa hình như kinh nghiệm chiến đấu cũng rất phong phú. Em không phải đối thủ của cô ấy.”

“Đối phương như vậy sao chắc chắn là cô ấy không phải hung thủ?”

“Cô ấy dù là người chơi rất mạnh, nhưng không phải là đối thủ của anh ấy, hơn nữa…”

Cửu Tang nhớ đến động tác lúc giao đấu và kĩ năng của cô ấy tung ra, rồi mới tiếp lời.

“Cô ấy không có huân chương, lúc em và cô ấy giao thủ. Huân chương của em không có phản ứng gì cả.”

Đối phương suy nghĩ rất lâu, giống như là đã kết thúc hội thoại rồi. Anh đợi đến khi Cửu Tang đã hồi phục thể lực mới chậm rãi nói tiếp:

“Tiểu Cửu, tìm người này đi. Nếu cô ấy thật sự không phải hung thủ, hãy điều tra xem cô ấy có biết hung thủ là ai không?”

“Được rồi”

“Tạm thời đừng về, cứ đi theo cô ấy đi”

“Được!”

Cửu Tang đáp ứng rất nhanh.

Nhưng đối phương lại tiếp tục nói, câu này đánh trúng điểm yếu của Cửu Tang khiến anh khá lúng túng.

“Đối phương đẹp không? Nếu không, sao lại không đòi Tiểu Bát đi theo?”

Cửu Tang sắc mặt càng ngày càng trở nên khó coi hơn….

~~~

Hạ Mạt không dám dừng lại nghỉ ngơi, cho dù cô biết Cửu Tang đã dừng lại lâu rồi, nhưng cô vẫn không dám ngừng lại. Sau khi chạy rất xa rồi mới dừng ở một góc. Cô vừa nghỉ ngơi vừa nhớ lại động tác của Cửu Tang. Cô cảm thấy chuyện này thật kì lạ, nhưng cô vẫn không thể nghĩ được kì lạ ở chỗ nào. Có nguyên nhân gì khiến Cửu Tang trở nên như vậy? Cô có từng gặp anh ta đâu?

Nghĩ thêm một chút nữa rồi cô quyết định dẹp hết mấy chuyện vớ vẫn này. Nếu như Cửu Tang thật sự có chuyện gì đó muốn làm rõ, thì rất nhanh sẽ tự đi tìm cô. Nếu ở nơi này nghĩ lung tung đoán xem điều đó là gì thì thật hại não. Chi bằng cứ để tâm tình bình lặng lại, tùy cơ ứng biến vậy.

Quyết định xong rồi, Hạ Mạt thật sự dẹp chuyện này khỏi đầu. Cô lấy từ túi ra vật phẩm anh ta nhét cho cô để kiểm tra. Đó là một túi đồ gồm mười ô cùng một bao cổ tay rất tinh xảo. Phẩm chất cũng tốt hơn cái cô đang sử dụng rất nhiều. Cho dù đây là vật phẩm cô chiếm đoạt của người khác, người khác kia là người cô chẳng muốn gặp chút nào. Thế nhưng qua nhiều chuyện như vậy mà lấy được hai vật này thì không tồi chút nào. Điều đó khiến Hạ Mạt cảm thấy được an ủi phần nào.

Hồ Lạp Sâm có diện tích rất rộng, bên trong phân thành nhiều dạng địa hình. Từ Ngô Đông thôn đến Bình Hưng Trấn thì không có con đường nào thẳng một đường để đi cả. Nếu không phải là vực sâu không đáy, thì là những ngọn núi cao chót vót. Địa hình như vậy người ta chỉ có thể chọn cách đi qua vòng qua mà thôi. Vượt qua là điều không thể.

Hạ Mạt đứng trên một mảnh đất trống, đối chiếu với bản đồ trong tay thật cẩn thận. Khi người lữ khách đưa cho cô địa đồ thì cũng dễ dàng tìm được đường đến đó. Nếu một đến Bình Hưng Trấn thì phải đi qua Đầm Lầy Đen. Nếu không đi qua thì phải đi vòng một vòng, đi vòng thì tốn thêm mười ngày nữa. Nhưng đầm lầy phía trước, dựa theo ghi chú của người kia thì đây là một khu vực rất nguy hiểm.

Là đường tắt khá nguy hiểm, hay đường vòng an toàn? Với vấn đề này Hạ Mạt không cần do dự quá nhiều, rất nhanh đưa ra quyết định.

Cô đóng bản đồ lại, không do dự đi vào trong đầm lầy.

Đầm Lầy Đen là bản đồ nguy hiểm nhất trong Hồ Lạp Sâm rồi. Bởi vì đây không chỉ là địa hình nguy hiểm, mà quái nhỏ bên trong cũng vậy. Bọn chúng không những có tốc độ khá nhanh mà công kích cũng không kém. Ngoài ra, trong đầm lầy luôn được bao bọc bởi một khói độc màu đen. Sinh vật đi nhầm vào hít phải khí độc thì xác định bỏ mạng nơi này. Chính vì vậy mà mới có tên là Đầm Lầy Đen.

Loại khí độc ở đây với người mới chơi thì chết là cái chắc, nhưng người đi vào không phải là người mới. Vì vậy cũng không đến nỗi khó khăn như vậy. Dựa vào kinh nghiệm của cô, bình thường nếu nơi này có khí độc lai vãng, thì sẽ có một nơi có một thực vật có thể sống được và khắc chế được độc ở đây. Chỉ là bạn có thể tìm được dược phẩm đó không…

Lấy độc trị độc, theo như người Trung thì là ngũ hành vốn tương sinh tương khắc, nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất. Trong nơi nhiễm độc nhất định sẽ có thứ trị được độc. Nếu áp dụng vào đây thì thật không sai.

Hạ Mạt dùng một miếng vải thô rồi bịt chặt miệng mũi mình lại. Cô không biết làm như vậy có thể kéo dài được bao lâu, cô chỉ hi vọng là trước khi bị độc phát có thể tìm được dược liệu nhanh một chút. Chỉ cần như vậy thì cô có thể đi qua nơi này an toàn rồi. Cô cũng không phải tốn nhiều thời gian để đi qua đầm lầy.

Hạ Mạt cũng được xem là may mắn, đổi cách nói khác, là cô có thể sống lại… điều đó khiến cho may mắn của cô được cải thiện phần nào.

Khi cô đi được hai ba phút thì cô đã thấy hoa mắt chóng mặt, HP cũng vì vậy mà từ từ tụt xuống. Khi cô quan sát, cô nhìn thấy sát mép nước có một loại cây gì đó. Đó là một dược thảo có màu đỏ tươi, gốc cây có màu nhạt hơn nhưng vẫn nổi bật giữa đầm lầy. Dường như chúng không phù hợp với cảnh sắc nơi này. Đây là tiêu chí của thuốc giải độc, cây kia nhất định là có độc, hơn nữa độc của nó còn có thể giải được độc nơi này. Tuy rằng hệ thống sàn lọc người chơi, nhưng cũng không muốn người chơi chết vì những lí do vớ vẫn. Nếu thời kì đầu chết nhiều quá thì sang kì sau chẳng có chút áp lực nào. Như vậy không thể hiện được tiêu chí lấy cạnh tranh làm tiền đề của trò chơi này.

Cô nhanh chóng hái thực vật kia rồi nhét vào trong miệng nhanh chóng nhai. Cô bỗng nghĩ đến, nếu như nó không phải là thuốc giải thì làm sao bây giờ? Cô cười cười, nuốt nhanh.

Gần như lập tức, cô thấy cảm giác hoa mắt chóng mặt không còn nữa.

Sau khi thể lực và HP khôi phục hoàn toàn, cô đứng dậy rồi rút song kiếm tiếp tục tiến lên.

Đầm lầy có loại quái đặc trưng là rắn độc, nhưng rắn không phải loài vật quần cư. Vì vậy chúng không thể mang lại nguy hiểm quá lớn gì, khi mắt chúng vừa sáng lên, tốc độ nhanh một chút có thể đánh bại được chúng. Hạ Mạt chỉ đi thôi nhưng tiêu diệt được rất nhiều rắn độc, cô lột được rất nhiều da rắn, cũng lấy được rất nhiều mật rắn. Nhưng cô chưa có ý định rời khỏi nơi này.

Cô lấy bản đồ ra, đối chiếu với bản đồ rồi nhìn về phía trước, nơi này được người lữ hành dùng bút tô thật đậm. Dường như có cái gì đó ở phía trước thì phải.
 

An Hạ

Hóa Thần Sơ Kỳ
Ngọc
50
Tu vi
365
Trần Ai
Na Thì Yên Hoa

Edit: Tang Du aka An Hạ

Quyển 1
Chương 40: Quái Ngư
Bình Luận ở đây
Bôi đen như vậy… trước mặt này cũng đen chẳng khác gì bản đồ. Bên trong vùng kia còn có khói độc nồng đậm hơn bên ngoài nữa.

Hạ Mạt đứng ở bên ngoài nhìn vào bên trong, cô nheo mắt muốn nhìn rõ bên trong nhưng chỉ có thể thấy một cái bóng mờ mờ. Cái gì đều không phân biệt được. Khói đen dày đặc bao phủ tất cả cảnh quang, người ở ngoài nhìn vào chẳng phát hiện được gì đặc biệt cả.

Cô suy nghĩ một chút rồi tìm vài cây giải độc rồi ăn vào. Tuy không biết có tác dụng hay không nhưng chuẩn bị cũng không thừa chút nào. Đợi đến khi thuốc đã có tác dụng cô mới đi vào nơi dày đặc khói độc này.

Chúng ta mãi mãi không biết được những tình huống có thể xảy ra khi bắt đầu một sự việc, cho dù có thể dự trù một vài tính huống nhưng đến cuối cùng vẫn không tính toán hết được những tình huống phát sinh. Giống như, chúng ta không thể biết được chuyện ngày mai trời liệu chắc chắn mưa hay không. Cho dù có dự báo thì cũng không thể hoàn toàn chính xác được.

Trong lúc cô lao vào nơi khói đen bao lấy thì cảm giác bao phủ lấy cô. Tuy là thuốc kia có thể giải độc nhưng bên trong này vẫn không loại bỏ được hết độc tính. Cô chỉ cảm thấy không đến nỗi choáng váng nhưng HP vẫn giảm không ngừng. Hạ Mạt không kịp xem xét bên trong, cũng không phòng vệ quái vật ở đây, cuống cuồng đi tìm thảo dược.

Nói đi cũng phải nói lại, may mắn của cô vẫn tốt như vậy. Không tốn quá nhiều thời gian, cô tìm thấy một nấm độc màu vàng óng. Màu càng rực rỡ thì càng độc. Quả nhiên bên trong này tuân theo nguyên tắc lấy độc trị độc từ đầu đến cuối. Tại đây tất cả đều đen kịt một màu, trong không khí có một loại nấm vừa chói mắt vừa long lanh lóng lánh như thế này chẳng phù hợp chút nào. Vừa nhìn qua cũng đủ biết nó nhất định khác thường.

Lúc trước thảo dược kia có công dụng, vì vậy lần này cô không nghi ngờ gì nhiều, hái lấy nấm rồi ăn ngay lập tức. Hương vị của nấm rất tởm, cô cố nén cảm giác buồn nôn để nuốt xuống. Sau khi đè nén cảm giác xong thì cô nhận ra cảm giác dần biến mất.HP cũng không tụt nữa.

Đợi đến khi cơ thể khôi phục lại cảm giác vững vàng, Hạ Mạt mới sử dụng một viên dược hồi máu. Bây giờ cô mới bắt đầu xem xét kĩ nơi này.

Rõ ràng là bên ngoài quái nhỏ luôn tự động công kích người chơi, vậy thì bên trong này cô đi một lúc vẫn không thấy có động tĩnh gì cả. Không có tiếng gào, không có quái vật. Cũng chẳng có côn trùng độc nào cả! Tất cả không gian chỉ là một mảnh rừng yên tĩnh, không hề có gì khác ngoài cảnh sắc ảm đạm và vài tảng đá bên cạnh lòng sông. Ngoài ra không có gì khác.

Cô nắm chặt song kiếm trong tay mình hướng về phía trung tâm. Thần kinh của cô càng lúc càng căng như dây đàn, càng yên tĩnh, càng không có boss càng khiến cô cảm thấy lo lắng. Yên tĩnh đến mức khiến trong lòng cô rối loạn. Theo như những gì cô biết về Bụi Trần, cũng như kinh nghiệm cô tích góp được một đời trước. Dưới tình huống như thế này, thường thì nơi nào càng yên tĩnh sẽ càng chứa nhiều nguy hiểm bên trong. Nơi này yên tĩnh như vậy, bên trong nó là loại nguy hiểm đến cỡ nào nữa đây?

Sau một lúc cuối cùng cô cũng đến được trung tâm của làn khói đen. Đây là một bờ sông. Cô nhìn thấy những ngọn cỏ màu xanh đen cùng rêu bám đầy trên đất và nổi lềnh bềnh trong nước. Cô không nhìn thấy được rốt cuộc con sông sâu bao nhiêu, bởi vì cô có cố gắng thế nào cũng không thể nhìn rõ một nơi nào cả, chỉ toàn đen là đen. Cô nheo mắt lại, nhìn về phía trung tâm của làn khói uốn éo xung quanh. Hình như ở đó có một căn phòng nhỉ, nhưng mọi thứ đều mơ hồ khiến cô không chắc chắn được thứ mình thấy. Cô nhìn về hướng khác, quan sát rất lâu thì phát hiện bên bờ kia có một chiếc thuyền nhỏ. Cô rảo bước đến để xem xét con thuyền kia.

Thuyền nhỏ im lặng nằm bên bờ rêu xanh. Dường như đã ở đây một vạn năm rồi, tuy rằng nơi này khó có thể xác định được khung cảnh xung quanh, nhưng Hạ Mạt vẫn có thể nhìn thấy có rất nhiều thủy sinh kì lạ ở dưới nước, thậm chí còn bám lên mạn thuyền.

Không biết con thuyền này còn có thể sử dụng hay không đây?

Hạ Mạt đưa tay gõ gõ nhẹ trên mạn thuyền. Mỗi lần như vậy đều phát ra âm thanh, thuyền này nhìn cũ vậy nhưng không hư hỏng gì cả. Bên cạnh còn có một mái chèo, xem ra thuyền này chính là phương tiện giao thông duy nhất ở đây rồi. Cô nhìn xung quanh một lần nữa, không có ai đưa đò ở chỗ này cả. Cô thở dài một hơi, xem ra chỉ có thể tự thân vận động thôi…

Hạ Mạt đẩy con thuyền rời bến, rồi thuận thế nhảy lên thuyền. Thuyền thật sự quá nhỏ, đủ chở một người duy nhất. Cho dù thân ảnh của cô rất nhanh nhẹn nhưng khi cô nhảy lên thuyền vẫn chao đảo mấy lần. Tuy rằng không khiến cô ngã hay lật thuyền gì cả nhưng vẫn rất nguy hiểm. Cô vội vã ngồi xuống giữ thăng bằng, đến khi thuyền vững vàng rồi mới cầm lấy mái chèo rồi dùng sức chèo đi. Thuyền nhỏ từ từ rời bến, rẽ nước mà đi. Cũng may là trước kia cái gì cô cũng có một chút kĩ năng, dù không biết nhiều nhưng thứ gì cũng động qua nên bây giờ mới dễ dàng chèo thuyền như vậy. Nếu không thì hôm nay có lẽ cô đành trơ mắt đứng nhìn rồi.

Hơi nước tản lên, không gian xung quanh lạnh lẽo len lỏi vào trang phục của cô. Nước dâng lên như đang tiếp xúc với cơ thể cô. Hơi nước lạnh lẽo, gió thổi qua khiến cô cảm thấy hơi run. Cô quan sát xung quanh thêm lần nữa, sao tự nhiên ớn lạnh thế này? Nơi này dễ dàng khiến người ta sởn tóc gáy. Không khí thật kì lạ…

Bỗng có một tiếng động lạ phát ra, ào một cái. Hình như có cái gì hay con gì đó nhảy xuống nước. Hạ Mạt lập tức quay đầu lại, nhưng không nhìn thấy cái gì cả. Đúng lúc này cô cảm thấy da đầu mình đột nhiên tê rần, thở cũng không dám thở mạnh vội vã nằm úp xuống lòng thuyền.

Đến giờ phút này cô mới nhìn lên trời, đúng như dự liệu của cô. Có thứ gì đó rất lớn, hình như là một con cá biến dị đang nhảy khỏi mặt nước. Hàm răng sắc nhọn thoáng ẩn thoáng hiện bên cạnh mép thuyền, một phần thân thể chìm trong nước.

Chỉ trong khoảng khắc nhìn thấy nó, Hạ Mạt cảm thấy thân thể trở nên lạnh lẽo. Da mặt cô trắng bệch, giống như người chết đuối mới được vớt lên vậy.

Chỉ một xíu thôi, nếu cô không phản ứng nhanh… chỉ sợ là nó đã táp lấy cô rồi!

Lần đầu còn có thể thoát được, những lần sau thì sao? Cô chỉ muốn chèo thuyền đi qua chỗ này thôi. Không muốn chôn thây ở đây đâu. Cho dù cô không chèo đi, cứ nằm như thế này thì không phải là cách. Miệng của Quái ngư (Quái vật hình cá) lớn như vậy, chỉ cần nó cắn thuyền thì chỉ sợ là cả thuyền cả người của mình cũng vào bụng nó hết. Muốn trốn thoát e là không có khả năng!

Cho dù như thế nào cũng phải nghĩ cách để tấn công nó. Không thể bị động nằm đây chờ chết được.

Hạ Mạt vẫn tiếp tục nằm rạp xuống dưới thuyền, lúc này cô mới kiểm tra túi của mình. Cô nhìn thấy những vật phẩm trong túi. Từ khi tiến vào Hồ Lạp Sâm, cô ngoại trừ dược thảo, da và thịt động vật thì vật phẩm nào cũng thiếu trầm trọng. Những dược thảo bên trong túi tuy rằng có ít độc, nhưng không trải qua chiết xuất và tinh chế thì tạm thời không dùng được. Cô chỉ còn một bình độc duy nhất, bây giờ nếu cô dùng đến nó thì chỉ sợ sau này còn gặp quái vật gì mạnh hơn thì cô không dùng được [Ngâm Độc] mất!

Cô suy nghĩ một lúc rồi cười mỉa mai bản thân. Không biết có thoát khỏi được con cá này không còn tính đến chuyện sau đó. Thay vì như vậy, chi bằng dùng hết sức giết con quái trước đã.
 

Top